Ngôn Tình Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc

Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 20


Lúc này, Vương Quế Chi chính là người hiến kế cho Trình Hiên.

Anh ta vội vàng hỏi: "Mẹ, chúng ta có thể làm gì bây giờ?"

Tôi thấy Vương Quế Chi cười lạnh một tiếng nói: "Muốn tiền, được, chờ nó c.h.ế.t rồi chúng ta đốt tiền giấy cho nó là được."

Trình Hiên mở to hai mắt, ngạc nhiên nói: "Mẹ, mẹ muốn làm gì?"

"Đương nhiên là diệt cỏ tận gốc rồi." Lời này của Vương Quế Chi nghe vô cùng bén nhọn.

Tôi thật không nghĩ tới bà ta lại có thể ác độc như vậy, chắc chắn Kiều Mộng đã quen biết bà ta từ lâu, hiện tại vậy mà bà ta không chút do dự muốn g.i.ế.c người, giống như đã quên chuyện lúc trước muốn cho Kiều Mộng làm con dâu.

"Mẹ, chúng ta không thể làm như vậy, nếu như bị bắt thì làm sao bây giờ?" Trình Hiên trước tiên chỉ nghĩ đến an nguy của mình.

"Việc này con không cần lo, mẹ sẽ sắp xếp."

Trình Hiên lại không đồng ý: "Mẹ, mẹ đừng phạm pháp, loại chuyện này nếu bị bắt sẽ ảnh hưởng tới đại sự, vậy con ở trong đơn vị làm sao lăn lộn được nữa!"

"Mẹ biết, mẹ không nói muốn tự mình động thủ, không phải còn có cách mượn đao g.i.ế.c người sao?"

Trình Hiên do dự trong chớp mắt: "Ý của mẹ là..."

Vẻ mặt Vương Quế Chi vặn vẹo: "Thần Thần ở cùng chị của con ăn cơm trắng nhiều ngày như vậy rồi, chị của con đang không vui, muốn đem nó đưa trở về, ngày mai sẽ đến. con hoang chắc chắn không thể để ở cái nhà này, trực tiếp đưa trả cho Kiều Mộng đi."

"Đến lúc đó mẹ sẽ nói với nó, bảo nó cho Kiều Mộng chút thuốc, một đứa bé như nó bỏ nhầm thuốc cũng không liên quan đến chúng ta. Hôm qua mẹ đã đi tìm một người bạn cũ của mình, loại thuốc ông ta đưa cho mẹ tuyệt đối có thể độc c.h.ế.t người."

"Mẹ, mẹ sao có thể nghĩ được kế hay như vậy? Đầu óc của mẹ quá tốt rồi!" Giọng nói Trình Hiên mang theo sợ hãi.

"Trước tiên con kéo dài với Kiều Mộng thêm hai ngày, rồi nói cho cô ta biết hiện tại con trai cô ta không có chỗ ở, sẽ ở chỗ hai ngày sau, con sẽ đồng ý đem hai căn phòng cho cô ta."

"Được!"

Tôi nghe hai người bọn họ nói chuyện, không thể không cảm thán, hai mẹ con này tâm ngoan thủ lạt.

Người bình thường không ai sẽ lợi dụng một đứa trẻ.

Nếu sự tình tiến hành như vậy, vậy thì không có ý nghĩa, tôi phải ngăn cản bọn họ.

Sau khi nghe được bọn họ thương lượng biết Thần Thần trở về ngày hôm sau sẽ đưa đến chỗ Kiều Mộng, ngay ngày đó tôi cũng sắp xếp một chút đi đến chỗ cô ta.

Lúc tôi đi không thông báo cho Kiều Mộng, cô ta vừa mở cửa nhìn thấy là tôi, sắc mặt có chút khẩn trương, liền nói với tôi một câu, muốn dọn dẹp nhà cửa một chút rồi đóng cửa lại.

Tôi biết vì sao cô ta khẩn trương như vậy, dù sao Thần Thần cũng được nuôi ở trong nhà của tôi một thời gian, hiện tại lại xuất hiện ở trong nhà của cô ta, dù có mấy cái miệng cô ta cũng không giải thích được.

Qua khoảng mười phút, cô ta mới mở cửa lần nữa.

"Tần Tình, sao cô lại tới đây? Trong nhà tôi loạn quá nên vừa rồi thu dọn một chút, bằng không còn ngại cho cô vào đây."

"Đừng nói như vậy, hai chúng ta còn ngại cái gì?"

Tôi vừa nói liền đi vào, nhìn xung quanh một chút phát hiện trên bàn đặt một ly nước.

Kiều Mộng nhìn qua không có gì đáng ngại, hẳn là còn chưa bị hạ độc. Nhưng Thần Thần không biết lúc nào thì cho độc vào, có lẽ nước ở trong cái ly này.

"Mau ngồi đi, đừng đứng đó nữa." Kiều Mộng cười nói với tôi.

Tôi chậm rãi ngồi xuống, vừa nói chuyện phiếm với cô ta, vừa quan sát vẻ mặt của cô ta.

Kiều Mộng có vẻ lơ đãng, đôi mắt vẫn nhìn vào cửa phòng ngủ, rõ ràng là cô ta đã nhốt đứa trẻ vào trong phòng đó.

Tôi làm như vô tình, cười híp mắt nói với cô ta: "Cô không biết à, gần đây tôi nhận được một thứ thú vị, là bạn tôi tặng cho tôi, để lấy cho cô xem."

Kiều Mộng miễn cưỡng lấy lại tinh thần, cố nặn ra nụ cười: "Cái gì vậy? Cô còn ra vẻ thần thần bí bí."
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 21


Tôi lấy ra đạo cụ rất vất vả mới mua được trên taobao, nó có thể tùy ý điều chỉnh dựa theo suy nghĩ của người dùng để đo ra một thứ dạng nước có độc hay không.

Tuy nhiên có độc hay không thì còn phải tùy theo tâm tình của người mua.

Cái này cũng không sao, chỉ cần có thể đo ra trong ly nước này có độc là được.

