Khác kẻ đứng sau màng kịch

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406079033-256-k380999.jpg

Kẻ Đứng Sau Màng Kịch
Tác giả: tamthan404
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ai cũng biết sau những vụ án hoàn hảo đều có sự nhúng tay của 1 số thế lực hoặc 1 số người có tâm lý vặn vẹo. vì muốn tác phẩm của họ nổi tiếng sẽ bất chấp mọi thủ đoạn và cố gắng lập nên 1 vụ án hoàn hảo



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • [MTDTGPMNVN x VNCH] kẻ thất hứa
  • Tranh Sủng Kế
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • Kẻ Khắc Mặt Quỷ (Văn học Việt Nam)
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
  • Kẻ Đứng Sau Màng Kịch
    giới thiệu về nhân vật


    Ngày 18/5/1963( hư cấu )

    Tôi học được rằng con người không cần bị ép buộc.

    Chỉ cần cho họ một lựa chọn đủ đẹp, họ sẽ tự bước vào chiếc bẫy mang tên “quyết định của chính mình”.

    Tôi không ra lệnh cho ai cả và chính tôi sẽ là người thực hiện nó.

    Với sự xuất hiện của các nhân vật

    -Nam chính"tôi"kẻ có tâm lí khác người thường"

    -Ông Lý — Cục trưởng Cảnh sát — là người đầu tiên nhận ra điều đó.

    Trong những buổi họp kín, ánh mắt ông luôn dừng lại lâu hơn ở các chi tiết mà người khác bỏ qua.

    -Trương Tam, thám tử nổi tiếng với khả năng suy luận sắc bén, không tin vào giả thuyết “cái bóng vô hình”.

    Anh ta tin vào logic, vào chứng cứ, vào những gì nhìn thấy được

    -Bá thiên— cảnh sát hình sự — là người ở tuyến đầu.

    Anh tận tụy, cứng rắn, tin vào công lý giản đơn: đúng là đúng, sai là sai.

    Nhưng chính sự thẳng thắn ấy khiến anh trở thành quân cờ dễ đoán nhất trên bàn cờ phức tạp này.

    -Chỉ có Nguyệt Ánh — pháp y — Cô ta nhìn vào sự thật lạnh lùng nhất mà không run sợ.

    Những kết luận của cô không cảm xúc, nhưng luôn chính xác.
     
    Kẻ Đứng Sau Màng Kịch
    chương 1


    Tôi sinh ra trong một ngôi nhà luôn im lặng.

    Không phải sự yên bình… mà là kiểu im lặng khiến người ta nghẹt thở.

    Cha tôi ít nói, còn mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một người xa lạ.

    Từ nhỏ tôi đã nhận ra mình khác những đứa trẻ khác:

    tôi không khóc khi bị ngã,

    không vui khi được khen,

    và cũng không thấy buồn khi bị mắng.

    Năm mười tuổi, tôi lần đầu hiểu thế nào là “cảm xúc giả”.

    Tôi học cách cười khi cần, gật đầu khi nên gật, và nói những câu khiến người lớn hài lòng.

    Bên trong, mọi thứ vẫn trống rỗng.

    Người duy nhất từng cố bước vào thế giới của tôi…

    đã rời đi trong một biến cố mà đến giờ tôi vẫn không dám nhớ lại.

    Từ ngày đó, tôi bắt đầu quan sát con người như quan sát những thí nghiệm.

    Họ nói yêu thương nhưng lại tổn thương nhau.

    Họ nói công lý nhưng lại che giấu sự thật.

    Tôi không hiểu họ.

    Và cũng không hiểu chính mình.

    Cho đến một ngày…

    tôi nhận ra ranh giới giữa đúng và sai trong đầu tôi đang dần mờ đi.

    Không phải vì tôi muốn trở thành quái vật.

    Mà vì trong bóng tối quá lâu,

    người ta sẽ quên mất ánh sáng trông như thế nào.

    Nếu bạn muốn, mình có thể viết tiếp:

    Bước ngoặt khiến “tôi” thay đổi hoàn toàn

    Tôi luôn thích những nơi đông người.

