Cập nhật mới

Khác JsolNicky | Định Kiến Xã Hội...?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391692331-256-k691358.jpg

Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Tác giả: Raisaa_1206
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đúng là giới tính không thể ngăn cách được Tình Yêu
Tuy nhiên vẫn có điều ngăn cách Tình Yêu ấy
Nó được gọi là...Định Kiến Xã Hội!



fanfic-idol​
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 00


1.Giới thiệu

Định Kiến Xã Hội...?

được lấy ý tưởng từ bộ phim "Tiếng Sét Trong Mưa - Của ca sĩ Nhật Kim Anh"

Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả not toxic!!!

Bối cảnh:

Thời xa xưa có một gia đình giàu có sinh được một người con trai có dung mạo tuấn tú tựa tranh vẽ giỏi giang.Nhưng anh lại đem lòng yêu người ở,vì định kiến xã hội và môn đăng hộ đối mà anh và cậu thể đến được với nhau.

Thể loại:

Tình yêu bị ngăn cấm,Môn đăng hộ đối, ngọt ngào tình cảm.

Nhân vật chính:

Trần Phong Hào

Xuất thân: Từ một gia đình giàu có mang tên Nhà Hội Đồng Trần.

Tính cách: Phong Hào được nuông chiều tự nhỉ nên tính tình ngang bướng muốn gì được nấy ung dung kiêu ngạo.

Nguyễn Thái Sơn

Xuất Thân: Từ một gia đình nghèo ở làng *** nên đành phải làm người ở cho nhà ông Phước.

Tính cách: Dịu dàng thật thà chất phác.

Trần Quang Trung

Xuất thân: Giống Phong Hào

Tính cách: Mặc dù là anh hai của Phong Hào nhưng khác tính tình,Trung là một người dịu dàng, không thích làm khó người khác, Hiểu chuyện.

Phạm Đình Thái Ngân

Xuất thân: Có ba làm nghề thầy thuốc,gia đình không mấy giàu có cũng không quá nghèo khổ.

Tính cách: Thái Ngân là một người sống khép kín khá nhạy cảm và dễ tổn thương tuy vậy Ngân lại rất dễ thương và dễ gần.

Nhân vật phụ:

Trần Hồng Phước

Ông Phước là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, nước da ngăm đen, khuôn mặt chữ điền phúc hậu.

Ông thường mặc những bộ quần áo lụa là gấm vóc, đi dép da bóng loáng.

Tính cách: Ông Phước là một người nghiêm khắc từ gia nhân cho đến gia đình ông cổ hủ,ông thuộc dạng ba mẹ đặt đâu con ngồi đó.

Đặc biệt là rất sợ vợ.

Lê Nguyễn Nhật Hạ

Bà Hạ, vợ ông, là một người phụ nữ đài các, quý phái, luôn xuất hiện với những bộ trang sức đắt tiền, những chiếc vòng ngọc trai sáng lấp lánh.

Tính cách: Bà Hạ là một người dễ chịu bà thương con thương mọi người dịu dàng nết na con muốn gì được nấy yêu thương gia nhân trong nhà.Bà không cổ hủ như ông Phước.Bù lại ông Phước rất thương Vợ nên bà nói gì là ông nghe theo răm rắp.

Và một số nhân vật khác v.v.

_____________

Lưu ý:

Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả không áp dụng lên đời thật.

Nói về định kiến xã hội có những hành vi bạo lực và lời nói thô tục nếu không hợp xin lướt

NOT TOXIC!!!
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 01


2.Nhà Họ Trần

Trong một ngôi làng yên bình, nép mình bên dòng sông xanh mát, có một gia đình nổi bật hơn cả về sự giàu có và sung túc.

Đó là gia đình ông Hồng Phước bà Nhật Hạ, ông bà là người được dân làng kính nể không chỉ bởi tài sản kếch xù mà còn bởi lối sống thanh lịch, nhã nhặn.

Ngôi nhà của ông Phước sừng sững giữa làng, tựa như một tòa lâu đài thu nhỏ.

Những bức tường gạch đỏ tươi, mái ngói cong vút, cùng với khu vườn rộng lớn trồng đủ loại cây cảnh quý hiếm, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, khác hẳn những ngôi nhà tranh vách đất xung quanh.

Trời thương ông bà sinh được hai người con trai,Đặt tên là Trần Quang Trung và Trần Phong Hào,Gia đình cưng hai cậu như Trứng hứng như hứng hoa chưa để hai cậu phải chịu khổ bao giờ.

Quang Trung con trai đầu nhà Phú Ông mang tiếng là cậu hai nhưng tính tình dịu dàng thuần khiết.Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng hồng mịn màng như cánh hoa đào.

Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa cả bầu trời sao, ánh lên vẻ thông minh, lanh lợi.

Sống mũi cao, thẳng tắp, đôi môi nhỏ nhắn, đỏ mọng, hé nở nụ cười tươi tắn, rạng rỡ.

Phong Hào là con trai út của ông Phước,lớn lên trong nhung lụa và sự bao bọc của Gia đình,dung mạo tuấn tú tựa như tranh.Anh tựa như một đóa hoa lan trắng muốt, tinh khôi và thuần khiết, nở rộ trong khu vườn thượng lưu lộng lẫy.

Mái tóc đen tuyền óng ả, mềm mại như lụa,điểm xuyết vài sợi lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.

Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng mịn không tì vết, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả bầu trời sao.

Anh sở hữu nụ cười ngọt ngào như mật ong, mỗi khi nở rộ lại khiến vạn vật xung quanh như bừng sáng.

Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mỗi bước đi đều toát lên vẻ kiêu sa, đài các.

Tính tình ung dung kiêu ngạo thích gì làm nấy,ngang bướng chẳng ai cản nổi.

__________________

3.Người Hầu

Bà Hai, người đàn bà đã bước qua tuổi ngũ tuần, dáng người nhỏ thó, làn da rám nắng in hằn dấu vết của thời gian và những vất vả mưu sinh.

Gương mặt bà khắc khổ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền từ, nhân hậu.

Nước da ngăm đen, mái tóc điểm bạc búi vội sau gáy, bà Hai luôn khoác lên mình bộ bà ba nâu sồng đã sờn cũ, chân đi đôi dép mo cau lấm lem bùn đất.

Bà là người hầu cận của nhà Phú ông tính tình hiền lành dịu dàng nên được ông Phước bà Hạ tin tưởng

Hôm nọ,Bà hai dẫn theo một cậu nhóc chừng 10 tuổi.Đến nhà phú ông.Bước vào gian chính,Bà hội ngồi trên chiếc ghế chạm trổ tinh xảo, vừa thưởng trà vừa trò chuyện với mọi người,nhìn thấy Bà Hai bà lớn liền ngước mắt lên nhìn.

"con nhà ai đấy cô hai?"

- bà lớn nhẹ nhàng nói mắt thoáng chút ngạc nhiên.

"Dạ thưa bà lớn, thằng nhóc này là con tui,tui đưa nó đến đây để phụ việc ạ" - bà hai cúi người tay nắm chặt vạt áo giọng có phần e dè.

"C-con chào bà lớn" - Cậu lễ phép cúi đầu chào bà lớn giọng cậu run lên vì sợ bà không vui.

"Chà,ngoan quá đa" - bà lớn mỉm cười dịu dàng giọng hiền hậu,đưa tay lên xoa đầu cậu nhóc.

Cậu nhóc ấy khoảng mười, mười một tuổi,độ tuổi mà sự hồn nhiên trẻ con vẫn còn vương vấn nhưng đã bắt đầu bước vào đời để mưu sinh.Khuôn mặt cậu bé bầu bĩnh, làn da rám nắng khỏe khoắn, đôi má ửng hồng mỗi khi chạy nhảy.

Đôi mắt cậu bé to tròn, đen láy, lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch và tò mò về thế giới xung quanh.

Chiếc mũi dọc dừa, hơi hếch lên một chút, tạo nên vẻ tinh anh.

Hào đang ngồi đọc sách trong phòng nghe thấy tiếng động cũng chạy ra xem, vừa bước ra anh nhìn thấy một cậu bé tay chân lấm lem quần áo sọc sệt đang đứng trước mặt má của anh.

Vừa nhìn thấy anh cậu liền đưa tay ra để bắt tay chào hỏi nhưng anh nhìn vào bàn tay lấm lem bùn đất ấy liền nhăn mặt nhíu mày.Có vẻ anh ghét sự lấm lem của cậu mà hất tay cậu ra.

Anh chống nạnh nhìn cậu với vẻ mặt nhăn nhó mày thì nhíu lại giọng cọc cằn gắt gao hỏi.

"Mày là ai?ai cho mày vô nhà tao?mày bao nhiêu tuổi?ba má mày đâu?"

Cậu tay nắm chặt vạt áo cúi đầu giọng lí nhí nói.

"Tui là Sơn,tui mười tuổi bà hội cho tui vào đây để phụ việc tui không có ba chỉ có má thôi má tui là bà hai"

Anh chề môi nhìn cậu rồi quay sang bà lớn hỏi

"Má này,sao má cho cái loại dơ bẩn như nó vào nhà mình hả má?"

"Này sao con lại nói bạn vậy" - bà lớn đánh nhẹ tay anh dịu dàng nói

"Ai bạn bè gì cái loại như nó hả má!?"

- anh chề môi nói với giọng lớn tiếng gắt gỏng

"..."

- cậu tay nắm chặt vạt áo mắt cay lên như sắp khóc nhưng chỉ lẳng lặng lau giọt nước mắt khi nghe những lời cay đắng đó

"Hào này,sao em lại nói vậy với Sơn dù gì Sơn cũng là con của bà hai còn nhỏ hơn em hai tuổi em phải nhẹ nhàng với Sơn chứ" - Quang Trung xoay qua Hào giọng nhẹ nhàng nói cho Hào hiểu

"xí, không chơi với Má với anh hai nữa đâu hai người toàn bênh nó thôi" - anh hậm hực bước vào phòng,khi đi ngang cậu anh còn cố tình đẩy vai cậu một cái.

"Mình có làm gì cậu ba đâu mà cậu ghét mình dữ vậy ta?"

- Cậu thầm nghĩ

"Thôi Sơn không buồn nhe thằng Hào đó giờ tính tình ngang bướng không ai nói được nó vài ba bữa lại bình thường ngay ấy mà " - Trung mỉm cười dịu dàng

"Dạ" - cậu cười tươi đáp

___

Tác giả: có gì góp ý cho tui nha mấy mom ,mà tui viết mấy chương thôi còn lại chắc tui viết vào hè á
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 02


4.Thiện cảm

Một ngày mới bắt đầu khi ánh bình minh len lỏi qua những hàng cây.Anh nhìn ra từ cửa sổ thấy một thân hình nhỏ bé với chiếc chổi tre trên tay nhẹ nhàng quét sân

"Này cái đồ dơ bẩn kia,mới 6 giờ sáng mần gì mà thức sớm vậy không biết mệt hả?"

- anh đặt vội cuốn sách xuống bàn bước ra sân với vẻ mặt còn ngáy ngủ

"Tui thức sớm để mần việc nhà" - cậu vừa quét vừa nói với giọng chậm rãi

"ừm,mà mày ăn gì chưa mà mần sớm vậy cái đồ dơ bẩn kia" - anh nhìn cậu với ánh mắt như đang chờ một câu trả lời quan trọng

"Tui chưa" - cậu vừa quét vừa trả lời

"Rồi sao mày không ăn đi định nhịn đói tới chiều hả gì?"

- anh nhíu mày giọng gắt gỏng nói

"Mà cậu hỏi làm chi?"

- cậu nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu

Anh nhíu mày trả lời

"Thì ờm mày là người ở của nhà tao,tao thích hỏi gì tao hỏi"

"Hmm,mà nhìn mày quét có vẻ vui á cho tao quét chung với" - anh ngó ra sân nhìn cậu,mắt thoáng chút tò mò

"Cậu có biết quét không mà đòi quét?"

- cậu ngước lên nhìn anh

"Thì mày chỉ đi rồi tao biết!"

- anh nói với giọng điệu thản nhiên

" Ừm, cậu lại đây đi rồi tui chỉ" - cậu ngoắc tay kêu anh lại

"Rồi giờ làm sao nữa?"

- anh hỏi cậu mặt đầy ngơ ngác

"Giờ thì cậu cầm vậy nè rồi quét, hiểu chưa?"

- cậu cầm cây chổi ra giữa sân thị phạm cho anh xem

"Ừm" - anh vụn về cầm chổi

Vì tay anh nhỏ nhắn nên cán chổi lúc đấy đối với anh nó rất to đã vậy anh còn cầm ngược chổi nữa chứ.

Cậu đứng nhìn anh không nhịn được mà bật cười lớn

"Cười cái gì,mày muốn tao méc anh Trung nghĩ chơi mày không mà cười" - anh khó hiểu nhìn cậu

"Cậu cầm ngược chổi rồi kìa" - cậu vội vàng xua tay giải thích

"Vậy mày sửa cho tao đi" - anh nhìn cậu

"Được cậu nhìn tui nè" - cậu nói xong nắm lấy tay anh chỉ anh cách cầm chổi

Khoảng cách của anh và cậu rất gần cậu thì cứ cầm tay anh còn anh lúc này tâm trí rối bời tim đập loạn xạ.

"À...ừm tao quét vậy đúng chưa Sơn?"

- anh ngại ngùng hỏi cậu

"À,dạ cậu quét đúng rồi đó" - cậu nói rồi liền buông tay mình ra khỏi tay anh mặt đỏ bừng đáp

__

Một lúc sau sân nhà đã được anh và cậu quét sạch sẽ chẳng còn một chiếc lá nào cả.

Anh ngước mắt lên nhìn Sơn mặt tươi cười hỏi

"Mày thấy tao giỏi không Sơn?"

"Có chứ cậu ba là giỏi nhất" - cậu cười nhẹ

"Má nhìn kìa" - Trung dựa vào cây cột khều bà lớn nói

"Đâu nhìn cái gì" - bà ngó ra sân theo tay Trung chỉ

"Đấy thấy chưa hôm qua còn xua đuổi người ta mà giờ lại tươi cười nói chuyện,con của má như thằng khùng ấy" - Trung liếc hai người rồi nói với giọng đầy mỉa mai

"Thằng này,con nói vậy chả khác nào con tự nói con khùng à?"

- bà đánh nhẹ vào vai anh giọng đầy chỉ trích nhưng miệng thì lại tươi cười

"Ui da đau con mà má không biết gì đâu con để ý rồi nhá nhìn càng kĩ con là thấy thằng Hào cứ ẻo lả kiểu gì í" - Trung vừa ăn mứt vừa chỉ chỉ chỏ chỏ

"Thằng này!sao con dám nói em như vậy hả" - bà chợt cầm chiếc gậy bên cạnh rượt Trung chạy té khói

"Con nói đúng mà má" - Trung bỏ nguyên cả miếng mứt dừa vào miệng,chạy loạn xạ trong nhà

__

4giờ sáng

"Haizzz,sao dạo gần nay mình cứ là lạ nhờ cứ vô thức nhìn cái đồ dơ bẩn đó mãi chẳng nhẽ..."

- anh ngồi trên bộ ngựa tay cầm quyển sách nhưng chả đọc cứ ngồi suy nghĩ linh tinh

"Hừm,chắc không đâu" - anh tự an ủi bản thân rồi lại nhìn vào quyển sách đọc như cố quên đi cái suy nghĩ vừa nãy

"Mà khát nước quá chắc xuống kia lấy nước uống nhờ,giờ này chắc má ngủ rồi" - anh vừa nghĩ là chạy xuống nhà luôn anh đi một cách chậm rãi và từ từ vì sợ làm mất giấc ngủ của người khác

Anh cứ đi chậm chậm rồi dừng trước bàn anh ngồi xuống tay cầm lấy ly nước uống một ngụm rồi từ từ cầm đèn bước ra nhà sau

"H-hả ai vậy?"

- anh nhìn vào khu bếp tối om mắt lộ rõ vẻ sợ sệt

Trong gian bếp tối om, chỉ có bếp lửa liu riu đỏ rực, hắt lên khuôn mặt gầy gò của một đứa bé.

Đôi mắt nó trũng sâu,vẫn không rời khỏi chiếc nồi đất đang sôi sùng sục.

Ánh lửa bập bùng, lúc tỏ lúc mờ, khiến bóng nó chập chờn trên vách bếp, như một cái bóng ma lẩn khuất.

"Cậu ba, là tui nè sao cậu sợ dữ dạ" - cậu tiến lại gần anh vươn tay ra

"Hả mày hả giờ này làm gì thức sớm vậy" - Giọng anh lấp bấp nói vừa nói vừa giấu tay của mình ra phía sau lưng

"Trời tui xuống đây nấu cơm chứ gì mà sao cậu thức sớm thế" - cậu hụt hẫng để tay xuống mỉm cười hỏi anh

"À ừm tại tôi khát nước nên ra uống miếng nước thôi ra ngoài này lại bị cậu hù cho một vố hú vía" - anh ngồi xuống ghế nhìn cậu

"trời đất tui có phải ma quỷ gì đâu mà cậu sợ dữ dị" - cậu cười tươi nói

"Mà Sơn ơi" - Hào gọi cậu với giọng điệu nhẹ nhàng đằm thắm

"Dạ?"

- Sơn trả lời mặt hơi ngạc nhiên

"Tao đói Sơn làm món gì cho tao ăn đi" - Hào nắm lấy vạt áo cậu mắt long lanh

"Được để tui làm cho cậu ăn một món ngon số một luôn"

Cậu nói xong rồi lại quay về gian bếp củi ấy

Sơn cặm cụi làm đồ ăn cho Hào.Đôi tay nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn của Sơn thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu, thái rau, củ, quả…Sơn rất tập trung vào công việc của mình, khuôn mặt nghiêm túc, đôi mắt chăm chú theo dõi từng động tác.

