Khác 『 JIMMYSEA 』HẮC TUYẾN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,889
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406570352-256-k340134.jpg

『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
Tác giả: Ma😵tpnoiemthiepcui
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

HẮC TUYẾN - THE BLACK LINE

Thế giới luôn được chia làm hai giới 'HẮC - BẠCH' để phát triển.

Và như cái tên của nó, 'BẠCH' là những chuyện có thể lộ ra ngoài ánh sáng còn 'HẮC' là một thế giới ngầm to lớn có khả năng nghịch thiên cải địa.

Vì vậy nên quyền lực ở nơi bóng tối là chính thứ mà vô số kẻ muốn có được.

Và ở Thái Lan thì hắc đạo bị chia thành ba thế lực chính:
- The Crimson Line (Jimmy đứng đầu) - mafia máu lạnh, chuyên vũ khí và tài chính ngầm.

- The Black Dragon (Sea nắm quyền) - tổ chức ngầm buôn thông tin và kiểm soát thị trường ngầm châu Á.

- Một thế lực thứ ba ẩn trong bóng tối - đang cố thao túng cả hai phe để gây chiến.

Thế lực bí ẩn đang dần lớn mạnh và luôn cố giật dây gây xáo trộn hai phe.

Vậy nên hai ông trùm ấy đã quyết định tạm thời liên minh với nhau để vạch mặt kẻ đứng sau màn.

Liệu rằng, đó có phải là sự hợp tác sáng suốt hay sau bức màn bí ẩn đó lại là một âm mưu lớn hơn?

Liệu rằng hai ông trùm ấy sẽ đạt được sự tin tưởng hay lại rước thêm kẻ thù đây?

Không ai biết trước được...

_MAO_



seatawinan​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • 『13cs/bl』Ngoan Xinh Yêu
  • 🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
  • còn ten, còn ten『LCK』
  • 『 Tiên Hằng 』Vài Mẫu Chuyện
  • 『DofCro」Silent Hill
  • 『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    GIỚI THIỆU


    💜 Jimmy Potiwihok - 31 tuổi 💜

    "Tôi không giết người vô tội - trừ khi họ đụng vào người của tôi."

    Vai trò: Ông trùm tổ chức Crimson Line - kiểm soát vũ khí, giao dịch quốc tế.

    Tính cách: Lạnh lùng, nguyên tắc, điềm tĩnh, tính toán, rất ít khi tin ai.

    Nhưng một khi yêu là hết lòng và cực kỳ chiếm hữu.

    Xuất thân: Mồ côi từ nhỏ, được mafia nuôi và huấn luyện sau đó lập nên "Crimeson Line" - một đế chế ngầm kiểm soát giao thương vũ khí và thông tin.

    Đặc điểm:

    - Mắt sắc lạnh.

    - Thích mặc sơ mi xắn tay, luôn mang theo mùi thuốc menthol nhẹ.

    - Có vết sẹo mảnh trên trán - dấu vết lưu lại từ lần bị phản bội

    Đặc điểm riêng: Thích hút thuốc menthol.

    Khi căng thẳng thường có thói quen bật hộp quẹt mà không hút.

    Note: Ám ảnh với "mất mát" - từng mất người anh trai trong một vụ phản bội. khi yêu dễ trở nên bất an và kiểm sát.

    Quote: "Anh có thể phản bội tất cả, trừ em."

    -------

    🌊 Sea Tawinan - 26 tuổi 💙

    Vai trò: Ông trùm trẻ của tổ chức Black Dragon - chuyên rửa tiền và kiểm soát mạng lưới tình báo châu Á.

    Tính cách: Tự tin, sắc sảo, nguy hiểm, giỏi chơi đòn tâm lý, điều khiển người khác bằng lời nói.

    Dưới lớp lạnh lùng là người biết yêu đến mức mù quáng.

    Xuất thân: Con trai duy nhất của thủ lĩnh mafia Thái bị ám sát.

    Tự tay giết kẻ phản bội, sau đó lên nắm quyền.

    Đặc điểm:

    - Da trắng, mắt nâu sáng, môi mỏng cong nhẹ kiểu khiêu khích.

    - Thích sơ mi mở cúc, đeo vòng cổ bạc.

    - Có hình xăm rồng đen quấn cổ tay (ẩn dưới đồng hồ).

    Đặc điểm riêng: Không bao giờ mang súng - thường thích dùng dao găm nhỏ giấu ở thắt lưng.

    Note: Ám ảnh với lửa (vì bị thiêu trong vụ ám sát cha), sợ bị giam trong không gian kín.

    Lớn lên trong thế giới ngầm nên tin rằng "cảm xúc là điểm yếu" - cho đến khi gặp Jimmy.

    Quote: "Nếu không thể tin ai, thì ít nhất hãy tin vào người khiến trái tim mình loạn nhịp."

    --------

    1.

    FORCE × BOOK: "Cánh tay phải"

    Force Jiratchapong - 28 tuổi

    Vai trò: Cận vệ trưởng của Sea - luôn xuất hiện phía sau anh.

    Tính cách: Trung thành, nghiêm túc, hơi khô nhưng đôi khi cực kỳ... ngây thơ trong chuyện tình cảm.

    Đặc điểm riêng: Không thích ai chạm vào cổ. (Từng bị treo cổ trong vụ tra tấn năm 21 tuổi.)

    Quote: "Cậu cứ nói nhiều đi, để tôi có lí do bịt miệng cậu."

    ------

    Book Kasidet - 29 tuổi

    Vai trò: Tay phải của Jimmy - chuyên về thương lượng, tình báo và phá án.

    Tính cách: Lém lỉnh, nhiều lời, giỏi pha trò nhưng cực trung thành.

    Quote: "Anh có biết im lặng của anh nguy hiểm đến mức nào không?"

    --------

    2.

    FIRST × KHAOTUNG

    🐈‍⬛ First Kanaphan - "RAM" - 26 tuổi

    Vai trò: Hacker đứng đầu - được Sea chiêu mộ.

    Tính cách: Thiên tài máy tính, trầm lặng, hơi lập dị.

    Luôn đội tai nghe và nói rất ít.

    Thích quan sát hơn là tham gia.

    Đặc điểm riêng: Không bao giờ ra ngoài ban ngày - mắc hội chứng sợ ánh sáng mạnh.

    Note: Bị Khaotung - người duy nhất có thể "bắt bài" được anh trên không gian mạng chọc ghẹo suốt nhưng cuối cùng lại chính anh rung động trước.

    Quote: "Cậu là lỗi hệ thống duy nhất mà tôi không muốn xóa."

    -------

    🐈 Khaotung Thanawat - "BYTE" - 26 tuổi

    Vai trò: Kỹ sư cơ khí - chế tạo vũ khí và thiết bị cho Jimmy.

    Tính cách: Dễ thương, lanh lợi, hơi "nghiện cà khịa".

    Không chịu thua ai, đặc biệt là First.

    Ẩn giấu đằng sau vẻ nhí nhảnh là trí tuệ cực sắc bén.

    Đặc điểm riêng: Có một nhẫn bạc tự thiết kế và có thói quen xoay nhẫn khi suy nghĩ.

    Note: Thích đeo bám First như kiểu "chọc cho hắn đỏ mặt rồi mới ngủ ngon".

    Quote: "Anh nghĩ anh giỏi?

    Tôi chỉ cần một dòng code đơn giản là đủ để hack được tim anh."

    ----------

    3.

    MILK × LOVE

    Milk Pansa - 29 tuổi

    Vai trò: Chủ quán bar Eclipse, nơi các phe trung lập tụ họp.

    Là người quản lý vũ khí của JImmy và là một tay bắn tỉa khét tiếng.

    Tính cách: Ít nói, cực kỳ trung thành với Jimmy.

    Có xu hướng bảo vệ phụ nữ yếu thế.

    Từng mất người yêu trong nhiệm vụ → đóng băng cảm xúc nhiều năm.

    Note: Từng yêu Love từ thời trung học, nhưng tách ra để bảo vệ cô.

    ------

    Love Pattranite - 25 tuổi

    Vai trò: Tay sát thủ thuê chuyên nghiệp, giỏi ngụy trang.

    Tính cách: Nghịch ngợm, liều lĩnh, miệng ngọt nhưng tim mềm.

    Vẻ ngoài cực đáng yêu - tương phản rõ so với công việc, giọng nói ngọt ngào đầy quyến rũ nhưng lại độc chết người

    Quote: "Nếu phải chết, tôi muốn chết trong vòng tay cô."

    ---------------------------

    PHẢN DIỆN - THE LOTUS CIRCLE

    1.

    Tổ chức "Lotus Circle"

    Mạng lưới buôn lậu thông tin và người, đứng sau hầu hết các vụ ám sát kinh hoàng.

    Biểu tượng: Hoa sen đen - tượng trưng cho quyền lực và sự tái sinh trong bóng tối.

    2.

    Kenji - 33 tuổi

    Vai trò: Kẻ phản bội tổ chức Crimson Line, lập nên Lotus Circle.

    Tính cách: Quái đản, thông minh, thích điều khiển tâm lý.

    Mối quan hệ:

    - Từng là cánh tay phải của Jimmy, đồng thời là người yêu cũ.

    - Ghen với Sea, muốn chiếm lại cả quyền lực và trái tim Jimmy.

    Quote: "Tôi chỉ sai ở chỗ, tưởng rằng tình yêu cũng có thể chiếm được được bằng quyền lực."

    2.

    Ryn - 30 tuổi

    - Tay chân thân tín của Sea nhưng sau lại phản bội anh do bị Kenji ép buộc.

    _MAO_

    ______________________

    Xin chào cả nhà!

    Lâu lắm rùi mới gặp lại.

    Bộ này tui để demo cũng khá lâu rùi mà giờ mới có hứng đăng.

    Đầu năm nay đu otp mà rầu quá nên giờ viết mấy bộ để lấy lại mood đu tiếp.

    Sắp tới tui sẽ lên 1 bộ truyện để ăn mày quá khứ, để cố move on khỏi otp chứ từ đầu năm tới giờ tui lụy quá rùi🥹🥹

    Khoe cả nhà bộ móng đu otp của tui, đều là otp mà tui dính và hint là bộ tới sẽ là 1 trong những cp này luôn á.

    Nói dị thui chứ nói nhìu quá rùi.

    Cảm ơn cả nhà đã đọc.

    Mong bộ này và bộ tới sẽ được cả nhà ủng hộ ạ.

    Mình cảm ơn mọi người nhìu!♡♡

    Mình thích đọc bình luận của mọi người lắm nên nếu được thì bình luận không thì cho mình xin 1⭐️ ủng hộ tinh thần nha!

    Iu mọi người💜💙

    __14:02 - 14/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 1: Giao dịch đẫm máu


    Bến cảng Bangkok - 1 giờ sáng

    Bến tàu phía Đông đang chìm trong màn mưa.

    Không phải là cơn mưa lất phất của những đêm xuân dịu mát mà là cơn mưa rào nặng hạt dội thẳng xuống mặt bê tông loang dầu như thể muốn rửa trôi đi mọi tội ác và sự dơ bẩn nơi đây.

    Ánh đèn vàng treo trên cao phản chiếu lên mặt những vũng nước đen ngòm và kéo dài những cái bóng méo mó như những con thú dữ đang ẩn thân chờ thời cơ.

    Jimmy Potiwihok đứng dưới mái che đã mục nát hơn phân nửa, bộ vest đen bắt đầu thấm nước mưa nhưng tấm lưng vẫn thẳng.

    Ánh mắt anh lướt nhanh qua từng chiếc container, từng vị trí cao thấp nơi đây — bản đồ sinh tử đã nằm gọn trong đầu từ trước khi bánh xe chạm bến.