Tôi lấy ra đạo cụ kia ra, thần bí cười cười với Kiều Mộng: "Đây là do tôi mới mua được đồ tốt, chỉ có thể dùng một lần, nhưng mà tôi cũng có rất nhiều, chúng ta thử trước một cái đi."

Kiều Mộng nghe xong như lọt vào trong sương mù: "Tần Tình, cô đang nói cái gì vậy?"

Tôi làm bộ làm tịch thở dài: "Đây không phải là do cô sắp gả vào hào môn sao, tôi xem nhiều phim truyền hình như vậy thấy có nhiều chuyện có người hạ độc trong rượu, hạ độc trong nước, khiến tôi lo sợ không ít. Cho nên mới mua thứ này, trước hết là để cho cô xem qua, đến lúc đó nếu có phát hiện có người khả nghi đưa đồ uống cho cô thì trước tiên có thể dùng thứ này thử xem."

Tôi còn cố ý nhấn mạnh một chút: "Tôi đã đo rồi, nếu nước không có độc nó sẽ không đổi màu."

Kiều Mộng chỉ cảm thấy tôi đang nói dối: "Tần Tình, cô đừng có lải nhải, làm gì có thứ như này chứ?"

Kiều Mộng không học vấn không nghề nghiệp, ngoại trừ chơi đùa với đàn ông thì những chương trình học kia không biết treo bao nhiêu khoa, đơn giản chỉ giảng cho cô ta một chút cái gọi là nguyên lý khoa học, cô ta đều tin.

Cho nên tôi liền nói loạn một tràng dài, quả nhiên cô ta bán tín bán nghi: "Thật sự lợi hại như vậy sao?"

Tôi lườm cô ta một cái: "Lừa cô làm gì? Bây giờ chúng ta thử xem. Cốc nước này ai rót cho cô?"

Trong mắt Kiều Mộng xẹt qua một chút bối rối, trong lòng tôi cười trộm, quả nhiên tới sớm, còn không bằng tới vừa vặn, đây không phải gặp thời tới sao?

Tôi liền mở bao bì ra, cười híp mắt nhìn cô ta: "Bây giờ thử xem không phải sẽ biết sao?"

Tôi thả thứ đó xuống nước, đầu nó chuyển sang màu đen với tốc độ rất nhanh!

Nhìn thấy kết quả này, tôi giả bộ kinh ngạc: "Kiều Mộng, đây là ai rót nước cho cô!"

Kiều Mộng cũng sợ không nhẹ, mặt của cô ta trắng bệch: "Làm sao có thể có độc?"

Cô ta che miệng lại: "Đây là tôi vừa tự mình rót!

Tôi nhìn cô ta một cái: "Cô không tin tôi có phải không? Vậy cô rót thêm một chén nước sạch nữa đi, chúng ta lại thử một lần nữa!"

Kiều Mộng run rẩy đi rót một chén nữa, tôi lại xé mở một cái, lần này thì đỉnh đầu dụng cụ không biến sắc.

Kiều Mộng nhìn mất hồn mất vía, vẫn lắc đầu: "Không thể nào, làm sao có thể..."

Tôi so với biểu hiện của cô ta còn phẫn nộ hơn: "Tuy tôi không biết nước này là ai rót cho cô, nhưng có độc là không sai! Cô còn che chở cho người kia, đợi đến khi người ta hạ độc c.h.ế.t cô thì cô mới vui đúng không? Cô không tin lời tôi, đi lục soát trên người người kia, hoặc là đồ tùy thân, xem có thứ gì không. Nếu còn không tin, cô đi báo cảnh sát, để cảnh sát chủ trì công lý cho cô!"

"Tôi đi trước, thật sự là hảo tâm xem như lừa gan phổi!"

Tôi bỏ lại một câu như vậy rồi cầm lấy túi rồi rời đi.

Nhưng người của tôi đã đi nhưng máy nghe trộm đã để lại.

Cũng không lâu lắm, tôi nghe được giọng nói Kiều Mộng tức giận mắng: "Thần Thần, mày nói cho tao biết, rốt cuộc trong chén nước này thả cái gì!"

Thần Thần chỉ khóc lóc chứ không nói gì.

Kiều Mộng lại đánh nó vài cái, nó mới nghẹn ngào nói: "Bà nội... nói thân thể mẹ không tốt, để... để con cho bỏ chút thuốc ở trong nước, có thể giúp bổ thân thể..."

Lời này thật sự là quá giả dối, nhưng lừa gạt một đứa bé bốn tuổi vẫn rất đơn giản.

Tiếp theo chính là một trận trầm mặc, hiển nhiên Kiều Mộng thật không ngờ Vương Quế Chi ác như vậy, lại để cho một đứa trẻ hạ độc.

Tôi nhếch lên khóe miệng, rút tai nghe xuống, chuyện kế tiếp không cần tôi quản nữa, thêm một mồi lửa như vậy chắc chắn sự tình sẽ phát triển càng ngày càng thú vị đây.
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 22: Bắt đầu thu lưới


Mặc kệ bọn họ ai chó cùng rứt giậu muốn làm chuyện không thể khống chế, vậy cũng không liên quan đến tôi, hiện tại tôi chỉ nhắm vào tiền trên người Trình Hiên.

Lưới đã trải ra một thời gian dài như vậy, cũng sắp kết thúc rồi.

Đợi đến khi bọn họ loạn thành một nồi cháo thì lúc đó muốn móc chút tiền từ trong tay Trình Hiên sẽ không đơn giản như vậy.

Vì thế ngày hôm sau, ngay sau khi Trình Hiên trở về, tôi lập tức nắm lấy ống tay áo của anh ta, giống như vô cùng sợ hãi.

"Làm sao bây giờ, Trình Hiên, hiện tại bọn họ nhất định muốn em giao tiền thế chấp trước, nếu như giao không được sẽ chặt một cánh tay của ba. Em sợ muốn chết, hiện tại em làm gì có tiền nữa, trong tiệm vừa sửa sang lại nên trong tay một chút tài chính hoạt động cũng không có, em chuẩn bị cầm cố nhà ở sang tên cho bọn họ để cứu ba em ra."

