[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 117,095
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Julia Snape Trái Tim Tốt Bụng Của Slytherin
(13) Nghi ngờ
(13) Nghi ngờ
Sáng hôm sau, khi các học sinh lần lượt bước vào Đại Sảnh để dùng bữa sáng, một cảnh tượng lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Julia và Oliver vừa xuất hiện ở ngưỡng cửa, vai kề vai, cử chỉ tự nhiên nhưng đủ để ai tinh ý cũng nhận ra giữa họ giờ đã không còn là mối quan hệ bạn bè thông thường.
Một làn sóng xì xào lan khắp Đại Sảnh.
Biết ngay mà, kiểu gì cũng thành đôi! – Một nữ sinh Hufflepuff thì thầm với bạn cùng bàn.
Bên phía nhà Gryffindor, George đập nhẹ lên vai Fred, cười toe:" Bảy Galleon nhé"
Fred rên rỉ:
"Mới sáng ra mà đã mất tiền…"
Bên bàn Slytherin, sự náo động còn rõ ràng hơn.
Những ánh mắt soi mói, khó chịu xen lẫn ngỡ ngàng không ngừng dõi theo cặp đôi vừa ngồi xuống bên nhau.
Một vài học sinh của trường Durmstrang đang ngồi cùng bàn với đoàn Slytherin cũng khẽ nhíu mày – không hiểu vì sao không khí đột nhiên trở nên căng thẳng đến vậy.
Một bóng người nơi cuối bàn Slytherin khẽ siết tay dưới gầm bàn.
Chính là kẻ đã khiến Julia hóa thú hôm trước – ánh mắt y thoáng vẻ hụt hẫng, xen lẫn khó chịu, như thể bản thân đã đánh mất thứ gì đó mà ngay cả y cũng không gọi tên được.
Julia vừa ngồi xuống chỗ thì bất chợt cảm thấy lạnh gáy.
Quay đầu sang, cô bắt gặp ánh mắt của Pucey và Terence đang nhìn mình chằm chằm.
Hiểu rõ mọi chuyện, cô chẳng buồn nói gì, lẳng lặng quay đi, lấy một lát bánh mì nướng cùng cốc nước cam, thong thả thưởng thức như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng chỉ vài giây sau, Pucey đã bước đến, ngồi ngay bên cạnh cô, hỏi thẳng:
"Cậu với Oliver Wood… yêu nhau thật à?
Đừng nói là sau hôm vũ hội nhá?"
Julia đặt cốc nước cam xuống bàn, thản nhiên gật đầu:
"Anh ấy tỏ tình với mình."
"Anh ấy? – Terence ngồi phía đối diện không kìm được, nghẹn họng hỏi lại – Cậu gọi nó là anh á?"
Ngay sau đó, như bị sét đánh ngang tai, cả Pucey và Terence cùng lúc bật dậy, gào lên như bị phản bội sâu sắc.
Hai người lao vào ôm lấy nhau như thể đang tìm sự an ủi giữa nỗi đau mất mát quá lớn.
Ở bàn Slytherin, Draco quay sang Pansy, thì thầm với vẻ ngán ngẩm:
"Hai người kia bị bệnh hả?"
Phía bàn Gryffindor thì không khí lại hoàn toàn trái ngược.
Oliver ngồi đó với vẻ đắc ý không che giấu.
Harry chỉ khẽ bật cười, trong khi Hermione và Ron thì vừa lẩm bẩm điều gì đó, vừa nhìn nhau rồi cùng cười theo, chẳng ai buồn giấu đi sự thích thú với tình huống vừa rồi.
Ăn xong, Julia sải bước rời Đại sảnh, tiến về lớp Độc dược dù chưa chính thức tốt nghiệp
Vừa đến lớp Độc dược, Julia mở cửa như thường lệ, giọng vang lên đầy tự nhiên:" Con đến rồi đây!"
Bình thường, Snape sẽ gật nhẹ đầu hoặc đáp lại bằng một câu ngắn gọn như "Ừm", "Vào đi", hay chỉ đơn giản là liếc nhìn cô với ánh mắt khó đoán.
Nhưng hôm nay...
ông hoàn toàn im lặng.
Julia hơi khựng lại, nhíu mày.
