Ngôn Tình Kẻ Bắt Cóc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,552,358
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ke-bat-coc-889582.jpg

Kẻ Bắt Cóc
Tác giả: 否极泰来
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 否极泰来

Dịch: Vlog_98/ Thích ăn dưa 502

Chương: 8

Giới thiệu:

Tôi đã bắt cóc một phú nhị đại, nhưng phú nhị đại này lại mắc chứng trầm cảm. Mỗi ngày không tìm đến cái chết thì cũng trên đường tìm đến cái chết.

Đế tránh cho anh ta tìm đến cái chết, mỗi ngày tôi đều nhìn chằm chằm vào anh ta như thể hai mắt mọc hẳn trên người anh ta.

Bỗng một ngày, anh ta nhìn tôi đầy trìu mến, đầy chân thành, đầy sốt sắng nói: “Anh đã từng muốn chết, rất muốn. Nhưng kể từ ngày gặp em, anh lại hết sức mong chờ vào ngày mai.”

Đợi đã, không đúng!

Tôi là kẻ bắt cóc mà, tại sao đến cuối cùng một xu cũng không lấy được, lại còn phải lấy thân bù vào?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bạn Trai Snake Của Tôi
  • Kẹo Bông Gòn
  • Kẻ Bắt Cóc
    Chương 1


    Tôi tên Lâm Nhã, là một kẻ bắt cóc, một kẻ bắt cóc nghèo khổ tội nghiệp.

    Tôi cần tiền, thực sự cần tiền.

    Vậy nên, trong cơn tuyệt vọng tôi đã liều lĩnh bắt cóc Tần Lãng, con trai út ông chủ tập đoàn nhà họ Tần, định tống 500 vạn (cỡ 17 tỷ VNĐ).

    Chẳng ngờ, phú nhị đại này lại mắc chứng trầm cảm, còn chưa kịp moi tiền thì tên oan gia này cứ ba ngày lại tìm đến cái chết.

    Tôi mệt mỏi với việc phải cứu anh ta.

    Cuối cùng một ngày, anh ta nói: “Anh không muốn tự vẫn, em cứ giết anh đi.”

    Tôi là một kẻ bắt cóc có đạo đức nghề nghiệp, sẽ không vô duyên vô cớ giết con tin.

    Nhưng tôi thực sự rất cần tiền.

    Nghĩ tới nghĩ lui tôi liền quyết định sẽ đáp ứng mong muốn c*̉a anh ta: “Vậy anh phải trả thêm tiền!”

    Nhưng là một kẻ bắt cóc mới vào nghề, tôi vẫn không thể xuống tay đâm chết anh ta.

    Tần Lãng là phú nhị đại điển hình, ngoại hình khôi ngô tuấn tú, môi đỏ răng trắng, cực kì ưa nhìn.

    Sống tới từng này tuổi tôi c*̃ng chưa nhìn thấy người con trai nào đẹp trai như vậy, chưa được nhìn thấy nên không khỏi muốn sờ lần hai.

    Tần Lãng thường ngày u sầu đa cảm, đôi khi rơi lệ không có lý do.

    Tôi nghĩ mình đã làm anh ta khóc.

    Tôi có tội.

    Liền an ủi anh ta từ tận đáy lòng: “Anh đừng sợ, em chỉ trói anh để tống tiền thôi, em sẽ không giết anh đâu.”

    “Em định đòi bao nhiêu?” Giọng anh nghe thật trong sáng.

    Tôi giơ năm ngón: “500.000”

    Anh ta nghe xong liền cụp mi xuống, tỏ vẻ không hài lòng với giá này.

    Tôi nói “Vậy em giảm giá cho nhé?”

    Anh ta lắc đầu.

    “Vậy anh mặc cả đi?”

    Anh ta ủ rũ nói: “Anh thực sự là người không có giá trị mà…”

    TÔI:???

    Anh ta hỏi ngược lại tôi “Em thực sự nghĩ rằng anh chỉ đáng giá nửa triệu?”

    Tôi nghĩ anh ta có vẻ mắc bệnh nặng nên ngập ngừng nói: “Vậy 5.000 vạn?”

    Anh ta thở dài, như thể cho rằng nó còn quá thấp.

    Sau khi bàn bạc giá cả với anh ta, tôi ngồi bên cạnh anh ta, lần nữa viết một lá thư tống tiền ông chủ tập đoàn họ Tần.

    Tại sao lại nói là lần nữa, BỞI VÌ, đây là bức thư thứ mười ba tôi viết!

    Vừa viết, tôi vừa hỏi Tần Lãng “Ba anh sao không chuyển tiền cho em? Lẽ nào c*̃ng cho rằng giá này quá thấp?”

    Thế giới của người giàu, tôi không những không hiểu mà còn rất sốc.

    “Không biết, em viết thư như nào? Đọc tôi nghe thử.”

    Tôi “e hèm”môt tiếng rồi bắt đầu đọc bức thư: “Chú Tần, chào chú. Dạo này chú thế nào? Cháu đã bắt cóc con trai út Tần Lãng của chú rồi, làm phiền chuyển giúp cháu 500.000 tệ, số thẻ của cháu là 62167xxxxxxxx, cảm ơn chú! KHÔNG THỂ gọi cảnh sát, nếu không cháu sẽ giết con tin trước khi cảnh sát đến.”

    “…”

    “Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

    “Chưa đủ dữ.”

    “Vậy phải viết thế nào đây?” Tôi cầm giấy bút lên “Hay là anh viết giúp em đi.”

    Tần Lãng bất đắc dĩ nói: “Được thôi.”

    Tôi định cởi trói cho anh ta, nhưng rồi tôi nghĩ, lỡ anh ta bỏ chạy thì sao?

    “Anh không chạy đâu” anh ta nói.

    Tôi do dự, vẫn không dám cởi trói.

    “Anh thực sự không chạy” anh ta còn bổ sung thêm 1 câu “Người Trung Quốc không lừa dối người Trung Quốc.”

    Được thôi, chính câu này c*̉a anh ta đã khiến tôi tin rồi, tôi cởi dây trói.

    Anh ta xoa xoa cánh tay bị đau của mình rồi cầm giấy bút lên.

    Không thể không nói, anh ta không chỉ đẹp trai, đến chữ viết c*̃ng thuộc dạng đỉnh.

    Trần đời sao lại có người hoàn hảo như vậy cơ chứ?

    Chỉ có điều……

    Bức thư anh ta viết có nội dung như sau: Này, cha Tần kia, bây giờ con ông đang ở trong tay tôi! Mau chuyển 500.000 tệ vào khoản sau. Nếu không một cọng tóc c*̉a con trai ông c*̃ng đừng nghĩ tới! Đừng gọi cảnh sát, nếu không tôi sẽ giết con tin!

    “Tần Lãng, viết như này liệu có ổn không?” Tôi nhìn bức thư tống tiền anh ta viết liền lâm vào trầm tư.

    “Như vậy trông mới dữ được.”

    Tôi ngẫm nghĩ một lúc liền cảm thấy lời anh ta nói rất có lý, vừa định bỏ lá thư vào phong bì thì anh ta đột nhiên nói: “Hay em tống hẳn 5.000 vạn luôn đi, anh cảm thấy mình xứng đáng hơn nhiều.”

    Tôi lắc đầu chắc nịch: “Không được, em chỉ cần 500.000”.

    Tôi quyết định ngày mai sẽ chuyển bức thư này, nhưng đêm đó tôi lại có một giấc mơ.

    Tôi mơ thấy mình bị cảnh sát bắt, chú Tần đứng bên cạnh hét lên: “CMN chú đã chuyển cho cháu 13 lần 500.000 tệ rồi. Má nó cháu tống một lần luôn không được à. Cứ chuyển từng đợt như vậy mệt chết đi được!”

    Tôi bật khóc: “Xin lỗi, cháu quên kích hoạt SMS ngân hàng!”

    Tôi giật mỉnh tỉnh giấc, trán đẫm mồ hôi lay lay Tần Lãng: “Tần Lãng Tần Lãng, anh mau tỉnh dậy đi!”

    Anh ta mở đôi mắt ngái ngủ của mình hỏi tôi có chuyện gì vậy.

    “Hình như em quên kích hoạt SMS ngân hàng rồi.”

    “…”

    P/s: bài học rút ra: cái gì cái làm thẻ ATM rồi thì đăng kí SMS đi, không thì internet baking.
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 2


    Cả nhà ơi, Tần Lãng hoàn hảo không hoàn hảo nữa rồi.

    Hơn nửa tháng kể từ ngày trói anh ta vào nhà kho, tôi chưa từng phát hiện ra anh chàng này hóa ra lại kiểu cách như vậy!

    Sáng nay định đi gửi thư tống tiền thì Tần Lãng đòi đi tắm.

    Tôi không thể bỏ mặc vậy nên phải đưa anh ta lên suối trên núi.

    Anh ta chậm chạp chà chà rửa rửa hơn một tiếng, vất vả lắm mới trở về, tôi vừa trói anh lại, anh ta đã nhất định muốn tôi giúp thắt dây giày.

