Warning: Đoạn dưới đây có nội dung nhạy cảm, cân nhắc khi đọc.
_____
Jane bế Kao lên theo kiểu công chúa một cách dứt khoát khiến cô không kịp định thần.
Kao khẽ thốt lên một tiếng "A" vì bất ngờ, theo phản xạ tự nhiên, đôi tay cô siết chặt lấy cổ Jane để tìm điểm tựa.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức Kao có thể cảm nhận rõ hơi nóng phả ra từ lồng ngực Jane và ánh mắt rực cháy như muốn thiêu trụi sự phòng bị cuối cùng của cô.
Bước chân Jane vững chãi tiến về phía phòng ngủ.
Suốt đoạn đường ngắn ngủi ấy, ánh mắt Jane chưa từng rời khỏi gương mặt Kao, một ánh nhìn nồng nàn, si mê và đầy ý vị chiếm hữu.
Kao không chịu nổi sự tấn công trực diện ấy, cô chỉ biết quay mặt đi, vùi sâu vào lồng ngực Jane, cảm nhận nhịp tim đập liên hồi của đối phương qua lớp áo mỏng.
Cánh cửa phòng khép lại, cắt đứt mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài.
Jane nhẹ nhàng đặt Kao xuống lớp nệm êm ái.
Mái tóc đen dài của Kao xõa tung trên gối, tạo nên một sự tương phản đầy quyến rũ với làn da trắng sứ.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo trong phòng, trông Kao lúc này mong manh đến lạ kỳ, đôi mắt vẫn còn phủ một tầng hơi nước long lanh, chóp mũi ửng đỏ và đôi môi sưng mọng vì dư âm của nụ hôn nồng cháy lúc nãy.
Ánh mắt Jane dần dời xuống vùng cổ thanh mảnh, nơi sợi dây chuyền cô vừa tặng đang lấp lánh phản chiếu ánh đèn.
Mặt dây chuyền tinh xảo nằm ngay ngắn trên xương quai xanh ẩn hiện sau lớp áo lụa mềm mại, tôn lên vẻ kiêu sa nhưng cũng đầy gợi cảm của Kao.
Jane nhìn đến mức si mê, hơi thở mỗi lúc một nặng nề hơn.
Dù đang quay mặt đi, Kao vẫn cảm nhận rõ rệt từng luồng nhiệt từ ánh mắt Jane đang quét qua cơ thể mình.
Cảm giác nóng rực ấy khiến cô bối rối đến mức phải khẽ cắn môi, giọng nói run rẩy vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Đừng...
đừng có nhìn tôi như vậy."
Thế nhưng, Jane không hề có ý định dừng lại hay tỏ ra ngại ngùng.
Cô chống tay xuống giường, từ từ cúi thấp người, trực tiếp cậm lấy vành tai đang đỏ rực lên vì thẹn thùng của Kao.
Jane khẽ cắn nhẹ, rồi phả một hơi thở nóng hổi vào đó, khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng làm Kao khẽ rùng mình, đôi tay vô thức siết chặt lấy tấm ga giường.
Jane thì thầm, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm nhưng cũng chứa chan sự ngưỡng mộ.
"Chị đẹp quá, đẹp đến mức làm em phát điên lên mất."
Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng nhịp tim dập dình và hơi thở hòa quyện, mọi rào cản cuối cùng dường như đã hoàn toàn đổ sụp dưới sự tấn công mãnh liệt và đầy tình ý của Jane.
Cô cúi xuống, bắt đầu đặt những nụ hôn vụn vặt từ trán, xuống chóp mũi đỏ hồng, rồi dừng lại thật lâu ở hõm cổ của Kao.
Không để Kao kịp phản ứng, lại một lần nữa chiếm lấy đôi môi ấy, nhưng lần này không còn là sự vỗ về dịu dàng như lúc nãy nữa, mà là một sự tấn công dồn dập, nồng cháy và đầy tính khẳng định chủ quyền.
Căn phòng yên tĩnh giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai kẻ đang đắm chìm trong men tình.
