Cập nhật mới

Khác JsolNicky | Định Kiến Xã Hội...?

Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 19


27.Ai Cho Phép Cô Làm Loạn?

"Cậu ba,mợ ba đến chơi nhà ạ" - Thái Sơn bước đến cúi đầu chào anh.

"Mợ ba?

Là ai?"

- Anh nhướn mày, khó hiểu nhìn cậu.

"Dạ là Cô út Thiên Kim ạ" - Cậu mím chặt môi e dè nói.

"Ai kêu Sơn gọi cổ là Mợ?"

- Hào nghiêm nghị hỏi Sơn

"Dạ,là bà nội ạ"

"Ừm, được rồi em ra sau trước đi Hào ra sau"

"Dạ"

Sơn lủi thủi quay về nhà sau,cánh cửa mở toan cô Kim bước đến nhìn anh với ánh mắt tao nhã, giọng cô nhẹ nhàng từ từ vang lên:

"Cậu ba..cho em ngồi đây được không ạ?"

"Ừ"

Cô được phép thì vui vẻ ngồi xuống,lâu lâu còn liếc mắt qua nhìn anh.Cái vẻ tri thức của anh khiến cô chết mê chết mệt.

Đang say mê ngắm anh thì Quang Trung bước đến nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện anh,Trung cầm nhẹ tách trà bên cạnh nhấp nhẹ vài ngụm rồi đặt xuống mặt Trung hếch lên nhìn cô:

"Cô út,qua đây tìm thằng Hào từ sớm có chuyện gì không đa?"

Cô nhìn Trung đáp:

"cũng chẳng có gì lớn lao,chả là em qua đây để được gần gũi chồng sắp cưới ấy mà"

Hào quay phắt sang tặng cho cô một ánh mắt tóe lửa anh bực mình cầm quyển sách đi ra sau.

"Ơ,anh Hàooo đợi em" - Cô lẽo đẽo chạy theo anh miệng không ngừng kêu tên anh.

Quang Trung nhìn cô thở dài,anh nhấp vài ngụm trà rồi ngắm cảnh.

"Trung ơi ra ăn cơm nè con" - Bà lớn nói.

Trung nghe vậy lật đật chạy ra, vừa bước đến bàn ăn Trung đã thấy cô ngồi vào bàn từ trước,Trung khó hiểu hỏi:

"Cô Kim sẽ dùng bữa với nhà mình ạ?"

"Ừm, để cho em nó làm quen" - Bà nội bên cạnh nhìn cô rồi lại nhìn Anh cười mỉm.

"Cậu ba,anh ăn đi" - Cô kéo ghế ngồi cạnh anh rồi gắp miếng thịt để vào chén anh nhẹ nhàng nói.

Thái Sơn đứng đó nhìn cảnh tượng ấy mà không khỏi tức giận.Cậu siết chặt tay nhìn cô với ánh mắt tóe ra lửa.Hào cũng nhận ra sự thay đổi của cậu mà bật cười khẽ,Hào nói:

"Cảm ơn em,Vợ sắp cưới của anh"

Lời vừa dứt cả nhà không khỏi bàng hoàng trước sự việc ấy,Bà nội cười toe toét.Còn Thái Sơn giận tím cả người nhìn anh rồi lại nhìn cô,anh thấy mình đùa hơi quá đáng liền tiếp lời:

"Sơn,vào đây ăn với cậu"

"Dạ?"

"Tôi kêu em vào đây"

Thái Sơn e dè bước lại gần anh, Hào kéo chiếc ghế cạnh mình ra cho Sơn ngồi,Hào mỉm cười bới cơm đưa cho Sơn, còn Trung thì vẫn còn ngơ ra đó chưa hiểu sự việc.

Từ đầu buổi cơm đến cuối buổi anh và cậu cứ cười cười nói nói với nhau khiến cô giận hết sức giận,ông bà lớn thì cười thầm trong lòng bà nội cũng chẳng quan tâm lắm mà tiếp tục dùng bữa.

Khi bữa ăn kết thúc cả nhà cùng nhau ngồi trước nhà nói chuyện rôm rả, Trung thì nãy giờ cứ ngó ngó ra ngoài như đang tìm kiếm gì đó,Hào tinh nghịch nói:

"Ơ,anh Ngân anh đến từ bao giờ đấy?"

Trung vừa nghe nhắc tên Ngân liền quay qua quay lại kím:

"Đâu đâu Ngân đâu?"

Sơn ngồi cạnh cười không ngớt,anh cũng vì thế mà cười theo còn cô Kim thì nhìn cậu với vẻ mặt khinh bỉ:

"Đúng là thường dân chả biết phép tắt gì cả"

Hào nghe thấy thế liền quay sang nhìn cô, nhưng anh không dám làm loạn vì có bà nội ở đây.Rồi bỗng một bóng dáng quen thuộc xuất hiện,anh liền mồm bảo:

"Anh Ngân tới rồi kìa anh hai ơi!"

Trung cười khẩy:

"Tôi không dễ lừa đâu nhá!"

"Quang Trung"

"Trời đất ơi!"

- Trung giật mình.

"Anh lại đến thăm em nè" - Ngân kéo ghế ra ngồi xuống.

"Nói như thường xuyên lại đây lắm không bằng í"

"Hì hì tại anh bận mà"

"Quài đi nha!"

- Hào quát lớn.

"Ơ thôi bây nói chuyện đi bà đi công việc xíu nhá" - Bà nội đứng dậy lật đật bước ra ngoài ông bà thấy vậy cũng đi theo.

Còn bên này mọi người đang cười nói vui vẻ cùng nhau còn cô Kim mỗi khi cất lời thì lại toàn những câu vô duyên mất nết,anh muốn vả cô lắm rồi mà bị Sơn chặn lại.

Cô nhìn cậu từ đầu đến chân,bật cười khẽ:

"Haizz,đúng là đồ nhà quê từ đầu đến chân chả có gì đặc biệt, Nghèo nàn"

Cô nói xong còn nhàn nhã nhấp ngụm trà Trung và Ngân bất ngờ nhìn cô với ánh mắt khó hiểu còn cậu khi nghe cô nói vậy thì cúi mặt xuống tay siết nhẹ.

Hào ngồi đó mắt nhìn ra phía cửa sổ nơi những chú chim đang líu lo phe phẩy chiếc quạt mo trên tay, giọng điệu nhẹ nhàng bình thản:

"Chim ngu ăn mận ăn me, người ngu ăn nói chua lè mắm tôm"

Cô biết chắc là anh đá xéo cô,cô tỏ vẻ không hiểu hỏi:

"Cậu ba nói thế là có ý gì ạ?"

"Chẳng có gì cả, chỉ là nói bơ vơ ai vô duyên thì hiểu" - Anh từ từ quay sang nhìn cô ánh mắt anh nghiêm nghị, giọng anh từ từ chậm rãi khiến cô tức điên lên.

"Anh có tin là tôi đi về không hả?"

- Cô nhìn anh mặt lộ rõ vẻ mưu mô.

"Tiểu thư Trịnh à, Cửa lớn ngay bên kia" - Anh tựa lưng vào ghế tay chỉ ra đằng phía cửa lớn cằm hếch lên anh không lớn tiếng như những người khác nhưng vậy cũng đủ làm cho cô tức điên rồi.

Cô nhìn anh hậm hực bước ra cửa.

Thái Sơn bên cạnh nhìn anh với ánh mắt trầm trồ còn Trung thì vỗ vỗ tay nói:

"Em tui trưởng thành rồi trời ơi"

"Anh hai!!!"

Mọi người cười lớn,anh em nhà này suốt ngày chọc ghẹo nhau.Chỉ thế là hay!

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 20


28.Bí Mật Động Trời

Thiên Kim,hậm hực bước ra cửa cô vừa đi vừa chửi Sơn.Cô vừa đến cửa nhà đã bị một bàn tay nhỏ kéo lại,Hạ Băng mắt đỏ hoe hỏi cô:

"Vậy là sao hả Kim?Em nói em sẽ từ chối hôn lễ để cưới chị mà?"

Cô kéo tay chị ra cười khẩy:

"Chị yêu à, chị ngốc quá rồi đó em nói vậy mà chị cũng tin hả?"

Chị nhìn cô tay siết chặt,dùng lực ép cô vào tường chị đặt môi mình lên môi cô mà hôn.

Cô lấy tay đẩy mạnh chị ra, khó chịu quát lớn:

"Cô bị điên à?Lỡ ai thấy thì sao?"

"Nhưng mà Kim ơi.."

Lời chưa dứt cô đã tán mạnh vào mặt chị mà quát lớn:

"Chị đừng có mà làm loạn!Tao không thích chị nữa nghe rõ chưa?

Đừng tìm em nữa!"

Cô quay lưng bước vào nhà,mặc chị ở lại khóc nức nở chị yêu cô lắm cô cũng hứa sẽ cưới chị vậy mà cô lại đối xử với chị như thế,chị buồn lắm!

"Trời ơi,sao mà xui vậy nè đời lắm điều hay loay hoay toàn gặp chó!"

- Cô Kim bước vào nhà nũng nịu chạy lại chỗ ba mình.

"Sao vậy con gái yêu của ba?"

- Ông Trịnh nuông chiều xoa đầu cô.

"Vừa nãy con sang nhà anh Hào,mà có cái thằng Thái Sơn nó cứ quyến rũ ảnh ý ba"

"Thái Sơn?

Nó là cái gì mà dám quyến rũ chồng của con ta?"

- Ông đập bàn tức giận quát.

"Nghe bảo là người yêu của anh Hào"

"Người yêu?

Thằng Hào nó thích Đàn ông à?"

"Ba, giờ con không cần biết ảnh thích trai hay gái còn chỉ cần ba thuyết phục ảnh chia tay thằng Sơn cho con!"

- Cô ôm ba, khóc nức nở.

"Thôi con gái yêu của ba nín đi rồi ba tìm cách cưới Hào về cho con!"

"Thiệt hả ba?"

"Thiệt mà,ba có bao giờ nói xạo con đâu?"

"Hì Hì"

----------------

29.Trộm Xoài

Loay hoay cũng đã đến trưa,cả nhà họ Trần đều ngủ cả chỉ có Hào là còn thức anh ngồi trên ghế nhẹ nhàng đọc sách uống trà,anh chăm chú vào quyển sách mà không để ý có một ánh mắt si tình nhìn anh từ nãy đến giờ.

Anh vừa ngước lên nhìn giật mình nói:

"Má ơi, biến tháii!"

Sơn cười khẩy, nhìn anh:

"Có biến thái nào mà đẹp trai như em không?"

Hào biết là Sơn, thì cười mỉm nói:

"Tự cao quá!"

Sơn hôn nhẹ lên má anh rồi cầm tay anh lên nói:

"Hào, giờ này người ta ngủ hết rồi hay là..Sơn với Hào theo thằng An với Hùng đi hái trộm xoài nhà anh Ngân đi!"