    “Dây giày c*̉a anh không phải đang rất chặt sao!”

    “Nút hình bướm hai bên có kích thước khác nhau, anh nhìn mà khó chịu.”

    “…”

    Tôi giúp anh ta chỉnh lại dây giày rồi ra ngoài gửi thư, nhân tiện c*̃ng kích hoạt luôn SMS ngân hàng.

    Tôi kiểm tra số dư, chả có 500.000 nào cả.

    Nhưng ngay khi ra khỏi ngân hàng, tôi nhìn thấy hai cảnh sát đang đứng cách đó không xa.

    Tôi có chút kinh hãi, không phải họ đến bắt tôi đấy chứ?!

    Tôi phóng nhanh quay vào lại ngân hàng, hé cửa, thận trọng thò nửa đầu ra ngoài quan sát tình hình.

    Cảnh sát đang cầm một bức ảnh và hỏi những người qua đường: “Bạn đã nhìn thấy người này bao giờ chưa?”

    Người đi đường nhìn lướt qua bức ảnh rồi lắc đầu: “Chưa thấy”.

    “Nếu thấy người này, nhớ nhanh chóng gọi cảnh sát.”

    Người qua đường bùng nổ chính nghĩa: “Người này đã gây ra tội gì? Tôi đã tập tán thủ vài năm, có thể giúp các anh bắt người.”

    Nói xong, anh chàng xắn tay áo khoe cơ bắp.

    Cảnh sát nghiêm nghị từ chối nói: “Không được! Người này là một kẻ bắt cóc cực kì hung ác giết người như cỏ rác. Nhớ đừng manh động, nhất định phải gọi cảnh sát!”

    Tôi nghe thấy lập tức sợ chết khiếp.

    Làm sao đây làm sao đây làm sao đây? Chú cảnh sát sắp bắt tôi rồi, tôi sắp đi tù rồi!

    Thấy cảnh sát đi xa, tôi mới dám lẻn ra ngoài, sợ đến mức thư tống tiền c*̃ng không dám gửi, vội vã chạy không ngừng đến nhà kho bỏ hoang.

    “Tần Lãng, Tần Lãng! Phải làm sao đây? HuHuHu…”

    Vừa trở về tôi liền lao về phía Tần Lãng, ôm lấy anh ta khóc thở không ra hơi.

    Tôi nghĩ, nếu anh ta không bị trói hẳn anh ta đã đẩy tôi ra rồi.

    “Sao vậy?” Anh ta hỏi tôi.

    “Chú cảnh sát sắp đến bắt em rồi, phải làm sao đây?” Tôi vừa nói vừa lau nước mắt “Em đã tận mắt chứng kiến chú cảnh sát giơ bức hình c*̉a em rồi dò hỏi xung quanh, chết rồi, huhuhu!”.

    Tần Lãng suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Có thể là ba anh đã báo cảnh sát.”

    Nghe anh ta nói vậy tôi càng khóc to hơn.

    “Ba anh đã báo cảnh sát rồi, em nên giết con tin đi.” (Tần Lãng, anh thừa cơ hội quá)

    Đúng rồi ha, tôi phải giết con tin!

    Tôi … tôi giết con tin, phải giết con tin!

    Từ trong ba lô tôi lấy ra một con dao găm, vòng qua cổ Tần Lãng.

    Anh ta nhắm mắt lại, chờ tôi cắt cổ anh ta.

    Nhưng tay tôi cứ run run, lắc lắc như cầy sấy, cầm cập không giữ chặt được!

    Tôi ném con dao đi, tôi, tôi không làm được!

    Tần Lãng tỏ vẻ thất vọng.

    Đang lúc tôi khóc đến nỗi bong bóng nước mũi lần lượt vỡ ra, Tần Lãng đột nhiên hỏi tôi cảnh sát hỏi người qua đường như thế nào.

    Tôi vừa nức nở vừa nói lại một lần nữa.

    Tần Lãng mặt đầy hắc tuyến: “Đừng sợ nữa, người họ muốn bắt không phải em.”

    “Sao có thể thế được? Em chính là kẻ bắt cóc mà!”

    “Cực kì hung ác, giết người như cỏ rác. Em xứng sao?”

    “… Không … không xứng.”

    Nghe được Tần Lãng nói những lời này tôi liền cảm thấy an tâm.

    Tôi đến dòng suối trên núi, lấy nước rửa cái mặt mo c*̉a mình.

    Đột nhiên WeChat vang lên, là em trai Lâm Thư: “Chị ơi, hôm nay cô y tá dạy em gấp thuyền giấy nhỏ. Khi nào chị về? Em muốn cùng chị gấp thuyền giấy nhỏ.”

    “Chị sẽ về sớm, Thư Thư nhớ phải vâng lời bác sĩ, hiểu không?”

    “Hiểu ạ.”

    Tôi lại bỏ điện thoại vào túi, nhặt một ít củi gần đó định quay lại đun một ít nước sôi pha mì tôm.

    Nhưng khi cùng củi khô trở về, tôi lại phát hiện Tần Lãng đang lật tung ba lô c*̉a tôi!

    “Sao anh cởi trói được?! ”

    Tần Lãng đầu c*̃ng không thèm ngẩng, từ trong ba lô của tôi rút ra một cái bánh quy “Tê quá, cởi ra cho dễ hoạt động. Sao em về sớm zị? Anh còn chưa kịp trói lại mà.”

    Thảo nào đồ ăn vặt trong túi của tôi lúc nào cũng vơi đi một cách khó hiểu, tôi còn tưởng chính mình đã ăn chúng nhưng lại quên mất.

    “Anh có khả năng này sao không nhân lúc em không ở đây bỏ trốn luôn đi?”

    Anh ta cắn một miếng bánh quy rồi nói “Sao em đánh giá cao bản thân thế? Em ở đây anh c*̃ng chạy được.”

    “…”

    Tôi cúi đầu, trong lòng cảm thấy thất vọng tột cùng.

    Tần Lãng ăn bánh quy xong liền xé một túi khoai tây chiên khác, có vẻ nhàm chán nên đột nhiên hỏi tên tôi.

    “Lâm Nhã.” (Lín yá-林芽)

    “Nha trong Mãn địa hoa nha?”*

    *Tần Lãng nhầm từ Nhã trong Lín yá thành từ yá-牙-Nha-Răng. Mãn địa hoa nha nghĩa đen là “răng rơi đầy dưới đất”

    “Nhã trong nẩy mầm cơ”

    “Ồ, mầm đậu nhỏ, em rửa tay gác kiếm càng sớm càng tốt đi, em không thích hợp với công việc này.”

    “Em chỉ bắt mỗi anh.” Tôi hỏi những nghi hoặc đã chôn chặt trong lòng bấy lâu nay “Sao anh lúc nào c*̃ng chán nản vậy?”

    “Vì anh mắc bệnh trầm cảm mà.”

    Tôi chợt nhận ra: “A? Thảo nào mà anh luôn đâm đầu vào chỗ chết.”

    Anh ta sửa lời tôi: “Là tự tìm đường chết.”

    Nghe nói những người mắc bệnh trầm cảm đều tự căm ghét bản thân, là một bệnh tâm lý với tỷ lệ tự tử cao.

    Tôi an ủi anh ta: “Người ta nói người có tiền thì mất phiền, anh nên cảm thấy mừng vì anh có tất cả đi. Đừng buồn nữa, Tần Lãng.”

    “… Cám ơn em nhưng lời giác ngộ này không hiệu quả.”
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 3


    Do kỹ năng cởi trói tuyệt vời của Tần Lãng, tôi đã ngừng trói anh ta lại, tất cả tùy thuộc vào ý thức của anh ta.

    Đến tối, tôi trằn trọc trở mình, vừa nghĩ đến Lâm Thư nói nhớ mình tôi liền muốn tức tốc đến bệnh viện thăm nó.

    Không bằng ngày mai mình tới thăm thằng bé nhỉ.

    Tôi cứ nghĩ ngợi như thế rồi dần chìm vào cõi mộng. Nhưng ngay khi tôi vừa chìm vào giấc mộng thì bị một cơn ngứa đánh thức.

    Thật sự rất ngứa, ngứa như cào xé ruột gan.

    Tôi trằn trọc mãi không ngủ được, sao lại ngứa ngáy thế này?

    Vừa gãi vừa tóm lấy điện thoại tra Baidu xem có phải bị bệnh gì không.

    Nổi mề đay? Không giống a.

    Bệnh vẩy nến? không phải.

    Suy thận?

    Đúng vậy, đúng vậy, nhất định đúng như vậy, hẳn là do mấy ngày nay lo lắng Tần Lãng bỏ trốn nên ngày nào cũng phải mở mắt canh giữ anh ta.

    Tôi như bị sét đánh giữa trời quang, toàn thân bất chợt đều không khỏe, đầu óc trở nên trống rỗng.

    Tần Lãng dường như bị tôi đánh thức: “Em làm sao vậy? Còn chưa ngủ?”

