Khác Kẻ phản bội

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Kẻ Phản Bội
Dunk giận chú luôn


Buổi trưa trời mưa nhẹ, cả căn dinh thự chìm trong tiếng mưa rả rích và mùi thuốc khử trùng nhè nhẹ từ phòng y tế.

Dunk vừa hết sốt sáng nay, nên Joong đưa cậu đi kiểm tra lại vết thương.

Nhưng khi bước ra khỏi phòng, cậu bắt gặp một khung cảnh không dễ chịu chút nào: Joong đứng tựa vào bệ cửa, khoanh tay, cười với nữ bác sĩ.

Chị ta mặc áo blouse trắng, tóc xoăn nhẹ, cười rất duyên.

Lại còn lấy tay vén giúp Joong sợi tóc rủ xuống trán hắn.

Dunk khựng lại.

Cậu cúi đầu đi lướt qua, không nói tiếng nào.

Joong chỉ kịp ngoái nhìn, mày hơi nhíu lại khi thấy dáng đi của em nhỏ trông... cáu cáu.



Tối hôm đó.

Dunk không ăn cơm chung.

Cậu viện cớ đau bụng rồi lủi vào phòng, nằm quay mặt vào tường, tay ôm gối.

Joong ngồi một mình ở phòng khách, gõ gõ ngón tay lên bàn.

Một lúc sau hắn đứng dậy, cầm ly sữa nóng và lặng lẽ đi lên lầu.

Joong không gõ cửa, cứ thế mở vào.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng mờ từ đèn ngủ hắt lên mái tóc Dunk.

– Dậy uống sữa. – Hắn nói, giọng thấp hơn bình thường.

– Không đói.

– Em uống cho tôi coi.

Dunk vẫn không quay lại.

Môi mím chặt.

Joong ngồi xuống mép giường, thở dài.

– Em giận tôi à?

– Không. – Câu trả lời bật ra nhanh đến mức rõ ràng là "có".

Joong nheo mắt, rồi vươn tay... kéo Dunk ngồi dậy, nhẹ nhàng đặt em vào lòng mình.

– Em thấy cái gì mà giận?

Dunk lườm lườm sàn nhà. – Em đâu có quyền giận chú.

– Vậy em định nhõng nhẽo bao lâu?

– ...Em không nhõng nhẽo.

Joong cười khẽ, rồi nghiêng đầu, để cằm tựa lên vai cậu:

– Làm gì nhìn bác sĩ dữ vậy?

– Em có nhìn gì đâu.

– Vậy chứ ai trừng mắt như con mèo con ướt mưa bước ngang qua tôi?

Dunk cắn môi.

Mặt hơi đỏ lên.

Joong đặt ly sữa vào tay cậu, rồi vòng tay ôm từ sau lưng, thì thầm bên tai:

– Tôi không quen ai khác hết.

Không cười với ai giống em.

Cũng không cho ai tựa vai trừ em.

Dunk khẽ khịt mũi. – Chú nói mà không làm, em sẽ đi thật đó.

– Em đi rồi ai lau tóc cho tôi?

Ai cằn nhằn tôi ăn mặn? – Joong dụi mặt vào cổ cậu, giọng gần như dỗi ngược lại.

– Ai biểu cười tươi như hoa vậy chi. – Dunk lí nhí.

– Vậy để từ nay tôi chỉ cười với em thôi.

Dunk khựng lại.

Một lát sau mới lên tiếng, nhỏ xíu:

– Nhớ đó.

Joong mỉm cười.

Cái ôm siết chặt thêm một chút, như lời khẳng định không cần thề thốt.



Tối đó, Dunk ngủ gục trong lòng Joong.

Còn Joong, lần đầu tiên chấp nhận... không ra phòng làm việc giữa đêm.

Vì cậu bé này, thật ra rất dễ ghen.

Mà cũng rất dễ dỗ.

Chỉ cần một lời dỗ ngọt... và một cái ôm.
 
