Khác kẻ ăn quyền lực

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407515632-256-k304762.jpg

Kẻ Ăn Quyền Lực
Tác giả: GetoSuguru538
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

sáu năm trước, có ba cậu thanh niên muốn tạo ra các cuộc cá cược công bằng và làm trọng tài cũng như là kẻ thu nợ cho các cuộc cá cược, tuy nhiên mọi thứ dần đi lệch với ban đầu, sau cuộc cá cược ngày hôm đó, có hai kẻ đã rời đi, giờ đây tổ chức đó quay trở lại và các nhân vật chính phải ngăn nó lại



psychological​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Choker- Rewrite the world
  • Kẻ Mở Lối
  • AI marketing là gì?
  • Viral Marketing Là Gì?
  • Kẻ Ăn Quyền Lực
    chương 1. kẻ lừa đảo trẻ tuổi


    Chương 1 kẻ lừa đảo trẻ tuổi

    Gió thổi nhẹ nhàng, trên ban công của một căn hộ, kết quả của một ngày trời trong xanh và đẹp đẽ

    Tiếng chuông điện thoại rung động giữa không khí, phân tán ra khắp mọi nơi,

    một cậu thanh niên cao với mái tóc nâu cam, bồng bềnh, đang đứng tựa vào lan can, chiếc áo sơ mi kèm quần dài đen, cho cảm giác một người điềm tĩnh và sắc bén.

    Trái ngược với khí chất đó, anh ta lại trông vô cùng lo lắng khi đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, thứ đang rung động và tạo ra các âm thanh cao vút liên hồi.

    Sau một hồi, tiếng chuông bị ngắt mạch, thay vào đó bằng một giọng nói thanh cao, nhưng lại uy quyền vang lên.

    "Alo, con gọi có việc gì không?"

    "Dạ......"

    Cậu thanh niên ngập ngừng một chút, hàng chục các lời thoại hiện ra trong đầu và liên tục các kịch bản hiện ra.

    Sau một khoảng thời gian ngắn suy nghĩ, cậu bình tĩnh đáp lại

    "Con gọi để thông báo bản thân đã đỗ thủ khoa thôi mẹ."

    "Vậy à, mẹ cứ tưởng con gọi để cầu xin gì đó chứ, vậy thì tốt rồi, con đã ăn gì đó chưa."

    "Dạ rồi"

    Cả hai im lặng hồi lâu, bầu không khí khô cứng lại, cảm giác ngượng ngùng lâu ngày thôi thúc cả hai tìm kiếm thêm các chủ đề trò chuyện, nhưng có vẻ, nó chỉ tồn tại ở cậu con thôi.

    "À ừ, con có nghe về bố của con chưa?"

    "Bố á."

    Nhắc về bố của anh ta, bố và mẹ của anh ta chia tay từ khi anh ta còn rất nhỏ.

    Tại phiên toà, anh ta đã chọn ở với mẹ, vì anh không muốn phải nghĩ cách để ở chung với vợ và con mới của người cha kia.

    "Có vấn đề gì không, mẹ cũng biết là con không để ý bố lắm mà."

    "Mẹ tưởng con ham đọc báo, nếu thế thì con phải biết việc doanh nhân thành đạt như ông ta vừa phá sản do cờ bạc chứ, lại còn là tại sòng bạc thiên xà trong thành phố của con nữa, dạo này bận quá à."

    Thiên xà, chàng trai im lặng một lúc, khi nhắc tới nó, ai cũng nghĩ về một nơi ăn chơi trác táng cho mấy ông này bà nọ, doanh nhân phá sản do nó cũng không ít.

    Phải biết rằng, người như bố của anh ta thì cũng chỉ là một người bình thường tại đó mà thôi.

    Thật khó tin khi một nơi như vậy lại có nhiều kẻ tin tưởng ra vào như thế.

    "Con cũng không để ý nữa, con sẽ xem lại xem sao."

    "Kệ đi, dù sao mẹ cũng chỉ muốn thông báo một tin vui khác đổi với tin của con thôi."

