[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Kẻ Thù Cũ Không Muốn Giảng Hoà
Chap 39: Vì người đó mà không thể giữ bình tĩnh
Chap 39: Vì người đó mà không thể giữ bình tĩnh
_Dịch: Chanh_
Diêm Sâm quay về phòng 301 ký túc xá, Bạch Dương đã về trước, thu dọn xong xuôi rồi ngồi trong phòng khách, mắt cứ chăm chăm nhìn về phía cửa.
"Anh, anh Triệt thế nào rồi?"
Vừa thấy hắn bước vào, Bạch Dương liền vội vàng chạy lại.
Diêm Sâm đáp ngắn gọn, nét mặt không có gì thay đổi: "Không sao, bác sĩ kê thuốc rồi, bảo buổi chiều để anh ấy nghỉ ngơi trong ký túc xá."
"Vậy thì tốt quá."
Bạch Dương thở phào một hơi, "Nói thật chứ lượng tin tức tố Omega kia phóng thích ra đáng sợ thật, cũng may Triệt ca chịu đựng được."
...Chỉ là chịu đựng quá giỏi.
Hình ảnh Lê Triệt ngồi trong phòng tắm, sắc mặt trắng bệch vì đau đớn lại hiện lên trong đầu, Diêm Sâm không nói thêm gì nữa, vòng qua Bạch Dương trở về phòng mình.
Quần áo lúc ôm Lê Triệt đã bị nước làm ướt, y cởi ra ném vào giỏ đồ bẩn, thay bộ đồ huấn luyện mới.
Khuôn mặt và cổ Lê Triệt đẫm mồ hôi, hơi nước lạnh lẽo pha lẫn hơi nóng của tin tức tố, xúc cảm từ làn da săn chắc mà mềm dẻo ấy từng đợt kích thích thần kinh Diêm Sâm.
Vừa kéo quần lên, y đã cảm thấy hô hấp có chút không thông, hai tay chống lên mặt bàn, hít sâu mấy lần liền.
Rõ ràng ban đầu chỉ định đưa khăn tắm cho Lê Triệt, nhưng khi hoàn hồn lại thì đã ôm người vào trong lòng lúc nào không hay.
Từ sau khi phát hiện Lê Triệt rất có khả năng cũng là người trọng sinh, y liền không còn giữ được bình tĩnh nữa — hoàn toàn không giống phong cách trước đây của mình.
Diêm Sâm xoa thái dương đang nhức nhối, trong lòng có chút bứt rứt khó chịu.
Sự kích thích mà tin tức tố của Lê Triệt mang lại vượt xa dự đoán của y, nếu không phải vậy thì nhịp tim cũng không đập nhanh đến mức này, hoàn toàn không có cách nào bình ổn lại.
Diệp Phi lại một lần nữa vì phát tình mà được đưa vào phòng y tế, còn Từ Bân thì trong tình trạng chật vật xuất hiện ở đó, bị không ít học sinh qua lại nhìn thấy.
Đặc biệt là những vết bầm tím trên cổ, đến cả cổ áo cũng không che nổi, khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung.
Alpha vốn hiếu chiến, đánh nhau là chuyện thường, nhà trường và hội học sinh cũng thường mở một mắt nhắm một mắt, mấy vụ xô xát nhỏ căn bản chẳng ai quản.
Nhưng bóp đến mức cổ đầy vết bầm xanh tím thế này thì cũng không giống đánh nhau bình thường.
Chỉ trong một buổi trưa ngắn ngủi, đủ loại lời đồn đã lan truyền khắp các nhóm chat trong trường.
Đến 1 giờ rưỡi chiều, Diêm Sâm cùng Bạch Dương và Đinh Trạch tới hội trường huấn luyện.
Thấy Trần Phong đi tới, Diêm Sâm ra hiệu cho Đinh Trạch nói giúp chuyện Lê Triệt xin nghỉ vì không khỏe.
Xin nghỉ bệnh phải có xác nhận từ phòng y tế, Trần Phong cũng không nghi ngờ Lê Triệt giả bệnh, chỉ là theo quy trình vẫn kiểm tra lại hệ thống quản lý.
Quả nhiên thấy thông báo từ phòng y tế gửi đến, ghi rõ Lê Triệt do nồng độ tin tức tố vượt ngưỡng, tạm thời không thể tham gia huấn luyện.
"Tin tức tố vượt ngưỡng?"
Trần Phong khẽ nhíu mày, "Sao lại đột ngột vậy?
Giờ tình hình thế nào rồi?"
Đinh Trạch không giải thích nhiều: " Anh Triệt không sao, đã uống thuốc, đang nghỉ trong ký túc xá."
Những học viên đang chờ huấn luyện xung quanh nghe thấy cuộc đối thoại, ánh mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.
Nếu chỉ là Lê Triệt xin nghỉ bệnh thì chẳng có gì đáng nói, nhưng trưa nay Diệp Phi vừa được đưa đi cấp cứu, Từ Bân lại bị nghi là bị đánh, giờ Lê Triệt cũng xin nghỉ — nghĩ thế nào cũng thấy không đơn giản.
"Diệp Phi với Lê Triệt độ tương thích rất cao mà."
Trong đám người có kẻ hạ giọng nói.
"Lê Triệt thì tin tức tố vượt ngưỡng, Diệp Phi lại đúng lúc phát tình... hai người đó chắc chắn đã gặp nhau rồi."
