Cập nhật mới

Ngôn Tình Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60

Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 200


Mấy người kia đều quen biết Cao Chấn Hưng, lần trước anh về cũng đã chào hỏi mọi người, có người còn từng cùng anh đi đốn củi nữa.

Nên cũng coi như là quen thuộc, thế nên mấy người liền bắt chuyện với Cao Chấn Hưng.

"Chấn Hưng, định về hẳn rồi à?" Có người nhìn số than với đồ đạc trên xe bò liền hỏi.

Chuyện ông bà nội Cao Chấn Hưng muốn về quê dưỡng bệnh đã truyền khắp cả làng rồi.

"Vâng ạ, ông bà cháu về rồi, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều." Chấn Hưng ngồi trên xe chào hỏi họ vài câu.

"Không vấn đề gì, có chuyện gì chúng tôi sẽ giúp một tay." Lại có người tiếp lời.

Ngồi trên xe bò, Chấn Hưng từ xa cảm ơn họ.

Cho đến khi đi xa, vẫn còn nghe được tiếng mấy người kia bàn tán.

"Quả nhiên là người thành phố lớn, mùa đông còn mua than về đốt."

"Tôi nghe nói than đốt thích lắm, cho vào một cục là cháy được nửa ngày, không như đốt củi, lúc nào cũng phải trông chừng."

……

Không để ý đến tiếng bàn tán phía sau, hai người đánh xe bò về đến cửa nhà.

Anh hai Diệp đi xe đạp đã đến trước, cũng đã mang đồ đạc vào nhà.

Rau cải ở nhà, nhờ bác gái Diệp và hai chị dâu giúp, cũng đã muối xong.

Biết nhà Diệp Thư định mua ít bắp cải với hành ở trong làng, mọi người đã mang từ nhà sang một ít.

Thậm chí còn nói, nhà vẫn còn nhiều, hết thì cứ sang lấy, không cần phải mua.

Diệp Thư cũng không từ chối, hai nhà thường xuyên qua lại nên không cần phải khách sáo quá. Nói nhiều quá lại mất tự nhiên.

Xe đạp của anh hai Diệp vừa đến cửa, còn chưa kịp gọi thì mấy người trong nhà đã nghe thấy động tĩnh, ra ngoài.

Mọi người cùng nhau khuân đồ vào nhà, rồi đứng ở cửa đợi xe bò.

Đợi xe bò dừng ở cửa, khỏi cần ai nói, mọi người liền bắt đầu chuyển đồ xuống.

Mấy người phụ nữ mang đồ vào nhà, mấy người đàn ông bắt đầu chuyển than ra sau vườn.

Hai bao tro than được để ngay ở sân trước, lát nữa sẽ vo thành cục than.

Than cục được chuyển hết vào nhà kho chứa củi ở sân sau, trong kho không còn chỗ nữa, lần trước hai người về đã chất đầy một kho củi rồi.

Chỉ có thể để tạm ra ngoài, lát nữa lấy đồ che lại, cứ để vậy đã.

Người đông sức dài, một lát sau đã chuyển than vào sân sau và che đậy cẩn thận. Ngay cả than cục cũng đã vo xong.

Anh cả Diệp lúc nãy thấy mọi người vo than đã trả xe bò rồi.

Giờ anh ấy lại quay lại phụ mọi người vo than, thực ra là muốn nhân tiện học đi xe đạp.

Thạch Lỗi biết tỏng chuyện gì xảy ra, cũng không vạch trần anh ấy, ngược lại còn để hai anh em Diệp đẩy xe đạp ra ngoài tập đi.

An bài cho ông bà xong, Diệp Thư và Thạch Lỗi mới đạp xe về nhà trên huyện.

Về đến nhà thì trời đã tối om, mùa đông trời tối nhanh, mới 6 giờ tối mà trên đường đã chẳng còn mấy ai.

Hai người về đến nhà, chỉ nhóm bếp lò lên. Cũng không nấu nướng gì, vào thẳng không gian siêu thị.

Bây giờ trong nhà chỉ có hai người, cuối cùng cũng có thể tự do thoải mái vào siêu thị rồi.

Hôm nay hai người đều mệt, nên chỉ lấy đại một túi sủi cảo đông lạnh ra luộc lên ăn.

Ăn cơm xong, Thạch Lỗi định dọn dẹp siêu thị một chút, rau trong siêu thị hai năm nay đều ăn hết rồi. Trứng gà cũng sớm hết sạch. Đồ ăn sẵn ở tầng bốn cũng hết nốt. Đồ ở tầng hai tầng ba tuy còn nhiều, nhưng dùng được cũng chẳng còn là bao.

Giờ trên sàn tầng một là một đống đồ lộn xộn, gồm đồ mẹ Thạch Lỗi để lại. Của hồi môn của bố mẹ hai bên cho. Còn có cả đồ đạc trong nhà nữa.

Nhưng Diệp Thư không cho anh dọn ngay, việc này cũng không gấp, sau này làm cũng được. Hôm nay cứ nghỉ ngơi trước đã.

Thạch Lỗi thực sự cũng hơi mệt, nghe lời vợ, hai vợ chồng ra khỏi siêu thị, lại thêm than vào bếp lò, ôm vợ ngủ thiếp đi.

Cuộc sống cứ thế trôi qua êm đềm, nhưng tình hình bên ngoài thì ngày càng căng thẳng.

Vợ chồng Diệp Thư cũng ngày càng thận trọng, ngoài việc đều đặn về quê thăm con và ông bà vào mỗi chủ nhật, thi thoảng họ cũng ghé qua cửa hàng thực phẩm mua ít đồ cho giống mọi người.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 201


Những lúc khác, ngoài giờ làm việc ở cơ quan, vợ chồng họ đều về nhà ngay, không la cà ở đâu thêm nữa.

Cứ thế, hai tháng trôi qua. Mặc cho tình hình bên ngoài ngày càng nghiêm trọng, cuộc sống của vợ chồng Diệp Thư tuy giản dị nhưng vẫn rất hạnh phúc và đầm ấm.

Hôm nay, Diệp Thư đạp xe về nhà. Chẳng ngờ Thạch Lỗi, người thường ngày về muộn hơn cô, hôm nay đã về trước.

Vừa bước vào nhà, Diệp Thư đã thấy sắc mặt Thạch Lỗi không ổn, cô liền bước tới hỏi anh có chuyện gì vậy, đã xảy ra chuyện gì sao.

Thạch Lỗi nhìn thấy vợ, không nói gì, chỉ ôm chầm lấy cô, siết chặt trong lòng.

Diệp Thư biết ngay là có chuyện chẳng lành, hơn nữa còn không phải chuyện nhỏ.

Tuy nhiên, thấy Thạch Lỗi không nói, cô cũng không hỏi thêm, đợi khi nào anh muốn nói thì cô nghe cũng chưa muộn. Cô chỉ lặng người cho anh ôm.

Ôm cô một lúc lâu, Thạch Lỗi mới buông cô ra.

"Xin lỗi em, anh ôm chặt quá, bụng em có khó chịu không?" Nói rồi anh đưa tay xoa xoa bụng vợ.

Đúng vậy, Diệp Thư lại có thai. Mấy hôm trước, đang ăn cá thì cô thấy buồn nôn, đến bệnh viện khám mới biết mình đã có thai đứa thứ hai.

Diệp Thư lắc đầu: "Em không sao, em khỏe mà. Anh làm sao thế?"

Thạch Lỗi im lặng một lúc, rồi mới kể cho vợ nghe. Thì ra hôm nay anh nhận được thư của người bạn thân, trong thư kể rằng gia đình Vạn Gia Đống đã xảy ra chuyện.

Hoàn cảnh gia đình Vạn Gia Đống cũng giống nhà Thạch Lỗi, chỉ có điều, tổ tiên nhà Vạn Gia Đống còn giàu có hơn cả nhà Thạch Lỗi. Nghe nói tổ tiên nhà họ từng có người làm quan to.

Thạch Lỗi không biết có phải tổ tiên nhà họ có người làm quan to hay không, nhưng đồ tốt trong nhà họ thì nhiều vô số kể. Hơn nữa, họ hàng nhà họ cũng đều là người giàu có.

Nghe nói chính nhà vợ Vạn Gia Đống là Trần Tuệ đã tố cáo, hiện tại nhà Vạn Gia Đống đã bị tịch thu tài sản, bố mẹ anh ta cũng bị đưa đi dọn nhà vệ sinh.

Bản thân Vạn Gia Đống tuy vẫn làm việc ở nhà máy thép, nhưng không còn làm kỹ sư nữa mà bị điều đi đốt lò.

Vợ anh ta là Trần Tuệ cũng đã bế con bỏ đi, ly hôn với anh ta.

Trong thư còn nói, các thầy cô giáo ở trường, hễ ai đã từng đi nước ngoài hoặc có người nhà ở nước ngoài đều đã bị đình chỉ công tác để điều tra. Kết quả chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

Hiện tại, Bắc Thành đang rất hoang mang, lũ Hồng Vệ Binh làm cho cuộc sống mọi người náo loạn cả lên.

Người bạn thân còn kể, may mà họ đã đi sớm, lũ Hồng Vệ Binh đã tìm đến nhà họ, thấy căn nhà đã trở thành trụ sở làm việc của chính phủ, lại biết tin cả nhà họ đều đã đi tham gia xây dựng ở nơi khác, nên mới chịu bỏ đi.

Cuối cùng, Thạch Lỗi ôm vợ, chân thành cảm ơn: "Vợ, cảm ơn em! Nếu không có em, anh và ông bà đã bị điều tra rồi."

"Hiện tại anh thấy thật may mắn vì lúc đó đã nghe lời em, nếu không thì chắc chắn kết cục của anh còn thê thảm hơn cả Vạn Gia Đống. Dù sao thì Vạn Gia Đống cũng đâu có người mẹ đang ở nước ngoài như anh."

"Lúc đó, anh còn nghĩ là em hơi nghiêm trọng hóa vấn đề, bây giờ nghĩ lại, anh thấy thật sự rất sợ! Nếu chúng ta đi muộn hai tháng nữa thôi, e là không đi được nữa."

Diệp Thư im lặng không nói.

Trong lòng cô nghĩ, chuyện này vẫn chưa là gì, lúc tình hình thực sự nghiêm trọng còn chưa đến đâu. Đến lúc đó anh sẽ biết.

Nghĩ vậy, nhưng cô không dám nói ra, chỉ vỗ nhẹ tay Thạch Lỗi an ủi anh.

Thạch Lỗi cũng không cần vợ trả lời, anh cứ thế tự nói chuyện một mình.

"Không biết ông Vương, giáo sư Liễu, chú Hà, thầy Vương... họ thế nào rồi nhỉ?"

"Trước khi đi, chúng ta đã đặc biệt nhắc nhở họ, không biết họ có nghe hay không."

"Haizz..." Thạch Lỗi buồn bã thở dài.

"Ai viết thư cho anh vậy? Không phải đã dặn là không được để lộ địa chỉ cho người ở Bắc Thành biết sao?" Thấy Thạch Lỗi như vậy, Diệp Thư đành phải chuyển chủ đề.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 202


Chuyện này có nghĩ ngợi thêm cũng vô ích, lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì, hơn nữa cô cũng không giúp được gì cho họ.

Vả lại, đây cũng là điều cô muốn biết mà. Lúc sắp đi, cả nhà cũng đã dặn rồi, không được nói địa chỉ cụ thể cho ai, cũng không liên lạc với ai.

Lúc sắp đi, những ai cần nhắc nhở, cô cũng đã nhắc nhở cả rồi, bao gồm bạn bè của ông bà, thầy cô ở trường cô, thầy cô, bạn bè, bạn từ thuở nhỏ của cô nữa.

Mặc dù cô không nói thẳng, nhưng mọi người đều không phải kẻ ngốc, nên hiểu đều hiểu cả.

Chỉ là có người tin, người không tin thôi. Người tin thì ít nhiều cũng chuẩn bị đường lui.

Những người không tin, có lẽ tình hình cũng sẽ không tốt hơn Vạn Gia Đống.

Nhưng mà, những chuyện này cũng không liên quan gì đến nhà cô nữa rồi.

Xét cho cùng, lúc đó cả nhà cũng chỉ vì muốn tốt cho họ, nên mới úp úp mở mở nhắc nhở mọi người. Bản thân họ không tin thì có cách nào.

Cô thoáng chốc có chút buồn bã, rồi cũng buông bỏ.

Bản thân mình nên làm gì đều đã làm rồi, còn người khác như thế nào, cô cũng không quản được.

Bản thân cô có thể bảo vệ được gia đình mình đã là tốt lắm rồi.

Lòng mình thanh thản là được.

Bản thân cô nghĩ như vậy, cũng khuyên nhủ Thạch Lỗi như vậy.

"Chúng ta nên làm gì đều đã làm rồi, còn những chuyện còn lại đều là lựa chọn của mỗi người, không trách ai được."

Thạch Lỗi buồn bã một lúc, biết chuyện này không phải mình có thể thay đổi được, nên cũng nghĩ thông.

Sau đó mới nhớ ra trả lời câu hỏi lúc nãy của vợ: "Người viết thư cho anh là một người anh em tốt của anh, năm nay vừa mới xuất ngũ, về công an huyện làm đại đội trưởng. Vì trước giờ anh ấy vẫn luôn công tác ở miền Nam, nên anh không biết.

Lần này anh đến công an huyện để hỏi chuyện mua nhà, tình cờ gặp được anh ấy. Lúc đó anh ấy vừa mới về, chưa kịp liên lạc với anh.

Nên anh mới để lại địa chỉ, nhưng anh không nói địa chỉ cụ thể, chỉ bảo anh ấy gửi thư đến bưu điện.

