Khác [JosCarl//Aesop centric] Huyết Điển

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
374428852-256-k775417.jpg

[Joscarl//Aesop Centric] Huyết Điển
Tác giả: Morgan120405
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Có ai tự hỏi điều gì đằng sau những bức tường lặng im
Khi tấm màn của huyết tiệc khép lại, khi ánh đèn đắt lịm sự sống...

Hỡi sinh linh lưu lạc, liệu ngươi có nguyện....."

Fanfiction được viết với mục đích giải trí, tất cả các sự kiện đều không hề có thật
Sẽ có chút OOC nên mọi người cân nhắc trước khi đọc
Nhân vật thuộc về Identity V



victorgrantz​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Tiểu thuyết Phan Đình Giót
  • Truyền Thuyết Nhân Ngư
  • Khuyết Giang Lưu Đằng [Truyện lịch sử]
  • Huyết phượng hồi triều
  • Trăng đỏ I: Huyết hồn lệnh
  • [Joscarl//Aesop Centric] Huyết Điển
    CHƯƠNG ĐỆM


    "Có ai tự hỏi điều gì đằng sau những bức tường lặng im

    Khi tấm màn của huyết tiệc khép lại, khi ánh đèn đắt lịm sự sống...

    Hỡi sinh linh lưu lạc, liệu ngươi có nguyện....."

    Những dòng chữ kì lạ được viết chằng chịt, phủ kín bốn bức tường của căn mật thất.

    Chúng còn thậm chí không được viết lên một cách bình thường, mà dường như được khắc lên bằng chính sự thù hận và ai oán của kẻ tạo ra chúng.

    Đó chỉ là một phần nhỏ tạo nên sự ghê rợn cho căn phòng bí ẩn nằm sau những lớp tường đỏ dày đặc, một lãnh địa vô hình, tách biệt với thế giới bên ngoài với âm khí của sự bi thương và chết chóc, một nơi có lẽ không tồn tại vé khứ hồi cho bất kì ai dám bén mảng đến.

    Một bí mật cấm kị, một sự thật bị vùi lấp dưới bể máu...

    Cơn gió nhẹ thổi tắt cây nến trên tay khiến hắn giật mình.

    Thiếu đi ánh sáng của ngọn lửa, cả căn phòng chìm vào màn đêm vô tận, và mất một lúc lâu mới có thể quen được với bóng tối của nơi đây.

    Sự u ám của mật thất khiến hắn cảm thấy rùng mình, cộng thêm với những dòng chữ bức tường lạnh lẽo và âm thanh không rõ nguồn gốc thiếu điều làm hắn muốn tháo chạy thật xa khỏi nơi này.

    Nhưng không, đâm lao thì phải theo lao, đã vào đến đây rồi thì ít gì cũng phải tìm hiểu chút về căn phòng bí mật này, có thể những thông tin hắn kiếm được về nó sẽ khiến cho câu chuyện trào phúng của mình thêm hấp dẫn và tạo thêm danh tiếng cho bản thân.

    "Sự tò mò giết chết con mèo, liệu bạn đã nghe đến nó bao giờ chưa?"

    Tiến vào sâu hơn nữa, những gì hiện ra trước mắt đã vượt xa sự mong đợi của hắn, đúng hơn là việc bản thân tìm thấy căn mật thất này một cách tình cờ đã là điều khó tin rồi.

    Đâu ai ngờ rằng bên trong Lâu đài Câm lặng vẫn còn nhiều nơi chưa khám phá, thiết nghĩ sống ở đây mấy trăm năm rồi mà chưa bao giờ nghe đến sự tồn tại của mật thất này.

    Dưới một chút ánh trăng mờ qua ke nứt trên tường, hàng loạt những món đồ kì dị bày ra trước mặt hắn, những thứ hắn chưa từng thấy bao giờ.

    Thận trọng đi về phía những món đồ, dường như có ma lực nào đó khiến hắn muốn đưa tay chạm vào chúng.

    Hắn với tay và sờ vào một sợi dây chuyền vàng với biểu tượng xoắn ốc, bên trên lại là những dòng chữ với thứ ngôn ngữ kì lạ mà hắn không thể nào hiểu được ý nghĩa của nó.

    Ngoài sợi dây đó ra, những thứ khác trong phòng cũng thu hút sự tò mò của hắn, và hắn chợt nhận ra những đồ vật này đều ẩn chứa một câu chuyện, một lịch sử mà chủ nhân của chúng luôn muốn che đậy.

    "Đúng là những thứ hay ho, thế này thì có ai nghĩ mình tào lao nữa chứ".

    Nghĩ bụng, hắn lấy sợi dây chuyền và cho vào túi, này mà đưa mọi người xem thì đố có ai chế giễu những câu chuyện hắn kể là tầm xàm và phi lí.

    Rõ ràng chả một ai tin hắn khi hắn nói tòa lâu đài này vẫn còn nhiều thứ chưa khám phá.

    Lướt nhìn một hồi lâu, ánh mắt của hắn đột nhiên hướng đến một cuốn sách kì lạ, giống như nhật kí hay bản kế hoạch mà trưởng đội cảnh vệ của hắn hay dùng, chỉ khác ở cách trang trí cuốn sách.

    Có lẽ chủ nhân của nó yêu nghệ thuật, vì cách cuốn sách được trang trí với tông màu đỏ tươi và những viền sách vàng ròng sắc xảo đã nói lên điều đó.

    Lòng hiếu kì chiếm lấy thân xác, hắn tiến đến và bắt đầu lật những trang đầu tiên của cuốn sách mặc cho những quy định về sự riêng tư được ban hành trong tòa lâu đài.

    Dù sao chả có ai biết mình ở đây, mắc gì không thử mở xem biết đâu lại tìm thấy những thứ hay ho.

    Làm như chủ nhân của nó có thể tới đây và xử mình ngay vậy.

    Cuốn sách đó liệu có bình thường hay không, mà dường như nó đang rút hết sinh khí của người đang đọc nó.