    Nói rồi, thông qua điện thoại, anh ta nghe thấy mẹ mình bật cười một tiếng.

    Cả hai sau đó trò chuyện thêm một lúc nữa rồi tắt máy, anh ta bước vào trong nhà rồi vứt điện thoại ra sofa, tựa lưng vào ghế chuẩn bị cho một chuyến đi vào buổi tối.

    Tối hôm đó, anh ta xuất hiện tại một nhà thi đấu, toà nhà khổng lồ toả ra hào quang chói lọi xé toạc màn đêm.

    Anh ta bước vào bên trong, vừa đi vừa bấm điện thoại, hành lang im lặng, dần dần, mùi kim loại và tiếng xì xầm to và nhỏ một cách kì ảo ập vào anh.

    Ngồi vào một chỗ trên khán đài, anh tới nơi này để xem một trận quyền anh của người bạn của mình.

    Ánh đèn đột nhiên tắt hụt và hiện lên trở lại vào hai góc của nhà thi đấu nơi hai võ sĩ góc xanh và đỏ dần dần tiến lên võ đài.

    Người phía góc đỏ, là võ sĩ đã tham gia hai mươi hai trận, trong đó thắng mười chín trận, và thua chỉ vỏn vẹn ba trận, anh tên Đặng Ngọc Quân

    Bên còn lại cũng là một đối thủ đáng gờm, ở phía góc xanh là một con quái vật thiên tài đã thắng liên tiếp các trận đấu dù chỉ mới đánh trong năm nay

    Trận đấu diễn ra căng thẳng, hai bên không ai chịu nhường ai.

    Có vẽ Ngọc Quân đang là kẻ phải chịu nhiều tổn thất hơn trong các cuộc chạm trán và đang là người thất thế

    Đột nhiên, có hai tên ngồi phía trước chàng trai lầm bầm

    "Thằng áo đỏ đó thì đánh đấm cái gì."

    Tên tóc vàng nói

    "Chuẩn."

    Tên áo sọc đáp lại, cả hai sau đó ngồi bật cười hí hoáy và trò chuyện phím với nhau.

    Chàng trai không quan tâm và tiếp tục xem tiếp, cậu hiểu rằng mỗi người đều có góc nhìn riêng và để bạn mình thể hiện bằng hành động.

    Tuy nhiên, hai gã kia bắt đầu quá đà hơn khi thấy Ngọc Quân thất thế.

    Càng ngày, hai gã càng cười nhạo và nặng lời với Ngọc Quân hơn.

    Chàng trai thấy vậy không nhìn được nữa.

    "Này hai ông là ai mà nói bạn tôi kiểu đó?

    Im lặng và tập trung vào trận đấu đi."

    Thanh niên to tiếng, âm thanh đó ngay lập tức trôi vào không khí và góp phần tạo nên sự ồn ào của nhà thi đấu.

    Hai gã thanh niên bất ngờ quay lại nhìn chằm chằm vào chàng trai.

    Gã đầu vàng lên tiếng

    "Mày là thằng nào vậy, bọn tao nói chuyện liên quan gì đến mày?"

    "Mấy ông biết mấy ông đang nhạo bán ai không, cậu ta chỉ thua có ba trận trong sự nghiệp thôi đó."

    Chàng trai thiếu bình tĩnh lên tiếng.

    "Vậy sao, còn thằng bên góc xanh thì chưa từng thua trận nào."

    Gã áo sọc cười đáp.

    Cả ba nói qua lại một hồi, đột nhiên gã đầu vàng nãy ra ý gì đó, kéo gã áo sọc lại thì thầm một số điều, sau một hồi bàn tính, gã đầu vàng quay ra nói.

    "Nè hay là ta cá cược đi."

    "Cá cược sao?"

    Chàng trai cao giọng đáp

    "Đúng vậy cậu theo 5 triệu, mỗi người bọn ta mỗi người 5 triệu, cậu thắng thì lấy 10 triệu, chẳng phải quá lời cho cậu rồi phải không?"