Vợ, em yên tâm đi! Anh ấy là người rất đáng tin cậy."

Nghe anh nói vậy, cô cũng yên tâm. Ban đầu cô cũng không thật sự lo lắng chuyện này, chỉ là muốn chuyển chủ đề thôi.

Thạch Lỗi nghĩ thông suốt rồi, lại nhớ ra vợ còn đang mang thai, tan làm về lại phải nhịn đói chờ mình, đúng là không nên chút nào.

Người khác làm sao quan trọng bằng vợ con mình được, vội vàng để vợ lên giường nghỉ ngơi, còn mình thì đi nấu cơm.

Thấy anh muốn đi nấu cơm, cô cũng không ngăn cản, tự mình lên giường nghỉ ngơi, để anh tự lo liệu.

Bữa tối cũng không cầu kỳ, chỉ là cháo gạo trắng, trứng vịt muối, với chút dưa muối mua ở cửa hàng. Anh còn đặc biệt chiên cho cô một đĩa trứng rán giá, giá là tự tay trồng trong nhà.

Ăn cơm xong, anh cũng là người rửa bát.

Buổi tối, hai vợ chồng nằm trên giường, Thạch Lỗi xoa bụng vợ, cảm thán: "Vẫn là anh có phúc, lúc trước anh cưới em, rất nhiều người ở sau lưng nói anh ngốc. Bây giờ thì sao? Vẫn là anh sáng suốt! Lần này chắc chắn họ phải ghen tị với anh. He he..."

Nói rồi còn cười ngây ngô hai tiếng.

Diệp Thư liếc anh một cái, không để ý đến.

Thấy vợ không để ý đến mình, anh cũng không nói gì nữa, im lặng ôm vợ ngủ.

Thời gian thấm thoát trôi qua, chủ nhật lại đến, hai người lại tay xách nách mang về nhà.

Bây giờ cũng sắp đến Tết rồi, lần này hai người về chủ yếu là mang theo nhiều đồ Tết.

Thịt lợn Diệp Thư đã nhờ người quen ở cửa hàng thực phẩm giữ lại cho 5 cân, cá cũng có 2 con.

Hai tháng nay cô đi làm, cũng theo Ngô Tú Hoà quen biết thêm được không ít người. Chị Vương ở cửa hàng thực phẩm chính là thông qua Ngô Tú Hoà mà quen biết.

Thật ra, cửa hàng bách hóa và cửa hàng thực phẩm đều thuộc cùng một hệ thống, nên hầu hết mọi người đều quen biết nhau, cũng sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho nhau.

Ví dụ như lần này nhà cô mua đồ Tết, nói trước với chị Vương một tiếng. Chị Vương ở cửa hàng thực phẩm sẽ giữ lại cho.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 203


Tương tự, nếu chị Vương cần gì, nói trước một tiếng, Ngô Tú Hoà và mọi người cũng sẽ giữ lại cho.

Cho nên, lần này đồ Tết nhà cô mua vừa tốt mà giá cả lại phải chăng, đồ giảm giá cũng mua được không ít.

Cửa hàng thực phẩm với cửa hàng bách hoá đều vậy cả, có chút đồ hỏng hóc là chuyện thường tình.

Ví dụ như bánh điểm tâm của cửa hàng bách hoá đến cuối cùng kiểu gì chẳng có mấy cái vỡ vụn, phải bán rẻ thôi.

Rau của cửa hàng thực phẩm bị rụng lá, trứng bị nứt vân vân, những thứ đó cũng có chỗ để xoay sở.

Cũng như mứt Tết nhà cô mua lần này, bảo là hàng lỗi, nhưng cũng đâu đến mức vỡ vụn thành cám. Mà là chỉ bị vỡ đôi hoặc vỡ làm tư thôi.

Trứng nứt cũng mua tận hai mươi quả, đấy là chị Vương nể mặt chị Tú Hòa mới bán cho đấy.

Không thì cũng chẳng đến lượt nhà cô. Đúng rồi, nghe chị Tú Hòa kể, cô ấy cũng để dành cho chị Vương hai cái phích nước với hai cái ga trải giường, bảo là hàng lỗi, cơ mà cũng toàn đồ tốt.

Hai người tay xách nách mang về đến nhà, ông bà với con gái biết hôm nay hai người về, nên đều ở nhà đợi.

Lò sưởi ở gian phòng phía Tây cũng được nhóm từ sớm.

Hai người vừa vào nhà đã cởi áo khoác ngoài, thay dép lê.

Xong xuôi đâu đấy mới lên giường lò sưởi cho ấm. Con gái cả tuần không được gặp bố mẹ, cũng nhào tới quấn quýt bố mẹ.

Bố mẹ ở dưới đất sắp xếp đồ đạc hai người mang về.

Cá mang ra ngoài sân phơi đông, bánh kẹo mứt mang cất vào tủ.

Gạo với bột mì thì mang sang gian phòng phía Tây đổ vào chum.

Lần này về, Diệp Thư còn mua cho cả nhà quần áo mới. Mua cho ông nội một cái áo bông dày màu xanh lam. Mua cho bà nội một cái áo khoác có cổ lông dày. Mua cho con gái một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ, thêm một chiếc quần nhung kẻ sọc màu xanh lam.

Diệp Thư cất hết quần áo cũ của con gái đi, kể cả quần áo thời thượng ngày xưa của hai vợ chồng mình cũng cất nốt.

Giờ hai người ra ngoài đều mặc áo bông chần màu xanh lam, loại thường thấy trên đường, còn áo len lông cừu ngày xưa thì cất hết rồi.

Tình hình bên ngoài ngày càng căng thẳng, ra ngoài chỉ có thể là khiêm tốn hết mức có thể. Cố gắng đừng khiến người khác chú ý.

Đồ trong siêu thị cũng cơ bản là không mang ra ngoài nữa, toàn là dùng hết rồi lại cất vào. Bên ngoài không dám để lộ một chút dấu vết nào.

Đồ ăn cũng vậy, thèm ăn cá thịt thì vào trong siêu thị làm, rồi mang ra ăn.

Không dám để hàng xóm láng giềng ngửi thấy mùi. Dù Diệp Thư rất thích ăn thịt cá hầm bếp củi, nhưng bây giờ cũng không dám mang ra ngoài hầm bằng nồi to nữa, sợ hàng xóm ngửi thấy mùi, biết nhà mình thường xuyên ăn thịt, gây ra những rắc rối không đáng có.

Lần này về cô cũng định nói chuyện với ông bà, sau này ở trong làng phải cố gắng khiêm tốn.

Gạo trắng, bột mì cũng không thể ăn uống công khai được nữa, muốn ăn chỉ có thể lén lút.

Nông thôn khác với thành phố, ở thành phố cả ngày đóng cửa cũng chẳng ai nói gì, với cả có khách đến cũng không ai đi thẳng vào nhà. Bình thường đều phải gõ cửa chào hỏi trước, chủ nhà cho vào mới được vào.

Nông thôn thì khác, ở thôn quê bình thường mọi người đều không đóng cửa. Hàng xóm sang chơi cũng đều đi thẳng vào nhà. Ở nông thôn mà bị người ta nói là sống khép kín thì không hay ho gì.

Bởi vì nó thể hiện nhà đấy khó gần.

Cho nên sau này nhà cô cũng phải đặc biệt chú ý điểm này, nhà cô toàn công nhân, cuộc sống khá giả hơn người khác một chút là chuyện rất bình thường.

Nhưng không thể hơn người ta quá nhiều được. Người ta ăn bánh ngô cũng chẳng đủ no, nhà mình thì gạo trắng, bột mì tha hồ mà làm.

Người khác nhìn vào, rất khó mà không ghen tị. Xã hội này có thiếu gì những kẻ nhỏ nhen.

Có những người ngoài mặt thì không thể hiện ra, nhưng trong lòng lại là người ghét người giàu nhất đấy. Vậy nên cẩn thận vẫn hơn.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 204


Đừng bao giờ thử thách lòng người, bởi lòng người rất khó đoán.

Hai ông bà dọn dẹp đồ đạc xong cũng lên giường lò, cả nhà ngồi nói chuyện phiếm.

Thạch Lỗi cũng kể chuyện bức thư cho ông bà nghe.

Ông bà nghe xong cũng một trận sợ hãi, may mà cả nhà đi sớm. Nếu không thì nhà mình cũng không thoát khỏi kiếp nạn. Xét cho cùng, tình hình nhà mình còn nghiêm trọng hơn nhà họ nhiều.

Trong lòng càng thêm cảm kích cháu dâu. Cảm thấy việc đúng đắn nhất mà cháu trai làm được chính là cưới được một người vợ tốt.

Nghĩ vậy, trong ánh mắt của bà nội cũng thật sự thể hiện rõ sự biết ơn với Diệp Thư.

Ông nội thầm nghĩ may mà mình đã nghe lời cháu dâu, không do dự gì mà quyết định về quê lánh nạn. Giờ xem ra quyết định này của mình là đúng đắn.

Ông nội vừa mừng thầm cho nhà mình, vừa nhớ đến những người bạn già quen biết bao nhiêu năm qua. Trong lòng cũng lo lắng thay cho họ.

Những người này tuổi tác đều đã cao, bây giờ lại trải qua những biến cố này. Cũng không biết mấy người có còn ngày gặp lại hay không.

Ông nội do dự một lát, vẫn hỏi cháu dâu thay cho những người bạn già.

"Tiểu Diệp, trường hợp của ông Vương và những người khác như vậy thì còn cách nào không? Ông có thể đảm bảo, họ đều không phải người xấu. Đều là người một lòng mong đất nước tốt đẹp." Nói xong, ông nhìn chằm chằm vào Diệp Thư.

Ông nội tin tưởng Diệp Thư, suy cho cùng người trẻ tuổi đầu óc linh hoạt. Nhìn cách cô sắp xếp cho gia đình đâu ra đấy là biết trong lòng cô là người có chủ kiến.

Hơn nữa sự nhạy bén về chính trị của cô cũng khiến ông nội phải nể phục. (Ông không biết Diệp Thư có thể chuẩn bị trước là hoàn toàn nhờ phúc của kiếp trước)

Lúc đầu khi cô nói với ông, bản thân ông nửa tin nửa ngờ. Đến lúc ông cố ý tìm hiểu về chuyện này, mới tin được bảy tám phần.

Một người trẻ tuổi có thể phát hiện ra vấn đề từ những manh mối, và quyết đoán quay về quê, phải nói là ở điểm này bản thân ông cũng rất khâm phục.

Ông nội nói xong, hai ông bà và cả Thạch Lỗi đều chăm chú nhìn Diệp Thư.

Trong lòng Diệp Thư cũng không dễ chịu, dù sao những người đó cô cũng quen biết cả. Đặc biệt là Vạn Gia Đống, tuy rằng cuối cùng vì nguyên nhân vợ anh ta, hai nhà đã xa cách.

Nhưng lúc đầu anh ta cũng đã giúp đỡ cô không ít, căn nhà là do anh ta giới thiệu giúp, thậm chí quen biết Thạch Lỗi cũng là nhờ phúc của anh ta.

Bây giờ anh ta gặp nạn, có thể giúp thì giúp một tay vậy!

Nghĩ thông suốt, Diệp Thư liền mở miệng nói: "Bây giờ chỉ còn một cách."

"Cách gì?" Thạch Lỗi sốt ruột hỏi.

"Là họ chủ động xin ra chi viện biên cương, càng xa, càng hẻo lánh càng tốt. Hơn nữa phải nhanh, càng nhanh càng tốt." Diệp Thư trầm ngâm nói.

Nghe Diệp Thư nói xong, mọi người đều im lặng. Trong lòng đều đang suy nghĩ về tính khả thi của việc này.

Ông nội im lặng hồi lâu, cuối cùng mới hỏi Diệp Thư: "Chỉ còn cách này thôi sao? Như nhà chúng ta thì không được sao?"

Diệp Thư lắc đầu: "Cháu chỉ nghĩ ra được cách này, có được hay không cháu cũng không biết.

Nhưng mà nếu như chúng ta, e là không dễ dàng. Nhà chúng ta rời đi sớm, làm việc này vào lúc người khác không chú ý.

Nếu là bây giờ, cũng không dễ dàng.

Họ đã bị người ta để ý, trừ khi là bạn bè vào sinh ra tử, nếu không sẽ không ai dám mạo hiểm giúp đỡ họ."

Ông nội nghe xong, cũng thấy có lý. Lúc trước nhà mình có thể dễ dàng nhờ người làm việc như vậy, là bởi vì ai cũng không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế.

Hơn nữa chỉ là việc xin giấy tờ thôi, cũng sẽ không gây ảnh hưởng xấu đến người ta, nên mới có thể dễ dàng làm xong như vậy.

Nếu là bây giờ, e là sẽ không có ai dám mạo hiểm giúp đỡ nhà mình.

Nghĩ đến đây, ông nội càng thêm cảm kích Diệp Thư. Đúng là tổ tiên phù hộ! Nhà mình mới có thể thoát nạn.

Ông nội thở dài một hơi nói: "Vậy ông viết một lá thư, nói chuyện này với bọn họ, còn họ có nghe hay không, thì phải xem bản thân họ."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 205


Ông nội xuống đất tìm giấy viết thư, bà nội cũng bảo ông lấy thêm hai tờ giấy, bà cũng muốn viết.

Ngay cả Thạch Lỗi cũng lấy giấy bút viết thư cho Vạn Gia Đống, còn viết thư trả lời bạn bè.

Mọi người viết thư xong, đưa cho Thạch Lỗi, bảo anh lúc về gửi đi luôn.