    Mặt anh dần dần tái ngắt, sự sợ hãi bao trùm khi hắn lật từng trang của cuốn sách kì lạ.

    Tim đập nhanh và mạnh, hơi thở gấp gáp khiến cả người run bần bật nhưng bản thân hắn không tài nào đặt cuốn sách xuống mà vẫn tiếp tục đọc nó.

    Có một ma lực kì lạ nào đó đang dần làm cơ thể hắn mất kiểm soát, nó ép buộc hắn phải đọc hết những gì viết trong sách.

    Càng đọc, sự ghê sợ lại tiếp tục tăng cao và sự căng thẳng tột độ ấy chưa có dấu hiệu dừng lại...

    "DỪNG LẠI ĐI, LÀM ƠN!"

    Miệng liên tục gào thét, nhưng tay hắn vẫn điên cuồng lật từng trang sách và đôi mắt đỏ huyết vẫn như dán vào từng trang giấy.

    Nó kéo dài dường như cả hàng trăm năm trôi qua dù chỉ vừa vỏn vẹn mấy phút.

    Chỉ khi đến trang cuối cùng, mọi thứ mới dừng lại, nhưng giờ đây hắn đã không còn giữ được bình tĩnh.

    Thứ gì đó ghê gớm đã khiến một con ma cà rồng dày dặn kinh nghiệm như hắn phải quy hàng trước nó, nhưng hắn phải nhanh chóng lấy lại bình tĩnh để rời khỏi đây và thông báo cho mọi người ngay lập tức.

    Nội dung cuốn sách đó chính là thứ đe dọa cả hắn và mạng sống của chủng loài hắn.

    Chống tay lên bàn để lấy lại thăng bằng, hắn toan chạy thật nhanh thì một vật gì đó rơi thẳng trước mặt...

    Một phong bì, hình như bên trong nó là một thứ gì đó.

    Nhặt lên và mở ra xem, mặt hắn lại lần tái lịm khi nhận ra nội dung được viết bên trong nó

    Bóng đen bao trùm, dư ảnh biến mất, chỉ còn lại cuốn sách với những trang giấy nhuộm màu đỏ tươi.

    Hỡi ôi những sinh linh lưu lạc, liệu ngươi có nguyện hiến dân mình cho khế ước đẫm máu.

    HẾT CHƯƠNG ĐỆM
     
    [Joscarl//Aesop Centric] Huyết Điển
    CHƯƠNG 1: NGƯỜI TRỪ TÀ


    Thị trấn Oletus phải nói là một địa danh kì lạ.

    Có lẽ trong đời chưa ai từng đặt chân đến nơi đây, quả thật, khi nhắc đến Oletus người ta chỉ nghỉ ngay đến hình ảnh một thị trấn u ám ma mị, với sự ớn lạnh bao trùm mọi ngõ ngách của khu phố.

    Nơi đây nổi tiếng với những truyền thuyết về những chủng loài ngoại lai, một xã hội của những thực thể kì lạ sống cận kề nơi trú ngụ của con người.

    Ma cà rồng, ma sói, quỷ,... những loài quái vật bạn từng nghe qua trong sách truyện dường như đã thành điều đặc trưng của nơi này, khi đi đâu cũng là những lời đồn thổi về sự xuất hiện của chúng trong thị trấn.

    Tuy nhiên, người dân ở đây luôn làm ngơ khi bị hỏi đến những truyền thuyết này, vì đối với họ, nó chẳng khác nào câu chuyện dọa ma của bọn con nít...

    Cũng đúng thôi, vì chưa từng có sự ghi nhận về quái vật xuất hiện tại thị trấn, nên những gì mà người dân nơi đây biết về bọn chúng chỉ đơn thuần là những câu chuyện truyền thuyết viển vông.

    Có lẽ là cho đến đêm nay

    —---------------------------------------------------------

    "NGƯƠI NGHĨ MỘT CON NGƯỜI YẾU ĐUỐI NHƯ NGƯƠI CÓ THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC TA!"

    Tiếng gào thất thanh như thể muốn xé tan tấm màn yên tĩnh bao phủ khắp thị trấn, thiếu điều muốn san phẳng cả một khu rừng rộng ngàn thước.

    Dường như đâu đó đang xảy ra một trận hỗn chiến, hàng loạt tiếng thét cộng với âm thanh của vũ khí, hòa chung với mùi máu tanh nồng tạo nên một khung cảnh mang âm khí của sự chết chóc.

    Dưới ánh trăng huyết đỏ, hình ảnh cuộc giao chiến dần hiện ra, nhưng đây không đơn thuần là trận chiến giữa bọn giang hồ thường thấy trong thị trấn, hay giữa bọn thợ săn tranh giành chiến lợi phẩm...Đây là một cuộc giao chiến giữa con người với một trong những thực thể tưởng chừng chỉ tồn tại trong những lời đồn thổi quanh thị trấn, chính xác hơn là giữa một cậu thanh niên trẻ với loài sinh vật khát máu mà ai cũng cho là viển vông và phi thực tế...

    Một con ma cà rồng

    Con quái vật hiện lên trước mặt chàng thanh niên với vẻ bề ngoài có thể giết chết bất kì ai chỉ bằng sự đáng sợ của nó.

    Ánh mắt rực lên màu đỏ của máu, với hàm răng nanh sắc nhọn còn vương lại vết tích sau một cuộc tấn công bất ngờ.

    Thứ quỷ ấy lăm le trên tay một con dao sắc nhọn, gần như có thể đâm xuyên cả những bộ giáp chắc chắn nhất lúc bấy giờ.

    Không ai rõ nó đến từ đâu, chỉ biết nó bất thình lình tấn công ngôi làng ở bìa rừng, và giờ đây đang muốn xé xác và xơi tái cậu thanh niên trước mặt.

    Rõ ràng đây là một cuộc chiến không hề cân sức, sức mạnh và tốc độ của con quái vật khát máu tạo cho nó một thế trận hơn hẳn đối thủ của nó-một cậu thanh niên trẻ tuổi với ít trang bị phòng thân.

