Khác [KaoJaneJaneKao] 爱 - Ái

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Janekao] 爱 - Ái
Chương 21: Lựa chọn không hối tiếc


Chiếc xe hơi lăn bánh khỏi khu chung cư, không gian trong xe im ắng lạ thường, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều.

Jane một tay đặt trên vô lăng, tay kia thỉnh thoảng lại lén nhìn sang phía người phụ nữ đang tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt xa xăm.

"Chị giận em à?"

Jane lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Kao giật mình, quay sang nhìn Jane, đôi mắt thoáng chút bối rối: "Hả?

Sao em lại nghĩ thế?"

"Thì... chuyện lúc nãy.

Chị nói mình 'chỉ là bạn'.

Em biết đó là cách tốt nhất, nhưng thấy chị vội vàng phủ nhận như vậy, em cứ thấy lòng mình nó hơi...."

Jane vừa nói vừa bĩu môi, vẻ mặt nửa đùa nửa thật nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quan tâm.

Kao thở dài, vươn tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên cần số của Jane.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Jane truyền sang khiến cô thấy vững chãi hơn.

"Ngốc quá.

Chị không muốn ba mẹ em nghĩ sai về em khi họ vừa mới đến.

Chị... chị chỉ chưa chuẩn bị tâm lý để đối diện với họ trong tình trạng 'tơi tả' như thế này thôi."

Jane bật cười, siết nhẹ tay Kao: "Được rồi, em hiểu mà.

Chị lo công việc cho tốt đi.

Xong việc thì nhắn em, em đón chị về...

'nhà mình'."

____

Jane hít một hơi thật sâu trước khi đẩy cửa bước vào.

Mùi thơm của tôm rim tỏi và canh chua tỏa ra từ bếp khiến bụng cô khẽ biểu tình, nhưng tâm trí cô lúc này vẫn còn đang treo ngược cành cây với những dấu vết trên lưng và ánh mắt đầy ẩn ý của mẹ lúc sáng.

Jane rón rén bước vào bếp, thấy mẹ đang bận rộn bên bếp lửa, cô khẽ tiến lại gần.

"Mẹ, để con phụ một tay, thái rau hay làm gì cứ đưa con."

Mẹ Jane không thèm quay đầu lại, bà chỉ dùng chiếc muôi khẽ gõ nhẹ vào tay Jane khi cô định với lấy rổ rau, giọng bà thủ thỉ nhưng đầy sự kiên quyết.

"Thôi đi cô nương, đừng có vào đây làm vướng chân vướng tay mẹ."

Jane biết tính mẹ, một khi bà đã từ chối thì có cố cũng chẳng được.

Cô lủi thủi đi ra phòng khách, nơi ba cô đang thong thả bày bàn cờ tướng trên chiếc bàn gỗ mặt kính.

Thấy con gái, ông khẽ đẩy gọng kính, hất hàm về phía chiếc ghế đối diện.

"Về rồi đấy à?

Làm ván cờ không?"

Jane ngồi xuống, tay vô thức cầm quân mã lên nhưng tâm trí lại chẳng đặt vào bàn cờ.

Tiếng lạch cạch của những quân cờ chạm xuống mặt gỗ vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh lặng.

Jane nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt ba, rồi lại nghĩ đến Kao, đến tương lai của cả hai.

Một cảm giác thôi thúc khiến cô muốn nói ra điều gì đó, dù chỉ là một phép thử.

"Ba này..."

Jane ngập ngừng, ngón tay xoay xoay quân cờ trong lòng bàn tay.

"Ừm?"

Ông vẫn chăm chú nhìn vào thế cờ, tay chuẩn bị di chuyển quân pháo.

"Con không thích đàn ông."

Căn phòng bỗng chốc trở nên im ắng lạ thường.

Jane nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô chuẩn bị tâm lý cho một sự ngạc nhiên, một cái nhíu mày, hay thậm chí là một sự im lặng kéo dài đáng sợ.

Nhưng ba Jane vẫn không hề dừng động tác.

Ông thản nhiên hạ quân pháo xuống một vị trí hiểm hóc trên bàn cờ.

Ông khẽ nheo mắt nhìn thế trận một hồi, rồi mới chậm rãi ngước lên nhìn con gái.

Ánh mắt ông không có sự gay gắt, cũng chẳng có vẻ bàng hoàng, chỉ có sự điềm tĩnh vốn dĩ của một người đã đi qua gần hết đời người.

