NHẬT KÍ KẺ ĐỒNG HÀNH
Ngày 16 tháng 8 năm 1602 tại Iceland.
Trước khi bắt đầu, tôi muốn hỏi bạn một câu.
Bạn tin vào ma quỷ chứ?
Nếu là tôi, câu trả lời sẽ là có.
Và để chứng minh, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện từng xảy ra trong quá khứ.
16:30.
Chiếc xe ngựa dừng lại trước một chiếc cổng lớn ở Transilvania.
Một chàng trai trẻ trông khoảng 20 tuổi bước xuống khỏi xe.
Hướng về phía chiếc cổng, cậu mang theo một nhiệm vụ tối quan trọng của Giáo hội- Tìm gặp Kiva đệ tam.
Cậu tin rằng với tờ giới thiệu của Giáo hội của các hiệp sĩ cùng với học vị pháp sư cấp 5 của mình, cậu sẽ được tiếp đón một cách trịnh trọng.
Nhưng không.
Đời không như là mơ.
Ngày khi bước qua cánh cổng và hướng vào toà lâu đài, cậu nhận ra rằng không ai quan tâm tới cậu có hay không trên khoảng sân rộng lớn kia.
Ngay cả bộ lễ phục màu bạch kim của pháp sư cấp 5, một bộ đồ có thể nói nó chỉ xếp sau bộ vương bào của các hoàng đế về sự lấp lánh củng không khiến cậu nổi bật hơn.
Chợt cậu nhìn thấy bên góc sân, dưới mái hiên của một hành lang dài nối 2 phần của toà lâu đài, một người đàn ông đứng ở đó.
Ông ta nhìn chằm chằm vào cậu rồi từ từ bước lại gần.
- Chắc cậu là người của giáo hội?
Ông ta cất giọng.
- Thưa vâng.
Cậu đáp trong lo lắng.
Nhìn ông ta, cậu pháp sư trẻ mất hết can đảm.
Người đàn ông ấy nôm chừng 40 tuổi.
Một bộ râu quai nón phủ lên nữa khuôn mặt đã pha nét phong sương của ông ta.
Đôi mắt sáng như mắt điều hâu loé lên một sự lạnh lùng đến tột độ.
- Tôi là Kiva, Nicolas Kiva.
Cậu không cần phải e dè như thế.
Cứ thoải mái lên.
Tôi không phải mấy cục đá ở Gadilon đâu.
Mà nhân tiện, tôi là Domono Kiva.
Kiva đời thứ 3.
Còn cậu tên gì?
Nói đến đây, ông ta làm cậu giật mình.
Đây là lần đầu tiên có người dám gọi giáo hội là mấy cục đá.
Và ngạc nhiên hơn khi câu nói ấy phát ra từ miệng của Kiva, một người đức cao vọng trọng.
Một người tưởng chừng có thể tôn thờ Giáo hội như một đấng toàn năng.
Một quý tộc.
Chàng trai kia băng khoăn.
- Tôi không nghĩ là một quý tộc có danh tiếng, một hiệp sĩ cao quý như ông lại có thể gọi Giáo hội là cục đá đấy.
- Thế không gọi họ là những cục đá thì là gì?
Bọn họ luôn luôn lạnh lùng, luôn luôn tàn nhẫn.
Có khi họ còn tàn nhẫn hơn cả bọn ác quỷ ngoài kia kìa.
Mà cậu tên gì nhỉ?
- Jack
Vừa nói, vị hiệp sĩ kia vừa đắt chàng trai đi dọc một hành lang dài được lót bằng đá phiến.
Đến một cánh cửa lớn cuối hành lang.
Một cánh cửa được chạm trổ hình ảnh một cuộc chiến nào đó.
Đến đây, vị hiệp sĩ cất tiếng.
- Để xem cậu giỏi đến chừng nào mà họ cử cậu đến đây.
Nói xong, ông ta từ từ mở cánh cửa.
Cậu bước vào trong.
Quan sát xung quanh, cậu thấy sởn gai óc với những thứ trong căn phòng này.
Một chiếc bàn nhỏ, bên trên là các dụng cụ tra tấn mang rợ và kì lạ nhất mà cậu từng thấy: 5 6 con dao gì đó, đặt cạnh là một bó tỏi.
Vài ba chiếc cọc đặt gần một cái búa to đùng.
Một tá kẹp các loại và chiếc thao hứng đầy máu.
- Tôi không lấy làm lạ khi cậu nhìn vào đóng đó.
Nhưng thứ cậu cần lo ngày hôm nay là đây.
Vừa nói, ông ta lột một chiếc bao tải ở giữa phòng ra.
Đó chỉ là một cải bao tải bình thường.
Ít nhất là cho đến khi nó được lột ra.
Thứ bên dưới khiến cho Jack giật phắng người.
Đó là một thứ khiến ta vừa sợ hãi vừa cảm thấy kinh tởm.