    Crimson Line chưa bao giờ đến muộn.

    “Bốn phút.”

    - Book khẽ lên tiếng sau lưng anh, giọng đều đều như tiếng kim đồng hồ.

    “Black Dragon sắp tới rồi.”

    Jimmy không đáp lời, anh châm một điếu thuốc menthol, làn khói mỏng tan nhanh trong mưa, lưu lại vị the mát nơi đầu lưỡi.

    Một thói quen cũ của anh để giữ đầu óc tỉnh táo trước khi máu đổ.

    Tiếng động cơ nhẹ vang lên từ phía cổng bến.

    Ba chiếc SUV đen trườn vào như những con rắn im lặng rình mồi.

    Đèn pha đang chiếu sáng thì tắt lịm đi, cửa xe chậm rãi mở ra, bước xuống là một người con trai da trắng, trẻ tuổi nhưng lại không mang chút vẻ ngây ngô, bồng bột nào - Sea Tawinan.

    Black Dragon không cần phô trương.

    Sea đơn giản mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao và hai cúc trên cùng bị tháo theo thói quen để lấp ló phía sau là cơ ngực mê người, mái tóc đen dần bị nước mưa làm ướt dán nhẹ lên trán.

    Cậu trông còn trẻ hơn cả tuổi thật nhưng ánh mắt cậu thì không - đó là ánh mắt của một kẻ quen đứng giữa những quyết định sống còn, lạnh và sắc như dao mổ.

    Ánh nhìn của Sea chạm vào Jimmy.

    Chỉ một giây...

    Nhưng cũng đủ để không khí xung quanh như khựng lại.

    “Hai phút trễ.”

    - Sea nói với giọng bình thản, không lớn nhưng đủ xuyên qua tiếng mưa.

    Jimmy nhếch môi: “Cậu cũng vậy.”

    Một nụ cười nhẹ thoáng qua nơi khóe môi Sea — không phải sự thân thiện mà là đã nhận ra được đối thủ xứng tầm.

    Các thùng hàng lớn lần lượt được kéo ra.

    Những món vũ khí chết người nằm yên trong đó, im lặng như đang nín thở cũng như đang chờ thời bùng phát.

    Hai bên kiểm tra chéo, ánh mắt cận vệ lướt qua nhau đầy cảnh giác.

    Mọi thứ diễn ra đúng theo quy trình — rất đúng.

    Nhưng đôi khi cái gì đó quá tốt lại không thực sự tốt như vậy.

    Jimmy cảm thấy điều đó trước khi nghe thấy một tiếng 'rẹt' rất nhỏ — không phải mưa, không phải kim loại va đập.

    Là tiếng lên đạn của súng được kéo.

    “Cúi—!”

    - Jimmy vừa xoay người thì tiếng nổ đã xé toạc màn đêm an tĩnh của bến tàu.

    Những viên đạn từ bốn phía xé gió mà lao ra như bầy ong vỡ tổ.

    Nhiều thùng container không chịu được bắt đầu nổ tung, tia lửa bắn ra rực đỏ cả một vùng rộng lớn.

    Mặt đất rung chuyển, mùi thuốc súng hòa cùng với mưa tạo nên thứ mùi tanh tưởi kim loại.

    “Có mai phục!”

    - Book hét lên.

    Sea đã nhặt lấy một khẩu súng từ lúc viên đạn đầu tiên nổ ra.

    Black Dragon phản ứng nhanh không kém Crimson Line nhưng kẻ thứ ba đã chiếm lấy một vị trí có lợi hơn hẳn.

    Đạn từ cần cẩu và container chồng chồng lớp lớp bắn xuống như mưa sắt.

    “Không phải người của tôi."

    - Sea quát lớn xuyên qua tiếng nổ, ánh mắt khóa chặt Jimmy.

    Anh gật đầu rất khẽ.

    Và cứ như vậy một quyết định chớp nhoáng được đưa ra giữa hỗn loạn.

    “Bên trái!”

    - Jimmy nhanh chóng kéo mạnh Sea về phía sau một thùng container khi loạt đạn mới chuẩn bị bắn đến.

    Khoảng cách giữa họ biến mất trong tích tắc.

    Lưng Sea đập vào lồng ngực Jimmy, hơi thở cả hai dồn dập, nóng bỏng giữa làn mưa lạnh.

    Anh cảm nhận rõ cơ thể đang căng cứng trong lồng ngực mình — không phải sự sợ hãi, mà là sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

    “Buông ra!”

    - Sea gằn giọng nhưng không đẩy anh ra.

    “Muốn chết thì cứ xuông ra thử xem.”

    - Anh lạnh giọng quát nhưng tay vẫn giữ chặt cậu, ánh mắt nhìn qua vai cậu canh chừng quỹ đạo của làn đạn.

    Một viên đạn bay tới ghim thẳng vào thùng container đối diện, tia lửa đạn tóe lên đỏ rực, hắt ánh sáng máu lên gương mặt Sea.

    Trong khoảnh khắc đó, Jimmy nhìn thấy rất rõ đôi mắt nâu sáng của cậu, ánh nhìn sắc bén nhưng không hề run cùng với bờ môi mím chặt vì khó chịu.

    Một ý nghĩ thoáng qua trong anh, nguy hiểm và không hề đúng lúc: *Đẹp thật!*

    “Hướng ba giờ.”

    - Sea nói nhanh - “Có tay bắn tỉa.”

    “Tôi biết.”

    - Jimmy đáp - “Theo tôi.”

    Họ cùng lúc lao ra, xuyên qua làn mưa đạn.

    Không còn Crimson Line hay Black Dragon mà chỉ còn là hai kẻ biết rằng nếu không phối hợp, cả hai có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.

    Jimmy dẫn đường qua chạy những lối hẹp giữa các thùng container, Sea yểm trợ phía sau, từng phát bắn chính xác đến lạnh người.

    Một tiếng nổ nữa vang lên, sức ép quật cả hai ngã dúi xuống nền bê tông lạnh ướt.

    Anh theo phản xạ lăn người che chắn cho cậu, mảnh kim loại sắc nhọn găm sâu vào vai anh.

    “Anh bị điên à?”

    - Sea giật mình nhìn người đang ôm mình.

    “Vẫn chưa chết được.”

    - Jimmy cười đáp, tiếng nói vang lên sát tai Sea đến mức cậu có thể cảm nhận hơi thở người kia đang nhẹ lướt qua cần cổ mình.

    Họ chạy vào một nhà kho cũ ở rìa bến cảng, nấp sau cánh cửa kim loại móp méo đã cháy sém từ trước.

    Jimmy đá mạnh, cả hai lăn vào trong ngay khi một loạt đạn nữa lao đến cày nát khoảng không phía sau.

    Cánh cửa đóng sập lại ngăn trở chút ánh sáng yếu ớt ở phía ngoài để lại một vùng mờ ảo, chỉ còn ánh đỏ cam từ đám cháy bên ngoài hắt vào qua những khe nứt trên tường.

    Tiếng mưa bị chặn lại, chỉ còn tiếng thở dốc và tim đập.

    Sea tựa lưng vào tường, súng vẫn cầm chắc trong tay.

    Jimmy đứng dựa ở phía đối diện, khoảng cách giữa hai chỉ cách nhau chưa đầy một cánh tay.

    Hai người nhìn nhau, khoảng im lặng kéo dài vài giây — không khí bao trùm đầy nặng nề, căng như dây đàn.

    “Có vẻ như..”

    - Cậu lên tiếng trước, giọng nói bị đè xuống thấp hơn bình thường - “chúng ta vừa bị chơi một vố.”

    Jimmy nhìn cậu, ánh mắt tối lại dưới ánh lửa đỏ: "Nhìn tình hình thì hẳn là như vậy.”

    Ở bên ngoài, tiếng súng vẫn còn nhưng đã vãn dần.

    Kẻ phục kích không dây dưa quá lâu vì chúng đã đạt được mục đích: phá hỏng cuộc giao dịch và gieo mầm hạt giống nghi ngờ.

    Sea tháo băng đạn, vứt súng sang một bên trước.

    Động tác từ từ, có mục đích.

    “Liên minh tạm thời...”

    - Cậu đưa tay ra chậm rãi nói - “cho tới khi tìm ra được kẻ đứng sau.”

    Jimmy không đáp ngay.

    Anh trầm mặc nhìn Sea, từ vết bẩn mờ trên cổ áo đến vệt máu nhỏ nơi thái dương không biết của ai cho tới ánh mắt kiên định, không hề cúi đầu.

    Rồi anh cũng từ từ hạ súng xuống.

    “Tạm thời!

    Cho tới khi việc này kết thúc.”

    - Anh đưa tay ra nhẹ đập vào tay của cậu mà cười nói.

    Ánh đỏ từ bên ngoài bập bùng, soi rõ hai gương mặt đối diện nhau — hai ông trùm đứng giữa bóng tối, máu và mưa.

    Và không ai biết rằng, chính từ khoảnh khắc đó, mọi thứ đã bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo vốn có.

    Cũng chẳng có ai trong họ có thể quay đầu lại nữa.

    _MAO

    ___________________________

    Hôm qua tui ôn thi nên không kịp đăng cho mọi người nên chắc tầm nửa đêm hoặc sáng mai tui sẽ lên bù chương hai luôn cho cả nhà nha!

    Chương này hơi dài nên chắc tui cũng nói ít ít lại ha!

    Bộ này tui viết không chắc tay lắm nên có gì mọi người góp ý cho tui nhé!

    Nếu mọi người thích thì bình luận cho tui, ngại thì mọi người thả tui 1⭐️ làm động lực cũng được nha~~ Cảm ơn mọi người nhiều!💜💙

    __21:13 - 16/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 2: "Tạm thời"


    Cơn mưa vẫn rả rích chưa ngừng.

    Tiếng hạt mưa gõ lên mái tôn cũ nát của nhà kho tạo nên những nhịp trầm đều như tiếng đồng hồ đang đếm ngược trong bóng tối.

    Không gian bên trong đặc quánh mùi khói, mùi gỗ cháy và mùi kim loại cũ rỉ sét.

    Ánh đỏ cam của đám cháy vẫn hắt vào từ bên ngoài, len qua những vết nứt trên tường, kéo dài nên những vệt sáng méo mó trên nền xi măng ẩm ướt.

    Sea dựa lưng vào một khung thép, hơi thở có chút nặng nề.

    Chiếc áo sơ mi trắng giờ đây đã nhơ nhuốc vì mưa lẫn máu.

    Jimmy là người nhận ra trước.

    “Cậu bị thương!”

    - Anh nói, giọng đầy sự khẳng định.

    Sea cúi xuống nhìn theo ánh mắt của Jimmy.

    Một vệt máu kéo dài nơi eo của cậu đang dần bị nước mưa làm loang ra.

    Không nghiêm trọng nhưng đủ để nhói lên mỗi khi cậu cử động.

    “Hình như bị sượt qua.”

    - Sea đáp với giọng bình thản - “Cũng không chết được.”

    Jimmy không nói gì.

    Anh tiến lại gần, động tác dứt khoát nhưng không hề hấp tấp.

    Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp lại, Sea có thể cảm nhận rõ hơi ấm mang chút mùi menthol the mát từ người đối diện — một thứ ấm áp lạc lõng giữa đêm mưa lạnh buốt này.

    “Ngồi xuống!”

    Jimmy nhíu mày nhìn chằm chằm eo cậu nói.

    Sea nhướng mày: “Ra lệnh à?”

    “Là đề nghị.”

    - Anh sửa lại lời nói, bàn tay đã vô thức đặt lên vai cậu, ấn nhẹ.

