Ngôi trên giường tuy ko thể nhìn nhưng thính giác của em lại rất tốt nên rất dễ nhận biết mọi chuyện xung quanh, mọi người ở ngoài cửa đang cãi nhau.
Aoi : Làm ơn đưa mấy vị phu nhân của ngài về dùm cho đây ko phải sân khấu đâu mà diễn.
Inosuke : Mau đi về đi ở đây bọn ta ko tiếp và cx ko hoan nghênh.
Tanjiro : Anh Uzui và 3 vị đây làm ơn về cho đừng làm ồn ở đây nữa.
Giyuu : Anh mau về đi cậu ấy cần nghỉ ngơi bây h ko thích hợp để nói chuyện đâu.
Uzui : Nhưng mà....
Kanae : Làm ơn đấy để cậu ấy nghỉ ngơi đi, anh làm như vậy vẫn chưa đủ à.
Hinatsuru : Thiếp xin lỗi tất cả lại tại thiếp nếu thiếp ko đỗ bệnh thì Atsuma-kun đã ko phải...hức.
Uzui : Đây ko phải lỗi của nàng nên nàng đừng tự trách bản thân.
Shinobu : Các người mau về ik đừng ở đây làm trò nữa, thật ngứa mắt.
Uzui bị mn phản đối kịch liệt thì buộc phải đi về, nếu ko về thì mn chỉ thêm gây gắt mà thôi.
Về phần Zenitsu sau khi bình phục dù mặt ko nhìn thấy gì, nhưng cậu vẫn muốn trở về nhà của ông Jrogo, Tanjiro và Inosuke cũng đành đưa cậu về đấy, nhưng hiện tại ông Jrogo đã ik vắng nên chỉ có mình cậu ở nhà, trong lúc đó uzui vẫn đến và muốn đưa cậu về chăm sóc.
Zenitsu đag ngồi trong vườn đào thì cảm nhận đc có người đang đến ko ai khác ngoài Uzui.
Zenitsu : Ngài đến đây để làm gì thưa ngài âm trụ, chúng ta còn gì để nói sao?!
Uzui : Zenitsu à, thật ra ta ko cố ý để em lại đó đâu chỉ là....
Zenitsu : Im lặng đi đừng nói nữa, giả dối..
Trong lúc đó thì Kai đã về và vẫn chưa biết chuyện vẫn nghĩ Zenitsu đag ở Điệp phủ và đến tìm.
Kaigaku : Aoi, Zenitsu đâu rồi thg nhóc ko ở đây sao?!
Aoi : Ơ đáng ra ngài phải đến nhà cựu minh trụ chứ, Zenitsu đã về đấy rồi và có một chuyện.....
Sau khi nghe Aoi tuồn thuật lại mọi chuyện lửa giận trong Kai ko khỏi âm ỉ, điên tiết khi tiểu đệ mình bị tên Uzui hại cho mù mắt mà bản thân mình đến h mới bt.
Kai tức tốc chạy thuật nhanh về nhà sư phụ tìn Zenitsu.
Phía Zenitsu và Uzui.
Uzui : Zenitsu nếu em ko hợp tác ta bắt buộc phải ép em đấy.
Zenitsu : Đừng làm những gì theo ý ngài vì đó ko phải là ý của tôi.
Nói r Zenitsu quay vào nhà nhưng bị Uzui kéo lại muốn cưỡng chế đưa đi.
Zenitsu : Buông tôi ra, anh nghĩ anh đag làm gì vậy hả, bỏ xuống nhanh.
Uzui : Em ko hợp tác tôi chỉ có thể làm vậy, làm ơn đi mà sao em lại trẻ con, ích kỷ thế Hinatsuru bị bệnh ta ko thể ko quan tâm đc, em phải hiểu cho ta chứ.
Zenitsu : HIỂU CHO ÔNG VẬY AI HIỂU CHO TÔI.
Uzui : Sao em ko hiểu chuyện gì hết vậy chẳng bằng Hinatsuru hay Suma gì cả.
Zenitsu : Mặc kệ tôi mau buông tôi ra tên điên, nha..nh l..lên.
Cậu lại rơi nước mắt r tim cậu đau lắm, tại sao hắn lại so sánh cậu như z chứ đã ko bằng thì cớ gì lại gieo hi vọng chứ.
Kaigaku : Này mau buông nó ra, ngươi nghỉ ngươi đang làm loạn ở đâu vậy?
Nhà ngươi chắc?!
Vừa nói Kai vừa đi đến dằn Zenitsu về phía mình.
Zenitsu : H..Huynh..oaaaaa, mắt đệ đau hức..
Kaigaku : Thằng ngốc này đau mà lại đi khóc, muốn tình trạng thêm tệ à, thôi nín đi.
Uzui : Z..zenitsu ta...xin lỗi.
Kaigaku : Mong ngài vui lòng rời đi và tránh đường giúp tôi.
Vừa nói Kaigaku bước qua Uzui bỏ mặc hắn ở đó mà bế Zenitsu về phía Điệp phủ.
Uzui : Ta mất em thật rồi sau, ta ko còn cơ hội nữa ư...
Phía Zenitsu vẫn còn thút thít trong lúc Kai bế về Điệp phủ.
Kai : Thui nào đừng khóc nữa, mắt sẽ tệ thêm đấy, nín đi t thương.
Zenitsu : Huynh nói đấy, ko đc bắt nạt đệ nữa, nếu ko đệ sẽ méc ông.
Kai : Đc đc chiều m tất.
Có như vậy Zenitsu mới hài lòng mà nín hẳn, nằm trong vòng tay của Kai khiến cho Zenitsu cảm thấy yên tâm hơn từ khi bị mất thị lực.
Kai : Shinobu-san sao rồi ổn chứ, có khôi phục đc ko?!
Shinobu : Tình hình đag chuyển biến xấu đấy Kaigaku-san, tôi cần nhiều thời gian hơn để tìm ra cách khả quan hơn, trong lúc đó Kaigaku-san trong chừng Zenitsu nha.
Kai : À ừm.
Kai từ từ tiến đến chỗ Zenitsu đag ngồi ở hiên nhà, mà bế Zenitsu lên.
Kai : Chúng ta về thui.
Zen : Ừm
Vừa đi Kai vừa dặn dò.
Kai : Có gì thì gọi t bt chưa, với lại đừng khóc nữa sẽ tệ hơn đấy, từ nay t sẽ bảo vệ m nên đừng lo gì hết bt chưa.
Zen : Hihi từ khi nào huynh lại dịu mắt quá dị, đệ hong quen xí nào.
Zen vừa trêu chọc vừa cười khúc khích.
Kai : Mún t hung dữ À.
Gằn giọng nhưng Zenitsu vẫn bỉnh bơ ko có vẻ gì là sợ vì Zenitsu tin Kai sẽ ko làm vậy đâu.
Zen : Huynh hung dữ kìa, đệ sẽ méc ông.
Kai : Thg này chơi gì chơi méc, tin t đánh m ko?!
Zen :.....
Kai : Này..
Nhìn lại thì Zen đã ngủ từ lúc nào Kai thấy vậy cx lặng thinh mà từng bước về nhà của sư phụ Jrogo.
Đặt Zen nằm xuống đệm đắp chăn cẩn thận, sau đó để lại con chim sẻ và dặn nó khi nào Zen tỉnh thì bảo là ta đi mua thức ăn bảo nó cứ ở nhà chờ ta về.
Kai : Tên nhóc này đúng là ko thể ngừng lo lắng mà.