Khác JIMMYSEA | NGƯỜI TÔI ÔM DƯỚI ÁNH ĐÈN PHÁP Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
355,365
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402425316-256-k790802.jpg

Jimmysea | Người Tôi Ôm Dưới Ánh Đèn Pháp Y
Tác giả: vivianvincentsea
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình cảm, ngược, tâm lý



seatawinan​
 
Có thể bạn cũng thích !
Jimmysea | Người Tôi Ôm Dưới Ánh Đèn Pháp Y
Chương 36. Thức giấc cùng nhau


Jimmy vẫn nắm chặt tay Sea, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay như một sợi dây vô hình níu giữ.

Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong căn hộ quen thuộc bao trùm lên họ, xua đi những căng thẳng và mệt mỏi ban nãy.

- Sea... em có đói không?

Anh nấu gì đó nhé?

- Jimmy khẽ hỏi, giọng còn vương chút mệt mỏi nhưng đã bình ổn hơn nhiều.

Sea lắc đầu nhẹ.

Cậu đưa tay chạm vào má anh, cảm nhận sự gầy gò sau những ngày anh một mình gồng gánh.

- Anh nên đi tắm nước nóng và nghỉ ngơi trước đi.

- Sea nhẹ nhàng đẩy anh về phía phòng tắm.

- Để em chuẩn bị đồ ăn khuya cho.

Jimmy nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng và yêu thương của Sea.

Mọi gánh nặng dường như được cậu san sẻ, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm đến tận cùng.

Anh gật đầu, đặt một nụ hôn nhanh và chân thật lên trán Sea, như một lời cảm ơn không cần nói.

Khi Jimmy bước vào phòng tắm, Sea mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu đi vào bếp, tâm trí vẫn còn khắc sâu hình ảnh Jimmy khóc như một đứa trẻ.

Cậu nhận ra, dù Jimmy mạnh mẽ đến đâu, anh vẫn là con người, vẫn cần một nơi để buông bỏ chiếc áo giáp kiên cường.

Sau khoảng mười lăm phút chưa thấy anh quay lại, Sea mở cửa phòng thì thấy phòng tối om chỉ có ánh đèn ngủ le lói chiếu sáng vừa đủ thấy được ánh mắt vô hồn của anh, Jimmy đang ngồi thẩn thờ trên giường.

Sea bước nhẹ đến bên canh, cậu ngồi thụp trên sàn ngước nhìn anh, Sea nhẹ nhàng nắm tay anh mỉm cười.

- Jimmy…

Mọi chuyện qua rồi.

Sẽ ổn thôi…

Em biết rất khó khăn nhưng anh đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, anh vất vả rồi.

Anh làm vậy là để tốt cho ông ấy, ông ấy sẽ hiểu cho anh thôi…

Em tin như vậy…

Jimmy đưa ánh mắt ngấn nước nhìn Sea, anh gật nhẹ đầu, khoé môi cong lên cười để Sea yên tâm.

Sea nắm tay anh kéo ra phòng khách.

Sea đang bày biện hai tô cháo nóng hổi trên bàn ăn.

Cậu nhìn anh với ánh mắt dịu dàng, không một chút oán trách nào còn sót lại.

- Lại đây, ăn chút cháo rồi đi ngủ.

Họ ngồi đối diện nhau, ánh mắt giao nhau.

Jimmy chợt lên tiếng, giọng nói trầm thấp và kiên định:

- Sea này...

Xin lỗi em lần nữa nhé vì để em lo lắng và suy nghĩ nhiều…

- Anh nắm lấy tay cậu, siết nhẹ.

-

Sau này, dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù là việc lớn đến đâu, anh sẽ không bao giờ giấu em nữa.

Chúng ta sẽ nói ra với nhau, cùng nhau đối mặt…

Sea cảm nhận sự chân thành sâu sắc trong từng lời anh nói.

Cậu mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như đã chờ đợi lời hứa này từ rất lâu.

- Ừm, chúng ta sẽ nói ra với nhau.

Em không suy nghĩ nữa đâu…

Em tin anh.

Đêm đó, họ nằm bên nhau trên chiếc giường quen thuộc.

Jimmy ôm Sea thật chặt, hơi thở đều đặn và bình yên.