"Nhìn nó qua góc nghiêng như vậy nhìn cũng đẹp ha" - Hào nghiêng đầu nhìn Sơn vô thức nói

"Cậu khen mình đẹp hả" - Sơn cười thầm nói lí nhí

"Mà Sơn này" - Hào cất tiếng cắt ngang bầu không khí yên tĩnh ấy

"Dạ?"

- Sơn nhìn Hào nhẹ nhàng đáp

"A-ai chỉ mày nấu đấy" - Hào bị ánh mắt của Sơn mà ngại

"Dạ má Sơn chỉ" - Sơn nhìn Hào rồi lại quay sang bếp lửa

"Cơm chín rồi" - Sơn nói xong bới vào chén rồi đem ra bàn cho Hào

Mặt Hào lúc này đã bị lời nói dịu dàng và ánh mắt tình hơn chữ tình ấy làm đỏ hết cả nên giọng Hào lấp bấp khẽ nói

"À ừm,m-mà"

"Mà sao á cậu" - Sơn lại gần Hào nghiêng đầu nhìn anh

"Hào à không tao...tao chỉ muốn khen mày giỏi thôi" - tai Hào đỏ ửng mắt nhìn nơi khác để lảng tránh ánh mắt của cậu

"Dạ Sơn cảm ơn" - Cậu cười thầm nhìn dáng vẻ ngại ngùng ấy của anh rồi rót nước cho anh

Trước mặt Hào là đĩa cơm rang vàng ruộm, thơm phức.

Những hạt cơm bóng bẩy, quyện lẫn với trứng gà vàng tươi, lạp xưởng đỏ au và chút rau xanh mướt mắt.

Hào cầm chiếc thìa nhỏ xíu, cẩn thận xúc một thìa cơm đầy ắp.

Hạt cơm dẻo thơm, óng ánh sắc vàng, điểm xuyết những miếng trứng chiên vàng ươm và lạp xưởng đỏ au.Anh từ từ đưa thìa cơm lên miệng, nhai một cách ngon lành, đôi má phúng phính ửng hồng.

"Ngon không cậu ba" - Sơn nhìn anh mỉm cười hỏi

"Có" - Anh lúng túng trả lời

"À mà này, giờ này ch-chắc mày cũng đói rồi thế thì ngồi đây ăn cùng tao đi" - Hào nhìn cậu

"Dạ thôi ông biết là ông la tui chết" - Sơn mỉm cười xua tay

Anh nhìn cậu một lúc rồi kéo cậu xuống ngồi kế bên mình tay xúc một thìa cơm đưa vào miệng cậu.

"Ăn đi có gì tao chịu cho mày làm suốt mất cái má bánh bao rồi" - anh nhẹ nhàng nói

"Cảm ơn cậu" - Cậu nhìn anh mắt lấp lánh như sao trời

Khi bát cơm đã cạn,anh đặt chiếc thìa xuống, xoa xoa cái bụng tròn vo, vẻ mặt thỏa mãn. anh ngẩng đầu lên, nhìn cậu với ánh mắt lấp lánh, rồi nở một nụ cười tươi rói.

Bữa cơm rang tuy giản dị nhưng đã mang lại niềm vui và hạnh phúc cho anh và cậu.

__

Tác giả: Ê tui làm biếng 🥰

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 03


5.Lời Hứa Mùa Hạ

Dưới bầu trời đêm thăm thẳm, cậu và anh cùng nhau nằm dài trên thảm cỏ xanh mướt, ngước nhìn lên vô vàn tinh tú lấp lánh.

Ánh trăng dịu dàng rọi xuống, tạo nên một không gian huyền ảo, lung linh.

"Sơn này Sơn có thấy tui đẹp không" - anh nhìn cậu giọng nhẹ nhàng hỏi

"Có cậu đẹp nhất trong lòng tui luôn"

"Cậu thấy không mắt cậu đẹp như Sao Trời vậy sáng lấp lánh luôn" - cậu chỉ lên bầu trời cao quay sang mỉm cười nhìn anh

"Tui chắc rằng nếu mai này á cậu có cưới vợ thì cậu sẽ cưới được một cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần luôn á" - cậu mỉm cười nhìn anh

Nhưng mà cậu đâu biết vì cái câu nói đùa ấy thôi mà làm anh khó chịu.Cậu đâu biết được người anh cần tìm là "Chàng" chứ chẳng phải "Nàng" như lời cậu nói.

"Tại sao phải là Công Chúa chứ?"

- anh quay sang nhíu mày nhìn cậu

"Tại vì truyện cổ tích thường nói Hoàng tử và công chúa sẽ sống hạnh phúc cùng nhau,Thiên nga phải đi với Thiên nga cậu vừa giàu lại vừa đẹp thì phải cưới người cùng tần số chứ" - Sơn nhìn Hào đôi mắt long lanh bĩu môi đáp

"Thì tao biết chứ truyện cổ tích xưa nay Hoàng tử là phải đi với Công chúa.nhưng mà tao lại không cần công chúa" - Mắt Hào long lanh như sắp khóc

"sao thế, sao lại khóc"-Sơn ân cần hỏi

"Tại mày bắt tao lấy vợ kìa" - anh bĩu môi đáp

"thôi không khóc nữa tui không bắt cậu lấy vợ nữa" - cậu xoa đầu anh dịu dàng nói

"Mày hứa với tao đi dù có chuyện gì cũng không để tao đi lấy vợ nghe chưa?"

"Tui hứa mà"

"Vậy thì móc ngoéo đi, vậy tao mới tin!"

- anh đưa tay ra mắt thoáng lên chút vui tươi

"Tui hứa luôn á" - Sơn móc vào tay anh mỉm cười nói

__

Dạo gần đây không khí nhà phú ông bỗng dưng sôi nổi hơn hẳn,anh cứ cười mãi nhìn anh vui như vậy mà bà hội cũng vui theo cho đến khi ông hội về.

Ông Phước nổi tiếng khắp vùng không chỉ bởi sự giàu có mà còn bởi tính khí khó chiều.

Khuôn mặt ông lúc nào cũng cau có, đôi mắt sắc lẻm như dao cau, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta rùng mình.

Mỗi bước chân ông đi, người hầu kẻ hạ đều nín thở, sợ làm phật ý.

Tiếng quát tháo của ông vang vọng khắp căn nhà, từ chuyện con gà gáy muộn đến chuyện cái áo chưa được là phẳng phiu.

Bữa cơm của ông cũng là một nỗi ám ảnh, chỉ cần một hạt cơm không vừa ý là cả mâm cỗ bị hất đổ.

Buổi chiều,trong không gian phòng khách rộng rãi thoang thoảng mùi trầm hương,bà lớn ngồi đối diện ông Phú hộ.Bà mặc áo dài lụa mềm,tay khẽ rót trà cho ông,ánh mắt lộ rõ vẻ trăn trở.

"Sao hổm rày,bà cứ ỉu xỉu thế như nhà mất tiền không bằng" - Ông nhìn bà giọng có phần trách móc.

"Haizzz,tui lo chuyện thằng Hào" - bà thở dài ánh mắt nhìn xa xăm

"Tự dưng lo làm gì" - Ông nhấp một ngụm trà,đặt tách trà xuống bàn đôi mắt nheo lại đầy khó hiểu.

"Thì ông không thấy sao, thằng Hào trước giờ có chịu gần gũi ai đâu, vậy mà dạo này cứ dính lấy thằng nhóc con Bà Hai như hình với bóng.Mình nói coi nó là cái kiểu gì đây?"

- Bà lớn thở dài,ánh mắt nhìn ra sân nơi Thái Sơn và Phong Hào đang ngồi dưới tán cây cổ thụ.

"Ừm, hồi trước nó khó gần tui nghĩ tính tình nó vậy.Ai ngờ giờ lại thế này.Mà kỳ lạ thay con mình lại là người chủ động" - Ông Phước giọng đầy ngạc nhiên pha lẫn chút nghi ngờ.

"Chẳng lẽ nó *Đồng Tính* ??"

- bà lớn nói khẽ

"Ăn nói sằn bậy bà nói vậy lỡ gia nhân mà nghe thấy nó đi đồn là xấu mặt cả phủ nhà Trần" - Ông Phước nhíu mày giọng gắt gỏng đầy khó chịu.

"Chứ ông nhìn xem Con trai nhà mình,nó trái ngược hoàn toàn với hình ảnh mạnh mẽ, rắn rỏi thường thấy ở những bậc công tử con nhà giàu.Hào nó sở hữu một thân hình mảnh khảnh, làn da trắng nõn nà như ngọc, đôi mắt to tròn long lanh.Nó dành phần lớn thời gian trong ngày để ngắm hoa, thưởng nguyệt, đọc thơ phú, hoặc chơi đàn, vẽ tranh,thêu thùa may vá có bao giờ hứng thú với việc kinh doanh, buôn bán của gia đình mình đâu."

Bà Hạ nhìn ông ánh mắt thoáng chút thất vọng

"Mà chắc không sao đâu Mình,đáng nhẽ mình phải tin con của mình chứ" - ông Phước vẫn cố chấp không tin nắm lấy tay bà Hạ nói

"Thì tui tin nhưng mà tui sợ" - mắt bà tỏ rõ vẻ u buồn.

Bà nhẹ nhàng đưa mắt qua nhìn sang hai đứa trẻ đang cười nói rôm rả dưới tán cây.

"Cậu nhìn nè" - Sơn đưa chiếc nhẫn được làm bằng lá dừa lên khẽ nói

"Sơn khéo tay thế nãy giờ Hào không làm được" - Hào bù lu bù loa lên với Sơn vì chẳng làm được cái nhẫn nào

"thôi không khóc tui tặng cậu" - Sơn bỗng nhiên nắm lấy tay cậu khẽ đeo chiếc nhẫn tự tay làm vào tay cậu.

Cậu cười hì hì giơ tay lên hỏi

"Sơn có thấy ta đẹp không"

"Có,Hào đẹp nhất " - Sơn cười mỉm

Bà lớn vô tình nghe được cuộc hội thoại ấy mà cũng bất chợt bật cười vì sự ngây ngô hồn nhiên ấy.

__

Mí bà ưi ý là mấy bà không thích đọc tiểu thuyết hay seo mà nó flop dữ dị=((?khum chịu khum chịu.

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 04


6.Lời dặn dò

Đêm khua tĩnh lặng,cả Phủ Trần Gia như chìm vào giấc ngủ sâu chỉ còn tiếng côn trùng kêu ríu rít ngoài vườn.

Trần Phong Hào vẫn chưa ngủ.Chàng ngồi tựa mình vào khung cửa sổ, ánh mắt đượm buồn dõi theo những áng mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ trên nền trời tối sẫm

Chàng nhìn mây trôi mà lòng nặng trĩu những suy tư.

Những đám mây kia tự do tự tại biết bao, chúng không vướng bận điều gì, cứ mặc cho gió đưa đẩy, mặc cho cuộc đời xô đẩy.

Còn chàng, chàng bị giam cầm trong chính những suy nghĩ của mình, trong những nỗi buồn không tên cứ bủa vây lấy tâm hồn.

Chàng nhìn cậu người con trai mà anh hết mực yêu thương.Ánh mắt chàng ấy không rời khỏi bóng hình người kia, một tia ấm áp len lỏi trong đáy mắt.

Gương mặt nghiêng nghiêng, đôi môi khẽ mỉm, như thể đang thưởng thức từng đường nét quen thuộc.

Trong ánh nhìn ấy, không chỉ có sự ngưỡng mộ, mà còn là cả một biển tình cảm sâu sắc, dịu dàng như dòng suối mùa xuân.

Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười của người kia đều được chàng thu trọn vào tim, khắc ghi như một báu vật vô giá.

Anh cầm một tách trà nóng nhẹ nhàng bước đến bên cậu giọng nhẹ nhàng thoáng chút trách móc.

"Sao giờ này Sơn chưa ngủ?"

"Tui đan chiếc túi còn một chút nữa là xong rồi nên làm nốt cho xong luôn" - cậu chỉ mỉm cười nhẹ rồi lại quay sang cặm cụi đan chiếc túi còn đang dang dở

"Thôi Sơn nghĩ tay chút uống miếng nước đi cho đỡ khô họng" - anh nhẹ nhàng chuyền tách trà sang tay cậu

Cậu nhận lấy mà không uống ngay, cậu chỉ cầm nó nhận hơi ấm từ tách trà

"Sơn người có thấy ta đẹp không?"

- Bỗng dưng anh hỏi cậu làm cho cậu có chút bối rối

"Dạ Cậu đẹp lắm" - cậu nhẹ nhàng đáp

"Đẹp thế nào đây?"

- anh cúi người cười mỉm hỏi cậu giọng đầy trêu ghẹo

" Cậu đẹp tựa như áng mây lãng đãng trôi, mang theo vẻ đẹp phiêu du, thoát tục.

Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa như được chạm khắc từ ánh trăng rằm, vừa kiêu sa lại vừa dịu dàng.

Đôi mắt sâu thẳm tựa hồ như chứa cả bầu trời sao" - Cậu đáp

"Thế nếu mai này ta không còn đẹp nữa thì Sơn có còn thích ta không?"

"Cậu không bao giờ là không đẹp cả nhưng nếu như vậy thì chỉ cần cậu không xua đuổi Sơn thì Sơn vẫn thích cậu"

Nghe câu trả lời của cậu anh gật gù quả thật tài ăn nói của cậu khiến bao người phải xao xuyến.

"Thôi Cậu vào ngủ đi thức vậy hại sức khỏe"

"Thế tui vào ngủ trước Sơn cũng nhớ phải ngủ sớm nhen" - anh mỉm cười

"Sơn biết rồi"

Nói là vào ngủ nhưng Hào vẫn đứng tựa vào cửa sổ ngắm nhìn chàng trai ấy.

Khi anh đang ngắm nhìn cậu có một bàn tay đặt nhẹ lên vai anh giọng trầm ấm nói khẽ.

"Má biết là con thương nó rồi đấy nhé!"

"H-hả má nói sao?"

- anh vẫn đứng đó không dám quay đầu lại nhìn bà Hạ

"Con không phải giấu,nhìn ánh mắt con nhìn cậu ta thì má cũng đủ hiểu"

"Má định chia cắt tụi con đúng không" - Hào quay sang mắt rưng rưng nhìn bà Hạ

"Má đã nói gì đâu,về việc này thì má với Trung không ngăn cản"

"Thật hả má" - mắt anh sáng rực rỡ môi thì cười tươi rói

"Ừm" - bà cười nhẹ

__

7.Thái Ngân!

"Hào ơi" - Trung chạy đến mặt hí hửng gọi Hào

Hào đang đọc sách nghe tiếng gọi cũng ngước lên nhìn,Hào nói khẽ: "có chuyện gì nói đi em nghe"

Trung kéo vội chiếc ghế lại rồi ngồi xuống nhìn Hào với đôi mắt long lanh: "Nay làng mình mở hội Hào đi chung với anh đi"

Hào khẽ nhíu mày cất quyển sách đi: "Sao không tự mình đi đi rủ em làm gì"

Trung nũng nịu nắm lấy tay Hào bảo: " Má nói có em thì má mới cho đi chứ anh đi một mình bỏ em ở lại không được"

"Vậy em đi bỏ Sơn ở lại cũng không được" - Hào nói xong lại vô thức nhìn vào bóng lưng nhỏ nhắn đang cặm cụi xới đất để trồng hoa cho Hào.

"Thì mình dắt Sơn đi!"

- Trung nói khẽ vào tai Hào giọng cũng có hơi nũng nịu

"Được thôi" - Hào nói

"Thế em đi rủ Sơn đi"

__

"Sơn" - anh bước đến vỗ nhẹ vào vai cậu nói khẽ

"Dạ cậu kêu tui?"

"Chiều có hội Sơn đi với tui nhen" - anh nắm lấy tay cậu

"dạ thôi nhà còn nhiều việc lắm cậu" - cậu nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi tay mình cười mỉm nói

"Thôi mà đi chung đi cho tui vui"

Anh ngồi nhảm mãi mới thuyết phục được cậu đi chung

"Dạ... cũng được"

"trời ơi tui vui quá,nhớ đi chung á nhen" - anh nựng má cậu một cái rồi nhanh chóng rời đi

Cậu lấy tay chạm vào má mình tim đập thình thịch vì ngại.

__

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 05


7.Thái Ngân!_tiếp chương trước

Ánh mắt cậu ấy vẫn còn vương vấn cái chạm nhẹ nhàng ấy.

Đôi má ửng hồng, không phải vì nắng chiều, mà vì dư âm của cái nựng má bất ngờ.

Mỗi khi vô tình chạm tay lên gò má, cậu lại giật mình, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại của ngón tay người kia.

Nụ cười mỉm cứ chực chờ trên môi, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy.

Cậu ấy không thể tập trung vào bất cứ việc gì, tâm trí cứ mãi quay cuồng với hình ảnh người kia, với cái nựng má ấm áp và dịu dàng.

Cảm giác bối rối, ngượng ngùng đan xen với niềm vui nho nhỏ, tạo nên một thứ cảm xúc lạ lẫm, ngọt ngào.

Đôi khi, cậu ấy lại tự hỏi, liệu người kia có biết được cái nựng má ấy đã khiến trái tim cậu xao động đến thế nào không?

Liệu người kia có biết rằng, chỉ một cái chạm nhẹ nhàng ấy thôi, cũng đủ để cậu nhớ nhung, vấn vương mãi không thôi.

Cậu cứ ngồi lì ra đó ông Phước nhìn nãy giờ cũng thấy khó chịu mà lên tiếng.

"Đất nó rớt ra ngoài hết rồi kìa Sơn, làm cái gì ngồi ngơ ngơ như con bò đội nón vậy" - Ông Phước nhíu mày giọng gắt gỏng mắt nhếch lên nhìn Sơn.

