Khác Kẻ Lắm Tiền (CountryhumansAmerica)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
304594654-256-k593527.jpg

Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
Tác giả: Ortensia36_VN
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Tác giả: 🍀Yu3Ri6Ka♊🇻🇳 (Ortensia36_VN)
- Nhân vật chính của truyện: America
- Mình viết chính là vì thích, mình u mê Mẽo từ lâu rồi mà bây giờ mới viết.

Thật ra mình định viết trên app khác, nhưng app đó giờ cấm thể loại Countryhumans rồi nên mình sẽ hoạt động ở đây! 🙂
- Bìa truyện: Margaret Helen (Sau lần cập nhật bìa truyện lần thứ N này)
Link bìa truyện: https://i.pinimg.com/564x/7b/21/94/7b21948d918c680e3e64ee0f2127b4f0.jpg

*Và nói trước, đây là truyện không liên quan đến lịch sử 100%, không có ý xúc phạm bất kì cá nhân nào, không có ý tuyên truyền chính trị, ai không thích thì thoát ra, đừng vào đây nói này nói nọ, bình bình phẩm phẩm!



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Kẻ Lạc Lối
  • Dư Âm Sau Hồi Kết
  • [Htuc] Chịch Luôn Mẹ Kế
  • Oneshot | Levi Ackerman
  • Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 1


    Chíp chíp chíp...

    Tiếng chim hót ríu rít vào buổi sớm.

    Ánh nắng len qua cửa sổ, phủ lên người của một chàng trai...

    Có ngoại hình trẻ đấy, nhưng tuổi đời của cậu đến hơn 200 năm.

    Cậu là một Countryhumans, được biết với nickname...

    Mẽo!

    America - là tên mọi người hay gọi cậu!

    Hừm...

    Trái ngược với vẻ năng động hằng ngày, bây giờ cậu khoác lên mình đôi mắt thâm quần.

    Người uể oải nằm dài trên bàn.

    Tay của Ame vẫn cầm cây bút, giấy rớt lã tả dưới sàn...

    Ờm...

    Dạo này Ame đã liên tục thức đêm để làm việc, cậu đã không ngủ hẳn một tuần, đó là một thử thách khó đối với người bình thường...

    - Ugh...

    Mệt quá...

    - Cậu cố mở mắt, nhưng nó lại không cho phép!

    Sức khoẻ của cậu yếu đi trông thấy, bây giờ cậu nên đi ngủ dưỡng sức mới đúng!

    - Câu nói mà cậu nhận được từ nhiều người hầu...

    Nhưng có nói nhiều đến đâu thì vẫn như cũ, cậu vẫn thức để xử lý đống tài liệu.

    Do đó, tất cả mọi người trong dinh thự đều rất lo lắng...

    Hồi chiến tranh xem ra cậu còn khoẻ hơn bây giờ đấy.

    Thời bình rồi thì ngồi yên một chỗ không luôn ấy, việc đấy đâu phải một điều tốt?

    - M...Mệt quá...

    Nhưng đống này...chưa xong...!

    - Ngẩng đầu lên rồi lại ụp xuống

    - Ngài uống chút nước đi ngài Ame!

    - Người hầu bên cạnh liền đưa ngay ly nước ép cam có pha thuốc ngủ

    Vì Ame, họ có thể bỏ thuốc vào ly nước!

    Họ cũng chỉ vì muốn cậu có một giấc ngủ đầy đủ...

    - Cám ơn ngươi nhiều - Đón lấy, uống một hơi hết sạch

    - Ngo-...

    Ư...

    Trong ly nước này...

    Có thuốc ng- ngủ?!

    - America gắng gượng quát lớn

    - Ch-Chúng tôi chỉ mong ng-ngài có một giấc ngủ tốt!

    - Một người hầu run sợ đáp

    - Không cần các ngươ-...

    Bịch!!

    - Ame té xuống, rồi thiếp đi.

    - Đỡ ngài Ame lên giường nằm!

    - Quản gia phất tay với những người hầu khác

    Đây là giấc ngủ đầu tiên sau gần một tuần thức trắng của Ame, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, mừng vì chủ nhân của mình có thể được nghỉ ngơi...

    Mọi chuyện có lẽ đều tốt đẹp nếu như Ame chỉ ngủ trong 2-3 ngày rồi thức dậy...

    Còn bây giờ, cậu bỗng ngủ thẳng một mạch, không thức dậy mà cũng không biết đến khi nào mới thức dậy, tựa như giấc ngủ của Người đẹp ngủ trong rừng vậy...

    Cậu không thức dậy kể từ hôm đó, tất cả người hầu có liên quan đều bị tống giam vì hành động của mình, tất cả đều rất đau buồn, vì sao ư?

    Vì họ không ngờ được chính vì ly nước pha thuốc ngủ của mình mà chủ nhân đã không còn thức dậy, vậy là họ không thể nhìn thấy nụ cười đầy sức sống của chủ nhân nữa...

    Nghĩ đến đây, họ bắt đầu rơi lệ.

    .

    .

    .

    .

    .

    Một khoảng thời gian dài trôi qua, America vẫn nằm bất động trên giường.

    Mọi bác sĩ đến khám thăm cũng không có kết quả...

    Một đất nước không thể thiếu lãnh đạo, vì thế, một cuộc bầu cử mới diễn ra, tất nhiên là có một số người không thích việc này.

    Họ chỉ đồng ý bỏ phiếu nếu khi cơ quan nhà nước chấp nhận với tình huống Ame bất ngờ tỉnh dậy vào một ngày nào đó, thì họ phải trả lại chức cho America!

    Cơ quan nhà nước quyết định giao kèo này, vì nhờ có America thì Hoa Kỳ mới đi lên được như hôm nay...

    End of chapter 1

    Cám ơn các bạn đã ủng hộ Chap đầu tiên, mình sẽ cố gắng ra nhiều Chap hơn.

    Có vài chỗ hơi rối tí, thành thật xin lỗi m.n.

    Nếu mọi người thấy hay thì xin hãy cho mình một Bình chọn nha, cám ơn m.n!

    Dõmo arigatõgozaimashita! (どうもありがとうございました!)
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 2


    Vẫn không gian màu trắng quen thuộc trong bao bộ truyện xuyên không khác...

    Cậu con trai - người đã ngủ mà không bao giờ thức dậy nữa đang từ từ mở mắt.

    Chớp mắt liên tục vài cái rồi bật dậy ngay lập tức.

    - Wh-What the hell!!!

    Mình đang ở đâu vậy nè?!

    - Nhìn chung quanh rồi hét lên

    - Chuyện gì đã xảy ra vậy??

    Mình chỉ nhớ được là mình bị cho uống thuốc ngủ!!

    - Kh-Không lẽ...

    Đám người hầu đã phản bội mình?

    Cho mình uống thuốc mê để nhốt mình ở đây rồi đưa kẻ khác lên cướp chức mình sao?!

    Không thể nào...

    - Ôm đầu

    - Chắc không phải đâu ha...?

    Thần trí cậu đang hoảng loạng cực kì...

    Bụp!

    Một trái bóng kì lạ xuất hiện giữa không trung, Ame cảnh giác ngước nhìn nó...

    Chỉ vài giây, trái bóng ấy biến thành tấm bảng có ghi dòng chữ nghuệch ngoạc: Đã đến lúc nghỉ ngơi, nơi này dành cho cậu, hãy nghỉ ngơi, rồi cậu sẽ được quay về!

    - Gì cơ?

    Lại do ai bày trò thế này!

    Đến khi nào tôi mới được quay về thế dinh thự kia chứ?!

    Dòng chữ lại thay đổi: Cậu sẽ ở suốt cuộc đời ở đây.

    Nhưng yên tâm, thời gian ở "thế giới đó" một cuộc đời chỉ bằng một năm ngoài đời thực thôi!

    - Đang cố đánh lừa tôi chắc a!

    Đây là một giấc mơ, và tôi muốn tỉnh lại ngay!!

    Một dòng chữ khác hiện lên: Chúc vui vẻ!

    - Ý gì đây?

    - Khó hiểu

    Bỗng nhiên, một cái hố đen hút cậu xuống...

    - AHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!

    CÁI QUÁI GÌ THẾ!!!!!!!!!!!!!!!!

    Tiếng của cậu nhỏ dần rồi mất hẳn...

    .

    .

    .

    .

    Tíc...

    Tắc...

    Tíc...

    Tắc....

    Tiếng kim đồng hồ di chuyển vang lên đều đều...

    Không gian tĩnh lặng đến nổi nghe rõ tiếng tíc tắc của từng lần di chuyển...

    - Ư....

    Mình đang...

    - America ngồi dậy xoa xoa thái dương

    - Mình vừa gặp một cơn ác mộng kì lạ...

    - Nhớ lại

    - Mọi thứ đều chân thật đến lạ.

    Haizz...

    Bỏ qua đi, giờ mình phải đi làm việc...

    - Leo xuống giường

    - Ủa...

    Mình lại mơ tiếp à?

    Sao khung cảnh lạ quá vậy - Nhéo má

    - Auuu, đauuuu.

    Vậy...

    Là không phải mơ sao???

    - Đi loanh quanh khắp phòng

    - Hừm...

    Đồ đạc và kiểu dáng thiết kế vô cùng kì lạ...

    Đây đâu phải dinh thự của mình đâu??

    Nó giống một căn nhà bình thường hơn!!!!

    - Phát hoảng

    Cậu thật sự rất bối rối, tự nhiên tỉnh lại thì thấy mình đang đứng trong một căn phòng lạ hoắc lạ huơ...

    Gì vậy trời?!?!?

    Sau thời gian suy nghĩ miệt mài, Ame đưa ra một giả thuyết có hơi vô lý, nhưng trong tình cảnh này, cậu phải chấp nhận: Cậu đã bị xuyên không!!!

    Và còn xuyên vào một nơi khỉ ho cò gáy nào nữa cơ, mọi chuyện đều xảy ra y chang những thứ có trên cái bảng trong giấc mơ mới ghê chứ!!

    - Ugh...

    Có lẽ đành phải chấp nhận thứ giả thuyết không hợp lí này...

    Mình cảm thấy bản thân có sự thay đổi...

    Hình như...

    Là lùn xuống?

    Không nói nhiều, cậu phóng đi tìm ngay cái gương...

    Soi soi một hồi, đo đạc, tính toán các kiểu, cậu mới biết được mình bị lùn xuống 9cm.

    Ở thế giới thực, cậu cao tới 1m89 lận, giờ còn đúng 1m80!

    - Hức hức...

    1m89 của tôi...

    Đã bắt lùn xuống rồi thì thôi, sao lại để tôi trong hình thù quái thai này????

    Ờm...

    Cậu ở thế giới này khác thật đấy...

    Vẫn là thân hình vốn có, nhưng cái thứ đang mặc trên người mới tởm đây nàyyyyyy!!!

    Mặc áo Croptop mà còn combo hở vai, quần đùi, mặt thì chuốt lông mi các kiểu...

    Nhìn ngắm một hồi cậu phải thốt lên một câu:

    - Kinh tởm...

    - Chả khác gì mấy con nhỏ bá.n ho.a!

    - Phải thay đồ rồi lau mấy cái thứ đang dính trên mặt nữa!!

    Ame lao đầu vào cái tủ bên cạnh giường, lục lọi tứ tung mà vẫn không thấy thứ gì đàng hoàng sất!

    Nói thật là muốn nổi đoá luôn ấy!

    - Gru..

    Toàn ba cái đồ như cho con gái ấy, quần gì vậy trời??

    - Bất lực thiệt sự

    - Hử?

    Gì đây?

    - Lôi ra một thùng giấy chứa đồ cũ trong tủ

    - Đồ cũ sao?

    - Cầm lên xem xét thì thấy một chiếc áo thun màu đen bình thường

    - Omg!!!!

    Cuối cùng cũng tìm thấy thứ đồ bình thường rồiiiiii - Hạnh phúc muốn chảy nước mắt

    Tiếp đó, cậu đã tìm thấy chiếc quần jean mà cậu yêu thích!

    - Ôi.

    Hộp đồ cứu sinh, thương quá ỤwỤ

    Thế là bước thay đồ đã xong, tiếp đến là lau mấy thứ dính trên mặt...

    - Eo ôi...

    Son dưỡng, chì kẻ lông mày, mascara,...

    đủ thứ...

    Nguyên chủ có phải con trai không đấy?

    Nhìn mà nhục ghê - Nhìn mấy thứ có trên bồn rửa mặt

    Sau một hồi xoay sở, đám phấn dày combo lông mi được chuốt đã được cậu biến cho trở lại bình thường.

    Việc cuối cùng đó là cậu phải dọn đống đồ mà cậu đã bày ra:v

    - Ái chà, mọi thứ đã ổn app, dọn xong mấy thứ đồ bày bừa thì mình sẽ đi khám phá thế giới này!

    Không nói nhiều, cậu hì hục dọn dẹp...

    Có lẽ đúng như cái bảng kì lạ đó nói, đây là một thế giới mới, một nơi cậu sẽ sống với thân phận một thiếu niên bình thường, không phải trăm công nghìn việc như trước...

    Nhưng Hoa Kỳ vẫn cần America - một nhà lãnh đạo xuất chúng để đi lên...

    Sống hết cuộc đời trong thế giới này là cậu sẽ được thoát ra rồi...

    Thời gian có thể làm phai mờ tất cả, liệu sau này cạu còn muốn quay về thế giới cũ không đây?

    Hết Chapter 2
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 3


    Lúc này, America đã rời khỏi nhà.

    Mọi thứ diễn ra trong căn nhà đều được cậu nhớ rõ như in.

    Bước ra khỏi căn phòng, cậu nhìn thấy mọi thứ đều rất hoài cổ và sang trọng, trang trí có chút giống lâu đài của UK...

    Không lẽ cậu bị xuyên không đến Vương quốc Anh?

    Alo, vụ gì vậy?

    Nhìn ngó khắp nơi, mới bước ra được tiền sảnh sau 30 phút đi lạc thì đón ngay ánh mắt của mấy người hầu nhìn chằm chằm vào cậu y như nhìn sinh vật lạ.

    Rồi nhiều lời bàn tán xì xầm nổi lên.

    Có lẽ mọi người bất ngờ với gu ăn bận của cậu hôm nay a...

    Mới bước ra cửa, người đàn ông đứng tuổi ăn vận lịch sự vội hỏi thăm cậu:

    - Xin hỏi cậu chủ đi đâu thế ạ?

    - Đi dạo phố ấy mà - Cậu đã quen với cách xưng hô có vẻ kính trọng này rồi, với lại nhìn cách bày trí nhà thì người có IQ cao như cậu chắc chắn biết nguyên chủ là người giàu có!

    - V-Vậy tôi sẽ sai người lái xe chở cậu chủ đi

    - Không, không cần.

    Tôi tự đi bộ được, tôi muốn hóng gió

    - D-Dạ vâng - Lui sang một bên

    America hiên ngang bước ra khỏi nhà...

    - Á nè nè...

    Phải công nhận nay cậu chủ khác ghê...

    - Nữ hầu 1

    - Cậu chủ nay men lỳ, đẹp trai ghê~ - Nữ hầu 2

    - Chuẩn luôn ah~ Nhan sắc trời ban - Nữ hầu 3

    Nhiều lời bàn tán nổi lên không ngớt sau khi Ame đi.

    Người đàn ông đứng tuổi là quản gia của lâu đài này rút ra cái khăn lau mồ hôi:

    - Cậu chủ có bị sao không nhỉ?

    Lo quá...

    Đó là một chút hồi ức của cậu về cái cảnh đã diễn ra trước khi cậu ra khỏi nhà...

    Giờ thì cậu bước một mình trên vỉa hè, hôm nay tiết trời nóng nên rất hợp với áo thun và quần jean cậu đã chọn!

    Cuốc bộ một quãng, Ame thấy cổ họng khát khô nên dừng chân vào quán thức ăn nhanh gần đó...

    - Cho một phần Burger và một chai Coca ướp lạnh!

    - Vâng thưa quý khách!

    Của quý khách hết XXX đô!

    - Ừ, đợi tôi tí!

    - Lôi ví ra

    America đã phải lục lọi rất lâu mới tìm thấy thẻ tiền, đây là lần đầu tiên cậu bị phải tình huống này...

    Trước kia mua burger với coca cậu cũng toàn quăng lại tờ 500 đô rồi rời đi không à.

    Tự dưng giờ tìm mãi mới thấy được thẻ thì cảm giác ÔI CON SÔNG QUÊ~~ lại từ đâu ùa đến...

    - Ít ra cũng được cái thẻ Đen - Ame nghĩ thầm

    - Tôi quẹt thẻ - Chìa thẻ Đen ra

    - A, vâng.

    C-Cám ơn quý khách ủng hộ!

    - Người thu ngân nhanh chóng quẹt thẻ - Gặp khách sộp rồi - Suy nghĩ

    - Thẻ của ngài!

    - Trả lại thẻ

    - Ừm - Nhận lấy

    Cậu ung dung bước ra khỏi cửa hàng, thở phào vì may ra trong thẻ còn tiền.

    Vô mua cho cố xong không có tiền trả thì lại muốn chui xuống hố nữa!

    Lúc đó là muốn đội quần luôn í

    - Nhoàm nhoàm, lâu lắm mới có thời gian ăn Burger!

    Ame mở nắp chai Coca ra, tu một hơi ừng ực:

    - Oa...

    Sảng khoái!!

    Bộp!

    - Cậu vô tình va vào ai đó...

    Đúng hơn là ai đó va vào cậu

    - Tôi xin lỗi - Chất giọng khá trầm, là giọng của một người đàn ông

    Ame ngẩn đầu lên, cậu ngớ người hoàn toàn...

    Trước mặt cậu lúc này là một người y hệt Japan!

    - Ụa quần què dì dợ??

    Japan bên đây nó đi phẩu thuật thẩm mỹ thành con trai hả???

    - Ame nghĩ thầm

    - Cậu...

    Không sao chứ?

    - Japan Nam gãi tai

    - A...

    Không sao, không sao.

    Tôi cũng xin lỗi vì va phải cậu!

    - Ừm...

    Không đâu, tôi va mới đúng.

    Nhưng...

    Tôi lỡ đánh đổ luôn chai nước của cậu rồi...

    Đúng thật, trong lúc hai người va nhau.

    Bé Coca yêu quý của Ame đã bị rơi xuống đất, đổ gần hết chai luôn rồi...

    - Coca của toiii - Cậu nhìn đống Coca, giọt ngắn giọt dài

    - T-Tôi xin lỗi, tôi sẽ đền chai mới!

    - Japan nam hoảng loạn

    - Kh-Không sao...

    Nó ổn - Nét mặt của Ame có chút bơ phờ nhưng vẫn phải nói không sao

    - Tôi...

    - Không sao, không sao...

    Tôi mua cái khác được mà!

    ỌwO

    - Tôi thành thật xin lỗi ạ!!!

    - Cúi người

    - Không sao, không cần kính trọng như thế!:'|

    - Tôi đi đây, bye!

    - Ame vẫy tay rồi bỏ đi

    - Ể...

    Còn chai nước cậu thích?

    America đã đi mất hút từ đời nào rồi.

    Japan Nam nhìn theo bóng lưng đang mờ dần của cậu rồi lại nhìn chai Coca bị đổ...

    - Chúng ta chắc chắn có duyên gặp lại...

    - Nói xong, Japan Nam cũng rời đi

    .

    .

    .

    .

    .

    - Chai Coca...

    Hic hic:'<

    - Tại sao Japan bên này lại là nam nhỉ?

    Mình nhớ nó đâu có thích phẩu thuật thẩm mỹ?

    Ở đây mọi thứ đều kì lạ a🙁( Khó hiểu ghê... nhưng buồn nhất vẫn là chai Coca!!!:'(

    - OA!!

    CỐ LÊN, CỐ LÊN, CỐ LÊNNNNN!!

    - Tiếng reo hò cổ vũ từ đâu dội tới

    - Ể, chuyện gì đông vui thế nhỉ?

    Mình phải qua hóng!!

    - Ame nhanh chóng đi theo hướng phát ra âm thanh

    Đi theo âm thanh cổ vũ, cậu đến được sân bóng rổ.

    Ở đây mọi người đang bu lại hò reo nhiệt tình.

    Hình như là có trận bóng rổ đang diễn ra thì phải...

    Hết Chapter 3

    T/G: Nếu thấy hay thì đừng tiếc để lại một Bình chọn để làm động lực cho mình nha
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 4


    - Oa!!!

    Đội mình cỗ vũ đang dẫn trước kìa!!!

    - YEAHHHH!!!

    - CỐ LÊN!!

    CỐ LÊN!!

    - OPPA BRAZIL CỐ LÊNNNNN!!!

    Tiếng reo hò um xùm hết cả sân thi đấu

    - Ugh...

    Mãi mới chen vào được!

    - Trận đấu đang diễn ra nè.

    Khúc đầu không biết, khúc giữa không hay, xem được khúc gần cuối, vầy không biết có hiểu gì không nhỉ?

    Cứ coi đại...

    Ame tìm được chỗ trống nên ngồi xuống, bắt đầu xem trận đấu một cách rất tập trung.

    Không giấu gì, Ame cũng là một người chơi bóng rổ, cậu thích chơi và chơi rất giỏi.

    Cũng không có ý khoe khoang, Ame chính là tuyển thủ bóng rổ số 1 Hoa Kỳ đó nha:3

    Mọi thứ đều rất bình thường, à không.

    Ame có chút tức máu vì đội mình ủng hộ chơi hơi dỡ, có rất rất nhiều lúc để phản công và cướp lấy điểm mà nhỉ???

    Vụt!

    - Bỗng nhiên, một thứ gì đó bay đến chỗ Ame một cách nhanh cực kì

    Bộp!

    - Với phản xạ nhanh nhẹn, Ame đã chụp được nó

    - Muốn ám sát America ta đây à?

    Đâu dễ!

    - Cậu nhếch mép, cười thầm - Ụa?

    Trái bóng rổ - Nhìn kĩ lại, Ame mới nhận thấy thứ muốn "ám sát" mình là một quả bóng rổ

    Sân bóng rổ bắt đầu bàn tán...

    - Chà...

    Phản xạ của cậu đó nhanh ghê

    - Bóng bay ngay người anh ta luôn kìa

    - Ghê thật

    - Cú ném bóng cho đồng đội mà bị hụt của Brazil lúc tranh bóng ghê thật, bay thẳng lên chỗ cậu kia

    - He~ Tôi biết là tôi siêu rồi - Tự ảo tưởng về bản thân

    - Hey, anh bạn!

    Cú đỡ bóng ghê đấy!

    - Giọng nói khá là thân quen với America

    - Ể?

    - Ame đang bị sốc dame

    Ồi ôi, trước mặt cậu lúc này là một Countryhumans với nước da "xa lánh" trẻ trung, miệng nhìn cậu mà nhếch cười hết sức thân thiện...

    - Người quen, là Brazil!

    Anh hàng xóm lúc trước của mình ở bộ phận Châu Mỹ🙂 - Suy nghĩ của Ame

    - Tôi bất ngờ về cậu đó!

    Cú bắt bóng rất siêu, cậu chắc hẳn là một người chơi bóng rổ lành nghề?

    - À, thú thật thì tôi có chơi bóng rổ!

    - Vâng, Ame chơi rất giỏi là đằng khác, tuyển thủ số 1 Hoa Kỳ mà lại

    - Cậu muốn tham gia đấu một trận với tôi không?

    - Có chứ, nhưng...

    Mọi người đang thi đấu mà nhỉ??

    - Hehe, chỉ là đấu tập với nhau thôi.

    Không có gì to tát!

    Xí xoá chơi lại vẫn được!

    - Ồ...

    Không dám làm phiền điểm mà mọi người đổ mồ hôi mới dành được.

    Vậy chơi nốt màn này đi.

    Tôi sẽ thử tham gia!

    - Ok, giao kèo đấy nhé.

    Đứa nào không giữ lời làm chó!

    - Chốt luôn!

    - America rất tự tin.

    Cậu không hề sợ hãi khi đấu với Brazil tí nào cả.

    Những người chứng kiến cuộc hội thoại não cũng dần sốc dame, bàn tán xôn xao lại nhiều càng nhiều.

    Nói toẹt ra là họ cũng muốn xem "anh bạn phản xạ nhanh" này chơi ra sao.

    Họ là fan của Brazil nên chắc chắn biết rất rõ thực lực của Brazil...

    Cậu ta không phải là một đối thủ dễ ăn!

    Vì thanh niên Brazil đi lấy lại banh, sẵn nhiều chuyện nên trận đấu bị gián đoạn một khúc.

    Sau đó, lại như cũ, nhưng có điều Brazil lại có động lực để chơi hơn, mỗi đợt tấn công của cậu đều như vũ bão, bàn thắng cứ thế được lập nên.

    Động lực của cậu là gì ư??

    Là được đấu một trận thật "sống mái" với người bạn "Quick reflexes" (Phản xạ nhanh - ý nói Ame) mới quen được đấy mà!

    .

    .

    .

    .

    Kết quả là buổi diễn tập trong CLB Bóng rổ của Brazil đã xong, mọi người mồ hôi nhễ nhại nhưng lại còn rất ư là trâu🙂)

    - HÊ!!!

    Quick reflexes!!!

    - Q-Quick reflexes??

    - Ame đầu đầy chấm hỏi

    - Hahaha, đó là nickname của tôi dành cho cậu đấy!

    - Quẹc...

    Không có cái nickname nào xinh hơn à?

    Hết Mẽo rồi đến Mỹ Đình, giờ tới Quick reflexes...

    - Ame nói với chất giọng khá thất vọng

    - E-Ể?

    Mẽo?

    Mỹ Đình?

    - À...

    Nickname mấy người bạn cũ đặt ấy mà - Vội xua xua tay

    - Ồ...

    - Này, đấu một trận như lời cậu nói đi!

    - America

    - Ừ nhỉ!?

    Đấu thôi, xin được chiếu cố, Qick reflexes!

    - Tất nhiên rồi anh bạn "xa lánh" !

    - Nãy giờ Ame rất chi là nhẫn nhịn rồi, sao cứ gọi cậu là Qick reflexes thế nhỉ??

    Sao không hỏi tên cậu nếu chưa biết tên để xưng hô cho nó đẹp đi!

    Cậu có tên, là America hay United State of America!

    Phập!

    - Tiếng mũi tên đang đâm vào tim Brazil đấy.

