Khác Kẻ phản bội

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
399214809-256-k72069.jpg

Kẻ Phản Bội
Tác giả: nhims_iuanh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Có ngược có ngọt nha!

Bộ thứ ba của tui đoá



joongdunk​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • [MTDTGPMNVN x VNCH] kẻ thất hứa
  • Tranh Sủng Kế
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • Kẻ Khắc Mặt Quỷ (Văn học Việt Nam)
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
  • Kẻ Phản Bội
    Máu cũ


    Căn phòng họp ngập khói thuốc.

    Tiếng bật lửa vang lên khô khốc trong bóng tối.

    Joong – trùm vùng Đông – ngả người ra ghế, mắt sắc như dao cạo.

    Hắn cầm một tấm ảnh, ngón tay xé dọc viền giấy, chậm rãi như đang tước từng lớp da của kẻ thù.

    – Tên này... – Joong khẽ nhếch môi. – ...đến giờ vẫn chưa chết?

    Ảnh là một gương mặt nam trẻ tuổi, nụ cười dịu dàng và đôi mắt như chẳng dính chút bụi trần.

    Tên trong hồ sơ là Dunk, kẻ đã từng khiến tổ chức Joong thiệt hại cả kho hàng – mất trắng gần 80 tỷ – rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

    Kẻ phản bội.

    Joong rít mạnh một hơi thuốc, đầu nghiêng nghiêng.

    – Bắt sống.

    Không được để hắn chết.

    Tên đàn em gật đầu, lui ra.



    Bên kia thành phố, một quán bar nhỏ nằm lọt thỏm giữa khu ổ chuột.

    Dunk ngồi bên quầy, tay xoay nhẹ ly rượu vang đỏ.

    Cậu không còn là thằng nhóc từng lén bẻ khóa kho hàng, không còn nụ cười dễ thương vô hại, chỉ còn một vẻ gì đó rất lạnh.

    Ánh đèn đỏ rọi lên má cậu, mồ hôi rịn dưới cổ áo.

    Cậu biết...

    Joong sẽ đến.

    Dunk đã trốn ba năm.

    Nhưng trốn thế nào được mãi?

    Khi cậu cũng từng là một phần trong tổ chức.

    Từng biết rõ cách Joong săn người như thế nào – tàn nhẫn, chính xác, không bỏ sót dù một vết máu.

    – Này, em trai, uống gì để chị mời?

    Dunk ngẩng lên, mỉm cười.

    – Chị cho em ly tequila.

    Bàn tay cậu vẫn đang run dưới quầy.



    Joong không cần đợi quá lâu.

    Một cú điện thoại.

    Một địa điểm.

    Hắn tự lái xe đến – không cần vệ sĩ.

    Vào bar.

    Lặng lẽ.

    Ánh mắt hắn quét qua đám người.

    Dunk đang bước về phía cửa sau.

    Rất nhanh.

    Nhưng không đủ nhanh với Joong.

    – Mày nghĩ mày có thể trốn khỏi tao?

    Giọng Joong vang lên sau lưng như tiếng súng lạc đạn.

    Dunk cứng người.

    Một giây sau, cả người cậu bị đẩy mạnh vào tường lạnh ngắt.

    Hơi thở Joong phả lên cổ Dunk.

    – Mày tưởng ba năm đủ để rửa sạch máu mày đã khiến tao đổ?

    Dunk quay đầu, ánh mắt không hề cầu xin.

    – Tao không cần ai tha thứ.

    Joong cười.

    Tay hắn siết chặt cằm cậu, kéo sát mặt lại.

    – Nhưng tao cần mày phải trả giá.

    Dunk cố vùng ra nhưng cổ tay đã bị trói chặt.

    Lạnh buốt.



    Joong nhốt Dunk vào một phòng biệt lập trong biệt thự ngoại ô.

    Không cửa sổ.

    Chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rì và ánh đèn trắng nhợt khiến người ta khó phân biệt ngày đêm.

    Joong đứng từ phía ngoài nhìn qua lớp kính một chiều.

    Dunk ngồi thu mình trên sàn, áo dính vết rách, mắt vẫn không chịu cúi.

    – Mày sẽ không chết, – Joong lẩm bẩm, – nhưng tao sẽ khiến mày sống không bằng chết.



    Đêm đầu tiên, Joong bước vào.

    Không lời cảnh cáo.

    Một cú tát trời giáng làm Dunk bật máu miệng.

    – Cho mày nhớ cảm giác phản bội.

    Dunk nằm nghiêng, môi bật ra tiếng cười khàn.

    – Vậy là chú vẫn còn nhớ em nhiều đến thế...

    ————————————

    Tui định đăng trên Wattpad xng mới đăng trên tiktok mà tui quên!

    Tui đăng trên tik trước😹😹😹
     
    Kẻ Phản Bội
    Đòn trừ tình cũ


    Tiếng khóa lách cách vang lên giữa đêm tối lạnh.

    Joong bước vào, bóng lưng hắn kéo theo sự u ám đè nặng cả căn phòng.

    Tay trái xách một xô nước đá.

    Tay phải cầm cây roi gỗ dài bằng cẳng tay.

    Dunk ngước lên.

    Mắt cậu sưng húp, khóe môi vẫn còn dính máu khô từ lần đánh hôm qua.

    – Tới sớm vậy sao, chú Joong?

    Em còn chưa kịp ngủ mơ thấy ác mộng mà...

    – Mày còn mơ được thì chưa đủ đau.

    Joong nói, rồi hắt nguyên xô nước đá vào người Dunk.

    Cậu rùng mình, cả người co quắp.

    Môi cắn chặt đến bật máu.

    Áo mỏng dính sát vào da, run lên từng đợt.

    Joong nắm cổ áo cậu, kéo dậy như giật một con búp bê vải.

    – Ba năm trước, mày phản bội tao.

    Còn giờ mày nghĩ mày có thể ngồi đó mà giỡn?

    – Em không phản bội... – Dunk thở hổn hển – Em chỉ không muốn chú chết.

    Joong cười khẩy.

    – Nói như mày là thằng tình nhân si tình vậy.

    PẶC!

    Cây roi quất xuống lưng cậu.

    Lần thứ nhất.

    Lần thứ hai.

    Lần thứ ba.

    Dunk không hét.

    Cậu chỉ run.

    Đến roi thứ tư, cậu bật tiếng nấc.

    Không phải vì đau, mà vì lạnh.

    Mồ hôi và nước đá quyện thành từng dòng chảy xuống xương sống.

    Joong đứng đó, thở gấp.

    Bàn tay siết roi trắng bệch.

    Hắn không hiểu... tại sao mỗi lần đánh cậu, lòng lại quặn lên một cách khó chịu.

    Càng thấy Dunk im lặng chịu đựng, hắn càng điên.

    Như thể chính hắn mới là kẻ bị phản bội.



    – Mày tưởng tao sẽ mềm lòng sao? – Joong quăng roi, bước tới – Mày nghĩ chỉ vì mày từng nằm trong tay tao, tao sẽ không dám giết mày?

    Hắn túm cổ Dunk, kéo cậu sát vào tường, tay ấn lên ngực áo cậu, đè mạnh.

    Dunk ngẩng mặt nhìn Joong, giọng run như gió thổi qua lá khô:

    – Nếu chú thật sự muốn giết... chú đã giết từ ba năm trước.

    Joong khựng lại.

    Ánh mắt hắn dừng ở vết bầm tím trên má Dunk, rồi trượt xuống môi cậu – vết nứt đỏ khô vẫn còn đó.

    Không hiểu sao hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng lau máu cho Dunk.

    – Tại sao... – hắn thì thầm – mày không biến đi?

    Tại sao lại quay về?

    Dunk không đáp.

    Cậu dựa đầu vào vai Joong – yếu ớt, gần như sụp đổ – nhưng vẫn nói được một câu khiến tim hắn nứt ra từng mảnh:

    – Vì em chưa bao giờ ngừng thương chú.



    Joong đẩy Dunk ra, mạnh.

    Nhưng ngay sau đó, lại kéo cậu ôm chặt vào ngực.

    – Mày thật đáng ghét, Dunk.

    – Em biết.

    Nhưng chú vẫn nhớ em.

    Joong siết lấy cậu, tay vuốt nhẹ lưng cậu – nơi hắn vừa đánh nãy giờ.

    Hắn hận bản thân vì ra tay.

    Hận Dunk vì xuất hiện.

    Và hận hơn cả... là trái tim mình vẫn đập loạn khi ôm người này.



    Dunk được băng vết thương.

    Không có phòng, chỉ có cái nệm trải dưới đất.

    Joong ngồi kế bên, im lặng chườm thuốc.

    – Sao em không phản kháng? – Joong hỏi khẽ.

    – Em nợ chú.

    Nợ cả máu.

    Joong nhìn cậu, ngón tay lướt nhẹ qua gò má sưng tấy.

    Rồi hắn ghé sát, trán tựa vào trán Dunk, hơi thở chạm nhẹ vào nhau.

    – Vậy trả bằng tim đi.

    Dunk nhắm mắt, thì thầm:

    – Em đã đưa từ lâu rồi.



    Joong không hôn cậu, không vuốt ve thêm.

    Hắn chỉ kéo Dunk lại, ép đầu cậu vào ngực mình như thu lại một mảnh đã mất.

    Đêm hôm đó, Joong không rời khỏi phòng.

    Hắn ngủ ngay trên sàn cạnh Dunk, một tay đặt lên lưng cậu – giữ chặt như sợ lại mất thêm lần nữa.

    ———————————————————

    Ngược vậy đủ chua mấy bbi!

    Hay là muốn ngược nữa nè!

    Mới bị cắm cho cái sừng nên tui buồn thù mấy bbi cx phải bùn huhu 😭😭😭
     
    Kẻ Phản Bội
    Tra tấn trong mâu thuẫn


    Chiếc đèn trần đung đưa theo nhịp gió máy lạnh, ánh sáng trắng hắt lên vết máu vương vãi dưới sàn.

    Dunk nằm quặt người trong góc phòng, tay bị trói ngược ra sau, gò má sưng tím vì cú tát ban nãy.

    Joong đứng đó, khoanh tay, gương mặt lạnh băng như bức tượng đá.

    Nhưng đôi mắt... lại run lên khi thấy cơ thể nhỏ kia co rút vì lạnh.

    – Mày vẫn chưa chịu nói hả?

    Giọng hắn trầm, khản, nhưng không che giấu nổi âm điệu dằn vặt.

    Hắn đi đến, kéo tóc Dunk ngẩng lên.

    Cậu khẽ rên, môi đã rách.

    – Em không biết...

    – Mày nghĩ tao còn đủ kiên nhẫn để nghe mấy lời nói dối của mày hoài hả?

    Dunk nhìn hắn, môi run run:

    – Vậy... chú giết em đi.

    Joong khựng lại.

    Dunk cười nhạt, nụ cười yếu ớt như bông tuyết sắp tan:

    – Dù gì em cũng chẳng còn gì.

    Cả mạng này, chú muốn lấy thì lấy.

    Joong siết chặt tay.

    Hắn ghét cái cách Dunk nói như thể không tiếc sinh mạng mình.

    Ghét cái dáng nhỏ bé bị dồn ép đến tuyệt vọng.

    Hắn đột ngột kéo Dunk đứng dậy, ném cậu xuống giường.

    – Mày nghĩ mày chết là xong hả?

    Dunk thở gấp, mắt đỏ hoe.

    – Vậy chú muốn gì?

    Joong đè cậu xuống, tay siết cổ nhưng không dám dùng lực.