    “Em cảm thấy khắp người như bị kim chích, cảm giác rất khó chịu, vậy nên đã tra mạng tình trạng của mình, Baidu nói đó là bệnh suy thận.” Tôi lo lắng đến mức gần như phát khóc “Phải làm sao đây hả Tần Lãng, có khi nào em sẽ chết không? Em chưa muốn chết! ”

    “… Đã bao lâu rồi em không tắm?”

    “Từ khi trói anh đến giờ vẫn chưa tắm, còn không phải sợ anh bỏ trốn sao!”

    “Em đi tắm đi, tắm xong sẽ không ngứa nữa.”

    “Ồ.”

    Quả nhiên tắm xong tôi thực sự thấy sảng khoái, cảm giác kim chích không còn trên người nữa.

    Ngày hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, nhưng nhìn thấy Tần Lãng vẫn còn đang ngủ say, để không đánh thức anh ta, tôi đánh răng c*̃ng không dám chà lưỡi, sợ nôn. Ngay cả miếng khoai tây chiên cũng ngậm trong miệng cho tan mới dám nhai.

    Chuông điện thoại vang lên, là Tiểu Giá Hàm gọi.

    Ngay khi tôi bắt máy, cậu ấy đã “lễ phép” hỏi thăm tôi “Nhã Nhã Ông lớn c*̉a tôi! Con quỷ chết tiệt này mấy nay cậu đã ở đâu vậy hả? Cậu có biết Lâm Thư rất nhớ cậu hay không hả!”

    “Tớ không … a, c*̃ng gần đây thôi, tớ xác thực là có chuyện cần giải quyết. Giờ lập tức về bệnh viện đây.”

    Nói xong liền cúp điện thoại, xách balo vội vàng chạy tới bệnh viện.

    Lúc tôi đến bệnh viện, Giá Hàm đang cùng lâm Thư xem Makabaka.

    Lâm Thư thấy tôi đi tới lập tức ôm chầm lấy tôi: “Chị chị, em đang nằm mơ sao? Chị về thật rồi sao? Em không nằm mơ đúng không?”

    Tôi ngồi xổm xuống nhìn thằng bé, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của nó: “Em không nằm mơ, gần đây có nghe lời bác sĩ không? Có sợ tiêm không?”

    “không sợ nữa, em lớn rồi, là đàn ông, có thể bảo vệ chị được rồi.”

    Giá Hàm tức giận kéo tôi ra khỏi phòng bệnh, hỏi tôi tại sao lại bỏ rơi em trai rồi biến mất nửa tháng.

    “Tớ đi kiếm tiền.”

    “Kiếm kiểu gì, không phải việc sai trái đó chứ?”

    “Tôi chỉ đang thử nghiệm luật pháp một chút …” Tôi thấp giọng nói “Tớ đã trói con trai ông chủ tập đoàn họ Tần.”

    Giá Hàm choáng váng há mồm trợn mắt: “Sao cậu dám làm vậy cơ chứ, CMN! Cậu … quay đầu còn kịp đó.”

    Lúc này, Lâm Thư đột nhiên chạy đến mời tôi gấp một chiếc thuyền nhỏ bằng giấy.

    Thế là ba chúng tôi ngồi trên giường bệnh, cùng nhau gấp những chiếc thuyền giấy nhỏ.

    Nhưng tôi lại vụng về, đành phải hỏi Giá Hàm “Cái này xếp sao?”

    “Gấp ngược trở lại… làm ơn, quay đầu là bờ”.

    “…”

    Một lúc sau.

    Tôi lại hỏi Giá Hàm “Cái đui thuyền này phải gấp làm sao?”

    “Phải gấp nó từ trong ra ngoài, sau đó chỉ cần kéo nó … làm ơn, quay đầu là bờ.”

    “…”

    Gấp thuyền giấy xong, Lâm Thư xem phim hoạt hình một lúc rồi lăn ra ngủ vì mệt.

    Tôi cũng nên trở lại kho phế liệu.

    Tôi tạm biệt Giá Hàm rời khỏi bệnh viện, Giá Hàm bật khóc, tôi chỉ nghĩ cậu ấy luyến tiếc không nỡ xa tôi, không ngờ cậu ấy lại nói: “Tớ sẽ không bị phán tội che giấu tội phạm đúng không?”

    “Đừng lo, trước khi bị bắt tớ sẽ cắt đứt quan hệ với cậu, sẽ không liên lụy tới cậu đâu.”

    Cậu ấy lại nghiêm túc chỉ vào logo xe Audi nói: “Cậu có thấy bốn vòng tròn này giống như hai cặp vòng tay bạc không?

    Audi-Carmudi.jpg


    “… Không giống.”

    Sau khi tách khỏi Giá Hàm, tôi quay trở lại nhà kho.

    Nhưng khi quay lại, lại phát hiện Tần Lãng không có ở đây! Tôi đã tìm kiếm khắp khu phố nhiều lần nhưng vẫn không thấy anh ta.

    Không lẽ anh ta chạy trốn? Nhất định đã báo cảnh sát rồi!

    Trong lúc tôi giậm chân, lo lắng lau nước mắt, đã thấy Tần Lãng ở đằng xa mang theo một chiếc vali 24 inch trở lại!

    Tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Anh đi đâu thế? Làm em kiếm muốn chết!”

    “Về nhà.”

    “…”

    “Mang theo một ít quần áo với xà phòng.”

    “…”

    Tôi lau nước mắt nói: “Thế sao anh lại quay lại?”

    “Hai người chúng ta đang làm một vụ bắt cóc thật sự. Em không thả, anh sẽ không đi. Đừng khóc nữa, hào quang c*̉a kẻ bắt cóc bị em quét sạch mất rồi.”

    Cũng may Tần Lãng đã trở lại, nếu không tôi phải vội đầu hàng.

    Tôi cảm thấy Tần Lãng có tính cách của một người chồng tốt, một người cha tốt.

    Kể từ khi trở lại với một chiếc vali to đùng, anh ta đã bắt đầu cải tạo nhà kho cũ.

    Anh ta dọn dẹp chỗ anh ta ngủ, dán cả giấy dán tường, cũng làm kệ để giày từ gỗ bỏ đi, thậm chí còn giăng dây phơi đồ bên ngoài nhà kho.

    Một lát sau, anh ta lại đi sửa cửa sổ bị hư, cài thêm rèm cửa.

    Nhìn một loạt hành động c*̉a Tần Lãng tôi sững sờ: “Tần Lãng, anh định ở đây lâu dài sao?”

    “Đợi em tống được 500.000 xong, anh mới đi.”

    Tôi cảm thấy hơi xúc động: “Cảm ơn anh đã giúp em tống tiền ba anh.”

    Sửa lại rèm cửa xong, Tần Lãng mồ hôi nhễ nhại cầm sữa tắm đi xuống sông tắm.

    Điện thoại của tôi rung lên, trông có vẻ như một tin nhắn từ ngân hàng. Có phải 500.000 tệ đã được chuyển tới??

    Lòng rạo rực, tay run run!

    Tôi nín thở, vô c*̀ng háo hức mở tin nhắn…

    CLM!

    Là thông báo gia hạn nạp tiền điện thoại với trừ tiền phí thành viên Zhihu …

    Đúng lúc tôi đang nhìn lên trời thở dài thở ngắn khóc không ra nước mắt thì lại có tiếng chuông điện thoại vang lên.

    Không phải của tôi.

    Tôi nghi ngờ tìm kiếm âm thanh, cuối cùng tìm được nguồn phát ra âm thanh lại là trong vali của Tần Lãng.

    Tim tôi như muốn nhảy lên cổ họng, anh ta mang theo điện thoại từ lúc? Đừng nói lén lút gọi báo cảnh sát đó nha!

    Tôi cầm điện thoại của anh ấy lên, bấm vào xem, là một cuộc gọi nhỡ đến từ người có tên “Miếng dán cơ”.

    Một lúc sau, Miếng dán cơ này gửi tin nhắn WeChat tới: Sao anh không nghe máy?
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 4


    Rồi đến một tin khác: Thuốc đã gửi cho anh rồi, nhớ lấy nhá.

    Thuốc gì zị?

    Tôi tò mò xem qua lịch sử trò chuyện của bọn họ … hay lắm, hóa ra từ trước đến nay Tần Lãng đều mang điện thoại bên người!

    Tất cả là tại tôi! Không có kinh nghiệm, quên kiểm tra xem anh ta có điện thoại hay không!

    Tôi chán nản không thôi, hận không thể tát chính mình mấy cái bạt tai.

    Lần cuối cùng anh ta tiếp xúc với Miếng dán cơ bắp là ngày hôm qua:

    “Tần Lãng, có chuyện gì với anh sao? Đã trở về nhà rồi, sao giờ lại bỏ đi?”

    “Là anh cam tâm tình nguyện.”

    “Tên bắt cóc như thế nào? Bắt cóc thiếu nữ hả? Thôi bỏ đi, tùy anh vậy. À đúng rồi, anh quên mang theo thuốc rồi, gửi địa chỉ cho em ngày mai em gửi cho anh.”