Hào bỏ quyển sách xuống bàn rồi đứng dậy:

"Ý hay,thôi đi lẹ đi"

Sơn nắm lấy tay Hào bước ra cổng, vừa bước đến cổng đã thấy nhỏ An với thằng Hùng chờ sẵn ở đo, nhỏ An lanh chanh chạy đi trước, vừa đứng trước cây xoài mắt nó sáng bừng lên trèo thẳng lên đọt cây.

Hào ở dưới không khỏi bàng hoàng nhìn nó,An thì cứ bẻ xoài rồi quăng xuống cho Hào.Thằng Hùng nói vọng lên:

"Cận thận An ơi"

Nhỏ An nghe thế càng làm tới, nó còn nhảy nhảy trên cành cây nghênh mặt lên nói:

"Không đâu Hùng ơi,An trèo cây giỏi lắm"

Nó nói xong còn bòi thêm vài cú nhảy trên cành rồi bỗng dưng.

Đùng

Thằng An ngã nhào xuống đất miệng nó la lên:

"Ahhhh, Hùng ơi cái lưng của Annnnn"

Hùng đang cạp quả xoài thấy nó la liền hớt hải chạy đến đỡ An lên, Hùng xoa xoa cái đầu bị u một cục của An,Sơn ở đấy cười cười nói:

"Trời ơi thằng An, mày làm cái gì khó coi vậy em!"

Thằng An liếc xéo Sơn nghiến răng nói:

"Mày có giỏi thì tự đi mà hái!"

Hào thấy vậy cũng xin Sơn hái thử,anh rút cành cây khô rồi chọt chọt quả xoài trên cao, nếu nó rớt xuống thì sẽ có xoài chín vàng ươm để ăn, Nhưng đời đâu như là mơ, Hào chọt trúng tổ ong, tổ ong rơi xuống một cái rầm, Thái Sơn thuận thế kéo tay anh đi, còn thằng Hùng cũng cõng thằng An chạy ra ngoài tay An còn cầm một rổ xoài, miệng nó liên tục hét, làm cho Ngân đang ngủ cùng bừng tỉnh chạy ra xem, Vừa ra ngoài Ngân đã bị ong chích túi bụi.

Sau một trận bị ong chích nhừ tử, thì mặt của Ngân cũng bị chích đến xưng vù,Ngân lê từng bước chân nặng nề ra cửa, Thằng An đang cạp trái xoài nhìn cảnh tượng ấy mà cười không ngậm được miệng,Tay chân mặt mũi của Ngân sưng húp, áo sọc sệt quần thì ống cao ống thấp, chẳng khác gì ăn mày.

Hào nhìn lên thấy vậy thì cười lớn:

"Hahahaha, nhìn anh giống ăn mày quá"

Ngân tháo chiếc dép của mình ra chội thẳng vào đầu Hào.

"Ahhhh,anh tin em méc anh hai em không!!!"

"Ơ thôi,anh xin lỗi"

"Hahahahahaha" - Nhỏ An nhìn Ngân cười ha hả tay còn liên tục đập vào đùi Hùng khiến Hùng đau điếng!

Bị Ngân phát hiện thì nhỏ An rủ ảnh ăn chung luôn,sau khi ăn uống no nê thì mọi người vô nhà Ngân ngủ trưa luôn cho tiện!

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 21


30.Hai Con Người, Một Tình Yêu

Hoàng hôn dần buông xuống, mọi người đều giải tán về nhà và anh với cậu cũng không phải là ngoại lệ.Ánh chiều tà dọc trên đường mòn, có hai bóng người một cao một thấp đang cùng nhau bước dọc theo còn đường về nhà.

Hào lon ton chạy ra trước,anh nhảy chân sáo lâu lâu còn bứt vài nhánh hoa rồi quay sang nhìn câu.Còn cậu bên cạnh nhìn anh với ánh mắt nuông chiều,Sơn đút tay vào túi quần bước theo sao anh, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng cười khúc khích của anh, làm không khí đỡ cô đơn hơn.

"Cậu không mệt hả?"

- Sơn bước theo anh một hồi thấy anh cứ nhảy chân sáo rồi hát líu lo như chim sẻ,câu cười nhẹ

"Không, được đi cùng với Sơn cho dù có trèo đèo lội suối Hào cũng chịu" - Hào quay sang, cười tươi rói giọng trong trẻo vang lên.

Sơn nhìn anh, không nói gì thêm nữa cậu chỉ cười mỉm nuông chiều theo bước anh về nhà, suốt cả quãng đường Hào cứ ngân vang bài hát rồi bỗng nhiên anh dừng chân đột ngột:

"Sơn"

Sơn giật mình,mồ hôi chảy nhễ nhại tay run run:

"Dạ?"

Hào nhìn xung quanh đồng ruộng bao la hít một hơi thật sâu,nhắm mắt nói khẽ:

"Nhưng phút giây này yên bình thật,Sơn nhỉ?"

"Yên bình thật" - Sơn quay người nhìn về phía anh, cũng hít lấy một hơi thật sâu cảm nhận mùi thơm của lúa non, của đất của trời và có cả mùi hoa lài thoang thoảng giúp ta quên hết bao muộn phiền.

Giọng anh chầm chậm:

"Hào chỉ mong khoảnh khắc này là mãi mãi.."

Sơn nhìn anh khó hiểu hỏi:

"Ý cậu là...?"

Hào nhẹ nhàng nhìn cậu, cười mỉm đáp:

"Không gì cả, mình về thôi"

Sơn nhìn bóng lưng Hào lòng nổi lên một cảm giác bất an, làm Sơn không ngừng nghĩ ra những việc xấu có nguy cơ xảy ra rất lớn.Sơn đang đơ người thì bị tiếng gọi của anh làm bừng tỉnh, cậu lê từng bước chân nặng nề về nhà đầu không ngừng nghĩ những chuyện đã xảy ra, nhưng vẫn chưa có câu trả lời chính xác.

----------------

31.Ngủ Ngon!

Màn đêm buông xuống, Trần gia tĩnh lặng hơn bao giờ hết chỉ còn tiếng ve sầu kêu, tiếng chó hoang sủa.Sao một ngày dài mệt mỏi nhưng Hào và Sơn cũng chẳng muốn rời xa nhau.

Sơn ngồi trên giường ngủ, mắt thẫn thờ đầu không ngừng nghĩ về những chuyện vừa xảy ra khiến cậu vừa bối rối vừa sợ sệt nhưng những suy nghĩ ấy bị cắt ngang bởi tiếng gọi của anh.

Anh ôm gối đứng trước cửa phòng cậu, giọng nhẹ nhàng gọi tên Sơn,Sơn hỏi:

"Sao khuya rồi, cậu không ngủ?"

Hào nhìn Sơn, bĩu môi mặt cúi ngầm giọng lí nhí:

"Sơn ơi, vừa nãy con ma nó kéo chân Hào,nó nói là Hào qua ngủ chung với Sơn nó sẽ hong kéo nữa"

Sơn nghe những lời biện hộ ngây ngô của anh mà bất giác mỉm cười, Sơn cũng hùa theo anh nói:

"Vậy thì hãy để Thái Sơn đẹp trai giải cứu Phong Hào dễ thương khỏi con ma nhá?"

Hào nhìn Sơn mắt sáng bừng mặt rạng rỡ, còn Sơn thì dang rộng tay ra chờ Hào chạy đến, Hào cũng hiểu ý mà nhảy vào lòng Sơn nằm gọn trong lòng cậu.

Sơn ôm lấy Hào,cánh tay nhẹ nhàng choàng qua người anh kéo anh xích lại gần để cảm nhận hơi ấm vừa hương thơm của anh.Sơn, úp mặt vào cổ anh hít một hơi dài rồi nói:

"Cậu vẫn vậy, vẫn thơm như ngày nào"

Mặt Hào ngại ngùng đỏ bừng lên,tay con đánh nhẹ vào tay Sơn,dễ thương vữ vằnggg.

Sơn không nói gì nữa cậu nhắm chặt mắt rồi kéo anh vào lòng,Anh cũng không phản kháng nữa.Thay vào đó,anh vòng tay qua người Sơn,co rút vào người cậu đều đổ khiến Hào cảm thấy an toàn hơn.

Anh và cậu chỉ muốn dừng lại mãi ở phút giây hạnh phúc này.Sơn và Hào như quên đi mọi lo toan phiền muộn trên thế giới, vì giờ đây họ đã có nhau bên đời chẳng cần biết thế giới ngoài kia thế nào chỉ cần biết anh và cậu hạnh phúc là được.

"Anh,ngủ ngon" - Hào nhắm mắt lại co rút vào lòng Sơn, giọng thì thầm.

"Em, ngủ ngon yêu em" - Sơn khẽ hôn lên trán anh rồi cùng anh chìm vào giấc ngủ.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi muộn phiền, mọi lo âu dường như tan biến.

Không còn những bộn bề của công việc, những áp lực của cuộc sống.

Chỉ còn lại sự an yên tuyệt đối, sự tin tưởng vô điều kiện.Cảm giác an toàn lan tỏa, như một chiếc kén ấm áp bao bọc lấy cả hai, tách biệt họ khỏi mọi sóng gió bên ngoài.

----------------

Làm biến chỉnh chữ...

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 22


32.Lạm Quyền?

Từ sáng sớm,khi mặt trời còn chưa ló dạng Thái Sơn đã ra ruộng từ sớm, còn anh thì vẫn nằm trong chăn ấm nệm êm mà ngủ ngon lành.Đến lúc Sơn từ ruộng trở về Hào vẫn còn ngủ.

"Mợ ba, đến chơi" - Con Nở nó chạy ra, chào cô rồi cầm giúp cô túi xách, miệng nó không ngừng khen cô.

"Đúng là mợ ba có khác cái túi này chắc cũng bội!"

Thiên Kim che miệng cười nhẹ,cô đến từ rất sớm,cô ngồi xuống ghế đợi anh bước ra nhưng đợi mãi vẫn không thấy.Cô khó chịu:

"Thằng Sơn đâu?Lên đâu tao biểu!"

"Dạ,mợ kêu con?"

- Sơn hớt hải chạy đến quần áo vẫn chưa kịp thay vì cô hối.

Cô nhìn cậu môi khẽ nhếch lên,cô không chần chừ mà tán thẳng vào mặt cậu:

"Từ bao giờ mày ngang hàng nói chuyện với tao vậy?"

Cậu bất ngờ dùng tay ôm mặt cậu không biết mình đã làm gì sai, mới đến đã bị tán một cái đau điếng rồi.Anh đang ngủ mê thì bị tiếng va chạm bên ngoài làm cho tỉnh giấc anh nửa tỉnh nửa mê bước đi rửa mặt rồi ra nhà trước xem tình hình,anh đeo với chiếc kính lên tóc chưa kịp chải chuốt nữa nó cứ rủ rượi nhìn cũng đẹp..

Anh bước ra tay khoanh trước ngực,cất giọng:

"Chuyện gì thế này?"

"Cậu ba..

Thằng Sơn nó nói chuyện với em mà cứ nghênh ngang cái mặt lên nhìn thấy ghét nên em tán nó thôi"

Cô chạy đến chỗ anh còn giả vờ ra vẻ đáng thương, còn anh nhìn cô ánh mắt sắc lẹm chậm rãi nói:

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi?Sơn là người của tôi, hư thì cũng phải do chính tôi phạt chẳng một ai trong nhà này được đánh Sơn khi không được tôi cho phép!"