    Một tiếng vút, con dao sắc nhọn của nó bay vụt về phía cậu, và con quái vật bằng cách nào đó đã dịch chuyển về sau lưng khiến cậu trở tay không kịp.

    Tuy nhiên, bản thân cậu không hề yếu thế, dù mất cảnh giác nhưng cậu vẫn nhanh chóng tránh khỏi đòn tấn công đang nhắm về phía mình.

    Dường như con ma cà rồng bắt đầu cảm thấy khó chịu, khi liên tục ra những đòn đánh dữ dội và liên tiếp nhằm kết liễu cậu nhanh hết mức có thể.

    Cũng phải thôi, chính cậu là người đã cản trở cuộc thảm sát của nó, khiến nó vụt mất con mồi trong giây lát, đâu ai muốn để yên cho kẻ phá hoại cuộc đi săn của mình kia chứ.

    Về phần cậu thanh niên, trước những đòn tấn công liên tục của con quỷ hút máu, bản thân cậu vẫn xử lý chúng một cách điêu luyện như thể đã quá quen với việc này.

    Sự linh hoạt của cậu trong việc né tránh những đòn tấn công của nó, cũng như cách cậu dùng trang bị của mình để bảo vệ bạn thân trước móng vuốt sắc nhọn của con quái vật.

    Đối với một người bình thường thì cán cân cuộc chiến rõ ràng nghiêng về con quỷ hút máu, tuy nhiên đối với cậu, đây trở thành cuộc giao đấu cân bằng.

    Con quái vật bắt đầu gào lên những tiếng kêu đáng sợ, bản năng giết chóc tăng lên tột độ và mục tiêu duy nhất của nó ngay giờ đây là xé xác cậu thành từng mảnh.

    Nó lao nhanh về phía cậu, hàm răng sắc nhọn cắn vào tay khiến cậu mất thăng bằng ngã xuống và đánh rơi vũ khí trên tay.

    Có được thế đà, nó ấn cả người cậu xuống bãi cỏ, một tay giữ chặt, còn tay kia với lấy con dao toang moi móc trái tim từ lồng ngực cậu và xơi tái trong gang tấc.

    "Nhìn ngươi xem con người nhỏ bé, lẽ ra ngay từ đầu ngươi đừng động đến ta."

    Có lẽ như vì bản tính cao ngạo, mà con quái vật vẫn chưa giết chết cậu ngay, mà thay vào đó bắt đầu buông những lời mỉa mai và chế giễu cậu.

    "Ngươi biết đấy..." nó nói: "Nhờ ngươi mà bữa tối của ta mới thêm phần thịnh soạn, có lẽ ta nên lấy luôn cả cái đầu của ngươi treo lên ngọn thông kia, để bọn nhãi kia thấy mà quy phục trước sức mạnh của ma cà rồng bọn ta.

    Khá khen cho cái gan to của mày, mày làm tao thấy hứng thú rồi đấy.

    Nào, trước khi chết hãy xưng danh đi, coi như tao để mày trăn trối lời cuối cùng.

    Hahahaa..."

    Nó cười lên một cách man rợ, ánh mắt trợn lên ngầu đục đang chực chờ câu trả lời từ con mồi của mình.

    Tuy nhiên, những gì nó nghe được là tiếng khúc khích lí nhí, như thể ai đó đang bắt đầu cười nhạo nó.

    Điều này đã chọc tức con quỷ hút máu, nó bực bội giật phăng chiếc mặt nạ đang che đậy gương mặt của cậu thanh niên trẻ, và những gì hiện ra trước mắt nó không phải là một biểu cảm sợ hãi quy hàng, mà là nụ cười méo mó còn đáng sợ hơn cả bản thân nó.

    Một nụ cười trông có vẻ bệnh hoạn và lệch lạc, cộng thêm cái ánh nhìn trợn trừng như nhìn thấu vào tâm can nó.

    "Ngươi biết gì không, liệu ngươi có biết con người và quái vật giống nhau chỗ nào không?".

    Nghe đến đây, sinh vật khát máu chưa kịp định hình thì có cảm giác thứ gì sắc nhọn đâm vào phần bụng của mình...

    "LÀ SỰ CHỦ QUAN ĐÓ CON QUÁI VẬT HÚT MÁU!"

    Con ma cà rồng quay về sau, giờ đây nó mới nhận ra lưỡi dao bung ra từ đế giày của cậu thanh niên đã đâm vào bụng của nó.

    Đến lúc này, con quái vật bắt đầu hoảng loạn, vì nó bắt đầu cảm nhận sự đau đớn tột cùng dần dần chiếm lấy cơ thể nó.

    Không thể nào, ma cà rồng không dễ bị tổn thương bởi vũ khí của con người, nhưng trừ khi đó là...

    Chất độc hoa hồng vàng.

    Sự buông lõng cảnh giác của nó đã giúp cậu thanh niên có thể dễ dàng thoát ra được sự chế ngự của nó.

    Mặc cánh tay chảy máu, cậu với lấy con dao thứ hai và đâm thêm nhát nữa vào bụng nó, và tiếp tục bung lưỡi con lại từ gót giày thứ hai và đâm liên tiếp vào nó.

    Chất độc từ loài hoa hồng này đã làm con quái vật mất đi khả năng chống chọi, toàn thân nó tê liệt như thể cả sinh khí bị hút ra ngoài.

    Con ma cà rồng hét lên trong đau đớn, nó không thể nào rút ba thứ vũ khí sắc nhọn ra khỏi cơ thể khi còn dưới sự kiểm soát của thứ chất độc chết chóc.

    Từ một con quái vật khát máu ghê sợ, nó giờ đây gần như đã yếu thế hơn so với con người nhỏ bé trước mặt, cả thân người đổ rạp xuống với đôi mắt trợn tròn vì sự ngạc nhiên cùng cực.

