Ngôn Tình Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ
Chương 40: Chương 40


Tôi dùng cánh tay chống đỡ thân thể anh ta, mất hứng nói: “Kỳ thật chị anh vào cửa anh nghe thấy được, mà cố ý không biết, anh nói anh còn có tính người không?”
Miêu thuật ánh mắt hơi có chút ảm đạm, “Kỳ thật em căn bản không nên đi, vì sao không tự tin như vậy?”
Tôi cắn cắn môi, “Chính là mấy ngày nay giống như nằm mơ, em có chút không phân rõ lúc nào thì là sự thật… Á… Đau…” Tôi ăn đau đến hút ngụm khí lạnh, “Anh cắn em làm gì?”
Miêu Tam ngẩng đầu, vươn tay xoa xoa vị trí trên vai tôi bị anh ta cắn, sau đó lại kéo tôi ôm vào trong lòng, “Không phải em nói như nằm mơ sao? Anh giúp em chứng thực kỳ thật không phải em đang nằm mơ, hết thảy đều là chân thật …”
Tôi an tâm tựa vào trong ngực Miêu Tam, đáy lòng có một loại ấm áp, dường như chưa ai từng đem lại cho tôi, thực xa lạ.
**********************
Buổi chiều, Miêu Tam tựa như có rất nhiều công việc, sau khi đưa tôi về nhà bèn vội rời đi.
Vừa thay xong quần áo, tôi nhận một cuộc điện thoại xa lạ. Khi đó, tôi ôm tâm tình không yên đi đến nơi đối phương chỉ định.
Trong quán trà cổ kính, có người khẽ vỗ đàn tranh. Nhạc khúc từ từ truyền đến, cũng không thể làm cho tâm tình của tôi được nổi giây lát bình tĩnh, đối phương nhưng thật ra cũng không có vòng vo lắt léo, “Dư tiểu thư, lần trước tôi đã nói với cháu, chẳng lẽ… Nhanh như vậy cháu đã quên sao?”
Tôi c ắn môi dưới suy nghĩ thật lâu, “Chú Miêu, thực xin lỗi…”
“Cháu… Có ý gì?” Miêu Hiển Lệnh cau mày.
Tôi cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn ông ta, “Chú Miêu, thật ra cháu rất mâu thuẫn, bởi vì từ nhỏ chị cháu nói cho cháu biết bất kể lúc nào cũng nhất định phải tôn kính trưởng bối, nhưng mà, đối mặt ngài, cháu thực sợ hãi, hơn nữa không biết nên dùng thái độ gì…”
Miêu Hiển Lệnh như trước cau mày.
Tôi đứng lên đối Miêu Hiển Lệnh cung kính cúi người, “Chú Miêu, bởi vì có thể lát nữa lời nói của cháu sẽ làm ngài mất hứng, cho nên trước tiên cháu nói lời xin lỗi ngài trước, rất xin lỗi…” Nói xong, tôi lại ngồi trở lại đối diện Miêu Hiển Lệnh, “Cháu biết gia cảnh cháu và con ngài hẳn là đối tượng kết giao có thể có chút sai biệt, có điều, cháu nghĩ nếu chính là lý do đơn giản này, ngài còn không đến mức ngày hôm sau mới muốn đuổi cháu đi. Cháu kỳ thật cũng không muốn biết ngài rốt cuộc là vì sao muốn đối xử với cháu như vậy, nhưng, cháu muốn nói là, cháu tuy rằng không có bản lãnh gì, nhưng cháu không yếu đuối, hơn nữa cháu hiện tại thật sự rất nghiêm túc muốn kết giao cùng con ngài. Nếu ngài thật sự chán ghét, cháu cam đoan không xuất hiện ở trước mắt ngài là được.” Nói xong tôi lại đứng dậy, “Chú Miêu, nếu không có chuyện gì, vãn bối đi trước một bước…”
Tôi thấy Miêu Hiển Lệnh không có phản ứng, vì thế tôi cúi đầu tính rời đi.
“Chờ một chút…” Miêu Hiển Lệnh gọi tôi lại, tôi cung kính đứng ở một bên chờ xử lý.

Miêu Hiển Lệnh cũng đứng lên, “Cháu dù thế nào cũng không nghe tôi phải không?”
Tôi mỉm cười, “Đúng cháu sẽ nghe, nếu chuyện không hề có đạo lý cháu khẳng định sẽ không…”
Miêu Hiển Lệnh thở dài, “Một ngày nào đó cháu sẽ hiểu rõ tôi đúng…” Nói xong, ông ta rời khỏi quán trà trước khi tôi đi, tôi gãi gãi đầu suy nghĩ, ông ta rốt cuộc ý gì?
**************************
Lương Sâm có công việc trong người, ngày hôm sau liền trở về thành phố X.
Sau tình hình ba tôi càng ngày càng tốt, gần đây ngược lại còn có thể đi mua đồ ăn làm cơm. Rất nhiều chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt, tôi thường xuyên âm thầm tính toán may mắn rốt cục hết khổ.
Tôi quyết định quan sát ba tôi vài ngày rồi da mặt dày xin bà chủ cho quay lại đi làm.
Gần đây Miêu Tam hình như bận rộn, nhưng kẻ trước kia cứ luổn quẩn ở trước mắt tôi đến phiền hai ba ngày không có xuất hiện, tôi ngược lại cảm thấy có chút không quen. Mơ hồ còn có chút bất an, chẳng lẽ loại công tử này nhanh như vậy đã chán ?
Có điều Miêu Tam không liên hệ tôi, tôi cũng không muốn mặt dày đi gọi cho anh ta.
Cứ như vậy qua dăm ba bữa, tôi thế nhưng có chút cảm giác đứng ngồi không yên.
Buổi tối, Tần Hương Liên gõ cửa nhà tôi, tôi vừa mở ra, liền trông thấy điệu cười sáng lạn của cậu ta.
Tôi bất an nói: “Cười đến trong lòng tôi sợ hãi, cậu lại có chuyện gì, nói thẳng đi…”
Tần Hương Liên chen vào nhà tôi, lôi kéo tay của tôi nói: “Nam Nam, chúng ta có phải người thân hay không?”
“Lão Tần, được rồi, đừng làm nền…” Tôi không kiên nhẫn nói.
Tần Hương Liên tiến lên ôm lấy tôi, “Nam Nam cậu tốt nhất …”

