Chuyến nghỉ dưỡng kết thúc, cả đội quay trở lại quỹ đạo công việc cũ.
Vụ án mới chưa kịp mở ra, nhưng không khí tại trụ sở vẫn căng như dây đàn.
Những tiếng cười hiếm hoi trong kì nghỉ nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho những đêm dài hồ sơ và báo cáo.
Sau khi từ biển trở về, Jimmy bỗng trở nên trầm mặc lạ thường.
Anh vẫn duy trì thói quen quen thuộc: sáng nấu bữa sáng cho Sea, tối cùng về nhà, dọn dẹp căn hộ gọn gàng, tất cả dường như chẳng thay đổi.
Nhưng sự im lặng ngày một nhiều, nỗi lo lắng như phủ bóng trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Sea nhận ra điều đó.
Cậu không hỏi, không chất vấn, chỉ lặng lẽ quan sát từ phía sau.
Cậu vốn không quen mở lời với những cảm xúc riêng tư, và cũng chẳng muốn can thiệp quá sâu vào thế giới của Jimmy.
Nhưng cái cách anh hút thuốc trở lại – dù từng bỏ nó – hay những tiếng thở dài vô cớ trong màn đêm… tất cả đều khiến lòng Sea khó chịu tột cùng.
Đêm nào Jimmy cũng đứng ở ban công, ánh lửa thuốc lá lập lòe trong gió.
Ánh mắt anh trống rỗng, nhìn xa xăm vô định, như thể đang nhìn vào một vực sâu không đáy.
Hình xăm hôm đó vẫn hằn trong trí nhớ, nhắc nhở anh một sự thật phũ phàng: giữa anh và Sea có một hố sâu không thể vượt qua.
Anh không thể tiến lại gần, cũng không nỡ rời xa.
Thời gian trôi qua, sau lần va chạm với kẻ lạ mặt, không còn thêm động tĩnh gì.
Mọi thứ im ắng đến mức đáng sợ.
Sự im ắng ấy, với Jimmy, chẳng khác gì sự đe dọa trước cơn bão.
Một đêm mưa gió, Jimmy dọn cơm tối chu đáo cho Sea, còn chuẩn bị thêm ly sữa nóng đặt trên bàn.
Trước khi đi, anh căn dặn:
— Nếu có ai tìm đến, tuyệt đối không được mở cửa.
Sea thoáng cau mày:
— Anh đi đâu giờ này?
Jimmy chỉ đáp gọn:
— Có việc.
Không thêm một lời, anh rời đi.
Đêm ấy, Sea ngồi một mình trong căn hộ sáng đèn, lòng trào lên chút tò mò khó gọi tên.
Nhưng tính cách cứng rắn quen thuộc khiến cậu không mở miệng hỏi.
Sáng hôm sau, tiếng mở khóa cửa vang lên.
Jimmy trở về.
Người anh mệt mỏi, ánh mắt vô hồn, bước chân nặng nề.
Anh thả người xuống sofa, ngửa đầu nhìn trần nhà, như thể cả sức lực đều bị rút cạn.
Đáy mắt anh sâu như mặt hồ đục ngầu, không thể nhìn thấy đáy.
Sea bước ra từ phòng ngủ, hơi nhíu mày:
— Anh…
đi đâu cả đêm vậy?
Jimmy quay sang.
Bất ngờ, một nụ cười cong môi quen thuộc nở ra – nụ cười trêu chọc mà Sea đã biết quá rõ.
Nhưng trong nụ cười ấy, Sea cảm nhận rõ sự đè nén, nỗi buồn dằng dặc mà anh cố giấu.
— Tôi đi thăm bạn gái.
Sea thoáng sững lại, rồi đảo mắt sang hướng khác, giọng lạnh nhạt:
— Anh không nghiêm túc được à?
Mặc kệ anh.
Nói rồi cậu quay lưng, trở vào phòng, cánh cửa đóng sầm lại.
Còn lại một mình trong phòng khách, Jimmy giữ nguyên nụ cười đó thêm vài giây, rồi chậm rãi đưa tay ôm lấy gương mặt mình.