    Chỉ một cái chạm nhẹ nhưng đủ để khiến Sea khựng lại trong nửa giây.

    Cậu nhìn Jimmy, ánh mắt dò xét nhưng rồi cuối cùng cũng ngồi xuống thùng gỗ phía sau.

    “Anh lúc nào cũng dịu dàng thế này với kẻ thù sao?”

    - Sea hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.

    Jimmy cúi xuống, lấy một số đồ sơ cứu nhanh từ trong túi áo khoác — một thói quen nhỏ của kẻ luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: “Chỉ như vậy với người mà tôi không muốn chết ngay lúc này thôi.”

    Sea nghe vậy thì khẽ cười nhưng tiếng cười nhanh chóng tắt lịm đi khi Jimmy kéo áo cậu lên.

    Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

    Vết thương nằm ở bụng dưới, là đường đạn sượt qua da, rách một mảng nhỏ.

    Vết đỏ nổi bật trên làn da trắng, dù không sâu nhưng kéo dài gần cả chục phân.

    Jimmy liếc nhìn qua vết thương khẽ nhíu mày - không để ý sẽ khó lòng nhận ra - rồi nhanh chóng nhặt ra những đồ sơ cứu dùng được.

    “Nhịn chút!”

    - Anh cầm tăm bông tẩm cồn nói.

    “Anh định làm gì?”

    - Sea hoang mang hỏi.

    “Cứu mạng cậu!”

    - Jimmy nhẹ đáp.

    Khoảng khắc cồn chạm vào vết thương khiến Sea hít một hơi khí lạnh.

    Tay theo phản xạ túm lấy cổ tay Jimmy.

    Jimmy ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt hai người giao nhau ở khoảng cách gần đến nguy hiểm.

    Sea bỗng cảm nhận được nhịp tim của đối phương — đều, mạnh nhưng không hoàn toàn vô cảm như vẻ ngoài.

    “Nhẹ thôi!”

    - Sea hạ giọng nói, giọng nghe kỹ sẽ thấy có chút run run - “Tôi không quen để người khác chạm vào thế này.”

    “Vậy thì cậu nên quen dần đi."

    - Jimmy đáp, tay cũng không rút lại - “Ít nhất là ngay lúc này.”

    Khoảnh khắc đó kéo dài hơn mức cần thiết.

    Ánh lửa đỏ bên ngoài hắt vào, trượt trên sống mũi Sea, làm nổi bật đường nét sắc sảo và đôi môi hơi mở hé vì đau.

    Jimmy chợt nhận ra mình đã nhìn quá lâu.

    Anh quay đi trước.

    Băng bó xong, Jimmy lùi lại một bước.

    Sea thả lỏng thân thể, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào anh.

    “Anh làm việc này có vẻ thuần thục nhỉ?

    Không giống người chỉ quen ra lệnh.”

    - Sea nói.

    Jimmy trầm lặng bật hộp quẹt.

    'Tách.. tách...' - ngọn lửa bật lên rồi tắt rồi lại bật.. như một thói quen trong vô thức.

    Rồi anh nhẹ lên tiếng: “Tôi có một người anh trai.

    Anh ấy dạy tôi rất nhiều nhưng rồi lại chết vì tin sai người.”

    Sea im lặng không hỏi thêm vì có những người không cần biết quá sâu, có những chuyện biết càng nhiều, chết càng nhanh.

    Phía bên ngoài, tiếng súng đã hoàn toàn im bặt, chỉ còn tiếng mưa nặng nề và tiếng lửa cháy đang tắt dần.

    Sea rút ra điện thoại, màn hình sáng lên trong bóng tối.

    Cậu bấm nhanh một dãy số.

    “Force!

    Mang người đến bến cảng phía Đông.

    Nhà kho cũ.”

    - Cậu nói nhanh ngay khi đầu dây bên kia bắt máy.

    Một khoảng lặng ngắn rồi giọng Force vang lên đầy sắc lạnh: “Có chuyện?”

    “Giao dịch bị phục kích.

    Vẫn ổn" - Sea nói.

    “Còn Crimson Line?”

    Cậu liếc qua người đối diện, hờ hững nói: “Cũng vậy.”

    Jimmy nghe thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên.

    "Đúng rồi!

    Nếu gặp Book thì mang theo."

    “Được!

    Chúng tôi tới ngay.

    Giữ vị trí.”

    - Force nói.

    Cuộc gọi kết thúc.

    Sea nhét điện thoại trở lại túi, nhìn qua anh.

    “Book ở gần đây, chắc cũng sắp tìm tới rồi."

    - Jimmy lên tiếng - "Nếu cậu muốn rời đi...”

    “Tôi không đi đâu cả.”

    - Sea cắt ngang lời anh - “Kẻ phục kích muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau.

    Nhưng tôi cũng không có ý định giúp hắn.”

    “Cậu cũng thông minh đấy!"

    - Anh nhếch mép cười nói.

    Sea bật cười khẽ: “Lời khen từ anh à?

    Hiếm thấy đấy.”

    Một tia sét đột nhiên xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lóe lên, soi rõ toàn bộ nhà kho trong tích tắc.

    Trong khoảnh khắc đó, Jimmy nhìn thấy Sea rất rõ — vết máu đỏ thẫm khô dần trên áo cùng với ánh mắt tỉnh táo dù mệt mỏi và một thứ gì đó rất khác… là kiên cường, không dễ bẻ gãy.

    Suy nghĩ quái gở lại lần nữa hiện lên trong đầu anh.

    Jimmy quay mặt đi, tựa lưng vào tường đối diện.

    Anh rút ra một điếu thuốc ngậm trên môi nhưng lại không châm lửa.

    “Anh cứ hút đi.”

    - Sea nói -“Tôi không phiền.”

    “Tôi biết.”

    - Jimmy đáp - “Nhưng lúc này không phải để thư giãn.”

    Sea nghiêng đầu, nhìn anh: “Anh lúc nào cũng kiểm soát mọi thứ như vậy sao?”

    Jimmy không trả lời.

    Thay vào đó, anh châm thuốc, rít một hơi ngắn.

    Khói thuốc mỏng tan dần trong ánh đỏ, mùi menthol the mát lan ra nhanh chóng át đi mùi máu tanh tưởi và khói cháy.

    Sea nhẹ hít vào — không ai nhận ra nếu không nhìn kỹ.

    Tiếng bước chân vang lên bên ngoài theo sau đó là tiếng kim loại cạy cửa.

    “Lão đại!”

    - Giọng Book vọng vào, có chút nhẹ nhõm xen lẫn lo lắng.

    Cánh cửa nhà kho mở ra.

    Ánh sáng của đèn pin quét qua không gian tối, dừng lại ở hai người đang đứng đối diện nhau.

    Force bước vào trước, cầm súng trong tay, ánh mắt rà soát nhanh một lượt khắp nhà kho.

    Book theo sau, ánh nhìn dừng lại trên Sea một giây nhưng đủ lâu để đánh giá cậu.

    “Khun Jimmy.”

    - Force nói, gật đầu - "Vẫn ổn chứ?”

    “Tạm thời chưa chết được.”

    - Anh nhún vai đáp.

    Book khẽ huýt sáo.

    “Anh lúc nào cũng vô tình vậy.”

    Ánh mắt Book chuyển sang Sea - "Đây chắc là Khun Tawinan nhỉ!?”

    Sea cố đứng thẳng, dù vết thương vẫn còn đau - “Rất vui được gặp.”

    - Cậu nói với giọng bình thản - “Trong hoàn cảnh này."

    Book cười nhẹ.

    Force thì không.

    “Chúng ta nên rời khỏi đây.”

    - Force nói - “Cảnh sát sẽ tới sớm.”

    Jimmy gật đầu, rồi nhìn Sea: “Cậu đi cùng tôi?!"

    Sea không do dự - “Được thôi.”

    Khi họ bước ra ngoài, cơn mưa cũng đã nhẹ hơn.

    Nhà kho phía sau họ dần chìm lại vào bóng tối, như thể chưa từng chứng kiến điều gì vừa xảy ra.

    Sea đi song song với Jimmy.

    Khi bước xuống bậc thềm trơn nước, cậu khẽ loạng choạng vì vết thương bất chợt nhói lên.

    Jimmy theo phản xạ đưa tay ra đỡ.

    Bàn tay anh nhẹ đặt lên eo Sea, giữ lại một nhịp thở.

    Sea quay sang nhìn anh, ánh mắt tối lại trong đêm.

    “Cảm ơn!”

    - Sea nói khẽ.

    Jimmy giật mình buông tay ra ngay tức thì.

    “Đừng quen.”

    - Anh nhẹ đáp - “Đây chỉ là tạm thời thôi.”

    Sea cười khẽ, để làn mưa mỏng che đi biểu cảm nơi khóe môi.

    Cậu ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt nâu sáng như muốn xuyên qua làn mưa nhìn sâu vào con ngưòi anh.

    “Jimmy Jitaraphol!"

    - Cậu nói - “Tôi thực sự rất mong chờ được xem… cái ‘tạm thời’ của anh sẽ kéo dài bao lâu.”

    Jimmy không đáp.

    Nhưng khi Sea bước lên xe, anh vẫn đứng nhìn theo thêm một giây — chỉ đúng một giây — trước khi quay người đi.

    Trong không khí tưởng chừng vẫn còn vương mùi menthol như một dấu ấn khó xóa nhòa đi.

    Và một cảm giác không tên, vừa nguy hiểm nhưng lại không thể né tránh.

    Hình như ngay khoảng khắc đó, cả hai đều nhận ra: Cuộc gặp này sẽ không kết thúc đơn giản bằng một thỏa thuận máu.

    _MAO_

    ________________________________

    Mấy chương đầu siêu dài tặng cả nhà nha!

    Chưa có ai đọc, tui sầu quớ🥹🥹

    Hoy không nói nhiều phiền mọi người nữa.

    Thích thì cho tui xin 1 bình luận, không thì 1⭐️ làm động lực cũng được nha.

    Cẳm ơn mọi người!

    __02:55 - 18/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 3: Thẩm Vấn Dưới Ánh Đèn


    Sea tỉnh lại trong mùi kim loại sắc lạnh và ánh đèn trắng sáng gắt chiếu thẳng vào mắt.

    Đây không phải nhà kho cũ nát.

    Cũng không phải penthouse.

    Càng không phải Black Dragon.

    Cậu nằm trên chiếc ghế kim loại, cổ tay đã sớm bị khóa lại bằng còng từ tính — không siết chặt nhưng đủ để nhắc nhở rằng nơi này không phải sân nhà của cậu.

    Chiếc áo sơ mi nhem nhuốc đã được thay, vết thương bên hông cũng được xử lý gọn gàng, sạch sẽ đến mức… quá mức cần thiết.

    Là căn cứ của Crimson Line.

    Bởi vì chỉ có chúng mới giam người theo cách này: không tra tấn, không hành hạ, mà chỉ để đối phương tỉnh táo đến phát điên.

    Sea bật cười khẽ:

    - Gu chăm sóc tù nhân của anh có vẻ là tốt hơn tôi nghĩ đấy.

    Một tiếng cạch từ ổ khóa vang lên.

    Jimmy Jitaraphol bước ra từ vùng tối phía sau tấm kính một chiều.

    Áo sơ mi đen xắn tay, cúc áo được anh tùy tiện cài lại, vùng ngực săn chắc của anh cứ ẩn hiện lấp ló sau lớp áo.

    Ánh đèn chói mắt càng làm nổi rõ vết sẹo mảnh trên trán anh - đường cắt gọn gàng, dứt khoát như chính con người anh.

    Jimmy không trả lời.