Cô nhìn thấy ông đang cúi người sắp xếp những lọ thuốc trên bàn, động tác mạnh tay hơn hẳn thường ngày.
Một lọ thủy tinh suýt nữa thì đổ xuống nền nếu ông không kịp giữ lại.
"Thầy lại giận gì rồi à?"— cô nửa trêu, nửa dò xét — "Con nhớ là chẳng có ai đổ nhầm lông chuột vào lọ thuốc hôm qua đâu nha"
Snape không trả lời ngay.
Ông đặt mạnh lọ thuốc cuối cùng xuống bàn rồi đứng thẳng người dậy, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh như cắt qua không khí.
"Ta không ngờ nó lại xảy ra"
Julia khẽ nghiêng đầu:
Ý thầy là... chuyện với Oliver?
Snape siết nhẹ quai hàm, nhìn cô như thể muốn xuyên qua tâm trí để đọc mọi suy nghĩ.
"Ta đã bảo, nó nên giữ khoảng cách.
Vậy mà ..."
Julia thở dài.
Cô không hề ngạc nhiên vì phản ứng này.
Thật ra... cô đã chuẩn bị tâm lý từ hôm qua rồi.
"Con hiểu.
Nhưng con không phải là đứa trẻ nữa cảm xúc của con con sẽ tự quyết định"
Snape bật cười, nhưng đó là tiếng cười khô khốc, đầy lạnh lùng
"Cảm xúc?
Con nghĩ tình cảm là thứ nên đặt lên trên lý trí sao?
Con là Snape, không phải một cô bé Gryffindor mơ mộng yêu đương giữa hành lang trường học!"
Julia khẽ cười.
Cô đã đoán ra phần nào lý do.
Rồi với vẻ tinh nghịch pha chút cảm xúc dịu dàng, cô nói tiếp, giọng nhỏ xuống:
"Thật ra... cha cũng đâu cần phải khó chịu như thế.
Chẳng phải... ngày xưa cũng từng có một cậu bé đơn phương ai đó đến tận cùng, sẵn sàng làm tất cả vì người mình yêu... thậm chí làm gián điệp hai mang và bảo vệ người có đôi mắt của cô ấy?"
Snape khựng tay.
Không khí trong lớp học như chững lại.Ông thở khẽ, rồi quay đi, giọng trầm trầm:
"Cái thời đó...
đã qua rồi, Julia."
Cả hai im lặng một lúc.
Snape đứng quay lưng về phía Julia, đôi vai hơi căng cứng.
Ông khẽ nói, giọng đều nhưng lộ rõ sự bực bội:
"Kho độc dược của ta…
đã bị trộm một vài thứ."
Julia quay sang, ngạc nhiên.
Cô mím môi, rồi vừa cười vừa nghiêng đầu trêu chọc:
"Sao cơ?
Bị trộm á?
Ai lại dám trộm đồ của thầy chứ…
Trừ phi người đó có ý định pha chế thuốc Đa dịch"
Snape quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao:
"Chính xác.
Những nguyên liệu để điều chế thuốc Đa dịch đều đã bị lấy.
Không thiếu một thứ.
Ta chắc chắn là Potter và đám bạn của nó."
Julia nhíu mày, bước gần thêm một chút, nhẹ giọng:
"Thầy có chắc là Harry không?
Dạo gần đây, thằng bé bận rộn với cuộc thi Tam Pháp Thuật mà… lại còn học hành, chuẩn bị.
Làm gì có thời gian để lẻn vào kho và trộm nguyên liệu?"
Snape nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ nghi ngờ pha chút bất lực:
"Potter luôn có cách khiến bản thân trở nên bận rộn… trong khi vẫn dính vào rắc rối.
Ta sẽ điều tra chuyện này đến cùng.
Không thể để học sinh năm bốn tùy tiện chế tạo loại độc dược nguy hiểm đó."
Julia hơi nghiêng đầu, nhìn Snape một lúc rồi thở dài.
Cô hiểu rõ ánh nhìn ấy — đó không chỉ là sự nghi ngờ thông thường mà còn là sự tức giận bị dồn nén.
Nhưng cô vẫn bình thản, lùi lại một bước, mắt ánh lên sự tinh nghịch:
"Vậy… thầy sẽ làm gì?
