Cập nhật mới

Ngôn Tình Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60

Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 120


Sau một hồi náo loạn, cuối cùng bà nội Thạch cũng lên tiếng giải cứu hai người. Cho dù bà nội đến kịp thời, Thạch Lỗi cũng đã uống rất nhiều rượu.

Anh đã ngà ngà say, vào phòng liền nằm luôn lên giường.

Diệp Thư thì không sao.

Bà nội bưng cho hai người hai đĩa thức ăn, còn có hai bát cơm, bảo hai người ăn cơm.

Thạch Lỗi cũng dậy ăn cơm, lại dùng nước lạnh rửa mặt. Bên ngoài còn khách, anh còn phải ra ngoài tiếp khách.

Chiều nay Diệp Thư không cần ra ngoài nữa, ở trong nhà gấp lại đống quần áo bị xáo trộn, lau sạch tủ quần áo rồi cất quần áo vào, quần áo của anh đã ở trong đó rồi.

Dọn dẹp xong, cô tựa vào gối, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Lần nữa tỉnh dậy, bên ngoài đã không còn tiếng động, khách đã về hết.

Cô xuống giường, muốn đi vệ sinh. Nghe thấy trong phòng có động tĩnh, Thạch Lỗi đi vào, biết cô muốn đi vệ sinh, anh cũng đi theo, đứng đợi ở ngoài nhà vệ sinh.

Diệp Thư có chút ngại ngùng, bảo anh đi không được, đành phải để anh đứng đó đợi.

Bây giờ trời tối sớm, mới hơn bốn giờ chiều mà trời đã sập tối.

Bà nội đã chuẩn bị bữa tối. Bữa tối cũng đơn giản, chỉ cần hâm nóng thức ăn thừa lúc trưa, lại nấu thêm cháo ngô.

Buổi trưa mọi người đều chưa ăn được bao nhiêu, tối nay ai cũng uống không ít cháo.

Ăn xong, bà nội giải thích cho Diệp Thư về người phụ nữ lúc trưa nói cô mệnh cứng.

Hoá ra bà ta có một đứa cháu gái, vốn dĩ muốn gả cho Thạch Lỗi. Kết quả là anh không đồng ý, bà ta liền ghi hận trong lòng.

Lẽ ra anh kết hôn cũng không mời họ. Là do họ nghe người khác nói, tự động đến.

Chồng của bà ta trước đây là nhân viên tạp vụ của trường, cũng coi như quen biết ông nội Thạch, nhưng không có qua lại.

Sau đó ông ta nghỉ hưu thì càng không liên lạc gì nữa. Vậy mà bà ta lại tự nhiên đến cửa muốn gả cháu gái cho Thạch Lỗi. Bà nội Thạch cũng thấy lạ, hai nhà chẳng mấy khi liên lạc, tại sao lại tự nhiên đến mai mối?

Về sau, anh không đồng ý, bà ta nói năng khó nghe, hai nhà liền trở mặt.

Ai ngờ lần này anh cưới họ lại đột nhiên đến chúc mừng.

Ban đầu nghĩ, đến là khách, trước đây cũng chẳng có mâu thuẫn gì lớn, chuyện qua rồi thì cho qua. Đã đến rồi thì chúng ta cứ tiếp đãi tử tế.

Không ngờ bà ta lại kém duyên như vậy, trong ngày vui của người khác lại nói năng khó nghe. Bà nội không nể mặt bà ta chút nào, trực tiếp trả lại tiền mừng rồi đuổi họ về.

Đi xa rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng chồng bà ta mắng bà ta.

Thế nhưng, bà nội cũng không đồng cảm với bà ta chút nào, đã lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn không biết điều.

Diệp Thư nói mình không để tâm, dù sao cũng không quen biết, sau này cũng sẽ không có qua lại. Cứ coi như bà ta đang đánh rắm là được.

Chỉ cần sống tốt cuộc sống của mình, để cho bà ta ghen tị c.h.ế.t đi thôi.

Bà nội thấy cô thật sự không để bụng mới yên tâm để hai người về phòng.

Về phòng, Thạch Lỗi để cô ngồi trên ghế sofa, tự mình lấy nước muốn rửa chân cho cô.

Đổ đầy một chậu nước, thử nhiệt độ vừa phải. Đặt chậu nước dưới chân cô, anh ngồi xổm xuống cởi tất cho cô.

Diệp Thư né tránh, anh liền nắm lấy cổ chân cô, không cho cô động.

Cởi tất cho cô xong, anh đặt chân cô vào chậu, múc nước giúp cô rửa chân.

Cầm bàn chân trắng nõn của vợ, lòng Thạch Lỗi bỗng dấy lên một tia xúc động, vội vàng rửa chân cho vợ xong, rồi tiện thể lấy luôn nước vợ vừa dùng, qua loa rửa chân cho mình.

Bởi vì lúc ăn tối Diệp Thư đã rửa mặt rồi, cho nên bây giờ chỉ cần rửa chân là có thể lên giường ngủ.

Thạch Lỗi hắt nước rửa chân, quay vào nhà lấy cái bô rồi cài cửa lại.

Buổi chiều Diệp Thư đã ngủ một giấc rồi, bây giờ vẫn chưa buồn ngủ, cũng không muốn ngủ sớm như vậy.

Thạch Lỗi không đợi được nữa, anh bế Diệp Thư lên giường.

Diệp Thư đẩy anh cũng không nổi, để mặc cho anh hôn.

Cô bị Thạch Lỗi hôn đến mê muội, không biết từ lúc nào, quần áo trên người đã bị Thạch Lỗi cởi chỉ còn lại đồ lót.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 121


Thạch Lỗi đã tr*n tr**ng từ bao giờ, Diệp Thư nhắm chặt mắt không dám nhìn, mặc cho Thạch Lỗi cởi bỏ lớp vải che thân cuối cùng của mình.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra tự nhiên, lúc kết thúc đã là 12 giờ đêm, Thạch Lỗi thỏa mãn từ trên người Diệp Thư trượt xuống, nhìn vợ mệt mỏi nhắm mắt khẽ rên.

Anh khoác áo ngoài xuống giường đi lấy nước lau người cho vợ.

Dọn dẹp cho vợ xong, bản thân cũng qua loa lau người, sau đó mới lên giường ôm vợ ngủ ngon lành.

Diệp Thư ngủ một giấc đến tận 9 giờ sáng hôm sau mới dậy. Vừa động người liền cảm thấy như bị xe cán qua, xương cốt toàn thân đau nhức.

Cố gắng chống người ngồi dậy, vừa định xuống đất lấy quần áo sạch thì Thạch Lỗi đẩy cửa bước vào.

Thấy cô đã tỉnh, anh vội vàng tiến lên: "Vợ, em đỡ hơn chưa? Người còn đau không?"

Diệp Thư trừng mắt nhìn anh: "Còn nói nữa, đã bảo anh đừng đến nữa rồi mà anh không nghe, giờ còn hỏi."

Thạch Lỗi cười ngây ngô: "Vợ à, em phải thông cảm cho người đàn ông lớn tuổi này chứ, khó khăn lắm mới cưới được vợ, nhất thời không kiềm chế được, lần sau sẽ không như vậy nữa."

Diệp Thư cũng không nói gì nữa, kiếp trước nghe mấy chị em đã kết hôn nói, đàn ông đều như vậy cả, mới cưới thì buổi tối hầu như không yên ổn.

Qua mấy năm nữa, đợi đến lúc có con rồi sẽ không còn sức để mà quậy phá nữa.

Hơn nữa, Diệp Thư cũng không bài xích chuyện này, tuy rằng lúc đầu có hơi đau, Thạch Lỗi cũng là lần đầu nên chưa được thuần thục. Mấy lần sau hai người cũng dần hòa hợp, Diệp Thư cũng cảm nhận được sự hoan lạc.

Người ta chẳng phải vẫn nói hay sao, đàn ông nếu vừa mới cưới đã không còn hứng thú với mình thì mới là điều tồi tệ.

Tuy nhiên nghĩ đến việc tối qua anh đã vất vả rồi, buổi trưa phải làm chút gì đó ngon ngon bổ dưỡng cho anh tẩm bổ mới được.

Diệp Thư sai Thạch Lỗi lấy quần áo trong tủ cho mình.

Thạch Lỗi còn muốn lên giường thân mật với cô thêm chút nữa, nhưng cô nói đói bụng, anh đành bỏ cuộc, chỉ đành tiếc nuối giúp cô mặc quần áo.

Vừa ngồi dậy nhìn thấy dấu vết trên tấm nệm, Diệp Thư xấu hổ đến mức muốn độn thổ, vội vàng giục Thạch Lỗi mau đem ga giường đi giặt.

Thạch Lỗi bưng cơm cho cô trước, sau đó mới tháo ga giường đi giặt.

Trước khi đi còn dặn dò cô: "Vợ, ăn cơm xong thì để bát đấy anh rửa cho, em cứ nằm nghỉ ngơi đi, đừng làm gì cả."

Diệp Thư giục anh mau ra ngoài, nhìn anh cô cũng thấy phiền, làm sao có thể cứ ru rú trong phòng mãi được, cứ ở lì trong này, lát nữa haibông bà lại lo lắng.

Hơn nữa buổi trưa cô còn muốn làm chút gì ngon ngon cho anh tẩm bổ nữa.

Diệp Thư ăn xong, tự mình bưng bát vào bếp. Bà nội thấy Diệp Thư đi ra, nhìn cô đầy ẩn ý.

Bị bà nhìn đến nỗi đỏ mặt, Diệp Thư ngượng ngùng lên tiếng: "Bà nội, cháu dậy muộn ạ."

Bà nội cười nói: "Không muộn, trong nhà cũng không có việc gì, Tiểu Diệp à, sau này cháu muốn ngủ đến lúc nào thì ngủ, không cần để ý đến chúng ta."

Bà nội nhận lấy bát, nhất quyết không cho Diệp Thư rửa. Diệp Thư không còn cách nào khác, đành phải để bát lại, ngồi trò chuyện với bà.

Bà nội hỏi trưa nay ăn gì, nhưng không quyết định, chỉ bảo Diệp Thư muốn ăn gì thì nói, bà sẽ làm.

Diệp Thư không đồng ý, kiên quyết tự mình làm, nào có chuyện người trẻ ngồi chơi, để bậc trưởng bối nấu cơm, cô không thể làm ra chuyện như vậy được.

Thạch Lỗi giặt ga giường xong cũng vào bếp nói chuyện với họ. Nhìn ga trải giường đang phơi ngoài sân, ý cười trong mắt bà nội càng đậm hơn.

Đối với cô cháu dâu này, bà thật sự là chỗ nào cũng hài lòng.

Nhìn thấy cháu trai cứ quấn lấy vợ, bà nội liền kiếm cớ về phòng.

Thạch Lỗi cũng kéo Diệp Thư về phòng, ôm vợ ngồi trên giường đất, vì lò sưởi được đốt cả ngày nên trong phòng rất ấm áp, giường đất cũng ấm áp.

Thạch Lỗi không ngừng gọi "Vợ ơi, vợ à."

Lúc đầu Diệp Thư còn đáp lại, sau đó cũng không để ý đến anh nữa. Nhưng cũng không cần Diệp Thư để ý. Thạch Lỗi tự mình nghịch ngón tay của vợ, miệng gọi đến thích thú.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 122


Thấy sắp đến trưa, Diệp Thư xuống giường chuẩn bị đi nấu cơm trưa.

Thạch Lỗi cũng đi theo phía sau, đến bếp, Diệp Thư xem xét đồ đạc trong bếp, thịt cá hôm qua đều đã nấu hết sạch, thức ăn thừa tối qua cũng ăn hết rồi.

Thật ra, căn bản chẳng còn gì cả, thức ăn trên bàn tiệc, ngay cả nước canh cũng bị người ta dùng bánh ngô chấm hết.

Tối qua hâm nóng là những món làm nhiều vào buổi trưa, làm cỗ thường mỗi món đều làm dư ra một ít, phòng khi có khách đột xuất đến, đến lúc đó không có cơm canh chiêu đãi thì mất mặt lắm.

Hôm qua cũng mỗi món đều làm nhiều, nhưng mà cuối cùng những món dư ra đều đưa cho những người đến phụ giúp tiệc cưới mang về rồi.

Trong nhà chỉ còn đủ ăn một bữa. Cho nên hôm nay phải làm món mới.

Diệp Thư thấy trong bếp thật sự không còn gì ngon nữa, bèn bàn với Thạch Lỗi về nhà lấy ít đồ.

Con gà lấy ra hôm kia vẫn còn để đông lạnh ở ngoài, còn có cả đầu lợn nữa, đều mang qua đây hết đi.

Lấy thêm ít bột gạo qua đây nữa, nhìn bên này cũng chẳng còn nhiều.

Thạch Lỗi đương nhiên không có ý kiến, nói với ông bà một tiếng, hai người liền đi về nhà Diệp Thư.

Đi bộ cũng chỉ hai ba phút là đến trước cửa nhà Diệp Thư. Mở cổng lớn ra, trước cửa sân vẫn còn sót lại giấy vụn đốt pháo hôm qua.

Trong sân cũng là vỏ hạt dưa, giấy gói kẹo vứt lung tung. Mặc dù chỉ mới rời đi một ngày, nhưng Diệp Thư lại có cảm giác như đã xa cách rất lâu rồi.

Lúc này, Thạch Lỗi đã cầm chổi quét dọn. Quét hết rác trong sân vào một chỗ, rồi dùng hót rác hốt đi. Giấy vụn trước cửa cũng được quét gọn vào một chỗ, hốt vào trong hót rác. Rồi sau đó đổ hết vào thùng rác.

