Khác [KaoJane_JaneKao]NGƯỜI EM TIN TƯỞNG

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,086
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407347103-256-k938923.jpg

[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
Tác giả: nguyentunhu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kao Supassra là cảnh sát ngầm, sống bằng những thân phận giả và những lựa chọn không được phép sai.

Jane Methika là con gái rượu của ông trùm mafia, lớn lên giữa quyền lực và bạo lực nhưng lại giữ trong mình một trái tim dịu dàng đến lạc lõng.

Giữa thế giới ngầm nơi mọi niềm tin đều có giá, Kao tiếp cận Jane như một phần của nhiệm vụ.

Nhưng từng bước, ranh giới giữa quan sát và bảo vệ, giữa lợi dụng và yêu thương dần trở nên mờ nhạt.

Bảy năm tuổi tác.

Hai chiến tuyến đối lập.

Một nhiệm vụ không cho phép tình cảm tồn tại.

Họ bước qua hiểu lầm, chia ly và những cơn sóng gió tưởng chừng không thể quay đầu-
để cuối cùng nhận ra:
có những người, dù đến từ bóng tối,
vẫn xứng đáng được nắm tay bước ra ánh sáng cùng nhau.



kaojane​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 1: NHIỆM VỤ MANG TÊN CÔ ẤY


Kao Supassra nhận nhiệm vụ vào một buổi sáng mưa.

Căn phòng họp nằm sâu dưới tầng hầm, ánh đèn trắng hắt xuống mặt bàn kim loại lạnh lẽo.

Mùi cà phê nguội và giấy tờ cũ trộn lẫn—mùi quen thuộc của những quyết định không cho phép sai lầm.

“Đây là mục tiêu.”

Giọng cấp trên vang lên trầm ổn, kèm theo tiếng cạch khô khốc khi tập hồ sơ được đặt xuống trước mặt Kao.

Cô mở ra.

Trang đầu tiên là một bức ảnh.

Một cô gái trẻ đứng bên ban công cao tầng, mặc váy màu nhạt, ánh nắng chiếu nghiêng lên gương mặt mềm mại.

Không trang điểm đậm.

Không nụ cười gượng gạo.

Ánh mắt nhìn xa, giống như đang nghĩ về một nơi không thuộc về thế giới này.

Kao khựng lại trong một nhịp thở rất ngắn.

“Jane Methika,” cấp trên nói tiếp.

“Con gái ruột của Methika Surin—ông trùm đứng sau đường dây buôn lậu lớn nhất thành phố.”

Kao lật sang trang kế tiếp.

Thông tin dày đặc: lịch trình, người bảo vệ, những lần xuất hiện hiếm hoi trước công chúng.

Tất cả đều được ghi chép tỉ mỉ—lạnh lùng, chính xác, không cảm xúc.

Nhưng bức ảnh kia thì không.

“Cô ta không dính líu trực tiếp,” cấp trên nói.

“Nhưng là điểm yếu duy nhất của hắn.”

Kao siết nhẹ ngón tay lên mép hồ sơ.

“Ý ông là,” cô hỏi, giọng bình tĩnh, “tôi phải tiếp cận cô ấy?”

“Không phải phải,” người kia đáp.

“Mà là chỉ có cô.”

Căn phòng im lặng.

Kao hiểu vì sao nhiệm vụ này được giao cho mình.

Hai năm sống trong thân phận giả.

Hồ sơ sạch.

Không quan hệ tình cảm.

Không ràng buộc.

Không để lộ cảm xúc.

Một cảnh sát ngầm hoàn hảo.

“Tiếp cận.

Quan sát.

Khai thác thông tin gián tiếp,” cấp trên kết luận.

“Nhớ rõ—cô ta không phải mục tiêu cuối cùng.

Đừng để bản thân quên điều đó.”

Kao khép tập hồ sơ lại.

“Rõ.”

Nhưng khi đứng dậy, hình ảnh Jane Mathika vẫn ở lại trong đầu cô—

quá yên tĩnh

giữa một thế giới đầy bạo lực.

Ba ngày sau, Kao xuất hiện ở một buổi tiệc kín.

Thân phận mới của cô là một nhà đầu tư độc lập, có mối liên hệ lỏng lẻo với giới ngầm nhưng đủ đáng tin.

Bộ váy tối màu, tóc búi gọn, ánh mắt lạnh—mọi chi tiết đều được tính toán.

Cô không tìm Jane ngay.

Một cảnh sát ngầm giỏi luôn quan sát trước khi tiếp cận.

Và rồi, cô thấy cô ấy.

Jane đứng gần cửa kính lớn, tay cầm ly nước lọc.

