Cập nhật mới

Khác JoongDunk Một Lòng Một Dạ.

Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 40


Joong thở dài nhìn những sấp văn kiện nằm chật kín trên bàn làm việc khẽ thở dài,Chanasit đúng là một tên vô dụng đến mức phế thải,thời gian Joong dưỡng thương chính là thời gian mà hắn chỉ lo ăn chơi,hằng ngày chỉ lo tìm đến những người con gái mà ôm ấp,công việc cần xử lý khi Joong vừa về đến biệt phủ đã được chuyển đến và chất thành núi, nhiều đến mức muốn nhấn chìm Joong.

Satra ngồi một bên sắp xếp lại mọi thứ lại giúp Thống đốc,Nhật Đăng thì đã đi loanh quanh đâu đó,cũng không phải là lần đầu em đến đây,nhưng tòa nhà thật sự quá rộng,rộng đến mức Nhật Đăng đi mỏi chân mà vẫn chưa tìm được phòng ngủ của Joong.

Ừ thì bị lạc rồi đó.

"Thống đốc phu nhân cần gì ạ?"

Một đứa người ở thấy em cứ đi vòng vòng thì tiến đến hỏi thăm.

"Phòng của Anh...à không...Thống đốc ở đâu vậy?"

"Dạ,phòng của Thống đốc ở ngay lối vào,để tôi dẫn phu nhân đến đấy."

"Ờ ờ,cảm ơn."

Nhật Đăng muốn kiếm gì đó đội lên đầu để che bớt sự xấu hổ,em sẽ nghĩ đến vấn đề ghi nhớ mọi ngõ ngách trong căn nhà bự chảng này,người ở dẫn em đến phòng của Joong rồi xin phép rời đi,sự xấu hổ lại dân cao hơn khi em thấy được nụ cười trên miệng cô ta,thật tốt khi ngày đầu tiên làm Thống đốc phu nhân đã bị cười vào mặt.

Em nằm trên chiếc giường của Joong mà nghỉ ngơi,hổm rày chăm sóc anh nên em không ngủ được nhiều,trong đầu lại luôn suy nghĩ đến lời đã hứa với Trần Ngọc Song Tử làm Nhật Đăng nhức đầu vô cùng.

Cửa phòng mở ra,em thấy Satra dìu Joong vào phòng thì vội đứng dậy đỡ lấy tay anh,giúp Joong ngồi xuống giường, tuy đã đi lại bình thường nhưng vết thương chưa lành khiến việc đi lại của Joong bị hạn chế,muốn đi phải có người dìu dắt.

"Ra ngoài đi Satra,tôi có việc muốn nói riêng với Nhật Đăng."

"Dạ,Thống đốc."

Satra cúi người rồi ra khỏi phòng,cậu khép chặt cửa lại rồi đứng phía ngoài canh gác.

Lúc này Joong mới nhìn đến em,người còn đang bận rộn chỉnh sửa lại chăn gối cho anh,trông chẳng khác gì một người vợ thật sự,Nhật Đăng lớn rồi,thật sự lớn rồi.

"Ngày mai tôi phải đến dinh Thống đốc giải quyết chuyện quân sự,để em ở nhà một mình tôi không yên tâm."

"Ở đây nhiều người mà Anh Chung,ai mà làm hại em được."

"Tôi thay em quyết định chuyện này, cũng mong là em không giận hờn tôi."

Joong nắm lấy tay em,ánh mắt vô cùng dịu dàng làm Nhật Đăng cũng muốn tan chảy trong sự đằm thắm mà Joong mang lại,em siết nhẹ lại bàn tay của Joong,tay còn lại vỗ nhè nhẹ lên vai anh,em biết dù sao Joong có quyết định chuyện gì thay em thì anh nhất định cũng không làm tổn thương em.

Anh thương em nhiều đến thế mà...

"Anh Chung nói đi..."

"Ngày mai theo tôi đến dinh làm việc."

"Trời đất,ở đó toàn người Thái,em đi theo..."

"Không sao,giờ em đã là Thống đốc phu nhân,đến cả tên Chanasit cũng phải kính trọng em một phần."

Đưa tay vén đi những cọng tóc mái lòa xòa trên đôi mắt em,Joong đặt lên trán em một nụ hôn,không biết nên hôn em bao nhiêu cái mới mong thỏa lòng nhung nhớ mấy tháng qua của Joong, nếu kiện phải vết thương còn đang hành hạ thì Joong đã mang em trấn thủ dưới thân,đánh dấu rồi thì sẽ không ai có thể tơ tưởng đến em nữa,Trần Nhật Đăng sẽ chỉ thuộc về Joong Archen Aydin.

Joong đã tính đến việc tổ chức một buổi lễ cưới thật lớn để rước em về nhưng Nhật Đăng lại không đồng ý,em nói không muốn bị người khác dị nghị,và cả muốn bên cạnh anh một cách yên bình, Joong cũng không muốn làm trái ý em.

"Đi nhé Nhật Đăng?Tôi ngồi xử lý chuyện binh quyền sẽ rất chán,có em sẽ vui hơn."

"Có chắc là ổn không Anh Chung?"

"Có gì mà không ổn hả?"

"Em sợ em sẽ làm phiền đến cậu."

"Thôi đừng bàn nữa,quyết định vậy đi."

Joong phất tay nằm xuống giường,vết thương sẽ không thể mau lành nếu như anh cứ động vào nó,phải mau lành để còn hành sự,nhìn Nhật Đăng xinh đẹp như vậy khiến Joong không thể nhịn thêm được nữa,chợt nhớ ra gì đó,anh cười cười nhìn em làm Nhật Đăng cảnh giác.

"Gì mà cười ghê quá."

"Em có biết trong lúc tôi nằm trên giường bệnh,tôi đã mơ thấy gì không?"

"Thấy những cô gái ăn mặc hở hang đúng không?"

"Không có nha,người ta thấy em về báo mộng nên mới tỉnh lại đó."

"Em chưa chết mà,sao vào báo mộng được?"

Nhật Đăng nhìn Joong,em đang nghi ngờ lời nói của anh,em còn chưa chết thì sao mà báo mộng cho anh được.

"Em không biết tôi thành ra bộ dạng gì khi nghe được tin em đã chết đâu Nhật Đăng,thậm chí tôi còn đeo khăn tang cho em."

-Joong bĩu môi.

Khoảng thời gian mấy tháng trời đó, không ngày nào là anh không nghĩ đến em,ăn cũng nhớ,làm việc cũng nhớ,đến cả lúc ngủ cũng nhớ,thậm chí đứng im chịu một nhát dao đâm vào người cũng chỉ mong gặp lại được em,dù là không còn mạng sống thì Joong vẫn muốn đi tìm em.

Nhật Đăng xoa xoa bụng anh,trong lòng tràn đầy sự hối hận.

"Xin lỗi cậu."

"Thôi đừng xin lỗi,lấy thân đền bù đi."

"Cái đồ dê xồm này."

"Ê ê,không có miếng dê nào luôn,em thấy đó giờ ở cạnh tôi,tôi có làm gì anh đâu."

Joong bất mãn,thật sự rất không vui khi bị em gọi là dê xồm,có tiếng mà không có miếng.

"Hay là mình..."

"Đợi tôi khỏe đã,đau như vầy không nổi một trận đâu."

"Anh Chung nghĩ cái gì vậy?"

"Ủa chứ không phải em muốn hả..."

"Em muốn ngủ."

Nhật Đăng rút tay mình ra khỏi bụng anh,liếc Joong một cái,thời gian sau này còn dài,sẽ từ từ rửa sạch lại đầu óc cho Joong,đen tối quá rồi.

"Khi nào tôi khỏe thì mình làm chuyện vợ chồng em nha?"

"Không."

"Ở kìa,sao vậy?"

"Đừng dụ dỗ nữa,em nghị lực lắm đừng nghĩ Joong đẹp mà em mê."

"Vậy em không cho tôi làm vậy em làm tôi đi."

-Joong nhướn nhướn chân mày.

"Né em ra,làm mấy cái gì đâu không hà."

"Coi ghét chưa kìa,em xấu hổ hả Nhật Đăng?Thống đốc phu nhân xấu hổ rồi."

Joong lấy tay mình làm gối cho em nằm như khi cả hai ở nhà em,cảm giác này anh đợi lâu lắm rồi,mùi hương từ tóc em pha thêm chút mùi nắng,thời gian qua để em chịu thiệt thòi nhiều rồi, Joong sẽ bù đắp lại cho em.

Nhật Đăng áp mặt vào lòng ngực ấm áp của Joong,trong lòng đầy những sự rối bời,chỉ mong sau này Joong sẽ không hận em.

"Ngủ đi Nhật Đăng,ngày mai cùng tôi đến dinh."

"Em nhớ mình lắm..."

"Tôi cũng nhớ em.Về bên nhau rồi thì yên ổn mà ở cạnh tôi,nửa cuộc đời còn lại tôi giúp em gánh hết những muộn phiền."

Nhật Đăng nằm trong lòng anh mà gật đầu,nước mắt em rơi ra ướt một mảnh áo Joong,thương nhau rồi thì dù ra sao vẫn thương,ở cạnh nhau được ngày nào thì em sẽ trân trọng ngày đó.

------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 41


"Mày không quan tâm đến tình hình quân sự sao Chanasit Sanner?Mẹ nó, nhìn xem cái mớ hỗn độn này là gì?

Thân là Phó đô đốc mà vô dụng như mày thì nên cút về Thái Lan cùng ông già mày đi."

"Joong Archen Aydin,đây là việc của mày."

Chanasit nhún vai,đi vòng ra phía sau cái ghế mà Joong đang ngồi,hắn cúi người thì thầm vào tai Joong.

"Việc của tao là giám sát mày chứ không phải giúp mày đâu Joong."

"Khốn nạn."

"Đừng chửi nữa,hãy lo giải quyết cái mớ hỗn tạp tích tụ lại trong khi mày nằm trên giường thư giãn đi,nếu bận quá thì đem Trần Nhật Đăng sang dinh thự của tao để tao chăm sóc vợ mày giùm mày."

Đôi mắt Joong hằn lên tia lửa giận,Nhật Đăng bên cạnh chỉ biết nắm lấy tay anh mà cố gắng xoa dịu cơn nóng giận của Joong,ánh mắt em nhìn Chanasit chứa đầy sự chán ghét.

Nếu không vì vết thương còn đang trong giai đoạn hồi phục,chắc chắn Joong đã lao đến đấm vào cái miệng đang cười ngạo nghễ của hắn ta,Chanasit quay lưng rời đi,không quên chào tạm biệt Joong một cái,nếu hắn muốn chọc tức Joong thì thật sự hắn đã thành công.

Nhật Đăng liếc nhìn bức thư tiếng Thái trên bàn,rồi lại đứng dậy xoa bóp vai cho Joong.

"Cậu bớt nóng,cẩn thận vết thương."

"Hắn ta thật sự là một tên vô dụng Nhật Đăng,nếu không vì ông già của hắn chưa chết thì tôi đã một phát chặt đầu hắn xuống."

"Chiến sự căng thẳng như vậy...Joong lại còn muốn em đến để xem đất nước mình và cậu đối đầu hay sao?"

Joong thở dài một hơi,tay nắm lấy bàn tay Nhật Đăng,anh đặt em ngồi trên đùi mình,Joong muốn em ở cạnh anh mọi lúc,anh sợ chỉ cần không chú ý thì em lại đi mất,chưa kể Chanasit cứ mãi dòm ngó đến em nên việc để Nhật Đăng một mình ở dinh thự sẽ không hay,vả lại em cũng không biết tiếng Thái Lan,sẽ không bị lộ chuyện cơ mật.

Một phần là Joong tin em,tin em một cách tuyệt đối.