Lúc Thạch Lỗi quét sân, Diệp Thư đã vào nhà rồi. Trong nhà cũng là một mảnh bừa bộn.

Diệp Thư vội vàng bắt tay dọn dẹp, đem hết đĩa trống trên bàn vào bếp rửa, lấy chổi quét giường quét hết những thứ linh tinh trên giường xuống. Lại bê cả bàn ra phòng tây.

Lại lấy chổi quét rác gom hết rác vào hót rác, phòng tây, nhà chính cũng đều quét dọn sạch sẽ, gom hết vào trong hót rác, lát nữa để Thạch Lỗi mang đi đổ.

Lại nhúng khăn lau, lau chùi hết đồ đạc một lượt.

Làm xong hết mọi việc, nhìn căn nhà sạch sẽ, Diệp Thư mới hài lòng.

Bưng con gà và đầu lợn, chân giò đang đông lạnh trong chum lớn ở mái hiên sau nhà ra phía trước, Thạch Lỗi cũng đã đổ rác xong trở về.

Diệp Thư bảo anh xách đầu lợn, còn mình thì xách gà, hai người trở về nhà bên kia.

Về đến nơi, hai người đi thẳng vào bếp, Diệp Thư bảo Thạch Lỗi chặt gà thành miếng nhỏ, trong nhà còn khá nhiều khoai tây, trưa nay sẽ làm món gà kho khoai tây.

Lần trước luộc lòng lợn còn chưa ăn hết, xào nốt lòng lợn, rồi trộn thêm một đĩa nộm bắp cải, cơm thì cứ cơm trắng là được.

Bốn người ăn như vậy là quá đủ rồi.

Nghe thấy tiếng động, bà nội muốn đi ra phụ giúp, Thạch Lỗi đẩy bà về, nói có mình giúp là được rồi, không cần bà phải làm.

Bà nội nhìn cháu trai lẽo đẽo theo sau cháu dâu như hình với bóng, lắc đầu mỉm cười rồi quay vào phòng.

Ông nội còn hỏi bà nội sao lại quay vào rồi.

Bà nội cười nói: “Bị cháu trai đuổi về đấy, chưa thấy ai bám vợ như nó, hồi bố nó mới cưới cũng đâu đến mức này, không biết giống ai nữa.”

Nhắc đến con trai, hai ông bà đều im lặng, bảo không nhớ con thì không thể nào, chỉ là vì Thạch Lỗi nên bao năm qua mới không cho nhà con trai về.

Hai ông bà thở dài một tiếng, thôi thì vì cháu, đành vậy.

Cơm nước rất nhanh đã xong, hai ông bà ngồi vào bàn, Thạch Lỗi bưng hết thức ăn lên, nhìn mâm cơm trước mặt đầy màu sắc hấp dẫn, ai nấy đều không nhịn được nuốt nước miếng.

Mùi thơm bay thẳng vào mũi, ông nội vội vàng cầm đũa gắp một miếng lòng lợn xào, ăn đến mức hai mắt híp lại.

Diệp Thư nhìn mà buồn cười, càng tiếp xúc càng thấy, ông nội đôi lúc giống hệt như trẻ con, đúng là lão ngoan đồng.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 123


Tay nghề nấu nướng của Diệp Thư được hai ông bà hết lời khen ngợi, khiến Diệp Thư ngượng ngùng muốn độn thổ.

May mà Thạch Lỗi nhận ra Diệp Thư không được tự nhiên, ngăn hai ông bà lại, Diệp Thư mới tiếp tục cầm đũa ăn cơm.

Ăn cơm xong, việc rửa bát đương nhiên là của Thạch Lỗi, từ nay về sau, trong nhà dù ai nấu cơm thì việc rửa bát đều do Thạch Lỗi đảm nhiệm.

Đương nhiên, đó là chuyện sau này, hiện tại Thạch Lỗi vẫn chưa biết Diệp Thư đã mặc định anh làm nhân viên rửa bát lâu dài, vẫn đang vui vẻ rửa bát trong bếp, trong lòng thầm nghĩ chiều nay không có việc gì, lại có thể ôm vợ rồi.

Rất nhanh, ba ngày đã trôi qua, đến ngày về nhà ngoại, tuy nhà Diệp Thư không còn ai, nhưng cô vẫn theo lệ mang đồ về nhà mình.

Từ hôm nay, hai người sẽ ở bên này, đây là chuyện đã nói trước khi cưới.

Hai người bàn bạc, trưa và tối vẫn về nhà Thạch Lỗi ăn cơm, sáng thì tự làm đồ ăn sáng.

Như vậy mỗi ngày đều có thể gặp hai ông bà, đỡ phải để hai ông bà không quen.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, thoáng cái đã đến ngày khai giảng, Thạch Lỗi đã đi làm từ sớm, mùng 10 họ chính thức khai công.

Diệp Thư không đến trường trước, cô đến vào ngày lên lớp, hôm nay cô định xin giáo viên trả phòng ký túc xá. Tuy nhiên, phòng ký túc xá không thể trả được, thôi vậy, thỉnh thoảng cô sẽ đến đó nghỉ trưa.

Hôm đi học, Diệp Thư dậy từ rất sớm, luộc sủi cảo đã gói lúc trước.

Diệp Thư định đạp xe đi học, kết quả Thạch Lỗi nhất quyết đòi đưa cô đi.

Hai người đâu có cùng đường, Diệp Thư bảo anh đi làm đi, cô tự đi học được, kết quả Thạch Lỗi không chịu, nói phải làm tròn trách nhiệm của người chồng, đưa cô đi học.

Diệp Thư không còn cách nào, đành để anh đưa mình đi trước, rồi vòng lại chỗ làm.

Trước khi kết hôn Diệp Thư thật sự không phát hiện ra Thạch Lỗi lại dính người như vậy, cứ như đột nhiên nhỏ lại, đôi khi ngây ngô đến buồn cười.

Có câu nói thật đúng, đàn ông trước mặt người mình yêu đều sẽ biến thành đứa trẻ chưa lớn.

Thạch Lỗi đưa Diệp Thư đến trường xong, lại quay lại đi làm. Diệp Thư đi thẳng đến lớp học, trên đường đi gặp Triệu Uyển Nhu, thì ra cô ấy cũng vừa từ nhà đến.

Hai người cùng nhau đi đến phòng học. Vào phòng học, Cao Xướng và những người khác đã ngồi ngay ngắn ở chỗ ngồi, đang đợi bọn họ.

Thấy Diệp Thư và Triệu Uyển Nhu bước vào, cô ấy vội vàng vẫy tay bảo hai người đến đây.

Vừa nhìn thấy Diệp Thư đã hỏi: "Hôm qua sao cậu không đến? Bọn tôi còn lo lắng cho cậu đấy. Trong ký túc xá chỉ có hai người các cậu chưa đến, Uyển Nhu thì bọn tôi không lo, biết chắc chắn cậu ấy sẽ đến thẳng lớp học hôm nay."

"Sao cậu cũng đến vào hôm nay? Tôi đã đến hai ngày rồi."

Nghe nói khiến mọi người lo lắng, Diệp Thư cảm thấy hơi ngại, dù sao bản thân cô cũng gần như quên mất mình vẫn là sinh viên.

Sau khi kết hôn, có một lần cô xem tài liệu ông nội dịch thấy khá thú vị, liền tự dịch thử hai trang, để ông nội nhìn thấy.

Ông nội không ngờ trình độ tiếng Anh của Diệp Thư lại cao đến vậy, hơn hẳn đám học sinh trong lớp ông dạy, nhìn tài liệu cô dịch, không cần sửa chữa gì, trực tiếp dùng được.

Ông nội hỏi ý kiến Diệp Thư, đem hết những tài liệu không cần giữ bí mật đưa cho cô dịch, đương nhiên là có thù lao, hơn nữa còn không thấp, dịch một quyển tài liệu là bằng lương tháng của một công nhân bình thường rồi.

Dịch mấy thứ này đối với Diệp Thư mà nói chỉ là chuyện nhỏ, mấy ngày là cô có thể dịch xong một quyển.

Ban đầu, tài liệu Diệp Thư dịch xong ông nội còn kiểm tra lại một lượt, kết quả là tài liệu cô dịch, có lúc còn chính xác hơn cả ông tự dịch.

Từ ngữ dùng còn thích hợp hơn cả ông. Về sau đều là Diệp Thư dịch xong thì đưa thẳng ra ngoài. Cho đến hiện tại, chưa từng xảy ra sai sót gì.

Ban ngày Diệp Thư bận rộn dịch tài liệu kiếm chút tiền, buổi tối thì cùng Thạch Lỗi sống cuộc sống vợ chồng không biết xấu hổ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 124


Nếu không phải ông nội nhắc một câu sắp khai giảng rồi, thì Diệp Thư đều quên mất chuyện mình còn phải đi học.

Diệp Thư cười ngây ngô, lảng sang chuyện khác.

Bản thân cô không định nói chuyện mình đã kết hôn ra ngoài, không muốn nhận lấy ánh mắt kỳ lạ của các bạn học, dù cô không để tâm, nhưng ít chuyện vẫn hơn. Cứ giả nai vậy.

Buổi trưa Diệp Thư cùng bọn họ đến nhà ăn ăn cơm, cơm canh nhà ăn vẫn dở như mọi khi.

Diệp Thư cố ăn vài miếng thì không nuốt nổi nữa, đồ ăn thừa vứt đi thì tiếc, hơn nữa bây giờ thật sự không có chuyện lãng phí lương thực, chỉ có thiếu ăn, sao có thể có chuyện được lãng phí chứ?

Diệp Thư đành phải cho hộp cơm vào cặp sách, mang về nhà.

Buổi trưa ngủ trưa ở ký túc xá một lát, buổi chiều lại học hai tiết.

Tan học thì đi tìm cố vấn viên, giải thích tình huống, nói rõ buổi tối cô muốn về nhà ở, không ở trường nữa.

Rõ ràng cố vấn viên không biết chuyện Diệp Thư kết hôn, nghe Diệp Thư nói đã kết hôn thì rất ngạc nhiên.

Nhưng cũng không làm khó Diệp Thư, trực tiếp đồng ý. Dù sao kết hôn là chuyện cần trường cấp giấy xác nhận.

Đã đồng ý cho người ta kết hôn rồi, thì không có lý nào lại bắt vợ chồng người ta sống ly thân.

Diệp Thư thuận lợi lấy được giấy chứng nhận xin ra ngoài ở, đến cổng trường thì Thạch Lỗi đã đứng đó chờ rồi.

Thấy Diệp Thư ra, vội vàng vẫy tay với cô, sợ cô không nhìn thấy anh.

Diệp Thư thấy Thạch Lỗi đến đón, trong miệng tuy trách anh nhiều chuyện, nhưng trong lòng vẫn rất vui.

Hai người cùng đạp xe về nhà, bà nội đã nấu cơm xong đang chờ.

Thấy Diệp Thư về, đều quan tâm hỏi cô, ngày đầu tiên đi học có quen không.

Diệp Thư lần lượt trả lời, sự quan tâm của mọi người khiến lòng cô rất ấm áp, tâm trạng như được ngâm trong suối nước nóng, thư giãn từ trong ra ngoài.

Tối nay bà nội tráng bánh bột mì trứng. Lại nấu thêm cháo đậu xanh, cả nhà vui vẻ ăn cơm tối.

Lại ngồi nói chuyện phiếm với ông bà một lúc, rồi mới về phòng ngủ.

Ngày qua ngày, thời gian trôi qua rất nhanh, đã hơn một tháng.

Bởi vì là chủ nhật, không cần đi học đi làm. Đương nhiên, tối hôm qua cũng không tránh khỏi quậy phá. Hai người cứ thế ngủ nướng đến tận chín giờ hơn mới dậy.

Diệp Thư bỗng nhiên muốn ăn cá đao rán, bèn bảo Thạch Lỗi đi nấu cháo, còn mình thì lấy cá đao ra chuẩn bị rửa sạch cắt khúc.

Bây giờ Diệp Thư lấy đồ ra, đã hoàn toàn không giấu giếm Thạch Lỗi nữa, cứ thế lấy ra thôi. Thạch Lỗi cũng không hỏi, lấy ra là ăn là dùng.

Hai người đã hình thành một loại ăn ý ngầm nào đó. Diệp Thư không nói, Thạch Lỗi sẽ không hỏi, thậm chí lúc Diệp Thư không nghĩ ra, còn giúp cô che giấu.

Vừa mới lấy cá đao ra, cho vào thau. Cầm lấy kéo ngồi xổm xuống chuẩn bị cắt thành từng khúc.

Một mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến Diệp Thư buồn nôn.

Cô vội vàng chạy ra ngoài hít thở vài hơi, mới đè nén được cảm giác buồn nôn xuống.

Cảm thấy không sao nữa lại quay vào định tiếp tục xử lý cá, kết quả vừa mới ngồi xổm xuống, lại một trận mùi tanh ập tới. Cảm giác buồn nôn lại ập đến.

Cô vội vàng chạy ra ngoài, lần này, dù có ngốc đến mấy, Diệp Thư cũng biết có gì đó không ổn.

Cô tính toán ngày kinh nguyệt của mình, đã gần hai tháng cô không thấy đến, lần cuối cùng là nửa tháng trước khi kết hôn.

Diệp Thư sững người tại chỗ, Thạch Lỗi cũng vừa nấu cháo xong từ trong bếp đi ra.

Thấy Diệp Thư đứng ở ngoài, anh thắc mắc hỏi: "Vợ, cá đâu rồi, không phải em muốn ăn cá đao rán sao, đâu rồi, để anh rán cho."

Diệp Thư chỉ tay vào nhà chính. Chưa kịp nói gì thì Thạch Lỗi đã bưng chậu nước định đi vào bếp.