Xung quanh là những cuộc trò chuyện ồn ào, tiếng cười giả tạo, ánh nhìn dò xét—nhưng Jane như đứng ngoài tất cả.

Kao nhận ra ngay.

Không phải vì gương mặt giống trong ảnh.

Mà vì sự lạc lõng rất rõ ràng.

Jane không thuộc về nơi này.

Kao tiến lại gần, chậm rãi, giữ khoảng cách vừa đủ.

“Không hợp với rượu?”

Kao hỏi, giọng trầm, vừa đủ nghe.

Jane quay sang.

Ánh mắt hơi ngạc nhiên, nhưng không đề phòng.

“Không quen,” cô đáp.

“Và… không thích.”

Một câu trả lời thành thật đến mức hiếm hoi.

Kao khẽ gật đầu.

“Thông minh.”

Jane bật cười nhẹ.

“Chị cũng vậy mà.”

Họ đứng cạnh nhau, nhìn xuống thành phố phía dưới.

Ánh đèn kéo dài như một dòng sông không ngủ.

“Chị là bạn của cha tôi?”

Jane hỏi, rất tự nhiên.

Câu hỏi khiến Kao cảnh giác trong tích tắc.

“Không hẳn,” cô đáp.

“Chỉ là… người đứng gần rìa.”

Jane gật đầu, như thể câu trả lời đó hoàn toàn hợp lý.

“Vậy thì chị may mắn,” Jane nói.

“Đứng ở rìa thì dễ thở hơn.”

Kao nhìn cô, lần đầu tiên không phải bằng ánh mắt của một cảnh sát.

“Em nghĩ vậy sao?”

Jane quay lại, ánh mắt dịu nhưng sâu.

“Ở trung tâm luôn phải mang theo dao.”

Câu nói ấy khiến lồng ngực Kao siết lại.

Một cô gái lớn lên giữa mafia—

nhưng lại hiểu rõ sự nguy hiểm hơn bất kỳ ai.

“Jane,” Kao gọi tên cô, rất khẽ.

“Chị là Kao.”

Jane mỉm cười.

“Em biết.”

“Biết?”

“Cha em luôn điều tra trước những người xuất hiện quanh em,” Jane nói nhẹ nhàng.

“Nhưng chị khác.”

Kao giữ nét mặt bình thản.

“Khác thế nào?”

Jane nhìn cô rất lâu, rồi nói một câu khiến Kao không ngờ tới:

“Chị nhìn em… như một người bình thường.”

Tim Kao chệch nhịp.

Không ai trong kế hoạch nói rằng mục tiêu sẽ nhìn thấu cô sớm đến vậy.

“Vậy em thấy sao?”

Kao hỏi.

Jane nghiêng đầu, nụ cười thoáng buồn.

“Em thấy… nếu chị đến gần em,”

“thì chắc là vì nhiệm vụ.”

Không khí giữa họ chùng xuống.

Kao biết—

đây là khoảnh khắc cô nên rút lui.

Nhưng thay vào đó, cô nói:

“Có lẽ ban đầu là vậy.”

Jane không tránh đi.

Chỉ khẽ đáp:

“Vậy thì… xin chị đừng rời đi quá sớm.”

Khoảnh khắc ấy, Kao Supassra hiểu rất rõ—

Nhiệm vụ này

sẽ không kết thúc theo cách cô từng biết.

Và cô đã bước vào con đường

mà mỗi bước sau này

đều dẫn tới ngược, mất mát, và lựa chọn cuối cùng.
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 2: TIẾP CẬN TRONG IM LẶNG


Kao Supassra không tin vào sự trùng hợp.

Mọi lần “vô tình gặp lại” đều phải được tính toán cẩn thận đến từng phút, từng góc đứng, từng ánh nhìn.

Và Jane Mathika—cô gái ấy—là trung tâm của mọi phép tính trong đầu Kao lúc này.

Ba ngày sau buổi tiệc, Kao xuất hiện tại một phòng tranh nhỏ nằm nép mình giữa khu phố cũ.

Theo hồ sơ, Jane thường đến đây một mình, không vệ sĩ đi kèm quá gần.

Một lựa chọn nguy hiểm—nhưng rất giống Jane.

Kao đứng trước một bức tranh trừu tượng, tay đút túi áo khoác, ánh mắt tưởng như đang tập trung vào những mảng màu rối rắm.

Thực chất, cô đang quan sát qua lớp kính phản chiếu.

Jane bước vào lúc gần trưa.

Hôm nay cô mặc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc buông tự nhiên.

Không có vẻ gì giống con gái của một ông trùm mafia—chỉ giống một người trẻ đang cố tìm một nơi để thở.