    Chắc có lẽ nó không thể ngờ được thứ chất độc quý hiếm có thể chế ngự lại giống loài như nó lại nằm trong tay một con người nhỏ bé yếu đuối, người mà hắn có thể dễ dàng nhai tươi nuốt trọn vài giây sau khi chạm mặt.

    Tên này quả thật không phải người bình thường, hắn ta quả thật là thứ gì đó rất ghê rợn.

    "Thấy thế nào, thứ quà tặng thú vị chứ.

    Coi như là quà chào hỏi của ta đến các ngươi, cất công đến đây rồi mà không có thứ gì để tiếp đón thì thật là thất lễ..."

    Cậu đi đến trước mặt con quỷ khát máu, trên tay là chiếc cọc nhọn hình chữ thập.

    "Thật buồn khi chưa được trò chuyện với ngươi lâu hơn, nhưng tiếc thay, loài quỷ như ngươi nên mãi chìm trong sự câm lặng".

    Một tiếng "phập", khu rừng lại lần nữa chìm vào sự lặng yên vốn có, như thể chưa hề có cuộc giao chiến đẫm máu nào xảy ra.

    Tất cả chỉ còn lại tiếng hú của những sinh vật trong rừng, tiếng hú bi thương xen lẫn mùi khói của một đống lửa vừa được đốt lên đâu đó.

    "Only ashes will remain..."

    Cậu ngồi xuống bãi cỏ, lặng lẽ thu dọn đồ đạc và cố lau sạch những vết máu đỏ ối khó chịu dính trên dụng cụ và quần áo.

    Đây rõ không phải lần đầu tiên cậu vướng vào mấy vụ thế này, nhưng mùi máu tanh vẫn là thứ gì đó khiến cậu không cảm thấy thoải mái.

    Nhẹ nhàng sơ cứu vết thương, cậu cảnh giác nhìn xung quanh xem xét tình hình.

    Nơi cậu đang ngồi là nơi bọn ma quỷ thường hay lui tới, nhưng bọn chúng thoắt ẩn thoắt hiện nên người dân nơi đây không biết đến sự tồn tại của chúng.

    Cũng phải thôi, bọn chúng hay mở các cuộc tấn công trong im lặng, nên ít có ai để ý chuyện gì đã thực sự xảy ra, và dù cho có mất người thì họ chỉ cho rằng do thú dữ hoặc tai nạn trong quá trình đi làm.

    Dù sao thì nơi đây cũng là một nơi đầy rẫy nguy hiểm, nên mấy thứ như vậy sớm trở cái cái vỏ bọc hoàn hảo cho bọn quái vật, vì dân chúng chỉ quy cho sự cố tự nhiên khi trong làng có người gặp nạn.

    Vì vậy mà họ vẫn luôn cho rằng ma vật chỉ là những câu chuyện trào phúng nhảm nhí, mà vì thế không mấy ai chịu rời khỏi làng sau nhiều biến cố xảy ra...họ vô tình khiến bản thân nằm gọn trong dĩa thức ăn của bọn sinh vật khát máu mà không hay biết.

    Đúng là bọn ngu xuẩn, chỉ tội cho những người trừ tà như cậu phải ngày đêm dấn thân vào cửa tử.

    Có bao giờ bọn họ chịu nghĩ cho những người như cậu chứ, mà cũng vì điều này mà họ trở nên chủ quan, vì dẫu sao hội trừ tà luôn làm việc trong thầm lặng nên không một ai biết rằng đám ma quỷ hầu hết đã bị xử gọn trước khi kịp tiếp cận ngôi làng.

    Chắc là trừ con đêm nay, cậu hơi mất cảnh giác mà nó đã lộng hành, giờ xong thì tranh thủ đi chứ không khéo sáng mai lại vướng vào đám rùm beng.

    Bản thân cậu còn nhiều việc phải làm chứ không rảnh để nán lại đây thêm chút nào.

    "Bình tĩnh nào Aesop Carl, nếu thầy có hỏi thì chỉ nói mình lỡ ngã xuống dốc khi đang xử lí một con thú ăn thịt.

    Việc mình bị thương khi giao đấu với ma cà rồng là điều không bao giờ xảy ra, nếu ai biết được sẽ gây nên phiền toái rất lớn..."

    "Đúng vậy Aesop, những con ma cà rồng tầm thường sẽ không thể nào làm con bị thương, dù chỉ là một vết sẹo nhỏ.

    Và nếu nó có xảy ra, con sẽ phải chịu hình phạt dù cho có giết được con quái vật nó đi chăng nữa...

    Hội trừ tà không có chỗ chứa cho bọn vụng về và yếu đuối..."

    Lời dặn của sư phụ văng vẳng trong tai khiến cậu chợt thấy bất an, nhưng cậu đã nhanh chóng trấn tĩnh bản thân và che giấu đi sự hoản loạn trong tâm trí.

    Trận đấu vừa nãy đúng là làm cậu xoay chuyển tinh thần khi liên tục mắc lỗi đến những hai lần.

    Phải cực kì bình tĩnh mới xoay chuyển được tình thế như lúc cuối, nhưng không phải lúc nào cũng làm được.

    Thân là học trò của thầy trừ tà quyền năng nhất vùng, bản thân cậu cũng có nhiều năm kinh nghiệm, trông thì phải luôn giữ phong độ nhưng liệu mấy ai có thể giữ được sự bình tĩnh khi phải đối đầu với bọn quái với sức mạnh hơn người và nhiều trong số chúng có thể tiễn cậu về suối vàng chỉ trong giây lát.

    Con người ai cũng đều cảm nhận sự sợ hãi, không một ai có thể mang cái nét mặt sắt lạnh khi đứng trước tình huống cân treo sợi tóc.

    Aesop, mày không phải là một đứa yếu đuối!

    Trời có vẻ gần như sắp sáng nên cậu tranh thủ thu dọn những món đồ cuối cùng rồi nhanh chóng đứng dậy.