Diệp Thư suy nghĩ một chút, dặn dò Thạch Lỗi.

Thư đừng gửi ở đây, xem trong xưởng có ai đi công tác không, nếu có thì nhờ người ta mang đến nơi khác gửi.

Trên thư cũng đừng viết địa chỉ nhà mình. Tránh sau này để lộ tin tức.

Thạch Lỗi gật đầu, nói vẫn là vợ nghĩ chu đáo. Đồng thời cho biết trừ thư của bạn bè thân thiết, những người khác đều nhờ người mang đến tỉnh ngoài gửi. Đồng thời cũng ghi rõ trên thư, không cần hồi âm.

Diệp Thư thấy Thạch Lỗi đã hiểu ý mình, lúc này mới hài lòng gật đầu.

Hai ông bà viết xong thư, như trút được gánh nặng trong lòng, bắt đầu lo cơm trưa.

Dưa muối ở nhà đã có thể ăn được rồi, hai ông bà định gói chút sủi cảo nhân thịt dưa muối để ăn.

Vừa hay thịt Diệp Thư mang về không ít, cắt một miếng gói sủi cảo ăn trước.

Diệp Thư cũng xuống giường đất phụ giúp, người nhào bột, người băm nhân.

Cả nhà cùng xắn tay áo vào làm, chẳng mấy chốc sủi cảo nhân thịt dưa muối đã làm xong.

Cả nhà vui vẻ ăn một bữa sủi cảo.

Ăn xong, Diệp Thư định rửa bát thì bị bà nội gọi về phòng.

Bà dặn cô cứ nghỉ ngơi đi, mấy cái bát này lát nữa bà rửa là xong.

Diệp Thư cũng không khách sáo với bà, bà không cần cô làm thì cô về phòng nghỉ ngơi.

Từ khi mang thai, tuy không có phản ứng gì nghiêm trọng nhưng cô vẫn thường xuyên cảm thấy mệt mỏi.

Lúc xế chiều, Diệp Thư vừa mới tỉnh giấc không lâu thì chị dâu Ngọc Bình đã đến tìm.

Diệp Thư vội vàng đứng dậy, mời chị dâu Ngọc Bình ngồi lên giường đất, hai người hàn huyên vài câu.

Chị dâu Ngọc Bình nhìn Diệp Thư, ấp úng mãi không nói được gì.

Diệp Thư biết ngay là chị dâu Ngọc Bình có chuyện, bảo chị ấy cứ nói thẳng ra là được.

"Em gái à, chị có chút chuyện muốn nhờ em." Ngọc Bình ngượng ngùng nói.

"Chị dâu, có chuyện gì chị cứ nói."

"Em gái, nói ra thì chuyện này cũng tại chị, là chị nhiều chuyện về nhà kể với mẹ là em đang làm ở Hợp tác xã Cung ứng. Thế nên cháu trai chị sắp lấy vợ, ba món đồ lớn thì không dám nghĩ đến, nhà chị cũng không mua nổi.

Nhà gái mới đưa ra yêu cầu là muốn một cái phích nước, yêu cầu này cũng không quá đáng, nên là nhà chị cũng đồng ý. Tiền thì đã chuẩn bị xong rồi, nhưng mà lại không có phiếu.

Nghĩ đến em đang làm ở Hợp tác xã Cung ứng, chị dâu nhà chị mới tìm đến chị, muốn nhờ em nghĩ cách giúp đỡ."

Ngọc Bình cũng chỉ là muốn về nhà mẹ đẻ khoe khoang nhà mình có người thân có bản lĩnh như vậy, không ngờ lại rước thêm phiền phức. Biết trước có ngày hôm nay, có nói gì cô ấy cũng không khoe khoang.

Ở nhà bản thân cô ấy cũng đắn đo mãi mới đến tìm Diệp Thư.

"Nếu em thấy khó xử thì thôi vậy." Ngọc Bình cũng sợ Diệp Thư khó xử.

Từ lúc chưa đến, cô ấy đã biết là chuyện này khó làm, nếu dễ làm thì nhà mẹ cô ấy cũng không chạy vạy khắp nơi mà vẫn không mua được.

Nhưng nếu không đến một chuyến thì trong lòng cô ấy vẫn còn chút hy vọng, vẫn không cam lòng.

Hy vọng Diệp Thư có cách. Như vậy cô ấy về nhà mẹ đẻ cũng có mặt mũi, chuyện vui của cháu trai cũng có thể diễn ra suôn sẻ.

Diệp Thư suy nghĩ một chút rồi nói với Ngọc Bình: "Chị dâu, chuyện này em sẽ nghĩ cách giúp chị. Nhưng mà chị ra ngoài đừng nói là em mua giúp chị.

Nếu không mọi người đều nhờ em giúp đỡ, đến lúc đó em giúp ai không giúp ai cũng không hay."

Không phải Diệp Thư nghĩ nhiều, mà là thời buổi này nhà có phích nước rất hiếm.

Nói gì đến nông thôn, ngay cả ở thành phố muốn mua một cái phích nước cũng không dễ dàng. Không phải nhà nào cũng có.

Ở nông thôn, nhà có phích nước lại càng hiếm hoi. Vì vậy, Diệp Thư mới nói rõ với Ngọc Bình trước.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 206


Tránh sau này họ hàng xa gần đều tìm đến cô, đến lúc đó cô cũng không giúp được hết.

Hơn nữa, nếu như đã hình thành thói quen, nhỡ đâu có một lần cô không giúp được, cuối cùng sợ là lại bị trách móc.

Ngọc Bình thấy Diệp Thư đồng ý, thở phào nhẹ nhõm, liên tục đảm bảo: "Em gái, em yên tâm, chị nhất định sẽ không nói ra ngoài đâu. Chị cũng sẽ dặn người nhà chị không nói ra ngoài."

Dừng một chút, cô ấy lại nói tiếp: "Ôi chao, em gái, em không biết chứ lúc nãy chị lo lắng lắm, sợ em không đồng ý. Nếu vậy thì chị dâu nhà chị lại nói chị khoác lác rồi."

Diệp Thư mỉm cười, kỳ thực cô biết chắc chắn Ngọc Bình đã về nhà mẹ đẻ khoe khoang rồi, khoe khoang với người nhà là nhà mình có người làm ở Hợp tác xã Cung ứng.

Thấy Diệp Thư phì cười, Ngọc Bình cũng bật cười theo, rồi tự giễu nói với Diệp Thư: "Chị cũng chẳng sợ em cười đâu, bao năm nay mỗi lần về nhà mẹ đẻ, chị chả bao giờ được coi trọng."

"Lần này về nói chuyện của em với em rể, cả nhà bu đen bu đỏ quanh chị, thế là chị không kiềm chế được, khoe khoang chuyện em làm ở hợp tác xã cung ứng."

"Ai ngờ lại rước họa vào thân, may mà em có cách, chứ không chị lo vụ này mà không xong, sau này về nhà mẹ đẻ thể nào chị dâu cả cũng gièm pha." Ngọc Bình thao thao bất tuyệt.

Diệp Thư cũng chẳng trách cô ấy, không riêng gì nông thôn, ngay cả thành phố cũng vậy, nhà nào mà có họ hàng làm quan to chức lớn, ra ngoài ai cũng khoe khoang.

Chỉ là Diệp Thư cũng nhắc nhở cô ấy, lần sau gặp chuyện thế này thì đừng nhận lời nữa.

Bản thân cô cũng không phải lúc nào cũng có cách, lỡ đâu không giúp được, lại bị oán trách.

Vừa đi làm, Diệp Thư đã lập tức tìm Ngô Tú Hòa hỏi xem còn phích nước loại lỗi nào không.

Ngô Tú Hòa biết nhà Diệp Thư có phích nước, bèn hỏi cô là ai muốn mua.

Diệp Thư liền kể lại đầu đuôi câu chuyện, đồng thời cũng nói đã nhắc nhở chị dâu rồi, chỉ giúp lần này thôi.

"Em làm đúng rồi, không thể tạo thành thói quen được, nếu không sau này em giúp người này không giúp người kia thì không ổn, còn nếu giúp hết thì biết bao nhiêu cho xuể."

Nói rồi cô ấy kể mình cũng từng mắc phải sai lầm này, giúp dì cả rồi đến lượt dì hai, giúp chị họ rồi không giúp chị dâu cũng không được.

Cuối cùng khiến bản thân lao tâm khổ tứ, đành phải cắn răng, ai cũng giúp.

Ai dè lại đắc tội với tất cả, ai cũng nói sau lưng cô ấy là đồ có phúc không biết hưởng, có công việc tốt mà họ hàng cũng không thèm giúp.

Hoàn toàn quên mất lúc đầu cô ấy đã giúp họ mua bao nhiêu thứ khan hiếm.

Diệp Thư gật đầu: "Em cũng sợ điểm này, không phải em không muốn giúp, chủ yếu là sợ sau này giúp không xuể."

"Giống như phích nước này, 90% nhà trong làng em đều không có."

"Không phải là nhà nào cũng không có tiền, mà là không có phiếu, nếu biết em mua được phích nước không cần phiếu, thể nào họ cũng tìm đến em, đến lúc đó dù em có giúp một người, thì những người khác có giúp hay không cũng đều bị nói ra nói vào.”

"Giúp thì em không có năng lực đó, không giúp thì lại bị người trong làng gièm pha, bọn họ soi mói lắm."

"Vậy chi bằng ngay từ đầu em không giúp."

Ngô Tú Hòa không ngờ Diệp Thư tuy còn trẻ mà suy nghĩ thấu đáo như vậy.

Thấy Diệp Thư hiểu rõ nặng nhẹ, cô ấy cũng không nói gì thêm.

Dặn cô tan làm thì ghé qua lấy phích nước rồi quay về quầy hàng.

Còn hai ngày nữa là đến Tết, hôm nay bách hóa cũng phát quà Tết cho mọi người.

Phúc lợi của bách hóa rất tốt, mỗi người được hai cân thịt, hai cân dầu, còn có thêm mấy con cá hố, nấm hương, mộc nhĩ các loại cũng được phát kha khá, lại còn được mấy cân táo tàu.

Ai nấy đều vui vẻ nhận quà Tết.

Trưa về nhà, hai tay Diệp Thư đều xách đầy đồ.

Về đến nhà, Thạch Lỗi đã về trước, đang ở trong bếp xào rau.

Bánh bao hấp từ mấy hôm trước đã được anh hâm nóng, còn có thêm một bát thịt kho tàu.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 207


Hiện tại, nhà họ khi nấu những món có mùi tanh như cá, thịt đều phải làm xong ở trong siêu thị rồi mới mang ra, chỉ sợ hàng xóm xung quanh ngửi thấy mùi.

Lúc này anh đang ninh dưa chua với miến, dưa chua là mang từ quê lên, do nhà tự muối.

Thấy vợ về, xe đạp lại chất đầy đồ, Thạch Lỗi vội vàng chạy ra đỡ xe.

Dựng xe xong, cũng không để Diệp Thư động tay, anh chạy hai lượt, đã bê hết đồ vào nhà.

"Ui chao, vợ này, quà Tết năm nay được phát kha khá đấy, toàn đồ tốt thôi, cộng thêm phần anh được phát nữa, năm nay nhà mình không lo thiếu quà Tết rồi." Thạch Lỗi vừa bê đồ vừa nói chuyện phiếm với vợ.

"Để em xem bên anh được phát những gì nào? À đúng rồi, bên anh được nghỉ chưa? Xã trưởng bên em bảo phát lương xong là được nghỉ." Diệp Thư vừa vào nhà, cởi áo khoác ra đã chạy đến xem đồ Thạch Lỗi được phát.

Đồ Thạch Lỗi được phát cũng không ít, quả nhiên là nhà máy lớn nhất huyện Phong Hoa có khác.

Không chỉ có gạo, mì, dầu, mà còn có một ít táo nữa.

Thời buổi này kiếm được hoa quả không dễ, xưởng cơ khí mua được táo chứng tỏ người phụ trách mua sắm cũng có bí quyết đấy.

Ngoài ra còn có hai cân đường trắng, bốn hộp hoa quả đóng hộp, hai hộp thịt đóng hộp, đều là những thứ hiếm có.

"Anh còn được phát táo nữa, bảo quản kiểu gì mà được thế này, tuy hơi héo một chút nhưng cũng tốt lắm rồi."

Diệp Thư lấy một quả táo rửa sạch rồi ăn.

Bây giờ cô đang mang thai, ăn nhiều hoa quả một chút thì tốt. Tiếc là hoa quả trong siêu thị của cô mấy năm nay đã sớm ăn hết rồi.

Dù sao hoa quả cũng khó bảo quản, đều là nhập về trong ngày thì bán hết trong ngày, không bán hết cũng sẽ giảm giá.

Ngoại trừ hơn chục thùng táo lê dễ bảo quản, những loại như anh đào, vải thì đều nhập về trong ngày và bán hết trong ngày, về cơ bản là không có hàng tồn kho, có thì cũng không nhiều.

Qua mấy năm nay, hoa quả trong siêu thị sớm đã bị ăn sạch, hiện tại hoa quả trong siêu thị đều là do Diệp Thư mua về cất vào.

Nhưng cũng không nhiều, dù sao bây giờ là những năm 60, không phải lúc nào cũng có thể mua được như thời hiện đại.

Bây giờ là nền kinh tế kế hoạch, không cho phép tự ý mua bán.

Đây là lúc còn ở Bắc Thành, mua ở chợ đen.

Chỉ cần Diệp Thư đi chợ đen, nhìn thấy ai bán hoa quả, cho dù là táo lê, hay là dưa hấu đào.

