Julia Elyn Snape cô là phù sinh nhà Slytherin của Hogwarts cha mẹ cô hy sinh trong chiến tranh phép Thuật lần thứ nhất .Cha mẹ cô là cựu học sinh cũng là cựu giáo sư trong trường có mối quan hệ thân thiết với cụ Dumbledore là học sinh xuất sắc trong trường cô được cụ Dumbledore vs cô MC Gonnagle và thầy Snape trực tiếp dạy dỗ và nuôi dưỡng sau này cô được nhận nuôi bởi giáo sư Snape,cô giỏi tất cả các môn hầu như là vậy đặc biệt là môn độc dược .Dù là Slytherin, Julia không phân biệt dòng máu hay địa vị, điều khiến cô được học sinh ba nhà còn lại âm thầm kính nể
Ban đầu, nhiều học sinh nhà khác nghi ngờ và dè chừng cô.Cô đc bt đến bởi Biểu tượng nhan sắc và học lực của Hogwarts vs làn da ắng sáng, gần như phát ánh bạc dưới ánh trăng – làn da ấy khiến Julia trông như một phần của màn đêm tĩnh lặng Mái tóc đen tuyền, dài quá vai, bóng mượt, luôn được chải gọn gàng.
Khi di chuyển, tóc khẽ bay nhẹ như có gió riêng,đôi xanh xám như màu bầu trời sắp giông – ánh nhìn sâu thẳm, luôn như đang giấu một bí mật.
Có người nói rằng ánh mắt ấy giống Severus Snape thời trẻ, nhưng thu hút hơn và tinh tường hơn,khuân mặt Sắc nét, sống mũi cao, đôi môi trái tim và ít khi cười – nhưng mỗi lần cười lại khiến người đối diện như bị thu hút đến mức quên cả hít thở
Cô có dáng người cao vừa phải (~1m65)dáng chuẩn, di chuyển nhẹ nhàng và im lặng – như thể hòa tan vào không khí.
Khí chất Lặng lẽ, điềm đạm, nhưng không hề yếu đuối.
Julia bước vào phòng và không cần lên tiếng, người khác vẫn sẽ để ý đến cô
Julia không sợ hiểm nguy, không vì bản thân mà do dự.
Nếu người thân, bạn bè hoặc bất kỳ ai cô quý mến gặp nguy hiểm – cô sẵn sàng liều mạng để cứu họ, kể cả khi phải đối đầu với những thế lực đen tối.
Là học sinh duy nhất được phép tham gia các nhiệm vụ nguy hiểm.
Vì năng lực và lòng trung thành, Julia là học sinh duy nhất trong lịch sử Hogwarts được “đặc cách” tham gia các nhiệm vụ nội bộ của trường dưới sự giám sát của Dumbledore và Snape.
“Nếu cần một học sinh mà chúng ta có thể tin cậy như một đồng minh thực thụ… thì đó là Julia Elyn Snape.” – trích lời Giáo sư Dumbledore
Là học sinh duy nhất trong lịch sử Hogwarts có quyền ra vào cả bốn phòng sinh hoạt chung, dù không thuộc ba nhà còn lại (Gryffindor, Ravenclaw, Hufflepuff) .Nguyên nhân do cụ Dumbledore và các giáo sư cấp quyền đặc biệt, vì Julia đóng vai trò trợ thủ cấp cao của trường và đc Dumbledore đích thân bảo lãnh sau khi cô cứu một học sinh Ravenclaw khỏi một vụ nguy hiểm liên quan đến một đồ vật Hắc Ám.
Dù là Slytherin, Julia không phân biệt dòng máu hay địa vị, điều khiến cô được học sinh ba nhà còn lại âm thầm kính nể.Ban đầu, nhiều học sinh nhà khác nghi ngờ và dè chừng cô, dần dần Julia trở thành một biểu tượng của "niềm tin ngoài khuôn mẫu", khiến ngay cả những người không thích nhà Slytherin cũng không thể ghét bỏ cô
Khi Julia Elyn Snape bước qua cánh cửa đá dẫn vào phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor, một vài ánh mắt ngạc nhiên lập tức hướng về cô.
Không ai lên tiếng – họ đã quá quen với việc "cô gái nhà Slytherin ấy" xuất hiện tại nơi lẽ ra chỉ dành cho sư tử.
Nhưng Julia chẳng hề quan tâm đến cái nhìn ấy.
Mái tóc đen dài đổ xuống vai, ánh mắt xanh xám lướt nhanh một vòng.
Cô tiến lại chỗ một phù sinh đang run rẩy vì một vụ bắt nạt của nhóm học sinh năm sáu.
"Đc rồi.
Không sao, để tớ xử lý." – Giọng cô trầm, dứt khoát.
Ba phút sau, hai học sinh năm sáu bị phạt lao động công ích suốt một tuần – vì vi phạm nội quy và thiếu lễ độ.
Không ai dám hỏi tại sao Julia có thể đưa ra phán quyết như giáo sư.
Họ chỉ thì thầm:
"Chỉ có một người duy nhất ở Hogwarts vừa là học sinh, vừa là người khiến cả bốn nhà phải dè chừng.
Và đó là Julia Elyn Snape
Không chỉ vậy dù mới chỉ là học sinh năm tư, Julia được xem như một học giả trẻ, đến cả gia đình Malfoy – một trong những gia tộc phù thủy thuần chủng kiêu hãnh nhất – đã chủ động mời Julia về biệt phủ, nhờ cô dạy kèm cho Draco Malfoy trước năm học, nhằm chuẩn bị cho con trai một lợi thế cạnh tranh trong học tập
Lucius Malfoy từng nói trong một bữa tiệc phù thủy
"Cô ấy có trí tuệ và sức mạnh của một phù thủy, khí chất của một quý tộc, và sự sắc bén khiến cả những kẻ Hắc Ám nhất cũng phải dè chừng."
Biệt phủ Malfoy – phòng học riêng dành cho Draco – sáng rực ánh nến ma thuật.
Mọi thứ đều sạch sẽ, xa hoa và... lạnh.Julia bước vào, mái tóc đen dài buộc thấp, dáng vẻ lạnh lùng như chính bức tượng trong sảnh chính.
Draco Malfoy – ngồi nghiêng bên bàn học, ánh mắt nửa khinh thường, nửa...e dè.
“Tôi không cần ai dạy kèm.” – Cậu lên tiếng.
Julia không đáp, chỉ mở cuốn sách “Ứng dụng nâng cao của Phép biến hình trong chiến đấu” và đặt trước mặt Draco.
“Trang 43.
Làm biến thể tấn công ngược từ lá chắn cơ bản.”
Draco chau mày.
“Tôi chưa từng học—”
“Tôi biết.” – Julia ngắt lời.
“Vì thế tôi ở đây.
Không phải để trò chuyện.”
Ba phút sau, phép thuật của Draco bị bật ngược lại vào cánh tủ đựng thảo dược quý.
Julia không cười.
Cô chỉ nói, giọng lạnh tanh:
“Lần thứ hai sai, tôi sẽ để chú Kreacher dạy tiếp phần còn lại.”
Draco im lặng và từ hôm đó, không buổi học nào bị bỏ sót khi chuẩn bị kết thúc năm 4 Julia được chính Giáo sư Snape đề cử làm trợ giảng môn Độc dược, dưới sự phê chuẩn của cụ Dumbledore
Những năm đầu ở Hogwarts với Julia thật sự...
đáng nhớ.Dù mồ côi cha mẹ từ nhỏ, dù sống dưới cái bóng lặng thầm của Giáo sư Snape, Julia vẫn tìm được niềm vui của một cô gái tuổi mười mấy: những buổi ngồi bên hồ Đen đọc sách, những tối trốn giám thị để lên Tháp Thiên Văn ngắm sao, những lần cùng một vài học sinh Ravenclaw lén mở “Câu lạc bộ dịch mã cổ ngữ”…
Julia cười không nhiều, nhưng đủ để những ai thân thiết với cô thấy rõ: cô là người sống, chứ không chỉ tồn tại.Nhưng rồi…khi Harry Potter đến Hogwarts vào năm cô vừa sang năm thứ 5 Và mọi thứ bắt đầu thay đổi.Mỗi một biến cố đến, Julia lại thấy công việc của mình nhiều hơn, căng thẳng hơn.
Dù là học sinh, cô vẫn phải tham gia:
– Hỗ trợ giáo sư Dumbledore phân tích bùa chú cổ bảo vệ trường.
– Ghi nhận các dấu hiệu bạo lực tinh thần giữa các nhà.
– Cảnh báo cho Snape về những mối nguy từ sâu bên trong các học sinh.
– Đứng ra thay mặt giáo sư trấn an học sinh sau mỗi lần xảy ra tai nạn.
Đôi khi Julia thấy mệt.
Rất mệt.
Nhưng cô chưa từng than phiền.
Có một buổi tối, khi cô ngồi một mình trong phòng giáo sư Snape, chấm bài tập năm ba, Snape lặng lẽ đặt tay lên vai cô, không nói gì.Cô ngước lên, cười mỏi mệt:
“Con chỉ muốn…
được là một học sinh bình thường.”
Snape im lặng rất lâu, rồi đáp:
“Con là Snape.
Con chưa từng là người bình thường.
Con giỏi hơn thế.”
Trở về thời gian khi đêm đầu tiên khi các học sinh năm nhất – trong đó có Harry – đặt chân đến Hogwarts.Từng chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ qua mặt hồ đen sẫm.Trên chiếc thuyền đầu tiên, Harry ngẩng lên nhìn toà lâu đài hiện ra trong màn sương – những tháp nhọn cao vút, ánh sáng lấp lánh qua khung cửa kính màu.
Một tiếng thốt khe khẽ vang bên cạnh: “Wow…” – là Hermione.
Khi cập bờ, cả nhóm học sinh năm nhất được dẫn vào sảnh lớn bằng đá đen.
Họ háo hức, bồn chồn, lo lắng.Và rồi – cánh cửa Đại Sảnh mở ra một người phụ nữ mặc áo choàng xanh lục đứng chờ.
Không phải giáo sư McGonagall.
Mà là… một cô gái.
Mái tóc đen dài buộc hờ sang một bên, đôi mắt xám sấm sét, dáng đứng khoanh tay cầm đũa thần đầy quyền lực.
Áo choàng của cô mang huy hiệu nhà Slytherin, thêu chỉ bạc rất sắc nét.
Cô là Julia Elyn Snape – học sinh năm 4, mới đc bổ nhiệm làm trợ lý giáo sư kiêm học sinh cứu trợ đặc biệt.Julia không cười.Cô chỉ nhìn lướt qua đám học sinh như đang đánh giá.
Ánh mắt lướt qua Neville, rồi Hermione…
Và dừng lại ở Harry.
Cậu bé có vết sẹo hình tia chớp.
Cặp kính trễ xuống mũi.
Đang nhìn lại cô bằng ánh mắt không chút e dè – mà đầy thắc mắc.
Julia khẽ nghiêng đầu.
Có gì đó… khiến cô chú ý.
“Tên gì?” – cô hỏi nhỏ.
“Harry Potter.”
Julia không phản ứng.
Nhưng đôi mắt cô ánh lên một điều gì đó rất khẽ.Cô biết.....Cái tên đó… sẽ khiến năm nay không giống những năm trước.