    Cậu ta đang bị "tổn thương" vì bị Ame gọi là "xa lánh" (Xa lánh là đảo ngược của xanh lá).

    Đấy, thế mới hiểu được cảm giác của Ame🙂 Cả hai huề 1-1 nhau rồi nhé!

    .

    .

    .

    Trận đấu bắt đầu ngay sau trận đấu tập ấy.

    Có một số thành viên khác của CLB muốn tham gia nên là thay toàn bộ người chơi luôn, mặc dù những người trước vẫn còn rất ư là hăng máu!

    Người xem vẫn không vơi đi tí nào.

    Họ rất muốn biết kết quả của trận so kèo gay cấn này, một người là người giỏi nhất CLB bóng rổ, có bằng cấp nhì quốc gia, người còn lại (tức America) có vẻ thần thần bí bí, không rõ danh tính, còn được Brazil đánh giá cao, một trận đấu đáng mong chờ, mà nếu nói thẳng ra là họ hóng hớt...

    Hết Chapter 4

    T/G: Xin lỗi mấy bạn vì giờ mới ra chap, ahaha:') Dạo này ôn và thi nhiều quá nên sinh lười và không có thời gian luôn.

    Cám ơn các bạn đã ủng hộ^^ Đây có lẽ là bộ truỵen thành công và nhiều lượt bình chọn nhất trong ba chuyện của mình trên Wattpad rồi đó, thank you verymuch!
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 5


    Trận đấu kết thúc với bàn thắng nghiêng về đội America.

    Mọi động tác và lối chơi của cậu rất hay, tốt, điêu luyện, khéo léo và mạnh mẽ.

    Mọi người chứng kiến đều bất ngờ, không ai ngờ được một người như Brazil mà lại thua một kẻ thần thần bí bí nhìn có chút lí lắc này...

    - Wow...

    Thế là tôi thua rồi, anh bạn chuyên nghiệp quá!

    - Brazil lấy tay lau mồ hôi, nói

    - He~ Một trận đấu rất hay - Ame chỉ nhếch mép cười lại

    À mà khoan, hình như do tính hiếu chiến của anh mà đã vô tình tạo ra một dàn fan đông đảo các nữ sinh...

    - OPPA THẦN BÍ CHƠI TUYỆT QUÁ!!

    - Anh đẹp trai quá đi!!

    - I LOVE YOUUUU

    - OPPA THẦN BÍ, OPPA THẦN BÍ!!!

    Bao nhiêu lời khen ngọt ngào của mấy cô gái cứ văng vẳng bên tai.

    Độ sát gái của Ame đếch phải dạng vừa đâu à nha🙂)

    - Ara ara, tôi tên là America nga~ Đừng gọi tôi là Oppa Thần bí hay Quick reflexes mà tội nghiệp tôi, tôi cũng có tên a~ - Dùng mị lực quyến rũ mấy cô gái

    - VÂNG THƯA OPPA!!!

    - OPPA AMERICA!!!

    - TÊN ANH ĐẸP QUÁ ANH ƠIIIII!!

    - AMERICA, AMERICA!!!

    - Cám ơn các bạn đã cổ vũ!

    - Mỉm cười, nụ cười ấm áp hiếm có đến từ Ame là điều mà mọi người nhìn thấy, nhưng thật ra đó là nụ cười xã giao cho có của cậu!

    - Ôi giồi ôi...

    Tên sát gái này có phải là Quick reflexes khá lạnh lùng hồi nãy vừa đấu với tôi không vậy?

    - Brazil bótay.com nhìn Ame đang tung mị lực

    - Hehe:3 - Suy nghĩ của Ame - Thấy chưa, bị lùn xuống 9cm nhưng mị lực ngút trời của tôi vẫn còn đếy nhớ!

    - E hèm...

    America!

    - Brazil

    - . . .

    - Ame chính thức đứng hình 5s

    - ?

    - OMGGG!!!

    Cuối cùng cậu cũng không gọi tôi là Quick reflexes!!

    - Quẹc:VV

    - Hạnh phúc lắm đấy, được gọi đúng tên rồi!!

    (T/G be like: Ụa?

    Bộ từ Chap 1 đến giờ em có gọi ngài là Mẽo hay Mỹ Đình khi dẫn chuyện ạ?:') )

    - Haha...

    - Cười gượng trước độ lật mặt nhanh của Ame, mới nãy còn nghiêm túc, lạnh lùng lắm mà sao giờ sát gái rồi nhây dữ vậy trời?= - =

    - Tôi tên Brazil, mong chúng ta có thể làm bạn!

    - Brazil nhanh chóng lấy lại nụ cười tự tin nhìn America

    - Ừm, tất nhiên - Nở nụ cười thương hiệu - Tôi biết chứ, không cần giới thiệu đâu, cậu là Brazil, hàng xóm của tôi cơ mà🙂) - Suy nghĩ

    - Cho số điện thoại để kết bạn Zalo đi!

    - Ồ, được thôi!

    - Rút điện thoại ra và đọc số cho Brazil

    - Thank you, từ giờ là bạn rồi nhé!

    - Ừm - Gật đầu

    Bạn sao?

    Lời nói của Brazil nghe vui tai ghê.

    Ame làm gì mà có thứ gọi là tình bạn?

    Những kẻ làm bạn với Ame chỉ muốn nhờ vào cậu mà được bước lên tầm cao mới, bám víu lấy cậu để có tiền mà thôi...

    Thứ gọi là tình bạn đó đối với cậu là thứ không có, mà cho dù nó có thì cũng chỉ là giả tạo!

    Trầm ngâm một hồi, Ame mới ngước nhìn Brazil, nụ cười thương hiệu đó lại tươi roi rói như thịt ba rọi

    - Thôi, tôi cũng nên về nhà, dù gì cũng là 10h sáng, gần 11h rồi!

    - Ồ, đúng nhỉ?

    Cậu la cà bên ngoài từ 8h kém 5 đến cữ này luôn rồi, phải tạm biệt để còn la cà chỗ khác nữa chứ.

    Nói về nhà thế thôi chứ đi chơi đấy!🙂)

    - Ừ, cậu về cẩn thận nhé, Ame!

    - Cám ơn, cậu cũng vậy!

    - Vẫy tay - Ôi lạy!

    Cậu ta gọi mình là Ame rồi, đếch phải Quick reflexes!!

    - Suy nghĩ

    Ame bình thản bước khỏi sân bóng rổ, mấy em fan girl khi nãy còn đang theo dõi cậu để muốn biết địa chỉ nhà đây.

    Đi theo cậu riết cậu nhột đấy, nên tốt nhất là cắt đuôi!

    Dùng chiêu thoắt ẩn thoắt hiện, cậu quẹo qua bên đám đông này rồi lại lạng qua đám đông khác.

    Tính ra cậu chỉ cần đi thật nhanh rồi hoà mình vào đám đông thôi, mắc gì mà lượn lượn quẹo quẹo thế nhỉ?

    Cái tính rảnh rỗi sinh nông nỗi của cậu lại bộc phát rồi, haizz...

    Sau một lúc thì tất nhiên mấy cô gái đã bị cắt đuôi, ugh...

    Mất kha khá thời gian rồi.

    Mà cậu cũng khá khó chịu khi khoác trên mình bộ đồ ướt nhẹp mồ hôi đi dạo phố, nên tạm dừng chuyến đi này vậy.

    Giờ đành phải về nhà thôi, mong sao đừng đụng mặt người thân nào cả, vì cậu chẳng biết một chút gì về mối quan hệ gia đình của nguyên chủ hay những thứ lặt vặt khác, đụng nhau là cậu tèo luôn đấy chứ đùa!

    .

    .

    .

    .

    Nhà của America, căn dinh thự rộng lớn mang phong cách phương Tây vừa sang trọng vừa hài hoà.

    Người thiết kế nên căn biệt thự này quả là có mắt nhìn!

    - Chào mừng cậu cả (tức là America) trở về!

    - Ừ - Bước nhanh vào trong

    Cậu ngó nghiêng một hồi rồi lao như tên bắn lên lầu trên.

    May thay là cậu vẫn nhớ đường, và trước phòng đều có treo tên của mỗi người.

    Như phòng của UK và France thì có tấm bảng: UK & France bằng vàng.

    Phòng của America, Australia và New Zealand cũng vậy.

    - Phù, căn phòng yêu quý!

    I love you verymuchh!

    - Đóng cửa rồi lao ngay lên giường

    Cậu lăn lộn một hồi trên chiếc giường mềm mại, cái nóng hồi nãy chưa hết cứ ào đến làm mồ hơi lại tuôn như suối

    - Nóng quá!!

    - Với lấy đồ điều khiển máy lạnh, mở máy lạnh lên

    - Ughh.

    Cảm thấy mát mát được chút.

    Muốn đi tắm mà lười quá đi...

    Cứ đánh một giấc trước vậy, dù gì hôm nay cũng là Chủ nhật, ngày mình bị xuyên đến mà...

    - Nói xong cậu nhắm mắt luôn, cậu đang sạc lại năng lượng đã tiêu tốn cho ngày hôm nay bằng cách chìm vào giấc mộng...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - America, Ame-America!

    - Giọng ai đó cứ văng vẳng trong đầu cậu

    - AMERICA!

    - Giọng nói bất chợt to lên

    - Hử?!

    - Cậu ngồi bật dậy

    - Con ổn chứ?!

    America?

    - France với khuôn mặt lo lắng xoa đầu cậu

    - Vâng...?

    - Giọng ngáy ngủ

    - Sao...

    Thế?

    - Cậu mơ màng mắt nhắm mắt mở nhìn France

    - Haizz...

    May quá, mẹ lên kêu con dậy ăn tối đấy.

    Kêu mãi con mới tỉnh, tưởng con làm sao không ấy, làm mẹ hết hồn - France thở ra rồi mỉm cười nhìn Ame

    - À, vâng.

    Thế ạ?

    Cám ơn mẹ đã gọi con dậy...

    - Dụi mắt

    - ...

    - France bất ngờ im lặng, dùng vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cậu

    - M-Mẹ...

    Mẹ sao thế?

    - Ame có chút lo lắng

    - À, kh-không sao!

    Con chuẩn bị đi rồi xuống ăn nhé?

    - France hoàn hồn, nhìn đứa trẻ trước mắt mình nhẹ nhàng nói

    - Vâng...

    France bước ra khỏi phòng.

    Ame bắt đầu rơi vào trầm rư một lúc.

    Nhìn France với vẻ mặt đó, cậu đoán chắc France rất sốc vì cậu, có lẽ bình thường nguyên chủ có mối quan hệ không được đẹp với gia đình rồi.

    Cậu phải tìm cách bào chữa, nếu không đây sẽ là một lỗ hổng lớn để mọi người nghi ngờ rằng cậu đang giả dạng "America" để chiếm gia tài của UK và France rồi đủ lý do khác nữa thì chết!

    Cậu đâu thể nói với mọi người rằng cậu là người bị xuyên không để có một cuộc sống hạnh phúc thay cho kiếp trước chứ?

    Đó là một câu chuyện hoang đường!

    Hết Chapter 5
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 6


    America tắm rửa với tốc độ The Flash rồi lao ra khỏi phòng.

    Đến cầu thang thì cậu dùng vẻ mặt bình tĩnh bước xuống trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người trong nhà...

    - Chà...

    Ông anh đi đứng lịch sự hơn mọi hôm nha~ - Canada lên tiếng với chất giọng có chút mỉa mai

    - Bình thường anh toàn tụt tay cầm cầu thang xuống không!

    - Austrailia nói tiếp

    - Ugh...

    - America dựt dựt một bên mắt, sao nguyên chủ lại có cái kiểu đi đứng như vậy chứ, thế là hại chết cậu rồi

    - Thì nay đổi gió chút, mày cũng đâu có quyền điều khiển cơ thể tao - America cố lấy một lý do khá... vô lý và dùng giọng điệu sao cho giống tính cách của nguyên chủ, có lẽ nguyên chủ là một người thô lỗ với gia đình chăng?

    Rồi cậu cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ, bữa ăn bắt đầu trong âm trầm rồi cũng diễn ra trong không khí "khá" TRẦM.

    Cũng may là lúc đó U.K lên tiếng:

    - Ngày mai là thứ 2, ngày đầu tuần và con sẽ đi học tại Học viện Thế giới (World Academy), ta mong con sẽ không có những hành động quá đà rồi bị mời phụ huynh như mấy lần trước!

    - Giọng nghiêm nghị

    - Vâng - Ame đáp lại - Nguyên chủ chắc cũng thuộc hạng ăn chơi rồi, diễn cái vai này khó quá, ước gì cái bảng hệ thống kia cho mình ít kí ức thì tốt vl - Suy nghĩ

    - Này, mai ông đèo 3 anh em chúng tôi đi nữa nhé!

    - Canada lên tiếng

    - Ớ?

    Why?

    - America hơi khó chịu nhìn Canada

    - Xe hư rồi, không đi được!

    Aus với Zea không biết lái xe!

    Hơn nữa thì hôm đó tài xế của hai đứa này xin nghỉ!

    - Ok, đành chấp nhận:|

    - Em mong rằng anh đi cẩn thận một chút - Em út New Zealand lên tiếng

    - Ugh...

    - Ame lại hiểu thêm một vấn đề: Nguyên chủ lái xe cực kì tệ!

    Trong khi cậu là một Racing Boy với nhiều khúc quẹo cua khét lẹt!

    - Con sao đấy Ame?

    Trông mặt con cứ nhăn nhó lại, có gì khó chịu à?

    - France lên tiếng

    - À...

    Dạ không, t-tại món Bít tết này mùi vị ngon, khó tả quá!

    - Cậu đưa ra lý do HẾT SỨC THUYẾT PHỤC

    - Ồ...

    Có lẽ như con hôm nay ăn uống chậm rãi, kĩ càng hơn a...

    Chứ vị nó rất bình thường như mọi ngày mà!

    - A-Ah, vâng, haha...

    - Cười gượng

    - Haizz...

    Có gì đâu hả mẹ ơi?

    Ảnh toàn ăn nhanh là để đi theo đeo bám tên Russia đấy!

    - Canada bình thản nói

    - Ớ?

    Vậy sao, giờ mẹ mới biết con crush Russia luôn ấy!

    - France bất ngờ

    - Tại bình thường em hay vùi đầu vào việc vẽ tranh mà...

    - U.K

    - Hí hí - France xoa xoa đầu nhfin U.K

    - Ụa, Ame à?

    Anh có sao không?

    - New Zealand quay sang thì trông thấy bộ mặt đang bị sốc dame của cậu

    - ...

    - Ame

    - CÁI LOL QUÈ GÌ THẾ?!?!?!

    - Gào thét trong thâm tâm

    - Cái mô típ củ lol gì thế này?!

    Tao mà đi thích con gấu mập đấy sao?

    Lề gì thốnnn, má thằng nguyên chủ có vấn đề về mắt thẩm mỹ không đấy??

    Đi cờ-rớt con con gấu mập nghiện Vodka, má, đ*o biết thằng nguyên chủ này đã làm ra mấy thứ tày trời gì rồi nữa!!

    Tự nhiên thấy nhục mặt vcl!

    ĐM CUỘC SỐNG!!!!

    - Cậu tức quá, chửi một tràng trong thâm tâm

    Haizz...

    Thế quái nào mà nguyên chủ của cậu lại đi...

    THÍCH tên gấu mập nhỉ?

    - À khoan nha, hình như anh Cana sai rồi, người anh Ame crush là anh China mới đúng chứ??

    - New Zealand lên tiếng với giọng chắc nịch

    PHẬP!!!

    - Hàng trăm mũi tên đâm vào con tim chịu đầy "đả kích" của Ame...

    - Ể?!

    Em nói gì cơ?

    Anh Ame crush 2 người???!!!

    - Australia há hốc mồm

    - Quéo queo quèo~ - Canada

    - Thật đó!

    Hôm bữa em thấy anh China đỡ anh Ame kiểu công chúa rồi xung quanh hai người biến thành màu hường luôn cơ!

    - New Zealand vừa nói vừa diễn tả

    Cả nhà mắt chữ O mồm chữ A, đếch tin được vụ này luôn ấy...

    À mà khoan, hình như người sốc lớn nhất là...

    Ame thì phải..?

    Tâm trạng của cậu héo tàn rồi kìa...

    Cậu không tin nổi luôn, não chính thức rơi vào trạng thái gào thét bất lực🙂)

    - Ugh...

    Con không ăn nữa...

    Con lên phòng đây...

    - Uể oải bước đi

    - Ơ?

    Bình thường con thích ăn món hamburger lắm mà?

    Nay có mà con không ăn à?

    - France

    - Không...

    Con không-?!

    Hả??

    Sao ạ!!

    Có burger saooo!?

    - Ame hét lên

    - Thế con xin!

    - Phóng tới bốc lấy cái bánh burger, cho thẳng vào mồm

    - Ui chời ơi...

    - Zealand

    - Con lên phòng - Ame lao đi

    - Ư-Ừ!

    - France

    - Anh Ame hôm nay bất thường quá!

    - Australia có chút lo lắng

    - Haizz...

    Anh ấy có bao giờ bình thường đâu?

    - Canada lắc đầu ngao ngán

    - Canada!!

    - France nhăn mặt nhìn cậu

    - Nói thế là không tốt, mặc dù con đúng thật Canada à!

    - U.K điềm tĩnh uống trà nói

    France liếc mắt nhìn U.K xong nhét ngay một chiếc Baguette vào miệng anh

    - Ứm ứm, a in ỗi e à, á ụ ụ!!! (Nghĩa là: Anh xin lỗi em mà, á khụ khụ!!!) - U.K đang mắc nghẹn huơ huơ tay nói không thành tiếng

    - Hứ🙁 - France quay ngoắt đi, tiếp tục thưởng thức đặc sản quê nhà - bánh Maracon!

    Quay lại với Ame, anh thật sự bị "Trầm cảm" luôn rồi.

    Sao nguyên chủ lại có thể ngu ngốc như thế?

    Riết rồi anh bắt đầu nghi ngờ, rúc cuộc đây là một cuộc đời mới để nghỉ ngơi hay là một cuốn cẩu thuyết đây?

    Theo nhiều mô típ, anh thường phải xuyên vào nguyên chủ của mình - một gã khờ khạo, phế vật và hám trai.

    Nghĩ đến đây mà anh nổi cả da gà, thật khiến người ta phải buồn nôn.

    - Haizz...

    Chưa gì hết mà phải đối mặt với cái ngày khủng khiếp...

    Ngày thứ 2!!

    - Anh vừa ăn burger vừa cầm cuốn lịch lên mà đầu óc choáng váng

    - Ể, gì đây?

    - Bỗng nhiên, anh thấy ngày Thứ 3 được khoanh tròn bằng bút màu đỏ, kèm theo dòng chữ chú thích nhỏ:" Ngày thể lực "

    - Ngày thể lực là ngày gì??

    Ngày đấm nhau à, hay ngày có môn thể dục?

    Hay ngày có tập huấn thể lực??

    - Đầu anh đầy chấm hỏi

    - Thôi...

    Kệ m* nó đi, giờ mình trầm cảm tiếp, huhuhu:'(( - Anh uốt hết cái burger rồi quăn cuống lịch sang một bên, cuộn tròn trong chăn

    Cứ như thế, thần ngủ đã gọi tên anh lúc nào không hay...

    Mới ngủ xong, thức được tầm 30 phút cái là lăn đùng ra ngủ tiếp🙂)

    Hết Chapter 6

    T/G: Xin lỗi cái bác nha, Chap hơi ngắn:b Mà 20 bình chọn có Chap mới nhá🙂
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 7


    Trời còn một màu xanh sẫm, ánh sáng Mặt Trời len lỏi qua vài tầng mây, ánh nắng nhỏ nhoi chiếu xuống mặt đất.

    Chim bắt đầu hót, sương còn đọng đầy trên lá, vậy mà đã có người đã ra khỏi nhà tập Thể dục buổi sáng...

    Các gia nhân trong nhà giờ cũng đang âm thầm chuẩn bị bữa sáng...

    Trời sáng rồi đó a, Mặt Trời đang nhô lên, còn Ame vẫn đang ngủ.

    Hôm qua cậu không thèm đánh răng trước khi ngủ mới kinh:v Chắc ông trời cũng thấy cậu ở bẩn quá nên để ánh sáng Mặt Trời yếu ớt chiếu vào mặt cậu không thương tiếc🙂)

    - Ugh...

    Mới sớm mới sáng...

    Chói bỏ m* - Bị đánh thức nên cậu khá bực mình

    - Mấy giờ rồi ấy nhể - Suy nghĩ

    Cậu quay qua nhìn chiếc đồng hồ treo tường, bây giờ đã là 6 giờ rồi.

    Cậu cũng nên dậy thôi

    - Hôm nay mình phải đi hoc nhỉ?

    Ughhh...

    Mong sẽ có gì đó thú vị một chút - Rời khỏi chiếc giường êm ấm

    Một buổi sáng thức dậy đầu tiên ở thế giới mới, mọi thứ đều làm cậu có cảm giác thích thú và hồi hộp.

    Cậu muốn trải nghiệm cảm giác này nhanh thật nhanh...

    Vì thế, cậu lao vào nhà vệ sinh, VSCN rồi thay đồng phục.

    Chà, đồng phục trường Quốc tế có khác, rất là quý phái luôn á nha.

    Nam thì mặc vest nhưng có thiết kế đơn giản.

    Nữ thì mặc áo vest với váy đen kèm với vớ, đồng phục nam hay nữ thì cũng sẽ đeo ghim huy hiệu của nhà trường...

    Đồng phục của nữ có áo vest bên ngoài, đi cùng với áo vest là sơ mi trắng bên trong cùng cái cà vạt sọc kẻ giống như của nam, cuối là chiếc váy hơi dài màu đen....

    Giới thiệu sơ qua việc đồng phục rồi, bây giờ chúng ta nên quay lại với Ame chứ nhỉ?

    Bây giờ thì cậu đang chỉnh lại bộ đồ sao cho chỉnh tề.

    Nói thật thì dáng của nguyên chủ ở thế giới này cũng đẹp nên mặc gì cũng xinh hết á trời...

    - Hừm, khá là dễ chịu...

    Quên nữa, cái ghim cài áo quan trọng này!

    - Cậu cầm trên tay chiếc ghim cài áo có hình lá của vòng nguyệt quế bằng vàng ròng - phù hiệu của trường bị nguyên chủ đặt bừa trên bàn

    - Nhìn cũng đẹp đấy chứ.

    Vòng nguyệt quế của Hy Lạp à?

    Xịn ghê!

    - Ame nhìn nó rồi cài lên áo

    - Ổn app, đi học thôi!

    - Xong, anh nhét sách vở, một bọc chứa một bộ đồng phục và vài cái bọc ni lông đỏ vào ba lô rồi khoác lên vai, bước ra khỏi phòng

    Anh dậy sớm lắm, nhưng ở dưới nhà đã có mặt "nóc nhà" và "cột nhà" của gia đình rồi.

    U.K vừa uống trà vừa đọc báo, France thì uống cà phê và phết màu cho bức tranh mới của cô ấy.

    - Chào ba, mẹ!

    - Ừm...

    - U.K

    - Chào con!

    - France dừng việc phết màu lại, vui vẻ ngước nhìn Ame

    - À, có đồ ăn rồi đó, ăn đi con!

    - France vui vẻ đưa món sandwich đến gần anh

    - Vâng, con cám ơn!

    - Ame nhận lấy rồi cho ngay vào miệng

    - Con đi học luôn đây ạ!

    - Ame bước đi

    - Ờ, học cho đàng hoàng vào!

    - U.K

    - Vâng...

    - Giọng cậu ỉu xi

    Ame bước ra khỏi nhà, France mới chống cằm cười cười:

    - Ái chà, nay thằng nhóc ham học thế!

    .

    .

    .

    Cậu đang đứng trước cổng trường nguy nga tráng lệ này.

    Miệng cậu vẫn đang nhai nhai nốt miếng bánh cuối cùng.

    Cậu đã đứng trước cổng trường này được 5 phút kể từ lúc bác tài xế đưa cậu đến rồi.

    Ame không bước vào, cứ nhìn nó đắm đuối, cũng may là giờ còn sớm nên ít người, chứ nhiều mắc công họ lại nghĩ cậu có vấn đề về đầu óc...

    - Tưởng trường học quốc tế như "lào".

    Hoá ra cũng kinh thật!

    - Câu nói có chút hoà vốn của cậu

    Cậu không nói gì, đeo khẩu trang, đội mũ vào và tiến đến phòng bảo vệ:

    - Cho cháu xin cái bản đồ trường học được không ạ?

    - Ai đây?

    Đội nón, đeo khẩu trang như trộm chó vậy?

    - Bảo vệ ngước nhìn cậu

    - Haha...

    Cháu là học sinh mới.

    Với lại mặt cháu mới nổi mụn kinh lắm ạ!

    Nên cháu đeo khẩu trang che!

    - Cậu đánh trống lảng nhưng có lẽ vẫn lừa được ông bảo vệ

    - Ồ...

    Vậy đây, của cháu!

    - Ông ta đưa ra cuộc giấy lớn

    - Cám ơn ạ!

    America nhận được rồi thì nhanh chóng chuồn đi.

    Đến chỗ an toàn, cậu cất nón và khẩu trang đi.

    Mở to tờ giấy ra và bắt đầu mò đường, cũng may là trên vở cậu có dán nhãn đàng hoàng nên mới biết đường lần lớp học đấy chứ...

    .

    .

    .

    - Phù, cuối cùng cũng thấy lớp rồi!

    - Cậu vui vẻ mở cửa bước vào

    RÀO!

    - Phụt!!!

    HÁ HÁ HÁ HÁ!!!!

    TÊN GAY SẬP BẪY KÌA BÂY ƠIII

    - Đúng là ngu si!!

    - Đần độn, biến thái.

    Hahaha!!

    - Dừa lắm!!!

    Há há há!!!

    ...

    Tiếng cười khinh bỉ cùng những lời nói cay nghiệt vang lên khắp mọi nơi.

    Xô nước bẩn từ trên cửa rơi xuống người cậu đem theo từng lời nói nghe mà đắng lòng thực sự làm cậu có chút tức giận.

    Nhưng chấp bọn trẻ trâu này làm gì?

    Cậu chỉ ngẩng đầu lên và nở một nụ cười hiền lành...

    - Ê...

    Thằng này nay nó sao vậy?

    - Trúng nước bẩn mà cười...

    - Nó điên rồi!