Tóm lại là chỉ cần nhìn thấy ai bán hoa quả, Diệp Thư đều mua, ăn không hết thì cất vào siêu thị.

Nhưng mà mùa đông này, tiết kiệm ăn cũng sắp hết rồi.

May mà dưa chuột, hồng xiêm mùa hè cũng tích trữ được kha khá, vẫn có thể ăn được một thời gian.

Bây giờ Thạch Lỗi cũng không dám ăn nữa, đều để dành cho vợ bầu.

Thấy vợ ăn táo ngon lành, Thạch Lỗi cũng không rảnh rỗi.

Dưa muối đã ngâm xong, anh lại mở vung, bưng bánh bao và thịt ra.

Thấy vợ ăn táo xong, vội vàng đưa cho Diệp Thư một cái bánh bao, bản thân cũng cầm lấy một cái, gắp một đũa thịt kho tàu cho vào bát vợ, nhìn vợ cầm bánh bao bắt đầu ăn cơm, anh mới gắp một đũa thịt kho tàu ăn ngấu nghiến.

Hai vợ chồng ăn xong, Thạch Lỗi thu dọn bát đũa.

Diệp Thư cũng không vào nhà, mà đứng ở nhà ngoài nhìn Thạch Lỗi rửa bát.

Tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Bao giờ thì anh được nghỉ?"

Thạch Lỗi vừa rửa bát vừa trả lời: "Ngày mai anh được nghỉ, nghỉ đến mùng năm Tết, mùng sáu bắt đầu đi làm."

"Em được nghỉ mấy ngày?" Thạch Lỗi lại hỏi Diệp Thư.

"Em mùng tám mới đi làm, muộn hơn anh hai ngày, nhưng mà mấy người Ngô Tú Hòa bán hàng không được nghỉ, bọn họ nghỉ luân phiên."

"Chắc chắn rồi, bọn họ mà nghỉ thì những người được nghỉ Tết làm sao mà mua đồ."

"Ừm, nghe nói chiều nay anh cũng được phát lương và phiếu thưởng trước, ngày mai chúng ta về quê luôn hay là đi mua đồ trước?"

"Ngày mai chúng ta mua ít đồ đến thăm thầy Triệu đi! Còn phải đến nhà chị Vương Đào Hoa nữa, chuyện mua nhà của chúng ta chị ấy đã giúp đỡ rất nhiều."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 208


"Được, nghe em, nên đến thăm hỏi một chút. Anh Lý chồng chị ấy cũng tốt."

Chồng của Vương Đào Hoa tên là Lý Đại Trụ, là đầu bếp của nhà hàng quốc doanh.

Có lúc Diệp Thư bọn họ đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm, nếu Lý Đại Trụ có thời gian đều sẽ ra ngoài trò chuyện với Diệp Thư bọn họ vài câu.

Đang nói chuyện thì Thạch Lỗi cũng rửa bát xong.

Lau khô tay, Thạch Lỗi ôm vợ vào nhà, để vợ nằm nghỉ ngơi trên giường đất một lát, còn mình thì sắp xếp đồ đạc hai người vừa được phát.

Cá và thịt thì để ra ngoài cho đông cứng lại. Nấm hương, mộc nhĩ để vào tủ bát.

Gạo, mì, dầu đều để sang một bên, khi nào về quê thì mang về.

Nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ trên giường đất, Thạch Lỗi vô thức thả nhẹ động tác.

Đứng dậy lấy chăn đắp cho vợ, cũng không xuống giường đất nữa, mà nằm trên giường đất nhìn vợ ngủ trưa.

Đồ đạc cũng sắp xếp xong rồi, chỉ đợi đến ngày nghỉ là về nhà thôi.

Buổi chiều đến chỗ làm phát lương cho mọi người, cuối cùng cô mới lấy phần của mình.

Chuyện phát lương hàng tháng do kế toán, tức là Diệp Thư phụ trách. Mỗi tháng vào ngày phát lương, mọi người đều tranh thủ thời gian đến phòng tài vụ để nhận lương của mình.

Bây giờ phát lương đều bằng tiền mặt, mỗi người một phong bì, trên phong bì có ghi tên.

Nhận xong, mỗi người sẽ ký tên mình vào một quyển sổ riêng.

Người ở hợp tác xã cung ứng ít, chẳng mấy chốc đã phát xong.

Chủ nhiệm thấy không còn việc gì nữa, hôm nay lại là ngày làm việc cuối cùng trước năm mới, liền cho ba người ở văn phòng Diệp Thư tan làm sớm.

Cầm trong tay 36 đồng tiền lương tháng này, cùng với nửa cân phiếu thịt, hai thước phiếu vải, phiếu đường, phiếu đậu phụ. Thậm chí còn có cả phiếu giấy vệ sinh.

Cô đến tìm Ngô Tú Hòa để lấy chiếc phích nước đã nói trước đó, phích nước này là hàng lỗi nên không cần phiếu, giá cả cũng rẻ hơn hàng thường một chút.

Phích nước bán ở quầy hợp tác xã cung ứng muốn mua phải có phiếu mà giá tận tám đồng. Chiếc phích này lỗi một chút nên không cần phiếu mà chỉ có sáu đồng.

Đó là bởi vì Diệp Thư và Ngô Tú Hòa có quan hệ tốt, cậu của Ngô Tú Hòa lại là chủ nhiệm hợp tác xã cung ứng.

Nếu không, cho dù Diệp Thư có làm việc ở hợp tác xã cung ứng cũng không thể dễ dàng mua được. Mọi người đều phải thay phiên nhau.

Xét cho cùng, hàng lỗi chỉ có nhiêu đó, hợp tác xã cung ứng dù ít người đến mấy cũng phải có hai mươi người. Cho dù nhà mình không thiếu, nhưng ai mà chẳng có bạn bè thân thích.

Mọi người đều là người địa phương, họ hàng với nhau cả. Có bao nhiêu thứ cũng không đủ chia.

"Cảm ơn chị Tú Hòa." Cô lấy sáu đồng đưa cho Ngô Tú Hòa. "Chị Tú Hòa, chị vào làm việc tiếp đi, em về trước đây."

Ngô Tú Hòa nhận tiền, vội vàng quay lại quầy hàng bận rộn. Gần Tết, người mua đồ ở hợp tác xã cung ứng rất đông.

Vừa mới ra ngoài một lúc mà trước quầy hàng đã tụ tập không ít người.

Nhìn Ngô Tú Hòa vào trong bận rộn, Diệp Thư dắt xe đạp đi thẳng đến cửa hàng thực phẩm tìm chị Vương.

Cửa hàng thực phẩm lúc này người cũng không ít, thấy Diệp Thư đến, chị Vương nháy mắt ra hiệu cho cô, bảo cô đợi một lát.

Chờ khi nào vắng khách sẽ lấy đồ cho cô.

Diệp Thư không nói gì, đứng bên cạnh chờ đợi.

Chờ đợi gần nửa tiếng đồng hồ, người trong cửa hàng mới dần vãn.

Chị Vương lúc này mới lấy đồ đã để dành cho Diệp Thư ra.

Chị Vương để lại cho cô không ít đồ, hiện tại trong cửa hàng tuy người đã vãn nhưng cũng không phải là không có ai, vì vậy Diệp Thư không xem kỹ mà hỏi chị Vương tổng cộng hết bao nhiêu tiền và phiếu.

Chị Vương nhận tiền phiếu đưa cho thu ngân, sau đó kéo Diệp Thư vào một góc, nhỏ giọng hỏi cô có muốn mua thịt lợn không.

Tất nhiên Diệp Thư muốn rồi, tuy rằng trong siêu thị vẫn còn không ít, nhưng thịt lợn trong siêu thị đều là thịt lợn nuôi theo kiểu hiện đại. Không ngon bằng thịt lợn nuôi bằng thức ăn tự nhiên thời này.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 209


Diệp Thư định bụng tìm cơ hội bán hết chỗ thịt trong kho lạnh nhỏ của siêu thị đi. Rồi mua thịt lợn thời này tích trữ, để dành sau này ăn.

Diệp Thư hỏi chị Vương buổi tối có tiện không.

Chị Vương vỗ n.g.ự.c cam đoan, chắc chắn là ổn.

Đây là do trại chăn nuôi tự ý nuôi, bây giờ muốn lén lút g.i.ế.c đi, bán lấy tiền coi như tiền thưởng chia cho mọi người.

Diệp Thư nghe vậy, cảm thấy được, bèn hỏi chị Vương có thể mua được bao nhiêu, cô muốn mua nhiều một chút.

Nghe Diệp Thư nói vậy, chị Vương mừng thầm trong lòng. Tối qua chồng cô ấy còn nhắc đến chuyện trại chăn nuôi còn hai con lợn chưa bán được.

Thì ra chồng chị Vương là một cán bộ nhỏ ở trại chăn nuôi.

Trại chăn nuôi hàng năm đều nuôi thêm vài con lợn, cuối năm trừ phần chia cho công nhân trong xưởng một ít thịt, số còn lại đều bán hết coi như tiền thưởng chia cho mọi người.

Đương nhiên, phần lớn tiền thưởng đều là của lãnh đạo, chỉ có một phần nhỏ được chia cho công nhân.

Mấy năm trước nuôi thêm cũng chẳng sao. Năm nay lãnh đạo cũng bạo gan, trực tiếp nuôi thêm hơn hai mươi con.

Trong thời gian đó cũng không có chuyện gì xảy ra, cứ nghĩ đến cuối năm là bán được. Ai ngờ đâu, tự nhiên lại có lệnh cấm, cấp trên liên tục mở họp, hết hội nghị lớn đến hội nghị nhỏ, đủ loại chính sách mới khiến mọi người trở tay không kịp.

Nghe nói lại mới thành lập cái hội gì đó, nghe đâu quyền lực lắm. Nghe nói ở tỉnh thành có nhiều hồng vệ binh lắm. Ồn ào náo nhiệt đi khắp nơi bắt người.

Lần này mấy ông lãnh đạo sợ rồi, chẳng dám ngang nhiên lo chuyện bán thịt nữa.

Nói chứ không cần nói hai mươi mấy con, cho dù là gấp đôi, cũng không lo bán.

Nhưng mà chịu không nổi tình hình bây giờ khó đoán quá, không phải người quen biết rõ thì không dám cho ai biết trại chăn nuôi nuôi nhiều heo như vậy, càng không cần phải nói đến chuyện bán thịt.

Cũng có người trước đây từng mua thịt ở trại chăn nuôi đến hỏi, năm nay cũng muốn mua. Nhưng mà mấy ông lãnh đạo đều cắn răng nói năm nay không có.

Trừ khi là người cực kỳ thân quen mới bán ra một ít. Vậy là chỉ còn lại hai con.

Hôm nay cô ấy hỏi Diệp Thư cũng là nghĩ Diệp Thư nhà bọn họ là từ nơi khác đến, tuy rằng Diệp Thư là người địa phương, nhưng mà là ở quê. Ở trong huyện không có gốc rễ, cho dù là bán cho cô, cô ấy nghĩ chắc cô cũng sẽ không đi rêu rao đâu.

Cô ấy cũng suy nghĩ rất lâu, rồi bàn bạc với chồng, cuối cùng mới hỏi Diệp Thư.

Nhà Diệp Thư mới tới nhà máy không lâu, người quen biết không nhiều. Hơn nữa, trong nhà có hai lao động, hai ông bà lão cũng có lương hưu. Nhìn từ việc Diệp Thư thường ngày mua đồ là biết gia đình bọn họ điều kiện rất tốt.

Nghĩ nhà Diệp Thư nếu mà mua thì sẽ mua không ít, thế nào cũng phải mua mười mấy hai mươi cân.

Nghe Diệp Thư nói muốn mua nhiều, chị Vương hai mắt sáng rực.

Hỏi Diệp Thư muốn bao nhiêu?

Diệp Thư hỏi lại: "Còn bao nhiêu ạ?"

Chị Vương nghe vậy, đây là muốn mua hết à?

Nghe chị Vương nói còn hai con lợn, khoảng hơn 300 cân thịt, Diệp Thư cũng không do dự, trực tiếp quyết định lấy hết.

Chị Vương lúc đầu thì vui mừng, sau đó lại lo lắng hỏi Diệp Thư có muốn về nhà bàn bạc với gia đình không.

Dù sao thì đây không phải là số tiền nhỏ, hơn ba trăm cân thịt không cần phiếu, một cân hai đồng. Cho dù là Diệp Thư mua nhiều, thịt nạc mỡ lẫn lộn có thể rẻ hơn một chút.

Vậy thì ít nhất cũng phải một đồng sáu, bảy một cân, hơn ba trăm cân thịt phải mất đến sáu trăm đồng.

Diệp Thư nói không cần, đúng lúc bạn bè ở Bắc Thành biết nhà cô ở quê, nhờ cô mua ít thịt ở nông thôn. Số thịt này đến thật đúng lúc, đến lúc đó nhà cô giữ lại một ít, số còn lại gửi cho bạn.

Bây giờ trời lạnh, cũng không sợ hỏng.

Chị Vương nghe vậy mới yên tâm.

Hẹn với Diệp Thư, tối mười giờ ở cổng hợp tác xã cung ứng.

Đến lúc đó một bên giao tiền, một bên giao thịt.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 210


Hai người đều rất hài lòng về việc này.

Chị Vương nghĩ đến lát nữa về nhà chồng mình chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên. Anh ấy nhất định không ngờ Diệp Thư có thể một lần mua hết nhiều thịt lợn như vậy.

Nghĩ đến việc bán được thịt, nhà mình lại được chia không ít tiền, trong lòng lại càng thêm nóng như lửa đốt.