    Chỉ lặng lẽ kéo ghế, ngồi xuống đối diện.

    Giữa họ là một chiếc bàn kim loại.

    Trên mặt bàn chỉ là một con dao găm nhỏ quen thuộc - dao của Sea.

    “Anh soát người tôi?”

    - Sea nhướng mày.

    “Kiểm tra an ninh thôi.”

    - Jimmy đáp ngắn gọn, giọng trầm và đều - “Cậu không mang súng.

    Chỉ mang dao.”

    Sea hơi nghiêng đầu nhìn anh cười nói: “Vứt rồi.

    Thất vọng à?”

    Jimmy nhìn thẳng vào mắt cậu.

    Không né tránh, không dao động.

    “Ừm!

    Thất vọng vì cậu đủ thông minh để không cần dùng súng.”

    Không khí sau câu nói ấy dường như đông cứng lại.

    Jimmy đứng dậy, đi vòng qua bàn.

    Mỗi bước chân giẫm xuống gây tiếng vang nhẹ trên sàn bê tông, đều đều, chậm rãi như cố ý kéo dài áp lực.

    Rồi anh dừng lại ngay phía sau lưng Sea.

    “Phe thứ ba ở bến tàu.”

    - Jimmy bình tĩnh lên tiếng - “Tay bắn tỉa được bố trí rất hoàn hảo.

    Biết chính xác lộ trình của Crimson Line và Black Dragon.”

    Sea im lặng.

    “Chỉ có ba khả năng.”

    - Jimmy chậm rãi tiếp tục - “Một là cậu phản bội tôi.

    Hai là tôi phản bội cậu.

    Và ba là có kẻ đã biết quá nhiều.”

    Jimmy cúi xuống, tay đặt lên vai Sea.

    Tay như vô tình, không siết chặt nhưng đủ nặng để Sea cảm nhận được sự nghi ngờ và trầm mặc của anh.

    “Cậu nghĩ.. nó là khả năng nào?”

    Sea chậm rãi ngẩng đầu.

    Khoảng cách giữa họ được kéo lại, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi thuốc menthol quen thuộc trên người Jimmy — thứ mùi tối qua đã an tĩnh theo cậu vào giấc ngủ.

    “Tôi nghĩ là..”

    - Sea nói khẽ - “có vẻ như anh đang hỏi sai người.”

    Jimmy xoay người cậu lại, kéo Sea đứng dậy ấn xuống bàn.

    Lưng cậu chạm vào cạnh bàn kim loại cứng ngắc, lạnh buốt.

    Jimmy chống một tay bên cạnh cậu, khoảng cách sát đến mức ánh đèn phản chiếu phản chiếu hình ảnh anh trong đôi mắt nâu sáng sắc lạnh kia.

    “Vậy cậu nghĩ tôi nên hỏi ai?”

    - Jimmy hỏi.

    Sea không hè né tránh, cứ vậy và nghênh tiếp ánh nhìn của anh.

    Ánh mắt lúc này ngoài sắc lạnh lại xen chút ý cười giễu cợt, lông mày nhếch lên đầy sự xem thường.

    - Người anh nên hỏi là người từng là cánh tay đắc lực của anh.

    Người từng chia sẻ giường.. và quyền lực với anh.

    Người từng phản bội anh.

    Người đã để lại vết sẹo trên trán anh.

    Người mà anh vẫn chưa giết.

    Không khí giờ đây bùng nổ như cảm xúc của Jimmy.

    Anh siết chặt cổ áo Sea, kéo cậu càng sát lại.

    Bàn tay anh run rất nhẹ - một phản ứng mà chỉ mình Jimmy biết là nó hiếm hoi đến mức nào.

    “Cậu biết nhiều quá rồi đấy."

    - Jimmy gằn giọng.

    Sea bật cười thành tiếng nhưng tiếng cười không phải vui đùa, trêu chọc.

    “Chỉ là vì anh không giấu kỹ thôi.”

    - Sea ghé sát lại tai Jimmy thì thầm - “Anh giữ lại kỷ vật.

    Anh hút menthol khi căng thẳng.

    Anh theo thói quen bật hộp quẹt dù không châm thuốc.”

    Jimmy chợt khựng lại.

    Sea vẫn tiếp tục, giọng trầm xuống:

    - Anh..

    Sợ lại mất thêm một người nữa.

    Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn một hơi thở.

    Jimmy không lùi lại, cũng chẳng tiến thêm.

    Họ cứ như vậy đối mặt với nhau.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi Jimmy buông cổ áo cậu ra, đứng lui lại 1 bước.

    “Cậu không phải tù nhân.”

    - Anh lạnh lùng nói - “Nhưng cũng chưa phải đồng minh.”

    Jimmy quay lưng, ra hiệu.

    Còng tay của Sea mở ra bằng một tiếng tách khô khốc.

    “Phòng phía Đông.

    Có người canh.”

    - Jimmy nói tiếp - “Đừng thử trốn.

    Crimson Line không tha cho kẻ phản bội.”

    Sea xoa xoa vết hằn vốn không tồn tại nơi cổ tay, đứng thẳng dậy.

    Trước khi rời khỏi phòng, cậu quay lại, nở nụ cười cong nhẹ — khiêu khích quen thuộc.

    “Jimmy!”

    - Cậu gọi.

    Jimmy quay lại.

    “Tôi nghĩ.. anh không ghét tôi như cách anh nói đâu.”

    - Sea chậm rãi thả ra từng chữ.

    Dứt câu nói, ánh mắt của Jimmy tối lại.

    Cánh cửa phòng giam cứ vậy hờ hững khép lại.

    Để lại Jimmy đứng yên dưới ánh đèn trắng, bàn tay vô thức chạm vào hộp quẹt trong túi áo.

    Lần này...anh bật nó lên.

    Ánh lửa lóe sáng và một liên minh đang ngầm bắt đầu bằng sự nghi ngờ, máu và ham muốn bị kìm hãm.

    _MAO_

    _________________________________

    Hehe!

    Chưa bao giờ chăm viết như này.

    Nay có bạn bình luận rùi, zui quá đăng cho mọi người chương mới luôn nha!!

    Tui viết mấy bộ rồi nhưng mà vẫn thích đọc bình luận mọi người lắm nên mọi người ưng thì bình luận nhiều nhiều nha~~

    Cảm ơn mọi người nhiều!

    Nếu thích thì mọi người bình luận ngại quá thì thả 1⭐️ cho tui có miếng động lực đăng tiếp là được nha!

    Iu mọi người💜💙

    __23:59 - 18/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 4: Thỏa thuận máu


    Phòng họp trung tâm ở căn cứ của Crimson Line nằm sâu dưới lòng đất.

    Không cửa sổ.

    Không đồng hồ.

    Chỉ có một chiếc bàn dài bằng đá đen tuyền, ánh đèn đỏ treo thấp khiến cho mọi gương mặt bên dưới nó đều nhuộm lên một màu máu nhàn nhạt.

    Sea đẩy cửa bước vào.

    Chiếc sơ mi đen đã được thay mới, tay áo xắn cao để lộ cổ tay đeo đồng hồ với hình xăm rồng đen ẩn hiện bên dưới.

    Dáng đi của anh vẫn thản nhiên như thể nơi này là lãnh địa của chính mình - không chút sợ hãi, cũng chẳng chút dè chừng.

    Trong phòng ngoài những chiếc ghế kim loại được xếp gọn dọc theo hai bên và ở đầu bàn là một chiếc ghế bọc da đen tuyền lặng lẽ tỏa khí thế bá vương - giống như chủ nhân của nó - ở đó.

    Bên cạnh đó là Jimmy.

    Anh đứng quay lưng về phía cửa, tựa vào bàn, tay bật hộp quẹt 'tách—tách' theo thói quen nhưng không châm thuốc.

    Mùi menthol nhàn nhạt vẫn như có như không vờn quanh trong không khí.

    Book đang đứng đối diện với anh nên cũng là người nhìn thấy cậu đi vào đầu tiên.

    “Ồ!"

    - Book huýt sáo nhẹ - “Ông trùm Black Dragon ngoài đời còn nguy hiểm hơn trên hồ sơ.”

    Sea liếc sang, khóe môi cong nhẹ: “Còn anh là?”

    “Book.

    Tay phải.

    Tay trái.

    Tay nào cũng nguy hiểm.”

    Book cười nói: “Rất vui được… tạm thời không bắn nhau.”

    Sea chỉ khẽ cười, ánh mắt lại quay lại phía Jimmy.

    “Vậy.. anh gọi tôi đến để giết tôi, hay để bắt tay?”

    - Cậu nói.

    Jimmy đóng hộp quẹt, quay lại nhìn cậu rồi hất cằm ra hiệu:

    - Ngồi xuống.

    Sea nhún vai đi tới kéo ghế, ngồi ở ngay cạnh Jimmy.

    Khoảng cách giữa họ chỉ vừa đủ để ly rượu trên bàn nằm ở chính giữa — rượu trong ly đỏ sẫm, đặc quánh như máu.

    Jimmy ra hiệu.

    Hai cánh cửa ở bên hông mở ra.

    Force Jiratchapong bước vào.

    Dáng người cao lớn, ánh mắt sắc bén, hắn bước tới đứng phía sau Sea tựa như một bức tượng im lặng.

    Ánh mắt hắn lướt nhanh qua Jimmy trong tích tắc — đánh giá, cảnh giác, sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.

    Tiếp sau đó là Khaotung Thanawat.

    Nhìn vẻ bề ngoài thì giống như một cậu nhóc con với gương mặt trắng trẻo, dễ thương khác biệt hẳn với cái vòng tròn này.

    Bàn tay cậu nhóc xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, ánh mắt tò mò quan sát khắp căn phòng như đang…

    đánh giá cấu trúc phòng họp để gài bom.

    “Chào buổi tối!”

    - Khaotung cười cười nói - “Không khí ở đây… có vẻ ngột ngạt nhỉ.”

    “Im.”

    - Force liếc mắt sang Khaotung, nghiêm giọng nói.

    “Thấy chưa?"

    - Book nghiêng đầu thì thầm to nhỏ với Khaotung - “Cánh tay phải nào cũng đáng sợ vậy đó.”

    Khaotung bật cười, nhưng ánh mắt lại như có như không dừng ở chỗ Force lâu hơn một nhịp.

    Sea không quay đầu nhưng cậu biết Force đang đứng sau mình — đúng vị trí, đúng thói quen.

    Người cuối cùng bước vào là một chàng trai nhìn có vẻ lập dị - First Kanaphan.

    Dáng người cao gầy được ẩn giấu sau bộ quần áo rộng rãi.

    Chiếc tai nghe màu đen quen thuộc vẫn luôn được cậu ta đeo trên cổ cũng với chiếc mũ lưỡi trai đè thấp che lấp đi hơn phân nửa khuôn mặt.

    Từ khi bước vào đến khi ngồi xuống First đều cúi gằm mặt như không muốn ai chú ý đến.

    Nhìn bề ngoài thì có vẻ như là rụt rè, e ngại nhưng thực tế xung quanh cậu ta luôn tỏ ra một khí thế 'người sống chớ đến gần'.

    Khaotung từ khi nhìn thấy First bước vào thì ánh mắt đã sáng lên như nhìn thấy một dòng mã thú vị.

    Cậu nhóc mon men đi đến chỗ bên cạnh First ngồi xuống.

    "Cậu là RAM đúng không?

    Hay tôi nên gọi cậu là First nhỉ?"

    - Khaotung nhẹ nói bên tai First.

    First giật mình quay sang, đối diện với khuôn mặt đã bị vành mũ ngăn chặn chỉ còn lại đôi môi đang hé cười.