Cánh môi Jane lướt nhẹ, rồi mạnh dạn xâm chiếm, quấn quýt lấy đầu lưỡi của Kao.
Vị ngọt của rượu trái cây vẫn còn vương vấn, tan ra giữa kẽ răng, khiến cả hai như say thêm lần nữa, một cơn say không phải vì cồn, mà vì sự hiện diện của đối phương.
Kao khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tay vốn đang bám lấy vạt áo Jane giờ đây siết chặt lại, rồi vô thức luồn vào mái tóc Jane, kéo cô ấy lại gần hơn.
Sự chủ động hiếm hoi của Kao như một mồi lửa ném vào đám cỏ khô, khiến sự tự chủ cuối cùng của Jane hoàn toàn sụp đổ.
Jane rời khỏi môi Kao, nhưng không tách ra xa.
Cô vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của chị, hít hà mùi hương da thịt trộn lẫn với mùi sữa tắm dịu nhẹ.
Hơi thở nóng hổi của Jane phả lên làn da nhạy cảm khiến Kao run rẩy, cả người mềm nhũn.
"Jane..."
Kao thốt ra một câu yếu ớt, nhưng đôi tay lại chẳng hề đẩy ra.
Jane đặt những nụ hôn vụn vặt từ xương quai xanh lên đến vành tai đang đỏ ửng của Kao, khẽ cắn nhẹ một cái như để khiêu khích.
Những nụ hôn của Jane bắt đầu dời từ môi xuống cằm, rồi trượt dài xuống xương quai xanh, để lại những dấu vết đỏ hồng ám muội trên làn da tuyết trắng.
Kao cắn chặt môi, đôi mắt ướt át nhìn Jane đầy vẻ cam chịu xen lẫn khát khao.
Jane thong thả cởi bỏ những nút thắt cuối cùng của sự ngại ngùng, bàn tay thon dài luồn vào trong lớp áo lụa mỏng manh, cảm nhận nhịp tim dồn dập của Kao dưới lòng bàn tay mình.
Jane khẽ rướn người, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể mình lên người Kao, ép chặt lấy cơ thể mềm mại ấy vào lớp nệm lún sâu.
Sự tiếp xúc trực diện này khiến Kao run rẩy kịch liệt, bàn tay Jane không còn dừng lại ở lớp áo lụa nữa.
Cô khéo léo luồn tay vào trong, chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi của Kao.
Cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay Jane mơn trớn dọc theo mạn sườn rồi dừng lại ở vòng eo thon nhỏ khiến Kao bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đầu ngửa ra sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần với sợi dây chuyền vàng trắng lấp lánh dưới ánh trăng.
"Jane... ah... em..."
Kao thở dốc, đôi mắt mơ màng vì hơi men và dục vọng nhìn chằm chằm vào gương mặt góc cạnh của Jane.
Jane cúi xuống, ngậm lấy cánh môi dưới của Kao, vừa day nhẹ vừa mút mát đầy chiếm hữu.
Kao không trả lời được, cô chỉ biết bám chặt lấy vai Jane, móng tay khẽ bấm sâu vào da thịt đối phương.
Sự chủ động tấn công của Jane khiến Kao hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.
Jane bắt đầu cởi từng cúc áo, môi thì vẫn bận rộn hôn nhẹ lên cổ Kao, từ hôn nhẹ rồi lại không nhịn được để lại dấu, càng cởi thì cơ thể Kao bắt đầu phập phồng.
Chiếc áo lụa cũng đã được Jane cởi hết cúc, chỉ còn lại chiếc áo bra màu nude, cùng tiếng nuốt cổ họng của Jane.
Cơ thể Kao đang dần lộ ra ngay trước mặt, Kao xúc động tay nắm chặt ga trải giường, thở dồn dập, Jane nhìn thấy cảnh đó thì không chịu nổi nữa, đưa tay gỡ chiếc bra còn sót lại rồi ném thẳng xuống dường, nhìn Kao ánh mắt đầy dục vọng,
Cảm giác mát lạnh của không khí chạm vào da thịt khi lớp áo lụa và nội y bị gỡ bỏ khiến Kao khẽ co mình lại, nhưng ngay lập tức, hơi ấm rực lửa từ cơ thể Jane ập đến, bao phủ lấy cô.
