Buổi chiều tối rũ xuống căn hộ, bao trùm không gian bằng một sự tĩnh lặng mật ngọt và ấm cúng đến nao lòng.
Cả hai níu lấy nhau trên chiếc giường rộng.
Jimmy an nhiên dựa lưng vào chiếc gối mềm, còn Sea thì thả lỏng đầu tựa vào bờ vai vững chãi của anh, cùng nhau lật giở những trang sách.
Ánh đèn ngủ nhỏ, mờ ảo và vàng vọt, đổ bóng dịu nhẹ lên những con chữ và mái tóc mềm mại của họ.
Sea đang chăm chú lần theo dòng chữ, thỉnh thoảng lại khẽ ngáp một tiếng nhỏ xíu vì sự thư thái dễ chịu đến mức ru ngủ này.
Jimmy đã đọc xong phần của mình, anh khẽ khàng đặt sách xuống, bàn tay anh rời khỏi trang giấy để nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Sea, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm qua lớp áo ngủ mỏng.
Sự tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi một lời thủ thỉ trầm ấm nhưng đầy ý định:
- Sea...
- Hửm...
- Sea lười biếng đáp lời, vẫn chưa rời mắt khỏi trang sách.
- Mình chuyển nhà nhé!
Chỉ ba từ ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng một trọng lượng bất ngờ.
Sea giật mình, bật thẳng dậy, ánh mắt tròn xoe đầy vẻ kinh ngạc.
Mọi sự yên bình ban nãy tan biến trong chốc lát.
- Sao thế?
- Sea vội vã hỏi, giọng xen lẫn sự lo lắng.
- Ở đây có vấn đề gì à?
Jimmy nhìn sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cậu, anh mỉm cười dịu dàng rồi khẽ lắc đầu, như xua đi mọi suy đoán không đáng có.
- Không, không có vấn đề gì.
Nơi này rất thoải mái, rất thân thuộc.
Nhưng căn hộ của em quá xa trụ sở.
Mỗi ngày, em phải đi dậy rất sớm, đi một đoạn đường quá dài.
Chưa kể những ngày kẹt đường, quá mệt mỏi.
Anh nắm lấy bàn tay của Sea, ánh mắt chứa chan sự quan tâm không thể che giấu.
- Anh đôi khi phải bay để lo việc công ty, không thể có mặt ở đây để đưa đón em mỗi ngày được.
Hơn nữa, ở đây họ đảm bảo không mất điện, nhưng anh vẫn thấy khả năng mất điện đấy... anh không muốn em phải chịu đựng sự bất tiện đó, đặc biệt là khi em phải làm việc một mình.
Anh vừa nói vừa vòng tay sang ôm trọn eo Sea.
- Nên anh có chuẩn bị một căn nhà nhỏ, ở một vị trí gần trụ sở hơn hẳn.
Anh cũng đã chuẩn bị sẵn các máy phát điện, tuyệt đối không để xảy ra trường hợp mất điện.
Em dọn đến đó nhé, Sea.
Ở đó, anh mới thực sự yên tâm mỗi khi bay sang nước ngoài làm việc.
Lời đề nghị không phải là một câu hỏi, mà là một sự sắp đặt cẩn trọng của một người đang hết lòng muốn bảo vệ và chăm sóc người yêu.
Sea hoàn toàn bị choáng ngợp trước sự chu đáo và hành động thiết thực này.
Sea nhìn Jimmy, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Cậu đang cố cân nhắc giữa sự quen thuộc của nơi này và sự chu đáo tuyệt đối trong lời đề nghị của anh.
Thấy Sea lưỡng lự, Jimmy nghiêng đầu, ánh mắt thiết tha đầy vẻ nài nỉ:
- Nhé?
- Anh kéo dài giọng, nhẹ nhàng nâng cằm Sea.
- Anh sẽ nói với chủ căn hộ giữ lại căn hộ này cho em.
Nếu đến đó ở không thoải mái, em có thể quay về đây bất cứ lúc nào em muốn.
Được không?
Sự kiên nhẫn và mềm mỏng của Jimmy đã đánh trúng điểm yếu của Sea.
Cậu nhìn khuôn mặt anh đang cố nài nỉ sự đồng ý của mình, trái tim không thể không mềm lòng.
- Ừm... cũng được.
- Sea khẽ buông lời đồng ý, giọng nói nhuốm chút cam chịu nhưng đầy tin tưởng.
Jimmy vừa nghe được lời chấp thuận, niềm vui sướng lập tức vỡ òa.
Anh không kiềm được sự xúc động, đưa tay lên nựng nhẹ má Sea rồi cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn chớp nhoáng và hạnh phúc.
- Đội trưởng ngoan quá đi...