"Tôi xin lỗi Nhật Đăng,nhưng để em một mình thì tôi lại càng không yên tâm, Chanasit vẫn còn nhìn em bằng cặp mắt chó chết của hắn thì việc để em một mình ở dinh thự sẽ là cơ hội cho hắn ta."

"Em thật sự cảm thấy mình như một kẻ bán nước..."

"Không đâu em,là tôi cưỡng ép em làm vợ tôi,tiếng xấu ngoài kia cả đời này tôi sẽ thay em gánh lấy,đừng tự trách mình mà em."

"Nếu có kiếp sau,em không muốn chúng ta vướng phải sự ngang trái này nữa."

"Tôi không dám hẹn em kiếp sau,tôi sẽ không thể nhận ra được Trần Nhật Đăng của kiếp này."

Joong ôm em trong tay,đầu tựa vào ngực Nhật Đăng mà nhắm mắt một chút,bàn tay em giúp anh xoa lấy thái dương.

Một lúc sau có tiếng gõ cửa,Nhật Đăng đứng dậy ngồi xuống cái ghế đặt bên cạnh Joong,ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào lá thư.

"Vào đi."

Satra tiến vào với một tờ giấy khác,cậu ngập ngừng rồi nói chuyện cùng Joong bằng tiếng Thái Lan.

Nhật Đăng ngồi một bên chơi đùa cùng cây hoa trên bàn anh,tai em vẫn dõi theo cuộc nói chuyện của cả hai,em không phải là không biết tiếng Thái Lan, khoảng thời gian ở cùng Trần Ngọc Song Tử em đã được anh dạy cho học tiếng nói của Joong,và em hoàn toàn hiểu được vấn đề mà anh cùng Satra bàn bạc, là chiến sự giữa nước em và Thái Lan.

"Tình hình vẫn vậy sao?"

"Những tỉnh khác vẫn còn đang có số ít quân của Đảng Việt Nam,nếu dọn dẹp được thì sẽ trấn áp được."

"Ra lệnh cho mấy thằng cò tìm cách gài bắt mấy người bí thư tỉnh ủy cùng ủy viên Đảng của Việt Nam,nếu được thì cứ giết hết,đó là những mối lo ngại của chúng ta."

"Chỉ sợ bọn họ chống trả."

"Tôi sẽ ra lệnh điều thêm binh lính đến hỗ trợ,khi rắn mất đầu lập tức tiến hành kế hoạch xâm lược."

"Dạ Thống đốc."

Satra cúi đầu chào Joong cùng Nhật Đăng rồi bước ra ngoài,một lần nữa anh nhìn đến em,Nhật Đăng thấy được sự xin lỗi trong đôi mắt của người em thương,đâu cần phải hỏi lý do khi em đã nghe và hiểu được toàn bộ cuộc nói chuyện.

Đảng viên sắp bị bắt và bị giết vô tội,đất nước đứng trên bờ vực xâm lăng,em ngồi đây cùng người chỉ huy Thái Lan xưng vợ gọi em.

"Em sao vậy Nhật Đăng."

"Em không sao,cậu làm việc tiếp đi,em muốn ra ngoài hít thở một chút,em muốn đi chợ."

Đè nén cảm giác đau lòng,em tìm một cái cớ nào đó rời đi,ở lại đây chỉ làm Nhật Đăng thêm phiền lòng.

"Tôi sẽ cho người đưa em đi."

"Không..."

"Phải cần,ngoài kia nguy hiểm."

Em lưỡng lự rồi gật đầu một cái,Joong sắp xếp cho em một người theo hầu và một lái xe,Nhật Đăng từ chối đi xe vì em không thể thoát được cơn buồn nôn khi ngồi trên nó,nếu đi bộ thì em sẽ dễ dàng hơn.

Một người theo hầu và năm lính gác đi cùng em là sự sắp xếp của Joong,khu chợ đông đúc thấp thoáng bóng người quen thuộc,Nhật Đăng cố gắng tách khỏi đoàn người đang theo sát bên cạnh,lợi dụng lúc đông đúc liền lẻn vào một ngõ hẻm,Song Tử đã đứng sẵn từ khi nào kéo em vào một ngôi nhà xập xệ.

"Em vẫn tốt chứ Nhật Đăng?Cậu ta có..."

"Anh nghĩ Joong Archen sẽ làm hại em sao?"

"Em làm anh sợ gần chết."

"Anh về báo cho mấy đồng chí trong Đảng,Joong Archen đã cho người gài bắt Đảng viên cùng bí thư tỉnh ủy,bảo họ chạy trốn và chuẩn bị tinh thần khởi nghĩa."

"Em có biết thời gian..."

"Cuộc nói chuyện không đề cập đến thời gian,nhưng thuộc hạ của Joong Archen đã bắt đầu đi truyền lệnh."

"Được,anh sẽ đưa tin,em nhớ cẩn thận, Joong Archen là người thông minh,cậu ta không đơn giản đâu."

"Joong Archen thương em,cậu ấy còn để em vào trong dinh Thống đốc,có lẽ vì nghĩ em giống như lúc trước,không biết tiếng Thái Lan."

-Nhật Đăng mỉm cười.

Song Tử gật đầu rồi định nói thêm gì đó, anh nhìn ánh mắt vô tình của Nhật Đăng cũng không biết là thật hay là ngụy tạo?

"Em phải trở về cùng đoàn người kia, nếu không sẽ bị nghi ngờ."

"Em đi đi,nhớ cẩn thận."

"Vì độc lập,tự do."

Nhật Đăng rời đi rồi nhưng Song Tử vẫn đứng đó nhìn em,anh biết sẽ thật bất công với em khi bắt em lừa gạt chính người thương em,nhưng ngoài Nhật Đăng ra thì sẽ không ai moi được tin tức gì khác,quân Thái Lan đã tràn vào Việt Nam nhiều hơn,tệ nhất là dăm ba bữa nữa sẽ có chiến tranh,nếu biết trước mà phòng tránh thì tỷ lệ thắng sẽ cao hơn.

Nhật Đăng hy sinh tình cảm cá nhân phục vụ cho tình yêu đất nước,rồi khi đất nước độc lập thì người yêu của em sẽ ra sao?May mắn thì được chạy thoát về Thái Lan,tệ hơn là bị bắt và xử tử như một tù binh.

Song Tử thở dài một hơi rồi đội lại cái nón tai bèo rời đi.

"Trời ơi phu nhân,người làm tôi sợ gần chết."

"Bị lạc."

"Người muốn mua gì ạ?"

"Về thôi,tạm thời bị mất trí nhớ,không biết nên mua gì."

Người hầu đơ ra một chút rồi lại chạy theo phía sau Nhật Đăng.

Bước đi phía trước em lén lau đi giọt nước mắt chuẩn bị rơi,em ngẩn đầu nhìn lên trời xanh,lấy được thông tin tốt cho nước nhà nhưng lòng em lại không hề vui vẻ,tim em đau quá,đau đến mức như muốn ngừng đập.Nhật Đăng hiểu rõ về kết quả của cuộc chiến tranh này, hoặc là em mất đi người em thương,dù cho kết quả có ra sao thì Trần Nhật Đăng vẫn là người đau đớn đến tận xương tủy.

--------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 42


Nhật Đăng nằm trong vòng tay Joong không ngừng trằn trọc,em cứ xoay người qua lại làm anh nhíu mày,vòng tay siết lại một chút,từ khi đi chợ về anh thấy em rất lạ,gương mặt cứ mang vẻ u sầu,còn không thèm cười,thèm nói cùng Joong,em từng nói rằng nằm trong vòng tay anh thì sẽ có thể an tâm mà ngủ rất ngon,giờ thì anh đang ôm lấy em trong lòng mà sao Nhật Đăng lại nhốn nháo như vậy.Em lo lắng chuyện gì sao?Giữ lại cái đầu đang ngọ nguậy ở lồng ngực mình,Joong cất giọng trầm thấp.

"Em sao vậy?"

"Em...không ngủ được."

"Có chuyện gì sao?Từ khi ra ngoài về thì tôi thấy em luôn trong trạng thái bất an."

"Có sao?"

"Hay Chanasit lại kiếm chuyện với em?"

"Hắn ta không có cơ hội mà kiếm chuyện với em đâu,thấy hắn là em chạy không kịp."

Joong cười cười dùng tay xoa nhẹ lưng em,Nhật Đăng thông minh như vậy anh cũng thấy yên tâm,Satra đã đi truyền lệnh của Joong đến những chốt quân lính,hiện tại anh vẫn còn đang khó ở vì vết thương lâu lâu lại bị đau nhói,nếu như đánh nhau một trận cùng Chanasit trong lúc này sẽ không thể thắng hắn.

"Em nhất định phải tránh xa hắn ra,một tên cặn bã sẽ ảnh hưởng đến em."

"Rốt cuộc Anh Chung và hắn ta vì sao mà có tư thù cao hơn cả núi,dài hơn cả sông như vậy?"

"Em muốn nghe sao?"

"Rất muốn."

Joong nghĩ ngợi một chút rồi bắt đầu cất tiếng nói.

"Aydin cùng Sanner đã đấu đá nhau đã được ba đời,tôi và Chanasit là đời thứ ba."

"Nghe như mấy mối tình truyền kiếp."

"Cái gì mà mối tình?"

-Joong nheo mắt.

"Nói lộn nói lại,mối thù."

Anh thở dài dùng ngón tay gõ vào đầu em,cái tính chằn gây sao không mất luôn đi cho Joong đỡ khổ.

"Lý do vì sao mà thù nhau dữ trời vậy cậu?"

"Lý do sao?Tôi cũng không được ba mình kể lại cho chi tiết,chỉ biết ông của tôi và ông của hắn từng là một cặp bài trùng trong quân doanh,rất thân thiết, ngày chọn người thăng cấp,ông của tôi đã được chọn thay vì ông của Chanasit."

"À...ra là ghen ghét."

"Cũng không hẳn,việc xếp phía sau đồng nghĩa là phải phục vụ cho người cao hơn,và nhà Sanner từ đấy cùng nhà Aydin là không đội trời chung."

"Vậy Anh Chung kêu họ xuống lỗ ở đi, như vậy là không đội trời chung nữa.

Chứ gì đâu mà không nói lý lẽ hơn cả em."

Nếu một lời nói của Joong có thể đưa cả gia tộc Sanner xuống lỗ thì anh đã làm lâu rồi,việc mỗi ngày nhìn thấy gương mặt Chanasit làm Joong phát ớn.

Nhật Đăng cười một chút,tiếp tục hít lấy mùi hương trên người Joong,thơm tho, dễ chịu.

"Tên khốn đó còn muốn cưới em làm vợ hắn,là tôi không tốt nên mới để hắn thấy được lúc em mặc áo dài xinh đẹp như vậy."

"Anh Chung có thấy được đâu?"

"Chỉ cần tưởng tượng là đủ rồi Nhật Đăng,dù sau này em có già,có xấu,thì em vẫn là Trần Nhật Đăng ở độ tuổi mười tám mà tôi gặp em."

"Miệng lưỡi ngọt hơn cả đường,cả người thì thơm phức,Trương Anh Chung,cậu được làm từ đường đúng không?"

Nhật Đăng tách ra khỏi lồng ngực Joong mà nhìn anh,không biết đã có bao nhiêu người chết dưới sự ngọt ngào này rồi?Em là người thứ bao nhiêu?

"Nếu tôi được làm từ đường thì kiến đã tha tôi và em đi mất rồi."

"Anh Chung...thương em nhiều lắm sao?"

Ngạc nhiên một chút khi Nhật Đăng bất ngờ nghiêm túc,Joong mỉm cười dịu dàng nhìn vào mắt em,bao nhiêu sự chân thành đều được anh phơi bày,sẽ thật hối hận nếu không thể cùng em sống trọn kiếp này.