    - Bị chọc nhiều quá nên điên à thằng gay lọ?

    ...

    Từ tiếng cười khoang khoái dần chuyển sang những lời bàn tán...

    - Tôi phải ra thay đồ rồi!

    Món quà cho thứ hai đầu tuần làm tôi bất ngờ đấy...

    - Nói rồi, cậu bước ra khỏi lớp, bỏ lại đám học sinh đang trợn tròn mắt nhìn theo

    Bình thường, nguyên chủ bị chọc như thế sẽ khóc oà lên và nói những câu nghe rất tự luyến, như:

    - Hức hức...

    Các người dám bắt nạt ta!

    Các người bắt nạt ta!

    Các người là lũ xấu xa!!

    Anh Russia sẽ đánh các người cho coi!!!

    hay

    - Hức...

    Oaoaoa...

    Anh China ơi.

    Em có làm gì sai?

    Bọn nó bắt nạt emmm

    hoặc

    - Anh...Anh Rus với anh Chi sẽ đấm bọn mày cho coi!!!

    Mặc dù hai người đó còn không thèm để tâm đến nguyên chủ cơ đấy...

    _

    _

    - Chậc, nước gì mà gớm thế không biết!

    Lát nữa vào lớp phải để ý mới được - Ame soi lại mình trong chiếc gương ở nhà vệ sinh

    - Cũng may là có đem theo một bộ đồ dự phòng, đúng là mình quá thông minh!

    - Cậu lấy trong ba lô ra bọc chứa đồ hồi ở nhà cậu đem theo

    Ame vào buồng vệ sinh và bắt đầu thay đồ.

    Rồi cậu nhét quần áo bẩn vào lại cái bọc đỏ hồi nãy.

    Xong, cậu mới lấy nước để rửa mái tóc mềm mượt của mình!

    - Sạch sẽ thơm tho rồi.

    Vào lớp thôi!

    Cậu khoác ba lô trên vai, bước nhanh về phía lớp học, đứng trước cửa lớp, cậu nhìn lên ngó xuống rồi dùng chân kéo cửa qua một bên.

    Đúng như cậu dự đoán, một đống bột trắng đổ ào xuống!

    - Ha~ Non!

    - Ame cười khinh

    - Gì đây?

    Bột giặt à mấy cậu?

    - Ame sờ sờ đống bột trắng rồi đưa lên ngửi thử

    - HỪ!

    NÓ KHÔNG SẬP BẪY!!

    SAO LẠI THẾ ĐƯỢC?!

    - Thằng này...?!

    - Thằng gay lọ nay cũng khôn hơn đôi chút nhỉ

    - Mới có màn troll đầu tiên thôi~ Còn nhiều lắm..

    Tiếng nói của các học sinh trong lớp, vừa có giận dữ, vừa có lo sợ, vừa có vẻ đùa cợt, nham hiểm...

    Cậu vẫn không buông thõng cảnh giác.

    Bước về chỗ ngồi, cậu bị một tên học sinh gạt chân.

    Hắn có thể gạt chân một Ame yếu đuối chứ không thể nào gạt chân một Ame đã từng tham gia huấn luyện quân sự khắc khe được đâu!

    - Phù, cậu bất cẩn quá!

    - Ame ngã đúng như ý của chúng, nhưng cậu lộn nhào một vòng rồi tiếp đất an toàn

    LÀM THẾ NÀO MÀ NÓ CÓ THỂ?!

    - Suy nghĩ của tất cả các thành viên trong lớp...

    America bước gần đến chỗ bàn bị vẽ bậy, trên bàn trên ghế đầy rác, từ vỏ chuối, giấy cho đến kẹo Xin-gum...

    - Eo, kinh thế!

    - Suy nghĩ của cậu

    Chậc, cậu phải làm gì bây giờ?

    Ước gì bà Belie - giúp việc cũ của cậu ngày trước ở đây thì tốt biết mấy.

    Bà ấy sẽ dọn sạch đống này dùm cậu, vừa dọn, chắc chắn bà sẽ vừa mắng đám học sinh ngu ngốc này.

    Bà Belie đã giúp đỡ cậu mấy chục năm nay rồi, bà ấy cũng là một trong những người thân cận dưới trướng của cậu cơ mà...

    Không có bà Belie ở đây, cậu đành phải tự dọn thôi...

    Ame lấy đống giấy bọc mấy miếng xin-gum dính trên bàn ghế với vỏ chuối đem vứt vào thùng.

    Còn nét vẽ bậy xoá không được nên đành chịu vậy

    REENGG...REENGG...REENGG!!

    - Tiếng chuông đã reo, giờ học đã bắt đầu...

    Đám học sinh nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.

    Ame nhìn chúng mà có chút khinh khỉnh...
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 8


    Cộp...

    Cộp...

    Cộp...

    - Âm thanh của đôi giày da đắt tiền va đập vào nền đất vang lên đều nhau, cảm giác càng lúc càng gần, làm cho người ta thấy hồi hộp..

    Xoạch!

    - Cánh cửa mở ra

    America khá bất ngờ, người bước từ cửa vào chính là E.U!

    - Lớp sạch sẽ đấy...

    Tiết Toán đầu tiên nhỉ?

    - Hắn nhìn quanh lớp rồi cất giọng nói

    - Vâng!

    - Lớp trưởng

    - Lấy sách vở ra, nhanh chóng, 10 giây...

    Vừa dứt, cả lớp đã lấy đầy đủ sách vở và dụng cụ học tập ra khỏi cặp, đặt ngay ngắn trên bàn

    - Ghê đấy, trường đạt chuẩn top 1 thế giới có khác!

    - Ame nghĩ thầm

    E.U đếm ngược đến giây thứ 4 thì cả lớp đã đầy đủ mọi thứ, hắn nhìn chằm chằm vào America, có chút bất ngờ, mặt hắn có sự biến sắc, nhưng vài giây sau, khuôn mặt hắn lập tức quay lại với trạng thái ban đầu - lạnh!

    Giờ học cứ thế bắt đầu, riêng Ame thì cậu hơi nhột, vì trong lúc học, nhất cử nhất động của cậu dường như đều bị E.U quan sát...

    Reeng...Reeng...Reeng!!! (Dịch ra: Nghỉ đê chúng mày êyyy!!!)

    - Hết tiết rồi à?

    Vậy các em nghỉ đi!

    - E.U nhìn đồng hồ rồi nói

    - Vâng!

    - Học sinh

    E.U nhìn cả lớp rồi bước ra ngoài.

    Hắn rảo bước thật nhanh về khu Ban Giám Hiệu như có việc gì không thể lỡ muộn...

    - Ugh...

    Thế quái nào lại rơi vào hai tiết đầu có tên E.U dạy thế nhỉ?

    Nói nhiều nghe mệt quá

    Ục ục ục!

    - Ể...

    Bụng mình đói rồi, phải đi ăn thôi:< - Ame ra khỏi chỗ ngồi, đem theo số tiền "nho nhỏ" của mình xuống Lãnh địa drama trong truyền thuyết để mua đồ ăn lót dạ...

    - Now I'm shaking, drinking all this coffee

    These last few weeks have been exhausting

    I'm lost in my imagination

    And there's one thing that I need from you

    Can you come through, through?

    Through, yeah

    And there's one thing that I need from you!~ - Ame thơ thẩn ngâm nga một bài hát

    (Comethru - Jeremy Zucker)

    - Chậc chậc...

    Gay lọ đang hát kìa bay ơi

    - Như bò rống🙂)

    - Ưm..

    Tớ thấy cũng hay mà?

    - Ui giời, cậu chưa biết tên gay lọ này làm ra những việc như nào đâu học sinh mới!

    - Tên này thiếu liêm sỉ cực!

    ...

    - Hừ...

    - Ame có chút nhăn mặt, nhưng kệ bọn này.

    Lỡ cậu đánh bọn chúng nhập viện thì khổ

    Cậu lướt qua các dãy hành lang, rồi xuống cầu thang.

    Lần này cậu không cần bản đồ để mò căn tin trường nữa.

    Vì cậu đã thuộc hết đường đi đến từng khu vực, sân bãi, khu nhà, hồ bơi,...

    Ame cậu có siêu trí tuệ đếy, ghê chưa?

    - Á à, căn tin...

    à không, Lãnh địa drama trong truyền thuyết đây rồi - Cậu bỏ mắt kính xuống một lát để nhìn cho rõ rồi đeo lên lại

    Cậu hùng dũng bước vào trong căn tin, muốn gọi món thì phải xếp hàng, với một người gia giáo và có đạo đức thì tất nhiên, cậu sẽ xếp hàng!🙂)

    .

    .

    Đợi mãi... cuối cùng... cũng đến lượt cậu!

    - Cho một Burger và một Coca, cám ơn ạ!

    - Ame gọi món rồi đưa tờ 5.000 đô cho cô nhân viên

    - Khỏi thối nhé cô!

    - Ame nhận lấy bánh Burger và Coca rồi nói

    - Ừm, nay chơi lớn quá ta?

    - Cô nhân viên nhìn Ame có chút bất ngờ

    - Hehe🙂)

    Ame cố kìm nén cái tính sắp khoe tiền của mình mà rời khỏi căng tin, đi tìm chỗ ngồi để thưởng thức bé Burger nóng bỏng cùng bé Coca mát lạnh, nghĩ đến thôi mà cậu thèm muốn chảy cả nước dãi

    - Nhăm nhăm, ngon quá!

    - Cậu vui vẻ ăn uống ngon lành

    - Không biết ăn quài có béo thêm vài kí không nhỉ?

    - Hừmmmm...

    Nhưng Burger ngon quá à, thôi, để từ từ rồi giảm cân vậy...

    - Oaaa!!

    Nữ thần Jena của lòng tôi kìa!

    - Tiếng la ó phát ra từ một đám đông gần đó

    - Jena?

    Nghĩa là Chú chim nhỏ à?

    Nghe dễ thương đấy - Ame suy nghĩ

    - Mình cũng phải qua hóng!

    - Ame ngồi nhét hết cái bánh vô họng rồi xách dép chạy đi hóng

    Rất nhiều người tụ lại một chỗ, rất nhiều lời bàn tán ngọt ngào dành cho một người nào đó, hình như là cô gái Jena kia!

    Chen chúc khổ sở một hồi cậu mới nhìn được người đang đứng bên trong, là một cô gái với mái tóc vàng óng ả, đôi mắt màu lục ánh lên những tia lấp lánh như sao trời, lông mày lá liễu, đôi môi trái tim xinh xắn, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần...

    - Wow...

    Đẹp quá!

    - Cậu thán phục

    Bụp!

    - Oái?!

    Ai đẩy tôi v-!!

    Ame bị ai đó đẩy một lực rất mạnh, cậu ngã cái đùng ra khoảng trống giữa vòng người bao quanh - chỗ của cô gái đứng, tất cả sự chú ý đều dồn về phía cậu.

    Từ từ, những lời khen thưởng bắt đầu chuyển thành những tiếng xì xào bàn tán cay độc...

    - ...

    - Ame đứng dậy phủi phủi bộ quần áo

    - Xin lỗi, tôi không cố ý lao vào nơi cô đang đứng!

    - À à, không sao đâu!

    - Cô gái Jena đó mỉm cười rất thân thiện

    - Chỉ là bất cẩn thôi mà!

    - Giọng nói của cô ấy thật sự trong trẻo như tiếng của một chú chim...

    - Cám ơn..

    - Ame ngây người nhìn cô ấy

    Không gian dường như biến thành màu hường...

    Téo teo tèo

    Tèo téo teo tèo

    Tèo teo...

    - A..

    Haha..

    Xin hỏi tên anh là gì ạ?

    - Jena có chút đỏ mặt

    - À...

    T-Tên tôi là America!

    - Vâng..

    Tên anh rất đẹp!

    - Jena vui vẻ nói

    - Gì?

    Jena khen tên đó đẹp kìa?!

    - Vậy là Angela của chúng ta không biết rồi!

    - Tên gay lọ gớm ghiếc!!

    - Tên này có gì mà đẹp??

    ...

    - Thôi nào...

    Mọi người đừng nói như thế.

    Mình đâu thể đánh giá người khác khi mình chưa biết tất cả về họ chứ?

    - Jena lên tiếng

    - À...

    ờ, Jena tốt bụng quá!

    - Angel của tui mù quáng mất dồiii

    - 😡(

    - Haizzz...

    Jena mới vào trường mình, làm sao mà biết được?

    - Tên khốn này 5 lần 7 lượt đeo bám Russia - senpai và China - senpai đấy!

    - Ừ, trong khi họ đâu thích tên điên này?

    Người họ thích là Jena!

    ...

    - Có một người...

    Đã.. quan tâm mình ngoài gia đình rồi sao?

    - Ame ngẩn người nhìn Jena

    Jena mỉm cười thật tươi nhìn Ame, một nụ cười trong sáng, thiện lương đúng như biệt danh người ta đặt, Jena là một thiên thần nhỏ, là một Angel!

    - Thôi, mọi người cũng nên giải tán đi.

    Sắp vào học rồi đó!

    - Jena nhắc

    - Ừ nhỉ?!

    Cám ơn cô đã nhắc.

    Thôi, tạm biệt cô nhé Jena!

    - Ame nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rồi bỏ đi

    - Vâng, cẩn thận nhé!

    - Mình là Jena, học sinh mới chuyển đến, mình rất mong có thể làm quen với bạn, America-san!

    - Cô nói với giọng nhỏ chỉ đủ một mình cô nghe được

    Nhưng Ame rất thính nên vẫn nghe được loáng thoáng là: Jena... học sinh mới chuyển đến và mong được làm quen với cậu chứ không phải ai khác...

    - Cô bé dễ thương thật!

    - Ame nghĩ thầm

    ---------OoOoO----------

    Reeng...Reeng...Reeng!!!

    - Ồ, kết thúc buổi học nhanh thật.

    Và cũng đã chiều rồi.

    Các em ra về đi!

    - UNESCO vui vẻ nói

    - Vâng!

    - Học sinh đáp lại

    UNESCO mỉm cười chào cả lớp rồi ra khỏi lớp học.

    Hôm nay có tiết địa kèm tiết học đặc biệt là tìm hiểu văn hoá của các quốc gia trên thế giới, thế quái nào mà lại rơi trúng ngay về "Hành tinh Nga Ngố" mới ghê chứ!

    Suốt cả tiết cậu ngồi mà phát chán, đã không thích rồi mà cũng phải ngồi nghe suốt 90 phút đồng hồ...

    Phát nản!

    - Ughh...

    Về thôi!

    - Ame vươn vai rồi nhét sách vở vào cặp

    Đám học sinh vẫn đang còn đứng lại trong lớp bàn tán sôi nổi.

    Nào là về đất nước Nga, nào là nói xấu Ame, nào là nam thần Russia trong trái tim bọn họ,...

    - Eo...

    Nam thần cái gì?

    Nam thần kinh thì có!

    - Ame nghĩ thầm

    Cậu khoác ba lô lên vai rồi bước ra khỏi lớp học.

    Ngoài hành lang có rất nhiều học sinh, tất cả đều đang đổ xô về phía chỗ cầu thang!

    - Đông khiếp!

    - Suy nghĩ của Ame

    Ờm...

    Lúc đầu ổn đấy, nhưng 3 giây sau thì có vấn đề rồi.

    Cậu bị kẹt giữa dòng người đang đổ xuống cầu thang.

    Chới với một lúc thì cậu đã được giải thoát...

    Họ ép cậu muốn xẹp lép như con tép luôn ý

    - Phù...

    M-Mệt quá đi...

    Hộc..hộc...

    - Cậu cúi gầm mặt, chống tay lên đầu gối thở hồng hộc

    - Ổn không?

    - Chất giọng của một cậu con trai, nghe có phần quen quen

    - Ê-Ể?!

    - Cậu bất ngờ ngẩng mặt lên

    Lúc này, trước mặt cậu là một người con trai rất quen thuộc...

    Làn da trắng tinh, hai cái ta mèo hình tam giác, cái đuôi đung đưa cùng vòng tròn đỏ ngay giữa mặt..

    - J-J-Japan?!?!

    - Ame hét lên, xong, cậu hoảng hốt bịt mồm lại

    - Ahaha...

    - Japan cười gượng

    - Sao cậu biết tên tôi vậy?

    - Mặt cậu ta nghiêm túc hỏi

    - Ờm...

    Tại...

    Tại...

    - Má, lấy lý do gì đây?!?!?!

    - Ame phát hoảng

    Đang lúc tưởng như sắp chết tới nơi thì một tia sáng như vụt qua đầu cậu...

    - A-À..

    V-Vì t-tên cậu có dán ở bảng th-thông tin!

    - Ame nhớ ra một thứ có thể giúp cậu ngay lúc này, đó là bảng thông tin!

    Cậu đã đọc sơ qua bảng thông tin học sinh mới chuyển đến rồi cơ mà!

    - Ồ...

    Tôi hiểu rồi, vậy tên cậu là gì?

    - Tôi-Tôi là America!

    United State of America!

    - Quao, tên cậu tuyệt đấy!

    Tôi khá bất ngờ vì cậu vẫn nhớ tôi đó America!

    - Haha, t-tất nhiên, mới gặp nhau ngay hôm qua mà!

    - Cái bản mặt trắng với vòng tròn đỏ ở giữa làm sao tôi quên được?

    - Suy nghĩ của Ame

    - Hehe, ừ nhỉ!

    Tôi ngốc quá!

    - Japan xoa đầu

    - Ừm - Cậu cười cười đáp lại - "Zậy" mà cũng "zui" - Suy nghĩ

    - Không ngờ ngày đầu đi học lại gặp cậu!

    - Japan

    - Ờm..

    Sao cậu lại chuyển đến đây vậy?

    Mà câu hỏi của tôi có hơi vô duyên..

    - Tôi chuyển đến đây để học với em gái và anh hai!

    - E-EM GÁI?!

    - Ame hét lên part 2

    - Ừm!

    - Ôi chời ơi, tôi cứ tưởng Japan bên đây phẩu thuật chuyển giới chớ?

    Hoá ra là có anh em à??

    - Ame suy nghĩ, cậu bây giờ đã được khai sáng rồi

    - Em cậu tên gì?

    - Japan Neko!

    - Japan Neko?

    - Ame nhắc lại

    - Hai anh em đều là con mèo mà sao lại chỉ có một người có chữ Neko vậy?

    - À...

    Anh hai của tôi bảo rằng cha đã đặt vậy đấy, anh ấy cũng tán thành ý kiến của cha vì Neko hợp với con gái hơn, Neko đi với con gái sẽ nghe dịu dàng, dễ thương!

    Còn tôi thì là nam nhi nên chữ Neko không hợp!

    - Ồ, tôi hiểu rồi!

    - Ame được khai sáng lần hai

    - Mà anh hai của cậu là...

    Japan Empire, hả...?

    - Ôi!

    Sao cậu biết?

    - Đương nhiên là phải biết chứ...

    Anh ta với Third Reich và Italy Empire tạo nên bao nhiêu là drama mà...

    - Cậu chỉ đang nhớ lại một số kí ức cũ

    - Ồ!

    Đúng rồi á.

    Anh tôi với hai ông đó là tam đại trùm trường đó!

    Cạnh tranh với Hội trưởng Hội học sinh miết!

    - Japan lắc đầu ngao ngán

    - Ừm...

    Sao cậu rõ vậy?

    - Tôi la liếm thông tin từ Japan Neko đó!

    - À..

    - Tôi còn biết ở trường mình chia ra hai thế lực, đó là Hội học sinh, dẫn đầu là Ussr, và Hội cá biệt được dẫn dắt bởi tam đại trùm trường luôn đó nha!

    - Japan nói với giọng cực kì tự hào

    - Chuẩn!

    - Cậu nói vậy thôi chứ cậu cũng có biết quần què gì đâu?

    - Ầy, trò chuyện mãi, mới đây mà 5 giờ 15 rồi, tôi phải về đây!

    - Ame nhìn đồng hồ rồi lấy cớ chuồng thẳng

    - Ừ, cẩn thận!

    - Japan vẫy tay, trong khi đó Ame đã lao xuống cầu thang rồi

    - Fufufu~ Đúng là có duyên gặp lại rồi, America - kun~ - Japan nhìn về phía cầu thang đến khi Ame mất tăm hẳn rồi mỉm cười một cách ma mị

    .

    .

    .

    .

    .

    Chiều nay, cậu sẽ tự đi bộ về, cũng nên vận động thôi, không khéo sáu múi của cậu thành một múi mất!

    - 'Ϲause Ɩ wanna touch уou babу

    And Ɩ wanna feel уou too

    Ɩ wanna see the sunrise

    On уour sins just me and уou

    Light it up, on the run

    Let's make love tonight

    Make it up, fall in love, trу

    Ɓut уou'll never be alone

    Ɩ'll be with уou from dusk till dawn

    Ɩ'll be with уou from dusk till dawn

    Ɓabу, Ɩ am right here

    Ɩ'll hold уou when things go wrong

    Ɩ'll be with уou from dusk till dawn

    Ɩ'll be with уou from dusk till dawn

    Ɓabу, Ɩ am right here

    Ɩ'll be with уou from dusk till dawn

    Ɓabу, Ɩ am right hereeeee!!!

    - Ame lại buồn mồm nên hát một khúc mà cậu thích nhất trong

    Hoàng hôn cũng đã dần buông xuống, ánh sáng vàng cam của Mặt Trời đang dần lụi tàn lại làm người ta cảm thấy thật yên bình như ở trong thế giới của riêng mình, nhưng cũng thật buồn tẻ khi nghe thấy tiếng của mấy con quạ đang dang rộng đôi cánh trên đường bay về tổ kêu lên rồi dần nhỏ lại, sau đó mất hẳn...

    Cậu nhìn Mặt Trời đang sắp lặn ở phía Tây một hồi, không nói gì.

    Cậu tháo kính râm xuống, một đôi mắt xanh da trời biêng biếc của một buổi sớm mùa hạ..

    Cậu giương đôi mắt lên nhìn bầu trời đang chuyển sắc, cậu dường như hoá dại khờ, cậu không biết mình nên phải làm gì bây giờ, hôm nay cũng không có gì đặc biệt cho lắm ngoài một bộ quần áo ướt sũng nước bẩn khi bước vào lớp, một cô bé Jena dễ thương và tên mèo Japan đã làm cậu đánh đổ Coca hôm qua...

    Chỉ có nhiêu đó thôi

    Nhưng bây giờ...

    - Mình phải về nhà...

    Mình muốn ngã lưng vào chiếc giường mềm mại, mình đã dành từ 8 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều ở trường rồi.

    Sáng học, trưa nghỉ, chiều học thêm 2 tiết nữa là quá đủ!

    Từng bước chân mệt mỏi trước nắng chiều đang lụi tàn.

    America ngẫm lại những gì đã trải qua và bước chân về nhà...

    Ngày thứ 2 ở thế giới này của cậu sắp kết thúc rồi...

    -Hết Chapter 8-

    T/G: Hehe:') Mình xin giải thích về thời gian học ở trường của Ame nha, chứ mình viết trong truyện nó rối quá!:<

    - Sáng:

    Có mặt: 7 giờ 40

    Học: 8 giờ -> 11 giờ

    - Trưa:

    Nghỉ ngơi: 11 giờ 05 -> 13 giờ 30

    - Chiều:

    Có mặt: 13 giờ 40

    Học: 14 giờ -> 17 giờ

    30 bình chọn mình sẽ viết chương tiếp theo nhe🙂) Bai!
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 9


    Mới bước chân vào nhà, Canada, New Zealand với cả Australia đã chạy ào ra phía cậu, mặt đứa nào đứa nấy đều rất quạu quọ...

    - ANH LÀ ĐỒ NÓI DỐI!!

    - Em út New Zealand hét lên

    - H-Hể?

    - Là sao nhỉ?

    Cậu vẫn chưa hiểu

    - Hể hể cái gì chứ?!

    ANH ĐÃ BỎ MẶT TỤI EM ĐÓ!

    - Australia nối đuôi New Zealand hét lớn

    - Là sao?

    Nói rõ ra nào?

    - Anh không nhớ luôn á?

    - Canada với khuôn mặt "khó ăn khó ở" nhìn cậu

    - Nhớ gì?

    - Ugh...

    Hôm qua em có nhờ anh chở bọn em theo với, kết quả anh với bác tài duy nhất còn trong nhà đèo nhau đi luôn!!

    - Canada

    - Bọn em phải tự thân lết xác tới trường đó anh biết không?!

    - Australia

    - May là chiều bác đó chở bọn em về đấy!!

    - New Zealand

    - Nếu không bọn em phải khổ sở lết thân về nhà rồi!

    - Australia

    - À...

    Nhớ rồi, xin lỗi!

    - America

    - Thế là xong à?

    Đồ thất hứa!

    - New Zealand

    - Thôi mà - Ame mệt mỏi

    - Rồi anh đi long nhong ở đâu mới về đây?

    - Canada

    - Ừ thì...

    Chiều tao xuống trễ nên không ai đón nên tao đi bộ về!

    - Vậy là hoà rồi - Ame gãi gãi đầu

    - Ừ nhỉ..?

    - 3 người kia mới ngẫm nghĩ một lúc

    - Vậy tránh ra cho tao lên phòng được chưa?

    - Ame

    - Rồi!

    - Cả 3 đồng thanh rồi nhường đường cho cậu đi

    Ame uể oải bước lên phòng, đám em dõi theo cậu.

    Mặt đứa nào cũng ngơ ngác, bộ nay ổng mệt lắm à?

    Đánh mất vẻ tươi tắn, năng động và... mất liêm sỉ thường ngày luôn rồi..

    - Lát nữa kêu anh mày xuống ăn tối đấy nhé, Canada - Ame quay đầu lại dặn em mình

    - Vânggg... em biết rồi!

    - Canada

    .

    .

    .

    Cậu mở cửa phòng, bên trong khá tối, chỉ có ánh đèn lẻ loi ngoài hành lang rọi vào...

    - Uầy...

    Sao giờ nhìn cái gì cũng thấy nó buồn hết vậy cà?

    - Ame lẩm bẩm

    Tách!

    - Cậu bật công tắt đèn lên

    - Ổn rồi...

    - Cậu đóng cửa rồi quẳng ba lô lên ghế

    - Tắm rửa cho khoẻ người...

    - Suy nghĩ

    Cậu xách đồ vào nhà vệ sinh, chiếc áo thun đen in chữ U.S.A với chiếc quần jeen xanh yêu thích của cậu được lựa chọn, ờmmm... thì cũng có gì mặc được nữa đâu nhỉ?