Bên dưới chiếc bao kia là một con người.
Nhưng... biết có nên gọi nó là một con người hay không.
Đã của y xanh xao và nhăn nheo lại.
Lớp da ấy phủ lên một bộ xương nhỏ bé, cao chừng 2/3 người bình thường.
Gương mặt y tiều tuỵ, hóp lại để lộ đôi gò má cao cùng đôi mắt đen đặc, lồi ra.
- Đáng sợ chứ.
Nhiệm vụ của cậu là moi được chút gì đó thông tin.
Ngài Kiva nói với Jack.
- Tôi đã dùng hết mọi biện pháp từ đánh đập, đóng đinh, nung sắt nhưng chẵn được gì.
Tôi mong là cậu có thể.
Nói đến đây, Jack nhìn lại tên đấy.
Đầu hắn đầy vết sưng, vết bỏng.
Da ở tay, chân và cả thân hình hắn đầy các lằn đỏ do bị đánh đập.
Jack nuốt nước bọt, đi đến gần hắn.
Thật lòng, cậu biết đây là lần đầu tiên cậu là việc này.
- Cẩn thận.
Hắn là một Fangire.- Ngài Kiva nói thêm.- Và nếu bị cắn... tôi...sẽ... giết cậu.
Jack đứng trước tên Fangire kia.
Hai tay cậu đặt lên tráng hắn.
Miệng cậu bắt đầu niệm chú.
| Ум.
Веди нас к источнику знаний.
И знание ведет нас к последнему месту истины.|
Tên Fangire bắt đầu run rẩy.
Miệng hắn lấp bấp nhưng không thốt ra lời.
Mấy mạch máu trên tráng hắn bắt đầu phòng to lên.
Nhưng củng chỉ dừng lại như thế không gì thêm.
Chàng pháp sư của ta buôn một tay ra.
Cậu cho tay vào túi áo, lấy ra một mẩu giấy.
Cậu dán mẩu giấy ấy lên đỉnh đầu của hắn.
Rồi cậu đọc to một câu chú khác.
| На самом деле, вы будете светом ума, и я буду копать глубоко там, где похоронен секрет|
Đến đây, tên Fangire kia bắt đầu co giật, hắn cùng chiếc ghế của mình ngã xuống sàn.
Miệng trào bọt.
Jack mất hết bình tĩnh.
Cậu đè hắn ra sàn.
Tự cắn lấy máu từ ngón tay.
Cậu vẽ một con mắt lên trán hắn và một con lên trán mình.
Cậu gào to câu chú khác.
|Тьма - место дурака.
Я разорву тебя на сто частей.
Я убью тебя светом неба.
Я сделаю все, чтобы найти правду.
Расскажи мне все секреты о том, как тьма сжимается до рассвета.
И мы увидим, где царит свет истины|
Đôi mắt của con quỷ bắt đầu chảy máu.
Miệng hắn bắt đầu cất tiếng.
Một giọng nói khàn và nhỏ nhưng nó lại khiến con người ta phải sợ hải.
- Khi dòng máu kia đổ xuống, và những kẻ hiến tế kêu gào đau đớn trước lúc bị nấu thành cao.
Nó sẽ trở lại.
Thứ bảo vệ chúng ta khỏi tia nắng lúc bình minh.
Thứ sẽ đỡ trái tim khỏi mủi cọc của ngươi.
Và hậu duệ của Dracula sẽ khoát nó lên người.
Kẻ nằm giữa hai đầu chiến tuyến.
Nói đến đây, đôi mắt hắn đờ ra rồi hắn tắt thở.
Jack đứng dậy.
Phủi sạch bộ quần áo.
Cậu nhìn sang Kiva.
- Ngài thấy thế nào?
Nhiêu đó đủ chứ.
- Không hổ danh là pháp sư cấp 5 của giáo hội.
- Nhưng...
Hậu duệ của Dracula là ai?
Và 2 đầu chiến tuyến là sao?
Tôi không hiểu.
- Cậu không cần phải hiểu.
Tôi sẽ tìm hiểu sau.
Giờ, tôi sẽ cho người dẫn cậu về phòng mình.
Cả 2 bước ra khỏi căn ngục.
Có vẻ Jack khá nhẹ nhỏm và thở phào sau trải nghiệm vừa rồi.
Vừa vào tới phòng mình, cậu liền ngã xuống giường và đánh một giấc ngon lành.
Trong khi đó, người cùng cậu trong căn ngục vừa rồi lại không được thoải mái cho lắm.
Nicolas ngồi trầm ngâm trong căn phòng tối.
Trước mặt ông, trên chiếc bàn gỗ, cây nến trắng sắp tàn sau một đêm không tắt.
Ông thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi trăng rằm đang khuất sau những án mây xa.
- Cuối cùng, ngày ấy cũng sẽ tới.
Ngoài kia, bầy dơi đang kéo nhau về hang.