"Tôi thương em đến mức muốn phản bội lại đất nước mình,thương em đến mức khi nghe tin em chết thì bản thân cũng muốn chết đi để có thể gặp em, thương em đến mức bỏ hết danh dự xuống đất để có được em về làm vợ,dù là người hay là ma thì vẫn muốn thương em,em là điều trân quý của cuộc đời tôi, nếu một ngày nào đó tôi hết yêu em thì đó cũng là ngày mà Joong Archen Aydin này đầu rơi xuống đất."

"Nói bậy..."

-Nhật Đăng đặt tay lên môi anh.

Lòng em nặng trĩu với nỗi buồn,em dùng tình yêu của Joong để lừa gạt anh, em dùng tình thương của anh để giúp nước nhà em được độc lập,em bán đứng cả tình cảm chân thành nhất của cả hai, rồi mai đây em trở thành một người hùng ở Việt Nam khi đất nước thắng lợi thì cũng đồng nghĩa với việc chính tay em đem tình yêu của bản thân cũng người mà em thương ra pháp trường.

Đừng hỏi Nhật Đăng có đau không,vì chỉ cần mới nghĩ đến thôi em đã muốn kết thúc mạng sống nhỏ bé này trước khi tận mắt nhìn thấy điều đấy.

"Ngủ đi Nhật Đăng,ngày mai tôi còn có việc cần giải quyết ở dinh Thống đốc."

"Cậu ngủ đi,em sẽ quạt cho cậu ngủ."

"Được rồi."

Hai mắt Joong nặng trĩu dần dần thiếp đi,đợi đến khi nghe được tiếng thở đều đặn của anh thì em mới dám phát ra tiếng khóc,bàn tay chạm nhẹ lên những đường nét trên khuôn mặt Joong,sao mà số em khổ thế này,mười tám xuân xanh tìm được người thương mình và bản thân mình cũng thương người ấy vô bờ vô bến thì đó lại là người Thái.

Phải chi em không thương cậu...phải chi cậu cũng không thương em...

"Mình ơi...lòng em...hức...đau lắm mình ơi..."

Joong không ngủ,anh vẫn nhắm mắt mà hai bàn tay siết chặt vào nhau,tiếng khóc Nhật Đăng cứ nghẹn ngào bên tai, anh đã bức em đến mức này sao?Tình yêu của cả hai làm em đau đớn đến như vậy sao?

"Em nợ đất nước cũng là nợ mình...em trả xong nợ nước rồi em đi theo mình... mình chết thì em chết...hức...mình sống thì em sống...chúng ta không rời xa nhau nữa..."

"Sẽ luôn là như vậy."

------------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 43


Joong thức giấc bởi tiếng gõ cửa phòng, nhấc cánh tay khỏi đầu Nhật Đăng một cách nhẹ nhàng nhất tránh làm em thức giấc,anh bước xuống giường rồi rời khỏi phòng.Cánh cửa khép lại thì cũng là lúc Nhật Đăng mở mắt,em cẩn thận bước đến áp tai vào cửa nghe lén cuộc nói chuyện phía bên ngoài.

"Chạy trốn?"

"Có lẽ là nguồn tin bị lộ thưa Thống đốc, bọn họ đều mất tăm khi người bên ta đến,việc này ảnh hưởng đến tiến độ nếu chúng ta tìm kiếm họ."

"Bị lộ sao?Không thể nào..."

"Hôm đấy chỉ có tôi,ngài và..."

Tim Nhật Đăng đập nhanh hơn khi nghe câu nói lấp lửng của Satra,em đang biết được cậu muốn nói đến ai,vì hôm đấy ngoài hai người họ chỉ còn em,Satra đầu óc không thua kém Joong,Nhật Đăng nhiều lần tận mắt nhìn thấy được sự sắc sảo trong đôi mắt anh.

"Em ấy không biết tiếng nói của chúng ta,và Nhật Đăng là Thống đốc phu nhân."

"Tôi xin lỗi thưa Thống đốc."

"Đưa quân đến cứ địa Vĩnh Lung,rồi phân tán ra các tỉnh xung quanh,chờ đợi lệnh mới."

"Nhưng mà...nếu như vậy quân trụ ở Sài Thành sẽ không còn bao nhiêu nữa."

"Sẽ ổn thôi,quân chi viện sẽ đến vào ngày mai,lúc đấy sẽ bổ sung thêm,bạo loạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào,cần cứng thì cứng,mềm thì mềm,nhưng nếu không được thì cứ xử bắn."

"Dạ."

"Đi đi,Nhật Đăng sẽ mau thức dậy,tôi không muốn em ấy phải buồn phiền."

"Thống đốc...tôi sợ..."

"Đi đi."

Nhật Đăng vội vàng trở giường đắp lại cái chăn,em nhắm mắt đưa lưng về phía cửa,giả vờ như bản thân vẫn chưa tỉnh ngủ,trong lòng là những lời nói của Joong,anh sợ em buồn,vậy anh có buồn khi biết được em phản bội anh không?

Cánh cửa mở ra rồi đóng lại,Nhật Đăng cảm nhận được vòng tay quen thuộc ôm lấy em vào lòng mà ủ ấm,nước mắt tự dưng lại muốn chảy ra,sợ rằng chỉ cần nghe thấy tiếng anh thì sẽ không kìm lại được.Cố gắng nuốt tiếng khóc vào trong bụng,em giả vờ như bản thân chỉ vừa tỉnh ngủ,cái đầu nhỏ dụi dụi vào lồng ngực Joong,em nghe được tiếng cười khe khẽ của anh,chắc là bị em làm cho nhột rồi.

"Em quấy quá trời."

"Ở đây có một trái tim ấm."

-Em chỉ một ngón tay lên ngực anh.

"Trái tim ấm đó chỉ thương mỗi em."

Joong đặt cả bàn tay Nhật Đăng lên ngực trái mình,anh muốn em cảm nhận từng nhịp đập vội vã trong ngực mình là vì em,chỉ có em mới khiến nó ấm áp mỗi ngày.Nhật Đăng rụt rè rút tay lại,lòng em dằn vặt lắm rồi,em sợ Joong sau này sẽ hận em đến tận xương tận tủy,trái tim anh lúc đấy rồi cũng sẽ nguôi ngoai.

Anh có chút bất ngờ nhưng rồi cũng cho qua,Nhật Đăng của anh hay ngại ngùng lắm,đặt tay lên ngực anh như vậy chắc là khiến em không thoải mái.

"Một lát nữa em muốn ra chợ mua ít đồ."

"Mình mua ở mấy cái tiệm được mà em."

"Em không quen,từ nhỏ quen với chợ rồi."

"Được rồi,tôi đi với em."

-Joong cưng chiều xoa đầu Nhật Đăng.

"Hả?Không cần đâu,cậu còn nhiều việc, em đi với mấy người ở là được rồi cậu."

Nếu Joong đi cùng em sẽ không thể báo tin được cho Song Tử,việc Joong bổ sung cho những nơi chuẩn bị khởi nghiệp là rất quan trọng,anh sẽ đàn áp quân khởi nghĩa của Việt Nam,em không để chuyện này xảy ra.

Anh nheo mắt nhìn Nhật Đăng,hôm nay còn không muốn anh đi cùng em,hay lại muốn bày trò quậy phá gì đám ngài ở nữa rồi,nhớ lại một chút khi ở nhà Hội đồng Trần,từ trong ra ngoài đều bị em phá phách đến chó gà không yên,gần đây nhất là đi lạc đâu đó báo hại lính lác anh phải theo em chạy hụt hơi đi tìm.

"Em có chắc là được không?"

"Cậu đừng có xem thường em nha."

"Rồi rồi,em muốn đi xe..."

"Em đi bộ."

Sau này Joong sẽ cho em đi bộ đã đời, người gì đâu mà không chịu đối mặt với sợ hãi gì cả.

Khu chợ buổi sớm ồn ào đông đúc hơn cả hôm qua,Nhật Đăng cố gắng làm bộ nhàn nhã nhưng lại không ngừng tìm kiếm hình bóng Song Tử,cậu luôn ở ngoài biệt phủ của Joong,cả hai đã hẹn nhau ở khu chợ này trao đổi thông tin mỗi khi em đến,đám lính đợt này luôn theo chân em sát sao,Joong có dặn để lạc mất phu nhân sẽ bị xử bắn nên họ cũng không dám lơ là,mọi hành động của em đều bị giám sát.

Một người lướt qua chạm nhẹ vào tay em,một mảnh giấy nhỏ được giấu diếm, Nhật Đăng dùng cái khăn che khuất tầm nhìn của con người ở bên cạnh rồi mới cẩn thận đọc từng chữ.Bước chân em quay lại tiệm may vừa đi qua.

"Ở ngoài này,tôi vào lựa đồ."

"Nhưng mà phu nhân,Thống đốc có dặn..."

"Nói nhiều quá."

Nhật Đăng phất tay rồi đi vào trong,lời nói của em bây giờ có giá trị ngang ngửa Joong,một bước chân cũng không ai dám mon men đặt vào,em tìm kiếm hình bóng Song Tử lần nữa,cậu đang đứng ở một góc nhìn em,Nhật Đăng không nhanh không chậm bước đến.

Bàn tay em cũng giả vờ lựa đồ,bà chủ bán nhận ra Nhật Đăng liền bước đến niềm nở tiếp đón chào hỏi.

"Thống đốc phu nhân muốn tìm cái gì, để tôi giới thiệu cho."

"Để tôi tự lựa được rồi,bà đi đi."

"Nhưng mà phu nhân..."

"Sao mà phiền quá vậy ta?"

"Dạ dạ,người cứ lựa."

Nhật Đăng bước đến đứng cạnh Song Tử,em lén nhìn xung quanh rồi mới cất giọng.

"Quân Thái Lan sẽ tập trung ở Vĩnh Lung,rồi phân tán sang các tỉnh khác, viện binh sẽ đến trong thời gian ngắn, hiện tại dinh Thống đốc...canh phòng lỏng lẻo."

"Em phải cẩn thận nhé Nhật Đăng,chiến tranh sẽ nổ ra mau thôi,lúc đấy anh sẽ đón em về cho gia đình em."

"Vì độc lập,tự do."

-Em ngập ngừng.

Nhật Đăng chọn đại một vài bộ quần áo rồi bước ra trả tiền,nếu không mua gì sẽ rất dễ bị nghi ngờ.

Song Tử vẫn đứng đó nhìn theo Nhật Đăng rời đi,cậu biết trong lòng em đã có quyết định cho riêng mình.

Nhật Đăng đến thẳng dinh Thống đốc tìm Joong,giờ này có lẽ anh đang bận rộn với những chiến lược quân sự,thời gian của cả hai không còn nhiều,em phải tranh thủ mọi lúc để ở cạnh người em thương nhiều nhất có thể.

"Sẽ mau thôi Anh Chung,em sẽ không lừa dối mình nữa."

-----------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 44


"Đồng chí có kế hoạch nào chưa?"

"Tôi có người bên trong dinh Thống đốc, nếu muốn bắt sống Joong Archen cùng Chanasit không khó."

"Việc quân Thái Lan đưa thêm binh đến những chốt quân sự sẽ mất một thời gian để bọn chúng kiểm tra lại lực lượng,chúng ta nên thừa cơ hội này phát động khởi nghĩa."

Song Tử suy nghĩ một chút,đúng là nếu khởi nghĩa ở thời điểm này chính là điều kiện tốt,binh lính Thái Lan đã hao hụt đi nhiều sau những cuộc bạo loạn so với lúc đầu,nhưng còn Nhật Đăng,em vẫn còn trong tay Joong Archen,cậu không sợ cậu ta làm hại em,nhưng Chanasit thì có,hắn ta là một tên man rợ,sẵn sàng bắn chết bất kì ai khi nổi điên,Nhật Đăng còn ở cạnh bọn họ ngày nào thì Song Tử không thể yên tâm ngày ấy.