    Gần đến mức hai hơi thở trộn vào nhau.

    Hắn ghé sát tai cậu, giọng khàn như lửa đốt:

    – Tao muốn mày sống.

    Để trả giá.

    Để phải nhớ từng giây phản bội tao... dù tao không hiểu tại sao mình lại thấy đau như vậy.

    Dunk nhìn hắn trân trối.

    Cậu nhận ra...

    ánh mắt ấy không hoàn toàn là thù hận.

    – Chú ghét em đến vậy sao? – Cậu hỏi.

    Joong không đáp.

    Hắn gục đầu vào hõm cổ Dunk, bàn tay siết áo cậu.

    – Em không hiểu... sao chú không giết em mà cứ giữ em lại như vầy?

    Joong ngẩng đầu.

    Lần đầu tiên, hắn nói thật:

    – Vì mỗi lần mày biến mất khỏi tầm mắt tao... tao thấy khó thở.

    Dunk chớp mắt.

    Joong vùi mặt vào cổ cậu, khẽ cắn lên làn da tái nhợt.

    – Tao tưởng... giữ mày ở đây, đánh đập mày... sẽ khiến tao quên cái cảm giác đó.

    Nhưng không.

    Tao lại càng nhớ.

    Dunk run lên.

    Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với những lời Joong đang thì thầm.

    – Mày tưởng mình là gián điệp của tổ chức đối địch, phải không? – Joong siết nhẹ cổ tay cậu, hôn lên mu bàn tay đang tím bầm – Nhưng tao đã điều tra rồi.

    Mày là thằng ngốc... không thuộc về bất kỳ nơi nào cả.

    Cậu mở miệng, định nói gì đó, nhưng Joong đã cúi xuống, hôn lên môi cậu.

    Không còn là nụ hôn của kẻ tra khảo.

    Là khao khát.

    Là điên cuồng.

    Là yêu... mà không chịu nhận.

    Dunk chống tay lên ngực Joong, đẩy hắn ra.

    – Chú đang làm gì vậy...?

    Joong ngừng lại, nhìn cậu thật lâu.

    Hắn lùi ra, rút con dao nhỏ từ thắt lưng, cắt dây trói tay cho Dunk.

    Cậu co người lại, tưởng mình sắp bị chém.

    Nhưng không.

    Joong chỉ cởi áo khoác, khoác lên vai cậu.

    – Đừng tưởng tao tha cho mày.

    – Em không dám.

    – Tao vẫn chưa tha.

    Nhưng... tao không thể để người khác chạm vào mày được nữa.

    Hắn kéo cậu dậy, nhấc bổng lên như bế một đứa trẻ.

    Dunk hoảng hốt vùng vẫy.

    – Thả em xuống!

    – Mày còn đi nổi không?

    – Em...

    Joong không chờ câu trả lời, cứ thế bế cậu ra khỏi căn phòng giam.

    Dọc hành lang, lính của hắn sững sờ nhìn cảnh tượng Joong – kẻ khét tiếng máu lạnh – lại ôm thằng nhóc phản bội trong lòng, tay vuốt nhẹ lưng cậu như dỗ dành.

    Dunk dụi mặt vào vai hắn, mùi nước hoa bạc hà quen thuộc khiến cậu nghẹn ngào.

    Trong giấc mơ của cậu bao lần, cũng là vòng tay này, cũng là dáng hình này... nhưng chưa bao giờ là thật.

    Còn Joong, chẳng nói thêm gì.

    Chỉ siết cậu chặt hơn.

    Vì hắn biết... trái tim hắn đã phản bội chính mình.

    —————————————

    Thôi chắc vậy đủ r đó!

    Sốp sắp hết buồn tại bị cắm sừng rồi sắp tới là ngọt nha
     
    Kẻ Phản Bội
    Lằn ranh của sự dịu dàng


    Căn phòng Dunk ở bây giờ khác xa phòng giam ngột ngạt kia – ánh sáng dịu, giường mềm, có cả cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau dinh thự.

    Nhưng cậu biết...

    đây không phải tự do.

    Đây là cái lồng đẹp đẽ hơn.

    Joong bước vào khi trời vừa chập tối.

    Bộ vest đen phủ đầy bụi, mùi thuốc súng và khói thuốc còn vương trên tay áo.

    Hắn đóng cửa "cạch" một tiếng rồi nhìn thẳng vào Dunk đang ngồi bên giường.

    – Lại không ăn?

    Dunk cúi mặt.

    Không nói.

    Joong tiến lại gần.

    Cơn giận dường như vẫn âm ỉ sau đôi mắt lạnh.

    Hắn kéo cổ tay cậu, siết chặt, giọng trầm thấp:

    – Tôi hỏi, sao không ăn?

    – Em... không đói.

    – Không đói hay giở trò?

    Joong hất mạnh cậu lên giường.

    Dunk ngã xuống, mảnh chăn mỏng xoắn lại dưới lưng.

    Cậu rùng mình, cố trườn lùi ra sau, nhưng Joong đã ghì xuống, một tay giữ lấy cằm, bắt cậu ngẩng lên nhìn hắn.

    – Nhìn tôi mà nói.

    Em nghĩ tôi cho em cái phòng này, cơm nước này để em tuyệt thực?

    – Em không... giở trò...

    Giọng Dunk run, nhưng mắt lại nhìn thẳng vào Joong.

    Một ánh nhìn khiến tim hắn thoáng khựng lại.

    Chết tiệt.

    Đôi mắt đó... vẫn trong veo như lần đầu hắn thấy cậu – ngồi giữa đám xác người, đôi tay dính máu nhưng vẫn lẩm bẩm xin tha cho con mèo nhỏ đang ôm trong ngực.

    Joong thả tay ra, nhưng chỉ là để cúi sát hơn.

    Ngực hắn gần như đè lên người Dunk, mùi thuốc súng và nước hoa lạnh trùm lấy cậu.

    – Em nghĩ mình là gì?

    Là kẻ tôi bắt giữ?

    Là con tin?

    Là người tôi muốn chà đạp để ép khai?

    Dunk mím môi.

    Joong cười khẩy, nhưng nụ cười chẳng lạnh như trước.

    Hắn thì thầm, gần sát tai cậu:

    – Hay em nghĩ mình là gì khác?

    Dunk nhắm mắt lại.

    Cậu không biết.

    Cậu thật sự không biết.

    Joong siết lấy eo cậu, bàn tay hắn lướt qua phần da lộ ra dưới vạt áo.

    Dunk giật mình, nhưng không đẩy ra.

    Cậu chỉ thở gấp.

    Gò má đỏ ửng.

    – Chú...

    – Gọi tôi là Joong, hay "chú", cũng không thay đổi được sự thật rằng... em đang run lên trong tay tôi.

    – Không phải em sợ... – Dunk nói nhỏ – Em chỉ... không biết vì sao chú đối xử với em thế này.

    Khi thì như ác quỷ.

    Khi thì... như người từng yêu em.

    Joong khựng lại.

    Ánh mắt hắn tối sầm.

    – Tôi không yêu em.

    Hắn đứng dậy, buông cậu xuống giường như một món đồ chơi vỡ.

    Dunk khẽ rên, tay ôm lấy vai mình – chỗ vừa bị kéo mạnh.

    Joong quay lưng lại, nhưng không bước ra cửa.

    Hắn đứng đó rất lâu.

    Lưng thẳng tắp, nhưng tay siết chặt thành nắm đấm.

    – Đừng tưởng mình đặc biệt.

    Hắn nói một câu, rồi đi ra, sập cửa mạnh.



    Đêm đó, Dunk không ngủ được.

    Vai đau.

    Tim còn đau hơn.

    Sáng hôm sau, người hầu mang bữa sáng đến.

    Cậu vẫn không ăn.

    Một lát sau, tiếng giày vang lên ngoài hành lang – nặng và dứt khoát.

    Joong lại đến.

    Lần này, hắn không hỏi.

    Hắn chỉ ngồi xuống ghế đối diện cậu, mở hộp cơm, lấy một miếng bánh mì nướng rồi đưa sát môi cậu.

    – Ăn.

    Dunk nhìn hắn.

    Vẫn là gương mặt đó, nhưng đôi mắt dường như dịu đi đôi phần.

    Cậu khẽ há miệng.

    Joong đút cho cậu ăn miếng đầu tiên, sau đó đặt dĩa xuống và cầm khăn lên lau miệng Dunk.

    – Cơm canh không ăn, mà chỉ chịu ăn khi tôi đút?

    Em thích bị tôi dỗ đến vậy sao?

    Dunk đỏ mặt, quay đi.

    Joong cười một tiếng, không rõ là giễu hay là... dịu dàng.

    – Em đúng là phiền thật.

    Nhưng hắn không rời đi.

    Hắn rút khăn tay, cúi người lau vai Dunk – chỗ bầm nhẹ vì bị hắn kéo tối qua.

    Tay hắn vuốt rất nhẹ, như thể bù đắp.

    – Có đau không?

    Dunk khựng lại, thì thầm:

    – Không bằng lòng em đau.

    Joong siết nhẹ khăn, rồi thở ra.

    – Em nên biết, tôi vốn không nhân từ với ai cả.

    Em chỉ là... ngoại lệ tạm thời.

    – Em biết.

    Nhưng em không muốn làm ngoại lệ.

    Em muốn được đối xử... như người thật sự trong lòng chú.

    Joong nhìn cậu.

    Lâu thật lâu.

    Rồi hắn đột ngột kéo Dunk vào lòng, siết mạnh.

    – Em không biết mình đang đòi hỏi gì đâu, Dunk.

    – Em biết.

    Và em vẫn muốn.

    Joong không nói nữa.

    Hắn chỉ ôm cậu, tay xoa lưng nhè nhẹ như thể đó là hành động duy nhất giữ cho hắn tỉnh táo.

    Trong vòng tay đó, lần đầu tiên Dunk cảm thấy... có gì đó giống như được bảo vệ.

    Nhưng cậu biết... cơn bão vẫn còn dài.

    —————————————————

    Để tui ráng 1 ngày ra 2 chap nhe
     
    Kẻ Phản Bội
    Nỗi đau quen thuộc


    Dunk thức giấc giữa đêm.

    Căn phòng vẫn im ắng, ánh sáng vàng từ ngọn đèn bàn hắt nhẹ lên vết sẹo cũ nơi cổ tay cậu.

    Làn da trắng hơn vì ít ra nắng, nhưng lại sạm đi vì thiếu dưỡng chất.

    Joong không còn giam cậu trong căn phòng lạnh buốt nữa.

    Nhưng... vẫn là giam, chỉ khác cái cũi đổi từ sắt sang nhung.

    Cửa phòng bật mở.

    Joong bước vào, người hắn còn mùi thuốc súng lẫn khói thuốc lá.

    Mùi máu, như thường lệ, vẫn ám nơi áo khoác.

    – Em vẫn chưa ngủ?

    Dunk không trả lời.

    Cậu kéo chăn lên ngang mũi, mắt nhìn trân trân lên trần nhà.

    Joong bước đến gần, nhìn cậu chằm chằm.

    – Tôi hỏi em đấy, Dunk.

    – Em không ngủ được... – Cậu đáp khẽ, giọng đều như máy móc.

    Joong ngồi xuống mép giường, một tay đặt lên thành giường, tay còn lại bất giác đưa lên... nhưng rồi dừng lại giữa không trung.

    Hắn không biết phải làm gì khi đối diện ánh mắt ấy – ánh mắt không còn sợ hãi, nhưng cũng chẳng còn ánh sáng.

    – Có đau chỗ nào không?