Đôi bàn tay lạnh buốt run nhẹ.
Bên trong lồng ngực, cơn giày vò ngày càng dữ dội, bóp nghẹt đến nghẹt thở.
Bởi anh biết, càng im lặng bao nhiêu, bí mật kia càng trở thành lưỡi dao kề sát cổ chính mình — và cả Sea.
Cuối cùng, anh vẫn không chịu nói ra đêm đó đã đi đâu.
Suốt khoảng thời gian ấy, Jimmy thường xuyên biến mất cả đêm.
Một hôm, anh rời nhà như thường lệ nhưng trở về sớm hơn, khoảng hai giờ sáng.
Trên tay còn cầm theo ít đồ nướng mà Sea thích.
Vừa đến khu căn hộ, anh thấy hàng xóm đổ ra đường khá đông.
Tiếng người bàn tán, than phiền vang lên: lại mất điện giữa đêm.
Gần đây mưa gió liên miên, một cây lớn ngã đổ chắn ngang đường dây, khiến cả khu vực chìm trong bóng tối.
Nghe đến đó, tim Jimmy thắt lại.
Không kịp nghĩ thêm, anh lao nhanh về phía căn hộ của Sea.
Cánh cửa vừa mở, cả căn nhà chìm trong bóng tối đặc quánh.
Anh vội vàng chạy tới phòng ngủ, gõ mạnh:
— Sea...!
Không chờ tới tiếng gọi thứ hai, Jimmy đã đẩy cửa xông vào.
Trước mắt anh là hình ảnh quen thuộc nhưng vẫn khiến tim nhói buốt: thân hình rắn rỏi thường ngày giờ co rúm lại, nép mình trong góc phòng.
Không còn tiếng gào khóc như lần trước, chỉ còn sự im lặng đáng xót xa.
Sea vòng chặt tay ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống, chẳng dám ngẩng lên.
Jimmy buông rơi túi đồ nướng, lập tức chạy tới.
Vừa cảm nhận hơi ấm quen thuộc, Sea liền níu chặt anh như bấu víu vào chiếc phao duy nhất.
Anh ôm lấy cậu, giọng trầm ấm vội vã:
— Không sao rồi… tôi ở đây.
Jimmy định bật đèn điện thoại để soi sáng, nhưng hôm nay anh đi vội, chưa kịp sạc pin, chiếc máy đã tắt ngúm.
Anh mò mẫm dìu Sea lên giường.
Cậu vẫn nắm chặt vạt áo anh, như muốn chắc chắn rằng bên mình vẫn còn một điểm tựa.
Cả hai ngồi lặng trên giường.
Jimmy không nói gì, chỉ khẽ choàng tay vỗ về, ngoài cửa sổ sấm chớp lóe lên từng hồi báo hiệu cơn mưa sắp đến.
Sea cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi vai cậu vẫn run lên bần bật.
Jimmy cảm nhận rõ điều đó, khẽ xoa vai, giọng dịu dàng:
— Ngủ đi, tôi ở đây.
Mỗi lần mất điện, Sea lại biến thành một chú mèo nhỏ cần được chở che.
Không còn lạnh lùng, không còn cáu gắt, cũng chẳng gồng mình mạnh mẽ — chỉ còn lại một dáng vẻ ngoan ngoãn, yếu ớt đến đáng thương.
Trong bóng tối kéo dài, Sea càng lúc càng thấy rõ cảnh tượng năm xưa: cha mẹ nằm gục trên vũng máu đỏ.
Khi ấy, cậu bị giấu trong tủ quần áo, chứng kiến toàn bộ bi kịch.
Bóng tối đó trở thành cơn ác mộng đeo bám suốt tuổi thơ cho đến tận bây giờ, là lý do căn hộ của Sea luôn sáng đèn bất kể ngày hay đêm.
Bóng tối khiến cậu bất lực, khiến cậu tuyệt vọng.
Và khi người ta tìm thấy Sea sau cánh tủ năm ấy, cậu bé như đã không còn sự sống trong đôi mắt.
Tâm lý Sea rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Nỗi ám ảnh ấy như xé nát tâm trí, đè nặng đến tận bây giờ.