Kẻ Phản Bội
Chỉ có chúng ta thôi ( end )


Một tháng sau vụ việc Dunk bị sốt vì giận Joong rồi vẫn được dỗ ngọt bằng sữa nóng mỗi tối, thế giới của cả hai như đang thay đổi từng ngày.

Không còn những buổi sáng im lặng, không còn những cái liếc mắt giận hờn hay ánh nhìn lạnh lẽo.

Chỉ còn một Joong kiên nhẫn hơn, ấm áp hơn.

Và một Dunk dù vẫn trẻ con, nhưng đã học được cách ôm Joong từ sau lưng mỗi khi hắn ngồi làm việc quá lâu.



Đêm nay trời mưa.

Mưa không lớn, nhưng đủ để căn biệt thự bên biển chìm vào không khí mát lạnh và trầm lắng.

Joong bước ra ban công, tay cầm ly rượu vang, mắt nhìn xa xăm về phía màn đêm mịt mù.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái gỗ.

Mọi thứ đều yên tĩnh... cho đến khi có một vòng tay nhỏ ôm ngang lưng hắn.

— Còn không chịu vào ngủ? — Giọng Dunk nhỏ như hơi thở, cằm tì nhẹ lên lưng Joong.

— Không ngủ được.

— Nghĩ gì?

— Nghĩ về em.

Dunk im một lát, rồi siết tay lại.

— Em vẫn còn ở đây, chú không cần lo.

Joong đặt ly rượu xuống, quay lại, ôm lấy em trai nhỏ vào lòng.

Mùi hương từ tóc cậu, là mùi sữa ấm và nước xả vải dịu nhẹ.

Một thứ mùi quá quen thuộc với Joong rồi — mùi của bình yên.

— Tôi từng nghĩ mình sẽ chết một mình. — Hắn thì thầm. — Nhưng từ ngày em vào đời, tôi mới biết... có người chờ trong căn bếp, cũng là một loại sống khác.

Dunk ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh nước mưa.

— Vậy... nếu một ngày em không còn nấu ăn được, không còn chờ chú về... chú sẽ làm gì?

Joong không nói.

Hắn chỉ cúi đầu, đặt một nụ hôn thật lâu lên trán cậu.

Lâu đến mức Dunk gần như muốn khóc.

— Nếu ngày đó đến, tôi sẽ dạy em lại từ đầu.

Dù phải bắt đầu từ món trứng khét hay cháo nhạt.

Dù có phải ăn dở cả đời, tôi cũng sẽ ăn.

— Đừng có chọc em hoài.

— Tôi nói thật.

Hồi đó em nấu món đó, còn giấu tôi nói là mua ngoài.

Tôi chê dở, em đem chén đi rửa như sắp phá cái bếp.

Dunk phì cười, dụi mặt vào ngực hắn.

— Em tức vì chú chẳng hiểu ý.

Em chỉ muốn làm gì đó cho chú vui thôi.

Joong bật cười, bế cậu lên như bế một đứa trẻ.

Mặc kệ Dunk vùng vằng, hắn chỉ ôm siết lại rồi đi thẳng vào phòng.



Căn phòng ấm lên nhờ ánh đèn vàng dịu nhẹ.

Joong đặt Dunk xuống giường, cởi áo khoác giúp cậu, lau tóc cho em bằng khăn mềm.

Những cử chỉ từng là xa xỉ, giờ đã trở thành thói quen.

— Chú này... — Dunk nói khẽ khi được đắp chăn. — Chú yêu em từ khi nào?

Joong dừng tay, rồi ngồi xuống mép giường.

— Từ lúc em cười dù tôi mắng.

Từ lúc em bị đánh vẫn không oán trách.

Từ lúc em gọi tôi là "chú" bằng giọng nhỏ xíu, như đang sợ... nhưng vẫn cố gần.

Dunk cắn môi.

— Vậy... mình đừng giận nhau nữa nha.

Đừng để cà vạt lung tung nữa, đừng để ai khác lau miệng nữa, đừng đi họp cả ngày không nhắn em câu nào nữa.