Gần đây tâm trạng của Trình Hiên vẫn rất tồi tệ, vừa nghe tôi nói như vậy thoạt nhìn thiếu chút nữa muốn cãi nhau, nhưng cuối cùng anh ta cũng nhịn xuống được.

Anh ta hít sâu một hơi nói với tôi: "Nhà ở không phải việc nhỏ, em sao có thể tùy tiện sang tên như vậy?"

"Nhưng mà ba em mới là quan trọng nhất, chỉ cần có thể đem ông ấy trở về thì nhà ở có tính là gì, về sau có tiền lại mua, anh hiện tại có rảnh theo em chút, không có thì em sẽ tự mình đi tìm bọn họ!"

Trình Hiên ở trước mặt người ngoài lá gan chỉ có một chút, hơn nữa tôi nói lại là loại người như vậy nên làm sao có thể đi gặp.

Anh ta không chỉ không muốn đi gặp, còn lôi kéo tôi: "Em chờ một chút, không cần vội vã như vậy, chờ nghĩ biện pháp khác xem sao!"

"Đó là cha em, em làm sao có thể không vội chứ!"

Tôi tát anh ta một bạt tai, nhìn Trình Hiên bối rối khiến trong lòng vô cùng vui sướng.

Nói tôi muốn rời đi xong quả nhiên Trình Hiên lại một lần nữa túm lấy tôi.

Nhìn anh ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nghe anh ta nói: "Tiền thế chấp rốt cuộc cần bao nhiêu?"

Trong lòng tôi cười, mặt ngoài tỏ vẻ cảm động: "Trình Hiên, anh muốn thay em cầm cố số tiền này sao?"

Trình Hiên không để ý đến vấn đề này của tôi, lại lặp lại một lần nữa: "Rốt cuộc cần bao nhiêu?"

"Họ nói là hai triệu."

"Hai triệu sao, bọn họ tại sao không đi cướp tiền luôn đi!" Sắc mặt Trình Hiên trở nên cực kỳ khó coi.

Tôi lấy tay anh ra khỏi vai mình: "Chuyện này không cần anh quan tâm, căn nhà trong tay em đủ cầm cố rồi."

"Đừng, Tần Tình, em chờ một chút, nhà ở về sau không biết còn tăng giá trị lên bao nhiêu đâu, mặc dù hiện tại em có bán cũng không thể bán được gấp như vậy, như vậy bán không ra giá tốt đâu!"

"Hiện tại làm sao em có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy được!" Tôi nói xong nước mắt liền chảy ra.

Trình Hiên lại do dự một chút, vẻ mặt của anh ta nhìn hết sức vặn vẹo, một lúc lâu sau tôi nghe thấy anh ta nói: "Hai triệu... Tôi thay em trả trước... Đợi đến khi bán nhà rồi nói sau..."

"Thật sao, Trình Hiên, anh đối với em thật tốt!" Tôi làm bộ vui mừng mà khóc.

Sắc mặt Trình Hiên lại càng thêm khó coi.

Tôi đã cẩn thận tính toán tiền lương của anh ta, nhiều năm như vậy nếu tích góp từ kẽ răng chắc cũng chỉ có thể tích góp được con số này.

Tuy nhiên số tiền này không lâu nữa sẽ là của ta.

Nhận được thông báo 2 triệu vào tài khoản, trên mặt tôi lộ ra bộ dạng càng thêm cảm kích.

Mà lúc này Trình Hiên đột nhiên nhận được một cú điện thoại.

Nét mặt anh ta vốn vẫn luôn âm trầm, nhưng vừa nghe nội dung bên trong thì biểu tình trong nháy mắt thay đổi, biến thành sợ hãi cùng lo lắng.

Chờ anh ta cúp điện thoại liền nói với tôi một chuyện: "Bây giờ cô lập tức cùng tôi đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn!"

Ta vừa nghe anh ta nói như vậy, trực tiếp ngây ngẩn cả người.

"Trình Hiên, anh đang nói gì vậy, tại sao chúng ta phải ly hôn?"

Vẻ mặt Trình Hiên nhìn tôi giống như đang nhìn tang môn tinh.

"Những dân cờ b.ạ.c của ba em gọi điện thoại cho anh, nói anh là con rể, nên thay ông ấy gánh một phần trách nhiệm, để anh đưa tiền nếu không tối nay sẽ trói anh lại."

Ánh mắt của tôi trong nháy mắt trừng lớn: "Bọn họ sao có thể làm như vậy! Trình Hiên, hay chúng ta báo cảnh sát đi!"

Trình Hiên nổi giận rống lên một tiếng: "Báo cảnh sát cái gì! Ngay cả chứng cớ em cũng không có, báo cảnh sát bảo bọn họ bắt ai? Đừng nói gì nữa, hiện tại cục dân chính cũng chưa tan tầm, chúng ta đi lĩnh giấy chứng nhận ly hôn trước, anh nói cho bọn họ biết hai người chúng ta đã không còn quan hệ nữa, đợi đến khi cơn gió này qua đi, chúng ta lại phục hôn."

"Nhưng mà... " Tôi làm ra dáng vẻ do dự.

Tôi càng do dự, Trình Hiên nhìn càng tức giận: "Tần Tình, hiện tại trên người anh còn rất nhiều chuyện phải lo, mỗi ngày đã muốn mệt chết, nếu là bị chuyện của ba em ảnh hưởng nữa thì thật sự không biết anh còn sống không được bao lâu nữa đây!"

"Vậy anh phải đồng ý với em, không lâu nữa hai chúng ta sẽ tái hôn." Tôi hai mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung nhìn anh ta.
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 23: Bị hủy dung


Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết Trình Hiên nhất định sẽ đáp ứng, dù sao nhà ở còn chưa có tới tay thì khẳng định anh ta sẽ không bỏ qua tôi.

Thấy tôi không thể rời bỏ anh ta như vậy khiến anh ta rất yên tâm.