Anh đã ngủ một giấc thật sâu, không còn bị quấy rầy bởi những lo âu và áp lực.

Và Sea, cậu nằm đó, cảm nhận hơi ấm và sự nương tựa của người mình yêu, thầm biết rằng, dù thế giới ngoài kia có xoay chuyển thế nào, nơi đây – bên cạnh nhau – chính là chốn bình yên duy nhất.

---

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, vẽ nên những vệt vàng nhạt nhòa trên sàn phòng ngủ.

Sea tỉnh giấc trước.

Cậu nằm yên, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ người đang ôm chặt mình từ phía sau.

Jimmy vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng phả vào gáy Sea.

Đêm qua là giấc ngủ sâu và yên bình nhất của Jimmy sau bao ngày căng thẳng.

Sea khẽ cựa mình, quay người lại đối diện với anh.

Cậu chiêm ngưỡng gương mặt thanh tú đang ngủ, những nếp nhăn mệt mỏi trên trán anh đã được xóa đi, chỉ còn lại sự thanh thản hiếm hoi.

Sea đưa tay nâng niu vuốt nhẹ mái tóc rối của anh, sau đó dừng lại trên hàng lông mày đang khẽ cau lại trong vô thức.

Cậu cảm thấy yêu thương đến mức muốn gói trọn anh lại, che chắn khỏi mọi sóng gió cuộc đời.

Bàn tay Sea chạm vào khuôn mặt, đủ nhẹ nhàng để không làm anh tỉnh giấc, nhưng cũng đủ ấm áp để truyền đi sự quan tâm.

Cảm nhận được sự động chạm quen thuộc, Jimmy khẽ rên nhẹ rồi từ từ mở mắt.

Đôi mắt anh còn ngái ngủ, nhưng ngay khi nhìn thấy Sea ở khoảng cách gần như vậy, một tia sáng ấm áp bùng lên.

- Chào buổi sáng...

- Giọng anh khàn đặc vì mới ngủ dậy, trầm và quyến rũ.

- Chào buổi sáng, Jimmy...

- Sea thì thầm đáp lại.

Jimmy mỉm cười, nụ cười chân thật và rạng rỡ, hoàn toàn không còn chút sầu muộn nào của ngày hôm trước.

Anh kéo Sea lại gần hơn bằng một lực mạnh mẽ nhưng trìu mến, áp chặt cơ thể cậu vào lòng mình.

- Đúng là chỉ có ô em thì mới ngủ ngon thế này.

Sea vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương cơ thể quen thuộc.

Cậu cảm nhận được nhịp tim Jimmy đang đập ổn định dưới lồng ngực mình.

- Được rồi, anh có thôi đi không?

Jimmy nhìn sâu vào đôi mắt Sea, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve má cậu.

Anh không nói gì thêm, mà chỉ cúi xuống, đặt lên môi Sea một nụ hôn mềm mại, chậm rãi – một nụ hôn không chỉ là sự đam mê, mà còn là sự xác nhận, sự biết ơn và lời hứa không cần cất thành lời.

Họ chìm đắm trong khoảnh khắc bình yên đó, mặc cho ánh nắng đang dần lên cao.

Sự thân mật không chỉ là cơ thể, mà là sự kết nối sâu sắc của hai tâm hồn đã được chữa lành.

---
 
Jimmysea | Người Tôi Ôm Dưới Ánh Đèn Pháp Y
Chương 37. Dành riêng em


Buổi chiều tối rũ xuống căn hộ, bao trùm không gian bằng một sự tĩnh lặng mật ngọt và ấm cúng đến nao lòng.

Cả hai níu lấy nhau trên chiếc giường rộng.

Jimmy an nhiên dựa lưng vào chiếc gối mềm, còn Sea thì thả lỏng đầu tựa vào bờ vai vững chãi của anh, cùng nhau lật giở những trang sách.

Ánh đèn ngủ nhỏ, mờ ảo và vàng vọt, đổ bóng dịu nhẹ lên những con chữ và mái tóc mềm mại của họ.

Sea đang chăm chú lần theo dòng chữ, thỉnh thoảng lại khẽ ngáp một tiếng nhỏ xíu vì sự thư thái dễ chịu đến mức ru ngủ này.

