[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Jimmysea | Người Tôi Ôm Dưới Ánh Đèn Pháp Y
Chương 20. Ván cờ máu
Chương 20. Ván cờ máu
Khi ánh sáng đầu ngày len qua rèm cửa, Sea khẽ cựa mình tỉnh giấc.
Bên cạnh, chỗ Jimmy ngồi cạnh giường đã trống trơn.
Tấm chăn vẫn còn vương hơi ấm bàn tay anh, nhưng người thì không còn ở đó nữa.
Sea lặng người nhìn khoảng không ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác trống rỗng khó tả — vừa nhẹ nhõm, vừa mất mát.
Cậu nhớ lại đêm qua, khoảnh khắc cánh cửa bật mở và Jimmy xuất hiện giữa cơn nguy hiểm — như thể cả thế giới quay lại đúng vị trí chỉ vì anh đến.
Sea mím môi, trong ngực có gì đó khẽ run.
Có lẽ... cậu đã động lòng thật rồi.
Nhưng chỉ cần ý nghĩ ấy thoáng qua, một vệt lạnh buốt lại tràn về.
Mối thù — như sợi dây xích kéo Sea về thực tại, nhắc nhở rằng giữa họ, không có chỗ cho cảm xúc mềm yếu.
Bên ngoài, ánh bình minh vẫn dịu dàng trải lên từng vạt tường, như chẳng hề biết bên trong một tâm hồn đang rạn nứt.
Sea ngồi dậy, ngón tay vô thức siết chặt mép chăn.
Ánh nắng rọi qua hàng mi, long lanh như nước mắt chưa kịp rơi.
…
Cùng lúc Sea còn ngồi trong căn phòng ngập nắng ấy, ở nơi khác — trong căn biệt thự lớn của nhà Jitaraphol — Jimmy bị bắt trói, hai ba người kéo anh vào căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo.
Họ ép anh ngồi xuống chiếc giường bọc nệm đắt tiền, dây thừng siết chặt cổ tay, cổ chân đến rát buốt.
Da anh sượt qua sàn đá lạnh, để lại những vệt đỏ hằn lên da.
Đối diện anh, ông Rathiyal ngồi trầm trên ghế bành, dáng vẻ uy nghi, ánh mắt lạnh lẽo và kiêu ngạo như một vị thần đang phán xét tội lỗi.
“- Con có thể không tiếp tục công việc của ba, cũng có thể tự ý bỏ đi làm cái nghề pháp y nhàm chán của con…” giọng ông khàn khàn, nhưng tràn đầy quyền lực.
“Nhưng riêng chuyện về thằng nhóc Sea đó — con không được xen vào.
Nó đã biết quá nhiều.”
Ông nghiêng đầu, ánh mắt tối lại.
“- Vì một thằng nhãi mồ côi, con dám chống lại ba hết lần này đến lần khác.
Con đúng là khiến ba thất vọng.”
Jimmy siết chặt nắm tay, hơi thở dồn dập.
“- Sea không làm gì sai.
Người sai là ông.
Ông… là kẻ không có tình người.
Vì đồng tiền mà xem rẻ mạng sống của người khác.”
Ông Rathiyal bất ngờ giơ tay định tát anh, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung.
Trong thoáng chốc, ánh mắt ông lóe lên thứ cảm xúc phức tạp — rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự căm giận lạnh lùng.
Ông thu tay lại, giọng khàn đặc, trầm thấp như rít qua kẽ răng:
“- Ta đã cảnh báo con rồi, Jimmy.
Càng ở gần nó, con càng tự tay hủy hoại tương lai của mình.
Hôm nay… ta sẽ kết thúc mọi thứ.”
Ông đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, rồi nhìn anh lần cuối:
“Con sẽ ở đây, cho đến khi ta xử lý xong thằng nhóc đó.”
Jimmy giật mạnh dây trói, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và sợ hãi:
“Ông không được đụng đến Sea!”