    Nhìn vào tủ quần áo là cậu thấy trầm cảm rồi!

    Váy body, áo croptop, quần jeen bó, áo hở vai, chân váy đen, vớ lưới,... của nguyên chủ khiến cậu mù mẹ mắt, chả thể tưởng tượng được nguyên chủ đã làm gì với đống này nữa!!

    .

    - Oa, thoải mái quớ à~ - Ame ngâm bồn nước ấm thoải mái thốt lên

    - Muốn đánh một giấc quá đi!

    Mắt của cậu như muốn khép lại, cảm giác sung sướng ngâm mình trong bồn nước ấm như này còn gì bằng...

    - Zzz...

    Zzz...

    - Nói là làm, cậu ngủ luôn rồi!

    Ờm...

    Tôi mong là Ame sẽ tỉnh dậy sớm, chứ ngâm mình trong nước nhiều quá cũng không tốt, và cũng sẽ trễ giờ ăn tối nữa!

    __OoOoO__

    - America, America à...

    Là tôi nè...

    Nhớ tôi chứ...?~ - Giọng đầy ma mị của một kẻ nào đó

    - Ngươi... là ai?

    - America à?

    Tôi rất buồn vì cậu không nhớ tôi đấy..!

    - Tch...

    Ta không nhớ rõ ngươi là ai cả, mặc dù giọng ngươi... rất quen!

    - Ame cố gắng nhớ lại

    - Mà việc nhớ tôi là ai cũng không quan trọng...

    Khi nào...

    Cậu mới cho tôi mượn cơ thể như lời đã hứa đây?

    America~

    - Mượn cơ thể?

    Lời đã hứa?

    - Đúng thế~

    - Nhưng...

    đây cũng không phải là cơ thể ta nữa!

    - Sao cơ?

    - Có thể ngươi sẽ không tin.

    Ta, United States of America đã xuyên không vào một cơ thể mới, để sống cuộc sống mới sao cho thật vui vẻ.

    Còn cơ thể thật của ta thì chắc còn nằm ở thế giới cũ!

    - Vậy sao?

    - Ừ

    - Thế thì tôi đành mượn cơ thể mới của cậu vậy

    - Nhưng..

    Tại sao ngươi lại mượn cơ thể ta?

    - Vì sao ư...?

    Vì cậu đã hứa với tôi rồi mà...

    America?

    - Đừng nói cậu không nhớ nhé, America...?

    - America, trả lời tôi, cậu có nhớ hay không?

    - America...

    - America!

    .

    .

    AMERICA!!!

    AMERICA!!!

    ANH AMERICA!!!

    Một giọng nói rất rất quen thuộc đối với cậu cứ vang lên với âm lượng đều đều nhau...

    Rầm rầm rầm!!

    - Tiếng đập cửa

    - ANH AME MỞ CỬA!!

    - AH!!

    - Cậu bật dậy, tâm trí của cậu đã dần thoát khỏi giấc mơ kì lạ ban nãy...

    - ANH CÓ XUỐNG ĂN TỐI KHÔNG ĐẤY!!!

    - Canada hét lên

    - Tch..

    Hoá ra là tiếng thằng Canada đang đập cửa!

    - Ame nghĩ thầm

    Cậu leo ra khỏi bồn tắm, quấn khăn tắm rồi ra khỏi phòng...

    - AMERICA À?

    ANH CÓ NGHE KH-

    - Anh mày nghe rồi!!

    - Ame mở hé cửa, thò mỗi cái đầu ra ngoài, quăng cho Canada một câu rồi đóng cửa lại

    - Thế thì xuống ăn đi á nha!!

    Tôi xuống trước!

    - Rồi rồi!

    - Ame nói vọng ra

    - Mới đây mà 7 giờ rồi - Cậu ngước nhìn đồng hồ

    - Mình đã mơ một giấc mơ kì lạ...

    Không nhớ rõ nữa, nhưng giọng người đó nghe quen lắm...

    - Có thể là ai nhỉ...?

    Cậu lại chìm vào suy nghĩ, cậu đã rất cố gắng nhớ ra, một chữ cái trong tên của người đó thôi cũng được...

    Nghĩ mãi, người đó là ai mà sao không nhớ được cái tên nhỉ?

    - Má, bực quá, không nhớ được!!

    Bỏ qua luôn cho rồi!!

    - Cậu bực bội dẹp chuyện đó qua một bên, cậu đi thay đồ rồi còn ăn tối nữa!

    .

    .

    .

    - Chào mọi người - Ame vừa xoa xoa mái tóc còn hơi ướt của mình vừa bước xuống cầu thang

    - Chào con~ - France

    - Chào buổi tối - U.K

    - Ào ăn!

    - Canada với một đống đồ ăn còn trong miệng lên tiếng

    - Tối tốt lành, onii-chan!

    - New Zealand

    - Eo...

    Sợ hãi.

    Bớt ảo anime lại dùm anh mày cái!

    - Chữ SỢ HÃI to chà bá hiện trên mặt Ame

    - Anh Ame này, em chỉ muốn bắt chước xíu thôi!

    Vậy mà bảo em thấy sợ!

    - New Zealand bĩu môi nhìn cậu

    - Nhăm nhăm, anh đừng để... nhăm...

    ý nó làm... nhăm... gì!

    Hôm qua... nhăm... mới coi xong nhăm... một bộ anime 100% tiếng Nhật... nhăm... nên giờ hơi điên... nhăm... xíu!

    - Australia vừa nói vừa ăn

    - Đến anh nữa à Aus?!

    - Zealand

    - Ugh...

    Ăn uống cho đàng hoàng, phép tắt đâu cả rồi?

    - Ame kéo ghế ra, nhăn mặt nói

    - Em xin lỗi!

    Nhăm...Nhăm...

    - Aus

    - Nè, món này ngon lắm!

    - France đẩy một dĩa thức ăn được bày trí nhìn rất ngon miệng đến cho Ame

    - Vâng, con cám ơn mẹ!

    - Ừm!

    - Mà nghe nói mai con có kiểm tra nhỉ?

    - France

    - K-Kiểm tra ạ...?

    - Ame ngơ người

    - Ừng nói ăn quơn ồi nhơ?

    - Canada vừa ăn vừa nói

    - Ahaha...

    Con quên... rồi

    - Ngày mai, có buổi kiểm tra quan trọng.

    Mọi người trong trường vẫn hay gọi nó là "Ngày thể lực"!

    - U.K mới lên tiếng

    - Ngày... thể lực?!

    - Ba từ này có đôi phần quen quen, hình như cậu gặp nó ở đâu rồi thì phải?

    À, đúng rồi!!!

    Cậu đã gặp nó trong tờ lịch của nguyên chủ a!

    Ngày thứ 3 được khoanh tròn và có dòng ghi chú nhỏ:"Ngày thể lực"!!!

    - Ờm..

    Mình làm gì trong ngày đó nhỉ?

    - Ame

    - Trời, anh mới lộn cổ xuống giếng hay gì mà quên thế??

    - New Zealand thốt lên

    - New Zealand!

    - France nghiêm giọng

    - Con xin lỗi!

    - Zealand xoa xoa đầu

    - Haizz..

    Riết rồi chả biết con có để tâm đến việc học không nữa, America?

    - U.K nắn trán, chán chường nói

    - Con quên tí thôi mà, dạo này...

    đầu óc con nó sao sao ấy!

    - Ame bịa truyện

    - Được rồi...

    - U.K

    - Trong "Ngày thể lực", các học sinh sẽ dành thời gian học cả ngày để kiểm tra!

    - U.K

    - Tức là nguyên ngày không cần học ạ?

    - Ame hỏi lại cho chắc

    - Ừ!

    - U.K

    - Bài kiểm tra này gồm có các phần là: Chạy 400m, Đối chiến 1 vs 1, Đối chiến 5 vs 5 và Vận dụng tri thức đã học!

    - U.K giảng giải

    - Phần Vận dụng tri thức đã học... thì mình...

    - Ame

    - Ở phần đó, người ta sẽ đưa ra các câu hỏi liên quan đến lịch sử, địa lý của các quốc gia trên thế giới và về các dụng cụ phục vụ cho sức mạnh quân đội như Xe tăng, bom, súng, máy bay, đao kiếm, thuốc độc,..

    - À..

    Con hiểu rồi!

    - Em cứ tưởng anh sẽ không bao giờ quên vì anh thường xuyên rớt bài kiểm tra này!

    - Canada

    - Anh còn nói là:"Có chết tao cũng sẽ chẳng thể quên được cái bài kiểm tra quỷ quái này!" còn gì-Aus

    - Ờ thì...

    Tao đã nói dạo này tao hay quên mà!

    - Nói chung thì...

    - U.K nhấp một ngụm trà

    - Ngày mai...

    Lo.kiểm.tra.sao.cho.tốt.đi!!

    - U.K quay sang lườm Ame, từng chữ được ông ghì mạnh, kèm với ánh mắt laser toả ra sát khí ngút trời...

    - V-Vâng!

    - Ame đổ mồ hôi hột

    Những người xung quanh đó, nhất là những hầu nữ đang đứng khép nép phía tường cũng cúi đầu khá sợ hãi mặc dù các cô ấy không làm gì sai.

    Canada, Australia và New Zealand thì khỏi nói luôn!

    Cả ba run lên, mặt tím tái, đổ mồ hôi hột y như đã tưởng tượng sẵn cái cảnh bị cha giảng đạo lý nếu bị điểm kém!

    Riêng France thì rất.chi.là.bình.thường, vâng, chỉ có U.K sợ cô ấy thôi chứ cô ấy sợ gì U.K?

    Thẩm chí cổ còn đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang trong cái bầu không khí rất chi là ngột ngạt này nữa.

    Ôi... nhớ là bình thường cô sẽ đỡ lời cho bọn nhỏ khi chúng bị U.K mắng mà nhỉ?

    Sao nay lại ngồi không rồi??

    - Haizz...

    Lâu lâu cũng phải để yên cho chồng dạy dỗ bọn trẻ chứ!

    - France said

    - ÉT Ô ÉT!!

    - Bốn anh em thầm lặng ra tính hiệu cầu cứu, có ai bắt được tính hiệu không ạ?

    Cứu với??

    Hey???

    Có ai không ạ???

    Heyyy???

    Ét ô ét?!

    Mọi người ới?🙂)

    -Hết Chapter 9-

    T/G: Giờ mình mới chịu ra Chap cơ:> Dạo này lười quá chừng!

    Thôi thì Chap này 32 bình chọn rồi mình ra Chap mới nhé🙂)
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 10: Ngày thể lực (1)


    Sau một đêm dài trôi qua, cuối cùng ngày Thứ 3 cũng đã đến...

    Ngày mà các fan ở đây đã rất mong chờ để tận hưởng khoảnh khắc Ame toả sán-ủa... lộn thoại rồi.

    Lại!

    Sau một đêm dài trôi qua, cuối cùng ngày Thứ 3 cũng đã đến...

    Ngày mà Ame đã mong ngóng từ hôm qua đến giờ, cậu đã rất mong chờ xem trong Đối chiến 1 vs 1 và Đối chiến 5 vs 5, cậu sẽ đánh nhau với ai...

    Vả lại lâu rồi cậu cũng chưa đánh đấm, và nhất là phải cho đám khốn nạn dám bảo cậu là "Tên gay lọ" kia thấy cậu men-lỳ đến cỡ nào!

    Cậu đang tràn trề sức mạnh đây này

    -"Một mình tao...

    Chấp hết!!!"

    - Ame said

    Ôi...

    Hóng quá chứ lỵ!

    _OoOoO_

    Chải tóc...

    Khoác áo....

    Đeo ghim cài...

    Khoác ba lô...

    Mang giày...

    Wonderfull!

    Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng, cực kì ngầu và bảnh bao luôn a!

    - He...

    "Ngày thể lực" ơi, ta tới đây!!!

    - Cậu hân hoan mở cửa một cái "RẦM"

    - Khoan...

    Phải vờ như là mình cực ghét Ngày thể lực mới được...

    Vậy mới không bị nghi ngờ (ỤvỤ - Niềm vui vụt tắt, cậu trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi đưa ra quyết định đúng đắn

    Cậu kìm lại sự phấn khởi, bước đi chậm rãi thay vì chạy nhảy tung tăng, mặt ngầu lòi các kiểu thay vì khuôn mặt cười híp mắt...

    Cộp...Cộp...Cộp...

    - Tiếng giày của cậu va chạm vào các bậc thang

    - Ể?

    - Ame bất ngờ khi đi xuống nhà, hôm nay, không thấy bóng dáng U.K đang ngồi uống trà, không thấy hình dáng France đang ngồi vui vẻ ăn sáng.

    Hôm nay, chỉ thấy bàn ăn được dọn sẵn và Canada đang ngồi trên ghế, mắt không rời quyển vở

    - Yô!

    Nay chăm học dữ!

    - Ame mở lời

    - Hầy...

    Ông anh sao biết được!

    Phần Kiểm tra kiến thức đã học tôi ngu lắm!!

    - Canada mếu mặt nói

    - Giời...

    Có mấy câu hỏi về vũ khí với hoá chất, dễ ẹt!

    - Cậu nhấn mạnh chữ dễ ẹt, nói một cách chắc nịch, nhưng rồi liền bịt mồm lại

    Canada nghe thấy vậy mắt trợn tròn, bật dậy nắm áo cậu, hỏi:

    - Ông anh có phải America không vậy?

    - T-Tao chứ ai??

    - Ame

    - Sao nay ông dám chắc cú như vậy chứ??

    - Canada

    - T-Thì nay tao... có học bài rồi chứ bộ!!

    - Ame bịa, đối với cậu thì mấy cái đó dễ vãiđạn, nhưng nguyên chủ là một tên ngốc mà, nên đã ném lao thì phải theo lao thôi chứ sao giờ!

    - GÌ CƠ!!!

    - Canada hét toáng lên

    - ???

    - ÔNG ANH MÀ CŨNG CHỊU ÔN BÀI Á?!?!?

    ĐÙA NHA-

    - Im nào!!

    - Ame lấy tay bịt mồm Canada lại

    - Làm cái quái gì mà hét to thế!!

    - Ame

    Canada hất tay Ame ra:

    - Thấy kì thôi, trước giờ ông anh làm gì ôn bài, giờ biết đi ôn bài nên hơi lạ!

    Nay liệu không biết có bão không đây?

    - Chậc...

    Chứ hôm qua mày đéo thấy ánh mắt của U.K như "lào" à??

    - Ừ...

    Thì...

    Cũng đúng...

    Tôi không bị mắng cũng phát khiếp mà...

    - Canada ngẫm lại

    - Nên túm cái quần đùi lại, hôm nay, anh mày sẽ đạt điểm cao cho coi!

    - Ame quả quyết

    - Rì lý???

    - Chắc!

    Tao chắc chắn, mày dám cá hông?

    - Ame

    - Xời, chơi luôn!

    Người thua sẽ đãi người kia ăn nhé!

    - Canada

    - Chốt luôn~ - Ame

    Nghe xong, Ame liền nở một nụ cười "ắc wỷ" khiến Canada phải rùng mình

    - Dì dậy cha nội, dẹp nụ cười đó dô đi, ăn sáng còn đi học!

    - Ừ!

    - Ame ngồi vào chỗ

    - Rồi Aus với Zea đâu?

    - Cậu cầm lấy cái bánh mì sandwich rồi hỏi

    - Tụi nó lên trường từ sớm rồi!

    - Đù, mới 6h13 mà??

    - Ame trố mắt nhìn đồng hồ đeo tay

    - Tụi nó dậy cử 5h, ăn uống đồ rồi dắt nhau đi luôn!

    Mấy nữ hầu nói vậy - Cana cầm bánh mì lên, cắn một miếng rồi nói

    - Nghe bảo tụi nó phấn khởi lên trường sớm để phụ giúp hội trưởng hội học sinh ấy!

    - Cana

    - Ồ...

    - Anh Ussr hiền lắm, nên bọn nhóc quý ảnh ghê lắm đó!

    - Cana

    - PHỤT!!!

    - Ame phun hết đống sữa vừa mới uống

    - EO!!!

    GHÊ QUÁ NHA ÔNG!!!

    - Canada la lên

    - Khụ khụ khụ!!!

    Tao xin lỗi!

    - Nè!

    - Cana đưa khăn giấy cho Ame

    - Thanks!

    Khụ khụ!!!

    - Cậu cầm lấy

    - Mắc gì phun sữa ghê vậy?

    - Cana chống cằm ăn sandwich hỏi

    - Không-Không có gì đâu!

    Haha...

    - Ame cười gượng

    - Vậy đúng là tên Ussr là Hội trưởng hội học sinh...

    Kinh đếy!:v - Mặt cậu cười, nhưng lòng đang khinh bỉ

    - Ăn uống cẩn thận dô đó nha ông anh!

    - Rồi rồi!

    - Ussr là Hội trưởng hội HS, thì Third Reich là Đại ca của Tam đại trùm trường, J.E và I.E là đồng đội, cả ba cùng nhau sát cánh, quậy phá và lãnh đạo những thành phần cá biệt trong trường.

    Hai bên cũng chí choé, Ầyyyy...

    Nhớ ghê!

    - Ame suy nghĩ rồi mường tượng ra một vài kí ức "đẹp", như là T.R xé bản hiệp ước Xô-Đức, J.E đánh vào Trân Châu Cảng, trận Midway, France bị tấn công, phe Trục và phe Đồng minh, và cả 2 trái bom đáng yêu mà cậu đã ném vào Hiroshima và Nagasaki nữa!

    Ôi...

    Nhiều kí ức đáng nhớ quá!

    - Mình đã tấn công Hiroshima và Nagasaki, vậy mà mình với Japan vẫn thành bạn được...

    Kì diệu...

    Ờmmm...

    Không, không phải tên Japan bản nam, mà là Japan Neko cơ!

    Con nhóc mèo nghiện Yaoi đó, lúc nào cũng đầu độc đôi mắt của mình cả...!

    - Nhớ đến đây, cậu ớn lạnh

    - Hầy...

    Hơi lo lắng nhỉ?

    Mình sắp gặp lại tên Ussr...

    Và đụng độ cả.. tên Nga Ngố nữa!

    Đau tym quớ...

    - Nghĩ đến hai người đó là tim cậu lại đập thình thịch

    - Ê!

    - Canada chen vào, cắt đứt những dòng suy nghĩ của cậu

    - Hửm?

    - Ame quay qua, nhướn mày

    - Ăn nhanh đi ông anh!

    Sắp trễ rồi!

    - Vậy hả?!

    - Ame hoảng hốt

    - Vâng!

    - Cana nhấn mạnh

    Nghe từ "Vâng" xong, Ame liền hì hục ăn hết 2 cái bánh sandwich còn đang dở.

    Cana thì bỏ cuốn vở vào cặp, chắp tay lần cuối để cầu xin trời phật, lần kiểm tra trước y may mắn sống sót, mong kì này vẫn như vậy.

    Sống sót sống sót sống sót!

    Điều quan trọng phải nói ba lần!

    - Mong ông bà hãy độ con sống sót qua kì thi này!

    Xin ông bà hãy gánh con, con nhất định sẽ đốt tiền xuống cho ông bà!

    Làm ơn, làm ơn...

    - Cana lẩm bẩm

    - Êy, xong rồi nè!

    - Ame nốc lấy ly sữa rồi nói

    - Ừ, v-vậy đi thô-thôi!

    - Y choàng tỉnh

    - He~ Đi lấy xe ra thôi, tao đèo!

    Canada vừa xách cặp bước ra cửa thì sốc đến mức mắt chữ O mồm chữ A, quay phắt lại nhìn cậu:

    - WHAT DID YOU JUST SAY?!?! (Dịch: Anh vừa nói gì cơ?!?!)

    - Tao đèo mày tới trường!

    - Ame tự tin nói lại lần nữa

    - Are you kidding me?? (Dịch: Anh đùa tôi đấy à??)

    - Tao nói thiệt, đi thôi!

    - Ame khoác ba lô lên vai rồi kéo Canada đang sốc đến đóng đá, đứng tồng ngồng phía cửa theo

    Hai người bước vào Garage, Ame để Canada đứng một chỗ rồi bắt đầu chọn xe.

    Hôm nay cậu không biết nên chọn con xe gì đi cho ngầu, thôi thì lấy con xe Lamborghini Veneno Roadster vậy, đối với cậu thì con xe này cũng thuộc dạng rẻ bèo thôi.

    Xe motor thì Ame cũng thích, nhưng bây giờ cậu không thích làm Racing Boy, vả lại đèo Canada theo thì đi motor không tiện!

    - Lên xe thôi!

    - Ame leo lên xe, ngoái đầu nhìn Canada bảo

    - V-Vâng...

    - Canada bẽn lẽn như gái mới về nhà chồng leo lên xe

    - A-Anh chắc l-là được khô-không đó?

    - Cana khá sợ hãi

    - Yên tâm, tao lái an toàn lắm!

    - Ame

    - An toàn lắm!

    Ừ, an toàn của ông, tôi không dám tin!

    - Canada khóc thầm

    Ame lái xe ra khỏi Garage, động tác khá điêu luyện nên Canada cũng đỡ lo hơn đôi phần...

    - Phù...

    - Cana thở ra một hơi

    - Rồi, đủ đầy ba lô, đồ dùng thiết yếu rồi, đi!

    - Ame nhìn lại trong xe một lần rồi bắt đầu lái

    - Vâng!

    Anh đi từ từ cho nó an toà- ÁHHHHHHHHHHHHHH!!!!!

    - Chưa nói xong câu, Ame đã nhấn ga, lao xe đi vun vút với tốc độ bàn thờ làm y la hét như sắp xuống địa ngục vậy

    - CHẬM CHẬM THÔI!!!

    CHẬM LẠI!!!

    CẢNH SÁT NÓ BẮT TỐC ĐỘ BÂY GIỜ ANH ỚI-KYAHHHHHHHHHHHHH - Canada

    - Yên tâm, anh mày thừa tiền đóng phạt!

    - Ame giọng chắc nịch, chỉnh lại chiếc kính đen rồi tiếp tục bắn tốc độ, lạng lách, đánh võng...

    Trên chiếc xe Lamborghini Veneno đó cứ vang lên tiếng hét hết sức thê lương.

    Người khóc, người cười; người dỗ dành, người la hét; người hứa hẹn, người bác bỏ; người tự tin, người lo lắng; người đau khổ, kẻ cười đùa;...

    Ôi, chuyến xe ấy sao mà VUI đến thế🙂))

    .

    .

    .

    .

    -Hết Chapter 10-

    T/G: Ehehe~ Mình đặt ra số bình chọn là 32 mới ra Chap mới, mà lúc mình viết dòng này là 9h05 tối ngày 19/6/2022.

    Mà Chap trước mới có 26 bình chọn thui.

    Etou...

    Thôi thì mình ra Chap trước khi Chap 9 đạt 32 bình chọn vậy.

    Sẵn tiện mình xin mọi người: Đừng đọc chùa nữa, hãy nhấn nhẹ vào Bình chọn để giúp đỡ mình, đền đáp cho công sức mình ra Chap mới nè!

    Làm ơn nhe..

    Cám ơn mọi người!
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 11: Ngày thể lực (2)


    - Đến nơi rồi, xuống xe thôi!

    - Ame lấy ba lô rồi bước ra khỏi xe

    - Uệ!!

    Oẹ..

    Oẹ...

    - Canada say sẩm mặt mày bước xuống

    - Ê Ê Ê!!

    Có muốn thì vô nhà vệ sinh nha.

    Chỗ giữ xe mà nôn thốc nôn tháo là không ổn!

    - Ame "hoảng sợ" nhìn Canada

    - T-Tại ai mà tôi...

    Uệ!!

    - Canada

    - Tôi đã oẹ... bảo là chạy... oẹ... chậm mà!

    OẸ!!!

    - Canada

    - Phải tới trường sớm chứ, tao lái vậy là chậm lắm rồi đấy!

    - Ame

    - Chậm... uệ... chậm cái đầu ông... uệ!!

    - Cố lên!

    Ráng nhịn đi rồi vô nhà vệ sinh xả!

    - Ame thấy cũng có lỗi khi lỡ làm hoảng sợ trái tim thiếu nữ mong manh của y nên tiến tới vỗ nhẹ vào lưng y

    - Ughhh...

    Oẹ!!

    - Thôi rồi thôi rồi!

    Kìm lại, tao đỡ mày vô nhà vệ sinh xả!!

    - Ame hốt hoảng dìu Canada vào nhà vệ sinh gần nhất

    - Từ giờ có chết tôi cũng đếch để ông lái đâu!

    - Canada suy nghĩ

    .

    .

    .

    - Ôi...

    Thoải mái quá!

    - Canada đi ra khỏi nhà vệ sinh, mặt hạnh phúc nói

    - Ừ, nhanh thôi!

    - Ame mới thấy y đi ra là nắm tay, kéo y đi

    - Chậm thôi, tôi còn chóng mặt đây nè!

    Aizo...

    Coi bộ chưa thi chưa cử gì mà Canada đã có chuyện rồi!

    Vầy sao đủ sức mà thi thể lực?

    Rồi số phận cậu đi về đâu đây?

    -Nhà giữ xe của trường-

    Một chiếc xe Lada Niva đen bóng đỗ vào chỗ trống cạnh chiếc xe Lamborghini Veneno của nhà Ame...

    Cạch!

    Rầm - Tiếng đóng cửa xe

    - Ầy...

    Xem này, nay con trai nhà Anh Quốc vác Lamborghini đi học này!

    - Một thiếu nữ Countryhumans bên chiếc xe Lada Niva hồi nãy trông thấy những huy hiệu nhỏ nhắn in hình quốc kì của nước Anh, Canada và Hoa Kỳ gắn trên nắp ca-pô của Lamborghini và nói với ba người còn lại

    - Ha~ Nay chơi lớn phết!

    - Một người khác nhìn lên nắp ca-pô của xe, sờ nhẹ rồi mỉm cười khinh khỉnh

    - Canada nay đèo ai đi thế nhỉ?

    - Người thứ 3 bảo

    - Ai biết, cũng có thể hắn đèo gái mới quen, hoặc là tên America chở Canada hoặc Canada đèo anh của hắn!

    Nghe Ussr bảo New Zealand và Australia lên phụ ảnh từ sớm, còn Canada thì lại không thường sử dụng Lamborghini, thì có lẽ người lái chiếc xe này là America, chở theo là Canada, không thì ngược lại: Canada đành phải lấy Lamborghini theo lời của tên America để chở 2 người đó đi học...