    Tên tóc vàng nhanh nhảu.

    Chàng trai suy nghĩ một hồi, liền đáp

    "Làm sao tôi biết các ông sẽ trả tiền hay không, chả phải quá rủi ro cho tôi sao?"

    Hai người đàn ông nhìn nhau, rồi quay sang chàng trai, tên áo sọc giơ chiếc điện thoại lên, rồi nói

    "Ta sẽ cá vào đây, trang mạng này sẽ tự động xác nhận kết quả và trả tiền công bằng, nếu cậu tin bạn cậu như thế thì sao không thử đi."

    Câu kích đó đã thành công đập tan bình tĩnh của chàng trai

    "Được chơi thì chơi, tôi theo."

    Hai gã đàn ông nhìn nhau cười hí hoáy, tên tóc vàng lọ mọ giới thiệu

    "Tôi tên mạnh, còn gã đầu vàng này tên vũ, tên cậu là gì ấy nhỉ?"

    Vừa nói hắn vừa tít mắt cười, chàng trai đáp ngay

    "Tôi tên là vũ nhật Huy."

    Sau màn giới thiệu đó cả ba chăm chú xem diễn biến trận đấu, tuy nhiên mọi thứ đều không có lợi cho Huy lắm, càng ngày, Quân càng hụt hơi và thậm chí bị dồn vào góc trước khi hết hiệp một.

    Tên Mạnh và Vũ được nước quay ra nhạo bán và lấn tới

    "Sao thế cậu bé, sao im lặng vậy?"

    "Thằng nhóc sợ rồi à."

    Những lời nói như các vết dao cứa vào da thịt Huy, cậu cuối xuống tựa đầu vào ghế, thút thít, vai cậu run run

    Hai gã đàn ông cười khành khạch, tuy nhiên hai gã đâu biết, dưới hàng ghế đen đó, Huy đang cười.
     
    Kẻ Ăn Quyền Lực
    chương 2. cạm bẫy cho sự kiêu ngạo


    Âm thanh hồ hởi, giòn tan trải dài khắp nhà thi đấu, ánh sáng trắng điệu nghệ kéo ánh mắt của tất cả những kẻ yêu thích quyền anh về phía võ đài.

    Ngay tại trung tâm của nhà thi đấu, hai kẻ với ý chí và sức mạnh gần như tương đương nhau đang trao đổi nắm đấm trên khung nền trắng của võ đài.

    Mồ hôi, nước mắt và nước bọt vung vãi khắp võ đài, tựa như muốn lưu lại cố gắng của cả hai võ sĩ.

    Nhưng, có vẻ võ sĩ bên góc xanh đang có lợi thế hơn, hiệp hai kết thúc với việc Ngọc Quân bị đẩy lùi về góc, trong tình trạng vô cùng khó coi.

    Phía trên khán đài, người hâm mộ của anh ta người thì tỏ ra lo lắng, người thì tỏ ra lung lay.

    Về phía Nhật Huy, anh ta trông vô cùng thảm hại, anh ta gục đầu vào hàng ghế phía trước, đôi khi là những tiếng thút thít, kèm theo đôi vai rung rẩy liên hồi.

    Ở phía trước, cách đó một hàng ghế sang trái ba cái ghế, hai gã đàn ông trưởng thành, trông rất thành đạt, đang mặc sức đang lăng mạ một chàng trai và người võ sĩ ngay kia.

    "Sao thế thằng nhóc?

    Khóc cho ai coi?"

    Tên Vũ lớn giọng

    "Giờ xin hoà, quỳ xuống lạy bọn tao, tụi tao xem xét lấy hai triệu thôi."

    Tên mạnh nói, kèm theo tiếng cười to

    "Đúng đấy đúng đấy."

    Tên Vũ chêm vào.

    Nhưng, cả hai tên đó đâu biết rằng, Nhật Huy, lại đang là người vui vẻ nhất trong nhà thi đấu tại thời điểm đó.