"E là không chỉ đơn giản là gặp mặt đâu.
Lần trước đã ầm ĩ như vậy rồi, nếu hai người không có ý gì với nhau, bình thường đã né từ lâu rồi chứ?"
"Có thể khiến Lê Triệt phải xin nghỉ vì không chịu nổi, rốt cuộc Diệp Phi đã làm gì?"
"Biết đâu ngược lại thì sao?
Là Lê Triệt để ý Diệp Phi, kích thích người ta đến mức phát tình?"
"Điều kiện của Lê Triệt còn cần phải chủ động theo đuổi ai à?
Chỉ cần đứng đó thôi là Omega đã tự động dán lên rồi được không?"
Mấy câu bàn tán không lớn, nhưng cũng không đến mức không nghe thấy.
Phương Vũ hơi nheo mắt lại, như đang suy nghĩ gì đó.
Lê Triệt xin nghỉ bệnh, Từ Bân bị đánh đến mức phải vào phòng y tế... giữa hai chuyện này liệu có liên quan gì không?
Gần đây Từ Bân ngày nào cũng dẫn hắn huấn luyện, trong lời nói luôn lộ ra sự khó chịu với Lê Triệt.
Bị Lê Triệt đánh bại trong trận thi đấu cơ giáp bằng cách mất mặt như vậy, đổi là ai cũng không nuốt trôi được cục tức, huống chi là kiểu Alpha lòng tự tôn cao như Từ Bân.
Phương Vũ cân nhắc một hồi, trong đầu gần như đã xâu chuỗi được toàn bộ câu chuyện.
Nếu là Từ Bân sai Diệp Phi đi dụ dỗ Lê Triệt, kết quả không thành còn bị phản đòn, vậy mọi chuyện liền hợp lý.
Không biết bước tiếp theo Từ Bân sẽ làm gì.
Nếu có thể nắm được chứng cứ Lê Triệt hành hung người khác, vậy thì vị trí chủ tịch hội học sinh của cậu ta coi như chấm hết.
Buổi chiều là buổi huấn luyện vượt chướng ngại địa hình núi rừng cơ bản.
Một đám học viên được Trần Phong và Vương Kỳ dẫn tới khu huấn luyện số 85.
Đây là một khu rừng núi nguyên sinh được cải tạo thành bãi huấn luyện, trong quá trình tập luyện sẽ được buộc dây an toàn để tránh rơi từ trên cao xuống.
Khu vực cực rộng, không chỉ một lớp học cùng lúc huấn luyện.
Vương Kỳ đứng trước đội ngũ giới thiệu nội dung tiếp theo:
"Địa hình chướng ngại lần này bao gồm vách đá, suối nước, sườn núi trơn trượt, địa hình dốc phức tạp.
Yêu cầu mọi người không dùng dây thừng, theo thứ tự vượt qua năm điểm chỉ định, hoàn thành trong thời gian quy định thì đạt."
Không ít học viên vừa nhìn thấy vách đá gần như thẳng đứng cao mấy chục mét đã bắt đầu kêu than.
"Không phải bắt bọn em leo núi thật chứ?!"
Trần Phong: "Đúng vậy."
"Không có dây thừng à?
Leo tay không hả?!"
Vương Kỳ: "Mỗi người sẽ được phát một con dao quân dụng và thiết bị tăng ma sát."
"Ngã xuống thì sao?!"
Trần Phong: "Có dây an toàn, không chết được."
Học sinh: "......"
Huấn luyện kiểu này...
đúng là cứng thật.
Vương Kỳ mở video giảng dạy, cẩn thận giải thích toàn bộ những điểm cần chú ý trong quá trình vượt chướng ngại, khi nói đến vách núi còn đặc biệt nhắc lại sự cố ở sân B9:
"Chỉ cần các em thuần thục kỹ năng vượt địa hình núi rừng, lần sau gặp tình huống tương tự thì có thể đảm bảo an toàn cho bản thân và đồng đội."
Năm điểm mục tiêu có khoảng cách thẳng chỉ một kilomet, thời gian quy định là một tiếng.
Thấy bọn học sinh ai nấy đều căng thẳng như sắp ra trận, Trần Phong lên tiếng trấn an:
"Hôm nay chỉ là buổi tập đầu tiên, thời gian cho rất dư, không cần quá căng thẳng.
Sau này các em còn phải huấn luyện ở khu này ít nhất hai mươi lần nữa."
Học sinh nghe xong lập tức ôm đầu kêu trời, chẳng những không được an ủi mà còn muốn khóc luôn.
Sau khi giảng giải lý thuyết xong, mọi người đi đến kho trang bị nhận đồ.
Diêm Sâm cẩn thận kiểm tra lưỡi dao quân dụng và cán dao, xem xét từng đường nối của găng tay chuyên dụng.
Xác nhận không có vấn đề gì, y cắm dao vào túi đùi phải, đeo găng tay vào.
Các ngón tay thon dài co duỗi vài lần cho quen, sau đó y siết chặt khóa găng, quấn thêm một vòng dây bảo hộ để tránh bị tuột trong lúc vận động.
"Anh Sâm ."
Bạch Dương cầm đồ bảo hộ chạy tới, vừa nhìn quanh vừa hạ giọng nói, "Em hỏi được rồi."