    - Người con trai lớn nhất đám lên tiếng

    - Aigo~ Ý anh là có thể tên Gay lọ lái xe chở Canada đi sao?

    Nó còn khó tin hơn việc Canada chở gái, anh Rus à!

    - Thôi việc đoán mò mà đến sân chạy đi!

    - Người con trai được người kia gọi là Rus nói, đặt dấu chấm cho những lời suy đoán

    - Vâng~ - Kazakhstan đáp lại

    - Dạ!

    - Cô em gái Belarus cũng mỉm cười đáp

    - Rõ ạ!

    Đi thôi!

    - Ukraina-người đã trông thấy chiếc xe Lamborghini của nhà Anh Quốc đầu tiên vui vẻ đi đầu

    Russia...

    Ukraina...

    Kazakhstan...

    Belarus...

    Bốn anh em trong những người anh em của nhà Ussr...

    Russia đã xuất hiện, người được 'Ame' theo đuổi!

    -OvO-

    - Quao...

    Nhiều học sinh chưa kìa!

    - Ame cảm thán

    - Anh có bị ngốc không?

    Trường mình có 450 học sinh trong 15 lớp (T/G: 450 học sinh ưu tú🙂 thì đương nhiên là tụ lại phải đông rồi!

    - Canada vừa hồi sức sau cơn choáng váng lên tiếng

    - Ò...

    - Ame

    - Tổng là 450 học sinh...

    Số lớp là 15, à... là mỗi lớp 30 học sinh.

    Khối 10: 5 lớp, khối 11: 5 lớp, khối 12 cũng 5 lớp...

    Ồ hố...

    - Những dòng số dữ liệu chảy tràn trong đầu cậu

    - Mà nguyên chủ học lớp 11, vậy còn 1 năm nữa mới ra trường!

    Đủ quậy rồi🙂 - Suy nghĩ của Ame

    - Ê!

    Nhanh lên đi ông anh, vào chỗ đi á!

    - Canada khều khều Ame đang đứng tồng ngồng bên cạnh mình rồi đi về chỗ lớp mình

    - A-À...

    Tao biết rồi!

    Ame nhìn Canada rời đi rồi mới nhìn lại sân trường, à không, sân chạy bộ mới đúng.

    Khu này rộng vãiđạn ra, nhưng nó vẫn chưa xi nhê gì tới diện tích của cả cái trường này cả!

    Khán đài có sức chứa là 1000 chỗ, mà số học sinh có 450 thôi, nên chỗ ngồi rất thoải mái!

    Quy mô của sân rất lớn, đủ để 60 học sinh cùng nhau thi chạy.

    Đường chạy dài 1km, thời gian chạy là 20 phút.

    Xếp hạng và cho điểm dựa vào lượng thời gian để hoàn thành đường chạy, như chạy về đầu tiên là hạng 1 - điểm tuyệt đối, và về 2 - 98 điểm, về 3 - 95 điểm,...

    đều như vậy!

    Riêng những trường hợp có hai hoặc nhiều người chạy về đích gần như cùng lúc thì sẽ được cán bộ, giáo viên xem xét và phân tích rõ ràng rồi mới quyết định xếp hạng và cho điểm.

    Nếu cùng lúc thật thì sẽ bằng điểm và cùng một hạng.

    Không cùng thì thôi, xếp hạng thấp hơn và điểm cũng sẽ thấp hơn...

    America đã tìm thấy chỗ ngồi có để bảng số lớp mình nên vui vẻ vào chỗ.

    Hôm nay mấy đứa trong lớp mới tội nghiệp làm sao, chúng nó sợ hãi đến mặt trắng bệch đi, mồ hôi lăn dài, có đứa thì nhìn xanh xao, chắc là bỏ ăn bỏ ngủ để ôn tập đây mà.

    Tội ghê~

    - Khá vui khi bọn nhóc này không bàn tán mình như hôm qua!

    Giờ có lẽ thì bọn nó bị nghiệp quật rồi, DỪA!🙂 - Ame nghĩ thầm rồi che miệng cười

    Nhìn quanh chỗ ngồi của lớp, cậu mới chợt nhớ ra điều gì đó...

    - Ơ...

    Lạ thế nhỉ?

    Lớp có mỗi mình là Countryhumans!

    Mấy lớp khác thì một đống, ít thì cũng 5 đứa...

    - Ame suy ngẫm

    - Lạ thật đếy!!

    Phịch...

    - Đang suy nghĩ thì người nào đó ngồi xuống cạnh Ame

    - Hử?

    - Ame giật mình, quay sang nhìn người bên cạnh

    - Ôlala~ - Ame bất ngờ nhìn người đó

    Quào..

    Do you believe that?

    Người ngồi cạnh Ame là một trong những cộng sự đã đi theo cậu cho đến khi chết!

    Là South Vietnam, là Ba Que xỏ lá, hay Việt Nam Cộng hoà!

    - South Vietnam...

    - Ame thốt lên cái tên quen thuộc, chất giọng của cậu vừa có chút bàng hoàng, vừa có chút vui sướng, mừng rỡ.

    Thật sự là cậu không tin nổi vào mắt mình nữa...!!

    - Hửm?

    Cậu kêu tôi à...?

    - Hắn quay qua nhìn cậu

    - À...

    T-Tôi...

    - Ame ngập ngừng hoảng hốt

    - Có chuyện gì không?

    - Kh-Không c-có gì đâu!

    Ờ...

    Ờm...

    T-Tôi...

    Tôi lỡ m-miệng!

    - Ame lắp bắp

    - Ừm...

    - VNCH quay đi, hướng mắt về phía trung tâm của sân

    - Thật là một người kì lạ!

    - Suy nghĩ của hắn

    Dù VNCH đã quay đi, nhưng Ame vẫn nhìn hắn...

    - Ha...

    Đúng là cách ăn nói vẫn như xưa nhỉ?

    Lâu lắm rồi, tôi mới gặp lại cậu đấy...

    South Vietnam!

    - Ame nghĩ thầm rồi bất giác mỉm cười

    - Ughh...

    Hôm nay xui quá, ngồi cạnh một tên tâm thần, nhìn mình rồi cười nè trời ơi!

    - Mặt thì bình thường, chứ trong lòng VNCH đang la hét

    Ame nhìn người đồng đội của mình một lúc nữa rồi cười nhạt.

    Dẫu gì thì mình cũng chỉ gặp được hắn ở thế giới này thôi, lúc thoát khỏi cơn mê cũng là lúc không thể nhìn thấy South Vietnam nữa..!

    - Sao hắn cứ nhìn mình chằm chằm thế nhỉ??

    Tên này...

    - VNCH đổ mồ hôi hột

    - South Vietnam...

    - Ame nghĩ thầm

    - Ohayõ Ame-kunnn!!

    - Đang chìm trong suy nghĩ thì bỗng, một người nào đó ôm cậu tự phía sau

    - ẶC!

    - Ame

    - E-Ể?

    - VNCH

    - Gặp nhau dồi nè, Ame -kun!

    Nya

    Ờmm...

    Phải, đúng như suy nghĩ của mọi người, kẻ đang ôm Ame không ai khác là Japan...

    - C-Cậu làm gì vậy Japan?!

    - Ame bối rối

    - Gặp cậu tôi vui ghê, có người ngồi tám chuyện rồi!

    - Japan dụi má vào đầu Ame

    - Này, này!!

    Đừng có dụi vào đầu tôi chứ, buông ra!

    Tôi không muốn người khác bàn tán đâuu!!

    - Ame

    Càng muốn thoát khỏi Japan thì cậu ta lại càng ôm chặt đầu Ame

    - Chồi ôi, lo gì.

    Tôi với cậu là anh em mà!

    Nya!

    - Tôi với cậu là anh em khi nào?!?

    Á, á!!

    Buông raaa - Ame

    - Thui mà, tóc mềm dữ dậyyy!

    - Japan

    - Dùng Sunsilk là nó mềm mượt chứ gì?

    Buông raaa...!

    - Ame vùng vẫy

    - E hèm...

    Hai người..

    Trật tự một chút được không?

    Khó coi quá...

    - VNCH lên tiếng

    Chẳng hiểu thế quái nào mà nãy giờ VNCH cứ nghe mùi cẩu lương từ bên cạnh nghi ngút bay đến.

    Sáng nay mẹ Long Tinh Kỳ mới bới cho hắn một tô cơm đầy ụ rồi, no hết cả bụng nên bây giờ không cần dịch vụ ăn cơm dog free đâu à nha!!

    - E he, xin lỗi nha bạn cùng lớp~ - Japan

    - Hừ..

    Cậu là học sinh mới mà cứ nhây nhây.

    Cậu không bình tĩnh được à?

    - VNCH khó chịu

    - Ay,ay, đó gọi là năng lượng tích cực!

    - Japan mỉm cười

    - Năng lượng nhây cực thì có!

    - VNCH nói lại

    - Haha..

    Hai người bình tõm-ấy lộn, bình tĩnh!

    - Ame

    Nghe Ame nói vậy, hai người mới dừng việc nói qua nói lại...

    - Cho xin chỗ này nha~ - Japan ngồi phịch xuống chỗ trống phía sau VNCH

    - Thoải mái, có ai ngồi đâu?

    - Hắn còn hơi quạu vì có cảm giác ăn cơm dog free

    - Chẹp, gì mà quạu dữ dậy?

    - Japan yên vị cái bàn toạ của mình trên ghế rồi chống cằm nói

    - Kệ tôi!

    - Haha...

    - Ame cười gượng

    - E hèm...

    Xin chào tất cả các em học sinh, các bậc phụ huynh và các giáo viên thân mến!

    - Giọng nói phát ra từ khoảng trống ở trung tâm của sân

    America nghe thấy giọng nói rất quen liền quay ngoắt qua xem thử, thì ra, chủ của giọng nói đó là UN!

    - Thời gian cũng đã điểm, đến lúc chúng ta bước vào kỳ thi "Ngày thể lực" này được rồi.

    Vì thế, tôi xin phổ biến luật và đề bài của phần thi!

    - UN

    - Từng lớp sẽ bước vào sân, khi trọng tài, là thầy FBI đây nổ phát súng hiệu lệnh thì tất cả sẽ bắt đầu vào cuộc đua.

    Ai chạy về đích nhanh nhất thì hạng 1 - ứng với 100 điểm tròn, hạng 2 - 98 điểm, hạng 3 - 95 điểm,...

    Riêng những trường hợp có hai hoặc nhiều người chạy về đích gần cùng lúc thì sẽ được cán bộ, giáo viên xem xét và phân tích rõ ràng bằng clip đã được quay lại rồi mới quyết định xếp hạng và cho điểm!

    Trong hai lớp cùng nhau lên thi thì mỗi lớp sẽ có hai giám khảo riêng, bên trái tôi, là WHO và AU, bên phải tôi là hai giám khảo NATO và EU!

    - UN

    - Thời gian thi là 20 phút.

    Tất nhiên, cấm sử dụng những vật trợ giúp trong quá trình thi.

    Hãy tự sức mình chạy và giành giải, riêng những bạn gặp vấn đề trong khi thi sẽ được thi lại, và được tính điểm bằng một hình thức đo lường khác!

    Giải thích xong xuôi rồi thì tôi xin mời hai lớp đầu tiên tiến lên sân.

    Lớp 10-A và lớp 10-B!

    Trong tiếng vỗ tay vang dội, 30 học sinh của hai lớp 10-A và 10-B tiến lên sân.

    Lớp 10-A thì về phần sân của hai giám khảo WHO và AU, lớp 10-B thì về phần sân của hai giám khảo NATO và EU!

    (T/G: Nghĩa là sân chia làm hai phần, phần bên trái là chỗ thi của lớp 10-A, là chỗ của WHO với AU đảm nhận; phần bên phải là chỗ thi của lớp 10-B, là chỗ của NATO và EU đảm nhận á mọi người!)

    - Uầyyy, Jena kìa tụi mày!

    - Mấy đứa học sinh nam ngồi gần Ame lên tiếng, chỉ tay về phía Jena

    - Ù ôi, Jena sinh ghê~

    - Kiểu tóc mới rất hợp với ẻm!

    - Cố lên Jena!!

    ...

    - Hửm?

    Jena?

    Cô gái hôm bữa!

    Đâu, cô ấy đâu?

    - Suy nghĩ

    Ame nghe thấy vậy liền hóng hớt, nhìn về phía tay tên kia chỉ, đúng là cô gái Jena hôm bữa.

    Hoá ra cô ấy học lớp 10-B, dưới cậu một lớp

    - Cố lên Jena, tôi hóng kết qủa của cậu lắm!

    - Ame cổ vũ thầm

    Cả hai lớp vào vị trí, tiếng súng của thầy FBI vang lên.

    Những học sinh đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng lao nhanh về phía trước.

    Tất cả đều bằng bằng nhau, nhưng trong số đó vẫn có một số người có tốc độ nhanh kinh khủng.

    Lớp 10-A, dẫn đầu là Kazakhstan, thứ 2 là Ukraina và Belarus của nhà Ussr, tiếp là Poland, Belgium, Italy, Hongkong, Taiwan, Macau,...

    Lớp 10-B, dẫn đầu là Estonia và Australia, thứ 2 là Litvia, thứ 3 là Bolivia, tiếp là Jena, New Zealand, Uzbekistan, Puerto Rico, Slovakia,...

    (T/G: Những xếp hạng trên là do bản thân tự nghĩ nên không chắc chắn 100% hợp lý.

    Cũng có thể sẽ liệt kê thiếu một số Countryhumans nên m.n thông cảm)

    Họ chạy rất nhanh về đích, thế nhưng, Top 1 của lớp 10-B là Australia, ở phút cuối, Estonia đã đuối sức rồi chạy chậm lại, và kết quả đã để Australia vượt lên dành top 1 - 100 điểm!

    Jena dùng tất cả sức lực của bản thân, từ thể chất đến tinh thần vượt qua đối thủ nặng kí Bolivia, tiến lên dành top 3...

    Cả khán đài đang nghẹt thở chờ đợi kết quả bỗng vỡ oà.

    Tiếng la hét, hoan hô ngày một to, một phần là cho các thí sinh về đích, hai là cho người họ hâm mộ!

    - Quao...

    Jena, tốt lắm.

    Cô bé được hạng 3!

    Khúc bẻ của vào phút cuối!

    - Ame thầm vui mừng

    - YES, giỏi lắm 2 con yêuu!!

    Australia, New Zealandddd!!

    - France ở phía khán đài cho phụ huynh bật dậy, reo lên

    Hoá ra, lúc Ame không thấy France và UK đâu, là hai người họ đã cùng Australia và New Zealand đi đến trường từ sớm rồi!

    Thật ra thì vào "Ngày thể lực", phụ huynh có quyền đến coi quá trình con em mình thi cử...!

    - Em ngồi xuống đi giữ yên lặng nào!

    - UK nhắc khẽ

    - Rồi, em biết rồi.

    Anh cứ làm quá lên!

    - France chau mày nói

    - Ừ...

    - UK tiu nghỉu

    Quay lại với cuộc thi, mọi thứ vẫn diễn ra rất sôi nổi.

    Không khí trang nghiêm, yên tĩnh ban đầu bây giờ đã được thay thế bằng giọng hò reo phấn khích của những người trên khán đài.

    Mọi thứ đều khiến Ame thật nóng máu, cậu muốn ra sân thi đấu nhanh thật nhanh!!

    -OoOoOoO-

    - Tiếp theo, là hai lớp 11-B và 11-C!

    Lớp 11-B thuộc phần sân của WHO và AU, lớp 11-C thuộc phần sân của NATO và EU - UN thông báo

    - Yeh, cuối cùng cũng đến lớp mình!

    - Ame phấn khích khi nghe UN đọc tên lớp 11-B của mình

    - Đến lượt cậu rồi, cố lơn nhé America-kun!

    - Japan cổ vũ

    Japan ở lớp 11-A, đã thi xong rồi nên bây giờ chỉ việc ngồi xem thôi!

    - Ừ, tất nhiên rồi!

    - Ame cười rồi đứng dậy

    Cả lớp của cậu di chuyển đến phần sân đã được chỉ định.

    Lòng ai nấy đều lo lắng (trừ Ame), tự nhủ bản thân phải thật cố gắng, phải thật mạnh mẽ, tự tin khoe cá tính, bộc lộ sức mạnh và giành hạng cao mới được!

    Mọi người đều vào vị trí đã được chỉ dẫn.

    Họ "thủ thế", chỉ cần tiếng súng vang lên, họ sẽ lao đi thật nhanh!

    - Thời gian...

    Chuẩn bị...

    Bắt đầu!!

    - FBI hô to

    Đoàng!

    - Tiếng súng nổ lên

    Tất cả học sinh lao nhanh về phía trước.

    Chỉ có mỗi Ame là đứng lại một chút, khoảng 1 giây, hít lấy một hơi sâu rồi phóng đi.

    - Ame ơi, Canada ơi!!

    Cố lên, cố lên các con nhé!!

    - France hét lên

    - Em...

    Đừng hét như thế...!

    - UK nhắc nhỏ

    - Rồi rồi, em biết rồi!

    - France mỉm cười nói - CỐ LÊN CON YÊU!!

    - Rồi tiếp tục cổ vũ

    UK cười gượng nhìn France:

    - Haha...

    Quay lại dưới sân đấu, mọi người đều cắm đầu chạy.

    Lớp 11-B có đúng mình Ame là countryhumans thôi, mà cậu mạnh lắm, đám này sao thắng nổi cậu?

    Hạng 1 ơi, tới công chuyện mày rồi con!!

    Đó là đối với lớp 11-B, còn lớp 11-C là một trường hợp khác.

    Lớp 11-C cạnh tranh quyết liệt giữa nhiều thành phần Countryhumans lẫn con người.

    Người dẫn đầu của lớp là Russia - thanh niên cao 1m99!

    Tiếp là China, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam gọi tắt là Mặt trận hay là Việt Cộng, sau là North Korea, Canada, Cuba, còn Việt Nam đứng top 6.

    Sau là một số người và Countryhumans khác...

    - Chạy nhanh lên coi Việt Nam!!

    - Mặt trận vừa chạy vừa quay đầu lại hối

    - Em đang chạy đây, mệt quá nè!!

    - Việt Nam

    - Cố lên, tưởng tượng, suy nghĩ đi: Mẹ đang cầm "Ỷ thiên chổi" và thả 10 con chó chạy theo sau mày ấy!!!

    - Mặt trận

    - Gì cơ?

    - Việt Nam nghe rõ nhưng hỏi lại

    - Mẹ đang cầm sẵn vũ khí phía khán đài kia kìa!!!

    Mày mà điểm kém, mẹ cầm Ỷ thiên chổi và thả 10 con chó chạy theo sau mày đấy!!

    - Mặt trận hét lại câu đó mà muốn hết hơi

    - CÁI LÙM CÂYYYYY!!!

    - Việt Nam lần này đã rõ rồi, cậu không muốn mẹ đánh đâu!

    Chọc 4-5 con chó còn chọc được, chứ chục con chạy thấy mẹ luôn quá!

    - Mà chó là chó Pit bull với chó Ngao Tây tạng nhá!!

    - Mặt trận bonus thêm

    Khá xa, nhưng Việt Nam vẫn cảm nhận được sát khí mịt mù, ánh mắt đỏ loé lên, gầm gừ nhìn về phía cậu.

    Đúng như lời anh Mặt trận nói.

    Mẹ Long Tinh Kỳ đang hết sức là kì vọng và tức giận, không cần top 1, ít nhất phải là top 4!

    - ÉO!

    ÉO ĐƯỢC!!

    - Việt Nam gào lên, dồn hết sức mạnh vào đôi chân, thành công leo lên top 4, từ từ lên top 3...

    - Vãi banana, Việt Nam leo thẳng lên top 3?!

    - Canada vừa chạy vừa sửng sốt

    - Chuyện thường tình ấy mà...

    - Cuba

    Quay lại với lớp Ame, lúc này từ hạng cuối cậu đã thành công leo lên hạng 5.

    - Má, tên gay lọ nay sao nhanh khiếp vậy?

    Hộc... hộc...

    - Học sinh nam 1

    - Tên này...

    Không được, nó đang vượt qua mình!!

    - Học sinh nam 2

    - Nay tên này mạnh quá đi!?

    - Học sinh nữ 1

    - Bình thường nó còn chạy chậm hơn tôi mà?!

    - Học sinh nữ 2

    - Khốn nạn!

    - Học sinh nam 3

    ...

    Đầy rẫy suy nghĩ hiện lên trong đầu những học sinh...

    - 'Haizz...

    Nguyên chủ được cái body cũng tạm.

    Sức khoẻ thì hơi yếu, may là tối qua mình đã có luyện tập ở trong phòng Gym của gia đình rồi!' - Ame nghĩ thầm

    - Phù...

    Tập trung...

    Hít thở đều nào...

    Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng...

    Phù...

    - Ame lẩm bẩm

    - 'Vừa nãy mình đã chạy chậm, từ từ mình mới tăng tốc, mình nghĩ... mình dư sức vượt qua tên đó!' - Ame nhìn người đang giữ top 1 mà suy nghĩ

    - GA...GAHHHHHHHHHH!!

    - Ame hét lên rồi cố gắng tăng tốc độ, những người chứng kiến không khỏi kinh ngạc

    Gì vậy??

    Sao một tên gay lọ ốm yếu trứ danh lại đủ sức để tăng tốc chứ?

    Giờ cậu đã vượt lên và lấy top 3, à không, top 2 rồi!!!

    - TUYỆT VỜI, AME!!!

    - France hét lớn

    UK không khỏi bất ngờ, nhìn về phía Ame không rời mắt...

    - 'Kh-Không được, tên khốn đó đang vượt qua mình!!' - Người đang giữ top 1 hốt hoảng nghĩ thầm

    - Sắp...

    Sắp được rồi!!

    - Ame

    Cậu tập trung nhất có thể, hít thở đều đặn, cuộc đua khá gây cấn vì Ame với tên nắm giữ top 1 chỉ còn cách nhau một tí nữa thôi...

    Cả hai đều ra sức chạy, bầu không khí có chút biến đổi, những người quan sát trận đấu của lớp 11-B đều rất hồi hộp.

    Vỏn vẹn vài cm nữa là Ame lên dẫn đầu rồi!!

    Nhưng ngay lúc "đứng trước cửa thiên đàng" đó, cậu đột ngột giảm tốc độ.

    Dần dần lui về hạng 3...

    - A-Ame-kun đang kiệt sức sao?!

    - Japan ngồi trên khán đài lo lắng

    - Rất có thể...

    - VNCH ngồi bên cạnh đáp lại, giọng anh ta cũng có chút hồi hộp

    - A-America...

    Thằng bé sắp hết chịu nổi rồi..?

    - France hốt hoảng, lo lắng cho con trai mình

    - Ame...

    - UK siết chặt quai của tách trà trên tay

    - Ha..

    Cuối cùng nó cũng đuối sức, top 1 là của mình!!!

    - Tên top 1 lẩm bẩm

    Ame ngày càng tuột hơn...

    Bây giờ cậu tuột xuống chỉ còn top 7...

    - AME!!

    CỐ LÊN CON TRAI!!!

    - France gào lên

    - CON KHÔNG CẦN PHẢI NẰM TRONG TOP 3!!

    TOP 7 THÔI...

    KHÔNG, TOP 10 THÔI CŨNG ĐƯỢC MÀ!!!

    - France

    UK không nói gì, vẫn yên lặng quan sát con trai mình, quai của tách trà bị ông siết lấy như muốn vỡ...

    - America-kun...

    - Japan

    - ...

    - VNCH

    - Tốt lắm, tên gay lọ yếu ớt vẫn là tên gay lọ yếu ớt mà thôi!

    - Top1

    - Haha!

    Cơ hội tốt để lấy lại top 2, tên gay lọ ngu ngốc!!

    - Top 3 -> 2

    - Dừa lắm tên khốn!

    - Học sinh nam 4

    - Con gà~!

    - Học sinh nữ 3

    - Hạng bét như hồi trước thôi, vịt mà đòi hoá thiên nga!

    - Học sinh nữ 4

    Sau khi cậu tuột xuống hạng 7, bao nhiêu lời chê cười, xỉ nhục lại xì xầm.

    Vì chỗ của phụ huynh cách khá xa chỗ của học sinh nên France không nghe rõ được những lời xỉ vã thậm tệ đè lên người con trai của cô - America nó tồi tệ như thế nào...

    Ame vẫn chạy với tốc độ chầm chậm đó và vẫn giữ top 7.

    Cậu không có suy nghĩ bỏ cuộc vì kiệt sức, trong đầu cậu đang vạch ra một suy nghĩ...

    Còn 350m nữa là về đích rồi.

    Cậu đang có suy nghĩ gì trong đầu thế hả Ame?!

    -Hết Chap 11-

    T/G: Nội dung truyện là hơn 3900 chữ nha m.n.

    Viết nhiều (đối với mình) với lười quá nên bây giờ mới ra Chap mới được.

    Mong mọi người thứ lỗi vì có thể tác giả sẽ viết những thứ phi logic và có 1 vài trường hợp quên trước quên sau nha m.n!

    Cám ơn đã đọc truyện và tặng cho mình 1 bình chọn nha.

    Mình rất vui vì Chap 10 được 56 bình chọn~ (Lúc mình viết những dòng này là 4h42 phút chiều) Nên Chap này đạt 48 bình chọn thì mình ra Chap mới🙂))
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 12: Ngày thể lực (3)


    Thời gian trôi qua, đích càng ngày càng gần, nhưng Ame chỉ mới lên được top 5.

    Nhỉnh hơn 2 bậc của 3 phút trước, như vầy thì sao mà đến đích đầu tiên được?

    - Hộc... hộc... m-mệt quá.

    Tim mình đập mạnh đến mức muốn nhảy ra ngoài...

    - Tên top 1 cảm thấy dường như mình sắp đến giới hạn

    Không chỉ hắn, những tên Top 2,3,4 đều thấm mệt.

    Chúng bắt đầu chạy chậm lại...

    - Cơ hội đến rồi!!

    - Ame nghĩ thầm

    Cậu hít một hơi sâu rồi thở ra, dùng số năng lượng lúc cậu tuột xuống hạng 7 mà cậu tích được để lao về phía trước!

    Sân thi đấu của lớp cậu liền có biến, những ai đang xem thì không thể rời mắt nổi!