    Anh ta, người đang cúi đầu dưới dãy ghế đó đang chật vật, cố gắn nhịn cười.

    Sang hiệp thứ ba của trận đấu, Ngọc Quân đột nhiên bình tĩnh đến lạ, anh ta nhảy tại chỗ liên tục, điều này làm tất cả những người có mặt tại đó trở nên khó hiểu.

    Đối thủ phía góc xanh đã trở nên cẩn thận hơn, hắn ta lui về một chút, nhưng sau một hồi lâu, Quân vẫn chưa chịu dừng lại, ánh mắt sắc bén của anh ta vẫn đang chỉa về phía tên góc xanh.

    Phải biết rằng việc nhảy tại chỗ trong một hiệp lâu như vậy rất tốn sức, nó đòi hỏi ý chí và sức bền chân lớn.

    Sau một hồi, các bước nhảy đã trở nên nhẹ đi, không thể chờ lâu hơn được nữa, võ sĩ góc xanh chớp lấy thời cơ lao vào Ngọc Quân như con hổ đã thành công chờ đợi con linh dương sơ sẩy.

    Tuy nhiên, chỉ trong đúng một nhịp, một trong hàng chục giây, Ngọc Quân, người đang đứng gần góc đài, lui về một nhịp đủ để né cú đấm của đối thủ một cách hoàn hảo.

    Bị hớ một nhịp trong quyền anh chính là đơn đầu hàng của các đấu sĩ, nhất là trong một trận đấu như vậy.

    Ngay lặp tức, Đặng Ngọc Quân lao lên, tung ra một cú đấm chuẩn xác vào mặt của đối thủ góc xanh, anh ta gục xuống sàn ngay lập tức.

    Tuy sau đó có đứng dậy, nhưng do dư chấn của cú đấm vào não.

    Việc võ sĩ đó thua chỉ còn là vấn đề thời gian.

    Trong quá trình đó, tên Vũ và tên Mạnh.

    Hai tên đàn ông to xác và trưởng thành, giờ đây lại chỉ trông như những đứa trẻ đang lo sợ vì vừa phạm sai lầm.

    Mặt mày trắng bệch, mồ hôi chảy thành dòng.

    Họ không chỉ thua tiền cược, họ đã đưa cho Huy luôn cả nhân phẩm, danh dự của một kẻ tự mãn.

    Giờ đây, họ run sợ đến mức không dám quay sang Huy.

    Lúc này với họ, Huy sau lưng giống như một con quái vật với răng nanh và móng vuốt.

    Sau khi trận đấu kết thúc hồi lâu, tới lúc quay sang, Vũ Nhật Huy mới nãy còn gục đầu dưới ghế, giờ đã biến mất.

    Hành lang nhà thi đấu tràn ngập người đến để xem.

    Giờ họ ào ra như ong vỡ tổ, Vũ Nhật Huy trong hàng người vừa đi vừa xem điện thoại.

    Vừa nhìn cậu vừa cười, trang cờ bạc của cậu đã mang lại cả chục triệu đồng cho chính cậu.

    Sau khi đếm đi đếm lại, cậu đang có bốn mươi lăm triệu trong ứng dụng, đây là ứng dụng do chính cậu tạo ra hồi còn học ở đại học công nghệ thông tin.

    Hai tên lúc nãy chỉ là những con mồi trực tiếp của cậu, vẫn còn hàng nghìn gã bị lừa qua mạng.

    Tin nhắn cậu để lại cho quân trước đó, là tin nhắn bảo cậu kiềm chế ở hai hiệp đầu.

    Dòng suy nghĩ cuốn cậu tới bên ngoài nhà thì đấu, biển người đã tan đi bớt.

    Toà nhà lúc nãy vẫn hùng tráng và toả sáng giữa bầu trời đêm.

    Gió đêm thổi nhẹ, làm Huy rùng mình lạnh lẽo một cái.

    Sau một hồi chờ đợi, một giọng nói vang lên từ phía sau.