Về phía Joong Archen thì cậu không lo, cậu ta thương Nhật Đăng nhiều lắm,cậu ta nhất định sẽ không làm hại em,nhưng nếu đứng trước việc thất bại của cuộc xâm lược vì bị chính người mình tin tưởng gây ra thì liệu cậu ta có chịu đựng nổi không?Nếu phát động tấn công ngay lúc này thì chẳng khác nào mang tính mạng Nhật Đăng ra đánh cược,dẫu biết làm cách mạng thì sẽ có thể chết bất cứ lúc nào nhưng Song Tử muốn vẹn cả đôi đường,cậu muốn đất nước mình có được độc lập,cũng như mang Trần Nhật Đăng trả lại cho Nhã Phong và Nhật Tư.

"Về đồng chí Nhật Đăng..."

"Tôi chỉ lo cho em ấy,liều mạng để lấy tin tức như em ấy..."

"Chúng ta không thể để em ấy chết được."

Đội trưởng Phong trầm ngâm nhìn ngọn đèn dầu le lói,ngày Song Tử thông báo em đã đến dinh Thống đốc làm nội gián anh vô cùng giận dữ,việc này quá nguy hiểm,Joong Archen và Chanasit đều là những con cáo già,Nhật Đăng lại còn non trẻ,anh sợ em bỏ mạng oan ức,rồi lại bàng hoàng khi nghe tin Joong Archen cướp lấy Trần Nhật Đăng từ tay Chanasit,lập em làm Thống đốc phu nhân thì anh mới hiểu vì sao Song Tử lại dám cho em mạo hiểm.

Họ có tư tình với nhau thì làm sao Joong Archen giết em được,dù cậu ta có tàn bạo với đất nước em thì đối với Nhật Đăng luôn dịu dàng.

"Đồng chí Nghĩa,Hưng,Trung,các đồng chí hãy liên lạc với những người khác và người dân yêu nước ở tỉnh,khi bọn chúng hành quân qua cầu Hoa,chúng ta sẽ đánh úp,trận đánh này sẽ giúp cả miền Nam lấy làm bước đệm cùng nhau chóng lại quân xâm lược."

"Dạ,tôi đi liền."

Ba người không dám nán lại lâu,đợi khi cả ba đã đi khuất thì đội ngũ Phong mới quay sang Song Tử.

"Còn em lo cho Nhật Đăng,anh sợ Joong Archen sẽ giết chết em ấy nếu như biết được..."

"Em sẽ tìm cách liên lạc với Nhật Đăng, anh yên tâm về việc này."

"Anh sẽ cùng mấy anh em khác đi ám sát Chanasit,còn Joong Archen thì..."

"Em và Nhật Đăng sẽ lo."

Đội trưởng Phong nhìn đôi mắt chắc nịch của Song Tử thì gật đầu đội cái nón tai bèo rời khỏi hầm trú ẩn,anh phải cùng mấy anh em bàn bạc về kế hoạch ám sát hoặc bắt sống Chanasit.

Song Tử nhìn vào ánh đèn nhỏ,cậu thấy nhớ Nhật Tư,vài ngày nữa thôi chiến tranh nổ ra,cậu không biết chắc mình sẽ còn sống hay không chứ đừng nói là bảo vệ Nhật Đăng,nhưng cậu còn nợ Nhật Tư quá nhiều thứ,bằng tất cả sức mình, dù chỉ còn một chút hơi suy tàn cũng sẽ cố đến rước Nhật Tư về làm vợ.

Nhật Tư vẫn đang đợi Song Tử quay về hỏi cưới em làm vợ cậu.

"Mình ăn cái này đi."

"Em không ăn hả Nhật Đăng?"

Joong chớp mắt nhìn em,hôm nay nhìn em thật đẹp,cách nói chuyện với anh cũng thay đổi,còn xuống bếp nấu cháo cho anh,nhìn em chẳng khác nào một người vợ hiền đúng nghĩa,cái áo bà ba trắng tinh tôn lên nét thuần khiết của em càng nhiều,sự tinh khiết của Nhật Đăng là thứ mà Joong yêu thích,chỉ riêng em mới có.

Em mỉm cười lắc đầu,nhìn anh thật vui vẻ khi ở bên em,anh cười đến độ Nhật Đăng cũng vui lây,tình yêu thật sự có sức mạnh to lớn,nó khiến những thứ bình thường cũng trở nên ý nghĩa nếu là làm cùng người mình thương.

Nhưng Nhật Đăng đã có sự lựa chọn cho bản thân mình rồi.

"Mình ăn không thôi nó nguội,không mấy em hâm lại cho mình."

"Không cần đâu,chỉ cần mình làm cho tôi thì dù có lạnh thì tôi cũng ăn."

"Mấy món này em học từ con Hạnh,sợ nó không ngon."

"Mình làm cái gì cũng ngon."

Joong cười dịu dàng,muỗng cháo đầu tiên cho vào miệng,mặn,nhưng chung quy vẫn là ăn được.

Nhật Đăng nhìn anh ăn lấy ăn để không hiểu vì sao lại thấy đau lòng,rõ ràng là em bỏ muối vào nhiều lắm,em nếm thấy nó mặn chát vậy mà sao anh lại có thể ăn ngon đến như vậy.

"Mình có giận em không?"

"Giận em?Tại sao?"

-Joong ngẩn đầu nhìn Nhật Đăng.

"Vì em bỏ mình đi hết mấy tháng trời."

"Không có,chỉ cần em quay về,tôi sẽ luôn thương em."

"Mình không sợ em làm phản sao?"

"Không,Nhật Đăng của tôi sao lại làm vậy với tôi,tôi tin em."

"Em xin lỗi..."

Nhật Đăng không thể không bật khóc, lòng em ray rức quá,em phải làm sao đây,nhìn ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh dành cho em khiến Nhật Đăng hối hận,em không muốn quan tâm điều gì nữa,em muốn cùng anh sống một cuộc sống bình thường,cùng nhau trải qua những điều bình dị,phải,anh và anh phải là cùng nhau.

Những chuyện đến nước này rồi,em muốn quay lại cũng không thể,em bán đứng anh là thật,phản bội lòng tin của anh cũng là thật,mọi thứ đều là hiện thực,thì làm sao mà quay lại?Làm sao em dám nói em thương cậu nữa,làm sao em có đủ tư cách trải qua những thứ được em gọi là "cùng nhau" với anh?Và làm sao là "cùng nhau" khi đất nước em được giải phóng thì đó cũng là sự thất bại của Thái Lan,nhiệm vụ thất bại sẽ là cái chết được định sẵn cho người em thương.

"Em sao lại khóc?"

"Em...hức...thương mình quá."

"Đừng khóc,chúng ta đi ngủ nhé?"

"Em là...hức...vợ mình đúng không?"

"Ừ,em là vợ tôi."

Joong đưa tay bế Nhật Đăng vào phòng ngủ,anh biết em đang suy nghĩ những gì,Nhật Đăng hay lo sợ lắm nên anh lại càng phải yêu thương em nhiều hơn.

"Chỉ cần tôi còn sống ngày nào thì tôi sẽ thương em trọn vẹn ngày đó."

---------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 45


Song Tử đứng bên ngoài ngóng mãi Nhật Đăng rời khỏi căn biệt phủ,cậu cần phải thông báo tình hình đến Nhật Đăng,nếu được sẽ cùng em rời đi trước khi quân đội Việt Nam tiến vào dinh Thống đốc bắt sống Joong Archen,sẽ thật đau lòng khi chia cắt một tình yêu, nhưng đây là điều không thể tránh,vốn dĩ cái kết cho cuộc tình này đã được tính sẵn,Nhật Đăng cũng đã biết được kết quả nhưng vẫn chấp nhận lao đầu vào thì Song Tử cũng không thể cản.Cậu nấp vào ngõ hẻm khi thấy Joong Archen rời khỏi biệt phủ,có lẽ Nhật Đăng vẫn còn ở bên trong,Song Tử thấy anh rời đi chỉ có một mình.

Nhưng phủ của Joong vẫn còn quân lính canh giữ cẩn thận,nếu lẻn vào mà bị bắt được thì chắc chắn không thể toàn thây.

"Làm sao đây?"

-Song Tử vò đầu bứt tai.

Cậu để ý thấy một người ở đang cầm cái giỏ đi chợ đi ra,trong đầu liền nảy ra một ý tưởng.Bám theo đến một đoạn vắng liền đánh ngất,cậu kéo cậu ta vào một ngôi nhà bỏ hoang,đổi đồ cho nhau.

Một thân phận hoàn hảo để đi tìm Nhật Đăng.

Lượn một vòng chợ mua đại vài món, Song Tử nôn nóng về phủ của Joong.

"Đứng lại."

"Dạ..."

-Song Tử có chút run sợ.

"Cậu làm rớt đồ ăn."

Tên lính chỉ cậu bó rau rơi ra ngoài, Song Tử thở phào bước đến nhặt lại rồi mau chóng đi vào trong,độ xa hoa trong phủ Joong làm cậu choáng ngợp,to quá, to như vậy thì tìm Nhật Đăng ở đâu?Nếu hỏi sẽ bị lộ ngay.Đầu óc Song Tử trở nên quay cuồng,có lẽ cậu nên đợi Nhật Đăng xuất hiện.

Từ lau nhà,rửa chén,quét dọn,Song Tử thật sự trở thành một người ở,cắm đầu cắm cổ làm việc khiến cậu thở không ra hơi mà Nhật Đăng vẫn chưa xuất hiện.

"Nè thằng kia."

Song Tử nhìn nhìn xung quanh,xong lại nhìn người trước mặt.

"Kêu tôi?"

"Không mày chứ ai,mày là người mới hả?"

"Hả?Ờ..."

"Mày bưng cái này vào phòng Thống đốc phu nhân đi."

Cơ hội,nhưng mà Song Tử nào có biết cái phòng Nhật Đăng đang ở là ở đâu đâu,cả một tòa bự chảng,hơn chục phòng là ít,cậu nhìn con nhỏ vừa sai mình,vẻ mặt cũng không được thông minh cho lắm,đánh liều thử vận may.

"Tôi mới làm,không biết phòng Thống đốc."

"Mày ngu,cái phòng đầu tiên."

"Ngu mả cha mày."

"Ờ ờ tôi biết rồi,tôi đi liền."

Song Tử hằn học gõ cửa,hôm nay làm việc hơi nhiều rồi đó,còn bị người ta chửi ngu,đây sẽ là điều nhục nhã nhất trong cuộc đời lừng lẫy của Trần Ngọc Song Tử,cậu sẽ không bao giờ quên cái ngày này.

"Vào đi."

Đẩy cửa phòng đi vào trong,cậu nhận ra được giọng Nhật Đăng,khép chặt cánh cửa rồi khóa lại,Song Tử đưa mắt nhìn Nhật Đăng đang chăm chú làm gì đó,em trong tay Joong nhìn thật khác,không khác gì một đóa hoa tươi đẹp nở rộ,Nhật Đăng vốn dĩ đã rất đẹp,được Joong Archen chăm chút lại càng trở nên đằm thắm,dịu dàng,nếu không phải vì thương Nhật Tư thì có lẽ Song Tử cũng đã động lòng với em mất.

"Nhật Đăng."

Em ngạc nhiên một chút,dời tầm mắt bức tranh trên tường.

"Song Tử."

"Tìm em cực quá."

"Sao anh lại vào đây?"

"Yên tâm,vẫn ổn,anh muốn đến đây thông báo cho em biết,có lẽ ngày kia sẽ là trận đánh đầu tiên nổ ra,đội trưởng Phong cùng anh em khác lập kế hoạch giết hoặc bắt sống Chanasit."

Song Tử đặt cái khay đồ lên bàn,ngồi xuống ghế nhìn em,lại nữa rồi,cậu lại thấy sự ngập ngừng trong đôi mắt em.