Tự tay lục tung túi áo của Harry chăng?"
Snape không đáp.
Ông quay lại bàn, nhặt lên một cuộn giấy da ghi chép, nhưng giọng nói vẫn đều đều vang lên:
"Nếu cần thiết, ta sẽ làm hơn thế."
Julia đột nhiên nhìn nó xung quanh rồi ghé thì thầm:
"Thầy… con nghi ngờ một điều gì đó.
Con đang nghi ngờ chuyện có ai đó đã xâm nhập vào trường… giả dạng.
Có khi nào…
đó là một cách để hại Harry không?"
Cô ngừng một nhịp, liếc nhìn nét mặt Snape nhưng ông không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng, chỉ chậm rãi quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt đen tối ấy như đang lặng lẽ dò xét từng từ một.
Julia hạ thấp giọng hơn nữa, ánh mắt trở nên căng thẳng:
"Chuyện cái tên Harry bị đưa vào Cốc Lửa… con không tin là do trò đùa.
Và bây giờ lại đến vụ nguyên liệu để chế thuốc Đa dịch bị mất.
Loại thuốc đó không dễ pha, mà nguyên liệu cũng không phải thứ học sinh năm ba năm bốn có thể dễ dàng tiếp cận.
Con nghĩ… có người đang dùng nó để biến thành một ai khác.
Ai đó có thể đi lại trong trường mà không ai nghi ngờ."
Snape hơi cau mày khi nghe Julia nói vậy.
Ông đứng yên, tay đan vào nhau sau lưng, ánh mắt sắc bén liếc sang cô một cái.
“Ý con là… có ai đó đang ở trong trường, nhưng không phải là người mà chúng ta tưởng?” – giọng ông trầm xuống, pha chút ngờ vực lẫn suy tính.
Snape siết chặt tay áo chùng của mình, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, tuy không nói gì ngay nhưng Julia biết ông đã bị thuyết phục phần nào.
"Con có bằng chứng không?" – Giọng ông trầm khàn, điềm tĩnh nhưng sắc bén như lưỡi dao.
Julia khẽ lắc đầu, rồi cắn nhẹ môi:
"Không rõ ràng.
Nhưng có điều gì đó không ổn.
Julia ngồi lên mép bàn đối diện, ánh mắt chăm chú nhìn Snape, giọng thấp hẳn xuống:
"Nhưng con dám nghi ngờ một người...
Nếu con nói ra, chỉ sợ cụ Dumbledore sẽ bảo con hồ đồ."
Snape khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác.
Julia ghé sát, thì thầm:
"Con thấy giáo sư Moody rất lạ"
Snape nheo mắt:
"Con đang nghi ngờ ông ta sao?"
Julia khẽ gật đầu, giọng vẫn đều đặn:
"Con nghe Harry, Ron và Hermione kể lại buổi học đầu tiên của thầy ấy… quả thật khác thường.
Làm gì có giáo viên nào lại dạy học sinh năm tư về Ba lời nguyền Không thể Tha thứ?
Những điều đó quá khủng khiếp đối với bọn trẻ, chưa kể còn phạm luật."
Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp:
"Và nữa, thầy ấy lúc nào cũng mang theo một cái bình kim loại, trông như bình rượu.
Cứ mỗi lần sắp nổi khùng hay mặt mày trắng tái thầy ấy lạiuống thứ nước gì đó từ trong đó, một cách hối hả.
Con cảm thấy... có gì đó không đúng."
Snape nhìn cô chậm rãi nói, giọng đều đều nhưng ánh mắt đã bắt đầu sắc lạnh hơn thường lệ:
"Nếu như ai đó thực sự giả dạng Moody... vậy chúng ta cần phải tự hỏi: kẻ đó là ai, và Moody thật hiện đang ở đâu?"
Julia hơi nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự gan dạ:
"Hay là... con lén vào phòng của ông ấy?"
Câu nói vừa dứt, Snape lập tức phản ứng.
Ông bật thẳng người dậy, giọng đanh lại:
"Không được!
Tuyệt đối không!"
Ánh mắt ông nghiêm nghị nhìn Julia như thể vừa nghe thấy điều liều lĩnh nhất trong ngày.