    "Huy, tao đây nè"

    Huy quay lại nhìn lên, giọng nói chất phác đó, đến từ người bạn Quân của cậu.

    "Đợi lâu không cu?"

    Quân vui vẻ nói.

    "À, cũng mới tới à, không lâu đâu."

    Huy ngưng một chút, nhằm xắp xếp lại thông tin trong đầu, rối nói tiếp.

    "Lần này cũng bội thu như những lần khác đấy, vẫn có mấy kẻ ngu ngốc bị bịp bởi chiêu này mày ạ."

    Quân cười lớn, vỗ vai Huy

    "Được vậy thì tốt rồi, sang nhà tao ăn mừng như mọi lần nha."

    Cả hai lê bước trên phố, gió lạnh thổi qua người cả hai từng lớp từng lớp.

    Dừng chân lại tại một quán ăn nhỏ, đó là quán ăn hủ tíu nam vang của Quân.

    Quán có không khí ấm cúng, được lót sàn bằng gạch màu trắng và tường màu trắng đã mốc màu vì tuổi đời của nó, mùi nước lèo sớm đã bay khắp quán.

    Giờ đây chỉ còn vài nhân viên với chiếc áo trắng lượng lờ quanh quán, làm nốt việc rồi đi về.

    Cả hai đi vào bên trong, Quân gọi một tô đặc biệt, còn Huy chỉ đơn giản là một tô có thịt và rau.

    "Vị vẫn ngon như vậy nhỉ."

    Huy lên tiếng, giọng cậu nhỏ đi.

    Tuy nhiên sự vắng lặng của quán làm nó trở nên rõ ràng.

    "Tao sẽ chia một nửa tiền cho mày như mọi khi nhé."

    Huy húp nhanh một muỗng nước, rồi quay lên nói với Quân.

    Quân im lặng một chút, do tập trung ăn.

    Rồi sau đó quay lên nhìn Huy.

    "Không cần đâu cu, tao ổn định mọi thứ rồi mà."

    Quân dừng lại đưa miếng thịt vào miệng, vừa nhai vừa nói.

    "Kể ra mới thấy, tao với mày chơi với nhau cũng sáu năm rồi, tiếc là giờ không còn đủ ba người bữa."

    Quân nuốt gọn miếng thịt

    "Người như nó, không biết giờ sống có ổn không, với tài năng đó, chắc nó đã tốt nghiệp đại học nào đó rồi ra làm việc và quên đi chuyện đó."

    Huy nhìn bát hủ tíu, rồi quay lên nhìn Quân

    "Chuyện xưa rồi cu, đừng nhắc đến nữa.

    Từ lúc đó đến giờ cũng lâu rồi mà."

    Huy gác đũa.

    "Thôi mày dọn quán đi nha, tao về trước."

    Cả hai chào nhau rồi sau đó Huy rời đi khỏi quán.

    Đặng Ngọc Quân, mẹ của anh ta đã mất hai năm trước.

    Lý do anh ta chơi quyền anh là để duy trì quán của mẹ và sau này quyết định theo chuyên nghiệp vì phát hiện ra nó là đam mê của bản thân.

    Tuy nhiên, theo lời anh ta tại đám tan của mẹ anh ta lúc đó,

    Đó là một ngày trời mưa, toàn bộ khách mời đã về hết.

    Vũ Nhật Huy cầm ô che cho người bạn của mình, bên cạnh là Đặng Ngọc Quân quỳ xuống bên dưới.

    Ngẫm lại, đó là lần duy nhất Huy thấy bạn của mình khóc.

    Quân thủ thỉ, tiếng mưa dù to, vẫn không ngăn những lời tâm sự lọt của người bạn vào tai Huy

    "Huy à, có phải tao chưa đủ cố gắng không Huy, sau khi bà ấy chết, tao mới thành công, tao có phải đứa con tệ không Huy?"

    Huy nghe vậy, cũng không nói gì, chỉ lặng nghe người bạn mình trút hết nỗi lòng.