Lúc đi ngang qua người Diệp Thư, Diệp Thư lại cúi người nôn khan. Thạch Lỗi nhìn thấy, sợ hãi đến mức ném cả chậu xuống đất.

"Vợ, em sao vậy, khó chịu ở đâu, chúng ta mau đến bệnh viện thôi." Nói xong, anh bế xốc Diệp Thư lên định chạy.

Diệp Thư vỗ vào n.g.ự.c anh: "Dừng lại! Mau thả em xuống, em không sao."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 125


Thạch Lỗi dừng lại nhưng không đặt Diệp Thư xuống, vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, như thể nếu Diệp Thư không nói rõ lý do nôn khan thì anh sẽ lập tức đưa cô đến bệnh viện.

"Thả em xuống, anh ôm em như vậy khó chịu lắm." Nghe vậy, Thạch Lỗi mới miễn cưỡng đặt cô xuống.

Diệp Thư kéo Thạch Lỗi vào nhà, bảo anh ngồi xuống giường. Chuẩn bị tinh thần đi.

Nhìn Diệp Thư như vậy, Thạch Lỗi càng thêm căng thẳng, hai tay nắm chặt, toàn thân cứng đờ, sắc mặt đã trắng bệch.

Anh nhìn Diệp Thư, lắp bắp: "Vợ, em nói đi, chuyện gì anh cũng chịu được."

Nhìn Thạch Lỗi căng thẳng như vậy, Diệp Thư ngược lại bình tĩnh hơn.

"Thả lỏng đi, không phải chuyện xấu đâu." Diệp Thư an ủi anh.

"Bà dì của em đã hơn một tháng không đến." Diệp Thư nói với vẻ ngại ngùng.

Thạch Lỗi vẫn chưa phản ứng kịp: "Bà dì? Bà dì nào của em? Sao anh không biết?"

Diệp Thư phì cười, cười đến nỗi không đứng thẳng người nổi.

Thạch Lỗi càng thêm hoang mang.

Nghĩ đến việc trong bụng có thể đã có em bé, Diệp Thư cố gắng nín cười, đưa tay lau nước mắt.

Cô dùng tay điểm nhẹ lên trán Thạch Lỗi: "Ngốc quá, cái gì cũng không biết, ý em là kinh nguyệt của em đã hơn một tháng không đến. Có thể anh sắp được làm bố rồi."

Lúc này Thạch Lỗi mới hiểu ra, nhưng cũng càng thêm ngơ ngác.

"Sao có thể như vậy được? Không phải chúng ta luôn cẩn thận sao? Sao có thể mang thai được?"

Diệp Thư đánh Thạch Lỗi một cái: "Ý anh là sao? Em mang thai anh không vui sao?"

Thạch Lỗi thấy Diệp Thư sốt ruột, vội vàng an ủi: "Vui chứ, anh đương nhiên rất vui, chỉ là anh nhất thời chưa phản ứng kịp."

Thạch Lỗi lại len lén nhìn Diệp Thư, nhỏ giọng nói: "Vợ, em nghĩ sao? Bây giờ con đã đến rồi, chúng ta có thể giữ con lại không?"

"Em yên tâm, con sinh ra, em cứ đi học đi, việc chăm con cứ để anh lo. Em không cần phải lo lắng gì cả."

Diệp Thư nhìn Thạch Lỗi như nhìn kẻ ngốc.

"Đương nhiên em sẽ sinh con, sao anh lại nghĩ em không muốn con chứ? Em cũng mong chờ con đến như anh vậy."

"Đến lúc đó, chúng ta cùng nhau chăm sóc con, đó là trách nhiệm của cả hai chúng ta, em sẽ không để anh phải một mình gánh vác đâu."

Thạch Lỗi vui mừng ôm chầm lấy Diệp Thư, hôn cô.

Diệp Thư đẩy anh ra: "Thạch Lỗi, em đói rồi."

Thạch Lỗi lúc này mới nhớ ra Diệp Thư còn chưa ăn cơm, bây giờ cô không thể để bụng đói được.

Thạch Lỗi vội vàng hỏi: "Vợ, em muốn ăn gì? Để anh làm cho em, đúng rồi, em muốn ăn cá rán, anh đi rán ngay đây."

Thạch Lỗi đỡ Diệp Thư ngồi xuống cẩn thận, rồi tự mình đi vào bếp rán cá.

Diệp Thư vội vàng ngăn anh lại: "Đừng rán cá nữa, em ngửi không nổi mùi tanh. Ăn cháo luôn đi, ăn xong chúng ta còn phải đến bệnh viện kiểm tra cho chắc chắn."

"Ừ, phải đến bệnh viện để bác sĩ xem sao, xem tại sao em lại buồn nôn như vậy." Nói rồi Thạch Lỗi đi vào bếp.

Một lát sau, bát cháo được bưng ra. Anh còn rán cho cô hai quả trứng gà.

Ăn cơm xong, hai người sang nhà nói với ông bà một tiếng, không nói là đi bệnh viện, sợ nhỡ đâu không phải có thai, ông bà lại thất vọng, chỉ nói là có việc phải ra ngoài một chuyến.

Hai người cũng không đi xe đạp, hai hôm trước tuyết vừa rơi một trận, bây giờ tuyết vẫn chưa tan.

Sợ đường trơn, đi xe ngã thì nguy.

Bèn muốn đi xe buýt, trên đường ra bến xe, anh cẩn thận dìu cô, sợ cô vấp ngã.

Đến bến xe, lên xe buýt, vì hôm nay là chủ nhật, người khá đông.

Anh càng thêm cẩn thận, sợ người khác xô đẩy vào cô, hai tay ôm cô vào lòng, vẫn không yên tâm.

Lại tìm nhân viên bán vé, nói cô có thể có thai rồi, hỏi nhân viên có thể giúp tìm một chỗ ngồi không.

Nhân viên bán vé cũng là phụ nữ, nên rất hiểu cho hai người, đồng ý ngay tắp lự.

Dùng loa thông báo tình hình, nói thẳng trên xe có một thai phụ, mong mọi người nhường ghế.

Người thời này thật thà chất phác, lập tức có không ít người đứng dậy nhường chỗ cho cô.

Anh dìu cô ngồi xuống chỗ gần nhất, rồi quay sang cảm ơn chàng trai đã nhường ghế.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 126


Cô ngượng ngùng véo anh, anh chẳng thèm để ý.

Lại quay sang cảm ơn nhân viên bán vé và mọi người trên xe.

Cô ngồi im như thóc trên ghế, chỉ muốn coi như không quen anh, chuyện này là sao nữa đây.

Còn chưa chắc chắn, đã làm cho ai ai cũng biết.

Mọi người trên xe còn ân cần hỏi han: "Chú em, vợ có thai rồi, đường tuyết trơn thế này, sao còn ra ngoài?"

"Phải đấy, đường trơn lắm, tôi vừa ngã một cú đây này!"

"Chuẩn luôn, chị dâu tôi cũng vì ra ngoài ngày tuyết, ngã một cú, sảy mất đứa bé."

Thạch Lỗi cũng nhiệt tình trò chuyện cùng mọi người: "Chúng tôi đi bệnh viện khám, không ra ngoài không được!"

"Tôi luôn dìu vợ rồi, không để cô ấy ngã đâu."

"Nhìn là biết chú em là người thương vợ, đàn ông phải thế, vợ sinh con cho mình đâu phải dễ." Một bà lão bên cạnh lên tiếng.

"Bà nói phải, cháu rất tốt với vợ cháu. Sau này nhất định sẽ còn tốt hơn nữa ạ."

Cả xe trò chuyện rôm rả. Dọc đường có người xuống xe cũng có người lên.

Chẳng mấy chốc đã đến trạm bệnh viện, anh dìu cô đứng dậy, chuẩn bị xuống xe.

Thấy hai người muốn xuống xe, mọi người lại dạt sang hai bên, nhường ra một lối nhỏ ở giữa.

Anh dìu cô đi về phía cửa, vừa đi vừa cảm ơn mọi người.

Hai người xuống xe rồi vẫn nghe thấy tiếng ai đó gọi với: "Chú em, từ từ thôi, dìu vợ cho cẩn thận, đừng để ngã đấy."

Anh vẫy tay về phía xe, ra hiệu đã nghe thấy.

Vào bệnh viện, tìm đến khoa sản, phía trước còn hai người đang xếp hàng, đều là những thai phụ bụng đã to.

Anh dìu cô ngồi xuống ghế, rồi lấy cốc nước trong túi xách ra cho cô uống.

Cái cốc này anh cất vào lúc nào cô cũng không biết. Phải nói là, anh chu đáo lắm.

Hai thai phụ phía trước nhanh chóng xong việc, đến lượt hai người vào, nói rõ tình hình, bác sĩ trực tiếp kê giấy xét nghiệm, bảo đi xét nghiệm máu.

Tranh thủ lúc chờ kết quả xét nghiệm, anh còn chạy ra nhà hàng quốc doanh mua cho cô mấy cái bánh bao thịt.

Sáng sớm ăn một bát cháo, Diệp Thư thực sự đói bụng.

Không biết là do tâm lý hay sao, cô ăn liền hai cái bánh bao to, bình thường ăn một cái là hết cỡ.

Ăn bánh bao xong, uống thêm vài ngụm nước nóng trong cốc. Cô thỏa mãn ợ một cái.

Lúc này kết quả cũng có, cầm tờ xét nghiệm lại đi tìm bác sĩ.

Bác sĩ nhìn tờ xét nghiệm, mỉm cười chúc mừng hai người: "Chúc mừng hai người sắp được làm bố mẹ rồi."

Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nghe bác sĩ xác nhận tin vui, trong lòng cô vẫn không khỏi bồi hồi xúc động.

Thạch Lỗi còn lấy giấy bút ra để ghi lại những điều bác sĩ dặn. Diệp Thư thật không ngờ anh lại chuẩn bị chu đáo đến vậy.

Nhưng nhìn anh tận tâm như vậy, trong lòng cô thấy rất ấm áp.

Bác sĩ cũng hiếm khi gặp được người đàn ông nào chu đáo như vậy, nên cũng dặn dò rất kỹ càng.

Bác sĩ dặn dò xong, Thạch Lỗi còn nhờ bác sĩ xem lại một lượt, xác nhận không sót điều gì, mới dìu vợ ra khỏi bệnh viện, bắt xe về nhà.

Lần này, hai người đến thẳng nhà ông bà nội.

Vừa vào cửa, Thạch Lỗi đã gọi lớn: "Ông bà ơi, ra đây ạ."

Diệp Thư ngăn cũng không kịp.

Nghe thấy tiếng gọi, ông bà nội đều bước ra.

"Kêu cái gì, có chuyện gì thì vào nhà nói." Ông nội trách anh.

Thạch Lỗi cũng không giận, dìu Diệp Thư vào nhà, để cô ngồi xuống ghế sô pha. Rồi lại rót cho cô một cốc nước, còn thay dép lê cho cô.

Nhìn bộ dạng của Thạch Lỗi, ông bà nội bỗng nhiên hiểu ra.

Ông bà nhìn Diệp Thư với vẻ mặt vui mừng: "Tiểu Diệp, có phải là...."

Diệp Thư ngượng ngùng gật đầu: "Vâng ạ."

Bà nội bước tới, đẩy Thạch Lỗi sang một bên, rồi ngồi xuống cạnh Diệp Thư.

"Tốt quá, tốt quá rồi, Tiểu Diệp thật giỏi, ông bà nội cuối cùng cũng đợi được đến ngày này."

Nói rồi bà lại rưng rưng nước mắt, ông nội cũng tiến lên nắm lấy tay bà, nhìn bụng Diệp Thư với vẻ mặt xúc động.

Ông nội vẫn bình tĩnh hơn, xúc động một lúc rồi liền hỏi Diệp Thư: "Tiểu Diệp, cháu có đói không? Muốn ăn gì? Để bà nội làm cho cháu."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 127


Bà nội cũng hoàn hồn: "Đúng rồi, Tiểu Diệp muốn ăn gì cứ nói, sau này trong nhà mọi việc đều nghe theo cháu, đừng ngại. Bây giờ cũng đã trưa rồi, chắc cháu đói rồi, bà nội đi nấu cơm đây, cháu muốn ăn gì?"

Diệp Thư nói cô không bặc biệt muốn ăn món gì, bà nội nấu gì cô cũng ăn.

Thạch Lỗi ở bên cạnh nói chen vào: "Vợ cháu không ăn được cá, ngửi thấy mùi tanh là nôn."

Rồi anh kể lại chuyện sáng nay Diệp Thư muốn ăn cá, kết quả vừa ngửi thấy mùi đã nôn, lúc đó anh mới biết cô mang thai.

“Tiểu Diệp thích ăn tỏi tây bà nướng. Số tỏi tây lần trước mang đến vẫn còn, bây giờ bà đi nướng xem Tiểu Diệp có ăn được không.”

Bà nội vào bếp nấu cơm, ba người ông nội, Diệp Thư và Thạch Lỗi ở trong phòng khách bàn bạc chuyện học hành của Diệp Thư.

Lúc kết hôn, hai người đã bàn bạc xong, tạm thời chưa sinh con, đợi Diệp Thư tốt nghiệp rồi mới tính.

Nhưng kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, bây giờ Diệp Thư đã mang thai, con cái là lộc trời cho, không thể chối từ.

Chỉ có thể xem xét để Diệp Thư bảo lưu kết quả học tập hoặc là có cách nào khác không.

Theo ý của ông nội, Diệp Thư nên bảo lưu một năm, đợi sinh con, nuôi con xong, cơ thể khỏe mạnh rồi học tiếp cũng không muộn.