Bàn tay nắm chặt vào nhau,Nhật Đăng thôi không nhìn Song Tử nữa,em sợ cậu sẽ thấy được sự ân hận ở em,em không muốn làm tổn thương Joong,nhưng em càng không thể làm kẻ phản nước,kế hoạch đã đến bước cuối cùng,ngày mà đất nước em được độc lập cuối cùng cũng sắp đến rồi.

"Còn Joong Archen?"

-Em cất tiếng hỏi.

"Em muốn bắt sống hay giết?"

-Song Tử hỏi ngược lại.

"Em muốn cùng cậu bỏ trốn."

"Trời ơi...Nhật Đăng..."

Song Tử không thể tin vào tai mình,là cậu nghe nhầm thôi đúng không?

"Nhưng em hiểu chuyện đó là không thể..."

"Nhật Đăng,chuyện này không thể nói giỡn được đâu."

"Thời gian là ngày kia sao?"

"Đúng vậy,khi quân phục kích thành công thì những nơi khác sẽ nổi dậy,quân đội Việt Nam sẽ tiến vào dinh Thống đốc Nam Kỳ."

Nhật Đăng nghe xong thì nở một nụ cười nhỏ,chỉ còn một ngày để em ở cạnh anh,em phải trân trọng nó.Em biết ngày này sẽ đến,chỉ không ngờ là nhanh như vậy,còn nhiều món em muốn nấu cho anh ăn,nhiều điều muốn làm cùng anh,xem ra không kịp nữa rồi.

Song Tử im lặng nhìn đôi mắt thâm trầm của Nhật Đăng,cậu không thể hiểu được em nữa,cậu biết được cảm giác hiện tại trong lòng em,chắc nó phải là đau lắm,nhìn mắt em đi,nó đỏ hoe nhưng lại không có nước mắt chảy ra,vì không muốn hay không còn nước mắt để khóc?Song Tử cũng không biết nữa.

Em nhìn Song Tử một hồi lâu,rồi cất tiếng nói,rõ ràng và dứt khoát.

"Anh về đi,ngày kia thì đến đây bắt Joong Archen,em sẽ giao cậu cho anh."

------------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 46


"Chuyện gì vậy hả?"

"Thưa Thống đốc bình tĩnh."

"Làm sao lại bị đánh úp?Quân viện trợ còn chưa đến,mẹ nó."

Joong xoa trán mình,anh không thể tính được bước đường này,quân chi viện từ Thái Lan vẫn chưa đến,quân có sẵn đã ít lại còn bị tiêu hao,tình thế ngàn cân treo sợi tóc bức Joong đến mức đau đầu.

"Báo cáo,các tỉnh lân cận cũng nổi dậy chống lại binh lính phe ta thưa Thống đốc."

"Có chống đỡ nổi không?"

"Dạ thưa họ quá đông."

"Cận vệ Satra?"

"Ngài ấy đang cố gắng hết sức để ngăn cản."

"Lui."

Anh tức giận đập bàn,những lúc thế này thì chẳng thấy tên Chanasit,tên khốn đó nếu bây giờ mà xuất hiện,Joong sẽ một phát súng bắn chết hắn ta mà không nhân từ.Hai lần thông tin tuyệt mật đều bị lộ,Joong trong lòng trào dâng những cơn sóng dữ,cuồn cuộn thi nhau vỗ vào ngực anh,có lẽ lần này sẽ không thể trụ được nữa.

Joong lên xe về phủ,có lẽ bây giờ tranh thủ bên Nhật Đăng mới là điều quan trọng nhất.

Một buổi chiều thật đẹp,Joong vừa về đã thấy Nhật Đăng đứng ở cổng đợi anh, mỉm cười một cái,Joong ôm lấy em vào lòng,sự yêu thương dâng trào trong tim anh ngày càng mạnh mẽ.

"Vào nhà thôi em."

"Em giúp mình xách áo."

"Ừm."

Joong không muốn dùng cơm,nhưng bàn ăn là do Nhật Đăng chuẩn bị,anh ngồi xuống cái ghế với em ngồi bên cạnh,hôm nay có nhiều món mới quá, Joong nhất định sẽ phải ăn hết chỗ này, động đũa dùng cơm,vẫn là em ngồi kế bên nhưng sao lạ quá,Nhật Đăng cứ nhìn anh mãi làm Joong dừng đũa.

"Em sao vậy?"

"Tự nhiên em thấy mình đẹp quá."

"Em nhận ra hơi trễ đó."

"Không trễ đâu."

Em mỉm cười ngọt ngào,nụ cười từng khiến Joong mang bao nhiêu là thổn thức.

Đồ ăn được Joong ăn hết,anh lên phòng tắm rửa,bước ra đã thấy Nhật Đăng ngồi trên giường đợi anh,em bước đến giành lấy cái khăn trên đầu Joong,giúp anh lau tóc.Ngón tay em len lỏi vào da đầu Joong mà mân mê làm anh vô cùng dễ chịu.

Chợt bờ môi Joong được phủ kính bởi môi em làm anh giật mình,Nhật Đăng chủ động hôn anh rồi,lưỡi em quét nhẹ lên môi làm Joong khẽ rùng mình bởi sự mới lạ từ lâu đã quên đi.

"Hmmm..."

Tiếng rên trong cổ họng Nhật Đăng phát ra khiến ngọn lửa dục vọng trong người Joong cháy bừng,anh tham lam càn quét bên trong khoang miệng em,lưỡi cùng lưỡi dây dưa không dứt,điên cuồng rút đi mật ngọt bên trong,nụ hôn ngày càng sâu,triền miên đến mức không muốn rời.

Tay Joong mò mẫn cởi đi cái nút áo bà ba em mặc trên người,da thịt em mềm mịn đến mức anh cảm thán,ngón tay vuốt ve từ tốn rồi nhích lên trên,lại lên trên một tí.

Nhật Đăng ưỡn người cảm nhận sự đụng chạm từ Joong,bụng em như có hàng ngàn con bướm bay lượn bên trong,rạo rực đến khó tả,cái áo bà ba mặc trên người bị anh cởi ra ném đi đâu đó,cái lạnh bao trùm lấy thân thể bóng bẩy,em nhìn bàn tay anh đang đặt trên ngực mình mà xoa nắn,ướt,bên dưới của em có sự ẩm ướt.

"Mềm quá."

"Ah...nhẹ...đau em..."

"Em muốn không Nhật Đăng?"

Em nhìn vào đôi mắt Joong,giọng anh đã khàn đi nhiều quá,đến mức này rồi mà Joong vẫn cố gắng đè nén để hỏi ý em, xem anh trân trọng em biết nhường nào.

"Em là vợ mình,chuyện chăn gối không hầu mình thì ai hầu."

"Phải,em là vợ tôi,Trần Nhật Đăng là vợ của Joong Archen Aydin."

Anh cúi người hôn em,cơ thể Nhật Đăng đang ở độ tuổi nở rộ,những phần trên người em đều đẹp đến mức mê người,bờ môi căng mọng tràn đầy sức sống khiến Joong cứ vậy mà dây dưa không rời,bàn tay vỗ nhẹ vào vai anh để báo sự thiếu không khí,Joong dời nụ hôn xuống cổ, mỗi nơi anh đi qua đều để lại những vết đỏ chói mắt,cắn nhẹ lên xương quai xanh một cái,bàn tay anh lại vuốt ve ngực em.

Đỉnh ngực hồng hào,dựng đứng đầy kiêu hãnh như một viên kẹo đường ngọt ngào,anh nghiêng đầu ngậm lấy nó, chẳng có gì ngoài da thịt nhưng sao Joong thấy ngọt quá,hàm răng cắn nhè nhẹ mà day day,bên tai là tiếng rên nhỏ của em.

"Ha...mình ơi...ưmmm..."

Bên ngực còn lại được Joong xoa nắn không ngừng,ngón cái gảy nhẹ đỉnh ngực một cái,Nhật Đăng liền cong người hưởng ứng.

"Em nhìn kìa,vậy mà tôi rủ làm sớm hơn em lại không chịu."

"Đừng ghẹo em...người ta đang khó chịu muốn chết."

"Tôi sắp làm chuyện đó với em rồi đó, em có muốn ngăn cản tôi lại không hả?

Hay là em..."

"Từ khi nào mà cậu lại hỏi nhiều như vậy?"

Joong cười cười nhìn Nhật Đăng,mắt em đang phủ một lớp màn mỏng đen tối, xem ra hôm nay sẽ là một đêm thật dài.

Cởi bỏ đi quần áo trên người cả hai, Joong lần nữa đứng ngơ ngác nhìn em, Nhật Đăng thật sự như một bức tranh tuyệt phẩm được vẽ bởi một người nghệ sĩ tài hoa,cơ thể em bóng lưỡng mồ hôi bởi màn hoan ái vừa nãy càng thêm mê người,ngón tay Joong chạm nhẹ vào hạ thể bên dưới của em,nơi mà chỉ riêng anh mới được chạm vào.Joong thoát y cho cả hai,từng cái đụng chạm khiến em rùng mình.

Nụ hôn tiếp diễn,cự vật bên dưới nhờ có sự ướt át mà dễ dàng đi vào,Nhật Đăng muốn ứa nước mắt bởi sự xâm nhập.

"Em đau hả?Vậy thôi ha."

"Đừng...em chịu được,em muốn thứ quý giá nhất của em thuộc về cậu."

"Em là quý nhất rồi."

Nhật Đăng hít một hơi thật sâu,em nhìn vào đôi mắt Joong.

"Em cho cậu,em thương cậu lắm."

"Tôi cũng thương em."

Bên dưới Joong dứt khoát đâm xuyên qua lớp màn mỏng bên trong em,Nhật Đăng cắn chặt môi mình kiềm nén tiếng la vào bên trong cổ họng,được rồi,em làm được rồi,sự trong trắng này em trao cho cậu,em bây giờ đã là người của Joong.

Anh nhìn em bằng ánh mắt đầy sự yêu thương,cự vật bên trong vẫn để yên đấy, đèn trong phòng vẫn đang mở,Joong có thể nhìn thấy được mọi cung bậc cảm xúc trên gương mặt em,anh hôn lên trán em một cái,thì thầm vào tai em.

"Thả lỏng đi Nhật Đăng,tôi giúp em hạnh phúc."

"..."

Bên dưới được em thả ra liền động đậy, Joong rời khỏi tầm mắt Nhật Đăng di chuyển xuống thân dưới,anh rải nụ hôn kích thích từ cổ đến xương quai xanh đến bụng rồi đến đùi em,cự vật chậm chậm ra vào.

Cơn đau dần qua đi thay vào đó là sự sung sướng,em oằn người đón nhận cự vật anh ra vào,mỗi nhịp đều như muốn chạm vào nơi sâu nhất trong em,cự vật ma sát với vách thịt non mềm tạo thành những âm thanh gợi dục,tiếng rên rỉ của Nhật Đăng như hoàn thành một nhịp thúc của Joong.

Tinh dịch của cả hai cùng máu hòa lẫn với nhau chảy dọc xuống ga nệm,khi anh lại bắt đầu thúc bên trong em Nhật Đăng liền giật nảy người vang lên tiếng nỉ non.

"Ah...chết...chết em...mình ơi...ha...nhẹ... chậm lại...hah..."

"Em đẹp quá Nhật Đăng."

"Ha...ưm...mau...em...ưm...a...sắp ra...ưm...hmmmmm..."

Nhật Đăng chẳng biết làm gì ngoài phát ra những tiếng rên,em thậm chí không còn sự phòng bị nào cho bản thân,trong bụng phát ra trận cuồn cuộn,nhịp thúc của Joong là bước cuối cùng giúp em đạt cơn cao trào,cả người ưỡn lên thành một hình vòng cung bắn hết lên bụng anh,anh cũng đã ra bên trong em một lần nữa,em mệt mỏi nằm trên giường với đôi mắt lim dim.

Joong rút ra rồi ngắm nhìn,màu máu đỏ tươi đi kèm dòng tinh dịch trắng đục,sự trân quý này anh làm sao trả được cho em?