    Đang ngồi suy ngẫm trên taxi, Huy giật mình vì trong con hẻm tối mà cậu được chở đi ngang qua.

    Một tia sáng loé lên, kèm theo bóng lưng của hai người đàn ông kì lạ.

    Huy ban đầu giật mình nhẹ vì ánh sáng bất ngờ, nhưng sau đó quyết định không quan tâm tới nó.

    Sau khi về tới nhà, cậu nhảy ngay ra sofa, nhằm chuyển tiền sang cho Quân.

    Tuy nhiên, ứng dụng cờ bạc đó đã biến mất, sạch sẽ khỏi máy của cậu, cả số tiền và toàn bộ "khách hàng" bên trong.

    Có một tin nhắn trong máy, khi Huy bấm vào đọc, cậu không thấy tên người gửi.

    Tin nhắn có nội dung đại loại là ứng dụng bị gỡ vì vi phạm chính sách cấm cờ bạc của nhà nước.

    Cậu tức tối một lúc.

    Nhưng ngay sau đó bình tĩnh lại và định sẽ tạo ra cái khác thay thế.

    Tuy nhiên, lại có một tin nhắn nữa được gửi tới.

    "Kính gửi Vũ Nhật Huy, Vũ Nhật Thành đã thua cược và ông ta đã biến mất.

    Theo thoả thuận giữa chúng tôi, cậu sẽ trả thay ông ta.

    Tổng số nợ là ba trăm sáu mươi triệu.

    Nếu cậu không xoay xở được số tiền, hãy đến địa điểm này vào tám giờ hôm sau."

    Rồi sau đó một địa điểm được ghim gửi tới.

    Huy đọc tin nhắn, thầm chửi ông bố tồi tệ đã lôi mình vào mớ rắc rối này.

    Cậu không muốn liên lụy Quân, cũng không muốn nhờ tới mẹ.

    Không phải vì kiêu ngạo và ngu dốt, mà đơn giản là vì muốn tự mình giải quyết phiền phức này

    Vũ Nhật Huy quyết định sẽ đi tới địa điểm đó.
     
    Kẻ Ăn Quyền Lực
    chương 3. cảm giác của con bạc


    Bầu trời đen đặc như ôm trọn và nuốt chửng các con hẻm nhỏ và phố tối.

    Canh me, nuốt chửng tất cả những ai bước vào bên trong.

    Sâu bên trong tuyến đường, trườn mình lách vào khoảng trống của thành phố.

    Là những con ngõ bị bóng tối nuốt chửng đó, chúng nhả ra nỗi sợ cho bất kỳ ai phải đối mặt với chúng.

    Đặc biệt là với những kẻ biết rằng, phía sau chúng vẫn còn những thứ đáng sợ hơn.

    Vũ Nhật Huy gửi một đoạn tin nhắn cho Quân, rằng hãy đến đây ngay lập tức và để hẹn giờ lúc chín giờ ba mươi.

    Rồi cậu bước vào trong con ngõ, để bóng tối ôm trọn lấy bản thân mình.

    Lê bước theo địa chỉ được ghim trên tin nhắn.

    Nó dẫn cậu đến một toà nhà cũ kỹ, tường thì bong tróc, nhiều mảng ướt át, thầm chí trần nhà tôn trông như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

    Cậu bước vào bên trong, thấy một ông lão ngồi đọc báo trước cửa của một căn phòng, ngồi ghế nhựa lưng dựa vào khung cửa.

    Lão dù tóc đã bạc phơ, nhưng lại trông vô cùng rắn rỏi và mạnh mẽ, tựa như một cựu quân nhân.

    Tuyệt nhiên là không có vết sẹo nào trông như do chiến tranh để lại.

    Như cảm nhận được sự hiện diện của cậu, lão ngước lên.

    "Cậu tìm ai vậy cậu bé?"

    Lão khàng giọng hỏi.

    Giọng nói nghe cực kì uy nghiêm.