Tôi đẩy cậu ta ra, “Lần trước tôi dường như đã nói với cậu đó là một lần cuối cùng?”
Tần Hương Liên mất hứng nhìn tôi, “Bây giờ người ta thật sự không có cách nào mà…”
*****************************
“Dư tiểu thư, không biết bình thường cô có sở thích gì?” Đối diện người đàn ông rõ ràng đã quá tuổi trưởng thành lại còn nổi đầy mụn dậy thì lễ phép dò hỏi tôi ý nghĩ có chút không tập trung.
Tôi vội thay nụ cười tao nhã luyện trước gương hồi lâu, “Tôi bình thường cũng không có sở thích gì đặc thù, chỉ là thích nấu cơm, đọc sách, nhất là phương diện sách văn học.”
Người đàn ông cười nói: “Nhìn không ra Dư tiểu thư lại còn có thể xuống bếp, hiện tại cô gái giống như cô vậy rất ít.”
Tôi cúi đầu che miệng hơi nở nụ cười, “Vâng, ba mẹ tôi quản giáo tôi rất nghiêm khắc, cho nên nấu cơm việc gia đình gì, tôi vẫn làm một ít, kỳ thật làm một vợ đảm mẹ hiền là giấc mộng của tôi.”
Kỳ thật nói xong lời này bản thân tôi thiếu chút nữa muốn ói ra, nhưng mà người đàn ông đối diện hiển nhiên không đồng cảm thụ với tôi.
Người đàn ông nhếch miệng cười nói: “Chính là không biết về sau có hay không cơ hội nếm thử tay nghề Dư tiểu thư?”
Anh ăn không chết tôi cũng hạ độc chết anh!
Tôi phát tác bực tức trong lòng xong, xả ra một nụ cười hữu hảo, “Đương nhiên là có cơ hội. Có điều, người đàn ông vĩ đại như Lý tiên sinh đây, nhất định có cả đám cô gái xếp hàng xuống bếp cho ngài nhỉ?”
Tôi lại ói…
Người đàn ông lập tức cười đến lộ hết cả lợi, “Quá khen quá khen, kỳ thật tôi đối với phụ nữ yêu cầu rất cao, bằng không cũng sẽ không hơn ba mươi còn chưa thành gia.”
Tôi: “…”
Lúc này, điện thoại của tôi vang lên, tôi ngượng ngùng nói: “Lý tiên sinh, thật sự ngại quá, tôi đi ra ngoài tiếp điện thoại.”

Anh ta ra dáng thân sĩ bày tư thế mời, nói: “Dư tiểu thư xin cứ tự nhiên.”
Tôi cười gật gật đầu, sau đó cầm di động lui đến ngoài cửa quán cà phê.
“Nam Nam, good, vô cùng tốt, cậu bây giờ tìm cớ rời đi là OK …” Đầu kia điện thoại Tần Hương Liên khoa trương kéo giọng nói, tôi cách điện thoại đều có thể tưởng tượng đến bộ dáng cậu ta khi nói chuyện khoa trương vung cánh tay.
Tôi không tự giác đưa điện thoại di động cách xa bên tai một ít, chờ cậu ta nói xong mới lại cầm lại bên tai.
Tần Hương Liên nói: “Nam Nam, trở lại giả dạng tao nhã tạm biệt thì hoàn thành nhiệm vụ rồi, nhớ kỹ, tao nhã…”
Tôi cúp điện thoại quay lại bên cạnh Lý tiên sinh kia, “Lý tiên sinh, thật sự là ngượng ngùng mà, trong nhà tìm tôi có việc gấp, tôi hiện tại lập tức chạy trở về. Hôm nay thật sự rất vui vẻ, cám ơn ngài.” Nói xong tôi xách túi đi ra ngoài.
Người nọ vội đứng lên, “Tôi tiễn cô nhé.”
“Không cần không cần, bắt xe cho tiện, chúng ta liên hệ điện thoại…” Tôi cười làm điệu bộ gọi điện, sau đó xoay người bèn đen mặt đi ra ngoài.
Người đàn ông phía sau ân cần kiên trì, “Cô bé như em đi một mình tôi vẫn lo lắng mà, tôi đưa em đi…” Nói xong thế nhưng còn thò tay giữ chặt cánh tay của tôi, sự lôi kéo xa lạ này lập tức làm cho tôi phản cảm đến cực điểm.
Tôi đang tính toán ở trong lòng làm thế nào đá đít tên da trâu này, cảm giác phía bên phải mình có một luồng áp lực mạnh mẽ, tôi nhịn không được quay đầu nhìn lại, nhất thời như bị gió lốc tập kích.
“Vị tiên sinh này, cô ấy còn không tới lượt anh đưa tiễn…” Người tới sắc mặt âm lãnh đến cực điểm, một tay túm tôi về bên mình, tôi nhất thời khẩn trương cúi thấp đầu xuống.
Vị Lý tiên sinh kia lại nghi hoặc nhìn tôi, không vui hỏi: “Dư tiểu thư, đây… Sao lại thế này?”
Tôi đột nhiên nghĩ đến Tần Hương Liên, tức khắc trong lòng rối loạn, tôi cũng không thể để cho Miêu Tam làm hỏng việc của Tần Hương Liên. Vì thế, tôi quay đầu nói Miêu Tam: “Anh một kẻ bạc tình, chúng ta không phải chia tay rồi sao? Anh đừng quấn lấy tôi!” Nói xong tôi đẩy Miêu Tam một phen.
Miêu Tam lập tức phát hỏa, “Chia tay? Chúng ta? Khi nào?”
Nói tới đây, tôi lại cũng oán khí nổi lên, “Tam thiếu gia, ngài mấy ngày không có tin tức, đây không phải là rõ ràng chia tay sao?”
Miêu Tam tựa như tức giận càng sâu hơn tôi, “Anh là muốn xem một chút em rốt cuộc có biết chủ động tìm anh hay không, không nghĩ tới em lại có thể đang vô cùng cao hứng theo người đàn ông khác ước hẹn? Em không muốn sống hả?”
Đáy lòng tôi đột nhiên bò lên một tia ấm áp, “Anh là… Cố ý không tìm em?”
Miêu Tam quay mặt qua một bên, tức giận không chút nào tiêu tan.