Khi Jane cúi xuống, cánh môi nóng bỏng ngậm lấy nơi nhạy cảm nhất trên lồng ngực, Kao cảm thấy như có một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, đánh tan mọi chút lý trí cuối cùng còn sót lại.
"Ưm...
Jane... nhẹ... nhẹ thôi..."
Tiếng rên rỉ của Kao vỡ vụn, đứt quãng giữa những nhịp thở dồn dập.
Đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi cong vút run rẩy liên hồi theo từng cái mút mát, trêu đùa đầy tinh quái của Jane.
Cảm giác vừa tê dại, vừa căng cứng ở đầu ngực khiến cơ thể Kao vô thức uốn cong, hướng về phía người đối diện như một sự dâng hiến thầm lặng.
Trong khi một bên đang bị đôi môi Jane "tấn công" dồn dập, thì bên còn lại cũng không hề được yên ổn.
Bàn tay thon dài của Jane thô bạo nhưng cũng đầy kỹ thuật nắn bóp, khiến khuôn ngực mềm mại của Kao thay đổi hình dạng dưới những kẽ ngón tay.
Sự kích thích này làm Kao như rơi vào một mê hồn trận, nơi chỉ có cảm giác hưng phấn đang không ngừng dâng trào.
Gương mặt Kao lúc này đỏ bừng như muốn bốc cháy, đầu ngửa ra sau, mái tóc rối bời vương vít trên gối.
Đôi bàn tay vốn đang nắm chặt ga trải giường giờ đây chuyển sang bám lấy bả vai Jane, móng tay cắm sâu vào da thịt cô ấy như để tìm một điểm tựa giữa cơn sóng tình đang cuộn trào.
Mỗi lần Jane tăng thêm lực mút và xoay nhẹ đầu lưỡi, Kao lại bật ra những tiếng thở dốc nỉ non, đôi chân co lại, cọ xát vào lớp nệm như muốn giải tỏa sự bứt rứt đang lớn dần nơi hạ thân.
Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên cơ thể cả hai, làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ mạnh mẽ, chiếm hữu của Jane và sự mềm mại, run rẩy đầy cam chịu của Kao.
Jane ngước lên nhìn, bắt gặp biểu cảm đắm chìm và đôi mắt phủ đầy sương mờ của Kao, trái tim cô càng đập loạn nhịp.
Cô khẽ thì thầm bằng chất giọng khàn đặc: "Chị nhạy cảm quá...
Kao, em yêu cách chị run rẩy dưới tay em thế này."
Jane rời khỏi đôi gò bồng đảo đang phập phồng, nụ hôn của cô bắt đầu di chuyển, chậm rãi và đầy mê hoặc.
Mỗi nơi cánh môi Jane đi qua từ xương sườn đến vùng bụng phẳng lỳ, rồi trượt xuống hông đều để lại một vệt lửa nóng rực.
Kao nằm đó, đôi mắt mơ màng nhìn trần nhà nhưng tâm trí đã hoàn toàn bị cuốn đi.
Khi Jane dứt khoát kéo chiếc quần lụa cuối cùng ra khỏi đôi chân thon dài và ném xuống sàn, Kao khẽ co người lại, đôi chân vô thức khép chặt vì sự trống trải và ngại ngùng tột độ.
Jane không để cô có cơ hội lẩn tránh.
Jane nhướn người lên, một lần nữa khóa chặt lấy đôi môi Kao.
Lần này, nụ hôn nồng cháy đến mức tước đoạt mọi dưỡng khí, lưỡi Jane quấn quýt, sục sạo khắp khoang miệng đối phương như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào tâm trí Kao.
Trong khi đó, bàn tay Jane bắt đầu cuộc hành trình đầy khiêu khích ở phía dưới.
Những ngón tay thon dài mơn trớn dọc theo đùi trong nhạy cảm, khiến Kao rùng mình liên tục.