"Nếu chuyện này là thật, nếu một kẻ có thể đột nhập vào Hogwarts và giả dạng một thần sáng mạnh như Alastor Moody... thì hắn không hề đơn giản.
Đây có thể là một trong những Tử Thần Thực Tử.
Và con nghĩ xem, nếu con bị phát hiện, chuyện gì sẽ xảy ra?"
Julia vẫn không chùn bước, ánh mắt cô kiên định nhìn ông:
"Nhưng con không thể cứ ngồi yên khi mọi thứ đều không bình thường.
Con có thể hành động cẩn thận, vào lúc không ai chú ý..."
Snape khoanh tay, trầm ngâm một lúc lâu, mái tóc đen dài rũ xuống che bớt ánh nhìn đầy tính toán:
"Không phải con...
Ít nhất là không phải một mình.
Nếu thực sự cần điều tra, ta sẽ tìm cách khác, an toàn hơn.
Nhưng từ giờ, tuyệt đối không được đến gần văn phòng của Moody.
Ta sẽ để mắt tới hắn."
Ông bước chậm đến gần cô, thấp giọng hơn:
"Julia, ta biết con thông minh và không sợ nguy hiểm.
Nhưng đây không giống những trò con từng đối mặt trước đây.
Nếu giả thiết này là thật, kẻ đứng sau có thể liên quan trực tiếp đến..."
Cô khựng lại trong giây lát.
Ánh mắt dần chuyển sang lo lắng — không phải cho bản thân, mà cho những người quanh cô.
Sau cùng, Julia gật đầu chậm rãi:
"Vâng, thầy"
"Năm cuối rồi đừng vì mấy chuyện này mà sa sút"–Snape nói với giọng nghiêm khắc hơn
Một lúc sau, khi những học sinh năm ba bắt đầu tiến vào khu vực hồ nước — cụ thể là các học sinh nhà Gryffindor và Hufflepuff — Julia đứng cùng các giáo sư để quan sát và hỗ trợ quản lý nhóm.
Đôi mắt cô lướt qua đám học sinh cho đến khi dừng lại ở một mái tóc đỏ thân thuộc.
Đó là Ginny Weasley.
Vừa nhìn thấy Ginny, Julia liền mỉm cười ấm áp và vẫy tay chào cô bé.
Ginny cũng nhanh chóng nhận ra chị và rạng rỡ đáp lại bằng một cái vẫy tay nhỏ.
Giữa không khí rộn ràng chuẩn bị cho phần thi tiếp theo, khoảnh khắc ấy như một điểm sáng dịu dàng khiến Julia bất giác dịu lại phần nào nỗi lo trong lòng.
Snape đứng ở phía trên lớp, giọng trầm đều vang lên, thuyết trình về bài học hôm đó – một loại thuốc giải độc cơ bản nhưng đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối trong từng bước chế tạo.
Học sinh ngồi im phăng phắc, không ai dám lơ là trước ánh mắt lạnh lùng và uy nghiêm của ông.
Sau một hồi giảng giải, Snape quay người lại, lấy phấn viết công thức lên bảng với những nét chữ gọn gàng, sắc sảo.
Khi dòng cuối cùng vừa hoàn tất, ông xoay người sang một bên, ra hiệu cho Julia.
Không cần lời nhắc, Julia bước lên phía bàn giáo cụ, nhẹ nhàng vén tay áo và bắt đầu làm mẫu quy trình điều chế.
Những động tác của cô dứt khoát, điềm tĩnh và chính xác.
Mỗi khi thêm một nguyên liệu, cô đều giải thích ngắn gọn về mục đích và tác dụng, để học sinh theo dõi dễ dàng.
Ánh sáng từ những ngọn đèn trên trần hắt xuống, khiến hơi nước bốc lên từ vạc thuốc óng ánh như làn sương bạc.
Khi phần minh họa kết thúc, Snape quay lại, giọng nghiêm nghị:
"Tốt.
Giờ thì đến lượt các trò.
Theo sự sắp xếp trên bàn, từng nhóm đã có đủ nguyên liệu.
Hãy bắt đầu đi"
Học sinh bắt đầu rời chỗ, xúm quanh các bàn nhóm được chuẩn bị sẵn.