Joong bật cười, cúi xuống hôn lên khóe mắt cậu một cái.

— Tôi hứa.

Chỉ có em.

Chỉ còn em.

Tôi không cần bất cứ thứ gì khác ngoài việc được nắm tay em mỗi sáng, và được em nấu bữa ăn dở nhất thế giới cho tôi mỗi tối.



Mưa vẫn rơi.

Thế giới mafia vẫn đầy sóng gió, nhưng trong phòng ngủ này, chỉ còn tiếng thở dịu dàng của hai người đã từng là kẻ thù.

Đã từng là vết thương.

Và giờ là cả một đời của nhau.
 
Kẻ Phản Bội
Ngoại truyện


Jaidee đứng ở cửa phòng khách, tay ôm bụng, ánh mắt lấp lánh nước nhìn hai người lớn trước mặt.

"Ba lớn, ba nhỏ...

đói..." – Giọng nhóc thều thào, đầy tội nghiệp.

Nhưng đáng tiếc thay, ba lớn của nhóc – Joong – đang ngồi trên sofa, một tay siết lấy eo ba nhỏ – Dunk – tay còn lại thì luồn vào tóc cậu mà xoa nhẹ.

Dunk ngả đầu vào vai Joong, mặt đỏ ửng vì vừa khóc mệt, mà cũng vì vừa dỗi.

"Chú chỉ biết ôm em... bỏ đói con mình đó..." – Dunk lầu bầu, nhưng vẫn không tránh khỏi vòng tay Joong, thậm chí còn tựa vào lòng ngực hắn như thói quen mỗi khi mệt.

"Tôi lo cho em trước." – Joong nghiêm giọng, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cậu, rồi nhỏ giọng trấn an: "Em nhõng nhẽo cả buổi chiều rồi.

Không dỗ em trước là em xách vali đi mất tiêu chứ gì."

"Ừm... cũng hông chắc là em không đi..." – Dunk cong môi, nhỏ giọng.

Joong bật cười, nhìn qua Jaidee đang đứng gục mặt vào thành cửa, mắt long lanh như sắp xỉu tới nơi.

"Jaidee, con muốn ăn gì?"

"Con muốn cơm chiên trứng... mà ba nhỏ làm cơm chiên toàn khét thôi..."

"Ba nấu hồi nào mà biết khét?" – Dunk tròn mắt, vừa ngượng vừa tức.

"Tuần trước á!" – Jaidee tố cáo.

"Lúc ba lớn đi họp, ba nhỏ trốn trong bếp, gõ gõ nồi rồi lấy quạt quạt khói.

Con thấy hết á!"

Joong bật cười lớn.

Dunk đấm nhẹ vào vai hắn rồi đứng bật dậy:

"Thôi được rồi!

Em nấu lại là được chứ gì.

Hai cha con chê em hoài."

"Không chê đâu." – Joong kéo tay Dunk lại, ghé vào tai cậu thì thầm – đủ nhỏ để Jaidee không nghe thấy – "Tôi thích vị khét của em mà."

Dunk đỏ mặt đẩy hắn ra.

"Biến!"

Joong đứng lên, vỗ nhẹ đầu Jaidee rồi nhấc bổng nhóc lên đặt ngồi trên vai.

"Đi nào, ba lớn nấu cơm chiên cho con ăn.

Ba nhỏ...

được nghỉ hôm nay vì mới khóc xong."

"Không!

Ba nhỏ phải làm bếp với con!" – Jaidee giãy nhẹ.

Dunk bật cười, cuối cùng cũng chịu bước vào bếp, còn Joong thì từ đằng sau, vẫn không quên vòng tay ôm lấy eo cậu.

Một gia đình mafia mà ngày thường lại yên bình như thế đấy — với cơm chiên khét, với ba nhỏ hay nhõng nhẽo và một nhóc con biết hết mọi bí mật trong nhà.
 
Back
Top Dưới