Rồi bàn tay ấy tiến sát về phía mép vải ren mỏng manh còn sót lại, khẽ lướt qua vùng trung tâm nhạy cảm nhất.
Sự đụng chạm gián tiếp qua lớp vải nhưng đầy chủ ý khiến Kao nấc lên một tiếng.
"A...ưm....ưm."
Hông cô vô thức hơi nâng lên, đón nhận lấy sự vuốt ve đầy ma lực.
Jane đột ngột tách nụ hôn ra, hơi thở cô hổn hển, gương mặt kề sát bên tai Kao.
Giọng Jane lúc này trầm đục, mang theo sự đắc thắng và cả niềm khao khát không thể che giấu.
Cô khẽ thì thầm, từng chữ như xoáy sâu vào sự xấu hổ của người dưới thân.
"Kao...
Chị ướt quá rồi.
Chị cũng muốn em đến phát điên rồi đúng không?"
Kao nghe thấy vậy thì xấu hổ đến mức muốn tìm chỗ trốn, cô vội vàng đưa cánh tay lên che lấy mắt mình, tiếng thở dốc trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.
Làn da cô đỏ rực từ cổ lên đến tận mang tai, sự thừa nhận trần trụi của Jane khiến mọi lớp vỏ bọc kiêu kỳ thường ngày tan thành mây khói, chỉ còn lại một người phụ nữ đang khao khát được yêu thương.
Sự đụng chạm từ bên ngoài vốn đã khiến Kao mụ mị, nhưng khi Jane dứt khoát gỡ bỏ mảnh vải ren cuối cùng, cảm giác trống trải xen lẫn sự kích thích trần trụi khiến Kao hoàn toàn mất đi phương hướng.
Cô cắn chặt môi đến mức hơi rỉ máu, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận ánh nhìn rực cháy của Jane đang bao phủ lấy cơ thể mình như một vật hiến tế quý giá nhất.
Jane không vội vàng.
Cô dùng những đầu ngón tay thon dài mơn trớn vùng đùi trong nhạy cảm, khơi dậy từng đợt sóng điện tê dại chạy dọc sống lưng Kao.
Khi bàn tay Jane trực tiếp chạm vào nơi thầm kín nhất, cảm giác nóng hổi và ẩm ướt bao trùm lấy ngón tay cô, minh chứng cho sự khao khát mãnh liệt mà Kao đang cố che giấu.
"Ngoan nào... thả lỏng ra chị."
Jane thì thầm, giọng khàn đặc đầy ma mị.
Cô bắt đầu xoa nhẹ bên ngoài, trêu đùa điểm nhạy cảm nhất khiến Kao không ngừng run rẩy, đôi chân vô thức co lại rồi lại duỗi ra trong sự bứt rứt khôn tả.
Và rồi, khi cảm nhận đối phương đã hoàn toàn sẵn sàng, Jane chậm rãi dùng ngón giữa tiến vào bên trong.
Kao giật bắn mình, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra khỏi khuôn miệng đang cắn chặt.
Cảm giác đầy đặn và xâm nhập đột ngột này khiến cơ thể cô căng cứng, hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.
Từng tấc da thịt bên trong như đang co bóp, bao bọc lấy ngón tay Jane trong sự ngỡ ngàng xen lẫn khoái cảm vừa lạ lẫm vừa đê mê.
"Jane... ah...
đau... không...
ưm..."
Kao lầm bầm những từ ngữ vô nghĩa, đôi tay bám chặt lấy drap giường đến mức gân xanh nổi lên.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên gương mặt đẫm mồ hôi và đôi gò má đỏ bừng của cô, tạo nên một khung cảnh đầy ám muội.
Jane vẫn kiên nhẫn, cô dừng lại một chút để Kao thích nghi, rồi bắt đầu cử động ngón tay theo một nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy uy lực, từng chút một kéo Kao lún sâu hơn vào vực thẳm của sự hoan lạc, những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da trắng ngần của Kao, tạo nên một khung cảnh tình tứ đến nghẹt thở.