Cánh cửa Đại Sảnh Hogwarts từ từ mở ra, hé lộ khung cảnh lung linh nhất mà những học sinh năm nhất từng thấy.
Trần nhà cao vút – phản chiếu bầu trời đêm sao lung linh.
Hàng trăm cây nến lơ lửng trên không, và bốn dãy bàn dài đại diện cho bốn nhà – Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw và Slytherin – đang chờ đón những gương mặt mới.
Phía cuối sảnh là chiếc bàn dài của các giáo sư.Ở đó, ngồi chính giữa, là cụ Albus Dumbledore.
Râu bạc dài chấm ngực, mắt sáng sau cặp kính và đầu đội chiếc mũ lốm đốm hình sao tím – cụ như một phần của chính lâu đài này.
Trước bàn giáo sư là chiếc ghế gỗ cao và Chiếc Nón Phân Loại, cũ kỹ, rách bươm nhưng… biết nói.
Các học sinh năm nhất đứng thành hàng, mắt mở to, vừa phấn khích vừa lo lắng.
Phía bàn giáo viên Julia ngồi khoanh tay, ánh mắt bình thản như đang xem một buổi biểu diễn quen thuộc.Nhưng sâu bên trong – cô biết rõ: Đêm nay là khởi đầu cho một năm học không bình thường.
Tên đầu tiên được gọi vang lên:
“Hermione Granger!”
Một cô bé tóc xù tiến lên – Chiếc Nón Phân Loại lập tức hét: “Gryffindor!”
Khi đang chăm chú quan sát buổi lễ đột nhiên Harry nhìn thấy một vị giáo sư đang ngồi ở trên bàn giáo sư nhìn cậu chằm chằm đột nhiên vết sẹo của cậu bị đau cậu "A" một tiếng
Ron lo lắng quay ra hỏi
"cậu không sao chứ cậu bị đau gì à"
Cậu vừa xoa xoa trán vừa nói
"à vết sẹo của mình tự dưng bị đau"
“Draco Malfoy!” – “Slytherin!
"Ron Wesley"
Harry nhắc cậu bạn mìk
"đến cậu kìa"
Ron rón rén đi lên
" lại là 1 Wesley nữa sao....
Gryffindor"
Và...
“Harry Potter.”
Toàn Đại Sảnh lặng đi một nhịp.
Julia hơi nghiêng đầu.
Cô thấy Snape – người cha nuôi của mình – khẽ cứng người.
Còn cụ Dumbledore thì mỉm cười.
Harry bước lên, chậm rãi ngồi xuống.
Chiếc Nón chần chừ lâu hơn bình thường.
“Ừm…
Slytherin có thể làm nên chuyện lớn…
Nhưng, à, cậu không muốn à?
Không à?
“Gryffindor!”
Cả sảnh vỡ oà tiếng vỗ tay – đặc biệt từ bàn Gryffindor
Julia nhắm mắt khẽ – không thất vọng, không mừng rỡ.
Chỉ là… thú vị hơn mình tưởng.
Khi tất cả học sinh đã được phân loại, cụ Dumbledore đứng dậy.
"Chào mừng các con – đến với Hogwarts!”
Tiếng vỗ tay nổ ra.
Cụ tiếp tục:
“Trước khi chúng ta đánh chén – vài điều nhỏ ta muốn nhắc:
Một: Các hành lang tầng ba cánh phải – đừng bén mảng tới, trừ khi các con muốn chết một cách vô cùng đau đớn.
Hai: Kẹo dính lưỡi là tuyệt vời, nhưng dính vào chân thì không vui đâu – đừng thử biến bạn cùng phòng thành giày sống.
Ba: Đội Quidditch nhà nào làm vỡ cửa kính lần nữa – ta sẽ gửi hoá đơn cho mẹ các con.”
(Bàn Slytherin –rộ lên tiếng cười nhỏ)
“Và cuối cùng…
Ta mong rằng năm nay, chúng ta không chỉ học phép thuật – mà còn học cách thấu hiểu nhau, dù chúng ta đến từ bốn nhà khác nhau.”
“Bởi vì – đôi khi điều kỳ diệu nhất… không nằm ở đũa phép.
Mà nằm ở chính con người bên cạnh con.”
Dumbledore giơ tay cao:
“Bây giờ – bữa tiệc bắt đầu!”
Harry ngẩng đầu nhìn dãy bàn giáo sư.
Giáo sư McGonagall – nghiêm nghị .
Cụ Dumbledore – tươi cười, râu lấp lánh ánh nến.
Harry cau mày.Ron,” cậu thì thầm, “người đó là ai vậy?”
“Thầy Snape,” Ron nói khẽ, “Giáo sư Độc dược.
Đừng mong có điểm cao từ ổng nếu không ở nhà Slytherin.
“Ờ…” – Harry nhìn thầy Snape lần nữa, rồi liếc sang người bên cạnh – Julia – “Còn cô gái kia thì sao?”
“Không biết, nhìn hơi ghê…”
Percy Weasley – đang ngồi gần đó – lập tức quay lại, giọng như thể rất sẵn lòng “giải đáp thắc mắc chính thống.
Lão ghét Gryffindor lắm mặt lão lúc nào cũng hằm hằm hết."
“Cô ấy là Julia Elyn Snape.
Đc cả cụ Dumbledore và cô MC Gonnagle lẫn thầy Snape nuôi dưỡng nhưng được thầy Snape nhận làm con nuôi từ khi còn nhỏ.”
“Thầy Snape nhận nuôi?” – Harry ngạc nhiên.
“Phải.
Julia học năm 4 nhà Slytherin, rất giỏi.
Là học sinh cứu trợ, trợ giảng độc dược vào năm nay thành viên đội Quidditch, và còn là huynh trưởng phụ.
Một kiểu học sinh ‘đặc biệt’ của trường ấy.”
Percy hạ giọng, vẻ nghiêm túc hơn:
"Nhưng thầy Snape thì… không phải ai cũng quý.
Ông ấy không thích học sinh Gryffindor cho lắm.
Còn về Julia – đừng để vẻ ngoài lạnh lùng đánh lừa.
Tôi từng thấy cô ấy ‘mắng gắt’ một nam sinh Slytherin vì dọa dẫm học sinh năm nhất.”
Hai ae sinh đôi George và Fred quay ra liền nói.
“là một trong những học sinh nổi bật nhất ở Hogwarts trong vài năm trở lại đây.”
Ron rướn mày: “Nhà Slytherin mà nổi bật?
Lạ à nha.”
“Không giống như nhóc nghĩ đâu,” Percy nói, nghiêm giọng.
“Dù là nhà Slytherin và được thầy Snape nhận nuôi, nhưng Julia nổi tiếng vì không bao giờ phân biệt xuất thân – dù là thuần chủng, lai hay Muggle.”
“Thật á?” – Harry ngạc nhiên.
“Ừ,” Percy gật đầu.
“Năm ngoái có một bạn Hufflepuff bị học sinh khác chế giễu vì xuất thân Muggle.
Julia – mặc dù không hề quen vẫn đứng ra bảo vệ bạn ấy.
Cô ấy còn mắng ngược một học sinh nhà mình.”
Ron chớp mắt: “Cô ấy… tốt bụng?”
“Tốt bụng nhưng rất kiêu,” George nói, “và thẳng thắn.
Ai làm điều sai trái, cô ấy không tha.
Nhưng ai cần giúp, cô ấy luôn ra tay.”
Harry lặng im một cô gái nhà Slytherin, ngồi cạnh thầy Snape, mà lại như thế?
“Cô ấy được đặc cách nhiều lắm,” Percy tiếp tục.
“Là học sinh cứu trợ – kiểu như người đại diện học sinh hỗ trợ giáo sư trong các nhiệm vụ đặc biệt.
Còn làm trợ giảng Độc dược cho phù sinh năm nhất và năm 2 vào năm nay.
Nghe nói có lần còn được gia đình Malfoy mời đến biệt phủ để dạy kèm cho Draco.”
“Cái gì?
Malfoy á?” – Ron suýt rớt cả muỗng.
“Mình tưởng họ tự cao nhất Hogwarts mà!”
“Thì đó.
Julia không phải người bình thường,” Percy hạ giọng như thể nói bí mật.
“Ngay cả cụ Dumbledore cũng từng nói rằng… nếu cô ấy không phải học sinh, chắc đã là giáo sư rồi.”
Harry liếc nhìn về bàn giáo viên lần nữa.
Julia đang nói chuyện với thầy Snape, đầu hơi nghiêng, nói chuyện vs thầy Snape với vẻ mặt vui vẻ nhưng vẫn toát lên sự thanh lịch
Dưới ánh nến lơ lửng – cô giống như một phần của Hogwarts, vừa sáng vừa tối, vừa gần vừa xa.
Harry gật đầu, vẫn giữ tay ở trán, lòng trào lên cảm giác kỳ lạ.
Thầy Snape…
Julia… và vết sẹo này... tất cả có vẻ liên quan với nhau theo cách nào đó mà cậu chưa hiểu được.
Nhưng một điều thì Harry biết chắc –
Năm học này sẽ không hề bình thường.
*******
Thời gian trôi qua khi đến buổi học độc dược đầu tiên của Harry và hai người bạn của mình cùng với tất cả các học sinh năm nhất tất cả đều đi đến một căn phòng
Căn phòng nơi lớp Độc dược diễn ra lạnh và âm u như…chính giáo sư dạy nó.
Những lọ thủy tinh xếp đầy kệ – chứa toàn những thứ nhìn qua đã muốn bỏ chạy: nhện khô, mắt cá khô, óc cóc nhúng dấm…
Harry, Ron và Hermione ngồi cạnh nhau.
Phía trước lớp – bàn giáo sư có một người đang đứng… không phải Snape.
Là Julia Snape.
Cô mặc áo choàng Slytherin có thêu huy hiệu bạc, tay đang sắp xếp các nguyên liệu và lọ nước vào khay.
Cô không nhìn học sinh.
Không nói.
Chỉ làm việc của mình – nhanh, chuẩn xác và cực kỳ điềm tĩnh.Đúng lúc ấy – cánh cửa mở ra thầy Snape bước vào.
“Im lặng.” – Giọng ông như một làn khói lạnh lan khắp phòng.
“Chào mừng đến với lớp học Độc dược,” ông bắt đầu.
“Các trò ở đây không dùng cây đũa để phóng sáng hay bay lượn.
Môn này là sự tinh tế, chính xác... và sự tôn trọng tuyệt đối với từng giọt chất lỏng.”
Cả lớp im phăng phắc.
Snape chậm rãi bước giữa các bàn – rồi dừng lại ngay cạnh Harry.
Ông nhấn giọng hỏi"Potter!
Nếu ta thêm rễ bột của lan nhật quang vào dung dịch ngải tây thì ta sẽ được gì?"
"Em không biết…”
Ông cười khẩy một cái rồi lại hỏi tiếp
"vậy ta muốn tìm một viên sỏi dê thì ta tìm ở đâu"
"dạ em không biết thưa giáo sư"
Snape hạ giọng, đều đều mà lạnh:
“Ngạc nhiên quá.
Anh nổi tiếng đến thế, tôi tưởng anh ít ra cũng đọc sách giáo trình.
Nhưng xem ra tôi nhầm.”