    Vết thương ban nãy làm cậu di chuyển chậm chạp nhưng cậu cố gượng để rời đi thật nhanh trước khi bị ai đó thấy.

    Bản thân cậu cũng không quên đắp cho nạn nhân xấu số của con ma cà rồng khi nãy một ngôi mộ, coi như giúp ông ta về với thánh địa linh thiêng.

    Lặng lẽ bước đi trong khu rừng, tâm trí cậu vẫn còn nhiều suy nghĩ hỗn độn và cậu cứ thế bị cuốn vào vòng xoáy của chúng, cho đến khi một tiếng kêu của một loài chim khiến cậu giật mình bừng tỉnh.

    Một con cú trắng đứng trên cành cây đối diện với cậu, đôi mắt xanh dương nhìn chằm chằm vào cậu như thể muốn cậu chú ý đến nó.

    Aesop bước lại gần chú chim, cậu chợt nhận ra trên mỏ của nó ngậm một lá thư kì lạ không đề tên người gửi phía ngoài.

    Sinh vật ấy ra hiệu cho cậu như muốn cậu nhận lấy lá thư, Aesop chần chừ một lúc mới quyết định gỡ nó ra xem.

    Nội dung bên trong thư tuy chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng nó đủ để làm sắc mặt trên người cậu thay đổi.

    "Aesop Carl, yêu cầu triệu tập từ hội trưởng với một nhiệm vụ quan trọng cần cậu gánh vác.

    Hãy đến tháp đồng hồ lúc 6 giờ tối nay để được thông tin rõ ràng hơn."

    Kí tên,

    Nhà tiên tri của hội trừ tà Huyết Nguyệt, Eli Clark

    Hết chương 1
     
    [Joscarl//Aesop Centric] Huyết Điển
    CHƯƠNG 2: LỜI TIÊN TRI (Phần 1: Huyết điển)


    "Mừng cậu đã đến, cậu Carl.

    Xem ra cậu vẫn luôn là một người đúng giờ như mọi khi."

    Tiếng chào xen lẫn với hồi chuông của tháp đồng hồ vang lên đồng thời khi Aesop mở cửa bước vào.

    Khác với những tổ chức khác trong thị trấn, "Hội trừ tà" không được cấp phép để có một căn cứ riêng trong phạm vi dân cư sinh sống, dù cho họ không phải là tổ chức bất hợp pháp.

    Có lẽ là vì tính chất công việc của họ, cũng như việc người dân cho rằng sống ở gần những người làm việc với những hiện tượng siêu nhiên sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống.

    Vì vậy tháp đồng hồ bỏ hoang ở trung tâm khu rừng chính là nơi được chọn để hội mở những cuộc họp quan trọng hằng tháng.

    "Cảm ơn anh vì đã thông báo."

    Aesop ậm ừ chào lại người đối diện mình.

    "Thứ lỗi cho tôi nhưng hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra nên mong anh có thể đi thẳng vào công việc chính."

    Thật sự cậu không muốn phải nói thêm bất cứ lời nào, nhưng những sự việc xảy ra ngày nay đã khiến cậu quá mệt mỏi, tinh thần không mấy ổn định, nên cậu buộc phải mở lời yêu cầu làm rõ mọi chuyện nhanh hết sức có thể.

    Thiệt tình, cái hội này lúc nào cũng lắm chuyện, giao một nhiệm vụ mà đôi khi nói cả tiếng còn chưa vào công việc chính!

    Cơ mà có lẽ người đối diện dường như có thể đọc vị được suy nghĩ của cậu, vì anh ta đột nhiên cười phá lên, cắt ngang dòng suy tư của Aesop.

    "Cậu thật sự nghĩ vậy sao, tôi thấy hội của chúng ta luôn đi thẳng vào công việc chính mà, có mấy khi đàm tiếu linh tinh."

    Nói dứt lời, anh ta tiến lại gần cậu.

    Trước mặt Aesop không phải là một gương mặt quá lạ lẫm, tuy nhiên anh ta hay đi đây đi đó nên cậu cũng hiếm gặp.

    Khoát trên mình chiếc áo choàng trắng tinh điểm thêm vài nét trang trí vàng óng tựa như trăng lưỡi liềm, cộng thêm chiếc khăn che kín mắt thêm phần bí ẩn, trông anh ta không khác gì những ẩn sư lão luyện chuyên làm việc xung quanh những loại ma thuật kì lạ.

    Anh ta không ai khác chính là nhà tiên tri của hội trừ tà, Eli Clark, là một thành viên lâu đời của hội với xuất thân không rõ ràng.

    Chỉ biết rằng, trước đây anh ta là một thầy bói tự do và bằng cách nào đó đã được chiêu mộ vào hội, có lẽ là nhờ cái thứ năng lực tiên tri kì lạ của anh ấy.

    Không ai biết rằng nguồn gốc của năng lực đó đến từ đâu, chỉ biết Eli là một người cực kì thông thái tinh tường, những lời tiên đoán anh đưa ra tưởng chừng như chỉ là những câu nói nhảm nhí, nhưng thực chất nó đã giúp Hội trừ tà có thể lên được nhiều kế sách ứng phó với bọn quỷ.

    Tuy là một thành viên nòng cốt nhưng không phải lúc nào Clark cũng ở cùng với hội.

    Anh ta hay chu du khắp xứ và chỉ xuất hiện khi có những vấn đề quan trọng hoặc có gì đó cấp bách, nếu không thì chỉ gửi lại con cú trắng để làm tín thư.

    Thú thật, Aesop không muốn thấy sự hiện diện của anh ta chút nào, vì kiểu gì cũng sẽ có chuyện và ít nhiều gì cậu sẽ bị dính dáng.

    Nghĩ tới thôi mà muốn nằm quách luôn cho rồi, đang mệt mà muốn hành cái gì nữa đây!

    Aesop thở dài.

    Cậu nhìn quanh phòng chỉ thấy mỗi tên nhà tiên tri, chả thấy những người khác đâu.