Diêm Sâm bước nhanh thêm hai bước, kéo cậu ta vào góc ít người.
Bạch Dương nói nhỏ: "Nghe mấy người trong nhóm nói, Trang Nam thường xuyên luyện tập ở phòng huấn luyện F33, gần như tối nào cũng đến, hầu như không nghỉ."
Diêm Sâm gật nhẹ: "Ừ."
Thấy hắn không có phản ứng gì, Bạch Dương sốt ruột không nhịn được hỏi: "Anh, anh bảo em hỏi hành tung của hắn làm gì vậy?"
Diêm Sâm nói rất bình thản: "Kỹ thuật của hắn không tệ, buổi tối qua đó học hỏi một chút."
Mắt Bạch Dương lập tức sáng rực, mặt đầy hưng phấn: "Vậy em cũng đi!
Em đi xem ké!"
Bên kia vang lên một tiếng còi chói tai, Trần Phong cầm loa hô lớn: "Mọi người tập hợp tại điểm xuất phát!"
Trong địa hình núi rừng hiểm trở, trong tay chỉ có một con dao quân dụng, với phần lớn tân sinh mà nói, muốn an toàn vượt qua năm điểm mục tiêu là chuyện cực kỳ khó khăn.
Nhưng với Diêm Sâm thì lại rất nhẹ nhàng.
Đoạn đường dốc gần như không có lối đi, toàn là những khối đá nhô lên cao thấp chênh lệch ba bốn mét, bề mặt trơn nhẵn rất khó bám.
Không ít học sinh bị kẹt ngay tại điểm xuất phát, bò mãi cũng chỉ lên được mười mấy mét.
"Trời ơi ——!
Diêm Sâm nhanh thật!"
Không biết ai đó kinh hô.
Diêm Sâm bám vào cành cây, xoay người nhảy lên một cách gọn gàng, qua lại giữa các nhánh cây và vách đá, mỗi điểm đặt chân đều như đã tính toán kỹ càng, nhẹ nhàng bỏ xa những người khác một đoạn lớn.
Thấy vậy, các học viên khác cũng bắt chước, lợi dụng những thân cây cao làm điểm tựa, quả nhiên nhẹ nhàng hơn nhiều so với leo vách đá trơn trượt.
"Phương Vũ cũng nhanh ghê!"
Lại có người kêu lên.
Thân ảnh Phương Vũ lướt qua rừng cây, bám sát phía sau Diêm Sâm.
"Có thể đuổi kịp tốc độ của Diêm Sâm, gần đây Phương Vũ tiến bộ thật nhiều đó."
"Từ học trưởng mỗi tối đều dẫn hắn luyện, không tiến bộ mới lạ."
"Nghe lời này chua quá ha, thực lực của Phương Vũ vốn dĩ đã rất mạnh rồi."
"Hay là... sức mạnh của tình yêu?
Ha ha ha—"
Tiếng bàn tán phía sau vang vọng trong rừng núi trống trải, đến cả Diêm Sâm đi phía trước cũng nghe thấy rõ ràng.
Hắn hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Phương Vũ đang bám sát phía sau, cố ý thả chậm nhịp độ.
Nhận ra Diêm Sâm đang giảm tốc, Phương Vũ tăng tốc theo kịp.
Khi cả hai nhảy lên sườn núi cao, trước mắt là một thung lũng nhỏ, Phương Vũ hạ thấp giọng:
"Lê Triệt đột nhiên tin tức tố mất kiểm soát, rất có thể có liên quan đến Diệp Phi."
Diêm Sâm nghiêng đầu nhìn hắn: "Ý cậu là gì?"
"Chuyện Từ Bân bị đánh, cậu không biết sao?"
Phương Vũ nhìn thẳng vào hắn.
Diêm Sâm đáp lạnh nhạt: "Liên quan gì đến Từ Bân?"
Phương Vũ cười nhạt: "Từ Bân hận Lê Triệt đến mức nghiến răng, tìm Diệp Phi để làm hắn mất mặt cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
Giọng Diêm Sâm trầm xuống, không nghe ra cảm xúc: "Vậy thì liên quan gì tới tôi?"
Phương Vũ liếc về phía sau, hạ giọng: "Đừng giả ngốc.
Nếu thật sự là Lê Triệt đánh Từ Bân, người vui nhất chẳng phải là cậu sao?
Như vậy chẳng còn ai tranh vị trí chủ tịch với cậu nữa."
Diêm Sâm nhìn hắn thêm một lúc: "Đó chỉ là suy đoán của cậu."
Phương Vũ cười nhẹ: "Muốn biết thật hay giả, tra camera chẳng phải là xong?
Việc này đối với cậu đâu có khó."
Nói xong, hắn tăng tốc rời đi.
Gần như là một lời khiêu khích trần trụi.
Chỉ cần Diêm Sâm muốn tranh vị trí hội trưởng, thì sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy để dìm Lê Triệt.
Nghĩ tới đó, tâm trạng Phương Vũ bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hắn nhớ lại sau trận đấu cơ giáp hôm đó, Lê Triệt đột nhiên chủ động nói chuyện với mình.
Khi ấy hắn còn chưa hiểu vì sao, nhưng khi nhìn thấy ảnh Tiểu Húc trong máy của Trang Nam, hắn liền hiểu ra tất cả.