Harry quay ra hỏi
"thế tại sao thầy không cho bạn Hermione phát biểu bạn ấy đã giơ tay nãy giờ mà"
Rồi Snape cọc cằn khó chịu đi ngay ra chỗ Harry đang ngồi quát nhẹ Hermione để tay xuống
"Vậy thì ta phải cho cậu một chút kiến thức nhỉ bột rễ Lan nhật quang kết hợp với dung dịch ngải Tây sẽ tạo nên một dung dịch thuốc ngủ vô cùng mạnh được gọi là cái chết sống còn viên sỏi dê là viên sỏi được nghiền từ bao tử con dê cậu hiểu rồi chứ Potter"
"Vâng thưa giáo sư"
Bên cạnh các học sinh Slytherin đặc biệt và draco cười khúc khích vì Harry bị mắng
Snape nghe thấy và bỗng lên tiếng với tông giọng trầm
"Vậy sao những đứa còn lại không chịu ghi bài vào vở ngay đi"
Ông quay về bàn giáo viên – nơi Julia vẫn lặng lẽ ghi chú.Ông trách mắng" nhà Gryffindor sẽ bị trừ 10 điểm vì sự hỗn xược của học sinh"
Potter,” Snape nói tiếp, “tôi khuyên anh nên học hỏi người đứng trước – Julia Snape.
Con bé không cần ai nhắc cũng đã thuộc lòng toàn bộ công thức của sáu mươi hai loại thuốc phổ biến trong năm nay.”
“Và chưa từng làm vỡ một ống nghiệm nào trong ba năm qua.”
Cả lớp nín thở.
Snape vừa mỉa mai Harry trước mặt mọi người, lại đem cậu ra so sánh với… chính Julia – người đang ngồi sắp xếp nguyên liệu ở bàn giáo viên.
Không khí trong phòng nặng trĩu.Harry cúi đầu, hai má nóng bừng.
Ron thì thầm nguyền rủa Snape.
Hermione định giơ tay nhưng lại ngập ngừng.
Bất ngờ, một giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng vang lên từ phía trước:
“Thưa thầy,” Julia nói, vẫn không nhìn ai, tay vẫn gói cẩn thận từng nhúm bột trong giấy da, “Harry là học sinh năm nhất, đây là buổi học đầu tiên của cậu ấy.”
Cả lớp quay sang nhìn Julia.
Cô ngẩng lên, ánh mắt xanh sấm sét chạm vào ánh mắt đen lạnh của Snape.
“Cha à,” cô nói, giọng vừa đủ để cả lớp nghe, “đừng có cọc cằn với học sinh mới như vậy chứ.”
“Sao không tự hỏi năm nhất làm sao nhớ nổi mật sên mấy giọt?”
Snape nhướng một bên chân mày.
“Con gọi ta là gì?”
“Là cha đó,” Julia đáp, nghiêng đầu một chút, nửa như nghiêm túc, nửa như trêu nhẹ.
“Ngài giáo sư Snape – nhà độc dược đại tài – có thể đừng làm học sinh người ta hết hồn ngay từ tiết đầu tiên được không?”
Cả lớp… im phăng phắc vài giây.
Rồi – một tràng cười bật ra từ vài học sinh kể cả bên Slytherin.
Harry sững người, không tin được – cô gái lạnh lùng kia… vừa đứng về phía cậu?
Snape khoanh tay, mím môi như đang cố không bật cười.
“Lần này tha cho Potter,” ông nói khẽ, “vì con lên tiếng hộ.”
Julia mỉm cười , rồi cúi đầu xuống tiếp tục sắp nguyên liệu như thể chuyện vừa xảy ra chưa từng tồn tại.
Nhưng trong lòng Harry, một cái gì đó đã thay đổi cô ấy không hề lạnh chỉ là… chọn đúng lúc để ấm thôi.
Như thường lệ các học sinh năm nhất sẽ được học bay trên chổi hôm đấy nhà Gryffindor và nhà Slytherin học chung cô là học sinh cứu trợ nên hay ra vào xung quanh trường cô đứng lại nhìn họ học một lúc rồi lại quay về phòng nhưng cô không biết hôm đấy lại xảy ra một vụ việc bắt nạt nhỏ một cậu bé bị rơi từ cán chổi xuống và làm rơi một đồ vật chính Draco đã lấy và không thèm trả lại thậm chí còn ném ra xa Harry vì muốn lấy đồ cho bạn mình nên nhào lượn không phép tắc giữa sân trường, cậu tưởng mình sẽ bị đuổi học đến nơi.
Nhưng không – giáo sư McGonagall lại dắt cậu đi thẳng đến đội Quidditch nhà Gryffindor.
“Cậu bé là Tầm thủ,” cô nói với đội trưởng Oliver Wood.
“Tầm thủ nhỏ tuổi nhất Hogwarts trong cả thế kỷ.”
Harry đứng đơ, miệng há hốc.Wood thì gần như nhảy cẫng lên vì sung sướng.
“Và trận đấu đầu tiên…” – McGonagall nói tiếp, đẩy gọng kính – “sẽ là với Slytherin.”
trong khi đó ở tòa nhà bên kia tờ thông báo nhà Gryffindor vẫn nằm trên bàn đá đen trong phòng độc dược.Snape khoanh tay, tựa người vào kệ lọ thuốc, mắt không rời Julia đang ghi chép sổ kiểm kê.
“Con biết không,” ông cất giọng trầm thấp, “đã có người chọn Harry Potter làm Tầm thủ.”
Julia ngẩng lên, ngạc nhiên không rõ là thật hay giả.
“Tầm thủ?
Cậu ta học năm nhất mà.”
“Chính vì thế ta mới ngạc nhiên.”
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Julia gập sổ, nhìn cha nuôi.
“Là đội con đấu trận đầu đúng không?”
Snape gật nhẹ, rồi chậm rãi nói:
“Con là học sinh nữ duy nhất trong đội Slytherin hiện tại.”
“Và trận đấu đầu tiên sẽ rất đông người theo dõi.
Không chỉ vì Slytherin... mà còn vì cái tên ‘Harry Potter’.”
Julia không trả lời ngay.
Thay vào đó, cô đứng dậy, bước đến gần bàn, lấy khăn lau vết mực dính trên cổ tay áo
Snape nhìn theo, giọng ông trầm hơn nữa – gần như là giãi bày:
"Lần trước con ngã khỏi chổi... ta đã phải chờ ngoài bệnh xá cả đêm.
Con không nhớ sao?”
Julia hơi khựng lại cô mím môi, rồi xoay nhẹ người về phía ông.
“Con vẫn còn ở đây mà,” cô nói nhỏ, “và con không có ý định rời đội, dù có đấu với Potter
Snape nhìn cô một lúc, ánh mắt vẫn sắc nhưng có gì đó dịu lại.
“Chỉ cần...
đừng liều mạng.
Ta không muốn mất thêm ai nữa.”
Julia cúi đầu một chút, như một lời hứa không lời rồi cô ngẩng lên, ánh mắt ánh lên thứ gì đó vừa thách thức, vừa bảo vệ:
“Cha yên tâm.
Con sẽ không để cậu ta bị thương đâu.”
Một thoáng yên lặng Snape thở ra thật khẽ.
Ông không nói thêm, chỉ quay người đi – nhưng Julia biết rõ:
Mỗi lần ông tỏ ra nghiêm khắc – là một lần ông đang giấu đi nỗi lo của người cha.
Đến hôm sau khi mọi người đến sảnh ăn trưa về chuyện của Harry tin tức lan nhanh như bùa bay
“Harry Potter được chọn làm Tầm thủ nhà Gryffindor!”
“Năm nhất đó, tin nổi không?”
“Lần đầu tiên trong cả thế kỷ!”
Chưa đến giữa trưa, cả Hogwarts đã xôn xao.
Những cái đầu ghé vào nhau, những cái thì thầm to hơn cần thiết, và những ánh mắt nhìn Harry như thể cậu là một sinh vật huyền thoại vừa bước ra từ sách cổ tích.
Harry ngồi im bên Ron và Hermione ở bàn Gryffindor, vừa nhai miếng bánh mì vừa muốn độn thổ.
“Có cảm giác mọi người đang nhìn tụi mình…” – Ron thì thầm.
“Không phải tụi mình,” Hermione đáp, “là cậu ấy.”
Ở ngoài cửamột luồng không khí mát lạnh lùa vào Julia bước vào.Tóc đen dài xoăn nhẹ buộc nửa đầu, áo choàng Slytherin khẽ bay nhẹ theo từng bước.Không ai nói gì một sự im lặng như thể ai đó vừa bấm nút “tắt tiếng” toàn bộ lâu đài.
Cô bước qua bàn nhà mình.
Không ngồi.
Không dừng.
Thay vào đó – cô tiến thẳng tới bàn Gryffindor.
“Wood!”
Giọng nói vang lên rõ ràng, khiến Oliver Wood – đang vừa ăn vừa cười với đồng đội – suýt nghẹn.
“Ơ…
ờ, Julia?”
Cô túm lấy cổ áo cậu.
Cả bàn Gryffindor nín thở.
Harry nhìn trân trối.
Hermione tròn mắt.
Ron đánh rơi cả thìa.
Percy Weasley ở gần đó chỉ biết... lắc đầu bất lực, như thể “Ôi trời, lại nữa rồi..."
Julia cúi sát, gằn từng chữ:
“Cậu đã làm gì để huấn luyện một tên nhóc năm nhất thành Tầm thủ hả?”
Oliver cười khan: “Tớ đâu có chọn em ấy..
Là cô McGonagall!”
Julia nheo mắt, rồi từ từ buông áo cậu.
“Tốt.
Vì nếu cậu chọn, tớ sẽ nghĩ cậu bị chổi đập vào đầu.”
Quay sang – cô liếc nhìn Harry.
Một cái liếc không quá lâu, không quá lạnh – nhưng đủ khiến tim cậu đập lệch một nhịp.
Julia vừa xoay bước về bàn nhà Slytherin, áo choàng nhẹ quét qua sàn đá hoa cương của đại sảnh.Không khí bắt đầu trở lại bình thường hay ít ra là mọi người cố tỏ ra như thế.
Nhưng khi cô chỉ còn cách bàn ăn vài bước…
Một giọng nói vang lên phía sau lưng:
“Julia Snape!”
Cô khựng lại.Tất cả những người trong đại sảnh cũng dừng ăn, dừng nói.
Một nam sinh cao lớn, năm bảy, phù hiệu màu xanh bạc của Ravenclaw cài trên áo, đang tiến đến.
Trên tay cậu là một bó hoa to – rực rỡ, đầy đủ cả hồng lửa và cẩm tú ma thuật lấp lánh ánh tím.
“Cho em,” cậu nói lớn, không chút do dự.
“Tôi nghĩ em rất tuyệt.
Cả đại sảnh chết lặng.
Harry suýt đánh rơi ly bí đao.
Ron há hốc miệng.
Hermione gần như ngưng thở.
Percy và cặp sinh đôi bịt mồm mà ngạc nhiên
Oliver thì bày ra vẻ mặt kiểu "anh bạn này đc đấy..."
Julia đứng yên.
Không ngạc nhiên.
Không tỏ vẻ cảm động nhưng ánh mắt cô trong thoáng chốc có gì đó… bối rối.