Ông tựa lưng vào ghế, khẽ tì cằm lên tay suy nghĩ một chút, rồi lên tiếng bằng giọng trầm thấp, đều đều.

"Trên bàn cờ này, quân nào đi đúng hướng thì mới thắng.

Đời người cũng vậy, con đi đúng với tiếng gọi của trái tim mình thì đó là nước cờ đúng nhất.

Ba mẹ không thể sống thay con, nên chỉ mong con được bình yên với lựa chọn của chính mình."

Nói rồi, ông lại cúi xuống nhìn bàn cờ, chỉ tay vào quân tướng của Jane mà cười khà khà.

"Lo mà đi quân đó đi, sắp bị ba chiếu bí đến nơi rồi kia kìa."

Jane cúi đầu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy biết ơn len lỏi tận sâu trong tim.

Ba Jane liếc qua thấy biểu cảm của con gái thì cũng khẽ cười theo, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ của một người cha thấu hiểu hết thảy.

Ông không nói thêm gì về chủ đề đó nữa, mà tập trung quay lại với những quân cờ.

Không khí trên bàn cờ bỗng chốc trở nên sôi nổi lạ thường.

Cả hai không ai nhường ai, những tiếng "cạch, cạch" vang lên dứt khoát trên mặt kính.

Jane như trút bỏ được gánh nặng, tinh thần phấn chấn nên những nước cờ cũng trở nên biến hóa và sắc sảo hơn hẳn.

Trong lúc hai cha con đang say sưa hỗn chiến, từ phía bếp, mẹ Jane đã nấu xong.

Bà bắt đầu bày biện những đĩa thức ăn nóng hổi, khói tỏa nghi ngút kèm theo mùi thơm quyến rũ của bữa cơm gia đình.

Bà tháo tạp dề, chống tay ngang hông rồi gọi với ra phòng khách.

"Vào ăn cơm nhanh lên kẻo nguội hết bây giờ!"

Nghe tiếng lệnh của mẹ, Jane và ba mới luyến tiếc thu dọn bàn cờ.

Trên bàn ăn, mẹ Jane ngồi ở vị trí chính giữa, Jane và ba ngồi hai bên tạo thành một vòng tròn ấm cúng.

Bữa cơm diễn ra trong không khí rộn ràng, tiếng bát đũa lách cách hòa cùng những câu chuyện không đầu không cuối.

Ba Jane hào hứng kể về những người bạn cũ, còn Jane thì thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho ba mẹ.

Đang lúc không khí đang vui vẻ, mẹ Jane bỗng đặt bát xuống, nhìn Jane bằng ánh mắt dò xét rồi bất ngờ đổi tông giọng.

"Jane, mẹ nói thật đấy.

Con cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, sự nghiệp thì cũng ổn định rồi.

Liệu mà mau chóng tìm đối tượng kết hôn đi chứ, cứ lủi thủi một mình mãi thế này mẹ nhìn mà sốt cả ruột."

Bà vừa gắp một miếng cá vào bát Jane, vừa tiếp tục bài ca muôn thuở.

"Con xem, mấy đứa bạn cùng lứa với con, đứa thì con bế con bồng, đứa thì cũng rục rịch đám hỏi hết rồi.

Con cứ mải mê công việc rồi lại để lỡ mất cái tuổi xuân thì khổ lắm con ạ.

Xem có ai được thì giới thiệu cho mẹ xem mặt đi là vừa."

Jane đang nhai dở miếng cơm bỗng khựng lại, cô khẽ liếc mắt sang phía ba mình.

Ông vẫn thản nhiên, gương mặt tỉnh bơ như thể không nghe thấy gì, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một chút đầy ẩn ý, để mặc cho con gái tự mình xoay xở với cơn bão hối thúc của mẹ.

Thấy bầu không khí bỗng chốc rơi vào khoảng lặng đầy áp lực, ba Jane khẽ ho khan một tiếng để phá vỡ sự căng thẳng.

Ông thản nhiên gắp một miếng tôm rim tỏi đặt vào bát của vợ, động tác từ tốn như thể đang sắp xếp một quân cờ then chốt.

"Thôi bà đừng có giục nó mãi thế."

Ba Jane lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thản như không.

"Chẳng phải Jane nó đã có đối tượng rồi sao?"

Câu nói nhẹ tênh của ông rơi vào không gian như một quả bom vừa được tháo chốt.