Jimmy đã đọc xong phần của mình, anh khẽ khàng đặt sách xuống, bàn tay anh rời khỏi trang giấy để nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Sea, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm qua lớp áo ngủ mỏng.

Sự tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi một lời thủ thỉ trầm ấm nhưng đầy ý định:

- Sea...

- Hửm...

- Sea lười biếng đáp lời, vẫn chưa rời mắt khỏi trang sách.

- Mình chuyển nhà nhé!

Chỉ ba từ ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng một trọng lượng bất ngờ.

Sea giật mình, bật thẳng dậy, ánh mắt tròn xoe đầy vẻ kinh ngạc.

Mọi sự yên bình ban nãy tan biến trong chốc lát.

- Sao thế?

- Sea vội vã hỏi, giọng xen lẫn sự lo lắng.

- Ở đây có vấn đề gì à?

Jimmy nhìn sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cậu, anh mỉm cười dịu dàng rồi khẽ lắc đầu, như xua đi mọi suy đoán không đáng có.

- Không, không có vấn đề gì.

Nơi này rất thoải mái, rất thân thuộc.

Nhưng căn hộ của em quá xa trụ sở.

Mỗi ngày, em phải đi dậy rất sớm, đi một đoạn đường quá dài.

Chưa kể những ngày kẹt đường, quá mệt mỏi.

Anh nắm lấy bàn tay của Sea, ánh mắt chứa chan sự quan tâm không thể che giấu.

- Anh đôi khi phải bay để lo việc công ty, không thể có mặt ở đây để đưa đón em mỗi ngày được.

Hơn nữa, ở đây họ đảm bảo không mất điện, nhưng anh vẫn thấy khả năng mất điện đấy... anh không muốn em phải chịu đựng sự bất tiện đó, đặc biệt là khi em phải làm việc một mình.

Anh vừa nói vừa vòng tay sang ôm trọn eo Sea.

- Nên anh có chuẩn bị một căn nhà nhỏ, ở một vị trí gần trụ sở hơn hẳn.

Anh cũng đã chuẩn bị sẵn các máy phát điện, tuyệt đối không để xảy ra trường hợp mất điện.

Em dọn đến đó nhé, Sea.

Ở đó, anh mới thực sự yên tâm mỗi khi bay sang nước ngoài làm việc.

Lời đề nghị không phải là một câu hỏi, mà là một sự sắp đặt cẩn trọng của một người đang hết lòng muốn bảo vệ và chăm sóc người yêu.

Sea hoàn toàn bị choáng ngợp trước sự chu đáo và hành động thiết thực này.

Sea nhìn Jimmy, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ một lát.

Cậu đang cố cân nhắc giữa sự quen thuộc của nơi này và sự chu đáo tuyệt đối trong lời đề nghị của anh.

Thấy Sea lưỡng lự, Jimmy nghiêng đầu, ánh mắt thiết tha đầy vẻ nài nỉ:

- Nhé?

- Anh kéo dài giọng, nhẹ nhàng nâng cằm Sea.

- Anh sẽ nói với chủ căn hộ giữ lại căn hộ này cho em.

Nếu đến đó ở không thoải mái, em có thể quay về đây bất cứ lúc nào em muốn.

Được không?

Sự kiên nhẫn và mềm mỏng của Jimmy đã đánh trúng điểm yếu của Sea.

Cậu nhìn khuôn mặt anh đang cố nài nỉ sự đồng ý của mình, trái tim không thể không mềm lòng.

- Ừm... cũng được.

- Sea khẽ buông lời đồng ý, giọng nói nhuốm chút cam chịu nhưng đầy tin tưởng.

Jimmy vừa nghe được lời chấp thuận, niềm vui sướng lập tức vỡ òa.

Anh không kiềm được sự xúc động, đưa tay lên nựng nhẹ má Sea rồi cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn chớp nhoáng và hạnh phúc.

- Đội trưởng ngoan quá đi...

Jimmy tiếp tục hôn lên trán Sea một cách dịu dàng, như một lời khẳng định quyền sở hữu và che chở.

- Mai ở trụ sở không có việc gì gấp, thì em xin nghỉ phép nhé.

Mai mình dọn sang luôn.

Sea mỉm cười trước sự hối hả đáng yêu của anh.

Cậu vươn tay lấy điện thoại ở tủ đầu giường, nhanh chóng gửi đơn xin nghỉ phép rồi đưa màn hình điện thoại lên trước mặt anh xem.