Lê Triệt cố tình để Trang Nam biết quan hệ giữa hắn và Tiểu Húc, chính là để đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, khiến Trang Nam tìm hắn gây phiền phức.
Lần này, hắn chỉ cần đứng ngoài nhìn là đủ.
Đến điểm đánh dấu đầu tiên trên đỉnh núi, Diêm Sâm không dừng lại, tiếp tục men theo lối xuống sườn núi đi về phía thung lũng.
Địa hình xuống dốc dốc đứng, vách đá ẩm ướt phủ đầy rêu, xung quanh hầu như không có gì để bám, độ khó còn cao hơn cả lúc leo lên.
Phương Vũ đi rất cẩn thận, một bước trượt chân lên đá vụn suýt nữa thì ngã lăn xuống.
Ngay lúc đó, một bóng người vụt qua trong tầm mắt.
Hắn ngẩng đầu lên ——
Chỉ thấy Diêm Sâm đang nhẹ nhàng nhảy giữa các khối đá, động tác liền mạch, tốc độ không hề giảm, như thể địa hình hiểm trở này hoàn toàn không ảnh hưởng đến hắn.
Vì sao có thể nhẹ nhàng như vậy?
Phương Vũ khẽ nhíu mày, trong lòng đầy bất cam.
Mỗi một điểm đặt chân của Diêm Sâm đều chuẩn xác đến đáng sợ, gần như không hề do dự.
Ở tốc độ như thế, chỉ cần lệch nửa bước là sẽ lăn thẳng xuống núi, vậy mà hắn vẫn vững vàng đến khó tin.
Nhưng thực ra, trong đầu Diêm Sâm lúc này lại hoàn toàn là hình ảnh của Lê Triệt đang nằm trong ký túc xá.
Không biết tên đó đỡ hơn chút nào chưa, có ngoan ngoãn nghỉ ngơi không, hay lại đau đến mức chạy vào phòng tắm xối nước lạnh?
Hắn liếc mắt nhìn thời gian trên đầu cuối, do dự có nên giữa đường gửi một tin nhắn hỏi thăm hay không.
Vượt qua con suối nhỏ, Diêm Sâm hoàn thành điểm đánh dấu thứ ba.
Phía trước là một vách đá cao mấy chục mét.
Vách đá gần như dựng đứng, nhưng mặt đá lồi lõm, cây cối mọc dày, cành lá đan xen, hoàn toàn không thiếu điểm bám.
Giày tác chiến có khả năng chống trượt rất tốt, đế giày lại được gắn thêm thiết bị tăng ma sát, leo lên không hề khó khăn.
Phía sau, mấy học sinh vừa lăn vừa bò tới nơi, nhìn vách đá trước mặt thì đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
"Không cho dùng dây thừng đúng là quá ác..."
"Nhìn kìa, Diêm Sâm đã lên rồi!"
"Tốc độ đó... trông cứ như đang đi dạo vậy."
"Hắn xuống núi cũng dễ như thế đấy, mày còn nhớ lúc nãy mình lăn xuống thế nào không?"
"Mau lên!
Không đuổi kịp nữa bây giờ!"
Đám học sinh trong lớp đều là tinh anh, tố chất thể lực hơn người bình thường rất nhiều, nhưng vẫn hoàn toàn không có cách nào so với Diêm Sâm.
Bạch Dương và Đinh Trạch vượt qua dòng suối, chạy về phía chân vách đá, hợp thành nhóm thứ hai cùng với Phương Vũ.
Bạch Dương ngẩng đầu nhìn lên: "Vãi, đùi biến mất luôn rồi."
Đinh Trạch thở hổn hển: "Đùi của tao mới là biến mất thật sự."
Phương Vũ bám lên vách đá, lạnh giọng đáp: "Suốt ngày chỉ biết ôm đùi, đúng là chẳng có tiền đồ."
Bạch Dương trừng mắt nhìn hắn, hất cằm về phía Đinh Trạch: "Hắn khinh thường tụi mình kìa."
Đinh Trạch nhún vai: "Kệ đi, để hắn thể hiện."
Phương Vũ hừ lạnh một tiếng.
Năm phút sau, Bạch Dương và Đinh Trạch đã leo cao hơn Phương Vũ gần mười mét.
Bạch Dương cúi xuống nhìn hắn, chậm rãi nói: "Ôm đùi đúng là có tiền đồ thật mà."
Sắc mặt Phương Vũ trầm hẳn xuống, không buồn đáp lại, chỉ liếc về phía trên để xác nhận khoảng cách với Diêm Sâm.
Khoảng cách đã bị kéo ra hơn ba mươi mét, càng lúc càng xa.
Ở phía trên, Diêm Sâm thấy có người đang xuống từ trên cao nên dừng lại, ngồi xổm trên một thân cây ngang chờ bọn họ đi qua trước.
Mỗi lớp có điểm xuất phát khác nhau, lộ tuyến cũng không hoàn toàn trùng khớp.
"Á ——!"
Bỗng nhiên, phía trên vang lên một tiếng hét thất thanh, kèm theo tiếng cành cây gãy răng rắc.
Tầm nhìn của Diêm Sâm bị che khuất, hắn lập tức nhảy sang thân cây bên cạnh, vạch cành lá nhìn lên.
Một học sinh đang ôm chặt thân cây to bằng bắp tay, hai chân lơ lửng trong không trung, hoảng loạn đá loạn xạ, rõ ràng đã mất phương hướng, không tìm được điểm đặt chân an toàn.