"À dạ con xin lỗi ông để con dọn" - Cậu vội vàng cúi đầu xin lỗi tay liên tục hứng đất để lại vào chậu.

"tch, hết nói nổi" - ông Phước lắc đầu vài cái rồi uống ly trà nóng trên tay giọng nói khẽ.

__

"Sơn tới giờ rồi thay đồ lẹ đi không Thằng Hào nó chờ" - Trung khều nhẹ giọng dịu dàng nói.

"Dạ Hào chờ em hả, cậu ra nói với Hào đợi em xíu rồi em ra liền" - Sơn vội vàng cất đồ rồi chạy nhanh vào nhà.

"Nhanh lên đó"

Trung nói xong cũng bước ra cõng chờ Sơn cùng với Hào.

Một lúc sau Sơn cũng nhanh chóng chạy ra Quang Trung định chào thì cậu lướt qua Trung như một cơn gió rồi lại chạy đến chỗ Hào.

"Cậu ba đợi tui có lâu không"

"Không lâu lắm"

Hai người nhìn nhau rồi nở nụ cười rồi bước đi bỏ Trung lại phía sau.

"Ê tui chưa biến mất mà?"

- Trung hét lên rồi chạy theo hai người.

"hì hì anh hai không theo thì ở nhà luôn nhá" - Hào nói vọng về giọng đầy trêu ghẹo.

"Này Hào đợi coi nào!"

Sau một khoảng thời gian thì Trung cũng đuổi kịp đầu tóc Trung rối bời tay cầm dép tay xách quần Hào nhìn Trung từ trên xuống dưới rồi bật cười khẽ.

"Cái gì vậy Trung"

"Tại em hết đấy" - Trung bĩu môi khoanh tay lại.

"Rồi rồi tại em được chưa?thôi vào hội lẹ đi" - Hào nói rồi dắt tay Sơn đi

"chứ không lẽ tại anh?"

__

Dưới bóng cây đa cổ thụ, những gian hàng được dựng lên san sát, bày bán đủ thứ hàng hóa.

Nào là những tấm vải lụa óng ả, những chiếc nón lá trắng tinh, những đồ gốm sứ tinh xảo, những sản vật địa phương thơm ngon.

Tiếng rao hàng của các bà, các mẹ vang vọng khắp nơi, mời gọi khách thập phương.

"Hào ơi,đằng kia có kẹo kéo kìa lại đó mua đi Hào" - Trung khẽ nói

"Thôi ăn gắt họng lắm" - Hào nhìn những tấm vải lụa óng ả đáp lời Trung bằng giọng nói nhẹ nhàng

"Sơn cũng muốn ăn kìa Hào mua đi Hào" - Trung nắm lấy vạt áo Hào mắt lộ rõ vẻ mong đợi

"Sơn muốn ăn á?sao không nói thôi đi mua ăn ha?"

- Hào nói xong chưa kịp đợi Sơn phản ứng thì đã nhanh chóng kéo tay Sơn tới quầy kẹo kéo

Tiếng rao lanh lảnh của người bán kẹo kéo vang vọng khắp con hẻm nhỏ.Hào dừng chân trước một quán nước ven đường, nơi mấy đứa trẻ đang xúm xít vây quanh chiếc xe đẩy.

Đôi mắt Trung sáng lên khi nhìn thấy mẻ kẹo vàng óng ánh, thứ quà vặt gợi nhớ cả một trời tuổi thơ.

Hào nhẹ nhàng hỏi người bán kẹo: "Bán cho tui ba phần kẹo kéo nhé, nhiều mè vào cho thơm."

Giọng nói Hào trầm ấm, pha chút hào hứng như một đứa trẻ được quà.

Hào đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi người bán kẹo thoăn thoắt kéo những sợi kẹo dẻo dai.

Khi nhận được phần kẹo kéo nóng hổi Hào cẩn thận bóng lớp giấy bóng kính, rồi từ tốn đưa cho Sơn và Trung .

"Cảm ơn Hào nhe" - Giọng Trung trầm ấm pha chút hào hứng như một đứa trẻ được quà

"Sơn cảm ơn" - cậu nhìn anh cười mỉm

Sơn nhận kẹo từ tay Hào rồi từ tốn thưởng thức.

Vị ngọt ngào của đường, vị bùi bùi của mè, quyện cùng chút dẻo dai của kẹo kéo tan chảy trong miệng, mang đến cho Sơn một cảm giác bình yên, thư thái.

Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy,Sơn đã tạm quên đi những lo toan, vất vả của cuộc sống thường nhật.

Sơn như được trở về với những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, nơi có những que kẹo kéo ngọt ngào, những buổi chiều rong ruổi cùng bạn bè.

"Sơn thấy ngon không?"

"Có,nó ngon lắm"

Trong lúc hai người đang thưởng thức kẹo thì Trung đã bị một quầy tò he thu hút.

Đôi mắt tròn xoe của Trung sáng rực lên, dán chặt vào quầy tò he rực rỡ sắc màu.

Cả một thế giới thần tiên thu nhỏ hiện ra trước mắt em, với đủ loại hình thù ngộ nghĩnh: nào là chú Tôn Ngộ Không oai phong lẫm liệt, nào là nàng Bạch Tuyết xinh đẹp dịu dàng, nào là những con vật đáng yêu như gà trống, vịt bầu, hay cả những bông hoa rực rỡ khoe sắc.

"Cậu hai muốn mua cái gì ạ?"

- Ngân, một cậu bé chừng 14tuổi nhìn Trung giọng nhẹ nhàng khẽ hỏi

"lấy cho tui con này đi" - Trung chỉ vội con Tôn Ngộ không

"Dạ của cậu đây" - Ngân đưa cho Trung miệng nở một nụ cười tươi như hoa

Trung vừa ngước lên đã bị dáng vẻ dịu dàng và nụ cười ấy thu hút mắt Trung dán chặt vào Mặt Ngân từng đường nét sắc sảo như tạc tượng.

Đôi lông mày cong đậm, tựa như hai cánh chim đang sải cánh, ôm lấy vầng trán cao rộng.

Sống mũi thẳng tắp, kiêu hãnh như một ngọn núi nhỏ, chia đôi gương mặt thành hai nửa cân đối.

Đôi mắt sâu thẳm, đen láy như hai viên ngọc bích, ẩn chứa một sức hút kỳ lạ, vừa bí ẩn vừa quyến rũ.

Gò má cao, sắc cạnh, tạo nên một đường viền góc cạnh, tôn lên vẻ đẹp mạnh mẽ và cá tính.

Đôi môi mỏng, cong nhẹ, lúc nào cũng như đang mỉm cười, nhưng lại toát lên một vẻ lạnh lùng khó tả.

Tất cả những đường nét ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ, vừa cổ điển vừa hiện đại, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng.

"Đẹp quá" - Trung nhận lấy con tò he từ tay Ngân rồi bất chợt nói

khi nhận lấy con tò he tay Ngân và Trung khẽ chạm nhẹ vào khiến khuôn mặt trắng như tuyết ấy đỏ bừng lên trong thấy.

Ngân nhìn dáng vẻ ấy chỉ biết cười trong lòng quả thật người ngoài nói không sai Cậu hai nhà Trần cứ như một đứa trẻ 8tuổi thật thụ.

__

-END-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 06


8.Thái Sơn cảm rồi!!

"Anh hai ơi về thôi" - Hào cùng Sơn đến kêu Trung về

"Ừm,tui về nha tạm biệt Ngân" - Trung quay lại tạm biệt Ngân một cái rồi mới chịu về.

__

10 giờ tối

Màn đêm tịch mịch buông xuống, vạn vật chìm trong giấc ngủ say.

Lúc này, khoảng không gian tĩnh lặng bị xé toạc bởi những tiếng sấm rền vang vọng từ phương xa.

Gió nổi lên từng cơn, thổi tung những tàu lá chuối xơ xác, lay động những cành cây khẳng khiu.

Mây đen vần vũ kéo đến, che lấp cả bầu trời đêm vốn đã tối tăm.

Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, lách tách trên mái ngói rêu phong, rồi nặng hạt dần, tạo thành một màn mưa dày đặc.

Mưa quất vào những bức tường vôi cũ kỹ, xối xả xuống sân gạch ẩm ướt.

Tiếng mưa rơi hòa cùng tiếng gió rít, tiếng sấm rền, tạo thành một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên.

Hào bị tiếng sét đánh thức,nhìn từ cửa sổ Hào thấy mưa có vẻ lớn nhưng nhìn một hồi lâu Hào cảm thấy có gì đó là lạ Hào khẽ nhíu mày tay vô thức mà nắm chặt lại.

Một bàn tay nhỏ bé đang cố gắng dùng tấm bạc che chắn cho vườn hoa.Sơn chính xác là Sơn cậu ấy đang che chắn cho hoa à?.Cậu không sợ lạnh à?

Không sợ cảm à?

Sơn run lẩy bẩy vì lạnh tay cậu cũng chịu hết nổi rồi mắt cậu tối sầm lại.Cậu liền ngã khuỵu xuống đất.

Hào thấy vậy không chần chừ mà chạy ra ôm lấy Sơn.Mưa tuy lạnh nhưng người Sơn nóng lắm có vẻ Sơn cảm rồi.Hào hoảng lắm chả biết làm gì cả Hào ôm Sơn vào lòng chầm chậm đưa vào nhà.

Hồi đó Hào được má dạy cách chăm sóc người bệnh và Hào cũng hay chăm Trung nên cũng biết chút đỉnh.

Hào lấy nước ấm nhẹ nhàng lau người rồi thay đồ cho Sơn.Một lúc Hào thay đồ cho Sơn xong Hào nhanh chóng cất bớt đồ rồi dùng khăn ấm áp lên trán Sơn.

Đến đây Hào không biết làm gì tiếp theo nữa chỉ biết nhìn Sơn đang khó khăn thở có vẻ Sơn nghẹt mũi rồi.Nhìn một lúc Hài sờ chán Sơn,Nóng quá!!

"Sao mà lì vậy trời?"

"Đã biết mình nhỏ rồi mà còn cố trồng hoa cho tui làm gì không biết" - Hào nhẹ giọng

Trồng Hoa là sao?

Hôm nọ Sơn và Hào có ngồi tâm sự thì Sơn biết được rằng là Hào thích hoa Lài nên là cậu học tự má cách trồng hoa rồi trồng cho Hào vui.

"Sơn à làm ơn đừng có ngốc như thế nữa, vậy thì tui xót lắm"

Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng ngủ ấm cúng,Hào ngồi bên cạnh giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của cậu.Sơn nằm đó, gương mặt xanh xao vì cơn sốt, đôi mắt khép hờ mệt mỏi.

"Ngoan nào, uống thuốc rồi Sơn sẽ thấy dễ chịu hơn."

Giọng nói của anh trầm ấm, pha chút lo lắng.

Anh nói xong liền nâng đầu cậu lên gối rồi bước vào bếp.

Trong gian bếp nhỏ, khói thuốc lượn lờ, mùi hương thảo dược lan tỏa.

Cậu Ba, thường ngày áo gấm quần là, nay xắn tay áo, tỉ mỉ canh chừng ngọn lửa liu riu dưới ấm thuốc.

Khuôn mặt tuấn tú của cậu đượm vẻ lo âu, đôi mắt chăm chú dõi theo từng giọt thuốc sánh vàng rơi xuống bát.

Thỉnh thoảng, cậu lại khẽ nhăn mày, lấy chiếc quạt mo phe phẩy cho ngọn lửa thêm đều.

Cậu Ba cẩn thận lật từng miếng gừng, từng lát cam thảo, như thể đang nâng niu bảo vật.

Bàn tay vốn quen cầm bút lông, nay thoăn thoắt đảo thuốc, thoảng chút vụng về nhưng đầy thành tâm.

Trên chiếc bàn gỗ cũ, mấy cuốn sách thuốc nằm mở, ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ li ti.

Cậu Ba, con trai của Phú Ông giàu có, vốn quen với lụa là gấm vóc, với những bữa tiệc linh đình, giờ đây lại tự tay nấu thuốc cho người

mình yêu.

Tình yêu đã khiến cậu trở nên dịu dàng, kiên nhẫn và chu đáo đến lạ thường.

Khi thuốc đã sắc xong, cậu Ba rót ra bát, cẩn thận thổi cho nguội bớt.

Đôi mắt cậu ánh lên niềm hy vọng, mong sao liều thuốc này sẽ giúp Sơn của cậu mau chóng khỏe lại.

Hào cẩn thận múc từng thìa thuốc, nhẹ nhàng đưa đến bên môi cậu.

"Sơn uống đi, thuốc này tốt lắm, sẽ giúp Sơn khỏe lại."

Giọng nói anh ấm áp, đầy yêu thương.

Sơn yếu ớt hé môi, từng chút một uống cạn bát thuốc.Hào dịu dàng lau vội giọt thuốc vương trên khóe môi cô, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt cậu.

"Sơn thấy thế nào rồi?

Có đỡ hơn chút nào không?"

Sơn khẽ gật đầu, đôi mắt đượm buồn nhìn cậu.

"Cảm ơn Hào."

Hào nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Sơn, siết nhẹ.

"Đừng nói thế.

Sơn mau khỏe lại, ta sẽ đưa Sơn đi chơi."

Nói rồi,Hào kéo chăn đắp cho Sơn, cẩn thận chỉnh lại gối cho Sơn nằm thoải mái.Anh ngồi bên cạnh giường dần thiếp đi, bàn tay vẫn nắm chặt tay Sơn..

Tình yêu của Hào dành cho Sơn như ngọn lửa âm ỉ cháy, không gì có thể dập tắt.

__

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 07


9.Đồ dơ bẩn!?

7giờ

Hào đã thức đi học từ sớm nhưng cậu vẫn để cho Sơn ngủ vì nhìn Sơn còn khá mệt mỏi.

"Áaaaaa" - Con Nở la lên khi thấy Sơn nằm trên giường của Hào nó vội vã chạy ra méc Ông Phước.

Trong đây ai cũng biết con Nở nó vốn dĩ ghét Sơn với cả cái tính lanh chanh của nó thì không thể nào không méc được.

Nếu nó méc bà Hạ thì có lẽ Sơn sẽ được tha nhưng méc ông Phước thôi xong đời Sơn rồi.

"Thằng Tý đâu lên lôi đầu thằng Sơn xuống cho tao" - Ông Phước tay cầm cái roi mây gằn giọng kêu

"Dạ.. nhưng mà con làm vậy cậu ba đánh con chết" - Thằng Tý run rẩy giọng nó run lên vì sợ

"Mày sợ tao hơn hay sợ Cậu ba hơn?"

- Ông nhíu mày.

"Dạ con sợ ông hơn" - giọng nó lí nhí.

"Thì mau lôi thằng Sơn xuống cho tao" - Ông hét lớn

"Dạ" - Nó chạy lên phòng Hào nghe theo lời ông mà kéo Sơn xuống nhà

Sơn đang nằm ngủ ngon lành thì bất chợt bị lôi đi cậu liên tục nói:

"Tý thả tao ra"

"Mày gan quá ha?"

- Ông nhìn Sơn mặt hầm lại

"Dám nằm trên giường của cả Cậu chủ?Tội này phạt bao nhiêu cây roi hả Nở" - Ông nhìn con Nở hỏi

"Dạ 50 roi thưa Ông" - Con Nở lanh chanh nói

"Mày nghe rõ chưa Sơn?"

- Ông Phước Quát

Thái Sơn cắn chặt môi không dám phát ra tiếng

"Cái mà ồn ào quá đa?"

- Trung hỏi thằng tý đang trốn trong góc run cầm cập lên

"Dạ thưa cậu hai thằng Sơn nó dám ngủ trên giường của cậu ba nên bị phạt ạ" - Thằng tý nói

"Gì?nằm trên giường cậu ba á?

Thế thì chết toi thằng Sơn rồi" - Trung nhanh chóng chạy ra nhưng không kịp rồi

Nắng đã lên hắt lên sàn gạch đỏ rực, nóng rát.Gia nhân đi qua lời qua tiếng lại sì sầm bàn tán.Nhưng ở giữa sân có một thân hình nhỏ bé đang quỳ gối trên nền đất nóng rát.

"Thằng Tèo đâu lên quất nó 50 roi đếm sai một cây thì đánh gấp đôi!"

- Ông Phước hét lên

"Nhưng mà ông ơi Thằng Tèo nó thân với thằng Sơn lắm ông"

"như vậy thì càng tốt cây nào đánh nhẹ thì gấp đôi lên!"

Dưới ánh nắng gay gắt có một cậu bé nhỏ nhắn đang phải chịu từng cây roi quất xuống như trời đánh.Thằng Tèo giơ cao chiếc roi mây vút xuống.

Tiếng roi quất chát chúa xé toạc không khí im lặng này.

Cây roi từ màu trắng ngà từ bao giờ đã bị nhuộm đỏ, lưng Sơn ứa cả máu.

Tuy vậy nhưng Sơn chịu đựng giỏi lắm không khóc cũng chẳng kêu la.Cậu chỉ cắn chặt môi tay thì nắm chặt vạt áo lúc này cậu chỉ mong rằng Hào về sớm một chút thôi.

Trung đứng ngồi không yên liên tục cầu mong cho Hào mau về để cứu Sơn.

"Cây này nhẹ,gấp đôi 100 roi cho tao!"

- Ông Phước giận dữ hét lớn

"X-xin ông tha cho thằng Sơn đi ông" - Bà hai quỳ xuống dưới chân ông Phước cầu xin tha cho con mình.

Ông Phước cười khẩy một cái.

"Làm vậy nó tưởng tui hiền rồi lên mặt, thằng Tèo Quất nó 100 roi"

Mặt Sơn tái mét rồi Sợ rất sợ là đằng khác!

Lúc bấy giờ Sơn chỉ mong Hào về thôi.Sơn đau lắm rồi.

Cây roi thứ 100 vừa quất Xuống mắt Thái Sơn tối sầm lại đầu cậu choáng váng.