Jane dừng lại trước bức tranh đối diện Kao.

“Chị cũng thấy nó buồn à?”

Jane lên tiếng trước, giọng nhỏ nhưng rõ.

Kao nghiêng đầu.

“Buồn vì nó không biết mình thuộc về đâu.”

Jane mỉm cười, nhưng nụ cười ấy rất mỏng.

“Em cũng nghĩ vậy.”

Hai người đứng cạnh nhau, cách chưa tới một cánh tay.

Kao có thể cảm nhận được hơi ấm rất nhẹ từ Jane—một cảm giác khiến cô phải nhắc nhở bản thân giữ khoảng cách.

Chỉ là mục tiêu.

Cô ấy chỉ là mục tiêu.

“Chị hay đến đây?”

Jane hỏi.

“Không nhiều,” Kao đáp.

“Nhưng khi đến thì thường không muốn rời đi.”

Jane gật đầu.

“Em cũng thế.”

Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ, không hề gượng gạo.

Bất chợt, Kao nhận thấy một chi tiết nhỏ nhưng đáng ngại—

một người đàn ông đứng gần cửa ra vào, ánh mắt không rời Jane quá lâu.

Không phải khách tham quan.

Kao khẽ dịch bước, vô thức đứng chếch về phía Jane.

“Em đến một mình sao?”

Kao hỏi, giọng trầm xuống.

Jane thoáng ngạc nhiên.

“Vâng.

Em quen rồi.”

Câu trả lời khiến Kao cau mày.

Người đàn ông kia nhấc điện thoại lên, nói rất nhanh, rồi quay người bước ra ngoài.

Một động tác quá quen thuộc trong giới ngầm.

Kao không do dự.

“Jane,” cô nói khẽ, nhưng dứt khoát, “chị đưa em rời khỏi đây một lát được không?”

Jane nhìn cô, hơi sững lại.

“Có chuyện gì sao?”

“Tin chị.”

Chỉ hai từ.

Jane không hỏi thêm.

Cô gật đầu.

Kao dẫn Jane đi qua lối hành lang phụ, bước nhanh nhưng không kéo tay.

Mỗi chuyển động đều vừa đủ—đủ để bảo vệ, nhưng không khiến Jane hoảng sợ.

Ra đến bãi đỗ xe phía sau, Kao mới dừng lại.

“Có người đang theo dõi em,” cô nói thẳng.

Jane im lặng vài giây.

Rồi thở ra, rất khẽ.

“Em đoán vậy.”

Kao quay lại nhìn cô.

“Em không sợ sao?”

Jane ngước lên, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Em sợ.

Nhưng em không thể sống cả đời trong sợ hãi.”

Câu nói ấy khiến tim Kao trĩu xuống.

Bảy năm tuổi tác.

Bảy năm trải nghiệm.

Nhưng Jane—người nhỏ tuổi hơn—lại có một sự can đảm rất khác.

“Chị sẽ báo người của em đến,” Kao nói.

“Em không nên ở một mình.”

Jane nhìn Kao rất lâu.

“Còn chị?”

“Chị không thuộc về thế giới của em.”

Lời nói ra rất nhanh—như thể Kao sợ nếu chậm hơn một giây, cô sẽ đổi ý.

Jane cúi đầu, mím môi.

“Em biết.”

Nhưng khi người của Jane đến, cô quay lại, nói nhỏ:

“Dù là vì nhiệm vụ hay không… cảm ơn chị đã không bỏ mặc em.”

Kao đứng yên, nhìn chiếc xe khuất dần.

Trong tai cô, thiết bị liên lạc vang lên giọng cấp trên:

“Cô tiếp cận tốt lắm.

Giữ khoảng cách cảm xúc.

Đừng quên mục tiêu.”

Kao tháo tai nghe, nắm chặt trong tay.

Cô nhìn về hướng Jane vừa rời đi—

lòng nặng trĩu một điều không có trong bất kỳ bản báo cáo nào.

Cô đã bảo vệ Jane.

Không phải vì nhiệm vụ.

Và đó chính là khởi đầu của sai lầm.
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 3: KHOẢNG CÁCH KHÔNG GỌI TÊN


Jane Methika bắt đầu để ý đến Kao Supassra nhiều hơn mức cô cho là an toàn.

Không phải vì Kao xuất hiện quá thường xuyên—

mà vì luôn xuất hiện đúng lúc.

Quá đúng.

Quán cà phê Jane hay đến.

Phòng tranh yên tĩnh giữa phố cũ.

Một buổi hòa nhạc nhỏ chỉ dành cho khách mời thân tín.