Cho nên hai người chúng tôi liền lấy giấy chứng nhận ly hôn rất nhanh.

Nhưng bởi vì thương lượng không lâu nữa phải phục hôn, Trình Hiên liền dặn dò tôi đừng nói cho ai ngoại trừ những tay cờ b.ạ.c kia.

Tôi đã hứa với anh ta không nói.

Sau đó cầm số tiền trong tay anh ta đưa đi ra cửa.

Kế tiếp dù giữa bọn họ nổ ra một cuộc chiến, tôi cũng sẽ không tham dự.

Vì tránh cho đêm dài lắm mộng, tôi dùng hai triệu này nhanh chóng mua cho Lâm Lâm một căn nhà.

Đến lúc đó nếu thật sự liên lụy đến vụ kiện, số tiền này tôi cũng có thể bịa ra một cái cớ nói Trình Hiên yêu thương con gái của mình nên cho tôi tiền mua nhà, dù sao tôi bịa ra lời nói dối cũng chỉ có anh ta nghe qua.

Kế tiếp tôi chính là khán giả.

Tôi liền nói với Trình Hiên một câu, sau khi cứu ba tôi ra thì trạng thái tinh thần của ông ấy không tốt lắm nên đã ở lại chăm sóc ông ấy.

Trình Hiên lại một lần nữa tin.

Có thể là bởi vì sau khi hai người chúng tôi kết hôn, ba mẹ tôi không thích gặp anh ta nên anh ta cũng rất ít khi liên lạc với ba mẹ tôi.

Kết hôn nhiều năm cũng không tới chào hỏi vì trong lòng anh ta biết tiền trong nhà đều ở chỗ tôi, cũng lười đi lấy lòng hai người già.

Nếu không tôi cũng không thể lấy cha tôi làm cái cớ tạo nên vở kịch này.

Hiện tại tôi đã nhảy ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, liền nhìn xem mấy người bọn họ chơi như thế nào.

Tôi đã gửi một tin nhắn cho người thuê để lừa dối Kiều Mộng, bảo anh ta nói với Kiều Mộng rằng chỉ cần cô ta có một căn nhà thì bọn họ sẽ lập tức kết hôn.

Người kia không quá vài ngày đã nói lại cho tôi biết, Kiều Mộng nói sắp có, chờ cô ta thêm vài ngày.

Quả nhiên không quá mấy ngày, tôi xem camera giám sát trong nhà đã thấy được cảnh Trình Hiên và Vương Quế Chi cãi nhau ầm ĩ.

Trình Hiên dùng sức nắm tóc, nhìn nổi trận lôi đình, rống giận nói với Vương Quế Chi: "Không phải mẹ nói chỉ cần uống thuốc kia thì liền có tác dụng sao? Mẹ nhìn xem hiện tại cô ta đang phát điên lên, còn đem đoạn video kia đưa đến đơn vị của con rồi!"

Trình Hiên đặt m.ô.n.g ngồi trên sô pha, sắc mặt xanh mét, công việc của anh ta cần thể diện như vậy, lại có nhiều người hâm mộ như vậy, nhưng hiện tại tất cả đều tan tành!

Vương Quế Chi cũng không nghĩ tới kế hoạch chu đáo chặt chẽ như vậy còn bị thất bại, thuốc kia chỉ cần uống một ngụm liền xong đời mà. Nhưng không ngờ Kiều Mộng mệnh lớn như vậy, lại tránh được.

Nghĩ đến con trai thất nghiệp, bà ta cũng cực kỳ phẫn nộ: "Con đê tiện này, mẹ không tin chỉnh không c.h.ế.t nó!"

"Mẹ, mẹ muốn làm gì!"

Trình Hiên bị bà ta nói như vậy, trực tiếp hoảng sợ.

Vương Quế Chi sắc mặt hung ác: "Mẹ yêu thương con như vậy, thấy con chịu nhiều khổ cực lại còn bị cô ta uy h**p, mẹ nhịn không được nữa!"

Trình Hiên có chút cảm động, nhưng sau đó anh ta vẫn cự tuyệt: "Mẹ, mẹ không phải không biết đơn vị của con nghiêm khắc đến mức nào, nếu mẹ vào làm loạn khả năng con không thể tìm việc ở ngành này nữa, chúng ta vẫn nên buông bỏ đi, ngậm bồ hòn làm ngọt thôi."

Anh ta ngoài miệng nói quên đi nhưng biểu tình càng ngày càng dữ tợn, hiện tại Kiều Mộng chính là cái đinh trong mắt anh ta, đ.â.m trong thịt thì anh ta làm sao có thể cứ như vậy buông tha đây?

Vương Quế Chi lại là phi một tiếng: "Con đừng quản, chuyện này mẹ sẽ xử lý, cũng sẽ không để chính mình dấn vào, Kiều Mộng cũng đừng nghĩ lấy được đồ tốt từ đây!"

Đối với mẹ mình, Trình Hiên vẫn rất tín nhiệm.

Bà ta đã nói như vậy thì chắc hẳn đã nắm chắc.

Mà cũng không lâu sau, tôi liền biết được chuyện Kiều Mộng nửa đêm đi ra ngoài, sau khi trở về bị người lạ chặn lại, lấy d.a.o nhỏ rạch mặt hủy dung.

Bởi vì là ban đêm, hơn nữa lại đang mưa to nên cô ta không thấy rõ là ai, tỉnh lại đã ở trong bệnh viện, dù tìm được đầu sỏ gây chuyện cũng không thể nào xuống tay.

Không hề nghi ngờ, mặc kệ là ai nhưng trong chuyện này nhất định có Vương Quế Chi can thiệp.

Người phụ nữ này thật độc ác, cắt rách mặt Kiều Mộng, vậy giấc mộng hào môn của cô ta cũng tan nát rồi.

Sau khi nhận được điện thoại Kiều Mộng khóc lóc kể lể, tôi suy nghĩ một chút vẫn là đi thăm cô ta.