"RẦM"

Thái Sơn ngã xuống nền đất lạnh lẽo tâm trí cậu bây giờ trống rỗng.Ngay lúc này Hào mới trở về..

"Sơn" - Hào hét lên chạy đến đỡ Sơn dậy,mắt anh đã bắt đầu rưng rưng người anh rung lên khi nhìn thấy những vết thương chằn chịt trên người Sơn

"Hào thả nó ra đi nó không xứng đáng được con ôm" - ông Phước gằn giọng.

Hào lơ đi lời nói của Ông Phước.

Hào ôm Sơn vào lòng khóc nức nở

"Thằng Sơn là Hầu của con,Nó có sai gì thì con dạy bảo không tới lượt của ba" - Hào nức nở nói

Trong nhà ai cũng phải Sợ Hào vì một khi anh đã giận chuyện gì anh cũng dám làm.

Trung chạy đến dìu Sơn vào nhà.

Hào nhìn Sơn mà lòng đau nhói nếu lúc đó Hào nhanh chân hơn một xíu thì Sơn đã không như vậy rồi nhỉ?

Trung nhẹ nhàng sơ cứu cho Sơn mắt cũng ánh lên vẻ xót xa.

"Thằng này không chịu xin tha mà cứ ngồi chịu đựng không xỉu mới lạ" - Trung nhìn Sơn.

Hào nhìn Sơn tay nắm chặt lại thành nắm đấm.Hào tức nói không thành lời nữa rồi,Mỗi khi muốn nói gì thì cổ họng nghẹn lại.

Hào nhìn ra cửa sổ nước mắt khẽ rơi bây giờ Hào chỉ mong Sơn mau khoẻ thôi.

"Aa, cậu hai đau con" - Sơn nhíu mày tỏ vẻ đau đớn

"Biết đau mà không biết né"

"Tại con Sợ cậu ba lo thôi" - Sơn bĩu môi

"Ừm,sơ cứu xong rồi nằm nghỉ đi" - Trung nói xong vội vã đi ra ngoài.

"Sơn làm vậy Hào mới lo đó" - Hào khẽ bước đến giọng nói nhẹ nhàng

"Hào khóc hả?"

"Kh-không có" - Hào lấy tay gạt giọt nước mắt trên má nhưng Hào chậm quá Thái Sơn thấy rồi.

"Thôi không khóc nè" - Sơn cố gắng chịu đau ngồi dậy ôm Hào vào lòng.

Bỗng nhiên Hào bật khóc lớn lần đầu tiên anh khóc lớn như vậy có vẻ anh yêu Sơn thật rồi yêu lắm đấy nên mới xót.

__

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 08


10.Dưới ánh trăng

Những ngày tháng trẻ con thật tươi đẹp biết bao.Nhưng thời gian chẳng thể mãi đứng yên, thời gian cứ thế trôi qua thoáng chốc đã 6 năm trôi qua,và con người rồi cũng phải lớn lên

Lưu ý: Cập nhật tuổi của các nhân vật trong truyện.

Quang Trung: 19 tuổi

Thái Ngân: 20 tuổi

Phong Hào: 18 tuổi

Thái Sơn: 16 tuổi

Và một số nhân vật phụ khác.

Chỉ là truyện không áp dụng lên đời thật!!!

__

Dưới ánh trăng dịu dàng, một đôi uyên ương đang tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau.

Ánh trăng dát bạc lên mái tóc đen óng ả của Hào, làm nổi bật làn da trắng mịn màng.Sơn ngồi bên cạnh, ánh mắt đắm đuối nhìn anh,như muốn khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt chàng.

Nhìn được một lúc Sơn khẽ hỏi:

"Cậu ba,sao cậu lại thích bông Lài vậy?"

"Vì nó thơm,ta thích mùi hương đó" - Hào ngắm nhìn vầng trăng sáng nhưng vẫn không quên trả lời câu hỏi của cậu,giọng anh trầm ấm pha chút nhẹ nhàng

"Mùi nó thế nào vậy cậu" - Sơn liếc mắt ra nhìn anh

"Hương bông lài nó tinh khiết, dịu dàng, tựa như một làn gió thơm mát thổi qua tâm hồn.

Đó là một mùi hương vừa thanh tao, vừa nồng nàn, vừa quyến rũ, vừa e ấp" - Hào nhẹ nhàng giải thích đó là lần đầu anh cần mẫn trả lời tất cả các câu hỏi của người khác

"Vậy là bữa nay con biết mình có thêm một lí do để thích bụi bông này" - Sơn nói

"Thêm một lí do gì" - Hào cần mẫn nghiên đầu nhìn Sơn

"Ừm.. bởi vì mùi bông lài là mùi yêu thích của người con thương mà" - Giọng Sơn thuần khiết.Cậu ngây ngô nói ra những lời trong lòng của mình Sơn không biết sao nhưng mà khi nói ra Sơn thấy thoải mái lắm.

"Ừm, thế thì ta cũng có lý do để ta thích thêm hoa Sơn Trà rồi" - Hào nói

"Lý do gì vậy cậu?"

- Sơn khẽ hỏi

Hào nghiên đầu,môi mỉm cười,nhìn Sơn với ánh mắt rất tình giọng Hào trầm ấm nói:

"Bởi vì trong đó có tên của người mà ta rất thương rất yêu.Không bao giờ muốn phải xa người ấy,không muốn quên người ấy"

Nghe câu trả lời Thái Sơn khựng lại cậu mỉm cười tự nghĩ rằng có phải đây là lời tỏ tình không?

Họ ngồi tựa vào nhau, tay đan chặt, như thể sợ rằng chỉ cần buông lơi một chút, hạnh phúc sẽ tan biến.

Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rì rào khẽ lay động cành lá và tiếng sóng biển vỗ về bờ cát.

Ánh trăng chiếu xuống mặt sông, tạo nên một vệt sáng lấp lánh, như dải lụa bạc mềm mại.

Hào khẽ tựa đầu vào vai Sơn, nhắm mắt tận hưởng sự bình yên.

"Sơn này, nếu ta nói ta thích ngươi thì sao?"

- Hào nhìn Sơn với ánh mắt tò mò

"Làm gì có chuyện cậu thích con chứ" - Sơn bật cười.

"Tại sao lại không?"

"Vì cậu là con trai mà"

Nghe xong câu này Hào như chết lặng,Hào buông tay Sơn ra quay lưng rời đi,Hào khóc rồi khóc nữa rồi không biết đây là lần thứ bao nhiêu Hào khóc vì Sơn.

Sơn chỉ coi đây là một câu nói đùa nhưng Sơn lại không nghĩ Hào sẽ phản ứng mạnh như thế.

Sơn nhanh chóng kéo Hào lại.Cậu choàng tay qua eo cậu.Đặt lên môi cậu một nụ hôn.

Sơn vòng tay ôm lấy Hào, siết chặt như muốn bảo vệ người mình yêu khỏi mọi sóng gió cuộc đời.

Họ chìm đắm trong không gian lãng mạn, quên đi mọi lo toan, muộn phiền.

Ánh trăng như chứng nhân cho tình yêu của họ, một tình yêu đẹp như một câu chuyện cổ tích.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại hai trái tim đang hòa chung nhịp đập.

Được một lúc Hào đẩy Sơn ra mặt đỏ bừng Anh chạm nhẹ môi nhìn cậu rồi ngại ngùng mà chạy đi.

"Nhìn cậu giống gái mới lớn ghê, Cậu ba chờ con với" - Sơn nói

__

Hào chạy nhanh về nhà phía sau là Sơn.Bà lớn thấy lạ cũng hỏi

"Làm gì mà mặt con đỏ dữ vậy, bệnh hả?"

"à dạ không có gì"

"Thôi vào ăn cơm đi con,Sơn vào ăn chung luôn nè con" - Bà lớn ngoắt Sơn lại

"À dạ thôi xíu con ăn cũng được" - Sơn xua tay từ chối

"Ta nói con ăn thì cứ ăn đi" - Bà kéo Sơn xuống ngồi đối diện Hào

6 năm rồi mà bà vẫn thế vẫn hiền hậu và Yêu thương Sơn,bà chấm Sơn từ lúc Hào nói thích Sơn rồi.

"Thằng Tèo đâu dọn cơm lên coi" - Giọng Trung nhẹ nhàng nói

Thằng Tèo nghe xong cũng vội vội vàng vàng dọn cơm lên nó dọn xong Hào liền lấy chén bới cho Sơn

"Sơn cảm ơn nhen" - Sơn nhận lấy rồi mỉm.

"à ừm" - mặt Hào đỏ lên trông thấy Trung nhìn thấy cảnh tượng đó mà cũng phì cười.

Không khí bữa cơm gia đình ông hội đồng thật ấm cúng và sung túc.

Tiếng trò chuyện, tiếng bát đũa, tiếng cười nói... hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống giàu sang của một gia đình địa chủ thời xưa.

__

Tác giả: tới giờ idea vẫn lộn xộn=))

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 09


11.Nụ hôn

Căn phòng nhỏ chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ.Hào ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng không vô định.

Ký ức về nụ hôn chiều qua ùa về, sống động và chân thực đến từng chi tiết.

Hào nhớ lại bờ môi ấm nóng của Sơn chạm vào môi mình, mềm mại và dịu dàng.

Cảm giác ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến tim Hào đập loạn nhịp.

Hào nhớ lại đôi mắt Sơn nhìn mình say đắm, ánh lên thứ tình cảm nồng nàn mà Hào hằng khao khát.

Nụ hôn ấy không chỉ là sự hòa quyện của thể xác, mà còn là sự kết nối của hai tâm hồn đồng điệu.

Hào cảm nhận được sự chân thành, sự yêu thương và sự trân trọng từ Sơn.

Hào cảm thấy mình như một đóa hoa được tưới tắm bởi dòng nước mát lành, căng tràn sức sống.

Hào đưa tay chạm lên môi, nơi vẫn còn vương vấn hơi ấm của Sơn.

Hào mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.

Hào biết rằng, nụ hôn ấy đã khắc sâu vào trái tim Hào, trở thành một kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào.

Nhưng rồi, một nỗi buồn man mác chợt ùa về.

Hào tự hỏi, liệu nụ hôn ấy có phải là thật lòng hay chỉ là một khoảnh khắc bồng bột?

Liệu tình cảm của Sơn có đủ lớn để vượt qua những khó khăn và thử thách của cuộc đời?

Hào nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu rọi.

Hào biết rằng, chỉ có thời gian mới có thể trả lời cho những câu hỏi ấy.

Nhưng Hào cũng biết rằng, dù kết quả thế nào, nụ hôn ấy vẫn sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ trong cuộc đời Hào.

Anh ngồi đó ngắm Sơn cười tủm tỉm.

Bỗng nhiên một lời nói xé toạt màn đêm tĩnh mịch này:

"Sao con chưa ngủ?"

"Ba" - Hào thấy ông liền đứng dậy thưa

"Tại con khó ngủ thôi không có gì đâu ba"

"Ừm,dù là vậy nhưng cũng nhớ ngủ sớm nha con" - ông khẽ nói

"Dạ"

Ông nói xong cũng bước về phòng trả lời không gian yên lặng ấy cho Hào.Nhưng vừa ngồi xuống quay lại thì chẳng thấy Sơn đâu nữa rồi.Hào sụ xuống.

Vừa quay ra sau Hào đã thấy Sơn đứng sừng sững sau lưng mình.

"Trời ơi hết hồn" - Hào giật mình hét Lên

"Cậu ngắm con đúng không?"

- Sơn nghiên đầu hỏi anh

"Không ai thèm ngắm cậu" - Hào xì một tiếng quay mặt sang nơi khác để tránh đi ánh mắt của cậu

"Mặt cậu in rõ hai chữ nói xạo kìa"

"Đâu đâu có đâu" - Hào chạm vào mặt

"Để con tìm cho, nó ở đây nè"

Sơn nói xong nâng mặt Hào lên hôn cái chụt vào trán Hào.

"Đó nó ở đó đó" - Sơn cười tinh nghịch

Mặt Hào đỏ bừng lên cúi đầu xuống

Còn Sơn vẫn đứng cười ,cậu còn tinh nghịch nói thêm:

"Ngủ ngon nha cậu"

"Ừm Sơn ngủ ngon" - Hào lấp bấp nói

Nói rồi Sơn bước khỏi phòng để Hào một mình ở đấy đúng là biết cách trêu đùa người khác mà!

__

3 giờ sáng

Đến tận khuya Hào vẫn không ngủ được nằm được một xíu thì lại nghĩ đến cảnh vừa nãy khiến anh vừa vui lại vừa buồn.Vui vì được người thương thơm buồn vì nghĩ đó chỉ là một hành động bồng bột của người ấy.

Hào không ngủ mà lặng lẽ lấy cuốn tiểu thuyết mình ưa thích ra tựa lưng vào tường anh khẽ lật từng trang sách,đọc được một lúc anh tựa cằm vào tay mình nhìn ra cửa sổ.Mắt Hào long lanh khi thấy những con Đom đóm những cây bông Lài,...

Gió đêm mơn man làn da, mang theo hương hoa lài nồng nàn, quyện hòa trong màn sương mỏng manh.Anh khẽ nhắm mắt, thả hồn mình vào không gian tĩnh lặng, đắm chìm trong hương thơm ngọt ngào, tinh khiết.

Từng cánh hoa trắng muốt như những vì sao nhỏ bé, tỏa ngát hương thơm dịu dàng, len lỏi vào từng giác quan.

Hương hoa lài không chỉ đơn thuần là một mùi hương, mà còn là một bản hòa tấu của đêm khuya, một giai điệu du dương xoa dịu tâm hồn.

Hương hoa lài giúp anh thư thái hơn khiến anh không còn buồn nữa.

"Nếu lúc đó,Sơn không yêu mình thì chắc Sơn cũng không hôn đâu ha" - Anh cố xoa dịu đi tâm hồn tổn thương của mình.

Anh chuyển mắt sang một chú chim đang đậu trên cửa sổ,anh nhìn nó khẽ nói:

"Mày sướng quá chim nhỉ, không bị bắt nhốt suốt ngày cứ bay lượn trên bầu trời rộng lớn muốn yêu ai thì yêu tận hưởng sự tự do.Chẳng như tao cứ suốt ngày phải ở nhà ba tao còn bắt tao lấy vợ nữa"

Anh cứ ngồi tâm sự với con chim nhỏ ấy,trùng hợp thay con chim cũng hót líu lo như đang đáp lại lời của anh.

Thật chẳng may tất cả những lời nói Hào kể Sơn, người Hào thương nhất trên đời đã bị ông Hội vô tình nghe thấy.

Ông sững người khi nghe con mình nói như thế ông không tin vào tai mình ông khẽ nói thầm:

"Hào nó thích Sơn sao?"

__

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 10


12.Mèo con giận rồi!

Trời đã tờ mờ sáng và cậu ba Phong Hào cũng đã thức từ sớm, cậu ngồi trên ghế tay cầm chiếc quạt phe phẩy tay còn phải nâng ly trà nóng từ từ thưởng thức,bỗng có một giọng trầm ấm vang lên:

"Cậu ba,sao cậu thức sớm quá dậy?"

- Sơn nhẹ nhàng bước đến bóp vai cho Hào.

"Tại cậu khó ngủ" - Hào nói với gương mặt khó chịu vì cả đêm qua không ngủ được.

"Cậu nói vậy tức là đêm qua cậu thức khuya lắm hả? làm vậy hại sức khoẻ cậu lắm đấy" - Sơn nhẹ nhàng bóp vai cho Hào nhưng giọng có phần chỉ trích vì anh thức khuya.

Hào uống một ngụm trà rồi nhẹ nhàng đặt ly lên bàn quay nhẹ sang bên phải cất tiếng hỏi:

"Chà,nay biết Sơn quan tâm tui luôn đó đa?"

"Hmm,có đâu bình thường Sơn cũng vậy chớ bộ" - Sơn bĩu môi nói

"Haha, Vậy là Sơn thương tui?"

- Hào cười nhẹ anh nói nửa đùa nửa thật

Dường như đã bị nói trúng tim đen Sơn khựng lại vài giây rồi bỏ tay ra khỏi vai anh, cậu bĩu môi giọng đầy nũng nịu nói:

"Cậu ba kì quá à, không chơi với cậu nữa!"

- Sơn nói rồi quay lưng bước một mạch ra nhà sau.

Hào thấy vậy bật cười nhẹ nghĩ thầm:

"Chết òi,mèo con giận rồi"

Hào nghĩ xong cũng bước vội ra sau,Sơn không biết anh đã ra tới tận đây giọng cậu vừa nũng nịu vừa giận lẫy nói:

"Cậu đúng là kì,mà tại sao cậu lại biết ta? không lẽ cậu...

đọc được suy nghĩ của mình???"

"Rồi tại sao cậu lại cưng chiều mình cho mình ăn quá trời luôn rồi mình mập lên rồi cậu đem mình đi bán lấy tiền??"

Hào đứng sau lưng Sơn nãy giờ bật cười lớn vì Sơn đang vo gạo mà đầu óc cứ trên mây nghĩ từ chuyện này đến truyện khác khiến anh không thể nhịn được cười.

"Ai đó?"

- Sơn quay phắt lại nhìn vừa ngước lên thấy Hào cậu liền đứng dậy cúi đầu chào.

"Nói xấu tui nãy giờ đó hả?"

- Hào giả bộ gằn giọng

"C-có đâu con nói phong long" - Sơn ngập ngừng môi nở một nụ cười sượng và giả tạo khiến ai nhìn qua cũng biết là Sơn đang nói xạo.

"Cái mặt in hai chữ nói xạo kìa!"