Jane nhìn người phụ nữ vốn dĩ luôn cao ngạo, nay lại nằm dưới thân mình, hoàn toàn phơi bày sự mềm yếu và khao khát, lòng cô dâng lên một nỗi xúc động xen lẫn dục vọng nguyên thủy.
Jane vừa di chuyển ngón tay nhịp nhàng bên dưới, vừa cúi sát vào tai Kao, giọng khàn đặc đầy mê hoặc.
"Chị có biết em đã mơ về cảnh này bao nhiêu lần không?
Được thấy chị run rẩy thế này, được nghe tiếng chị gọi tên em...
Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.
Nếu đây là mơ, em nguyện sẽ không bao giờ tỉnh lại."
Kao nghe những lời tự sự chân thành nhưng đầy tính "tấn công" ấy thì xấu hổ đến mức muốn nổ tung.
Cô cảm nhận được từng thớ thịt bên trong mình đang co thắt dữ dội theo từng cử động của Jane.
Sự kích thích từ xúc giác cộng hưởng với những lời thì thầm ngọt ngào khiến lý trí cô hoàn toàn tan chảy.
"Jane... em...
đừng nói nữa..."
Kao hổn hển, đôi mắt phủ sương mờ nhìn Jane đầy van nài.
Nhưng Jane dường như không muốn dừng lại, cô tiếp tục quan sát sự biến hóa trên gương mặt đối phương.
"Nhìn chị kìa, cơ thể chị không biết nói dối đâu.
Chị đẹp đến mức khiến em phát điên, từng tấc da thịt đều đang chào đón em..."
"Im....đi!
Đồ đáng ghét...
đừng có nói nữa!"
Kao rên rỉ, cô đưa tay lên che mặt, nhưng chính hành động đó lại khiến ngực cô ưỡn cong lên đầy khiêu khích.
Jane khẽ cười đắc ý, sự bướng bỉnh của Kao chỉ càng làm cô muốn chiếm hữu nhiều hơn.
Để đáp lại lời "mắng" yêu của chị, ngón tay Jane đột ngột tiến sâu vào hơn, chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất bên trong.
"Á...
Jane!"
Kao giật bắn người, tiếng hét khẽ vang lên rồi nghẹn lại trong cổ họng.
Đôi chân cô siết chặt lấy hông Jane như một phản xạ tự nhiên.
Sự xâm nhập sâu và bất ngờ này khiến toàn thân Kao như có một dòng điện cực mạnh chạy qua, đôi mắt cô trợn trừng trong giây lát rồi nhanh chóng chìm vào sự đê mê tột độ.
Jane không để chị kịp nghỉ ngơi, cô bắt đầu tăng tốc độ, xoay nhẹ đầu ngón tay tạo nên những đợt sóng hoan lạc dồn dập, khiến Kao chỉ còn biết bám chặt lấy vai đối phương, nức nở trong cơn say tình.
Nhịp độ dưới thân Jane bắt đầu tăng nhanh, những cú thúc của ngón tay thon dài trở nên dồn dập và dứt khoát hơn.
Jane cúi xuống, một lần nữa tìm đến đôi môi sưng mọng của Kao để chặn lại những tiếng rên rỉ quá đỗi gợi cảm, như muốn giúp chị quên đi cảm giác căng tức nơi hạ thân bằng một nụ hôn nồng cháy.
Sự kích thích bùng nổ cùng lúc từ hai phía khiến Kao hoàn toàn quá tải.
Cảm giác lưỡi Jane quấn quýt bên trên và sự xâm nhập mạnh mẽ bên dưới làm cô tê dại đến mức da đầu cũng run rẩy.
Trong cơn mê muội, Kao cố gắng dùng chút sức tàn đẩy lưỡi Jane ra, đầu nghiêng sang một bên để hít thở lấy chút dưỡng khí ít ỏi.
"Jane... chậm... chậm lại...
ưm..."
Tiếng thở đứt quãng của Kao vang lên giữa không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng ma sát ám muội của da thịt.
Jane không hề dừng lại, ngược lại, bàn tay cô càng hoạt động liên tục hơn.