Tiếng vạc va chạm, tiếng dao cắt nguyên liệu, và tiếng thì thầm thấp giọng bắt đầu lan ra khắp phòng.
Julia lùi lại quan sát, sẵn sàng can thiệp nếu có nhóm nào cần trợ giúp.
Trong khoảng thời gian các học sinh thực hành, Julia đi lại giữa các bàn, quan sát từng nhóm một cách cẩn thận.
Cô gật gù hài lòng vì hầu như ai cũng thực hiện rất tốt.
Khi bước đến gần bàn giáo sư Snape, Julia cúi người khẽ thì thầm:
" Hôm nay có vẻ ai cũng làm khá ổn, thưa thầy.
Nhưng con nghĩ… thầy đừng quá nghiêm khắc hay cộc cằn, học sinh sẽ sợ đến mức tay chân bủn rủn, rồi lỡ tay làm hỏng cả bài thì không hay đâu ạ."
Snape quay sang, ánh mắt lạnh lùng như thường lệ, đáp khẽ:
"Im lặng đi."
Julia chỉ nhún vai, không nói gì thêm.
Cô liếc nhìn đồng hồ bỏ túi, nhận thấy đã sắp hết giờ cô rời khỏi và đi thẳng đến thư viện.
Trên đường đi đến thư viện, Julia bất giác khựng lại khi trông thấy bóng dáng quen thuộc của Harry Potter đang chạy hối hả qua hành lang phía trước.
Cậu ta trông như vừa gặp chuyện gì đó kinh hoàng.
Julia nhanh chóng bước đến chặn lại:
"Harry!
Em ổn chứ?"
Harry dừng lại, khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Cậu thở dốc, đôi mắt hoảng hốt nhìn cô:
"Chị Julia... em... em muốn gặp cụ Dumbledore!"
Julia cau mày, giọng dịu đi nhưng đầy cảnh giác:
"Sao thế?
Có chuyện gì à?"
Harry nuốt khan, môi mím lại như thể đang cố ngăn mình không run:
"Ông Barty Crouch... bị ai đó giết rồi.
Em vừa nhìn thấy xác ông ấy… ngay gần khu rừng Cấm..."
Một thoáng sững người trôi qua.
Julia siết chặt quyển sách trong tay, rồi không nói thêm gì, cô chỉ gật đầu.
" Đi.
Chúng ta đến chỗ cụ Dumbledore ngay."
Không ai quay đầu lại.
Tiếng bước chân của họ vang lên vội vã giữa hành lang đá lạnh, mang theo một điềm gở chưa rõ hình hài.
Khi cả hai vừa đến gần phòng hiệu trưởng, Julia khẽ kéo tay Harry dừng lại, ra hiệu im lặng.
Từ bên trong cánh cửa khép hờ, vang lên giọng nói trầm ổn của cụ Dumbledore:
"Chuyện này xảy ra quá đột ngột ko ai biết cả...
Một giọng nam khác, có vẻ căng thẳng nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đáp lại:
"Đã có người chết...Ông nên làm gì đây?
Hãy cứ coi như...."
Julia và Harry liếc nhìn nhau.
Harry nắm chặt tay, run nhẹ.
Julia khẽ gật đầu trấn an, thì thầm:
"Chúng ta nên vào.
Cụ cần biết chuyện em đã thấy."
Harry nuốt nước bọt, rồi cả hai bước lên, gõ cửa nhẹ nhàng.
Cánh cửa mở ra, ánh mắt cụ Dumbledore lập tức hướng về phía họ, ánh nhìn sáng quắc ẩn sau cặp kính nửa vầng trăng.
Julia nhẹ giọng:
"Thưa cụ, Harry có chuyện quan trọng muốn trình bày."
Cụ Dumbledore vừa nghe thấy tiếng Julia liền quay nhanh về phía cửa.
Không để mất một giây, cụ đứng dậy, giọng nói đanh lại nhưng vẫn giữ vẻ lịch thiệp:
— Xin thứ lỗi, Cornelius, nhưng ta e rằng cuộc trò chuyện phải tạm dừng tại đây.
Bộ trưởng Fudge vừa định cất tiếng phản đối thì cụ đã mở cửa, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy ông ra ngoài.