    - Ôi trời ơi, thằng bé khôn quá!

    - Giám khảo WHO phía sân của lớp 11-B thốt lên

    - Thằng bé đó tên gì nhỉ?

    - WHO quay sang phía AU, cất tiếng hỏi

    - Hừm...

    America...

    United States of America!

    - AU trả lời

    - Ồ...

    Nghe đồn thằng bé rất yếu đuối và nhu nhược, thậm chí còn bị bạn bè mắng nhiếc là tên gay lọ cơ mà...

    Nhưng... có lẽ đó chỉ là những lời đồn ngu ngốc!

    - WHO lúc đầu trầm giọng, nhưng về sau thì lại rất vui vẻ, phấn khích

    - Đúng vậy...

    Thằng bé thông minh thế cơ mà.

    Lúc đầu dùng sức chạy để nằm trong top 10 .

    Rồi từ từ dưỡng sức cho pha chạy rút cuối cùng.

    Rất tuyệt vời!

    - AU phân tích, phấn khích không thua gì WHO

    - A-Ame...

    America con yêu?!

    - France giật mình trước những gì mình đang chứng kiến: Ame nhẹ nhàng vượt qua những học sinh còn lại, tiến lên dẫn trước và sắp về tới đích...

    - Tốt lắm!

    - UK cuối cùng cũng reo lên một câu, bàn tay ông nới lỏng cho chiếc quai tách "sống sót"

    - Muốn nghẹt thở luôn á!

    - Quai tách said

    - YEHHH!!

    TOP 1 TRONG TAY AME RỒI!

    - Japan phía khán đài reo lên

    - Ừm...

    Đúng!

    - VNCH cũng thở ra một hơi rồi đáp lại câu nói của Japan

    Còn vài mét cuối cùng...

    Yayyy!!!

    - TOP 1 của lớp 11-B thuộc về Unied States of America!!

    - UN trịnh trọng nói

    - KHỐN NẠN!!

    - Đứa học sinh vừa nắm giữ top 1 kia chửi lớn 1 câu

    - Phù...

    Hộc... hộc... hộccc...

    Mệt vcl!

    - Ame đứng ở đích, thở hồng hộc

    - Má...

    - Tên vừa nắm giữ top 1 kia chạy đến đích, chửi tiếp 1 câu...

    - Hộc...

    Hộc...

    Yếu!

    Chừa... nha chó, hộc... hồi trước... dám... hộc hộc...bắt nạt hạ tao!

    - Ame nhìn hắn, dơ ngón F*ck

    - Gruu...

    - Tên đó cắn răng

    Vừa đúng lúc đó, Russia bên lớp 11-C chạy về đích đầu tiên...

    - Huh?

    Tên Russia!

    - Ame nhìn hắn chạy về đích mà suy nghĩ

    - Hộc...

    Hộc...

    M-Mệt quá...

    - Rus chống tay lên đầu gối thở lấy thở để

    - Anh bạn...

    Gà!

    - Ame cười tươi nhìn Rus rồi dơ ngón like ngược

    - Huh?

    Ý...Ý ngươi... hộc... hộc... là gì?

    - Russia chậm chậm mồ hôi nhìn cậu

    - Cao.. như thế... hộc... hộc... mà còn chạy về sau cả tôi, Gà!

    - Ame

    - Ha...

    Tên gay lọ- hộc...hộc... như ngươi... hôm nay cũng lên giọng quá nhỉ?

    - Russia

    - Haha...

    Hộc...

    Chạy về sớm hơn ngươi cũng đáng để gáy mà? hộc..hộc..

    - Ame mỉm cười nhìn hắn

    - Hơ...

    Lố bịch! hộc... hộc...

    - Rus đứng thẳng dậy, vuốt ngược tóc mái ra phía sau rồi đi ra xa chỗ Ame đứng

    - Uầy uầy, bộ sợ tôi lây virus Gay à? hộc...

    - Ame

    - Hộc... hộc...

    Sợ quần què, bớt nhảm đi.

    Gay lọ!

    - Rus nhìn Ame bằng nửa con mắt

    - Cái nhìn đó là sao?

    - Ame nở dấu tức* đầy mặt nhưng môi vẫn nở nụ cười

    < *Dấu tức là dấu này nè m.n:') >

    - Chả sao cả!

    - Rus quay đi, chả thèm để ý đến Ame

    Thật sự là lúc này cậu tức muốn trào lửa ra ngoài rồi đó.

    Cái nhìn đó là ý gì chứ?

    Khinh bỉ cậu à?

    Tên khốn này?!

    Đến cả UN còn chưa dám nhìn cậu bằng nửa con mắt mà tên này dám nhìn như thế?

    Thật tức muốn ói máu mà!

    Ngon quay lại đây, Ame cậu đây sẽ dùng cọc tiền vả nát mặt của tên khốn nhà anh ra cho mà coi!!!

    - Phù...

    Mệt vãi...

    - Giọng nói này là của Việt Nam, người đã cướp top 2 của China

    - Mình...

    Ch-Chạy như thế... hộc... hộc... mà Nam vẫn dành top 2 được!

    - China về đích thứ 3, chán chường nói

    - Em tôi mà... hộc hộc... em tôi mà lỵ!

    - Mặt trận về thứ 4 tự hào nói

    Lần lượt Canada, North Korea và Cuba về đích...

    - M-Mệt quá đi mất...

    Cần nước... hộc... hộc...

    - Cuba yểu xìu nói

    - Nước nè!

    - Russia đưa cho Cuba chai nước

    - Cám ơn.. hộc...

    - Cuba nhanh chóng cầm lấy rồi mở nắp, tu nước ừng ực

    - Éo ngờ được mình lại về sau Canada!!

    - North nói với giọng vừa tiếc vừa giận

    - Ôi, thôi nào! hộc...

    Có gì bất ngờ đâu🙂 hộc... hộc...- Canada

    - Bất ngờ nhất là... hộc... hộc... là ông anh của tôi đấy, nay top 1 luôn hộc... hộc.. hộc...

    - Canada vui vẻ nói

    - Qúa khenn - Ame đứng lù lù phía sau Canada

    - ÁHHHHHH!!!

    - Canada hết hồn, hét thất thanh

    - Làm gì mà la to thế?

    - Ame lấy tay bịt mồm y

    Canada gạt tay Ame ra rồi nói với giọng trách mắng:

    - ĐỨNG LÙ LÙ SAU LƯNG NGƯỜI TA, AI MÀ KHÔNG SỢ?!?!

    - Kkk, xin lỗi!

    - Ame bật cười

    Cảnh này sẽ rất bình thường với chúng ta, nhưng những người đứng kế bên, nhất là Việt với Rus đang đứng đờ ra

    - TF-??

    Hai người thân với nhau khi nào?!

    - Việt Nam

    - Ờm...?

    - Canada khó hiểu

    - Mới đây thôi!

    - Ame khoác vai Canada

    Nhưng có điều, Ame cao 1m80, còn Can cao hơn cậu 6cm, tức 1m86...

    Khoác vai có chút khó khăn

    - Chênh lệch 6cm...

    - Cuba quan sát rồi nói

    - Ý.. ngươi-à không, ý cậu là gì?

    - Ame nghe thấy thì mặt liền tối sầm lại

    - À...

    Tôi xin lỗi, tại tôi thấy hai anh em cậu chênh lệch chiều cao 6cm!

    - Cuba vội giải thích

    - Đang muốn nói tôi lùn thì nói mẹ đi!

    - Ame cáu

    Nói cho biết nhớ, Ame cậu đây cao đến 1m89 cơ, cao hơn thằng Can nhá!! (Cao hơn những 3cm🙂 Nhưng đây là thế giới khác, nói cũng sẽ chẳng ai tin...

    Thôi thì nhịn trong lòng vậy!

    - Tôi xin lỗi!

    - Cuba gãi đầu

    - Thôi nào, hoà đi, đừng cãi nhau ở nơi như này!

    - China vào can ngăn

    - Thôi, bớt giận đi!

    - Việt Nam cũng vào giải hoà

    - Cãi nhau trên đây muối mặt lắm!

    - Mặt trận

    - Giời ạ...

    Xem tui coi, giận chỗ nào?

    - Ame vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười lại rất đáng sợ, dấu tức nổi đầy mặt

    Nhìn mặt của Ame mà ba người China, Mặt trận với Việt Nam chỉ biết cười một cách méo mó...

    - Thôi, tôi xin lỗi.

    Chúng tôi về chỗ trước!

    - Canada thấy không ổn nên lôi cổ Ame về chỗ ngồi

    Bị lôi vậy rồi mà Ame vẫn nhìn chỗ họ đứng với ánh mắt tia lửa xoèn xoẹt!

    - Uầy uầy uây uây, Ame nay khác quá ha anh Mặt trận?

    - Việt Nam nhìn Ame đang bị lôi đi mà nói

    - Ừm, quá khác luôn ý chứ!

    - Mặt trận đáp

    - Tôi còn nghi có ai đó đóng giả hắn để lấy điểm cao về cho tên Ame thật!

    - North Korea xoa cằm nói

    - Rất có khả năng!

    - Những người còn lại đồng thanh nói

    - Mà thi xong rồi, tụi mình cũng nên về chỗ thôi - Russia

    - Ừm - Đồng thanh

    Những học sinh của hai lớp thi xong liền đổ bộ về chỗ ngồi.

    Ai cũng thở hồng hộc, than khát khô cổ, vậy mà cũng đủ sức bàn tán cơ đấy!

    - Lúc nghe thông báo tên Gay top 1 cái, tao giật mình luôn!

    - Tao nghi nó nhờ người khác đóng giả để lấy điểm mày ạ!

    - Chắc rồi, chút nữa báo thầy mới được!!

    - Đúng, nó mà được như vậy thì chắc là trời sập!

    ...

    - Nè, anh về chỗ đi - Can đưa Ame về khán đài rồi nói

    - Ừ, tao biết rồi!

    - Ame vẫn còn cộc nói

    - Vâng |||._.) - Can

    - Ông anh dưỡng sức, lát đấu 1 vs 1 nhe - Canada

    - Rồi!

    - Ame

    Canada rời đi thì cũng là lúc Ame vừa đặt mông xuống ghế

    - Chồi ôi, Ame ghê thiệt á!

    - Japan liền nắm lấy tay Ame nói một cách rất hân hoan

    - Xời, có gì đâu?

    - Ame kiêu hãnh nói

    - Lạ thật, bình thường cậu yếu xìu à, hở ra là khóc than, dẹo đến mức giả trân, mất liêm sỉ, bị mọi người xa lánh..

    - VNCH ngồi kế bên nhớ lại

    - Ugh...

    - Ame tuột mood, chọc gì không chọc, lại chọc vào chỗ đau trên người cậu

    - Gì!?

    A-Ame hồi đó như v-vậy á??

    - Japan không khỏi bất ngờ

    - Ừ...

    Nói dối thì không nên mà nói thật thì đau lòng..

    Cậu ta đúng kiểu kẻ atsm!

    Bấu víu Russia đủ kiểu!

    - VNCH

    - ...

    - Mặt Ame tối sầm

    - Ôi...

    - Japan nghe xong mà thấy bất ngờ

    - Nhưng giờ gặp mặt thì tôi lại thấy lấn cấn, cậu không giống America!

    - VNCH

    - Sao?

    Sao tôi lại không phải America?

    - Ame khá nhột, vì cậu là Ame chứ không phải "Ame" kia!

    - Những điều trên, những điều tôi vừa nói.

    Nãy cậu có đứng chung với Russia, nếu là Ame thì chắc hẳn cậu đã nhào tới và tán tỉnh hắn một cách khủng khiếp đến mắc ói rồi!

    - VNCH thẳng thừng nói

    - Sao tự nhiên thấy ghét thằng này thế nhỉ?

    - Ame nghĩ thầm

    - Này, tôi biết là trước đó tôi rất kinh tởm.

    Nhưng người ta có câu:"Quay đầu là bờ", vậy giờ tôi biết tôi sai, tôi không được thay đổi à?

    - Ame bực tức đưa ra một ý kiến khá thuyết phục

    - Ờ...

    Ờm...

    Thì được...

    T-Tại tôi thấy hơi... kì thôi...

    - VNCH ngạc nhiên, rồi nhỏ giọng, hắn bị lý do của Ame thuyết phục

    - Vậy bây giờ cậu khác xưa rồi đúng chứ?

    - Japan

    - Ừ...

    Tôi đã nghĩ kĩ rồi, chả dám mê Russia nữa!

    - Ame

    - Hứ, mắc gì tôi phải mê nó, không thèm mê luôn ấy!

    - Nội tâm của Ame thì ngược lại

    - Vậy thì tốt quá rồi!

    - Japan vui mừng

    - Ừm - Ame đáp

    - Vậy tôi sẽ xem cậu thay đổi ra sao!

    - VNCH

    - Ok, cho cậu coi luôn!

    - Ame nói chắc nịch

    - Hahaha, nói rồi đó nhé!

    - Japan

    - Rồi rồi, tôi không nuốt lời đâu!

    | T/G: Đấy, lại tự vả rồi🙂) |

    _OoOoOoO_

    Cả ba người Ame, Japan với VNCH đã của nhau ngồi nói chuyện cho đến hết phần thi chạy 1km.

    Có đủ thứ chủ đề họ đã nói, như là về trận đấu, trò chơi, hoàn cảnh gia đình, lớp của họ ra sao, các giáo viên như thế nào, vân vân và mây mây...

    .

    .

    Thấm thoát, cũng sắp đến giờ phần thi 1 vs 1 diễn ra rồi.

    Để xem, đối thủ của Ame là ai đây!

    - E hèm, tôi xin được nói sơ về phần thi 1 vs 1.

    Như cái tên, sẽ có 4 cặp thi đấu bước vào sân, hai người trong 1 cặp sẽ ra sức đối chiến, các trọng tài là các thầy cô sẽ quan sát xem trong quá trình thi, có em học sinh nào gian lận hay không!

    Bên thắng nhận 100 điểm, bên thua nhận 50 điểm, các học sinh có quyền đầu hàng.

    Như thi chạy, những em nào gặp vấn đề khi thi sẽ thi lại sau.

    Còn bây giờ, là thời gian phát thăm cho các em học sinh.

    - UN

    Ngay sau lời dẫn của UN, hàng trăm lá thăm được phân phát, phần này chơi theo kiểu may rủi, từng lá thăm sẽ được đánh số, ai mà bóc thăm có cùng số với người kia thì sẽ đấu với người đó!

    Sau một lúc, các lá thăm nhanh chóng được phát ra hết...

    - Uầyyy.

    Không biết mình số mấy ta?

    - Ame nở nụ cười khoái chí, mở lá thăm ra

    - Ố, số 3 à?

    Không biết là với ai đây~ Mong là tên Rus, mình sẽ đánh hắn lên bờ xuống ruộng luôn!

    - Bỗng chốc gương mặt Ame tối lại, môi nở nụ cười, đôi mắt ánh lên sự đáng sợ

    - 4 cặp đầu tiên, số 1,2,3,4!

    - UN bắt đầu gọi

    Những người bốc trúng lần lượt từng số đó liền đứng dậy, bước khỏi khán đài, đổ về sân thi đấu

    - Uầy uấy uây, ai số 1 không?

    - Giọng nói vừa lạ vừa quen đối với Ame

    - 'Ể?

    Đ-Đó là...

    Japan?!

    À không...

    L-Là Japan Neko mới đúng!' - Ame bất ngờ

    Đúng vậy, người đang cầm số 1 là Japan Neko, nói cách khác thì ở thế giới của cậu là Japan=)

    - Ếy, chúng ta là đối thủ rồi a - Belarus dơ thăm in số 1 lên

    - Vậy mình đấu với Belarus sao?

    Ảhhh~ Khó nuốt quá đi...

    - Japan ỉu xìu

    - Ai số 2?

    - Giọng nói của một người khác, là Việt Nam

    - Ồ...

    Huynh đệ tương tàn!

    - China rút ra lá thăm số 2

    - Huynh đệ tương tàn gì?

    Đó là khi ta với ngươi trong Cộng sản thôi, nhớ?

    Còn huynh đệ của ta là Mặt trận, anh Đảng Cộng sản Việt Nam, Quẻ Ly, Việt Minh, Đông Lào, Măng Non...

    - Việt Nam kể hết ra

    - Thôi thôi thôi, tôi sai, tôi sai, cậu mà kể hết đống đó chắc chết quá!

    - China

    - Hừ, vả lại, tôi số 4🙂 - Việt Nam bonus

    - Ụa zậy hỏi số 2 chi ba??

    - China

    - Hỏi cho biết!

    - Việt Nam

    - Ôi vãi...

    - China

    - Vậy thì tôi với cậu rồi!

    - Mongolia

    - Aha~ Tôi với cậu, lần này tôi nghĩ mình thừa sức thắng!

    - China liền ngạo mạn nói

    - Ừ...

    Để xem!

    - Mongolia

    - Ai số 4 nào?

    - Việt Nam

    - Tôi!

    - Cambodia nói

    - Ây da...

    Anh em Đông dương tương tàn!

    - Việt Nam

    - Không chỉ đông dương đâu, còn ASEAN nữa!

    - Cambodia

    - Yeh - Việt Nam

    - Này...

    Còn lại cậu thôi đó South Vietnam, đừng bảo...

    - Ame

    - Đừng bảo...

    - VNCH

    - Cậu... số 3 nha?

    - Ame

    - T-Tôi... số 3...

    - VNCH nhìn tờ thăm

    ĐOÀNG!

    Sét đánh ngang tai.

    Làm bạn chưa lâu mà bây giờ lại thành đối thủ...

    Cả hai khó xử nhìn nhau...

    - Lỡ 1 trong hai người thắng, thì..?

    - Ame

    - Cứ đấu hết mình đi...

    Cậu thắng hoặc tôi thắng...

    Tôi đều sẽ vui!

    - VNCH

    - Ừm...

    - Thời gian thi đấu là 15 phút, 4 cặp vào vị trí!

    Số 1, về phần WHO!

    Số 2, về AU.

    Số 3, về NATO.

    Số 4 về EU!

    (T/g: Có 4 cặp cùng thi đấu trong 15 phút, mỗi cặp sẽ có 1 giám khảo, để chi tiết hơn thì mình sẽ viết từng trận, từng trận, khi đọc mấy bạn thấy nó nối nhau |kiểu: trận 1 -> 2 ->3 -> 4|, nhấn mạnh là: Không phải là từng cặp đấu riêng trong 15 phút, mà là 4 cặp sẽ đấu cùng nhau trong 15 phút, để rõ nội dung của từng trận, mình sẽ viết ra lần lượt từ trận 1->4!

    Ai không hiểu thì comment lại, để mình giải thích rõ hơn:> Và cũng quan trọng không kém, xin nhắc: Đây là những suy nghĩ viển vông của tác giả, trận đấu này không thật sự liên quan tới chuyện chính trị giữa các quốc gia, nên đừng lấy truyện của mình ra rồi nói này nói nọ, làm anh hùng bàn phím! )

    _Trận 1_

    - Trận đấu...

    Bắt đầu!!!

    - Nhẹ tay nha, Belarus~ - Japan Neko

    - "Ok" - Belarus mỉm cười

    Lập tức, không nói gì thêm.

    Neko và Belarus cùng nhau lao lên phía trước, Neko với thân thủ nhanh nhẹn chiếm lợi thế hơn so với Bela.

    Belarus lao đến với nắm đấm trong tay, hướng về phía má trái của Neko!

    Cả hai đến gần nhau, Belarus tung cú đấm đầy uy lực về phía trước!

    Vù!

    Soạt!

    Nhưng Neko đã né được, cô cúi người xuống, tránh được cú đấm!

    Sau khi Belarus đấm trượt, thì cũng nhanh chóng dùng chân đá về phía Neko...

    Ồ không, lại hụt rồi.

    Lần này, Neko nhảy lên, ngang tầm mắt với Bela!

    - Hừ!

    - Belarus

    Ngay lập tức, Bela tung thêm một cú đấm vào hướng mặt Neko...

    Nhưng lại hụt!

    Neko lại lộn nhào ra phía sau, nhếch miệng cười...

    - Hehe~ - Neko

    - Đừng vội mừng chứ!

    - Chớp mắt, Bela đã lao nhanh tới chỗ Neko, tung tiếp một cú đá trời giáng rồi lộn nhào về phía sau

    - Ouch!

    - Neko đã dính trọn cú đá

    - Đau đấy... ugh...- Neko ôm bụng

    - Ừ, nên cẩn thận!

    - Bela lại lao đến, nằm xuống rồi gạc chân Neko

    - ?!

    - Bần thần một lúc, Neko nhanh chóng nhảy lên như cách mà một con mèo làm khi gặp thứ gì đó nguy hiểm

    Rồi cô đạp nhẹ vào bụng Belarus đang nằm dưới đất sau khi gạc chân Neko...

    - Nãy cậu đạp vào bụng của tôi nè!

    - Ahhh!

    - Bela

    Bela nằm đó ôm lấy bụng...

    - Cú sút thần thánh!

    - Neko hét lên rồi sút thẳng vào bụng Bela thêm phát nữa

    - Ughh... ahhh!

    - Ôi...

    Ghê thật...

    - Lời bàn tán

    - Khủng khiếp quá, Belarus bị Neko sút thẳng 1 phát và đạp 1 phát vào bụng kìa - Lời bàn tán

    - Mạnh quá!

    - Lời bàn tán

    - Haha, nợ nhau cái bụng!

    - Lời bàn tán

    ...

    - Thua chưa?

    - Neko

    - Tất nhiên... ugh... là chưa rồi...

    Ahh...

    - Bela chật vật đứng dậy

    Mới vừa đứng dậy nổi, Bela đã bị Neko gạc giò!

    Huỵch!

    - Bela té ngã

    - Ahhh!

    - Bela

    Neko chỉ mỉm cười

    - 'Cười?!' - Bela

    Belarus nhanh chóng đứng dậy, đã là anh em của Ussr thì không thể thua sớm như vậy được, mới có 5 phút 32 giây thôi!

    Thấy Bela đã đứng dậy được, Neko liền lao đến, nhảy lên rồi lao xuống, định đạp lên người cô ấy để kết thúc trận đấu...

    - Hừ!

    - Belarus ngước nhìn rồi né sang một bên

    - Ý?

    Hụt rồi!

    - Neko

    - Đương nhiên!

    Gahh!!

    - Bela né được, rồi tung cú cước mạnh mẽ nhắm vào hông của Neko

    Huỵch!

    - Neko té ngã

    - Đ-Đau... quá!

    - Neko

    - Có để.. ah... lại vết bầm không đây...

    áhh!

    - Neko ôm lấy hông

    - Có chứ!

    Hazz...

    Hazz...

    - Bela chùi mép đáp

    - Thế thì...ây da...

    - Neko vụt biến mất

    - ?!

    - Belarus bất ngờ

    Vụt!

    - Đây nè!

    - Neko đưa tay lên, đánh vào cổ cho Bela gục xuống

    Và kết quả nó đã trúng...

    - Ugh...

    Ngươi...

    Trước khi gục xuống, Bela dùng chút sức lực cuối cùng đạp mạnh vào Neko!

    Còn Neko thì cứ ngỡ cú đá đó yếu nhớt, nên đứng yên để hứng lấy, coi như là lời xoa dịu đến Bela...

    Kết quả, cú đáp trả cuối cùng đó không hề yếu, nó đã đẩy Neko văng ra xa!

    - AH?!

    Nếu không dùng chân cố gắng trụ lại thì có lẽ Neko đã bay sang phần sân của China và Mongolia rồi..

    - Đ-ĐAU QUÁ!!!

    - Neko hét lên thất thanh

    - Trận đấu giữa Belarus và Japan Neko kết thúc!

    Kết quả Japan Neko chiến thắng!

    - UN

    Sau lời tuyên bố của UN, đội ngũ y tế liền nhanh chóng xuất hiện, đưa Neko và Belarus đang ngất vào phòng y tế kiểm tra...

    - Ui da, đang đau, đang đau chị ơi!

    - Neko la toáng lên

    - Chị xin lỗi!

    - Một chị gái trong đội ngũ y tế

    - Ọ^Ọ - Neko

    -Khán đài-

    - Yeahhhh, em mình thắng rồi!!

    THẾ MỚI LÀ EM TÔI CHỨ!!

    - Japan hét lên vui sướng

    - Mau chóng khoẻ nha, NEKO!!

    - Japan

    .-_-_-_-_-_-.

    Góc nào đó của khán đài...

    - Ehe~ Tuyệt vời quá đi!!!

    - ???

    - Làm cho em gái của hắn đau ta là đủ làm ta vui rồi - ???

    - À há, ăn Pizza chúc mừng nào!

    - ???

    .

    .

    .

    .

    .

    -Hết Chap 12-

    T/g: Ây dô, Chap nhạt vl he?:| Mình đã rất cố gắng viết luôn, dạo này làm gì cũng có bé lười đeo theo bảo:"Ê...

    Mày lười 1 tí thôi, 1 tí thôi~ Không sao đôu~~" và mình nghe theo => nay mới ra Chap được ấy🙂)
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 13: Ngày thể lực (4)


    (*Lưu ý: Những phần liên quan đến lịch sử bên dưới chỉ là theo tìm hiểu nông cạn của tác giả.

    Không đúng thì mong mọi người hãy bình luận góp ý để mình biết ạ.

    Mình làm sai khiến các bạn phật lòng thì mình xin nhận gạch đá ạ, mình xin cám ơn!)

    _Trận 2_

    - Trận đấu...

    Bắt đầu!!!

    - Haizz...

    Tôi khuyên cậu, đầu hàng đi!

    Cậu không thắng nổi tôi đâu - China

    - Chưa đấu, thì chưa biết mà anh bạn!

    - Mongolia

    - Chưa biết?

    Ây za~ Bạn ngốc thật đấy!

    Tôi...

    Là 1 cường quốc!

    - China kiêu hãnh nói

    - Ờm...

    Vậy bạn cũng chưa biết mà nhỉ?

    - Mongolia gãi má

    - Hửm?

    - China khó hiểu nhìn người đang đứng trước mặt mình

    - Đọc lại lịch sử đi, vó ngựa của quân Thành Cát Tư Hãn ấy~ Nó đã làm gì trên đất Trung Hoa?

    - Mongolia phản bác, giọng nói ánh lên vẻ châm chọc

    Câu nói đó thành công đâm vào niềm tự tôn của China, hắn nhìn y bằng ánh mắt giận dữ, như muốn cấu xé y thành trăm mảnh...