Cởi bỏ cái áo đang còn trên người mình, Joong trườn lên thân Nhật Đăng thủ thỉ vào tai em.

"Tôi cũng cho em rồi."

Nhật Đăng mỉm cười nhìn anh,em ôm lấy Joong vào lòng.

Đêm nay là đêm mà Joong và Nhật Đăng sẽ nhớ mãi,trao nhau cái gọi là lần đầu thì dù có chết cũng sẽ mãi nhớ về nhau, chết rồi thì cũng phải thuộc về nhau.

------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 47


Joong ngồi dậy với thân người mệt mỏi, bên cạnh là một mảnh trống không,anh chỉ cười nhẹ bước vào phòng tắm thay cho bản thân một bộ quân phục tươm tất,chỉnh lại mấy cái huân chương trên ngực áo,anh nhìn mình trong gương rồi bước ra khỏi phòng,Satra từ khi nào đã đợi sẵn ở cửa.

"Đi thôi."

"Thống đốc..."

"Đến dinh,Nhật Đăng sẽ sớm đến đấy tìm tôi,tôi không thể để em không tìm thấy tôi được."

Satra quỳ xuống chân Joong làm anh có chút bất ngờ,cậu đang khóc sao?Vì sao lại khóc?

"Tôi xin Thống đốc,người hãy bỏ trốn đi."

"Tôi giết bao nhiêu sinh mạng vô tội anh biết không Satra?"

"Tôi xin người,Thống đốc ơi."

"Nợ máu phải trả bằng máu thôi Satra, mau đứng dậy,đôi chân của người đàn ông không thể tùy tiện mà quỳ được."

Joong đưa tay đỡ cậu đứng dậy nhưng Satra vẫn quỳ ở đó,anh chau mày nhìn cậu không hài lòng,bây giờ đến cả cận vệ cũng xem thường lời nói của anh sao?

"Thống đốc..."

"Đến cả anh bây giờ cũng muốn chống đối tôi sao?"

"Tôi nào dám..."

"Đến dinh."

"Dạ."

Satra biết rằng,nếu Joong đã quyết định việc gì thì trời có sập anh cũng sẽ không thay đổi,nhưng riêng lần này cậu không muốn làm theo lệnh anh,nếu làm theo thì anh sẽ mãi mãi mất vị chủ nhân tài ba này.

Joong ngồi trên xe im lặng nhìn ra cửa kính,nhìn người dân nhìn theo anh kìa, có bao giờ họ dám nhìn thẳng thừng thế đâu,xem ra cũng không còn nhiều thời gian nữa.Mân mê sợi vòng chỉ đỏ trên tay,anh lại nhớ Trần Nhật Đăng rồi,chắc giờ em đang bận rộn lắm.

Dinh Thống đốc hôm nay vẫn vậy,Joong đi thẳng vào bên trong phòng làm việc, người liên lạc muốn báo cáo gì đó liền bị Joong đuổi đi,anh biết họ muốn nói gì,Satra cũng không biết phải làm sao, cậu đứng bên ngoài canh gác như mọi khi,bên trong Joong ngồi vào ghế an tĩnh nhắm mắt chờ đợi,chờ Trần Nhật Đăng đến tìm anh,chắc em cũng sắp đến rồi.

"Nhật Đăng...xin lỗi em..."

Đây có lẽ sẽ là lần cuối anh khóc cho em,Joong tựa người vào ghế ngắm nhìn bầu trời trong xanh,hôm nay sẽ là ngày mà Nhật Đăng của anh sẽ rất hạnh phúc,ngày mà đất nước của em dành lại được độc lập.

Joong thật sự rất vui vì đã có thể trở thành một huy chương trên ngực áo em, một thành tích vang danh đến tận sau này.

Bên ngoài là tiếng ồn ào cùng tiếng động cơ xe tăng tràn vào,Joong mỉm cười,nụ cười anh trông vô cùng nhẹ nhõm,đến rồi.

Lá cờ đỏ tươi cắm trên nóc xe tăng lao vào dinh Thống đốc,Joong đứng lên vuốt thẳng lại quần áo mình,anh xoay người nhìn ra lớp kính,bên dưới là lính Việt Nam không ngừng áp chế những tên lính canh gác của anh,cửa phòng bị đạp một cái thật mạnh,Joong vẫn ung dung chắp tay phái sau lưng,anh không nhìn cũng biết được là khách nào đến.

"Joong Archen Aydin,đến lúc mày phải đền mạng cho đồng đội tao rồi."

"Đến rồi sao?Hơi chậm."

Anh ngồi lại cái ghế,xoay lại nhìn đám người vừa kéo vào phòng làm việc của Joong,bọn họ đã áp chế được Satra,ánh mắt anh nhìn thẳng đến em,Nhật Đăng của anh đang đứng đấy,sao em lại không nhìn anh?

Joong muốn em nhìn anh,muốn em nhìn sự đau lòng trong đôi mắt anh, muốn em thấy được trái tim anh đã tan vỡ ra sao,muốn em thấy được tình yêu anh dành cho em nó lớn ra sao,lớn đến mức chỉ còn thiếu điều moi trái tim mình ra cho em xem,anh biết em là nội gián từ khi thông tin bị lộ,anh biết em làm gì sau lưng anh nhưng Joong vẫn không vạch trần,là anh nợ em,anh nợ đất nước em.Chung quy tất cả chỉ vì Joong không muốn em phải buồn lòng nữa,anh không muốn em mang cái danh nhơ nhuốc quản quốc chỉ vì anh thương em.

"Joong Archen,mày phải đền mạng."

"Tôi muốn nói chuyện riêng với em ấy."

Nhật Đăng giật thót,em không dám nhìn anh,em sợ ánh mắt anh lúc này.Lòng em cũng đau lắm,thật sự rất đau.

"Mày nghĩ..."

"Được,chúng tôi sẽ cho cậu một ít thời gian."

"Song Tử."

"Ra ngoài."

"Lỡ như nó làm gì Nhật Đăng..."

"Yên tâm,cậu ta sẽ không bao giờ làm tổn thương đến em ấy."

Cánh cửa đóng lại trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng,Joong vẫn nhìn em không rời mắt,nhìn em mặc áo của Đảng Việt Nam rất chững chạc,rất hiên ngang,không phải là Trần Nhật Đăng mà anh từng biết nữa.

"Em sợ tôi sao Nhật Đăng?"

"Joong..."

"Gọi tôi là Anh Chung.Như vậy sẽ thân quen hơn."

"Em xin lỗi..."

"Em có lỗi gì đâu Nhật Đăng,một mạng này của tôi cũng không bù đắp lại được những gì tôi đã gây ra cho đất nước em, nhưng nó sẽ giúp đất nước trở nên ngoan cường hơn,gia tăng tinh thần chiến đấu."

Anh nở nụ cười nhỏ,Nhật Đăng nhìn nụ cười đó sao mà chua chát quá.

Em siết chặt hai bàn tay mình,đứng chôn chân tại chỗ,em sai rồi,Joong biết toàn bộ mọi chuyện vẫn chấp nhận giả vờ để cho em lừa gạt,anh là cố tình làm như vậy,em không hề thông minh,chỉ là Joong đã dự liệu hết mọi thứ,anh biến em thành anh hùng trong lòng của người dân Việt Nam,nhưng lại là người bội bạc trong tình yêu của chính mình.

"Ngày trước em nói,khi nào đất nước thái bình,hai bên hữu nghị,thì tôi hẳn đến tìm em,khi ấy chúng ta nên duyên vợ chồng đúng không em?"

"Anh Chung..."

"Em nhìn xem,lá cờ đất nước em đang tung bay trên đỉnh của dinh Thống đốc, quang cảnh tuyệt vời đúng không?Chúng ta không hòa bình,không hữu nghị,nhưng em có thứ em mong muốn là độc lập,tự do."

"Làm ơn...hức...Anh Chung...em xin mình đừng nói nữa mà...hức..."

"Tôi không hối hận,cũng không trách em,chỉ mong sau này chúng ta không gặp lại nữa thì em vẫn vui vẻ như lúc đầu tiên mà tôi gặp em."

"Cậu..."

"Tôi từ lâu đã không còn quyến luyến cuộc sống đầy chết chóc,được chết trong tay em,được giúp em có tiếng thơm muôn đời chính là điều tôi hãnh diện nhất."

"Cậu...biết..."

"Nhật Đăng,đời là phải sống cho thực tiễn,sẽ có lúc em vừa đi vừa khóc nhưng xin em đừng gục ngã mà bỏ cuộc."

Một cây kim thì làm sao mài được hai đầu nhọn?Nếu đã là hao đầu nhọn thì làm sao còn được gọi là kim?Joong một bên đem quân xâm lăng,một bên lại âm thầm giúp em,tâm nguyện cả đời anh chính là được giải thoát khỏi chốn cuộc đời đau khổ này,tay anh từ lâu đã bị vấy bẩn bởi máu tươi của những người vô tội,nghiệp anh phải trả hẳn là chất cao hơn núi,nhưng được chết trong tay em cũng chính là điều thương xót cuối cùng mà ông trời dành tặng cho sự ăn năn nơi Joong.

Joong đứng dậy,đội cái nón lên đầu,anh bước đến gần em,anh vẫn giữ nụ cười trên môi,dang rộng cánh tay chờ em, anh muốn ôm em một lần nữa,lần cuối cùng rồi rời đi.

Nhật Đăng lao vào vòng tay anh,em biết em sai rồi nhưng em không thể xoay ngược lại thời gian,chính tay em hại người em thương,chính tay em ép anh đến mức này,khốn nạn,em bức Joong đến mức anh phải dùng mạng sống mình để cho em nhẹ lòng.

"Đừng khóc,nụ cười của em nó đẹp lắm, nó khiến lòng dạ sắt đá như tôi cũng phải hạnh phúc,dùng nụ cười của em để xoa dịu những nổi đau mà tôi mang lại cho đất nước em thay tôi nhé."

"Hức...Anh Chung ơi...Anh Chung của em..."

"Tương lai của em sau này còn rộng mở, đừng vì cái chết của tôi mà trở nên u ám."

"Cậu là đồ lừa gạt...hức...rõ ràng là cậu biết mà?Biết em là nội gián mà?"

"Tại sao tôi phải quan trọng đúng sai khi người đó là em?"

Một câu nói nơi Joong như lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim em.

"Đường khó đi thì tôi giúp em trải một đoạn,em không đủ dũng khí thì tôi tiếp cho em một ít,chỉ mong sau này không còn tôi bên cạnh,em sẽ rèn được lòng dạ kiên cường."

"Anh Chung..."

"Sẽ không ai giúp em được mãi mãi, mong em sau này phải thật mạnh mẽ."

"Không...Anh Chung..."

"Tôi nguyện dùng mạng sống này để đổi lấy sự an yên nơi em,chúc em sau này sẽ luôn hạnh phúc."

"Đừng..."

"Từ giờ tôi sẽ ở đây,tôi sẽ là một chiến tích huy hoàng trên ngực áo em."

Joong hôn nhẹ lên trán em,anh cẩn thận chỉnh lại mấy cọng tóc rối,nhìn em trong bộ quân phục màu cờ sắc áo rất xinh đẹp,chàng hoàng tử nhỏ ngày nào cậy quyền Joong thật sự đã trưởng thành rồi.

Anh tách khỏi cái ôm,lách người lướt qua em,bả vai cả hai chạm nhẹ vào nhau,nhẹ thôi nhưng khiến Nhật Đăng cảm thấy hình như đang chới với ở vực thẳm,bên ngoài là tiếng reo hò ăn mừng chiến thắng,bên trong căn phòng Nhật Đăng sụp đổ hoàn toàn,em khóc đến mức thương tâm.

Joong đi rồi,người ta bắt cậu đi rồi,em hại cậu rồi,em giết chết cậu rồi.