Ở đâu Jane thấy bất an,

ở đó—không sớm thì muộn—Kao cũng có mặt.

Luôn giữ một khoảng cách vừa đủ.

Không thân mật.

Không lạnh lùng.

Nhưng chưa bao giờ biến mất.

Jane không ngốc.

Cô lớn lên giữa những người nói dối giỏi nhất thành phố.

Hôm đó, trời đổ mưa lớn.

Jane ngồi trong xe, nhìn những giọt nước trượt dài trên cửa kính, cảm giác bức bối không rõ nguyên nhân.

Cha cô vừa có một cuộc họp kín kéo dài bất thường.

Không khí trong nhà nặng như có thứ gì đó sắp đổ sập.

Khi xe dừng trước căn hộ riêng của Jane, vệ sĩ cúi người mở cửa.

“Cô chủ, hôm nay người lạ xuất hiện quanh khu này nhiều hơn.”

Jane khẽ gật đầu.

“Cháu biết.”

Cô bước xuống—và ngay lập tức thấy Kao đứng bên kia đường, dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa.

Không ô.

Không che chắn.

Mưa thấm ướt vai áo sẫm màu.

Jane sững lại.

Kao cũng nhìn thấy cô.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều đứng yên—

như thể một bước tiến hay lùi đều sẽ phá vỡ thứ cân bằng mong manh đang tồn tại.

Jane là người bước trước.

“Chị theo dõi em?”

Câu hỏi được hỏi rất khẽ, nhưng không vòng vo.

Kao im lặng.

Mưa rơi đều đều giữa họ.

“Hay đó là một phần công việc của chị?”

Jane hỏi tiếp, giọng bình tĩnh đến lạ.

Kao nhìn Jane—rất lâu.

Quá lâu đối với một người nên giữ khoảng cách.

“Chị chỉ muốn chắc rằng em an toàn,” Kao nói.

“Với tư cách gì?”

Jane hỏi.

Câu hỏi ấy sắc như dao.

Kao không trả lời ngay.

Bởi vì bất kỳ câu trả lời nào cũng là một lời nói dối—hoặc một sự thật không được phép nói ra.

“Em không có quyền biết sao?”

Jane tiếp tục.

“Hay em chỉ là một người… tiện để chị đứng gần?”

Câu nói khiến tim Kao siết lại.

Bảy năm tuổi tác.

Bảy năm trải nghiệm.

Nhưng lúc này, Jane mới là người đứng vững hơn.

“Jane,” Kao nói, giọng trầm xuống, “có những điều—”

“—không được nói?”

Jane cắt lời, mỉm cười nhạt.

“Em quen rồi.”

Cô lùi lại một bước.

Không phải vì sợ.

Mà vì tự bảo vệ.

“Nếu chị không thể nói thật,” Jane nói tiếp,

“thì xin chị đừng ở quá gần em.”

Mưa nặng hạt hơn.

Kao muốn bước tới.

Muốn nói rằng: chị ở đây vì em.

Muốn nói rằng: chị đang cố giữ em khỏi một cơn bão mà em chưa thấy.

Nhưng cô không thể.

“Được,” Kao nói.

Chỉ một từ.

Ngắn gọn.

Lạnh.

Jane gật đầu, quay lưng bước đi.

Mỗi bước chân rời xa,

đều như kéo theo một phần mà Kao chưa từng cho phép mình có.

Đêm đó, Kao báo cáo.

“Tiếp cận ổn định.

Mục tiêu bắt đầu cảnh giác.”

Giọng cấp trên vang lên đều đều:

“Rất tốt.

Điều đó chứng tỏ cô đang đi đúng hướng.”

Kao ngắt kết nối.

Cô ngồi một mình trong căn phòng tối, tiếng mưa vẫn chưa dứt.

Cô nhớ ánh mắt của Jane lúc quay lưng—

không giận dữ,

không trách móc,

chỉ có thất vọng rất yên lặng.

Và lần đầu tiên kể từ khi trở thành cảnh sát ngầm,

Kao Supassra tự hỏi—Nếu đến cuối nhiệm vụ, người bị bắt không phải là ông trùm mafia…

mà là trái tim của chính mình thì sao?
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 4: NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHỌN


Jane Methika chủ động biến mất khỏi những nơi Kao có thể tìm thấy.

Không phòng tranh.

Không quán cà phê quen.

Không những buổi tối đứng một mình nhìn xuống thành phố.

Mọi lịch trình đều thay đổi.

Kao nhận ra điều đó ngay lập tức.

Với một cảnh sát ngầm, sự thay đổi ấy không phải là trùng hợp—

mà là phòng bị.