Nhưng ông nội không biết là trường đại học sắp đóng cửa, tuy Diệp Thư không nhớ rõ là năm nào, nhưng tốt nghiệp sớm vẫn hơn tốt nghiệp muộn.

Diệp Thư nói ý kiến của mình, lúc chưa lộ bụng thì vẫn đi học bình thường, đợi bụng to rồi thì xin nghỉ.

Ông nội quen biết giáo sư của khoa Diệp Thư, đến lúc đó nhờ ông nội xin giáo sư cho mượn giáo án, Diệp Thư ở nhà tự học.

Tính ra đến kỳ thi cuối kỳ thì bụng Diệp Thư cũng phải được 7-8 tháng, đến lúc đó xin hoãn thi.

Đợi sinh con xong, ở cữ xong thì quay lại trường thi, như vậy cũng không ảnh hưởng gì đến việc tốt nghiệp.

Ban đầu bà nội muốn hai vợ chồng trẻ chuyển về nhà ở, nhưng Diệp Thư từ chối, mọi việc vẫn như trước, buổi trưa nếu Diệp Thư không đi học thì sẽ về nhà ăn cơm trưa và tối. Còn nếu đi học thì buổi tối sẽ sang.

Ngày tháng cứ thế trôi qua được nửa tháng, hôm đó Diệp Thư tan học sớm vì giáo viên đổi lịch đột xuất, về đến nhà thì thấy không khí trong nhà có vẻ rất nặng nề.

Không còn chút ấm áp, vui vẻ như mọi khi. Ông bà nội đều ngồi im lặng trên ghế sô pha.

Anh Thạch Lỗi đang ngồi trên chiếc ghế đối diện ông bà. Thấy Diệp Thư về, anh đứng dậy, đỡ lấy cặp sách từ tay cô.

"Sao không đợi anh đến đón mà tự ý về nhà thế? Trốn học à? Hay là bị ốm?"

Từ ngày Diệp Thư có thai, ngày nào Thạch Lỗi cũng đưa đón cô đi học.

Cô giải thích với anh là do thầy giáo đổi lịch học, chiều nay được nghỉ nên cô về nhà luôn.

Rồi lại hỏi anh đã xảy ra chuyện gì?

Lần này Thạch Lỗi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô với vẻ mặt hơi buồn bã.

Bà nội vào nhà, lấy ra một tờ giấy đưa cho cô. Mở ra xem, thì ra là một tờ giấy chuyển tiền 2000 đồng.

Người gửi tiền là Thạch Chí Viễn, bố của Thạch Lỗi.

Lúc này Diệp Thư mới nghe bà kể, tờ giấy chuyển tiền này được nhận từ hai hôm trước, cùng với một lá thư do chính tay Thạch Chí Viễn viết.

Trong thư nói số tiền này là để dành cho Thạch Lỗi làm đám cưới, ông nghe nói anh đã kết hôn, số tiền này ông dành dụm cho anh, là trách nhiệm của một người bố.

Ông còn viết trong thư là con gái ông sinh sau này cũng sắp kết hôn, mong ông bà nể mặt cháu mà đến dự đám cưới.

Hôm nay, ông bà lại nhận được thư của em gái cùng bố khác mẹ của Thạch Lỗi, cũng mong ông bà đến dự lễ cưới của cô ấy.

Lúc ông bà đang nói chuyện thì Thạch Lỗi về nhà và nghe được.

Thực ra, ông bà không định nói với anh, không ngờ anh lại nghe được câu chuyện của họ.

Diệp Thư đặt tờ giấy chuyển tiền lên bàn, im lặng không nói. Chuyện này cô không có tư cách để bày tỏ ý kiến.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 128


Mọi chuyện đều phải nghe theo ý Thạch Lỗi, bởi người bị tổn thương là anh, là người chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ từ nhỏ đến lớn.

Nếu là cô, cô sẽ nhất quyết không nhận số tiền này, bao nhiêu năm qua xem như không có đứa con trai này, bây giờ con trai kết hôn, lấy 2000 đồng ra để thể hiện tình bố con, chẳng phải quá rẻ mạt hay sao?

Thạch Lỗi cũng không để cô thất vọng, anh cầm lấy tờ giấy chuyển tiền, thẳng thắn nói với ông bà: "Ông bà có đi hay không thì cháu không quản, nhưng số tiền này cháu sẽ không nhận, ngày mai cháu sẽ đi gửi trả lại, bao nhiêu năm qua ông ấy không xuất hiện, sau này cũng không cần thiết nữa."

Ông nội thở dài: "Chúng ta nói sẽ đi lúc nào? Theo ông, số tiền này không nhận thì uổng quá, đây là số tiền ông ta nợ cháu."

Thạch Lỗi mím môi: "Cháu không cần, cháu đã qua cái tuổi cần bố từ lâu rồi, đã xem như không có đứa con trai này rồi thì sau này cháu cũng xem như không có người bố như ông ấy."

Ông bà cũng bất lực, muốn trách cũng chỉ có thể trách con trai mình, bao nhiêu năm qua không một lá thư hỏi thăm con cái, bây giờ con trai cũng sắp làm bố rồi mới đến tỏ vẻ quan tâm, đã quá muộn rồi.

Bà nội định vào bếp nấu cơm, Diệp Thư ngăn bà lại, tự mình vào bếp cùng Thạch Lỗi.

Nhìn bà có vẻ mệt mỏi, cô không cho bà làm, bà cũng không cố nữa, tự mình quay về phòng nằm nghỉ.

Vào bếp, Thạch Lỗi cũng không để cô động tay, bảo cô ngồi nghỉ ngơi, còn mình tự tay nấu nướng.

Anh cũng không nấu món gì cầu kỳ, chỉ nấu cháo khoai lang, rồi rán cho cô hai quả trứng gà.

Bữa tối, ông bà đều ăn rất ít, khiến cho cô và Thạch Lỗi cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì.

Vội vàng ăn xong bữa tối, mọi người trở về phòng của mình.

Thạch Lỗi vẫn rất buồn, anh biết ông bà đã lung lay ý định, mặc dù ngoài miệng vẫn nói để ông bà làm hòa với con trai, anh không sao cả.

Lý trí thì hiểu, nhưng tình cảm thì vẫn không thể nào chấp nhận được.

Cô thở dài, bảo anh ngồi xuống, còn mình đứng trước mặt anh, ôm lấy đầu anh vào lòng.

Một lúc sau, từ trong lòng cô vang lên tiếng khóc nghẹn ngào.

Cô biết bao nhiêu năm qua anh đã chịu nhiều tổn thương, vật chất có thể không thiếu thốn gì, thậm chí có thể gọi là đầy đủ, nhưng tinh thần thì lại vô cùng thiếu thốn.

Dù ông bà có dành cho anh bao nhiêu tình yêu thương đi chăng nữa, cũng không thể nào bù đắp được sự thiếu hụt tình cảm của bố mẹ đã gây ra cho anh.

Đứa con nào mà chẳng mong mỏi tình yêu thương của bố mẹ, anh từ khi sinh ra đã không được gặp mẹ, thậm chí sự ra đời của anh còn không được bố mong đợi.

Có thể tưởng tượng được điều này sẽ gây tổn hại đến mức nào đối với một đứa trẻ.

Để anh khóc một lúc, Diệp Thư vỗ vai anh: “Thôi nào, anh còn khóc nữa thì con sẽ chê cười đấy, đã là bố rồi, phải làm gương cho con chứ. Đừng khóc nữa, anh còn có em, còn có con của chúng ta. Chúng ta sẽ luôn ở bên anh."

Thạch Lỗi khịt mũi, ngẩng đầu lên, mắt anh đỏ hoe, nói: "Em không được cười anh."

Diệp Thư hôn lên mắt anh: “Em không cười anh, em đau lòng cho anh."

Thạch Lỗi kéo Diệp Thư ngồi xuống cạnh mình, xoay người ôm lấy cô.

Ngoài cửa, bà nội nước mắt lưng tròng, bịt miệng quay người bỏ đi.

Ban đầu, bà định mang bánh ngọt hôm nay mua cho Diệp Thư, thấy bữa tối nay cô ăn không nhiều, sợ cháu dâu ban đêm đói nên muốn mang vào phòng, ban đêm đói thì có cái ăn.

Không ngờ vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng cháu trai khóc.

Bà nội không khỏi đau lòng, nỗi nhớ con trai cũng phai nhạt đi nhiều.

Nói thì nói vậy chứ hai ông bà cũng mềm lòng, ông bà chỉ có mỗi một đứa con trai, nói không nhớ con thì là nói dối.

Hai ông bà ngày càng già, không biết ngày nào nhắm mắt xuôi tay. Hai ông bà vẫn muốn được nhìn thấy con trai trước khi nhắm mắt.

Dù có giận con trai đến đâu, nhưng thời gian trôi qua, bao nhiêu giận dữ cũng nguôi ngoai. Đã lâu rồi không còn giận con trai nữa.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 129


Bao năm nay, lý do không liên lạc với con trai, một là vì cháu trai, sợ cháu trai phải chịu ấm ức.

Ông bà cũng sợ mình có thể vô tình gặp phải đứa cháu ở bên kia, Thạch Lỗi không còn bố mẹ nữa, nếu ông bà cũng bỏ anh, anh có thể sẽ không chịu nổi.

Thứ hai, ông bà sợ sau này gặp lại bạn bè cũ sẽ khó giải thích.

Lúc đó ông nội Thạch nói từ nay về sau sẽ không nhận ra con trai mình. Người bạn cũ sợ ông nghĩ quẩn nên đã thuyết phục con gái để Thạch Lỗi lại.

Nếu bây giờ lại hối hận, e là sau này gặp lại bạn bè cũng không biết phải nói thế nào. Cho nên mới giằng co đến bây giờ.

Bà nội vừa khóc vừa về phòng, ông nội thấy vậy vội vàng đứng dậy.

Bà nội tựa đầu vào vai ông nội, khóc càng to hơn.

Ông nội vỗ về lưng bà, liên tục hỏi: "Sao vậy? Không phải mang bánh cho Tiểu Diệp sao? Sao lại khóc?"

Bà nội nức nở nói: "Chúng ta không cần con trai nữa, cháu gái lấy chồng cũng mặc kệ, Lỗi Tử của tôi quá đáng thương!"

Nói rồi bà nội lại òa khóc.

Ông nội lại hỏi có chuyện gì.

Bà nội khóc lóc hồi lâu mới kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho ông nghe.

Nghe xong, ông nội im lặng hồi lâu mới nói: "Tôi chỉ muốn gặp mấy đứa cháu bên đó trước khi chết, không có ý định nhận lại chúng."

"Dù Chí Viễn có sai thế nào thì bọn trẻ cũng là cháu của nhà họ Thạch chúng ta. Tôi không muốn gặp người phụ nữ đó, chỉ muốn gặp Chí Viễn và bọn trẻ.”

Bà nội cũng bối rối: "Liệu Lỗi Tử có đồng ý không?"

Ông nội cũng thở dài: "Vậy thôi âm thầm rời đi đi, để Lôi Tử không phải suy nghĩ nhiều."

Bà nội lại bàn bạc với ông nội: "Thế những đồ vật và thư Vũ Hàm gửi về, cũng đưa cho Lỗi Tử luôn không?"

Ông nội gật đầu.

Trên thực tế, Diệp Thư và Thạch Lỗi đều nghe thấy cuộc nói chuyện của hai vợ chồng già.

Vừa rồi nghe thấy tiếng bà nội khóc chạy về, hai người ra ngoài xem thử, nhìn thấy bóng lưng của bà.

Đoán rằng bà nội có thể đã nghe thấy tiếng khóc của Thạch Lỗi, hai người sợ bà nội khó chịu nên vội vàng chạy tới an ủi bà.

Vừa đến đã nghe thấy ông nội nói vậy nên không vào nữa.

Thạch Lỗi không ngờ rằng hai vợ chồng già lại muốn nhìn thấy đứa bé ở bên kia đến vậy, bình thường họ cũng không nói gì.

Nghĩ lại cũng đúng, dù sao cũng là cháu của ông bà. Dù lúc đó có giận đến đâu, có bênh vực con dâu thế nào, con trai dù sao cũng là con ruột, có thể giận hờn được bao lâu chứ?

Thạch Lỗi cười buồn bã. Nếu ngày ấy mẹ không bỏ anh lại, có lẽ giờ này ông bà đã được sống vui vẻ cùng các con, các cháu rồi.

Điều khiến anh bất ngờ hơn nữa là mẹ vẫn gửi tiền, gửi đồ và viết thư cho anh, nhưng ông bà chưa bao giờ nói với anh điều này.

Thạch Lỗi không thể hiểu nổi tại sao.

Anh định đẩy cửa vào hỏi cho rõ ngọn ngành thì bị Diệp Thư kéo lại.

Cô sợ rằng nếu bây giờ vào, mọi người đều không giữ được bình tĩnh, sẽ nói ra những lời khiến sau này phải hối hận.

Diệp Thư kéo Thạch Lỗi về phòng, anh vẫn còn bĩu môi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô rót cho anh cốc nước, bảo anh bình tĩnh lại.

Thấy anh đã uống nước, sắc mặt cũng khá hơn, cô mới hỏi: "Nếu như lúc nãy em để anh vào, anh định nói gì với ông bà?"

"Anh sẽ hỏi tại sao ông bà lại giấu chuyện mẹ gửi thư, gửi đồ cho anh?"

Diệp Thư khuyên anh: "Anh mà hỏi thế thì ông bà sẽ buồn đấy. Dù sao thì ông bà cũng là người nuôi nấng anh nên người, chưa bao giờ để anh phải chịu khổ."

"Thậm chí vì anh, ông bà còn không liên lạc với bố anh. Dù có thể ông bà cũng có nỗi khổ tâm riêng, nhưng việc nuôi nấng anh là sự thật không thể chối cãi."