    Huy nghe xong cũng có chút lo lắng, nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh sau đó và kiên nghị nói

    "Cháu tìm phòng 202 ạ."

    Lão già gật gù, chỉ cho Huy lên tầng hai

    "Vào đi cửa phòng không có khoá đâu."

    Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Huy, cậu gật gù nhìn lão già, rồi nhanh chóng leo lên tần hai, tìm kiếm căn phòng.

    Sau khi tìm thấy căn phòng, Huy thận trọng gạt tay nắm, cánh cửa tựa như không có lực, bật ra.

    Bước vào bên trong, một căn phòng trọ tiêu chuẩn hiện ra, sàn nhà lót gạch màu xanh ngọc và tường thì được sơn màu cùng tông.

    Trái ngược với bề ngoài vô cùng xập xệ, căn phòng có một vẻ ngoài vô cùng sạch sẽ.

    Không có vết mốc, hay thậm chí là chỗ bị bong tróc sơn do thời gian cũng hoàn toàn không có.

    Ánh đèn huỳnh quang sáng theo kiểu khó chịu, khiến cho căn phòng có cảm giác như một cái nhà xác.

    Chính giữa căn phòng, một bộ bàn ghế hiện ra.

    Chiếc bàn tròn đen tuyền, một chân đứng to và duy nhất chống xuống đất trông vô cùng nặng nề.

    Bốn cái ghế cùng màu xung quanh có chỗ dựa và được đặt gọn gàn vào chỗ.

    Huy giật mình vì cảm giác như có người đang nhìn mình, cậu quay ra thì thấy phía góc phòng, có hai người đang ngồi, nhìn chằm chằm vào cậu.

    Huy nhìn họ một cái, rồi nhanh chóng quay đi tìm kiếm một gốc còn trống để ngồi.

    Huy còn để ý thấy bốn góc phòng có bốn camera khác nhau.

    Sau một hồi chờ đợi, Huy lấy điện thoại ra để kiểm tra thời gian.

    Vừa bật điện thoại lên, một cô gái trông vô cùng xộc xệch lao thẳng vào bên trong phòng.

    Cô ấy trông như một sinh viên với mái tóc dài ngang lưng màu vàng.

    Vừa vào bên trong, cô ấy nhìn quanh một lượt.

    Rồi ông già lúc nãy đi theo phía sau.

    Ông già mới lúc nãy còn mặc một chiếc áo sơ mi xộc xệch, giờ đây diện lên bộ vest với cà vạt đen và đôi giày da trong vô cùng lịch lãm.

    Mời tất cả mọi người ngồi vào bàn để bắt đầu trò chơi.

    Sau khi cả bốn đứng dậy ngồi vào trong bàn, ông già bắt đầu giới thiệu một lượt bằng giọng nghiêm nghị.

    "Người ngồi gần tôi nhất đây....."

    Ông ta chỉ vào cô gái xộc xệch lúc nãy, người vẫn còn đang nép mình, cuộn tròn lại như một quả trứng đang sợ hãi.

    "Là cô Ngọc"

    "Còn người ngồi ngay bên phải cô ấy, là cậu Huy"

    Vũ Nhật Huy đặc một tay lên bàn, đảo mắt một vòng căn phòng, cố gắng nắm lấy mọi thông tin có thể vào trong não bộ.

    Rồi cậu thở dài dựa lưng ra ghế.

    "Người ngồi ngay bên phải cậu ấy, là cô Lan."

    Bà ta có ngoại hình như một bà cô trung niên, đôi mắt xếch láo liên khắp căn phòng, không kiêng dè ai cả.

    "Cuối cùng người ngồi phía bên phải cô Lan, đây là cậu Minh."

    Chàng trai cuối cùng ngồi đối diện Huy, cũng trông như chạc tuổi với Huy, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mái tóc rối, rũ xuống tạo vẻ u ám.