Tôi dùng cánh tay cọ cọ anh ta, “Người ta tưởng rằng anh chán em rồi…”
“Đủ rồi, Dư tiểu thư, cô có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý hay không?” Lý tiên sinh bên cạnh đột nhiên nói chuyện, tôi dường như thấy được sắc mặt căm hận của Tần Hương Liên, vội bắt đầu giải thích, “Lý tiên sinh, thực xin lỗi, tôi vốn nghĩ một lần nữa bắt đầu lại, nhưng mà anh xem, người này không có tôi có khả năng sống không nổi, cho nên…”
Vị Lý tiên sinh kia tức giận xoay người bỏ đi, tôi đối với bóng dáng của anh ta lắc đầu, “Xong rồi, Miêu Tam, anh hại chết em, tối nay em bị Tần Hương Liên làm thịt, nhớ hoá vàng mã cho em…”
Lúc nói chuyện, điện thoại Tần Hương Liên đã giết tới, tôi vội cung kính tiếp lên.
“Dư Thắng Nam, cậu, cậu làm cái gì quỷ? Lần trước cậu cho người gia đi tàu bay giấy, lúc này lại chọc người ta tức bỏ đi, rốt cuộc cậu muốn thế nào?” Tần Hương Liên ở đầu kia điện thoại rống giận.
Tôi đang muốn mở miệng giải thích, Miêu Tam đột nhiên cướp mất điện thoại của tôi, đặt ở bên tai lạnh như băng nói: “Về sau loại chuyện này đừng có tìm Dư Thắng Nam nữa, bởi vì… Tôi sẽ rất không vui …”
Nói xong lại trả điện thoại về trên tay tôi, tôi vẻ mặt đau khổ kêu một tiếng “Lão Tần” .
Tần Hương Liên thanh âm bình tĩnh xuống, “Ôi, về sau tôi cũng không dám sai bảo cậu nữa, có người cho cậu chỗ dựa , tôi sợ rồi.”
Tôi kéo nụ cười nói: “Lão Tần, đây là ngoài ý muốn ngoài ý muốn…”
Tần Hương Liên nói: “Được, không nói nữa, tôi phải đi theo người ta ra vẻ đáng thương đây.”
Tôi có chút hối lỗi cúp điện thoại, vừa nhìn về Miêu Tam, sắc mặt anh ta vẫn lạnh lẽo. Tôi đây cũng không ra vẻ đáng thương sao?
Vì thế tôi cười bồi nói: “Anh xem, em không phải cố ý cùng đàn ông ước hẹn, đó là Tần Hương Liên xin em giúp đỡ …”
Miêu Tam nhìn hướng hai người đàn ông trung niên chờ anh ta ở xa xa mỉm cười gật đầu, sau đó quay đầu lại thấp giọng nghiêm túc nói với tôi: “Anh hiện tại không đếm xỉa tới em, chờ anh xong việc xem anh làm thế nào chỉnh em…” Nói xong nhìn tôi chăm chú, “Mau mau tự mình bắt xe về nhà đi…”
Tôi vội nghiêm chào, “Vâng, sếp trưởng.”
Suốt một buổi tối tôi đều đang chờ mưa rền gió dữ của Miêu Tam, nhưng đến mười một rưỡi tối còn như trước gió êm sóng lặng khiến cho người ta hốt hoảng trong lòng. Miêu Tam vẫn không có tìm tôi, tôi đây rốt cuộc có nên chủ động gọi điện hoặc là nhắn tin cho anh ta không?
Nhưng mà tin nhắn tôi soạn đi soạn lại cuối cùng vẫn là bị tôi xóa đi, điện thoại cũng là trước sau không có dũng khí không rút ra được.
Vì thế, tôi suy nghĩ bèn xuống lầu bắt xe trực tiếp đi nhà Miêu Tam.
 
Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ
Chương 41: Chương 41


Tất cả lý tưởng hào hùng mới rồi khi tôi đi vào cửa nhà Miêu Tam đều tan thành mây khói.
Gõ hay không gõ cửa tôi cũng đấu tranh ước chừng mười phút. Vì thế, tôi ngồi ở bậc thềm cửa nhà Miêu Tam soạn tin nhắn: anh đã ngủ chưa?
Tôi suy tư thật lâu mới gửi tin, sau đó là nôn nóng chờ đợi, có điều một lát sau Miêu Tam liền nhắn tin trả lời tôi, hai chữ rất đơn giản: ngủ rồi
Tôi thở dài, người ta đã ngủ, tôi còn có thể nói cái gì đây? Rõ ràng không muốn để ý tôi, nếu không tôi cũng trở về tắm rửa đi ngủ thôi.
Tôi đang do dự có đi hay không, Miêu Tam lại nhắn vào một tin: chuyện gì
Trong lòng tôi vui vẻ, trả lời: nếu anh còn chưa ngủ, phiền xuống giường mở cửa cho em.
Tin gửi đi còn chưa đến vài giây, thậm chí ngay cả tôi còn chưa kịp đứng lên từ bậc thềm cửa nhà Miêu Tam, cửa đã bị mở ra. Nguyên bản tôi tựa vào trên cửa không hề chuẩn bị ngã ngửa vào cửa nhà Miêu Tam.
Sắc mặt Miêu Tam vẫn nghiêm túc như trước, tôi vội bò lên cười hì hì nói: “Qua cửa đều là khách, biểu cảm này của anh thật sự là… Không hiếu khách mà…”
Miêu Tam mặt không chút thay đổi xoay người trở về phòng, tôi vào nhà khép cửa lại sau đó giống như chó săn đi theo sau anh ta.
Miêu Tam cứ đi cứ đi đột nhiên xoay người một cái, tôi bị giật mình, có điều vẫn thay một nụ cười nịnh nọt. Miêu Tam nhíu mày hỏi: “Đến làm gì?”
Tôi gãi gãi đầu, “Đêm dài đằng đẵng lòng không muốn ngủ…”
Miêu Tam vẫn xụ mặt. Tôi ha ha cười nói: “Người ta… Vẫn chờ anh điện thoại tới…” Tôi càng nói càng nhỏ giọng, cuối cùng không tự giác cúi thấp đầu xuống.
Miêu Tam nói: “Chờ anh gọi điện vì sao không gọi cho anh?”
Tôi ngẩng đầu nói: “Em sợ quấy rầy anh, không biết anh lúc nào rảnh, hơn nữa, anh luôn nói gửi tin nhắn là lãng phí cuộc sống, em cũng không dám dễ dàng lãng phí cuộc sống của mình, cho nên, em nghĩ anh lúc nào rảnh rỗi sẽ tìm em …”
Sắc mặt Miêu Tam rốt cục dịu xuống, “Vậy sau này?”
Tôi xoa xoa thái dương, “Gọi, không có việc gì cũng gọi cho anh, mãi đến anh nói em phiền mới thôi…”

Miêu Tam đột nhiên lại nghiêm túc hỏi: “Đến thế nào?”
“Bắt xe đến, quá mười một giờ còn tăng giá đấy …” Nên nói bình thường tôi lửa cháy đến chân mày mới bắt xe, hiện ở trong lòng có chút đau đớn.
Miêu Tam nhướng mày hỏi: “Như thế nào? Cảm thấy thiệt thòi?”
Tôi vội xua tay, “Không dám không dám, vì anh, vài đồng ấy tính là gì? Đương nhiên, nếu anh chịu chi trả em cũng không ý kiến.” Nói xong tôi lục hóa đơn trong túi ra.
Không nghĩ tới Miêu Tam thật sự nhận lấy, dở khóc dở cười nói: “Dư Thắng Nam, đây cũng mệt em nghĩ ra được.” Nói xong vô cùng khinh thường tiện tay ném đi.
Tôi vội nhặt lên, “Làm gì thế, anh nghĩ rằng em thực sự tìm anh chi trả hả, người ta nói đùa với anh thôi. Em đây là gửi cho lão Tần, cậu ta tìm hóa đơn khắp thế giới đó.” Tôi vuốt phẳng hóa đơn sau đó cất vào túi có chút mất hứng nói, “Kỳ thật em thật không biết anh vì sao tức giận, em cũng nói đó là em làm việc cho lão Tần, cũng không phải thật sự hẹn hò cùng người khác giới, hơn nữa, cho dù là em hẹn, em cũng không thể hẹn cái dạng đó chứ? Còn có, anh xem, bởi vì anh xuất hiện, hỏng chính sự của lão Tần, tối hôm nay lão Tần cào cửa nhà em, em cứ thế không dám mở, nếu thả cậu ta đi vào, lúc này em đã không thể sống sót đến được chỗ anh…”
Miêu Tam cau mày nói: “Dư Thắng Nam, ban đầu anh chính là cảm thấy em có chút dong dài mà thôi, hiện tại mới phát giác em thế nào giống như đúc người nói ho lao.”
“Được, em không lải nhải.” Nói xong, tôi vội câm miệng nhìn anh ta.
Miêu Tam dang cánh tay dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi, tôi lắc lắc đầu không hiểu ý tứ của anh.
Miêu Tam tức giận đến thở dài, nói rõ ra: “Lại đây ôm một cái…”
Tôi “ồ” một tiếng, vội vàng nhào vào trong lòng anh vòng lấy thắt lưng của anh, Miêu Tam cũng đột ngột xiết chặt cánh tay.
Miêu Tam tì cằm ở đỉnh đầu tôi, nói như đùa: “Anh chỉ là muốn xem xem em có thể chủ động tìm anh hay không, không ngờ em liền thực sự không tìm anh, lòng anh đều bị em tổn thương.”
Tôi ở trong lòng Miêu Tam ngẩng đầu, “Thật ra em muốn gọi đến, chỉ là, em sợ anh kỳ thật đã hối hận …”
“Vì sao nghĩ như vậy?” Miêu Tam cúi đầu hỏi tôi.
Tôi dán hai má tại trong ngực Miêu Tam không nói gì, Miêu Tam cũng không lên tiếng. Sau đó Miêu Tam ôm tôi đến trên giường giúp tôi cởi áo khoác và giày, ôm chặt tôi nằm ở trên giường.