"Chính vì thế nên em mới ngăn anh lại, sợ anh không kiềm chế được mà nói ra những lời khiến sau này phải hối hận."

Thạch Lỗi cúi đầu không nói, Diệp Thư cũng không ép anh. Cô biết anh đang rất khó chịu, bởi vì bấy lâu nay anh vẫn luôn nghĩ rằng ông bà không hề quan tâm đến đứa con trai bên kia, nhưng sự thật có vẻ như không phải vậy.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 130


Anh vẫn luôn cho rằng mình có một vị trí không thể thay thế trong lòng ông bà, nhưng giờ xem ra có vẻ không phải như vậy.

Có thể anh chiếm phần nhiều hơn trong lòng ông bà, là vì từ nhỏ đã được ông bà nuôi nấng, nhưng chắc chắn trong lòng ông bà vẫn luôn nhớ đến người con trai kia.

Nỗi thất vọng trong lòng Thạch Lỗi không cần phải nói cũng biết. Chuyện này Diệp Thư cũng không thể giúp được gì, chỉ có thể để anh tự mình suy nghĩ thông suốt.

Suy cho cùng, ông bà cũng không có lỗi gì, dù sao thì đó cũng là con trai của ông bà, tuy có thể dành nhiều tình cảm cho Thạch Lỗi hơn, nhưng là con trai của mình, làm sao ông bà có thể không nhớ, không thương được.

Thực ra, Thạch Lỗi không hề biết rằng bao năm qua, mỗi tháng bố anh đều gửi thư và tiền cho ông bà, chưa từng gián đoạn.

Chỉ là ông bà chưa từng hồi âm mà thôi.

Hơn nữa, từ khi biết chuyện về bố mình từ hàng xóm, Thạch Lỗi vẫn luôn có ác cảm với bố.

Lúc nhỏ, anh còn hỏi tại sao mình không có bố mẹ. Sau này lớn lên, biết được những chuyện bố đã làm, anh lại càng không bao giờ nhắc đến bố mình nữa.

Anh chỉ thi thoảng hỏi thăm mẹ đôi câu, nhưng ông bà cũng không nói rõ với anh.

Sau này, thấy ông bà không muốn nhắc đến mẹ mình, Thạch Lỗi cũng không hỏi thêm gì nữa.

Thấy cũng đã muộn, hai người quyết định ngủ lại nhà ông bà.

Nằm trên giường, Thạch Lỗi ôm vợ, nói: "Vợ, xin lỗi em, để em đang mang thai mà còn phải lo lắng cho anh."

Diệp Thư ngáp dài: "Đó là điều đương nhiên mà, ai bảo em là vợ anh chứ. Thôi ngủ đi, em buồn ngủ quá rồi."

Vừa dứt lời, Diệp Thư đã ngủ thiếp đi.

Phải nói rằng lần mang thai này của Diệp Thư thật sự rất nhẹ nhàng. Đứa bé này chắc chắn là đến để báo hiếu.

Ngoài hôm phát hiện mang thai có nôn hai lần, sau đó cô không hề bị nôn nghén gì cả, ngoài việc thích ngủ ra thì cô ăn gì cũng ngon, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng gì khác.

Sáng hôm sau, Thạch Lỗi đưa Diệp Thư đi học rồi mới quay lại đi làm. Giữa trưa, anh ghé qua bưu điện để gửi lại giấy báo nhận tiền rồi mới về nhà ăn cơm.

Sau bữa trưa, ông bà gọi Thạch Lỗi vào phòng, đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ và một túi vải.

Bà bảo Thạch Lỗi mở chiếc hộp ra. Bên trong là mấy bức thư, bên dưới thư là sổ tiết kiệm. Anh lại mở túi vải ra, bên trong là mấy bộ quần áo cũ, mũ, khăn quàng cổ mà anh đã từng dùng.

Ông khẽ nói với Thạch Lỗi: "Tiểu Lỗi à, đây là những thứ mẹ cháu gửi cho cháu. Mấy bộ quần áo này không biết cháu còn nhớ không, hồi bé cháu hay mặc lắm."

"Những bức thư này là gửi cho ông bà. Còn sổ tiết kiệm là tiền mẹ cháu gửi về, ông bà đều gửi ngân hàng cho cháu cả rồi."

Thạch Lỗi cầm lá thư trên cùng, tay run run vì xúc động, lướt qua dòng đầu thư, trong lòng thầm nghĩ, mẹ vẫn xưng con gọi bố mẹ, chắc là thư gửi cho ông bà.

Thư hỏi thăm con trai có khỏe không, nói rằng mình sắp kết hôn, con trai nhờ ông bà chăm sóc.

Mẹ nói lần này gửi cho con nhiều tiền hơn một chút. Bởi vì sau khi kết hôn phải theo chồng sang nước khác, cũng không biết còn cơ hội về nữa hay không.

Xem ra đây là bức thư cuối cùng rồi.

Nhìn thời gian là khi anh năm tuổi, anh lại lấy lá thư dưới cùng ra xem, đây là thư viết nửa năm sau khi ra nước ngoài.

Anh đọc hết từng lá thư một, nét mặt từ hào hứng ban đầu dần trở nên lãnh đạm.

Qua những lá thư, anh nhận ra sự thay đổi của mẹ. Từ những giọt nước mắt lấm tấm trên trang giấy của bức thư đầu tiên, cho đến giọng điệu thờ ơ của bức thư cuối cùng.

Anh biết bà đã buông bỏ rồi, có lẽ nói buông bỏ cũng không hẳn là chính xác, nên nói trong lòng bà đã có người quan trọng hơn, đã dành sự nhớ nhung con trai cho người khác, có lẽ là chồng mới, có lẽ là con cái khác.

Có lẽ thỉnh thoảng trong lòng vẫn còn nhớ đến đứa con trai bị bỏ rơi này, chỉ là không còn nhiều nữa.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 131


Nhìn sắc mặt của cháu trai, ông bà dè dặt giải thích: "Không phải ông bà cố tình giấu cháu, lúc đầu cháu còn nhỏ, đến khi cháu lớn hơn một chút thì mẹ cháu đã đi lấy chồng, từ đó về sau không gửi thư về nữa.

Đợi đến khi cháu hiểu chuyện, ông bà sợ nói ra cháu sẽ buồn, nên định chờ cháu lớn hơn một chút nữa sẽ nói, càng đợi thì ông bà càng không mở lời được, cứ như vậy cho đến tận bây giờ."

Anh không nói gì, lại cầm cuốn sổ tiết kiệm lên, trên đó là rất nhiều số 0. Đếm đi đếm lại, tổng cộng là hai vạn, hai vạn thời này có thể sánh ngang với vài triệu thời đại sau.

Anh im lặng một lúc rồi nói với ông bà: "Ông bà, nếu ông bà nhớ ông ấy thì cứ đi thăm, cháu đã lớn rồi, ông bà không cần lo lắng cho cháu nữa."

Anh đang nói đến ai, mọi người đều biết.

Anh từ khi hiểu chuyện chưa từng gọi Thạch Chí Viễn là bố. Bây giờ càng không thể gọi.

Nghe anh nói vậy, ông bà có chút lúng túng nói: "Tiểu Lỗi, cháu có phải là.... Ông bà không nhận họ, cháu là cháu trai duy nhất của ông bà."

Trong lòng ông bà nghĩ: Chắc thằng bé nghe được cuộc trò chuyện của họ rồi.

Nhìn hai ông bà như vậy, anh thấy không đành lòng: "Không sao đâu ạ, cháu không giận đâu, ông bà muốn đi thì cháu hiểu.

Ông bà chỉ cần nhớ, dù bất cứ lúc nào, cháu và Diệp Thư cũng sẽ không bỏ mặc ông bà đâu. Ở bên đó nếu không vui thì về nhà bất cứ lúc nào."

Ông bà xúc động gật đầu, trong lòng vô cùng cảm động. Nói đến cũng đã mấy năm rồi chưa gặp con trai.

Thật ra hàng năm con trai vẫn luôn về thăm ông bà, chỉ là ông nội không nói chuyện với ông ta, cũng không cho ông ta vào nhà. Ông ta chỉ có thể đứng từ xa nhìn bố mẹ và con cái một cái.

Năm đó lúc đói kém tuy không về được, nhưng vẫn nhờ người gửi gạo cho ông bà.

Những điều này Thạch Lỗi đều không biết, cũng không biết hàng năm đều có người đứng từ xa nhìn anh.

Từ ngày hôm đó nói chuyện rõ ràng, tâm trạng của ông bà rõ ràng đã tốt hơn. Anh trong lòng tuy vẫn còn khó chịu nhưng cũng không tỏ thái độ gì.

Cho đến một ngày sau đó một tháng, anh đi xe đạp đón Diệp Thư về nhà, bây giờ bụng cô đã gần bốn tháng, mặc quần áo thì không nhìn ra, c** q**n áo ra thì bụng đã nhô lên một đường cong nhỏ.

Vì vậy, bây giờ anh đều đi xe đạp đến đón cô, không dám chen chúc trên xe buýt nữa. Sợ người đông lại bị xô đẩy.

Chưa đến cửa nhà đã thấy một nam một nữ đang đi đi lại lại trước cửa. Trên tay còn xách theo không ít đồ. Vẻ mặt muốn gõ cửa nhưng lại không dám.

Hai người vội vàng bước tới, anh hỏi: "Hai người tìm ai?"

Hai người kia đồng thời quay người lại, nhìn thấy người đến, anh cũng sững sờ tại chỗ.

Người đàn ông nhìn qua đã ngoài bốn mươi tuổi, nhìn ngũ quan là Diệp Thư biết ngay người đến là ai. Không phải ai khác chính là Thạch Chí Viễn - bố chồng hờ của cô.

Còn cô gái trẻ kia thì càng dễ đoán, hơn hai mươi tuổi, có chút giống Thạch Lỗi, không cần nói cũng biết là ai.

Người đàn ông nhìn anh có chút kích động, môi run run, lắp bắp không nói nên lời.

Cô gái bên cạnh liền lên tiếng: "Anh, em là Thạch Tĩnh, em gái của anh đây."

Thạch Lỗi nhìn bọn họ, không nói gì.

Cô gái lại nói: "Anh, em và bố về thăm anh và ông bà."

Có lẽ là chữ "bố" này đã kích động Thạch Lỗi, anh đột nhiên bùng nổ: "Cô đừng có nhận bừa, tôi không có em gái, càng không có bố, tôi từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, ngoài ông bà ra thì tôi không có người thân nào khác."

Nói xong, anh mở cửa đỡ Diệp Thư vào, xoay người đóng sầm cửa lại.

Diệp Thư trong lúc Thạch Lỗi đóng cửa đã liếc nhìn bọn họ một cái. Thạch Chí Viễn rưng rưng nước mắt, sắc mặt trắng bệch, nhìn Thạch Lỗi với ánh mắt đầy áy náy.

Sắc mặt cô gái kia rất đặc sắc, dù sao tuổi còn trẻ, không biết che giấu cảm xúc của mình.

Diệp Thư vừa nhìn đã biết cô gái này không phải đơn thuần đến nhận người thân. Mà là có mục đích gì đó.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 132


Nhìn biểu hiện của cô ta, Diệp Thư thấy hơi buồn cười.

Muốn tỏ ra thân thiết, nhưng vẻ mặt lại vô cùng miễn cưỡng.

Tâm tư đều thể hiện trên mặt, lúc nãy nhìn căn nhà này rõ ràng là mang theo sự ngưỡng mộ, cuối cùng lại mang theo vẻ thế nào cũng phải có được.

Có vẻ như là nhắm vào tài sản của ông bà lão.

Chỉ là không biết cô ta có biết hay không, căn nhà này bao gồm cả căn nhà cũ đều đã được sang tên cho Thạch Lỗi. Giấy chứng nhận nhà đất hiện vẫn đang được cất ở siêu thị của Diệp Thư.

Xem ra chuyến này cô ta sợ là phải thất vọng rồi, chỉ là không biết đây là ý của cô ta hay là ý của mẹ cô ta.

Nhưng mà bất kể là ý của ai, Diệp Thư cũng sẽ không giao nhà cho bọn họ, dù cho là Thạch Chí Viễn cũng không được. Đây là thứ bọn họ nợ Thạch Lỗi.

Đừng nói gì đến chuyện con cái vô tội, chỉ cần bọn họ được hưởng tình thương của bố vốn dĩ thuộc về Thạch Lỗi, thì bọn họ đã không vô tội rồi.

Chưa nói đến Thạch Chí Viễn và vợ ông ta, một người rõ ràng đã có vợ, vậy mà còn lăng nhăng bên ngoài. Một người biết rõ đối phương đã có vợ, vậy mà còn muốn chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác.

Chỉ cần nhìn vào nhân phẩm của hai người này, thì đứa con do hai người họ dạy dỗ cũng chẳng ra được cái thể thống gì.

Diệp Thư không để ý đến bọn họ, cô chỉ quan tâm đến tâm trạng của Thạch Lỗi là đủ rồi.

Diệp Thư nắm lấy tay Thạch Lỗi, im lặng an ủi anh.

Thạch Lỗi do dự một chút, vẫn nói với ông bà.

Nói xong liền kéo Diệp Thư về phòng, giao quyết định cho ông bà, bất kể ông bà đưa ra quyết định gì, hai người bọn họ đều không tham gia.

Diệp Thư liền hỏi một câu: "Anh có muốn nhận bọn họ không?"

"Không nhận, trước kia không có ông ta anh vẫn sống rất tốt, sau này cũng không cần ông ta phải tham gia vào cuộc sống của anh."