Diêm Sâm trầm giọng nhắc nhở:"Đừng hoảng, nếu không tìm được chỗ đặt chân trên vách đá thì dẫm tạm lên thân cây trước, ổn định lại đã."
"Được...
được, tôi thử xem!"
Giọng nói của học sinh kia vừa gấp vừa run, nghe ra rõ ràng là đang hoảng loạn thật sự.
Âm thanh ấy có chút quen tai, Diêm Sâm quan sát kỹ hơn, lập tức nhận ra người đó chính là Lâm
Động tác tự cứu của cậu ta còn rất vụng về, nhưng so với lần ở khu B9 thì đã khá hơn không ít.
Lâm Hằng cố gắng chống người lên, một chân đặt lên thân cây, chân còn lại loay hoay tìm điểm bám.
Thế nhưng vừa mới dồn lực, bàn chân trượt đi, cánh tay không giữ nổi, cả người lập tức rơi xuống.
"A——!"
Diêm Sâm: "......"
Chưa tới mức đó đâu.
Theo lý thuyết, khi cảm biến sau lưng phát hiện mất trọng lực, hệ thống bảo hộ sẽ tự động kích hoạt dây an toàn.
Dù có rơi xuống vách đá cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Diêm Sâm vốn không định ra tay, muốn để Lâm Hằng ghi nhớ bài học.
Quả nhiên, Lâm Hằng rơi chưa tới năm mét thì dây an toàn phía sau căng mạnh, treo cậu ta lơ lửng giữa không trung.
Nhưng việc bị treo lơ lửng giữa vách đá cao mấy chục mét chẳng khác nào chơi xích đu trên trời.
Lâm Hằng sợ đến mức suýt khóc, vươn tay loạn xạ muốn bám vào cành cây, nhưng vừa chạm tới—
Rắc.
Một tiếng gãy khô khốc vang lên, thân thể lại tiếp tục rơi xuống.
"A——!"
Diêm Sâm vừa định quay đi thì khóe mắt chợt thấy khóa dây an toàn sau lưng Lâm Hằng rung mạnh một cái, sắc mặt lập tức biến đổi, nhảy vọt sang phía đó.
Cơ thể Lâm Hằng đập mạnh vào cành cây, lực va chạm khiến cành gãy vụn, cả người tiếp tục rơi xuống.
Trong khoảnh khắc, cậu ta quơ tay bám được vào một sợi dây leo, nhưng sợi dây quá yếu, chỉ có thể làm chậm tốc độ rơi.
Động tĩnh quá lớn khiến cả nhóm học viên trên dưới đều chú ý.
"Có người rơi xuống rồi!!"
"Chuyện gì vậy, bên này không nhìn thấy!"
"Mau báo huấn luyện viên!"
Diêm Sâm nhảy lên cành cây phía trên, mượn lực đu người sang thân cây cách đó hơn ba mét, trong chớp mắt rút ngắn khoảng cách, vươn tay về phía Lâm Hằng:
"Đưa tay đây!"
Nghe thấy giọng hắn, Lâm Hằng quay đầu lại, suýt nữa thì khóc thành tiếng, liều mạng vươn tay.
Rắc.
Sợi dây leo không chịu nổi sức nặng, đứt phựt.
Trong khoảnh khắc rơi tự do, Lâm Hằng chỉ cảm thấy thời gian như ngừng lại, mọi thứ trước mắt xa dần, mơ hồ như sắp biến mất.
Ngay lúc đó, Diêm Sâm nghiêng người về phía trước, chộp lấy cổ tay cậu ta, đồng thời rút quân đao từ ủng đâm mạnh vào thân cây để cố định cơ thể.
Cú kéo mạnh mẽ ấy kéo Lâm Hằng trở lại từ bờ vực cái chết.
Diêm Sâm dùng sức kéo người lên thân cây, lạnh giọng nói:
"Giữ chắc."
Lâm Hằng vội vàng ôm chặt thân cây, thở hổn hển, tim đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng:
"C... cảm ơn..."
Ánh mắt Diêm Sâm lướt qua đế giày của cậu ta, hơi nhíu mày: "Miếng chống trượt đâu?"
Lâm Hằng còn chưa hoàn hồn, giọng run rẩy: "Có... có lẽ rơi mất trên đường..."
Trên thực tế, loại trang bị đó rất khó rơi.
Diêm Sâm không nói thêm gì, mở thiết bị đầu cuối liên lạc với Trần Phong, yêu cầu đội cứu hộ đến hiện trường.
Ngay khi dây an toàn bị kích hoạt bất thường, trung tâm điều khiển đã nhận được cảnh báo, đồng thời thông báo cho huấn luyện viên phụ trách.
Không lâu sau, xe cứu hộ lơ lửng bay tới, dừng lại bên cạnh thân cây.
Cửa mở ra, nhân viên cứu hộ vẫy tay gọi Lâm Hằng, nhưng cậu ta run rẩy toàn thân, bám chặt thân cây không chịu buông.
Diêm Sâm nhìn không nổi nữa, nắm lấy cánh tay Lâm Hằng, trực tiếp kéo cậu ta bước vào khoang xe.
Vì xảy ra sự cố an toàn, buổi huấn luyện buộc phải tạm dừng.