Tối nay Miêu Tam quy củ khác thường, chúng tôi thậm chí ngay cả hôn môi đều không có cứ như vậy dựa sát vào nhau ngủ thiếp đi.
*********************
Tôi cùng Miêu Tam trải qua mấy ngày gần đây ở chung tựa như càng ngày càng hài hòa, chỉ là ba tôi sau khi tỉnh táo đối với Miêu Tam đã có một loại lạnh nhạt như có như không, cứ cảm thấy dưới sự yên ả là từng gợn sóng dập dờn tôi không nhìn ra, sẽ vào một ngày nào đó biến thành cơn sóng thần dữ tợn ập lấy tôi, đương nhiên, cũng có lẽ là tôi nghĩ quá nhiều.
Thời gian này bà nội Miêu và ông nội Miêu lần lượt gọi điện cho tôi, tôi đại khái úp mở một chút tình hình của ba tôi, cũng vì bản thân đi không từ giã mà xin lỗi, cũng may hai cụ đều rất thông suốt, tới tấp bảo tôi chăm sóc ba ba cho tốt, có rảnh thì trở về thăm bọn họ.
Tôi chỉ có thể gật đầu đáp lời, trong lòng hiểu rõ, chỉ cần là một ngày Miêu Hiển Lệnh không tiếp nhận tôi, thì một ngày tôi cũng không có khả năng bước qua cánh cửa đó.
Như vậy thật yên lặng qua vài ngày, tôi chủ động đi công ty tìm bà chủ. Từ lúc bắt đầu đi làm tôi chưa từng rảnh rỗi thời gian dài như vậy, nếu không kiếm tiền, tôi cùng ba tôi uống gió Tây Bắc.
Cũng may bà chủ nghe tôi nói muốn đi làm một lần nữa, cao hứng vô cùng, tôi cũng rốt cục thì thả lỏng tâm tình. Vốn tưởng rằng từ chức vậy bà chủ sẽ nói một tràng dài, không nghĩ tới trong lòng bà ấy còn thật sự nghĩ đến tôi, tôi nhất thời nắm tay quyết định sau này làm trâu làm ngựa cho bà chủ.
Vì lấy lòng Tần Hương Liên đắc tội lúc trước, tôi ngày đầu tiên đi làm tới trung tâm thương mại cắn răng mua cho Tần Hương Liên một cái caravat vô cùng đắt tiền cũng hẹn cậu ta đi ăn cơm bồi tội.
Khi tại phòng bao tôi trình caravat qua cho Tần Hương Liên, Tần Hương Liên nhướng mày khinh thường nói: “Yô, vắt cổ chày ra nước tiêu không ít tiền nha?”
Tôi ha ha cười nói: “Hai ta là ai với ai? Không đề cập tới tiền không đề cập tới tiền.”
Tần Hương Liên bĩu môi, “Ánh mắt thật đúng là kém…”
Tôi nghi hoặc nói: “Không đúng nha, cái này không phải là lần trước hai ta cùng nhau đi dạo phố cậu ngại đắt không mua sao?”
Tần Hương Liên nhíu mày xem kỹ một phen, “Ngày đó là nhìn xa, hôm nay là nhìn gần, nhìn gần thực không bằng nhìn xa.”
“Không cần thì dẹp đi.” Nói xong cố ý làm động tác cướp về.
Tần Hương Liên vội nhấc lên, “Ơ kìa, có người như cậu sao? Đồ đã tặng đi còn muốn mang về.”

Tôi cười nói: “Được rồi, bạn yêu, cậu xem ngày đó cũng đừng oán tôi, ai biết sẽ đụng phải Miêu Tam chứ…”
Tần Hương Liên căn bản đã không nghe tôi nói, mà cầm cái caravat kia ướm ướm lên áo sơ mi của mình, đỏm dáng hỏi: “Thế nào thế nào? Phối với cái áo sơ mi phấn hồng này của tôi hẳn là rất đẹp nhỉ?”
Nguyên lai thằng nhãi này đã sớm không tức giận, sớm biết vậy không mua lễ vật, tiền của tôi tiền ơi tiền ơi tiền…
************************
Ngày hôm sau phải đi làm, tôi lấytoàn bộ thông tin khách hàng của mình ra chỉnh sửa lần nữa.
Đại khái hơn mười giờ, Miêu Tam gọi điện đến.
“Em đang làm gì vậy? Anh đến tìm em được không?” Miêu Tam ở đầu kia điện thoại nói.
“Thôi, ngày mai em phải đi làm. Ngày mai tan tầm chúng ta gặp mặt được không?” Tôi như trước lật thông tin khách hàng.
Miêu Tam lại nói: “Nhưng mà anh ngủ không được.”
Tôi cười đề nghị: “Vậy anh đêm cừu đi…”
Miêu Tam nói: “Đếm heo được không?”
Tôi khép lại thông tin khách hàng, đi trở về bên giường nằm xuống, “Đương nhiên có thể .” Tôi sao lại có một loại ảo giác mình đang dỗ trẻ con nhỉ?
Miêu Tam đầu tiên thấp giọng cười, sau đó nói: “Anh đây đếm heo, em giúp anh nghe, anh ngủ em mới gác điện thoại được không?”
Tôi cười gật đầu, “Được rồi, anh đếm heo đi, em nghe.”
Miêu Tam nói tiếng “Được”, sau đó nghiêm túc bắt đầu đếm, “Một Dư Thắng Nam, hai Dư Thắng Nam, ba Dư Thắng Nam…”
“Miêu Tam!” Tôi nhất thời ngắt lời ta.
Tiếng cười khoái trá của Miêu Tam từ trong ống nghe truyền tới, sau đó là lời nói dịu dàng, “Làm sao bây giờ? Anh muốn em theo giúp anh ngủ…”
Tôi nhất thời hô hấp có điểm khó khăn, có một loại ngọt ngào quá đáng khiến cho tôi say đến ngũ tạng lục phủ đều tê dại theo.

