Hài Hước [Jjk /Jujutsu kaisen] Những chú bò đáng iu♡

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406665007-256-k547249.jpg

[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
Tác giả: mecuongmeo
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Takeru đã bị dập nát tuổi thơ của mình.

Bởi ba nó, bởi má nó, bởi gia tộc, bởi thế giới.

Ba nó là một người cha tồi, nhưng nó sẽ là người anh tốt.

Lưu ý: viết vậy chứ không phải vậy, nv9 không phải Takeru.

Đảm bảo không một nhân vật yêu thích nào của bạn chết cả, chỉ có anh thằng Takeru thôi.



zeninnaoya​
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
1. Kotaro


Kotaro đã vô cùng cảm ơn cuộc đời khi người đặt tên cho nó là người anh kế thay vì cha nó.

Nghe có vẻ hơi thiên vị nhưng mà Kotaro thật sự không bao giờ muốn có tên như một đứa con gái trong khi bản thân là con trai.

Chỉ cần nhìn cách anh nó- Megumi gặp phiền phức thế nào khi phải giải quyết lũ bạn đồng trang lứa không biết điều.

Lần nữa, cảm ơn người anh kế-siu-cấp-đáng-iu-Takeru.

Và dù là đôi khi nó vẫn bị trêu vì có một người anh trai mang tên nữ tính nhưng mà chuyện đó không phải điều gì lớn.

Thật sự thì sẽ có người cười nhạo vào cái tên mà cha mẹ họ đặt à?

Dù phải thừa nhận rằng papa Toji đặt tên như....

Cái tên là sự kì vọng của cha mẹ với con cái, hoặc chỉ là lời chúc phúc.

Như Kotaro- một đứa trẻ vui vẻ với mọi điều trong cuộc sống, hay là vui vẻ gì đó, nhưng đại loại là Takeru muốn nó có thể gặp ít nhất nỗi buồn nhất có thể.

Nhược điểm là Kotaro hay bị nói khùng.

Hay anh Takeru- chiến binh, đại loại là mẹ ảnh muốn ảnh trở nên mạnh mẽ.

Hoặc Tsumiki- nghĩa là bến cảng xin đẹp, khá chắc là ba má chị đã vô cùng bất ngờ trước gương mặt của chị mới đặt cái tên đó, và chị là một người đẹp dịu dàng.

Nếu để so sánh thì ờ.... chị Tsumiki mang nét đẹp của sự trưởng thành, dịu dàng tách biệt với lũ loi choi mà Kotaro gặp ở nhà trẻ- cả nam lẫn nữ và còn tách biệt với gia đình vì chị giống mẹ?

Thật ra nó chưa bao giờ nhìn thấy mẹ chị.

Và Takumi- một người mà Takeru bảo là anh họ của ảnh?

Nghĩa là tốt đẹp, không biết do ai đặt nhưng chắc là người đó muốn anh ấy giỏi giang.

Megumi- phước lành, đó là một cái tên đẹp, chắc chắn là vậy nhưng anh hai có vẻ khó chịu với nó lắm khi nhờ nó mà anh luôn bị làm phiền, ờ thì là tên cho nữ nhưng mà có cái gì đó khác biệt với mọi người cũng tốt mà?

Mà thật ra Kotaro không chắc lắm, nếu nó ở trong cảm giác giống anh ấy chắc hẳn nó cũng sẽ muốn đổi tên.

Nhắc lại lần nữa, ba nó- papa Toji là một người ba tồi tệ, gần như tệ nhất mà nó gặp khi nó chưa bao giờ nhìn thấy mặt ba nó ở trước cổng trường.

Nhưng được bù đắp bởi người chị dịu dàng- Tsumiki, hai anh trai stundere- Megumi và Takeru.

Và cuối cùng là người con út siu dễ thương đáng iu ngoan ngoãn biết điều hơn khối đứa trẻ ở ngoài kia- nó đó, là Kotaro.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
2.Toji bị ấm đầu


Ê....