Hành động dứt khoát này như một lời cam kết không lời.

Jimmy nhìn màn hình, nụ cười thỏa mãn và đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Anh khen ngợi bằng một giọng điệu mờ ám đầy mời gọi:

- Ôi... ngoan thế này tối nay phải thưởng...

Nói rồi, không kịp để Sea phản ứng hay né tránh, anh nhào đến, ôm lấy cậu ngã vật ra nệm.

Anh hôn như mưa khắp mặt và cổ Sea, sự thân mật bất ngờ này khiến cậu nhột hết cả người, cười lớn khúc khích.

Tiếng cười trong trẻo của Sea hòa quyện với hơi thở gấp gáp của Jimmy, lấp đầy không gian nhỏ bé bằng sự ngọt ngào và hân hoan của tình yêu đã được hàn gắn.



Sáng hôm ấy, ánh bình minh vẫn còn đang ngái ngủ khi Jimmy đã thức giấc từ rất sớm, âm thầm chuẩn bị bữa sáng.

Bàn ăn đơn sơ nhưng ấm áp, và sau khi cả hai dùng xong, chuyến hành trình dời nhà chính thức bắt đầu.

Bà chủ nhà đứng nhìn bóng dáng Sea thoăn thoắt dọn đồ, nét tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt đã hằn vết thời gian.

Bà đến gần, giọng nói nghẹn lại một chút: “Có Sea ở đây, bác yên tâm hẳn.

Giờ lại dọn đi rồi…”

Sea mỉm cười trấn an, nụ cười nhẹ nhàng như nắng sớm.

“Nếu có gì cần, bác cứ gọi cho con nhé!

Đừng ngại.”

Đang lúc trò chuyện, một bóng dáng nhỏ nhắn hớt hải chạy đến.

Đó là con gái bà chủ.

Trên tay cô bé là chiếc hộp nhỏ, được chìa ra phía Sea với vẻ mặt rưng rưng.

“Cái này… tặng anh…

Anh Sea dọn đi thật ạ!

Sau này không được gặp anh nữa…”

Sea đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô bé, ánh mắt chứa đựng sự ấm áp hiếm hoi.

“Có thời gian anh sẽ quay lại thăm em nhé!”

Từ lâu, cô bé đã giữ một tình cảm thầm kín với Sea, một bí mật không dám thổ lộ.

Giờ đây, khi chứng kiến sự chia xa không thể tránh khỏi, nỗi buồn ập đến như một cơn sóng.

Cô bé lấy hết can đảm, ôm chầm lấy Sea, giọng nói nghẹn lại: “Anh Sea nhớ quay lại thăm mẹ và em nhé!

Chắc em sẽ nhớ anh lắm!”

Sea chỉ có thể vỗ nhẹ lưng cô bé rồi tiếp tục công việc chuyển những vật dụng thiết yếu lên xe.

Jimmy đã chuẩn bị sẵn sàng nội thất ở nhà mới, nên anh dặn Sea không cần mang theo đồ đạc cồng kềnh.

Hãy cứ để mọi thứ lại, như một chốn trú ẩn dịu dàng, để nếu hoài niệm căn hộ cũ, họ vẫn có thể quay về nghỉ ngơi.

Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, không gian riêng tư được tái lập, nét mặt Jimmy lập tức căng thẳng.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt ẩn chứa một ngọn lửa ghen tuông vừa lóe lên.

“Ban nãy… anh ghen đấy nhé!”

Giọng anh trầm xuống, có chút mùi vị nguy hiểm.



Sau này không được để bất kỳ ai, người khác, chạm vào em như vậy.”

Sea nghe xong thì bật cười thành tiếng, tiếng cười tan đi sự căng thẳng.

“Em xem cô bé như em gái thôi mà.”

Jimmy dứt khoát đáp lời.

Anh đưa tay nâng cằm Sea, kéo cậu lại thật gần, đặt lên môi cậu một nụ hôn phớt nhẹ nhưng đầy sự chiếm hữu.

“Cũng không được,” anh thì thầm, nụ cười trêu chọc ánh lên sự thỏa mãn.

“Em là của riêng anh.