Vừa vào phòng bệnh liền nhìn thấy cả khuôn mặt cô ta đều dùng băng gạc che lại, có thể thấy được con d.a.o rạch rất sâu.

"Tần Tình, cô đến rồi, mau nói cho tôi biết nên làm cái gì bây giờ a, mặt của tôi đã bị hủy về sau còn sống như thế nào được nữa đây?"

Kiều Mộng vừa thấy tôi nước mắt đã rơi xuống.
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 24


Tôi làm ra vẻ đồng tình: "Là ai đối với cô tàn nhẫn như vậy, cô đã báo cảnh sát chưa?"

Kiều Mộng nói cho dù có báo cảnh sát thì cũng sẽ không tìm được người. Tỷ lệ tìm trong tình huống này quá thấp.

Tôi muốn nói lại thôi nhìn cô ta: "Cô nói như xem liệu bạn trai cô còn có thể cưới cô sao?"

Tôi không đề cập tới người kia còn tốt, vừa nhắc tới anh ta, Kiều Mộng quả thực không nhịn được rơi nước mắt.

"Không còn khả năng nữa, hai người chúng tôi không thể đến được với nhau nữa, nhà bọn họ làm sao có thể cho phép một nữ nhân hủy dung vào cửa đây?"

Trong giọng nói Kiều Mộng tràn ngập tuyệt vọng.

Tôi đã bảo người kia gửi tin nhắn cho cô ta, chủ yếu là nói chuyện hai người chia tay, bộ dạng hiện tại của cô ta đều nằm trong dự liệu của tôi.

Tôi lại an ủi cô ta rất lâu, nói rằng tất cả đều sẽ vượt qua được thôi, nhưng cô ta một chút cũng không nghe lọt tai, liên tục khóc..

"Đừng khóc, đừng khóc, tôi kể chuyện cười cho cô nghe."

Tôi giả vờ dỗ dành cô ta, liền kể một câu chuyện cười về Vương Quế Chi.

"Không phải tôi đã nói với cô trước đó sao, mẹ chồng tôi rất thiên vị và luôn hướng về chồng tôi. Ngày hôm đó chúng tôi cùng nhau xem TV, trên đó có một người phụ nữ hắt cho nam chính một ly nước nóng, sau đó mẹ của nam chính trực tiếp ném người phụ nữ xuống sông và gần như nhấn chìm cô ấy. Tôi nói rằng tình tiết này không buồn cười chút nào, cũng không đúng sự thật. Mẹ chồng tôi liên tục cãi lại tôi, nói rằng ai bắt nạt con trai bà ấy thì bà ấy cũng sẽ làm như vậy. Cô nói xem bà ấy có buồn cười không, bây giờ đều là xã hội pháp trị rồi sao mà lại có thể làm ra loại chuyện ấy được chứ?"

Tôi thậm chí còn cười thành tiếng.

Mà Kiều Mộng ở một bên lại ngơ ngẩn nói: "Mẹ chồng cô thật sự ác độc như vậy sao?"

Tôi làm bộ như không hiểu: "Không có, bà ấy rất tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng khi dễ con trai bà ấy, vừa động đến con trai thì bà ấy liền thay đổi, giống như người điên, cái gì cũng dám làm."

Kiều Mộng không biết đang nói cái gì, ánh mắt cũng trừng lớn, xem ra cô ta đã nghe hiểu ý tứ trong lời nói của tôi.

Qua một tuần, Kiều Mộng liền nói với tôi cô ta sẽ xuất viện.

Tôi có chút kinh ngạc hỏi tại sao, cô ta nói dù sao mặt cũng bị hủy, phẫu thuật thẩm mỹ cũng không làm nổi nên sẽ không lãng phí tiền nữa.

Giọng Kiều Mộng nghe rất bình tĩnh.

Tôi an ủi cô ta, nói rằng dù sao trước kia cũng đã là một đại mỹ nhân, hiện tại tuy rằng bị thương như vậy nhưng vẫn rất đẹp.

Lời này nghe thật giả, Kiều Mộng thế nhưng không phản bác tôi, ngược lại vẫn dùng một loại ngữ khí có chút quỷ dị bình tĩnh nói chuyện với tôi.

Thẳng đến khi chúng tôi sắp hàn huyên xong, cô ta mới nói một câu: "Tần Tình, về sau có lẽ tôi sẽ không xây dựng được gia đình nữa, cô cùng chồng ân ái như vậy khiến lòng tôi rất hâm mộ, về sau cô kể nhiều hơn về chuyện nhà của cô đi, để cho tôi có cảm giác mình cũng có gia đình."

Khóe miệng tôi hơi nhếch lên, đáp lại: "Được."

Tôi ở bên ngoài vài ngày thì Trình Hiên đã bắt đầu tìm tôi đòi tiền, nói là sau lần trước cho tôi hai triệu thì bản thân đã không còn xu dính túi.

Tôi liền nói chăm sóc cha tôi bên này rất bận rồi nên không rảnh đi gửi tiền mặt, trước tiên sẽ đưa tiền mặt cho anh ta, muôn hai người hẹn một chỗ gặp mặt.

Sau khi nghe xong, anh ta khẩn cấp xếp thời gian và địa điểm với tôi, xem ra cuộc sống sau khi thất nghiệp rất ảm đạm.

Tôi lại nói với anh ta một câu, mình cũng mua quần áo cho Vương Quế Chi, tốn hơn một vạn vì cảm ơn Trình Hiên đã cho vay hai triệu.

Để cho bà ta có rảnh cùng nhau đến đây nhìn xem đồ có hợp hay không, Vương Quế Chi vừa nghe xong liền đáp ứng.

Mà vừa hẹn gặp với anh ta xong tôi liền làm như vô tình nói cho Kiều Mộng qua wechat biết chuyện tôi muốn gặp mặt chồng.

Kiều Mộng phản ứng vẫn rất bình tĩnh, tuy nhiên từ trạng thái tôi biết cô ta chắc chắn sẽ đến xem.
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 25


Tôi nói với Trình Hiên rằng trên đường kẹt xe nên có thể sẽ đến trễ nửa tiếng, anh ta cũng không nói gì, chỉ nói ở đó chờ tôi.