Diệp Thư gật đầu, an ủi anh: "Anh còn có em, sau này còn có con. Gia đình chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."

Diệp Thư biết Thạch Lỗi để ý điều gì, nên đã cho anh một lời hứa.

Thạch Lỗi từ phía sau ôm lấy Diệp Thư, tay phủ lên bụng cô, gật đầu thật mạnh: "Ừ, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."

Hai người liền bỏ qua chuyện này, đều là những người không quan trọng, không đáng để bọn họ bận tâm.

Ngồi một lúc, hai người đều đói bụng, ra nhà bếp định nấu cơm tối thì lúc này ông bà đều không có ở nhà, người ở cửa cũng biến mất.

Diệp Thư len lén nhìn Thạch Lỗi.

Thạch Lỗi phát hiện ra, cười nói: "Em muốn nhìn thì nhìn thẳng vào, lén lút làm gì? Anh đã sớm đoán được rồi, cũng đã chuẩn bị tâm lý."

"Dù sao cũng là con ruột, có thể giận bao lâu? Như vậy cũng tốt, anh cũng không cần phải áy náy, cũng đỡ phải để ông bà cứ canh cánh trong lòng, sống mà không vui vẻ."

"Bây giờ anh chẳng muốn gì cả, chỉ muốn cùng em sống cuộc sống của chúng ta."

"Mẹ anh cũng đã tái hôn từ lâu rồi, con cái chắc cũng lớn rồi, ông ta càng có con trai con gái, sau này anh sẽ sống cuộc sống của riêng chúng ta."

"Cứ coi như không có bọn họ, ông bà muốn đi theo con trai thì cứ đi. Không muốn đi thì anh sẽ nuôi dưỡng ông bà."

Hai người không quan tâm bọn họ đã đi đâu, nấu cơm xong ăn xong, liền về phòng đợi ông bà.

Mãi cho đến tám giờ tối, ông bà mới trở về với đôi mắt đỏ hoe.

Thấy hai người còn đợi, bà bảo hai người đi ngủ đi, có chuyện gì thì mai nói.

Hai người còn chưa nói gì thì đã thấy bà nhìn họ với vẻ mặt ngập ngừng. Ông nội thì thẳng thắn hơn: "Ông bà mới từ chỗ bố cháu về."

"Lần này nó đến là để mời ông bà xuống dự đám cưới của con gái nó. Hai đứa nghĩ sao?"

Diệp Thư không nói gì, để Thạch Lỗi quyết định.

Thạch Lỗi cũng không khách sáo, nói thẳng: "Cháu không có bố, cũng chẳng có em gái nào cả. Ông bà cứ quyết định đi, cháu không ý kiến gì đâu."

"Ông bà cũng đừng lo cho cháu, cháu đã lớn rồi, cũng đã kết hôn, sắp có con rồi. Cháu sống tốt, ông bà đừng lo."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 133


"Nếu ông bà muốn, cứ đi gặp con trai. Cháu nói rồi, dù thế nào cháu cũng lo cho ông bà."

Nghe cháu trai nói vậy, ông bà không khỏi chạnh lòng. Dù con trai có tệ bạc thế nào thì cũng không muốn con cháu ruột thịt bất hoà.

Bà nội nhỏ giọng: "Dù sao cũng là bố cháu, sao lại không nhận?"

Ông nội cũng nói theo: "Tiểu Lỗi à, ông biết cháu giận bố, nhưng những năm qua, bố cháu vẫn lo cho cháu, năm nào cũng về thăm, tháng nào cũng gửi tiền sinh hoạt."

Thạch Lỗi không biết chuyện này, nhưng bây giờ biết rồi thì cũng không thay đổi thái độ của anh.

"Nếu ông ấy đã chu cấp nuôi dưỡng, thì sau này ông ấy già, cháu cũng sẽ lo. Khi đó, các con khác cho bao nhiêu tiền dưỡng lão, cháu sẽ không thiếu một đồng nào."

Thấy thái độ kiên quyết của cháu trai, ông bà biết không thể thay đổi được suy nghĩ của Thạch Lỗi nên đành bỏ cuộc.

Ông bà lại nói về quyết định của mình: "Ông bà muốn đi xem sao. Tuy không thừa nhận mẹ Thạch Tĩnh nhưng dù sao nó cũng là cháu gái, lại đích thân đến mời, không đi cũng không phải lẽ."

"Nhưng hai đứa yên tâm, trước khi Tiểu Diệp sinh, ông bà nhất định sẽ về."

Thạch Lỗi chỉ nói: "Ông bà cứ quyết định đi."

Nói rồi, anh dìu Diệp Thư về phòng, để ông bà nghỉ ngơi.

Ông bà nhanh chóng theo con trai và cháu gái đi. Thạch Chí Viễn đang đóng quân ở Mông Cổ, quê của Diệp Thư.

Nơi đóng quân cách quê Diệp Thư, huyện Phong Hoa, chưa đầy 100 km. Giờ ông ta đã là đoàn trưởng rồi.

Ngoài ngày ông bà đi, tâm trạng Thạch Lỗi có chút trầm xuống nhưng sau đó anh đã nhanh chóng điều chỉnh lại.

Trong lòng Thạch Lỗi biết rõ ông bà sẽ không ở đó lâu. Bởi vì anh không rõ mục đích Thạch Chí Viễn đến đây là gì, chắc chắn không phải chỉ vì nhớ ông bà.

Chưa kể đến Thạch Tĩnh, cô ta nghĩ gì đều thể hiện rõ trên mặt, vừa nhìn là biết nhắm vào tài sản của ông bà. Nếu Thạch Tĩnh đã có mục đích như vậy thì rất có thể là do mẹ cô ta xúi giục.

Ông bà chỉ là nhất thời bị tình thân che mắt. Đợi khi cảm xúc lắng xuống, mọi chuyện sẽ phơi bày.

Chỉ e rằng ông bà sẽ phải thất vọng. Nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ cần ông bà còn nhớ đến họ, sớm muộn gì cũng phải trải qua chuyện này.

Thạch Lỗi chỉ mong ông bà sớm nhận ra bộ mặt thật của họ, đừng quá đau lòng.

Diệp Thư không quan tâm những chuyện này, giờ quần áo cô mặc ngày càng mỏng, bụng ngày càng lớn. Nhìn kỹ, có thể thấy rõ đường cong qua lớp áo.

Mọi người trong ký túc xá biết cô đã kết hôn và có thai, ai nấy đều rất bất ngờ.

Mọi người nhao nhao đòi cô đãi cơm, Diệp Thư nghĩ bụng, dù sao cũng giấu không được, hơn nữa bây giờ đã có Thạch Lỗi rồi, cô không còn sợ ai giở trò nữa.

Cô liền mời mọi người đến nhà ăn cơm, mọi người đều vui vẻ đồng ý.

Hẹn đến chủ nhật tuần này, hôm đó Thạch Lỗi cũng được nghỉ.

Thời gian trôi nhanh, đến ngày đãi khách, Diệp Thư chuẩn bị hai cân thịt ba chỉ để làm thịt kho.

Cô lấy hai miếng tiết heo trong siêu thị ra. Giá đỗ, giăm bông cũng được mang ra, lòng luộc lần trước còn kha khá. Cô định làm món tiết canh.

Bắp cải, khoai tây trong nhà đều có sẵn. Cô sẽ xào khoai tây sợi, bắp cải hầm đậu phụ. Thêm một đĩa xúc xích, gà quay siêu thị mua còn nhiều, lấy một con ra.

Cô nấu nhiều món thế này chắc là đủ ăn rồi, Thạch Lỗi lại không thích ăn cơm trắng không nên đã trộn thêm khoai lang vào nấu thành cơm khoai.

Bây giờ trong nhà chỉ còn anh và cô, cô càng tự tại hơn, muốn gì là vào phòng lấy ra ngay.

Cũng không cần biết trong nhà có sẵn hay không. May mà anh cũng giả vờ như không biết, chưa bao giờ hỏi, thậm chí còn giúp cô che giấu.

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần anh hỏi, cô sẽ nói cho anh biết. Ngay cả khi anh không hỏi, sau khi sinh con, cô cũng sẽ tìm cơ hội để nói với anh.

Chuẩn bị đồ xong, cô chờ các bạn đến. Cô đã viết địa chỉ cho họ, có Uyển Nhu là người địa phương nên không sợ họ không tìm được.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 134


Đến 10 giờ, Cao Xướng và mọi người đã đến. Không chỉ có Cao Xướng, Vương Giai Nghi, Triệu Uyển Nhu mà cả Hứa Viên Viên cũng đến.

Không chỉ đến đông đủ mà trên tay ai cũng xách đồ.

Cô vừa nói mọi người đến muộn, vừa nhiệt tình mời mọi người vào nhà, còn bảo Thạch Lỗi lấy hoa quả, kẹo bánh ra.

Mọi người đặt đồ lên bàn, Cao Xướng nói với cô: "Bọn tôi góp tiền mua cho cậu một ít đồ, coi như là chút lòng thành của bọn tôi, đến muộn là vì phải đi mua quà cho cậu đấy."

Cô nhìn đồ đạc trên bàn, có ga trải giường, vỏ gối, hai cái chậu sứ, lại còn có cả một cái phích nữa.

Cô trách yêu: "Mọi người đến là được rồi, còn mua gì nữa, tốn kém quá, ngại c.h.ế.t đi được."

Vương Giai Nghi cười nói: "Đừng ngại, bọn tôi đến là chuẩn bị ăn một bữa no nê rồi. Cậu cứ làm nhiều món ngon vào cho bọn tôi giải ngấy."

Cô cũng cười nói: "Chuyện đó không thành vấn đề, mọi người cứ chờ mà ăn đi."

Cô bảo mọi người ăn hoa quả, cắn hạt dưa, một lát là có thể ăn cơm.

Nói rồi, cô gọi anh vào bếp xào rau.

Mấy người bạn muốn vào giúp, cô không đồng ý, bảo họ cứ ngồi ăn uống là được.

Cô vào bếp bắt đầu xào rau, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn nên rất nhanh đã xào xong.

Thấy sáu người ăn có vẻ không đủ, cô lại lấy từ trong siêu thị ra một ít thịt gà viên, thịt gà miếng, lại đổ dầu rán lại một lần nữa.

Mùi thơm bốc lên ngào ngạt, khiến cho những người đang ngồi nói chuyện phiếm trong phòng không chịu nổi, ai nấy đều chạy ào vào bếp. Trong bếp, Diệp Thư đang đút cho Thạch Lỗi ăn thịt gà viên.

Thấy mọi người đi vào, cô bảo mọi người bê đồ ăn ra bàn giúp.

Lại bảo anh lấy nước ngọt cho mỗi người một chai.

Mọi người ngồi xuống chờ cô gắp một miếng, ai nấy đều đồng loạt đưa đũa gắp gà rán.

Bất kể là gà viên hay gà miếng, đều được rán vàng giòn, cắn một miếng, lớp vỏ giòn tan ra, nước thịt gà bên trong trào ra trong miệng.

Lại gắp một đũa mao huyết vượng, nhìn thì có vẻ cay xé lưỡi nhưng thực ra chỉ hơi cay một chút, ngay cả Hứa Viên Viên không ăn được cay cũng ăn được kha khá.

Ăn một miếng mao huyết vượng, uống một ngụm nước ngọt, không khác gì ăn kem giữa ngày hè nóng bức, thật là sảng khoái vô cùng.

Ăn no được tám phần, mọi người mới có thời gian nói chuyện.

"Diệp Thư, tay nghề của cậu đỉnh thật, còn ngon hơn cả nhà hàng quốc doanh." Cao Xướng nói.

"Đúng vậy, ngon quá, lại còn nhiều món nữa, Tết nhà tôi cũng không có nhiều món như vậy."

"Đúng vậy, nhà tôi cũng thế."

Diệp Thư cười nói: "Tôi cũng vì muốn thiết đãi mọi người nên mới làm nhiều món như vậy. Đây là đã dùng hết cả tem phiếu của ông bà nội Thạch Lỗi rồi, ăn bữa này xong, tháng sau hai vợ chồng phải thắt lưng buộc bụng rồi."

Mọi người cũng biết bây giờ vật tư khan hiếm, không phải cứ có tiền là mua được. Nghĩ đến việc bọn họ một bữa đã ăn hết lương thực của hai vợ chồng người ta trong cả tháng, trong lòng cũng thấy ngại.

Thôi thì đã lỡ ăn rồi, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể sau này ở trường quan tâm đến cô nhiều hơn. Đợi sau này con cô ra đời, lại tặng thêm nhiều đồ tốt là được.

Ăn cơm xong, Thạch Lỗi để cô chơi với mọi người, còn anh thì rửa bát dọn dẹp nhà bếp.

Mọi người đều trêu cô, nói cô tốt số. Tuy là trêu chọc, nhưng cũng không thiếu phần ghen tị.

Nhìn anh gắp thức ăn cho cô trên bàn ăn, lúc nấu cơm thì phụ giúp, nhìn cái dáng vẻ ấy, nếu không phải anh nấu cơm không ngon thì cô còn chẳng cần phải động tay, cứ ngồi chờ ăn là được.

Ăn cơm xong lại để cô đi nghỉ ngơi, còn anh thì đi rửa bát.

Vào cái thời buổi này thì đúng là rất hiếm có. Đàn ông bây giờ ai cũng gia trưởng, khỏi phải nói đến việc giúp đỡ việc nhà, ở nhà chai dầu đổ cũng không thèm đỡ, chỉ chờ vợ hầu hạ.

Nhìn Thạch Lỗi chăm sóc cô chu đáo như vậy, mọi người không chỉ trêu chọc cô bằng lời nói, mà trong lòng cũng đang thầm ngưỡng mộ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 135


Diệp Thư dẫn các bạn học về phòng, lại lấy kẹo bánh ra, rót nước nóng cho mọi người.