Tôi hắng giọng, “Quá muộn rồi, ngày mai em thật sự phải đi làm…”
Miêu Tam thở dài, “Vậy anh ngày mai tan tầm anh qua đón em, buổi tối em ở chỗ anh được không?”
Trách không được đêm nay giọng điệu của Miêu Tam dịu dàng như thế, té ra là ngày ‘Xuân’ đến rồi…
Chỉ là tôi vẫn bị thanh âm trầm thấp của Miêu Tam mê hoặc, ma xui quỷ khiến gật gật đầu, “Được…”
Tôi biết “Được” này ý nghĩa gì? Nhưng tôi nghĩ, có lẽ cũng không coi là sớm. Chẳng qua tôi ngoài miệng vẫn cố ý nói: “Chỉ là ngủ mà thôi…”
Miêu Tam mừng khấp khởi nói : “Anh muốn ôm em ngủ…”
Tôi “Ừm” một tiếng cười cúp điện thoại, bắt đầu nằm xuống ngủ, nhưng nghĩ đến ngày mai nhìn thấy Miêu Tam hai ngày không gặp mặt, lại còn có thể có chút khẩn trương.
Vừa tắt đèn điện thoại của tôi lại vang lên, tôi mơ mơ màng màng nhấn nút nghe, “Lại làm sao vậy?”
“Dư tiểu thư, trễ như vậy quấy rầy cháu thật sự ngại quá.”
Tôi lập tức từ trên giường bật dậy, “Cô, không quấy rầy không quấy rầy.”
Đây là mẹ của Lương Sâm từ thành phố X gọi tới, tôi nhất thời có chút sợ hãi.
Mẹ Lương Sâm là giáo viên, nói chuyện vĩnh viễn là không nhanh không chậm, khiến cho lòng người nháy mắt có thể yên bình xuống. Có điều con người cô tuy rằng ôn hòa thân thiết, chỉ là lại luôn làm cho người ta có một loại cảm giác xa cách khó hiểu. Kỳ thật, tôi có phần sợ cô. Sau khi chị tôi qua đời, cả nhà bọn họ chuyển khỏi thành phố cũ, tôi liền không còn gặp cô nữa, chỉ là giọng nói, ngữ điệu của cô cũng là làm cho tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Lúc này,mẹ Lương còn nói: “Cô lén tìm được số của cháu ở di động của Lương Sâm, thật sự là có chút mạo muội.”
Tôi vội hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì hay không?”
Mẹ Lương thở dài, “Cháu có rảnh đến thành phố X một chuyến không? Cô muốn gặp mặt tâm sự tình hình của Lương Sâm với cháu…”
Tôi mơ hồ có một cảm giác vô cùng không tốt, vì thế tôi tính toán trong lòng một phen, mở miệng nói: “Được, sáng mai cháu sẽ xuất phát…”
 
Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ
Chương 42: Chương 42


Ngày hôm sau tôi ôm ấp muôn phần áy náy lại xin phép bà chủ, không nghĩ tới bà chủ thật sự đối đãi tôi tốt vô cùng, hỏi cũng không hỏi một câu, chỉ bảo tôi xử lý mọi chuyện xong, lại quay về an tâm công tác.
Tôi đem một cái caravat lấy lòng gửi nhờ ba tôi cho Tần Hương Liên rồi thẳng tiến nhà ga mua vé xe lửa đi thành phố X, đến lúc tôi hừng hực đuổi tới thành phố X đã là ba giờ chiều.
Mẹ Lương nói cho tôi địa chỉ, chờ khi bắt xe đi đến nhà Lương Sâm, mẹ Lương đã ở dưới lầu chờ tôi một hồi lâu.
Rất nhiều năm không gặp, bộ dáng của bà không thay đổi quá lớn, chỉ là tóc lại trắng không ít. Tôi co quắp bất an ngồi ở phòng khách nhà Lương Sâm, mẹ Lương rót cho tôi chén nước, “Thắng Nam à, thật sự là ngại quá, để cháu vội vàng tới đây.”
Tôi cười cười, “Không có việc gì, dù sao giao thông rất thuận tiện, vài tiếng đồng hồ là tới nơi. Khách sáo xong, tôi hỏi, “Anh…” chữ ‘Rể’ chưa ra khỏi miệng, tôi vội sửa, “Lương Sâm… Rốt cuộc làm sao vậy?”
Mẹ Lương cô đơn ngồi ở trên sô pha bên cạnh tôi nhìn tôi nói: “Kỳ thật từ sau khi chị cháu qua đời, tình hình Lương Sâm thật không tốt, cô nghĩ nó sẽ dần dần tốt lên, có điều, trải qua thời gian lâu như vậy, nó quả thật là từ từ tốt lên, nhưng hiện tại…”
Tôi liều mạng kìm nén suy nghĩ xúc động muốn lay lắc bà ấy, tâm bình khí hòa hỏi: “Anh ấy rốt cuộc làm sao vậy?”
Ánh mắt Mẹ Lương ảm đạm xuống, “Thật ra nó vẫn có vấn đề say rượu, hơn nữa luôn trong quá trình làm trị liệu tâm lý.”
Tôi nhất thời trái tim rớt mấy nhịp, “Cô, chuyện xảy ra khi nào?”
“Bắt đầu từ sau khi chị cháu qua đời, sau đó đã dần dần tốt hơn, nhưng mà một thời gian trước lúc cô đi thu dọn phòng nó, cô phát hiện nó dường như lại quay về như trước, cô… Thật sự rất sợ hãi.” Mẹ Lương đôi mắt bắt đầu ướt át, “Tính cách Lương Sâm luôn rất hướng nội, chuyện trong lòng chưa bao giờ nói với người khác, kỳ thật, cô biết trong lòng nó đối với chuyện lúc trước cô ngăn cản nó cùng chị cháu kết giao vẫn rất bất mãn…”
Tôi có chút không thể tin được, Lương Sâm ít lời ôn hòa làm sao có thể đang trường kỳ làm trị liệu tâm lý, vì sao những điều này tôi cho tới bây giờ cũng không biết? Không phải tôi là người thích anh bao nhiêu năm nay sao? Tôi làm sao có thể chưa từng lưu ý đến chi tiết này?
Lúc này, mẹ Lương lôi kéo tay của tôi nói: “Lương Sâm không có bạn bè gì, có vẻ thân mật với nó cũng chỉ có cháu, cho nên cô thật sự là không có cách nào, Thắng Nam à, cháu giúp cô, cô thật sự rất sợ nó lại giống như trước kia…”
Tận đến khi tôi rời khỏi nhà mẹ Lương Sâm, cũng không thể phục hồi lại tinh thần trong hỗn loạn.