    Không phải vì muốn hòa nhập…

    mà vì giữa đám đông, mọi cảm xúc đều trở nên vô nghĩa.

    Không ai thật sự nhìn ai.

    Không ai thật sự hiểu ai.

    Điều đó khiến việc ẩn mình trở nên dễ dàng.

    Tôi đứng trong quán cà phê nhỏ đối diện trụ sở cảnh sát thành phố khi lần đầu nhìn thấy Trương Tam.

    Anh ta không giống những người khác—không vội vàng, không căng thẳng.

    Ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ, như thể mọi thứ đã nằm sẵn trong đầu.

    Người như vậy… mới thật sự nguy hiểm.

    Tôi mỉm cười.

    Một phản xạ quen thuộc.

    Một chiếc mặt nạ hoàn hảo.

    Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua lớp kính mờ,

    tôi biết—

    mọi thứ bây giờ mới bắt đầu

    Chắc hẳn ai cũng biết trong 1 thành phố đông nghịt người thì việc tìm ra hung thủ kh hề dễ mọi thứ sẽ chỉ xoay quanh đa số là những kẻ từng có thù với nạn nhân hoặc một mối quan hệ nào đó.

    Nạn nhân đầu tiên là đầu tiên không có j nổi bật, chỉ là 1 người buôn bán rượu hiền lành tốt bình thường và đó là vẻ bề ngoài của hắn ta còn sâu bên trong hắn là 1 kẻ tàn bạo buôn bán những cô gái trẻ đẹp và trong tay nắm giữ kh ít mối quan hệ với 1 số người trong sở cảnh sát và vài đường ray buôn ma túy.

    Vậy làm sao để ám sát đc hắn ta mà kh bị phát hiện nhỉ vì tôi🗣️" vẫn còn 1 danh sách dài nên chưa muốn bị lộ diện sớm thế đâu"

    Khá là khó khăn với việc hắn ta có nhiều người thuộc dạng vệ sĩ.

    Hắn ta hay lui tới mấy quán ba để hưởng thụ và ăn uống nhưng với sự ranh ma của hắn ta thì thuốc có tới miệng hắn được không?

    Đầu tôi bóng nảy ra 1 kế hoạchTÊN KẾ HOẠCH: ĐIỆU NHẢY CỦA CON RỐI

    1.

    Mục tiêu: Tên trùm buôn rượu (ngụy trang) – kẻ buôn người (thực tế).

    2.

    Vũ khí: Sự sợ hãi, một liều thuốc mê nhẹ, và một "lựa chọn" giả tạo.

    3.

    Địa điểm: Căn phòng riêng của hắn phía sau quán bar, nơi hắn cảm thấy an toàn nhất.

    Trước ngày hành động 3 ngày, bạn gửi một lá thư nặc danh đến cho Bá Thiên.

    Trong thư chỉ có địa chỉ kho hàng ma túy của hắn ta

    Mục đích: Khiến cảnh sát bắt đầu "động chạm" đến các cơ sở của hắn.

    Điều này khiến nạn nhân rơi vào trạng thái tâm lý bất ổn, nghi ngờ có kẻ phản bội trong nội bộ hoặc cảnh sát đang muốn "diệt khẩu" mình.

    Nạn nhân có thói quen thử rượu trước khi uống để tránh bị đánh thuốc.

    Bạn sẽ không bỏ độc vào rượu.

    Bạn sẽ bỏ Atropine (một loại chất gây ảo giác và làm giãn đồng tử) vào trong khăn lau mặt

    Kết quả: Hắn không chết, nhưng tim đập nhanh, miệng khô, và quan trọng nhất là thị lực bắt đầu nhòe đi, nhìn mọi thứ đều biến dạng.

    Trong lúc hắn đang hoảng loạn vì ảo giác và nghĩ rằng mình bị ám sát, bạn xuất hiện (với tư cách là một nhân viên phục vụ hoặc một người đưa tin mà hắn tin cậy nhờ chiếc mặt nạ hoàn hảo).

