Âm thanh hồ hởi, giòn tan trải dài khắp nhà thi đấu, ánh sáng trắng điệu nghệ kéo ánh mắt của tất cả những kẻ yêu thích quyền anh về phía võ đài.
Ngay tại trung tâm của nhà thi đấu, hai kẻ với ý chí và sức mạnh gần như tương đương nhau đang trao đổi nắm đấm trên khung nền trắng của võ đài.
Mồ hôi, nước mắt và nước bọt vung vãi khắp võ đài, tựa như muốn lưu lại cố gắng của cả hai võ sĩ.
Nhưng, có vẻ võ sĩ bên góc xanh đang có lợi thế hơn, hiệp hai kết thúc với việc Ngọc Quân bị đẩy lùi về góc, trong tình trạng vô cùng khó coi.
Phía trên khán đài, người hâm mộ của anh ta người thì tỏ ra lo lắng, người thì tỏ ra lung lay.
Về phía Nhật Huy, anh ta trông vô cùng thảm hại, anh ta gục đầu vào hàng ghế phía trước, đôi khi là những tiếng thút thít, kèm theo đôi vai rung rẩy liên hồi.
Ở phía trước, cách đó một hàng ghế sang trái ba cái ghế, hai gã đàn ông trưởng thành, trông rất thành đạt, đang mặc sức đang lăng mạ một chàng trai và người võ sĩ ngay kia.
"Sao thế thằng nhóc?
Khóc cho ai coi?"
Tên Vũ lớn giọng
"Giờ xin hoà, quỳ xuống lạy bọn tao, tụi tao xem xét lấy hai triệu thôi."
Tên mạnh nói, kèm theo tiếng cười to
"Đúng đấy đúng đấy."
Tên Vũ chêm vào.
Nhưng, cả hai tên đó đâu biết rằng, Nhật Huy, lại đang là người vui vẻ nhất trong nhà thi đấu tại thời điểm đó.
Anh ta, người đang cúi đầu dưới dãy ghế đó đang chật vật, cố gắn nhịn cười.
Sang hiệp thứ ba của trận đấu, Ngọc Quân đột nhiên bình tĩnh đến lạ, anh ta nhảy tại chỗ liên tục, điều này làm tất cả những người có mặt tại đó trở nên khó hiểu.
Đối thủ phía góc xanh đã trở nên cẩn thận hơn, hắn ta lui về một chút, nhưng sau một hồi lâu, Quân vẫn chưa chịu dừng lại, ánh mắt sắc bén của anh ta vẫn đang chỉa về phía tên góc xanh.
Phải biết rằng việc nhảy tại chỗ trong một hiệp lâu như vậy rất tốn sức, nó đòi hỏi ý chí và sức bền chân lớn.
Sau một hồi, các bước nhảy đã trở nên nhẹ đi, không thể chờ lâu hơn được nữa, võ sĩ góc xanh chớp lấy thời cơ lao vào Ngọc Quân như con hổ đã thành công chờ đợi con linh dương sơ sẩy.
Tuy nhiên, chỉ trong đúng một nhịp, một trong hàng chục giây, Ngọc Quân, người đang đứng gần góc đài, lui về một nhịp đủ để né cú đấm của đối thủ một cách hoàn hảo.
Bị hớ một nhịp trong quyền anh chính là đơn đầu hàng của các đấu sĩ, nhất là trong một trận đấu như vậy.
Ngay lặp tức, Đặng Ngọc Quân lao lên, tung ra một cú đấm chuẩn xác vào mặt của đối thủ góc xanh, anh ta gục xuống sàn ngay lập tức.
Tuy sau đó có đứng dậy, nhưng do dư chấn của cú đấm vào não.
Việc võ sĩ đó thua chỉ còn là vấn đề thời gian.
Trong quá trình đó, tên Vũ và tên Mạnh.