    Ông già ho khan một tiếng, kéo sự chú ý của tất cả mọi người một lần nữa về phía gã, rồi khàng giọng nói

    "Tôi tên là Hồ Mạnh Đức, sẽ là trọng tài của EYE và sẽ là người chia bài của trò chơi này."

    Khi nghe đến cái tên EYE, mắt của Huy mở to ra hoảng hốt.

    Cậu nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đang đứng trước mặt bản thân và các kí ức bắt đầu tràn vào tâm trí cậu.

    Lão già nói tiếp

    "Mỗi người trong các vị lần lượt đều nợ một số tiền khác nhau được quy đổi thành điểm.

    Cứ mỗi một điểm sẽ tương đương với mười triệu.

    Và vị các vị đang đánh cược bằng nợ của bản thân, nên điểm sẽ được tính bằng âm.

    Nhiệm vụ của các vị đây, là tiêu hết toàn bộ số điểm của bản thân và thoát nợ.

    Đương nhiên các vị có thể ra về ngay bây giờ và dĩ nhiên số nợ của các vị vẫn ở đó."

    Nói xong câu đó, tên Đức im lặng hồi lâu.

    Như thể để tất cả mọi người tính toán điểm của bản thân và đưa ra lựa chọn.

    Huy cũng suy nghĩ về việc đó, tức là cậu đang có âm ba mươi sáu điểm.

    Tất nhiên, cả bốn người đều ở lại trong căn phòng đó, với quyết tâm chiến thắng.

    Tất cả đều hiểu rằng, thua cuộc ở đây cũng chả khác gì so với cái chết.

    Dù đang là trời đêm, sương đã xuống làm cho tiết trời trở nên lạnh buốt.

    Tuy nhiên, bên trong căn phòng rộng rãi đó, nơi đáy của ánh đèn huỳnh quang trắng với các tiếng kêu rè rè khó chịu.

    Lại có bốn con người đang đổ mồ hôi thành dòng, mỗi người đều mang theo cảm xúc khác nhau.

    Pha tạp nhiều cảm xúc đơn lẻ, khó mà miêu tả thành lời.

    Cơ mà bất kể là ai, cũng có trong mình hai cảm giác hoàn toàn trái ngược nhau, là lo lắng và hy vọng.

    Sau một hồi chuẩn bị, Đức lấy ra một túi xèng, phát cho mỗi người số lượng khác nhau.

    Huy, liếc nhanh một cái, liền đếm được ngay số nợ của mỗi người.

    Bà Lan nợ khoảng ba trăm bốn mươi triệu, tên Minh nợ khoảng ba trăm ba mươi sáu triệu, còn Ngọc thì nợ ba trăm bảy mươi triệu.

    Huy dừng lại ở số nợ của Ngọc lâu hơn một chút, thầm tự hỏi tại sao cô gái ngây thơ trước mắt mình lại có thể là người đang nợ nhiều nhất căn phòng này.

    Sau một hồi trầm ngâm, Mạnh Đức rút ra một hộp bài.

    Thân bải mỏng và nhỏ hơn các loại bài bình thường.

    Không để các người chơi tiếp tục suy diễn, Mạnh đức hồ hỡi nói, tất cả chúng ta sẽ chơi trò bài tứ sắc.

    "Luật chơi chắc ai cũng đã nắm được rồi, nhưng hãy ăn càng nhiều điểm để đẩy nợ sang người khác thay vì cô gắn về sớm nhé các người chơi."

    Mạnh Đức vừa nói, vừa lấy ra bộ bài trong tay, rồi để các người chơi kiểm tra.

    Tất cả đều cầm lên xem xét qua loa.

    Tuy nhiên Huy để ý thấy tên Minh cực kì kĩ lưỡng, hắn dỡ từng lá bài lên để xem và đặt chúng vào lại trong chồng bài.

    "Chả có người thường nào lại kĩ tính như thế cả."

    Huy nghĩ thầm rồi nhìn lên.

    Tên Mạnh đức vừa nói vừa xào bài

    "Chúc các người chơi may mắn."
     
    Back
    Top Bottom