    Ngay sau đó, Tần Lãng gửi một địa chỉ qua – là điểm chuyển phát nhanh gần nhất dưới chân núi nhà kho c*̃ này: “Địa chỉ chỗ này này, cũng gần, tiện lấy đồ.”

    “Chi bằng gửi về địa chỉ nhà anh cho rồi.”

    “Không được, nhà anh quá xa. Nếu không thấy anh, cô ấy sẽ nghĩ anh đi báo cảnh sát, sợ đến phát khóc mất.”

    “… okepari [đầu chó]”

    Đột nhiên chuông điện thoại reo lên, tôi hoảng quá nên vô tình bấm nghe cuộc gọi.

    Đầu bên kia vang lên giọng c*̉a Miếng dán cơ: “Alo, Tần Lãng, rốt cuộc anh c*̃ng nghe điện thoại rồi.”

    Tôi nuốt nước miếng, không biết phải làm sao.

    “Tần Lãng, sao anh không nói gì? Chết tiệt, không phải đã xảy ra chuyện gì rồi đó chứ! Em sẽ báo cảnh sát ngay lập tức!”

    Tôi vội vàng trả lời: “A đừng, không được.”

    “??? Cô là kẻ bắt cóc thiếu nữ đúng không?”

    “À Miếng dán cơ, xin chào.”

    “… Tôi họ Triệu, cô cứ gọi tôi là bác sĩ Triệu được rồi.”

    Tôi khổ sở van xin “Bác sĩ Triệu, anh đừng báo cảnh sát có được không? Tần Lãng nói sẽ giúp tôi tống tiền ba anh ấy. Tôi sẽ không làm anh ấy bị thương đâu.”

    “Tôi không báo cảnh sát, cô kêu Tần Lãng nghe điện thoại đi.”

    “Vừa mới lăn lộn một hồi anh ấy đã đổ mồ hôi nên đi tắm rồi.”

    Bên kia, Miếng dán cơkhó xử ho khan một tiếng: “Vậy tôi không quấy rầy nữa, hai người cứ từ từ mà chơi.”

    Anh ta nói xong liền cúp điện thoại.

    Đúng lúc này, Tần Lãng trở lại, trên tay mang theo cái chiếc quần ướt sũng treo lên dây phơi.

    Tôi cầm điện thoại chạy ra ngoài: “Tần Lãng, thực xin lỗi, em đã nhìn trộm điện thoại của anh. Nhưng sao anh lại không nói cho em biết chuyện anh giấu điện thoại? Không phải chúng ta thống nhất đây là một vụ bắt cóc thật sự hay sao?”

    “Anh sợ em hiểu nhầm anh báo cảnh sát.”

    “Vậy lỡ như điện thoại c*̉a anh mất định vị thì phải làm sao?”

    “Vậy không bằng chúng ta thêm WeChat, nếu anh bỏ chạy, sẽ báo với em một tiếng.”

    Chà, anh ta là một con tin tốt, rất tự giác, đã giúp tôi hoàn thành vai trò một kẻ bắt cóc thật sự.

    Vì ban ngày Tần Lãng đã dọn dẹp nơi anh ta ngủ, vậy nên ban đêm tôi nghiêng nhìn một bên mặt anh ta.

    “Tần Lãng, anh thật thơm mà.”

    Thật sự rất thơm, có mùi tươi mát sảng khoái.

    “Mùi sáp bôi tóc c*̉a em cũng rất đặc biệt.”

    A cái này …

    Tôi xấu hổ đứng dậy, tránh sang một bên.

    Trong bóng tối, Tân Lãng đột nhiên nắm lấy tay tôi: “Quay lại, nói chuyện với anh một chút”

    Thế là tôi ngoan ngoãn nằm lại.

    “Tại sao lại trói anh?” Anh hỏi.

    “Em rất cần tiền.” Nói đến tiền, tôi không cảm thấy buồn ngủ nữa. “Tần Lãng, anh có phải là con ruột của ba không? Sao lâu như vậy mà ba anh còn chưa gửi tiền?”

    “Ông ấy ấy à, ông ấy hzz … ông ấy có khi còn đang cầu xin ông nội bảo bà nội quyên góp tiền ấy chứ.”

    Tập đoàn Tận thị lớn như vậy, chuyển 500.000 trong một phút là được mà! “Anh tự nhìn lại lời mình nói mà xem, chính anh có tin được không?”

    “Tin.”

    Em có quỷ mới tin anh!

    Tôi chợt nghĩ ra một câu, lại hỏi: “Anh nói xem, có khi nào bức thư tống tiền em viết chưa từng được giao tới tay ba anh hay không?”

    Anh ta nói dứt khoát “Không đâu.”

    “Không phải anh lại lừa em đấy chứ?”

    Anh cười nói: “Không lừa em đâu”.

    “Vậy sao anh nói người Trung Quốc không lừa dối người Trung Quốc!”

    “… Anh không tính.”

    Tôi hơi tức nhưng vì buồn ngủ quá nên tôi lăn ra ngủ trong cơn tức giận.

    Nhưng đến nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi một tiếng nấc.

    Tôi sững sờ mở mắt ra, xuyên qua ánh trăng mờ ảo, tôi nhìn thấy Tần Lãng đang hai tay ôm gối khóc.

    Tôi đứng dậy, ngồi đối diện với anh, tôi không biết bệnh trầm cảm nhưng có thể cảm nhận anh đang rất buồn.

    “Tần Lãng, Tần Lãng.”

    Tôi gọi anh ấy, nhưng anh ấy dường như mất hết hứng thú với cuộc sống, thậm chí không nâng mí mắt lên.

    Tôi không biết phải làm sao nên chỉ có thể im lặng ngồi bên anh.

    Tôi chợt nhớ tới cuộc gọi c*̉a Miếng dán cơ.

    Xem xét tình hình của Tần Lãng, anh ta hẳn là bác sĩ của Tần Lãng.

    Tôi lặng lẽ cầm điện thoại của Tần Lãng lên, đi ra ngoài kho gọi điện thoại.

    Ngay sau đó, điện thoại được kết nối: “Cuối cùng anh c*̃ng chịu gọi cho em? Thế nào, kẻ bắt cóc đã cởi dây trói cho anh rồi hả? Nói cho em biết, chuyện gì đã xảy ra?”

    “Alo, bác sĩ Triệu, Tần Lãng đang khóc, tôi không biết phải làm sao? Anh giúp anh ấy với” Càng nói tôi càng muốn khóc, nói ra thì tôi cũng bắt đầu khóc.

    Anh ta hiển nhiên rất ngạc nhiên: “Là cô à. Cô đừng hoảng sợ, một bệnh nhân trầm cảm% # * &%! ^ #, Cô phải & * # •% ^! # Chú ý đến tâm trạng của anh ấy% # * & xảy ra chuyện.”

    Tín hiệu đột nhiên trở nên rất tệ, nghe có vẻ bị rè.

    Điều này dẫn đến sự bất cân xứng thông tin giữa tôi và anh ta——

    “Sao, chuyện gì xảy ra vậy?” Tim tôi đập thình thịch “Tần Lãng sẽ tự sát sao? Nghe nói có bệnh nhân trầm cảm tự sát.”

    “Sao?! Xảy ra chuyện bất ngờ% # * & #% ^ * … anh ấy sẽ tự sát!”

    “Không phải, ý tôi là …”

    “Tín hiệu không tốt, cô nói% # * & tôi không nghe rõ. Cô% ^ # & * … gửi định vị đi, tôi đến ngay!”

    Anh ta nói xong liền cúp điện thoại.

    Tôi do dự, nếu anh ta biết đến nơi này, liệu anh ta có báo cảnh sát đến bắt tôi không?

    Nhưng nếu Tần Lãng xảy ra chuyện bất trắc, tôi sẽ trở thành tội nhân!

    Thế nên tôi đau lòng gửi địa điểm cho anh ta.

    Tôi trở lại kho hàng, Tần Lãng đã thay đổi tư thế, tiếp tục khóc.

    Tôi ngồi bên cạnh nắm tay anh: “Tần Lãng, đừng sợ, miếng dán cơ sắp tới rồi.”

    Tẫn Lãng rốt cục c*̃ng nhướng mi nhìn tôi, khàn giọng gọi tôi: “Mầm đậu nhỏ…”

    Tôi không dám rời đi dù chỉ một bước, sợ tâm trạng anh ấy suy sụp mà tự sát.

    Cứ như thế không biết qua bao lâu, Tần Lãng rốt cục c*̃ng ngừng khóc, một lát sau liền ngủ say.
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 5


    Một lúc sau, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng động bên ngoài nhà kho.

    Khi ra ngoài, tôi thấy một nam thanh niên cầm đèn pin.

    Khi anh ta đến gần hơn, tôi có thể thấy anh ta trông như thế nào. Anh ta đeo một cặp kính gọng vàng, trông rất hiền lành, nhìn trạc tuổi tôi.

    Anh ta chửi thề trong miệng: “Chỗ quái quỷ gì thế này, xe còn không lên nổi!”