Một tay cô vừa định đưa ra không rõ là để nhận, hay để từ chối nhẹ nhàng
Thì...
“NÀY!!!”
Một thành viên đội Quidditch nhà Slytherin – to con , mặt đỏ phừng – lao đến.
Cậu ta giật lấy bó hoa từ tay chàng Ravenclaw, rồi quay sang nhìn Julia:
“Julia!
Cậu mà nhận mấy thứ này là tụi này nghỉ hết!
Ai mà chơi nổi nữa hả?”
Slytherin bàn ăn phía sau – vỗ tay rầm rầm như sấm.
Julia nhìn cậu bạn, nhìn bó hoa, rồi… bật cười khẽ.Một nụ cười hiếm có, đủ làm bao cái cổ trong sảnh xoay lại lần hai.Cô bước tới, nhẹ nhàng rút một bông hoa nhỏ nhất từ bó hoa vừa bị “tịch thu”, rồi quay sang chàng Ravenclaw.
“cảm ơn anh” cô nói.
“Nhưng lần sau nhớ…
đợi đến khi tôi không bị vây bởi mấy thằng điên mặc đồ xanh lá nhé?”
Cả đại sảnh nổ tung vì tiếng cười.Cậu Ravenclaw mặt đỏ như gấc, nhưng vẫn cười ngượng và cúi đầu.Julia quay bước, tay cầm đóa hoa nhỏ và lần này, cô thực sự ngồi xuống ăn trưa.Chỉ là… với một nụ cười vẫn còn lơ lửng nơi khóe môi.
Sau bữa trưa, các thành viên đội Slytherin “đòi lại công bằng” vì bị gọi là ‘mấy thằng điên áo xanh lá’
Sảnh sinh hoạt nhà Slytherin lúc này náo nhiệt khác thường.
Một vài học sinh đang bàn tán vụ "bó hoa giữa đại sảnh", số khác thì chỉ chực chờ để hỏi… cô.
Nhưng không ai dám làm phiền trực tiếp ngoại trừ…
đội Quidditch nhà Slytherin.
Khi Julia vừa bước qua cửa đá lạnh mở bằng mật khẩu, cả sáu người đội chính đã ngồi chờ sẵn như họp hội nghị.
“Em tới rồi!” – Marcus Flint, đội trưởng cao lớn mặt hơi… ngầu đần đần, phất tay gọi cô lại.
“Nói đi, ‘mấy thằng điên mặc áo xanh lá’ là ý gì đấy hả?”
Adrian Pucey, tay Truy thủ, chống cằm, cười:
“Tớ thì thấy... cũng không sai.
Hôm nay mà Flint không giật bó hoa là Julia nhận mất rồi.”
Miles Bletchley – Thủ môn – gật gù: “Ờ.
Mặt cổ lúc đó... có gì đấy rất... lạ.
Như sắp nói ‘vâng em nhận’.
Khiếp!”
Julia khựng lại, đứng giữa sảnh, khoanh tay:
“Mấy người tính làm phiên tòa à?”
“Không.” – Terence Higgs, Tầm thủ, thả cuốn sách xuống bàn – “Tụi này chỉ muốn biết… nếu là ‘điên’, thì ai là điên nhất?”
Warrington, vốn ít nói, lại lên tiếng:
“Tôi cá là Flint.
Nhìn anh ấy giật bó hoa xong như muốn quăng vô vạc độc dược luôn.”
Julia nhìn cả đám – một lũ cao to, gấu ngầu, mà giờ đang như bọn học sinh tiểu học bị mắng oan, chờ giáo viên giảng hòa.Cô thở ra… rồi nhếch môi cười.
“Nếu mấy người không điên,” cô nói, “thì tại sao lại canh tôi như chim ưng mỗi khi tôi bước ra khỏi phòng?”
“Tại sao đi đâu cũng kéo theo một đám ‘vệ sĩ’?”
“Và tại sao, nếu tôi bị trầy đầu gối, ngày hôm sau người ta đồn là có ai đó ném độc dược vào cậu Ravenclaw từng nhìn tôi?”
Cả đám… nhìn nhau.
Flint gãi đầu.
Pucey cười trừ.
Bletchley huýt sáo như vô tội.
Rồi Higgs chống nạnh, gật gù:
“Ờ.
Cũng đúng.
Vậy là tụi này điên thật.”
Julia cười.
Rồi tiến đến giữa nhóm, ngồi xuống, cầm cốc chocolate nóng Warrington đưa.
“Vậy thì,” cô nói, ánh mắt ánh lên tinh nghịch, “đội Quidditch điên nhất Hogwarts, chuẩn bị tập luyện gấp đôi đi.
Trận sắp tới, tụi mình không được thua...
đám Gryffindor ‘ồn ào nhưng dễ thương’ đó đâu.”
Cả đội đồng thanh:
“RÕ!!!”
Rồi ngày hôm đó cũng đến trận đấu giữa hai nhà cũng đến khi cả hai đội vừa ra tất cả mọi người hò reo rất to một phần là vì có cô xuất hiện một phần là vì có sự xuất hiện của tầng thủ trẻ tuổi nhất Harry khi bắt đầu đồng đội của cô tập trung ghi bàn cho đội mình còn cô thì vẫn dán mắt vào đối thủ của mình Harry, một lúc sau khi quan sát đội mình đã ghi bàn được tương đương một quả cầu vàng xuất hiện ô nhanh chóng phóng theo nó được một đoạn cô chờ tìm thấy cây chổi của Harry gặp vấn đề nó phản chủ liên tục lắc lư khiến cho Harry không thể ngồi lên khu nhìn thấy khó hiểu quay ra nhìn xung quanh khán đài thì thấy thầy Quirrell và cha nuôi của cô Snape đang niệm chú nhưng cô không biết ai là người hai ai là người cứu Tiếng reo hò vang như sấm trong không trung xám bạc của Hogwarts.Hai đội bay vút qua từng đợt gió, áo choàng lật phật như cờ trận.
Cô rời bóng Qua.
Rời đồng đội.
Rời trận.
Một vòng xoáy ngoạn mục đưa cô lượn quanh Harry, mắt không rời cây chổi đang quay cuồng như mất kiểm soát.Không phải lỗi kỹ thuật.
Không phải do gió.
Julia ngẩng lên.
Từ góc nhìn trên cao, cô thấy khán đài phía giáo viên – nơi Quirrell và… cha cô, Severus Snape, đang niệm chú.Cô cau mày.
Tại sao cả hai lại cùng nhìn chằm chằm về phía này?tại sao cùng lúc đó…
Harry lại gần như bị hất khỏi chổi?
Chuyện này không ổn.
Julia rẽ một vòng thật gấp, bay sà thấp rồi hạ ngay bên mép sân – gần khán đài nhất.
“Oliver!” – cô hét với bạn thân bên đội Gryffindor đang bay gần đó – “Giữ vững đội hình!
Có ai đó đang phá chổi của Tầm thủ cậu!”
Oliver giật mình: “Cái gì cơ?”
Nhưng Julia không dừng lại cô rút đũa.
Lần đầu tiên giữa một trận Quidditch, cô không phải trọng tài và phải niệm chú.
“Finite Incantatem!” – tia sáng xanh xẹt qua hướng chổi Harry.
Cùng lúc, Hermione dưới khán đài – cùng với Ron cũng chạy đâm bổ vào Quirrell và Snape.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Chổi Harry ngừng rung.
Cậu ngồi vững lại – và vút lên – bắt được Snitch – chiến thắng!
Tiếng hò reo rộ lên như địa chấn.
Nhưng Julia không cười.
Cô nhìn thẳng về phía cha nuôi mình.Snape lúc đó, mắt không nhìn cô,Và Julia… lần đầu tiên trong nhiều năm, cảm thấy một vết nứt nhỏ xuất hiện trong niềm tin tuyệt đối của mình.
Tiếng còi kết thúc trận đấu vừa dứt, những tràng pháo tay vẫn còn vang vọng, Julia ngồi lơ lửng trên chổi giữa không trung.
Tay cô siết nhẹ cán chổi, tay kia đang cất đũa phép vào bao da gài ở hông.
Ánh nắng chiều rọi nhẹ vào mái tóc đen dài, gió lướt qua áo choàng Slytherin như một khung phim quay chậm.
Nhưng chính khoảnh khắc yên tĩnh đó –
Một quả Qualfle lạc hướng từ phía sân, bị ai đó ném chơi vô tình – hoặc cố ý – bay như đạn về phía cô
Julia chỉ vừa quay đầu
ẦM!
Cú va làm cây chổi của cô chao đảo dữ dội.
Trong tích tắc, cô mất thăng bằng – rơi khỏi độ cao hơn ba tầng lầu.
Mọi thứ như chậm lại
Nhưng một bóng áo đỏ bay vút lên từ phía sân đối diện – Oliver Wood.
Cậu ôm trọn Julia giữa không trung, giữ lấy vai cô, giữ chặt đến mức như sợ cô sẽ tan biến nếu buông tay.
“Julia!” – Oliver thở hổn hển, vừa hạ chổi chậm rãi xuống đất – vẫn không buông tay.
Trên khán đài, tiếng hét vang vọng:
“JULIA!!!”
Một bóng áo đen dài tung bay, gấp gáp hơn bất cứ lúc nào: Giáo sư Snape.
Mặt ông tái nhợt, không còn chút máu.
“Con có sao không?!
Nhìn ta!” – giọng ông trầm nhưng run rõ rệt.
Julia nhíu mày, định đứng dậy, nhưng hơi loạng choạng vì chấn động
Snape giữ lấy vai cô – nhẹ, nhưng chắc như đá tảng.
“Đủ rồi.” – ông khàn giọng.
“Ta không muốn thấy con trên sân đấu nữa.
Nguy hiểm quá, Julia.”
“Con không thể…” – cô mở miệng.
Nhưng lúc này, Marcus Flint, đội trưởng, và cả đội Quidditch Slytherin chạy tới –
“Em nghỉ đi!” – Pucey nói.
“Không đáng đâu, Julia em quan trọng hơn điểm số.” – Higgs gằn.
Ngay cả Warrington, người ít nói nhất, cũng thở dốc:
“Lúc cậu rơi... tim tụi này như ngừng đập.”
Julia nhìn quanh.
Cả đội – không còn vẻ ngổ ngáo, ngang tàng – chỉ là những người bạn đang sợ hãi đánh mất cô.
Rồi cô nhìn cha nuôi – người chưa từng run tay khi cầm đũa phép, giờ đang giữ lấy cổ tay cô, như thể nó sắp biến mất.
Cô siết nhẹ tay lại – đáp lại.
Rồi khẽ gật đầu.
“Con sẽ… suy nghĩ.”
Snape nhắm mắt một chút, như nhẹ nhõm.
Oliver vẫn đứng sát cạnh cô, không nói thêm lời nào, nhưng bàn tay vẫn giữ dưới lưng cô
Đêm đó, gió hú nhẹ quanh các tháp cao Hogwarts.
Trong một góc hầm đá lạnh, cánh cửa phòng giáo sư Độc dược khẽ mở.
Julia bước vào – nhẹ nhàng, không gõ cửa.