    – Không.

    – Có đói không?

    – Không.

    Joong siết chặt bàn tay.

    Cậu khác trước quá nhiều.

    Không còn cái dáng người run rẩy lùi sát góc tường, không còn thét lên khi nghe tiếng hắn bước đến gần.

    Nhưng sự trống rỗng trong mắt cậu... còn đáng sợ hơn cả những lần gào khóc.

    Joong đứng dậy.

    – Nghỉ sớm đi.

    Nhưng chưa kịp quay người, cổ tay hắn bị níu lại.

    Dunk ngồi dậy, mảnh chăn rơi xuống để lộ lớp áo thun mỏng ôm lấy thân người gầy gò.

    Cậu nắm lấy tay Joong, không mạnh, chỉ như một vết xước nhẹ.

    – Chú không cần phải tỏ ra tốt với em đâu.

    – Tôi không tỏ ra gì hết.

    – Em biết chú thương hại em.

    Giống như người ta thương một con mèo bị bỏ đói, bẻ miếng cá cho ăn... rồi lại khóa cửa nhốt nó vào chuồng.

    Joong nhắm mắt.

    Hắn ghét cái cảm giác nghẹn ở ngực, ghét cái cách Dunk nhìn hắn – như thể hắn là kẻ giết chết một phần con người cậu.

    – Em muốn gì?

    Dunk nhìn hắn.

    Đôi mắt nâu, dưới ánh đèn vàng, phản chiếu hình bóng một người đàn ông máu lạnh, từng ngày từng giờ hủy hoại cậu bằng đủ mọi cách.

    – Em muốn... nếu đã giam em ở đây, thì hãy cứ ghét em đi.

    Đừng đối xử tốt, đừng hỏi han.

    Em chịu không nổi.

    Joong im lặng.

    Vài giây sau, hắn cúi người xuống, hai tay chống lên mép giường, giam cậu trong khoảng cách vừa đủ để hơi thở hòa vào nhau.

    – Vậy nếu tôi không ghét em?

    Dunk hơi giật mình.

    Joong khẽ cười, nụ cười lạ lẫm – không phải kiểu khinh thường hay đe dọa.

    Mà là một thứ gì đó rất lặng, rất mềm.

    – Nếu tôi... nhớ em khi không thấy em?

    Dunk lùi người, nhưng bàn tay Joong đã luồn ra sau gáy cậu, giữ nhẹ.

    – Nếu tôi muốn ôm em... không phải vì tôi thắng được kẻ thù, mà vì tôi mệt, và chỉ muốn em ở đó?

    – Chú...

    đang nói gì vậy...?

    – Tôi không biết. – Hắn thì thầm. – Có lẽ tôi điên rồi.

    Dunk khẽ run lên khi trán Joong chạm vào trán cậu.

    Không hôn.

    Không ép buộc.

    Chỉ là để cảm nhận hơi ấm – như người đi lạc giữa rừng lạnh, chạm được đốm lửa cuối cùng.

    – Em ngủ đi. – Hắn nói khẽ, rồi vuốt tóc cậu, bàn tay không còn lạnh như trước.

    Joong đứng dậy.

    Dunk kéo chăn lại.

    Cậu không dám hỏi vì sao bàn tay đó từng làm cậu tím tái, nay lại có thể dịu dàng như thế.

    Nhưng lòng cậu... không còn nguyên vẹn.

    Như một chiếc ly rạn nứt, dù có rót đầy nước đến đâu, cũng không giữ được lâu.

    Khi cánh cửa đóng lại, Dunk kéo gối ôm vào lòng, vùi mặt vào.

    Lần đầu tiên sau nhiều tuần... cậu thấy mắt mình cay.

    Và đâu đó trong tim, một hạt giống rất nhỏ – tên là hy vọng – vừa vỡ vỏ.
     
    Kẻ Phản Bội
    Em cũng biết nhớ


    Buổi sáng trong biệt thự Joong, trời không nắng.

    Màu xám lửng lơ phủ lên khung cửa kính, hệt như tâm trạng Dunk.

    Cậu ngồi trên chiếc ghế dài bên cửa sổ, quấn chăn mỏng quanh người.

    Mùi thuốc vẫn vương trên da, hậu quả từ những vết thương cũ.

    Không ai chăm sóc, cũng không ai trò chuyện.

    Joong...

    đã hai ngày không bước vào phòng này.

    Dunk siết chặt cốc nước ấm trong tay.

    Hơi nóng không làm tan được cơn lạnh trong ngực.

    Cốc nước vừa đặt xuống bàn, cửa bật mở.

    Cậu không cần quay lại cũng biết ai vào.

    – Em không ăn gì sao?

    Giọng Joong trầm, nhưng không sắc như trước.

    Chỉ là đều đều, lặng lẽ – kiểu quan tâm của một kẻ không quen quan tâm.

    Dunk không đáp.

    Cậu chỉ kéo chăn sát vai, như muốn che hết cơ thể khỏi ánh nhìn kia.

    Joong tiến lại gần, một tay giật lấy chiếc chăn cậu quấn quanh người.

    – Ăn.

    Dunk giật lại chăn, ngước lên.

    Đôi mắt nâu đục ánh giận, nhưng cũng lẫn đâu đó là hụt hẫng.

    – Chú để em đói hai ngày, giờ mới nhớ à?

    Joong khựng lại.

    – Tôi bận.

    – Ừ.

    Lúc tra tấn em thì lúc nào cũng rảnh.

    – Em đang trách tôi?

    – Không.

    Em đang... nhớ.

    Joong không nghĩ Dunk sẽ nói vậy.

    Nhớ?

    Nhớ hắn?

    Dunk xoay người lại, không nhìn hắn nữa.

    – Lúc bị nhốt... em sợ chú.

    Mỗi bước chân của chú làm em run.

    Mỗi cái liếc mắt khiến em không thở nổi.

    Nhưng giờ em sợ... không nghe tiếng chân chú nữa.

    Joong đứng yên.

    Tay hắn khẽ siết lại.

    – Em điên rồi. – Dunk nói khẽ. – Em nhớ một người từng đánh em gần chết.

    Em nhớ mùi máu trên tay người đó, nhớ cả cảm giác bị ép sát tường mà không cách nào phản kháng.

    Nhưng em cũng nhớ cái lần duy nhất chú nắm lấy em... bằng tay không run.

    Joong bước tới, chầm chậm.

    Hắn ngồi xuống bên cạnh Dunk, đưa tay kéo nhẹ chiếc chăn xuống.

    – Em bị sốt rồi.

    – Em không sao.

    – Em nóng cả người, em nói không sao?

    Joong nhíu mày, chạm tay lên trán cậu.

    Đúng là nóng thật.

    Hắn thở hắt, kéo cậu lại gần, để cậu tựa đầu lên vai mình.

    – Đừng cố mạnh miệng.

    Dunk không phản kháng.

    Cậu chỉ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực rộng ấy.

    Lần đầu tiên, thay vì lạnh lẽo, vòng tay này... khiến cậu muốn ở lại.

    Joong vuốt lưng Dunk, từng đường vuốt nhẹ nhàng, như đang dỗ một đứa trẻ ốm.

    Không vội vã, không bối rối, chỉ là muốn giữ cậu gần hơn một chút.

    – Tôi không biết cách... chăm người khác. – Hắn khẽ nói. – Em là người đầu tiên khiến tôi thấy mình thua.

    – Chú không thua đâu. – Dunk lẩm bẩm. – Em không bắt chú thắng em.

    Em chỉ muốn chú ở lại.

    Joong khựng lại.

    – Ở lại... làm gì?

    – Làm người khiến em nhớ... một cách dễ chịu hơn.

    Cậu nói rồi áp mặt vào cổ hắn.

    Mùi thuốc súng, mùi xà phòng, mùi da người... lẫn vào nhau, khiến cậu dịu lại.

    Joong cười nhẹ.

    Nụ cười hiếm hoi.

    Hắn vòng cả hai tay ôm lấy Dunk, ghì cậu sát vào người.

    – Tôi sẽ ở lại.

    Em không được đuổi tôi.

    – Không đâu. – Dunk lẩm bẩm, mắt nhắm dần – sốt đã khiến cậu mệt lả. – Tại vì... em cũng biết nhớ.

    Cậu ngủ trong vòng tay Joong, còn Joong ngồi yên như thế, không buông ra, không di chuyển.

    Chỉ lần này thôi... hắn sẽ không để người kia rơi vào bóng tối một mình nữa.
     
    Kẻ Phản Bội
    Chú thích em rồi đúng không


    Dunk tỉnh dậy vào sáng hôm sau trong vòng tay Joong.

    Cậu không biết hắn đã thức chưa, nhưng hơi thở đều đặn bên tai vẫn vương lại mùi bạc hà nhè nhẹ, thứ mùi của riêng Joong – lạnh lùng, nhưng dễ nghiện.

    Cậu khẽ cử động, ngẩng lên.

    Khuôn mặt Joong lúc ngủ lại không hề đáng sợ như bình thường.

    Vầng trán không cau lại, môi không mím chặt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn vốn lúc nào cũng sắc lẹm.

    Trông... rất yên bình.

    Dunk chống tay lên ngực hắn, mỉm cười nhẹ.

    Rồi chẳng rõ ma xui quỷ khiến thế nào, cậu cúi xuống, khẽ hôn lên má Joong.

    Chụt.

    Joong mở mắt.

    Dunk giật mình, nhưng không hề rút lui.

    Ngược lại, cậu ngồi hẳn lên người hắn, chống tay lên ngực áo sơ mi đen, mắt cong cong trêu chọc:

    – Chú thích em rồi đúng không?

    Joong không đáp.

    Nhưng rõ ràng ánh mắt hắn đã thay đổi.

    – Không thích thì sao ôm em ngủ cả đêm?

    – Em bị sốt. – Joong lẩm bẩm, cố giữ vẻ nghiêm.

    – Nhưng lúc em hôn, chú cũng không né.

    Joong im lặng.

    Cảm xúc dồn nén trong mắt hắn, vừa tức tối vừa bất lực.

    Dunk biết.

    Cậu biết rõ hắn đang bối rối.

    – Chú đừng giấu nữa.

    Em ở trong tay chú rồi.

    Sợ gì em biết?

    Dunk cúi xuống, lần này là má bên còn lại.

    Một nụ hôn nhẹ hẫng nhưng cố tình để lại dấu môi.

    – Em không phải đồ chơi. – Cậu nói, môi kề sát tai Joong. – Nhưng nếu chú muốn chơi, em sẽ là người điều khiển.

    Joong khẽ siết lấy eo Dunk.

    Bàn tay vốn chỉ biết cầm súng, nay lại nhẹ nhàng đặt lên sống lưng cậu.

    Hắn xoay người, đè cậu xuống giường – động tác dứt khoát nhưng không thô bạo.

    – Em đang khiêu khích tôi?

    – Ừ. – Dunk cười, một tay luồn vào gáy Joong. – Vì em muốn chú biết, em thích chú.

    Thích từ lúc bị giam, lúc bị đánh, thậm chí là lúc muốn giết chú.

    Vẫn thích.

    Joong cúi xuống, sát mặt cậu.

    – Em điên rồi.

    – Chắc vậy.

    – Em biết tôi là ai không?

    – Chú là người đầu tiên khiến em thấy yếu lòng.

    Thế là đủ.

    Khoảnh khắc ấy, Joong buông lời thở dài rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cậu.

    Không vội vàng.

    Không gấp gáp.

    Chỉ là... thật.