Jimmy tiếp tục hôn lên trán Sea một cách dịu dàng, như một lời khẳng định quyền sở hữu và che chở.
- Mai ở trụ sở không có việc gì gấp, thì em xin nghỉ phép nhé.
Mai mình dọn sang luôn.
Sea mỉm cười trước sự hối hả đáng yêu của anh.
Cậu vươn tay lấy điện thoại ở tủ đầu giường, nhanh chóng gửi đơn xin nghỉ phép rồi đưa màn hình điện thoại lên trước mặt anh xem.
Hành động dứt khoát này như một lời cam kết không lời.
Jimmy nhìn màn hình, nụ cười thỏa mãn và đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Anh khen ngợi bằng một giọng điệu mờ ám đầy mời gọi:
- Ôi... ngoan thế này tối nay phải thưởng...
Nói rồi, không kịp để Sea phản ứng hay né tránh, anh nhào đến, ôm lấy cậu ngã vật ra nệm.
Anh hôn như mưa khắp mặt và cổ Sea, sự thân mật bất ngờ này khiến cậu nhột hết cả người, cười lớn khúc khích.
Tiếng cười trong trẻo của Sea hòa quyện với hơi thở gấp gáp của Jimmy, lấp đầy không gian nhỏ bé bằng sự ngọt ngào và hân hoan của tình yêu đã được hàn gắn.
…
Sáng hôm ấy, ánh bình minh vẫn còn đang ngái ngủ khi Jimmy đã thức giấc từ rất sớm, âm thầm chuẩn bị bữa sáng.
Bàn ăn đơn sơ nhưng ấm áp, và sau khi cả hai dùng xong, chuyến hành trình dời nhà chính thức bắt đầu.
Bà chủ nhà đứng nhìn bóng dáng Sea thoăn thoắt dọn đồ, nét tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt đã hằn vết thời gian.
Bà đến gần, giọng nói nghẹn lại một chút: “Có Sea ở đây, bác yên tâm hẳn.
Giờ lại dọn đi rồi…”
Sea mỉm cười trấn an, nụ cười nhẹ nhàng như nắng sớm.
“Nếu có gì cần, bác cứ gọi cho con nhé!
Đừng ngại.”
Đang lúc trò chuyện, một bóng dáng nhỏ nhắn hớt hải chạy đến.
Đó là con gái bà chủ.
Trên tay cô bé là chiếc hộp nhỏ, được chìa ra phía Sea với vẻ mặt rưng rưng.
“Cái này… tặng anh…
Anh Sea dọn đi thật ạ!
Sau này không được gặp anh nữa…”
Sea đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô bé, ánh mắt chứa đựng sự ấm áp hiếm hoi.
“Có thời gian anh sẽ quay lại thăm em nhé!”
Từ lâu, cô bé đã giữ một tình cảm thầm kín với Sea, một bí mật không dám thổ lộ.
Giờ đây, khi chứng kiến sự chia xa không thể tránh khỏi, nỗi buồn ập đến như một cơn sóng.
Cô bé lấy hết can đảm, ôm chầm lấy Sea, giọng nói nghẹn lại: “Anh Sea nhớ quay lại thăm mẹ và em nhé!
Chắc em sẽ nhớ anh lắm!”
Sea chỉ có thể vỗ nhẹ lưng cô bé rồi tiếp tục công việc chuyển những vật dụng thiết yếu lên xe.
Jimmy đã chuẩn bị sẵn sàng nội thất ở nhà mới, nên anh dặn Sea không cần mang theo đồ đạc cồng kềnh.
Hãy cứ để mọi thứ lại, như một chốn trú ẩn dịu dàng, để nếu hoài niệm căn hộ cũ, họ vẫn có thể quay về nghỉ ngơi.
Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, không gian riêng tư được tái lập, nét mặt Jimmy lập tức căng thẳng.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt ẩn chứa một ngọn lửa ghen tuông vừa lóe lên.
“Ban nãy… anh ghen đấy nhé!”
Giọng anh trầm xuống, có chút mùi vị nguy hiểm.
“
Sau này không được để bất kỳ ai, người khác, chạm vào em như vậy.”
Sea nghe xong thì bật cười thành tiếng, tiếng cười tan đi sự căng thẳng.
“Em xem cô bé như em gái thôi mà.”
Jimmy dứt khoát đáp lời.
Anh đưa tay nâng cằm Sea, kéo cậu lại thật gần, đặt lên môi cậu một nụ hôn phớt nhẹ nhưng đầy sự chiếm hữu.
“Cũng không được,” anh thì thầm, nụ cười trêu chọc ánh lên sự thỏa mãn.
“Em là của riêng anh.
Nói rồi, anh quay lại đề máy xe, động cơ gầm lên một tiếng, cuốn đi mọi dấu vết còn sót lại của sự ghen tuông.