Các huấn luyện viên yêu cầu học viên tại chỗ đứng yên, chờ tiếp ứng.
Một lúc sau, trong phòng y tế của khu huấn luyện.
Diêm Sâm khoanh tay tựa cửa, nghe Lâm Hằng kể lại tình huống cho các huấn luyện viên.
"Lúc leo xuống em trượt tay... rồi giẫm hụt... sau đó dây an toàn cũng bị đứt..."
Sắc mặt Lâm Hằng tái nhợt, nói năng đứt quãng.
Trần Phong lật lòng bàn tay cậu ta, liếc một cái đã phát hiện vấn đề: "Găng tay bảo hộ đâu rồi?"
Huấn luyện viên lớp Lâm Hằng cúi xuống xem xét: "Có dấu hiệu bị xé rách, có thể lúc leo bị mắc vào đâu đó."
Trần Phong lại kiểm tra đế giày, nhíu mày: "Miếng chống trượt cũng không còn.
Không trượt mới lạ."
Lâm Hằng cúi đầu, nắm chặt vạt áo: "Xin lỗi...
đã làm mọi người phiền."
Không lâu sau, Vương Kỳ bước vào, báo cáo: "Đã kiểm tra dây an toàn, khóa không có lỗi.
Khả năng cao là thao tác sai gây ra tai nạn."
Trong huấn luyện quân sự, những tình huống như vậy không hiếm.
Nghe xong kết luận, Diêm Sâm xoay người định rời đi thì bị Lâm Hằng gọi lại.
Lâm Hằng chống ghế đứng dậy, cúi người thật sâu: "Diêm Sâm... cảm ơn cậu.
Đây là lần thứ hai cậu cứu tôi."
Diêm Sâm mặt không cảm xúc: "Hy vọng sẽ không có lần thứ ba."
Mặt Lâm Hằng đỏ bừng, cắn răng nói: "Tôi... tôi sẽ cố gắng học cách tự cứu, không làm vướng chân nữa!"
Diêm Sâm: "......"
Các huấn luyện viên: "......"
— Tự đặt yêu cầu cho mình thấp thật đấy.
Buổi huấn luyện chiều hôm đó kết thúc sớm hơn nửa tiếng.
Một đám học viên vừa rời sân vừa xì xào bàn tán về sự cố vừa rồi.
Bạch Dương nhìn đồng hồ, quay sang nói với Diêm Sâm: "Giờ này xuống nhà ăn không đông đâu, đi ăn trước không?"
"Cậu đi trước đi."
Diêm Sâm bước nhanh về phía trước, giọng bình thản, "Tôi về ký túc xá trước."
Bề ngoài hắn vẫn ung dung như thường, nhưng Bạch Dương quen Diêm Sâm quá rõ, nhận ra hôm nay tốc độ bước chân của hắn nhanh hơn mọi khi một chút, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Rốt cuộc là chuyện gì gấp gáp đến vậy?
Đinh Trạch vừa uống nước vừa nhìn theo bóng lưng Diêm Sâm, ánh mắt mang theo chút suy nghĩ.
— Anh Sâm để ý Anh Triệt như vậy... rốt cuộc năm đó hai người này đã xảy ra chuyện gì?
Diêm Sâm không có chìa khóa phòng 302, nhưng muốn vào phòng Lê Triệt thì chẳng khó chút nào.
Hắn đi thẳng ra ban công, gọn gàng leo qua lan can thấp sang phòng bên cạnh.
Cửa kính sát đất đóng kín.
Diêm Sâm giơ tay, do dự trong giây lát, thử đẩy nhẹ — cửa không khóa, mở ra ngay.
Trong phòng rất yên tĩnh, rèm kéo kín, ánh sáng lờ mờ.
Hắn bước nhẹ đến bên giường.
Lê Triệt cuộn mình trong chăn, ngủ rất say.
Hàng mi dài rủ xuống, gương mặt thiếu niên khi ngủ trông mềm mại hơn nhiều so với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Diêm Sâm ngồi xuống mép giường, một tay chống bên cạnh, tay kia nhẹ nhàng gạt mái tóc trước trán cậu ra sau, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ.
Hơi sốt nhẹ, nhưng không còn nóng như lúc trong phòng tắm.
Hắn cúi xuống, rất khẽ, đến gần sau gáy Lê Triệt.
Khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở đều đều của đối phương.
Không có mùi tin tức tố.
Xem ra đã ổn rồi.
Diêm Sâm nhìn gương mặt ngủ yên ấy thêm vài giây, rồi đứng dậy rời đi.
Cửa kính khẽ mở rồi khép lại.
Một lúc sau, Lê Triệt mở mắt, lặng lẽ nhìn về phía ban công, xác nhận lần này Diêm Sâm thật sự đã đi, không phải cố tình trêu chọc như trước.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Lê Triệt bỗng thấy... có chút hụt hẫng.
Hóa ra thật sự đi rồi.
Thực ra ngay từ lúc cửa mở, cậu đã tỉnh, chỉ là muốn xem thử Diêm Sâm định làm gì.
Lê Triệt đưa tay che sau gáy — nơi vừa rồi bị hơi thở của Diêm Sâm lướt qua.
Cảm giác ấy dường như vẫn còn lưu lại trên da.
Tên kia áp sát như vậy là muốn làm gì?
Muốn tập kích à?
Mà tập kích kiểu gì mới được nửa đường đã chạy mất?