Jane đang dựng lên một bức tường.

Và Kao không có quyền bước qua.

Đêm đó, thông tin mật truyền về tai nghe của Kao.

“Mục tiêu phụ bị nhắm tới.”

“Có khả năng là đòn cảnh cáo nội bộ.”

Kao đứng bật dậy.

“Mục tiêu phụ?”

Giọng cô trầm xuống.

“Jane Methika.”

Tim Kao chùng hẳn một nhịp.

Cô không hỏi thêm.

Không xin phép.

Chỉ tắt liên lạc và rời đi.

Một quyết định sai quy trình—

nhưng đúng với bản năng.

Chiếc xe dừng cách nhà kho bỏ hoang một đoạn.

Kao bước xuống, bóng tối nuốt trọn dáng người cô.

Không đèn.

Không còi.

Chỉ có tiếng gió lùa qua những mảnh kim loại gỉ sét.

Jane bị giữ lại bên trong.

Không trói.

Không đánh đập.

Nhưng đủ để khiến một người hiểu rằng: mình đang bị dùng làm quân cờ.

“Cha em nghĩ em được bảo vệ quá kỹ,”

một giọng đàn ông vang lên từ góc tối.

“Nên bọn ta muốn chứng minh điều ngược lại.”

Jane đứng thẳng lưng.

Tay nắm chặt, nhưng giọng không run.

“Nếu các người muốn nhắn gì,” cô nói,

“hãy nói thẳng với ông ấy.”

Tiếng cười khẽ vang lên—không vui vẻ.

Đúng lúc ấy, cửa nhà kho bật mở.

Ánh đèn xe hắt vào, cắt ngang bóng tối.

“Thả cô ấy ra.”

Giọng Kao vang lên—thấp, rõ, không cho phép phản kháng.

Jane quay phắt lại.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ, mọi khoảng cách, mọi lời chưa nói

đều va vào nhau.

“Kao?”

Jane thì thầm.

Người đàn ông chửi thề, lùi lại nửa bước.

“Cô là ai?”

Kao không trả lời.

Cô chỉ đứng chắn trước Jane—

một cách rất tự nhiên,

như thể đã làm việc đó cả đời.

“Đưa người đi,” Kao nói.

“Hoặc tối nay sẽ có người phải trả giá.”

Không ai động đậy trong vài giây.

Rồi—

họ lùi lại.

Jane được thả ra.

Khi đã ở trong xe, Jane mới thở mạnh.

“Chị theo dõi em,” Jane nói.

Không phải câu hỏi.

Kao siết tay lái.

“Chị bảo vệ em.”

“Bằng cách nào?”

Jane quay sang, ánh mắt không còn dịu dàng như trước.

“Bằng cách nói dối?

Bằng cách xuất hiện khi em sắp gặp nguy hiểm?”

Kao im lặng.

Im lặng chính là câu trả lời.

Xe dừng lại bên lề đường.

“Chị là cảnh sát ngầm, đúng không?”

Jane hỏi thẳng.

Không cảm xúc.

Không run rẩy.

Kao nhắm mắt.

Cô không được phép thừa nhận.

Nhưng cũng không thể phủ nhận.

“Em không nên biết,” Kao nói.

“Biết càng nhiều, em càng nguy hiểm.”

Jane cười khẽ.

Nụ cười buồn đến mức Kao thấy đau.

“Vậy ra,” Jane nói,

“từ đầu đến cuối—em chỉ là nhiệm vụ.”

Câu nói ấy như một nhát cắt.

“Không,” Kao đáp ngay.

Quá nhanh.

Quá thật.

Jane quay sang nhìn cô.

“Vậy em là gì?”

Kao không trả lời được.

Bảy năm tuổi tác.

Bảy năm kinh nghiệm.

Nhưng đứng trước Jane lúc này—

Kao chỉ là một người không được phép chọn.

Jane mở cửa xe.

“Chị đã cứu em,” cô nói.

“Em biết ơn.”

Rồi Jane dừng lại, quay đầu.

“Nhưng từ giây phút này,”

“xin chị đừng bước vào đời em nữa.”

Cánh cửa khép lại.

Kao ngồi yên rất lâu.

Cô đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ.

Nhưng lại đánh mất người mà mình muốn giữ nhất.

Và đó mới chỉ là bắt đầu của ngược thật sự.
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 5: CÁCH XA LÀ LỰA CHỌN DUY NHẤT


Jane Methika giữ đúng lời mình nói.

Cô cắt đứt Kao Supassra khỏi cuộc sống của mình một cách triệt để, lạnh lùng và không để lại kẽ hở.

Số điện thoại không còn liên lạc được.