    Một tay hắn đan vào tay cậu, tay còn lại vẫn giữ chặt eo Dunk như thể sợ cậu tan biến.

    Dunk nhắm mắt, cười trong hơi thở.

    – Ôm em đi, như hôm qua.

    Joong kéo cậu sát vào người, để cả thân thể nhỏ hơn lọt gọn trong vòng tay mình.

    Đầu Dunk dựa lên cổ Joong, tay ôm lấy lưng hắn, khẽ vuốt lên từng đốt sống một cách dịu dàng.

    – Chú biết không? – Dunk thủ thỉ. – Em không cần chú nói thích.

    Em chỉ cần chú đừng buông em nữa.

    Joong không trả lời, nhưng siết tay chặt hơn.

    Tình yêu không cần vội vã.

    Nhưng giờ đây, khi hai trái tim từng chất đầy thù hận bắt đầu chạm vào nhau, mọi giới hạn đều bắt đầu tan rã.
     
    Kẻ Phản Bội
    Lửa âm ỉ


    Joong ngồi trong phòng làm việc, gạt đi hàng loạt hồ sơ trước mặt nhưng ánh mắt không tài nào tập trung nổi.

    Hắn vừa kết thúc một cuộc họp với nhóm buôn vũ khí từ Đông Âu, đáng lý ra bây giờ nên kiểm tra kho hàng mới.

    Nhưng hình ảnh cậu trai tóc rối, mặc đồ ngủ rộng thùng thình, vừa ngoan ngoãn vừa lén lút nhìn hắn lúc sáng... lại cứ vảng vất trong đầu.

    Hắn siết nhẹ điếu thuốc, chưa kịp châm lửa thì cửa phòng bật mở.

    "Chú!" – Giọng cậu vang lên, hơi thở gấp, ánh mắt long lanh ướt.

    Joong khựng lại.

    Dunk đang đứng ở cửa, ôm một chiếc khăn bông to đùng.

    Tóc cậu còn ướt, vài giọt nước nhỏ xuống áo, dính chặt vào vai, vào ngực – lộ ra đường cong cơ thể gầy gò nhưng săn chắc.

    "Có chuyện gì?" – Hắn nuốt khan, ánh mắt không tự chủ mà liếc một cái.

    "Em bị lạnh... phòng tắm nước hư... chú sửa cho em đi..."

    Joong định quát lên rằng hắn là mafia, không phải thợ sửa ống nước.

    Nhưng khi cậu bước vào, đặt khăn lên vai hắn và thì thầm "Em run quá..." – thì bàn tay đang cầm thuốc của hắn chợt thả rơi.

    Hắn đỡ lấy người cậu, đôi môi mím lại thành một đường thẳng.

    Nhưng tay lại lỡ vòng ra sau lưng cậu, kéo nhẹ.

    "Đồ ngủ em ướt rồi," Joong nói khàn khàn.

    "Muốn cảm lạnh thật à?"

    Dunk ngước nhìn, mắt tròn long lanh như mèo con.

    "Vậy chú cho em mặc áo của chú nha..."

    Hắn đứng dậy, kéo cậu ra khỏi phòng làm việc.

    Không biết từ lúc nào, bàn tay Joong lại nắm lấy tay Dunk, lặng lẽ siết chặt.



    Tối hôm đó, cậu mặc áo sơ mi trắng của Joong, rộng thùng thình đến tận đùi, cổ áo trễ xuống lộ xương quai xanh mảnh.

    Joong nhìn lướt một lần, rồi nhìn lần nữa.

    Đôi mắt hắn sẫm màu, yên lặng đến mức khó chịu.

    "Chú không ngủ à?" – Dunk cất tiếng, từ giường ngước nhìn hắn.

    "Em đợi..."

    "Ngủ đi.

    Tôi còn việc."

    "Vậy em chờ chú."

    Joong im lặng.

    Vài giây sau, hắn bước vào phòng, cởi áo khoác rồi nằm xuống giường bên cạnh cậu.

    Ánh đèn ngủ màu vàng dịu hắt lên khuôn mặt cậu trai nhỏ, hàng mi cụp xuống nhưng vẫn chưa ngủ.

    Hắn định quay lưng lại, nhưng cậu đã vươn tay – nhỏ xíu – chạm nhẹ vào ngực hắn.

    "Chú... ghét em thật không?"

    Joong không trả lời.

    Tay cậu lần xuống, đặt lên tim hắn, khẽ áp sát.

    "Tim chú đập nhanh... chắc không ghét..."

    Joong siết chặt hàm.

    "Tôi là người từng ra lệnh tra tấn em."

    "Nhưng giờ chú nắm tay em.

    Cho em ngủ cùng.

    Mặc áo cho em."

    Dunk rúc đầu vào ngực hắn.

    Joong không đẩy ra.

    Không hiểu sao, hắn chỉ vòng tay qua, ôm trọn cậu vào lòng.

    Tay đặt lên lưng cậu, khẽ vuốt nhẹ.

    Những ngón tay xương xẩu vẽ thành đường dài, dịu dàng bất ngờ.

    Cậu nhắm mắt.

    Môi mấp máy.

    "Chú... có thích em một chút không?"

    Joong siết chặt cậu vào lòng.

    Rồi bật ra một câu, giọng trầm đục:

    "Tôi không biết nữa..."

    Dunk không nói gì thêm, nhưng tay cậu bám lấy cổ áo hắn, rúc chặt hơn vào người hắn như sợ một cơn mơ tan biến.



    Ngày hôm sau, Dunk không ăn sáng, trốn trong phòng ngủ đến trưa.

    Joong gõ cửa.

    "Em mệt." – Cậu đáp, giọng nhỏ như tiếng mèo kêu.

    Joong mở cửa.

    Dunk đang nằm co lại, trùm chăn đến tận mũi.

    "Ăn đi."

    "Không muốn."

    Hắn tiến đến gần, kéo nhẹ chăn xuống.

    Dunk nhìn hắn, mắt đỏ hoe.

    "Chú không nói gì hết...

    Em không biết mình là gì..."

    Joong khựng lại.

    Trong khoảnh khắc, hắn chợt thấy thứ gì đó vỡ ra trong lồng ngực.

    Không phải là thù hận.

    Cũng không phải là dục vọng.

    Mà là... sợ.

    Hắn sợ mất cậu.

    Joong thở dài, ngồi xuống mép giường, tay vòng qua kéo Dunk lại gần.

    "Em là người tôi không dám động vào... vì sợ sẽ không thể dừng lại."

    Dunk chớp mắt, bối rối.

    Joong cúi xuống, áp trán vào trán cậu.

    "Em là người khiến tôi – một kẻ sống trong máu và súng – bắt đầu sợ cảm xúc của chính mình."

    "Chú..."

    "Đừng gọi tôi là chú nữa."

    "Vậy gọi là gì?"

    Joong cười nhẹ, tay khẽ nâng cằm cậu lên.

    "Gọi tôi là Joong.

    Vì em đang khiến tôi không còn là ông trùm nữa.

    Mà là một người đàn ông...

    đang yêu."



    Cánh cửa dần đóng lại, chỉ còn tiếng thì thầm trong phòng ngủ mờ sương.

    Hôm đó, Joong nhận ra — hắn không chỉ cần Dunk như một con mồi, hay một trò chơi quyền lực.

    Hắn... cần cậu như người cần ánh sáng sau nhiều năm sống trong bóng tối.
     
    Kẻ Phản Bội
    Ánh mắt đó chỉ được nhìn tôi


    Dunk ngồi trong vườn hoa phía sau dinh thự, dưới bóng râm một cây mộc lan to, tay cậu đang cầm quyển sách mỏng mà quản gia đưa cho mấy hôm trước.

    Ánh nắng len qua tán lá chiếu xuống làn tóc mềm, khiến dáng cậu nổi bật hơn bất cứ đóa hoa nào quanh đó.

    Joong đứng ở ban công tầng hai, ly rượu trong tay đã nguội, ánh mắt không rời khỏi cậu.

    Ba hôm nay, Dunk chủ động hơn một cách đáng ngờ.

    Em chạm tay tôi khi đi ngang qua, em nghiêng người tựa vào vai tôi lúc ngồi cùng sofa, em còn dám... rướn người lau vết máu khô trên má tôi mà không xin phép.

    Và tệ nhất là—em cười với thằng vệ sĩ mới.

    Joong siết chặt ly rượu, mắt tối đi.

    Hắn không biết nên thấy gì: giận, bất mãn, hay... khó chịu vì ánh mắt dịu dàng em từng dành cho tôi giờ lại chia sẻ với kẻ khác.

    Hắn bước xuống, bước chân lạnh lùng, mỗi bước như đạp vỡ sự bình yên êm đềm phía sau dinh thự.

    Dunk đang cười — nụ cười nhẹ với kẻ khác, không phải hắn.

    Joong dừng lại sau lưng cậu.

    – Vui nhỉ.

    Dunk giật mình quay lại, ngẩng lên nhìn người vừa đến. – Ủa, chú... xuống hồi nào vậy?

    – Từ lúc em bắt đầu cười với thằng đó.

    Dunk mím môi, ngồi thẳng dậy. – Em chỉ hỏi tên ảnh thôi mà.

    – Hỏi để làm gì?

    Em tính làm quen à?

    – Chú khó chịu à?

    Joong không trả lời.

    Hắn ngồi xuống cạnh, rất gần.

    Gần đến mức tay áo cậu khẽ chạm tay hắn, nhưng cậu không dám rút lại.

    Joong ngước mắt nhìn em, giọng trầm thấp hơn thường ngày:

    – Em thích hắn?

    – Không...

    Em chỉ thấy ảnh dễ gần.

    – Tôi dễ gần không?

    – Không.

    – Vậy sao em lại bám lấy tôi suốt?

    Dunk im lặng.

    Một lát sau, cậu nói nhỏ, mắt không rời quyển sách:

    – Vì chú là người duy nhất em còn nhớ tên sau khi bị đánh ngất.

    Joong không nói gì.

    Không gian ngưng đọng lại vài giây, cho đến khi Dunk quay sang, mắt sáng long lanh, rồi đột ngột nhích lại gần.

    – Chú ghen à?

    Joong cau mày. – Vớ vẩn.

    – Mặt chú đỏ lên rồi kìa.

    – Tôi không có...

    Cậu bật cười khẽ, rồi nghiêng người ôm lấy tay hắn, gác đầu lên vai Joong, giọng nhỏ như rót mật:

    – Em không thích ai hết... chỉ thích chú thôi.

    Joong khựng người.

    Hắn không đẩy cậu ra.

    Không mắng.

    Không quay mặt.

    Hắn để cậu tựa vào, để cậu siết tay hắn như đang khẳng định chủ quyền, và hắn... bắt đầu thấy yên.

    Một lúc sau, Joong hạ giọng:

    – Đừng nhìn người khác bằng ánh mắt đó.

    – Sao?

    – Ánh mắt của em... chỉ được nhìn tôi.

    Dunk bật cười khẽ, môi cậu chạm khẽ lên cổ tay hắn — một nụ hôn như ve vuốt.

    – Biết rồi mà... ghen dễ thương ghê.

    Joong đỏ mặt, nhưng vẫn không rút tay ra.



    Đêm hôm đó, Dunk chờ Joong trong phòng khách.

    Cậu mang ra hai ly sữa nóng.

    Khi Joong bước vào, ánh mắt hắn nghi ngờ.

    – Em giở trò gì nữa?

    – Em pha sữa.

    Chú uống không?

    – Tùy.

    Joong ngồi xuống, nhận lấy ly.