Snape ngồi sau bàn làm việc, đèn dầu chập chờn phản chiếu lên từng ngăn tủ thuốc phía sau
“Đóng cửa lại.” – ông nói, giọng bình thản
Cô làm theo, không nói gì trong vài giây.
Không khí đặc quánh như dịch độc dược chưa lọc.
Rồi Julia bước thẳng tới, ánh mắt không rời ông:
“Là cha?”
Snape ngẩng lên, ánh mắt tối lại.
“Con đang nói gì vậy?”
“Lúc trận Quidditch đang diễn ra,” – Julia nói chậm rãi, từng chữ như lưỡi dao cắt băng –
“Con thấy thầy... và thầy Quirrell.
Cả hai.
Đều niệm chú khi Harry gặp sự cố.”
Snape im lặng.
Không thở dài.
Không cãi.
Không gật.
Nhưng ánh mắt ông...
động nhẹ.
Julia đứng trước bàn, đôi mắt xám sấm như xoáy sâu vào tim người đối diện.
“Con không biết chuyện gì đang xảy ra,” – cô tiếp, “nhưng thầy đã dạy con, phải tỉnh táo và nhìn thật kỹ."
“Và con đã nhìn thấy.”
Một giây.
Hai giây.
Snape đặt cây bút lông xuống bàn.
“Ta...
đang cố gắng,” – ông nói khẽ, “ngăn một lời nguyền.”
Julia nhíu mày.
Snape chống tay lên bàn, giọng đều đều nhưng có gì đó chùng xuống:
“Chính Quirrell là kẻ yểm bùa.
Ta phát hiện – và... cố phá giải từ xa.”
“Tại sao không nói với con?” – cô hỏi, không lớn tiếng, nhưng có gì đó nghèn nghẹn.
“Con ở ngay đó.
Con đã thấy.
Con có thể...”
“...bị liên lụy.” – Snape ngắt lời.
“Ta không muốn con vào giữa cuộc chiến này, Julia.”
Cô mím môi, mắt long lanh.
“Nhưng người đã kéo con vào, từ lâu rồi.
Từ khi cha mẹ ruột con... hy sinh.”
Câu nói rơi vào không khí như một bức tranh cũ rạn nứt.
Snape nhắm mắt.
Trong vài giây, ông không còn là giáo sư nghiêm khắc, mà chỉ là một người cha – đơn độc, mệt mỏi.
“Julia...”
Cô bước lùi một bước, thở dài, giọng khẽ lại.
“Nếu thầy còn muốn bảo vệ con, vậy hãy tin con đủ để nói sự thật.”
Snape không nói thêm gì.
Cô quay đi, tay nắm chặt đũa phép trong túi áo choàng, rồi rời khỏi căn phòng – để lại sau lưng một người đàn ông lần đầu biết rằng đứa trẻ mình nuôi đã lớn và bắt đầu biết nghi ngờ.
Đêm ở Slytherin luôn lạnh hơn mọi nơi khác trong lâu đài.
Tiếng nước nhỏ tí tách từ bức tường đá phủ rêu, ánh nến run rẩy soi lờ mờ những kệ sách và giường có rèm xanh rũ.
Julia ngồi trước bàn học của mình.
Áo choàng đã treo gọn, tóc buộc nhẹ sau gáy.
Cô chống cằm, ánh mắt nhìn ra cửa sổ – nơi dòng sông đen sâu của hồ Hogwarts lặng lẽ chảy ngang.
Trong tim… một chút giận dỗi.
Một chút tổn thương.
Nhưng… không đủ để dập tắt cảm giác bất an trong lòng cô.
Cô không biết Quirrell thực sự là ai.
Không biết Voldemort đang âm thầm làm gì.
Không biết Harry sẽ ra sao trong lần tới.
Nhưng…
"Cậu bé đó cần biết điều gì đó."
Julia cúi xuống, rút một mảnh giấy da nhỏ.
Cô không ghi tên.
Không ghi người gửi.
Không viết dài dòng.
Chỉ một dòng chữ, bằng nét mực đen mảnh, gọn gàng, viết bằng tay trái – tránh bị nhận ra:
> "Hãy cẩn thận.
Cô gấp lá thư lại, nhét vào một phong bì trơn không dấu niêm phong.
Cú mèo tai cụp tên Ji của cô đậu bên bàn
“Không gửi từ mình,” – Julia thì thầm. – “Chuyển nhờ con cú nào đó trong trườbng thôi, được chứ?”
Nó chớp mắt, rồi kêu khẽ.
Julia mở hé cửa sổ – một khe nhỏ trong ký túc xá nhìn ra đường hầm – thổi tắt ngọn nến, rồi biến mất trong bóng tối.
Sáng hôm sau khi đang ở Sảnh Harry đang định gắp một miếng xúc xích thì một con cú xám lạ sà xuống trước mặt, làm cả Ron và Hermione giật mình.
Trên chân nó là một phong thư nhỏ, không đề tên.
Harry mở ra.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ:
> "Hãy cẩn thận."
Cậu nhíu mày.
Hermione nghiêng đầu xem, Ron há hốc.
“Ai gửi vậy?”
“Không biết,” – Harry khẽ nói, nhưng tim đập nhanh hơn một nhịp.
Cậu quay đầu – như thể có ai đó đang nhìn mình từ xa.
Nhưng bàn Slytherin, phía bên kia đại sảnh, chỉ thấy Julia Snape đang thản nhiên uống trà, mắt nhìn xuống trang sách như chẳng liên quan gì.
Nhưng nếu Harry tinh ý hơn một chút
Cậu sẽ thấy khoé môi cô hơi cong lên – một chút xíu, đủ để gọi là yên tâm.
Đêm Halloween của năm học Hogwarts tràn ngập ánh nến và tiếng cười.
Julia – khi ấy đang học năm tư – chỉ vừa rời Đại sảnh để đưa một học sinh năm nhất bị dị ứng bí đỏ về ký túc xá thì mọi chuyện bắt đầu.
“Một con quỷ khổng lồ đang đi lạc trong tầng hầm!” – tiếng hét vang dội khắp hành lang.
Trong lúc học sinh được các giáo sư hối hả đưa về phòng sinh hoạt chung, Julia lại được chính Dumbledore giữ lại.
“Ta cần con giúp kiểm tra dãy phòng phía Đông.
Severus sẽ lo phần hầm tối.”
Julia không hỏi vì sao.
Cô chỉ gật đầu và chạy như bay về phía cầu thang đá, chiếc đũa sáng rực trong tay cô không ngờ mình sẽ phải chạy gần như khắp nửa tòa lâu đài.
Bộ ba Harry – Ron – Hermione không có trong phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor.
Lũ nhóc điên rồ đó…
Julia thầm rủa, rồi cắm đầu chạy.
Cô không quan tâm ai sẽ trách phạt sau, chỉ biết cần phải tìm thấy họ, ngay lập tức.
Cuối cùng, một tiếng gầm rung cả hành lang đá dẫn đến nhà vệ sinh nữ cũ.
Julia phóng tới, tay siết chặt đũa phép.
Khi cánh cửa bung mở, cô chỉ kịp thấy một cảnh tượng hỗn loạn: con quỷ khổng lồ đang lảo đảo ngã xuống, cây chùy tuột khỏi tay, và Harry cùng Ron – bẩn thỉu, thở dốc – đứng đó, ngỡ ngàng.
Nhưng trước khi con quỷ đổ sập hẳn, Harry – vì kiệt sức – mất thăng bằng và ngã về phía trước, ngay đúng đường rơi của con quỷ.
“HARRY!” – Julia hét lên, lao tới như gió, dùng đũa phép với câu thần chú kéo cậu bé lăn ngược lại phía mình.
Cánh tay cô đau nhói vì va vào cạnh đá, nhưng cô không buông.
ẦM!!!
Cả hành lang rung chuyển khi con quỷ rơi xuống, chỉ cách chỗ họ vài bước chân.
Julia ôm lấy Harry, người cậu bé run lên vì sốc.
“Em ổn chứ?” – cô hỏi nhanh, giọng không còn lạnh lùng như thường ngày.
Harry gật đầu, đôi mắt tròn xoe.
Julia đứng dậy, đũa trong tay vẫn chĩa về phía trước.
Cô nhìn con quỷ – và lúc đó mới nhận ra:
Nó đã bị Ron dùng bùa làm ngấy, còn Harry thì dùng chính cây chùy của nó để tấn công.
Julia lặng người vài giây.
Rồi… mỉm cười nhẹ.
“Không tệ... lũ nhóc Gryffindor.”
Không ai nhận ra… nhưng Harry đã nhìn thấy.
Khi các giáo sư bước vào, áo choàng của Giáo sư Snape vạt hơi cao hơn thường lệ, và chân phải của ông có vết máu thấm ướt ống quần, chạy dài xuống giày da đen.
Harry khựng lại, mắt dán chặt vào đó.
“Giáo sư Snape bị thương… giống như… bị cắn…?”
Ron thì thào: “Cậu thấy không?”
Nhưng trước khi Harry kịp nói gì, Julia cũng nhìn thấy.
Cô nhíu mày.
Một cái nhíu rất nhẹ – nhưng với người quen biết Julia, đó là biểu hiện của cảnh giác.Ánh mắt cô và Snape chạm nhau chỉ trong thoáng chốc.
Nhưng trong ánh mắt ấy có một câu hỏi không lời, và một sự hồi đáp… cũng không lời.
“Thầy bị gì vậy?”
“Không nói ở đây.
Tin ta.”
Julia không nói.
Nhưng đôi mắt xanh xám ấy như đang lưu lại hình ảnh vết thương, ghi nhớ vào trí óc cô như một câu đố cần giải sau này.
McGonagall vẫn đang hỏi han học sinh.
Quirrell thì lắp bắp hãi hùng.
Hermione lau nước mắt, còn Harry thì vẫn ngờ ngợ, như thể mảnh ghép nào đó đang bắt đầu xoay chuyển.
Lâu đài đã trở lại tĩnh lặng.
Nhưng bước chân của bốn người vang vọng khắp hành lang đá như còn in dấu trận náo động vừa rồi
Julia đi đầu, đũa phép cầm trong tay, sẵn sàng ứng biến nếu còn nguy hiểm.
Đằng sau, Harry, Ron và Hermione bước sát nhau – thở khẽ, mắt vẫn còn ánh hoang mang.
Khi tới gần cầu thang xoắn dẫn lên tháp nhà Gryffindor cô giõng giạc
"Caput Draconis.”
Bức tranh mở ra.
Trước khi cả ba bước vào, Julia chặn lại bằng một câu nói nhỏ – nhưng đầy cảm xúc:
> “Chi không phải giáo sư của các em.
Chị là người của nhà Slytherin.
Nhưng điều đó không ngăn tôi… quan tâm đến các em.”
Cô nhìn Hermione – ánh mắt lo lắng.
Nhìn Ron – khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm kích.
Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở Harry.
> “Potter…
Lần sau đừng dại dột như vậy.
Cậu có nhiều kẻ thù hơn cậu nghĩ.
Nhưng cũng có… vài đồng minh mà cậu chưa nhận ra.”
Harry nhìn cô, lần đầu tiên, không còn dè chừng như lúc mới nhập học.
Cậu gật đầu.
Hermione lí nhí:
“Cảm ơn…
đã cứu chúng em…”
Julia không nói gì.