Ý là....

Ừm.....

Cha nó....

Fushiguro Toji ấy.....

Là Fushiguro Toji ấy.....

Đang đứng trước cổng trường mầm non.....

Thật sự thì.... cũng không biết nói sao nữa, cảm giác như thể bạn bắt được cây bút sắp rơi xuống đất vậy, khá là lạ và vui?

_______________

Ê có ai đọc tên chương này thành Toji bị ấm dâu không?
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
3.không =1 con chó


Ba nó đang đứng giữa những người phụ huynh đáng kính, thật ra đôi khi không nếu họ là phụ huynh của một trong những đứa mà Kotaro ghét.

Và ờ.. ba nó bị xa lánh, dĩ nhiên rồi vì ổng có máu giang hồ thề cơ mà.

Đầu ngẩng lên trời trông như sẵn sàng để có thể lao lên bầu trời và lôi những vị thần xuống đập cho một trận.

Môi có vết sẹo và thật ra cho dù không có vết sẹo thì mặt ổng vẫn đủ sức công phá.

Hơn nữa là người papa Toji cũng đô nữa.

Đ*o khác gì Yankee thế hệ cũ.

Chẳng mất bao lâu để papa nhận ra nó đang nhìn ổng, dù sao thì họ giống như có một cái gì đó gần gũi?

Anh Takeru hay bảo đó là thần giao cách giữa đồng loại , ủa mà nó với papa khác với loài người lắm hả?

Nó nhìn ổng, ổng nhìn nó và...

"Cúp học đi."

Papa Toji nói và Kotaro nghe rõ mồn một.

Nó tự hỏi sao những người xung quanh không nói gì?

Chắc tại nghĩ ba là yankee nên con cũng là yankee luôn quá.

Nhưng mà được papa Toji cho phép nên là.... chắc nó sẽ không bị anh Takeru liếc đâu ha?

"Em thưa cô em đi vệ sinh."

Kệ cha cái cặp đi.

Nó trốn ra được rồi và giờ thì nó đang hiên ngang bước ra khỏi cổng nè.

"Ba mẹ đón về sớm à cháu?"

"Dạ vâng ạ."

Thì đón về sớm thật mà?

Chỉ là không phải do nó bị bệnh hay gì đó thôi.

"Mình về luôn hả ba?"

Đùa chứ về luôn thì hơi khoai nha, anh Takeru phát hiện thì chỉ có mình Kotaro là chịu trận thôi đó.

Vì sao á?

Vì papa Toji sẽ luôn biết cách biến mất đúng lúc chứ sao.

"Không.

Về thì anh mày lại nhè tao nữa, mệt hết cả đầu."

"Nên vậy."

Âu nâu, Kotaro đã lỡ mồm, nhưng không sao vì trước mặt nó là papa Toji chứ không phải anh Takeru.

"Nói chuyện với cha mày kiểu đó hả?"

"Ba định đi đâu thế?"

Cách cũ, đổi hướng cuộc trò chuyện.

"Tao định dắt mày đi lượn mấy vòng Tokyo rồi mới về."

"Con muốn đi cùng với chị và anh hai."

Và rồi nó thấy cha nó cười khinh vô mặt nó.

"Hai đứa nó giờ đang học trên trường, không ai rảnh chơi với mày lúc này ngoài tao đâu."

Mặt nó nhăn nhó, bĩu môi, cau mày là những điều dễ thương mà nó sẽ làm khi bực bội.

Okay thật ra là anh Takeru đã bảo nó vô cùng tự luyến nhưng mà nó không quan tâm lắm.

"Không còn chỗ khác đáng đi hơn ạ?"

Tìm một cái gì thú vị hơn coi, ông già, biết cái việc đi vòng vòng Tokyo nó rất chán không.

Mặt papa đâm chiêu, đoán chừng là ổng đang coi trên cái đất Tokyo này có gì thú vị.