    Dunk không ngồi ghế đối diện, mà ngồi cạnh, sát bên, để chân chạm chân, tay chạm tay.

    Joong uống một ngụm, rồi cau mày:

    – Mặn?

    – Ủa?

    Em nhầm muối à?

    – Em cố tình đúng không?

    Dunk cười.

    – Ghen thì nói ghen, chứ ai bắt ép chú uống sữa đâu...

    – Em đúng là...

    Joong chưa kịp nói hết câu thì bị Dunk ôm ngang, tựa đầu lên vai hắn, tay vòng qua eo, giọng ấm êm:

    – Em thích nhìn chú ghen.

    Dễ thương.

    Như con mèo xù lông vậy.

    Joong nhìn xuống gương mặt dụi vào cổ mình.

    Tim hắn... nhói một nhịp kỳ lạ.
     
    Kẻ Phản Bội
    Chú Joong ghen thật rồi


    Hai ngày sau vụ "ly sữa mặn", Joong dường như không còn tránh né Dunk nữa, ngược lại còn hay để em lẽo đẽo theo sau mỗi lần họp hoặc kiểm tra kho hàng.

    Nhưng lần này lại khác.

    Joong dẫn Dunk ra bến tàu kiểm hàng — khu vực quản lý bởi một nhánh phụ dưới trướng Joong.

    Người đứng đầu nhánh ấy là Thanes, một tay mafia trẻ tuổi nhưng tham vọng, hay nhìn người bằng ánh mắt sắc như cắt.

    Joong đã dặn Dunk đứng yên trong xe.

    Nhưng chỉ vừa rời khỏi 5 phút, khi quay lại, hắn thấy Dunk...

    đang đứng cạnh Thanes, cười rất hiền, còn để Thanes lau miệng vì vệt kem dính bên môi.

    Joong cảm thấy máu mình sôi lên.

    Hắn đi thẳng đến, giật tay Dunk ra, không nói một lời, ánh mắt tối như thể chỉ thiếu nước rút súng.

    – Em ra đây! – Hắn kéo Dunk ra sau chiếc xe tải.

    Dunk ngơ ngác. – Sao vậy?

    Có gì—

    Bốp!

    Cánh tay Joong đập mạnh vào cửa xe bên cạnh, ngay sát mặt Dunk.

    Cậu giật mình, tựa lưng vào thân xe, ánh mắt loáng thoáng hoảng hốt.

    Joong cúi xuống, giọng lạnh như đá:

    – Em định quyến rũ hắn à?

    – Gì cơ?

    –Em... không có... – Cậu lắp bắp, lùi thêm nửa bước khi Joong tiến sát lại, đôi mắt đen kịt như sắp bóp nát không khí giữa hai người.

    – Vậy cái gì là "để người khác lau miệng cho", hả?

    – Chỉ là kem... em không để ý... – Giọng Dunk nhỏ lại, gần như bị hút vào tiếng tim mình đập thình thịch.

    Joong siết tay thành nắm, nhưng không đánh.

    Hắn chỉ nhích tới, áp cả cơ thể mình lên khoảng trống giữa Dunk và xe tải, khiến cậu chẳng còn đường nào lùi.

    – Không được để ai chạm vào em. – Joong gằn từng chữ, thấp giọng nhưng đầy uy hiếp. – Nhất là mấy thằng như Thanes.

    – Vậy... ai mới được chạm?

    Một câu hỏi bật ra rất nhỏ, không rõ vô tình hay Dunk cố ý.

    Nhưng nó khiến tay Joong đang nắm lấy cổ tay cậu khựng lại trong nửa giây.

    Dunk không nhìn lên, nhưng đôi má đỏ lên rõ rệt.

    Không khí chợt đặc sệt, đến mức tiếng sóng biển phía xa cũng như bị nuốt chửng.

    Joong nhìn em.

    Mắt cậu cụp xuống, vành tai ửng hồng, toàn thân run lên rất nhẹ.

    Một biểu cảm khiến lòng hắn trào lên thứ cảm xúc gì đó không tên – vừa muốn siết chặt, vừa muốn hôn ngấu nghiến.

    Hắn nghiến răng, cuối cùng đè bàn tay mình lên má Dunk, ngón cái ấn vào cằm cậu, buộc em phải ngẩng lên đối diện.

    – Tôi. – Joong nói, không còn né tránh. – Chỉ tôi mới được.

    Dunk mở to mắt.

    Lần đầu tiên Joong nhìn em với ánh mắt như vậy — không phải khinh miệt, không phải bực tức, mà là... một loại tuyên bố quyền sở hữu đầy nguy hiểm.

    – Nhưng em không phải đồ vật... – Dunk lí nhí, đôi tay vô thức bấu lấy vạt áo của Joong. – Chú không có quyền...

    – Em nghĩ tôi không có quyền? – Hắn cúi sát hơn, hơi thở phả lên gò má em. – Em thử để hắn chạm lần nữa xem, tôi sẽ cho hắn biết tay ai thật sự cai quản nơi này.

    Dunk giật mình, khẽ thở dốc.

    Tim cậu đập rộn lên khi Joong bất ngờ vòng tay ra sau eo, kéo Dunk vào lòng mình.

    – Đừng thân thiết với ai như vậy nữa. – Hắn thì thầm. – Dù là cười hay khóc, cũng chỉ được làm trước mặt tôi.

    Dunk thấy tim mình như tan chảy.

    Cậu không ngờ một Joong hay đay nghiến mình lại có lúc dịu xuống, lại ôm em như thể... em là điều gì đó quý giá.

    – Chú ghen à? – Dunk hỏi nhỏ.

    Joong nheo mắt, gằn giọng: – Tôi chỉ không muốn thứ thuộc về mình bị người khác nhìn bằng ánh mắt thèm khát.

    – Vậy em... là của chú?

    – Em muốn chối?

    Dunk lắc đầu.

    Trong tích tắc, em vùi mặt vào lồng ngực Joong, hai tay siết chặt lấy eo hắn.

    – Không.

    Em không muốn ai khác chạm vào em hết...

    Em chỉ muốn chú thôi.

    Joong siết chặt vòng tay, tay hắn vuốt nhẹ sau gáy cậu, rồi trượt xuống lưng, nhịp nhàng và dịu dàng bất ngờ.

    – Ngoan.

    Một từ thôi nhưng khiến mặt Dunk đỏ bừng.

    Cậu rúc sâu vào lòng Joong hơn, cảm thấy lần đầu được một ai đó giữ thật chặt, không chỉ vì giận dữ — mà là vì để bảo vệ, để cất giữ.

    Lúc đó, tiếng Thanes vọng ra từ phía xa:

    – Anh Joong!

    Cần anh kiểm tra lô hàng!

    Joong nheo mắt, ánh nhìn lại trở nên sắc bén.

    Nhưng rồi hắn cúi xuống, hôn khẽ lên trán Dunk trước khi rời tay.

    – Ở trong xe.

    Chờ tôi.

    Dunk gật đầu, vẫn chưa hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra.

    Khi Joong quay lưng bước đi, tim em vẫn chưa ngừng đập loạn.

    Trong ánh mắt nhìn theo, lần đầu tiên có thứ gì đó nhen nhóm — ấm áp và đầy chờ mong.

    ———————————————

    Trên tik flop rồi huhu
     
    Kẻ Phản Bội
    Ngoan thì được cưng


    Joong bước lên xe sau cuộc họp kéo dài gần nửa tiếng.

    Dunk vẫn ngồi yên ở ghế phụ, đôi tay ôm lấy gối ôm nhỏ phía trước, mắt chăm chăm nhìn ra cửa sổ.

    Không hề hỏi.

    Không hề làm phiền.

    Nhưng không giấu nổi tâm trạng.

    Joong khẽ đóng cửa xe, không nói lời nào, chỉ ngồi xuống ghế tài xế.

    Không khí trong xe như đặc quánh lại, một khoảng lặng kỳ quái bao trùm.

    – Em giận tôi à? – Hắn hỏi, giọng không đổi sắc.

    Dunk quay sang nhìn, cắn môi.

    – Không.

    – Nhìn cái mặt là biết đang bực. – Joong liếc qua, một tay nới lỏng cổ tay áo. – Muốn tôi dỗ à?

    Dunk nhíu mày, xấu hổ quay mặt đi.

    – Em đâu phải con nít...

    Joong bật cười khẽ, tay đặt lên cần số, rồi bất ngờ chuyển sang...

    đặt lên đùi Dunk.

    Em giật bắn người, đỏ mặt quay lại.

    – Chú làm gì vậy?!

    – Chạm người của mình không được à?

    – Chú... lại thế nữa...

    – "Thế" là thế nào?

    Joong nghiêng người, bàn tay vẫn đặt hờ trên đùi Dunk, khẽ siết một chút khiến cậu run nhẹ.

    Hơi thở hắn thấp và trầm khi ghé sát tai em:

    – Tôi đã nói rồi.

    Đừng thân với ai khác.

    Tôi không chịu được.

    Dunk ngoảnh lại, đôi mắt ươn ướt vì thứ cảm xúc rối ren đến nghẹn ngào.

    – Vậy... nếu em chỉ thân với chú, chú có ngừng dữ không?

    Joong khựng lại.

    Một giây im lặng, rồi hắn khẽ thở ra, lùi người lại và dựa vào ghế.

    – Nếu em ngoan... tôi sẽ chiều.

    Tim Dunk lỡ mất một nhịp.

    Joong vẫn là Joong – cái kiểu nói như ra lệnh, không cho em lựa chọn.

    Nhưng lần này, nó giống như... một lời hứa.

    Một lời hứa từ một người đàn ông luôn dùng vỏ bọc sắt đá để giấu đi tình cảm thật sự.

    – Thế hôm nay em ngoan chưa?

    Joong hỏi, mắt vẫn nhìn phía trước, giọng lạnh nhưng nhẹ hơn thường ngày.

    Dunk lí nhí đáp: – Ngoan...

    – Ngoan mà để người khác lau miệng?

    – Em không cố ý... em quên...

    – Vậy nhắm giờ còn nhớ không?

    Dunk cúi đầu, xấu hổ đến mức muốn mở cửa nhảy xuống.

    Joong khẽ nhếch môi, rồi nghiêng người sang, một tay nâng cằm em lên.

    – Vậy nhớ kỹ.

    Chỉ tôi được chạm. – Hắn nói, rồi... cúi xuống đặt một nụ hôn lên gò má Dunk, lâu hơn bình thường, như khắc dấu.

    – Và chỉ tôi được làm điều này.

    Dunk nín thở.

    Khi hắn ngồi thẳng lại, em như vừa trải qua một cơn sốt nhẹ.

    Má nóng rực, môi hé ra không nói thành lời.

    – Về thôi. – Joong nói, nổ máy. – Tôi bắt đầu ghét cái chỗ này rồi, nhất là khi em cười với ai khác ngoài tôi.

    Dunk không nói gì, chỉ khẽ quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.

    Bên ngoài, hắn lạnh lùng, ghen tuông, áp chế mọi thứ.

    Nhưng Dunk biết... trong từng cử chỉ, từng lời nói gắt gỏng kia, đang dần lộ ra một thứ tình cảm thật sự.

    Không còn là sự tra tấn, không còn là sự dằn mặt — mà là một thứ quan tâm, vụng về và chiếm hữu đến mức đáng sợ.

    Dù vậy... em không thấy sợ.

    Mà lại thấy rất... an toàn.