Hai tên đàn ông to xác và trưởng thành, giờ đây lại chỉ trông như những đứa trẻ đang lo sợ vì vừa phạm sai lầm.
Mặt mày trắng bệch, mồ hôi chảy thành dòng.
Họ không chỉ thua tiền cược, họ đã đưa cho Huy luôn cả nhân phẩm, danh dự của một kẻ tự mãn.
Giờ đây, họ run sợ đến mức không dám quay sang Huy.
Lúc này với họ, Huy sau lưng giống như một con quái vật với răng nanh và móng vuốt.
Sau khi trận đấu kết thúc hồi lâu, tới lúc quay sang, Vũ Nhật Huy mới nãy còn gục đầu dưới ghế, giờ đã biến mất.
Hành lang nhà thi đấu tràn ngập người đến để xem.
Giờ họ ào ra như ong vỡ tổ, Vũ Nhật Huy trong hàng người vừa đi vừa xem điện thoại.
Vừa nhìn cậu vừa cười, trang cờ bạc của cậu đã mang lại cả chục triệu đồng cho chính cậu.
Sau khi đếm đi đếm lại, cậu đang có bốn mươi lăm triệu trong ứng dụng, đây là ứng dụng do chính cậu tạo ra hồi còn học ở đại học công nghệ thông tin.
Hai tên lúc nãy chỉ là những con mồi trực tiếp của cậu, vẫn còn hàng nghìn gã bị lừa qua mạng.
Tin nhắn cậu để lại cho quân trước đó, là tin nhắn bảo cậu kiềm chế ở hai hiệp đầu.
Dòng suy nghĩ cuốn cậu tới bên ngoài nhà thì đấu, biển người đã tan đi bớt.
Toà nhà lúc nãy vẫn hùng tráng và toả sáng giữa bầu trời đêm.
Gió đêm thổi nhẹ, làm Huy rùng mình lạnh lẽo một cái.
Sau một hồi chờ đợi, một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Huy, tao đây nè"
Huy quay lại nhìn lên, giọng nói chất phác đó, đến từ người bạn Quân của cậu.
"Đợi lâu không cu?"
Quân vui vẻ nói.
"À, cũng mới tới à, không lâu đâu."
Huy ngưng một chút, nhằm xắp xếp lại thông tin trong đầu, rối nói tiếp.
"Lần này cũng bội thu như những lần khác đấy, vẫn có mấy kẻ ngu ngốc bị bịp bởi chiêu này mày ạ."
Quân cười lớn, vỗ vai Huy
"Được vậy thì tốt rồi, sang nhà tao ăn mừng như mọi lần nha."
Cả hai lê bước trên phố, gió lạnh thổi qua người cả hai từng lớp từng lớp.
Dừng chân lại tại một quán ăn nhỏ, đó là quán ăn hủ tíu nam vang của Quân.
Quán có không khí ấm cúng, được lót sàn bằng gạch màu trắng và tường màu trắng đã mốc màu vì tuổi đời của nó, mùi nước lèo sớm đã bay khắp quán.
Giờ đây chỉ còn vài nhân viên với chiếc áo trắng lượng lờ quanh quán, làm nốt việc rồi đi về.
Cả hai đi vào bên trong, Quân gọi một tô đặc biệt, còn Huy chỉ đơn giản là một tô có thịt và rau.
"Vị vẫn ngon như vậy nhỉ."
Huy lên tiếng, giọng cậu nhỏ đi.
Tuy nhiên sự vắng lặng của quán làm nó trở nên rõ ràng.
"Tao sẽ chia một nửa tiền cho mày như mọi khi nhé."
Huy húp nhanh một muỗng nước, rồi quay lên nói với Quân.
Quân im lặng một chút, do tập trung ăn.
Rồi sau đó quay lên nhìn Huy.
"Không cần đâu cu, tao ổn định mọi thứ rồi mà."
Quân dừng lại đưa miếng thịt vào miệng, vừa nhai vừa nói.