Những nơi từng “tình cờ gặp lại” không còn xuất hiện bóng dáng Jane.

Ngay cả những người thân cận nhất cũng không nhắc đến tên cô nữa.

Jane biến mất khỏi tầm với của Kao —

như thể chưa từng tồn tại một mối liên kết nào giữa họ.

Và đó là cách đau nhất.

Kao đứng trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh nhạt chiếu lên gương mặt mệt mỏi.

“Đối tượng đã thay đổi toàn bộ lịch trình,”

“Tiếp cận trực tiếp không còn khả thi.”

Cấp trên trầm giọng:

“Vậy thì tốt.

Cô đã đi quá gần mục tiêu rồi.”

Kao siết chặt tay.

“Tôi xin tiếp tục nhiệm vụ,” cô nói.

“Jane vẫn đang gặp nguy hiểm.”

“Không,” người kia đáp.

“Cô rút ra.

Nhiệm vụ sẽ được chuyển giao.”

Câu nói rơi xuống như một phán quyết.

“Cô đã làm tốt,” cấp trên nói tiếp.

“Nhưng rõ ràng cô không còn giữ được khoảng cách cần thiết.”

Kao tháo tai nghe.

Rút ra.

Nghĩa là không còn quyền bảo vệ.

Không còn quyền đứng gần.

Không còn lý do xuất hiện trong đời Jane.

Đêm đó, Kao đứng dưới tòa nhà nơi Jane ở.

Không bước vào.

Không gọi.

Chỉ đứng ở phía bên kia đường, nơi ánh đèn không chiếu tới.

Cô biết Jane đang ở trên đó.

Cô cũng biết—Jane sẽ không xuống.

Bảy năm tuổi tác.

Bảy năm học cách chịu đựng.

Nhưng chưa bao giờ là tự buộc mình rời xa.

“Chị nói dối em,” Jane từng nói.

“Nhưng chị chưa từng làm hại em.”

Câu nói ấy lặp đi lặp lại trong đầu Kao.

Cô đã chọn đúng theo lý trí.

Nhưng trái tim thì không.

Còn Jane.

Jane đứng trong phòng, dựa lưng vào cửa kính, nhìn xuống con phố quen thuộc.

Cô biết Kao ở đó.

Không cần nhìn thấy —

Jane cảm nhận được.

Cô đã sống cả đời giữa những ánh mắt theo dõi.

Nên cô hiểu cảm giác có ai đó đang đứng rất gần… nhưng không bước tới.

Jane đặt tay lên ngực.

Đau.

Không phải vì bị lợi dụng.

Mà vì bị bỏ lại dù chưa từng được chọn.

“Ít nhất,” Jane thì thầm,

“chị cũng nên cho em quyền biết mình có ý nghĩa gì.”

Nhưng không có câu trả lời.

Sáng hôm sau, một tin tức lan nhanh trong giới ngầm.

Gia tộc Methika chuẩn bị liên hôn để củng cố quyền lực.

Tên người được nhắc đến —

Jane Methika.

Kao đọc tin đó rất lâu.

Liên hôn nghĩa là gì, cô hiểu rõ.

Một cuộc đời bị sắp đặt.

Một lựa chọn không có tình cảm.

“Cô không còn liên quan,” đồng nghiệp nói.

“Đừng dính vào nữa.”

Kao gập điện thoại.

Không còn liên quan?

Kao Supassra đã dành cả đời để tuân lệnh.

Nhưng lần này—

Cô không thể.

Bởi vì nếu cô tiếp tục đứng ngoài,

Jane sẽ bị cuốn vào một số phận

mà chính cô từng cố ngăn chặn.

Kao quay người, bước vào bóng tối.

Không còn với tư cách cảnh sát ngầm.

Không còn với thân phận nhiệm vụ.

Mà là một người

lần đầu tiên chọn trái tim mình.
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 6: NƠI KHÔNG CÓ CHỊ


Tin tức về buổi tiệc liên hôn được công bố rất nhanh.

Không hình ảnh.

Không chi tiết.

Chỉ một dòng ngắn gọn trong giới ngầm:

Jane Methika sẽ xuất hiện cùng người thừa kế của gia tộc K—một bước đi nhằm củng cố liên minh.

Jane đọc dòng tin ấy trong im lặng.

Không tức giận.

Không phản kháng.

Chỉ là cảm giác trống rỗng lan dần trong lồng ngực.

“Con không cần phải ép mình,” cha cô nói, giọng trầm nhưng không cho phép từ chối.

“Đây là điều tốt nhất cho con.”

Jane mỉm cười, rất khéo.

“Con hiểu.”