Không chỉ dừng lại ở việc ra vào sâu bên trong, ngón cái của Jane còn đầy gian xảo mà ấn mạnh, xoay tròn lên điểm nhạy cảm nhất ở phía ngoài.
Cú chạm kép này khiến toàn thân Kao co giật mạnh, đôi chân thon dài siết chặt lấy hông Jane như một bản năng cầu cứu.
Cảm giác khoái cảm dâng cao như sóng thần, khiến cô thở không ra hơi, đôi mắt mờ đục vì dục vọng chỉ còn biết nhìn trân trân vào trần nhà.
Trong thâm tâm, Kao không ngừng "thầm mắng" cái kẻ đang đè trên người mình.
Thường ngày Jane vốn dĩ hiền lành, hay cười là thế, vậy mà khi ở trên giường lại biến thành một kẻ "đáng ghét", vừa tham lam vừa chuyên quyền đến mức khiến cô không kịp trở tay.
Sự đối lập ấy càng khiến Kao vừa sợ hãi, vừa không cưỡng lại được mà lún sâu vào sự chiếm hữu đầy mê hoặc này.
Khi cảm nhận được nơi thầm kín của Kao đã bắt đầu mềm mại và thả lỏng hơn dưới sự dẫn dắt của mình, Jane khẽ nhếch môi đầy đắc ý.
Cô rướn người lên, một lần nữa ngậm lấy vành tai đã đỏ ửng của đối phương, vừa day nhẹ vừa thì thầm những lời tán tỉnh đầy ám muội, khiến hơi nóng từ mặt Kao lan tận xuống lồng ngực.
Ngay khi Kao còn đang đắm chìm trong sự ngọt ngào đó, Jane đột ngột đưa thêm ngón tay thứ hai vào bên trong.
"Á...
Jane!
Đau... dừng....lại!"
Kao giật bắn mình, cơ thể căng cứng vì sự xâm nhập đột ngột và đầy đặn đến mức quá tải.
Cảm giác đau điếng khiến cô chỉ muốn ngay lập tức đẩy cái kẻ đang cười khẽ trên người mình xuống giường mà mắng cho một trận vì tội "thừa nước đục thả câu".
Thế nhưng Jane không để cô có cơ hội phản kháng cô bắt đầu di chuyển hai ngón tay liên tục, tạo nên một nhịp điệu dồn dập và uy lực hơn hẳn lúc nãy.
Trong khi bên dưới không ngừng khai thác sự nhạy cảm, môi Jane lại trượt xuống, ngậm lấy bầu ngực phập phồng của Kao mà mút mát, để lại những dấu vết đỏ hồng đầy tính chiếm hữu.
Sự tấn công dồn dập từ trên xuống dưới khiến Kao gần như phát điên, lý trí cô vỡ vụn thành từng mảnh.
Kao khó nhọc tìm kiếm chút không khí, giọng nói lạc đi vì sự kích thích quá mức.
"Jane... ah... không được... em... tôi sắp... không chịu nổi nữa... sắp... ra rồi..."
Nghe thấy lời thú nhận đầy gợi cảm đó, ánh mắt Jane tối sầm lại vì dục vọng.
Thay vì dừng lại, cô càng tăng tốc độ ra vào mạnh mẽ hơn, miệng cũng tăng lực mút trên đầu ngực Kao như muốn cùng cô chạm đến đỉnh điểm của sự hoan lạc.
"Cứ giao cho em... ngoan nào..."
Jane thì thầm trong hơi thở gấp gáp.
Sự kích thích dâng cao như một cơn sóng thần không thể ngăn cản.
Toàn thân Kao đột ngột co giật mạnh, đôi chân siết chặt lấy hông Jane, các ngón chân co quắp lại trên tấm ga giường lộn xộn.
Nơi thầm kín bên dưới bắt đầu co thắt kịch liệt, từng đợt sóng khoái cảm vỡ òa khiến Kao chỉ còn biết ngửa cổ ra sau, bật ra tiếng rên rỉ dài đầy thỏa mãn trước khi hoàn toàn đổ gục trong vòng tay của Jane.