    Hóa ra tinh hoa dân tộc c*̃ng nói tục.

    Hẳn anh ta chính là bác sĩ miếng dán cơ.

    Anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Tần Lãng đâu?”

    “Ngủ say rồi.”

    Để tránh đánh thức Tần Lãng, anh ta rón ra rón rén đi vào nhà kho, an tâm nhìn Tân Lãng đang ngủ say.

    Tôi thấp giọng hỏi anh ta: “Bác sĩ, tình huống của Tần Lãng không phải rất nguy hiểm sao?”

    “Trầm cảm mức trung bình, vẫn có cơ hội tốt thoát ra.”

    Nghe nói những người mắc bệnh trầm cảm thường cảm thấy chán nản trong một thời gian dài. Tôi nhớ tới mỗi lần mình có tâm trạng xấu, ăn c*̃ng không vô, không muốn làm gì, lúc nào c*̃ng cảm thấy vừa chán nản vừa vô dụng, khó chịu vô cùng.

    Thật sự không biết Tần Lãng làm sao sống sót qua ngày được.

    “Sao cô lại bắt cóc anh ấy?”

    “Vì tiền.”

    “Em cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Em rất nghèo hả?”

    Tôi lắc đầu: “Không, em em bị bệnh cần ghép thận”.

    Anh ta im lặng một lúc, tỏ ra thông cảm với những gì đã xảy ra với tôi, rồi hỏi em trai tôi đang nằm ở bệnh viện nào.

    Khi tôi nhắc đến tên bệnh viện, anh ta có chút ngạc nhiên, hóa ra anh ta làm việc ở khoa tâm thần của bệnh viện đó, anh ta rất nhiệt tình nói tôi sau này có thể tìm gặp anh ta bất cứ lúc nào nếu gặp khó khăn.

    Tôi hơi xúc động, mắt lập tức ươn ướt.

    Anh ta lấy điện thoại ra, mở mã QR WeChat: “Thêm bạn nào, có thắc mắc gì cứ liên hệ anh.”

    Tôi lau đôi mắt ướt của mình, nhấp vào WeChat quét mã, sau đó một am thanh lớn vang lên~

    Tôi rùng mình một cái, vội vàng giảm âm lượng, nhìn lại Tần Lãng đang ngủ say.

    May mà không đánh thức anh ấy dậy.

    “Anh họ Triệu.” Anh ấy nhấn mạnh, sợ tôi gọi anh ta là Miếng dán cơ.

    Nhưng tôi vừa mới gọi một tiếng bác sĩ Triệu, giọng nói nhàn nhạt của Tần Lãng từ phía sau đã truyền đến: “Sao hai người lại kết bạn sau lưng tôi?”

    “…”

    Nghe những lời anh ta nói mà xem, cứ như thể chúng tôi đang làm điều gì đó mờ ám vậy.

    Tần Lãng vì tôi với bác sĩ Triệu kết bạn sau lưng anh mà tức giận, mặc kệ mọi người suốt đêm.

    Ngày hôm sau sáng sớm, tôi còn đang ngủ, Tần Lãng đã không thấy đâu.

    Ngay lập tức tôi nghĩ thầm, Tần Lãng tối hôm qua tâm tình rất tệ, đừng nói nghĩ tới chuyện xấu đó chứ?

    Tôi không có thời gian để suy nghĩ chuyện này nữa, lập tức chạy ra ngoài tìm kiếm anh ta.

    May mắn thay, Tần Lãng đang ngồi trên một viên đá cẩm thạch bên ngoài nhà kho.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, đi sau lưng thấy anh ta đang nghịch điện thoại …

    Chết tiệt, đó là điện thoại của tôi!

    Tôi thấy anh ta nhấp vào WeChat, đặt tên “Tần Lãng” lên trên cùng, sau đó tìm đến “Bác sĩ Triệu”, nhấp vào nút xóa không chút do dự.

    CLM …

    Tức rồi.

    Tay nắm thành quả đấm luôn rồi.

    Trong lúc tôi sắp phát điên lên thì lại thấy anh ta lại lấy trong túi ra một chiếc điện thoại khác – của bác sĩ Triệu, xóa tên tôi một cách thành thạo.

    Tôi nghiến răng: “Tần, Lãng!”

    Anh ta rùng mình sợ hãi, cầm điện thoại bỏ chạy.

    Chân anh ta dài như vậy, tôi làm sao có thể đuổi kịp? Ngay khi sắp bỏ cuộc, đi bộ về thì va phải một ai đó.

    Tôi nhìn lên, thấy một ông chú trông bình thường độ tuổi khoảng năm mươi.

    Tẫn Lãng thấy vậy, vội vàng chạy tới bảo vệ tôi.

    Lúc này, giọng bác sĩ Triệu từ trong nhà kho vọng ra: “Yo, hôm qua trời tối quá không nhìn rõ, giờ nhìn mới thấy, khá lắm, có đủ loại xoong nồi luôn! Hai người ở đây định xây gia đình à! ”

    Anh ta vươn vai đi ra, nhưng khi nhìn thấy ông chú xa lạ bỗng sững sờ.

    Tôi ngạc nhiên phát hiện ông chú xa lạ này lại đang mang một khẩu súng ngắn sau lưng!

    Ông ta lập tức chĩa súng về phía chúng tôi: “không được nhúc nhích, không được báo cảnh sát!”

    Tần Lãng lại kéo tôi ra phía sau, tôi sợ hãi không dám động đậy.

    Ông ta dùng súng ép chúng tôi đi vào nhà kho, tịch thu điện thoại của chúng tôi, tắt máy rồi rút sim để đề phòng cảnh sát theo dõi vị trí.

    Bác sĩ Triệu nuốt nước miếng thu hết can đảm nói “Chú à, để chúng cháu đi đi. Chú đừng lo, chúng cháu sẽ không bao giờ báo cảnh sát đâu. Hơn nữa, chúng cháu hoàn toàn không biết chú, đâu thể cung cấp manh mối cho cảnh sát. ”

    Ông ta khịt mũi: “Mắc cười. Cảnh sát đang truy lùng tao khắp nơi. Mọi người đều biết về ông đây, các ngươi làm sao không biết được?”

    Ông ta chính là kẻ bắt cóc giết người như cỏ rác?!

    Tôi khóc không ra nước mắt, xui xẻo quá đi, xui xẻo quá đi!

    Bác sĩ Triệu trầm mặc một hồi: “Vậy cháu không phải người, cháu thật sự không nhận ra chú.”

    “Bớt nói nhảm!” Ông ta chỉ vào tôi rồi lại chỉ vào sợi dây thừng trên đất “Mày, giúp tao trói bọn chúng lại.”.

    Tôi không dám chống cự, đành phải lấy dây trói bác sĩ Triệu và Tần Lãng lại.

    Sau đó ông ta lấy một sợi dây khác, trói tôi thành cái bánh tét.

    Lúc trói tôi, ông ta tìm thấy trong túi tôi bức thư tống tiền chưa gửi mà Tần Lãng đã viết giúp tôi lần trước.

    Ông ta nhìn tôi chằm chằm vẻ không tin: “Mày c*̃ng đang làm nghề này?”

    Tôi gật đầu.

    Ông ta cất bức thư đi: “Ông đây lo chạy trốn không có tiền, 500 vạn, tao muốn từng đó!”

    Bây giờ tôi càng muốn khóc hơn, hành sự bấy lâu này giờ vịt thò đến miếng lại bay đi mất.

    “Đưa thẻ cho tao.”

    Tôi rùng mình: “Trong cái ba lô màu hồng trong góc đó.”

    Ông ta bước tới, thô lỗ vứt hết mọi thứ trong túi ra, tìm thấy thẻ ngân hàng: “Mật khẩu.”

    Tôi thành thật trả lời “Sinh nhật tôi.”

    “… Làm quái nào tao biết mày sinh ngày nào!”

    Tần Lãng lúc này mới đột nhiên nói: “Trong thẻ không có tiền, ông lấy c*̃ng vô ích.”

    Ông ta nhổ nước bọt: “Không có tiền? Tên thối nhà người đang đùa với ông à!”

    “Nhưng tôi có thể giúp ông gọi điện, tống tiền ba tôi.”

    Ông ta không tin: “Mày muốn giở trò hả con?”

    “Ông không phải cần tiền chạy trốn sao, tôi c*̃ng không muốn bỏ mạng. Có tiền trong tay rồi ông phải tha chúng tôi đi.”

    Ông ta vẫn không tin.

    “Ông đã lấy đi điện thoại của chúng tôi nên chúng tôi cũng không thể gọi cảnh sát. Nếu chúng tôi thực sự muốn gọi cảnh sát, chúng tôi chỉ có thể đích thân đến đồn cảnh sát. Đến lúc chúng tôi đến báo cảnh sát không phải ông đã bỏ chạy được rồi hay sao.”