Ngay sau đó, Moody người mà cô nghĩ ngờ là do người khác giả dạng cũng lững thững bước ra.
Mắt điên lật nhanh về phía Julia và Harry, ánh nhìn lấp ló vẻ dò xét và căng thẳng.
Ông ta khựng lại trong một thoáng, rồi không nói lời nào, lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng.
Trong căn phòng giờ chỉ còn Julia và Harry.
Không gian đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.
Ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt của tháng Sáu dường như càng làm bầu không khí thêm phần nặng nề.
Harry đảo mắt nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại nơi chiếc bát đựng đầy những viên kẹo màu sắc sặc sỡ.
Cậu tò mò bước đến, cầm lấy một viên rồi bỏ vào miệng.
Nhưng ngay lập tức, thứ tưởng như là kẹo ấy hóa thành những con côn trùng kỳ dị, bò loạn xạ rồi cắn mạnh vào tay cậu khiến Harry giật mình, lảo đảo lùi lại đập lưng vào tường kính phía sau.
Julia lập tức bước nhanh đến đỡ lấy cậu.
"Em không sao chứ, Harry?
Cẩn thận, mấy viên kẹo này… không dễ ăn đâu."
Vừa dứt lời, bức tường kính phía sau họ bỗng chuyển động, hé mở ra chậm rãi để lộ một cái chậu đá kỳ lạ nằm giữa một bục gỗ khắc hoa văn cổ xưa, bên trong lấp lánh thứ chất lỏng như nước bạc đang xoáy nhẹ nhàng...Julia khựng lại khi thấy toàn thân Harry nghiêng hẳn về phía chậu nước, mặt cậu gần như úp vào làn nước trong veo lạ kỳ ấy.
Một luồng ánh sáng mờ nhạt từ trong chậu bừng lên bao lấy Harry, khiến Julia hốt hoảng:
"Harry!
Harry, em làm sao thế?"
Cô lao tới định kéo cậu ra nhưng một luồng lực vô hình từ chậu nước đẩy nhẹ tay cô ra như thể nó không muốn bị gián đoạn.
Julia lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch:
"Không thể nào... là Tưởng ký ư?
Nhưng sao lại... kéo em ấy vào như vậy?"
Đôi mắt cô dõi theo Harry đang bất động, dường như chìm trong một thế giới khác.
Ánh sáng từ chậu nước phản chiếu lên gương mặt Julia, lạnh lẽo và huyền bí.
Cô siết chặt tay, sẵn sàng phản ứng nếu có điều gì bất thường xảy ra
Nửa tiếng đồng hồ sau, cánh cửa phòng mở ra, và Julia giật mình khi thấy cụ Dumbledore bước vào, ánh mắt cụ vẫn sáng nhưng có phần mỏi mệt.
"Ơ... cụ về rồi sao..." – Julia ấp úng.
Khi cụ Dumbledore định bước đến chỗ Harry – người vẫn đang nằm yên trên ghế – Julia liền bước nhanh tới, kéo nhẹ tay áo của cụ và ra hiệu mời cụ ra một góc khuất trong phòng.
Cụ Dumbledore nhíu mày.
"Trò làm gì vậy?"
Julia nhìn ông, ánh mắt căng thẳng.
"Cụ ơi... em muốn nói điều này, nhưng em không chắc cụ có tin hay không..."
Ánh mắt cụ Dumbledore lập tức trở nên nghiêm túc.
Ông gật nhẹ.
"Ta luôn lắng nghe, đặc biệt là những điều em nghi ngờ."
Julia hít sâu một hơi, rồi thì thầm:
"Em đang nghi ngờ có ai đó đã đột nhập vào trường bằng cách giả dạng.
Nhất là sau chuyện Harry bị đưa tên vào Cốc Lửa.
Em nghĩ... chỉ có ai đó ở trong trường hoặc giả làm người trong trường mới có thể qua được vòng bảo vệ."
Cụ Dumbledore không đáp ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cô, như thể đang cân nhắc từng lời.
Julia tiếp tục, giọng thấp hơn:
"Hơn nữa, gần đây trong kho nguyên liệu của thầy Snape có báo mất một lượng nguyên liệu hiếm – đúng loại dùng để pha chế Thuốc Đa Dịch.