    - Ồ...

    Vậy ngươi cũng cần học lại lịch sử!

    Vào tháng 10 năm 1919 đến đầu năm 1921 ấy - China đáp lại rồi bắt đầu động thủ

    Hắn lao nhanh đến trước mặt y, tung một cú cước uy lực...

    - ?!

    - Mongolia

    Khá may mắn khi cú cước ấy chỉ sượt qua mặt của Mongo...

    - Ugh...

    Dù gì thì đó cũng chỉ là một khoảng thời gian ngắn thôi!

    - Mongolia

    - Hừ...

    Bỏ qua đống lịch sử đó đi, tập trung vào hiện tại.

    Chiến thắng ta thử xem!

    - China tuôn ra từng luồn sát khí đáng sợ, tung những đòn đánh khủng khiếp tới tấp vào Mongolia

    - Đ-Được thôi!

    Ugh...

    - Y né tránh những đòn đánh đó

    China chiếm thế thượng phong với việc động thủ trước, từng đòn đánh của hắn nhanh tới mức không thể quan sát được.

    Thế mà, Mongolia vẫn có thể trụ được trên sàn đấu, mặc dù y cũng phải chật vật để né được những đòn đánh đó...

    -'T-Tên này..' - Mongolia

    Sau 2 phút, Mongolia vẫn nằm ở thế bị động, không thể chống trả.

    Nhưng rồi, với những đòn đánh nhanh và mạnh, sức của China cũng bị hao tổn, những đòn đánh dần chậm lại...

    - Đỡ lấy!

    - Mongolia chớp thời cơ đáp trả, thoát khỏi thế bị động

    China lùi lại phía sau, né được cú đấm, cũng như tranh thủ phục hồi sức lực...

    - 'Thời cơ để mình dành lấy thế chủ động!!' - Mongolia suy nghĩ rồi bắt đầu lao đến

    Vừa đến gần hắn, Mongolia liền tung cú đá, nhắm thẳng vào đầu...

    Soạt!

    - China nhẹ nhàng nhảy qua đầu Mongolia làm tất cả mọi người sửng sốt, đến Mongolia cũng không tin được vào mắt mình

    - Ng-Ngươi... nhảy qua đầu ta?!

    - Đúng thế..

    Phù... hộc... hộc...

    - China đáp

    - Sao có thể?!

    - Mongolia

    - Ta đã luyện tập rất nhiều, nhảy qua ngươi, tức là nhảy qua 1m78.

    Nhưng kỉ lục của ta là 2m!

    - China

    - Ồ...

    Ghê đấy!

    - Mongolia

    - Tất nhiên!

    - China

    - Giờ thì đỡ lấy!!

    - Mongolia lao đến trước mặt hắn với một tốc độ nhanh khủng khiếp

    - !

    - Hắn khá bất ngờ khi nhìn thấy Mongolia chạy nhanh như thế

    - Yahhh!!

    - Y tung cú đá trời giáng

    Pặp!

    - China nắm chặt lấy chân của y

    - Ngươi?

    - Mongolia

    Mongolia liền xoay người ngay trên không.

    Bằng cách này, chân của y đã thoát khỏi bàn tay của China

    - Hay!

    - China mỉm cười nhìn y

    - Quá khen!

    - Mongolia tiếp tục lao lến với một cú đấm, mục tiêu lần này vẫn là cái đầu

    Cái tay của Mongo bắt đầu chạm vào đầu hắn, đồng nghĩa cái đầu của China sẽ lãnh lấy cú đấm của Mongo...

    Nhưng không!

    China đã cúi người xuống, né được cú đấm của y, rồi đáp lại bằng một cú đấm mà hắn gọi với cái tên "Nhất kích tất sát"...

    - AHHH!!

    - Mongolia hét lên rồi ngã khuỵu xuống, y đã lãnh trọn cú phản công "Nhất kích tất sát" đó

    - Chưa gì ngã rồi sao?

    Đứng dậy!

    - China mỉm cười nhìn y

    - Ư...

    - Mongolia

    China không nói gì thêm, chỉ đến gần Mongo rồi đá một phát vào bụng y...

    - GAHHH!!!

    - Y gào lên

    - Kh-Khốn kiếp...

    - Mongolia gục xuống, ôm lấy bụng

    - Vậy tôi thắng được chưa?

    - China

    - Hừ...

    Tôi khôg dễ thua như vậy được...

    ư..ư...

    Tôi không đầu hàng đâu!

    - Mongolia hét lớn

    - Chà...

    Khí phách lắm!

    - China

    - Ugh...

    - Y lồm cồm bò dậy

    Chật vật một lúc, Mongo loạng choạng đứng dậy, nhổ một ngụm nước bọt sang một bên, lau mép rồi thủ thế...

    China thấy y còn quyết tâm như thế thì không ngại gì mà lao lên, tung cú cước thẳng đứng từ trên trời xuống...

    Mongolia đỡ lấy bằng một tay, siết lấy cổ chân China làm hắn không thu về được, rồi dùng tay còn lại đánh vào phía sau của đầu gối một phát mạnh.

    - Ah?!!

    - China kêu lên

    Mongolia thả chân hắn ra.

    Vì bị đánh mạnh phía sau đầu gối, nên chân của China mất kiểm soát, giật bắn lên rồi co lại, thêm vào là bị y thả chân đột ngột nên hắn đã ngã khuỵu xuống đất...

    - Đòn đánh... h-hay đấy...

    Ah...

    - China nhíu mày, xoa xoa chân vừa bị đánh

    - Tất nhiên...

    - Y tiến đến, đấm vào mặt của China

    - AH?!

    - China đau quá, hét lên

    Đấm má trái, rồi lại má phải, trái rồi phải, trái rồi phải,..

    Từng cú đấm giáng vào mặt China.

    Hắn chỉ hét lên rồi ngồi đó chịu đựng...

    - Đau chứ?

    - Mongolia ngừng đấm, cúi xuống, bóp chặt cằm China rồi nâng lên, hỏi

    - Hừ...

    - China hừ một tiếng

    - Nhận đầu hàng đi!!

    - Mongo

    China vẫn im lặng, không trả lời...

    -Ch-China-senpai...

    - Một fan girl lo lắng

    - Mong anh ấy không sao..

    - ANH PHẢI DÀNH CHIẾN THẮNG, CHINA!!!

    - China mạnh như thế... mà tên Mongolia này...

    - Tên nam sinh sốc quá, lên tiếng

    - Đúng thế...

    ...

    - Đầu hàng đi, ta sẽ quên những lời trước đó mà ngươi đã gáy!

    - Mongo

    - Hừ...

    ĐÉO!

    - China quát lớn

    - 30 chưa phải là Tết!!!

    - China nói rồi dùng sức đưa tay phải lên, đấm vào thái dương của Mongolia

    Huỵch!

    - Mongolia ngã sang một bên

    - Đau chứ?

    - China từ từ đứng dậy

    - Đấm.. urgh... như thế rồi hỏi có đau không?

    Rảnh! ah...

    - Mongolia ôm lấy thái dương, đáp

    China mỉm cười nhìn y...

    Hắn không nói gì, chỉ lặng thinh, từ từ tiến đến chỗ của y

    -'Hắn...

    đang đến!'- Mongolia

    China đến gần, y liền dùng chân gạc ngã hắn

    - Ây da..

    Bị ăn 1 đấm vào thái dương mà vẫn đủ sức quá nhỉ?

    - China bị ngã nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy, xoa xoa cái bàn toạ của mình rồi nói

    Y chỉ ngồi đó, cơn đau vẫn chưa hết, mắt vẫn còn hơi hoa, chỉ thấy hắn lại đứng dậy, chậm chậm tiến ra sau lưng y.

    Rồi.. sau đó... cảm giác bị đánh ở sau ót, rồi cơn buồn ngủ ào tới...

    Mọi thứ...

    Mọi thứ hoá thành màu đen...

    - 'M-Mình bị tên đó...

    đánh ngất......' - Suy nghĩ cuối cùng trước khi ngất đi của y

    - Phù...

    Cuối cùng cũng thắng~ - China kiểm tra xem Mongolia ngất chưa rồi nói

    - Trận đấu giữa China và Mongolia kết thúc.

    China là người chiến thắng!!

    - UN

    - Haizz...

    Mình không bắt tên đó nhận thua được rồi.

    Nhưng bù lại mình thấy đau quá...

    - China xoa đôi má của mình

    - Ôi trời...

    Má bị đấm bầm tím luôn rồi...

    - China

    Sau đó, đội ngũ y tế liền chạy đến, đưa Mongolia đang ngất với nhiều vết thương trên người vào phòng y tế.

    Một chị chạy đến chỗ China đang đứng, bảo:

    - Em vào phòng y tế luôn đi!

    Chị kiểm tra rồi băng bó, xức thuốc cho em!

    - Vâng, cám ơn chị - China đáp lại rồi đi theo chị ấy đến phòng y tế...

    _Trận 3_

    - Trận đấu...

    Bắt đầu!!

    Riêng trận đấu này thì khá im lặng, cũng không cử động...

    Ame và VNCH chỉ đứng yên, nhìn nhau, thở, chỉ nhiêu đó....

    2 phút trôi qua...

    Những trận đấu khác đã có tiến triển thì hai người vẫn đứng yên và nhìn nhau...

    Ờm...

    Nhìn nhau... một cách say đắm?

    4 phút trôi qua...

    -'Tình thế như này không ổn...

    1 trong hai người phải có người động thủ!!' - Ame suy nghĩ

    - Cậu lên trước đi...

    - Ame cất tiếng

    - H-Hả?

    - VNCH bất ngờ

    - Cậu đánh tôi trước đi!

    - Nh-Nhưng...

    Tôi...

    - VNCH vô cùng khó xử

    - Không sao, tôi đỡ được!

    1 trong hai người chúng ta phải động thủ, không thể cùng nhau thua cuộc được!

    - Ame

    - Nhưng...

    - VNCH vẫn đắn đo

    - Chẳng phải cậu nói rồi sao?

    - Ame

    - Tôi đã nói?

    - VNCH chưa hiểu

    - Cậu nói rồi...

    Dù tôi thắng hay cậu thắng, cậu đều sẽ vui.

    Tôi cũng vậy, tôi hay cậu thắng, tôi cũng vui!

    - Ame

    -America... cậu...

    - VNCH cảm động

    - Lên đi, tôi không sao đâu!

    - Ame cố gắng thuyết phục

    - ...

    - VNCH vẫn còn chần chừ

    -'Chậc...

    Không thuyết phục được bằng mồm mà...!' - Ame

    Nhận thấy có vẻ như lời nói không đủ sức thuyết phục, cậu liền tiến đến gần VNCH...

    - 'C-Cậu ấy, quyết định động thủ sao?!' - VNCH nhận thấy, liền thủ thế

    - Cuối cùng Ame cũng chủ động tấn công sao?

    - Japan ngồi trên khán đài lẩm bẩm

    - Trận đấu kì lạ, hai bên không ai đánh ai cả!

    Tới giờ mới động thủ!

    - Học sinh nam 1

    - Lạ lùng!

    - Học sinh nam 2

    - Rén rồi rén rồi - Học sinh nam 3

    - Cá thằng gay lọ thua chắc luôn!

    - Học sinh nữ 1

    - Ôi trời, thua cái chắc rồi, cá chi?

    - Học sinh nữ 2

    - Anh South Vietnam nhường!

    - Học sinh nữ 3

    - Trận đấu gì mà chán ngắt!

    - Học sinh nữ 4

    - Lao lên, đấm tên gay lọ đó đi chứ?

    Sao cứ thủ thế để nó đến gần vậy??

    - Học sinh nam 4

    ...

    Trong khi đó, Ame đã tiến đến gần VNCH...

    - 'Cậu ấy tính làm gì?' - VNCH

    Ame bây giờ đã đứng trước mặt y.

    VNCH càng thêm lo lắng, liệu mình có bị đấm vỡ mặt không nhỉ?

    Vụt!

    - Đòn đánh đầu tiên của Ame được tung ra

    - Ư...Ư...

    - VNCH giật mình, nhắm tịt mắt lại, để đón nhận cú đấm của Ame...

    Nhưng không, cú đấm đó chỉ sượt qua mang tai mà thôi...

    - HÁ HÁ!!

    Người ta đứng yên cho đấm mà cũng đấm hụt!!

    - Một học sinh nam phía khán đài cười phá lên

    - Pfff- Hahaha!!

    - Những học sinh nữ cũng thế

    ...

    Không có cảm giác đau, VNCH liền mở mắt ra.

    Đập vào mặt anh là một Ame... một Ame với khuôn mặt tối đen, đôi mắt trừng lên, toả ra sức ép vô hình khiến VNCH đổ mồ hôi lạnh, dường như có thể thấy một đôi mắt đỏ rực loé lên sau lớp kính râm của cậu ta...

    - Đánh...

    Hay đầu hàng?

    - Ame

    - T-Tôi muốn...

    Đầu hàng!

    - VNCH đáp lại

    - Không được đầu hàng, đánh cho tôi.

    Không đem chuyện tình cảm vào đây nữa!

    - Ame

    - Nhưng...

    - VNCH đắn đo

    - Ồ..

    Cậu không đánh?

    - Ame hỏi

    - Đúng...!

    - Vậy tôi đánh!

    - Ame nói rồi đấm một cú vào bụng VNCH

    - Ahh!!

    - VNCH kêu lên

    - Uầy, gay lọ động thủ kìa bây - HS 2

    - Người ta chấp!

    - HS 1

    - PHẢI ĐÁNH NÓ RA BÃ, CỐ LÊN SOUTH VIETNAM!!!

    - HS 3

    - Má, đánh đi, nói chuyện quài!

    - HS 4

    ...

    - Cậu cũng nghe rồi chứ?

    Tụi nó bảo đánh kìa - Ame ghé sát tai VNCH thủ thỉ

    - Ư...

    Vậy cậu muốn đánh sao?

    - VNCH

    - Đúng!

    - Ame

    - Vậy thì được rồi...

    - VNCH

    - 'Tôi không ngờ cậu lại như vậy..

    Cậu không muốn tôi đầu hàng để lấy 100 điểm à?' - VNCH

    - 'Tôi muốn cậu đánh, vì tôi muốn trả ơn cậu!

    Kiếp trước cậu chịu khổ nhiều rồi...

    Nếu tôi tung hết sức, e là cậu nhập viện luôn mất, nên tôi nhường đấy nhé!' - Ame

    Cả hai bắt đầu lao vào tấn công đối phương...

    Ăn miếng trả miếng...

    Nói là ăn miếng trả miếng, nhưng sức đấm của họ đều rất yếu, không nỡ làm đau đối phương

    - 'Ugh...

    Như này không ổn!!' - America

    - Này, nếu giờ tôi đấm cậu thật mạnh, cậu có làm như vậy không?

    - Ame đỡ một cú đấm của VNCH rồi nói

    - Tôi... tôi sẽ không đáp trả lại như thế, thà đầu hàng thì hơn!

    - VNCH đáp

    - Ha...

    Giờ chơi bình thường đi, không mang chuyện tình cảm vào đây, nhắc lại đấy.

    Tôi muốn thưởng thức sức mạnh của cậu lắm rồi đó!

    - Ame

    - Nhưng...

    - VNCH chần chừ

    - BỚT CHẦN CHỪ ĐI!

    - Ame hét lên thật to rồi đạp một cú mạnh vào bụng VNCH

    - ĐÁNH MẠNH VÀO, NHƯ CÁCH TÔI VỪA LÀM VỚI CẬU ẤY!

    - Ame bây giờ thật sự lên máu rồi, đầu hắn ta cứng như đá ấy

    - Hừm...

    C-Cậu muốn vậy... ah... thì được thôi!

    - VNCH xoa bụng, nét mặt của hắn liền thay đổi

    - Mong được chỉ giáo!

    - VNCH nói rồi liền thủ thế

    - Ok~ - Ame mỉm cười

    - 'Cuối cùng nó cũng chịu đánh' - Ame

    Cả hai lao vào chống trả quyết liệt, những cú đánh của họ không còn chứa sự nhường nhịn nữa, nó bây giờ chỉ toát lên mùi của sự nguy hiểm mà thôi...

    - ÔI TRỜI ƠI, TÊN GAY LỌ LẤY ĐÂU RA SỨC NHƯ THẾ!!!

    - Một học sinh không kìm được, hét lên

    - Đúng thế, có khi nào tên Ame đó là giả?!

    - Học sinh nam 1

    - CỐ LÊN SOUTH VIETNAM!!!

    - Học sinh nữ 2

    - Không tin được!!

    - Học sinh nam 2

    - Trời đất, bình thường là hắn vờ yếu đuối để Russia-senpai với China-senpai để ý không đó!!!

    - Học sinh nữ 3

    - TAO KHÔNG NHÌN NHẦM CHỨ??

    - Học sinh nam 3

    ...

    - Ame con yêu, cố lênnnn!

    - France

    - Em bình tĩnh...

    - UK

    - Cố lên, cố lên!

    - France vẫn hò hét

    - Ha...ha...

    - UK cười gượng

    - Cố lên, cố lên Ame-san, cố lên South Vietnam-san!

    - Japan cổ vũ

    - Ồ quao...

    Tôi có nhìn nhầm không đây?

    Ông anh "bệnh tật" của tôi..

    - Canada

    - Anh Ame ngầu quá, ngầu bá cháy bò chét luôn!!

    - New Zealand

    - Cố lên anh, thắng đi anh, đừng nhận 50 điểm như mọi khi anh ạ!!!

    - Australia

    ...

    Quay lại với trận đấu, cả hai vẫn thế, vẫn đang giao tranh kịch liệt...

    - 'Đúng, thế này mới gọi là đánh chứ!!' - Ame phấn khích vô cùng

    - 'Không nhường đâu nhé, America!' - VNCH

    Vì quá phấn khích, Ame đã được buff thêm sức mạnh, mỗi đòn đánh càng nhanh và càng mạnh hơn trước gấp bội phần

    - 'Cái quái?!

    Sao cậu ấy bỗng trở nên mạnh quá vậy!!' - VNCH

    Ame dơ chân lên, định sút một phát ăn ngay vào cằm của VNCH, nhưng cú sút đó đã bị chặn lại.

    VNCH đã đạp vào đầu gối của cậu trước khi cú sút đó được nâng lên cao.

    Cũng vì thế, Ame mất đà, ngã về phía sau...

    - U wa?!

    - Ame kêu lên

    VNCH chẳng nói gì, chỉ dơ một chân lên, nhắm thẳng vào người Ame mà giáng xuống...

    - Ui, xí hụt!

    - Ame kịp lăn sang một bên, rồi lấy đà bật dậy

    Vụt!

    - ?!

    - Ame

    Một quyền đầy uy lực đến từ phía VNCH, nhắm về phía thái dương của America...

    - AHHHH!!

    - Ame hét lên

    - Ui, đau quá...

    Đau quá à:'( - Ame ngồi thụp xuống, xoa xoa thái dương

    - ...

    - VNCH

    ---------- OvO)

    - Ư..

    A!

    T-Tôi xin lỗi, vừa nãy tôi có chút háo thắng...

    Tôi... xin lỗi...

    - VNCH giật mình, nhận ra mình quá tay, nên liền xin lỗi

    - Hix...

    Hix...

    - Ame bày ra vẻ mặt giọt ngắn giọt dài, tay ôm thái dương nhìn VNCH

    - Tôi..

    Tôi xin lỗi!

    - VNCH cuống cuồng lên

    - Ôi không, Ame của mẹ...

    - France

    France rất lo lắng, còn UK thì rất bình tĩnh, có lẽ cảnh này quá bình thường đối với ông rồi...

    Hình ảnh người con trai yếu kém và mít ướt...

    - Ouch...

    Nhìn mà thốn dùm ông anh...

    - Canada

    - Anh Ame...

    - Aus và Zea

    - Aiss...

    Chết tiệt, chết tiệt cái tên South Vietnam này!!

    Đánh Ame mạnh quá rồi đó, còn vào chỗ hiểm nữa!!

    - Japan khó chịu, mặt quạu quọ

    - '...Vẫn như mọi lần, không có gì đặc sắc' - Russia ngồi trên khán đài, quan sát trận đấu một lúc rồi bình phẩm

    -'Mà khoan, hình như lần này cậu ta không làm ra bộ dạng khó coi đó!' - Russia

    Anh nhớ lại...

    Khi Ame bị đánh sẽ...

    - Huhuhu...

    ANH RUSSIA!!!!

    Cứu em...

    Hức hức...

    hay

    - Anh Rus...

    Anh hứa là... là sẽ giúp đỡ em mà?

    Anh Rus...

    Đấm nó cho em...

    hoặc

    - Ahuhuhu~

    Eo ơi...

    Nghĩ mà nổi da gà!

    - 'Ư...

    Ghê quá!' - Rus rùng mình, hết dám tưởng tượng

    - Đánh có tâm ghê...

    Đập ngay thái dương.. hix...

    - Ame vẫn còn ngồi ăn vạ, mặt mếu máo

    - T-T-T-TÔI XIN LỖI MÀ!

    - VNCH chắp tay nhìn cậu

    - Nín đi...

    Tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, x100 - VNCH

    - T^T - Ame đứng dậy, mặt vẫn như cũ

    - 'Ame... dư sức đứng lên??!' - VNCH

    - 'Ph-Phải rồi...

    Lúc mình đánh vào thái dương, cậu ấy bất ngờ... rồi từ bất ngờ... thành mỉm cười...

    V-Vậy, lú-lúc đó..

    Cậu ấy có thể né mà?!

    Sao lại cố tình đón chiêu đó chứ!!' - VNCH chống cằm suy nghĩ, rồi khuôn mặt thể hiện sự bất ngờ x 2

    - Tôi...

    ĐẦU HÀNG!

    - Ame hét lớn

    - Đ-Đầu hàng?!

    - VNCH tiếp tục bất ngờ

    -'Cậu ấy... nhường mình sao?!' - VNCH

    - Trận đấu giữa South Vietnam và America kết thúc.

    South Vietnam là người chiến thắng!!

    - UN

    - YEAHHH, SOUTH VIETNAM, SOUTH VIETNAM, SOUTH VIETNAM!!!

    - Học sinh nữ 1

    - Một cú vào thái dương, tuyệt vời!

    - Học sinh nam 1

    - Biết thế nào South Vietnam cũng thắng!

    - Học sinh nam 2

    - Hahahaha!!

    TUYỆT!

    - Học sinh nữ 2

    ...

    - Đánh với tên America đó, VNCH không thắng mới lạ!

    - Mặt trận với khuôn mặt "không có gì bất ngờ" nói

    Trận đấu thứ 3 kết thúc, với cú đánh quyết định của VNCH và sự nhường nhịn của America!

    - Tuy thua, nhưng lần này Ame có sự quyết tâm rất tuyệt!

    - France vỗ tay nói

    - Ờm.......

    Đúng!

    - UK

    Thật ra thì Ngày thể lực diễn ra mỗi năm 2 lần.

    Mấy lần trước France và UK đều không đi được, nên họ chẳng biết con trai mình thi đấu ra sao.

    Mấy đứa khác như Canada, Australia, New Zealand cũng chẳng muốn kể, vì nhớ đến sẽ làm chúng buồn nôn.

    Chúng không muốn cha mẹ đau lòng về chuyện này...

    Nên đây có thể là một may mắn cho Ame rồi chăng?

    Hết Chap 13

    T/G: Xin lỗi m.n nha.

    Đã ra chậm rồi còn nhạt nữa chứ!

    Còn trận của Việt Nam với Cambodia là mình sẽ viết sang kết thúc của Ngày thể lực luôn!

    (Ngoài lề một tí: Hây da...

    Spoil một chút về cái kết của truyện theo mình dự tính nha mọi người.

    Là SE!

    Kết truyện, Ame sẽ quay về thế giới cũ, chấm dứt mối tình với Russia ở thế giới này - tạm gọi nó là thế giới 2! ^^ Hết rùi! )
     
    Kẻ Lắm Tiền (Countryhumansamerica)
    Chapter 14: Ngày thể lực (5)


    _Trận 4_

    - Tui lên trước nha?

    - Việt Nam

    - Ok bạn, tuỳ bạn thôi - Cambodia đáp lại

    Vụt!

    - Việt Nam lao lên phía trước

    - Quao, nhanh thế?

    - Cambodia

    - Yahhh!

    - Y tung cú đấm về phía mắt trái của Cambodia

    - 'Hé hé, mình sẽ biến Cam thành gấu trúc!!' - Việt Nam cười thầm

    - Xí hụt!

    - Cambodia né sang một bên

    Lập tức, Việt Nam liền chuyển hướng phản công, dùng chân đá một phát ngang đầu của Cambodia, nhưng cậu ta lại cúi người xuống, né được một đòn nữa.

    Tiếp nhận được tình hình, Việt Nam liền làm liều đá luôn chân còn lại về phía cằm của Cambo...

    Nhưng tiếc là Cambodia lại né được, cậu ta lăn tròn một vòng rồi bật dậy, còn Việt Nam thì ngã bịch xuống đất vì hai chân đều dùng để đá Cambo

    - Hây da..!

    - Việt Nam lộn nhào một vòng rồi đứng lên, vừa mới đứng dậy thì Cambodia đã đứng sát bên lúc nào không hay

    Cậu ta chuẩn bị tung cú đấm vào Việt Nam

    Cambodia tung cú nào thì Việt Nam lộn nhào cú nấy.

    Cambodia càng tiến tới với cú đấm thì Việt Nam càng lộn nhào ra sau để né.

    Lộn mãi, lộn đến mức sắp qua phần sân của Ame với South luôn!

    -'Ẹc, cứ đà này không ổn!' - Việt Nam

    Sắp đến đường cùng, một lối đánh sượt ngang qua đầu y...

    Việt Nam lập tức lộn thêm một vòng nữa rồi đá vào hai bàn tay đang cuộn thành nắm đấm của Cambo, hất tung nó lên trời

    - ??!

    - Cambo bất ngờ

    Vừa lúc đó, Việt Nam đã nhanh nhẹn đứng dậy rồi bay tới với cú đạp dư sức khiến Cambodia ngã sõng soài, nôn thốc nôn tháo

    Huỵch!

    - Vâng, và Cambodia dính chiêu, ngã xuống

    - ẤY!!

    ĐAU - Cambodia hét lên

    - Xin lỗi, nhưng tui nặng 54 kg🙂) - Việt Nam

    - Hèn gì!