Mọi người ngồi trò chuyện.

Thạch Lỗi rửa bát xong cũng không vào nhà, sợ bạn bè của cô không thoải mái, đi ra vườn sau cuốc đất.

Bây giờ đã sang xuân rồi, anh dự định một nửa vườn sau trồng rau, một nửa trồng khoai lang.

Mọi người chơi đến tận chiều mới về, cô gói hoa quả, kẹo bánh lại cho mọi người mang về. Dù mọi người một mực từ chối, nhưng vẫn không cãi lại cô, đành phải cầm lấy.

Thạch Lỗi cũng ra tiễn mọi người, hai người tiễn mọi người ra bến xe, nhìn mọi người lên xe xong mới trở về nhà.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tháng Tư đến, Diệp Thư đã mang thai sáu tháng, bụng đã rất to.

Đi lại cũng ngày càng bất tiện, Thạch Lỗi ngày càng lo lắng.

Cô thấy anh ngày càng lo lắng, bản thân cũng thực sự hơi vất vả, nên hôm nay đã đến gặp thầy giáo, xin phép từ mai sẽ không đến trường nữa.

Ông nội đã chào hỏi thầy giáo trước, nên thầy giáo cũng không làm khó cô, còn cho cô mượn giáo án, dặn dò cô ở nhà cũng đừng lơ là việc học.

Đợi sinh con xong, ở cữ xong thì quay lại thi bù.

Cô cầm tài liệu về ký túc xá thu dọn đồ đạc, cuộn hành lý lại, dùng ga trải giường bọc lại, rồi cất đồ dùng vệ sinh vào tủ khóa lại, sau đó mới chào tạm biệt các bạn cùng phòng, xuống lầu.

Thạch Lỗi đã đợi sẵn ở dưới lầu, thấy cô xuống liền vội vàng tiến lên đón lấy đồ đạc, lúc này đúng giờ lên lớp, trong trường người qua kẻ lại rất đông.

Vì vậy anh không đạp xe mà cùng cô thong thả đi bộ ra khỏi trường.

Những sinh viên đi đường đều ngoái nhìn bụng cô. Dù sao thì trong trường hiện tại chỉ có mình cô là sinh viên mang thai, mọi người vẫn rất tò mò.

Đến cổng trường, Thạch Lỗi để cô ngồi sau xe, sau đó mới đạp xe về nhà.

Đưa cô về đến nhà, để cô nghỉ ngơi, lại dặn dò cô cứ đợi anh về nấu cơm, sau đó mới vội vàng đi làm. Dù sao anh cũng chỉ xin nghỉ hai tiếng.

Cô giục anh đi nhanh đi, không cần lo lắng cho cô.

Lúc này anh mới lưu luyến rời đi.

Diệp Thư ngồi trong nhà một lúc, thấy buồn chán nên ra vườn sau xem gà vịt.

Bây giờ vườn sau đã xanh mướt một màu, rất thích mắt, một nửa trồng khoai lang, một nửa trồng dưa chuột, đậu đũa, cà chua.

Còn trồng một luống hẹ, cải bẹ, một luống hành lá. Ngoài ra còn có một loại rau có thể tước lá để ăn, sau khi tước xong vẫn tiếp tục mọc, có thể ăn đến tận mùa thu. Ăn không hết có thể đem cho gà vịt ăn.

Trên bờ ruộng trồng ớt, ớt xanh. Cà tím được trồng ở ngoài ruộng.

Xung quanh vườn trồng một vòng hoa hướng dương, mùa đông có thể ăn hạt hướng dương.

Bên cạnh nhà kho và ven tường phía đông, Diệp Thư trồng vài cây bí ngô, còn dưới chân tường phía tây thì trồng vài cây bí đao.

Chuồng gà được dựng sát bên nhà kho, gà con vịt con tạm thời nuôi chung một chỗ, lớn hơn một chút rồi tính xem có nên tách riêng ra nuôi hay không.

Giờ chúng đã lớn gần được một nửa rồi, đợi đến lúc cô sinh là có thể ăn trứng gà nhà mình đẻ.

Nghĩ đến việc vợ sắp sinh con, Thạch Lỗi đã nuôi thêm vài con gà, mua hẳn 30 con gà con. Nuôi đến nay đã c.h.ế.t 5 con, còn lại 25 con.

Anh vẫn thấy ít, bảo cô ở cữ kiểu gì cũng phải một ngày một con, lại còn phải để dành vài con sau này đẻ trứng cho vợ con ăn.

Anh còn muốn mua thêm nhưng bị cô ngăn lại, nhà ai ở cữ mà ngày nào cũng ăn gà, cho dù muốn tăng dinh dưỡng thì cũng có thể hầm chân giò, cá chép… Anh mới thôi.

Vịt con thì không mua nhiều, chỉ mua 10 con, hiện tại còn 8 con, để dành sau này đẻ trứng sẽ muối ăn.

Diệp Thư nhổ cỏ ngoài vườn rau, đợi đến khi nắng gắt, cô mới ném chỗ cỏ vừa nhổ vào trong chuồng gà, rửa tay rồi đi vào nhà.

Nằm nghỉ trên giường một lúc, xem giờ thấy cũng sắp đến giờ anh tan làm, cô bèn dậy đi nấu cơm.

Cũng không muốn nấu nướng cầu kỳ, cô lấy trong siêu thị ra mấy cái bánh bao, lại xào thêm hai món là được.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 136


Lại lấy trong siêu thị ra một quả sầu riêng, xem anh có chịu được mùi này không.

Cô phát hiện, bất kể cô lấy gì ra, anh cũng đều không hỏi han gì. Từ đó, cô bắt đầu thỉnh thoảng lấy ra những thứ mà thời đại này không có, hoặc là những loại quả mà vào thời điểm này của thời đại này tuyệt đối không thể nào xuất hiện được, ví dụ như dưa hấu, nho…

Sầu riêng hôm nay là lần đầu tiên cô lấy ra, trong siêu thị cũng không có nhiều, chỉ là lấy ra để anh thử mùi vị thôi, cô cũng không nỡ lấy hết ra ăn.

Nghe nói sầu riêng rất bổ dưỡng, cho con ăn rất tốt, cô vẫn muốn để dành cho con.

Suy cho cùng, trong lòng cô vẫn muốn sinh nhiều con một chút. Ở thời hiện đại, cô đã nếm trải đủ nỗi khổ của con một, chẳng nói đến việc khi bố mẹ có chuyện, bản thân mình sẽ bơ vơ lạc lõng thế nào…

Chỉ nói đến việc sau khi bố mẹ qua đời, nếu như mình có anh chị em, cũng sẽ không đến nỗi cô độc như vậy.

Đặc biệt là mỗi dịp lễ tết, nhà người ta đều vui vẻ náo nhiệt, nhà mình thì chỉ có một mình mình cô đơn hiu quạnh. Ngay cả chỗ để thăm hỏi họ hàng cũng không có.

Tuy rằng con cái mà nhiều thì cũng hay xảy ra mâu thuẫn. Nhưng đa phần đều là do bố mẹ thiên vị, mới dẫn đến con cái bất hòa. Sau này cô sẽ cố gắng hết sức để đối xử công bằng, yêu thương các con như nhau.

Vừa bước vào cửa, Thạch Lỗi đã ngửi thấy mùi sầu riêng.

Vừa dựng xe đạp, anh vừa nói lớn: "Mùi gì thế? Đặc biệt thật đấy!"

Anh lại hít sâu thêm vài hơi.

"Lúc đầu ngửi thấy hơi thối, ngửi thêm một lúc lại thấy thơm thơm."

Nghe vậy là Diệp Thư biết ngay anh nhất định thích ăn sầu riêng, người không ăn được thì ngửi thấy mùi này là không chịu nổi rồi. Chỉ có người thích ăn mới thấy thơm thôi.

Cô kéo anh vào bếp, giục anh rửa tay.

Giấu quả sầu riêng ra phía sau một cách thần bí, cô nói: "Tèn tén ten… Đoán xem đây là gì nào? Đoán đúng có thưởng đó!"

Anh định cầm quả sầu riêng lên, không ngờ còn chưa kịp dùng sức đã bị gai sầu riêng đ.â.m vào tay đau điếng. Anh kêu lên một tiếng “Á” rồi rụt tay lại.

Cô thấy anh chẳng chút đề phòng nào đã đưa tay ra cầm, cũng không nhắc nhở anh, cứ để xem anh bị đ.â.m như nào.

Thấy anh quả nhiên bị đâm, cô đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo.

Anh bất lực nhìn cô cười, miệng cằn nhằn: "Cô nhóc tinh quái, sao lại hư thế hả, cứ đợi xem anh bẽ mặt mới chịu à?"

Cô cười nhìn anh, không nói gì.

Lần này anh cẩn thận hơn, cầm quả sầu riêng lên, ngắm nghía trước sau.

"Cái gì đây? Sao anh chưa từng nhìn thấy bao giờ nhỉ? Có ăn được không?"

"Không biết chứ gì, đây là quả ở miền Nam, gọi là sầu riêng. Ở miền Bắc mình không có đâu..."

Diệp Thư lại gần chỉ anh cách bổ quả sầu riêng.

Tách lấy phần thịt quả, cô lại lấy một chiếc đĩa để đựng hết chỗ thịt quả ấy vào trong.

Diệp Thư bốc một miếng thịt quả đưa tới bên miệng Thạch Lỗi: "Anh thử xem, ngọt lắm đấy."

Thạch Lỗi há miệng cắn một miếng, cơm sầu riêng mềm dẻo, thơm ngọt tan trong miệng, là hương vị mà anh chưa từng được nếm thử bao giờ.

"Ngon quá, quả này ngon thật, mềm dẻo thơm ngọt."

Diệp Thư thấy anh thích ăn như vậy, trong lòng còn ngọt ngào hơn cả tự mình ăn.

Thạch Lỗi cũng lấy một miếng, đưa tới bên miệng vợ: "Vợ ơi, em cũng ăn đi."

Diệp Thư há miệng ăn, hai người cứ thế anh một miếng cô một miếng, chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch.

Diệp Thư nhân cơ hội này hỏi Thạch Lỗi: "Anh không tò mò những thứ này đến từ đâu sao?"

Ban đầu Diệp Thư định sẽ đợi đến lúc sinh con rồi mới nói rõ với Thạch Lỗi. Nhưng thời gian gần đây, cách hành xử của Thạch Lỗi đã khiến niềm tin của Diệp Thư dành cho anh thêm phần vững chắc.

Hơn nữa, dù cô có lấy ra bất kỳ thứ gì vượt thời đại này đi chăng nữa, cho dù trong lòng có tò mò đến c.h.ế.t thì anh cũng chưa từng lên tiếng hỏi han, điều này khiến Diệp Thư rất cảm động.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 137


"Tò mò chứ, anh cũng muốn biết lắm, nhưng nếu em khó xử thì không nói với anh cũng được."

Thạch Lỗi thấy vợ hỏi vậy, liền biết rằng cô muốn nói cho anh nghe bí mật của mình. Lòng anh vô cùng xúc động.

Điều này chứng tỏ vợ đã hoàn toàn coi anh là người một nhà rồi. Nhưng anh cũng sẽ không để vợ thất vọng đâu. Bất kể lúc nào, anh cũng sẽ bảo vệ vợ thật tốt.

"Em có một căn cứ bí mật, nó nằm trong đầu em, là sau khi bà nội mất, lúc em mười bảy tuổi thì nó đột nhiên xuất hiện, bên trong có rất nhiều thứ tốt... " Diệp Thư vừa nói vừa lấy ra đủ loại đồ trong siêu thị.

Lấy ra rồi lại cất vào, hệt như đang biểu diễn ảo thuật.

Nhưng cô vẫn không nói cho anh biết, rằng mình đến từ tương lai thông qua xuyên không, cứ để chuyện này trở thành bí mật đời đời kiếp kiếp, Diệp Thư sẽ không bao giờ nói với bất kỳ ai, kể cả con cái của họ sau này.

Nghe Diệp Thư kể, Thạch Lỗi há hốc mồm, hồi lâu sau mới hoàn hồn.

Diệp Thư cũng không giục anh, bởi vì bất kỳ người bình thường nào đột nhiên nghe được chuyện như vậy, đều sẽ bị sốc.

"Thần kỳ quá, chẳng lẽ em là tiên nữ mà anh cưới về sao!" Mãi một lúc sau, Thạch Lỗi mới hoàn hồn nói.

"Anh có thể vào trong đó được không? Hay là chỉ có mình em vào được thôi?" Sau khi hoàn hồn, Thạch Lỗi bắt đầu đưa ra yêu cầu.

"Để em thử xem, dù sao thì em cũng chưa thử bao giờ, em cũng chưa từng nói với ai cả, anh là người đầu tiên biết chuyện này." Diệp Thư nắm lấy tay anh.

Thạch Lỗi vội vàng ôm chầm lấy vợ, lo lắng nói: "Vợ à, trừ anh ra, em đừng nói với bất kỳ ai khác, kể cả con của chúng ta. Dù sao thì sau này con cái cũng sẽ có gia đình riêng, có con cái và người yêu của chúng."

Diệp Thư gật đầu, cô cũng nghĩ như vậy, trừ Thạch Lỗi ra, cô không định nói cho ai khác biết nữa.

Diệp Thư nắm tay Thạch Lỗi, trong lòng thầm niệm "vào trong."

Cảnh vật trước mắt lóe lên, cô thật sự đã kéo Thạch Lỗi vào trong siêu thị.

Trong lòng Diệp Thư dâng lên một trận vui mừng, nói thật lòng, cô rất hy vọng Thạch Lỗi có thể vào được, một mình cô gánh vác bí mật lớn như vậy cũng rất mệt mỏi.