"Nhưng mà..."

"Chính mắt tôi nhìn thấy cô xông vào nhà tôi đánh người của Trần Gia đấy!Cô còn chối à?"

Trung bước đến,tay chỉ thẳng vào cô mặt hếch lên.

Cô hậm hực định nói gì đó, nhưng liền bị anh ngắt lời:

"Từ bao giờ khi không có sự cho phép thì người lạ có thể vô đây một cách tự tiện vậy?Tôn Ti Trật Tự của cái nhà này đâu rồi?Cô không xem tôi ra gì à?"

"Nhưng..."

"Cửa lớn,bên kia"

Cô dậm chân, mắt liếc sang Sơn rồi dựt cái túi con Nở đang cầm rồi chạy ra cổng.Cô tức đến nỗi nghiến răng đến ứa cả máu mồm.

Hào thở phào nhẹ nhàng dùng tay xoa xoa cái má của Sơn:

"Sơn có đau không?"

"Sơn không.."

"Ê!"

- Trung đứng đó nhìn hai người rồi liếc xéo.

................

Cô vừa bước ra cổng đã đụng mặt bà nội,cô liền khóc với bà:

"Nội,Hào lại lơ con rồi!"

Bà đứng đó ôm cô:

"Gì thằng bé đó lại lơ con á?"

"Dạ"

"Trời ơi,Thôi con đừng khóc nữa bà có cách"

Kim vừa nghe câu đó mắt liền sáng rỡ cô.

Hỏi:

"Cách gì vậy bà?"

Bà nói nhỏ vào tai cô,khi vừa kết thúc cô cười khẩy, chắc chắn Hào cũng thuộc về tay cô mà thôi!

"Còn 1 tháng nữa con mới cưới!

Để bà lo"

"Dạ,chỉ có bà là thương con nhất" - Kim ôm bà rồi hôn lấy hôn để đúng là chỉ biết nịn là giỏi!

33.Giải Cứu

Cô Kim vừa về, Thái Sơn đã vội vàng ra gốc đa chơi.Thì vừa nãy cậu rủ Nhỏ An lại đó rồi sẵn đi chơi luôn vậy mà nãy giờ đợi quài chẳng thấy nó đến, Cậu chán quá bèn kím thứ gì đó để chơi.

Trước mắt cậu là dòng sông trong vắt nhìn thấy cả đáy sông vì tò mò mà cậu ngó ra nhìn thử đang đứng nhìn thì phía sau có một người chạy đến bịt miệng cậu lại rồi dùng lực khống chế cậu cố gắng đẩy cậu xuống sông,Khi cậu hết sức,Bà gần đó nhìn cảnh ấy mà cười khẩy, giọng bà vang lên:

"Buông ra!

Buông nó ra!"

Nó nghe tiếng bà quát nó liền buông tay ra,cậu thấy bà như tìm thấy một chỗ dựa mà chạy đến:

"Bà ơi cứu con với"

"Đi mau!Đi!tao kêu mày đi" - Bà nhìn nó quát lớn nó thấy bà quát vậy liền sợ quá mà bỏ chạy.

Thái Sơn,Bên này đang thở hổn hển, cậu thấy bà đuổi nó đi liền quỳ xuống chấp tay, giọng run run:

"Con cảm ơn bà"

Bà nhẹ nhàng đỡ cậu lên, Giọng bà tao nhã nói:

"Lúc nãy á,bà chỉ ra chậm một chút thôi là bây đã trở thành cái xác với nhiều lý do để đám người ở ra vào bàn tán rồi,nè bây có là họ sẽ nói là bây chết vì lý do gì không?"

Cậu lắc đầu,run rẩy nói:

"Dạ, con hỏng biết"

Bà thở dài:

"Hừmm,mà cho dù là lý do gì đi chăng nữa bây cũng không biết được khi bây chỉ còn là một cái xác không hồn bà nói như vậy bây có thấu hiểu không?"

"Dạ..."

Bà ngó xuống dòng sông đang chảy siết mà cười nhẹ:

"Tuy nhiên, giữa một đứa 20 tuổi với lại một bà già 60 tuổi thì nguy cơ rơi xuống sông của bà già không con minh mẫn nó dễ tin và thuyết phục hơn nhiều,Bây có muốn một buổi đẹp trời nào đó người mẹ già của bây vô tình bị người ta đẩy rơi xuống sông á, bây có muốn như vậy không"

Cậu ngạc nhiên nhìn bà với ánh mắt sợ hãi cậu quỳ xuống chấp tay cầu xin bà:

"Dạ không bà ơi,con không muốn nếu con có tội tình gì con xin bà gi.ết con, con xin bà tha cho mẹ của con"

Bà phe phẩy chiếc quạt trên tay nhìn cậu:

"Nói ít á, thì hiểu nhiều bây cũng không đến nỗi ngu lắm cho nên chắc bây biết chuyện bà sắp cưới vợ cho Phong Hào chứ?"

Cậu liền ngước mắt lên nhìn bà,mắt cậu đẫm lệ run run:

"Dạ?"

"Bây vừa có thái độ gì vậy?

Bất ngờ hay là không phục?"

"Con không dám không phục con chỉ là..hơi bất ngờ thôi"

Bà nhìn cậu thay đổi sắt mặt, quát lớn:

"Hửm, cái gì mà bất ngờ cái gì chứ,Hả?

Chắc là á bây được ăn sung mặc sướng,cho nên bây ảo tưởng bây tưởng thằng Hào nó thương bây cho nên bây có quyền ghen chứ gì?"

Cậu liên tục lắc đầu, giọng cậu nghẹn ngào:

"Dạ,con không dám..."

"Cho dù bây có dám cũng không được nữa,bây nên biết thân biết phận của mình dù được hưởng một chút bổng lộc nhưng suốt đời bây chỉ là một thằng Hầu không danh không phận, là cỏ rác để cháu tao giải sầu thôi, đừng có tưởng là có thằng Hào bên cạnh rồi bà không dám làm gì bây nghe chưa?"

"Dạ con biết rồi,xin bà chỉ dạy cho con"

"Được bà sẽ chỉ dạy cho bây, nhưng bây có làm được không có làm nổi không?"

Cậu khóc nghẹn:

"Dạ..

được"

"Rồi bây đứng lên đi"

Cậu e dè đứng dậy.Mặt cúi gằm.

"Rồi, giờ nè bây có chắc là bà nói gì bây cũng làm không?"

"Dạ,con chắc mà bà nói gì con cũng làm hết"

"Câu nói của bây bữa nay á được bảo chứng bằng sinh mạng của mẹ bây đó nghe chưa nếu bây dám hé răng tiết lộ dù chỉ là nửa lời với Thằng Hào thôi, đừng có trách bà sao mag không nói trước, hiểu chưa?"

"Dạ..con hiểu rồi con sẽ không nói chuyện này với cậu ba đâu.. bà muốn con làm gì con cũng sẽ nghe theo"

Bà cười khẩy,tay phe phẩy chiếc quạt rồi quay lưng bước đi để lại mình cậu ở đó.Cậu nghẹn ngào khóc nấc, nếu như chuyện này mà lộ ra cậu không biết bà ta sẽ làm gì mẹ cậu nữa...

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 23


34.Cậu Lo Cho Sơn Mà

Mấy tiếng trời rồi mà anh vẫn chưa thấy cậu về nhà,anh đứng ra cổng chấp tay sau lưng đi qua đi lại chỗ Quang Trung đang ngồi ghế uống trà, còn anh thì lo lắng đến đổ mồ hôi hột,Quang Trung xoa xoa đầu cất giọng:

"Út ơi là út,mày đứng yên một chút được hong?"

Anh nhăn nhó nói:

"Nhưng mà em lo,mỗi lần lo lắng em mà đứng yên thì không chịu được,lỡ Sơn đi rồi gặp chuyện thì sao?"

Trung thở dài,đặt ly trà xuống:

"Biết là lo rồi,mà đứng lại một chút đi còn không thì ra chỗ khác anh mày nhức đầu làm biết hôn"

Hào dặm chân:

"Nhưng mà.."

Cạch, tiếng mở cổng vang lên Sơn bước vào nhà gương mặt bơ phờ đôi mắt sưng húp, bước vào một cách không sức sống, Hào thấy vậy liền chạy đến nâng mặt cậu lên,giọng xuýt xoa:

"Sơn bị sao vậy nè?Ai là gì Sơn?"

Cậu gỡ tay anh ra khỏi mặt mình, nói khẽ:

"Sơn không sao, chỉ là hơi mệt thôi Sơn vô nhà trước"

Cậu vừa đi đã bị Hào kéo lại, mắt anh đỏ hoe nhìn cậu giọng nghẹn ngào:

"Sơn buồn gì phải nói với cậu chớ, bộ cậu không đủ tin tưởng để Sơn chia sẻ à?"

Cậu cười mỉm:

"Sơn không sao đâu"

Hào nhìn Sơn,tay siết nhẹ:

"Nhưng cậu lo cho Sơn mà?"

Sơn đứng đó nhìn Hào,môi cậu khẽ run run nước mắt lăn dài trên má,anh dịu dàng lau đi từng giọt nước mắt trên má cậu,Sơn ôm chầm lấy anh mà khóc nghẹn.Quang Trung đang ngồi cũng vội vã chạy ra sau để lại không gian riêng tư cho cậu và anh.

"Cậu biết là Sơn có chuyện mà,nè chuyện gì nói cậu nghe"

Hào nâng mặt Sơn lên, nghiên đầu hỏi cậu.Sơn nấc lên vài cái,giọng cậu run rẩy:

"Hức...Chỉ là..Sơn nghĩ đến cảnh cậu ba cưới vợ rồi bỏ Sơn nên Sơn buồn.."

Hào cười nhẹ:

"Ngốc quá, chỉ cần Sơn không bỏ cậu thì có đến chết cậu cũng bên cạnh Sơn"

Cậu nhìn anh rơi vào khoảng lặng đôi mắt đượm buồn,anh nói tiếp:

"Sơn hứa với cậu đi, hứa rằng là dù có chuyện gì xảy ra Sơn vẫn ở bên cậu để chống lại những chuyện đấy,Sơn nhé?"

Anh đưa tay ra tỏ vẻ muốn móc ngoéo với cậu để chứng minh lời hứa.Cậu run rẩy móc ngoéo với anh:

"Sơn hứa..Sơn hứa mà"

Hào cười mỉm,xoa xoa mặt Sơn:

"Rồi hết buồn chưa?Ông cụ non"

----------------

Tối đến, Hào vẫn qua phòng Sơn, nhưng cậu đã ngủ từ trước.Hào nhẹ nhàng xoa xoa đầu Sơn:

"Sơn,dạo gần đây Sơn lạ lắm á"

Nói rồi anh chỉ cười mỉm rồi hôn nhẹ lên trán cậu.Anh quay lưng đi bước ra nhà trước,anh ngồi trên ghế mắt thờ thẩn nhìn ra những hàng Bông lài ngày nào.Cái ngày mà cậu không màn đến sức khỏe để làm cho cậu vui, cái ngày mà việc gì Sơn cũng chia sẻ với anh, cái ngày mà anh còn tự do sống đúng với bản thân.