Không phải là quán ăn vì nó và papa không chung một gu, lẩu là món duy nhất hai người có thể ăn chung mà không quánh nhau, nhưng mà sắp tới giờ cơm rồi, để anh Takeru biết là cũng chớt luôn.

Dĩ nhiên cũng không phải khu vui chơi cho trẻ em vì papa không thể đúc đầu vô mấy chỗ như thế được.

Thôi được rồi, Kotaro nhận ra nuôi nó còn khó hơn nuôi chó nữa.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
4


Gia đình nhà Kotaro là cái bản màu thú vị.

Không phải mấy cái 'bạn là màu gì- zenquiz' đâu, mà là ờ....

Bản màu sắc độ.

Trắng, trắng xám, xám trắng, xám, xám đen, đen xám, đen.

Đôi khi là xanh đen của đồng phục và đỏ của cái khăn quàng cổ chị Tsumiki.

Nhạt hếch.

Và thật sự thì nếu như bản thân mặc màu hồng hay bất cứ màu gì khác trong cái bản màu trắng đen đó.

Thì tuyệt.

Nghe giống việc Kotaro sẽ làm đó.

Just kidding.

Kotaro sẽ để đầu mình màu đỏ vào một ngày nào đó và không phải hôm nay.

Nhưng ý tưởng này có vẻ hay đấy chứ, đáng để sử dụng cho việc xem phản ứng trên mặt chị Tsumiki.

Chị ấy là con ngoan trò giỏi và Kotaro rất thích ghẹo mấy người đáng iu như Kotaro.

Ha hả.

Cốc cốc.

"Chị Tsumiki ơi!"

Lạch bạch- tiếng từ đôi dép bông hình thỏ của chị.

"Chị đây."

Đm.

Người đ*o gì dễ thương thế không biết, giọng chị khá chắc là dễ thương nhất những người Kotaro từng gặp.

Chỉ dễ thương hơn bà cô anh, cô văn, thầy toán, thầy thể dục, thầy khoa học, thầy nước ngoài, cô công dân,.... và dĩ nhiên là dễ thương hơn cả gia đình Kotaro.

Không dễ thương hơn Kotaro.

"Kotaro muốn gì hả?"

"Chị ăn gì dễ thương dạ?"

"Ỏooo, bé Kotaro cũng dễ thương lắm, chắc tại hai chị em mình cùng ăn cơm anh Takeru nấu á!"

"Ổng đâu có dễ thương đâu?"

"Ê?"

- Takeru

"Mấy anh chị nghĩ sao nếu đầu em màu đỏ?"

Chả hỉu sao mấy cha nọi đó cứ trúng chiêu đánh trống lảng này quài.

Chắc tại bị Kotaro mê hoặc.

"Tao sẽ chặt đầu mày."

Takeru.

"Anh nói gì thấy sợ quá à."

"Anh Takeru không được nói như vậy đâu, bé Kotaro bị ám ảnh thì sao!"

Đúng là chị đẹp dịu dàng dễ thương nhất trần đời Tsumiki.

Ăn chung cơm với chỉ hèn gì chỉ dễ thương giống mình.

"Anh xin lỗi."

Thấy chưa?

Đến anh Takeru còn bị chỉ dụ mà.

"Bé sợ quá chị ơi."

Tranh thủ thời cơ ôm chỉ phát.

"Ơi chị thương."

____________________

Đ*o gì vậy trời.

-by Takeru.

___________________

"Mà thoi mình quay lại chủ đề chính đi."

"Anh chị nghĩ sao nếu em có cái đầu màu đỏ?"

"Mày bị ai đánh hả?"

Ta kẻ u.

"Chị không thích em nhuộm tóc đâu đó!"

Tsumiki.

"Nếu em nhuộm tóc như vậy!

Chị sẽ không chơi với em nữa!"

- Lỡ như em ấy trở thành mấy tên yankee đầu đường xó chợ thì sao?!

Không thể để điều đó diễn ra!