    Muốn nôn hết đống cơm thịt heo sáng nay ăn ra ngoài vậy á!!

    Ughh - Cambodia

    - Xin lỗi, nhưng mà tui phải thắng!!!

    - Việt Nam lao lên tiếp với cú đá nhắm vào sau ót của Cambo

    Vụt

    Nhưng cú đá đã bị Cambodia né thành công

    - Không thắng mẹ sẽ cạo đầu bôi vôi tui mất!!!

    - Việt Nam vừa mếu máo vừa tung chiêu

    Việt Nam tung chiêu nào là Cambodia né chiêu đó, đánh qua đánh lại rất căng thẳng.

    Đang là những cú đấm Karate mạnh mẽ và uy lực, thì Việt Nam lại chuyển sang một môn võ khác...

    - 'Gì đây?!

    Vovinam à?' - Cambodia

    Đúng vậy, Việt Nam đã chuyển sang sữ dụng môn võ quê nhà!

    VOVINAM!

    Cambodia và Việt Nam chống trả nhau quyết liệt, công thủ toàn diện...

    Trận đấu rất căng thẳng, không có đòn nào là dư thừa cả!

    -'Chậc...Như vầy thì câu giờ quá...

    Mình sẽ đặt niềm tin vào cú đánh này, dồn sức mạnh vào cú đấm, lần này dốc toàn lực tấn công, không thủ thì sẽ bị dính đòn, nhưng mà chẳng sao cả!

    Dính đòn cậu ta cũng gục thôi!' - Cambodia

    Cậu ta suy nghĩ một hồi rồi liền thực hành ngay...

    Nhưng rất tiết, người tính không bằng trời tính, cú đấm hi vọng đó của cậu đã bị Việt Nam phá, y đã gạt cú phản đòn trời giáng đó của Cambodia và tặng cho cậu ta một chặt vào bên thái dương

    - Ặc!!

    - Cambodia

    Cậu ta choáng nhẹ, chớp thời cơ, Việt Nam thúc một phát thẳng vào bụng Cambodia, như hất tung cậu ta, không chừa thời gian cho đối phương phản đòn, y ra tiếp một cú đạp vào bụng nữa khiến Cambodia như muốn bay lên trời xanh...

    Y tấn công dồn dập, dùng liên hoàn cước, cước thẳng vào thân thể cậu ta, mặc cho cậu ta hét la oai oái rất tội nghiệp...

    -'Ư...

    M-Mình..

    đang bị đánh một cách thảm hại...'- Cambodia

    -'Haha~, ch.ết đ.i!!' - Dù chỉ thoáng qua, nhưng Cambodia có thể cảm thấy... cảm thấy được đôi đồng tử của Việt Nam đang là màu đỏ máu chứ không phải vàng kim dịu dàng, nó toả ra sát khí mịt mù chứ không phải là những tia nắng ấm áp như thường ngày

    -'Đ-Đó...

    Đó không phải là Việt Nam!!

    Mà là "Đông Lào"!!!' - Cambodia

    Việt Nam cứ tấn công dồn dập, còn Cambodia chỉ biết chịu đựng...

    - AHHHH...

    GAHHHH!!!

    CÁI TÊN NÀY!!!!

    - Cambodia hét lên rồi dùng sức nắm lấy chân của Việt Nam khi y vừa tung một cú đá

    - ?!

    - Việt Nam

    - Cút...

    Mau cút khỏi người Việt Nam cho tao...

    Tên Đông Lào này!!

    - Cambodia lẩm bẩm

    - H-Hơ...

    Sao...

    Ngươi biết?

    - Việt Nam..

    Bây giờ linh hồn đang là Đông Lào hỏi nhỏ

    - Bớt hỏi xàm...

    Ngươi đang có đôi đồng tử đỏ!

    - Cambodia một tay nắm chân Việt Nam, một tay chỉ thẳng vào mắt Việt Nam và nói

    - Tinh mắt phết...

    - Việt Nam

    - Yahhh!

    - Không nói thêm gì nữa, cậu ta giữ chặt một chân của Việt Nam rồi vung tay đấm một phát vào mặt của y

    - AH!

    - Việt Nam kêu lên

    Cambodia đột ngột thả chân Việt Nam ra, cú này mà không đứng được thì chắc y tẹt bẹn mất!

    - Ư!

    - Việt Nam thành công trụ vững chân trên mặt đất, không bị tẹt bẹn

    Xong, liên tiếp những cú đấm của Cambodia giáng vào người y như mưa

    - ĐAU!

    - Việt Nam hét toáng lên

    - YAHHHHHH!!

    - Cambodia

    - Đcmm!

    ĐAU, OUCH-!!!

    - Việt Nam (Bây giờ linh hồn vẫn đang là Đông Lào) hét lên vì đau

    - Tôi sẽ thắng!

    - Cambodia dừng lại, đứng thẳng, quả quyết nói

    - Ưgh...

    Gáy sơ-sớm...

    ăn gì?

    - Việt Nam

    Y chớp thời cơ, gạt chân làm Cambodia ngã huỵch xuống đất

    - Ah!?

    - Cambo

    Cậu ta định ngồi dậy thì đã bị Việt Nam (Đông Lào mode: on) đạp ngã lăng quay

    - Tên này!

    Để người ta đứng dậy cũng không được à?

    - Cambodia tức giận trách móc

    - Blè!

    - Việt Nam lè lưỡi rồi leo lên mình Cambodia đang ngã ngửa mà ngồi, tâm sự:

    - Anh bạn à, nãy giờ trao đổi chiêu thức cũng nhiều, mặt tôi với mặt cậu sưng phù rồi.

    Bị thương cũng kha khá.

    Hay nhận thua đi anh bạn!

    - Tôi không thể thua sớm khi mới trôi qua có 8 phút được!

    - Giề?

    8 phút cũng hơi lâu rồi đó!

    - Nhưng đối với tôi vẫn còn sớm!

    - Hay nói chuyện với nhau đi, đến 13 phút cũng hết sớm rồi!

    - Việt Nam trả giá

    - Không!

    Phải đánh mới biết hơn thua chứ?

    - Hửm?

    Ấy dà, chán vậy.

    Xem ra cậu muốn tôi đấm mặt cậu nát bét như cái mặt đường nhỉ?

    - Việt Nam (nhắc lại là đang Đông Lào mode: on) bóp lấy cổ của Cambodia, đưa tay kia thành nắm đấm dơ lên, sẵn sàng giáng xuống mặt của cậu ta ngay tức khắc, khuôn mặt y dường như tối lại, chỉ thấy được đôi mắt đang nhìn cậu ta chằm chằm toả ra ánh sát khí đỏ rực với khuôn miệng nở nụ cười không thể rùng mình hơn...

    - U-Ư...

    - Cambodia kinh hãi, mặt có chút tím đi, cái tên Đông Lào này lại dùng mặt của Việt Nam để làm một cái trạng thái khủng khiếp như thế

    - Thua hay không thua...

    Nói một lời?

    - Việt Nam (Đông Lào mode: on) ghé xuống tai cậu ta, thì thầm

    - T-Tôi...

    - Cậu ta tranh thủ lúc Việt Nam còn đang chờ đợi câu trả lời, liền đấm một phát mạnh vào một bên mặt làm y ngã lăn ra đất

    - Gr...

    Cái tên này...

    - Việt Nam nhanh chóng ngồi dậy, quẹt vết thương

    - Yahhh!

    - Cậu ta lao đến, cước một đòn từ trên xuống, đảm bảo mặt của y sẽ hôn đất mẹ...

    Việt Nam liền lộn nhào ra sau, mắt khó chịu nhìn Cambodia:

    - KẾT THÚC ĐI, NÓI NHIỀU CHI NỮA!

    - Việt Nam (Đông lào mode: on) lao lên

    Cambodia cũng vậy, không chần chừ, cả hai cùng nhau lao lên, như cái cảnh mà trong mấy phim hành động hay làm, cái kiểu một đòn đánh là một mất một còn ý!

    Cả hai xoẹt ngang qua nhau, tiếng hét động lực vang lên một phần sân, những người chứng kiến đều hồi hộp theo dõi, nhất là mẹ của Việt Nam...

    Sau đòn đánh quyết định, cả hai xoẹt qua nhau...

    Chỉ cần xem ai ngã xuống trước là biết kết quả rồi...

    Việt Nam không ổn, người y nghiêng về phía trước như sắp ngã..

    Nhưng không..!!

    Y đã cố gắng dùng chân trụ vững trên sân, còn Cambodia đã mệt lử rồi ngã xuống.

    Tiếng hét vui sướng vang lên, to nhất và vui mừng nhất cũng chính là Long Tinh Kỳ - mẹ của y

    - Trận đấu giữa Việt Nam và Cambodia kết thúc.

    Việt Nam là người chiến thắng!!

    - UN

    - Ha...

    Ha...

    Th-Thắng rồi!

    - Việt Nam nở nụ cười tươi rói, đôi đồng tử đỏ máu quay về với màu sắc ban đầu

    - Ha...Ha...Ha...

    Mệt quá...

    Đau quá đi mất!

    - Việt Nam (Đông Lào mode: off) thở như chưa từng được thở, xoa xoa vết thương của mình

    - M-Mệt quớ...

    Mấy chị y tá ới, lấy băng ca đẩy em vô đi..

    - Cambodia nằm ườn cách đó không xa cất giọng khổ sở gọi

    Lập tức, đội y tế cũng lao ra với chiếc băng ca, đưa Cambodia vào phòng y tế, một chị bước đến đỡ Việt Nam vào phòng băng bó vết thương...

    - Bốn trận đầu tiên kết thúc, những em đã thi xong phần này có thể xuống căng tin ăn uống và nghỉ ngơi, chuẩn bị cho phần tiếp theo.

    Bây giờ là bốn trận tiếp theo: ......

    - UN thông báo

    (Thời gian thi đấu:

    Japan v/s Belarus: 7 phút 45 giây

    China v/s Mongolia: 9 phút 24 giây

    America v/s VNCH: 12 phút 59 giây

    Việt Nam v/s Cambodia: 13 phút)

    -Phòng y tế-

    - Đù mớ, vẫn còn đau!

    - Ame với những vết thương ở tay, chân, bụng và thái dương được băng bó than vãng

    - Tôi xin lỗi mờ...

    - Lần thứ N VNCH nói hai chữ "xin lỗi"

    - Có câu than quài!

    - China với những vết thương ở tay, nhất là ở mặt với đôi má xưng phù được băng bó lên tiếng

    Phòng y tế lớn, với 6 học sinh bên trong, là Ame, VNCH, China, Mongolia, Japan và Belarus..

    Có Mongolia và Belarus là vẫn còn đang ngủ

    - Ây~ Lâu lâu mới có cái để nhây, phải để người ta nhai đi nhai lại chớ?

    - Ame

    - Nghe mòn lỗ tai m.ẹ rồi!

    - China

    - Tui muốn làm gì kệ tui!

    Làm gì được nhau?

    - Ame

    - Mình sợ bạn quá🙂 Mình điểm bạn vài huyệt là bạn đứng đơ như đá 3 ngày 3 đêm đó!

    - Ui, sợ quá sợ quá!

    - Ame làm ra biểu cảm buồn cười, thành công giật đứt dây thần kinh điềm tĩnh của China

    - Thằng Gay-...

    - China định chửi cho một câu thì bị bịt miệng lại

    - Suỵt...

    - Đó là Japan Neko

    - Đừng làm ồn...

    - Nói rồi, cô bỏ tay ra khỏi miệng của China và ngồi về chỗ cũ

    - Ơ-Ờ...

    - China thấy vậy cũng chỉ im lặng

    Tự nhiên thấy Japan Neko này thanh niên nghiêm túc ghê!

    Đó là suy nghĩ của các bạn đúng không?

    Nhưng thực tế thì bạn sai rồi!

    Đây mới là sự thật về Neko:

    -'Đừng cãi nhau như thế, China và Ame ạ.

    Tui đang đọc truyện ship về hai người đó, nên tui không thích nhìn thấy cảnh hai người cãi nhau đâu...

    Ý ý, có h có h!!' - Japan Neko nở nụ cười mất dần đạo đức khiến ai nấy cũng rùng mình

    China không có việc gì làm nên lấy sách địa lý, sách kinh doanh ra đọc, cùng với bộ trà nóng ấm để nhâm nhi

    - Ôi.. trà thơm ngọt làm sao~ - China thốt lên đầy cảm thán

    - Xụpppp!

    - Tiếng húp trà khá khiếm nhã vang lên làm China giật mình, hoá ra là Ame đang uống thử một chén

    - Uệ...

    Đắng nghét...

    Có ngọt gì đâu?

    - Ame nhăn mặt, trà chảy ra khỏi khoé môi

    - Ôi trời ơi!!!

    Đống trà hoa nhài cụa tôiiii - China hốt hoảng

    - Hé?

    - Ame bày ra bộ mặt ngây thơ vô (số) tội

    - Dẹp bản mặt đó vô đi!!!

    - China hét lên

    - Xin lỗu mà - Ame

    Cùng lúc đó, trận giữa Việt với Cam đã xong, y tá đưa bọn họ vào phòng y tế

    - Ố, Việt Nam.

    Chúc mừng nhé!

    - VNCH lên tiếng

    - Vâng, anh!

    - Việt Nam cười

    -' Ò hỏ...

    Quên mất, ở đây không có chiến tranh, nên 2 anh em họ cũng bình thường thôi, chắc...

    ờm.... khá thân thiết?' - Ame ngồi chễm chệ trên ghế, tay rút điện thoại ra bấm, nhìn VNCH và Việt Nam

    Rồi y tá bắt đầu băng bó cho hai người, xong, họ để Cambodia lên giường nằm, còn Việt Nam ngồi trên ghế với bọn Ame, China,...

    - Trà?

    - China dơ tách trà lên

    - Có!

    - Việt Nam đáp

    - Nhài?

    - Việt Nam hỏi tiếp

    - Ừ!

    - China

    - Uống?

    - China hỏi

    - Không!

    - Việt Nam

    - Sen!

    - Việt Nam nói tiếp

    - Ok!

    - Xong.

    China pha một tách trà sen đưa cho Việt Nam

    - Ơn!

    - Việt Nam

    - Ừ!

    - China

    - Tôi thắc mắc bọn nó đang nói cái quần què gì vậy??

    - Ame khó hiểu tột độ nhìn VNCH

    - Thì chắc hỏi chuyện uống trà không, xong nói muốn uống trà sen, nên pha, chắc vậy thôi!

    - VNCH

    - À...

    À...

    Cám ơn đã thông não - Ame load não

    - Chơi với nhau thân quá nên nó vậy đấy!

    - Cambodia nằm trên giường nói

    - 🙂) - Việt Nam

    - Xời, mật hiệu của tụi tui đó!

    Có 1 không 2 luôn🙂 Mặc dù đôi khi không hiểu nhau cho lắm, người nói gà kẻ nói vịt ;-; - China

    Cả lũ bật cười

    - Ăn trưa xong thi 5 vs 5 đúng không bọn bây?

    - Ame hỏi

    - Ừ!

    - VNCH đáp

    - Kì nào chả thế?

    Chỉ không biết kì này thi đối chiến hay thi đồng đội thôi?

    - China nói

    - Là sao?

    - Ame ngu ngơ

    - Thi đồng đội là hai đội thi tiêu diệt rô bốt với nhau, đội nào diệt nhiều rô bốt nhất thì đội đó lấy 100 điểm!

    Đội thua thì 50.

    Nếu mà đội nào vừa diệt nhiều nhất, vừa còn đủ 5 thành viên trụ vững thì đội đó được đột phá điểm, là 150 điểm!

    Hiếm có đội nào như vậy lắm!

    - China giảng giải

    - Còn đối chiến là hai đội sẽ trực tiếp đánh nhau, đội nào số thằng viên còn trụ vững nhiều hơn thì đội đó thắng!

    - China tiếp

    - Vậy là trong cái số 1 là... có thể bị rô bốt đánh??

    - Ame

    - Đúng!

    Nó đánh mạnh là đằng khác - China

    - Mà sao cậu hỏi như thể chưa biết vậy?

    Tôi nhớ là thi 1-2 lần gì rồi mà?

    - Việt Nam

    Tim Ame đập mạnh một nhịp, trời đất, hỏi mấy câu ngu như vậy, Việt Nam không thắc mắc cũng lạ...

    - Aizz...

    Em quên rồi à?

    - VNCH

    - Hồi trước cậu ta vào mấy phần này đều khóc lóc thảm thê, toàn khóc để người ta gánh team chứ có làm gì đâu?

    - VNCH nói đỡ, nhưng nó cứ đâm vào chỗ đau của Ame

    - Ờ ha?

    - Việt Nam ngộ ra

    - Haha...

    - Mặt Ame đen như đít nồi

    - Éc...

    Sorry Ame...

    - VNCH giật mình, quay sang xin lỗi Ame

    - Ừm...

    K.h.ô.n.g s.a.o!

    - Ame nở một nụ cười hết sức méo mó, không giấu được sự tức giận

    - T^T - VNCH

    - Ờm...

    Hay ta đi ăn trưa đi, 4 trận đầu nên có nhiều thời gian!

    - Việt Nam lên tiếng giúp cho VNCH

    - Ừ, cũng được đấy!

    - Japan Neko xen vào

    - Sáng ăn có bánh mình kẹp với uống sữa, nên giờ cũng đói!

    - Ame xoa xoa bụng

    - Bọn họ ngủ rồi chắc cũng sớm tỉnh thôi hể?

    - Neko

    - Ừm, chắc rồi - China

    - Việt Nam ơi, ship tui 1 phần Cà ri đỏ Khmer nha - Cambodia

    - Ok bạn!

    - Việt Nam gật đầu

    Thế là, cả nhóm Ame, Việt Nam, VNCH, China và Japan cùng nhau ra ngoài.

    Mới bước ra tới cửa thì thấy các chị y tá đang đưa một học sinh loài người vào bên trong, theo sau là Russia với khuôn mặt khá đơ...

    - Ồ...

    Trận của Russia xong nhanh ghê!

    - Việt Nam

    - Cậu ấy mạnh mà!

    - China

    - Mạnh mà sao vô phòng y tế băng vết thương vậy?

    - Ame

    - Tôi cứ tưởng cậu ta mạnh đến mức một đòn Nhất kích tất sát chứ?

    - Ame tiếp

    - Ầy~ Cậu đây không biết rồi!

    Người đấu với Russia hồi nãy là cao thủ Karate á nha!

    - Neko

    - Ồ...

    Là vậy!

    Đang đứng nói truyện thì sau lưng Ame, một dáng người cao lớn lù lù bước ra.

    Là Russia, cậu ta chỉ bị thương ở một bên má và tay phải thôi!

    - Cậu nhường đường được không?

    - Rus

    - Ờ, đây!

    - Ame cộc lốc đáp, cậu chừa một lối đủ để Russia bước ra

    - Ẹc...

    Russia!

    Hay đi ăn với bọn tôi không?

    - Việt Nam

    - Ờ...

    Tất nhiên - Rus

    - Cậu hạ tên đó trong bao nhiêu phút thế?

    - China

    - 5 phút!

    - Rus suy nghĩ rồi đáp

    - Ghê vậy?!

    Cậu ta là cao thủ Karate đó!

    - Neko bất ngờ

    - Zời, em hội trưởng Ussr, không giỏi mới lạ!!

    - Việt Nam

    - Ờ, giỏi lắm giỏi lắm!

    - Ame bĩu môi nói

    - Ầy, cậu đang ghen tị hả America?

    - VNCH

    - Ghen tị cái cù loi, đối thủ của tôi không phải cậu thì chắc kết quả đã khác dồi nhớ!

    - Ame quạo quọ nói

    - Rồi rồi, tôi xin lỗi!

    - VNCH

    - Lời xin lỗi thứ 158!

    - China

    - Gì?

    Khiếp vậy anh VNCH??

    - Việt Nam bất ngờ

    - Cậu đếm luôn?

    - Neko

    - Ừ...

    - China

    Cả đếm rôm rả nói chuyện, chỉ riêng mình Russia là im thinh thích...

    -Căng tin-

    - Mọi người gọi món đi, tôi phải đi đưa đồ ăn cho Cambodia nữa!

    - Việt Nam

    - Ừ!

    - Mọi người

    Thế là Việt Nam lao vào căng tin mua đồ rồi chạy đến phòng y tế để đưa đồ cho Cambo, họ là những người đầu tiên đi đến căng tin mà, nên đây trống vắng lắm!

    - Mọi người ăn gì?

    Nói đi để tôi đi lấy - Ame

    - Một tô phở!

    - VNCH

    - Một mì udon!

    - Neko

    - Tô há cảo và mì xào - China

    - Tôi một phần cánh ngỗng hun khói và salad Nga...

    - Rus

    - Ok, ok!

    - Ame ghi nhớ rồi bắt đầu đi vào căng tin lựa món

    Một lát sau, các món ngon đã được đem ra.

    Chúng còn ấm nóng, bốc những làn khói và mùi thơm khó tả... (Trừ salad Nga là không ấm nóng và cũng không bốc những làn khói)

    (T/G: Viết đến đây tự nhiên đói bụng, ngửi thấy mùi gà quay luôn🙂

    Ôi...

    Những món ngon tinh tuý khiến ai nấy đều muốn nếm thử.

    Cả nhóm cũng vậy, hôm nay họ đã chi rất nhiều năng lượng cho buổi thi đấu, nên bây giờ họ cần phải ăn ngay thôi!!

    Cả nhóm không hẹn mà cùng nói:'Chúc mọi người ngon miệng' cùng lúc, bằng nhiều thứ tiếng khác nhau.

    Nhất là anh chàng Russia, thấy món ăn quê nhà thơm nức mũi thì dường như lớp băng bao phủ trên mặt của anh cũng dường như tan chảy.

    Chắc anh đói quá rồi nên mặt mới nhìn đơ như vậy!

    Còn phần của Ame thì sao nhỉ?

    Chắc món mà Ame lựa chọn là món Hamburger?

    Không, không đúng.

    Ăn Hamburger hoài cũng ngán chớ bộ!

    Vì thế, Ame đã chọn cho mình món Súp nghêu (clam chowder) (hay chowda, ở Bostonian) được chế biến một cách đặc biệt và cẩn thận.

    Ở Hoa Kỳ có nhiều loại súp nghêu khác nhau mà đặc biệt nhất là ở Massachuset.

    Và có một quy tắc bất di bất dịch mà rất nhiều đầu bếp bao đời nay giữ từ năm 1930 là không bao giờ nấu cà chua cùng vào nghêu.

    Ngoài Súp nghêu, cậu còn có thêm một phần Bánh táo, Bánh táo của Hoa Kỳ với phần vỏ bánh mỏng, không giòn nhưng mềm, ẩn chứa phần nhân táo thơm ngọt, điểm chút vị chua dịu của trái cây quả sẽ là một lựa chọn hoàn hảo cho những tín đồ bánh ngọt trên toàn thế giới.

    Dù cậu có thích Hamburger thiệt đấy, nhưng mấy món này mà xuất hiện thì cậu sẽ đổ cái rầm cho mà coi!

    - Ư..

    Ngon quá~ - Ame nếm thử một muỗng súp nghêu, ôi trời, ngon quá đi mất, làm cậu muốn rơi những giọt nước mắt hạnh phúc rồi đây này!

    - 'Hương vị cũng khá giống với khi mình ăn lúc còn ở thế giới cũ đấy chứ!' - Ame

    - Haha, nhìn Ame kìa.

    Khuôn mặt hạnh phúc ngất ngây đến mức buồn cười!

    - VNCH chỉ vào Ame và nói

    - Ngon lắm hả?

    - Neko tò mò

    - Đương nhiên~ - Ame

    - Muốn thử quá!

    - Neko nhìn mà muốn chảy nước miếng

    - Vào trỏng lấy mà ăn, còn nhiều lắm!

    - Ame

    - Ok, tui sẽ ăn udon rồi lấy một tô súp nghêu mới được!

    - Neko cặm cụi ăn hết tô mì

    - Nhìn món của ai cũng ngon miệng hết chơn - Ame nói

    - Hehe~ - China nghe thế liền rất vui

    - Cám ơn - Russia

    - Ừm!

    Chút phải mua nước mía với bánh tráng trộn mới được!

    - VNCH

    - Bánh tráng trộn với nước mía á?

    Em một phần!! hộc hộc...

    - Việt Nam từ xa chạy tới, vừa thở vừa nói

    - Ồ, quay lại rồi đó hả?

    - VNCH

    - Vâng!

    Hộc... hộc... hộc - Việt Nam kéo ghế, ngồi xuống

    - Nè, bún chả của em nè!

    - VNCH đưa ra tô bún chả

    - Uây!!

    Em cám ơn!!

    - Việt Nam liền vồ lấy, gắp một miếng bún nhúng vào nước mắm, ăn thêm miếng rau với miếng thịt ba rọi

    - Oi tròi oiiii!!!

    Cái vị nước mắm mặn mặn ngọt ngọt, yêu quá!!!!

    - Việt Nam cực kì phấn khích

    - Ăn từ từ thôi - VNCH

    - Bay nước mắm tè le rồi nè!

    Tui nghĩ tui không chịu nổi mùi nước mắm đâu!!

    - Ame

    - Xin nhỗi!

    - Việt Nam

    - Nhìn ngon ghê!

    - Neko

    - Ùm, ùm!

    - Việt Nam hạnh phúc

    - Ôi...

    Thật sản khoái!

    - China nhâm nhi li trà ngay sau khi ăn xong, nói đầy cảm thán

    - Công nhận, đói cái gì ăn cũng ngon - Russia

    Cả nhóm ai cũng ngập tràn hạnh phúc, những món ngon quê nhà làm cho cái bụng đói càng đói hơn.

    Vì thế, ăn một miếng thôi là cảm giác hạnh phúc sẽ bay vút lên trời cao...

    Wow...

    Sướng ghê!!

    Hết Chap 14

    T/G: (Trốn tránh cackieu) X-X-Xin lỗi, dạo này mình...

    đã nghĩ ra nhiều kế hoạch mới, nên mình đã dành kha khá nhiều thời gian cho chúng.

    Cái Chap này mình đã viết xong từ 2-3 hôm trước rồi, nhưng giờ mới tổng duyệt lần cuối rồi mới đăng...

    M-M-M-Mình xin lỗi...

    ự! (Ngất vì sợ hãi)

    Quíu quíu quíu
     
    Back
    Top Bottom