Ánh đèn ngủ màu vàng mật ong như bao phủ lấy toàn bộ căn phòng, soi rõ gương mặt Kao đang chìm trong cơn mê man của khoái cảm tột độ.
Jane ngước lên, bắt gặp dáng vẻ ngửa cổ đầy gợi cảm của đối phương, cô không bỏ lỡ cơ hội mà cúi xuống, đặt những nụ hôn nóng bỏng dọc theo đường cong của chiếc cổ trắng ngần, thậm chí còn mút nhẹ để lại một dấu ký ức đỏ hồng ngay trên xương quai xanh.
Kao thở phập phồng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Khi nhận thấy ngón tay của Jane vẫn chưa hề có ý định lui ra, cô run rẩy thốt lên.
"Jane... em...em...rút ra.... ngay.."
Jane chỉ khẽ nở một nụ cười đầy gian xảo, ánh mắt tràn ngập dục vọng xen lẫn sự cưng chiều.
Cô đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Kao như lời trấn an, rồi từ từ di chuyển nụ hôn xuống dưới.
Kao rùng mình, thầm nghĩ trong đầu: "Em định giết tôi bằng sự sung sướng này thật sao?"
Khoái cảm đợt một còn chưa kịp tan biến, cơn sóng thứ hai đã bắt đầu ập đến mãnh liệt hơn.
Jane hôn dọc theo đùi trong, từng cái chạm môi như châm ngòi cho những vệt lửa trên da thịt Kao.
Khi gương mặt Jane tiến sát vào nơi nhạy cảm nhất, Kao hoảng hốt ưỡn người, đôi tay quờ quạng trên ga giường như muốn tìm cách trốn chạy khỏi sự kích thích quá mức này.
Nhưng không kịp nữa rồi, Jane hoàn toàn làm chủ cuộc chơi.
Cô giữ chặt lấy hông Kao, bắt đầu liếm láp nơi ướt át nồng nàn ấy.
Cùng lúc đó, những ngón tay bên trong lại bắt đầu nhịp điệu ra vào dồn dập và kết hợp giữa đôi môi nóng bỏng, sự xâm nhập mạnh mẽ khiến Kao hoàn toàn sụp đổ.
Cô không còn sức để thốt thành lời, chỉ biết nấc lên những tiếng rên rỉ đứt quãng, cả cơ thể run rẩy kịch liệt như một chiếc lá trước cơn bão.
"Jane... làm ơn... ah... không chịu nổi..."
Sau một hồi chao đảo giữa thiên đường và địa ngục, Kao giật bắn người, cơ thể co thắt kịch liệt lần thứ hai.
Cảm giác thỏa mãn vỡ òa khiến cô kiệt sức hoàn toàn.
Đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ đây lờ đờ, rồi từ từ khép lại, cô thiếp đi ngay trong vòng tay của Jane vì mệt mỏi sau một ngày dài đầy biến động.
Jane luyến tiếc rời khỏi nơi đó, cô ngước lên nhìn người phụ nữ đang ngủ say với gương mặt vẫn còn vương nét đỏ hồng và đôi môi sưng mọng.
Trong mắt Jane lúc này không còn sự chiếm hữu cuồng nhiệt, mà chỉ còn lại một biển trời dịu dàng và lời yêu không thốt thành lời, rồi vòng tay ôm lấy Kao, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô ấy.
Đêm sinh nhật này, món quà lớn nhất không phải là sợi dây chuyền xa xỉ, mà là sự dâng hiến trọn vẹn của cả hai tâm hồn đã va vào nhau từ lâu nhưng đến tận lúc này mới thực sự hòa làm một.
Sau khi cơn sóng tình qua đi, căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng ngọt ngào, chỉ còn lại tiếng thở dốc khe khẽ của hai người.
Jane nhìn Kao đang nằm rã rời, đôi mắt lim dim vì mệt và dư chấn của khoái cảm, lòng dâng lên sự xót xa xen lẫn cưng chiều.
Jane vào phòng tắm, tỉ mỉ xả nước ấm vào bồn.
