Khác [Kamen Rider Kiva] KIVA-The Legend Of Emperor

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
219216659-256-k972414.jpg

[Kamen Rider Kiva] Kiva-The Legend Of Emperor
Tác giả: vitalyte
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

That's i a fantic novel



vimpire​
 
Có thể bạn cũng thích
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • A LITTLE STORY ABOUT OUR LEGENDS
  • The fall of the Soviet Union
  • Secret of Above
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • Kamen Rider Farzo
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Kamen Rider Kiva] Kiva-The Legend Of Emperor
    Giấc mơ


    Wataru bước lên cầu thang, đi thẳng đến một hành lang bằng cẩm thạch.

    Xung quanh anh là bóng tối- thứ bóng tối cô đặc, thuần khiết.

    Chỉ mình Wataru trên hành lang đó cùng vs ngọn đèn cầy loe lói không đủ để xuyên qua lớp bóng tối kia.

    Lạnh!

    Lạnh quá!

    Cái lạnh đến thấu xương.

    Dù ngoài trời hiện tại là mùa hè nhưng trong hành lang này lại lạnh đến thấu xương.

    Không!

    Cái lạnh này không phải là nhiệt độ.

    Chắc chắn là vậy.

    Nó là sự im lặng.

    Một sự im lặng đến đáng sợ.

    Một sự im lặng đến lạnh sống lưng.

    -Đây là đâu?

    Wataru tự hỏi.

    Nơi này anh chưa đến bao giờ.

    Chắc chắn vậy.

    Nhưng nơi này lại mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc.

    Giống như... mình đã ở đây vậy.

    -Kìa!

    Wataru thốt lên.

    Anh chạy đến thứ mình vừa thấy-một đốm sáng.

    Nhưng rồi anh dừng lại.

    Đó là một cánh cửa.

    Và đốm sáng kia hắt ra từ cánh cửa.

    Wataru nhình kỉ cánh cửa.

    Một cánh cửa to bằng gỗ màu nâu bóng loáng và bên dưới là một tay nắm cửa bằng vàng sáng loáng.

    Bên trên tay nắm cửa được trang trí bằng những hoạ tiết kì lạ.

    Một dơi, một toà tháp, một đoá hoa hồng.

    Bỗng một âm thanh ghê rợn phát ra từ trong căng phòng khiến Wataru phải chú ý.

    Đó là tiếng thét, tiếng khóc ai oán của một người đàn bà.

    Nghe tiếng khóc, Wataru chạy vào.

    Đập vào mắt cậu là một cảnh tượng còn đáng sợ hơn những cuốn phim cậu đã xem.

    Trong căn phòng rộng đầy ánh sáng chỉ có 3 người.

    Không.

    Không phải 3 người.

    Wataru nhìn kỉ lại.

    Ở trong căn phòng ấy chỉ có 2 người, một con sói và... một xác chết.

    Người đàn bà đang quỳ khóc thảm thương.

    2 chân bà bị xích lại.

    2 tay của người đàn bà ấy lại đang bị cái gông sắt kia gông lại.

    "Bà ấy đang khóc sao?"

    Wataru tự hỏi.

    Bỗng người đàn ông cất tiếng :

    -Đó là cái giá phải trả cho việc phản bội ta.

    Giọng nói của ông ta lạnh lùng đến mức mọi thứ xung quanh có thể đông cứng lại.

    -Nhưng có cần phải như vậy không?

    Có phải giết nó không?

    Nó... nó còn quá nhỏ.

    Nó chẳng có tội gì hết.

    Người đàn bà nấc trong đầu khổ.

    -Lỗi của nó là sinh ra trên thế giới này.

    Lỗi của nó là mang dòng máu đấy.

    Và đó là việc phải làm để bảo đảm sự thuần khiết cho dòng tộc Fangire ta.

    Ngươi hiểu chứ.

    Đến bây giờ Wataru mới để ý đến cái xác kia.

    Đó là cái xác của một đứa trẻ tầm 1 tuổi.

    Khuông mặt trắng bệt do mất máu.

    Bên dưới cổ là một đường rạch cắt ngang động mạch chủ.

    Máu từ cổ đứa bé chảy xuống, nhuộm đỏ cả chiếc khăng đang quấn lấy nó.

    Bên cạnh đứa bé, con sói kia đang liếm láp dòng máu chảy ra từ cổ đứa bé.

    Một cảnh tượng rùng mình.

    -Nó... nó chịu đủ rồi!

    Buông tha cho nó đi.

    Người đàn bà van xin trong tuyệt vọng.

    -Không!

    Chưa đủ đâu.

    Ta phải đảm bảo rằng nó không thể sống dậy một lần nào nữa.

    Nói xong người đàn ông huýt một tiếng sáo dài.

    -KHÔNGGGGGGGGG!

    Người đàn bà hét lên trong lúc còn sói cắn phập một cái.

    Toàn bộ nội tạng của đứa trẻ nằm gọn trong miệng con sói.

    Cả căn phòng tràn ngập mùi tanh của máu.

    Khuông mặt người đàn bà be bét máu.