- Hào cười nhẹ

"Hì hì,con chỉ nói chơi chơi thuii" - Sơn nói

"Ừm tạm tin"

__

Khoảng tầm 11giờ trưa nhà Hội Đồng Trần đang ngồi trên ghế ngồi nói chuyện rôm rả bỗng có một tiếng gọi từ nhà trước vang lên:

"Trung,Hào ơi ra mở cửa Ngân có này cho hai người nèee"

"Sơn ra mở cửa đi con" - Bà lớn vỗ nhẹ vai Sơn,nhẹ nhàng nói

"Dạ" - Sơn đang quạt cho Hào cũng nhanh chóng đưa sang cho thằng Tèo quạt giúp rồi chạy ra trước mở cửa.

"Cảm ơn Sơn nghen" - Ngân đem cả giỏ xoài vào cho ông bà hội và Trung với Hào

"Chà nay thằng Ngân lớn quá đa,ra dáng người lớn rồi nè" - Ông hội vỗ lưng Ngân vài cái rồi mỉm cười tươi rói nhìn Ngân

"Sao lâu rồi không thấy anh qua nhà em nhỉ?quên em rồi à?"

- Trung cất tiếng nói giọng đầy sự giận lẫy.

"Không có,tại ba anh nhiều việc quá nên anh phải ở nhà phụ"

"Thôi anh Ngân ngồi xuống đi đứng quài mỏi chân"

Hào đứng dậy kéo ghế ra cho Ngân ngồi cạnh Trung cười cười rồi nói:

"Nhìn đẹp đôi quá trời"

"Haha,đẹp thiệt đó đa" - Ông Phước cười lớn nói

Ông khen xong câu này khiến cả nhà đều bất ngờ vì đó giờ ông có vậy đâu?

Ông luôn là người chỉ trích vì Hào ăn nói ẻo lả nhưng hôm nay không những không la mắng mà ông còn nói cười rôm rả.

Có lẽ 6 năm qua đã khiến ông thay đổi chăng?

"Bà làm gì mà đơ ra nhìn tui thế?cả ba đứa nữa?khen có một cậu làm gì quá vậy" - ông khẽ nhíu mày nhưng giọng vẫn đầy sự đùa cợt

"Tại con hơi bất ngờ thôi!"

- Trung lên tiếng.

"Sơn, ngồi xuống đi con đứng mỏi chân lắm ngồi đi bà kêu con Nở gọt xoài cho bây ăn!"

- Bà lớn nhẹ nhàng nói.

"Đúng rồi Sơn ngồi đi" - Hào cũng được nước hùa theo đôi mắt Hào ánh lên sự mong chờ và dịu dàng nhất dành cho Sơn.

"Dạ thôi con-" - Chưa nói được dứt câu Sơn đã bị Hào Chặn họng.

Hào nhíu mày nói với giọng nghiêm nghị:

"Mày từ chối? là mày không nể mặt tao với má tao rồi!"

Sơn nghe thế cũng vội xua tay.Được đà lấn tới Hào kéo ghế lại sát gần mình rồi kéo Sơn ngồi xuống.

"Ngồi đi!tao cho phép" - Giọng Hào đầy uy lực,nói xong Hào còn lấy một miếng xoài đưa cho Sơn.

Sơn nhận lấy Xoài từ tay Hào rồi vội cúi đầu cảm ơn.

"Trung ăn đi" - Ngân đút xoài cho Trung một cách ân cần.

"Thôi,ngại lắm" - Mặt Trung ửng đỏ lên vì ngại Trung không biết cần tìm cái hố ở đâu để chui xuống nữa

Bà Hạ và ông Phước nhìn thế cũng chỉ biết bật cười lớn.

Hôm ấy,Sơn vui lắm Sơn vui vì cảm thấy được trân trọng.

__

Tác giả: Bị quên cặp Ngantrung á=)) mà chương này xàm quá àaa thông kẽm

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 11


13.Hạnh phúc của anh là em

Qua ngày hôm đó Ngân thường xuyên qua nhà Trung hơn,còn anh và cậu đã thân nay lại càng thân.

Đêm khuya tĩnh lặng,cả phủ Trần chìm vào giấc ngủ say.Chỉ còn những tiếng côn trùng kêu ríu rít ngoài vườn.

Trần Phong Hào vẫn chưa ngủ anh tựa đầu vào thành cửa ánh mắt nặng trĩu nhìn những tán mây trôi lững lờ.

Anh cứ nghĩ về cậu mỗi khi nghĩ đến tim anh lại chậm đi một nhịp,anh sợ lắm sợ rằng tình cảm này sẽ không được đáp lại sợ rằng khi nói ra sẽ mất đi tình bạn đẹp đẽ mà hai người đang có.

Suy ngẫm chưa được bao lâu bỗng một chất giọng quen thuộc và trầm ấm ấy lại vang lên:

"Cậu ba,khuya lắm rồi sao chưa ngủ"

Hào giật mình thoát khỏi những đống suy nghĩ tiêu cực kia anh quay lại đôi mắt long lanh nhìn Sơn hình như anh khóc rồi, khóc vì sợ Sơn sẽ cảm thấy kinh tởm mình sợ Sơn lừa dối mình.

"Này sao lại khóc" - Sơn đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi giọt mắt đang lăn dài trên má anh.

Sơn nói tiếp:

"Hào buồn chuyện gì đúng không?Thôi không buồn nữa nhá Để Sơn dắt Hào ra chỗ này chơi"

Chưa kịp để anh đồng ý Sơn đã nhanh tay kéo anh ra chỗ bí mật của Sơn.

Chỗ đó chỉ đơn giản là một gốc đa,thi thoảng lại cho một đàn đom đóm ghé ngang qua.

Ngồi dưới gốc đa, ngắm nhìn những chú đom đóm bay lượn, anh cảm thấy lòng mình thư thái lạ thường.

Những lo âu, muộn phiền dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự bình yên và tĩnh tại.

Cảnh tượng này khiến tôi nhớ đến những câu chuyện cổ tích về những nàng tiên đom đóm, những linh hồn bé nhỏ mang theo ánh sáng hy vọng.

Giữa không gian yên tĩnh ấy có một giọng nói lại vang lên:

"Trăng đêm nay đẹp thật cậu nhỉ?"

"Gió cũng thật dịu dàng Sơn ha?"

Nghe được câu trả lời ấy Sơn cười thầm trong lòng, không hiểu sao mỗi lúc được ngồi cạnh Hào Sơn lại cảm thấy lòng mình an nhiên hơn.

Hào tựa đầu vào vai Sơn giọng run lên khẽ nói:

"Sơn này"

"Dạ?"

- Sơn khẽ nghiên đầu để nghe thấy anh nói rõ hơn

"Nếu như tao nói tao thích con trai mày có cảm thấy tởm tao không?"

Sơn không trả lời vội chỉ hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra nhẹ nhàng hành động ấy khiến tim Hào loạn nhịp lên Hào sợ lắm sợ Sơn ghét Hào.

Nhưng rồi một hồi sau Sơn cũng mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại:

"Tình yêu không phải sự lựa chọn của giới tính mà là sự rung động của trái tim với trái tim"

Hào nghe được câu trả lời ấy trong lòng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết Hào nhìn Sơn nở một nụ cười mãn nguyện.

Sơn nhìn vào đôi môi đỏ mọng ấy của Hào không kìm được mà ôm lấy mặt Hào đặt một nụ hôn lên môi anh.

Dưới tán cây đa cổ thụ, hai chàng trai trao nhau nụ hôn nồng nàn.

Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, những đốm lửa nhỏ li ti của vài con đom đóm chập chờn bay lượn xung quanh, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa huyền ảo.

Cậu với mái tóc đen nhánh, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ôm chặt lấy anh.Anh có mái tóc Nâu trà, ánh mắt thì ấm áp như ánh lửa trại, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự dịu dàng và yêu thương.

Họ chìm đắm trong khoảnh khắc riêng tư, mặc kệ thế giới xung quanh.

Tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng rả rích như bản nhạc nền du dương, tô điểm thêm cho bức tranh tình yêu đầy xúc động.

kết thúc nụ hôn ấy Hào chạm nhẹ lên môi mình mắt có vẻ hơi ngạc nhiên còn Sơn cậu cảm thấy mình hơi quá đà mà mặt thoáng đỏ lên trông thấy.

Sau một khoảng thời gian dài im lặng thì Sơn mới mấp máy môi hỏi:

"Hạnh phúc của cậu là gì?"

"Hạnh phúc của cậu là luôn được ở bên người mình yêu bỏ qua tất cả mọi lời dèm pha mà đến với nhau"

Hào nhìn Sơn ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng, sự dịu dàng ấy chỉ dành riêng cho một mình người anh Thương.

Hào được đà hỏi lại Sơn:

"Vậy hạnh phúc của Sơn là gì?"

Sơn nhẹ nhàng nhìn Hào mỉm cười nói:

"Hạnh phúc của em chính là hạnh phúc của tôi.

Chỉ cần em vui, tôi cũng sẽ mỉm cười hạnh phúc"

Anh chợt khựng lại vài giây vì nghe thấy Sơn kêu mình bằng "Em" trong khi Sơn bé hơn Hào tận hai tuổi.

Nhưng chỉ khựng lại đôi chút Hào lại mỉm cười ngọt ngào.

Ánh mắt họ hướng về cùng một phía, nơi mặt trời đang dần khuất sau những rặng núi xa xa.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, họ cảm nhận được nhịp thở của nhau, nhịp đập của trái tim cùng hòa chung một nhịp.

Dường như, dưới gốc cây đa tiên này, thời gian đã ngừng trôi, chỉ còn lại hai tâm hồn đang cùng nhau trải nghiệm khoảnh khắc bình yên và ấm áp.

Hạnh phúc,chỉ cần như vậy là Hạnh Phúc lắm rồi.

__

Tác giả: có thích kiểu vậy hong=))

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 12


14.Tui chỉ sợ là cậu lên đó phải lòng người khác thôi...

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Những ngày tháng tươi đẹp ấy giữa anh và Sơn cũng phải khép lại.

"Con không đi Sài Gòn đâu!!!"

- Hào khoanh tay,bĩu môi,ngồi lì trên ghế, giọng hờn dỗi mắt rưng rưng lên như sắp khóc.

"Giờ con cũng đã 18 tuổi rồi, cũng phải học đại học chớ!"

- Ông lớn nhìn chằm chằm vào mắt anh gằn giọng nói.

"Nhưng mà ở đây cũng có trường đại học mà, cần gì phải lên Sài Gòn mần chi?"

- Hào phụng phịu phồng má nhìn Bà Hạ với ánh mắt long lanh.

"Thì ba biết nhưng mà không phải trên đó tốt hơn sao?"

- Ông nhẹ giọng xuống nhẹ nhàng nói để anh hiểu.

Bà lớn được đà nói tiếp:

"Con đừng sợ trên đó hỏng ai chơi với con,má có bảo anh hai đi với con cơ mà?"

"đúng rồi đó,em Hào nghe lời ba má đi,em lên trển học chẳng phải sẽ tốt hơn dưới quê sao?"

- Trung tựa lưng vào tường giọng thanh thoát vang lên.

Anh muốn cất tiếng nói nhưng rồi lại thôi,anh hậm hực quay lại bỏ về phòng rồi đóng cửa cái "RẦM"

"Tch...bướng không ai nói nổi mà" - Ông lớn nâng ly trà lên nhấp vài ngụm, giọng nhỏ dần.

__

"Ba má không hiểu mình gì hết á,cứ bắt mình làm những việc mình không thích thôi!"

Hào hậm hực ném gối vào cánh cửa hết gối thì anh lại ném tới guốc gỗ ném 1 chiếc rồi 2 chiếc nhưng chẳng may vừa ném chiếc thứ hai thì Sơn gõ cửa bước vào và chuyện gì đến cũng sẽ đến nguyên chiếc guốc đập thẳng vào gương mặt thanh tú của Sơn vì lực mạnh nên cậu mất đà mà ngã nhào ra sau.

"auuu, cậu ba tính hại con rồi theo con khác hả?"

- Sơn lấy tay xoa nhẹ cái mũi bị chiếc guốc đập vào, giọng pha chút đùa và chút giận dỗi.

"kh-không có,mà Sơn có sao không" - Hào nói xong liền nhanh chóng lại gần cậu đỡ cậu đứng lên.

"Cậu nhìn đi,tại cậu hết đó!"

- Sơn chỉ vào mặt mình nhìn anh nói với giọng giận dỗi.

"Th-thôi thì chi tao xin lỗi nhé?có đau ở đâu không?"

- Hào xuýt xoa xin lỗi Sơn.Dùng hai tay xoa cho cậu đỡ đau.

"Tui thấy em xin lỗi không đủ chân thành rồi đó" - Sơn được đà lấn tới lên giọng với anh.

"Thế xin lỗi sao mới chân thành đây hả?"

- Hào nâng tay Sơn lên xoa xoa mắt nhìn mặt Sơn trông rất tình!.

"Ôm tui đi" - Sơn dang hai tay ra nhìn Hào với ánh mắt long lanh.

"tch, lần này thôi đấy" - Hào mở cửa ngó nghiêng xung quanh thấy không thấy ai nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Rồi anh choàng tay qua ôm lấy Sơn.Được một lúc sau anh như bị hút hồn liền úp mặt vào cổ Sơn nói :

"Tui xin lỗi Sơn"

"Được rồi,tui tha lỗi cho em đó" - Sơn cười nhẹ nhàng đáp.

Cậu cứ tưởng rằng khi nói xin lỗi xong anh sẽ nhanh chóng bỏ ra và mắng anh nhưng không Hào đã ôm chặt giờ lại chặt hơn,bỗng một tiếng thút thít vang lên,có lẽ anh khóc rồi chăng?

"Hào,sao vậy tại sao khóc?"

- Sơn nghe thấy tiếng nấc liền lo lắng hỏi nhưng vẫn chưa dám đẩy anh ra.

Nghe câu hỏi ấy Hào không vội trả lời hay mà ôm lấy Sơn thêm vài phút nữa rồi mới cất tiếng nói :

"Sơn à, nếu mai này Hào có đi đâu rất lâu thì Sơn có đợi Hào không?"

Giọng Hào run lên vì khóc pha chút thất vọng và buồn bã .

"Cậu nói vậy là có ý gì?"

- Sơn buông Hào ra.Cậu nâng mặt Hào lên hỏi

"Ừm,Hào sắp phải lên Sài Gòn học rồi má bảo Hào sắp lên cấp ba rồi phải lên đó học mới đủ điều kiện,Sơn có đợi Hào không?"

- Giọng Hào khàn đi.Anh nắm lấy tay cậu hỏi

"Sơn đợi cậu mà chỉ sợ cậu lên đó rồi cậu phải lòng một cô gái xinh đẹp hơn Sơn, giỏi giang hơn Sơn thôi" - Sơn lấp bấp nói

"Làm gì có chuyện ai đẹp hơn Sơn,Sơn đẹp nhất lòng Hào rồi" - Hào nói với Sơn bằng giọng vui vẻ nhưng tại sao lại rơi nước mắt?

"Lên đó rồi nhớ ăn uống đầy đủ nhe" - Sơn lau nước mắt cho Hào giọng nghẹn lại

"Tui lên đó học rồi có gì tui về tui hỏi cưới Sơn"

"Hào hứa nha" - Sơn mỉm cười nhưng lòng đau nhói cậu không tin rằng sắp phải xa người mình rất thương.

Hào ôm Sơn vào lòng thút thít mãi, được một chút Hào lên nấc lên vì khóc.

"bỏ ngoài tai trăm lời tán tỉnh,vì touo chỉ thấy một mình em xinh"

__

Mấy nay bận quá không ra chương mới được xin lỗi nhìu nèee.

À mà dạo gần đây thời tiết se se lạnh rồi dễ cảm lắm mọi người nhớ giữ sức khỏe nhaa, đừng thức khuya nữa nhớ ngủ đủ giấc,ăn uống đủ bữa nhaa 💗

À mà ví dụ bộ này end mà nó flop í thì toii sẽ lấy cái ý tưởng bộ tiểu thuyết này viết thành truyện chat mọi người yên tâm đi nó sẽ giọng y đúc vậy nếu như mà tiểu thuyết flop chắc toii không viết nữa luôn chứ dành thời gian cho nó nhiều mà flop quá trời

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 13


15.Vì cậu yêu Sơn

Hôm nay là một ngày đặc biệt,ai cũng phải dậy sớm để chuẩn bị tiệc tạm biệt cho cậu hai và cậu ba nhà Họ Trần.

Cậu ba xuất hiện, cả gian phòng như bừng sáng bởi vẻ ngoài lịch lãm và sang trọng.

Trên người cậu là chiếc áo lụa màu xanh ngọc bích, mềm mại như làn nước mùa thu.

Chất lụa óng ả, dưới ánh đèn, từng đường vân tinh tế hiện lên, phản chiếu thứ ánh sáng dịu nhẹ, tôn lên làn da trắng mịn của cậu.

"Chà,nay cậu ba nhà ta đẹp dữ taaa" - Trung nhìn Hào mắt sáng rực lên,quả thật là cậu ba đẹp thiệtttt đó đaa.

"Anhh hai cứ chọc em quài,anh nhìn đi anh có khác gì em đâu" - Hào đánh nhẹ vai Trung mặt đỏ bừng lên vì mắc cỡ.

Cậu hai mặc một chiếc áo lụa trắng mịn, điểm xuyết những hạt ngọc trai nhỏ li ti, lấp lánh dưới ánh đèn.

Tay áo rộng rãi, thướt tha theo từng bước chân cậu, tạo nên vẻ uyển chuyển, tao nhã.

Cậu Hai đội chiếc khăn xếp màu đen tuyền, trên đỉnh gắn một viên ngọc bích sáng trong, càng làm nổi bật vẻ quý phái, quyền quý.

Trung cười hì hì mắt lãng tránh đi nơi khác.

"Hai bây lớn rồi mà cứ chí chóe suốt ngày!"