    "Sao cậu biết?"

    - First hoang mang vì cả thế giới đều biết bí danh của cậu ta nhưng tên thật thì chắc chỉ có mình cậu và Sea biết.

    Nhưng giờ đây cái tên ấy lại được thốt ra từ một cậu nhóc nhìn vẻ ngoài còn tưởng chừng chưa qua tuổi thành niên: "First sao?

    Biết được nó khó thật đấy.

    Nhưng nó là với người khác thôi."

    "Sao nào?

    Tôi giỏi không?"

    - Khaotung nằm ườn xuống bàn quay lên đối diện với First.

    Tầm nhìn không còn bị mũ ngăn trở, toàn bộ khuôn mặt đều bại lộ trong tầm mắt cả hai.

    Khoảng khắc như bị ấn nút tạm dừng lại, hai người cứ vậy đối mắt với nhau.

    Một suy nghĩ vội lướt qua trong đầu First khiến cậu giật mình quay đi: *Dễ thương quá*.

    Nhưng đôi tai cậu ta đã bắt đầu nóng đỏ từ lúc nào.

    "Ừm..

    Bàn chuyện chính" - First quay sang bên khác nhẹ giọng nói.

    Khaotung cũng chỉ cười cười, rồi chống tay lên ra hiệu cho Jimmy bắt đầu.

    Jimmy đẩy một tập tài liệu về phía Sea.

    “Lotus Circle.”

    - Anh điềm tĩnh nói - “Kẻ đứng sau vụ phục kích đêm qua.”

    Sea lướt nhanh qua từng tranh tài liệu.

    Ánh mắt cậu tối hẳn lại khi thấy biểu tượng hoa sen đen nở rộ trên mặt giấy

    - Kenji.

    Cậu nhếch môi: “Có vẻ như anh không mất quá nhiều thời gian.”

    “Cậu cũng vậy.”

    - Jimmy đáp - “Hắn từng là người của tôi.”

    “Ha~ 'Người' của anh.

    Còn giờ là thì hắn kẻ thù chung.”

    - Sea ngẩng đầu lên, mơ mơ hồ hồ cười một cái đầy hàm ý.

    Không khí khựng lại, cũng chẳng ai lên tiếng nói gì thêm.

    Jimmy im lặng cầm ly rượu lên, dùng dao nhỏ rạch nhẹ đầu ngón tay mình.

    Một giọt máu rơi xuống ly, nhanh chóng hòa tan vào trong rượu.

    Sea nghiêng đầu nhìn anh, không chớp mắt.

    “Tạm thời liên minh.”

    - Jimmy đưa ly rượu tới trước mặt cậu nói - “Không phản bội.

    Không giấu thông tin.

    Vi phạm - CHẾT.”

    Sea nhếch môi cười nhẹ rồi chậm rãi rút dao găm từ thắt lưng ra.

    Lưỡi dao mỏng, sắc, ánh lên dưới đèn đỏ nhẹ rạch qua đầu ngón tay, một giọt máu nhanh chóng rơi xuống biến mất trong ly.

    “Công bằng là được.”

    Hai người cùng nâng ly.

    Không chạm nhau.

    Chỉ từ từ uống.

    Một vệt rượu đỏ vương lại trên môi Jimmy.

    Sea thấy vậy liền đặt ly xuống, tiến sát hơn nửa bước.

    “Môi anh."

    Jimmy vẫn chưa kịp phản ứng gì thì ngón tay của Sea đã nhanh chóng lướt qua cánh môi anh - nhẹ nhàng, chậm rãi tưởng như vô tình.

    Sea lau đi vệt rượu đỏ thẫm rồi đưa lên miệng liếm nhẹ đầu ngón tay.

    “Đắt tiền đấy!"

    - Cậu nhướng mày nói khẽ chỉ đủ cho mình anh nghe thấy.

    Bầu không khí lúc này bỗng nổ tung trong im lặng.

    Jimmy nhìn cậu, ánh mắt tối lại, quai hàm đột nhiên siết chặt.

    Mùi menthol the mát thoang thoảng hòa cùng với mùi rượu và máu khiến cho không khí trong phòng trở nên nguy hiểm đến nghẹt thở.

    Book nhẹ ho khan: “Ờmm… vậy là xong nghi thức chưa?”

    Force liếc Jimmy một nhịp rồi lại nhìn về phía Sea, giọng vẫn trầm ổn nói: “Chúng ta đi.”

    Sea cũng rất phối hợp đứng dậy, quay lưng đi ra ngoài.

    Trước khi bước chân cuối qua hẳn cửa phòng, cậu dừng lại, không quay đầu.

    “Jimmy.”

    - Sea lên tiếng - “Đừng để cho Kenji nghĩ anh vẫn là người cũ.”

    Jimmy đưa nhìn theo bóng lưng Sea khuất dần.

    Lại nhìn tới ở trên bàn, ly rượu vẫn còn lưu lại dấu môi Sea.

    Jimmy vô thanh vô thức lấy hộp quẹt ra.

    'Tách.' - Âm thanh thanh túy của kim loại va chạm vang lên.

    Lần này, anh cũng không châm thuốc.

    Thành phố dần chìm vào giấc ngủ, ánh đèn lần lượt tắt đi như chưa từng tồn tại.

    Chỉ có căn phòng ấy vẫn sáng - nơi một thỏa thuận vừa được ký bằng máu và những kẻ bên trong đã chính thức bước sang phía không còn đường lui.

    _MAO_

    _________________________________

    Hehe!

    Sau mấy hôm quằn quại vì không thấy ai đọc truyện giờ thấy bắt đầu có người đọc tui zui quá.

    Hóng mọi người bình luận lắm luôn tại bị thích đọc bình luận á!

    Tui cũng xong sương sương cốt truyện rồi.

    Giờ chỉ rảnh là ngồi chỉnh sửa rồi đăng thui.

    À mà mai tui ôn thi á nên không kịp thì ngày kia tui lên chương 5 cho mọi người nhé!

    Cảm ơn vì đã đọc truyện nha!

    Nếu ưng thì mọi người cmt cho tui biết hay muốn sửa khúc nào thì nói tui nha, không thì mọi người tặng tui 1⭐️ cổ vũ cũng được nha!

    Iu iu💜💙

    __20:52 - 19/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 5: Mùi thuốc Menthol


    Penthouse của Jimmy Potiwihok nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc không có tên trên bản đồ.

    Những tấm kính một chiều, bức tường bê tông dày và hệ thống an ninh trải rộng khắp im lặng như một con thú đang ngủ nhưng chỉ cần một sai lầm nhỏ là nó sẽ thức giấc và giết người.

    Sea đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống toàn Bangkok về đêm.

    Thành phố dưới chân trải dài như một đại dương ánh sáng - đẹp đẽ, xa hoa và không có chỗ cho kẻ yếu đuối.

    “Anh không sợ tôi sao?”

    - Sea lên tiếng với giọng lười biếng.

    Jimmy đóng lại cánh cửa sau lưng, tiếng khóa an ninh vang lên một tiếng 'cạch' khô khốc.

    “Tôi sợ rất nhiều thứ.”

    - Anh cười đáp - “Chỉ với cậu là không.”

    Sea cười khẽ, nhưng ánh mắt lại khẽ lay động - rất nhanh chóng, rất kín đáo nếu như không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra.

    Force và Book đang đứng ở khu vực bếp, bàn bạc nhỏ giọng.

    Khaotung thì đã chiếm luôn chiếc ghế sofa lớn, tháo găng tay, tay xoay xoay chiếc nhẫn bạc quen thuộc, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía hành lang — nơi First 'RAM' đang kết nối từ xa.

    “RAM nói đường truyền sạch.

    Không có tín hiệu theo dõi.”

    - Khaotung hờ hững nói.

    “Tốt.”

    - Jimmy gật đầu.

    Sea quay lại đối diện với anh, ánh mắt dừng ở Jimmy lâu hơn bình thường.

    “Anh sống một mình ở đây?”

    - Cậu thuận miệng hỏi.

    - Ừ.

    - Không vệ sĩ?

    - Không cần.

    Sea nghe vậy cũng chỉ gật đầu rồi chậm rãi đi quanh căn phòng.

    Penthouse không có nhiều đồ trang trí.

    Mọi thứ đều tối giản, lạnh lẽo giống như chính chủ nhân của nó vậy.

    Nhưng rồi cậu dừng lại nơi một tủ treo.

    Nơi sâu cùng trong một hộc tủ ở phía góc.

    Trong đó là một chiếc đồng hồ cũ, mặt kính trầy xước, dây da sờn màu.

    Bên cạnh là một bức ảnh cũ đã ố vàng — hai thiếu niên đứng cạnh nhau, một người đặt tay lên vai người còn lại.

    Sea nhìn kỹ hơn vào tấm ảnh ấy.

    Cậu giật mình khi thấy Jimmy trong ảnh…

    đang cười.

    Một nụ cười rất khác so với hiện tại - một nụ cười tràn đầy sức sống, đầy sự vô tư.

    “Anh trai?”

    - Sea hỏi, không quay đầu.

    Jimmy trầm lặng một khoảng thời gían rồi mới nhẹ lên tiếng.

    - Ừ.

    Một tiếng đáp ngắn gọn, khô khốc nhưng đủ diễn đạt mọi điều.

    Sea không hỏi gì thêm.

    Nhưng cậu bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ nhanh chóng bị thu hẹp dần — không phải do phòng nhỏ, mà do cả hai đều không lùi lại.

    Jimmy lại vô thức bật hộp quẹt.

    'Tách..

    Tách..'

    Tiếng kim loại vang lên phá lệ rõ ràng giữa căn phòng yên tĩnh không tiếng động.

    Nhưng không có điếu thuốc nào giữa các ngón tay anh, hộp quẹt cứ vậy bật lên rồi tắt đi.

    “Mỗi lần anh căng thẳng.”

    - Sea nói chậm rãi như nắm chắc mọi vấn đề - “Anh lại bật nó.”

    Jimmy ngưng lại hành động ấy.

    “Cậu để ý tôi từ khi nào?”

    - Anh nhíu mày nhìn Sea.

    “Từ cái lúc anh kéo tôi khỏi làn đạn mà không buông.”

    - Cậu nhún vai.

    Jimmy nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Cậu nghĩ đó là sự quan tâm?”

    - Đôi lông mày anh càng được nhíu lại chặt hơn.

    “Không!”

    - Sea đáp - “Tôi nghĩ đó là bản năng.”

    Một bước nữa.

    Sea đứng đủ gần để ngửi thấy mùi menthol the mát quen thuộc — lạnh lẽo, sạch sẽ nhưng đầy nguy hiểm.

    Cậu rút một điếu thuốc từ túi áo của Jimmy - một hành động đến cậu cũng chẳng thể lí giải được - rồi đặt lên môi mình.

    “Cho mượn lửa?”

    - Cậu đưa mắt ra hiệu cho anh.

    Jimmy đưa bật lửa lên.

    'Cạch..' một tiếng.

    Ngọn lửa bùng lên soi sáng giữa hai người.

    Sea cúi thấp người xuống, môi anh chạm sát ngón tay Jimmy đang giữ bật lửa.

    Hơi thở nóng rực, khoảng cách mỏng đến mức chỉ cần nghiêng đầu là có thể chạm vào nhau.

    Jimmy không rút tay lại.

    Sea nhẹ hút một hơi, rồi thở ra.

    Cậu vẫn giữ điếu thuốc trên môi, nhìn Jimmy qua làn khói trắng mỏng.

    “Menthol..”

    - Sea nói - “Rất hợp với anh.”

    Jimmy nuốt khan một ngụm.