Mà cụ biết rồi đó... nếu là học sinh bình thường, đâu cần thứ đó làm gì.
Chỉ có kẻ muốn giả dạng người khác mới cần dùng tới."
Cụ Dumbledore vẫn im lặng, ánh mắt ông dần tối lại.
Một lát sau, ông mới cất giọng chậm rãi:
"Em chắc chắn là có người đã lấy nguyên liệu đó?"
"Vâng.
Em nghe thấy thầy Snape lẩm bẩm điều đó – và em cũng kiểm tra lại danh sách tồn kho.
Không hề có ghi chép ai mượn, nhưng một số nguyên liệu đã không còn."
Cụ quay sang nhìn Julia, ánh mắt sắc bén mà vẫn đầy kiên nhẫn.
“Vậy trò đang nghi ngờ ai?” – cụ hỏi, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng toát ra vẻ quan tâm thực sự.
Julia liếc nhìn về phía giường bệnh nơi Harry đang nằm, rồi cúi đầu, thì thầm: “Thưa cụ… em nghĩ giáo sư Moody hiện tại là do người khác giả dạng.”
Cụ Dumbledore hơi nhướng mày, không giấu được sự bất ngờ nhưng không tỏ ra hoài nghi.
“Tại sao trò lại nghĩ thế?” – cụ hỏi, ánh mắt xoáy sâu như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Julia cắn nhẹ môi dưới, giọng run run nhưng rõ ràng: “Em nghe Harry, Ron và Hermione kể rằng trong buổi học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, thầy Moody đã giảng về ba lời nguyền không thể tha thứ…điều đó hs năm 4 chưa thể tiếp cận.”
Cụ Dumbledore gật nhẹ, tỏ ý đã biết chuyện đó.
Julia tiếp lời, giọng càng thấp hơn: “Chưa kể thầy ấy còn cư xử rất kỳ lạ… thầy liên tục uống đi uống lại một loại nước gì đó từ bình…
Harry bảo nhìn rất đáng ngờ.
Và em nhớ... nguyên liệu pha chế thuốc Đa dịch dạo gần đây bị mất trong kho của Thầy Snape.”
Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cụ Dumbledore, ánh mắt quyết liệt nhưng cũng lo lắng: “Nếu là học sinh, chẳng ai dám lấy những thứ đấy để chế thuốc Đa dịch cả.
Trừ phi… là một ai đó muốn giả dạng người khác để trà trộn vào trường.
Và nếu là kẻ đó bỏ tên Harry vào Cốc lửa… thì mọi chuyện đều có lý.”
Cụ Dumbledore im lặng một lúc lâu.
Trong ánh nến chập chờn, gương mặt ông như trầm ngâm đến tận cùng.
Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ thổi vào làm bộ râu bạc của ông khẽ lay động.
“Ta hiểu rồi.” – cụ nói khẽ, rồi đặt tay lên vai Julia, ánh mắt không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự tín nhiệm sâu sắc.
“Trò đã làm rất tốt, Julia.
Cảm ơn vì đã nói cho ta.”
Cụ quay bước, đi về phía giường bệnh của Harry, nhưng trước khi đi xa, cụ dừng lại, quay đầu lại nói thêm: “Nhưng từ giờ, chuyện này không ai khác được biết, Trò hiểu chứ?”
Nhưng cô vẫn không giấu được sự lo lắng.
"Nhưng… em sợ mình nghi ngờ sai người, cụ ạ," Julia khẽ nói, ánh mắt hiện rõ vẻ băn khoăn.
"Trước hết… cứ để xem sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì đã."
Dumbledore gật đầu, ánh mắt trầm ngâm như đang ghi nhớ từng lời cô nói.
Không nói thêm điều gì, cụ xoay người tiến đến gần cái chậu đá chạm khắc – nơi Harry đang úp mặt vào.
"Thưa cụ…"
Julia bước theo, định can thiệp thì cụ giơ tay ra hiệu cô hãy bình tĩnh.
"Không sao đâu," cụ nói nhẹ nhàng.
"Đó là Tưởng Ký nó không gây hại, chỉ đưa người ta vào ký ức."
Sau đó, cụ ra hiệu.
Julia hiểu ý, liền rời khỏi đó ngay lập tức.