**************************
Tôi đứng ở góc đường đối diện phòng làm việc của Lương Sâm bấm dãy số điện thoại của Lương Sâm.
“Tiểu Nam, có việc sao?” Giọng nói Lương Sâm ôn hòa dễ nghe trước sau như một, chỉ là hôm nay nghe qua lại thoáng có chút bất đồng.
Tôi ra vẻ thoải mái mà nói: “Anh rể, khiến anh hao tài rồi.”
Lương Sâm có chút khẩn trương hỏi: “Làm sao vậy?”
“Em đến thành phố X , anh phải mời em ăn cơm.” Tôi nghiêm túc nói.
“…” Lương Sâm hơi ngập ngừng, “Đừng bắt đầu đùa anh.”
Tôi cười nói: “Anh mở cửa sổ ra biết ngay có phải em nói đùa hay không.”
Tôi ngửa đầu nhìn phía phòng làm việc của Lương Sâm, anh cũng không mở cửa sổ ra, mà là trực tiếp xuống lầu băng qua đường cái đi đến trước mặt tôi, sau đó có chút thất thần nói: “Xảy ra chuyện gì sao? Sao em lại tới đây? Một mình em sao?”
Tôi lắc lắc đầu, “Cứ mãi làm phiền anh chăm sóc em và ba em, còn không cho phép em đến thăm anh? Mau, mời em ăn cơm, lần trước anh nhắc với em chỗ các anh có món gì rất nổi tiếng rất ngon kia mà…”
“Thật sự không có việc gì?” Lương Sâm lại lần nữa lo lắng hỏi.
Tôi nghiêm túc nói: “Đương nhiên không có việc gì, em chỉ nghĩ sắp phải đi làm, sau đó lão Tần lại tốt bụng giúp em chăm nom ba em, em bèn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống.”
Lương Sâm bấy giờ mới lộ ra một tia mỉm cười, “Được, đưa em đi ăn cơm.”

Đến nhà hàng, Lương Sâm dẫn tôi vào phòng ngồi xuống, chọn đồ ăn xong, tôi ra vẻ thoải mái nói: “Anh rể, chúng ta uống vài ly không?”
Ánh mắt Lương Sâm ngẩn ra, sau đó cười nói: “Một cô bé như em uống rượu gì chứ, anh chọn đồ uống cho em.”
Tôi gật gật đầu, “Vậy còn anh?”
Lương Sâm nói: “Uống đồ giống em.”
Tôi “ô” một tiếng, ngắm nhìn dung mạo đẹp đẽ của Lương Sâm, đột nhiên có chút đau lòng, anh chôn dấu nhiều kí ức đau đớn như vậy ở trong lòng hóa ra vẫn chưa từng tan đi. Vì sao nhiều năm như vậy, tôi vẫn đương nhiên nhận sự quan tâm chăm sóc của anh, thậm chí tự cho là đúng thích anh nhiều năm như vậy, lại chưa từng có phút giây nào chân chính đi phỏng đoán cảm thụ tâm lý của Lương Sâm.
Đang nhập thần, điện thoại của tôi đột nhiên vang lên, cúi đầu vừa nhìn, ba hồn bảy vía của tôi nhất thời thoát khỏi cơ thể. Tôi cầm điện thoại chạy ra tận cuối hành lang ngoài phòng mới kinh sợ tiếp lên.
“Dư Thắng Nam, em chạy đi đâu ?” Tiếng Miêu Tam như sấm nổ tiến vào lỗ tai tôi.
Tôi vội thành kính nói: “Xin lỗi xin lỗi, em có chút việc gấp đi thành phố X?”
“Cái gì?” Miêu Tam cao giọng, “Dư Thắng Nam, em lại có thể rắm cũng chưa đánh một cái bỏ chạy đến thành phố X? Em em… em quá to gan rồi đó?”
Tôi rụt cổ cố sức giải thích, “Thật là việc gấp…” Nhưng tôi còn nói chưa hết, di động đối phương đã biến thành âm báo bận. Tôi vội vàng gọi lại, nhưng bên kia Miêu Tam hiển nhiên tức giận chưa giảm, trực tiếp nhấn tắt điện thoại của tôi, liên tục cũng không muốn nhận.
Tôi lại thử gọi vài lần, đầu kia như trước là tình trạng này, cuối cùng, tôi bỏ cuộc, nhắn cho anh ta một tin: chờ em trở về giải thích với anh.