Nhìn cũng không có bao nhiêu người mua đồ nữa, cô ấy liền xin nghỉ về nhà báo tin này cho chồng.

Diệp Thư cũng rất vui vì mua được nhiều thịt lợn như vậy. Đến lúc đó đem hết thịt cất vào siêu thị, có thể ăn được rất lâu.

Buổi tối lúc giao dịch, hỏi lại bọn họ xem còn nữa không, nếu còn thì bao nhiêu mình cũng lấy hết.

Về phần phải tiêu không ít tiền, Diệp Thư không hề tiếc. Cô cũng không thiếu tiền, tiêu một ít tiền mua thịt hoàn toàn có thể gánh vác được.

Nói gì thì nói, cô còn có thể lấy thịt trong siêu thị ra chợ đen bán, như vậy chẳng phải tiền lại quay về túi hay sao?

Diệp Thư về đến nhà, Thạch Lỗi vẫn chưa về.

Diệp Thư khơi lò, đổ nước vào ấm, ngồi cạnh bếp lò. Lúc gần đi làm buổi trưa, Thạch Lỗi đã ủ lò than rồi. Buổi tối về chỉ cần khơi lên, rồi thêm than lên trên là được.

Tranh thủ lúc chưa đến giờ nấu cơm, chuẩn bị trước đồ đạc lát nữa đi chơi nhà hàng xóm.

Đến nhà thầy Triệu thì chuẩn bị hai chai rượu, một gói bánh bông lan, lại lấy thêm hai hộp đồ hộp là được rồi.

Đến nhà Vương Đào Hoa cũng là hai chai rượu, một túi bánh quy, lại lấy thêm cho con nhà đó một túi kẹo.

Đồ đạc đã chuẩn bị xong, Thạch Lỗi cũng về đến nhà.

Bữa tối Diệp Thư chỉ nấu mì sợi ăn, trong siêu thị còn gia vị mì bò. Mì chín gắp ra bát, cho gia vị mì bò vào, cuối cùng chan nước dùng luộc mì vào, một bát mì bò nóng hổi đã hoàn thành.

Thạch Lỗi vừa ăn mì bò vừa nói: "Trông trời thế này, tối nay chắc là có tuyết rơi."

"Chúng ta ăn nhanh rồi đi, kẻo lát nữa tuyết rơi, đường khó đi."

Vừa nói, hai người vừa hối hả ăn mì.

Ăn xong, hai người cũng chẳng buồn rửa bát, cầm đồ đạc đi ngay.

Trước tiên họ đến nhà thầy Triệu, lúc đến nơi thì nhà thầy cũng vừa ăn cơm xong. Thấy hai người, thầy Triệu rất vui.

Thầy vội giục vợ đi rót nước cho hai người.

"Cô ơi, cô đừng bận tâm, chúng em đi ngay đây ạ." Diệp Thư ngăn vợ thầy Triệu lại.

"Hai đứa lâu ngày mới đến, đừng vội, ngồi chơi một lát."

"Chúng em còn chút việc, ngày mai chúng em về quê ăn tết nên hôm nay đến chúc thầy và cô một năm mới an khang ạ." Diệp Thư vừa nói vừa đưa quà cho vợ thầy Triệu.

"Hai đứa đến thăm thầy là thầy vui rồi, còn mang gì nữa, cầm về đi." Thầy Triệu nói, mặc cho vợ lắc tay.

Diệp Thư không nói tiếp chuyện đó mà chuyển sang chuyện khác.

"Thầy Triệu, dạo này trường học vẫn bình thường chứ ạ?" Cô hỏi.

Lần trước về, Diệp Thư cũng đến thăm thầy và có ý nhắc nhở thầy một chút.

"Haizzz… Bây giờ trường học không còn dạy học chính quy nữa, nghe nói học sinh ở tỉnh thành có nhóm đã thành lập Hồng vệ binh, một số học sinh trong trường cũng muốn làm theo." Nói đến đây, thầy Triệu lộ rõ vẻ lo lắng.

"Em nghe bạn bè ở Bắc Thành nói, bên đó còn loạn hơn, nhiều trường học phải ngừng hoạt động, có học sinh còn đấu tố giáo viên. Thầy, thầy…" Diệp Thư lại nhắc nhở.

"Haizzz…" Thầy Triệu thở dài không nói.

Diệp Thư cũng không nói thêm về chuyện này nữa, cô chỉ nhắc nhở một chút là được rồi. Cô chỉ là cảm kích thầy năm đó đã giúp đỡ mình, chứ cũng không có tình cảm gì sâu đậm.

Hai người ngồi một lát rồi xin phép thầy về.

Từ nhà thầy Triệu đi ra, hai người lại đến nhà Vương Đào Hoa, thấy hai người đến, vợ chồng Vương Đào Hoa rất bất ngờ nhưng cũng rất vui.

Vợ chồng Vương Đào Hoa nồng nhiệt pha trà, lấy kẹo bánh ra mời, Diệp Thư bảo đừng bận tâm nhưng họ không nghe.

Ngồi chơi nhà Vương Đào Hoa một lát, tán gẫu đôi câu chuyện phiếm, hai người cũng về nhà.

Về đến nhà, hai người không nghỉ ngơi mà chờ đến giờ đi lấy thịt lợn.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 211


Lúc ăn mì, Diệp Thư đã nói với Thạch Lỗi rồi, cũng nói rõ dự định của mình.

Thạch Lỗi cũng không có ý kiến gì, Diệp Thư đếm sẵn 700 đồng đưa cho anh, lát nữa để anh trả tiền.

9 giờ 30 tối, hai người đẩy xe ra khỏi nhà.

Thực ra, Thạch Lỗi không muốn cho Diệp Thư đi cùng, dù sao thì vợ cũng đang mang thai, hôm nay trời lại thế này, chắc là sắp có tuyết rơi.

Nhưng Diệp Thư không đồng ý, lý do là Thạch Lỗi không quen chị Vương, sợ lúc đó sẽ có vấn đề.

Thạch Lỗi hết cách, đành phải bảo cô mặc thêm áo ấm, hai người cùng đi.

Khi đến cổng hợp tác xã thì còn 10 phút nữa là đến 10 giờ.

Chờ khoảng mấy phút thì chị Vương dẫn theo mấy người đẩy xe tới.

Hai người vội vàng tiến lên đón, sau khi gặp nhau, mọi người cũng không chào hỏi nhiều mà nói thẳng ra số cân.

Một con là 325 cân, vì Diệp Thư lấy nhiều nên mỗi cân tính 1 đồng 6 hào, tổng cộng là 520 đồng.

Vì Diệp Thư không có cân, cũng không có cách nào để cân, nên chỉ đành là họ nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu.

"Hai người yên tâm, 325 cân là ít nhất. Về nhà hai người cứ cân thoải mái. Nếu thiếu thì cứ đến tìm tôi." Chị Vương cam đoan.

"Chị Vương nói gì vậy, chúng em sao có thể không tin chị được?" Diệp Thư vừa nói vừa ra hiệu cho Thạch Lỗi đưa tiền.

Thạch Lỗi đếm 520 đồng đưa cho chị Vương.

Người dẫn đầu bên kia nhận lấy, đếm đi đếm lại hai lần từng tờ một.

Đếm đủ số tiền, anh ta mới gật đầu ra hiệu cho người bê thịt lên xe của Diệp Thư.

Trước đó, Diệp Thư đã dặn dò chị Vương, bảo chị ấy chia thịt thành từng miếng khoảng 10 cân.

Cả thảy hơn 30 miếng thịt được chất lên xe một cách gọn gàng.

Xe mà Diệp Thư và Thạch Lỗi đẩy đến không lớn, thịt chất lên xe đầy tú hụ.

Chị Vương còn hỏi có cần chuyển đến tận nhà cho họ không?

Diệp Thư lắc đầu, bảo mọi người cứ về đi, không cần lo cho cô, cô tự có cách.

Thấy Diệp Thư và Thạch Lỗi quả thực không cần giúp đỡ, mọi người liền ra về.

Nhìn mọi người đã đi xa, trên đường không còn một bóng người, Diệp Thư vội vàng cất hết số thịt lợn này vào trong siêu thị.

Gió lúc này đã càng lúc càng lớn, hai người vội vàng đẩy xe về nhà.

Trên đường về nhà, trên trời bắt đầu lác đác rơi những bông tuyết. Hai người vội vàng rảo bước, vào đến sân thì đóng chặt cổng lại.

Thạch Lỗi đẩy xe vào nhà kho, Diệp Thư thì đi vào nhà trước.

Hai người rửa mặt mũi chân tay xong liền chui vào chăn ấm.

Đêm đó ngủ một mạch đến sáng, khi tỉnh dậy đã là tám giờ sáng hôm sau.

Lúc hơn sáu giờ, hai người đã tỉnh dậy một lần, nhưng hôm nay được nghỉ, không phải đi làm. Đã lâu lắm rồi mới được ngủ nướng, nên hai người không dậy mà ngủ tiếp một giấc nữa.

Hai người nằm thêm một lúc, cho đến khi bụng Diệp Thư réo lên, họ mới chịu dậy.

Thạch Lỗi dậy, hỏi vợ muốn ăn gì rồi đi nhóm lửa nấu cơm.

Diệp Thư gấp chăn xong thì xuống giường đi rửa mặt mũi, đánh răng.

Đợi Diệp Thư rửa mặt xong, Thạch Lỗi cũng đã nấu cơm xong.

Không nấu nướng gì cầu kỳ, chỉ nấu cháo kê, rán trứng. Món ăn kèm là kim chi do Diệp Thư làm và củ cải muối.

Hai người ăn cơm xong, Thạch Lỗi không để Diệp Thư động tay mà tự mình rửa bát.

Không biết tuyết ngừng rơi từ lúc nào, tuyết trên mặt đất đã dày hai phân. Anh lại ra ngoài quét dọn một lối đi trong sân.

Bầu trời lúc này vẫn âm u, tuy rằng tuyết đã tạm ngừng nhưng không biết lúc nào sẽ lại rơi tiếp.

Diệp Thư ở trong nhà nhìn tuyết rơi mà lo lắng. Hôm nay cô định về quê, nhưng bây giờ đường xá toàn là tuyết, đi xe rất nguy hiểm.

Nếu như cô chưa mang thai thì không sao, nhưng bây giờ cô đang mang thai. Thời tiết thế này mà ra ngoài, nếu không cẩn thận bị ngã thì sẽ rất nguy hiểm.

Thạch Lỗi quét tuyết xong đi vào nhà, thấy vợ cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh liền hỏi vợ có chuyện gì vậy.

Diệp Thư nói với anh, anh nghe xong cũng lo lắng theo. "Hay là chúng ta đừng về quê nữa? Ở lại đây ăn Tết luôn?" Anh dè dặt nói
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 212


"Làm sao được, ông bà và con gái đang chờ chúng ta!" Diệp Thư trừng mắt nhìn anh, giận dỗi nói.

"Vậy hay là anh đi đón họ lên đây, ăn Tết trên này." Thạch Lỗi lại nói.

Diệp Thư trừng mắt nhìn anh, không muốn nói nữa, trời lạnh thế này mà để người già và trẻ con lặn lội một chuyến, nhỡ đâu bị cảm cúm thì sao?

Thạch Lỗi thấy vợ không nói gì nữa, anh cũng không biết làm thế nào.

Hai người đang lo lắng nhìn nhau thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Hai người nhìn nhau, giờ này là ai đến?

Nhưng dù là ai thì cũng phải ra mở cửa cho người ta vào.

Thạch Lỗi đứng dậy đi ra mở cửa, Diệp Thư vẫn ngồi yên trên giường.

Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng Thạch Lỗi gọi lớn.

"Vợ ơi, anh cả đến này!"

Diệp Thư nhất thời không hiểu anh cả nào đến. Cô ở huyện thành này lấy đâu ra anh cả.

Diệp Thư xuống giường đi giày, định ra xem sao.

Cô còn chưa kịp ra ngoài thì Thạch Lỗi đã dẫn người vào.

Diệp Thư ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là anh cả Diệp đến.

Chưa để Diệp Thư kịp phản ứng, Thạch Lỗi đã nhiệt tình mời anh cả Diệp ngồi lên giường cho ấm.

Anh lại vội vàng đi rót một cốc nước nóng, đưa cho anh cả Diệp vừa uống vừa hơ tay cho ấm.

Anh lại hỏi anh cả Diệp đã ăn cơm chưa. Chưa đợi anh ấy trả lời, anh đã đặt nồi lên bếp, đổ nước vào chuẩn bị nấu mì.

Anh cả Diệp vội vàng ngăn cản: “Chấn Hưng (người ngoài vẫn gọi là Chấn Hưng, trong nhà vẫn gọi là Thạch Lỗi), anh ăn rồi, em không cần bận tâm.”

"Ăn rồi thì ăn thêm chút nữa, trời lạnh thế này mà đi xa đến đây, ăn chút gì đó cho ấm người." Thạch Lỗi tiếp tục công việc đang làm dở.

Diệp Thư lúc này cũng phản ứng lại, bảo anh cả Diệp uống nước, không cần lo cho Thạch Lỗi.

"Anh, anh uống ngụm nước cho ấm người trước đi." Diệp Thư ngồi xuống cạnh anh cả Diệp.

"Anh, lúc này vào huyện thành có việc gì vậy?" Diệp Thư lại hỏi.

"Anh vào để đón hai đứa. Ông bà nội không yên tâm, sợ hai đứa đi xe đạp về sẽ bị ngã. Nghĩ chắc hai đứa đã được nghỉ rồi nên đã thuê xe bò ở trong đội sản xuất, bảo anh đến đón." Anh cả Diệp nhấp một ngụm nước nóng, giải thích.