    Bà ngã xuống trong tuyệt vọng.

    Bà đâu khổ trong tột cùng

    -HAHAHAHAHAHAHA!

    Người đàn ông kia cười trong mạng rợ.

    Đáng sợ!

    Đáng sợ quá!

    Tiếng khóc của người đàn bà, tiếng sói hú, tiếng cười của người đàn ông trộn lẫn vào nhau khiến đầu của Wataru đang nhức như búa bổ.

    Bỗng...

    -Rennnnnnng

    Tiếng đồng hồ vang lên kéo Wataru ra khỏi cơn ác mộng.

    Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Hôm nay, trời lại nắng.

    Nắng hè đang sửi ấm cậu khỏi cái lạnh của đêm qua.

    Nhìn bầu trời xanh kia, cậu tự nghĩ

    -Mình có mơ lại nó lần nào nữa không?
     
    [Kamen Rider Kiva] Kiva-The Legend Of Emperor
    Quyển sách cổ


    Bầu trời hôm nay đẹp thật.

    Bầu trời mùa hè trong và xanh đến khó tả.

    Đã lâu rồi Wataru chưa nhìn lên bầu trời, ít nhất là từ khi cậu bắt đầu công việc hè của mình.

    Công việc của cậu là làm bồi bàn tại một tiệm cafe nhỏ nhưng nằm ngay trung tâm thành phố.

    Cậu có thói quen hay đếm số bước chân của mình khi cuốc bộ trên đường đi làm.

    Nhưng hôm nay cậu đã quến bén điều đó.

    Cậu đang suy nghĩ về giấc mơ tối qua.

    Những giấc mơ kì lạ đã xuất hiện trong đầu cậu đã gần một tháng nay.

    Nhưng những lần trước cậu chỉ mơ về cái hành lang tối om, lạnh giá còn căn phỏng kia chỉ mới xuất hiện lần đầu và cậu cứ nghĩ về nó:" Người đàn bà kia là ai?

    Cái xác là như thế nào?

    Bà ta và cái xác có liên quan gì đến người đàn ông kia?".

    Những câu hỏi như thế cứ mãi xuất hiện trong.

    đầu cậu cùng với đó là hình ảnh cải miệng be bét máu của con chó.

    Nó thật đáng sợ.

    Bỗng...RẦM!

    Wataru đâm xầm vào cái gì đó.

    Ngước lên, cậưới chợt nhận ra mình vừa đâm vào thứ gì.

    Và thứ gì đó chính là cánh cửa quán cafe nơi cậu làm việc.

    Một cánh cửa nhỏ của một quán cafe cổ kính.

    Mở cửa bước vào quán, cậu thở dài.

    Quán của cậu không quá đông khách nhưng cũng không phải quá ế ẩm.

    Nhưng lúc nào trong quán cũng có những kẻ kì dị túc trực ở đấy: một lão già quái gỡ gần 80 tuổi, một tên lập dị lúc nào cũng mặc măng\-tô dày cộm dù ngoài trời gần 30°c, một tên hình như bị thần kinh nhẹ khi gần 30 tuổi vẫn còn mặc kiểu đồng phục của mấy đứa cấp một.

    Nhưng cậu chợt nở một nụ cười hạnh phúc.

    Ở chiếc bàn gần quầy bar, một cô gái đang ngồi đọc sách.

    Cô gái đó là Minh\- Tuệ Minh, một cô gái đến từ Việt Nam.

    Chẳng biết từ bao giờ, Wataru lại cảm nắng cô ấy.

    Khoác chiếc tạp dề lên, cậu bước đến trước mặt Tuệ Minh, cất tiếng:

    \-Cậu muốn uống như mọi khi chứ.

    \-Làm phiền cậu.

    Cảm ơn.

    \-Không có gì.

    Wataru vui vẻ đáp.

    Đối với cậu, dù chỉ dăm ba câu ngắn ngủi như thế cũng khiến cậu thấy hạnh phúc trước một cuộc sống đầy sự đau thương của cậu.

    Wataru sinh ra và lớn lên...À không!

    Cậu sinh ra trong một gia đình khá kì lạ khi cha của cậu là một nhạc sĩ kim thám tử.

    Trong khi đó, không ai biết rõ mẹ của cậu là ai và cha mẹ của cậu gặp nhau như thế nào.

    Họ hàng của cậu chỉ biết sau 3 năm lưu diễn ở nước ngoài, cha cậu bế cậu về nước và gửi gắm cậu cho họ hàng.

    3 tháng sau, cha cậu bị giết.

    Cậu được giá đình bác cậu nhận nuôi.

    Những tưởng thế là mọi đau thương trong cuộc đờ của cậu đã chấm dứt thì năm cậu 10 tuổi, cả bác trai và bác gái của cậu đều chết trong một tai nạn giao thông.

    Trở lại quán cafe, Wataru mang nước ra cho Tuệ Minh, cậu khẽ liếc xuống quyển sách của Minh đang đọc.

    Bỗng cậu giật mình.

    Trong quyển sách chính là kí hiệu mà cậu đã thấy trong giấc mơ.