- Ông Phước cười lớn nhìn hai đứa con của mình sân si nhau, Không lớn nỗi mà!

Hào híp mắt liếc nhìn qua sân một chút không thấy Sơn đâu liền lẻn ra sau tìm.

Vừa nhìn thấy Sơn đang cặm cụi làm việc Hào chạy đến vỗ nhẹ vai cậu hỏi:

"Sơn thấy ta đẹp không?"

Mắt Sơn sáng bừng lên nhìn anh,việc đang làm cũng phải gác lại,ngắm được 1-2 phút Sơn mới hé môi nói:

"C-có cậu đẹp lắm"

Hào cười nhẹ nhìn Sơn:

"Làm nhanh ra đằng trước chơi với cậu"

Nói rồi anh chạy đi luôn để Sơn ở lại lưu luyến vậy đó.

Cũng đã đến giờ tiệc bắt đầu ông Phước bước lên bục phát biểu giống ông trầm ấm cất lên:

"Kính thưa quý vị quan khách, bạn bè thân hữu,

Hôm nay, trong không khí vừa trang trọng, vừa xúc động này, tôi,Hồng Phước xin được nói đôi lời tạm biệt hai đứa con yêu quý của mình, Là Quang Trung và Phong Hào, lên đường vào Sài Gòn tiếp tục con đường học vấn.

Nhìn con lớn lên từng ngày, từ một đứa trẻ bi bô tập nói, chập chững bước đi, đến nay đã trở thành một thanh niên chững chạc, tôi không khỏi bồi hồi xúc động.

Những kỷ niệm về con, những khoảnh khắc vui buồn, những lần con vấp ngã rồi tự mình đứng lên, sẽ mãi là những ký ức đẹp đẽ trong cuộc đời tôi.

...

Cuối cùng, tôi xin chúc hai con lên đường bình an, học hành tấn tới và sớm ngày trở về mang theo những thành quả tốt đẹp.

Xin trân trọng cảm ơn quý vị!"

Sau khi phát biểu xong tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên,mọi người xung quanh cùng bắt đầu nhập tiệc.

Các gia nhân trong nhà tất bật chạy đôn chạy đáo để rót rượu,bưng đồ ăn cho khách,ai cũng bận bù đầu bù cổ.

...

Sau một khoảng thời gian dài bận bù đầu bù cổ,Sơn mới được ngồi nghỉ một tí,vừa ngồi xuống ghế chưa được bao lâu thì có một vị khách nữ ,có vẻ đã ngà ngà say gọi cậu lại:

"Cậu bé~ lại rót rượu cho ta với được không ~?"

Cậu do dự một chút cũng nhẹ nhàng cầm bình rượu lại gần rót cho cổ.Chỉ cười nhẹ nói khẽ:

"Nhìn em đẹp quá,cho hỏi đã có người thương chưa nhỉ?"

Mọi người xung quanh cũng cười lớn,coi bộ Vị tiểu thư đây đã chấm Sơn rồi.

Cậu nhíu mày,mặt lộ rõ vẻ khó chịu chỉ cúi đầu nhẹ rồi quay đầu bước vào trong, vừa quay lưng vào đã bị Cô tiểu thư kia nắm chặt lấy cổ tay cậu.

"Uống với ta chút nhé~?"

Bị cô giữ chặt cậu giật mình muốn gỡ tay cô ra nhưng không thể cô nắm quá chặt rồi.Mọi người xung quanh nhìn cậu sợ sệt thì cười cợt đủ điều,có người còn bảo:

"Được Tiểu thư Phạm để ý mà không biết hưởng,đúng là có số mà không biết Hưởng!"

Cô tiểu thư kia nghe vậy hếch mặt lên nở nụ cười tươi rói nhìn cậu.

Được một khoảng thời gian sau tay cậu đã bị cô nắm chặt đến tái mét, chưa kịp phản ứng đã có một chất giọng quen thuộc vang lên:

"Buông ra!"

"Cậu ba!?"

"Tôi nói là cô buông ra,bộ không hiểu tiếng người à?"

- Hào gằn giọng nhướn mày nói

"Chà,coi bộ cậu ba đây quý cậu bé này à~" - cô tiểu thư kia nói,nhìn anh với ánh mắt kì thị,Nam không ra nam nữ không ra nữ.

Anh đặt nhẹ ly rượu xuống bàn nhưng từng chữ anh nói ra đều áp lực và nặng nề:

"Người của tôi, không có sự cho phép ai dám đụng?"

Không khí bỗng chốc căng lên cậu nhìn anh giận như vậy chỉ dám cúi đầu,sao một khoảng thời gian im lặng anh nói tiếp:

"Nếu còn tiếp diễn, thì đừng trách sao tôi thất lễ!"

Anh không nói không rằng nắm tay cậu kéo thẳng vào nhà,Cô tiểu thư cũng bị anh chọc cho tức điên lên,quả thật cậu ba không hiền như mọi người nghĩ.

"

Sau này, không được lại gần cô ta nữa biết không?"

"Dạ.."

Anh nhẹ nhàng xoa tay cho cậu xuýt xoa nói:

"Ả ta nắm tay Sơn đỏ lên hết rồi"

"Cậu lo cho Sơn hả?"

- Sơn nghiên đầu nhìn anh với ánh mắt mong đợi.

"Ừm"

Cậu thoáng ngạc nhiên không biết vì sao anh lại lo cho cậu

"tại sao?"

"Vì Cậu yêu Sơn"

___

16.4 năm thôi Sơn đợi được!

Sáng hôm sau,khi Trung và Hào chuẩn bị lên đường,Ngân đi theo Trung đến tận bến xe nhìn hai người hạnh phúc lắm.Hào thấy thế cảm thấy hơi chạnh lòng,cứ tưởng rằng người ấy sẽ không tới nhưng mà...

"Cậu Hào" - Sơn chạy đến chỗ Hào,nắm lấy tay anh giọng khẽ run lên

Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho Sơn mỉm cười hỏi:

"Hửm?sao lại khóc nữa rồi"

"Sơn sợ Hào đi lâu quá rồi quên Sơn luôn..."

- Mặt cậu tối sầm xuống,những giọt nước mắt như những viên pha lê mà rơi xuống đất lã chã.

"Thôi nào không khóc nữa nhé?Hào đi sẽ gửi thư về cho Sơn mà không quên Sơn đâu,4 Năm sẽ nhanh thôi mà" - Hào lau nước mắt cho Sơn nghiên đầu giọng nhẹ nhàng nói khẽ.

Sơn cười nhẹ lấy từ trong túi ra một chiếc lược được làm bằng gỗ có khắc tên -Trần Phong Hào- nhẹ nhàng dúi vào tay anh.

"Hửm?"

"Cậu học tốt nhé"

Hào nhìn chiếc lược trong tay mà lòng ấm áp lạ thường,Anh nhìn cậu ánh mắt bỗng chốc chở nên dịu dàng.Nhìn Hào đứng đờ ra đó Sơn ôm chầm lấy Hào nói khẽ:

"Sơn yêu em"

___

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 14


17.Sài Gòn, giấc mơ và những ngã rẽ

"E hèm,nè hai người tình tứ xong chưa?"

- Trung hắn giọng quay sang nhìn Cậu và Anh với vẻ mặt ngao ngán.

"Nhìn hai nhỏ hạnh phúc quá trời ha,Trung?"

- Ngân cười rồi chỉnh tóc cho Trung một cách ân cần.Hai người cũng y chang có khác gì đâu mà nói!

"Hai anh khác gì em đâu mà nói" - Sơn nó cười hì hì, quả thật anh em nhà này không có gì là không giống ha?

Một lúc sau,xe cũng đã tới Trung đã nhanh chóng lên xe từ trước chỉ còn Hào đứng bên cạnh chiếc xe khách màu bạc, hành lý đã được xếp gọn gàng vào khoang.

Gương mặt cậu thoáng nét buồn, đôi mắt đượm chút ưu tư khi nhìn Hào.

Hôm nay là ngày Hào lên Sài Gòn nhập học, bắt đầu một chương mới của cuộc đời mình.

Hào đứng đối diện Sơn, tay nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của người yêu.

Nắng sớm mai chiếu xuống, làm nổi bật lên làn da trắng mịn của Hào và mái tóc nâu hạt dẻ được cắt tỉa gọn gàng.

Hào mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans, trông cậu vừa thư sinh vừa có chút chững chạc.

"Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, Hào."

Sơn nói, giọng trầm ấm.

"Lên Sài Gòn nhớ gửi thư về cho Sơn nhé."

Hào gật đầu, cố gắng nở một nụ cười: "Tui biết rồi.

Sơn cũng vậy nhé"

Tiếng còi xe vang lên, nhắc nhở giờ khởi hành đã đến.

Hào hít một hơi thật sâu, buông tay Sơn và bước lên xe.

Cậu tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.Sơn đứng đó, nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng.

Khi xe lăn bánh, Hào nhìn thấy Sơn vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, bóng dáng nhỏ bé giữa dòng người tấp nập.Anh biết, quãng đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng tình yêu của Sơn sẽ là động lực để cậu vượt qua tất cả.

___

18.Ngày không em

Bốn năm, nghe thì ngắn ngủi, nhưng với Sơn, đó là cả một quãng đời đằng đẵng.

Khi người ấy rời đi, cuộc sống của hắn bỗng chốc trở nên trống rỗng, thiếu vắng một nhịp điệu quen thuộc.

Mỗi sáng thức dậy, hắn không còn thấy bóng dáng người ấy bên cạnh, không còn nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng.

Hào không còn ở đây để cùng hắn đi dạo mỗi tối, để chí chóe với nhau mỗi ngày,hay để đi hội cùng với Ngân và Trung.

Nhớ lắm,nhớ những buổi chiều đi dạo cùng nhau, nhớ những vòng tay ấm áp mỗi khi đông về.

Nhớ những nụ hôn vội vàng trước kia.

Nhớ giọng nói ngọt ngào của Hào.

___

"Sơn,đi chơi không? chiều làng mở hội đấy" - Ngân thấy Sơn thất thần cả buổi cũng vui vẻ chạy lại rủ người bạn của mình đi chơi để noá bớt buồn.

"thôi không đi đâu" - Sơn quơ quơ tay mặt lờ đờ nhìn xa xăm

"Gì vậy,nhớ Hào à?"

Sơn nghe câu hỏi của Ngân cũng khựng lại đôi chút.Người gì đâu mà lần nào nói chuyện cùng bị nói trúng tim đen!

"hì hì,nhớ thì nói" - Ngân cười hì hì vỗ vai Sơn.

Sơn lườm nhẹ Ngân một cái rồi cầm chiếc dép đứng dậy hét lớn - "Anh có gan thì đi luôn nha quay về là em đập anh đấy!!!"

Ngân vừa chạy vừa cười,nói chứ thằng Sơn nói chuyện dễ hiểu thấy mồ.Nói vài câu thôi cũng đủ hiểu nó nghĩ gì rồi.

___

Tuần nào Hào cũng đều đặn gửi thư về cho gia đình, nói gửi cho gia đình vậy thôi chứ 10 lá thư là hết 9 lá gửi cho Nguyễn Thái Sơn rồi!.Sơn nhận được thư của Hào thì đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.Mỗi lần đọc là vừa đọc vừa cười, người gì đâu mà vô tri hết sức!

Hào kể về những chuyện xảy ra hằng ngày một cách lan man, không đầu không cuối.

Hào đột nhiên hỏi những câu hỏi kỳ lạ, ví dụ như "Sơn có nghĩ con mèo hiểu tiếng người không?" hoặc

"Hôm nay tui ăn cơm với thịt bò Sơn có thấy ghen tị không?"

Hào còn kể những giấc mơ kỳ quặc của mình, và cố gắng giải thích ý nghĩa của chúng một cách hài hước.

Hào gửi những lời nhắn nhủ kì lạ ví dụ như: " Sơn nhớ ăn cơm đúng giờ, đừng để con sâu trong bụng nó đói".

Hào luôn kết thúc bức thư bằng một lời nhắn nhủ ngọt ngào, nhưng vẫn kèm theo một câu nói "vô tri" khiến Sơn phải bật cười.

Tóm lại, bức thư của Hào là một tập hợp những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn, được diễn đạt một cách hài hước và "không giống ai".

Nó thể hiện sự nhớ nhung, tình cảm chân thành, và cả sự "tưng tửng" đáng yêu của Hào.

Mỗi lần đọc xong những bức thư vô cùng "Tửng Tửng" ấy thì Sơn luôn gấp gọn và để vào hộp, để khi nào nhớ lại lấy ra đọc.Buồn thì lấy ra đọc cho vui, rảnh cũng đọc nói chung làm gì cũng đọc!

Không biết đọc nhiều vậy để làm chi nhưng Sơn cảm thấy vậy đỡ nhớ thôi chứ không gì.

Bốn năm sẽ nhanh thôi mà!

Bốn năm, nhanh như chó chạy ngoài đồng có gì đâu,ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy mình già đi một chút.

___

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 15


19.Ngày không em _ phần 2

Bốn năm, Sơn học cách sống chung với nỗi nhớ.

Mỗi ngày, Sơn đều cố gắng tìm kiếm những niềm vui nhỏ bé, để lấp đầy khoảng trống mà Hào để Sơn học cách tự chăm sóc bản thân, học cách đối mặt với sự cô đơn.

Nhưng dù cố gắng đến đâu, Sơn vẫn không thể nào quên được nụ cười rạng rỡ của Hào, giọng nói ấm áp của Hào và những kỷ niệm đẹp đẽ của hai đứa.

Từ khi Hào rời đi, không còn ai bảo vệ cậu,mọi khó khắn và cô đơn cậu cũng phải tự mình vượt qua.Trong nhà Trần những kẻ ghét cậu cũng không ít vì trước đó cậu được anh ưu ái và yêu thương.

Con Nở,Trong khi cậu Ba vắng nhà, Nở nắm giữ quyền lực tuyệt đối, biến dinh thự thành một nhà tù đối với những người hầu.

Ả ta thích thú hành hạ họ, đặc biệt là Sơn,Nở bắt Sơn làm việc quá sức, thường xuyên la mắng và thậm chí đánh đập cậu.

Những người hầu khác sợ hãi, không dám can thiệp, chứng kiến Sơn chịu đựng sự ngược đãi một cách âm thầm.

Nở không ngần ngại sai khiến Sơn làm những công việc nặng nhọc, thậm chí là những việc mà cô ta không hề muốn làm.

Mỗi khi có điều gì không vừa ý, Nở lại trút giận lên cậu bằng những lời lẽ cay độc và những trận đòn roi tàn nhẫn.

Ông Phước và Bà Hạ cũng không thường xuyên ở nhà vì vậy nên con Nở được nước lấn tới.Nó biết,cô Út họ Trịnh được đính hôn với Hào,Vì thế nó lạm quyền của cô mà ra sức làm khó cậu.

Trịnh Trần Thiên Kim, tiểu thư lá ngọc cành vàng của dòng họ Trịnh danh giá, mang vẻ đẹp đài các, khuynh quốc khuynh thành.

Nàng sở hữu nhan sắc "chim sa cá lặn", làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt đen láy tựa hồ thu ba, ẩn chứa nét thông minh, sắc sảo.

Nàng có dáng người thon thả, uyển chuyển, mỗi bước đi đều toát lên vẻ thanh tao, kiêu sa.

Cô là vị hôn thê của Cậu ba,trong làng thường nói cậu và cô là một cặp đôi trai tài gái sắc nhưng điều đó cũng không ít nhiều khiến anh và cậu khó chịu.

Những điều Sơn phải chịu khi Hào vắng nhà, không khác gì địa ngục cả.

Cậu chỉ muốn viết vào thư hết tâm tư của mình, nhưng Hào đang sống rất tốt và cả một ước mơ của anh nữa Cậu không muốn làm phiền.

chỉ là...

đôi khi cậu cũng tự hỏi, liệu nếu có Hào ở đây, cậu có thể tìm thấy được sự bình yên và hạnh phúc mà cậu hằng mong ước?

20.Khó khăn

"Bà ơi,Mợ ba đến chơi" - Thằng Tý vừa chạy ra mở cửa cho cô vừa hét lên cho Bà nội của Hào biết.

"Gì,nhỏ đó lại qua à?"

- Bà Hạ quay sang nhìn chồng nói nhỏ.

"Ừm,lại qua đúng không biết điều, không hiểu sao má lại đính hôn cổ với thằng Hào nhà mình, nhìn là biết không ra gì" - ông Phước hừ lạnh liếc nhẹ cô một cái tay cầm lấy tách trà mà nhấp vài ngụm.

"Cháu chào bà nội" - Cô nhẹ nhàng bước vào nhà, nhìn thấy bà đang ngồi trên ghế thì liền chạ đến chào hỏi.

"Thiên Kim đó hả con?,dạo này nhìn bây mau lớn dữ đa" - Bà nội chạm nhẹ vào gương mặt thanh tú của cô mà khen lấy khen để.

Quả thật, là cô út họ Trịnh đẹp thiệt.

"Mợ ba mới qua" - Con Nở chạy ra với gương mặt hớn hở khi thấy cô.

"Ừm,mà bàaa ơi" - Cô trả lời con Nở xong liền quay qua với chất giọng không thể nào dẹo hơn mà kêu bà.

"Hửm có chuyện gì không"

"Con nghĩ là nhà mình có vài người không thích con bà ạ" - Cô thút thít tay cầm lấy tá áo mà xe xe tỏ ra vẻ đáng thương.

"Sao con lại nghĩ vậy?Nhà này ai không ưa con thì đứng ra nói cho bà biết" - Bà nội vừa nói vừa ôm cô vào lòng tỏ ra vẻ cưng chiều cô.

Bà Hạ không nói gì mà khều nhẹ ông Phước,ông cũng ngầm hiểu được ý bà mà đưa bà vào trong.Ông còn không quên quay đầu lại lườm nhẹ cô Kim một cái rồi quay lưng bước vào trong.