Cánh cửa nặng nề khép lại, tiếng khóa “cạch” một cái lạnh buốt.
Chỉ còn lại Jimmy, hơi thở anh gấp gáp, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Từ bên trong căn phòng bị khóa, tiếng hét của anh vang vọng, xé tan sự tĩnh mịch:
“Rathiyal!
Ông không được đụng tới Sea!
ông có nghe không?
Thả tôi ra."
Tiếng gió rít qua khe cửa hòa cùng tiếng hét ấy — nghẹn ngào, tuyệt vọng và đầy phẫn nộ.
Trong khi đó, Sea vẫn đang cố tìm kiếm manh mối về vụ việc của Rathiyal.
Một tin nhắn nặc danh gửi đến, chỉ một dòng ngắn ngủi:
“Nếu muốn biết sự thật, hãy đến khu nhà kho cũ ở ngoại ô phía Tây.”
Cậu khẽ cau mày.
Trực giác cảnh sát mách bảo có gì đó không ổn — nhưng linh cảm khác lại nói rằng đây có thể là cơ hội để kết thúc mọi chuyện.
Trời vừa ngả chiều, Sea lái xe một mình ra ngoại ô.
Cảnh vật mỗi lúc một vắng lặng.
Những hàng cây ven đường đổ bóng dài, tiếng gió rít qua tai như lời cảnh báo.
Khi đến gần khu nhà kho, Sea thấy một bóng người đứng đợi.
Ánh đèn vàng hắt qua thân hình ấy, khuôn mặt bị che bởi chiếc mũ lưỡi trai.
“Cậu là người gửi tin nhắn?”
Sea hỏi, giọng lạnh.
Người kia không đáp, chỉ lùi dần vào trong nhà kho.
Sea bước theo — và ngay khoảnh khắc cánh cửa phía sau khép lại “rầm” một tiếng, từ bóng tối, hàng chục bóng người xuất hiện, vây chặt lấy cậu.
Sea đảo mắt quanh, đôi môi mím lại thành đường mỏng.
“- Đúng là bẫy thật.”
Một tên trong số đó lên tiếng, giọng khàn khàn:
“- Xin lỗi, nhưng cậu có thứ chúng tôi cần.”
Sea không đáp, chỉ khẽ cười nhạt.
Trong mắt cậu lóe lên ánh sáng của một chiến sĩ từng trải, điềm tĩnh đến đáng sợ.
“- Thử xem.” cậu nói khẽ, rồi nắm chặt con dao găm nhỏ giấu bên hông.
Chỉ trong tích tắc, tiếng bước chân đồng loạt lao tới.
Những cú đấm, những lưỡi dao sáng lóe trong ánh đèn mờ.
Sea lùi về phía sau, xoay người né đòn, phản công bằng tốc độ chính xác.
Mỗi động tác của cậu đều gọn gàng, lạnh lùng — như thể đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu cho khoảnh khắc này.
Nhưng bọn chúng quá đông.
Dù Sea có kinh nghiệm, sức lực cũng dần cạn kiệt.
Một cú đánh từ phía sau khiến cậu loạng choạng, thêm một cú đánh vào mặt máu từ khóe môi rỉ xuống, ánh mắt cậu vẫn kiên định không hề nao núng.
Sea biết mình đã bị lừa — và có thể lần này, không ai đến kịp để cứu nữa.
…
Đầu Sea ong ong như có hàng ngàn con ong đang vỡ tổ.
Cơ thể cậu đau nhức đến mức chỉ cần cử động nhẹ cũng khiến dây thần kinh căng lên.
Một luồng nước lạnh như băng bất ngờ xối thẳng xuống mặt, khiến cậu choàng tỉnh.
“Khụ… khụ…”
Sea ho sặc sụa, nước chảy ròng ròng qua cổ, ướt đẫm áo.