    Hình ảnh toà tháp và đoá hoa hồng giống như trên cái tay nắm cửa tối qua.

    Cậu tò mò hỏi:

    \-Quyển sách này là gì vậy?

    \-À!

    Nó là một quyển sách cổ anh tớ tìm được ở ở châu Âu.

    Cậu muốn tớ đọc thử chứ?

    \-Chắc chắn rồi.

    Wataru trả lời.

    Và Tuệ Minh bắt đầu đọc.

    Transilvania, ngày 20 tháng 3 năm 1562

    Kính gửi, Giáo hội của các hiệp sĩ

    Tôi khá quan ngại về những gì đã và đang xảy ra ở vùng đất của tôi.

    Các vị nói sẽ cử người giải quyết nhưng đã 3 tháng rồi tôi vẫn chưa thấy các vị có động thái gì trong khi hàng chục vụ án mạng cũng như cả trăm vụ mất tích đang xảy ra hàng ngày.

    Nghe qua sẽ chẳng thấy liên quan gì đến các ngài nhưng có những chi tiết mà các vị phải quan tâm tới.

    Hầu hết các xác chết được tìm thấy đều có một điểm chung.

    Tất cả đều có 2 vết đâm ở 2 bên cổ.

    Ngoại trừ một vài xác chết còn có thêm kí hiệu hình toà tháp và đoá hoa hồng ở ngực trái.

    Họ bị cắt cổ và bị xiêng ngược và các cọc gỗ.

    Tôi chưa từng biết kẻ nào có khả năng gây ra các vụ án thế này ở Transilvania bao giờ và tôi mong các vị có thể cử người đến điều tra vì binh lính địa phương đã bó tay với những manh mối của mình.

    Mong các vị hồi âm

    Bá tước vùng Transilvania.

    _________________________________

    -Ôi ghê thật.

    Wataru nói.

    -Nhưng nó mới là một phần nhỏ thôi.

    Cậu muốn đọc nó chứ?

    Tớ cho cậu mượn

    -Oh!

    Thật chứ

    -Sure.

    -Thế thì làm phiền cậu.

    Wataru mừng như mở hội.

    Cậu nghĩ với cuốn sách, cậu có thể tìm ra thứ gì đó liên quan đến những giấc mơ của cậu.

    Tối hôm đó, Wataru thức trọn đêm để đọc quyển sách ảnh mượn của Tuệ Minh.

    Cậu mở từng trang sách, đọc kĩ từng đoạn, nghiền ngẫm kĩ từng dòng.

    Bỗng, cậu dừng lại ở một trang sách đặc biệt.

    Tự đề của trang sách:" Báo cáo về hội tu sĩ núi Vidrania.

    Núi Vidrania, Transilvania, ngày 6 tháng 6 năm 1562

    Kính gửi, Giáo hội của các hiệp sĩ

    BÁO CÁO VỀ HỘI TU SĨ NÚI VIDRANIA

    Nhận được lệnh điều phối của Giáo hội, tôi\- Hiệp sĩ Kiva đệ tam đã gấp rút đến Transilvania.

    Qua điều tra, tôi phát hiện ra khá nhiều điều kì lạ mà các ngài sẽ thấy hứng thú.

    \+ Thứ nhất, mọi vụ án mạng, mọi vụ mất tích đều liên quan đến một hội kín kì lạ mang tên "Hội tụ sĩ vì hoàng đế tối cao của Fangire".

    Đây là một hội kín có trụ sở ở lưng chừng núi Vidrania thuộc lãnh thổ Transilvania và cách thủ đô Palodon 200 dặm về phía bắc.

    Tôi nghi ngờ hội kín này có liên quan mật thiết đến bá tước Dracula, một ác quỷ sống 200 năm trước.

    Biểu tượng của bọn chúng là toà tháp và đoá hoá hồng.

    \+ Thứ hai, tôi phát hiện hội kín này đang âm thầm tạo ra thứ vũ khí mới và nguyên liệu là những người mất tích.

    Tôi khá quang ngại nó có liên quan đến phép thuật hắc ám.

    Thứ mà giáo hội các ngài đã và đang cấm trong là phép.

    Đó là những manh mối tôi tìm được trong 2 tháng qua.

    Mong các ngài có câu trả lời cho tất cả.

    Hiệp sĩ của các ngài

    KIVA đệ tam

    ______________________________________

    Wataru bỏ quyển sách xuống và nhìn lên đồng hồ.

    11:11

    \-Mình thức quá lâu rồi.

    Cậu lên giường và nhắm mắt lại.

    Nhưng cậu vẫn không thể nhắm mắt.

    Những suy nghĩ về Hội kín kia, về vị hiệp sĩ nọ và cả biểu tượng toà tháp và đoá hoa hồng ngăng cậu nhắm mắt.

    Nhưng sự mệt mỏi của một con người bình thường sau một ngày mệt mỏi cuối cùng cũng kéo cậu vào giấc ngủ.

    Và rồi, hình ảnh về căn phòng ngày hôm qua từ từ hiện lên trong giấc mơ của mình.
     