"Vừa rồi chúng em còn đang lo lắng không biết làm sao để về nữa? Sợ nhất là đường khó đi. Giờ thì tốt rồi, có xe bò rồi em không còn lo lắng nữa."

Vừa nói, Thạch Lỗi đã nấu mì xong.

Một bát tô to đầy ắp mì trắng, rau cải trắng thái sợi. Lại còn cho thêm hai quả trứng ốp la, rưới lên vài giọt dầu mè.

Mùi thơm ấy khiến anh cả Diệp không khỏi nuốt nước miếng.

Thạch Lỗi đặt bát mì lên bàn, lại bưng ra một đĩa kim chi nhỏ. Lấy cho anh cả Diệp một đôi đũa, giục anh ấy mau ăn.

Anh cả Diệp cũng không khách sáo với họ nữa, nhận lấy đũa rồi ăn một miếng lớn.

Ăn hai miếng mì, lại gắp một miếng kim chi, rồi lại húp một ngụm nước dùng. Anh cả Diệp ăn ngon đến mức thoải mái từ trong ra ngoài.

Vừa ăn vừa nói, món kim chi này làm thế nào mà ngon thế, thật là vừa miệng.

Diệp Thư cười bảo anh ấy cứ ăn từ từ, nếu thích thì trong nhà còn nhiều, lát nữa về sẽ lấy cho anh ấy một ít.

Nhân lúc anh cả Diệp ăn mì, Thạch Lỗi đã thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị mang về quê.

Lại tìm thêm một chiếc chăn cũ, chuẩn bị lát nữa trải lên xe.

Anh cả Diệp ăn mì xong, Thạch Lỗi bưng bát đi rửa.

Lại dập lửa trong lò, kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào đã được đóng kỹ chưa.

Sau đó, Thạch Lỗi mới bê đồ ra xe, quay lại mặc cho Diệp Thư thêm một chiếc áo bông dày bên ngoài áo khoác, đội mũ bông lên, lại quấn thêm một chiếc khăn quàng cổ. Cố gắng che chắn toàn thân thật kín đáo, chỉ chừa lại đôi mắt.

Bản thân cũng mặc áo bông dày, đội mũ bông.

Lại lấy từ trên giường một chiếc chăn mỏng, lát nữa lên xe sẽ đắp lên chân.

Thạch Lỗi đỡ vợ lên xe bò, sau đó quấn chăn kín người vợ. Quay người lại khóa cửa chính cẩn thận, rồi bản thân cũng leo lên xe bò.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 213


Anh cả Diệp thấy hai người đã ngồi yên vị, liền quất roi cho xe chạy.

Trên đường đi, mấy người trò chuyện rôm rả, ngồi trên xe bò chậm rãi về nhà.

Diệp Thư mặc áo bông dày, đội mũ bông, người còn quấn chăn. Gió to đến mấy cũng không lùa vào được.

Cũng có tâm trạng thưởng thức cảnh tuyết rơi dọc đường, cành cây hai bên đường đều phủ đầy tuyết trắng, gió thổi qua lại rơi xuống những bông tuyết nhỏ li ti.

Bây giờ trời vẫn còn âm u, nhìn về phía xa chỉ thấy một màn sương mù mịt.

Thạch Lỗi thì đang trò chuyện với anh cả Diệp, Diệp Thư nhìn cảnh tuyết rơi một lúc, cảm thấy nhàm chán, cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.

Mấy người vừa nói chuyện vừa cười đùa, cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

Anh cả Diệp đánh xe bò đưa thẳng hai người đến tận cửa nhà.

Nghe thấy tiếng động, hai ông bà lão đã chờ sẵn từ trước cũng ra ngoài phụ giúp xách đồ.

Thạch Lỗi bảo bà nội và Diệp Thư vào nhà, đồ đạc không cần hai người phải lo.

Bà nội cũng biết cháu dâu đang mang thai, liền cùng cháu dâu vào nhà.

Cô con gái nhỏ đang ngồi trên giường gạch trong nhà, nhìn ra ngoài qua ô cửa kính.

Nhìn thấy mẹ bước vào, cô bé liền chạy từ trên giường xuống.

"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ mới về ạ? Mẹ có mua đồ ngon cho con không ạ?"

Nhìn thấy con gái chạy đến, Diệp Thư vội vàng dang rộng tay ôm lấy con.

"Có chứ, lát nữa bố con mang vào nhé." Diệp Thư cúi đầu hôn con gái một cái.

Cô để con gái tự đứng, cởi mũ bông và áo khoác quân đội trên người mình ra, sau đó mới bế con gái lên.

Lúc này bà nội cũng bưng mấy bát nước đường đến, đưa một bát cho Diệp Thư. Rồi bưng hai bát còn lại ra cho anh cả Diệp và Thạch Lỗi.

Mấy người đi đi lại lại mấy lần mới bê hết đồ vào nhà, lúc Thạch Lỗi vào thì anh cả Diệp cũng đã uống nước đường xong và đi rồi.

Thạch Lỗi vào nhà vội vàng cởi giày trèo lên giường, dùng đôi tay lạnh ngắt của mình trêu chọc con gái.

Diệp Thư ngồi bên cạnh nhìn hai bố con chơi đùa.

Hai ông bà ở dưới đất sắp xếp đồ đạc hai người mang về, phân loại các thứ rồi cất gọn gàng.

"Cái này là cái gì?" Bà nội cầm một vật dài được gói bằng giấy dầu hỏi.

Diệp Thư liếc mắt nhìn: "Là kẹo hồ lô ạ."

Cô bé nghe mẹ nói kẹo hồ lô, cũng không chơi với bố nữa. Vội vàng chạy đến mép giường đòi ăn.

"Bà ơi, cháu muốn ăn kẹo hồ lô."

Bà nội mở gói giấy dầu ra, bên trong có 5 cây kẹo hồ lô. Đưa cho cô bé một cây.

Nghĩ nghĩ rồi lại đưa cho Diệp Thư một cây, Diệp Thư không lấy.

Bà nội thấy Diệp Thư không lấy, liền định gói 4 cây còn lại bằng giấy dầu, mang ra ngoài cất.

Diệp Thư thấy động tác của bà, vội vàng ngăn bà lại.

"Bà ơi, bà với ông cũng ăn đi, không cần để dành đâu."

Bà nội lắc đầu: "Chúng ta không ăn đâu, để dành cho Tĩnh Nghi."

Ông nội ở bên cạnh cũng gật đầu.

Diệp Thư thấy hai người không muốn ăn, cũng không miễn cưỡng nữa.

Bà nội mang kẹo hồ lô ra ngoài để đông, tránh để trong nhà đường tan chảy sẽ ảnh hưởng đến hương vị.

Dọn dẹp xong xuôi, hai ông bà cũng lên giường ngồi, cả nhà nói chuyện phiếm.

Cả nhà đang nói chuyện thì ngoài sân truyền đến tiếng chị dâu Ngọc Bình.

"Thư về rồi à? Chị vào đây."

Diệp Thư cũng vội vàng xỏ dép lê xuống đất: "Vào đi chị dâu."

Diệp Thư vừa định ra đón thì chị Ngọc Bình đã vén rèm cửa bước vào.

"Chị dâu đến rồi, lên giường ngồi đi, trên giường ấm." Diệp Thư nhường chỗ cho chị Ngọc Bình ngồi lên giường.

"Thư này, em lên giường ngồi đi, đừng đứng nữa. Chị nghe nói em có thai rồi, nên qua xem em thế nào." Chị Ngọc Bình thấy Diệp Thư vẫn đứng dưới đất, vội vàng nói.

"Không sao đâu chị, em khỏe lắm."

Diệp Thư quay người đi lấy chiếc phích nước nóng trên tủ đã chuẩn bị cho chị Ngọc Bình.

Lúc dọn dẹp đồ đạc, Diệp Thư đã cố ý dặn bà nội để chiếc phích ở ngoài.

Cô biết chắc chị Ngọc Bình sẽ không đợi được mà đến hỏi ngay.

Diệp Thư đưa chiếc phích cho dâu Ngọc Bình, chị Ngọc Bình nhận lấy, thích thú xoay đi xoay lại xem không rời tay.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 214


Diệp Thư bảo cô ấy mở hộp ra xem, chỉ cho cô ấy chỗ lỗi nhỏ, đó là phần đáy phích bị bong một mảng sơn, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc sử dụng.

Chị Ngọc Bình không ngớt lời khen Diệp Thư: "May nhờ có em đấy, em gái à. Cái phích này đẹp thật đấy, nếu không có em chắc chắn chúng chị không mua được.

Chị biết phải cảm ơn em thế nào đây, em yên tâm, sau này có việc gì cứ bảo chị, chị sẽ coi như việc của mình mà làm."

Diệp Thư vẫy tay với cô ấy, nói không có gì.

Chỉ là dặn dò cô ấy thêm lần nữa, đừng đi nói lung tung ở bên ngoài. Bản thân cô cũng không có cách nào mua thêm được loại không cần phiếu nữa.

Chị Ngọc Bình đương nhiên miệng liên tục đồng ý. Lại móc tiền ra hỏi Diệp Thư bao nhiêu tiền.

Diệp Thư nói 6 đồng, chị Ngọc Bình còn muốn đưa thêm cho cô 1 đồng, nói là không thể để Diệp Thư giúp không công được.

Diệp Thư nào cần số tiền ấy, đừng nói là cô không thiếu tiền, mà cho dù có thiếu cũng không thể nhận.

Nhận một đồng này, cô chẳng còn ra thể thống gì nữa. Thế nên Diệp Thư nhất quyết từ chối. Còn nói thêm nếu cô ấy cứ đưa tiền, cô sẽ lấy lại phích nước nóng.

Chị Ngọc Bình thấy Diệp Thư không nhận, đành phải cất tiền đi.

Chị Ngọc Bình ngồi thêm một lúc, trò chuyện với hai ông bà. Thấy cũng đến lúc phải nấu cơm trưa, cô ấy mới cầm phích nước nóng ra về.

Chị Ngọc Bình đi rồi, bà nội mới hỏi Diệp Thư muốn ăn gì để bà làm.

Diệp Thư ngẫm nghĩ một lát, cũng không có gì đặc biệt muốn ăn. Cô bảo bà cứ làm đại món gì cũng được, cô không kén ăn.

"Hay là hôm nay chúng ta ăn sủi cảo đi! Thời tiết này mà ăn sủi cảo thì ấm bụng." Ông nội lên tiếng.

"Được, vậy ăn sủi cảo." Bà nội thấy ông nội đã lên tiếng, cũng chẳng có gì khó khăn, bèn quyết định luôn là ăn sủi cảo.

Cả nhà cùng xúm vào, người nhào bột, người làm nhân.

Chẳng mấy chốc đã có đĩa sủi cảo nóng hổi bốc khói nghi ngút.

Lúc Diệp Thư đang ăn sủi cảo thì bên nhà ông bác Diệp lại xảy ra trận cãi vã kịch liệt.

Mọi chuyện cũng đều từ cái phích nước nóng mà ra.

Chị Ngọc Bình ôm phích nước nóng từ nhà Diệp Thư ra về, trong lòng vui như mở cờ.

Đến cổng, cô ấy theo thói quen thò đầu nhìn vào trong sân, thấy không có ai mới ôm phích nước nóng rảo bước vào nhà.

Ai ngờ đâu lại đụng mặt em dâu Vương Anh Tử đang định đi ra nhà xí.

"Chị dâu đi đâu đấy? Cầm gì trong tay thế?" Em dâu Vương Anh Tử nhìn cái phích trong tay chị Ngọc Bình rồi hỏi.

"Không có gì đâu, em đi đi, chị vào nhà đây." Chị Ngọc Bình ấp úng nói.

"Em không vội, cho em xem chị cầm gì nào?" Chị Ngọc Bình càng ấp úng, em dâu Vương Anh Tử càng tò mò.

Thấy chị Ngọc Bình không đề phòng, cô ta liền giật ngay lấy cái phích.

"Cô làm gì thế? Trả lại cho tôi." Chị Ngọc Bình cuống quýt giằng lại.

"Phích nước nóng à? Chị dâu này, không phải em nói chị đâu, chị mua phích nước nóng mà cứ phải giấu diếm làm gì? Nói ra thì nhà mình cũng nên mua một cái, như thế mùa đông ông bà, bố mẹ uống nước nóng cho tiện." Em dâu Vương Anh Tử vừa cầm cái phích trên tay vừa nói móc mỉa chị Ngọc Bình, trong lòng biết tỏng là cô ấy không thể nào bỏ tiền túi ra mua phích cho nhà chồng được.

"Mẹ, bà nội ơi, ra đây xem chị dâu mua phích nước nóng về này." Lúc này ông bác Diệp và anh cả Diệp không có nhà, nên em dâu Vương Anh Tử chỉ gọi mẹ chồng và bà nội chồng ra.

Chị Ngọc Bình từ lúc gặp em dâu Vương Anh Tử đã biết là chuyện này không thể giấu được nữa.

Nhìn hai mẹ con nhà chồng được em dâu Vương Anh Tử gọi ra, chị Ngọc Bình tức không chịu được. Cô ấy giằng mạnh lấy cái phích, ôm chặt vào lòng.

Em dâu Vương Anh Tử nhìn hai bàn tay trống trơn của mình, cười nhạo một tiếng rồi quay sang nói với mẹ chồng: "Mẹ, chị dâu mua phích nước nóng rồi đấy."