"Bà ơi tự nhiên con muốn ngâm chân bà ạ"

"Thằng Sơn đâu mau lấy nước ấm ngâm chân cho mợ bây mau lên"

Sơn nghe thế cũng cắn răng đi pha nước ấm để ngâm chân cho cô.

Vừa đặt chân cô vào chậu cô liền lấy chân đá văng thau nước ấm vào người Sơn.

Cô hừ lạnh chừng mắt lên nhìn cậu,cô hét toán lên:

"Ngươi chỉ là một kẻ hầu dơ bẩn,tôi kêu ngươi pha nước cho tôi ngâm chân là phước đức ba đời của nhà ngươi rồi, vậy mà ngươi lại dám pha nước rửa chân nóng đến vậy?Định khiến ta chết à?"

Tiếng hét của cô làm cho các gia nhân trong nhà,ông bà Hội Đồng và bà Nội giật mình.

Họ nhanh chóng chạy ra xem tình hình, thì thấy cậu đang quỳ dưới chân cô người ướt sũng.

"Chuyện gì vậy?"

- Bà nội lên tiếng.

"bẩm bà, thằng Sơn pha nước ngâm chân cho Mợ mà nước nóng quá khiến mợ bị phỏng ạ" - Con Nở nó lanh chanh kể lại đã thế còn thêm mắm thêm muối vào câu chuyện.

"Một kẻ thấp hèn như mày mà dám làm như vậy?

Người đâu đánh nó 50 roi cho bà!"

- Bà nội chỉ thẳng mặt Sơn,mặt hầm hầm nhìn cậu.

Vừa dứt lời, thằng Sửu túm lấy tóc Sơn, lôi xềnh xệch xuống ra sân nơi có sẵn chiếc roi mây.

Chát!

Không gian tĩnh mịch bỗng bị xé toạc bởi những tiếng roi quất xuống lưng đầy ghê rợn.

Chát!Chát!Chát!

Tiếng roi da rít lên trong không khí, rồi giáng xuống lưng trần, tạo nên những âm thanh khô khốc, nặng nề.

Mỗi nhát roi quất xuống, da thịt lại giật nảy lên, cậu rùng mình trong đau đớn.

Dù đau nhưng cậu vẫn không dám kêu rên chỉ cắn vào môi đến chảy máu.

Các gia nhân bên cạnh chẳng dám lên tiếng can ngăn vì sợ bị liên lụy.

Bà Hai nhìn Sơn mà lòng đau nhói, muốn can ngăn nhưng chẳng dám lên tiếng.

Bà Hạ bên cạnh cũng vậy, nhưng đó là lệnh của má chồng,bà không dám cãi.

Chiếc roi từ trắng ngà chuyển sang đỏ sẫm thằng Sửu cũng đã dần thấm mệt tay nó từ từ nhẹ lại.

Rồi đánh một cái mạnh để kết thúc trận đòn.

Nó vừa dứt, trời cũng bắt đầu mưa tầm tã Có lẽ, ông trời đã thấu hiểu nỗi lòng của cậu, đã nhìn thấy những bất công mà cậu phải gánh chịu.

Những giọt mưa rơi, không chỉ là nước mắt của trời xanh, mà còn là sự đồng cảm, là lời an ủi dành cho một số phận nghèo khổ.

Mưa ơi, hãy cuốn trôi đi những đau thương, hãy mang đến cho cậu một chút hy vọng, một chút bình yên.

Sau trận đòn, Sơn nằm co ro trên nền nhà lạnh lẽo, thân thể bầm tím, lòng mang đầy uất hận.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao, hòa lẫn với những giọt mưa lạnh lẽo bên ngoài khung cửa sổ.

Lúc này,Sơn chỉ mong...Hào có mặt!

___

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 16


21.Lá Thư Cuối Cùng

Thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.Mới đó mà đã gần Bốn năm kể từ ngày anh đi.

Sơn vẫn ở đó,vẫn ở lại nơi không khác gì địa ngục ấy,có lần Sơn còn xém chết dưới những trận đòn roi của Cô Kim, những lời gièm pha từ con Nở.

Cứ nghĩ rằng những điều đó sẽ làm Sơn nản chí mà bỏ đi.Nhưng không!

Sơn chưa được thấy mặt Hào mà?

Chưa được ôm Hào, Chưa được nói lời yêu với Hào.Thì mắc gì phải đi!

Tình yêu của Sơn dành cho Hào như ngọn lửa âm ỉ cháy.Chẳng thể nào dập tắt được nó,cho dù có phong ba bão táp thì Sơn vẫn bảo vệ Hào mà thôi!

Trong ngần ấy năm,Hào vẫn gửi thư về đều đặn thư nào cũng dài ơi là dài.Nhưng bỗng một ngày,cậu không thấy anh gửi thư nữa.Trong lòng cậu cứ thấp thỏm lo âu không biết có giận dỗi gì không.Học đâu ra cái kiểu giận là im lặng đấy!

Ngày nào,Sơn cũng đến bưu điện của làng hỏi xem có thư nào được gửi về không.Nhưng lần nào cũng thế Câu trả lời vẫn là:

"không"

Lòng Sơn đau nhói không biết Hào có còn nhớ Sơn hay không.Hay là đang bận yêu thương một người khác xinh hơn,ngoan hơn, giỏi hơn.Haizzz đúng là lòng người.

"Vậy mà,hồi đó có người nói yêu mình thương mình vậy mà giờ một lá thư cũng không gửi,mày ngu quá Sơn ạ,đợi người ta chi rồi khổ vậy nè" - Cậu ngồi trong góc phòng vò đầu bứt tóc nước mắt rơi lã chã.Nhớ người ta dữ lắm rồiiii.

"Sơn ơiiii" - Ngân ngoài của hét to tên của cậu.

"Hả,Sơn ra liềnnnn" - Sơn chạy nhanh ra phía cổng mở cửa cho Ngân.

Cậu vừa mở Ngân đã vồ lấy cậu nhảy cẩn lên.

Mãi một lúc sau mới bình thường được, thấy Ngân như vậy Sơn chỉ cười thầm,đưa Ngân vào trong Sơn rót miếng nước cho Ngân uống chắc nãy giờ hét cũng khô họng rồi,Sơn nhẹ giọng hỏi:

"sao có chuyện gì?"

Ngân hóp một ngụm nước rồi lấy trong túi một lá thư.

"Lá thư này là Trung gửi, nhưng mà có liên quan đến Hào" - Ngân nói chậm rãi rồi bày ra cái mặt nguy hiểm cho Sơn sợ thôi chứ không gì

"SAO?HÀO BỊ GÌ?"

- Sơn giật mình tay đập mạnh xuống bàn hét vào mặt Ngân hỏi.

"ấy ấy từ từ,đã làm gì đâu mà gấp" - Ngân lấy tay ra chắn trước ngực, rồi vội vàng mở lá thư ra.

Nội dung lá thư là:

"Cuối tuần em với Hào về"

Sơn nhìn từng dòng chữ trên bức thư mà không tin vào mắt mình.Liền hỏi lại Ngân:

"Bộ anh giỡn hả"

"Có rảnh đâu mà giỡn"

"Anh tán em một cái đi thử xem em có mơ không?"

"Là em kêu nha, không Khóc á"

Vừa dứt lời Ngân vung tay lên tán một cái đau điếng vào gương mặt thanh tú của Sơn.

"Vậy là không phải mơ rồi" - Vừa nói Sơn vừa loạng choạng vì cái tán vừa nãy.

Lúc này đầu óc Sơn bối rối vừa cái tát hồi nãy thêm nội dung bên trong lá thư khiến Sơn mắc kẹt trong đống suy nghĩ đó.

Cậu cứ ngơ ngơ như con bò đội nón nhìn mắc cười cực.

"Ê!quỷ khùng!"

Vừa dứt lời Thái Sơn ngước mắt lên nhìn Ngân tay thì cầm chiếc dép.

"Ê thôi anh về trước" - nói xong Ngân chuồng đi luôn trước khi chiếc dép bay thẳng vào đầu Ngân.

"Anh đứng lại đó" - Sơn nói xong phang thẳng chiếc dép còn lại vô đầu Ngân.

22.Ngày Trở Về

Sương sớm mùa thu giăng mắc trên những cành cây khẳng khiu, tạo nên một màn sương mờ ảo, huyền hoặc.

Cái lạnh se sắt của buổi sớm mai luồn qua từng thớ vải mỏng, khiến người ta phải rùng mình.

Cậu đã thức từ sớm,đứng trên thềm chờ anh về, Chẳng biết vì sao nhưng trong lòng cậu bây giờ đầy sự rộn ràng,háo hức trông ngóng từng phút giây.

Cậu chờ anh mà đứng ngồi không yên,tay thì cầm chổi quét sân mà lâu lâu lại ngước mắt lên nhìn một lần.

Mãi một hồi lâu sau,có một giọng nói quen thuộc lại vang lên:

"Ba má ơi con dìa rồii nèe"

"Thằng Trung hả bây?"

- Bà Hạ nghe tiếng con trai cưng gọi cũng lật đật chạy ra xem.

Ông lớn bước ra nhìn một lượt quanh sân không thấy Hào liền hỏi:

"Em đâu con?Hào nó không về à"

Sơn đứng từ xa nghe thấy Hào không về,mặt liền xụ xuống, nhưng buồn không được bao lâu thì có một chất giọng nhẹ nhàng trầm ấm cất lên:

"Dạ,con đâyyy,ba má có nhớ con không?"

"Cậu hai,cậu ba mới về" - Con Nở chạy ra cúi đầu chào hai người.Mặt nó hớn hở khi thấy những phần quà được Trung Và Hào mua tặng mọi người.

Hào từ trong xe bước ra dang rộng hai tay đáp lại cái ôm từ bà nội.

"Chu choa,lớn lên nhìn đẹp dữ đa!"

- Bà nội hun lấy hun để cái má hồng hào phúng phính của anh, miệng khen không ngớt.

"Bà nộiii!Sao bà hông hun con,bà hỏng thương conn hảaa?"

- Trung chống nạnh nhìn bà,bĩu môi nói.

"Chèn đét ơi!Giờ bà mới thấy con cho bà xin lỗi Trung nghe" - lời vừa dứt bà quay sang ôm gọn Trung vào lòng thơm nhẹ lên mái tóc đen nhánh của Trung.

"Thằng Trung nó lớn hơn Hào 1 tuổi mà cứ như con nít ấy!"

- Ông lớn cuời khà khà vỗ vai Trung rồi nói.

Từ này đến giờ,Hào im lặng không nói lời nào mắt nhìn giáo giác quanh sân như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.

Nhìn mãi vẫn không thấy bóng hình quen thuộc ấy Hào khẽ nhíu mày.Lòng có chút thất vọng.

Còn Thái Sơn bên này đang cặm cụi nấu cơm,trong lòng cậu cũng có chút khó nói vì cậu nghĩ rằng anh quên lời hứa năm xưa rồi!

"Hào!mần gì mà cái mặt chù ù xuống vậy con?"

- Bà lớn vỗ nhẹ vai Hào mắt lo lắng nhìn anh.

"Dạ, không có gì đâu má" - anh cười nhẹ xua tay.

"Ừm, không có gì thì ra sau với anh hai đi con"

"Dạ" - anh nhìn quanh sân một lần nữa rồi mới bước vào nhà.Buồn thiệt nãy giờ không thấy người ta đâu chắc người ta quên mình òiii.

Anh ngồi trên ghế tay chống cằm mắt dán chặt vào cuốn sách trên tay,tuy là cuốn sách yêu thích của mình như Hào đọc không thể vui nổi.Chắc đang thiếu hơi người ta ấy mà!

Khi nỗi nhớ Sơn dâng trào thì đột nhiên một tiếng nói nhẹ nhàng quen thuộc vang lên từ phía sau:

"Cậu ba mới về"

Vừa nghe xong Hào quay phắt người lại,mắt đỏ hoe nhìn Sơn.

"Sao lại khóc nữa rồi?"

- Sơn dùng tay lau nhẹ giọt nước mắt trên má Hào, nghiên đầu nhìn anh khoé môi bất giác cong lên.

"Hức...Hào.. tưởng Sơn bỏ Hào" - Lời vừa dứt Hào ôm chầm lấy Sơn mà nước mắt tuôn trào.Biết tuổi thân lắm không hả?

"Thôi thương thương nè không khóc nữa" - Sơn xoa xoa lưng Hào giọng ngọt ngào như rót mật vào tai, cậu dỗ anh vậy đó hỏi sao anh không đổ cho được.

Bà Hạ đứng gần đó mà cười thầm:

"Nhìn hai nó dễ thương hen mình"

Ông Phước nghe vợ kêu cũng quay qua nhìn, nhìn thấy cảnh tượng đó lòng ông bỗng ấm áp lạ thường, giọng ông trầm ấm vang lên:

"Cũng mừng cho nó cuối cùng rồi nó cũng tìm được người thương"

Nghe xong câu đó,bà Hạ thoáng sững người quay sang nhìn chồng mình, trời ai nhập ổng vậy?

Bà bất ngờ liền vô thức hỏi ông:

"Mình không ngăn cản hả?"

Ông mỉm cười nhẹ rồi quay sang nhìn vợ mình ánh mắt bỗng dịu dàng trở lại,ông đáp:

"Miễn là con hạnh phúc, chúng ta sẽ luôn ở bên con.

Tình yêu không phân biệt giới tính, chỉ cần hai con yêu thương nhau thật lòng thì không việc gì phải ngăn cản cả, Mình à!"

Bà Hạ cười nhẹ:

"Cuối cùng ông cũng hiểu rồi"

___

Hạnh phúc của con là điều quan trọng nhất đối với chúng ta.

Miễn là con hạnh phúc, chúng ta sẽ luôn ở bên cạnh con.

-End-
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 17


23.Bữa tiệc gia đình

Ngày hôm nay là một ngày rất quan trọng đối với Hào Và Trung,nó là ngày tiệc ăn mừng cậu hai và cậu ba trở về và cũng là tiệc trưởng thành của anh.

Mọi người trong nhà bận tối mặt tối mày,nó cứ y như cái ngày mà Trung và Hào lên Sài Gòn vậy.Nhưng lần này vui hơn lần trước không còn xa cách nhau nữa.

Tuy mệt nhưng mà vui.

Hào và Trung cũng thức từ Sớm để chuẩn bị, thương hết sức.

Hào mặc một chiếc áo trăng tinh khôi, từng đường chỉ trên chiếc áo được người thợ may tỉ mỉ còn điểm xuyết vài hột Ngọc Trai óng ánh.

Còn Trung,anh khoác lên người bộ đồ lụa được dệt bằng loại vải tốt nhất, bộ đồ ấy có màu xanh ngọc làm toát lên vẻ quý phái và thanh lịch của Cậu hai.

Hai người đã xinh, giờ lại càng xinh hơn nữa,quả thật là con của Ông Phước bà Hạ mà,ba má đẹp thì con cũng phải đẹp!

Nhưng lần này Trung và Hào xin ba làm tiệc nhỏ thôi, để Trung và Hào ăn uống cùng bạn bè thế là vui lắm rồi.

Bạn bè của hai người cũng lần lượt bước đến, lễ phép chào hỏi ông bà.

"Con chào Bác" - Nhỏ An con Trưởng làng nhanh nhẹn chạy tới, chạy đến cúi người chào Ông bà.

Theo đó là thằng Hùng con của phó trưởng,nó cứ suốt ngày lẽo đẽo theo nhỏ An,nó cũng lẽ phép chào rồi chạy theo Ăn về bàn ngồi.

Sau đó nữa là Hoàng Hùng và Hải Đăng,Đăng Dương và Thanh Pháp,Anh Tú và Trường Sinh,Phú Quí và Ngọc,Quang Anh và Đức Duy, Trung Thành và Đức Phúc,Kim Long và Anh Quân, Thượng Long và Bảo Khang trong đám bạn của Hào và Trung ai ai cũng là con của người có chức lớn trong làng nói chung là cũng một chính một mười với Trung Và Hào

Và cuối cùng là anh chàng đẹp trai của Cậu Hai Quang Trung Tháiii Ngânnn.

Mọi người, bước vào ai ai cũng đẹp đẽ xinh xắn,lễ phép chào ông bà rồi lại quay về chỗ ngồi.Hào từ trong buồng bước ra một cách từ tốn rồi ngồi lên ghế rất chi là quý phái.

"Trời ơi,em đợi anh nãy giờ đó Ngânn à" - Trung vồ lấy người Ngân,hai người ôm nhau thắm thiết,dễ thương hết sức.

Cô Kim cũng từ tốn kéo ghế ngồi cạnh Hào,Cô ôm tay Hào rồi dụi mặt vào tay anh nữa,anh chỉ nhìn cô bằng một ánh mắt chán ghét rồi đẩy đầu cô ra,ai ai ở đó cũng ngạc nhiên ai đời lại đẩy đầu vợ sắp cưới của mình chứ?

Nhỏ An thấy thế cũng nhanh nhẹn hỏi:

"Ủa không phải Hào với Kim đang yêu nhau à?"

"Ừ đúng r-"

Cô vừa mở miệng đã bị anh chặng họng:

"Ai nói?"

Thấy anh căng như vậy thằng Hùng bên cạnh đẩy nhẹ vai An khiến nó im thin thít.

Món ngon lần lượt được đặt trên bàn,món nào cũng ngon cũng hấp dẫn, Có một dáng người đang nhanh nhẹn bưng đồ ăn lên không ai khác là Sơn.Vừa đặt món thịt xuống bàn Sơn liền bị Hào níu tay lại,Hào nhìn lên:

"Sơn, ở lại ăn với cậu"

"Dạ?"

- Sơn ngạc nhiên,nhìn xung quanh rồi lại nhìn cậu,không tin vào tai mình.