    [Kamen Rider Kiva] Kiva-The Legend Of Emperor
    Gia đình, hiệp sĩ và bề tôi của quỷ


    Mờ.

    Mờ quá.

    Khung cảnh trước mắt Wataru mờ mịt.

    Bỗng

    \-Cạnh cạch cạch.

    Wataru hướng về phía phát ra âm thanh.

    Kẹt...ẹt...ẹt!.

    Một cánh cửa mở ra.

    Một tia sáng loé lên.

    Không.

    Không chỉ là một tia sáng.

    Wataru nheo mắt lại nhìn thật kĩ.

    Đó là một chiếc đèn dầu được cầm bởi một người phụ nữ.

    \-Bà ta là...

    Wataru lẩm nhẩm.

    Cậu nhớ bà ta.

    Người phụ nữ ấy chính là người trong giấc mơ hôm trước của cậu.

    Nhưng Wataru lại không thấy bất kì sự đau khổ, tổn thương nào trên khuôn mặt bà ta giống như hôm trước.

    Mà ngược lại, trong ánh mắt của người phụ nữ ấy lại ánh lên một sự hạnh phúc, một sự ấm áp.

    Người phụ nữ đặt cây đèn xuống bàn.

    Bà chậm rãi bước đến góc phòng.

    Wataru nhìn theo bước chân của bà ta.

    Ở góc phòng ấy là một chiếc nôi nhỏ nhưng được chạm khắc cực kì tỉ mỉ.

    Bên trên thành nôi là một biểu tượng kì lạ.

    Không giống như biểu tượng mà giấc mơ trước cậu nhìn thấy. cũng là hình ảnh của một con dơi nhưng trong hiền lành hơn.

    2 bên cánh của con dơi lại có 2 đoá bách hợp cách điệu nữa chứ.

    Người đàn bà kia đưa 2 tay vào chiếc nôi.

    Bà bế lên một đứa trẻ.

    -Ngủ ngoan nhé!

    Wataru.

    Wataru giật phắng người.

    Wa...wa...wataru chẳng phải tên mình sao.

    Cậu cố định thần lại tự nhủ:

    -Chỉ là trùng hộp thôi.

    Đứa bé đó chắc không phải mình đâu.

    Nhưng...

    đây là giấc mơ của cậu.

    Nếu không phải cậu vậy còn ai nữa chứ.

    Dù vậy cậu vận tiếp tục bình tĩnh theo dõi giấc mơ này.

    -Cạch cạch cạch.

    Có tiếng bước chân bước vào căn phòng.

    Đó là một người đàn ông cao và gầy.

    Ông khoát lên người một tấm áo choàng màu nâu.

    Tay trái của ông cầm một hộp đàn violin phủ da màu xám đen.

    Wataru nhìn thấy ông ta lẫn chiếc hộp đều rất quen thuộc nhưng không nhớ mình từng nhìn thấy nó ở đâu.

    Người đàn ông cất tiếng.

    Một giọng nói ấm ám nhưng đầy dịu dàng.

    Một giọng nói mà theo Wataru, nó có thể ôm trọn và vỗ về cậu.

    -Con trai ta ngoan thế nhỉ.

    -Coi chừng Wataru giật mình.

    Người phụ nữ thủ thỉ đáp.

    Người đàn ông tiến lại gần chiếc nôi.

    -Ta xin lỗi, con trai.

    Vừa nói, ông vừa đặt một vật gì đó lên ngực đứa bé.

    Wataru nhìn vào.

    Đó...đó là sợi dây chuyền của cậu.

    Vậy...vậy đây là cha mẹ của cậu?

    -King không biết nàng ở đây à?

    Người đàn ồng nói.

    -Không!

    Trước khi ta đến, ta đã ếm một lá bùa ngủ trong lâu đài rồi.

    Hắn sẽ không hay biết gì đâu.

    -Vậy thì tốt.

    Nhưng...

    Giọng người đàn ông trầm xuống

    -Ta không biết có nên nói việc này với nàng không?

    -Chuyện gì?

    -Ta được tổ chức điều đến châu Âu một thời gian.

    Có thể sẽ rất lâu.

    Ta nghĩ nàng nên gửi Wataru vào tu viện phía đông.

    Giám mục Sirius sẽ thay ta bảo vệ nó.

    Ta sợ nếu không có ta ở đây Wataru và nàng sẽ gặp nguy hiểm.

    Không biết khi nào King sẽ biết chuyện này.

    -Ta hiểu mà.

    Người phụ nữ vữa nói, vừa đặt đứa bé trở lại nôi.

    Cả hai người nhìn nhau rồi nhìn đứa trẻ.

    Đến bây giờ, Wataru mới có cơ hội nhìn kĩ 2 người họ.

    Người phụ nữ có một khuôn mặt thanh tú cùng đôi mắt hút hồn, có thể dễ dàng làm con người ta say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Mái tóc nâu của bà trong rất hợp với đôi môi nhỏ màu đỏ máu.