Mãi đến khi tôi cùng Lương Sâm cơm nước xong, Miêu Tam cũng không có hồi âm cho tôi nửa chữ, thế cho nên tôi cả đêm đều có chút không yên lòng.
Cơm nước xong, Lương Sâm đưa tôi đến nơi anh ở, một căn nhà hai phòng bày trí đơn giản, trong đó một phòng làm phòng ngủ, một phòng khác lại là ánh đèn màu đỏ sậm, hóa ra là một gian phòng làm việc để tráng rửa ảnh.
Đây là tôi lần đầu tiên đến nơi ở của Lương Sâm, nhìn gian phòng làm việc kia tôi thấy rất hiếu kỳ, Lương Sâm cười để cho tôi vào thăm quan.
Lương Sâm đi theo phía sau tôi, đột nhiên nói: “Tiểu Nam, có một tấm ảnh rất quý giá cho em xem…”
Tôi vội gật đầu, rất có hứng thú.
Dưới ánh đèn mờ tối, khi tấm anh kia vừa xuất hiện trong tầm mắt tôi, tôi đã muốn rơi lệ đầy mặt, tôi nghiêng đầu, ý đồ ngăn nước mắt của mình, cố cười nói: “Trời ạ, đã bao nhiêu năm rồi?”
Ảnh chụp rất gần, hai khuôn mặt tươi cười dường như chiếm nguyên mặt ảnh chụp, dưới ánh mặt trời chiếu rọi hai khuôn mặt trẻ trung kề sát nhau đang cười rạng rỡ, liếc mắt qua phảng phất như thấy hạnh phúc tràn ra bên ngoài tấm hình. Đúng vậy, có thể nào không vui vẻ, hai cô gái trong ảnh đều yêu người con trai chụp ảnh trước mắt mà.
Tôi quệt nước mắt, cười nói: “Chị của em thật sự rất xinh đẹp, em xem ra cũng không kém nhỉ, khi đó em còn chưa đầy mười sáu tuổi…”
Lương Sâm cười nói: “Ừ, đó là lần đầu tiên anh đưa bọn em đi chơi.”
Tôi gật đầu, “Đúng, anh và chị em còn dạy em đi xe đạp, sau đó em bị ngã, chị em còn oán trách anh…” Nói mãi nói mãi, tầm mắt của tôi lại nhạt nhòa.
Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh, làm bộ như thoải mái mà hỏi Lương Sâm: “Anh rể, anh nhất định rất yêu chị?” Tuy rằng quen biết Lương Sâm nhiều năm, nhưng đối với đề tài này, tôi dường như là lần đầu tiên hỏi ra miệng.
Tôi thấy Lương Sâm không lên tiếng, lại hỏi: “Anh có phải vẫn không quên được chị ấy không?” Lương Sâm lấy lại tấm ảnh quý giá kia, sau đó ra vẻ thoải mái mà hỏi: “Đi, anh đi pha trà cho em.”
“Anh rể, anh đừng đi…” Tôi lần đầu tiên dùng giọng điệu ra lệnh nói với Lương Sâm.
Lương Sâm quả nhiên dừng bước, tôi đi đến trước mặt Lương Sâm, cướp lại bức ảnh quý giá kia tiện tay xé tan thành từng mảnh. Lúc này, Lương Sâm luôn luôn bình thản lập tức xuất hiện chút hoảng loạn, “Tiểu Nam, em làm gì thế?”
Tôi đem mảnh vụn ném vào không trung, khóc nói: “Anh rể, em không buông bỏ được chị, nhiều hơn anh ngàn lần vạn lần. Nếu chị em còn sống, em sẽ liều mạng đối tốt với chị, làm cho chị hạnh phúc để cho chị không chịu chút xíu thương tổn. Tuy rằng hiện tại mỗi lần nhớ tới chị trong lòng em đều đau đớn như bị dao đâm, nhưng mà em biết còn sống em còn phải tiếp tục sinh tồn, em hiểu được buông tay với người đã mất. Bởi vì em luôn cảm thấy chị em ở nơi nào đó âm thầm dõi theo em, cho nên em nhất định phải vượt qua thật tốt vô cùng tốt, không để chị bận tâm, để cho chị ở thế giới kia thanh thản mà sống tốt.” Tôi lắc lắc đầu, “Nhưng anh thì sao? Nếu em là chị em nhất định sẽ bất an sẽ lo lắng, chị yêu anh như vậy, vì sao anh không thể vì chị mà sống…”

Lương Sâm vươn tay nhặt từng mảnh vụn, tôi ngồi xuống nhẫn tâm đẩy anh ra, “Đừng níu kéo nữa tưởng niệm nữa, chị ấy cũng không về, chị cũng không thể nào mỉm cười với chúng ta nữa, anh để cho chị ấy an tâm đi được không?”
Lương Sâm không lên tiếng, vẫn tùy hứng nhặt lấy từng mảnh vụn, mà tôi ngồi một bên càng không ngừng rớt nước mắt, mà nước mắt cũng tựa như chảy vô tận cùng với trái tim tôi đau đớn cuồn cuộn không ngừng mà càn quấy…
**********************
Buổi tối, Lương Sâm ngủ ở sô pha phòng khách, mà tôi ở phòng Lương Sâm đang lơ mơ ngủ.
Nửa đêm, tôi bị tiếng xả nước đứt quãng đánh thức, tôi đứng dậy lặng lẽ mở hé cửa ra.
Lương Sâm không ở phòng khách, tiếng động đến từ phòng bếp, vì thế, tôi rón ra rón rén đi đến cửa phòng bếp, phát giác Lương Sâm đang đem từng loại chai rượu đủ hình đủ dáng đổ vào trong bồn rửa tay.
Khóe mắt tôi bất chợt ẩm ướt, chậm chạp đi qua, cầm lấy chai còn lại bắt chước Lương Sâm đổ vào ồn rửa tay.
Lương Sâm nghiêng đầu nhìn tôi, không nói gì, chỉ thản nhiên cười với tôi.
Tôi cũng cười cười, cúi đầu nghiêm túc đem toàn bộ rượu đổ hết vào trong bồn, sau đó đem vỏ chai rượu tất cả đều xếp vào trong túi rác.
Dọn dẹp hết thảy gọn gàng, tôi trở về phòng, Lương Sâm dựa vào trên sô pha, toàn bộ hành trình chúng tôi đều không ai nói qua một câu. Tôi nằm ở trên giường, nhắm mắt lại nhưng không có buồn ngủ. Rốt cuộc là một tình yêu thế nào lại khắc cốt ghi tâm thành như vậy? Là chị bất hạnh, hay trái lại là chị ấy may mắn. Mà hiện tại, chị, có phải chị có thể yên tâm mà đi rồi không?
Tôi thở dài, nhìn nhìn di động, như trước không có tin tức Miêu Tam, nhưng tôi lại không dám gọi qua cho anh ta. Vì thế, tôi lưu luyến đưa điện thoại di động thả về trên tủ đầu giường.
Tôi vừa trở mình nhắm mắt lại, di động đột nhiên vang lên, có thể nói tôi là từ trên giường bắn lên. Vừa thấy, quả nhiên là Miêu Thuật, tôi khẩn trương vạn phần tiếp lên.
Tôi còn chưa nói gì, giọng Miêu Tam liền truyền tới, “Dư Thắng Nam, loại chuyện này, tôi đời này cũng không làm đến lần thứ hai …”
 
Back
Top Bottom