Mẹ Jane đang định đưa bát cơm lên miệng bỗng khựng lại giữa chừng.

Bà đặt phịch cái bát xuống bàn, đôi mắt mở to hết cỡ, quay sang nhìn Jane rồi lại nhìn chồng với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Cái gì?

Ông bảo sao?

Jane có đối tượng rồi á?"

Mẹ Jane hỏi dồn dập, giọng cao lên hẳn một tông vì vừa ngạc nhiên vừa phấn khích.

"Sao tôi chẳng nghe nó nói năng gì?

Ai thế?

Người như thế nào?"

Trong khi mẹ đang ngập trong sự ngỡ ngàng, thì Jane ngồi bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn.

Cô trợn tròn mắt nhìn ba mình, miếng cơm trong miệng suýt chút nữa thì sặc ra ngoài.

Jane không thể ngờ được người ba vốn dĩ kín tiếng và điềm đạm của mình lại có thể đánh úp một cú bất ngờ đến mức này ngay trên bàn ăn.

Jane nhìn sang ba như muốn cầu cứu, nhưng ông chỉ nháy mắt một cái thật nhanh, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc ăn uống của mình, để mặc cho con gái đứng giữa ngã ba đường dưới ánh mắt thẩm vấn rực lửa của mẹ.

Biết mình không thể trốn tránh được nữa, cũng không muốn tiếp tục che giấu trước sự bao dung thầm lặng của ba, Jane đặt bát đũa xuống, hai tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn.

Cô hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực giúp cô lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng.

Jane nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng nói dù có chút run rẩy nhưng lại vô cùng dứt khoát.

"Mẹ... con không thích đàn ông... con yêu phụ nữ."

Câu nói vừa dứt, không gian trong căn bếp bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng quạt trần quay đều đều trên cao bỗng trở nên rõ mồn một.

Mẹ Jane hoàn toàn chết lặng.

Chiếc thìa trên tay bà khẽ chạm vào thành bát sứ tạo ra một tiếng "conng" lạnh lẽo.

Nụ cười hào hứng lúc nãy trên gương mặt bà tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ bàng hoàng tột độ.

Bà nhìn Jane như thể đang nhìn một người lạ, đôi môi khẽ mấp máy nhưng không thể thốt lên lời nào.

Những thông tin quá đỗi bất ngờ này giống như một cơn sóng dữ, đánh sập mọi hình dung và kỳ vọng mà bà dành cho đứa con gái bấy lâu nay.

Không khí quanh bàn ăn chìm vào sự im lặng, đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường cũng trở nên khô khốc.

Mẹ Jane hít một hơi thật sâu để nén lại cơn chấn động đang cuộn trào trong lòng.

Bà không lớn tiếng, cũng không gắt gỏng, mà chậm rãi xoay người lại, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Jane như muốn soi thấu mọi ngóc ngách tâm tư.

"Sao chuyện như vậy mà con không nói với mẹ?"

Jane mím chặt môi, đôi mắt hơi cụp xuống, không phải vì hối lỗi mà là vì sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm.

Thấy con gái giữ im lặng, mẹ Jane dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì đó qua những chi tiết vụn vặt từ lúc sáng.

Bà hỏi tiếp, giọng trầm xuống đầy sức ép: "Có phải là người bạn sáng nay...

Kao đúng không?"

Ngón tay Jane khẽ run lên dưới gầm bàn, nhưng cô không hề lùi bước.

Jane hiểu rằng nếu lúc này cô do dự, chính là đang phủ nhận tình cảm của mình và của cả Kao.

Jane ngước lên, nhìn thẳng vào mắt mẹ, ánh mắt kiên định đến lạ lùng.

Jane lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang theo một sự chân thành và bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên.

"Con và Kao đang yêu nhau.

Con biết điều này rất khó để mẹ chấp nhận ngay lập tức, nhưng đây không phải là một sự bồng bột."

Mẹ Jane thở hắt ra một tiếng, bờ vai bà khẽ run lên.

Đó không phải là hơi thở của sự giận dữ, mà là sự nặng nề của một người mẹ chợt nhận ra mình đã hoàn toàn xa lạ với thế giới nội tâm của đứa con duy nhất.

Bà nhìn đôi bàn tay đan chặt của Jane, giọng bà run run, chứa đựng cả một trời tâm tư.

"Con có biết mẹ luôn mong điều gì không?