Bên cạnh, Sea đỏ mặt, vòng tay ôm lấy bụng, tiếng cười khúc khích như thể đang ôm trọn niềm hạnh phúc độc quyền vừa được khẳng định.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, đưa cả hai đến ngôi nhà mà Jimmy đã dày công chuẩn bị, bắt đầu một chương mới.
…
Chiếc xe dừng lại, nhưng Sea vẫn còn ngẩn ngơ với những suy nghĩ miên man về căn hộ cũ.
Cho đến khi Jimmy tắt máy, đưa tay vòng qua gỡ dây an toàn cho Sea, Sea mới giật mình nhìn ra ngoài cửa kính.
Và rồi, thế giới như ngừng lại.
Đó không còn là một căn hộ nhỏ bé nữa.
Trước mắt họ là một tuyệt tác dù vẫn ở thành phố nhưng xung quanh được trồng rất nhiều cây xanh tạo cảm giác bình yên và yên tĩnh lạ thường.
Ánh nắng ấm áp ngả bóng nhưng cũng không làm cho những ngọn đèn vàng ấm áp từ biệt thự bớt đi sự lấp lánh, biến khối kiến trúc đồ sộ kia thành một hộp châu báu rực rỡ.
Từng mảng tường đá, từng khung kính lớn cao vút, đều tỏa ra một vẻ đẹp vừa hiện đại, vừa hòa quyện kỳ lạ với thiên nhiên xung quanh.
Sea hoàn toàn bị hút hồn bởi hồ bơi lấp lánh ánh nước ở tầng trệt.
Mặt nước màu xanh ngọc bích như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh sáng và bóng cây, tạo ra một cảm giác phù phiếm, lãng mạn đến khó tin.
Cậu ngỡ như mình đang nhìn vào một bức tranh sơn dầu, nơi sự xa hoa và sự tĩnh lặng của đất trời.
Cả hai bước xuống xe, Sea vừa đi vừa tròn mắt nhìn căn nhà mà Jimmy nói trước mặt.
- Đây...
đây là căn nhà nhỏ mà anh nói hả?
- Sea lắp bắp, quay sang nhìn Jimmy, đôi mắt mở to ngập tràn kinh ngạc. – Là nhỏ như thế này à?
Jimmy mỉm cười, nụ cười đầy tự mãn nhưng cũng tràn đầy sự yêu thương.
Anh vuốt nhẹ má Sea, ánh mắt trìu mến như thể đang ngắm nhìn món quà quý giá nhất của đời mình.
- Đúng vậy.
Anh gom hết tiền dành dùm mua đó.
Đến nỗi giờ không còn tiền luôn.
Jimmy thủ thỉ.
Nói rồi anh nắm nhẹ vai Sea đang ngơ ngác xoay về phía mình.
- Anh muốn em có một nơi hoàn toàn khác.
Một nơi tốt hơn, đầy đủ hơn, đủ rộng để chứa đựng tất cả ước mơ của em, Sea.
Một nơi anh có thể bảo vệ em, che chở em, một nơi không ai có thể làm phiền cuộc sống của anh và em.
- Nhưng mà… tiền đâu ra anh mua nó.
Chắc phải đắt lắm!
Anh không làm gì phạm pháp đấy chứ?
Jimmy nghe câu nói đến phì cười.
- Đội trưởng ơi, người yêu của em giỏi lắm đó.
Trước đây anh là pháp y, bây giờ anh là tổng giám đốc của một công ty lớn ở nước ngoài và nhiều chi nhánh trong nước.
Mỗi câu nói ra đều có sự yêu thương đong đầy, Jimmy thở dài nhìn Sea khẽ mỉm cười.
Anh ôm lấy cậu vào lòng.
- Anh có thể lo được cho em…
Nên sau này tra án, làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Anh không cần em vất vả kiếm tiền.
Anh cần em ở lại với anh.
Nhé!
Sea mỉm cười hạnh phúc xoa tấm lưng vững chải đang ôm trọn lấy mình.
Giây phút ấy, Sea cảm thấy một sự choáng ngợp ngọt ngào.
Nó không chỉ là sự choáng ngợp trước kiến trúc lộng lẫy, mà còn là sự cảm động sâu sắc trước tình yêu mà Jimmy dành cho cậu – thứ tình yêu sẵn sàng dời non lấp bể, xây nên một tổ ấm xa hoa chỉ để cậu được hạnh phúc và an toàn tuyệt đối.
Cậu nắm chặt tay Jimmy, không nói nên lời, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói.
Họ bước lên từng bậc thang đi vào nhà, từng bước chân trên bậc thang đá rộng dẫn lên sảnh chính như đang đi vào một chương mới của cuộc đời.
---
#vivianvincent 💜💙