Cô luôn hiểu.

Từ nhỏ đến lớn—Jane Methika được dạy rằng hiểu chuyện là cách sống sót duy nhất.

Buổi tối trước ngày tiệc, Jane ngồi một mình trong phòng thay đồ.

Chiếc váy màu trắng ngà treo lặng lẽ trước mặt.

Đẹp.

Đắt tiền.

Hoàn hảo cho một cuộc đời không thuộc về mình.

Jane nhìn vào gương.

Cô tự hỏi—

Nếu là Kao, chị ấy sẽ nói gì?

Sẽ bảo cô chạy đi?

Hay sẽ lạnh lùng nói rằng: đây là lựa chọn an toàn?

Jane bật cười khẽ.

Cô đã chờ.

Chờ một tin nhắn.

Chờ một lời giải thích.

Chờ một lần Kao phá vỡ khoảng cách mà chính chị dựng lên.

Nhưng không có gì cả.

“Vậy là… chị thật sự bỏ em rồi.”

Jane thì thầm.

Không nước mắt.

Chỉ là một nhát cắt rất sâu.

Cùng lúc đó, Kao Supassra đứng trong một căn phòng tối, trước màn hình theo dõi buổi tiệc được truyền nội bộ.

Cô không được phép xuất hiện.

Không với tư cách cảnh sát.

Không với tư cách bất kỳ ai.

Trên màn hình, Jane bước vào sảnh tiệc.

Bình tĩnh.

Xinh đẹp.

Không nhìn quanh tìm kiếm ai.

Kao nhận ra điều đó ngay lập tức—

Jane đã từ bỏ hy vọng.

“Đối tượng có vẻ chấp nhận liên minh,” một giọng nói vang lên phía sau.

“Có lẽ cô đã làm đúng khi rút lui.”

Kao không đáp.

Cô nhìn thấy bàn tay Jane đặt lên tay người đàn ông kia—

không siết chặt.

Không né tránh.

Một cái nắm tay đúng mực.

Không cảm xúc.

Tim Kao đau đến mức gần như không thở được.

Giữa buổi tiệc, Jane bước ra ban công.

Thành phố trải dài dưới ánh đèn.

Gió đêm lạnh, nhưng dễ chịu hơn bầu không khí ngột ngạt bên trong.

“Cô Methika.”

Jane quay lại.

Người đàn ông đứng sau lưng cô không phải vị hôn phu.

Là một gương mặt xa lạ—nhưng ánh mắt thì không.

Nguy hiểm.

“Cô nghĩ mình an toàn vì liên minh sao?”

Hắn cười khẽ.

“Có những món nợ không giải quyết bằng tiệc rượu.”

Jane lùi lại nửa bước.

Và trong khoảnh khắc ấy—

một bản năng rất quen thuộc trỗi dậy.

Cô nhìn quanh.

Tại sao mình lại nghĩ đến chị ấy?

Ở phòng theo dõi, Kao bật đứng dậy.

“Có người tiếp cận Jane ngoài kế hoạch,” cô nói gấp.

“Tôi cần ra ngoài.”

“Không được,” cấp trên chặn lại.

“Cô không còn trong nhiệm vụ.”

Kao tháo tai nghe.

“Vậy thì tôi không xin phép nữa.”

Cô rời đi.

Không vũ khí.

Không hỗ trợ.

Chỉ có một điều duy nhất dẫn đường—

Jane đang gặp nguy hiểm.

Khi Kao xuất hiện ở hành lang ban công, Jane đang bị dồn sát lan can.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau—

Jane chết lặng.

“Chị…?”

Giọng cô vỡ ra rất khẽ.

Kao không nói gì.

Chỉ kéo Jane ra sau lưng mình.

“Đi đi,” Kao nói với kẻ kia, giọng lạnh đến mức không còn nhân tính.

“Trước khi mọi thứ vượt quá giới hạn.”

Hắn chửi thề rồi rút lui.

Không còn ai.

Chỉ còn hai người đứng giữa gió đêm.

Jane nhìn Kao, đôi mắt đỏ nhưng không khóc.

“Em tưởng,” Jane nói chậm rãi,

“chị sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”

Kao mở miệng—

rồi khép lại.

“Em xin lỗi,” Jane cười nhạt.

“Em quên mất… chị không có lý do để ở đây.”

Câu nói ấy đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Kao siết tay.

“Jane—”

“Đừng nói gì cả,” Jane ngắt lời.

“Nếu chị đến để cứu em… thì cảm ơn.”

Jane lùi lại.

“Nhưng nếu chị đến vì còn coi em là nhiệm vụ,”

“thì xin chị—đừng bước thêm bước nào nữa.”