    “Nếu cậu còn tiếp tục..”

    - Giọng anh trầm xuống, khàn hơn mọi khi - "..tôi sẽ không dừng lại được nữa.”

    Sea mỉm cười.

    Một nụ cười rất nhẹ, rất chân thật nhưng đong đầy sự nguy hiểm.

    - Vậy thì đừng dừng lại nữa.

    Không một ai chạm vào người trước mặt.

    Nhưng cả căn phòng như đang rung lên bởi thứ không khí giữa họ.

    Bất chợt một tiếng 'ting' vang lên từ tai nghe của Khaotung.

    “RAM gửi tín hiệu.

    Lotus Circle đang di chuyển.

    Kenji đã biết Sea ở đây.”

    - Cậu nhóc nhanh chóng nói.

    Force ngay lập tức bước tới: “Chúng ta phải rời đi ngay.”

    Sea dập điếu thuốc, quay lại nhìn Jimmy.

    “Xem ra là.. liên minh của chúng ta không có thời gian để nguội.”

    - Cậu lên tiếng.

    Jimmy nhìn cậu, ánh mắt tối và sâu.

    “Không sao!"

    - Anh thản nhiên đáp - “Tôi quen với lửa.”

    Sea nhẹ nhếch môi cười rồi quay đi.

    Ngay trước khi cửa khép lại, cậu nói rất nhỏ chỉ đủ cho mình Jimmy nghe.

    - Đừng để mất tôi như đã mất anh trai anh.

    Anh sẽ hối hận.

    Cánh cửa đóng lại để lại Jimmy đứng lại một mình giữa căn phòng.

    Chiếc hộp quẹt nằm im lìm trong tay anh.

    Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh cảm thấy sợ.

    Một cảm giác tưởng chừng đã bị xóa khỏi danh sách cảm xúc trong anh.

    Hương menthol nhàn nhạt vẫn vờn quanh trong không khí như nhắc nhở cho một cảm xúc không tên đang dần nở rộ.

    _MAO_

    __________________________________

    Hihi!

    Tui quay lại gòi đây.

    Nay thi mà hôm qua không ngủ được xíu nào cả nên nay thi xong về tui nằm một mạch đến chiều luôn.

    Giờ xong việc là ngoi lên đăng truyện cho mọi ngừi nè!

    Đọc bình luận của mọi người zui lắm!

    Cảm ơn vì mọi người đã thích và đọc truyện nhiều ạ.

    Mong được đọc bình luận mọi người nhiều hơn và mong sẽ được đồng hành cùng cả nha đến hết truyện nha.

    Nếu ngại không bình luận thì có thể tặng tui 1⭐️ cũng được nha!

    Iu mọi người nhìu💜💙

    __20:45 - 21/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 6: Phi Vụ Đầu Tiên


    Kho cảng phía Nam Bangkok lúc tờ mờ chìm trong sương mù dày đặc như khói.

    Những thùng container xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp như các khối bê tông khổng lồ.

    Tạo nên một mê cung kim loại lạnh lẽo của thép, dầu máy và mùi muối biển ẩm nặng.

    Những chiếc đèn cao áp treo lơ lửng khắp xung quanh, ánh sáng vàng đục bị sương mù nuốt chửng từng mảng.

    Jimmy đứng trên nóc một container, áo khoác sẫm màu hòa lẫn vào trong bóng đêm tĩnh mịch.

    Ống ngắm của súng bắn tỉa hạ thấp, ánh mắt sắc lạnh lia đến từng khoảng chuyển động nhỏ nhất ở bốn phương.

    “Đội vận chuyển của Lotus Circle đến trễ ba phút."

    - Giọng của Book vang lên trong tai nghe, giọng đều nhưng nhanh chóng - “Xe thứ ba có dấu hiệu cải tạo gầm.”

    Sea đứng ở phía dưới, lưng dựa sát vào thùng hàng, một tay đặt hờ lên chuôi dao găm giấu ở thắt lưng.

    Cậu liếc nhìn xung quanh, ánh mắt nâu sáng như có như không phản chiếu ánh đèn mờ.

    “Vũ khí nhỏ lẻ."

    - Sea khẽ lên tiếng - “Nhưng số lượng nhiều.

    Chúng đang thử tuyến mới.”

    “Và chúng ta là lời chào.”

    - Jimmy thản nhiên đáp.

    Force đứng sát phía sau Sea, thân hình cao lớn che khuất đi một nửa tầm nhìn từ xa.

    Ánh mắt hắn liên tục quét qua các lối đi, khẩu súng được giữ lăm lăm trong tay.

    “Giữ khoảng cách!”

    - Giọng của Force vang lên sau lưng, nhỏ nhưng đầy chắc chắn - “Nếu có biến, tôi kéo cậu đi trước.”

    Sea nghe vậy khẽ bật cười nói: “Tôi không yếu đến vậy đâu.”

    “Tôi biết.. nhưng đó là nhiệm vụ.”

    - Force trả lời.

    Ở đầu bên kia, Book nghe mấy người họ to nhỏ thì bực bội khẽ chép miệng:

    - Hai người bớt thì thầm với nhau đi.

    Chúng bắt đầu dỡ hàng rồi.

    Jimmy ra hiệu bằng tay.

    Ba phát súng được giảm thanh nhẹ vang lên gần như cùng lúc.

    Đèn cao áp phía Đông chập chờn rồi tắt 'phụt' một tiếng.

    Sự hỗn loạn dường như bùng lên chỉ trong một nhịp tim.

    Sea lao ra trước khi tiếng la hét kịp hình thành.

    Cậu lướt qua giữa hai container, thân hình linh hoạt như dòng nước, dao găm trong tay chỉ kịp lóe lên một vệt sáng.

    Một tên chưa kịp quay đầu đã gục xuống, động mạch chủ nơi cổ họng bị một nhát cắt gọn gàng.

    Ở trên cao, Jimmy bắn kiểm soát.

    Không bắn để giết ngay mà chỉ đủ để phá vỡ đội hình, ép buộc chúng phải lui ra đúng những lối mà Sea đang chờ sẵn.

    “Bên phải!”

    - Book hô lên.

    Sea phản xạ nhanh chóng xoay người lăn xuống, viên đạn lao vút đi trong không khí trúng ngay chỗ mà cậu vừa đứng.

    Cậu quay lại phản công tức thì, dao găm lướt qua ghim sâu vào vai đối phương, rồi tức khắc biến mất sau một thùng hàng khác.

    Jimmy chăm chú dõi theo từng nhịp di chuyển đó qua ống ngắm.

    Không cần nói.

    Cũng chẳng cần ra lệnh.

    Sea vẫn có thể di chuyển đúng vào những khoảng trống Jimmy để lại.

    Như thể họ đã từng tập luyện cùng nhau hàng trăm, hàng ngàn lần.

    “Khói!”

    - Force gầm lên.

    Một quả lựu đạn khói nổ tung, màn khói nhân tạo trong tức thì trộn lẫn với sương mù ở cảng, che phủ toàn bộ khu vực trong vài giây nghẹt thở.

    “Jimmy!”

    - Sea gọi, lần đầu tiên giọng cậu mất đi sự điềm tĩnh quen thuộc.

    Một tiếng súng vang lên — quá gần.

    Sea không suy nghĩ.

    Cậu lao thẳng về phía âm thanh đó, xuyên qua làm khói mù.

    Một cánh tay túm lấy áo Jimmy ngay lúc viên đạn thứ hai sượt qua má anh, để lại nơi đó vệt nóng rát.

    Cả hai cùng nhau ngã chúi vào phía sau container.

    Hơi thở dồn dập.

    Khoảng cách giữa họ gần như bằng không.

    Jimmy có thể cảm nhận rõ mùi khói súng trộn lẫn với mùi menthol quen thuộc quanh mình và một mùi rất riêng của Sea - mặn nhẹ, nóng, sống động.

    “Anh bị thương?”

    - Sea gấp gáp lên tiếng.

    “Không có.”

    - Jimmy nhẹ đáp, giọng nói đè thấp đủ để cậu nghe thấy - “Nhờ cậu.”

    Thời gian xung quanh như bị nhấn nút tạm dừng, một khoảng lặng ngắn ngủi giữa tiếng súng xa dần.

    Sea khẽ bật cười mỉa nhưng ánh mắt lại không thể giấu được sự dao động:

    - Nợ tôi một mạng nhé, Khun Jitaraphol.

    Jimmy nhìn cậu, khóe môi nhẹ cong lên rồi nhanh chóng hạ xuống tưởng chừng như ảo giác của người nhìn.

    Anh khẽ lên tiếng bên tai cậu:

    - Cứ đòi đi.

    Tôi trả cậu bằng cách khác cũng được.

    Force nhanh chóng xuất hiện rồi kéo họ lùi vào vùng an toàn.

    “Khói sẽ hết sau mười giây!”

    - Force lên tiếng.

    “Rút!”

    - Book ra lệnh.

    Đội hình nhanh chóng âm thầm tản ra như khi xuất hiện.

    Tiếng súng lắng dần, chỉ còn lại sương mù dày đặc và mùi thuốc súng chưa kịp tan trong không khí.

    Xe bắt đầu rời khỏi cảng, Sea ngồi ở băng ghế sau, dựa đầu vào cửa kính, ánh đèn đường lướt qua gương mặt còn vương lại sương mù và mồ hôi.

    Jimmy ngồi ở đối diện, lại vô thức bật hộp quẹt trong tay.

    'Tách...Tách...'

    Sea nhìn động tác đó, khóe môi cong lên:

    - Anh căng thẳng à?

    Jimmy không đáp ngay mà thẫn thờ một lúc mới lên tiếng:

    - Không - Lặng đi một lúc anh lại nói - Chỉ là… không quen.

    “Với việc tin người khác?”

    - Sea nhẹ nhíu mày hỏi.

    Jimmy nhìn thẳng vào cậu một hồi lâu mới khẽ lên tiếng:

    - Không quen.. với việc có người đứng đúng vị trí tôi để trống.

    Chiếc xe nhanh chóng biến mất vào màn đêm đen kịt của Bangkok.

    Ở một góc nhỏ của bến cảng, trong ống kính của một chiếc máy ảnh giấu kín, hình ảnh hai người đứng sát nhau trong khói mù đã được lưu lại — rõ nét đến lạnh người.

    Cuộc chơi đã để lại dấu vết.

    Và The Lotus Circle…

    đã nhìn thấy.

    _MAO_

    __________________________________

    Hé lu cạ nhà!

    Đăng truyện liên tục quá chắc mọi người không kịp ngồi hóng chương đâu nhỉ?

    Nhưng mà tui hóng bình luận của mọi người quá à🤧🤧

    Nếu mọi người ưng thì bình luận hay có chỗ muốn góp ý thì cứ nói nha.

    Không thì tặng tui 1⭐️ lấy động lực cũng được nha!

    Iu mọi người💜💙

    __21:00 - 22/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 7: Tiếng súng và Tiếng tim


    Căn nhà an toàn nằm lọt thỏm giữa một khu dân cư cũ.

    Bức tường nấm mốc loang lổ, cầu thang nhỏ ọp ép, bóng đèn cũ chập chờn tạo ra thứ ánh sáng mệt mỏi như chính những con người vừa bước vào.

    Nơi đây không có biển hiệu.

    Cũng chẳng có cửa sổ lớn.

    Mà chỉ đủ kín để biến mất vài ngày.

    Jimmy vặn chốt khóa cửa từ bên trong.

    Tiếng 'cạch' khô khốc, dứt khoát vang lên giữa sự tĩnh mịch như một lời tuyên bố không nói thành lời.

    Sea ngồi xuống chiếc sofa cũ.