    Cậu toang hỏi thì đã nhận được câu trả lời từ anh ta: "Hội trưởng Jerry và những người khác đã ra ngoài vì có việc gấp, và ông ấy đã chỉ đích danh tôi đến để nói chuyện với cậu.

    Mà cậu biết không, không cần đợi ông ta nhờ thì tôi cũng chủ động đến, vì dù sao đây là chuyện quan trọng."

    Chất giọng của Eli trầm xuống, và bắt đầu trở nên nghiêm túc.

    Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng lạ thường, làm Aesop bất chợt cảm giác có điều chẳng lành.

    Phải chăng có thứ gì đó đang sắp xảy ra, hệt một cơn bão đang ập đến nhưng không có lấy bất kì dự báo nào.

    Nhận thấy biểu cảm trên mặt Aesop, Eli vội kéo cậu ngồi xuống ghế để ổn định tinh thần, và sau đó lại tiếp tục điều mình nói còn dang dở.

    "Aesop Carl, học trò xuất sắc nhất của thầy trừ tà vĩ đại Jerry Carl, tôi đã được nghe rất nhiều về cậu.

    Chỉ với nhiêu đây tuổi mà ngần ấy thời gian luyện tập, cậu đã cho chúng tôi thấy kĩ năng và bản lĩnh xuất chúng.

    Chúng tôi quả rất ngạc nhiên, phải chăng vốn dĩ cậu được sinh ra để dành cho công việc chết chóc này..."

    "Vào thẳng chuyện đi, anh và đội trưởng gọi tôi đến đây có việc gì?"

    Aesop lên tiếng cắt ngang nhà tiên tri.

    "Nếu là chuyện quan trọng thì làm ơn, hãy nói tôi xem, chuyện gì khiến các người lại đột nhiên cư xử như vậy!"

    Eli phì cười, quả là Aesop, vẫn thiếu kiên nhẫn và khó chịu như mọi khi.

    "Được rồi", Eli nói: "Không vòng vo nhiều lời, tôi sẽ vào thẳng luôn việc chính.

    Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi cậu một thứ..."

    "Này Aesop Carl, cậu đã bao giờ nghe qua thứ được gọi là "Huyết Điển" chưa?"
     
    [Joscarl//Aesop Centric] Huyết Điển
    Chương 2: LỜI TIÊN TRI (Phần 2: Sứ mệnh)


    "Huyết Điển?".

    Aesop lấy làm ngạc nhiên.

    "Tôi chưa nghe qua nó bao giờ, hình như thầy chưa hề đề cập nó cho tôi biết."

    Đây là lần đầu tiên cậu nghe đến thứ kì lạ như thế này, liệu nó có liên quan đến công việc của cậu à.

    Không phải chứ, tất cả mọi thứ cần cho nghề đều đã được người trong giáo hội truyền đạt lại và cậu đã ghi nhớ rất rõ, làm gì có chuyện bỏ xót!

    "Thật vậy sao, ông ta tính không nói cho học trò của mình biết à, dù sao thì nó cũng...?", Eli trầm tư, lẽ ra cậu nên được phổ cập về thứ này từ lâu rồi, mà thôi kệ, để giải thích lần cho cậu ta dễ hiểu vậy.

    "Bỏ qua chuyện đó đi Aesop, chắc cậu biết bọn ma cà rồng sinh sống ở đâu chứ?"

    "Sau sườn núi phía Tây cạnh thung lung sương mù" Aesop trả lời một cách nhanh chóng.

    "Từ đây đến đó không hề dễ dàng, phải băng qua cánh rừng biệt ly và qua hẻm núi vang vọng.

    Chỉ có điều, việc băng qua đối với bọn quỷ không hề khó khăn một chút nào, dù gì sức chúng cũng hơn ta rất nhiều."

    Eli gật gù đồng ý: "Không hổ danh là học trò xuất sắc, thế cậu có biết trước đây nơi đó là gì không?"

    Aesop suy nghĩ một lúc.

    Là gì vậy nhỉ, trước đây nơi đó từng không phải lãnh địa của bọn chúng à?

    Thứ duy nhất cậu biết là thông qua cuốn sách ghi chép của các bật tiền bối, bọn quỷ hút máu đã có từ hàng trăm, hàng nghìn năm trước, và nơi đó vốn dĩ luôn là nơi cư trú của bọn chúng.

    Chính vì vị trí địa lí nên quanh năm khu đó luôn bị bao phủ bởi màn đêm vĩnh cửu, cũng như sự biệt lập của nó đã khiến cho những gì ta nắm được chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Nếu vậy, theo như lời ngài tiên tri thì liệu còn bí mật nào ẩn giấu phía sau sườn núi ấy...

    Nhìn thấy sự lúng túng của Aesop, nhà tiên tri bắt đầu kể cho cậu nghe về những gì cậu chưa được biết về khu thung lũng đó.

    Nơi đó trước đây từng là nơi sinh sống của một bộ tộc nhỏ, nhưng bọn chúng luôn muốn lăm le xâm chiếm những vùng đất rộng lớn hơn ở xung quanh.

    Để thành công đạt được mục đích, chúng đã thực hiện một giao kèo với một giáo phái toàn những sinh vật bí ẩn, với yêu cầu cho bọn chúng sức mạnh để thực hiện dã tâm.

    Đổi lại, bộ tộc sẽ hiến dâng một mạng người cho giáo hội kì dị đó mỗi khi trăng rằm, và người xấu số sẽ được chọn một cách ngẫu nhiên.

    Mấy năm trôi qua, giao kèo giữa người và quỷ vẫn diễn ra một cách bình thường, tuy nhiên một sự cố đã xảy ra khiến cho cả bộ lạc bất ngờ lây nhiễm một dịch bệnh kì lạ, để rồi xảy ra một trận thảm sát khiến cả vùng đất chìm trong bể máu.