"Sắp tối rồi mà ba đứa bây còn chưa chịu đi ngủ hả?"

Người nói ra câu nói đó với quả giọng may-la-cai-deo-gi-ma-tao-phai-quan-tam chính là ba Kotaro- hay nó thường gọi là papa Toji.

"Ba nghĩ sao nếu đầu con màu đỏ?"

"Tao không quan tâm."

"Trả lời gì chán òm."

"Chứ mày muốn gì?"

"Thêm cái biểu cảm cho sinh động đi."

Papa Toji cười.

Cái kiểu cười nửa miệng á.

"Tao không quan tâm."

Toẹt.

Đúng là không nên tìm kiếm niềm vui từ ba.

Vì ba nhạt hơn nước ốc nữa.

Đúng là chỉ có chị Tsumiki là đáng iu.

"Con quyết định rồi, đúng 18 tuổi đầu con sẽ thành màu đỏ!"

_________________

Đầu đỏ đôi khi không phải chỉ mỗi tóc đâu.

Nó còn có một nghĩa nữa mà cả tao và mày đều hiểu, nhỉ?

-by Toji.

________________

"Ồn quá ạ."

- Megumi.

Cái đề tài này có vẻ hay.

Lôi được cả người ngủ đúng 9 giờ- anh hai Megumi dậy.

"Anh không nghĩ em hợp với màu dỏ đâu, Kotaro."

"Em dễ thương vậy thì thì màu gì mà hỏng hợp?"

Tay chỉ vô má, học mấy chị cấp ba chu môi lên.

ĐM SƯỢNG VAILON.

Lần đầu tiên Kotaro biết ngại bà con ơi.

Nó thấy....

Anh hai Megumi, mặt nhăn lại, môi hơi nhếch lên về một phía, mí mắt giật giật nhìn như muốn nói: cai-me-gi-dang-dien-ra-day?

Anh Takeru quay mặt đi, trông như nén cười khi hai bả vai ổng run run."

Con xin lỗi."

Anyway, Kotaro không biết ổng xin lỗi vì điều gì.

Chị Tsumiki ngơ trước biểu cảm của nó mồm chị cũng hơi hé ra.

Nếu có một studio hoạt hình ở đây thì đầu chị sẽ có thêm cái hình quay tròn biểu thị đang load nữa.

Papa Toji, người cười khẩy."

Ha."

Nó cũng không biết ổng cười khẩy vì điều gì, nhưng mà có vẻ như papa Toji và anh Takeru đang cùng chung một cuộc hội thoại không lời.

Làm ơn phiên dịch dùm, biết nó tò mò lắm không.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
1. Kotaro


Kotaro đã vô cùng cảm ơn cuộc đời khi người đặt tên cho nó là người anh kế thay vì cha nó.

Nghe có vẻ hơi thiên vị nhưng mà Kotaro thật sự không bao giờ muốn có tên như một đứa con gái trong khi bản thân là con trai.

Chỉ cần nhìn cách anh nó- Megumi gặp phiền phức thế nào khi phải giải quyết lũ bạn đồng trang lứa không biết điều.

Lần nữa, cảm ơn người anh kế-siu-cấp-đáng-iu-Takeru.

Và dù là đôi khi nó vẫn bị trêu vì có một người anh trai mang tên nữ tính nhưng mà chuyện đó không phải điều gì lớn.

Thật sự thì sẽ có người cười nhạo vào cái tên mà cha mẹ họ đặt à?

Dù phải thừa nhận rằng papa Toji đặt tên như....

Cái tên là sự kì vọng của cha mẹ với con cái, hoặc chỉ là lời chúc phúc.

Như Kotaro- một đứa trẻ vui vẻ với mọi điều trong cuộc sống, hay là vui vẻ gì đó, nhưng đại loại là Takeru muốn nó có thể gặp ít nhất nỗi buồn nhất có thể.

Nhược điểm là Kotaro hay bị nói khùng.