    Còn người đàn ông kia lại có một khuôn mặt gầy gò, khắc khổ nhưng toát nên một vẻ dịu dàng ấm áp.

    Bổng, Wataru nghe thấy tiếng gọi mình

    -Dậy!

    Dậy!

    Wataru dậy mau.

    Wataru mở mắt.

    Đứng bên cạnh giường cậu hiện tại là Kaitou- anh họ cậu.

    Kể từ ngày cha cậu mất, cậu được một tay Kaitou nuôi nấng.

    Wataru mệt mỏi rời khỏi giường.

    Mắt vẫn chưa thật sự mở, miệng vẫn còn ngáp dài

    -Em thiệt tình - Kaitou phàn nàng- rõ biết hôm nay là ngày giỗ của cha em vậy mà em có thể ngủ được à.

    Wataru nhìn lên quyển lịch tường.

    Tờ lịch ghi: 26-3-2021.

    Wataru hốt hoảng.

    -Ấy chết!

    Hôm nay ngày giỗ 13 năm này ba mất.

    Sao em có thể quên thế nhở.

    để

    Quả thật, cậu đã chuẩn bị rất nhiều thứ từ tuần trước cho hôm nay.

    Nhưng có lẽ, Quyển sách ngày hôm qua khiến cậu quên bén đi chuyện này.

    Wataru bước ra khỏi nhà.

    Chiếc xe của Kaitou đang đậu trước sân.

    Nó là chiếc xe đẹp, theo Wataru là vậy.

    Nó được phủ một chiếc áo sơn màu đỏ thật sự nổi bật.

    Tuy nhiên, cậu lại không thích một thứ trên chiếc xe này.

    Đó là hình vẽ một cây thập tự giá trước mui xe.

    Dù không theo bất kì tôn giáo nào và luôn có cách nhìn bình đẳng với mọi tất cả nhưng cây thập giá kia lại khiến Wataru cảm giác nó không thuộc về nhà cậu nữa.

    Kaitou thì không thấy vậy.

    Cậu khá thoải mái khi chiếc xe của mình có một hình ảnh như vậy.

    Dù gì cậu cũng là người phục vụ cho giáo hội.

    15:30.

    Chiếc xe của Wataru chạy qua một cánh rừng và đừng lại ở một khoảng đất trống.

    Đúng hơn thì nó là một nghĩ trang dành cho người theo đạo.

    Wataru và anh họ dừng lại ở một dãy mộ.

    Bên trên 3 tấm bia lần lượt là Takeshi Otoya, Mỉe Kanto và Shikamaru Otoya.

    Dọn hết mớ cỏ trên mộ, lau chùi lại mấy tấm bia, Wataru ngồi xuống bên cạnh tấm bia ghi Shikamaru Otoya.

    Đó là cha của cậu.

    Cha cậu mất năm cậu 3 tuổi, mẹ cậu trong khi mẹ cậu mất tích khi cậu vừa được sinh ra trong vài tháng.

    Wataru cắm 1 bó bách hợp trắng và bình hoa củ ở gốc.

    Lúc sinh thời, cha cậu rất thích loài hoa này.

    Wataru nhìn sang anh mình lúc này đang đứng trước mộ cha mẹ mình.

    -Anh ta lẩm nhẩm gì thế?

    Cứ mỏi khi đi viếng mộ, Wataru đều thấy Kaitou lẩm nhẩm gì đấy.

    17:12.

    Wataru và anh trai mình bước về phía chiếc xe.

    Bỗng một trận động đất nổ ra.Mặt đất bị xé toạt ra.

    Nhưng chỉ có một khoảng đất gần bìa rừng là trong có vẻ chắc chắn.

    Khi 2 anh em chạy đến chổ đó thì mặt đất ngừng rung chuyển.

    Nhưng nguy hiểm chưa qua đi.

    Wataru nhìn về phía những vết nứt kia.

    Một bàn tay từ dưới đất trường lên.

    Tiếp sau đó là cả một cái xác.

    Cái xác ấy mục rữa, be bét máu, bóc mùi hôi nồng nặc.

    Wataru sợ hãi tột độ.

    -Nó... nó... nó là cái gì?

    Sát... sát sống sao?

    Không thể nào!

    Wataru đứng như trời trồng.

    Cậu run rẩy.

    Miệng lấp bấp.

    Mặt trắng bệt.

    Trong khi đó, cái xác càng ngày càng bước gần tới cậu.

    - Chạy mau!

    Wataru!

    Kaitou nắm lấy cánh tay cậu chạy nhanh về phía chiếc xe của mình.

    Vừa chạy, Kaitou vừa gào vào trong điện thoại của mình.

    - Nago!

    Làm ơn!

    Xin anh đấy!

    Đến đây nhanh lên!

    Nago là ai?

    Wataru tự hỏi.

    Nhưng cái suy nghĩ ai là ai kia nhanh chóng tan biến khi cậu nhìn lại phía sau mình.

    Cái xác lúc nãy đã mất hút.

    Vâng.

    Cái xác đã biến mất. (Làm sao mà 1 cái xác sống không lành lặng có thể đuổi kip 2 cậu thanh niên đang trên đà chạy trốn được cơ chứ.