    Ông ta hơi run, cân nhắc một lúc mới nói: “Được. Nhưng không được gọi điện thoại. Có quỷ mới mày giở trò gì lúc gọi điện. Dùng tin nhắn đi, tao sẽ tự gửi nó”

    Tần Lãng không chút do dự đồng ý.

    Sau khi ông ta dùng điện thoại c*̉a Tần Lãng gửi tin nhắn, lập tức tắt máy, rút sim ra.
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 6


    Đêm đến, tôi bị trói nên tay chân tê dại, vừa mệt vừa sợ.

    Không biết qua bao lâu, tiếng ngáy c*̉a ông chú dần dần vang lên.

    Tôi chợt nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ, mương theo ánh trăng mờ ảo nhìn qua, thì ra là Tần Lãng đang cởi dây trói.

    Anh ta dùng tay ra hiệu cho tôi với bác sĩ Triệu nhỏ tiếng lại rồi cẩn thận giúp chúng tôi tháo dây.

    Chúng tôi rón rén ra khỏi nhà kho.

    Nhưng khi chuẩn bị ra ngoài, bác sĩ Triệu tay chân lóng ngóng vô tình đá vào xoong chảo đặt ở cửa, đột nhiên tiếng loảng xoảng vang lên!

    Chúng tôi ngay lập tức vô cùng kinh hãi.

    “Ai? Đứng lại!” Tên bắt cóc bị đánh thức.

    “Chạy!” Tần Lãng cao giọng hô lên một tiếng, chúng tôi tức tốc chạy như điên, tay trong tay điên cuồng chạy xuống núi.

    “Đứng lại! Nếu không tao sẽ bắn!” Ông ta lập tức dí sát theo sau.

    Bằng! Bằng!

    Hai phát súng vang lên.

    Cũng may là ban đêm, ông ta không nhìn rõ, chỉ có thể bắn đại.

    Một lúc sau, phía sau không còn động tĩnh gì nữa.

    Chúng tôi còn tưởng đã thoát được ông ta, nhưng đang lúc thở phào nhẹ nhõm, Tần Lãng đột nhiên ôm tôi vào ngực.

    Bằng!

    “A!” Tần Lãng đau đớn r*n r* một tiếng.

    Tôi sợ hãi nhìn lên, phát hiện ông ta không biết đã đuổi theo đường nào, đang đứng trên một tảng đá lớn bên trái phía trước chúng tôi.

    Tần Lãng vì bảo vệ tôi đã bị bắn vào vai.

    Ông ta lại giơ súng.

    Bác sĩ Triệu sợ tới mức muốn trốn, nhưng lỡ chân trượt chân, thấy mình sắp ngã xuống núi thì theo bản năng muốn tìm thứ gì đó để bắt, thế là anh ta đã nắm lấy ống quần tôi khiến cả ba người chúng tôi đồng loạt lăn xuống núi.

    Trên đường lăn xuống núi, Tần Lãng ôm chặt lấy tôi, bảo vệ tôi trong vòng tay.

    Tôi chỉ cảm thấy thế giới quay cuồng, tiếng cành cây cắt qua quần áo và tiếng thân thể Tần Lãng va vào một phiến đá.

    Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trên một vùng bằng phẳng ở lưng chừng núi.

    Tôi phải mất một lúc lâu mới định thần lại, nhẹ nhàng đẩy Tần Lãng đang ôm chặt lấy mình ra, Tần Lãng đau đớn rên lên, tôi chỉ cảm thấy tay mình ướt nhẹp, có cái gì đó dính dính, nhìn kỹ hóa là máu!

    “Tần Lãng! Tần Lãng, anh chảy máu rồi! Anh đừng làm em sợ mà!” Tôi tức khắc bật khóc.

    “Mầm đậu nhỏ, em… đừng khóc, anh không chết được dâu.” Giọng Tần Lãng vô c*̀ng yếu ớt.

    Tôi thoát ra khỏi vòng tay Tần Lãng, nhẹ nhàng đặt anh nằm trên mặt đất.

    Anh cau mày, trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái mét. Tôi lo chết đi được, chỉ biết ôm lấy anh bật khóc.

    Bác sĩ Triệu cũng bị ngã mạnh, kính văng đi đâu mất, cánh tay có một vết cắt lớn, mặt mày c*̃ng bị trầy xước.

    Anh ta gượng người đi tới, kiểm tra sơ qua vết thương của Tần Lãng, may mà không có gì nghiêm trọng.

    Tôi lau nước mắt: “Bác sĩ Triệu, bây giờ chúng ta phải làm sao!”

    Anh ta cũng dần dần thút thít: “Anh cũng không biết! Ông đây chưa bao giờ bị như thế này huhuhuhu…”

    “Lỡ như kẻ xấu đó tiếp tục đuổi theo chúng ta thì phải làm sao?” Đây là điều khiến tôi lo lắng nhất.

    Vừa dứt lời, có một chiếc xe chạy ngang qua con đường núi quanh co cách đó không xa. Chúng tôi vội kêu cứu nhưng khoảng cách quá xa, chiếc xe lao vút qua.

    Tiếng ho của Tần Lãng vang lên như hồi chuông báo động trong lòng tôi, tôi nức nở hỏi: “Tần Lãng, anh cảm thấy không ổn chỗ nào sao?”

    Anh vô c*̀ng yếu ớt, sắc mặt càng thêm tái nhợt: “Anh không sao. Yên tâm đi, hắn sẽ không đuổi theo đâu … khụ khụ! Nơi này rất gần chân núi, hắn ta lại đang bị cả thành phố truy nã, có cho hắn cũng không dám ló mặt ra đâu, chỉ có thể trốn trên núi thôi ”.

    Nói xong, anh run rẩy giơ tay lên: “Nhanh, nhanh dùng của anh…”

    Tôi vội vàng nắm lấy nửa bàn tay đang giơ lên của anh: “Tần Lãng, anh đừng nói nữa! Đừng nói nữa, tiết kiệm sức lực đi huhuhu…”

    Thấy vậy, bác sĩ Triệu cũng khẽ nức nở, lau nước mắt.

    Tôi khóc lóc rên rỉ: “Tần Lãng, anh nhất định đừng xảy ra chuyện gì mà, nếu không, em sẽ tự trách bản thân đến chết mất!”

    “Mau dùng c*̉a anh… khụ khụ!” Anh hít sâu một hơi, chịu đựng cơn đau, cuối cùng nói: “Mau dùng Thiên tài nhỏ của anh báo cảnh sát.

    “Hả?” Tôi chỉ nghĩ đó là một chiếc đồng hồ bình thường, nhưng không ngờ nó lại có tác dụng thần kỳ như vậy.

    Tôi vội tháo đồng hồ rồi bấm số 110: “Alo, chú cảnh sát, cháu muốn báo cảnh sát huhu! Tên sát nhân hung ác mà chú truy nã đang ở gần nhà kho cũ trên núi xx. Chúng cháu bị hắn rượt đuổi lăn xuống núi rồi! Các chú mau đến bắt hắn đi, nếu không hắn bỏ chạy đó! ”

    Đầu dây bên kia, chú cảnh sát bình tĩnh trả lời: “Cô gái, cháu đừng sợ, chúng tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức! Chú ý bảo vệ bản thân, trong trường hợp nguy hiểm nhớ gọi chúng tôi để được giúp đỡ!”

    Sau khi báo cảnh sát, tôi cảm thấy yên tâm hơn một chút, nhưng vẫn rất sợ hãi, sợ kẻ xấu tìm được chúng tôi, Tần Lãng sẽ xảy ra chuyện không may.

    Bác sĩ Triệu và tôi cứ thút thít khóc.

    Tần Lãng nhíu mày thở dài: “Hai người khóc làm tôi mệt quá đi”

    Lời vừa dứt, tôi với bác sĩ Triệu ngay lập tức im lặng, cố gắng hết sức kìm nước mắt.

    Không lâu sau, tiếng còi báo động vang lên.

    Vì chúng tôi bị mắc kẹt ở lưng chừng núi, không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài nên chúng tôi chỉ biết chờ cứu hộ tới.

    Sau khi được cấp cứu, chúng tôi lập tức được đưa đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe, tôi chỉ bị trầy xước ở khuỷu tay với đùi, mặt khác, Tần Lãng không chỉ bị bắn mà còn bị trật khớp tay, gãy mắt cá chân còn thêm một vết sưng lớn trên trán.

    Nhưng may mắn thay, đó là một khẩu súng ngắn tự chế, uy lực không đủ để khiến Tần Lãng bị thương.

    Tôi không dám để Lâm Thu với Giá Hàm biết chuyện này, cho nên dù nằm cùng bệnh viện tôi cũng không đến gặp họ.

    Tôi đến giường Tần Lãng với bác sĩ Triệu.

    Vừa nhìn thấy Tần Lãng nằm trên giường bó bột, tôi không khỏi cảm thán.

    Tôi đi tới, ngồi ở bên giường anh: “Tần Lãng, em cắt dưa hấu cho anh.”

    Tần Lãng “Ah—” một hơi “Đút cho anh”

    “Ồ.”