Thiên Kim,cô nhìn anh rồi chậm rãi bước lại gần anh, giọng cô vang lên:

"Cậu ba, cậu buồn cái gì vậy ạ?"

Cô kéo ghế ra ngồi đối diện anh, nắm lấy bàn tay nhỏ của anh.Hào nhìn cô cười nhạt:

"Cô muốn gì ở tôi?"

Cô khựng lại đôi chút, nhưng rồi vẫn trả lời câu hỏi của anh:

"Đâu có,em chỉ là muốn tâm sự với cậu chút thôi mà"

Hào mở to mắt nhìn cô nước cổ họng anh bỗng nghẹn ngào đến lạ,cô nhìn anh gật nhẹ đầu,anh khóc nức nở mà ôm chầm lấy cô:

"Hức..Sơn thay đổi rồi Sơn không còn yêu Hào nữa Kim ơi huhu"

Cô nhè nhẹ vỗ vỗ lưng cô rồi nhìn lên cậu đang đứng nhìn cửa mà cười khẩy, Cậu nhìn thấy anh đang ôm cô mà đau đớn tột cùng, Vừa nãy Sơn khó ngủ nên định ra ngoài chút cho khoay khoả thì liền thấy cảnh tượng ấy:

"Không thể nào!"

- Sơn nói nhỏ rồi che miệng,chạy ra nhà sau.

Cô nhìn vậy liền cười khẩy một cách đắc thắng:

"Sơn à mày lại thua rồi!"

- Cô thầm nghĩ.

----------------

35.Anh Lại Lơ Em Rồi

Cô Kim nay lại qua nhà anh từ sớm,cô hôm nay lạ hơn mọi ngày.Nay cô đến cô liền tất bật phụ các gia nhân trong nhà anh làm việc,Bà nhìn cô vậy mà cũng bật cười khanh khách:

"Chắc thằng Hào nó thấy vậy nó thương lắm ha"

Bà Hạ, đang ăn xoài nghe bà hỏi vậy liền sững người,Bà Hạ nói:

"Dạ..thưa má"

Anh bước ra, nhìn thấy cô đang tất bật làm bếp nhìn nhăn mày hỏi:

"Cô lại làm cái gì nữa đây?Định bỏ độc g.iết tôi hả?"

Cô nhìn anh, cười mỉm nói:

"Có đâu anh chỉ là,em muốn nấu cơm cho nhà chồng ăn thôi mà"

"Chồng?Ai là chồng cô?"

Cô sững người nụ cười trên môi cô cũng tắt nắng:

"Cậu là chồng em mà?Đêm qua cậu còn ôm em nữa"

"Đêm qua là do tôi buồn thôi,xin cô giữ tự trọng"

Anh rời đi,mặc cô ở đấy.Thái Sơn từ xa chứng kiến tất cả cậu nói:

"À..là do cậu buồn chắc tại mình nghĩ nhiều thôi!"

Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm nó như một bức tường vô hình ngăn cản họ đến gần nhau hơn.

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 24


36.Ngốc Ơi Là Ngốc!

Cậu càng nghĩ đến chuyện tối qua càng đau lòng, cậu trốn ra gốc đa ngồi khóc vì sợ mọi người sẽ nhìn thấy, nhưng cậu lầm rồi,anh không thấy cậu đâu liền chạy đi kím.Anh biết thừa cậu ở đây mà.

Anh chạy đến chỗ cậu, nói khẽ:

"Sơn,sao Sơn khóc?"

Cậu giật mình quay sang nhìn anh:

"Đâu có, Sơn không có khóc"

Cậu chối lia chối lịa nhưng đôi mắt đỏ hoe của cậu đã phản cậu rồi:

"Xạo nữa,Sơn dạo gần đây lạ lắm à nha!

Nói đi mà"

"Hức...Sao tối qua cậu lại ôm Thiên Kim?"

Anh bật cười khẽ:

"Sơn đang ghen đấy à?"

Cậu nghe vậy liền quay mặt đi để giấu đi cái mặt ngại ngùng của cậu:

"Đ-đâu có.."

Hào nhìn cậu nghênh mặt lên nhìn cậu:

"Ồ vậy à?

Thế tôi đi ôm cô ta nữa nhé?"

Cậu quay phắt sang, quát lớn:

"KHÔNG,SƠN KHÔNG CHO PHÉP CẬU ÔM CỔ!"

"Rồi cậu không ôm cô ta nữa" - anh nói rồi ngồi xuống ôm gọn cậu vào lòng nói tiếp

"Ngốc ơi là ngốc, cậu chỉ yêu mình em thôi biết chưa?"

Sơn cười thầm hai người ôm nhau ngắm cảnh,hạnh phúc biết bao.

----------------

37.Bước Đường Cùng.

Sau khi nói hết nỗi lòng của nhau,hai người đã có thể thân với nhau như trước,Cậu và anh cùng nhau về nhà vừa bước đến cổng bà đã kêu thằng Sửu kéo anh vô nói chuyện, còn Sơn thì bị đưa ra nhà sau.

Anh nhẹ nhàng gõ cửa phòng bà:

"Vào đi" - Bà nội nói

"Bà cho gọi con có chuyện gì không ạ?"

Bà nhìn anh, giọng yếu ớt nói:

"Con giải thích cho bà nghe cái này là như thế nào?"

Bà đưa bức ảnh anh và cậu ôm nhau ra cho anh coi.Anh nhìn bức ảnh mà sững người:

"Bà,tại sao bà lại có nó?"

"Con không cần biết, giờ con muốn gì cũng được nhưng con phải chia tay thằng Sơn ngay cho bà!Con trai phải yêu con gái chứ?"

Anh nghẹn ngào nhìn bà:

"Bà..."

Bà nội ôm tim ho sặc sụa,anh lo lắng xoa lưng cho bà họng anh bắt đầu nghẹn lại,bà nội nói:

"Con thấy không,họ hàng, hàng xóm nhìn con ra cái giống gì, có ai muốn con cháu mình như thế này không!"

Bà nói rồi,ho sặc sụa,ho đến mức ra máu,anh run rẩy nhìn từng giọt máu tươi rơi vải trên sàn nhà,bà nói tiếp:

"Con phải chia tay nó ngay!

Không bà sẽ chết cho con xem!"

Bà nói rồi ôm tim mình một cách đau đớn,bà ngã khụy xuống đất, Hào lo lắng lấy thuốc ra cho bà khóc nức nở:

"Bà ơi bà uống thuốc đi bà,bà nghe con nói con chia tay con sẽ chia tay mà bà ơi"

Bà cười thầm trong lòng rồi giả vờ khóc nức nở:

"Con nói nha con phải chia tay nha!"

"Dạ con hứa mà,bà uống thuốc đi ạ" - Anh khóc nấc, ngồi van xin bà mau uống thuốc chứ ho nhiều vậy anh sót lắm..

"Hào này..Bà cũng sắp chết rồi..Mong muốn cuối cùng của bà là được nhìn thấy con yên bề gia thất"

Anh, bất ngờ ngước mắt lên nhìn bà,anh biết đó là mong muốn đó giờ của bà.Anh nói:

"Bà ơi..con sẽ cưới vợ mà bà đừng vậy nữa con sợ lắm"

"Con nói nha phải cưới nha!

Còn 1 tháng nữa bà sẽ cưới Kim về cho con.Con bé thích con lắm nên đừng phụ lòng người đẹp con nhé!"

"Dạ..con hứa mà,bà đừng làm hại đến Sơn bà nhé?"

- Giọng anh nghẹn ngào quỳ xuống van xin bà,anh mong bà sẽ tha cho Sơn còn anh thì sao cũng được.

"Bà không phải loại người ác đến mức hại người khác đâu con.."

- Bà xoa mặt anh rồi khóc.

Anh buồn lắm,anh không muốn cưới cô ta đâu anh làm gì có tình cảm với cô mà phải cưới cô chứ?

Trái tim chỉ thuộc về Sơn mãi mãi thuộc về Sơn..

Ai làm gì anh cũng được,bắt anh cưới vợ cũng được chỉ cần không làm hại đến Sơn của anh là anh cam lòng rồi.Tuy là không yêu cô nhưng cũng vì bà nội của mình bệnh nặng nên anh đành nghe theo...

Cho dù có nói anh ngu anh cũng chịu, vì đó là người anh thương mà chỉ cần không đụng đến cậu thì anh có làm trâu lắm ngựa thì anh cũng chịu.

Vì em yêu anh,em không muốn ai hại anh

----------------

Nay siêng=))

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 25


38.Tôi Không Cho Phép Cô Sỉ Nhục Cậu Ấy.

Kể từ cái ngày bà hăm dọa anh,mặc dù là đồng ý cưới cô nhưng anh đâu có nói là đồng ý yêu cô?Anh lạnh nhạt với cô hết mức có thể khiến cô cảm thấy khó chịu.

Một ngày nọ,cô đến nhà anh khó chịu nói:

"Cậu ba,sao cậu cứ lạnh nhạt với em vậy hả?"

Cô Kim bước đến kéo tay anh từ phía sau.

"Cô muốn biết lắm đúng không?"

Anh từ từ quay người,mắt nhìn thẳng vào cô, tay vuốt ve lấy mái tóc đen nhanh của cô rồi nhẹ nhàng nói:

"Đơn giản là vì tôi không yêu cô,cô Kim à!"

Kim nghe thấy từng lời nói đó tim cô đau đến mức như bị hàng ngàn mũi kim cứa vào đến rỉ máu.

Cô đưa mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh chứa đựng sự căm phẫn nhưng vẫn có một chút hi vọng rằng tình yêu này sẽ ko hoàn toàn bị bỏ lại, hi vọng rằng sau này anh nhìn cô cũng chất chứa tình cảm như cô đã từng.

Đã từng dành hết tình cảm và lý trí cho một người chẳng để cô vào mắt.

Sâu trong ánh mắt đó là sự dịu dàng của tình yêu là yêu trong hận nhưng dường như trong một khoảnh khắc nào đó ánh mắt đó chân chứa sự tủi hờn, như một chú cún mong đc chủ quan tâm.

Cuối cùng ánh mắt dịu dàng của anh cũng chỉ trao cho người anh yêu mà thôi, cô biết rõ điều ấy nhưng thứ cô mong muốn cuối cùng cũng chỉ là tình cảm của anh mà thôi.

Cô vung tay cầm lấy bình hoa bên cạnh đập mạnh xuống đất rồi quay sang nhìn anh nước mắt chực trào,cô từ từ mấp máy mở miệng ra nói, giọng cô run run nhưng cũng đầy uy nghiêm,cô nói:

"Vì sao hả?Vì cái thằng nhóc đó?Hay là vì cái tình yêu lệch lạc đó của cậu?Vì cái bệnh đồng giới dị hợm ấy?"