Đúng là làm người ta không hiểu nổi.
Sau khi tắm rửa và ăn cơm xong, Diêm Sâm cùng Bạch Dương đến khu huấn luyện tổng hợp F33 — nơi có khu thể năng và khu mô phỏng điều khiển, rất được sinh viên hệ cơ giáp ưa chuộng.
Trang Nam là học viên năm hai, danh tiếng không nhỏ.
Diêm Sâm vừa vào không bao lâu đã nghe người khác nhắc tới vị trí của hắn — đang ở khu huấn luyện thể lực, đấu đối kháng với người khác.
Sự xuất hiện của Diêm Sâm gần như ngay lập tức thu hút ánh nhìn của cả khu tập.
"Ê, là Diêm Sâm kìa!"
"Hôm nay cậu ấy cũng tới đây tập à?
Hiếm thật."
"Trời ơi, ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nữa..."
"Khí thế mạnh thật, bảo sao Omega nào cũng không dám lại gần."
"Nghe nói từng đánh bại Trang Nam, đúng là không phải dạng vừa."
Bên kia, Trang Nam vừa kết thúc một hiệp đối luyện, đang nghỉ giữa hiệp thì thấy đám người phía cửa xôn xao.
Hắn quay đầu nhìn qua — ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Diêm Sâm.
Không ngờ lại gặp hắn ở đây.
Trang Nam bất động thanh sắc mỉm cười, giơ tay ra hiệu với Diêm Sâm: "Làm vài chiêu không?"
Diêm Sâm nhàn nhạt gật đầu, giữa ánh nhìn của mọi người bước tới, xoay người nhảy lên lôi đài: "Trùng hợp thật, không ngờ đàn anh Trang cũng ở đây."
"Sau lần thi đấu trước tôi vẫn luôn muốn tìm cơ hội so tài với cậu."
Trang Nam đặt bình nước sang một bên, đứng cách Diêm Sâm chừng năm bước, cười nói: "Không ngờ lại tình cờ gặp ở đây, coi như có duyên nhỉ?"
Thấy hai người chuẩn bị giao đấu, đám học sinh xung quanh lập tức kéo tới vây xem.
Không nhiều lời, hai người trực tiếp dùng nắm đấm nói chuyện.
Vì có nhiều người nhìn, Trang Nam không ra tay tàn nhẫn ngay từ đầu, mà giống lần trước của Diêm Sâm, dùng lối đánh chính diện để ép đối phương ra chiêu trước.
Diêm Sâm cũng không vội, từng chiêu từng thức tiếp lại.
Hai người thăm dò lẫn nhau, qua lại không ngừng, trong chốc lát vậy mà đánh đến ngang tài ngang sức, khiến đám người dưới đài liên tục trầm trồ.
Trang Nam càng đánh càng kinh ngạc.
Hắn đã tăng dần tốc độ tấn công, mỗi chiêu đều nhằm thẳng vào góc chết phòng thủ của Diêm Sâm, vậy mà đối phương lần nào cũng né được một cách hoàn hảo.
Đúng là cháu trưởng của Đại Công , hoàn toàn không cùng đẳng cấp với đám vô dụng trong nhà kia.
Khó trách có người lại kiêng dè hắn đến vậy.
Hai người quấn lấy nhau một hồi, nhân lúc Diêm Sâm vừa tránh được một đòn còn chưa đứng vững, Trang Nam đổi quyền thành chưởng, đánh thẳng về phía sau cổ đối phương.
Diêm Sâm xoay người đỡ lại, dùng đúng chiêu thức đó phản kích, thuận thế đánh về phía cổ Trang Nam.
Thấy đối phương không kịp phản ứng, hắn cố tình chậm tay lại nửa nhịp.
Trang Nam giật mình, vội giơ tay trái lên đỡ, khó khăn lắm mới chặn được.
Dưới đài lập tức ồn ào hẳn lên:
"Á á á ——!
Diêm Sâm phản kích rồi!"
"Trang Nam đỡ được kìa!
Gay cấn quá!"
"Hai người mạnh thật sự!
Diêm Sâm đấu với Trang Nam mà không hề lép vế!"
"Nhịp điệu của Diêm Sâm ổn quá, hoàn toàn không bị cuốn theo đối thủ!"
Diêm Sâm thu tay, lùi lại hai bước, giọng bình thản: "Đàn anh Trang rất mạnh, tôi không phá nổi phòng thủ của anh."
Trang Nam hơi thở dồn dập, thấy đối phương dừng lại thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đánh tiếp nữa... thật sự chưa chắc ai thắng ai.
Thấy thái độ Diêm Sâm khách khí, lời nói cũng nhường nhịn, trong lòng Trang Nam dâng lên cảm giác được tôn trọng, cười đáp: "Tôi cũng không phá được phòng của cậu, coi như hòa."
Dưới đài, Bạch Dương nghe vậy liền trợn trắng mắt.
Trang Nam thở còn chẳng ra hơi, trong khi anh Sâm ngay cả nhịp thở cũng không loạn —— cao thấp phân định rõ ràng như thế, từ đâu ra cái gọi là hòa chứ?
Toàn là tự dát vàng lên mặt mình thôi.
Xem xong màn náo nhiệt, đám học sinh dưới đài dần tản ra, ai về chỗ nấy tiếp tục huấn luyện.