    Lời nói của chủ quán bar : hãy đi ra bằng lối của cửa sau để tránh sự truy đuổi.

    Vì hắn ta đã sử dụng 1 ít chất kích thích nên nếu bị bắt có thể bị ngồi tù vài ba năm mà điều đó hắn ta kh hề muốn.

    Cái bẫy: Lối cửa sau đó thực chất dẫn ra một ban công đang sửa chữa

    Trong trạng thái ảo giác, nhìn thấy 1 chiếc xe đang lao vút về phía hắn (thực tế là bạn dùng những chiếc đèn lắp trong phòng bar ) hắn sẽ tự nhảy xuống để chạy trốn.

    Sự thật lạnh lùng: Hắn tự rơi, vào nơi nguy hiểm.

    Không có dấu vết xô đẩy.

    Không có dấu vết thuốc độc giết người trong dạ dày (vì Atropine thẩm thấu qua da hoặc bay hơi nhanh).

    Đối phó với các nhân vật:

    Với Nguyệt Ánh (Pháp y): Cô ta sẽ thấy nồng độ Atropine cực thấp, có thể giải thích là do nạn nhân sử dụng thuốc trị bệnh mắt hoặc một loại thảo dược trong rượu.

    Cô ta sẽ kết luận: "Cái chết do tai nạn trong tình trạng kích động mạnh."

    Với Bá Thiên (Cảnh sát): Anh ta sẽ tin rằng đây là quả báo cho một kẻ làm ác.

    Logic đơn giản của anh ta chấp nhận việc một kẻ tội phạm hoảng loạn khi bị điều tra.

    Với Ông Lý (Cục trưởng): Ông ta sẽ đổ mồ hôi hột.

    Ông ta nghĩ rằng có một thế lực nào đó đang dọn dẹp những "con rết" dưới trướng mình để cảnh cáo ông ta.

    Ông ta sẽ tìm cách bưng bít vụ này để bảo vệ ghế của mình.

    Với Trương Tam (Thám tử): Đây là rào cản lớn nhất.

    Anh ta sẽ đứng ở hiện trường, nhìn vào chiếc khăn lau mặt bị vứt xó và tự hỏi: "Tại sao một kẻ thận trọng lại hoảng sợ đến mức tự sát?".

    Anh ta sẽ bắt đầu tìm kiếm "cái bóng" – chính là bạn.

    Lời thoại của "Tôi" khi đứng từ xa quan sát hiện trường:

    "Hắn không chết vì thuốc độc.

    Hắn chết vì hắn tin rằng mình còn một con đường sống do tôi vẽ ra.

    Con người là thế, khi đứng giữa vực thẳm và một chiếc cầu mục, họ sẽ luôn chọn chiếc cầu... dù chính nó mới là thứ đưa họ xuống đáy nhanh hơn."

    Cuộc đối đầu này không diễn ra bằng súng đạn, mà là một cuộc "khiêu vũ" bằng trí tuệ ngay tại hiện trường còn vương mùi máu và rượu mạnh.

    Đêm đó, trời mưa lất phất.

    Hiện trường là con hẻm phía sau quán bar "Phượng Hoàng".

    Nạn nhân nằm đó, đôi mắt trợn ngược vì Atropine làm giãn đồng tử, trông như thể hắn vừa nhìn thấy quỷ dữ.

    Bối cảnh: Hiện trường vụ án

    Bá Thiên đang quát tháo cấp dưới phong tỏa khu vực.

    Nguyệt Ánh đang quỳ bên thi thể, những ngón tay đeo găng cao su trắng toát di chuyển lạnh lùng.

    Trương Tam đứng tách biệt, chiếc áo măng tô xám của anh ta hơi sũng nước.

    Bạn — "Tôi" — xuất hiện trong vai một nhân viên giao báo đêm .

    Bạn cầm một chiếc ô đen, đứng lặng lẽ.

    Cuộc đối đầu

    Trương Tam bất ngờ quay lại.