Nói rồi, anh quay lại đề máy xe, động cơ gầm lên một tiếng, cuốn đi mọi dấu vết còn sót lại của sự ghen tuông.

Bên cạnh, Sea đỏ mặt, vòng tay ôm lấy bụng, tiếng cười khúc khích như thể đang ôm trọn niềm hạnh phúc độc quyền vừa được khẳng định.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, đưa cả hai đến ngôi nhà mà Jimmy đã dày công chuẩn bị, bắt đầu một chương mới.



Chiếc xe dừng lại, nhưng Sea vẫn còn ngẩn ngơ với những suy nghĩ miên man về căn hộ cũ.

Cho đến khi Jimmy tắt máy, đưa tay vòng qua gỡ dây an toàn cho Sea, Sea mới giật mình nhìn ra ngoài cửa kính.

Và rồi, thế giới như ngừng lại.

Đó không còn là một căn hộ nhỏ bé nữa.

Trước mắt họ là một tuyệt tác dù vẫn ở thành phố nhưng xung quanh được trồng rất nhiều cây xanh tạo cảm giác bình yên và yên tĩnh lạ thường.

Ánh nắng ấm áp ngả bóng nhưng cũng không làm cho những ngọn đèn vàng ấm áp từ biệt thự bớt đi sự lấp lánh, biến khối kiến trúc đồ sộ kia thành một hộp châu báu rực rỡ.

Từng mảng tường đá, từng khung kính lớn cao vút, đều tỏa ra một vẻ đẹp vừa hiện đại, vừa hòa quyện kỳ lạ với thiên nhiên xung quanh.

Sea hoàn toàn bị hút hồn bởi hồ bơi lấp lánh ánh nước ở tầng trệt.

Mặt nước màu xanh ngọc bích như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh sáng và bóng cây, tạo ra một cảm giác phù phiếm, lãng mạn đến khó tin.

Cậu ngỡ như mình đang nhìn vào một bức tranh sơn dầu, nơi sự xa hoa và sự tĩnh lặng của đất trời.

Cả hai bước xuống xe, Sea vừa đi vừa tròn mắt nhìn căn nhà mà Jimmy nói trước mặt.

- Đây...

đây là căn nhà nhỏ mà anh nói hả?

- Sea lắp bắp, quay sang nhìn Jimmy, đôi mắt mở to ngập tràn kinh ngạc. – Là nhỏ như thế này à?

Jimmy mỉm cười, nụ cười đầy tự mãn nhưng cũng tràn đầy sự yêu thương.

Anh vuốt nhẹ má Sea, ánh mắt trìu mến như thể đang ngắm nhìn món quà quý giá nhất của đời mình.

- Đúng vậy.

Anh gom hết tiền dành dùm mua đó.

Đến nỗi giờ không còn tiền luôn.

Jimmy thủ thỉ.

Nói rồi anh nắm nhẹ vai Sea đang ngơ ngác xoay về phía mình.

- Anh muốn em có một nơi hoàn toàn khác.

Một nơi tốt hơn, đầy đủ hơn, đủ rộng để chứa đựng tất cả ước mơ của em, Sea.

Một nơi anh có thể bảo vệ em, che chở em, một nơi không ai có thể làm phiền cuộc sống của anh và em.

- Nhưng mà… tiền đâu ra anh mua nó.

Chắc phải đắt lắm!

Anh không làm gì phạm pháp đấy chứ?

Jimmy nghe câu nói đến phì cười.

- Đội trưởng ơi, người yêu của em giỏi lắm đó.

Trước đây anh là pháp y, bây giờ anh là tổng giám đốc của một công ty lớn ở nước ngoài và nhiều chi nhánh trong nước.

Mỗi câu nói ra đều có sự yêu thương đong đầy, Jimmy thở dài nhìn Sea khẽ mỉm cười.

Anh ôm lấy cậu vào lòng.

- Anh có thể lo được cho em…

Nên sau này tra án, làm việc gì cũng phải cẩn thận.

Anh không cần em vất vả kiếm tiền.

Anh cần em ở lại với anh.

Nhé!

Sea mỉm cười hạnh phúc xoa tấm lưng vững chải đang ôm trọn lấy mình.

Giây phút ấy, Sea cảm thấy một sự choáng ngợp ngọt ngào.