Diêm Sâm và Trang Nam thì tùy ý ngồi xuống bên cạnh lôi đài nghỉ ngơi.
Trang Nam lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, liếc sang Diêm Sâm: "Cậu còn chưa đổ mồ hôi à?"
Diêm Sâm nghiêm túc đáp: "Thể chất tôi khó ra mồ hôi."
Trang Nam bật cười: "Tôi còn tưởng mấy thiên tài như cậu đều chẳng buồn tới phòng huấn luyện chứ."
Diêm Sâm nói thẳng thắn: "Đàn anh còn chăm chỉ như vậy, tôi có lý do gì mà lười?"
Ai cũng thích nghe lời khen.
Dù Diêm Sâm nói không hề khoa trương, nhưng được người như hắn công nhận vẫn khiến Trang Nam thấy khá dễ chịu.
"Đàn anh với Từ Bân là cùng lớp đúng không?"
Diêm Sâm như vô tình hỏi, "Nghe nói anh ta bị đánh, giờ thế nào rồi?"
Nhắc tới Từ Bân—Trên mặt Trang Nam hiện lên vẻ khinh thường: "Loại người chỉ giỏi khoe khoang mồm mép như hắn, bị đánh cũng đáng."
Diêm Sâm thản nhiên nói: "Nhưng tôi thấy đàn anh Từ Bân tính cách cũng ổn, lại rất nhiệt tình."
Như nghe được chuyện cười lớn, Trang Nam nhịn cười nhìn Diêm Sâm: "Từ Bân?
Nhiệt tình?"
Diêm Sâm bình thản đáp: "Mỗi tối anh ta đều giúp Phương Vũ lớp bọn tôi huấn luyện, hiệu quả khá tốt."
"Phương Vũ?"
Sắc mặt Trang Nam chợt trầm xuống, nhưng vì có Diêm Sâm ở đây nên vẫn giả bộ thản nhiên, giọng nói lạnh đi hẳn: "Hắn đúng là... nhiệt tình thật đấy."
Dưới đài, Bạch Dương hơi nheo mắt, lập tức ngửi ra mùi không ổn.
Nhìn phản ứng của Trang Nam là biết ngay hắn vốn không ưa gì Từ Bân, vậy nên anh Sâm rõ ràng là muốn mượn tay hắn để dằn mặt Từ Bân rồi?
Hóa ra anh Sâm cố tình chạy tới đây "tình cờ gặp" Trang Nam... là vì muốn thay anh Triệt trút giận!
Càng nghĩ Bạch Dương càng thấy hưng phấn, vội mở thiết bị đầu cuối gửi tin nhắn cho Đinh Trạch.
Ký túc xá 302.
Lê Triệt ngủ tới gần bảy giờ tối thì bị đói đánh thức, rửa mặt đánh răng qua loa xong liền định ra ngoài ăn tạm một bữa.
Vừa ra phòng khách đã thấy Đinh Trạch cuộn người trên sofa xử lý việc của Biển Đen.
"Có tin gì mới không?"
Lê Triệt thuận miệng hỏi.
"Chưa có tiến triển gì đột phá."
Đinh Trạch thấy cậu chuẩn bị ra ngoài, liền nói, "Anh đi ăn à?
Em đã đóng gói sẵn cho anh rồi, để trong bếp."
Lê Triệt hơi bất ngờ, quay vào bếp mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong là mấy hộp đồ ăn đã gói sẵn.
Cậu xách ra đặt lên quầy bar.
Đang đói thì ăn gì cũng ngon, huống chi lại toàn là món hợp khẩu vị.
Lê Triệt mở từng hộp, thấy toàn món mình thích, tiện tay gắp miếng thịt kho bỏ vào miệng, tâm trạng lập tức tốt hẳn lên: "Hôm nay chú mày làm tốt đấy, đáng khen."
Đinh Trạch vẫn cắm đầu xử lý thông tin, không ngẩng lên: "Là anh Sâm dặn em đóng gói."
Động tác liếm ngón tay của Lê Triệt khựng lại: "......"
Đinh Trạch bổ sung: "Mấy món này cũng do anh ấy chỉ định.
Không hợp khẩu vị thì đừng trách em nha."
Ánh mắt Lê Triệt khẽ dao động, lập tức cảm thấy miếng thịt trong miệng thơm hơn hẳn.
Đúng lúc đó, thiết bị đầu cuối của Đinh Trạch rung lên.
Cậu mở ra xem, phát hiện là tin nhắn của Bạch Dương, liền vội chạy tới quầy bar, xoay màn hình về phía Lê Triệt, kích động nói:
"Anh!
Anh Sâm đi trả thù giúp anh rồi!"
"Hả?"
Lê Triệt ngậm thịt, nhanh chóng liếc qua nội dung tin nhắn, thần sắc hơi đổi, im lặng một lúc lâu.
Đinh Trạch quan sát biểu cảm của cậu, thử hỏi: "Anh, anh có phải đang rất vui không?"
Lê Triệt hoàn hồn: "Có à?"
Đinh Trạch gật đầu chắc nịch: "Có!"
Lê Triệt như không có chuyện gì hỏi lại: "Rõ ràng vậy sao?"
Đinh Trạch nghiêm túc đáp: "Rất rõ luôn!
Mắt anh sắp phát sáng rồi."
Lê Triệt: "......"
Gặp quỷ thật rồi.