Khác [JJK] Làm ơn đừng phá nữa!!!!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
263875074-256-k957484.jpg

[Jjk] Làm Ơn Đừng Phá Nữa!!!!!!
Tác giả: LouisWas0n
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Yumi Kumazaki [ ゆみ•熊崎]

16 tuổi đầu à không tầm 2 năm trước bị đuổi ra khỏi nhà để tự lập gánh sinh và bây giờ được gọi về nhận gia sản mà 2 năm trước cô không màng tới.

Giờ đây cô lại cần tới nó, nguyên nhân là đây chứ sao.

Mới về lại can nhà thân thương chưa đầy 24 h lại phải còng lưng vừa học vừa kiếm tiền nuôi mấy cái miệng háu ăn.

Sao số cô khổ thế



sukuna​
 
[Jjk] Làm Ơn Đừng Phá Nữa!!!!!!
Pov


Yumi Kumazaki [ ゆみ•熊崎]

Năm 16 tuổi,

Tốt quá dọn xong rồi, giờ thì tới giờ thư giãn rồi.

Xem gì đây manga hay anime . . . .

À thôi, mình đây còn để tâm tới nó nữa đâu.

Bận kiếm tiền mà còn thời gian rảnh đâu, tiền học, tiền nhà và v.v. . .

Chắc giờ này quay lại cũng như con số 0 thôi.

"Bỏ đi"

Xem truyền hình có lẽ vui hơn hehehehe heheh. . . .

Mình điên mất thôi

Rẹt . .

Rẹt

Ể . .

Cái Tv bị hư à sao cứ dập dè kia, ơ cả đèn nữa điện có vấn đề gì à.

Bụp

Bộp

Đau ai đè lên vậy.

"Nặng quá!!!!"

"Các cậu ăn gì mà tăng cân thế!?"

"Cả thầy đó!!

Xuống mau!!!"

______________________________

Thời gian bắt đầu viết: 15/1/2021

Thời gian viết xong: 28/3/2021

Bỏ bơ gần 2 tháng lận mà thôi nếu mọi người thích Rei sẽ viết tiếp (๑•﹏•)
 
[Jjk] Làm Ơn Đừng Phá Nữa!!!!!!
Pov 1: ゆみ•熊沢


ゆみ•熊沢 [Yumi•Kumazaki]

Tên tôi đó nghe hay không, ông nội tôi đặt cho đó (◍•ᴗ•◍)

Sinh ra đã không phải là 1 con cháu gia đình bình thường mà là 1 gia tộc lâu đời.

Đặc biệt hơn là cái gia tộc tôi có 1 truyền thống rất ưa là là thú vị.

Cứ tầm 12 đến 14 tuổi theo tôi nghĩ là vậy.

Họ sẽ đuổi hay nói cách khác là tống cổ chúng tôi ra khỏi nhà mà tự lực gánh sinh.

Mọi người nghe vậy thấy bất ngờ không, mà nhà lại nhiều con cháu nữa ಠ ͜ʖ ಠ

Có tranh cấp tài sản không . . .

Câu trả lời là không có đâu.

Vì sao?

Trong khoản thời gian bị đuổi đi thì họ đã tìm được đam mê của đời mình rồi.

Chỉ còn mỗi bơ vơ mình tôi thôi.

Cô đơn thật, họ chạy theo ước mơ còn tôi thì gánh cả gia tộc sau này.

ᕙ( ͡◉ ͜ ʖ ͡◉)ᕗ

Giờ chắc tôi trở thành nữ công gia chính lever max lực điền luôn rồi.

Thôi thế giới thiệu về bản thân đủ rồi vô chuyện chính thôi bà con.

______________________________

"Ê . . .!!!!

Chờ đã!!!!!"

"Thế này là sao!"

"Theo như cô thấy đó Kumazaki sama" vị luật sư kiêm người chủ viết di chúc kia nói.

"Hiện tại ông cô tức chủ gia tộc Kumazaki đã qua đời"

Ông hất nhẹ kính lên nhìn cô " Giờ thì cô Kumazaki đây sẽ trở thành người điều . . .

À nhầm là người tiếp quản gia tộc này"

Thế là cái quái nào !!!!!!!

Sao ông không để cái gia sản biến mất luôn đi ông.

Giờ gia tộc mình còn gì đâu ông nội.

Danh tiếng bây giờ nhạt nhoà lắm ông ơi.

Sao ông lại làm như vậy với cháu út của ông chứ.

Cháu ông đây tàn tạ lắm rồi.

Chấu không muốn người ta nhìn rồi dòm ngó tài sản đâu.

"Và Kamazaki sama, cô nên nhớ rằng dù gia thế của gia tộc đã mờ nhạt nhưng cô vẫn cần phải đi tới nhưng bữa tiệc giao lưu" luật sư kia nói tiếp, mà cái quái gì lại trúng tim đen thế.

"Đi nguyện cuối của ông người là vậy "

*Là ông sao . . . . *

Ông nên biết rằng cháu đây mắc chứng sợ xã hội đi rồi hãy quyết định chứ.

(TTvTT) khóc 7749 dòng sông.

"Giờ thì về ngôi nhà thân yêu thôi" mà home sweet home chứ, bị đuổi đi từ 2 năm trời giờ về chỉ để tiếp quản nó.

Mà làm cái gì giờ chứ, sổ sách thì cô nghĩ sẽ làm được nếu có sự giúp đỡ của luật sư nhưng không.

"Cô phải tự làm lấy đi chứ trong hợp đồng của tôi không có ghi sẽ giúp cô đâu"

Đấy cô cá 100% là do ông cô viết cái bản hợp đồng đó.

Hahahaha . . . .

Ui mẹ ơi con khóc

"Giờ tôi xin phép rời đi thưa cô" thư kí từ tốn đứng lên rời đi, trước đó quay lại nói

"Hi vọng cô hoàn thành đúng với nghĩa vụ nhà Kumazaki"

//Làm tốt con khỉ//

Còn tiếp . . .
 
Back
Top Bottom