    Joong không nhận ra, nhưng chính ánh mắt của hắn khi quay sang dặn em thắt dây an toàn, chính bàn tay vẫn vô thức đặt lên tay lái nhưng thỉnh thoảng lại vươn sang đặt lên đùi em — những thứ đó, đang từng chút một đẩy Dunk đến gần hơn.

    Gần đến mức... muốn để trái tim mình bị hắn giữ luôn cũng được.
     
    Kẻ Phản Bội
    Người của tôi thì phải ở bên tôi


    Joong không nói chuyện với Dunk sau vụ ghen tuông ở bến tàu.

    Không một lời trách mắng, không một ánh mắt trách cứ.

    Nhưng lại là sự im lặng khiến Dunk như bị nhốt trong bức tường đá lạnh ngắt, không biết đường nào thoát ra.

    Cậu không biết Joong đang nghĩ gì.

    Chỉ biết rằng, từ hôm đó trở đi, Joong không để bất cứ ai lại gần cậu.

    Ngay cả người của tổ hậu cần cũng không còn mang cơm lên như trước.

    Thay vào đó, chính Joong mang.

    Hắn đẩy cửa vào, không gõ, đặt khay đồ ăn xuống bàn rồi ngồi xem Dunk ăn.

    Như thể cậu là một con mèo nhỏ không thể rời mắt.

    Dunk ngồi ăn, ánh mắt len lén nhìn người đàn ông phía đối diện.

    Cơ bắp hắn ẩn hiện sau lớp sơ mi đen, mái tóc hơi rối vì gió chiều, ánh mắt sâu thẳm như muốn giữ cậu trong đó mãi.

    – Chú nhìn em làm gì? – Dunk bối rối, đặt thìa xuống.

    – Nhìn em ăn.

    Tôi thích.

    Câu nói khiến mặt Dunk đỏ bừng.

    Cậu cúi gằm mặt xuống, vội vàng nhét miếng trứng vào miệng để che giấu.



    Đến ngày thứ ba, Joong gọi Dunk ra ngoài sân sau.

    – Từ hôm nay, em đi theo tôi. – Hắn nói, đưa cho cậu một chiếc thẻ đen mỏng, có gắn chip từ.

    – Gì cơ?

    – Em là trợ lý mới của tôi.

    Đi đâu cũng đi cùng, họp cũng ngồi cạnh, làm giấy tờ cũng phải xem qua.

    Tôi muốn em học cách quản lý.

    Dunk còn chưa kịp phản ứng, Joong đã cúi người, nhẹ nhàng kéo cổ áo sơ mi của cậu lại, chỉnh nút cài gần cổ rồi thì thầm:

    – Em là người của tôi, thì phải ở bên tôi.



    Buổi họp đầu tiên, Dunk ngồi sát bên Joong trong phòng hội nghị.

    Hắn để một tay đặt lên lưng ghế cậu, tay còn lại chống cằm nghe báo cáo.

    Ánh mắt đám đàn em trong phòng nhìn cậu đầy khó hiểu.

    Nhưng không ai dám nói.

    Bởi vì Joong đã tuyên bố: "Từ nay, thằng bé này là người bên cạnh tôi."

    Sau giờ họp, Dunk bị gọi vào phòng làm việc riêng.

    Joong ngồi sau bàn, còn Dunk đứng trước mặt, tay hơi run.

    – Sao lại đứng xa vậy? – Joong nhìn cậu, nheo mắt. – Lại đây.

    Dunk bước lại gần, chưa kịp nói gì thì Joong kéo cậu ngồi lên sofa, rồi choàng tay qua vai cậu, kéo vào lòng.

    – Chú làm gì vậy...

    – Mệt. – Hắn nói, giọng trầm. – Cho tôi dựa một chút.

    Dunk ngơ ngác, để mặc Joong tựa trán vào vai mình.

    Hơi thở người đàn ông phả nhẹ bên cổ, khiến tim cậu đập mạnh như trống.

    Một lúc sau, Joong khẽ nói:

    – Em ngoan hơn trước rồi.

    – Em... ngoan từ đầu mà...

    – Không.

    Trước đây cứ hay cãi tôi.

    Giờ thì biết ngồi yên, nghe lời.

    Joong ngẩng đầu dậy, đối diện với ánh mắt cậu.

    Hai người nhìn nhau chỉ cách vài centimet.

    – Em biết vì sao tôi để em làm trợ lý không?

    – Vì chú tin em?

    Joong không trả lời.

    Hắn chỉ cúi sát hơn, rồi bất ngờ đặt môi lên trán Dunk, nhẹ như cánh chuồn chuồn lướt qua mặt nước.

    – Vì tôi không chịu nổi nếu em rời mắt khỏi tôi nữa.

    Dunk ngồi yên, đôi môi mím lại, mặt đỏ rực.

    Joong khẽ vuốt nhẹ tóc cậu, ánh mắt dần dịu xuống:

    – Đừng khiến tôi nổi điên như hôm trước nữa.

    Nhìn em cười với kẻ khác, tôi muốn giết người thật sự.



    Tối đó, Dunk ngủ trên sofa trong phòng làm việc Joong.

    Cậu không dám về phòng, vì Joong bảo: "Ngủ đây.

    Tôi cần nhìn thấy em khi thức dậy."

    Khi đèn tắt, Joong đi tới sofa, cúi xuống, kéo tấm chăn lên vai cậu.

    Dunk vẫn chưa ngủ.

    Cậu mở mắt, thì thầm:

    – Chú... thích em à?

    Joong im lặng vài giây, rồi cúi xuống, hôn lên trán cậu một lần nữa.

    – Tôi vẫn chưa chắc, nhưng em khiến tôi phát điên lên từng ngày.

    – Vậy... cho em ở bên chú nhé?

    Joong kéo chăn lại, rồi chậm rãi nói:

    – Ở mãi bên tôi đi, Dunk.

    Tôi sẽ không để em rơi vào tay ai khác đâu.
     
    Kẻ Phản Bội
    Thói quen mang tên em


    Joong ngồi dựa lưng vào ghế da, cổ áo sơ mi mở hai nút, mái tóc ẩm rũ xuống trán vì mới tắm xong.

    Trong tay hắn vẫn còn cốc rượu chưa uống hết, nhưng ánh mắt lại dõi về phía cánh cửa gỗ phòng khách, nơi Dunk đang lúi húi với hộp dụng cụ sơ cứu.

    "Chú ngồi yên đi, để em làm cho."

    Giọng em nhỏ nhưng cương quyết, đủ khiến Joong ngoan ngoãn đặt ly xuống bàn.

    Dunk bước lại, ngồi xổm trước mặt hắn.

    Chiếc khăn bông mềm chạm vào tóc Joong, lau nhẹ nhàng, từng động tác đều tỉ mỉ đến mức Joong có chút... nghiện.

    Mùi hương từ người Dunk cũng dịu, quen thuộc, như thể căn phòng này vốn đã thiếu mất thứ gì đó từ khi em chưa đến.

    "Em lau kiểu gì mà tôi thấy như đang được ru ngủ vậy?" – Joong nửa đùa nửa thật, mắt lim dim.

    Dunk mỉm cười, tay vẫn không dừng.

    "Chắc tại chú mệt.

    Hôm nay họp nhiều mà."

    Hắn khẽ ừ, tay vòng ra sau lưng em, đặt nhẹ lên hông, không nói thêm gì nữa.

    Khoảnh khắc yên ả ấy cứ kéo dài, chỉ còn tiếng khăn lướt trên tóc và hơi thở đều đặn.

    Dunk ngồi xuống bên cạnh khi lau xong, tựa đầu vào vai Joong, giọng lơ mơ:

    "Chú có mệt không?"

    "Có.

    Nhưng có em ở đây thì đỡ."

    "Lúc sáng em giận chú đấy."

    Dunk nói tiếp, hơi quay mặt vào cổ hắn.

    "Đáng lẽ chú không nên quát em chuyện cái báo cáo...

    Em có sai đâu."

    Joong bật cười khẽ, tay xoa nhẹ lưng em.

    "Ừ.

    Tôi sai.

    Em có thể đánh tôi nếu muốn."

    "Không đánh." – Dunk nhỏ giọng. – "Đánh rồi lại đau tay."

    Joong quay sang nhìn.

    Em đang mím môi, đôi mắt ngước lên đầy cố chấp.

    Đáng yêu đến mức hắn chỉ muốn kéo Dunk vào lòng ngay lập tức.

    Thế là Joong vòng tay, ôm Dunk sát vào ngực, cằm gác lên đỉnh đầu em, bàn tay xoa nhè nhẹ.

    "Vậy thôi dỗi nữa được không?

    Tôi không thích em giận."

    Dunk dụi mặt vào ngực hắn như con mèo nhỏ.

    "Không giận... nhưng chú phải bù."

    "Muốn gì?"

    "Cho em làm trợ lý riêng, không phải đi rót nước dọn hồ sơ nữa."

    Joong bật cười.

    "Em dỗi chỉ vì vậy thôi à?"

    "Ừ.

    Em muốn làm việc gần chú hơn."

    Im lặng một lúc, Joong kéo Dunk ngồi lên đùi mình, ôm trọn cả người em trong vòng tay.

    "Được.

    Từ mai em ngồi cạnh tôi.

    Lịch họp, xử lý hàng, kiểm tra an ninh – tôi giao cho em hết."

    "Thiệt không đó?"

    Joong nhướng mày.

    "Em tưởng tôi hứa chơi chơi hả?"

    Dunk cười tít mắt, vùi mặt vào cổ hắn, hôn lên xương quai xanh một cái thật khẽ.

    "Cảm ơn... chú."

    Joong siết tay mạnh hơn một chút, cúi đầu, hôn nhẹ lên thái dương em.

    Phòng khách không còn tiếng nói.

    Chỉ còn lại hơi ấm quen thuộc và nhịp tim đập đều đặn trong lồng ngực hai người — như một thói quen mới được hình thành, từ những va chạm nhỏ, từ những lần giận dỗi rồi dỗ dành, từ một người đã quen tự làm mọi thứ, đến một người biết cách bước vào đời nhau thật êm.
     
    Kẻ Phản Bội
    Đêm đầu tiên


    Hôm đó trời mưa.

    Không lớn, nhưng rả rích cả đêm, nghe như tiếng người thở dài mãi không dứt.

    Joong ngồi trong phòng làm việc, tay cầm một xấp tài liệu, mắt thì cứ liếc qua cửa.

    Căn phòng bên cạnh là phòng Dunk.

    Mấy ngày nay, em đã được dọn hẳn về ở trong khu Joong, vừa làm trợ lý, vừa... như một người thân cận.

    Mà Joong cũng chẳng biết từ bao giờ Dunk lại thành "người thân cận" nữa.

    Joong đặt tập hồ sơ xuống bàn, bước ra ngoài.

    Cửa phòng Dunk khép hờ.

    Hắn gõ nhẹ.

    – Em ngủ chưa?

    – Chưa... – Giọng em hơi khàn khàn vọng ra. – Em... không ngủ được.

    Joong đẩy cửa vào, thấy Dunk đang ngồi co chân trên giường, ôm gối, tóc xõa rối bù.

    Ánh đèn vàng trong phòng khiến làn da cậu nhạt như sương, còn đôi mắt lại hoe đỏ như vừa khóc hoặc vừa thức trắng.

    – Sao vậy?

    – Mưa to quá... – Dunk nói nhỏ. – Em không quen ngủ một mình vào ngày mưa.

    Joong đứng đó một hồi, rồi bước lại, không nói thêm gì, ngồi xuống cạnh giường.

    Hắn nhìn em im lặng, rồi thở nhẹ.

    – Vậy... hôm nay ngủ với tôi?