Nó không chỉ là sự choáng ngợp trước kiến trúc lộng lẫy, mà còn là sự cảm động sâu sắc trước tình yêu mà Jimmy dành cho cậu – thứ tình yêu sẵn sàng dời non lấp bể, xây nên một tổ ấm xa hoa chỉ để cậu được hạnh phúc và an toàn tuyệt đối.

Cậu nắm chặt tay Jimmy, không nói nên lời, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói.

Họ bước lên từng bậc thang đi vào nhà, từng bước chân trên bậc thang đá rộng dẫn lên sảnh chính như đang đi vào một chương mới của cuộc đời.

---

#vivianvincent 💜💙
 
Jimmysea | Người Tôi Ôm Dưới Ánh Đèn Pháp Y
Chương 38. Thương em


Những ngày tháng sau cơn giông bão cảm xúc lan đến, Jimmy và Sea neo đậu con thuyền đời mình vào một bến bờ bình yên vô tận.

Họ không chỉ đơn thuần là ở bên nhau, mà là dùng cả thời gian và trọn vẹn yêu thương để vá lành những vết thương cũ, bù đắp lại những khoảng trống vô hình mà giông bão đã cướp đi.

Đối với Sea, sự hiện diện của Jimmy đã mang đến một hơi ấm gia đình tưởng chừng như đã mất đi mãi mãi.

Dù không thể thay thế được hình bóng của ba mẹ, nhưng trong vòng tay Jimmy, Sea tìm thấy sự chở che và hạnh phúc trọn vẹn, một ngôi nhà tinh thần vững chãi.

Về phần Jimmy, quyết định dũng cảm đối mặt với người cha phạm tội là một gánh nặng không thể gọi tên, một hành động đáng thương hơn đáng trách.

Thế nhưng, sự thấu hiểu vô điều kiện từ Sea đã gột rửa mọi nỗi dằn vặt.

Sea không còn là tảng băng lạnh lùng, nghiêm khắc, thay vào đó là dòng suối dịu dàng của người yêu, bao bọc lấy tâm hồn vốn đã kiệt quệ của anh.

Mỗi ngày trôi qua là một bức tranh chậm rãi được vẽ nên, cùng nhau thức dậy dưới ánh nắng đầu tiên, chia sẻ bữa tối ấm cúng, những buổi chiều cuối tuần thong dong và những buổi tập thể thao đầy ắp tiếng cười.

Những điều tầm thường giản dị ấy lại chính là khát khao cháy bỏng nhất của cả hai.

Bởi lẽ, họ đã phải lênh đênh quá lâu trên con tàu định mệnh, chống chọi với những cơn sóng dữ của số phận.

Nhưng thay vì chọn buông xuôi, họ đã nắm lấy tay nhau, chọn lắng nghe, thấu hiểu và cùng nhau vun đắp một chương mới của cuộc đời.

Cuộc sống mới rực rỡ ấy đã kiến tạo nên một Sea rạng ngời hơn, cậu cười nhiều hơn, tâm hồn rộng mở hơn, để lộ những nét dịu dàng ẩn sâu dưới vẻ ngoài kiên định.

Và một Jimmy trưởng thành hơn, chu đáo, chín chắn và biết cách lắng nghe trái tim người mình yêu mách bảo.

Không còn ai phải lạc lõng, cô độc giữa biển đời.

Họ đã trở thành chốn nương tựa vững chãi của nhau, nơi có thể dựa dẫm mỗi khi mệt mỏi, cùng nhau tận hưởng những tháng ngày êm đềm và ấm áp.

Dù không thể quay lại với công việc pháp y vì biến cố gia đình, Jimmy đã dồn hết tâm huyết cho công ty của gia đình.

Với tư chất thông minh và bản lĩnh tiềm ẩn, anh đã đưa công ty vươn mình mạnh mẽ, ký kết vô số hợp đồng lớn trong và ngoài nước, khiến ông bà ngoại anh hoàn toàn an tâm.

Trong khi đó, tại trụ sở, Sea vẫn giữ sự nghiêm cẩn cần thiết, nhưng không khí đã trở nên mềm mại hơn.

Sự mở lòng của Sea đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, khiến cấp dưới thêm yêu mến và gần gũi.