Sau đó, cô ta lại giả vờ hỏi chị Ngọc Bình: "Chị dâu, chị xoay sở kiểu gì mà kiếm được phiếu mua phích nước nóng thế, kiếm cho em một cái được không?"
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 215


Mẹ Diệp vừa nhìn đã biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhà này làm gì có cửa nào mà kiếm được phiếu mua phích, nếu kiếm được thì mấy năm nay chẳng phải là mua từ lâu rồi sao?

Nhìn thấy phích nước nóng, mẹ Diệp biết ngay là do Diệp Thư giúp đỡ, bởi vì con trai cả vừa mới đón Diệp Thư về quê, chưa gì con dâu đã có phích nước nóng mang về, khỏi nói cũng biết là từ đâu ra.

Mẹ Diệp gọi cả hai cô con dâu vào nhà.

Nhìn hai cô con dâu, mẹ Diệp trong lòng cũng thấy bất lực, người ngoài nhìn vào cứ tưởng gia đình bà êm ấm thuận hòa, nhưng chỉ có bà mới biết, chuyện phiền lòng trong nhà nhiều vô kể.

Không nói đâu xa, cứ nhìn hai cô con dâu này, nếu không có bà đứng ra thì không biết đã cãi nhau bao nhiêu trận rồi.

Hai cô con dâu này đều do chính tay bà chọn lựa kỹ càng mới rước về nhà. Mấy năm làm dâu con trong nhà, nói chung là không có lỗi lầm gì lớn, nhưng lỗi nhỏ thì liên tục.

Cô con dâu cả Ngọc Bình tính tình cũng tạm được, tuy hơi nhỏ nhen nhưng bản tính cũng thẳng thắn, lại nhanh nhẹn tháo vát.

Cô con dâu hai tuy hơi lắm điều một tí, nhưng với người ngoài cũng tốt, chỉ là thích so bì với vợ chồng anh cả.

Nhưng gần đây mẹ Diệp cũng phát hiện ra, càng ngày hai người càng mâu thuẫn, ít nhiều trái ngược với lời nói.

Bà nội Diệp càng nghĩ, nét mặt càng trở nên nghiêm nghị.

"Vợ thằng cả, cái phích nước nóng này là thế nào?"

Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của bà nội, trong lòng Ngọc Bình cũng có chút bất an.

"Bà, cháu trai cháu lấy vợ, đây là cháu nhờ Diệp Thư mua giúp, là hàng lỗi, cháu..." Ngọc Bình giải thích.

"Cái gì? Ông nội không phải cấm chúng ta đi nhờ vả Diệp Thư hay sao?" Chưa để Ngọc Bình nói hết câu, Vương Anh Tử đã lên tiếng.

Ngọc Bình cúi đầu không nói, mẹ Diệp cũng lắc đầu tỏ ý không đồng tình.

Đúng lúc này, mấy người ông nội Diệp cũng vừa đi về.

Nhìn thấy bầu không khí căng thẳng trong nhà, bố Diệp lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Vương Anh Tử không đợi người khác trả lời, trước tiên nói đầu đuôi câu chuyện, sau khi nói xong liền tức giận móc mỉa: “Có người lợi dụng ân huệ của gia đình nhà chồng để kiếm lợi cho nhà mẹ đẻ. Đúng là không biết xấu hổ!"

"Cô nói ai không biết xấu hổ hả?" Ngọc Bình vừa nói vừa tiến lại gần Vương Anh Tử.

"Tôi nói ai thì người đó tự biết." Vừa nói cũng vừa xấn xổ lao tới.

Thấy hai người sắp sửa đánh nhau, hai người anh cả Diệp vội vàng mỗi người kéo vợ mình lại.

Ông nội Diệp trầm mặt xuống.

"Các người làm cái gì vậy? Dừng tay cho tôi! Không sợ người ta chê cười à!" Thấy ông nổi giận, hai chị em dâu cũng dừng lại.

Ông nội Diệp hút một hơi thuốc, nói với Ngọc Bình: "Cháu dâu cả, lúc trước ông đã nói thế nào?"

"Ông nội, cháu..." Ngọc Bình đối với Vương Anh Tử thì nói năng hùng hồn lắm, nhưng đối diện với ông nội thì lại chột dạ không nói nên lời.

Hoá ra từ sau khi Diệp Thư trở về, biết được Diệp Thư làm việc ở hợp tác xã cung ứng.

Trong nhà có một người họ hàng như vậy, mọi người, đặc biệt là hai cô cháu dâu bắt đầu có chút vênh váo.

Không chỉ khoe khoang khắp nơi, mà còn bóng gió muốn nhờ Diệp Thư mua đồ giá rẻ.

Không chỉ nghĩ đến đồ đạc thiếu thốn trong nhà mình, mà còn nghĩ đến bố mẹ anh chị em bên nhà mẹ đẻ mình cần những thứ gì.

Lần đó, thấy mọi người trong nhà đều thiếu chừng mực mà đi tìm Diệp Thư, ông nội Diệp đã nổi trận lôi đình.

Lúc đó ông cũng nói rõ ràng rồi, không cho phép người trong nhà đi tìm Diệp Thư nhờ vả, đặc biệt là không được nhờ Diệp Thư giúp đỡ người nhà họ. "Người trong nhà" ở đây bao gồm cả bà Diệp, bố mẹ Diệp và hai cô cháu dâu.

Lúc đó ông nội Diệp cũng phân tích lý lẽ rõ ràng cho mấy người nghe rồi.

Tình cảm là thứ càng dùng càng bạc, có quan hệ cũng phải để dành lúc cần thiết mà dùng.

Hơn nữa, những năm qua, Diệp Thư mỗi dịp lễ tết đều mua quà cáp biếu tặng, đó đều là vì hai ông bà già này.

Cũng chính là còn nhớ đến tình nghĩa với ông bà nội Diệp Thư năm xưa nên mới quan tâm bọn họ vài phần.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 216


Ông nội Diệp thấy Ngọc Bình không nói nữa, cũng thở dài một tiếng: "Cháu dâu cả, không phải là ông phản đối cháu vì chuyện nhà ngoại mà tìm Diệp Thư.

Cháu đã nghĩ chưa, Thịnh Hoa nhà mình sắp 13 tuổi rồi, không bao lâu nữa sẽ đến tuổi cưới vợ.

Đến lúc đó, nếu nhà gái đòi sính lễ mà nhà mình không có phiếu thì phải làm sao?"

Ngọc Bình mở miệng định nói.

Ông nội Diệp ngăn cô ấy lại.

"Ông biết cháu muốn nói là tìm Diệp Thư, nhưng cháu có bao giờ nghĩ, hôm nay cháu vì chuyện cháu trai nhà ngoại kết hôn mà tìm Diệp Thư mua phích nước, ngày mai em trai em gái cháu vì chuyện nhà ngoại mà tìm Diệp Thư, ngày mốt mẹ cháu lại tìm Diệp Thư.

Cứ tìm đi tìm lại như vậy, thì còn chút tình nghĩa nào nữa.

Đến lúc nhà mình có việc, thì đã không còn tình nghĩa gì để nói nữa rồi.

Hơn nữa, Diệp Thư cũng mới đi làm, lãnh đạo đến cửa không biết bao nhiêu mà kể? Có phải Diệp Thư vì chuyện của nhà mình mà phải đi cầu xin người khác không? Cầu xin người khác làm việc, có phải là con bé lại phải đi trả nợ ân tình không.

Không phải ông ngăn cản mọi người không cho mọi người vì nhà ngoại mà làm việc, nếu như bản thân mọi người có năng lực, cho dù là nhà mình có năng lực, ông cũng sẽ không nói một chữ ‘không’.

Cháu dâu cả à, bây giờ cháu làm như vậy, không chỉ làm khó Diệp Thư, đến lúc đó chỉ sợ là bản thân cháu cũng sẽ khó xử.

Cháu trai nhà chị dâu cháu kết hôn nhờ cháu mua phích nước, cháu đã mua rồi, vậy ngày mai nhà em dâu cháu có việc nhờ cháu mua đồ thì cháu làm thế nào?

Em trai em gái cháu thì sao? Chị cả chị hai cháu thì sao?

Đến lúc đó, cháu có phải là tốn công vô ích không!"

Nghe ông nội nói xong, Ngọc Bình cũng cảm thấy mình làm việc này không được tốt cho lắm.

Ông nội nói đúng! Cháu trai cháu gái nhà anh hai cũng lớn rồi, nghe nói cũng đang tìm hiểu rồi.

Cháu gái của chị cả cũng 17 tuổi rồi, sắp đến tuổi lấy chồng rồi.

Mình đã mua phích nước không cần phiếu cho nhà anh cả rồi, đến lúc anh hai nhờ mình giúp đỡ thì phải làm sao? Đồng ý thì không thể nào đồng ý, từ chối thì có phải là đắc tội với anh hai chị dâu hai, thậm chí là cháu trai cháu gái nhà anh hai không.

Ngọc Bình càng nghĩ càng sợ, việc này của mình đúng là tốn công vô ích.

Nghĩ đến sau này anh chị em đều trách cứ mình, thật sự chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy rợn tóc gáy.

Đều tại cái miệng nhanh nhảu của mình, bị chị dâu nói vài câu ngon ngọt là không còn phân biệt được đâu là phải trái. Lờ mờ đồng ý, bây giờ phải làm sao?

Ông nội nhìn sắc mặt của Ngọc Bình là đã hiểu ra, hài lòng gật đầu.

Thấy cháu dâu cũng coi như là người hiểu chuyện, không phải là loại người đầu gỗ, nói thế nào cũng không hiểu.

Ông nội cũng liếc nhìn cô cháu dâu thứ hai một cái.

Vương Anh Tử vừa thấy ông nội nhìn mình, không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng.

Tuy rằng ông lão ngày thường chưa từng nói cô ta, nhưng trong cái nhà này, cô ta vẫn là người sợ ông lão nhất.

Tuy nhiên, ông nội cũng không nói cô ta, chỉ nói với bà nội: "Bà nó, nấu cơm đi!"

Ngọc Bình thấy ông nội muốn đi, nhịn không được gọi ông: "Ông, vậy cái phích nước này..."

Ông nội cũng không quay đầu lại, trực tiếp xua tay: "Tùy cháu xử lý!"

Thấy chuyện này cứ như vậy cho qua, Vương Anh Tử không chịu.

Tuy rằng trong lòng sợ ông lão, nhưng sức hấp dẫn của phích nước quá lớn, hoàn toàn áp đảo nỗi sợ.

"Gì chứ? Chuyện dùng thể diện của người nhà để cầu xin người khác cứ như vậy là xong rồi? Vậy lát nữa tôi cũng đi tìm Diệp Thư, cháu ngoại nhà tôi kết hôn, cũng cần phích nước!" Vương Anh Tử nói với giọng điệu gay gắt.

Anh hai Diệp ở bên cạnh nháy mắt ra hiệu cho cô ta, dùng tay kéo cô ta.

Cô ta hất tay anh hai Diệp ra: "Anh kéo tôi làm gì? Tôi nói sai sao? Diệp Thư giúp đỡ là vì nể mặt ông.

Tại sao chuyện tốt đều để một mình cô ta hưởng, ông là ông của tất cả chúng ta. Tại sao chuyện tốt gì trong nhà cũng đều dành cho nhà anh cả, nhà chúng tôi là con ghẻ chắc?"
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 217


Nói xong câu đó, anh hai Diệp cũng buông tay đang kéo vợ ra.

Thực ra đâu chỉ mình Vương Anh Tử nghĩ thế, anh hai Diệp cũng nghĩ như vậy mà?

Cả nhà dồn mắt về phía anh hai.

Ông nội Diệp đang đi ra cửa cũng dừng bước.

Thấy con trai thứ hai không nói gì, ông thở dài rồi quay trở lại.

"Thằng hai, cháu cũng nghĩ như vậy à?" Ông lão ngồi lại lên giường.

"Ông, cháu không có... cháu chỉ là..." Anh hai ấp úng nói.

Lúc này, Vương Anh Tử tiến lên kéo chồng ra.

"Không có gì là không có gì? Nhìn anh kìa, có chút khí phách nào không? Anh không nói thì để tôi nói. Ông nội à, ông đã hỏi rồi thì cháu sẽ nói.

Mọi người đều thiên vị anh cả, chuyện gì tốt cũng đến tay anh cả, nhà chúng tôi thì chẳng bao giờ đến lượt. Lúc cần làm việc thì nhớ đến chúng tôi, còn lúc có lợi thì lại gạt chúng tôi sang một bên.

Cái phích nước này là sáng nay anh cả mang từ huyện thành về đúng không?

Tôi đã bảo sao chồng tôi muốn giúp đỡ mà mọi người không cho, hóa ra là có uẩn khúc."

Cả nhà nghe Vương Anh Tử nói vậy đều hiểu cô ta đang mượn cớ gây sự, có lẽ trong lòng đã ấm ức từ lâu rồi!

"Đừng nói nữa." Anh hai tiến lên ngăn vợ lại.

"Thằng hai, để nó nói." Ông lão xua tay ra hiệu cho anh hai đừng cản.

Đã nói là phải nói cho hết, Vương Anh Tử càng nói càng mạnh miệng.

"Từ ngày về nhà này, vợ chồng tôi chẳng thiếu việc gì phải làm, tại sao cứ có chuyện gì tốt đẹp là lại coi như không nhìn thấy chúng tôi?

Mấy lần rồi, em họ có việc cần giúp, mọi người đều gọi anh cả đi, chồng tôi xung phong giúp đỡ mọi người cũng không đồng ý.

Ai mà chẳng biết giúp đỡ em họ chẳng bao giờ thiệt, lần nào cũng có quà mang về?

Làm như ai không biết ấy, lần nào mang đồ về, chị cả cũng giữ lại một phần, phần còn lại mới đưa cho mẹ chồng."