    Lúc tôi đang cho Tần Lãng ăn dưa hấu, bác sĩ Triệu ho khan hai tiếng, giơ cánh tay vừa được khâu lại vung tới trước mặt tôi: “Anh cũng muốn ăn dưa hấu.”

    Tần Lãng ném cho anh ta cái gối: “Ăn cái này đi!”

    “…”

    Ánh mặt trời tràn vào qua cửa sổ, khiến cho khuôn mặt tuấn tú của Tần Lãng như được phủ một lớp màng lọc, khiến anh càng thêm xinh đẹp.

    Anh thật đẹp trai mà, đẹp trai đến mức ngắm bao nhiêu c*̃ng không đủ …

    Tôi, thật sự rất thích anh …

    Chợt có tiếng gõ cửa, là hai công an viên đến mời chúng tôi ghi chép.

    “Cô Lâm, chúng tôi muốn hỏi cô một chuyện” một cảnh sát nói “Khi chúng tôi thẩm vấn tù nhân, anh ta nói cô cũng là một kẻ bắt cóc”.

    Một sĩ quan khác lôi ra một túi đựng vật chứng có ghi tiền chuộc.

    Trái tim tôi ngừng đập.

    Đúng vậy, tôi cũng là kẻ bắt cóc, tôi đã bắt cóc Tần Lãng và lên kế hoạch tống tiền chú Tần để lấy 500 vạn.

    Đúng vậy, tôi phải đi tù.
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 7


    Vừa định thừa nhận, Tần Lãng đột nhiên nói: “Các anh hiểu lầm rồi. Cô ấy là bạn gái tôi, chúng tôi chỉ đang đùa giỡn mà thôi.”

    Viên cảnh sát sửng sốt một chút, sau đó nghi ngờ nhìn tôi với Tần Lãng.

    Bác sĩ Triệu xen vào: “Tôi ở đó, tôi có thể làm chứng, hai vợ chồng nhỏ này đang chơi trò nhập vai đó, các anh còn không biết cái gì mà xen vào!”

    Cos … cosplay?!

    Hai cảnh sát lúng túng nhìn nhau.

    “Còn nữa, chính tôi là người viết bức thư tống tiền này.” Tần Lãng vừa ăn dưa hấu vừa nói “Tôi chỉ viết cho vui thôi. Bạn gái tôi thấy nó thú vị. Nếu không tin các anh có thể so sánh nét chữ.”

    Lời nói của Tần Lãng không chê vào đâu được, chỉ có điều, một đứa con trai làm sao có thể ngoảnh mặt giúp kẻ bắt cóc tống tiền cha mình?

    Công an đã phê bình và giáo dục chúng tôi: “Mấy cặp đôi bày trò yêu đương lãng mạn chúng tôi không cấm, nhưng có điều phải chú ý an toàn. Đừng lên núi, sông, biển, hay mấy chỗ tương tự … để tìm kiếm k*ch th*ch. Được rồi, không làm phiền các vị nữa. Các vị nghỉ ngơi cho tốt. ”

    Nói xong họ rời đi.

    Tôi ngây người nhìn Tần Lãng, anh … điên rồi sao? “Tần Lãng, anh…”

    “Hahaha, con trai ngoan!” Đột nhiên một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám đỏ rất có khí chất từ ngoài bước vào, tươi cười nói: “Nói, con có bạn gái từ lúc nào?

    “Ơ kìa, mẹ!” Tần Lãng có chút sốt ruột.

    Mẹ?! Mẹ của Tần Lãng!

    “Con đừng hòng phủ nhận, vừa rồi mẹ đứng ngoài cửa nghe rất rõ ràng!” Mẹ Tần Lãng trìu mến kéo tay tôi “Ai cha, cô gái nhỏ trông dễ thương quá đi, có điều mái tóc này, có vẻ hơi nhiều dầu, xem ra phải chăm thật kĩ. ”

    “…”

    Tôi không thể nói là do mình đã nhiều ngày không gội đầu có được không?

    Cô ấy kéo tôi sang một bên nói chuyện không ngừng, một lúc thì giới thiệu cho tôi những loại dầu gội kiềm dầu, một lúc lại nói về Tần Lãng.

    Vừa nói, mắt cô bỗng đỏ hoe: “Cô gái, dì c*̃ng không dám giấu gì con. Kỳ thực Tần Lãng mắc bệnh trầm cảm, trạng thái cảm xúc lên xuống thất thường. Nếu con không thể chấp nhận được, dì c*̃ng không ép con ở bên nó. ”

    Tôi lắc đầu: “Không phải, bác gái. Tần Lãng tính tình rất tốt, anh ấy chỉ là vừa mới ốm dậy. Hơn nữa bác sĩ Triệu cũng nói rất có hy vọng chữa khỏi mà.”

    Mẹ Tần Lãng đưa tay lên lau nước mắt: “Được, được.”

    Chúng tôi nói chuyện phiếm một hồi, mẹ của Tần Lãng nói bà ấy phải về, cuối cùng bảo Tần Lãng nhân thời gian gọi điện cho chú Tần, nói chú Tần vừa rồi đi nước ngoài công tác, hôm qua nhận được tin nhắn tống tiền sợ đến mức nóng lòng muốn nhảy xuống biển bơi về.

    Đi nước ngoài?

    Vậy là chú Tần chưa bao giờ nhận được hơn mười bức thư tống tiền của tôi.

    Đợi mẹ Tần Lãng đi, tôi hỏi Tần Lãng “Vậy mấy bức thư tống tiền c*̉a em đâu rồi?”

    Anh cắn một miếng dưa hấu: “Anh đâu chỉ về nhà một lần, mấy bức thư đó anh ném vào máy hủy rồi.”

    “…”

    —-

    Sau khi Tần Lãng cảm thấy khá hơn, chúng tôi đến đồn cảnh sát lập biên bản.

    Trên đường đến đó, Tần Lãng dặn tôi đừng nói toẹt ra hết, thân phận của tôi chính là bạn gái của anh.

    Tôi nói: “Tần Lãng, cám ơn anh.”

    Anh nhẹ nhàng sờ sờ đầu tôi: “Không có gì, mầm đậu nhỏ.”

    Khoe mắt tôi ươn ướt: “Tần Lãng…”

    Em đừng sợ, đừng lo nữa, nửa đường anh có ghé về nhà mà, cảnh sát sẽ không nghi ngờ đâu. Em cứ nghĩ mà xem, con tin làm sao có thể chủ động quay lại với kẻ bắt cóc được cơ chứ?”

    Tôi lau nước mắt: “Không phải em chỉ muốn nói, Tần Lãng, em xin lỗi.”

    Đến khi ghi xong biên bản thì trời đã muộn.

    Tần Lãng mời tôi c*̀ng đi ăn tối, nhưng tôi từ chối. Một mặt tôi phải quay lại chăm sóc Lâm Thư, mặt khác …

    Mặt khác, tôi sợ rằng càng ở bên anh ấy lâu, tôi càng không muốn rời xa anh ấy …

    Lúc tôi trở lại bệnh viện, Lâm Thư đang ngủ.

    Tôi rửa mặt sạch sẽ, vừa đẩy cửa bước ra liền gặp Giá Hàm đã quay lại với một danh sách kiểm tra.

    Với vẻ mặt nghiêm trọng, cậu ấy đưa cho tôi danh sách cần kiểm tra c*̉a Lâm Thư: “Tình trạng của em cậu ngày càng tệ, thằng bé phải ghép thận càng sớm càng tốt.”

    Trong tích tắc, tôi như rơi xuống hầm bang.

    “Mặc dù cậu thực sự cần tiền, nhưng tớ vẫn nghĩ cậu không nên…”

    Tôi ngắt lời cậu ấy “Tớ không tống được 500 vạn”

    “Là sao?”

    Tôi bật khóc: “Tớ không có 500 vạn, c*̃ng không bao giờ tống được 500 vạn nữa rồi!”.

    “Nhã Nhã, đã xảy ra chuyện gì, rốt c*̣c là sao?”

    Tôi lau nước mắt, kể cho cậu ấy nghe những gì đã xảy ra.

    Giá Hàm hai mắt đỏ hoe, ôm lấy tôi: “Chúng ta nghĩ cách khác, sẽ luôn có cách thôi!”

    Lúc đang ôm Giá Hàm khóc, Lâm Thư tỉnh lại: “Chị, sao chị lại khóc?”

    Tôi vội vàng lau nước mắt: “Chị thật vô dụng, đến kẹo m*t Thư Thư thích ăn c*̃ng không mua được.”

    “Chị đừng khóc, em sẽ không ăn kẹo m*t nữa.”

    Nhìn thấy Lâm Thư hiểu chuyện như vậy, tôi càng ngày càng cảm thấy bản thân thật vô dụng. Nếu bố mẹ còn sống, không phải đã có cách để cứu Lâm Thư rồi hay sao?

    Tôi cùng Lâm Thư xem phim hoạt hình, có lẽ bởi vì thằng bé bị bệnh nên đã sớm ngủ thiếp đi.

    Tôi kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng của mình, chỉ còn lại đúng 20.000 tệ.