Họ không chỉ đơn thuần là đồng hành, mà còn là người truyền cảm hứng cho nhau, cùng nhau thay đổi và trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày, viết nên một câu chuyện tình yêu vừa lãng mạn, vừa đầy kiên cường.



Cả hai cùng nhau đi du lịch biển.

Sau những ngày tận hưởng hương vị mặn mòi của biển và sự thư thái trong ánh nắng, Jimmy bí mật chuẩn bị cho Sea một cái kết ngọt ngào cho chuyến đi này.

Ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu nhuộm vàng mặt biển, biến đại dương thành một tấm lụa satin ấm áp.

Jimmy đưa tay che nhẹ đôi mắt đang tò mò của Sea.

Cảm giác hơi ngờ vực nhưng đầy tin tưởng khiến Sea khẽ mỉm cười, để mặc anh dẫn lối trên nền cát mịn.

- Đến nơi rồi.

- giọng Jimmy trầm ấm vang lên.

Anh từ từ xoay Sea về phía biển.

Bàn tay anh buông ra.

- Em mở mắt ra được rồi.

Khoảnh khắc Sea mở mắt, thế giới dường như ngưng đọng.

Khung cảnh trước mắt không còn là bãi biển hoang sơ, mà là một thiên đường chỉ dành cho hai người.

Dưới ánh chiều tà lộng lẫy, Jimmy đã bí mật dựng nên một khung cổng đơn sơ bằng cành cây khô, điểm xuyết bằng những tấm rèm trắng tinh khôi đang phất phới trong làn gió biển, như những cánh bướm của niềm hy vọng.

Dưới chân, hàng ngàn cánh hoa hồng trắng – màu của sự tinh khiết và sự vĩnh cửu – được xếp thành một hình trái tim hoàn hảo.

Anh còn chu đáo đốt một ngọn lửa nhỏ ấm áp, xua tan đi cái lạnh se sắt của gió biển đêm, minh chứng cho sự quan tâm tỉ mỉ của người đàn ông này.

Sea đứng lặng người.

Cậu chưa từng nghĩ một Jimmy vốn khô khan, lý trí lại có thể tạo ra một khung cảnh lãng mạn đến mức siêu thực như vậy.

Sự bất ngờ, niềm hạnh phúc vỡ òa và cả chút ngượng ngùng dâng lên, khiến khóe mắt Sea đỏ hoe.

Cậu định quay lại để tìm kiếm một lời giải thích, thì bắt gặp anh đang đưa hộp nhẫn kim cương nhỏ lấp lánh trong tay về phía mình, phản chiếu ánh hoàng hôn.

Khuôn mặt Jimmy rạng ngời, tươi tắn, nụ cười ấm áp như sưởi tan mọi băng giá.

- Quãng đời còn lại…

để anh chăm sóc em nhé?

Câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả một lời thề nguyền.

Sea nghẹn lời.

Cậu nhìn hộp nhẫn, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của anh.

Khuôn mặt cậu nở một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, dịu dàng hơn bất kỳ nụ cười nào trước đây.

Đến mức này rồi, anh còn cần câu trả lời của em nữa hả?

Em thể hiện chưa đủ rõ sao, Giám đốc?

Jimmy bật cười, niềm vui lan tỏa khắp gương mặt.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Sea, đeo chiếc nhẫn đính ước vào ngón áp út.

Sau đó, anh đưa tay kia về phía Sea, đầy hàm ý:

- Anh muốn em đeo cho anh.

Chính tay em đeo thì sau này em phải chịu trách nhiệm, không được rời xa anh.

Sea cười phì, ánh mắt lấp lánh sự trêu chọc và mãn nguyện.

Đeo chiếc nhẫn vào tay anh, cậu không kìm được lòng mình, ôm chầm lấy Jimmy thật chặt, vỗ nhẹ vào tấm lưng rộng rãi, vững chãi của anh.

- Không xa nhau nữa nhé!

Hai trái tim cùng hòa nhịp dưới vòm trời rực rỡ.

Bất chợt, tiếng “Yesss!” và tiếng vỗ tay rộn ràng từ một bụi cây gần đó vang lên, phá vỡ bầu không khí riêng tư.

Bạn bè, đồng nghiệp cũ của Jimmy và cấp dưới ở trụ sở của Sea cùng nhau ùa ra chúc mừng.