Chỉ đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối của Hermione – một cái vuốt rất dịu dàng.
“Ngủ đi.
Và đừng mơ thấy quỷ khổng lồ.”
Cánh cửa tháp khép lại.
Julia đứng đó một lúc, im lặng.
Rồi quay lưng, bước xuống cầu thang – bóng áo choàng Slytherin của cô đổ dài dưới ánh đuốc leo lét.
Thời gian tiếp tục trôi đi cho đến Giáng sinh...
Hogwarts mùa đông phủ tuyết trắng dày đến tận bậc thềm đá.
Lâu đài trở nên trầm mặc hơn hẳn – khi phần lớn học sinh đã rời đi nghỉ lễ.
Nhưng trong số ít người ở lại, vẫn có bốn cái tên nổi bật nhất:
Harry, Ron, Hermione… và Julia Elyn Snape.
Julia không về – không phải vì không có nhà để về,
mà vì cô tự nguyện ở lại để hỗ trợ các giáo sư trong kỳ nghỉ.
Mọi người trong trường đều biết:
> “Julia là học sinh duy nhất được quyền rời ký túc xá bất kỳ lúc nào,
vì đã từng nhiều lần trợ giúp Giáo sư Snape và cô McGonagall trong những tình huống khẩn.
Và chính Julia… cũng âm thầm theo dõi bộ ba năm nhất sau sự kiện quỷ khổng lồ.
Cô biết rõ:
"Ba đứa nhóc đó… chưa biết dừng lại đâu"
Tối Giáng Sinh.
Julia đang ngồi đọc sách trong góc của thư viện – nơi cô thường trực thay cho giám thị, theo yêu cầu riêng của giáo sư McGonagall.
Thì cánh cửa thư viện khẽ hé ra…
Một cái đầu tóc đen bù xù thò vào trước – là Harry.
Rồi đến Ron – đang ôm một hộp bánh lớn, và Hermione thì… tay cầm một gói quà nho nhỏ.
Julia nhìn cả ba bằng ánh mắt nửa nghiêm, nửa thích thú:
“Các em đang phạm lỗi giờ giới nghiêm.
Định biện hộ thế nào đây?”
Hermione lí nhí:
“Không ạ… bọn em chỉ… muốn tặng cô, à không… chị Julia… bánh quy ạ.”
Ron gãi đầu:
“Mẹ tớ làm đấy.
Tụi tớ thấy chị lúc nào cũng một mình.
Thật là… không nên…”
Julia đứng dậy, khoanh tay.
> “Chị không một mình.
Chị có một lâu đài đầy rẫy nguy hiểm,
và ba đứa học sinh chuyên tìm rắc rối.”
Cả ba bật cười.
Julia khẽ thở dài – nhưng trong lòng lại ấm lên.
Cô ra hiệu:
“Lại đây.
Ngồi xuống.
Nhưng nếu bị thầy Filch bắt, chị không cứu nổi đâu.”
Bốn người ngồi trong góc thư viện, bên ánh đèn vàng ấm.
Bánh được chia đều.
Quà nhỏ của Hermione là một quyển sổ tay phép thuật cũ – có lẽ cô bé tìm được ở thư viện.
Julia cầm nó lên, mỉm cười:
“Tặng người học giỏi nhất trường một cuốn sổ phép thuật…
Em chắc chứ?”
Hermione đỏ mặt:
“Vì… chị luôn ghi chép rất kỹ.
Em muốn chị có thêm một cuốn đẹp.”
Julia im lặng vài giây.
Rồi nhẹ nhàng nói:
“Cảm ơn.
Cả ba đứa…Đây là Giáng Sinh ấm nhất chị từng có kể từ năm 11 tuổi."
Một cơn gió lùa ngoài cửa kính, nhưng không ai thấy lạnh nữa.
Vì trong lòng –
đã có nhau.
Đến tối
Đại sảnh ăn tối hôm đó vắng hơn thường lệ.
Một vài nhóm học sinh cuối cùng còn ở lại đang chuẩn bị về phòng.
Hermione thì cẩn thận kiểm tra vali lần nữa – sắp tới cô sẽ về nhà cùng bố mẹ mấy hôm.
Julia đang đứng ở lối hành lang gần sảnh chính, tay cầm cuốn sách Độc dược cổ, nhưng mắt thì dõi theo phía xa:
Harry và Ron đang ngồi dưới một cửa sổ có kính màu, tập trung chơi cờ phù thủy – từng con cờ gầm gừ đập nhau chan chát.
Hermione tiến lại.
Cô bé cúi xuống nói gì đó rất khẽ.
Julia nhíu mày.
Bằng một cú búng tay nhẹ vào mép áo choàng, cô thì thầm:
“Sonorus dulcis.”
Một bùa khuếch đại âm thanh – rất nhỏ, đủ để cô nghe được đoạn hội thoại cách đó vài mét, mà không ai phát hiện.
Hermione nói nhanh, thì thầm:
“Hai cậu… tớ phải về mấy hôm.
Nhưng hãy tìm hiểu kỹ thêm về Hòn đá Phù Thủy.
Tớ chắc chắn mọi chuyện kỳ lạ gần đây đều liên quan đến nó.”
Ron lí nhí: “Cái… cái đó mà cậu nói hôm trước à?
Cái dùng để tạo ra thuốc trường sinh?”
Harry gật đầu, mặt đăm chiêu: “Tớ cũng nghĩ thế.
Chuyện thầy Snape bị thương đêm hôm đó…
Và con chó ba đầu… tất cả đều có liên quan.”
Julia lặng người.
Câu cuối cùng khiến cô rùng mình.
Cô thậm chí còn chưa biết đến… chó ba đầu nào trong lâu đài.
“Làm sao… tụi này biết đến Hòn đá đó?”
Mắt cô khẽ nheo lại.
Tay siết chặt cuốn sách trong tay.
Cô tắt bùa phép ngay sau đó, không muốn nghe thêm – vì đã đủ để lo lắng.
Trên đường về khu ký túc xá, Julia đi chậm lại.
Tuyết rơi nhẹ qua khung cửa sổ hành lang.
Cô khẽ lẩm bẩm:
“Hermione Granger…
đúng là không đơn giản.”
Và nếu ba đứa nhỏ đã biết về Hòn đá, thì…
“Người khác cũng có thể biết.
Và lúc đó… bọn trẻ sẽ gặp nguy hiểm thật sự.”
Julia quay ngoắt người lại.
Cô đi thẳng xuống tầng hầm.
Có lẽ đã đến lúc… phải nói chuyện với cha nuôi.
Phải hỏi thầy Snape:
“Hòn đá đó thực sự là gì?”
Tuyết chưa tan hết khỏi các mái tháp Hogwarts,
nhưng không khí sau Giáng Sinh lại nặng nề hơn hẳn.
Julia Elyn Snape đứng trước cửa văn phòng Hiệu trưởng, tay nắm chặt quai cặp.
Con phượng hoàng Fawkes nghiêng đầu nhìn cô từ giá đỡ vàng, còn bức tượng đá bên ngoài khẽ dịch chuyển khi cô thì thầm:
“Socola bạc hà.”
Cầu thang xoay mở ra.
Cô bước lên – lần đầu tiên không vì thầy Snape triệu tập, cũng không phải để giao báo cáo học sinh.
Mà là để nói một chuyện lớn
Trong văn phòng ấm ánh nến, cụ Dumbledore đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một mảnh vải dệt từ lửa – khâu lại áo choàng.
Khi nghe tiếng bước chân, cụ không quay lại, chỉ cười:
“Con bé nhà Snape đấy à.
Ta vẫn chờ con tới từ hôm qua.”
Julia khựng lại một chút, rồi hít sâu bước vào.
“Cụ đã biết?”
Cụ Dumbledore gật nhẹ:
“Biết rằng con đã nghe được chuyện về…
Hòn đá.”
Julia bước tới gần, giọng hơi gắt – không phải vì hỗn, mà vì lo lắng:
“Cụ có biết ba đứa nhóc Gryffindor đó… biết rất rõ về nó không?
Chúng đang điều tra.
Và chúng sẽ không dừng lại.”
“Con chó ba đầu, cái bẫy, thầy Snape bị thương – chúng nối lại hết rồi.”
Cụ đặt mảnh áo xuống, quay lại.
“Ta biết.
Nhưng ta cũng biết…
chính lòng dũng cảm và lòng tốt của chúng là thứ ta có thể tin tưởng.”
Julia mím môi.
“Nhưng lòng dũng cảm… không cứu được người bị giết, thưa cụ.”
Câu nói ấy khiến Dumbledore lặng đi một chút.
Ông bước lại, đặt nhẹ tay lên vai Julia.
“Ta có thể giữ một Hòn đá an toàn bằng mười bùa phép.
Nhưng giữ được trái tim bọn trẻ không lao vào nguy hiểm…
là chuyện gần như không thể ở Hogwarts.”
Julia im lặng.
Cụ biết cô không dễ để thuyết phục.
Cụ nói tiếp – lần này nhỏ hơn, và nghiêm túc hơn:
“Ta tin con, Julia.
Ta cần con để ý chúng – nếu lỡ như…
có người nào đó khác cũng đang nhắm vào Hòn đá.”
Julia ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng quắc:
“Ý cụ là giáo sư Quirrell?”
Dumbledore không trả lời.
Chỉ nhẹ gật đầu, rồi nói như một lời giao phó:
“Con là người duy nhất… mà ta tin tưởng sau Severus.
Hãy ở gần Potter.
Nhưng đừng để nó biết con đang canh chừng.”
Julia cúi đầu.
“Vâng, thưa cụ.”
Từ hôm gặp cụ Dumbledore, Julia Elyn Snape không còn là một học sinh Slytherin bình thường nữa.
Cô bắt đầu… theo dõi.
Không phải theo kiểu giám thị Filch rình rập, mà là theo cách của người lớn thật sự – âm thầm, thông minh, và kiên nhẫn
Buổi tối, khi các học sinh đã về phòng,
Julia vẫn mặc áo choàng, giấu mình trong bóng tối của các hành lang dài,
từng bức tường lạnh ánh đuốc soi bóng cô mảnh dẻ nhưng rắn rỏi.
Có đêm, cô thấy ánh đèn pin le lói từ phía thư viện.
Có đêm, cô nghe tiếng thì thầm từ tầng ba – hành lang bị cấm.
Có đêm, cô đi qua nhà Gryffindor, đứng lặng vài giây dưới bức tranh bà béo, không nói gì, rồi rời đi
Julia không ngăn cản.
Nhưng mỗi khi bộ ba sắp quá liều lĩnh,
cô luôn biết cách can thiệp đúng lúc – như “vô tình” xuất hiện ở khúc ngoặt, hoặc giả vờ mượn sách Hermione vừa đọc, để ngăn cô bé tiếp tục đào sâu một chủ đề nguy hiểm.
Cô còn hay “tình cờ” xuất hiện ngoài sân khi Harry tập bay, hoặc ghé qua thư viện đúng lúc Ron đang thì thầm về Nicholas Flamel.
Có những đêm Julia không ngủ.
Cô ngồi bên cửa sổ trong tháp Slytherin, nhìn tuyết rơi phủ sân.
Tay cầm quyển sổ da màu đen – không có tên, nhưng được cô gọi là “Sổ Canh Gác.”