Mẹ chỉ mong con có một gia đình êm ấm, có người lo lắng, sẻ chia lúc ốm đau..."

Bà dừng lại, ánh mắt dại đi một chút như đang nhìn về một viễn cảnh xa xôi mà bà từng vẽ ra cho con gái mình.

"Mẹ cứ ngỡ việc tìm một tấm chồng, sinh con đẻ cái là con đường bằng phẳng nhất để con có được hạnh phúc đó."

Mẹ Jane đưa mắt nhìn sang chồng, hy vọng tìm thấy một sự đồng lòng hay phản đối, nhưng ông chỉ im lặng nhìn bà bằng ánh mắt buồn bã và thấu hiểu.

Cái nhìn ấy của ông khiến bà nhận ra mình là người duy nhất bị bỏ lại trong sự mơ hồ bấy lâu nay.

Bà khẽ thở dài, rồi nói tiếp.

"Tại sao bấy lâu nay con không nói với mẹ?

Để mẹ cứ mãi vô tư thúc giục con vào một cái khuôn mà con vốn dĩ không thuộc về?"

Jane cảm nhận được sống mũi mình cay xè.

Cô biết, sự hối thúc của mẹ bấy lâu nay không phải là áp lực thành tích, mà là một tình yêu thương đầy lo âu và có phần bảo thủ, Jane nghẹn ngào.

"Thực sự là trước khi gặp lại chị ấy, con đã từng có ý định sẽ cứ thế mà sống theo ý mẹ.

Con đã nghĩ mình sẽ đến tuổi rồi tìm đại một người đàn ông hiền lành nào đó, kết hôn, sinh con, rồi cứ thế trôi qua một đời bình lặng để ba mẹ được an lòng."

Tiếng quạt trần vẫn quay đều đều, nhưng trong căn bếp, không khí như dừng lại.

Ba Jane khẽ buông tiếng thở dài, ông đặt ly nước xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào nhau, vang lên khô khốc giữa sự im lặng của hai người phụ nữ.

"Con đã từng chấp nhận việc chôn vùi cảm xúc thật của mình, vì con nghĩ hạnh phúc của mẹ quan trọng hơn hạnh phúc của con."

Jane hít một hơi thật sâu, giọng cô trở nên mạnh mẽ hơn khi nhắc đến người phụ nữ đang chiếm trọn tâm trí mình.

"Nhưng số phận lại đưa chị ấy quay về.

Sự xuất hiện của Kao như một cú tát khiến con tỉnh mộng.

Con nhận ra rằng nếu con tiếp tục đi theo con đường bình thường mà mẹ muốn, con sẽ chỉ mang lại sự bất hạnh cho bản thân và cả người đàn ông tội nghiệp nào đó con sẽ lấy làm chồng."

Jane khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng rạng rỡ, như thể mỗi khi nghĩ về người kia, mọi gánh nặng trong lòng cô đều tan biến.

"Chị ấy khiến con hiểu rằng, sống để vừa lòng thiên hạ thì dễ, nhưng sống để không thẹn với lòng mình mới là khó nhất."

Jane nắm lấy đôi bàn tay khô ráp của mẹ, khẩn thiết: "Bây giờ thì khác rồi mẹ.

Con không còn là đứa con gái chỉ biết cúi đầu nghe theo mọi sắp xếp nữa.

Con đã biết yêu, biết đau và biết đấu tranh cho người mình thương.

Kao không phải là một sự lựa chọn nhất thời, chị ấy là cả cuộc đời của con.

Con không cần một gia đình đúng nghĩa theo quy chuẩn của xã hội, con chỉ cần một gia đình có sự hiện diện của chị ấy, nơi con được là chính mình."

Mẹ Jane lặng người, bà nhìn sâu vào đôi mắt rực sáng của con gái.

Trong khoảnh khắc ấy, bà thấy một Jane vừa xa lạ nhưng cũng vừa trưởng thành đến lạ kỳ.

Bà nhìn sang chồng, người đàn ông bấy lâu nay vẫn im lặng che chở cho bí mật của con, rồi lại nhìn đứa con gái đang khao khát sự thấu hiểu.

Căn bếp lại chìm vào im lặng, nhưng cái im lặng này không còn đè nén như trước, mà như một khoảng lặng để những định kiến cũ kỹ bắt đầu tan chảy trước sự chân thành của tình yêu.
 
Back
Top Dưới