    Cởi áo khoác để lộ ra vệt máu lớn sẫm ở vai dưới ánh đèn mờ yếu.

    Cậu đau đến khẽ nhíu mày nhưng cũng không rên lên một tiếng.

    “Ngồi yên!”

    - Jimmy để ý thấy thì trầm giọng nói.

    Không phải yêu cầu.

    Mà là mệnh lệnh.

    Sea ngước lên, khóe môi vốn định nhếch lên cười cợt như thường lệ nhưng khi nhìn phải ánh mắt tối hơn bình thường của Jimmy thì chựt khựng lại.

    Ánh mắt ấy không còn sự lạnh lẽo thường ngày mà sâu thẳm và tràn đầy sự căng thẳng bức người.

    Sea im lặng.

    Jimmy lặng lẽ đi lấy hộp y tế từ tủ gỗ, rồi quỳ một gối trước mặt cậu.

    Động tác nhanh, gọn, dứt khoát nhưng bàn tay anh hơi siết lại khi chạm vào làn da Sea.

    “Đạn sượt.”

    - Jimmy khẽ nhíu mày nói - “Nếu lệch thêm hai phân__”

    “Thì giờ tôi đã không còn ngồi đây.”

    - Sea tiếp lời, giọng nhẹ tênh.

    Jimmy bất chợt ngẩng lên, đáy mắt lướt qua một tia giận dữ.

    - Đừng nói kiểu đó!

    Sea nghe vậy thì sững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.

    Jimmy cúi xuống lại tiếp tục xử lý vết thương, cẩn thận hơn mức cần thiết.

    Bông gạc thấm cồn khử trùng chạm vào da, mát lạnh.

    Sea hít vào một ngụm khí lạnh.

    “Lần trước..”

    - Cậu khẽ lên tiếng - “là anh băng bó cho tôi.”

    - Ừm!

    - Vậy lần này đổi vai..

    Sea vươn tay lấy một chiếc tăm bông, nhúng nhẹ vào lọ thuốc khử trùng rồi lướt qua vết đạn sượt trên gò má anh.

    Jimmy không nói gì nhưng bàn tay chợt khựng lại một nhịp của anh đã tố cáo tất cả.

    Ánh mắt như có như không xẹt qua một tia bối rối rồi biến mất, bàn tay khựng lại kia cũng nhanh chóng tiếp tục.

    Không gian yên lặng bao trùm cả căn phòng.

    Chỉ có tiếng hô hấp đều đều của hai ông trùm giới Hắc đạo.

    Và tiếng mưa rào rả rích rơi lộp bộp trên mái hiên.

    “Anh có bao giờ nghĩ..”

    - Sea đột nhiên lên tiếng, giọng nói chậm rãi - “nếu một ngày anh không kịp nói điều gì đó với ai, thì sẽ thế nào không?”

    Jimmy đang buộc băng gạc, ngón tay chợt siết chặt.

    “Có.

    Mỗi ngày đều nghĩ.”

    - Anh đáp.

    Sea nhìn anh một hồi lâu mới lên tiếng:

    - Vậy anh sợ điều gì nhất?

    Jimmy ngước lên nhìn Sea.

    Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảng cách gần đến mức Sea có thể thấy rõ vết sẹo mảnh trên trán Jimmy - vết sẹo của sự phản bội.

    “Quá khứ lặp lại.”

    - Jimmy nói - “Mất đi người tôi đã chọn.”

    Sea không né tránh ánh nhìn mà trực tiếp đối diện thẳng với ánh mắt anh.

    Ánh nhìn xoáy sâu như thể muốn từ đó đi vào để xem trong thâm tâm của người kia như thế nào.

    - Vậy nếu như người anh chọn..không hoàn hảo?

    “Tôi không cần sự hoàn hảo.”

    - Jimmy đáp ngay - “Tôi cần là sự đồng hành.”

    Một tiếng động khẽ vang lên từ xa.

    Cả hai cùng xoay người, gần như cùng một lúc rút vũ khí.

    Ở bên ngoài, tiếng bước chân chỉ nhẹ lướt qua rồi mất hút.

    Sea hạ dao găm xuống trước, nhún vai nhìn anh.

    - Chỉ là mèo hoang thôi.

    Jimmy vẫn đứng chắn ở phía trước Sea, quay lưng về phía cậu - một tư thế bảo vệ rất bản năng.

    “Lần sau..”

    - Jimmy đè thấp giọng nói - “đừng lao ra trước tôi.”

    Sea nghe vậy thì khẽ bật cười:

    - Sao!

    Anh ghen với viên đạn à?

    Jimmy quay lại nhìn thẳng vào mắt cậu:

    - Không phải!

    Sea khẽ nhướn mày nhìn anh như chờ đợi câu nói tiếp sau đó.

    - Mà là với tất cả những thứ có thể lấy cậu đi khỏi tôi.

    Sea như chết sững tại thời điểm ấy.

    Câu nói đó không mang chút ý vị đùa giỡn mà là đầy sự nghiêm túc, chắc chắn đến lặng người.

    Không khí giữa họ dường như trở nên dày hơn, đặc quánh.

    Sea chậm rãi tiến tới, thu hẹp dần khoảng cách giữa hai người.

    “Jimmy!”

    - Sea nghiêm giọng nói, lần đầu tiên cậu gọi thẳng tên anh mà không kèm theo bất kỳ danh xưng nào - “Anh đang vượt ranh giới.”

    - Tôi biết.

    - Và nếu tôi cũng không lùi lại?

    Jimmy đưa tay lên, đặt lên hông Sea - rất chắc chắn, rất chân thật.

    Anh không bóp, không kéo mà chỉ giữ chắc.

    - Thì tôi cũng sẽ không.

    Sea cảm nhận rõ nhịp tim Jimmy - nó mạnh hơn, nhanh hơn bình thường.

    Điều đó khiến cậu khẽ giật mình.

    “Tôi chỉ muốn biết là..”

    - Sea tiến tới sát bên anh khẽ thì thầm, môi cậu gần đến mức Jimmy có thể cảm thấy nó như thể đang chạm qua vành tai anh - “tim anh đập thế nào khi không có tiếng súng.”

    Jimmy không trả lời, bàn tay đặt nơi vòng eo ấy khẽ siết chặt triệt để kéo gọn khoảng cách giữa hai người.

    Anh nhắm thẳng cánh môi của cậu, mạnh mẽ ập tới.

    Nụ hôn sâu kéo đến bất chợt nhưng cũng nhanh chóng rời đi.

    Chỉ đủ để cậu kịp nhận ra Jimmy không hề do dự, chỉ là tự ép bản thân phải dừng lại.

    Anh dứt ra khỏi cánh môi của Sea, áp trán mình vào trán cậu thở dốc.

    - Sai thời điểm rồi, Sea!

    Sea nhắm mắt lại đợi nhịp thở trở lại bình ổn mới lên tiếng:

    - Khi nào thì là đúng?

    - Khi tôi chắc chắn không còn gì có thể làm em đau.

    - Jimmy đáp.

    Sea bật cười rất khẽ, giọng nói giờ đây không còn sự khiêu khích như trước kia:

    - Anh làm rồi đấy thôi.

    Bàn tay Jimmy siết chặt thêm một chút như một lời xin lỗi không thốt thể thốt ra thành lời.

    Đêm đó, họ không nói thêm gì nữa.

    Hai người ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ, súng vẫn đặt trong tầm tay, mắt nhắm nhưng không ngủ.

    Ở phía ngoài kia, trên nóc một tòa nhà đối diện, một bóng người lặng lẽ hạ xuống ống nhòm.

    Một con chip nhỏ ghi nhận tín hiệu.

    Cuộc chơi vẫn chưa dừng lại.

    Chỉ là… từ khoảnh khắc đó, không còn ai trong số họ còn đứng ở vị trí ban đầu nữa.

    _MAO_

    __________________________________

    Ây ya!

    Hôm nay tui hơi bận nên giờ mới ngoi lên đăng truyện cho mọi người được.

    Chương này có 1 sự khác lạ nho nhỏ giữa hai người.

    Đố mọi người nhìn ra được ở đâu luôn đó!

    Như cũ he, thích hay không ưng đoạn nào thì bình luận cho tui biết nha.

    Còn mọi ngại thì tặng tui 1⭐️ cổ vũ đều được nha!

    Iu iu💜💙

    __23:30 - 23/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 8: Bắn hay Tin?


    Tại căn hộ bỏ hoang nằm sâu trong một con hẻm trên đường Sukhumvit.

    Bên ngoài, mưa rơi không ngớt, từng giọt mưa như những cục đá lớn nặng nề đập lên mái tôn cũ kỹ, hòa cùng mùi ẩm mốc của gỗ mục và bụi thời gian.

    Bên trong, chỉ có một bóng đèn trần cũ chập chờn, ánh sáng vàng nhạt đổ xuống nền nhà nứt nẻ.

    Sea đẩy cửa bước vào trước.

    “Chỗ này giống mộ hơn là nơi trú ẩn.”

    - Cậu nhìn xung quang nhận xét, đá nhẹ một lon nước rỗng dưới chân.

    Jimmy đi vào theo ngay sau đó, theo thói quen cũ không quênkhóa cửa.

    Âm thanh kim loại va vào nhau vang lên giữa căn phòng trống khiến Sea khẽ rùng mình - rất nhẹ - nhưng không thoát khỏi sự chú ý của Jimmy.

    “Chỉ là tạm thời.”

    - Jimmy trấn an - “An toàn.”

    Sea tháo đồng hồ, đặt lên chiếc bàn cũ.

    Tay áo xắn cao lên để lộ hình xăm rồng đen quấn quanh cổ tay - nó uốn lượn, sống động như thật dưới ánh đèn mờ yếu.

    Jimmy để ý thấy nhưng cũng không nói gì.

    Khi đã dần quen với hoàn cảnh nơi đây thì First và Khaotung kết nối từ xa.

    Giọng Khaotung vang lên qua tai nghe, vui vẻ quá mức cần thiết:

    - Camera khu vực sạch sẽ.

    Nhưng căn hộ này từng có người thuê… ba tháng trước.

    “Và?”

    - Sea hỏi.

    “Biến mất.”

    - First đáp ngắn gọn - “Cùng với mọi dữ liệu sinh hoạt.”

    Jimmy liếc nhanh quanh phòng một lần rồi cười khẩy:

    - Lotus Circle.

    Màn đêm chậm rãi kéo đến nhưng khu vực này dường như mới bắt đầu rục rịch thức dậy.

    Sea dựa vào bệ cửa sổ, nhìn cơn mưa đang dần nặng hạt ở ngoài kia.

    Jimmy thì pha cà phê bằng chiếc ấm cũ tìm được trong tủ - động tác quen thuộc, thuần thục đến mức khiến Sea phải bật cười.

    “Anh sống như người già vậy.”

    - Sea trêu đùa nói - “Cà phê sáng, quần áo xếp gọn gàng, súng đặt đúng vị trí.”

    Jimmy không ngẩng đầu, chỉ nhẹ đáp:

    - Còn cậu thì sống như kẻ luôn sẵn sàng bỏ chạy.

    Sea im lặng.

    Một lúc sau, cậu bước tới sau lưng Jimmy nhưng không chạm vào anh.

    Chỉ đơn giản là đến một khoảng cách đủ gần để mùi menthol quen thuộc bao lấy mình.

    “Nếu như một ngày tôi phản bội anh..”

    - Sea đứng sau lưng anh nhẹ lên tiếng - “thì anh sẽ làm gì?”

    Jimmy đột nhiên quay người.

    Sea rút chiếc dao găm bên hông trong nháy mắt như một bản năng.