Cô nhìn anh, nước mắt tuôn rơi, từng lời nói của cô đầy sự câm hận.Từng câu từng chữ như đâm thẳng vào tim anh.Vừa là sự đau khổ cô đã nhận vì tình yêu này.Vừa là những lời nói hạ bệ cậu - người mà anh thương.

Anh nhẹ nhàng bỏ tay xuống rồi dùng lực tán thành vào mặt cô.Anh rưng rưng chỉ thẳng vào mắt cô nghiến răng nghiến lợi, hét lớn:

"Tôi không cho phép cô sỉ nhục cậu ấy!"

Anh nói rồi quay lưng bỏ mặt cô ở lại.Cô ôm mà nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo tay bấu chặt vào chân ấm ức nói khẽ:

"Để rồi xem, cậu yêu nó được bao lâu.Tôi không có được cậu thì đừng hòng ai có được!"

Anh chỉ cười nhẹ một tiếng rồi quay gót rời đi.Anh không dám nghĩ cô sẽ dùng mưu kế gì để hại anh và cậu.Hạnh phúc được bao lâu thì hạnh phúc.

Nhà sau:

"Sơn này,Sơn có yêu Hào nhiều hong??"

- Hào nhìn Sơn nũng nịu cầm tay Sơn hỏi

"Sơn cơ,sao mà không yêu Hào được,Hào dễ thương thế cơ mà" - Sơn hôn nhẹ lên trán Hào, nở một nụ cười thật tươi nhìn Hào

Anh và cậu ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc vừa ôm hai người lại vừa nói những lời yêu thương với nhau cười đùa vui vẻ.Hạnh phúc cũng chỉ thế là cùng!

"Thái Sơn, tao hận mày"

Toàn bộ sự việc từ nãy đến giờ được cô chứng kiến tất cả.Cô cười khổ tay nắm chặt tà áo.Ai mag không đau khổ khi phải chứng kiến người mình yêu bên người khác chứ?Cô đau lắm chứ nhưng cô chẳng làm được gì cả cô chủ biết dựa vào bà nội của anh mà thôi.Cũng tội cô lắm chứ..

39.Quyến Rũ

Ánh đèn liu riu nhẹ nhàng được thắp sáng trên bàn học.Có một bóng lưng nhỏ nhắn đang chăm chỉ lật từng trang sách để học.Anh từ từ đóng sách lại anh tháo chiếc kính cận đặt xuống bàn, tay xoa nhẹ thái dương rồi ngã lưng ra ghế.

"Cậu ba" - Thiên Kim bước đến trên tay ly nước rồi từ tốn để lên bàn,Cô dịu dàng bóp vai cho anh.Cô thấy anh không phản kháng mà lấn tới,cô xoa ngực anh rồi từ từ đưa tay xuống cởi từng chiếc cúc áo của anh.Kề môi mình vào tai anh từng hơi thở của cô gấp gáp phà vào tai anh giống bởi dịu dàng hơi thở thì ấm áp khiến ai cũng phải đổ đứ đừ.Còn anh thì không!

"Sơn,sao nay anh lạ thế?"

- Anh giữ chặt tay cô rồi quay phát sang nhìn cô.

"Thiên Kim?Sao cô lại ở đây!?"

Cô luồng tay vào áo anh giọng nhẹ nhàng nói:

"Tại sao lại không?Em là vợ sắp cưới của cậu mà~"

"Không đời nào tôi có một người vợ như cô đồ biến thái"

Anh đẩy cô ra một cách mạnh bảo rồi vội vàng gắn từng chiếc cúc áo lại.Anh nhìn chằm chằm vào cô,quay lưng đóng sầm cửa lại,mặc cô ở lại la hét đến khàn cả giọng.

"Ahhhh" - Cô vò đầu bứt tóc, bất lực khóc trong vô vọng.Cô ngồi bệt xuống sàn gạch tóc tai rối bù,cô hận không thể giết chết cậu, "chính mày đã khiến tao không đến được với cậu",cô thầm nghĩ.

Cô cười lạnh, một nụ cười không thể đau khổ hơn,trong thâm tâm cô cô bây giờ không còn là cô của ngày trước nữa,cô tuyệt vọng lắm rồi,cô hy vọng nhiều quá rồi lại thất vọng một cách đau đớn nhất,cô nhất định không thua!Cô phải vùng dậy tự giành lấy hạnh phúc của chính mình!

"Hàooo ớiii,Hàooo ờiii nãy giờ Sơn kiếm Hào mãiii" - Sơn chạy đến nắm lấy cổ tay Hào rồi dụi mặt vào cổ anh.

Hào vừa thấy Sơn mặt liền giản ra nhìn cậu với một ánh mắt chìu mến,anh xoa xoa mái tóc bồng bềnh của cậu,nhẹ nhàng nói:

"Sao khuya rồi Sơn còn chưa ngủ?12giờ khuya rồi đấy!"

"Nay cậu ba của tuii,lại giở cái thói gia trưởng đó nữa rồii,nên nhớ tui mới là chồng đó nghe chưa!"

- Sơn hờn dỗi buông Hào ra tay khoanh trước ngực, làm như mình dễ thương lắm á,mà dễ thương thiệt ^^

"Này!ai nói?Hào mới là chồng nhá!"

- Anh thẳng thừng tuyên bố, rồi nhướn mày nhìn Sơn.

"Thui, đừng có giỡn nữa cở cậu sao mà làm chồng nổi" - Sơn cười hì hì, rồi lại quay sang ôm anh, cười như một đứa trẻ.

"NÀY!"

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 26


40.Hạnh Phúc Cuối Cùng

"NÀY!"

Sơn chọc cho anh tức đến phát khóc, rồi lại quay sang cười hì hì dỗ anh,chọc chi rồi dỗ??

"Thôi,nín đi Sơn đưa Hào ra chỗ này nhaaa" - Sơn nắm tay anh rồi kéo ra nơi bí mật của anh và cậu

"Ủa sao mỗi lần tui giận Sơn là Sơn lại đưa tui ra đây!?"

"Để làm vậy nè"

Cậu chòm qua người anh hôn cái chóc lên môi anh, rồi quay về chỗ ngồi cười hì hì.

"Ơ!?"

- Hào chạm nhẹ lên môi rồi quay sang nhìn cậu môi mấp máy định nói gì đó nhưng đâu dễ dàng gì cậu tha cho anh, cậu quay sang hôn thêm cái nữa để chặng miệng anh vì cậu biết thừa trong những lúc này anh sẽ mở miệng ra chửi cậu túi bụi nên cậu đâu ngu gì mà tha cho anh.

"Hì hì, cậu cho Sơn nằm trên đùi cậu nha?"

"Ừm"

"Cảm ơn,yêu cậu nhất" - Sơn hôn lên môi anh một cái nữa rồi nằm trên đùi anh.

Anh cười mỉm trước độ dễ thương của cậu, bất giác dùng tay xoa xoa đầu cậu.Anh nhìn cậu với ánh mắt nuông chiều rồi bỗng nhiên một giọt nước mắt như một viên pha lê khẽ rơi,lăn dài trên má anh, Sơn thấy anh khóc liền lo lắng hỏi:

"Sao thế,Sao cậu khóc?"

Hào hé môi, giọng run run nói khẽ:

"Xã hội này khắc nghiệt với chúng ta quá Sơn à"

Anh nói xong liền bật khóc nức nở,Cậu thấy thế vội vàng ngồi dậy rồi nhanh chóng ôm anh vào lòng Hào cũng không phản kháng nữa mà đáp lại cái ôm ấy.Anh áp mặt vào ngực cậu mắt khóc nấc lên từng hồi,Sơn lo lắng nói khẽ:

"Cậu khóc đi, khóc cho vơi hết nỗi buồn trong lòng cậu đi.Trút hết lên người Sơn đi"

Anh nấc lên một cái, giọng khản đặc nói:

"Tại sao, Sơn luôn ở bân cậu trong những lúc khó khắn nhất?Tại sao, Cậu làm sai thì Sơn không trách cậu?Tại sao,Mọi lỗi lầm Sơn đều nhận?Tại sao?"

Hào đánh vai Sơn khóc nấc, Sơn thấy thế giữ vai Hào lại,rồi dùng tay lau từng giọt nước mắt lăn dài trên má anh, rồi nói:

"Tại vì anh yêu em, Phong Hào!"

Hào nghe được câu đó thốt ra từng miệng Sơn,anh bất ngờ, rồi lại mỉm cười hạnh phúc,Sơn nâng mặt Hào lên rồi đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi Hào.Hào bấu víu lấy vai Sơn đáp lại nụ hôn ấy.Nó nhẹ nhàng rồi từ từ mãnh liệt hơn.Hai người chiếm lấy nhau dưới ánh trăng khuya.

Hạnh phúc thật.Nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu.Từ phía xa một dàn người chạy đến.Một người đàn bà cất tiếng giọng bà nghiêm nghị,quát lớn:

"Bây đâu tách hai đứa nó ra chi tao,Giời ơi là giời,thứ nghiệt chủng đồ súc sinh.Mày có biết là mấy đang bôi vôi trét trấu lên cái gia đình này không hả?Vợ mày đang ở nhà đợi mày còn mày thì ở đây làm cái truyện bệnh hoạn, lệch lạc giới tính như này hả?Mày về với tao nhanh lên"

Bà kéo anh ra khỏi người cậu.Anh níu lấy tay cậu khóc nức nở anh nghẹn ngào nói:

"Con không về con muốn ở đây,Sơn là người yêu con, cũng là người con yêu xin bà nội đừng chia cắt tụi con mà,Bà nội ơi bộ đồng tính là sai hả nội?"

Bà nghe anh khóc như thế cũng xót mà nhẹ tay lại,bà cầm tay anh lên hôn nhẹ,hạ thấp giọng dịu dàng nói với anh:

"Không sai cũng không sao hết con.Bệnh này nội nghe rồi.Có thuốc chữa để nội lo!"

Anh nghe thế liền đơ người, buông tay cậu,anh không khóc nữa vì anh hết lời nói với bà rồi.Cậu bên cạnh thấy anh buông xuôi liền nói:

"Đồng tính không phải bệnh!Đó là được sống theo giới tính của mình, nếu mà sống theo giới tính của mình được hạnh phúc thì con xin bà cho phép ạ"

Bà nghe thấy chóng nạnh mặt nghênh lên nhìn cậu:

"Á à, mày dụ cháu tao bê đê đúng không?đồ nghiệt chủng chất ba má mày tự Hào về mày lắm nhể?"

Bà nói xong kéo anh về cùng với bọn gia nhân đưa về nhà mặc cho anh là hét van xin.

Cách đó không xa có một bóng dáng người phụ nữ.Cô chứng kiến từ đầu đến cuối,cô cười khẩy:

"Sơn à,Ván cờ này mày thua rồi"

Cứ ngỡ là một đêm hạnh phúc,nào ngờ vừa thảm hại vừa bị thương.

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 27


41.Bức Tường Vô Hình Ngăn Cách Đôi Ta

Đã 2 tuần kể từ ngày hôm ấy,Anh bị bà nhốt trong căn phòng tối để để chữa cái căn bệnh bà cho rằng là nghiệt chủng ấy.Chỉ còn vài ngày nữa sẽ có một cái đám cưới được mở linh đình tại phủ Trần Gia.Chủ rể họ Trần cô Dâu họ Trịnh.