    Dunk ngẩng lên, tròn mắt.

    – Gì cơ?

    – Tôi mệt.

    Mà phòng em cũng gần.

    Ngủ cùng cho tiện.

    Joong nói tỉnh bơ, nhưng tay lại vuốt nhẹ tóc em, ánh mắt dừng ở khóe mắt cậu hơi ươn ướt.

    Cử chỉ đó khiến tim Dunk đánh thịch một cái.

    – Ừm... vậy cũng được...

    Chăn được kéo lên tận ngực.

    Dunk nằm quay lưng lại với Joong, hai người cách nhau khoảng nửa gang tay.

    Nhưng rồi...

    Một cánh tay luồn qua eo cậu.

    Dunk khựng người.

    – Chú...

    – Lạnh.

    Hắn ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường, lật người để cậu ngồi lên người mình.

    - Chú....chú

    - Không thích sao

    - Không phải chỉ....chỉ là hôm nay chú lạ quá

    Dunk đỏ mặt, nói với âm điệu ngại ngùng làm Joong thấy trong lòng ngứa ngáy.

    Thật muốn đè bé con nhỏ bé này xuống hôn ngấu nghiến rồi làm thịt mà.

    - Chú không phải bảo mệt sao?

    Ngủ đi chứ, còn nhìn em làm gì

    - Nếu tôi làm đau em em có giận không?

    - Phải xem xem chú làm đau như thế nào đã

    Dunk nhướng mày nhìn Joong tỏ vẻ tinh nghịch.

    - Chưa đến lúc đâu!

    Tôi chủ đùa vậy thôi

    - Vậy khi nào mới đến lúc aaaaa

    - Em đang khiêu khích tôi đó à

    - Cứ xem là vậy đi

    Dứt câu, Dunk bị đè xuống giường lớn, hai tay bị hắn khoá chặt trên đầu.

    Joong thản nhiên cởi từng nút áo mình

    - Em run hửm?

    - Không...không có

    Cậu nói, dáng vẻ ngại ngùng khi nhìn thấy cơ bụng săn chắc của hắn.

    Như bị mê hoặc, Dunk đưa tay chạm vào khẽ kêu lên 1 tiếng

    - To quá

    - Từ giờ cơ bụng hay trái tim của tôi đều sẽ thuộc về em

    Joong cuối người hôn nhẹ lên cổ cậu rồi hôn ngấu nghiến lấy đôi môi đỏ mọng.

    Tay hắn xé toạch lớp quần áo trên người Dunk.

    - Chú...chậm thôi được không

    - Khiêu khích tôi rồi bắt tôi nhẹ nhàng.

    Gan em lớn nhỉ

    - Không được thì thôi!

    Cút đi!

    Cậu đẩy hắn ra lấy chăn che thân.

    Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng dùng tay giữ chăn rồi hôn lấy khoé mắt ươn ướt của cậu

    - Được rồi tôi biết mà.

    Em xem tôi là ác quỷ sao

    ———

    Joong lật người cậu lại, mặt úp vào gối, hai tay Dunk nắm chặt ga giường, người nảy lên theo từng cú thúc của hắn, miệng rên rỉ không ngừng

    - Ưm...ha...Joong...chậm chút đi...mà

    Tiếng kêu đứt quản, âm thanh da thịt va chạm, tiếng "nhóp nhép" nơi giao hợp của 2 người làm Dunk ngại đỏ mặt

    - Chú...chú có nghe không hả?

    Vẫn không có hồi âm từ Joong.

    Dunk lúc này đã kiệt sức, hai tay buông thỏng vì không nắm nổi ga giường.

    Mắt mờ nước chẳng biết vì khoái cảm hay đau đớn

    Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng thở gấp, cả căn phòng chìm trong hoan lạc.

    Đêm đó Dunk không ngủ.

    Những âm thanh đó hẳn đã in sâu trong tâm trí của cậu

    —————————————-

    Viết lại tại đọc thấy cái kia dở ẹc mà lãng xẹt nữa hẹ hẹ 🙂
     
    Kẻ Phản Bội
    Trẻ con ?


    Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc Dunk vừa đắp mặt nạ, chiếc áo len rộng rũ xuống bờ vai gầy.

    Em không đợi ai.

    Joong dạo này bận họp với đám lãnh đạo cấp cao, đi sớm về khuya, đôi lúc về muộn đến mức Dunk ngủ rồi vẫn chưa thấy người đâu.

    Nhưng cửa mở ra lại là một người phụ nữ.

    Cô ta xinh, môi đỏ, váy bó sát và...

    đang cầm theo cà-vạt của Joong.

    – Anh Joong để quên thứ này trên xe tôi. – Cô ta nói bằng giọng ngọt như rót mật, tay đưa chiếc cà-vạt ra trước mặt Dunk.

    Em sững sờ.

    Lòng bỗng nghẹn lại.

    Là cà-vạt mà sáng hôm qua Joong đeo khi đi làm.

    – À... cảm ơn chị. – Dunk cố gắng mỉm cười, tay nhận lấy, nhưng trong đầu như có tiếng ong ong chặn ngang nhịp thở.

    Người phụ nữ kia nhìn em từ đầu đến chân rồi cười khẩy một tiếng. – Em là trợ lý mới của anh Joong hả?

    Trông...

    đáng yêu ghê.

    Dunk đóng cửa lại ngay sau đó.

    Không trả lời.

    Không còn muốn thở.



    Joong về nhà lúc 11 giờ khuya.

    Căn hộ tối om, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ phòng ngủ.

    Hắn mệt mỏi cởi áo khoác, rảo bước về phía giường, định gọi Dunk thì...

    – Cà-vạt anh để quên trên xe người ta. – Giọng Dunk vang lên, không lạnh, không cao, mà như một nhát dao nhỏ.

    Joong khựng lại.

    Nhìn thấy chiếc cà-vạt được treo ngay ngắn trên tủ đầu giường.

    – Em nghe ai nói?

    – Chính cô ta mang đến.

    Mặc váy đỏ, rất đẹp. – Dunk cười nhạt, mắt không nhìn hắn. – Cũng tốt, chắc hợp với anh hơn em.

    – Dunk. – Joong bước lại, đặt tay lên vai em.

    Nhưng Dunk gạt tay hắn ra, lùi lại một bước.

    Mắt đỏ hoe.

    – Em là gì với anh vậy?

    Một đứa để ở nhà?

    Một con mèo để anh về vuốt ve khi chán?

    – Em đang nói cái gì vậy?

    – Em thấy rõ mà!

    Anh đi cả ngày không về, về thì người khác đưa cà-vạt tận tay. – Giọng em run run, nhưng ánh mắt lại cố chấp ngước nhìn hắn. – Em biết thân phận mình không xứng, nhưng em không muốn bị dối trá!

    Joong siết chặt nắm tay.

    Hắn tức.

    Không phải vì Dunk trách nhầm.

    Mà vì em chẳng tin hắn chút nào.

    – Em suy diễn đủ chưa? – Hắn trầm giọng. – Tôi đi họp.

    Cô ta là thư ký của đối tác.

    Cà-vạt rơi lại trên xe công vụ.

    Em hiểu chưa?

    – Vậy sao không nói với em? – Dunk bật lại. – Sao anh không nhắn cho em một câu?

    Một dòng?

    Joong im lặng.

    Vì đúng là hắn không nghĩ đến điều đó.

    Từ bao giờ...

    Dunk lại quan trọng đến vậy?

    – Em đúng là trẻ con. – Hắn quay mặt đi. – Không phân biệt nổi thật giả, chỉ biết ghen bóng gió.

    Dunk cười.

    Một nụ cười khô khốc.

    – Vậy thì để đứa trẻ con này dọn đồ khỏi phòng anh.

    Anh sẽ đỡ phiền hơn.

    Joong siết chặt vai em, nhưng Dunk hất ra, quay lưng bước nhanh về phía tủ quần áo.

    Hắn định giữ lại.

    Nhưng... không biết phải nói gì.

    Không biết phải làm gì.

    Lần đầu tiên Joong thấy bản thân bất lực đến thế.

    Căn phòng chìm trong im lặng.

    Chỉ còn lại tiếng va chạm khe khẽ của vali kéo khóa và những chiếc áo rơi xuống đất.
     
    Kẻ Phản Bội
    Im lặng là câu trả lời tàn nhẫn nhất


    Đêm đó, Dunk gấp áo sơ mi cuối cùng bỏ vào vali, kéo dây kéo chậm rãi như thể từng nhịp kéo cũng làm tim mình thắt lại.

    Không một tiếng động.

    Không khóc, không trách.

    Joong không nói gì, chỉ ngồi im trên ghế sô pha cách đó ba bước chân, bật một điếu thuốc rồi hút từng hơi dài.

    Dunk quay lại nhìn hắn lần cuối.

    – Em sẽ qua phòng bên.

    Chú không cần để ý đâu.

    Joong không đáp, cũng không ngăn.

    Vali kéo qua nền đá vang lên âm thanh lạnh lẽo như đinh đóng vào khoảng cách vừa được dựng lên giữa hai người.

    Từ sau hôm đó, Dunk ngủ phòng riêng.

    Căn biệt thự rộng là thế, nhưng chưa bao giờ hai người lại xa nhau đến vậy.

    Joong vẫn đi làm sớm, về muộn.

    Dunk vẫn đi theo, ghi chép, xử lý giấy tờ, sắp lịch họp, dặn bếp chuẩn bị đúng món chú thích.

    Nhưng tuyệt nhiên, không ai nói với ai câu nào ngoài công việc.

    Không còn những buổi tối dựa vai nhau xem TV, không còn tiếng gọi "em lại đây", không còn đôi bàn tay vỗ lưng dỗ dành mỗi khi Dunk dỗi.

    Joong đôi lúc lặng người, nhìn chiếc cốc Dunk hay dùng đặt yên trong bếp.

    Cậu vẫn uống cacao, nhưng không còn ngồi cạnh hắn.

    Cậu vẫn cười với đàn em, nhưng không còn quay đầu nhìn hắn sau mỗi câu đùa.

    Một lần, Dunk bị đâm trúng vai trong một cuộc đụng độ nhỏ.

    Joong đến trễ vài phút, thấy em nằm trên cáng với vết máu loang lổ.

    Hắn không nói gì, chỉ đứng im.

    Dunk cũng không gọi.

    Không rơi nước mắt.

    Cũng không hỏi: "Chú đâu rồi?"

    Bác sĩ băng vết thương xong, Joong đến gần, cúi người nói nhỏ:

    – Tôi đưa em về.

    Dunk nhìn hắn.

    Lâu đến mức Joong tưởng em sẽ từ chối.

    Rồi cậu khẽ gật đầu.

    Không tựa vào vai hắn như mọi khi.

    Không nắm lấy tay hắn khi lên xe.

    Joong thấy lòng mình trống rỗng.

    Lần đầu tiên, hắn nhận ra... cơn đau không đến từ dao găm hay đạn lạc.

    Mà từ chính sự im lặng của người hắn yêu.

    —————————————

    Chap này hơi ngắn xin lỗi nghen
     
    Kẻ Phản Bội
    Một mình lạnh lắm


    Joong về tới biệt thự vào lúc gần nửa đêm.

    Dưới ánh đèn vàng nhạt, hành lang dài vắng lặng.

    Dunk vẫn chưa chịu ra khỏi phòng mình sau hai ngày chuyển đồ.

    Không cãi nhau, không to tiếng, không trách móc, nhưng sự im lặng lại nặng nề hơn tất cả.

    Joong khẽ thở dài, tay cầm theo túi thuốc.