Hoàng Hùng bên cạnh khều khều mọi người rồi cười mỉm,nhìn là biết hai người có gì gì đó với nhau rồi.

Cô Kim bên cạnh Hào liền lay tay anh, nũng nịu nói:

"Cậu, nguyên cả bàn này ai ai cũng là người có chức vụ lớn lao trong làng, tự dưng cho một con người ở ngôi chung mâm chi vậy ạ?"

"Cô nín,tôi cho phép cô nói chưa?"

Cô Kim nghe thế cũng giận dỗi buông tay anh ra.

Hào nhè nhẹ kéo ghế bên cạnh mình cho Sơn ngồi xuống, nhưng Thái Sơn vẫn còn e dè lắm cậu liếc mắt nhìn qua Ông Phước và Bà Hạ thấy ông bà gật đầu Sơn cũng từ từ ngồi xuống ghế.

"Sơn,ăn cái này đi" - Hào gắp lấy miếng thịt bò mọng nước,vào chén cho Sơn.

"Cái này là,món gì vậy ạ?"

"Cái đó là thịt bò được du nhập từ Phương Tây được gọi là bít tết" - Hào định mở miệng thì bị nhỉ An chặng họng, ủa ai mượn vậy An ơi^^

"An!"

"Hì hì"

Cô Kim bên cạnh nhìn Sơn một cái,mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ:

"Đúng là nhà quê mãi là nhà quê, không có ăn có học sao mà biết được những thứ sang trọng như này"

Mọi người,nghe xong câu đó liền quay người sang nhìn cô,ai cũng chỉ nhìn và không nói gì bỗng nhiên có một chất giọng đầy sự cợt nhã vang lên:

"Đẹp gái mà khùng!"

Và không ai khác là Đức Phúc.

Trên tay Phúc đang cầm một cái đùi gà ăn từng miếng một cách nhẹ nhàng từ nãy tới giờ rõ là Phúc chẳng mảy may gì đến cô toàn chú ý cái đùi gà trên tay mà thưởng thức.

Mọi người,mắt chữ A mồm chữ O nhìn Phúc y thấy vậy khẽ nói:

"Nhìn gì?mặt tao dính gì à?"

"À không gì, Phúc cứ ăn đi hihi" - Thành đút thêm miếng thịt vào miệng Phúc, chứ để Phúc nơi nữa chắc cô Kim tức chết mất.

Cô đập bàn đứng dậy bỏ vào trong nhà, nhưng anh cũng không để ý lắm.

Đang ăn giữa chừng Đức Duy chạy từ Sau chạy ra,hét to:

"Tiệc mà thiếu bia là không có được á nha"

"Đúng rồi đúng rồi khui bia đeee" - Quang Anh nói thêm còn cầm thêm vài chai chia cho Anh Tú với Bảo Khang nữa.

"1 2 3 dzoooo" - Mọi người cụng ly với nhau,Sơn cũng nhập tiệc chung vui với mọi người.

" 123 dô,123 dô,123 uốnggg" - Quân đứng trên ghế, cầm ly bia đầy trên tay miệng thì hét to.

"Quân ơi, ngồi xuống đi em oii" - Long bên cạnh cứ kéo Quân ngồi xuống vù sợ y té mà Quân nào để ý chơi hết mình thôi.Cơ hội ngàn năm có một mà.

Nhỏ An thì say bí tỉ rồi tửu lượng nó yếu lắm mà hay ra gió.Nó gục ngay trên bàn ăn,còn Ngân thì kéo cả loa kẹo kéo ra hát.

Ngân thì hát con Đăng Dương thì hát bè, Hoàng Hùng với Thanh Pháp Và mọi người nhảy múa tưng bừng.

"Nãy giờ,chơi rồi Sơn với Hào đâu rồi" - Sinh đang vui không thấy hai người đâu liền hỏi

"Kệ đi đang vui" - Hải Đăng nói

"Ờ" - Sinh hờ hững đáp

Sau đó, không ai để ý đến anh và cậu nữa.Nhưng đâu ai biết anh và cậu đang ở cùng phòng với nhau..

Mặc kệ mọi người đang ăn uống vui vẻ ngoài kia Sơn và Hào đang say bí tỉ bước vào phòng.

Hào bước loạng choạng vào phòng Thái Sơn vì say quá nên đâu biết là phòng ai kia đâu.

Hào đứng đó nhìn Sơn rồi cười khẩy:

"Sơn có thương Hào hong?"

"Hào à- cậu say quá rồi"

"Tôi không say!Tôi hỏi em có thương tôi không!"

"C-óo Sơn thương Hào lắm"

"Hì hì" - Hào cười nhẹ, bước đến choàng tay qua cổ Sơn lấy tay lướt nhẹ trên môi của Sơn,đôi môi mềm và sự ấm áp mà anh đang tìm kiếm hai người lặng im nhìn nhau một phút lâu Sơn nhìn vào mắt Hào khẽ nói:

"Sơn được phép không?"

Hào nhắm mắt khẽ gật đầu Sơn được cho phép không chần chừ kéo người Phong Hào lại gần rồi trao nhau nụ hôn đắm đuối.Cả hai chìm đắm trong niềm hạnh phúc mà quên mất bản thân.

Sơn rời môi choàng tay qua ôm nhẹ eo Hào rồi nhấc bổng một cách nhẹ nhàng,đặt lên bàn.Phong Hào loạng choạng chống tay lên bàn nghiên người ra sau,Sơn ôm eo Hào nghiên đầu nói:

"Hào àaa,em có biết là anh thương em lắm không hả?"

"Em cũng yêu Sơn, nhưng mà em phải làm chồng nhá!"

- Hào say mèn nhìn Sơn rồi cười cười.

"Ừm để coi làm chồng thế nào với cái thân hình này nha?"

Chiếc áo lụa được khoác trên người Hào nhìn rất quý phái giờ đây đã nằm gọn trong góc.

Làn da trắng mịn cái eo nhỏ nhắn của anh được phanh phui tất cả, chiếc áo của Sơn cũng được Hào dùng tay cởi ra.

Sơn ngắm nghía thân thể của anh một cách ân cần, rồi nhẹ nhàng ôm lấy eo anh kéo lại.Rồi hôn lên môi Hào,Hào bấu lấy vai Sơn đáp lại nụ hôn ấy một cách nồng nàn, Từ một nụ hôn nhẹ nhàng rồi từ từ mạnh liệt hơn.Hai con người chủ và tớ đang rất hạnh phúc cùng với nhau.Dưới ánh đèn mờ ảo có hai thân thể đang chiếm lấy nhau.Hơi ấm của hai người từ từ chuyền cho nhau.Anh và em cùng nhau tận hưởng những phút giây hạnh phúc ấy,chỉ mong nó là mãi mãi.

Vô tình anh gặp em

Rồi vô tình thương nhớ

Đời vô tình nghiệt ngã

Nên chúng mình yêu nhau.

_Puskin_

----------------

Tôi viết xong chương này chắc đội chục cái quần,chui xuống hố,trốn rồi xứ,bóc hơi luôn vẫn còn ngại >.
 
Jsolnicky | Định Kiến Xã Hội...?
Chương 18


24.Ai làm chồng?

Sau một đêm dài vui vẻ,Hào từ từ mở mắt ra ánh sáng chiếu rọi khắp căn phòng,nhìn thật thơ mộng biết bao.

Anh thấy cậu ngủ say không nỡ gọi thức ôm nhẹ cậu vào lòng tay không tự chủ mà chạm nhẹ lên mũi Sơn.Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt cậu từng đường nét trên mặt Sơn sắt như dao chiếc mũi cao làn da trắng kết hợp với đôi môi hồng hoà vào nhau như một bông hoa được nở rộ giữa trời Thu.Nó tỉ mỉ đến mức như được đúc kết bằng khuôn.

"Đẹp quá"

Sơn bừng tỉnh, cậu vừa thức sau một khoảng thời gian dài chìm đắm trong giấc mơ,mái tóc rối cộng với chiếc mặt phụng phịu thiệt là dễ thương hết sức.

Hào bên cạnh cũng phì cười,Sơn mà dễ thương như lúc mới thức thì tốt biết mấy.Thấy Sơn thức Hào cũng nhẹ nhàng bước xuống giường rồi chạy lẹ vào nhà tắm.Cái khoảnh khắc lén lút ấy như chuột ăn vụng vậy,cưng ghê.

Sơn ngồi trên giường một hồi lâu đợi hồn về rồi mới bước vào nhà tắm.

"Cái gì thế này!?"

- Hào vừa vươn vai bước ra sân thay cảnh tượng trước mắt mà không nhịn được liền hét lớn.

Nhỏ An thì ngủ ngon trên bàn nhậu con thằng Hùng thì đang loạng choạng ngoài sân,Trung với Ngân thì ngủ chung với nhau Đức Duy nằm bệt dưới đất,Anh Tú thì trèo cây ngủ, nói chung là không ai ra hình người cả...

"Gì vậy cậu?"

- Sơn thấy anh hét cũng liền chạy ra, nhưng vừa bước ra đã bị cảnh tượng trước mắt chọc cho cười đau cả bụng.

"Tụi bây, thức lẹ cho taoooo"

Sao tiếng hét thất thanh của Hào, thì mấy con lười ở đó mới chịu mở mắt lòm còm ngồi dậy.Hào chống nạnh đứng trước cửa quan sát mọi người.Nhỏ An nhìn nét mặt đó cũng xách dép lên mà chạy.Chán chẳng muốn nói.

Sơn thừa cơ hội choàng tay qua ôm eo Hào, rồi thơm thơm vào má Hào nữa chứ.

"Này nhá,tôi thấy Sơn giọng vợ tôi rồi đấy"

"Đừng có mơ,Sơn phải là chồng!"

"Không!"

25.Sự Phẫn Nộ Của Bà Nội

Vừa tối đến mà cô út họ Trịnh đã vội vàng xông vào cổng Trần Gia,Cô chạy tới chỗ Hào nhìn anh rồi nhướn mày hỏi:

"Tối qua anh ở đâu sao không về phòng?"

"Tôi ở đâu cần cô quan tâm đến à?"

"Nhưng mà,em là vợ sắp cưới của anh mà!"

"Ai nói?"

"Tui nói nè mệt quá bước vào nhà hết đi!"

- Bà nội từ xa bước đến,tay cầm gậy gỗ mà khập khểnh bước lại chỗ cô và cậu đang cãi nhau inh ổi

Bà vừa dứt lời liền đẩy hai người vào trong ngồi để dễ nói chuyện.

"Làm cái gì mà đêm hôm khuya khoắt lại cãi nhau thế!"

"Bà nhìn kìa,tối qua Hào không về phòng mà đi đâu ấy bà ạ!"

- Kim chạy đến ôm lấy tay bà mà nhõng nhẽo méc tội anh.

"Kìa thằng này sao mày không về ngủ với vợ?"

- Bà nội quay sang nhìn Hào.

"Gì ai vợ chồng gì với cô ta?"

- Hào đặt mạnh ly trà xuống bàn khiến nước văng tứ tung,mắt nheo lại nhìn bà.

"Thì nè, trước sau gì cũng vợ chồng với nhau cả thôi ngại cái gì" - Bà vừa nói vừa cầm tay anh áp lên tay cô.

Thái Sơn đứng cạnh đó tức đến mức tay siết chặt đến trắng bệch.

"Hảaa!?Sao nội không kêu anh hai lấy vợ đi kêu con chi?"

- Hào rụt tay lại phủi phủi tay mình rồi bất ngờ nhìn bà.

"Ê nha!ai làm gì em chưa?"

- Trung cạnh đó không nhịn được mà lên tiếng.

"Rồi rồi xin lỗi"

"Thì tại con là cháu đích tôn của nhà họ Trần phải cưới vợ để sanh con nối dõi tông đường chứ con!

Với lại nhà ta cũng đã có hôn ước với Tiểu thư họ Trịnh Từ khí hau con mới lọt lòng rồi!Hai con cưới đi rồi tất cả gia sản bà đều để lại cho hai con!"

- Bà hạ giọng nhẹ nhàng cầm tay anh nói.

"Ừm,đúng rồi đó cậu ba à em đây vừa xinh lại vừa giỏi mới hạp với cậu ba chứ đâu như ai kia" - Cô nghe bà nói thế liền mòi thêm vài câu còn không quên đá kháy cậu nữa.

"Nội nghĩ sao vậy?

Nội muốn cưới thì nội cưới cổ luôn đi kêu con làm gì?"

- Hào đứng phắt dậy,quay lưng rồi kéo tay Sơn đi để lại hai con người đang vẫn còn ngơ ngác ngồi đó.

"Hào!Hào!Trần Phong Hào!

Trời ơi là trời cái thằng bé này!nào mới chữa được cái bệnh đồng tính ấy của nó đây hả trời!!"

- Bà nội quát lớn,nhìn bóng lưng anh bà lại lên cơn đau tim nữa rồi.

Bà ôm tim khụy gối xuống đất,Quang Trung cạnh bên thấy thế liền lo lắng chạy lại đỡ bà,Trung nhìn bà trong lòng cảm thấy bất an.Cô Kim thì vội vàng lấy thuốc cho nội uống tay cô run đến nỗi làm rớt lọ thuốc cả chục lần.

Còn Hào bên này đang kéo Sơn đi lòng cũng cảm thấy bất an nhưng cũng chẳng mấy để tâm,anh kéo Sơn ra trước thềm nhà,anh nhẹ nhàng ngồi bệt Xuống thềm nhà, ôm lấy mặt mà khóc:

"Hức... cậu không muốn hức.. lấy vợ đâu Sơn ơi..

Cậu muốn lấy Sơn cơ!"

Sơn nhẹ nhàng ôm lấy cậu đang thút thít tay siết nhẹ, rồi từ từ cất giọng:

"Cậu à! trước sau gì cậu cũng lấy vợ chỉ là sớm hay muộn thôi"

Hào nấc lên từng hồi,bỗng im lặng một lúc lâu rồi lại cất tiếng nói:

"Nhưng mà...Hào yêu Sơn mà!?Sao nội không hiểu hả?Sao mọi người không chấp nhận nó?Nó cũng chỉ là một tình yêu thôi mà!"

"Xã hội này khắc nghiệt lắm cậu à! chúng ta chỉ là một phần nhỏ sao có thể chiến thắng trước miệng đời thiên hạ được" - Sơn xoa đầu Hào khẽ nói

Cậu dỗ anh một lúc lâu sau anh mới nín được,anh và cậu tựa lưng vào nhau tay đan tay mắt nhìn thẳng lên bầu trời cao thăm thẳm.

Sơn chỉ một vì sao đang toả sáng lấp lánh trên bầu, Sơn nói:

"Nếu như anh chết đi anh mong rằng anh sẽ trở thành sao trời,sẽ không còn mệt mỏi sẽ không cảm thấy đau đớn không làm tổn thương ai nữa"

Hào nghe thế thoáng chút giật mình, Rồi bất ngờ quay sang nhìn cậu:

"Tại sao,Sơn lại có những suy nghĩ như thế?"

"Haha, bởi vì Sao trời nó sẽ tỏa sáng theo một cách riêng của nó và đặc biệt là nó không chú tâm đến lời nói của người khác và nó không có linh hồn nó sẽ không cảm thấy đau đớn và không còn mệt mỏi nữa,nó sẽ được tỏa sáng và làm những điều mà nó muốn" - Sơn cười nhẹ rồi lại quay sang nhìn anh ánh mắt ấy nói lên tất cả,nó nói rằng nó vẫn yêu anh mặc kệ những lời gièm pha từ xã hội,nó nói rằng sẽ chẳng bao giờ để anh đau để anh khổ,nó nói rằng nó sẽ yêu anh bằng tất cả mọi thứ mà nó có.

Sơn lấy từng trong túi một chiếc nhẫn bạc tự tay cậu điêu khắc, từng đường nét trên chiếc nhẫn ấy rất tỉ mỉ, rất đẹp nó đẹp một cách thuần khiết và trong đó còn có cả tình yêu, sự chân và sự nhiệt huyết mà cậu dành cho anh, Cậu nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ nhắn của anh lên rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của anh,sau đó Sơn đeo cho mình một chiếc hết vậy bên ngón áp út.

Hào ngắm nhìn chiếc nhẫn một cách nhẹ nhàng ánh mắt ánh lên vẻ hạnh phúc:

"Sao Sơn biết Hào thích những thứ như vậy dạ?"

Sơn cười nhẹ xoa xoa bàn tay nhỏ nhắn của anh,đáp:

"Trong tình yêu chỉ yêu thôi chưa đủ phải thấu hiểu người mình thương cần gì muốn gì để họ có được hạnh phúc trọn vẹn"

Hào cười tinh nghịch,anh muốn làm khó Sơn lần này anh hỏi một câu hỏi,anh chắc rằng cậu sẽ chẳng bao giờ trả lời được đâu!

"Sơn này,tại sao Sơn lại đeo nhẫn vào ngón áp út chi Cậu dạ?"

Sơn biết rằng Hào đang làm khó cậu, nhưng Hào đã lầm chính tay cậu đeo cho anh mà tại sao không biết được ý nghĩa chứ,Sơn cưới khẩy:

"Em biết tại sao không?Tại vì ở đầu ngón tay ấy có một mạch máu chạy thẳng đến trái tim.Khi anh đeo chiếc nhẫn này vào tay của em tức là trái tim của chúng ta đã gắng bó với nhau.Dù sao này co bao nhiêu sóng gió đi nữa chúng ta cũng mãi không bao giờ chia xa"

"Eooo oii văn vở gớmmm" - Hào chề môi cười tinh nghịch.

Cả hai cùng nhau cười hì hì, Dưới ánh trăng sáng lạnh ấy có một đôi uyên ương đang trò chuyện cười đùa với nhau truyện tình ấy quả thật là rất đáng ngưỡng mộ,dành cả thanh xuân để chờ người cuối cùng cũng được đền đáp.

----------------

-End-
 
Back
Top Bottom