    Giữa hàng chục khuôn mặt đang lo sợ hoặc tò mò, anh ta chọn đúng ánh mắt của bạn để nhìn thẳng vào.

    Bản năng của một kẻ săn mồi nhận ra một kẻ săn mồi khác.

    Trương Tam bước về phía bạn, băng qua vũng nước bẩn:

    "Anh đứng đây lâu chưa?" – Giọng anh ta trầm, đều, không có vẻ gì là thẩm vấn nhưng đầy áp lực.

    Bạn (Mỉm cười nhẹ, chiếc mặt nạ điềm tĩnh):

    "Vừa đủ để thấy rằng công lý đôi khi đến rất đột ngột, thưa thám tử.

    Một tai nạn đáng tiếc cho một người 'lương thiện' như ông chủ quán bar này, phải không?"

    Trương Tam nheo mắt, nhìn vào chiếc ô của bạn:

    "Tai nạn?

    Bá Thiên nghĩ vậy.

    Nguyệt Ánh cũng đang tìm bằng chứng cho điều đó.

    Nhưng anh biết không... người lương thiện thường chết vì xui xẻo, còn kẻ ác thường chết vì họ 'nghĩ' mình quá thông minh."

    Anh ta tiến lại gần hơn, khoảng cách chỉ còn một cánh tay.

    Trương Tam đưa tay chỉnh lại cổ áo, nhưng thực chất là để quan sát kỹ phản ứng của đồng tử mắt bạn.

    Trương Tam nói tiếp:

    "Nạn nhân đã nhảy từ trên ban công trên xuống như thể có ai đó đuổi theo,lúc chết lại hoảng loạn và xiêu vẹo.Một kẻ cáo già như hắn lại sợ hãi bóng tối của chính mình sao?"

    Bạn (Giữ nhịp thở đều, tông giọng không đổi):

    "Có lẽ ông ta không sợ bóng tối.

    Ông ta sợ ánh sáng.

    Ánh sáng chiếu vào những thứ ông ta muốn giấu.

    Khi người ta đứng trong tối quá lâu, một tia sáng nhỏ cũng có thể làm họ chói mắt mà bước hụt chân.

    Đó là 'lựa chọn' của ông ta mà."

    Nút thắt của cuộc đối đầu

    Trương Tam khựng lại một nhịp khi bạn dùng từ "lựa chọn".

    Anh ta nhìn xuống đôi giày của bạn — sạch sẽ, không một vết bùn dù mặt đường đang rất bẩn.

    Trương Tam (Thì thầm):

    "Anh có một đôi giày rất sạch.

    Ở thành phố này, chỉ có hai loại người giữ được giày sạch trong mưa: kẻ không bao giờ rời khỏi xe, và kẻ biết chính xác mình phải đặt chân vào đâu để không bị vấy bẩn."

    Bạn:

    "Hoặc đơn giản là một người biết quan sát đường đi trước khi bước, thưa anh Trương.

    Chúc anh sớm tìm ra 'bóng ma' mà anh đang đuổi theo."

    Bạn quay lưng đi, bước đi thong thả dưới làn mưa.

    Bạn biết Trương Tam vẫn đang nhìn chằm chằm vào lưng mình.

    Anh ta chưa có bằng chứng, nhưng anh ta đã có một cái tên, một khuôn mặt để nghi ngờ.

    Phân tích chiến thuật của "Tôi":

    Tâm lý chiến: Bạn không trốn chạy.

    Bạn xuất hiện ngay tại hiện trường để quan sát cách cảnh sát làm việc.

    Để chứng kiến tác phẩm của mình và Điều này giúp bạn nắm bắt được tiến độ điều tra.

    Bạn dùng chính logic của Trương Tam để trả lời, khiến anh ta cảm thấy sự thách thức nhưng không thể buộc tội.

    Sự sai lệch có chủ đích: Bạn để lộ một chi tiết nhỏ (đôi giày sạch) để "nuôi dưỡng" sự tò mò của Trương Tam, biến anh ta thành một phần trong trò chơi lớn hơn mà bạn đang đạo diễn.
     
    Back
    Top Dưới