Nói là sẽ đến muộn nhưng trên thực tế đương nhiên tôi phải đi xem náo nhiệt, tôi đeo khẩu trang vào vì không có ý định để cho bọn họ nhận ra.

Chờ tôi đến nơi đó thì phát hiện một đám người vây quanh không biết đang nhìn cái gì.

Trực giác nói cho tôi biết chắc chắn mọi người đang xem trò hề của ba người kia.

Quả nhiên khi tôi ghé sát vào nhìn thấy ba người kia cãi nhau, hơn nữa còn cãi nhau vô cùng dữ dội.

Vương Quế Chi giọng lớn nhất, bà ta hung tợn nói: "Cút đi! Con đ**m tham lam! Bây giờ mày còn muốn tiền sao, không ngờ mặt lại dày như vậy!"

Khẩu trang trên mặt Kiều Mộng đã bị kéo xuống, khuôn mặt của cô ta bị rạch vài nhát, nhìn qua rất dữ tợn. Hơn nữa bọn họ đang cãi nhau nên biểu cảm đều rất vặn vẹo, Kiều Mộng nhìn trông tựa như ác quỷ.

"Bà thuê người rạch mặt của tôi, tôi tìm bà đòi tiền cũng xem như là đáng, nợ m.á.u phải trả bằng máu! Đưa tôi 10 triệu thì tôi sẽ không liên lạc với các người nữa, nếu không cho, bà có tin tôi sẽ g.i.ế.c bà không!"

Kiều Mộng lấy ra một con d.a.o từ phía sau, trên đao lóe lên ánh sáng sắc lạnh, vừa nhìn thấy mặt ai nấy đều trở nên âm trầm.

Quần chúng vây xem có chút sợ hãi đều nói muốn báo cảnh sát.

Vương Quế Chi vừa nhìn thấy tất cả mọi người hướng về bà ta, lúc này liền cười ha ha: "Có bản lĩnh mày g.i.ế.c tao đi, nếu không dù một phân tiền mày cũng không lấy được đâu!"

Kiều Mộng tức giận đến mức hai mắt đỏ lên: "Bà ngay cả mạng của mình cũng không cần sao?"

Vương Quế Chi cười càng vui vẻ.

Trình Hiên cũng ở một bên nhíu mày nói: "Kiều Mộng, cô đừng làm chuyện ngu ngốc, bình yên mà sống không được sao?"

Kiều Mộng nhìn về phía Trình Hiên nói: "Vậy anh cho tôi tiền đi!"

Sắc mặt Trình Hiên lúc này liền chuyển đen: "Tôi một phân tiền cũng không có!"

Vương Quế Chi còn không ngừng mà khiêu khích: "Nếu thật sự có năng lực sao hiện tại không dùng đao đ.â.m c.h.ế.t tao đi, nêú không thì lập tức cút đi!"

Tay Kiều Mộng cầm d.a.o đang run rẩy, làm cho người ta có cảm giác cô ta đang sợ hãi.

Nhưng tôi có thể nhìn ra sát ý trong mắt cô ta.

Một giây sau, một màn khiến người ta không ngờ tới đã xảy ra.

Vốn ba người bọn họ ầm ĩ trên đường cái, xe cộ qua lại không ngừng.

Kiều Mộng vọt về phía trước một bước, Trình Hiên còn chưa kịp phản ứng đã bị cô ta trực tiếp đẩy tới giữa đường, lúc này vừa vặn có một chiếc xe đi qua, ngay cả thắng xe cũng không kịp.

Tất cả mọi người kinh hô một tiếng!

Sau đó bọn họ liền nhìn thấy thân thể Trình Hiên bị đụng lên, lại rơi mạnh xuống, dưới thân thể có một vũng m.á.u lớn, nhìn qua có lẽ đã bất tỉnh nhân sự.

Vương Quế Chi trong nháy mắt thét chói tai!

Bà ta hướng Trình Hiên chạy tới!

Nhưng nghênh đón bà ta lại là con d.a.o của Kiều Mộng, con d.a.o kia đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c bà ta.

Vương Quế Chi giống như không có dự liệu được chuyện này, Kiều Mộng quả nhiên thật sự dám làm như vậy, bà ta phun ra một ngụm máu, trừng to hai mắt nhìn Kiều Mộng: "Mày..."

Kiều Mộng trên mặt có chút điên cuồng, cô ta rút d.a.o ra, lại đ.â.m vào một lần nữa, liên tục hơn mười nhát!

"Không phải bà hủy hoại mặt của ta sao, vậy tôi nhất định sẽ lấy mạng của bà!"

Tất cả mọi người đều bị cô ta dọa phát hoảng, có người định đi qua ngăn cản nhưng sự việc phát sinh quá nhanh, đợi đến bọn họ kịp phản ứng thì Vương Quế Chi đã không còn ngông cuồng như ban nãy. Trình Hiên cũng té xỉu trong vũng máu, không biết sống c.h.ế.t ra sao.

Chỉ có Kiều Mộng ném d.a.o xuống, đột nhiên cười to bỏ chạy, nhìn thần thái của cô ta có thể thấy tinh thần đang không bình thường.

Tôi nhìn cảnh này xong liền đeo khẩu trang lên, xoay người rời khỏi nơi này.
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 26


Mà chờ đến khi tôi được thông báo thì Trình Hiên đã vào phòng chăm sóc đặc biệt, Vương Quế Chi thì c.h.ế.t ngay tại chỗ, đã không cần thiết phải cấp cứu.

Về phần Kiều Mộng, cô ta bị tình nghi cố ý g.i.ế.c người nên đã bị cảnh sát bắt giữ.

Nhưng tình trạng tinh thần của cô ta giống như thật sự có vấn đề, cụ thể tuyên án như thế nào thì hiện tại vẫn đang xử lý.

Cảnh tượng kịch tính này có đứa nhiều người chứng kiến, chuyện đã lan truyền khắp thành phố với tốc độ cực nhanh.