Hay anh Takeru- chiến binh, đại loại là mẹ ảnh muốn ảnh trở nên mạnh mẽ.

Hoặc Tsumiki- nghĩa là bến cảng xin đẹp, khá chắc là ba má chị đã vô cùng bất ngờ trước gương mặt của chị mới đặt cái tên đó, và chị là một người đẹp dịu dàng.

Nếu để so sánh thì ờ.... chị Tsumiki mang nét đẹp của sự trưởng thành, dịu dàng tách biệt với lũ loi choi mà Kotaro gặp ở nhà trẻ- cả nam lẫn nữ và còn tách biệt với gia đình vì chị giống mẹ?

Thật ra nó chưa bao giờ nhìn thấy mẹ chị.

Và Takumi- một người mà Takeru bảo là anh họ của ảnh?

Nghĩa là tốt đẹp, không biết do ai đặt nhưng chắc là người đó muốn anh ấy giỏi giang.

Megumi- phước lành, đó là một cái tên đẹp, chắc chắn là vậy nhưng anh hai có vẻ khó chịu với nó lắm khi nhờ nó mà anh luôn bị làm phiền, ờ thì là tên cho nữ nhưng mà có cái gì đó khác biệt với mọi người cũng tốt mà?

Mà thật ra Kotaro không chắc lắm, nếu nó ở trong cảm giác giống anh ấy chắc hẳn nó cũng sẽ muốn đổi tên.

Nhắc lại lần nữa, ba nó- papa Toji là một người ba tồi tệ, gần như tệ nhất mà nó gặp khi nó chưa bao giờ nhìn thấy mặt ba nó ở trước cổng trường.

Nhưng được bù đắp bởi người chị dịu dàng- Tsumiki, hai anh trai stundere- Megumi và Takeru.

Và cuối cùng là người con út siu dễ thương đáng iu ngoan ngoãn biết điều hơn khối đứa trẻ ở ngoài kia- nó đó, là Kotaro.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
2.Toji bị ấm đầu


Ê....

Ý là....

Ừm.....

Cha nó....

Fushiguro Toji ấy.....

Là Fushiguro Toji ấy.....

Đang đứng trước cổng trường mầm non.....

Thật sự thì.... cũng không biết nói sao nữa, cảm giác như thể bạn bắt được cây bút sắp rơi xuống đất vậy, khá là lạ và vui?

_______________

Ê có ai đọc tên chương này thành Toji bị ấm dâu không?
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
3.không =1 con chó


Ba nó đang đứng giữa những người phụ huynh đáng kính, thật ra đôi khi không nếu họ là phụ huynh của một trong những đứa mà Kotaro ghét.

Và ờ.. ba nó bị xa lánh, dĩ nhiên rồi vì ổng có máu giang hồ thề cơ mà.

Đầu ngẩng lên trời trông như sẵn sàng để có thể lao lên bầu trời và lôi những vị thần xuống đập cho một trận.

Môi có vết sẹo và thật ra cho dù không có vết sẹo thì mặt ổng vẫn đủ sức công phá.

Hơn nữa là người papa Toji cũng đô nữa.

Đ*o khác gì Yankee thế hệ cũ.

Chẳng mất bao lâu để papa nhận ra nó đang nhìn ổng, dù sao thì họ giống như có một cái gì đó gần gũi?

Anh Takeru hay bảo đó là thần giao cách giữa đồng loại , ủa mà nó với papa khác với loài người lắm hả?

Nó nhìn ổng, ổng nhìn nó và...

"Cúp học đi."

Papa Toji nói và Kotaro nghe rõ mồn một.

Nó tự hỏi sao những người xung quanh không nói gì?

Chắc tại nghĩ ba là yankee nên con cũng là yankee luôn quá.

Nhưng mà được papa Toji cho phép nên là.... chắc nó sẽ không bị anh Takeru liếc đâu ha?

"Em thưa cô em đi vệ sinh."

Kệ cha cái cặp đi.