Nghe em dâu nói vậy, mặt Ngọc Bình biến sắc.

Ngọc Bình quả thực có giữ lại một phần quà của chồng đi giúp em họ, nhưng chỉ là một phần nhỏ thôi.

Hơn nữa, cô ấy cảm thấy điều đó rất bình thường, dù sao cũng là đồ chồng mình vất vả giúp người khác mới có được, mình đã lấy phần lớn đưa vào của chung rồi, chẳng lẽ lại không được giữ lại một chút sao.

Chồng cô lo cái gì?

Nghĩ trong lòng thế nào thì buột miệng nói ra thế ấy.

Nghe vậy, Vương Anh Tử càng thêm khó chịu, liền lớn tiếng mắng mỏ.

"Chồng chị mang về? Sao chồng chị lại mang được về? Chẳng phải là do ông bà bố mẹ thiên vị cho đi đấy sao!

Nếu cho chồng tôi đi, chồng tôi cũng mang được về. Chị còn nói được nữa sao, tôi thấy chị lén lút mang đồ về nhà mẹ đẻ rồi nhé."

Hóa ra, mỗi lần anh cả đi giúp em họ đều được cho một ít quà, có khi là một nắm kẹo, có khi là mấy chiếc bánh quy.

Tóm lại là chưa bao giờ để anh cả giúp xong việc mà tay không ra về. Kể cả khi em họ không có nhà, có lúc ông bà có việc cần giúp đỡ, ông bà cũng cho anh cả một ít đồ ăn thức uống, coi như là không muốn nợ ân tình.

Mỗi lần anh cả mang đồ về, chị cả Ngọc Bình quả thực có giữ lại một ít, nếu ít quá thì chị cả sẽ tự mình cất đi, không nói với ai trong nhà.

Vậy em dâu Vương Anh Tử biết chuyện này như thế nào?

Ban đầu, Vương Anh Tử cũng không biết, cho đến một lần anh cả đi giúp ông nội Thạch, ông nội Thạch cho anh ấy hai cái bánh gato.

Về đến nhà, anh cả đưa luôn cho vợ. Chị cả nhìn thấy bánh, nghĩ rằng mấy đứa con của mình chưa được ăn món ngon như vậy bao giờ.

Thế là chị cả liền giấu đi, đợi lúc không có ai liền lén lút mang cho các con ăn.

Con nít được ăn ngon thì sao mà nhịn được không khoe khoang, thế là chúng liền khoe với các em rằng mình được ăn bánh gato.

Con trai con gái của em dâu về nhà liền đòi mẹ cho ăn bánh, nói rằng anh chị đã được ăn rồi.

Em dâu nghe vậy thì thấy lạ, trong nhà lấy đâu ra bánh gato, loại bánh quý giá đó có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 218


Thế là em dâu gặng hỏi, rồi lại tự mình suy nghĩ, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.

Những ngày sau đó, em dâu bắt đầu để ý.

Em dâu khi ấy cũng không làm ầm ĩ lên, chỉ lẩm bẩm với chồng, bảo chồng khi gặp việc gì cần giúp đỡ nhà Diệp Thư thì phải chủ động.

Anh hai nghe lời vợ, trong lòng cũng toan tính, sáng nay ông nội Diệp sai đi đón Diệp Thư về, anh ta liền xung phong nhận việc.

Nhưng ông nội Diệp không cho anh hai đi, vẫn là để anh cả đi.

Lúc ấy vợ chồng anh hai trong lòng đã không vui, giờ lại thấy chị cả Ngọc Bình cầm phích nước, em dâu Vương Anh Tử liền không nhịn được nữa.

Nên mới xảy ra cãi vã.

Diệp Thư đang ăn sủi cảo, đâu biết được chỉ vì một chút quà cáp của nhà mình, sợ mang ơn mà đã gây ra mâu thuẫn gia đình nhà ông bác Diệp.

Lúc này Diệp Thư đang ăn sủi cảo ngon lành, ăn hết một bát sủi cảo, lại húp thêm bát nước canh. Đúng là nguyên canh hóa nguyên thực, uống xong, dựa người vào tường, ợ một cái thật sảng khoái.

"Mẹ ơi, bao giờ em bé ra chơi với con ạ?" Cô nhóc nép bên mẹ hỏi.

Diệp Thư bế con gái ngồi lên đùi mình, ôm con bé đáp: "Sáu tháng nữa con sẽ nhìn thấy em, lúc đó Tĩnh Nghi là chị rồi. Sau này mẹ giao em cho con quản đấy."

Diệp Thư sợ con gái có tâm lý phản kháng, nên nói sẽ giao em bé (chưa ra đời) cho chị quản.

"Mẹ yên tâm! Con nhất định sẽ quản em trai thật tốt." Nghe mẹ nói vậy, cô nhóc liền ưỡn thẳng lưng.

"Chưa chắc đã là em trai đâu, cũng có thể là em gái mà." Diệp Thư từ từ giải thích cho con gái.

"Con muốn em trai, không muốn em gái."

"Sao thế?"

"Tiểu Hoa có em trai, em trai rất nghe lời cậu ấy, mẹ ơi, con cũng muốn em trai, mẹ sinh cho con em trai đi mà. Mẹ ơi~" Cô nhóc nũng nịu.

"Tiểu Hoa nào cơ?"

"Tiểu Hoa là Tiểu Hoa đấy ạ!"

"Mẹ ơi, mẹ ngốc thế, đến Tiểu Hoa mà cũng không biết."

……

Cuối cùng vẫn là ông nội giải thích, Tiểu Hoa là con gái nhà anh Quốc ở đầu làng phía đông, nhà cô bé cũng họ Diệp, bố cô bé tên là Diệp Kiến Quốc.

Vì ngày nào cô nhóc cũng đi chơi với Tiểu Văn nhà anh cả nên có quen biết thêm vài người bạn. Tiểu Hoa là một trong số đó.

Tiểu Hoa năm nay sáu hay bảy tuổi gì đó, nhà có em trai kém hai tuổi. Vì bố mẹ, ông bà đều phải đi làm, nên ngày thường đều là cô bé chăm sóc em.

Diệp Thư lúc này mới biết Tiểu Hoa là ai. Cô cũng lờ mờ nhớ ra anh Kiến Quốc. Hình như anh ấy hơn cô vài tuổi.

Cả nhà trò chuyện vài câu, Diệp Thư và Thạch Lỗi trở về phòng nghỉ ngơi.

Cũng vì hai người vừa mới về, cô nhóc vẫn chưa được gần gũi mẹ nên cũng theo vào phòng ngủ.

Về đến phòng ngủ, cô nhóc nằm giữa bố mẹ, vui vẻ huơ huơ chân, chốc chốc lại líu lo.

Thạch Lỗi sợ cô bé đá vào bụng Diệp Thư nên dùng tay chặn chân cô bé lại, câu được câu không trò chuyện với cô bé.

Diệp Thư không bận tâm đến hai bố con, bản thân bận rộn cả buổi sáng, đã rất mệt rồi, giờ phút này chỉ muốn nhắm mắt ngủ.

Nhìn thấy Diệp Thư ngủ say, Thạch Lỗi "suỵt" một tiếng với con gái, ra hiệu cho cô bé đừng nói nữa, mẹ đã ngủ rồi.

Cô nhóc cũng bụm miệng "suỵt" theo bố. Đôi mắt to tròn đảo đi đảo lại, hai bàn tay nhỏ che kín miệng, không phát ra một tiếng động nào.

Không lâu sau, hai bố con cũng ngủ thiếp đi.

Lúc Diệp Thư tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn bóng dáng hai bố con, bên ngoài loáng thoáng vọng lại tiếng trò chuyện.

Nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ chiều, giấc này ngủ gần ba tiếng đồng hồ.

Nằm thêm một lúc trên giường đất, nghe mùi khoai lang nướng thơm lừng bay vào từ ngoài cửa, Diệp Thư mới chịu dậy.

Mặc áo khoác ra ngoài, cô liền thấy Thạch Lỗi đang dẫn con gái ngồi trước bếp lò, trên nắp lò đặt hai củ khoai lang. Thạch Lỗi ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại trở khoai một chút.

Có lẽ sắp chín nên mùi khoai lang càng thêm nồng đậm.

Diệp Thư nuốt nước miếng, lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 219


Thấy cô ngồi bên cạnh, Thạch Lỗi mỉm cười, bóp nhẹ củ khoai, thấy đã mềm, liền nói là chín rồi.

Anh bẻ đôi củ khoai, một nửa đưa cho Diệp Thư, một nửa đưa lên miệng thổi thổi rồi đút cho con gái ăn.

Nhìn hai mẹ con ăn ngon lành, trong lòng anh còn thấy vui hơn cả tự mình được ăn.

Ăn hết nửa củ khoai lang, Diệp Thư vẫn chưa thỏa mãn, ánh mắt lại nhìn chằm chằm củ còn lại trên bếp.

Lần này Thạch Lỗi không đưa cho cô nữa, sợ cô ăn nhiều sẽ khó tiêu, nên tự mình ăn hết veo trong chớp mắt.

Diệp Thư thấy vậy, bèn đứng dậy đi sang phòng hai ông bà tìm bà nội nói chuyện.

Bà nội đang học làm giày, lúc này đang ngồi trên giường đất dán vải vụn, tức là dùng hồ dán từng mảnh vải vụn lại với nhau, hồ cũng là tự tay bà dùng bột mì nấu.

Quét một lớp hồ, trải một lớp vải vụn, lại quét một lớp hồ, lại trải một lớp vải vụn. Cứ như vậy cho đến khi trải được năm sáu lớp, độ dày đạt yêu cầu, mới đem tấm ván gỗ dán vải vụn ra phơi nắng.

Diệp Thư ngồi xuống bên cạnh bà, vừa giúp bà sắp xếp vải vụn, vừa trò chuyện.

"Bà ơi, bà khâu thêm mấy miếng vá lên áo khoác đi, tình hình bên ngoài ngày càng bất ổn rồi. Chúng ta cũng nên ăn mặc giống như bà con trong làng thì hơn!" Diệp Thư muốn bà vá áo khoác cho cả nhà, tránh gây chú ý.

"Haiz! Chúng ta đã cố gắng ăn mặc giản dị rồi, bà với ông thì không sao, chủ yếu là Tĩnh Nghi nhà mình, con bé giờ đã biết làm đẹp, không chịu mặc đồ vá đâu." Bà nội vừa làm việc vừa nói.

"Ông bà đừng chiều con bé nữa, đây cũng là bất đắc dĩ thôi. Cháu với Thạch Lỗi ở bên ngoài cũng phải hết sức cẩn thận, ở nhà máy chỉ chuyên tâm làm việc, cố gắng không nói chuyện, sợ nói sai điều gì đó.

Không chỉ riêng chúng cháu, mà phần lớn công nhân trong nhà máy đều như vậy, nói năng đều phải uốn lưỡi bảy lần. Chỉ sợ lỡ lời, lại bị người ta tố cáo.

Giờ trên đường phố đã có Hồng Vệ Binh rồi, trường học cũng rất lộn xộn, giáo viên không còn dám quản học sinh như trước nữa.

Học sinh thì động tí là Mao chủ tịch dạy, tư tưởng phản động rồi tư bản phục bích. Thật sự là khiến người ta hoang mang lo sợ."

Ông bà ở trong làng nói năng cũng phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng để người ta bắt được thóp.

Tuy rằng trong làng phần lớn mọi người đều chất phác thật thà, nhưng cũng khó tránh có kẻ xấu bụng, nhìn người khác sống tốt là không ưa."

Diệp Thư và bà nội đang nói chuyện thì ngoài sân, Thạch Lỗi và ông nội cũng đang bàn về chuyện này.

So với Diệp Thư, Thạch Lỗi biết nhiều chuyện hơn, bởi vì Diệp Thư làm việc ở hợp tác xã ít người, môi trường tương đối đơn giản.

Nhà máy cơ khí thì khác, dù sao cũng là nhà máy lớn với hàng trăm người, đủ loại người.

Đặc biệt là bọn xã hội đen vào nhà máy vì có quan hệ gia đình, lợi dụng xu hướng không lành mạnh này mà nhảy vọt lên. Nếu không có nhiều giám đốc nhà máy trấn áp thì nhà máy sẽ hỗn loạn như thế nào?

Vì vậy, khi nói chuyện với ông nội, Thạch Lỗi cũng rất xúc động. Anh lại một lần nữa cảm thán với ông, may mà lúc trước nghe lời vợ, nếu không bây giờ trong đám người quét dọn nhà xí chắc chắn có bọn họ.

Ông nội nghe xong cũng không khỏi rùng mình. Ông không dám tưởng tượng cảnh mình đi quét nhà xí.

Ông nội hỏi Thạch Lỗi có tin tức gì từ Bắc Thành không.

Thạch Lỗi đáp "Có ạ" rồi lấy thư từ Bắc Thành gửi đến đưa cho ông.

Đọc xong bức thư, ông nội im lặng hồi lâu.

Thạch Lỗi biết ông nội vì sao lại như vậy, lần trước anh gửi thư hỏi thăm tình hình bạn bè của ông nội, bạn của Thạch Lỗi cũng đã cố ý đi hỏi thăm.

Chỉ có nhà ông Vương chọn đi chi viện biên cương, cả nhà đều đã đến vùng hoang dã phía Bắc. Mấy người còn lại đều vì lý do riêng mà chọn ở lại Bắc Thành.

Bây giờ đều đã bị liên lụy, có hai người đã bị tịch thu gia sản, phát phối đi quét nhà xí rồi.
 
Back
Top Bottom