"Kể ra mới thấy, tao với mày chơi với nhau cũng sáu năm rồi, tiếc là giờ không còn đủ ba người bữa."
Quân nuốt gọn miếng thịt
"Người như nó, không biết giờ sống có ổn không, với tài năng đó, chắc nó đã tốt nghiệp đại học nào đó rồi ra làm việc và quên đi chuyện đó."
Huy nhìn bát hủ tíu, rồi quay lên nhìn Quân
"Chuyện xưa rồi cu, đừng nhắc đến nữa.
Từ lúc đó đến giờ cũng lâu rồi mà."
Huy gác đũa.
"Thôi mày dọn quán đi nha, tao về trước."
Cả hai chào nhau rồi sau đó Huy rời đi khỏi quán.
Đặng Ngọc Quân, mẹ của anh ta đã mất hai năm trước.
Lý do anh ta chơi quyền anh là để duy trì quán của mẹ và sau này quyết định theo chuyên nghiệp vì phát hiện ra nó là đam mê của bản thân.
Tuy nhiên, theo lời anh ta tại đám tan của mẹ anh ta lúc đó,
Đó là một ngày trời mưa, toàn bộ khách mời đã về hết.
Vũ Nhật Huy cầm ô che cho người bạn của mình, bên cạnh là Đặng Ngọc Quân quỳ xuống bên dưới.
Ngẫm lại, đó là lần duy nhất Huy thấy bạn của mình khóc.
Quân thủ thỉ, tiếng mưa dù to, vẫn không ngăn những lời tâm sự lọt của người bạn vào tai Huy
"Huy à, có phải tao chưa đủ cố gắng không Huy, sau khi bà ấy chết, tao mới thành công, tao có phải đứa con tệ không Huy?"
Huy nghe vậy, cũng không nói gì, chỉ lặng nghe người bạn mình trút hết nỗi lòng.
Đang ngồi suy ngẫm trên taxi, Huy giật mình vì trong con hẻm tối mà cậu được chở đi ngang qua.
Một tia sáng loé lên, kèm theo bóng lưng của hai người đàn ông kì lạ.
Huy ban đầu giật mình nhẹ vì ánh sáng bất ngờ, nhưng sau đó quyết định không quan tâm tới nó.
Sau khi về tới nhà, cậu nhảy ngay ra sofa, nhằm chuyển tiền sang cho Quân.
Tuy nhiên, ứng dụng cờ bạc đó đã biến mất, sạch sẽ khỏi máy của cậu, cả số tiền và toàn bộ "khách hàng" bên trong.
Có một tin nhắn trong máy, khi Huy bấm vào đọc, cậu không thấy tên người gửi.
Tin nhắn có nội dung đại loại là ứng dụng bị gỡ vì vi phạm chính sách cấm cờ bạc của nhà nước.
Cậu tức tối một lúc.
Nhưng ngay sau đó bình tĩnh lại và định sẽ tạo ra cái khác thay thế.
Tuy nhiên, lại có một tin nhắn nữa được gửi tới.
"Kính gửi Vũ Nhật Huy, Vũ Nhật Thành đã thua cược và ông ta đã biến mất.
Theo thoả thuận giữa chúng tôi, cậu sẽ trả thay ông ta.
Tổng số nợ là ba trăm sáu mươi triệu.
Nếu cậu không xoay xở được số tiền, hãy đến địa điểm này vào tám giờ hôm sau."
Rồi sau đó một địa điểm được ghim gửi tới.
Huy đọc tin nhắn, thầm chửi ông bố tồi tệ đã lôi mình vào mớ rắc rối này.
Cậu không muốn liên lụy Quân, cũng không muốn nhờ tới mẹ.
Không phải vì kiêu ngạo và ngu dốt, mà đơn giản là vì muốn tự mình giải quyết phiền phức này
Vũ Nhật Huy quyết định sẽ đi tới địa điểm đó.