Cô còn cẩn thận nhỏ thêm vài giọt tinh dầu oải hương dịu nhẹ để giúp Kao thư giãn cơ thể sau những chấn động mãnh liệt vừa rồi.
Khi hơi nước bắt đầu bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết, Jane quay lại giường, cúi xuống sát vành tai Kao, thì thầm bằng chất giọng trầm thấp, ngọt ngào.
"Kao... dậy một chút thôi chị.
Vào ngâm nước nóng cho dễ chịu nhé?
Để em bế chị đi, rồi lau người cho chị cho thoải mái nha."
Kao nghe thấy tiếng thì thầm bên tai, nhưng mí mắt cô nặng trĩu, cả cơ thể mềm nhũn không còn một chút sức lực nào để đáp lại.
Cô chỉ khẽ "hừm" một tiếng vô nghĩa trong cổ họng rồi tiếp tục chìm trong cơn mê man.
Jane khẽ cười, sự cam chịu này của Kao khiến cô thấy đối phương đáng yêu vô cùng.
Cô luồn tay xuống dưới chân và lưng Kao, nhẹ nhàng bế bổng cô lên như bế một món bảo vật quý giá nhất thế gian.
Bước chân Jane vững chãi tiến vào phòng tắm, nơi làn nước ấm đang chờ đợi.
Jane cẩn thận đặt Kao vào bồn tắm, để làn nước ấm áp bao phủ lấy làn da đang run rẩy của cô.
Kao tựa đầu vào thành bồn, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy tin tưởng, Jane dùng khăn mềm nhẹ nhàng lau đi những dấu vết của cuộc hoan lạc vừa rồi.
Từng cử chỉ của Jane đều nâng niu, trân trọng, như sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ làm đau người con gái trước mặt.
Jane quay trở lại phòng ngủ.
Nhìn đống chiến tích trên giường, ga trải giường nhăn nhúm, còn vương lại dấu vết nồng cháy của cả hai, Jane khẽ mỉm cười đầy đắc ý.
Cô nhanh chóng tháo lớp ga cũ, thay vào đó một bộ drap mới tinh, thơm mùi nắng và gỗ đàn hương.
Jane vuốt phẳng phiu từng góc giường, chuẩn bị sẵn sàng một không gian sạch sẽ, êm ái nhất để lát nữa cả hai có thể ôm nhau ngủ thật ngon.
Xong xuôi, Jane mới quay lại phòng tắm, nhẹ nhàng dùng chiếc khăn bông lớn, mềm mại bao bọc lấy cơ thể vẫn còn vương chút hơi nước của Kao.
Cô bế bổng chị bước ra khỏi phòng tắm, cảm nhận rõ sự tin tưởng tuyệt đối khi Kao thuận thế vùi đầu vào hõm cổ mình, đôi tay nhỏ nhắn bấu nhẹ lấy vai áo Jane vì vẫn còn dư âm của sự mệt mỏi sau trận "cuồng nhiệt" vừa rồi.
Đặt Kao xuống lớp ga giường mới tinh, phẳng phiu và thơm mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, mặc cho Kao bộ đồ ngủ lụa mềm mại.
Jane khéo léo kéo chăn đắp ngang ngực cho chị.
Ánh trăng ngoài cửa sổ lúc này đã dịu đi, hắt vào căn phòng một sắc bạc yên bình.
"Chị nằm đợi em một chút, em vào phòng tắm rồi quay lại với chị ngay nhé."
Jane xoa đầu Kao, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô như một lời hứa.
Khi Jane quay trở ra, cô thấy Kao đã xoay lưng về phía mình, cuộn tròn như một chú mèo nhỏ.
Jane mỉm cười hạnh phúc, tiến sát lại và ôm lấy Kao từ phía sau.
Cánh tay cô siết nhẹ, cảm nhận sự gắn kết trọn vẹn này trước khi cùng nhau chìm vào giấc ngủ ngọt ngào nhất từ trước đến nay.
Trong bóng tối, sợi dây chuyền trên cổ Kao khẽ lóe sáng dưới ánh trăng, như một lời thề nguyện thầm lặng giữa hai tâm hồn đã thực sự tìm thấy nhau.