Đã hơn một giờ trôi qua nhưng Sea vẫn không thể bình tĩnh lại.
Cơ thể cậu run rẩy không ngừng, ánh mắt hoang hoải.
Jimmy ngồi bên cạnh, lòng nóng như lửa đốt, chỉ biết nhìn cậu chịu đựng cơn dày vò khủng khiếp ấy.
Sea bắt đầu có dấu hiệu tự làm đau bản thân.
Cậu đan chặt hai bàn tay vào nhau, móng tay ghim sâu vào da thịt đến mức đau điếng, như thể chỉ bằng cách đó mới giữ lại được chút bình tĩnh.
Jimmy thấy cậu buông vạt áo ra, liền lập tức nắm lấy hai bàn tay ấy.
Anh cảm nhận rõ bàn tay Sea gồng cứng lại như đá.
Bằng sự nhạy cảm của một pháp y, Jimmy hiểu tâm lý Sea đang vượt quá giới hạn chịu đựng.
Anh kéo cậu lại gần, giọng trầm thấp cố gắng trấn an:
— Sea… bình tĩnh lại.
Nghĩ đến những điều tốt đẹp hằng ngày cậu vẫn làm…
Nghĩ xem ngày mai chúng ta sẽ ăn gì.
Tôi sẽ nấu cho cậu…
Nhưng dù anh nói gì, Sea vẫn không thể thoát khỏi bóng tối trong tâm trí.
Ám ảnh quá lớn, nỗi sợ tràn ngập.
Jimmy nhìn cậu, bất lực và xót xa, cuối cùng không còn cách nào khác.
Anh nâng gương mặt tái nhợt của Sea lên, rồi cúi xuống hôn cậu.
Thật sự đã hôn cậu.
...
Sea bất giác cứng người, hoảng loạn.
Đây là lần thứ hai Jimmy hôn cậu.
Trong bóng đêm, cậu chẳng nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận rõ ràng đôi môi anh áp lên môi mình — từ nhẹ nhàng, vụng về đến mạnh mẽ, cuồng nhiệt.
Cả người Sea mềm nhũn ra, chẳng thể nhấc nổi tay để kháng cự.
Nụ hôn càng lúc càng sâu, càng nóng bỏng, mang theo sự nôn nóng lẫn tuyệt vọng.
Khi Jimmy dứt ra, Sea chỉ kịp nắm lấy cổ áo anh, như muốn vùng vẫy phản kháng.
Nhưng Jimmy nhanh chóng ôm cậu vào lòng, thì thầm đầy day dứt:
— Xin lỗi…
Tôi chỉ muốn giúp cậu phân tán suy nghĩ lúc này.
Anh cảm nhận Sea dần buông lỏng người trong vòng tay mình, mới chậm rãi nới lỏng cái ôm.
Bàn tay anh vuốt nhẹ gương mặt cậu, giọng trầm hẳn đi:
— Xin lỗi… tôi không nên lợi dụng khoảnh khắc này, nhưng thấy cậu như vậy… tôi không thể để cậu chịu đựng trạng thái như vậy quá lâu.
Một giọt nước nóng hổi rơi xuống tay Jimmy.
Dù trong bóng tối không thể nhìn rõ, anh vẫn biết Sea đang khóc.
Lần nữa, Jimmy cúi xuống, đặt lên môi cậu một nụ hôn.
Nụ hôn lần này gắn kết hơn, sâu nặng hơn — như thể anh muốn khắc ghi cậu vào tận đáy tâm hồn.
Trong lúc còn chìm trong nụ hôn nóng bỏng và ấm áp của Jimmy, bất chợt Sea nhớ tới những đêm anh biến mất không về.
Cậu lập tức đẩy anh ra, giọng lạnh lùng:
— Không phải anh vừa đi gặp bạn gái nhỏ của mình về sao?
Vậy mà còn dư sức làm mấy trò cảm lạnh này à?