Mà tôi là vợ của Trình Hiên, không, phải nói là vợ trước, cũng bị điều tra.

Hai người chúng tôi đã ly hôn, hiện tại đã là người xa lạ không có quan hệ gì hết, chỉ là tính tình tôi thiện lương nên để cho bọn họ tiếp tục ở nhà tôi mà thôi.

Tôi chỉ khai những điểm yếu của họ cho cảnh sát, vì vậy đã nhanh chóng được tha.

Mà Trình Hiên vẫn đang được điều trị. Vài ngày về sau, anh ta đã tỉnh lại, tuy nhiên vì lúc ấy bị đ.â.m xe quá mức nghiêm trọng nên hai chân đã không cách nào đứng thẳng lần nữa, bác sĩ nói anh ta cả đời này đều phải ở trên xe lăn sinh hoạt.

Sau khi nhận được tin dữ rằng mẹ mình đã qua đời, chuyện này lại đả kích anh ta không ít.

Anh ta cứ gọi tôi qua bệnh viện, nói tôi là vợ anh ấy, y tá cũng gọi điện thoại cho tôi.

Sau khi suy nghĩ một chút tôi cũng quyết định sẽ qua đó xem.

Vì vậy tôi chọn một ngày nắng đẹp để đi, khoan thai bước vào phòng bệnh của anh ta.

Trải qua một loạt suy sụp, Trình Hiên trông già đi hơn 10 tuổi, tóc đã có những sợi bạc, khuôn mặt cũng rất iều tụy.

Vừa nhìn thấy tôi đi tới, Trình Hiên liền lập tức kích động gọi tên tôi, còn bảo tôi lập tức đón anh ta ra ngoài.

Tôi cười chào hỏi anh ta: "Không ngờ anh còn có thể tỉnh lại, xem ra sinh mệnh của anh rất ngoan cường."

Trình Hiên dường như nhạy bén phát hiện giọng nói của tôi không đúng: "Tần Tình, sao em lại dùng giọng điệu này nói chuyện với anh?"

Tôi không để ý đến câu hỏi này của anh ta, cười nói một câu: "Hôm nay ánh mặt trời rất đẹp, tôi đẩy anh ra ngoài đi dạo một chút."

Tuy anh ta nửa tin nửa ngờ nhìn tôi nhưng vẫn gật đầu.

Tôi đẩy anh ta tản bộ trên con đường nhỏ, đột nhiên mở miệng nói: "Có phải anh chưa từng nghĩ mình sẽ có kết cục như vậy không?"

Trình Hiên dường như không hiểu ý tôi, dùng một loại ánh mắt nghi hoặc nhìn lên.

Tôi không nhìn anh ta mà vẫn nhìn về phía trước, khóe miệng mang theo ý cười.

"Mẹ anh c.h.ế.t rồi, tình nhân điên rồi, bản thân trở thành tàn phế, vợ anh còn ly hôn với anh, hiện tại tâm tình thấy thế nào?"

"Tần Tình, rốt cuộc em đang nói cái gì vậy?"

Một câu này của tôi quả nhiên đ.â.m trúng điểm đau của anh ta.

Tôi tiếp tục cười nói: "Không nói gì, chỉ là đang nói việc nhà với anh. Tôi chỉ muốn nói cho anh biết kỳ thật lúc anh hạ độc tôi, tôi cũng đã phát hiện ra có chuyện không đúng."

Trình Hiên quay đầu nhìn tôi: "Em có ý gì?"

Tôi cúi đầu nhìn anh ta, trong giọng nói mang theo châm biếm: "Ý của tôi là, hiện tại anh rơi vào tình trạng này, bên trong có tôi can thiệp vào nha."

Trình Hiên mở to mắt, lập tức nổi lên lửa giận, nhưng hiện tại anh ta mới tai nạn nên trên người một chút sức lực cũng không có, tôi dễ dàng tránh thoát khỏi bạt tay anh ta tát tới, trực tiếp đè anh ta lại, cười uy h**p: "Chậm rãi nghe tôi nói tiếp đi, bằng không tôi cũng không biết mình sẽ làm cái gì nữa đâu."

Con ngươi Trình Hiên lóe lên bất định, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Sau đó tôi từ từ nói với anh ta một loạt các kế hoạch tôi đã giăng ra.

Tôi còn cười hì hì nói: "Cho nên Thần Thần là con của anh, nhưng đã bị anh đưa đến cô nhi viện. Tuy nhiên để nó lớn lên ở cô nhi viện còn hơn lớn lên ở bên cạnh người như anh.

Ngực Trình Hiên phập phồng kịch liệt, sắc mặt đã vô cùng hó coi.

"Tần Tình, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!"

Tôi mỉm cười, người này bây giờ còn dám uy h.i.ế.p tôi sao, cũng quá khôi hài rồi đấy.

"Hiện tại anh đã tê liệt nửa người rồi, cả đời đều không đứng dậy nổi, liệu anh muốn dùng cách nào để đối phó tôi? Từ đầu tới cuối tôi đều không vi phạm pháp luật, chỉ là tạo ra một chút xúc tác, các người rơi vào kết cục như vậy đều là gieo gió gặt bão mà thôi."
 
Kẻ Hủy Diệt Hôn Nhân - Tiểu Thuyết Tộc
Chương 27: Hoàn


Bàn tay Trình Hiên đè lên tay lái xe lăn nổi đầy gân xanh, giống như giây tiếp theo sẽ đồng quy vu tận với tôi.

Tôi chỉ nhắc nhở anh ta một câu: "Trong tay tôi còn có chứng cứ lúc đó anh cố ý đầu độc, nếu như không muốn lăn lộn ở nơi này mà muốn vào ngục giam, vậy cứ việc trả thù đi."

Trình Hiên buông tay ra, khuôn mặt anh ta tuyệt vọng: "Tần Tình, cô thật ác độc."

"Là anh nói muốn hại liền lập tức hại tôi, hiện tại là các người gặp quả báo mà thôi."