Hào trong phòng tối không bao giờ là không nghĩ đến cậu,anh nhớ cái ngày mà anh mới gặp cậu, lúc đó anh còn tỏ ra chán ghét cậu,anh cũng nhớ cái ngày mà cậu luôn ân cần và nhẹ nhàng với anh,anh nhớ cái ngày mà hai con người ngại ngùng bày tỏ tình cảm với nhau.Anh nhớ lắm...

Một tiếng cạch,cánh cửa được mở toan cô Kim thanh lịch bước đến tay cầm chén súp nhẹ nhàng đút cho anh:

"Cậu ba,ăn đi còn vài ngày nữa là tới ngày cưới của chúng ta rồi, cậu không lo hả?"

Anh mím chặt môi tỏ vẻ không muốn ăn,cô thấy vậy cũng chiều theo anh mà đặt chén súp xuống,cô không gấp cô cho anh thời gian để thấu hiểu và yêu cô hơn cô cũng từng như anh cô biết mà, lúc đầu cô mãnh liệt phản đối hôn lễ này nhưng rồi khi tiếp xúc với anh cô cảm thấy có vẻ cô đã yêu anh rồi..

"Kim à" - Cô định rời đi thì bị anh giữ tay lại,mắt anh đỏ hoe nhìn cô,cô khá bất ngờ vì đó giờ đời nào anh kêu tên cô nhẹ nhàng vậy đâu,cô cũng vui.

"Kim cho Hào gặp Sơn lần cuối được không?"

Kim sững người nhìn Hào,cô không nghĩ anh lại xin cô điều đó còn đâu là một công tử hống hách ngày xưa nữa đây?

Cô không nói gì nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, cười nhẹ rồi để anh nằm xuống gối nhìn biểu cảm sượng trân của cô anh cũng biết rõ được câu trả lời rồi.

Cánh cửa đóng sầm lại,trả lại không gian yên tĩnh ấy cho Hào,anh nằm trên giường nhắm nghiền mắt lại mím môi cố gắng không phát ra một tiếng nấc nào,có lẽ anh và cậu hết cách thật rồi..

Thái Sơn,bên này đang vắt tay lên trán suy nghĩ, Cậu rơi vào trầm tư khoảng trời tĩnh lặng đến mức chỉ nghe được tiếng ve sầu kêu.Cậu nghĩ thầm, không biết anh ở bên đó có nhớ cậu không chứ cậu nhớ anh đến phát khóc rồi.

Bây giờ, cậu chỉ mong rằng anh xuất hiện trước mặt cậu, nếu lúc đó anh xuất hiện chắc cậu sẽ ôm anh khóc đến mức kiệt sức mất..

Chìm đắm trong một đống suy nghĩ tiêu cực Sơn cũng dần thấm mệt mà thiếp đi,trên khóe mắt cậu còn đọng lại vài giọt nước mắt long lanh như pha lê.

42.Lời Xin Lỗi Vụng Về.

Vài ngày sau

Ngày cưới đang đến gần.

Thiệp mời đã được gửi đi.Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn.

Tất cả đều hoàn hảo, trừ trái tim đang rỉ máu của Hào.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang dần lụi tàn.

Bóng tối bao trùm lấy căn phòng,giống như bóng tối đang bao trùm lấy trái tim anh.

Hào khẽ nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào.

"Anh xin lỗi, Trần Phong Hào..."

Lời xin lỗi ấy lại vang lên trong tâm trí anh, như một bản nhạc buồn không hồi kết.Hào biết, cuộc sống của cậu từ nay về sau sẽ thiếu vắng đi một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay ấm áp.

Hôn ước định mệnh kia sẽ mang anh đến một bến bờ khác, nhưng trái tim anh, có lẽ, sẽ mãi mãi lạc lối trên con đường tình yêu dang dở với cậu

Hào dành hết can đảm để tìm đến Sơn,anh hy vọng người kia sẽ cùng cậu đối diện với thử thách này.

Nhưng ánh mắt hoang mang, bờ vai run rẩy và cuối cùng là lời xin lỗi nghẹn ngào của Sơn đã dập tắt mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng Hào.Anh bấu lấy vai cậu,Hào Nức nở quát lớn:

"Tại sao chứ?tại sao Sơn nói Sơn yêu tui?Sơn nói Sơn làm tất cả vì tui?Sơn nói sẽ cùng tui vượt qua mọi thử thách của cuộc đời cơ mà?Mà sao giờ đây Sơn lại bỏ tui?Chỉ vì vào lời hâm doạ nhỏ nhoi đấy của Nội à?Từ bao giờ,Sơn lại hèn hạ đến thế?Sao Sơn không vùng dậy dành lấy cậu?HẢ?"

Sơn nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Hào mà lòng đau như cắt, cậu nhỏ giọng gỡ tay anh ra khỏi vai mình, nói khẽ:

"Sơn xin lỗi...xin lỗi vì tất cả"

Sơn nói xong quay lưng rời đi, cậu không để anh nói thêm lời nào nữa, cậu sợ rằng khi ở lại lâu hơn thì cậu sẽ chẳng kìm được nước mắt và như thế sẽ làm anh rất lo và ảnh hưởng đến đám cưới của anh.

Hào sững sờ đứng đó nhìn bóng lưng ấy nhẹ nhàng rời bỏ anh,trong lòng anh lúc này cảm xúc rối bời anh nên chọn Tình Yêu hay Gia Đình đây?Có lẽ tình yêu của anh chưa đủ lớn để vượt qua mọi rào cản cậu đã từng hứa với anh rằng là

"Dù là có chuyện gì xảy ra,em sẽ luôn ở bên cậu"

Nhưng cậu thất hứa rồi, cậu rời đi lúc anh đang đau đớn và tuyệt vọng nhất,anh giờ đây không còn sức sống nữa niệm hy vọng cuối cùng của anh cũng đã bị cậu dập tắt một cách đau khổ nhất.

Anh ngã khụy nhìn bóng lưng ấy từ từ khuất bóng,anh khóc to đến mức khàn cả tiếng tay anh không ngừng đập xuống đất và tự trách bản thân mình,anh không trách Sơn tại vì anh hiểu Sơn cũng có nỗi khổ riêng mà..

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 28


43.Hạnh Phúc Ép Buộc

Hôm nay, là một ngày trọng đại của anh và cô.Tiếng trống chiêng rộn rã như xé toạc không gian yên tĩnh vốn có của phủ Trần Gia.

Khách khứa ra vào tấp nập, ai nấy đều hớn hở chúc tụng cho ngày vui của cậu chủ.

Chỉ riêng Sơn, lòng dạ rối bời như tơ vò.

Anh cũng không khá hơn là mấy, cảm xúc anh rối bời chia thành hai thái cực một bên là Gia đình một bên là Tình yêu,Nhỏ An cũng đến và cả đám bạn của anh nữa.Mọi người đều đến chúc phúc cho anh và cô, Thái Sơn cũng đến nhưng cậu không dám đối mặt với anh, cậu xấu hổ lắm, xấu hổ vì lần đó không ra tay giúp anh mà lại chọn từ bỏ, xấu hổ vì cậu đã thua trong ván cược lần này, cậu đặt hết tình cảm vào anh nhưng rồi lại thua một cách nhục nhã nhất.

Hào và Kim đi tới từng bàn để tiếp rượu,khi đến bàn của bạn bè anh nán lại lâu hơn để nhìn Sơn lần cuối.

Từ ở một bàn ăn,cách xa lễ đường nọ có một bóng dáng nhỏ nhắn đang nấc lên từng hồi,Đúng đó là cậu Nguyễn Thái Sơn, cậu khóc nhiều lắm suy nghĩ cũng rất nhiều mới dám thốt lên những lời đó nhưng trong lòng cậu cũng đau lắm, cậu làm vậy cũng vì hạnh phúc của anh mà thôi.

Hào đánh mắt sang một bàn ăn khác,lại có một bóng hình nhỏ đang nhìn vào cô Kim uống rượu nhiều đến mức say bí tỉ,đó là Hạ Băng tình cũ của Thiên Kim,Hạ Băng, từ khi nhìn thấy Thiên Kim đã trót yêu lấy một cô gái nhỏ xinh xắn như cô.Băng nhìn Kim đang hạnh phúc mà chẳng hiểu sao lòng nghẹn lại đôi chút đôi mắt của Hạ Băng nói lên tất cả,nói lên rằng Cô vẫn yêu cô gái nhỏ ấy, nhưng cũng vì đó là lựa chọn của Kim nên cô đành buông tay,cô bất lực lắm chứ nhưng cô chẳng làm được gì cả.

Kim nhìn thấy Băng, cũng chỉ cười gượng rồi nhanh chóng kéo anh rời đi,anh luyến tiếc nhìn Sơn lần cuối, Khoảnh khắc anh và cô đeo nhẫn cho nhau rồi trao nhau nụ hôn nồng nàn, điều đó khiến lòng Sơn như thắt lại,còn cô Băng lúc đầu cũng vì cô mà Kim mãnh liệt từ chối hôn lễ nhưng cũng vì Băng mà Kim yêu anh đến thế Băng cũng chẳng biết vì sau cả.Cô cũng đã rời đi từ trước.Cô thấy nụ cười gượng của Kim cũng hiểu được phần nào.Đành lòng mà rời đi.

44.Vì Yêu Em Sẽ Làm Tất Cả

Đám cưới ấy thật linh đình biết bao,nó vui đến nổi khi lễ cưới kết thúc,dư âm của lễ cưới vẫn còn đọng lại trong tâm trí mọi người.Và một điều chẳng thể thiếu rằng đó là Đêm Tân Hôn.

"Đêm tân hôn" là đêm đầu tiên sau lễ cưới, khi đôi vợ chồng mới cưới chính thức chung sống với nhau.

Nó thường được coi là một đêm đặc biệt và lãng mạn, đánh dấu sự khởi đầu của cuộc sống hôn nhân.

Cô Kim đã nằm dài trên giường đợi anh, chiếc áo ngủ của cô cũng bị gỡ ra vàu chiếc cúc, để lộ bờ vai trắng nõn và mịn màng của cô.Nhưng có lẽ cô kì vọng quá nhiều rồi, cậu ba không hề đến.

Sao khi kết thúc lễ cưới anh loạng choạng bước đi tìm cậu,kím khắp nhà chẳng thấy đâu chỉ còn một nơi thôi.

Anh lặng lẽ bước đến nhìn thấy cậu đang lặng lẽ ngắm nhìn sao.Anh bước đến lặng lẽ nhìn cậu từ phía sau rồi nhẹ nhàng choàng tay qua ôm cậu.Sơn ngạc nhiên xoay qua nhìn Hào,mắt Sơn khóc nhiều đến mức sưng húp, giọng khàn đặc:

"Cậu ba.."

Sơn thấy anh liền khóc nức nở chui vào lòng anh,Hào xoa xoa lưng cậu một cách run rẩy,Hào sợ,sợ lắm sợ Nội biết được anh không xuất hiện trong đêm tân hôn, thì sẽ đi kiếm anh và tách anh ra khỏi cậu.Anh chuyền hơi ấm qua cho cậu, giọng run run:

"Em yêu Sơn.."