"Anh Chung..."

----------------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 48-Viên mãn


Bên đường là hai hàng người cầm cờ của đất nước chào đón quân đội trở về, đại thắng cho Việt Nam,Joong Archen bị bắt,Chanasit đã bị ám sát,quân Thái Lan như rắn mất đầu,những tỉnh ủy dần dần được quân đội Việt Nam kiểm soát,Nhật Đăng trở thành anh hùng của dân tộc, ngày hôm nay cả nước hân hoan nhưng em lại chẳng thể nở nụ cười nào.

Song Tử bên cạnh vỗ nhẹ vai em,cậu biết em đang nghĩ gì.

"Joong Archen sẽ bị chém đầu."

"Em biết..."

"Em có muốn..."

"Em không còn mặt mũi nào nữa Song Tử à...là em lừa gạt,phản bội lại tình yêu của cậu."

"Anh nghĩ Joong Archen vẫn muốn em xuất hiện."

Nhật Đăng gục đầu vào giữa hai đầu gối, em không có đủ can đảm để đến nơi hành hình Joong,tim em làm sao mà chịu nổi khi người em thương đầu rơi xuống đất đây,thà là Joong lúc đó một viên đạn bắn chết em đi,còn hơn để em mãi mãi sống trong cảnh đau đớn này, bàn tay em là thứ hại chết anh,chính bàn tay cũng lấy đi thứ quý giá nhất của anh.

Song Tử thở dài xoa đầu Nhật Đăng,cảm giác của em thì cậu mãi mãi cũng không thể hiểu được,còn gì đau lòng hơn khi chính mình phán án tử cho người yêu mình.

"Em làm trọn bổn phận người con của đất nước rồi Tử ơi."

"Ừ em giỏi lắm."

"Nhưng em lại không thể làm tròn bổn phận người vợ với cậu."

"..."

"Có người vợ nào lại chính tay đẩy người thương mình đến cái chết như em đâu..."

Nhật Đăng ngẩn đầu nhìn cậu,đôi mắt em trống rỗng,vô hồn.

"Em ơi..."

"Khi nào thì xử tử?"

"Người dân phẫn nộ quá rồi,có lẽ là chốc nữa."

"Ở đâu vậy anh?"

"Trước dinh Thống đốc."

"Ừm."

Nhật Đăng phủi quần đứng dậy,đoạn đường cuối của Joong,em sẽ đến tiễn anh,dù anh không thể thấy được em nhưng em vẫn muốn ở cạnh anh.Song Tử đặt vào tay em một chiếc khăn tang mà ngày đó Joong đã đeo cho em khi em chết giả,còn bây giờ em sẽ đeo lại cho anh,nhưng anh sẽ không thể quay lại tìm em như khi Nhật Đăng trở về tìm anh nữa.

"Nhật Đăng,em đi đâu?"

"Em tìm một vị trí thật đẹp để ngắm nhìn chồng em lần cuối,không được sao anh?"

"Nhật Đăng,em lý trí lại được không?

Cậu ấy không phải là Anh Chung nữa rồi..."

Song Tử tức giận nắm lấy hai bả vai, răng nghiến chặt thốt ra từng chữ.Chỉ thấy Nhật Đăng cười xòa,ánh mắt em buồn rười rượi nhìn cậu.

"Anh có thấy ai vì người mình yêu mà chấp nhận tìm đến cái chết hay chưa?"

"..."

"Anh có thấy ai vì người mình yêu mà bất chấp mang theo cái danh một kẻ thất bại để người kia được đất nước mình tung hô chưa?"

"Nhật Đăng,đây là thành tích của em mà?"

-Song Tử chau mày.

"Không...anh nghĩ Anh Chung thật sự ngu ngốc đến vậy sao?"

"Nhưng mà..."

"Trong chúng ta,trừ những bậc cầm binh như Bác hay anh cả Giáp,đều không ngang bằng được Anh Chung đâu anh..."

Lần này Song Tử im lặng,cậu buông tay khỏi bả vai em.

"Anh Chung của em...cậu vì em..."

"Anh xin lỗi...Nhật Đăng."

"Cậu là chồng em..."

-Nhật Đăng với đôi mắt ướt đẫm nhìn Song Tử.

"Em giết chết chồng em rồi anh ơi..."

Người dân tập trung đông như kiến trước cổng dinh,ai ai cũng mong chờ ngày này,ngày mà xử tử kẻ xâm phạm bờ cõi nước nhà,Nhật Đăng len lỏi đứng ở một góc,ánh mắt em nhìn cái mái chém lớn đặt ở giữa dinh trên cái bục vừa được dựng tạm bợ,một lát nữa thôi, Joong của em sẽ xuất hiện trên đấy.

Trời hôm nay âm u thấy rõ,rõ là khi nãy vẫn còn trong xanh,tiếng reo hò phát ra khi quân đội Việt Nam dắt một Joong Archen đáng thương đang bị xích cả tay và chân,cái bao bố trùm kín đầu tránh việc thủ cấp rơi ra ngoài khi bị chém, Nhật Đăng che miệng mình lại ngăn tiếng khóc.

"Bà con bình tĩnh,hôm nay chúng ta có được độc lập này cũng là lúc kẻ thù chúng ta phải trả nợ máu,đầu của Joong Archen sẽ là vật cúng bái cho những chiến sĩ đã ngã xuống,ngày hôm nay, Việt Nam toàn thắng."

Đội trưởng Phong đứng trên cái bục dõng dạc hô to,tiếng vỗ tay vang lên rần rần một vùng trời,Nhật Đăng vẫn đứng đó nhìn lưỡi dao đang được nâng cao lên,Joong được đặt dưới máy chém.

Em muốn chạy lên đó cản họ lại,em muốn cầu xin họ cho anh một con đường sống,nhưng trời ơi làm sao được khi thù hận đã cao như núi,họ mất đi người thân,họ cũng đã đau đớn như em lúc này,lúc mà em sắp mất đi anh mãi mãi.

"Joong...em không dám hẹn cậu kiếp sau,nhưng nếu thật sự có kiếp sau,em mong chúng ta sẽ không còn đau khổ như kiếp này,em tiễn cậu đi đoạn đường cuối,cả đời này của em sẽ không gả cho bất kì ai khác,tấm thân này sẽ mãi mãi thuộc về Joong Archen Aydin."

Lưỡi dao hạ xuống dứt khoát,tiếng reo hò xung quanh không ngừng lớn hơn, xem họ vui chưa kìa,họ vỗ tay,họ hoan hô,nhưng bên tai em không nghe được gì nữa cả,Nhật Đăng loạng choạng ngã bệt xuống đất,hai hàng nước mắt chảy dài,vậy là hết rồi.

Em nhìn theo Song Tử cầm lấy thủ cấp của Joong trong cái bao bố mang đi,em muốn chạy theo cậu nhưng chân em như bị đông cứng,cả người như hóa thành tượng đá.

Độc lập,tự do em đã có,nhưng linh hồn, tình yêu của em thì đã chết theo Joong rồi.

Bên tai em văng vẳng tiếng nói của anh.

"Tôi thương Nhật Đăng."

Em mãi mãi cũng sẽ không thể nghe lại câu nói ấy một lần nào nữa.Cái khăn tang được em đeo trên trán,em sẽ phải mang theo nỗi day dứt này sống hết quãng đời còn lại,em không được phép quên đi,cũng không được phép chết đi, em phải sống,sống để còn nhớ về tình yêu của cả hai.

Ngày đất nước vui mừng trong chiến thắng,người người nhà nhà đón cha,đón chồng,đón con cái trở về trong sự vui vẻ,hạnh phúc,thì đâu đó có một dáng người lặng lẽ đội khăn tang.

"Anh Chung...cậu đợi em...em nhất định sẽ tìm cậu..."

Bóng dáng gầy gò lẫn vào đám đông rồi mất hút,cơn gió nhè nhẹ khẽ thổi đến.

Từ dạo ấy,không còn ai nhìn thấy Trần Nhật Đăng xuất hiện sau khi đất nước đã giành lại được độc lập tự do.

Ngày X tháng X năm XXXX

Thống đốc Thái Lan Joong Archen Aydin bị tử hình,Việt Nam dành được quyền kiểm soát tỉnh ủy miền Nam, Trần Nhật Đăng,Trần Ngọc Song Tử trở thành anh hùng dân tộc.

Ngàn năm duyên kết chuyến đò

Kiếp này gặp gỡ câu hò gãy đôi

Nhớ người ở chốn xa xôi

Hỏi người có nhớ đến tôi không

người?

Ngày nào còn nở môi cười

Giờ đây bật khóc tiễn người ra đi

Đàn sầu ngân khúc biệt ly

Kẻ đi người ở chia ly sao đành?

Anh Chung thương mãi Nhật Đăng

Tình sâu nghĩa nặng đá xanh in hằn

Em ơi em nhớ cho rằng:

"Xa quê nhớ nước sao bằng nhớ em."

Chiến tranh hai nước nhìn xem

Tình duyên đứt đoạn nhớ em đêm

ngày

Đau lòng uống chén rượu cay

Lời xưa Chung nói sau này lấy em.

Trăng tròn trăng chứng lòng son

Chữ thương vẫn giữ vẹn tròn trong

tim.

Một lòng một dạ kiếm tìm

Người về viết tiếp thiệp hồng ngày

xưa!

-------------------------
 
Joongdunk Một Lòng Một Dạ.
Chương 49-END!


Ngày X tháng X năm XXXX

Những cây mai vàng đua nhau nở rộ vàng rực một góc nhà,đã mười năm trôi qua kể từ khi cuộc chiến tranh kết thúc, Nhật Tư gả Song Tử rồi theo cậu đến một vùng khác lập nghiệp,Nhã Phong cùng Phú Thắng lên Sài Thành tiếp tục công việc đốc tờ của anh,hôm nay là đêm ba mươi giao thừa,mấy anh sẽ về nhà chuẩn bị đón tết đến,lâu lâu có dịp cả gia đình quây quần.

Trời trở lạnh nhiều hơn,em thu người vào chiếc mền trên vai,bên cạnh là con Hạnh không ngừng tíu tít vào một anh trai nào đó làng bên đang ngỏ ý muốn cưới nó về làm vợ,không ngừng khoe với em rằng anh trai đó tốt ra sao,khỏe thế nào,em nhìn nó,bỗng nhớ đến bản thân khi trước cũng hay kể về Joong như thế cho nó nghe.

Đã lâu rồi,mười năm trôi qua rồi,Nhật Đăng từ lâu đã không còn là cậu trai trẻ đẹp của độ tuổi đôi mươi,suốt thời gian qua em không thể mở lòng với ai,cùng không muốn tiếp xúc cùng ai,chỉ quanh quẩn trong nhà,ngồi ngắm nhìn những thứ cuối cùng mà Joong để lại cho em, từng món,từng món được Nhật Đăng gìn giữ cẩn thận,vì nếu bây giờ mất đi thì em cũng sẽ không thể nào tìm lại được, không còn Joong,Nhật Đăng căn bản không còn muốn yêu thương thêm ai khác.

Ánh mắt em nhìn vào nồi bánh tét trước mặt,từng đốm lửa nhỏ kêu lách tách, ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ,em ví nó giống như tình yêu em dành cho anh,mặc dù không còn nồng cháy nhưng lại âm ỉ,chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua liền sẽ bùng cháy mạnh mẽ,Nhật Đăng cảm nhận mi mắt nhìn ngày một nặng hơn, cơn buồn ngủ ập đến không ngờ kiểm soát,em ấy vậy mà lại nhắm mắt ngủ thật,ngủ một hồi gục đầu dô nồi bánh là tiêu luôn.

"Cậu út dậy đi,sắp sang năm mới rồi."

"Hả...ưm...lâu quá rồi ha Hạnh..."