Cậu cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, ánh sáng trắng trên trần hắt xuống khiến tầm nhìn nhòe đi.
Không gian xung quanh vắng lặng đến rợn người.
Chỉ có tiếng nhỏ giọt của nước và tiếng quạt trần quay chậm rãi trên đầu.
Mùi kim loại, mùi gỉ sắt và ẩm mốc trộn lẫn, khiến Sea lập tức nhận ra — nơi này không phải nhà kho khi nãy nữa.
Hai tay cậu bị trói chặt vào ghế, cổ tay siết đến mức máu gần như không lưu thông.
Dây thừng cứa sâu vào da, rát buốt.
Sea khẽ cử động, nhưng không thể thoát.
Cậu hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Từng hơi thở nặng nề vang lên giữa không gian im ắng.
Một giọng nói trầm, đĩnh đạc vang lên phía đối diện:
– Tỉnh rồi à?
Sea ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn mờ đục sau cú sốc, dần dần nhìn rõ dáng người ngồi phía trước.
Không phải là tên cơ bắp trong đám lưu manh — người ngồi đó là một người đàn ông lớn tuổi, khoảng ngoài năm mươi, mái tóc điểm bạc gọn gàng, khuôn mặt từng đường nét toát lên vẻ quyền lực.
Ông ta mặc vest đen, cà vạt đỏ thẫm, ánh mắt nhìn Sea lạnh đến đáng sợ nhưng có một chút điềm tĩnh khác thường.
Sea nheo mắt, giọng khàn khàn nhưng vẫn mỉa mai:
– Ông là ai…?
Người của Rathiyal sao?
Người đàn ông khẽ cười, tiếng cười trầm nhưng không ẩn chứa sự hằn học trực tiếp.
– Không hẳn.
Cậu không cần biết tôi là ai.
Nhưng chúng ta có chung kẻ thù, Sea Tawinan.
Câu nói khiến Sea chợt giật mình.
Những mảnh ghép vụ án trong đầu cậu quặn lên một cách kỳ lạ.
Người đàn ông ngừng lại, nhìn chăm chú Sea như muốn dò xét từng phản ứng:
– Cậu biết đấy, có những người không chờ công lý của pháp luật.
Họ hiểu quyền lực hơn luật.
Và nếu muốn thay đổi cán cân, đôi khi phải dùng những thứ bẩn nhất — bằng chứng, sự dơ bẩn, thứ khiến kẻ đứng trên đầu người khác phải cúi đầu.
Sea im lặng, ánh mắt chuyển lạnh.
Một giọt nước từ tóc nhỏ xuống gò má, lăn dài theo vết bầm bên cổ.
Cậu nói nhỏ:
– Ông muốn gì, nói thẳng đi, đừng vòng vo.
Người đàn ông hơi nhếch môi:
– Tôi cần bằng chứng về Rathiyal.
Giao hết ra đây, và tôi sẽ sử dụng nó theo cách của tôi.
Sea bật cười cay đắng:
– Dùng để áp chế ông ta?
Người đàn ông lắc đầu, giọng lạnh như thép:
— Ta không bận tâm người khác gọi mục đích của ta là công lý hay quyền lực.
Ta chỉ quan tâm đến kết quả: hắn phải trả giá — hoặc phải làm theo ý ta.
Và đội trưởng, chính cậu đang nắm giữ những bằng chứng về tội ác của hắn mà ta cần.
Sea phản đối, giọng sắc lạnh:
— Tại sao tôi phải giao cho ông?
Làm sao để tôi tin ông không cùng phe với Rathiyal?
Dù chúng ta có chung thù thì tôi cũng không có nghĩa vụ phải cung cấp bằng chứng cho ông.
Ông ta vỗ vai Sea, giọng nạt:
— Cậu phải giúp ta.
Sea nhếch môi cười khinh:
— Tôi và ông khác nhau.
Chúng ta không cùng con đường.