Hạnh phúc chưa được bao lâu,bà nội nghe tin anh không có mặt trong đêm tân hôn liền hùng hổ đi tìm, vừa nhìn thấy bà lập tức chạy đến quát lớn:

"Đồ nghiệt chủng chúng mày!Giời ơi,tao phải chữa cho mày bao nhiêu loại thuốc mới khỏi đây hả Hào!"

Hào giật nảy, buông Sơn ra vừa buông Hào đã bị các tên gia nhân trong nhà lôi đi, còn Sơn bị bà đánh đến mức mình mẩy đầy máu.

Còn Cô Kim thì đang tận hưởng, sự khoái cảm của mình cô đợi bà rời đi rồi bước ra gốc cây nhìn Sơn,cô cười khẩy:

"Kẻ thua cuộc"

Vừa dứt lời cô cười lớn,cô không chần chừ mà dùng chân đá cậu xuống dòng sông đang chảy siết, tiếng la hét của cậu xé lòng rồi nhỏ dần nhỏ dần đến khi im bặt,Cô Kim đứng đó nhìn dòng sông đang chảy rồi cười lớn một cách ma mị,cô bị tình yêu làm mù mắt rồi!

Cô nhìn theo hướng nước chảy, hếch cầm lên tay khoanh trước ngực:

"Tạm biệt nhá!"

Cô quay lưng bước đi,cô vào phòng của anh và cô nằm dài trên đó đợi anh về.

Cô mặt một chiếc đầm lụa đỏ thẩm, được may ren trắng trên cổ áo, chiếc đầm ngủ ngắn làm lộ cả một đôi chân dài thon của cô.

Anh bước vào,nhìn thẳng vào cô,cô dùng ánh mắt mê hoặc nhìn anh nhìn ánh mắt đó đủ hiểu cô đang muốn gì.Hào nhìn cô nước mắt lăn dài trên má anh nói khẽ:

"Hào xin lỗi Sơn..."

Lời vừa dứt Thiên Kim kéo tay anh nằm xuống giường cô từ từ cởi từng cúc áo trên người anh, rồi hôn nhẹ lên môi,trong tấm màn đỏ có hai cơ thể đang chiếm lấy nhau,tuy vậy chỉ có một trái tim rung động..

Vài tiếng sau,anh vuốt tai vuốt tóc chỉnh sửa lại quần áo rồi bước ra khỏi phòng.Còn Thiên Kim thì đang ngủ mê man trên giường ngủ.

Anh ra trước hiên nhà tay cầm chai bia uống từng ngụm lớn mắt anh vô hồn nhìn xa xăm,bỗng có tiếng kêu khiến anh bừng tỉnh:

"Hào,sao giờ này em còn thức?"

"Anh hai?sao anh ra đây?"

- Hào thấy Trung liền kéo ghế ra cho Trung ngồi,anh khui chai bia bên cạnh rồi đưa cho Trung.Anh nói:

"Dạo này anh thế nào? có hạnh phúc không?"

"Anh có,Ngân thương anh lắm, cũng may ba má không ép anh lấy vợ" - Trung cầm chai bia lên nhấp nhẹ.

"À ừm" - Mắt anh đượm buồn nhìn ra phía xa, giọng hạ thấp.

"À...anh xin lỗi" - Trung nắm lấy tay Hào,mắt long lanh nhìn anh.

"Không sao" - anh cười nhẹ

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 29


45.Sự Xuất Hiện Của Bé Con

1 tháng sau

Màn đêm nhường chỗ cho ánh bình minh nhạt nhòa, vạn vật còn ngái ngủ trong tấm chăn sương mỏng.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở khẽ của đất trời khi ngày mới rón rén đặt chân đến.

Những tia nắng đầu tiên e ấp xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng dịu dàng trên mặt đất còn ẩm ướt.

Đồ ăn sáng đều được gia nhân đem lên,cả nhà quay quần cùng nhau bên bàn ăn, Thiên Kim cùng Với anh bước đến anh nhẹ nhàng kéo ghế ra cho cô ngồi,bà nội cười mỉm:

"Đó,nội nói rồi bệnh của con chữa được mà"

Trung và Ngân nghe xong câu đó liền quay ra nhìn nhau mà cười sượng,ông bà lớn cũng lắc đầu ngao ngán.

Anh không nói gì chỉ cười nhẹ,anh dịu dàng gắp miếng cá để vào chén cho cô nhìn hạnh phúc lắm.

Cô cười hạnh phúc, lấy miếng cá cắn nhẹ nhưng vừa cắn cô liền che miệng chạy thẳng ra nhà sau

"Thiên Kim sao đó con?"

- Nội chạy theo Kim coi tình hình của cô.Ông bà lớn bên cạnh cũng thấy bồn chồn trong lòng.

Khoảng mấy phút sau bà dắt cô lên miệng thì cười toe toét,nói:

"Sắp có cháu bồng rồi,mới thả mà đã có"

Anh ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn cô:

"Gì? có bầu?"

Cô gật đầu mỉm cười nhìn anh,cô vui lắm vì cái thai này là nhân chứng cho tình yêu của cô và cậu, cũng là thứ khiến tình yêu của hai người gắn kết hơn.

"Thế là sắp có cháu bồng rồi, chúc mừng chúc mừng" - cả nhà chưa kịp hoàn hồn thì nhỏ An chạy đến trên tay cầm vỏ trái cây đưa cho Trung,theo sau là Hùng.

"Sao mày lựa giờ qua hay quá vậy An?"

- Trung cười cười nhận lấy vỏ trái cây.

"Thấy nhỏ nhỏ mà mạnh dữ đa" - Hùng nói.

Đến giờ Hào vẫn còn bàng hoàng,anh đứng đờ ra đó chuyện này đến quá nhanh anh còn chưa kịp hoàng hồn.

"Hào,sao thế con?"

- Bà Hạ lo lắng hỏi anh.

"Dạ,con không sao chắc tại con vui quá" - Anh cười sượng.

"Chồng,anh coi nè con của chúng ta đó" - Kim lấy tay anh đặt lên bụng mình.Anh cảm nhận từng cú đạp khẽ của một sinh linh bé nhỏ được sống trên đời này anh cười nhẹ.

"Thôi,em ở đây chơi với ba má nhá anh ra sau chút"

Anh rời đi, nói là ra sau nhưng thật ra là anh ra gốc cây đa nhớ lại kỉ niệm xưa,anh nhớ Sơn lắm đã 1 tháng rồi chưa có tung tích của Sơn anh lo lắm.

Anh ngồi trầm tư suy nghĩ, một khoảng trời tĩnh lặng chủ có mình anh ngồi đó,anh nhìn dòng sông đang chảy siết lòng cô hơi bất an, một chất giọng the thé cất lên:

"Cậu ba,cậu ba có chuyện không hay rồi" - Thằng Tèo chạy đến hớt hải gọi cậu.

"Có chuyện gì? tìm được tung tích của Sơn chưa?"

46.Đau Đớn Của Anh

Chả là anh kêu thằng Tèo đi tìm tung tích của Sơn nhưng đã 1 tháng rồi vẫn chưa có tung tích,hôm nay bỗng nhiên thằng Tèo chạy đến hớt hải kêu anh,anh vừa vui vừa lo.Vui vì nghĩ có tung tích lo vì thấy biểu cảm của thằng Tèo.

"Thằng Sơn...N-nó"

"Sơn nó sao?"

- anh bấu lấy vai Tèo lắt lắt.

"Nó... chết rồi thưa cậu" - Nó cuối gằm mặt xuống, còn Hào anh buông thõng tay xuống ánh mắt lờ đờ nước mắt rơi lã chã.

"Mày..dụ cậu đúng không?"

"Dạ không ạ..."

"Nghe nói thằng Sơn bị bà đánh đến chết rồi bị quăng xuống sông..."

Ba chữ được thốt ra từ miệng thằng Tèo,Anh không tin vào tai mình anh ôm mặt khụy gối xuống khóc lớn.

"Aaaa, không đời nào, Thái Sơn sao em bỏ cậu"

"Hức.. hức cậu ơi cậu đừng khóc nữa hức.. không là em khóc theo đấy" - Thằng Tèo lay lay người anh rồi khóc theo nữa.

Anh tuyệt vọng khóc lóc ỉ ôi, người anh thương nhất cũng vì anh mà phải chết thảm,anh tự trách bản thân mình, không ngừng dùng tay đập mạnh vào tim mình khóc lớn.

"Sơn ơi,sao..em bỏ cậu.."

"Cậu ơi..về thôi ở đây lâu quá bà lại nghi ngờ.."

Nó nói xong liền đỡ anh đứng dậy bước vào nhà, Thiên Kim thấy mắt anh sưng liền lo lắng chạy đến hỏi thăm:

"Chồng,anh sao vậy?"

"À không sao,bụi vô mắt anh thôi" - anh cười nhẹ

"Thôi chồng,anh vào nằm nghĩ đi dạo gần đây em thấy anh ốm lắm rồi đấy" - Cô cười mỉm nâng mặt anh lên hôn nhẹ.

Anh nằm lên người một xíu rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

----------------

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 30_Chương cuối


47.Cậu Ba...Cậu Buông Bỏ Đi!

"Hào..."

- Thái Sơn bước đến chạm nhẹ tay lên gương mặt gầy gò của anh.

"Thái Sơn... là em phải không?"

- Hào bừng tỉnh ôm chặt cậu vào lòng.

"Là em đây..em nhớ Hào lắm" - Sơn ôm anh vào lòng khóc nghẹn.

"1 tháng qua Sơn đã đi đâu" - Hào hét lớn ôm chặt cậu,anh nhớ cậu lắm nhớ cực kì anh chỉ mong cậu quay về với anh thôi.

Sơn đẩy nhẹ anh ra, rồi đứng dậy định rời khỏi phòng nhưng liền bị anh dữ lại.Anh hỏi:

"Sơn định bỏ cậu nữa à...?Sơn ơi cậu nhớ Sơn lắm.."

- anh khóc nức nở níu tay Sơn lại

Cậu kéo tay anh ra nói khẽ:

"Hào ơi..Em biết phải làm sao đây?em yêu Hào lắm,em nhớ Hào lắm..

Nhưng em chết rồi.."

- vừa dứt lời Sơn gào khóc nức nở cậu van xin anh xin anh hãy quên cậu mà sống một cuộc sống đầy hạnh phúc, cậu không muốn vì cậu mà anh phải sống trong ân hận.

"Hào ơi,em xin anh..anh quên em đi"

Sơn tan biến hòa vào ánh trăng sáng loà, lần cuối Sơn vẫn hôn nhẹ lên tay cậu nói khẽ:

"Hào nên nhớ...khi em chết đi em sẽ thành sao trời..em sẽ không mệt mỏi nữa..nên Hào đừng lo cho em,Hào nhé?"

"Thái Sơn..ahhhh sao em bỏ cậu Sơn ơi..."