Tôi lại cảnh cáo Trình Hiên, nếu anh ta dám tiết lộ một chút nội dung trong lời nói của tôi thì hậu quả anh ta tuyệt đối sẽ không chịu nổi.

Trình Hiên vĩnh viễn chỉ là tên nhát gan, nghe tôi nói như vậy anh ta gì cũng không dám nói ra, chỉ dùng ánh mắt thù hận tiễn tôi rời đi.

Tuy tôi nói không tố cáo anh ta, nhưng theo tôi được biết, anh ta tự tiện tham ô công quỹ đã bị điều tra ra, đã bị đơn vị khởi tố, phỏng chừng không bao lâu nữa sẽ vào tù.

Xem xong tình hình của Trình Hiên, tôi lại đi xem Kiều Mộng.

Trải qua điều tra, lúc ấy Kiều Mộng hành hung có ý thức vô cùng tỉnh táo, cho nên cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự.

Lúc tôi tới thăm, miệng cô ta còn đang lẩm bẩm gì đó. Nhìn bộ dạng này hoàn toàn không tưởng tượng ra lúc ấy cô ta từng là nhân vật nữ thần nổi tiếng trong toàn trường.

Khi mới khai giảng đại học, lúc ấy tôi và Kiều Mộng xem như bạn bè tương đối thân, mặc dù sau này dần dần xa cánh nhưng tôi cũng chưa từng làm tổn thương cô ta.

Nhưng cô ta lại khác.

Lúc ấy mối tình đầu của tôi là một học trưởng cùng khoa. Anh ấy cũng rất tốt với tôi, hai chúng tôi đã trải qua một năm yêu đương ngọt ngào.

Mọi người đều nói chúng tôi rất xứng đôi, về sau nhất định có thể đi vào lễ đường hôn nhân.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, Kiều Mộng lại biến thành tiểu tam chen chân vào tình cảm của tôi và học trưởng.

Vì tôi lớn lên không xinh đẹp bằng Kiều Mộng nên anh ấy vẫn lựa chọn thay lòng đổi dạ, thích Kiều Mộng, buông lời chia tay với tôi.

Anh ấy tuy là một tên cặn bã, nhưng trong một lần tôi ra ngoài bị kẻ bắt cóc cướp bóc, cũng là anh ấy lao lên không màng nguy hiểm cứu tôi ra.

Nếu như không có anh ấy có lẽ tôi chắc chắn đã gặp phải kết cục không tốt.

Có lẽ đây chính là tính mâu thuẫn của con người, anh ấy tuy không phải là người tốt, nhưng ở một mức độ nhất định, cũng không phải là người xấu.

Cho nên tình cảm của tôi đối với anh ấy rất phức tạp, không thích, nhưng cũng không có hận như vậy.

Thời học sinh nào chẳng có yêu hận mãnh liệt như vậy chứ.

Kiều Mộng phát hiện sau khi tôi chậm rãi buông bỏ tình cảm xuống, vẫn k*ch th*ch tôi, ở trước mặt tôi nhắc tới học trưởng kia cưng chiều cô ta cỡ nào.

Toàn bộ quá trình đó tôi đều cười qua chuyện mà không thèm để ý tới cô ta.

Có lẽ điều này làm cho cô ta thấy bất mãn, căn cứ theo như lời bạn cùng phòng nói, Kiều Mộng ghen tị với tôi, coi tôi như cái đinh trong mắt, cái loại ghen tị đ.â.m vào trong thịt.

Cho nên cô ta mới muốn cướp bạn trai tôi.

Bây giờ thấy tôi không quan tâm thì Kiều Mộng lại cho rằng tôi đang giả bộ kiên cường.

Có một ngày cô ta đột nhiên nói cho tôi biết, cô ấy bảo học trưởng kia vì cô ta mà tự sát, hỏi học trưởng kia có nghe lời cô ta hay không.

Nhìn khuôn mặt đắc ý của cô ta tôi như nhìn thấy ác ma.

Học trưởng thật sự đã làm theo.

Tuổi trẻ của anh ấy đã rời khỏi thế giới này.

Mà tôi cũng bởi vì chuyện này mà gặp ác mộng trong một thời gian dài, khi đó sắp tốt nghiệp nên tôi dọn ra ngoài, rồi gặp được Trình Hiên.

So với học trưởng xuất sắc, Trình Hiên có vẻ bình thường lại thành thật, tôi cho rằng anh ta đáng tin cậy nên một lòng một dạ đ.â.m vào thế giới của anh ta.

Nhưng hiện tại sự thật đã chứng minh, con người đều không đáng tin cậy, chỉ có thể dựa vào chính mình.

"Kiều Mộng, đây coi như là cô ác hữu ác báo đi?"

Tôi nhẹ nhàng mở miệng. Lúc đó tôi hèn nhát nên đã lựa chọn chạy trốn. Nhưng bây giờ tôi đã chiến thắng cô ta, cũng chiến thắng chính mình.

Kiều Mộng nhìn thấy tôi, ánh mắt không ngừng d.a.o động, còn cười ngây ngô.

Bởi vì có người nhìn nên tôi cũng không nói nhiều, chỉ nhìn cô ta nói thêm một câu: "Kỳ thật không có phú hào nào có tài sản hơn trăm triệu muốn cưới cô, đó đều là diễn viên tôi tìm, cô có vui không?"

Ý thức Kiều Mộng lúc tốt lúc xấu, trong lúa này cô ta đột nhiên tỉnh táo.

Nghe thấy những gì tôi đang nói, cô ta lập tức hét lên, hận không thể xuyên qua kính g.i.ế.c tôi.

Tôi nhìn cô ta một cái, cầm túi xách bước đi ra ngoài.

Cha mẹ của tôi đã ôm Lâm Lâm đang chờ bên ngoài, tôi cười đi về hướng bọn họ.

Ở trong xe, Lâm Lâm kể một chuyện cười, chọc cho ba người chúng tôi vui vẻ.

Chắc ngày mai cũng là một ngày đẹp trời.
 
Back
Top Dưới