Jane quay lưng, bước vào ánh đèn tiệc.

Để lại Kao đứng một mình giữa gió đêm,

lần đầu tiên hiểu ra—

Không phải Jane đẩy cô ra xa.

Mà là chính cô đã khiến Jane học cách không chờ đợi nữa.
 
[Kaojane_Janekao]Người Em Tin Tưởng
CHƯƠNG 7: EM CHỌN CÁCH BUÔNG TAY


Jane đứng trước cửa sổ phòng ngủ, ánh sáng buổi sáng chiếu lên gương mặt nhợt nhạt.

Thành phố vẫn ồn ào như mọi ngày.

Không ai biết đêm qua cô đã đứng giữa ranh giới sống chết.

Không ai biết người duy nhất cô muốn nhìn thấy… lại là người không thuộc về thế giới này.

Jane áp trán lên mặt kính.

Kao Supassra.

Cái tên ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một vết xước không chịu lành.

Jane đã nghĩ rất nhiều trong đêm.

Về những lần Kao im lặng.

Về ánh mắt tránh né.

Về cách chị luôn đứng ở rìa thế giới của cô.

Và cuối cùng, Jane hiểu ra một điều đau đớn:

Từ đầu đến cuối, chỉ có mình cô bước vào câu chuyện này bằng trái tim.

“Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Cha Jane ngồi đối diện cô trong phòng làm việc.

Jane gật đầu.

“Con đồng ý hôn ước.”

Câu nói nhẹ như gió, nhưng rơi xuống bàn gỗ nghe nặng nề.

Người đàn ông trầm ngâm vài giây rồi thở ra.

“Cha biết con không thích.”

Jane mỉm cười.

“Không sao.

Con quen rồi.”

Cha cô không nhìn thấy đôi tay Jane đang siết chặt dưới bàn.

Ở một nơi khác, Kao bị đình chỉ nhiệm vụ.

“Cô đã phá vỡ quy trình,” cấp trên nói lạnh lùng.

“Xông vào hiện trường không có lệnh.”

“Tôi không hối hận.”

“Cô sẽ bị rút khỏi chuyên án Methika.”

Kao ngẩng lên.

“Không.”

“Đây không phải đề nghị.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Cuối cùng, vị chỉ huy nói chậm rãi:

“Cô đã quá cảm tính.”

Kao cười nhạt.

“Nếu không có cảm tính, Jane đã gặp chuyện tối qua.”

Không ai đáp lại.

Kao rời khỏi trụ sở với một quyết định mà chính cô cũng không biết là đúng hay sai:

Cô đã mất quyền tiếp cận Jane.

Jane chuẩn bị cho buổi ra mắt chính thức của hôn ước.

Mái tóc được uốn nhẹ.

Trang sức tinh giản.

Gương mặt hoàn hảo không tì vết.

Người trợ lý hỏi nhỏ:

“Cô ổn chứ?”

Jane gật đầu.

Cô nhìn mình trong gương.

Cô gái phản chiếu lại đó rất xinh đẹp.

Chỉ là…

ánh mắt đã không còn chờ đợi nữa.

Buổi họp báo diễn ra nhanh chóng.

Máy ảnh chớp liên tục.

Hai gia tộc đứng cạnh nhau.

Jane khoác tay vị hôn phu.

Một cái khoác tay lịch sự.

Không thân mật.

Không xa cách.

Khi phóng viên hỏi:

“Cô Methika, cô có thể chia sẻ cảm xúc về cuộc hôn nhân sắp tới không?”

Jane im lặng một giây.

Rồi cô trả lời:

“Tôi tin đây là lựa chọn phù hợp cho tương lai.”

Không nói hạnh phúc.

Không nói tình yêu.

Chỉ là… phù hợp.

Ở một quán cà phê nhỏ gần đó, Kao nhìn màn hình TV.

Cô thấy Jane.

Thấy nụ cười xã giao.

Thấy bàn tay đặt lên cánh tay người khác.

Kao quay mặt đi.

Cổ họng nghẹn cứng.

Vậy là Jane đã chọn con đường an toàn.

Vậy là cô đã đến quá muộn.

Đêm đó, Jane nhận được một phong thư không người gửi.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Nếu cô muốn rút lui, tôi có thể giúp.”

Jane đọc xong, xé vụn.

Cô ngồi xuống giường.

Lần đầu tiên sau rất lâu, nước mắt rơi.

“Em đã chọn rồi, Kao.”

Jane thì thầm trong căn phòng trống.

“Em chọn buông tay chị… trước khi chị kịp bỏ em lần nữa.”
 
Back
Top Bottom