Nó trốn ra được rồi và giờ thì nó đang hiên ngang bước ra khỏi cổng nè.

"Ba mẹ đón về sớm à cháu?"

"Dạ vâng ạ."

Thì đón về sớm thật mà?

Chỉ là không phải do nó bị bệnh hay gì đó thôi.

"Mình về luôn hả ba?"

Đùa chứ về luôn thì hơi khoai nha, anh Takeru phát hiện thì chỉ có mình Kotaro là chịu trận thôi đó.

Vì sao á?

Vì papa Toji sẽ luôn biết cách biến mất đúng lúc chứ sao.

"Không.

Về thì anh mày lại nhè tao nữa, mệt hết cả đầu."

"Nên vậy."

Âu nâu, Kotaro đã lỡ mồm, nhưng không sao vì trước mặt nó là papa Toji chứ không phải anh Takeru.

"Nói chuyện với cha mày kiểu đó hả?"

"Ba định đi đâu thế?"

Cách cũ, đổi hướng cuộc trò chuyện.

"Tao định dắt mày đi lượn mấy vòng Tokyo rồi mới về."

"Con muốn đi cùng với chị và anh hai."

Và rồi nó thấy cha nó cười khinh vô mặt nó.

"Hai đứa nó giờ đang học trên trường, không ai rảnh chơi với mày lúc này ngoài tao đâu."

Mặt nó nhăn nhó, bĩu môi, cau mày là những điều dễ thương mà nó sẽ làm khi bực bội.

Okay thật ra là anh Takeru đã bảo nó vô cùng tự luyến nhưng mà nó không quan tâm lắm.

"Không còn chỗ khác đáng đi hơn ạ?"

Tìm một cái gì thú vị hơn coi, ông già, biết cái việc đi vòng vòng Tokyo nó rất chán không.

Mặt papa đâm chiêu, đoán chừng là ổng đang coi trên cái đất Tokyo này có gì thú vị.

Không phải là quán ăn vì nó và papa không chung một gu, lẩu là món duy nhất hai người có thể ăn chung mà không quánh nhau, nhưng mà sắp tới giờ cơm rồi, để anh Takeru biết là cũng chớt luôn.

Dĩ nhiên cũng không phải khu vui chơi cho trẻ em vì papa không thể đúc đầu vô mấy chỗ như thế được.

Thôi được rồi, Kotaro nhận ra nuôi nó còn khó hơn nuôi chó nữa.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
4. Á nỳ way


Gia đình nhà Kotaro là cái bản màu thú vị.

Không phải mấy cái 'bạn là màu gì- zenquiz' đâu, mà là ờ....

Bản màu sắc độ.

Trắng, trắng xám, xám trắng, xám, xám đen, đen xám, đen.

Đôi khi là xanh đen của đồng phục và đỏ của cái khăn quàng cổ chị Tsumiki.

Nhạt hếch.

Và thật sự thì nếu như bản thân mặc màu hồng hay bất cứ màu gì khác trong cái bản màu trắng đen đó.

Thì tuyệt.

Nghe giống việc Kotaro sẽ làm đó.

Just kidding.

Kotaro sẽ để đầu mình màu đỏ vào một ngày nào đó và không phải hôm nay.

Nhưng ý tưởng này có vẻ hay đấy chứ, đáng để sử dụng cho việc xem phản ứng trên mặt chị Tsumiki.

Chị ấy là con ngoan trò giỏi và Kotaro rất thích ghẹo mấy người đáng iu như Kotaro.

Ha hả.

Cốc cốc.

"Chị Tsumiki ơi!"

Lạch bạch- tiếng từ đôi dép bông hình thỏ của chị.

"Chị đây."

Đm.

Người đ*o gì dễ thương thế không biết, giọng chị khá chắc là dễ thương nhất những người Kotaro từng gặp.

Chỉ dễ thương hơn bà cô anh, cô văn, thầy toán, thầy thể dục, thầy khoa học, thầy nước ngoài, cô công dân,.... và dĩ nhiên là dễ thương hơn cả gia đình Kotaro.