"Dạ mười năm rồi cậu,cũng không có lâu lắm đâu,mới mười năm à."

Con Hạnh châm củi thêm cho nồi bánh, nó biết cậu út nó đang nhớ ai,mười năm qua rồi mà lòng cậu út vẫn không lung lay,cậu út không chịu lấy vợ,ông bà cũng không ép,giờ cậu út cũng đã hai mươi tám,qua luôn cái tuổi gả đi,người ta bàn tán dữ lắm,nhưng cậu út vẫn cứ lì lợm.

Nhật Đăng nhìn lên bầu trời đầy sao,cái không khí lạnh buổi đêm làm em rùng mình,ngôi sao kia sáng như vậy có phải chăng là Joong?Anh đang nhìn em đúng không?Anh nói anh không có giận em, vậy thì anh vẫn dõi theo em đúng không?Mười năm trôi qua lòng em vẫn như vậy,vẫn một lòng một dạ với mình anh.

Anh đến cả lúc chết cũng vẫn chỉ lo cho em,cả hai đều một lòng một dạ mà hướng về nhau,nhưng người sống kẻ chết làm sao mà trùng phùng?

"Cậu không lấy vợ thật sao cậu út?"

"Tao trao sự trong trắng của đời con trai tao cho Anh Chung rồi,làm sao mà lấy ai được nữa,với lại lấy một người mà tao không thương,thì sao mà được."

"Cậu út..."

"Mày biết tao thương cậu Anh Chung mà."

"Nhưng cậu Anh Chung mất rồi,cậu út cũng nên..."

"Nếu tao tìm được một người nào thương tao hơn cậu thì tao lấy."

Nhưng biết tìm đâu ra một người sẵn sàng lấy mạng sống mình ra cho em như Joong?Sẽ không bao giờ Nhật Đăng tìm được ai tốt hơn Joong,vì trong tim em, anh đã là tốt nhất,mà đã là tốt nhất thì làm gì có chuyện tốt hơn nữa.

Con Hạnh không dám nói gì,trong nhà vang lên tiếng cười nói của mấy cậu, mấy cậu về rồi,đang cùng ông bà trò chuyện về một năm qua làm ăn ra sao, hạnh phúc ra sao,chỉ mỗi cậu út nó vẫn lủi thủi đi nấu bánh,nó muốn vào đó lấy ít kẹo cho cậu út,đồ ngọt biết đâu sẽ làm tâm trạng của cậu út nó khá hơn.

"Con vào trong lấy ít bánh ra cho cậu út ha?Cậu út ngoan đừng khóc nữa."

"Tao hai mươi tám rồi Hạnh,mày nghĩ tao vẫn còn như lúc trước hả?"

"Cậu út vẫn trẻ,vẫn đẹp mà."

Nó nói rồi chạy tọt vào trong nhà để lại Nhật Đăng một mình ngồi canh nồi bánh,em thấy nhớ Joong quá,nếu còn cậu thì em cũng đang ở bên trong mà vui vẻ như mấy anh rồi,mười năm cuộc đời,mười năm em sống trong nỗi dằn vặt,cô đơn,Joong muốn dùng cách này để trả thù việc em phản bội lại tình yêu của cậu,dù cậu không làm vậy thì cả đời này em cũng đâu có quên được cậu,cái tên Trương Anh Chung hay Joong Archen Aydin đều đã được em mang khắc vào tim,vào não,vào trí nhớ,bóng hình người em thương tồn tại trong lòng em,Joong canh giữ lòng em chặt chẽ lắm,không có bất cứ ai có thể xâm nhập vào.

Tiếng lửa lách tách cháy liu riu,hơi ấm phát ra cũng không thể ủ ấm lòng dạ nguội lạnh.

"Em nhớ mình quá...mình ơi..."

Không gian đêm khuya vẫn tĩnh lặng, những làn gió đêm lướt ngang qua người Nhật Đăng như thể muốn ôm em vào lòng.

Em gục đầu xuống đầu gối nức nở,ai đó làm ơn đến cứu rỗi trái tim đầy vết cắt của em đi,nó đau quá,em sợ em sẽ chết mất nếu như cứ mãi như vậy.

"Tôi đã nói là em khóc xấu lắm,sao em vẫn khóc vậy?"

Nhật Đăng ngước mắt nhìn nơi phát ra giọng nói,em mở to mắt mình,em gặp ma hay đang nằm mơ?

Joong của em đang đứng đó với cái balo bự chảng dưới chân,anh còn đang mỉm cười nhìn em,tự ngắt vào chân mình một cái,không có cảm giác đau,vậy là em đang nằm mơ thật rồi,ngày hôm đó chính mắt em nhìn thấy anh đầu rơi xuống đất,làm sao mà còn sống để đứng ở đây cơ chứ.

"Em không thấy tê chân hả?"

Anh mỉm cười nhìn em,thật ngốc,mười năm rồi vẫn ngốc y như lần đầu anh gặp em.

"Anh Chung...là cậu...thật sao?"

"Ừ,là tôi,Trương Anh Chung bằng xương bằng thịt về với em đây."

Bất chấp cái chân đang tê rần,em chạy đến chỗ anh,em lao vào lòng anh,cảm tạ trời đất khi Joong thật sự đang ôm em.

Hơi ấm này mười năm rồi em mới có thể cảm nhận lại,nước mắt em chảy dài làm ướt một chỗ nhỏ trên vai anh, không phải ma,không phải mơ,là cậu, Trương Anh Chung bằng xương bằng thịt.Em nghe được nhịp tim cậu đang đập vội vã,hơi ấm từ thân thể cậu đang truyền sang cho Nhật Đăng.

"Em tưởng...cậu chết rồi...hức...em tưởng em hại chết cậu rồi..."

"Chuyện dài lắm,tôi sẽ kể cho em nghe sau nhé?Hôm nay là đêm ba mươi tết, không được khóc,chúng ta cùng đón giao thừa."

"Em nhớ mình lắm."

"Tôi cũng nhớ mình,giờ tôi về lấy mình, tôi sẽ dùng hết thời gian của cuộc đời sau này chăm sóc mình quãng đời còn lại,không đi đâu nữa."

-Joong giúp em lau đi nước mắt.

"Em gả cho mình,nhất định gả,em là vợ của mình,mãi mãi sẽ chỉ là vợ của mình."

"Gần ba mươi năm rồi mà như con nít vậy á,nước mắt nước mũi tèm lem."

"Em vẫn trẻ hơn mình...tóc mình..."

Em sờ lên mái tóc của anh,đã có một số ít tóc bạc,không nhiều,nhưng thời gian qua chắc hẳn không dễ dàng với anh,em sẽ hỏi về chuyện này sau.

"Em là đẹp nhất trong lòng tôi,dù cho em có lên bảy mươi hay tám mươi,thì em vẫn là Nhật Đăng ở độ tuổi mười tám xin đẹp và lần đầu tiên tôi gặp em."

"Trương Anh Chung..."

"Đúng đúng,tôi là Trương Anh Chung, không phải là Joong Archen Aydin nữa, Joong Archen chết rồi,chỉ còn Anh Chung."

Nhật Đăng mỉm cười,nụ cười rạng rỡ nhất trong mười năm qua.

"Áaaa...trời ơi...ma..."

Con Hạnh bủn rủn tay chân,mấy cái bánh trên tay nó rớt hết xuống đất,cậu út nó đang bị cậu Joong nắm tay,mà cậu Joong chết tận mười năm rồi,trời ơi,gặp ma thật rồi.

"Ông bà ơi,cậu Tử,cậu Tư,cậu Thắng,cậu hai,cậu cả ơiii...cậu út...cậu út sắp bị ma bắt rồi nèeee..."

Nó rống lên lại chạy vào nhà,Joong chỉ biết cười trừ,cái nếu từ chủ đến người nhà vẫn y chang vậy,mười năm rồi vẫn không thay đổi gì hết là sao?

"Vào trong đi Anh Chung,cha mẹ em..."

"Tôi không mang theo gì hết,liệu họ có..."

"Em muốn gả thì cha mẹ sao lại không đồng ý,chỉ sợ mình không muốn cưới em."

"Trời đất chứng giám,Trương Anh Chung một lòng một dạ thương em."

Nhật Đăng định nói gì đó nhưng lại con Hạnh kéo tay,em nhăn mày đau đớn,cơn đau như thể đang bị ai đó đánh thật mạnh,cảm giác mệt mỏi bỗng dưng ùa về,em chậm rãi mở mắt,nồi bánh tét vẫn cháy,em vẫn còn đang ngồi ngoài sân,vậy Joong của em đâu?Cậu mới vừa ở đây,vừa mới nói chuyện cùng em đâu rồi?

Bỏ cái mền đang quấn trên người,em bật đứng dậy đi tìm anh,miệng không ngừng kêu lớn.

"Anh Chung,mình đâu rồi?"

"Cậu út,cậu bị gì dị?Đêm hôm khuya khoắt rồi,hàng xóm người ta la rầy chết đó."

-Con Hạnh vội vàng kéo em đi vào nhà.

Nhật Đăng trên nét mặt vẫn còn bồn chồn,em nắm chặt vai con Hạnh,liên tục những câu hỏi.

"Anh Chung đâu?Cậu vừa mới về mà?"

"Cậu út bị sao vậy?Làm gì có cậu Anh Chung nào,cậu út vừa mới ngủ thì con gọi dậy,sợ trở trời cậu út bị bệnh nữa."

"Tao vừa ngủ sao?"

"Thì con mới kêu cậu dậy đó."

"Là mơ thôi sao..."

Em đặt tay lên tim mình,sự thôi thúc,sự nhớ nhung vẫn còn đang hiện hữu,Nhật Đăng nhìn ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm,khóe mi rơi ra những giọt nước mắt nhung nhớ,Joong của em vẫn là không thể trở về,cậu đi rồi,cậu không còn trên thế gian này là sự thật.

Nổi nhớ lớn đến mức chỉ trong một ít giây phút ngủ gục mà em lại có thể tạo cho bản thân một cuộc trò chuyện cùng người em yêu,Nhật Đăng đã hiểu,em sẽ được gặp lại Joong ở trong giấc ngủ mà thôi,vì đơn giản,trong mơ thì điều gì cũng có thể thành hiện thực.

Mọi thứ xảy ra trong giấc mơ đều rất thật,kể cả việc anh không về nữa cũng là thật.

Nhật Đăng hai mắt ngấn lệ ngước nhìn trời cao, môi nở nụ cười.

"Anh Chung đợi em,cậu sẽ không phải một mình quá lâu nữa đâu..."

Mười tám xuân xanh,má ửng hồng!

Thương người em phải,để trong lòng

Vì vai người gánh,việc quan trọng

Em yêu đất nước,chẳng phai lòng...

Duyên tình rẽ ngang,chia hai lối

Đất nước đối nghịch,lòng đau nhói

Anh Chung vắng người,đời tăm tối

Nhật Đăng nhung nhớ,đời đơn côi

Bà Nguyệt se duyên,dây tơ mỏng

Ông Tơ buộc chỉ,tình duyên nông

Nhật Đăng thương người,mãi trông

ngóng

Anh Chung quay lại,viết thiệp hồng!

Một Lòng Một Dạ,giữ trong lòng

Ngàn đời duyên kiếp,mối tình nồng

Uống cạn rượu cay,duyên chồng vợ

Đất trời minh chứng,không thay

lòng.

--------------------

Nhân dịp ngày mùng 2 tháng 9 au xin phép hoàn bộ Một Lòng Một Dạ au xin chúc tất cả các bạn đã đồng hành cùng au từ đầu đến khi end bộ truyện có một ngày lễ mùng 2 tháng 9 vui vẻ bên gia đình,người thân,bạn bè,một lần nữa au cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành cùng au và hẹn các bạn vào một bộ truyện khác xin cảm ơn.Mừng ngày mùng 2 tháng 9🇻🇳
 
Back
Top Bottom