    Tôi đến quầy thanh toán, dự định thanh toán các hóa đơn y tế còn nợ mấy ngày hôm nay.

    Nhưng tôi không ngờ nhân viên thu phí lại nói có người đã thanh toán chi phí y tế với phí phẫu thuật cho ca ghép thận của Lâm Thư rồi!

    Tôi sững người tại chỗ, ai nhỉ? Có phải là Tần Lãng không?

    Không biết vì sao, cứ nghĩ đến Tần Lãng, nước mắt của tôi lại không ngừng chảy ra.

    “Lâm Thư.”

    Tôi nhìn lại, là bác sĩ Triệu.

    Anh ta đưa cho tôi một gói thuốc, nhờ tôi chuyển giúp cho Tần Lãng.

    Tôi nhìn xuống, thấy trên hộp thuốc có ghi Fluoxetine Hydrochloride Capsules.

    Tôi biết đây là một loại thuốc chống trầm cảm.

    Tần Lãng, Tần Lãng. Cái tên Lãng Lãng nghe rất vẻ vui vẻ và tỏa nắng, nụ cười của Lãng Lãng c*̃ng rất ưa nhìn, thế nhưng vì sao anh lại bị trầm cảm?

    Tôi hỏi anh ta “Bác sĩ Triệu, có phải Tần Lãng đã trả tiền thuốc men và phí phẫu thuật cho em trai em không?”

    “Đúng vậy.” Anh ta im lặng một lúc “Nói thật, anh rất tò mò, sao em không trực tiếp tống tiền Tần Lãng mà lại muốn tống tiền chú Tần?

    “…… Em không nghĩ tới.”

    “…”

    Anh ta thở dài vỗ vai tôi: “Tần Lãng anh ấy… hiện tại anh ấy rất cần em.”

    Anh ta bỏ đi sau khi nói điều đó.

    Đột nhiên một thông báo WeChat vang lên.

    Tôi lấy điện thoại mở ra, là Tần Lãng: “Mầm đậu nhỏ, anh thích em. Làm ơn, đừng từ chối đi ăn với anh nữa.”

    Tôi đứng ngây ra đó, một cảm xúc không thể giải thích được trào dâng trong lồng ngực.

    Tôi trả lời: “Anh không buồn em sao? Hồi đó em đã trói anh mà.”
     
    Kẻ Bắt Cóc
    Chương 8


    “Không buồn.”

    Một lúc sau.

    Tần Lãng: “Em có thích anh không?”

    Tôi ngập ngừng gõ một dòng: “Em, em có thể thích anh được không?”

    Rất nhanh sau đó.

    “Có thể! Có thể!! Có thể!!! Hoàn toàn có thể!!! Mầm đậu nhỏ! [Hôn hôn] [Hôn hôn] [Hôn hôn]”

    Nhìn câu trả lời đầy phấn khích của anh, tôi không cầm được nước mắt.

    Tôi thật may mắn biết bao khi được gặp anh ấy.

    Tôi cất điện thoại lại vào túi rồi đến phòng của bác sĩ Triệu, một bác sĩ tâm lý.

    “Bác sĩ Triệu, em muốn hỏi làm thế nào để hòa hợp với những người bị trầm cảm.” Tôi dừng lại, sau đó nói tiếp “Hơn nữa, nếu em muốn tìm hiểu thêm về bệnh trầm cảm, em nên đọc sách nào?”

    Bác sĩ Triệu nghe vậy, hai mắt lập tức sáng lên: “Em với Tần Lãng sớm như vậy đã xác định bên nhau?”

    Tôi cười khúc khích nói: “Đúng là có chút sớm.”

    “Chúc mừng, chúc mừng.” Anh ta trở nên nghiêm túc “Thực ra, điều mà bệnh nhân trầm cảm cần nhất không phải là sự cảm thông mà là sự thấu hiểu, là sự đồng hành…”

    Tôi ngồi xuống trước mặt bác sĩ Triệu, ghi chép nghiêm túc những gì anh ta nói.

    Thờ gian thám thoát trôi qua tôi đã ghi nhớ đầy đủ cả chục trang.

    “Được rồi, hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi.”

    Tôi đặt bút xuống, xoa xoa bàn tay bị đau, ngập ngừng hỏi: “Bác sĩ Triệu, tại sao Tần Lãng lại đặt biệt danh cho anh là “Miếng dán cơ”?”

    Anh ta nhìn về phía trước, như hồi tưởng lại ký ức: “Khi đó anh với Tần Lãng chỉ mới ba bốn tuổi, một hôm anh ấy đến nhà anh chơi rồi nói với anh ba anh bị bệnh rồi, bị u xương vòm họng. Anh nhìn một chút, đúng là ngay cổ ba anh có một khối phồng lên.

    Anh rất lo lắng, nghe nói miếng dán cơ có thể chữa được bệnh ung thư vòm họng nên nhân lúc ông ấy ngủ anh đã dán miếng dán cơ lên cổ họng của ông ấy.

    Anh cứ thế đợi rồi đợi, đợi khoảng nửa tiếng mà khối phồng vẫn không biến mất, thế là ngay sau đó não anh đùng một cái, anh dùng tay đấm vào cổ họng ba mình …

    Đó là một c*́ đấm khó quên và anh đã phải khóc rất nhiều.

    Điều buồn cười hơn nữa là, ngày hôm sau, Tần Lãng đến hỏi anh miếng dán cơ hoạt động như nào, bởi vì cổ họng của ba anh ấy cũng phình to ra. ”

    Tôi nghĩ mà buồn cười: “Sau đó thì sao?”

    “Sau đó anh lừa anh ấy bảo hiệu quả rất tốt. Thế là anh ấy cũng bắt chước anh. Chỉ có điều, anh không ngờ rằng anh ấy không những không bị đánh mà chú Tần còn kiên nhẫn nói với anh ấy rằng đó là quả táo Adam, thứ chỉ có đàn ông mới có.”

    Tôi không thể nhịn được cười.

    Giọng nói nhàn nhạt của Tần Lãng đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến: “Hai người sao lại cười nói sau lưng tôi?”

    Tôi vui vẻ chạy đến bên Tần Lãng: “Tần Lãng, biệt danh mà anh đặt cho bác sĩ Triệu thật sự rất thích hợp.”

    “Thật sao? Vậy thì anh cũng sẽ tặng em một cái.”

    “…”

    Anh cười nói: “Mầm đậu nhỏ? Cọng giá? Kẻ ăn mày răng to?”

    “Ahhhhh, Tần Lãng, anh ăn hiếp người ta!”

    Tôi lao đến định tát anh hai cái nhưng anh đã ôm chặt lấy tôi.

    Anh cười sảng khoái, đôi mắt sáng ngời.

    Hết

    P/s: Mình biết sẽ có nhiều bạn cảm thấy tác giả đang lấy người mắc bệnh trầm cảm ra làm trò đùa, nhưng đối với mình, mình lại nghĩ tác giả đang thể hiện một khía cạnh c*̉a bệnh nhân mắc trầm cảm. Người mắc bệnh trầm cảm không vô dụng, họ có thể thu hẹp bản thân trong thế giới nội tâm riêng, nhưng sẽ luôn yêu quý, trân trọng và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những người họ yêu thương, đối với họ, những mối quan hệ này cực kì đáng quý. Chẳng có “người vô dụng” nào lại như Tần Lãng, dù luôn muốn tự sát nhưng đối xử với Lẫm Nhã hết sức đáng yêu, sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ Lâm Nhã.

    Mặc dù mình không đến mức trầm cảm nhưng đã rất NHIỀU LẦN trải qua áp lực. Những lúc như vậy, mình chỉ biết trốn trong nhà tắm, xả to nước rồi bật khóc, không muốn cho ba mẹ phiền lòng. Mình vừa khóc vừa tự động viên bản thân cố lên, mày làm được mà. Vậy nên, mình cũng hy vọng nhưng bạn đang trải qua áp lực hãy mạnh mẽ lên. Sau cơn mưa trời lại sáng mà, mỗi lần trải qua 1 áp lực mình đều bật cười, cảm thấy bản thân ngu ngốc quá, chuyện nhỏ xíu đó mà c*̃ng khóc lóc. Cứ vượt qua được một áp lực lại thêm tự hào về sự mạnh mẽ c*̉a bản thân, lại thêm được một bài học về trưởng thành.

    Mình thật sự thích câu “Thực ra, điều mà bệnh nhân trầm cảm cần nhất không phải là sự cảm thông mà là sự thấu hiểu, là sự đồng hành ” của tác giả. Xung quanh mình có rất nhiều mối quan hệ đáng trân trọng, vậy nên mình luôn cố gắng hiểu một ai đó để có thể trở thành bạn c*̉a họ, một người bạn đích thực.

    Xàm xí xíu thôi, hy vọng mọi người luôn cười yêu đời mỗi ngày nha! Nếu mà mệt mỏi quá thì cứ ghé truyenngan.xyz để vui vẻ nè!!!!
     
    Back
    Top Bottom