Ông tìm sai người rồi.
Người đàn ông bật nóng, nắm cổ áo Sea kéo mạnh:
— Thằng nhãi.
Đừng chọc tao mất kiên nhẫn.
Đưa hết bằng chứng đây.
Ngay — bây — giờ.
Sea vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lộ rõ thái độ khinh bỉ:
— Ông và Rathiyal cùng một loại người.
Tôi không thỏa hiệp, không thương lượng với những kẻ vì lợi ích mà hại người như các ông.
— Mày… — gã đàn ông gằn giọng.
Nghe Sea nói, hắn liền tức điên, tiến tới kéo dây trói, tung thêm vài cú vào bụng Sea.
Mỗi cú đánh như băm vào xương tủy, khiến Sea co rút, thở dốc; song ánh mắt cậu vẫn không chùng.
Nỗi phẫn uất trong tim khiến cậu gắng gượng hơn.
Hắn bặm chặt, nắm cằm Sea, hất mặt cậu ngẩng lên rồi nói:
— Chúng ta không có thù cá nhân, nhưng tao cần mày vì mày có thứ tao cần.
Mày có thể chọn hợp tác, hoặc chọn... biến mất.
Chọn đi, đội trưởng.
Sea nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt vẫn kiên quyết, nhưng cậu giữ im lặng.
Hắn vuốt nhẹ gương mặt Sea, nụ cười lạnh tuột xuống:
— Gương mặt thế này đúng là lý do khiến con trai Rathiyal dám chống lại cha mình.
Mày nghĩ sao nếu tao không chấm dứt được Rathiyal mà thay bằng thằng con trai duy nhất của hắn?
Tên đó vừa nhắc đến Jimmy thì đôi mắt Sea thoáng chùng lại, rồi cậu cố gắng gượng vẻ bình thản:
— Tên đó không liên quan đến chuyện này.
Ông muốn trả thù thì nhắm vào kẻ thù của ông đi.
Hắn cười khẩy, tiếng cười lan trong gian nhà kho như một mũi dao lạnh:
— Haha, mày lo cho nó à?
Nếu mày không giao thứ tao cần, tao sẽ dụ nó tới đây — rồi hai đứa đoàn tụ và chôn cùng một nơi, cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.
Nói xong, hắn túm lấy tóc Sea, giật mạnh — nỗi đau lóe lên nhưng Sea không phát tiếng.
— Hôm nay nếu không có được thứ tao muốn, tao sẽ tiễn mày cùng thằng con trai của Rathiyal một đoạn đường.
Giết thằng nhóc con cũng là cách trút giận.
Hắn quay đi, ra lệnh cho thuộc hạ như thể đã vẽ sẵn một kịch bản đe dọa.
Bề ngoài Sea cố giữ thản nhiên, nhưng lòng cậu rối như sợi chỉ mỏng: mỗi lời đe dọa như một vết nứt lan dần, mở ra những hình dung tối tăm về điều có thể đến.
…
Ở biệt thự
Jimmy khẽ cựa người, từng động tác nặng nề như đang vật lộn với chính không khí đặc quánh trong căn phòng.
Anh biết rõ — khi ba anh ra lệnh trói mình, nghĩa là Sea đã thật sự đang gặp nguy hiểm.
Rathiyal luôn cẩn trọng đến tàn nhẫn: căn phòng kín, lạnh, sạch sẽ đến mức chẳng còn vật gì có thể gây thương tích — hay tạo cơ hội trốn thoát.
Nhưng Jimmy không bỏ cuộc.
Anh nghiến răng, lê từng chút một về phía phòng tắm.
Tựa người vào lavabo, anh lấy hơi, rồi đập mạnh đầu vào tấm gương trước mặt.
Một âm thanh khô khốc vang lên, rồi là tiếng kính vỡ.
Máu nóng trượt dài từ trán xuống thái dương, men theo đường viền khuôn mặt.