Sea hoàn toàn bị động, sự ngại ngùng xen lẫn kinh ngạc khiến cậu buông Jimmy ra.

- Mọi người…?

- Cậu ngỡ ngàng nhìn những gương mặt thân thuộc.

Fance, với nụ cười tươi tắn nhất, tiến lên đầu tiên: - Ngọt ngào quá đi ạ!

- Sao mọi người lại ở đây?

- Sea hỏi trong sự bối rối, bởi cậu luôn giữ kín mối quan hệ với Jimmy.

Fance vỗ vai Jimmy đầy bí ẩn:

- Ơ, tụi em được mời đấy chứ!

Đâu phải đến quấy rối đâu nhé!

Jimmy mỉm cười trìu mến nhìn Sea:

- Là anh mời họ.

Họ luôn biết chuyện của chúng ta nhưng sợ em ngại nên đều giữ im lặng.

Họ giúp anh chuẩn bị những thứ này…

Cấp dưới của em tốt lắm đấy, Sea.

Họ rất yêu quý em.

Cả nhóm đồng thanh “Ồ” lên: “Đúng đó!

Là tụi em chuẩn bị giúp anh Jimmy…

Sau này sếp nhớ thưởng cho tụi em nhé!”

Sự nhiệt tình và tình cảm chân thành của mọi người khiến Sea phì cười.

Cậu cảm thấy ấm áp vô cùng vì sự đáng yêu và ủng hộ thầm lặng mà mọi người dành cho mình.

Fance tiến lại, đặt tay lên vai Sea, ánh mắt đầy sự yên tâm:

- Tốt rồi nhé!

Có anh Jimmy ở đây, em thật sự yên tâm hơn rồi…

Đồng hành làm việc với anh lâu vậy, em cũng chưa từng thấy anh cười hạnh phúc như hôm nay.

Phải hạnh phúc nhé!

Mọi người yêu anh rất nhiều…

Dưới ánh hoàng hôn đã dần tắt, chuyển giao cho màn đêm lấp lánh, Sea và Jimmy đứng giữa vòng vây của tình yêu và tình đồng nghiệp, biết rằng từ nay, họ sẽ không còn cô đơn, mà sẽ đi cùng nhau trên con đường rạng ngời phía trước.

Fance cười, nụ cười rạng rỡ như ánh lửa đang tàn dần của buổi chiều:

- Hơn hết là có anh Jimmy ở đây dỗ dành anh, thì bọn em cũng ít bị la, bị phạt và ít bản kiểm điểm hơn hẳn…

Lời trêu chọc tinh nghịch của Fance vừa dứt, đôi mắt Sea khẽ đảo một vòng chậm rãi, như thể đang khắc ghi từng gương mặt, từng nụ cười rạng rỡ của những người thân yêu.

Ánh mắt cậu dừng lại ở Jimmy, rồi lại hướng về Fance, khoé mi rung lên như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc.

- Cảm ơn mọi người rất nhiều…

- Giọng Sea lạc đi, nhỏ đến mức gần như bị tiếng sóng biển nuốt chửng, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự chân thành, nặng trĩu của một người vừa tìm thấy bến đỗ bình yên.

Tiếng cười vỡ òa, lan toả rộn rã khắp bãi cát vắng, hoà cùng tiếng gió biển.

Trong khoảnh khắc đó, Jimmy không nói gì, chỉ đơn thuần vòng tay siết nhẹ qua bờ vai Sea, kéo cậu sát lại lồng ngực mình.

Một hành động âm thầm và kiên định, tựa như một lời tuyên bố không cần ngôn từ: Đây là nơi thuộc về em.

Ánh hoàng hôn lúc này đã nhuộm đỏ cả chân trời, trầm lắng và ngọt ngào như chất rượu vang sóng sánh trên tay mọi người.

Đó không chỉ là khoảnh khắc của một buổi chiều tà, mà còn là bản giao hưởng mãn nguyện của một tình yêu đã tìm thấy sự trọn vẹn.

Một tình yêu không dễ dàng, đã từng vượt qua những cơn bão dữ của cuộc đời, nhưng cuối cùng, họ đã nắm chặt tay nhau, vững vàng như ngọn hải đăng đứng giữa muôn trùng sóng gió.

---

#Vivianvincent 💜💙
 
Back
Top Bottom