    Những người sống sót và bọn quỷ kia đã trốn thoát và tìm một nơi định cư mới, nhưng cũng không được bao lâu thì vùng đất mới này cũng lại tiếp tục chìm trong thảm họa và chỉ có số ít người may mắn thoát chết và được cưu mang bởi nhà thờ, và nơi đó chính thức trở thành một nơi không ai dám bén mảng đến.

    "Vậy...còn bọn ma cà rồng từ đâu ra?

    Tại sao bọn chúng lại đến định cư tại khu vực đó...?"

    "Thú thật bản thân ta cũng không rõ, chỉ biết mấy trăm năm sau khi sự cố xảy ra, người dân bắt đầu ghi nhận sự hiện diện của bọn chúng quanh khu vực ấy nhưng nó rất hiếm.

    Thường thì đa số những người chứng kiến...

    đều không thể thoát khỏi hàm răng nanh của chúng."

    Eli trả lời.

    Anh còn nói thêm về việc những người may mắn thoát chết đã đem việc này trình báo lên nhưng không mấy ai tin.

    Cũng phải thôi, chả có ghi chép nào liên quan đến chúng, cũng như sự biệt lập của sườn núi đã ngăn chặn sự cảnh giác của con người với loài sinh vật đáng sợ này.

    Cho nên đối với họ, ma cà rồng hay gì chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú.

    "Chính sư phụ của cậu, ngài Jerry Carl cũng là một trong những người đã từng chạm trán chúng, vì vậy ông ấy đã thành lập nên giáo hội này với mục tiêu là diệt trừ bọn chúng dưới vỏ bọc của một tổ chức chuyên hành nghề tâm linh."

    Những điều mà nhà tiên tri nói quả thực rất mới lạ đối với cậu.

    Xuyên suốt quá trình nhận nuôi cậu cũng như huấn luyện cậu thành một người trừ tà chuyên nghiệp, chưa bao giờ ông ấy kể cho cậu nghe về chuyện này.

    Bỗng cậu sực nhớ ra về thứ mà nhà tiên tri đã đề cập trước đó, cái thứ được gọi là "huyết điển".

    Nãy giờ anh ta toàn kể những gì cả liên quan đến thứ đó, nó khiến cậu có đôi chút bực mình nhưng cũng phải cố giữ bình tĩnh để hỏi tiếp cái người tên Eli đó.

    "Vậy cho tôi hỏi, những chuyện nãy giờ anh kể có liên quan gì đến thứ mà anh đề cập ban đầu?

    Liệu chúng có mối liên kết gì sao?"

    Đáp lại câu hỏi của cậu chỉ thấy sắc mặt của nhà tiên tri trở nên nghiêm nghị một lần nữa.

    Anh ta nghĩ ngợi điều gì đó rồi trả lời: "Huyết điển có thể coi là bản giao kèo giữa bộ tộc xưa và loài sinh vật kì lạ.

    Một cuốn sách với ma lực khủng khiếp được ràng buộc bởi dòng máu của người và quỷ, với quyền năng đáng sợ có thể gây đại họa nếu rơi vào tay kẻ tâm ma dạ ác.

    Xưa kia những người sống sót khỏi cuộc đại thảm sát đầu tiên đã đem nó đi cất giấu ở một nơi hết sức bí mật chỉ có số ít ai biết được.

    Tuy vậy cuộc thảm sát thứ hai đã hoàn toàn khiến những ai biết về nơi giấu nó hoàn toàn câm lặng...Cho đến khi..."

    Nói đến đây, Eli đột nhiên thấy trong người trở nên choáng váng và bắt đầu ngã xuống.

    Đối với một nhà tiên tri, những giác quan của anh theo lẽ tự nhiên sẽ nhạy hơn người bình thường, và cũng vì đó anh đã không ít bao lần bị ảnh hưởng bởi những ma lực vô hình mà người thường nghiễm nhiên không bao giờ cảm nhận được.

    Phải chăng ma lực của huyết điển đã len lỏi đến tận đây, bảo sao mỗi lần anh nghĩ về thứ đó hay đề cập đến nó đều lên cơn đau một cách kì lạ.

    Nhưng lần này ma lực có vẻ mạnh hơn rất nhiều, tà khí rất mạnh chắc chắn người khác có thể bị ảnh hưởng bởi thứ tà thuật đáng sợ này.

    Anh toang la lên để cảnh báo Aesop, yêu cầu cậu tránh xa khu vực này, tuy nhiên cảnh tượng anh thấy trước mắt đã khiến anh hết sức ngạc nhiên.

    Anh thấy Aesop vội vàng chạy lại và đỡ anh sang khu vực khác của tháp chuông nhưng trông cậu rất bình thường, không hề có bất kì dấu hiệu nào của sự ảnh hưởng bởi tà khí.

    Phải chăng, còn điều gì bí ẩn mà đến anh cũng không tài nào biết được.

    Khi mọi thứ đã dần ổn định, Eli quyết định tiếp tục câu chuyện dang dở của mình.

    Qua lời kể của anh, huyết điển đã bị một ai đó tìm thấy và lấy cắp, và người đó có lẽ là thuộc về gia tộc quỷ hút máu.

    Lý do anh có thể đưa ra được phán đoán này là nhờ việc chứng kiến số lượng ma cà rồng ngày càng tăng một cách đột ngột, và bọn chúng dường như có cả ý thức và lí trí có khi còn vượt xa con người.

    Qủa là một thứ đáng sợ, nhưng điều ghê gớm hơn chính là việc bản thân ta không hiểu hết về bọn ma cà rồng cũng như cuốn sách đó.

    Cộng với việc chả mấy ai tin về chúng đã khiến cho việc nâng cao cảnh giác ngày một khó khăn.

    Câu chuyện của Eli làm Aesop dường như đã không giữ được bình tĩnh và sự mệt mỏi, căng thẳng đã khiến gương mặt cậu trở nên tái xanh.

    Biết bao lâu nay cậu cùng giáo hội đã cố gắng diệt trừ bọn chúng nhưng có vẻ như mọi thứ vẫn chưa mang lại kết quả gì.