    Cánh cửa phòng đối diện hé mở một khe nhỏ.

    Hắn gõ nhè nhẹ, không có tiếng trả lời.

    Nhưng hắn vẫn đẩy vào.

    Dunk nằm đó, cuộn tròn trong chăn.

    Mặt đỏ bừng, tóc ướt nhẹp mồ hôi, môi khô khốc.

    Trên bàn là ly nước vơi nửa, chưa chạm đến.

    Joong bước nhanh lại, đặt tay lên trán em.

    Nóng rát.

    – Em sốt rồi... – Hắn khẽ thì thầm, tim thắt lại.

    Không chần chừ, hắn bế Dunk lên, nhẹ như ôm một thứ gì đó mong manh dễ vỡ.

    Cậu khẽ rên một tiếng, đầu dựa vào vai Joong.

    – Đừng...

    đụng em... – giọng cậu thều thào, nhưng yếu ớt đến mức chẳng còn chút sức sống.

    Joong không đáp, chỉ siết nhẹ cánh tay, bế em sang phòng hắn.

    Hắn đặt Dunk ngồi lên đùi mình ở sofa, vén tóc em ra sau tai, tay lấy khăn lạnh lau trán.

    – Em giận tôi, thì cứ giận.

    Nhưng đau thế này, không được giấu. – Giọng hắn trầm, ấm, pha lẫn chút giận bản thân.

    Dunk lim dim mở mắt, giọng đứt quãng:

    – Em tưởng... chú không còn để ý nữa...

    Joong siết nhẹ eo em, dỗ bằng giọng thật khẽ:

    – Tôi để quên cà vạt là thật... nhưng tôi không cố ý.

    Người đưa nó về là thư ký của Thanin, không phải ai khác.

    Chỉ là trùng hợp.

    – Vậy... cô gái váy đỏ? – Dunk hỏi, mắt hoe đỏ.

    Joong nhìn sâu vào mắt cậu.

    Tay hắn vuốt nhẹ lưng em theo từng nhịp thở gấp gáp.

    – Em nghĩ tôi để người phụ nữ nào lại gần mà không có mục đích à? – Hắn cúi sát, chóp mũi chạm trán Dunk. – Em là người duy nhất tôi muốn giữ lại bên cạnh.

    Là người tôi... không chịu được nếu quay lưng bước đi.

    Dunk cắn môi, nước mắt lăn dài không tiếng nấc.

    Joong hôn lên má em, hôn từng giọt nước ấm nóng như muốn lau sạch mọi nghi ngờ.

    Tay hắn vẫn không rời khỏi lưng em, xoa nhẹ, vỗ về.

    – Tôi xin lỗi... – Hắn nói. – Vì để em nghĩ tôi thay đổi.

    Vì đã không lên tiếng sớm hơn.

    – Em tưởng chú không cần em nữa... – Dunk thì thầm, đầu dụi vào cổ Joong.

    Joong bế gọn cậu vào lòng, ngồi tựa lưng vào giường, để Dunk nằm trong vòng tay mình như một đứa trẻ ốm yếu.

    – Không có em... – Hắn nói khẽ, hôn lên mái tóc mềm ướt mồ hôi. – Căn nhà này lạnh lắm.

    Dunk khẽ cười, run rẩy.

    Joong lau nước mắt cậu, rồi ghé tai nói:

    – Em ngủ đi.

    Tôi ở đây... không đi đâu cả.

    Ngoài cửa sổ, gió đêm nhẹ thổi.

    Bên trong căn phòng, hai người đàn ông — từng là thù, từng là kẻ tra tấn và kẻ chịu đựng — giờ đây yên lặng tựa vào nhau.

    Và có lẽ, giấc mơ đầu tiên không ác mộng cũng bắt đầu từ đêm nay.
     
    Kẻ Phản Bội
    Sữa ấm và vòng tay


    Căn phòng lúc này chỉ còn tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng thở đều đều của Dunk.

    Em nằm nghiêng một bên, gò má vẫn hồng lên vì sốt nhẹ, môi khô nhưng cong cong như mơ một giấc mơ dễ chịu.

    Joong ngồi ở mép giường, lặng lẽ đưa tay vuốt tóc em, từng sợi một như thể đang kiểm tra xem đã bớt nóng chưa.

    Ánh đèn vàng dịu hắt lên đường nét nghiêng của hắn — khuôn mặt từng lạnh lùng tàn nhẫn, nay lại dịu dàng đến không ngờ.

    Joong khẽ thở ra, rồi cầm ly sữa ấm đặt trên bàn nhỏ.

    – Em dậy uống một chút đi. – Giọng hắn trầm, gần như thì thầm bên tai Dunk. – Em bảo hết giận rồi mà... giờ cho tôi chăm chút lại chút có được không?

    Dunk hé mắt, ngơ ngác nhìn Joong trong vài giây.

    Cậu chẳng còn sức đâu mà cãi nữa.

    Mà thật ra... cũng không muốn cãi.

    – Em không đói... – Cậu rúc mặt vào tay mình.

    Joong cúi xuống, giọng chậm rãi:

    – Nhưng em đang ốm.

    Tôi không muốn em ốm rồi gầy rộc ra như hồi mới bắt về đâu.

    Dunk bật cười nhẹ, nhưng không phản kháng khi Joong kéo em ngồi dậy, lưng tựa vào lòng hắn.

    Tay Joong vòng qua, cẩn thận đỡ em, rồi áp ly sữa ấm vào môi.

    – Uống một chút thôi.

    Rồi tôi ôm em ngủ.

    Chỉ một câu đơn giản, mà tim Dunk đánh thịch.

    Em mím môi, uống vài ngụm, sau đó tựa đầu vào ngực Joong như thói quen.

    – Chú không đi đâu nữa chứ?

    Không để ai cầm cà vạt giùm nữa đúng không?

    Joong hơi sững người, rồi siết nhẹ eo em:

    – Không.

    Tôi ngu một lần là đủ rồi.

    Từ giờ cà vạt, áo khoác, hay là cả... tim tôi – cũng chỉ để em chạm vào.

    Dunk bật cười khúc khích, tay nắm lấy vạt áo Joong, mũi dụi vào cổ hắn:

    – Em muốn mỗi tối đều được như vầy...

    Joong không nói gì thêm, chỉ rót thêm chút sữa, đợi em uống hết.

    Rồi hắn kéo em nằm xuống, giữ em thật chặt trong vòng tay.

    Trong hơi thở đều đều và ấm áp, Dunk nghe rõ nhịp tim của Joong đập sau lưng mình — trầm ổn, vững chãi, như thể đang thì thầm: Tôi ở đây.

    Chỉ vì em.

    ————————————

    Sắp end gòi hẹ hẹ
     
    Kẻ Phản Bội
    Cơm em nấu dở chứ gì


    Joong về nhà sớm hơn mọi ngày.

    Vừa bước vào căn biệt thự lớn, mùi thức ăn lạ lẫm đã khiến hắn cau mày.

    Mấy lần trước đều là Dunk đặt đồ ăn nhà hàng, mùi quen thuộc, bài trí gọn gàng.

    Nhưng lần này, căn bếp có mùi... khét nhẹ.

    – Em mua gì ăn vậy? – Hắn vừa tháo đồng hồ, vừa ngồi xuống ghế.

    Dunk từ bếp bước ra, tay lau vào tạp dề lấm lem bột.

    Mặt cậu hơi đỏ, tóc xõa lòa xòa vì nấu nướng.

    Cậu cố nở nụ cười tự nhiên, đặt mâm cơm lên bàn.

    – À... em đặt đồ ngoài.

    Tiệm mới mở gần đây á.

    Chắc lạ miệng chút ha.

    Joong không nghi ngờ gì, gật đầu, cầm đũa lên.

    Nhưng chỉ vừa cho miếng đầu tiên vào miệng... hắn khựng lại.

    – Cái gì đây? – Hắn nhíu mày.

    – Cơm chiên dưa bò mà... – Dunk bối rối, ánh mắt chớp chớp.

    – Vị như muối với nước tương đánh nhau trong chảo vậy. – Joong gác đũa, nhìn cậu nghiêm nghị. – Lần sau đừng đặt mấy tiệm tào lao này.

    Dunk sững người, rồi mím môi.

    Rõ ràng Joong không nhận ra cậu tự tay nấu từ chiều, tra Google từng bước, tay còn bị bỏng nhẹ khi chiên trứng.

    Vậy mà hắn... chê tơi tả.

    Và còn chẳng mảy may nghi ngờ.

    – Vậy...

    ăn món khác đi, chú đừng ăn nữa. – Cậu lí nhí, rồi cúi xuống dọn đũa.

    Joong chưa kịp nói gì, Dunk đã ôm đống chén bát đi thẳng vào bếp.

    Cậu đeo găng, mở vòi nước ào ào, bắt đầu rửa thật mạnh tay.

    Âm thanh nước đập vào bồn vang lên liên hồi, cộng thêm tiếng va chạm chén đũa chan chát.

    Nước văng tung tóe, thấm cả vào áo và tóc cậu, ướt loang lổ.

    Joong bước tới, tựa vào thành cửa, khoanh tay:

    – Em đang giận tôi đấy à?

    – Không... – Dunk vẫn không quay lại, tay tiếp tục kỳ chén.

    – Tôi chỉ nói thật.

    Cơm đó... không hợp khẩu vị tôi.

    – Em biết. – Giọng cậu nhỏ đi. – Nhưng chú không cần phải... chê đến vậy.

    Joong im lặng một lúc.

    Hắn bước lại gần, rồi vươn tay tắt vòi nước.

    – Nhìn tôi. – Hắn khẽ nói.

    Dunk ngước lên.

    Ánh mắt long lanh, lộ rõ sự tổn thương nhưng cố giấu đi.

    Joong vuốt tóc cậu, rồi dùng tay áo lau những giọt nước đang nhỏ xuống từ cằm em.

    Hắn khẽ thở ra.

    – Em nấu đúng không?

    Dunk không đáp, chỉ cụp mắt.

    – Lần sau đừng nói dối. – Joong kéo nhẹ em lại gần, đặt một tay sau gáy cậu. – Tôi ăn cơm dở chứ không muốn ăn cơm giận.

    – Hứ... ai bảo chê dữ vậy.

    – Tôi xin lỗi.

    Nếu biết là em nấu thì...

    – Thì sao? – Dunk ngẩng lên, má hơi phồng ra. – Thì khen ngon rồi ăn hết chứ nào dám chê dở chứ gì.

    Joong bật cười, lắc đầu:

    – Không... thì tôi sẽ ăn hết trước khi kịp nhận ra nó dở.

    Vì chỉ cần là em nấu, với tôi, nó đã đủ ngon rồi.

    Dunk khịt mũi, áp má vào ngực hắn.

    Giọng cậu khẽ khàng:

    – Lần sau em sẽ nấu ngon hơn...

    Chú đừng chê nữa nha.

    – Tôi hứa. – Joong hôn lên trán cậu. – Còn nếu em vẫn nấu dở... thì tôi chê xong rồi vẫn ăn, chịu không?

    Dunk bật cười nhỏ trong vòng tay hắn, má ửng hồng, gật gật như mèo con ngoan ngoãn.

    Còn Joong thì biết... mình lỡ đâm sâu quá rồi, và không muốn thoát ra nữa.

    —————

    Outing hài quá nên quên giờ mới viết đc nè!

    Thần thiếp xin thứ lỗi vì sự chậm chạp này!

    Iu các khanh nhìu🥰😘
     
    Back
    Top Dưới