- Hào gào khóc nhìn Sơn tan biến trước mắt mình.

Hào giật mình tỉnh giấc,mồ hôi nhễ nhại nước mắt đầm đìa nhìn ra ngoài thì trời cũng đã tối.Ơ hoá ra là mơ à?Tuy là mơ nhưng nó chân thật đến mức Hào khóc đến khàn cả giọng.Thiên Kim chạy đến lo lắng hỏi:

"Chồng, anh có sao không?em ở dưới nhà nghe anh hét lớn quá chạy lên xem thử sao mồ hôi nhiều vậy nè?"

- cô dùng khăn lau mồ hôi cho anh,liên tục hỏi thăm.

"Anh không sao.. chắc tại gặp ác mộng" - anh thở gấp,đảo mắt xung quanh phòng.

"Thôi, chồng không sao là em đỡ lo rồi"

"Ừm,anh ra ngoài xíu"

Hào nói xong bước thẳng ra cửa,anh nhìn lên bầu trời rộng lớn mắt long lanh như đang tìm kiếm gì đó.Mắt anh dừng lại ngay một ngôi sao đang toả sáng lấp lánh trên bầu trời.Anh nhìn nó rồi cười mỉm tuy là cười nhưng cớ sao anh lại rơi nước mắt...?

Sáng hôm sau,anh liền cho người ra bờ sông ấy tụng và thờ cúng ở đó,sau đó anh lập bàn thờ để trong phòng của cậu, ngày nào anh cũng sang thắp hương và ở lại với cậu đôi chút.Mỗi khi đến tối anh lại ra gốc đa hóng gió nhìn dòng sông rồi rơi lệ,anh yêu cậu lắm nhưng hết duyên rồi...

48.Bức Ảnh

Cứ thế mà đã 10 năm trôi qua con của anh và cô cũng đã chào đời,em là một bé gái kháu khỉnh được anh đặt tên là "Trần Trịnh Sơn Trà".Anh thì vẫn cứ như một thói quen mà luôn luôn vào phòng cậu.

Một hôm,khi đang cầm trên tay bức ảnh của cậu nước mắt anh bất chợt rơi lã chã vào bức ảnh đứa bé lú đầu vào nhìn anh:

"Ba ơi..sao ba khóc vậy ạ?"

Anh vội vàng lau nước mắt rơi cười tươi nhìn em,anh nói:

"Có đâu ba đâu khóc chắc tại khói làm ba cay mắt"

Em nhìn anh rồi nhìn bức ảnh anh đang cầm bức ảnh, giọng ngây thơ nói khẽ:

"Ba ơi người trong ảnh là ai vậy ạ?Sao ba lại nắm tay chú í ạ?"

"Người trong ảnh là người ba rất thương, rất nhớ nhưng chẳng bao giờ gặp lại được nữa.."

- anh nhìn vào bức ảnh đôi mắt đỏ hoe.

"Vậy là..ba không thương má hả?"

"Ba có.. có thương má mà.. chỉ là ba thương chú này hơn thôi con ạ" - anh cười khẽ

"Ba ơi..chú ấy thật đẹp, cười cũng đẹp lắm ba ạ... nhưng mà chú này cứ quen quen sao ấy ba" - Em nói rồi liếc mắt sang nhìn bàn thờ bên cạnh,em hốt hoảng hỏi anh

"Chú ấy...mất rồi ạ?"

"Ừm, chú ấy mất trong một ngày nắng Hạ...Con nói đúng chú cười đẹp lắm chú cũng hay cười nữa..chú nhẹ nhàng ngây ngô như Trà của ba vậy đó" - anh ôm em vào lòng nước mắt chực trào không lần nào mà anh vào đây không rơi nước mắt cả..Trà lo cho anh lắm..

"Chú ấy tên gì vậy ạ?"

"Chú tên Sơn"

Lời vừa dứt,Trà bàng hoàng nhìn anh em khẽ hỏi:

"Vậy Sơn trong tên con là tên của chú ấy hả ba?"

"Ừm"

"Tại sao vậy ba?"

- Em ngạc nhiên hỏi anh

"Sơn quan trọng với ba lắm"

Em cười nhẹ,em nhìn anh đang khóc lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình lên lau cho anh:

"Ba ơi,ba đừng khóc nữa,ba nói chú quan trọng với ba thì chắc hẳn ba cũng quan trọng với chú nên là ba khóc chú thấy sẽ buồn lắm.Con tin rằng ở nơi nào đó chú vẫn mỉm cười nhìn về phía ba nên ba đừng khóc nữa nhé?"

Anh cười tươi,nói:

"Ai dạy con nói đấy?"

Em cười hì hì,đáp:

"Dạ, có đâu con tự biết mà"

"Thôi ba con mình ra chỗ má đi rồi một hồi ba dẫn con với má đi hội"

Anh ẵm em lên từ từ tiến về phía cửa,anh cẩn thận đóng cửa lại rồi chạy ra chỗ Kim:

"Vợ, chiều nay có hội em đi không?"

Kim đang ngồi nói chuyện với Trung nghe anh hỏi liền quay ra cười tươi:

"Dạ có,rủ thêm anh Trung với anh Ngân nữa nha chồng"

"Ừm"

"Trời ơi,kêu vợ chồng ngọt lịm dị đó hà" - Trung cười nhẹ,trêu anh.

"Thôi đừng trêu người ta nữa,Hào nó nhìn em muốn lòi mắt rồi" - Ngân hôn nhẹ lên má Trung.

Cả nhà được một phen cười đã đời,hạnh phúc biết bao.

49.Gia Đình Nhỏ Hạnh Phúc To

6 giờ chiều

Đến chiều,Trà vui vẻ chạy lại chỗ bà Hạ kêu bà tết tóc cho,bà cười hiền hậu nhìn em:

"Cháu bà xinh quá đa lại đây bà thơm miếng"

"Dạ"

"Trà, còn ông nội nữa con bỏ ông à?"

"Không có ạ"

Em chạy lại hôn má từng người, tất nhiên là không thể thiếu ba má và bà nội rồi, nhưng rõ là bà không có cảm tình với em vì em là con gái.Tuy vậy em vẫn thương bà.

"Lại đây,cho cậu thơm miếng nào" - Trung dang rộng tay ra nhìn em mỉm cười.

Trung hôn nhẹ lên má Trà rồi cười tít mắt,Ngân bên cạnh thì không thấy vui trong lòng.

"Thưa bà, thưa ông con đi" - Trà lễ phép cúi đầu rồi chạy thật nhanh ra xe.

Xuất phát thôi!

Vừa xuống xe anh đã bị không khí ở đây làm cho choáng ngợp,không khí rộn ràng.

Tiếng trống, tiếng chiêng vang vọng khắp làng trên xóm dưới, thôi thúc mọi người tụ tập về sân đình hoặc khu đất rộng được chọn làm nơi tổ chức lễ hội.

Đường làng ngõ xóm tấp nập người qua lại, ai nấy đều diện những bộ quần áo đẹp nhất, gương mặt rạng rỡ niềm vui.

Các cụ già chống gậy, chậm rãi bước đi, lũ trẻ con háo hức chạy nhảy, tay cầm những món đồ chơi đơn sơ như chiếc đèn ông sao tự làm, con tò he sặc sỡ.

Anh cùng với mọi người dạo vòng quanh cả lễ hội,anh còn mua cho Trà một cái lồng đèn ông sao xinh xắn.Trà liếc mắt qua nhìn một sạp kẹo kéo, mắt em liền sáng rực:

"Má mua cho con đi má" - em lay nhẹ góc áo của Kim mắt lấp lánh.

"Thôi,ăn rồi bệnh" - Kim từ chối

"Thôi mà vợ,lâu lâu mới dắt con đi xem hội chiều con tí đi em" - anh dẫn em qua sạp kẹo kéo mua cho em một cái kẹo.

"Ngân mua cho em!"

"Rồi rồi mua liền"

Anh mua cho Trà còn không quên mua cho cô một cây kẹo.Cô nhận lấy cười tít mắt nhìn anh:

"Cảm ơn chồng"

50.Gặp Lại...?

Đang dạo chơi,bỗng nhiên Trung nhìn thấy quầy tò he sặc sỡ, Trung nhìn qua Ngân:

"Anh nhớ không, lần đầu em với anh gặp là ở quầy tò he đấy"

"À anh nhớ rồi, lúc đấy em trẻ trâu lắm"

Trung nhìn Ngân ánh mắt tóe lửa,dùng lúc nhéo chân Ngân.

"Aa vợ ơi chồng xin lỗi ahh tha chồng"

Trà nghe hai người nói vậy cũng liếc mắt sang em kéo tay Hào hỏi:

"Cái đó là cái gì vậy ba?"

"Hả, cái đó là tò he con muốn không ba mua cho" - anh cúi người xuống.

"Dạ có" - Em cười tươi nhìn anh.

Hào dắt em lại quầy tò he chọn cho em một cô công chúa xinh đẹp,em nhận lấy mỉm cười toe toét nhìn con tò he, không khác gì Quang Trung hồi đó ha.

Người bán nhìn Trà nựng má em nói:

"Con nhà ai mà xinh vậy nè"

" Con của ba Hào má Kim ạ" - Trà cười tươi nói.

"À hèn gì,xinh quá trời" - Người bán nựng cái má phúng phính của em mà khen không ngừng.

Hào đang lục tiền,nghe một chất giọng quen thuộc cất lên anh bất ngờ ngước lên nhìn.

Trước mắt anh là một gương mặt quen thuộc, gương mặt thanh tú đôi mắt long lanh.Hào ngỡ ngàng mà bất chợt nắm lấy tay cậu nói:

"Nguyễn Thái Sơn!?"

Cậu ngạc nhiên nhìn anh,run lên hỏi:

"Anh là...ai sao anh biết tên tui?"

Anh ngỡ ngàng nhìn cậu,đôi mắt anh bắt đầu đỏ hoe, sống mũi cay cay nước mắt bắt đầu rơi,anh ôm chầm lấy cậu mà khóc:

"Sơn ơi Hào nhớ Sơn lắm"

Cậu chưa kịp hoàng hồn, cũng nhẹ nhàng đáp lại cái ôm ấy,Trà bên cạnh cười tươi nói:

"Đây là chú trong ảnh đúng không ba?Ba tìm được người quan trọng nhất đời ba rồi, nhìn chú ở ngoài đẹp hơn ở trong ảnh ba ạ"

"Ba con là gì mà lâu thế?"

- Kim đứng đợi lâu quá bèn đi kiếm vừa bước đến cảnh tượng trước mắt khiến cô không khỏi bàng hoàng.

"Thái Sơn?Sao mày còn sống?"

Trung và Ngân bên cạnh nghe cô hét lên quay phắt sang nhìn về phía quầy tò he,hai người đồng thanh nói:

"Thái Sơn?"

__________

Huhu bộ này tới đây là kết thúc rồi.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ em ạaa.Yêu nhiều lắm.Mặc dù không muốn nhưng vẫn phải nói lời tạm biệt rồi.Cảm ơn mọi người nhiều ạaa.I Love You 💗🫶

-End-
 
Back
Top Bottom