Mỗi đêm, cô ghi vào vài dòng:
“Hermione mượn sách về bảo vệ vật phẩm ma thuật.
Ron nói đến Nicholas Flamel – chắc sắp tra ra.
Harry tập bay, mắt nhìn trời… nhưng ta nghĩ cậu đang tìm điều gì khác.”
Julia không hiểu tại sao mình lại làm vậy.
Có lẽ vì cô thấy chính mình ngày trước – nhỏ bé, bất an, cố gắng vượt qua mọi thứ một mình.
Và bây giờ, khi nhìn Harry, Ron, Hermione – cô không thể làm ngơ.
Cô từng hứa với cụ Dumbledore, và từng nói với Snape:
"Con sẽ không để bất cứ ai tổn thương những đứa trẻ đó.”
Dù là ai.
Kể cả là Voldemort.
Đêm đó, gió rít ngoài cửa sổ dài như tiếng gọi từ Bóng Tối.
Julia Elyn Snape khoác áo choàng đen, tay ôm quyển Sổ Canh Gác, bìa đã sờn mép vì thời gian.
Cô đang trên đường đến văn phòng Hiệu trưởng theo thói quen hàng tuần, để nộp lại những quan sát về hoạt động lạ trong lâu đài.
Cánh cửa đá mở ra, thang máy xoay tròn đưa cô lên.
Nhưng khi vừa đến nơi
Cô đứng sững.
Cửa văn phòng chưa khép hẳn.
Bên trong, giọng của cụ Dumbledore – trầm và nặng nề:“Vậy là… hắn thực sự đã ký sinh trong Quirrell.”
Một tiếng rít nhẹ – là của thầy Snape: “Tôi nghi ngờ đã lâu, nhưng không ngờ hắn lại liều lĩnh đến vậy.
Dùng một giáo sư Hogwarts làm bình chứa.”
Một giọng khác – cô McGonagall, đầy phẫn nộ:
“Và lũ trẻ…
Potter, Granger và Weasley… chúng đã từng đối đầu với hắn mà không biết.
Merlin phù hộ...”
Julia lùi một bước, nhưng trái tim cô đập mạnh đến nghẹn thở.
Quirrell.
Người từng giảng dạy về phòng chống nghệ thuật hắc ám.
Người có cái khăn quấn quanh đầu mãi không tháo.
Người hay lảng tránh ánh mắt của cô.
Hắn – là vật chứa của Chúa tể Hắc ám.Julia không chờ đợi thêm một giây không gõ cửa, không giao sổ cô chạy chạy như chưa bao giờ chạy vượt qua hành lang tầng ba, lao lên cầu thang di động.
Cô biết bọn trẻ không ở phòng.
Harry, Ron, Hermione… chúng không bao giờ ngồi yên khi biết sự thật.
Và trực giác của cô mách bảo:
“Chúng đang đi tìm Hòn đá.”
Julia sượt qua một nhóm học sinh vừa từ sân bay trở về.
Một học sinh gọi với:
“Ê Julia – đi đâu đó, tối rồi…”
Nhưng cô không dừng.
Cô đang chạy đua với Tử thần.
Đến chân cầu thang tầng ba, cô dừng lại một chút.
Thở dốc.
Rồi cô rút đũa phép ra.
Mắt dán vào cánh cửa hành lang bị cấm, cô thì thầm: “Đừng để quá muộn… xin đừng để muộn…”
Căn phòng thứ nhất, nơi có Fluffy – con chó ba đầu – đã trở nên im ắng.
Julia chỉ cần một câu thần chú ru ngủ là lướt qua được.
Cô bước vào căn phòng tiếp theo – dây leo quỷ quái Devil's Snare, nhưng với hiểu biết của mình, cô vượt qua không khó.
Và rồi…
Căn phòng thứ ba – bàn cờ phù thủy khổng lồ.
Đèn lập lòe xanh lục.
Mùi máu và bụi đá lan trong không khí.
Trên nền đá, Hermione đang ôm chặt lấy Ron – cậu ngã bất tỉnh bên một quân Hậu đổ sập.
Khi cánh cửa sau lưng Julia khép lại, Hermione giật mình quay đầu:
“J-Julia?!
Sao chị lại…?”
Julia không đáp ngay.
Cô lao đến bên Ron, quỳ xuống, tay sờ trán cậu, mắt lướt nhanh toàn thân.
“Không có gãy xương nghiêm trọng… chỉ ngất.
Em đỡ cậu ấy tránh được cú chém cuối à?”
Hermione gật, nước mắt rưng rưng:
“Chị… chị biết sao?”
Julia thở ra một hơi dài.
Rồi nhẹ nhàng nhưng cứng rắn nói: “Hermione, nghe chị này.
Dìu Ron quay lại.
Đi thẳng lên cầu thang thứ hai, rồi rẽ phải.
Các giáo sư sẽ đến.”
Hermione sững lại:
“Còn Harry…?”
Julia đứng dậy, rút đũa phép.
Giọng cô trầm lại, ánh mắt kiên định:
“Chị sẽ tìm cậu ấy.”
“Lần này… không ai được chết.”
Hermione gật đầu, môi run run.
Cô ôm Ron, cố sức kéo cậu đứng dậy.
Julia giúp một tay, đỡ Ron lên vai Hermione.
Trước khi bước ra, Hermione ngoái lại:"Chị… cẩn thận nhé.”
Julia không quay lại.
Cô bước vào cánh cửa tiếp theo – sâu hơn vào lòng Hogwarts,
Và gần hơn với cái ác đang đợi.
Julia bước qua tất cả, không một lần do dự.
Rồi cô đến căn phòng cuối cùng.
Ánh sáng nhạt từ chiếc Gương Ảo Ảnh chiếu lên gương mặt tái xanh của Harry Potter – đang đứng trước Quirrell, gương mặt hắn tím tái, sau đầu là gương mặt Voldemort méo mó.
“JULIA, KHÔNG!” – Harry hét.
Nhưng đã quá muộn.
Quirrell quay lại, đôi mắt trắng đục của hắn lấp lóe tà khí.
“Ồ... một kẻ khác đến để cản ta?
Lần này là...
Julia Snape?”
Julia đứng chắn trước Harry, đũa phép giơ lên cao, đôi mắt xám băng không hề run sợ.
“Ngươi có thể điều khiển một thân xác yếu đuối,” – cô nói, giọng lạnh hơn đá – “nhưng ngươi không thể vượt qua được tình yêu, hay lòng trung thành.”
Cô thì thầm:
“Protego Maxima.”
Một lá chắn sáng chói bao quanh Harry.
Julia dốc toàn bộ sức mạnh của mình để giữ lấy nó – trong khi từ đũa Quirrell, làn khói đen độc địa bắn tới như muốn xé tan không khí.
Cuộc đối đầu diễn ra chỉ trong vài giây – nhưng với Julia, đó là một lần mạo hiểm giữa sống và chết.
Và rồi – BÙM! – cánh cửa bị thổi tung.
Dumbledore xuất hiện.
Chỉ một cái vung tay của cụ, Quirrell gào thét và rơi xuống đất như một cái bóng cháy đen.
Voldemort tan biến vào không khí… tạm thời.
Harry gục xuống sàn.
Julia quỳ theo, giữ lấy cậu bé, thở hổn hển.
Dumbledore tiến lại, cúi xuống, đặt tay lên vai cô.
“Julia,” – cụ nói nhẹ, nhưng rất sâu – “con đã chọn hành động, ngay cả khi biết mình không được phép.
Và chính điều đó…
đã khiến con xứng đáng hơn bất cứ danh hiệu nào.”
Cụ nói xong liền biến mất...
Phòng cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc
Harry, kiệt sức, lảo đảo lùi lại.
Trán cậu rịn mồ hôi, mắt nhìn chằm chằm vào hình hài quái đản của Quirrell – giờ đang lảo đảo vì chính linh hồn Voldemort đang vặn vẹo bên trong hắn.
“Harry!” – Julia đỡ lấy cậu khi cậu khuỵu xuống.
Cô có thể kết thúc.
Một lời nguyền nữa thôi.
Một cú đánh nữa thôi là xong.
Nhưng Julia chỉ nhìn cậu bé đang run lên vì sợ, rồi nhẹ giọng:
“Không phải chị, Harry.”
Harry ngước lên, đôi mắt hoang mang.
“Nhưng chị mạnh hơn… chị có thể—”
Julia lắc đầu.
“Người cần kết thúc chuyện này là em.”
“Không phải vì em mạnh hơn chị, mà vì em là...
Harry Potter.”
“Vì em đã sống sót.
Em đã đi tới tận đây.
Và vì… em là người mà định mệnh chọn.”
Harry siết chặt nắm tay.
Cậu đứng dậy – yếu ớt nhưng quyết tâm – và bước đến trước chiếc Gương Ảo Ảnh.
Quirrell gào lên.
Voldemort rít lên trong đầu hắn:
“KHÔNG!
MÀY KHÔNG ĐƯỢC!
TA ĐÃ TỚI TRƯỚC!”
Nhưng quá muộn.
Harry nhìn vào gương – và viên đá Phù Thủy hiện ra trong túi cậu.
Julia đứng sau lưng cậu, mỉm cười – nhẹ như gió.
Cô đã không cần giành chiến thắng.
Chỉ cần người xứng đáng giành được nó.
Quirrell rít lên, điên cuồng lao về phía Harry.
Harry lùi lại, giơ tay lên theo phản xạ.
Bàn tay cậu chạm vào cánh tay trần của Quirrell.
Một tiếng “SÈO!!” vang lên.
Khói bốc lên.
Quirrell gào thét.
Làn da nơi tay Harry chạm vào bị cháy đen, nhăn nhúm như giấy bị thiêu.
Harry lùi lại, sững sờ.
Julia – đứng ở phía sau, mắt mở to kinh ngạc – nhanh chóng hiểu ra.
“Harry!” – cô hét lên – “Cơ thể em... gây tổn thương cho hắn.”
Harry quay lại, vẫn thở gấp.
“Cái gì… tại sao?”
Julia gào lên:
“Chị không biết bằng cách nào – nhưng hắn không thể chạm vào em!
Em… em là vết sẹo của hắn, Harry!
Là thứ hắn không thể chạm vào!”
Đôi mắt cậu bé lóe lên.
Không chần chừ thêm giây nào, Harry bật dậy, lao tới, đặt cả hai tay lên mặt Quirrell.
Một tiếng rú khủng khiếp vang vọng khắp căn phòng.
Toàn thân Quirrell bắt đầu cháy rực, co rúm lại như đang bị thiêu sống từ bên trong.
Julia lao tới giữ Harry khi cậu ngã gục.
“Được rồi… xong rồi… xong thật rồi, Harry,” – cô thì thầm, ôm lấy cậu trong tay.
Bóng đen rít lên một lần cuối – Voldemort thoát ra khỏi thân xác Quirrell như khói đen, lướt qua Julia và tan biến vào bóng tối.
****
Harry được đưa đến bệnh xá Voldemort cũng đã biến mất thầy Quirrell bây giờ cũng không còn hòn đá sau khi đó đc cụ Dumbledore giữ lại ấn toàn
Hôm sau khi đã tỉnh lại Harry mở mắt ra, ánh sáng trắng mờ mờ làm mắt cậu chớp liên tục.