Thạch Lỗi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, khi mở mắt ra lần nữa thì đã đến một nơi xa lạ.

Trước mắt anh là một đống củi khô. Ước chừng phải có đến mấy chục cây, còn có không ít cành cây.

Đó là số củi khô mà Diệp Thư đã chặt trên núi lúc ở nông thôn.

Nơi họ bước vào là lối vào của siêu thị.

Nhìn vào sâu bên trong, là những dãy kệ hàng được xếp ngay ngắn, hàng hóa trên đó vô cùng phong phú, còn nhiều hơn cả ở bách hóa tổng hợp.

Thạch Lỗi bất giác bước vào trong. Diệp Thư cũng mặc kệ anh, để anh tự mình xem.

Thạch Lỗi lần lượt xem qua từng dãy kệ, có rất nhiều thứ mà anh chưa từng thấy bao giờ, cho đến khi đi đến khu vực gạo, mì, ngũ cốc, dầu ăn, sự kinh ngạc của Thạch Lỗi đã không còn ngôn từ nào có thể diễn tả được nữa.

"Vợ ơi, đây, đây đều là lương thực sao? Gạo, mì mà em lấy đều là từ chỗ này ra à?" Thạch Lỗi kéo tay Diệp Thư hỏi.

Diệp Thư mỉm cười thần bí: "Chưa thấy bao giờ đúng không, chỗ này tính là gì chứ, đi theo em."

Cô kéo tay Thạch Lỗi, mở cửa kho, bảo anh vào trong.

Thạch Lỗi nhìn mà không khỏi kinh ngạc, gạo, bột mì, đủ loại dầu ăn, mì sợi,...

Xem xong kho này, Diệp Thư lại dẫn anh sang kho lạnh nhỏ.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nhìn thấy từng chồng thịt chất cao trong kho lạnh, Thạch Lỗi vẫn há hốc mồm.

Diệp Thư nhìn Thạch Lỗi với vẻ đắc ý, cảm thấy mình thật giàu có.

Cô lại dẫn Thạch Lỗi xem cá tôm ở gian bên.

Ra khỏi kho lạnh, họ lại nhìn thấy từng chồng sữa tươi ở khu vực thực phẩm tươi sống, giấy vệ sinh, xà phòng giặt, dầu gội và nhiều loại nhu yếu phẩm khác ở khu vực đồ dùng sinh hoạt, thứ gì cũng có.

Còn có cả nồi niêu xoong chảo, đủ loại đồ gia dụng nhỏ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 138


Chỉ cần Thạch Lỗi nghĩ ra, không có gì là không có ở đây. Chỉ cần là thứ có thể dùng trong cuộc sống, đều có thể tìm thấy ở đây, hơn nữa còn tốt hơn những thứ có công dụng tương tự ở thời đại này.

Thậm chí còn có đủ loại đồ ăn vặt không phải là nhu yếu phẩm. Thạch Lỗi nhìn mà hoa cả mắt.

Diệp Thư thấy Thạch Lỗi nhìn chằm chằm vào đồ ăn vặt, bèn bước tới tự lấy một gói khoai tây chiên, xé bao bì, lấy một miếng đưa cho anh.

Cô ra hiệu cho anh ăn, Thạch Lỗi cũng không khách sáo, trực tiếp cắn một miếng, vị giòn tan, lại có thêm vị cà chua, hương vị phong phú khiến người ta ăn một miếng lại muốn ăn thêm.

Thạch Lỗi nhận lấy gói khoai tây chiên từ tay vợ, lấy một miếng đút vào miệng cô, rồi lại tự lấy một miếng ăn. Định đút cho vợ thêm miếng nữa thì cô xua tay bảo không ăn nữa, để anh tự ăn.

Diệp Thư lại dẫn Thạch Lỗi đang ăn khoai tây chiên rôm rốp đi thang máy lên tầng 2.

Thạch Lỗi lại tò mò về thang máy, Diệp Thư bất lực, chỉ đành dẫn anh lên xuống mấy vòng.

Mãi đến khi Diệp Thư hơi chán, anh mới luyến tiếc đi theo vợ lên tầng 2.

Nhìn thấy đủ loại quần áo, Thạch Lỗi không còn ngạc nhiên nữa, cứ như thể ở đây có thứ gì cũng là chuyện bình thường.

Chỉ là phát hiện ra rất nhiều thứ của mình giống hệt ở đây. Có thể thấy là vợ đã lấy ở đây cho mình mặc.

Không nán lại đây lâu, họ trực tiếp lên tầng 3, tầng này toàn là đồ điện gia dụng. Tivi, tủ lạnh, điều hòa, bình nóng lạnh cái gì cũng có.

Diệp Thư lần lượt giới thiệu, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng trong lòng Thạch Lỗi vẫn tràn đầy kinh ngạc.

Thạch Lỗi biết tivi, tủ lạnh, tuy khan hiếm nhưng anh đã từng nhìn thấy ở nhà lãnh đạo, hoàn toàn không giống thế này.

Tivi lúc bấy giờ chỉ là một cái hộp vuông vức, rất nhỏ, chỉ 12 inch. Hơn nữa chỉ thu được một kênh, đó là kênh Bắc Thành.

Tủ lạnh thời này ngăn đá ở trên, ngăn mát ở dưới, hoàn toàn ngược với tủ lạnh hiện đại. Hơn nữa còn khá nhỏ. Hoàn toàn không lớn bằng tủ lạnh hiện đại.

Điều hòa, bình nóng lạnh thì Thạch Lỗi chưa từng thấy bao giờ.

Thấy Thạch Lỗi tò mò, Diệp Thư lần lượt mở cho anh xem.

Thạch Lỗi xem chưa đã, lại tự mình thao tác.

Giống như đứa trẻ được đồ chơi mới, hoàn toàn không dừng lại được.

Diệp Thư cũng không giục anh, cứ để anh chơi cho đã. Cô ngồi trên ghế sofa bên cạnh nhìn anh.

Chơi hồi lâu, Thạch Lỗi mới ngại ngùng đi tới: "Vợ ơi, em mệt rồi à, xin lỗi, anh mải mê chơi quá."

Diệp Thư mỉm cười: "Không sao, chúng ta lên tầng 4 trước đi, lát nữa chưa chơi đã thì lại xuống."

Lên đến tầng 4, lướt qua một lượt, ngoài quán gà rán khiến Thạch Lỗi nán lại một chút thì hoàn toàn không có sức hấp dẫn bằng tầng 3.

Đi hết một vòng tòa nhà, Diệp Thư hỏi Thạch Lỗi có muốn lên tầng 3 nữa không. Thạch Lỗi lắc đầu.

"Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi." Thạch Lỗi nghĩ vợ còn đang mang thai, cũng là mình không chu đáo, mình không ăn thì thôi, vợ không ăn cơm là không được.

Diệp Thư kéo tay Thạch Lỗi, dẫn anh ra ngoài.

Thức ăn đã nguội, anh bảo vợ nghỉ ngơi, còn mình vào bếp hâm nóng lại.

Hai người ăn cơm xong, anh lại rửa bát, dọn dẹp đâu vào đấy thì cũng đến giờ đi làm.

Anh lại tất tả đạp xe đi làm.

Cô ngủ một giấc ngon lành đến tận chiều. Tỉnh dậy, cô ra vườn sau cho gà ăn.

Xong xuôi lại lấy tài liệu ra học.

Thời gian học trôi qua rất nhanh, anh đi làm về mà cô vẫn còn đang mải mê học.

Thấy anh về, cô mới sực nhớ ra thời gian trôi qua đã lâu, liền đứng dậy vận động một chút.

Ngồi lâu quá, người cứng đờ, khớp xương đau nhức.

Lúc này, đứa bé trong bụng cũng cựa quậy. Có lẽ cũng đang phản đối.

Cô mải mê đọc sách mà quên mất mình đang mang thai, cứ ngồi như vậy, đứa trẻ trong bụng chắc chắn cũng không thoải mái.

Cô xoa bụng, dịu dàng xin lỗi con: "Con yêu, mẹ xin lỗi, lần sau mẹ nhất định sẽ chú ý."

Thạch Lỗi vừa giận vừa buồn cười. Anh dìu cô ra sân hít thở không khí trong lành.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 139


Anh để cô đi dạo trong sân, còn mình vào bếp nấu đồ ăn ngon cho cô.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, ông bà ngoài việc lúc đầu gọi điện cho anh một lần thì không còn tin tức gì nữa.

Hai người thi thoảng có nhắc đến ông bà, cuộc sống cũng không vì ông bà không có ở đây mà có gì khác biệt.

Hai người vẫn sống bình dị và hạnh phúc. Anh cũng chăm sóc cho cô rất tốt.

Thế rồi lại một tháng nữa trôi qua, một buổi chiều nọ, cô lại theo thường lệ đến căn nhà nhỏ của ông bà, định ra vườn sau tưới nước cho ngô.

Vườn sau nhà ông bà đều được anh trồng ngô. Xung quanh vườn cũng được trồng hướng dương, góc tường trồng bí đao, bí ngô. Như vậy cũng dễ chăm sóc.

Đến cổng, thấy cửa không khóa, cô giật mình, tưởng có trộm vào.

Cô không dám vào, bèn ngồi xuống tảng đá bên cạnh cổng đợi anh.

Không lâu sau, anh trở về.

Anh đạp xe từ xa đã nhìn thấy cô ngồi ở cổng. Trong lòng không khỏi thắc mắc.

Sao cô không vào nhà, lại ngồi ở cổng làm gì? Chẳng lẽ là đang đợi mình?

Đến gần, thấy cô định đứng dậy, anh vội dừng xe, chạy tới đỡ cô.

Chưa kịp để anh hỏi, cô đã vội vàng nói: "Anh mau vào xem, lúc em đến, cửa không khóa, có phải trộm vào nhà rồi không?."

Nghe cô nói, anh không khỏi sợ hãi: "Vậy sao em không đi nhanh đi, còn ở đây làm gì, nhỡ trộm ra ngoài, nhìn thấy em thì nguy hiểm biết bao nhiêu?"

Cô cũng ngớ người: "Em không nghĩ đến điều đó..."

Anh bất đắc dĩ, đành dìu cô về nhà, để cô ở nhà đợi, còn mình thì đi xem sao.

Anh đi ra một lát rồi quay lại ngay.

"Không phải trộm đâu, ông bà nội về rồi. Chúng ta qua đó thôi." Anh nói, giọng điệu không mấy hào hứng.

Cô cũng rất ngạc nhiên: "Sao ông bà về mà không gọi điện cho anh, để chúng ta còn ra đón."

Anh vừa dìu cô đi ra ngoài vừa nói: "Chắc là ở bên đó có chuyện gì đó, ông bà nội đều không vui. Bà nội nhìn thấy anh đã khóc luôn rồi."

Ra khỏi nhà, cô lại lấy từ trong siêu thị ra thịt ba chỉ, xúc xích, hoa quả thì không dám lấy, bây giờ ngoài đường chưa có bán.

Lại bảo anh ra vườn sau hái cải thảo, cắt một nắm hẹ. Dưa chuột non cũng đã lớn, hái luôn.

Xong xuôi đâu đấy, hai người mới sang bên nhà ông bà nội.

Đến nơi, có lẽ biết cô sắp đến, bà nội đã đứng đợi ở sân.

Nhìn thấy cô, bà nội vội vàng tiến đến đỡ tay cô.

"Bụng cháu đã lớn thế này rồi, hơn hai tháng nữa là sinh rồi, ông bà nội vẫn luôn lo lắng cho cháu đấy. Bà chỉ sợ Thạch Lỗi không có chúng ta ở bên cạnh sẽ không thể chăm sóc cho cháu chu toàn được."

Diệp Thư cười nói: "Thạch Lỗi chăm sóc cháu rất tốt. Sao hai người trở về mà không báo trước, để Thạch Lỗi còn đi đón?"

Bà nội đỡ Diệp Thư vào nhà, để cô ngồi lên ghế, sau đó nói: "Không cần đâu, bà và ông nội cháu cũng chưa già đến mức không tự đi được, không cần làm chậm trễ công việc của Lôi Tử."

Hai người đang ở trong phòng nói chuyện, Thạch Lỗi đi vào phòng bếp nấu ăn. Luyện tập mấy tháng này, tay nghề nấu nướng của Thạch Lỗi càng ngày càng tiến bộ.

Đến khi mùi thịt kho tàu thơm lừng từ trong bếp bay ra, Diệp Thư đã chẳng còn thấy lạ lẫm nữa.

Bà nội tò mò đi vào bếp xem thử. Khi quay lại, bà nói với Diệp Thư: "Tay nghề nấu ăn của Lỗi Tử tiến bộ hơn nhiều rồi, có lẽ ngay cả khi ông bà không quay lại, nó cũng có thể chăm sóc tốt cho cháu."

Thấy tâm trạng bà có vẻ hơi chùng xuống, Diệp Thư vội vàng nói: "Không về thì không được đâu ạ, đợi cháu sinh rồi, vợ chồng cháu vụng về lắm, còn phải nhờ ông bà chăm chắt."

Nghe cháu dâu nói vậy, bà nội mới vui vẻ trở lại: "Cháu yên tâm, đến lúc sinh con rồi, cháu không cần làm gì cả, chuyện con cái cứ để ông bà lo. Chắc chắn sẽ chăm bẵm chu đáo."

"Giao cho ông bà, cháu đương nhiên yên tâm rồi, ngoài chồng cháu ra, thì chỉ có ông bà là mong đứa bé này chào đời thôi, ông bà phải sống thật tốt để còn chăm chắt đấy."
 
Back
Top Bottom