Jimmy khẽ cười, đôi mắt sâu thẳm vẫn dán chặt vào Sea:
— Tôi chỉ có mình cậu… làm gì có ai khác…
Nói dứt lời, anh không cho Sea kịp phản ứng, vội vã kéo cậu vào vòng tay, siết chặt và hôn cậu lần nữa.
Nụ hôn lần này không còn sự do dự, cũng chẳng còn dịu dàng vỗ về, mà mang theo tất cả khát khao, sự bảo hộ.
Jimmy hôn ngấu nghiến, như muốn chiếm lấy từng hơi thở, từng cảm xúc của Sea, để khẳng định rằng cậu chỉ thuộc về anh.
Sea vùng vẫy, đôi tay chống lên bờ vai rắn chắc của Jimmy, nhưng càng chống lại, anh lại càng hôn sâu hơn, cuồng loạn hơn.
Hơi thở nóng bỏng quấn chặt lấy nhau trong không gian tối mịt, sấm chớp ngoài cửa sổ như phụ họa cho cơn bão đang cuộn trào trong lòng cả hai.
Những nụ hôn của Jimmy dần lần xuống lồng ngực rắn chắc của Sea.
Mỗi nơi môi anh đi qua đều để lại một vệt nóng rực, khiến cơ thể Sea khẽ run lên theo từng đợt.
Cậu cắn chặt môi, đôi bàn tay vô thức siết chặt lấy tấm drap trải giường, hơi thở ngày một gấp gáp.
Trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm, vừa bối rối vừa ngập ngừng, xen lẫn khoái cảm mà trước đây cậu chưa từng một lần trải qua.
Jimmy cuồng nhiệt, nhưng không hề vội vã.
Anh vừa hôn vừa chú ý phản ứng của Sea, như sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút thôi, cậu sẽ hoảng sợ mà rời khỏi anh.
Khi một mảnh áo trượt khỏi vai và rơi xuống sàn, ánh sáng yếu ớt từ tia chớp ngoài cửa sổ soi lên làn da khỏe khoắn của Jimmy.
Mỗi vết sẹo, mỗi dấu hằn còn sót lại trên cơ thể Sea đều khiến lòng Jimmy thắt lại.
“Thế giới này…
đúng là chưa bao giờ dịu dàng với em tí nào.” — anh thầm nghĩ, ánh mắt chùng xuống.
Không kiềm chế được, Jimmy vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, kéo cậu sát lại, như thể muốn dùng chính cơ thể mình để che chở cho những tổn thương kia.
Bàn tay anh miên man lướt trên làn da Sea, mang theo sự chiếm hữu và khát khao không thể giấu giếm.
Sea khẽ rùng mình, đôi mắt khẽ nhắm trong bóng tối.
Cậu muốn lên tiếng, muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại chẳng nghe lời.
Mỗi hơi thở nóng hổi của Jimmy phả lên da thịt khiến tim cậu đập loạn nhịp, vừa muốn chạy trốn vừa không nỡ rời đi.
Hơi thở của cả hai hòa quyện, quấn quýt trong căn phòng im ắng, chỉ còn tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ và tiếng tim đập dồn dập.
Mỗi khi ánh sấm lóe lên, hình ảnh hai thân thể siết chặt lấy nhau hiện rõ trong thoáng chốc, rồi lại chìm vào bóng tối sâu thẳm.
Jimmy vùi mặt vào hõm cổ Sea, hơi thở nóng hổi lướt qua làn da nhạy cảm ấy.
Khóe môi anh khẽ cong lên, mang theo nụ cười vừa thỏa mãn vừa chiếm hữu.
Sea nhắm chặt mắt, trái tim lạc nhịp liên hồi, cổ họng nghẹn ứ.
Cậu không nói gì, nhưng cũng không còn chống cự.
Bàn tay bị Jimmy nắm chặt dần buông lỏng, để mặc cho vòng tay nóng rực kia siết lấy mình, để mặc cơn bão cảm xúc cuốn trôi đi mọi lớp phòng bị cứng nhắc.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn phòng tối đặc, từng nhịp thở, từng cái ôm, từng nụ hôn đều trở thành thứ ánh sáng duy nhất xua đi bóng tối trong long cả hai.
...
#Vivianvincent 💜💙