Mảnh gương vỡ rơi loảng xoảng xuống sàn, phản chiếu ánh nhìn đầy kiên quyết.
Rất may, tường cách âm — một chi tiết mà ông Rathiyal luôn tự hào — giờ lại trở thành đồng minh của anh.
Jimmy ngồi phịch xuống, hai tay bị trói mò mẫm tìm lấy mảnh gương sắc.
Anh bắt đầu cưa dây.
Mỗi lần kéo là một lần lưỡi gương cứa sâu vào cổ tay, máu rịn ra ướt đẫm, nhưng anh không dừng lại.
Thời gian như bị bẻ cong trong khoảnh khắc ấy — chỉ còn lại tiếng thở dồn và tiếng sợi dây đang rách dần.
Cuối cùng, sợi dây bung ra.
Anh gỡ nốt trói chân, hơi thở đứt quãng.
Máu, mồ hôi, và ý chí hòa làm một.
Anh nhìn quanh, biết rõ nếu đối đầu trực diện, bốn tên canh cửa ngoài kia dù chết cũng sẽ không để anh rời khỏi đây.
Cách duy nhất — là trốn thoát từ cửa sổ.
Cửa sổ.
Tường ngoài.
Đường hoa.
Những ô gạch nhô ra vốn để trồng cây, giờ thành lối thoát duy nhất.
Jimmy vận dụng tất cả kỹ năng từng học — cách giữ thăng bằng, bám điểm trọng lực, di chuyển theo nhịp thở.
Mỗi cú trượt, mỗi lần tay chạm vào bờ tường lạnh, anh đều cảm nhận rõ ràng sự mong manh giữa sống và chết.
Từ tầng hai, anh men xuống tầng một, rồi nhảy.
Chân tê rần vì bị trói quá lâu, cú tiếp đất khiến một bên đầu gối nhói buốt.
Nhưng anh vẫn đứng dậy.
Cơn đau không còn đáng kể — so với ý nghĩ Sea có thể đang bị tra tấn ở đâu đó, một mình.
Jimmy không nhìn lại.
Chỉ có tiếng tim đập và mùi máu sắt tanh vương trên đầu ngón tay — dẫn lối cho anh lao vào đêm.
Cuối cùng anh cũng thoát ra ngoài được.
Jimmy lao như người bị thôi thúc, hướng thẳng đến chỗ để xe.
“Tường cách âm có lúc là lợi thế, có lúc lại là chiếc áo khóa chặt mọi âm thanh của sự trốn thoát” anh lẩm bẩm trong lòng, mỉm cười cay đắng.
Vừa phóng xe, tay anh vẫn run khi mò vào túi lấy điện thoại — anh đã lén cài định vị trong điện thoại Sea từ trước, giờ chỉ cần một chấm xanh là mọi thứ sẽ rõ.
Nhưng khi mở màn hình, một email ẩn danh mới chớp lên: “Muốn cứu nó thì nhanh chóng đến đây.”
Kèm theo là tấm ảnh Sea, người bị trói cứng trên ghế gỗ, máu loang trên mặt như những chữ viết không lời.
Tấm hình như một nhát dao lạnh cắm sâu vào tim anh.
Jimmy cắn chặt môi; nỗi xót đan xen với một câu hỏi nhỏ nhưng dày vò: “Nếu ba mình là thủ phạm, sao lại gửi mail cho mình?”
Suy đoán co kéo trong đầu anh — trong ngành của họ, những chi tiết ấy không phải ngẫu nhiên.
Có lẽ một thế lực khác đã hành động trước, kéo Sea vào vòng tay họ.
Sự lo lắng lan rộng, không rõ ràng nhưng đủ để làm anh thức giấc mọi giác quan.
…
🐬: Cảm ơn các tình yêu đã theo dõi truyện của mình nhé ạ! ❤️
#Vivianvincent 💜💙