    Các bạn cứ yên tâm).

    Thay và đó là hơn một chục cái xác mới đuổi theo cậu.

    Mấy cái xác nam có, nữ có, già có, trẻ có đang đuổi theo cậu.

    Cứ chạy qua cái bia mộ nào thì lại có cái xác đó đuổi theo Wataru và anh mình.

    Bỗng, một tia sáng loé lên cùng với đó là một tiếng hét:"Nằm xuống" đến từ ông anh của cậu.

    Cậu vừa cuối xuống cũng là lúc tia sáng kia lướt ngang tóc cậu.

    Khi Wataru ngẩn lên, mấy cái xác kia đã bị thiêu trụi hoàn toàn.

    Nguy hiểm đã qua.

    Nhưng cái gì vừa thiêu sạch bọn chúng.

    - Mấy mà cậu đến kịp đấy Nago.

    Không thì chúng tớ toang thật rồi.

    Wataru hướng theo ánh mắt của anh trai mình.

    Ánh mắt ấy dẫn đến một sinh vật kì lại.

    Không, không phải sinh vật gì kì lạ cả.

    Đó là một "siêu nhân màu trắng" với khuông mặt hình cây thập tự giá.

    Wataru cất tiếng hỏi:

    - Anh là siêu nhân sao?

    - Không.

    Anh không phải siêu nhân.

    Anh là một hiệp sĩ.

    - Đó là cách mà nơi anh làm việc gọi bộ giáp.

    À!

    Mà quên giới thiệu.

    Nago đây là Wataru.

    Wataru đây là Nago.

    - Chào anh Nago.

    Cảm ơn anh đã có mặt.

    - Chào Wataru.

    Anh đã nghe Kaitou kể nhiều về em.

    - Bọn anh làm chung trong một tổ chức tôn giáo mang tên Hội thánh của các hiệp sĩ.

    Anh làm bên điều tra hiện tượng siêu nhiên còn Nago đây bên nghiên cứu và chế tạo vũ khí.

    - Anh nghĩ bọn chúng có quay lại không?

    Mấy cái xác ấy.-Wataru cất giọng hỏi.

    - Bọn Slapires đấy à.

    Anh nghĩ đêm nay thì không.

    - Slapires?

    - Những tên nô lệ của quỷ hút máu.

    Chúng chỉ xuất hiện một lần mỗi đêm không trăng.

    Và chúng chỉ nghe lời một thứ duy nhất.

    - Những tên Fangire.- Kaitou cắt ngang.- Và giờ nếu 2 người không phiền thì chúng ta cầ về nhà càng xóm càng tốt.

    - Được rồi.

    Chúng ta về nhanh đi.

    Thật lòng Wataru hiện tại cậu chỉ muốn đi về càng sớm càng tốt.

    Những trải nghiệm hôm nay của cậu thật sự kinh hoàng.

    - Anh Nago cùng về chứ?

    - Cảm ơn em.

    Nhưng anh cần phải dọn dẹp đống lộn xộn này cái đã.

    - Thế chúng tớ về trước vậy.

    Cẩn thận nhé.

    - Ừ.

    Các cậu cứ đi đi.

    Vậy là Wataru cùng Kaitou lên xe về nhà để lại đống lộn xộn và nghĩ trang cho Nago xử lí.

    - Anh nghỉ anh ấy ở lại đó ăn toàn không.

    - Em yên tâm.

    Nago đủ sức để giải quyết những thứ giống vậy.

    - Nhưng thứ đó là gì?

    - Tụi Slapires sao?

    Chúng là...

    - Không!

    Ý em là thứ anhh Nago mặc cơ.

    Bộ giáp màu trắng kìa.

    - À nó là Apollo system.

    Tụi anh hay gọi nó là bộ giáp Apollosys.

    Nó dựa trên bộ giáp của Kiva đệ tam hồi thế kỉ 16 lận.

    Anh ko tin tụi anh có thể làm ra nó.

    -Kiva đệ tam?

    Wataru hỏi lại.

    - Ừ.

    Mà có chuyện gì.

    - Không có chuyện gì đâu.

    Làm sao không có gì được chứ khi chính nó đã đọc về chính Kiva đệ tam mấy ngày hôm trước.

    Và giờ thứ đã cứu nó nữa tiếng trước lại liên quan đến ông ta.

    Cả chuyến xe đi về ấy, Wataru chỉ nghỉ về việc tiếp tục đọc quyển sách cổ ấy.

    11:25.

    Chiếc xe dừng lại trước sân nhà.

    Wataru xuống xe và chạy ù lên phòng.

    Kaitou cứ nghĩ là do nó quá sợ hãi.

    Nhưng không.

    Không hiểu sao Wataru lại vô cùng tỉnh táo.

    Lên đến phòng mình, nó ngồi ngay vào bàn học, lôi quyển sách cổ ra và bắt đầu những trang tiếp theo.
     
    [Kamen Rider Kiva] Kiva-The Legend Of Emperor
    Nhật kí Kẻ đồng hành


    NHẬT KÍ KẺ ĐỒNG HÀNH

    Ngày 16 tháng 8 năm 1602 tại Iceland.