Mùi thuốc, mùi nắng... và một mùi khác... rất ngọt.
Cậu quay đầu qua bên trái – suýt ngã khỏi giường.
Trên chiếc tủ đầu giường là một núi kẹo.
Đúng nghĩa là núi – hàng chục hộp Chocolate Frogs, hàng tá viên Fizzing Whizzbees, Bertie Bott’s Every Flavour Beans xếp đầy thành tầng.
Thậm chí có một thanh kẹo đen bóng lấp lánh mà cậu ko nhớ là ăn hay chưa
Harry còn đang ngẩn người thì giọng nói quen thuộc vang lên:
“Ồ…
Harry đã tỉnh.”
Cụ Dumbledore, râu trắng dài chạm thắt lưng, tay đút trong áo choàng, bước vào bệnh xá với nụ cười đặc trưng.
“Ta đến để nói lời cảm ơn – vì con đã làm điều mà cả thế giới phép thuật lẽ ra cần nhiều người lớn cùng làm.
Nhưng cũng…
để xác minh một điều.”
Cụ nghiêng đầu nhìn chồng kẹo.
“Con có biết vì sao cả một tiệm kẹo của Zonko gần như sạch hàng đêm qua không?”
Harry lắc đầu.
Dumbledore cười khẽ, rồi nói như đang kể bí mật cổ tích:
“Vì một cô gái – người mà con rất quen – đã mua tất cả những gì cửa tiệm có… rồi gửi vào bệnh xá Hogwarts với một câu nhắn duy nhất:
“Đừng để bất kỳ ai lấy – dù chỉ một viên – nếu tên họ không phải là Harry Potter.”
Harry mở to mắt.
Cậu gần như không tin nổi Dumbledore chép miệng cười, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh.
“Julia Elyn Snape – người đã đến bên con khi không ai kịp đến, người không cần vinh danh, không muốn điểm thưởng… chỉ muốn chắc rằng con được ăn kẹo một mình khi tỉnh lại.”
Harry cười nụ cười đầu tiên sau biến cố cậu gật đầu, khẽ nói:
“Vậy con sẽ để dành cho chị ấy một viên.”
Dumbledore cười lớn:
“Ồ, ta tin Julia sẽ từ chối.
Nhưng biết đâu… con cứ để sẵn.
Cô bé đó...
đôi khi dịu dàng theo cách không ai đoán được.”
Cụ nói rồi bước lại, vươn tay lấy một viên nhỏ trong hộp Bertie Bott’s Every Flavour Beans.
“Cô bé còn viết một dòng nữa...” – cụ nói, vừa bóc lớp giấy gói – “...‘Nếu cụ Dumbledore có vào thăm, con không khuyến khích cụ thử kẹo.
Nhưng con biết cụ sẽ không nghe đâu.’”
Dumbledore cười nhẹ, đưa viên kẹo lên miệng như thể đang nhâm nhi một cây kem bạc hà.Nhai... nhai... dừng, cụ nuốt chậm rãi.Harry nhìn cụ, lo lắng rồi cụ gật gù, hoàn toàn điềm nhiên:
“Ồ… vị ói.”
“Không ngon bằng vị chanh chua yêu thích của ta.”
Cụ thản nhiên lau miệng bằng khăn tay thêu hoa, như thể vừa uống trà buổi chiều.
Harry thì bật cười thành tiếng – một tiếng cười thật sự, thoải mái, nhẹ lòng sau tất cả những điều khủng khiếp vừa xảy ra.
Dumbledore cũng mỉm cười:
“Tốt lắm, Harry.
Cười được là còn hy vọng.
Còn cười được… là còn trái tim.”
Sau thời gian Harry phục hồi cũng đến lễ kết thúc năm học.
Đối với Harry là lần đầu tiên nên cũng rất háo hức.
Còn Julia cô đến sảnh ngồi xuống bàn nhà Slytherin để vào lễ kết thúc năm vs các hs khác cô thở dài nhẹ, cô phải thi muộn hơn các bạn cùng khoá và chủ một mình, mệt mòi ngửa cổ lên trần nhà.
Đại sảnh đường lung linh ánh nến.
Những lá cờ nhà Slytherin treo trên trần – vì suốt năm học, nhà Slytherin tiếp tục dẫn đầu Bảng Nhà như mọi năm.
Học sinh náo nức chờ công bố chính thức từ vị hiệu trưởng vĩ đại –Giáo sư Albus Dumbledore Cụ đứng dậy, chắp tay sau lưng, ánh mắt đầy trìu mến:
“Trước khi chúng ta cùng thưởng thức bữa tiệc chia tay,
ta xin phép… cộng thêm vài điểm nữa.
Cho những hành động phi thường cuối năm học.”
Và cụ Dumbledore thông báo về điểm số của cả 4 nhà
Slytherin472
Ravenclaw426
Hufflepuff352
Gryffindor312
Các hs nhà Slytherin đều ồ lên vui mừng nhất là đám Draco, thầy Snape thì nghiêm nghị vỗ tay...Đối vs cô chuyện nhà Slytherin đạt hạng nhất cũng đã đc 7 năm rồi kể cả khi cô chưa nhập hc.
Tuy nhiên cụ Dumbledore lại đứng lên bảo mọi người im lặng cụ lại nói
"Trc khi kết thúc ta muốn thay đổi một chút vì đã có vài chuyện vừa xảy ra"
Tất cả im lặng lắng nghe cụ nói Julia và cả bộ ba Harry đều hướng về phía cụ chờ đợi xem cụ sẽ nói gì
Cụ nhìn về phía nhà Gryffindor rồi nói
"Vì sự thông minh của mik đã thành công đánh bại bàn cờ phù thủy để giúp bạn mình ta sẽ thưởng cho trò Ron Weasly....70đ
Harry và Hermione quay sang Ron mà vui mừng"Ron cậu được thưởng kìa..."
"Mình hả....mình đc thưởng á?"
Cụ lại nói tiếp"và...với trò Hermione với kiến thức của mình đã hc đã dễ dàng đối phó với chướng ngại đó là cây dây leo giúp bạn mình trốn thoát...ta thưởng trò...70đ
Hermione vui đến độ ngớ người Ron và Harry bên cạnh cầm lấy vai cô bé lắc đi lắc lại
"Hermione....cậu được thưởng kìa..."
"Điểm nhà ta bằng nhà Slytherin rồi...."
Julia bên phía bàn của Slytherin cũng vui vẻ mà vỗ tay trong khi đám Flint đồng đôi Quiditch của cô và đám Draco đang tức tưởi.Cô hướng lên phía bàn giáo sư thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Snape mà cười nhẹ vì có lẽ điểm của Gryffindor sẽ cao hơn nhà Slytherin thôi...
Cụ Dumbledore nhìn Harry rồi tiếp tục nói " Harry Potter...vì công lao lớn nhất đã đánh bại được Voldemort khi ký sinh vào thầy Quirrell và thành công bảo vệ Hòn đá phù thủy....mang lại sự an toàn cho Hogwarts...ta thưởng trò 100đ"
Tất cả đều quay sang nhìn Harry phía nhà Gryffindor vui mừng tâng bốc Harry như vị thần Julia cũng vui vẻ vỗ tay cô nhìn ba đứa mà vui trong lòng...
Khi Sảnh đường đang tràn ngập tiếng hò reo vui sướng cụ Dumbledore một lần nữa lên tiếng
“Và cuối cùng…”
“…ta thưởng 30 điểm cho Julia Elyn Snape,
học sinh cứu trợ – vì đã âm thầm quan sát, bảo vệ, và kịp thời giúp đỡ những người bạn dấn thân vào hiểm nguy,
ngay cả khi điều đó không nằm trong nhiệm vụ của cô bé.”
Toàn bộ Slytherin há hốc.
Gryffindor vỗ tay trước, rồi Hufflepuff và Ravenclaw đồng loạt hưởng ứng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Julia – người vẫn ngồi thẳng, tay đặt lên bàn.
Cô nhếch môi – nửa như cười, nửa như… không tin nổi.
Rồi bỗng nhiên – “PHẬT!” – cô bắn ngón tay như người nhện tung tơ.
TRỜI ƠI!
Có gì đâu giáo sư!
Đừng có khen vậy… người ta ngại muốn chết luôn á!!”
Câu nói vang như sấm giữa hội trường đang lặng như tờ.
Sốc.
Bàn Ravenclaw: há hốc.
Bàn Gryffindor: ngơ như mất phép
Ngay cả giáo sư McGonagall cũng suýt đánh rơi ly nước bí.
Dumbledore thì cười đến rung cả râu quay ra nhìn cô MC Gonnagle đang che miệng mà cười
Harry cười đến mức bám vô người Ron khỏi ngã.
Draco Malfoy ở bàn Slytherin thì thốt khẽ:
“Trời má…
Julia đó giờ biết nói tiếng người á?
Julia vẫn đứng, nhún vai nhẹ một cái kiểu “bình thường thôi, đừng để ý nhiều”, rồi
Ngồi xuống, rút thanh kẹo ra cắn một phát.
Slytherin hôm đó ăn mừng một cách kỳ quái nhất trong lịch sử Hogwarts: nửa sợ, nửa tự hào, nửa… không tin nổi Julia vừa hét câu “trời ơi người ta ngại muốn xỉu luôn á” thì như có một quả bom nổ tung giữa bàn nhà Slytherin.
Toàn bộ nam sinh Slytherin – từ lớp trưởng đến thằng ngồi cuối lớp và cả đám Flint đều bật cười phá lên.
Không phải kiểu cười gượng hay lịch sự đâu – mà là cười té ghế, đập bàn, quăng cả ly nước bí.
Pansy Parkinson thì nghẹn hạt đậu, còn Crabbe và Goyle thì vỗ vai nhau khóc luôn vì tức cười.
Ngay cả thầy Filch – giám thị già khó tính, mặt lúc nào cũng như ngửi trúng mùi bùn troll – cũng khẽ mím môi cười… rồi quay phắt đi, giả vờ ngó trần nhà.
Nhưng người bất ngờ nhất… lại là giáo sư Snape.
Ông không cười.
Không cử động gì nhiều.
Chỉ… ngẩng đầu nhìn Julia một chút lâu hơn thường lệ.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy – có một vẻ tự hào dịu dàng thoáng qua ánh mắt ông.
Không phải tự hào vì cô là học sinh giỏi nhất.
Không phải vì cô vừa được vinh danh.
Mà vì…
đó là lần đầu tiên Julia thật sự là chính mình – và được cả thế giới đón nhận.
Khi buổi lễ kết thúc, học sinh tản ra khỏi Đại Sảnh, vẫn còn cười rúc rích vì “màn bắn tơ huyền thoại.”
Julia đứng ở hành lang đá, chống tay lên lan can.
Harry đi ngang, ngập ngừng dúi vào tay cô một vieên kẹo tròn tròn, màu vàng nhạt.
“Kẹo chanh chua.” – cậu nói nhỏ.
“Cho chị.”
Julia ngẩn ra một giây, rồi… cười – một nụ cười không hề ngạo nghễ, không lạnh lùng, mà rất… thật.
“Lần sau, đừng tự cứu thế giới một mình nữa.” – cô nói, mắt vẫn nhìn xa xa.
“Chị còn chưa kịp viết di chúc.”