    Vậy công sức chẳng khác nào đổ vỡ cả sao?

    Hèn gì dạo này sư phụ cùng những bô lão khác phải tích cực đi các nơi khác để thực hiện nhiệm vụ, bỏ mặc cậu tại cái xứ này cùng với đợt tấn công bất thường của lũ quỷ.

    Nhận thấy sự lo lắng của Aesop, nhà tiên tri ra sức trấn an cậu: "Cậu biết đấy, đáng sợ là vậy nhưng huyết điển vẫn chưa được kích hoạt hết chức năng của nó.

    Nếu không, chúng ta đã sớm tiêu đời từ lâu rồi."

    Eli lại nhớ về những gì anh thấy được trong giấc mộng cách đây không lâu.

    Trong giấc mơ, anh thấy một biển máu trải dài vô định, đây có lẽ là điềm báo cho một cuộc thảm sát thứ ba có thể diễn ra bất cứ lúc nào.

    Tuy nhiên, giữa biển máu vẫn mọc lên một đóa hoa hồng mang sắc vàng rực, có lẽ chính nó đang cố cho anh biết được những thông tin quan trọng nhằm ngăn chặn thảm kịch xảy ra.

    Nhận thấy được Aesop đã dần lấy lại được tinh thần, không để cậu kịp hỏi thêm bất cứ câu nào, anh tiếp lời:

    "Nghe kĩ đây Aesop Carl, sắp tới cậu sẽ phải đối mặt với những thứ không thể nào lường trước được.

    Tôi đã nhìn thấy ma lực của huyết điển đang dần dần được bộc phát, và nếu ta không hành động ngay sẽ dẫn đến nhiều hậu quả bi thương.

    Đây là nhiệm vụ chúng tôi giao cho cậu, một ủy thác chúng tôi tin rằng cậu sẽ thực hiện được.

    Đi đi Aesop, hãy thiêu rụi những trang sách đáng nguyền rủa của huyết điển, mãi chôn vùi nó trong sự gào thét điên cuồng của khói lửa.

    Chỉ có vậy mọi thứ mới đi vào trật tự của chúng, và ta sẽ có thể diệt trừ mối nguy hại cho xã hội loài người."

    Đối mặt trước sự giao phó đột ngột của Eli, Aesop chỉ biết im lặng và trố mắt nhìn.

    Thật không thể tin được một nhiệm vụ dường như bất khả thi đã được giao cho cậu, một thành viên chỉ mới gia nhập giáo hội không lâu, và mọi chuyện giờ đây đã chuyển biến nhanh một cách chóng vánh.

    Cậu ngước mặt nhìn về phía Eli, ánh mắt anh ta giờ đây đầy sự kiện định, rõ ràng anh ta sẽ không để cậu từ chối nhiệm vụ này.

    "Cậu yên tâm Aesop, chúng tôi đã chuẩn bị hết cho cậu mọi thứ cần thiết để thực hiện nhiệm vụ", Eli nói.

    "Chính bản thân ngài Jerry Carl đã đích thân nhờ tôi giao phó nhiệm vụ này lại cho cậu, và ông ấy cùng với tất cả mọi người đều tin rằng cậu sẽ làm được.

    Cậu sẽ không chết đâu Aesop, tôi không tin cậu có thể chịu từ bỏ dễ dàng khi chưa đạt được mục đích!"

    Phải rồi, mục đích.

    Lời nói đó của nhà tiên tri đã khiến Aesop bị cuốn vào những dư ảnh của hồi ức.

    Hỡi ôi, những kí ức đen tối về ngày hôm đó lại ùa về, trước mặt cậu hiện ra khung cảnh người mẹ tội nghiệp của mình bị thứ gì đó sát hại.

    Hình ảnh người phụ nữ tội nghiệp nằm vật ra đất, tuy chỉ còn thoi thóp nhưng bà vẫn dùng hết tất cả sức lực còn lại của mình để bảo vệ cậu, đẩy cậu ra xa để bọn quỷ không thể tìm thấy cậu.

    Mẹ là tất cả đối với cậu, chính bà đã một mình cưu mang và chở che cho Aesop khi cha cậu đột nhiên lại bỏ đi biệt xứ.

    Bà là nguồn sống của cậu, chính cái chết của bà đã thúc đẩy cậu tham gia Hội trừ tà để tìm ra kẻ đã cướp đi mạng sống của bà.

    Đúng vậy, mục đích chính là trả thù cho mẹ, và đây là cơ hội hoàn hảo nhất để giết sạch lũ ác ôn bọn chúng.

    Bọn quỷ với gương mặt lạnh lẽo đã dám phản lại ý tự nhiên với cái mạng sống dai dẳng của chúng, sự ghê tởm đó vẫn cứ tồn tại trên thế giới này...

    "Vậy thì Aesop Carl, ngươi có bằng lòng nhận lấy nhiệm vụ một sống một còn này không?

    Ngươi có sẵn sàng chiến đấu dù đang trên bờ vực của sự sinh tử?"

    Câu hỏi của nhà tiên tri đánh thức Aesop khỏi những dòng hồi tưởng nội tâm.

    Cậu nhìn thấy sự nghiêm nghị trên gương mặt Eli, đồng thời hình ảnh về người mẹ quá cố đã thôi thúc sự quyết tâm trong con người cậu.

    Đến lúc rồi, đây chính là mục đích và sứ mệnh cậu vẫn luôn tìm kiếm, phải giết sạch lũ quỷ, không để mảnh đất này vương vết máu ô uế của chúng.

    Vì bình an của người dân, vì tình yêu to lớn của cậu dành cho người mẹ yêu dấu, cậu nhất quyết phải thực hiện nó bằng cả tính mạng của mình.

    Aesop đứng dậy, bắt tay với nhà tiên tri và nói lớn:

    "Tôi chấp nhận!"

    Hết chương 2
     
    Back
    Top Dưới