    Trước khi bắt đầu, tôi muốn hỏi bạn một câu.

    Bạn tin vào ma quỷ chứ?

    Nếu là tôi, câu trả lời sẽ là có.

    Và để chứng minh, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện từng xảy ra trong quá khứ.

    16:30.

    Chiếc xe ngựa dừng lại trước một chiếc cổng lớn ở Transilvania.

    Một chàng trai trẻ trông khoảng 20 tuổi bước xuống khỏi xe.

    Hướng về phía chiếc cổng, cậu mang theo một nhiệm vụ tối quan trọng của Giáo hội- Tìm gặp Kiva đệ tam.

    Cậu tin rằng với tờ giới thiệu của Giáo hội của các hiệp sĩ cùng với học vị pháp sư cấp 5 của mình, cậu sẽ được tiếp đón một cách trịnh trọng.

    Nhưng không.

    Đời không như là mơ.

    Ngày khi bước qua cánh cổng và hướng vào toà lâu đài, cậu nhận ra rằng không ai quan tâm tới cậu có hay không trên khoảng sân rộng lớn kia.

    Ngay cả bộ lễ phục màu bạch kim của pháp sư cấp 5, một bộ đồ có thể nói nó chỉ xếp sau bộ vương bào của các hoàng đế về sự lấp lánh củng không khiến cậu nổi bật hơn.

    Chợt cậu nhìn thấy bên góc sân, dưới mái hiên của một hành lang dài nối 2 phần của toà lâu đài, một người đàn ông đứng ở đó.

    Ông ta nhìn chằm chằm vào cậu rồi từ từ bước lại gần.

    - Chắc cậu là người của giáo hội?

    Ông ta cất giọng.

    - Thưa vâng.

    Cậu đáp trong lo lắng.

    Nhìn ông ta, cậu pháp sư trẻ mất hết can đảm.

    Người đàn ông ấy nôm chừng 40 tuổi.

    Một bộ râu quai nón phủ lên nữa khuôn mặt đã pha nét phong sương của ông ta.

    Đôi mắt sáng như mắt điều hâu loé lên một sự lạnh lùng đến tột độ.

    - Tôi là Kiva, Nicolas Kiva.

    Cậu không cần phải e dè như thế.

    Cứ thoải mái lên.

    Tôi không phải mấy cục đá ở Gadilon đâu.

    Mà nhân tiện, tôi là Domono Kiva.

    Kiva đời thứ 3.

    Còn cậu tên gì?

    Nói đến đây, ông ta làm cậu giật mình.

    Đây là lần đầu tiên có người dám gọi giáo hội là mấy cục đá.

    Và ngạc nhiên hơn khi câu nói ấy phát ra từ miệng của Kiva, một người đức cao vọng trọng.

    Một người tưởng chừng có thể tôn thờ Giáo hội như một đấng toàn năng.

    Một quý tộc.

    Chàng trai kia băng khoăn.

    - Tôi không nghĩ là một quý tộc có danh tiếng, một hiệp sĩ cao quý như ông lại có thể gọi Giáo hội là cục đá đấy.

    - Thế không gọi họ là những cục đá thì là gì?

    Bọn họ luôn luôn lạnh lùng, luôn luôn tàn nhẫn.

    Có khi họ còn tàn nhẫn hơn cả bọn ác quỷ ngoài kia kìa.

    Mà cậu tên gì nhỉ?

    - Jack

    Vừa nói, vị hiệp sĩ kia vừa đắt chàng trai đi dọc một hành lang dài được lót bằng đá phiến.

    Đến một cánh cửa lớn cuối hành lang.

    Một cánh cửa được chạm trổ hình ảnh một cuộc chiến nào đó.

    Đến đây, vị hiệp sĩ cất tiếng.

    - Để xem cậu giỏi đến chừng nào mà họ cử cậu đến đây.

    Nói xong, ông ta từ từ mở cánh cửa.

    Cậu bước vào trong.

    Quan sát xung quanh, cậu thấy sởn gai óc với những thứ trong căn phòng này.

    Một chiếc bàn nhỏ, bên trên là các dụng cụ tra tấn mang rợ và kì lạ nhất mà cậu từng thấy: 5 6 con dao gì đó, đặt cạnh là một bó tỏi.

    Vài ba chiếc cọc đặt gần một cái búa to đùng.

    Một tá kẹp các loại và chiếc thao hứng đầy máu.

    - Tôi không lấy làm lạ khi cậu nhìn vào đóng đó.

    Nhưng thứ cậu cần lo ngày hôm nay là đây.

    Vừa nói, ông ta lột một chiếc bao tải ở giữa phòng ra.

    Đó chỉ là một cải bao tải bình thường.

    Ít nhất là cho đến khi nó được lột ra.

    Thứ bên dưới khiến cho Jack giật phắng người.

    Đó là một thứ khiến ta vừa sợ hãi vừa cảm thấy kinh tởm.

    Bên dưới chiếc bao kia là một con người.