Không dễ thương hơn Kotaro.

"Kotaro muốn gì hả?"

"Chị ăn gì dễ thương dạ?"

"Ỏooo, bé Kotaro cũng dễ thương lắm, chắc tại hai chị em mình cùng ăn cơm anh Takeru nấu á!"

"Ổng đâu có dễ thương đâu?"

"Ê?"

- Takeru

"Mấy anh chị nghĩ sao nếu đầu em màu đỏ?"

Chả hỉu sao mấy cha nọi đó cứ trúng chiêu đánh trống lảng này quài.

Chắc tại bị Kotaro mê hoặc.

"Tao sẽ chặt đầu mày."

Takeru.

"Anh nói gì thấy sợ quá à."

"Anh Takeru không được nói như vậy đâu, bé Kotaro bị ám ảnh thì sao!"

Đúng là chị đẹp dịu dàng dễ thương nhất trần đời Tsumiki.

Ăn chung cơm với chỉ hèn gì chỉ dễ thương giống mình.

"Anh xin lỗi."

Thấy chưa?

Đến anh Takeru còn bị chỉ dụ mà.

"Bé sợ quá chị ơi."

Tranh thủ thời cơ ôm chỉ phát.

"Ơi chị thương."

____________________

Đ*o gì vậy trời.

-by Takeru.

___________________

"Mà thoi mình quay lại chủ đề chính đi."

"Anh chị nghĩ sao nếu em có cái đầu màu đỏ?"

"Mày bị ai đánh hả?"

Ta kẻ u.

"Chị không thích em nhuộm tóc đâu đó!"

Tsumiki.

"Nếu em nhuộm tóc như vậy!

Chị sẽ không chơi với em nữa!"

- Lỡ như em ấy trở thành mấy tên yankee đầu đường xó chợ thì sao?!

Không thể để điều đó diễn ra!

"Sắp tối rồi mà ba đứa bây còn chưa chịu đi ngủ hả?"

Người nói ra câu nói đó với quả giọng may-la-cai-deo-gi-ma-tao-phai-quan-tam chính là ba Kotaro- hay nó thường gọi là papa Toji.

"Ba nghĩ sao nếu đầu con màu đỏ?"

"Tao không quan tâm."

"Trả lời gì chán òm."

"Chứ mày muốn gì?"

"Thêm cái biểu cảm cho sinh động đi."

Papa Toji cười.

Cái kiểu cười nửa miệng á.

"Tao không quan tâm."

Toẹt.

Đúng là không nên tìm kiếm niềm vui từ ba.

Vì ba nhạt hơn nước ốc nữa.

Đúng là chỉ có chị Tsumiki là đáng iu.

"Con quyết định rồi, đúng 18 tuổi đầu con sẽ thành màu đỏ!"

_________________

Đầu đỏ đôi khi không phải chỉ mỗi tóc đâu.

Nó còn có một nghĩa nữa mà cả tao và mày đều hiểu, nhỉ?

-by Toji.

________________

"Ồn quá ạ."

- Megumi.

Cái đề tài này có vẻ hay.

Lôi được cả người ngủ đúng 9 giờ- anh hai Megumi dậy.

"Anh không nghĩ em hợp với màu dỏ đâu, Kotaro."

"Em dễ thương vậy thì thì màu gì mà hỏng hợp?"

Tay chỉ vô má, học mấy chị cấp ba chu môi lên.

ĐM SƯỢNG VAILON.

Lần đầu tiên Kotaro biết ngại bà con ơi.

Nó thấy....

Anh hai Megumi, mặt nhăn lại, môi hơi nhếch lên về một phía, mí mắt giật giật nhìn như muốn nói: cai-me-gi-dang-dien-ra-day?

Anh Takeru quay mặt đi, trông như nén cười khi hai bả vai ổng run run."

Con xin lỗi."

Anyway, Kotaro không biết ổng xin lỗi vì điều gì.

Chị Tsumiki ngơ trước biểu cảm của nó mồm chị cũng hơi hé ra.

Nếu có một studio hoạt hình ở đây thì đầu chị sẽ có thêm cái hình quay tròn biểu thị đang load nữa.

Papa Toji, người cười khẩy."

Ha."

Nó cũng không biết ổng cười khẩy vì điều gì, nhưng mà có vẻ như papa Toji và anh Takeru đang cùng chung một cuộc hội thoại không lời.

Làm ơn phiên dịch dùm, biết nó tò mò lắm không.
 
[Jjk /Jujutsu Kaisen] Những Chú Bò Đáng Iu♡
5. Tranh gia đình


Sẽ phiền lắm nếu vẽ một bức tranh gia đình không có mẹ.

Nhưng mà nó đang bị buộc phải làm thế nè.

Kotaro không hề có một chút kí ức gì về mẹ mình.

Cái mặt cũng không.

Và nếu như vẽ mẹ nó tóc đen trong khi đầu mẹ nó có thể là xanh, đỏ, tím ,lục, hồng thù kì lắm.

Bất hiếu đó.

Và Kotaro cũng không thật sự để ý vụ bất hiếu lắm nhưng mà thôi kệ.

Thật ra nó muốn đầu mẹ nó có màu xanh neon vì như thế thì sẽ +1 lí do để ghét papa Toji.

Cha không cùng gu với con nên ghét.

Mà thật ra nó cũng chưa xác định được gu nó nữa.

Nhưng mà chuyện đó không cần thiết đâu?

Dù cho nó có dẫn chị gyaru trong quần có con c* đi chăng nữa thì cha nó có thể làm được gì trong chuyện này?

Giấy kết hôn sẽ ở trước mặt ổng trước cả khi ổng kịp gật đầu đồng ý.

Oke Kotaro chấp nhận nó quá là láo toét và xấc xược cùng các miêu tả xấu khác.

Nhưng mà dẫu sao nó vẫn dễ thương chứ không như thằng đầu vàng nào đó tối ngày lải nhải chuyện của cha nó.

Của cha nó chứ có phải của nó đâu?

Ừ thì có lẽ.. có lẽ thôi, nếu nó chịu nghe và nó sẽ biết thêm một ít về mẹ nó.

Ủa mà nó có papa và anh Takeru mà?

Thằng đầu vàng biến ra chỗ khác.

Bố mày đ*o cần.

___________________

Oke không biết thì hỏi.

"Anh Takeru ơi."

"Em lại làm cái gì đấy!?"

"Mẹ trông như nào?"

Đây là cái giọng ngây thơ nhất mà nó đã cố gắng tập và thu âm cả chục lần đó.

Tôi thấy mắt anh giãn ra trong khi chân mày anh nhíu lại.

Tròng đen nhìn tôi rồi hướng về bức tường đằng sau.

Mà sau bức tường là phòng của papa.

"Đợi anh chút."

Rồi ổng bước vào phòng papa.

Chả biết ổng nói to cỡ nào mà nó nghe rõ mồn một.

"Ê!

Toji.

Dậy đi.

Con ông muốn nhìn mặt mẹ kế kìa!"

Giọng anh trầm hơn bình thường, êm ả và gần như chẳng lên xuống gì mỗi lần có chữ cần nhấn âm.

Ngữ điệu cứ như nói với người lạ hay thậm chí là người mà mình ghét vậy.

Thiếu cái nâng cao giọng mà Kotaro suốt ngày bị Takeru nhắc.

"Phiền thật....Thằng nào cơ?"

Là giọng cha, vẫn là cái giọng âm trì địa ngục như trước.

Lúc này thì có thêm tiếng rên rỉ trong họng khi bị đánh thức.

"Kotaro."

"Là do nó tò mò à?

Thế thì khỏi trả lời."
 
Back
Top Bottom