    Nhưng... biết có nên gọi nó là một con người hay không.

    Đã của y xanh xao và nhăn nheo lại.

    Lớp da ấy phủ lên một bộ xương nhỏ bé, cao chừng 2/3 người bình thường.

    Gương mặt y tiều tuỵ, hóp lại để lộ đôi gò má cao cùng đôi mắt đen đặc, lồi ra.

    - Đáng sợ chứ.

    Nhiệm vụ của cậu là moi được chút gì đó thông tin.

    Ngài Kiva nói với Jack.

    - Tôi đã dùng hết mọi biện pháp từ đánh đập, đóng đinh, nung sắt nhưng chẵn được gì.

    Tôi mong là cậu có thể.

    Nói đến đây, Jack nhìn lại tên đấy.

    Đầu hắn đầy vết sưng, vết bỏng.

    Da ở tay, chân và cả thân hình hắn đầy các lằn đỏ do bị đánh đập.

    Jack nuốt nước bọt, đi đến gần hắn.

    Thật lòng, cậu biết đây là lần đầu tiên cậu là việc này.

    - Cẩn thận.

    Hắn là một Fangire.- Ngài Kiva nói thêm.- Và nếu bị cắn... tôi...sẽ... giết cậu.

    Jack đứng trước tên Fangire kia.

    Hai tay cậu đặt lên tráng hắn.

    Miệng cậu bắt đầu niệm chú.

    | Ум.

    Веди нас к источнику знаний.

    И знание ведет нас к последнему месту истины.|

    Tên Fangire bắt đầu run rẩy.

    Miệng hắn lấp bấp nhưng không thốt ra lời.

    Mấy mạch máu trên tráng hắn bắt đầu phòng to lên.

    Nhưng củng chỉ dừng lại như thế không gì thêm.

    Chàng pháp sư của ta buôn một tay ra.

    Cậu cho tay vào túi áo, lấy ra một mẩu giấy.

    Cậu dán mẩu giấy ấy lên đỉnh đầu của hắn.

    Rồi cậu đọc to một câu chú khác.

    | На самом деле, вы будете светом ума, и я буду копать глубоко там, где похоронен секрет|

    Đến đây, tên Fangire kia bắt đầu co giật, hắn cùng chiếc ghế của mình ngã xuống sàn.

    Miệng trào bọt.

    Jack mất hết bình tĩnh.

    Cậu đè hắn ra sàn.

    Tự cắn lấy máu từ ngón tay.

    Cậu vẽ một con mắt lên trán hắn và một con lên trán mình.

    Cậu gào to câu chú khác.

    |Тьма - место дурака.

    Я разорву тебя на сто частей.

    Я убью тебя светом неба.

    Я сделаю все, чтобы найти правду.

    Расскажи мне все секреты о том, как тьма сжимается до рассвета.

    И мы увидим, где царит свет истины|

    Đôi mắt của con quỷ bắt đầu chảy máu.

    Miệng hắn bắt đầu cất tiếng.

    Một giọng nói khàn và nhỏ nhưng nó lại khiến con người ta phải sợ hải.

    - Khi dòng máu kia đổ xuống, và những kẻ hiến tế kêu gào đau đớn trước lúc bị nấu thành cao.

    Nó sẽ trở lại.

    Thứ bảo vệ chúng ta khỏi tia nắng lúc bình minh.

    Thứ sẽ đỡ trái tim khỏi mủi cọc của ngươi.

    Và hậu duệ của Dracula sẽ khoát nó lên người.

    Kẻ nằm giữa hai đầu chiến tuyến.

    Nói đến đây, đôi mắt hắn đờ ra rồi hắn tắt thở.

    Jack đứng dậy.

    Phủi sạch bộ quần áo.

    Cậu nhìn sang Kiva.

    - Ngài thấy thế nào?

    Nhiêu đó đủ chứ.

    - Không hổ danh là pháp sư cấp 5 của giáo hội.

    - Nhưng...

    Hậu duệ của Dracula là ai?

    Và 2 đầu chiến tuyến là sao?

    Tôi không hiểu.

    - Cậu không cần phải hiểu.

    Tôi sẽ tìm hiểu sau.

    Giờ, tôi sẽ cho người dẫn cậu về phòng mình.

    Cả 2 bước ra khỏi căn ngục.

    Có vẻ Jack khá nhẹ nhỏm và thở phào sau trải nghiệm vừa rồi.

    Vừa vào tới phòng mình, cậu liền ngã xuống giường và đánh một giấc ngon lành.

    Trong khi đó, người cùng cậu trong căn ngục vừa rồi lại không được thoải mái cho lắm.

    Nicolas ngồi trầm ngâm trong căn phòng tối.

    Trước mặt ông, trên chiếc bàn gỗ, cây nến trắng sắp tàn sau một đêm không tắt.

    Ông thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi trăng rằm đang khuất sau những án mây xa.

    - Cuối cùng, ngày ấy cũng sẽ tới.

    Ngoài kia, bầy dơi đang kéo nhau về hang.
     
    Back
    Top Dưới