    Lưỡi dao kim loại sắc lạnh áp sát ngay động mạch chủ ở cổ Jimmy - chỉ chạm nhẹ, không cắt nhưng đủ khiến người yếu tim phải khiếp sợ.

    Jimmy vẫn thản nhiên chờ hành động tiếp theo của cậu, trong cảm xúc như có chút gì đó hứng thú đang dâng trào.

    Cả hai đứng yên nhìn nhau.

    “Bắn?”

    - Sea nghiêm giọng nói, mắt không chớp đối diện thẳng với anh - “Hay tin?”

    Khóe môi Jimmy kéo lên một độ cong nhỏ khó phát hiện, anh chậm rãi đưa tay lên nắm lấy cổ tay Sea.

    Lực đạo chỉ vừa đủ để giữ chứ không làm đau.

    “Không.”

    - Anh đáp - “Tôi sẽ chỉ khiến em không thể rời đi.”

    Giọng anh trầm, chắc chắn và không chút do dự.

    Sea nghe câu trả lời thì khẽ thở ra - một hơi thở run rất nhẹ mà chỉ mình cậu biết.

    Khoảng cách giữa họ gần đến mức nguy hiểm.

    Dao găm trên tay bỗng rơi xuống sàn.

    Tiếng 'leng keng' của dao va đập với nền gạch cũ vang lên phá tan sự im lặng đang bao trùm cả căn phòng.

    Jimmy vẫn giữ tay cậu không buông.

    “Anh đang giữ tôi.”

    - Sea đảo mắt nhìn nơi tiếp xúc ấy rồi cười nói.

    - Ừ.

    - Vì nhiệm vụ?

    - Vì cậu.

    Câu trả lời của anh khiến tim của Sea như dừng một nhịp.

    Sau đó, họ chia nhau ra lục soát cả căn hộ.

    Và dưới tấm thảm lông cũ, một chiếc camera nhỏ lộ ra - mặt kính đen ngòm, lạnh lẽo.

    “Có người theo dõi.”

    - Giọng Khaotung vang lên - “Và họ muốn chúng ta thấy.”

    First nhanh chóng gửi tới một đoạn clip ngắn.

    Hình ảnh video mờ cũ, nhưng đủ rõ để thấy biểu tượng hoa sen đen lóe lên trong một khung hình rồi nhanh chóng biến mất.

    Jimmy tắt màn hình.

    Sea nhìn anh: “Kenji?”

    Jimmy không đáp ngay.

    “Có lẽ vậy..”

    - Anh nói sau cùng.

    Đêm đó, mưa mãi không ngừng.

    Sea không ngủ.

    Jimmy cũng vậy.

    Họ đứng gần nhau hơn mức cần thiết nhưng không ai nói về nụ hôn đêm trước.

    Và cũng không lùi lại ban đầu.

    Khi Sea nghiêng đầu, môi cậu chạm nhẹ vào khóe môi Jimmy.

    Lần này không phải là thử.

    Jimmy vươn tay giữ lấy gáy cậu kéo lại.

    Nụ hôn của hai người dần sâu hơn, nặng nề hơn.

    Có dư vị của mưa, của cà phê nguội và dư vị của một thứ cảm xúc không thể gọi tên.

    Khi họ tách ra, trán chạm trán để hai nhịp thở rối loạn cứ vậy hòa quyện vào nhau.

    “Nguy hiểm đấy!”

    - Sea thì thầm.

    Bàn tay Jimmy dời từ gáy xuống eo cậu khẽ siết chặt.

    “Tôi biết.”

    - Anh chắc chắn nói - “Nhưng tôi không buông đâu.”

    Ở ngoài kia, mưa vẫn rơi.

    Và ở một nơi nào đó trong thành phố, một email ẩn danh đã được gửi đi - mang theo trong đó là con dấu hoa sen đen.

    Trong đêm mưa rào Bangkok ấy, cả hai người đều hiểu - từ khoảnh khắc này trở đi - kẻ theo dõi không còn là mối nguy lớn nhất.…

    Mối nguy thực sự… là họ đã bị cuốn vào nhau, không còn lối thoát.

    _MAO_

    __________________________________

    Ôi!

    Nay tui quên mất mãi 11r mới nhớ là chưa có lên truyện cho mọi người.

    Lúc đó mới ngồi viết rồi chỉnh nên hơi muộn🤧🤧

    Chương nay ngắn nên tui cũng ít nói lại.

    Mọi người thích thì bình luận cho tui biết không thì tặng tui 1⭐️ nha!

    Cảm ơn nhiều ạ💜💙

    __00:30 - 25/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 9: Giao Lộ Đầu Tiên


    _Force × Book_

    Hậu cứ Crimson Line về đêm mang một mùi rất riêng.

    Mùi dầu máy cũ hòa quyện với kim loại nóng, mùi thuốc súng chưa phai còn sót lại trong không khí và ánh đèn neon xanh tím treo trên trần hắt xuống những bóng người kéo dài, méo mó.

    Force đứng dựa vào tủ vũ khí, lật kiểm tra lần cuối khóa an toàn của kiện hàng.

    “Anh chắc là đi lối đó chứ?”

    - Book khoanh tay, tựa lưng vào bàn, giọng không giấu được vẻ châm chọc - “Khu B tuần trước vừa có giao tranh.”

    “Chính vì vậy.”

    - Force đáp, không ngẩng đầu - “Ít người qua lại.”

    “Qua lại hay là ít người… qua được?”

    - Book nhướn mày.

    Force liếc sang nhìn y: “Nếu sợ cậu có thể ở lại.”

    Book bật cười ngắn: “Anh nghĩ tôi là loại đứng sau lưng người khác à?”

    Không khí căng như dây đàn.

    Nhiệm vụ được ghi đơn giản trên mảnh giấy: vận chuyển một kiện hàng mật qua khu vực nguy hiểm của Bangkok trong khung giờ giao tranh thấp nhất.

    Nhưng khi hai người này đứng cạnh nhau, mọi thứ luôn phức tạp hơn mức cần thiết.

    Họ rời hậu cứ lúc 1 giờ 48 phút sáng.

    Bangkok đêm đó mưa lất phất, đủ để mặt đường bóng loáng và ánh đèn phản chiếu thành những vệt dài chói mắt.

    Tiếng động cơ xe máy xa xa, tiếng nước mưa đập vào mái tôn, tất cả hòa vào một nhịp thở dồn dập.

    “Giữ khoảng cách!”

    - Force nói.

    “Đừng ra lệnh.”

    - Book đáp - “Tôi không phải lính mới.”

    Force siết hàm nhưng cỹng không cãi lại.

    Tiếng súng vang lên lúc 2 giờ 13 phút sáng.

    Không một lời báo trước.

    Cũng chẳng đơn giản là cảnh cáo.

    Chỉ một tiếng nổ khô khốc xé toạc màn mưa phùn tĩnh mịch của Bangkok lúc bấy giờ.

    Force lao người tới đẩy Book ngã xuống cầu thang thoát hiểm ngay khoảnh khắc viên đạn bay đến rồi găm thẳng vào lan can thép phía sau, tóe lên tia lửa xanh vàng nhạt.

    “Chạy!”

    - Force gằn giọng.

    Book vẫn chưa kịp hoàn hồn thì cổ tay y đã bị một bàn tay khác dùng lực kéo mạnh.

    Cả cơ thể theo quán tính văng qua đập vào tường bê tông thô ráp, lạnh buốt.

    Một cơn đau lan từ vai xuống tới lồng ngực nhưng chưa kịp kêu lên thì Book đã nghe Force rên khẽ.

    Một tiếng rên rất nhỏ nếu không chú ý thì khó mà có thể nhận ra.

    Nó quá nhỏ.

    “Anh bị thương?”

    - Book quay phắt lại đối diện với người phía sau.

    Force nghiêm mặt lắc đầu:

    - Không sao.

    Nhưng giọt máu đỏ đang nhỏ xuống như muốn tố giác lời nói dối ấy.

    Từng giọt đỏ thẫm rơi xuống sàn xi măng tạo nên nhưng bông hoa máu kì dị rồi nhanh chóng hòa vào nước mưa chảy ngược từ bậc thang.

    Book phản ứng lại, nhanh chóng kéo Force vào góc khuất, ép sát hắn vào trong vách tường.

    Hơi thở Force nặng dần nhưng tay vẫn nắm chặt súng - chặt đến mức các khớp tay đang dần trở nên trắng bệch.

    “Đạn găm rồi!”

    - Book nói, giọng y run hơn bình thường - “Anh còn giấu tôi?”

    “Không muốn em phải lo.”

    - Force cố kìm lại cơn đau do đạn bắn nói.

    “Anh ngu lắm Force!”

    Book xé bỏ chiếc áo khoác của Force, máu đã bắt đầu thấm ướt hết tay y.

    Cảm giác nóng nóng, dính dính chân thật đến mức khiến tim Book đập loạn nhịp.

    Vết thương không chỉ là một lỗ đạn.

    Mép da rách, cháy xém — dấu vết của một vụ nổ nhỏ xảy ra ngay sau phát súng đầu tiên.

    Ở đầu bên kia tai nghe, giọng Jimmy vang lên trầm và lạnh:

    - Đội B, vị trí?

    “Cầu thang thoát hiểm khu C.”

    - Book nhanh chóng đáp lại - “Force trúng đạn.”

    Một khoảng im lặng ngắn đến nghẹt thở.

    Rất ngắn rồi bị phá vỡ.

    “Giữ áp lực lên vết thương.”

    - Jimmy nói - “Sea đang đến.”

    Force nghe vậy bật cười khẽ, môi dần tái đi:

    - Nghe giống tâm nguyện cuối cùng nhỉ!

    Book tức giận lườm hắn nghiến răng nói:

    - Câm miệng!

    Y dùng khăn tay ép mạnh vào vết đạn bắn nơi ngực Force.

    Force khẽ rùng mình, hơi thở đứt quãng.

    Nhưng không phải vì đau mà là vì cái cách Book đang run nhẹ khi giữ hắn.

    Book chưa từng thấy Force như vậy.

    Không phải một Force luôn đứng trước họng súng đen ngòm với nụ cười bất cần.

    Không phải một Force luôn là bức tường che chắn cho cả đội.

    Mà là Force đang dựa dẫm, đặt tính mạng trong tay y.

    Khi Book kéo cổ áo Force xuống thấp hơn để kiểm tra, y chợt khựng lại.

    Những vết sẹo dài, mảnh, chồng chéo ở quanh cổ.

    Vết hằn như từng có dây siết chặt.

    Một dấu tích của việc bị treo lên, bị giữ cổ trong thời gian dài.

    Một ký ức không thuộc về hiện tại.

    Force nhận ra ánh mắt Book thay đổi, liền quay mặt đi, cánh tay cố cử động để gạt tay y ra:

    - Đừng nhìn.

    Nhưng Book làm như không nghe thấy.

    Y nhẹ đặt tay lên cổ anh, đầu ngón tay khẽ lướt qua từng vết sẹo, ánh mắt như một món đồ chơi yêu thích bị làm hư.

    Y khẽ nói nhưng giọng lại mang đầy hận ý:

    - Ai làm?

    Force nhắm mắt lại một nhịp, hơi thở hắn cũng trở nên rối loạn như thể một quả cầu ký ức cũ kỹ trong lòng vừa bị chạm trúng rồi vỡ ra.

    “Quá khứ rồi.”

    - Hắn đáp ngắn gọn.

    Book cúi xuống thấp hơn, vô thức áp trán mình vào trán Force để lau vệt máu trên thái dương anh.

    Khoảng cách quá gần, hơi thở cứ vậy hòa vào nhau.

    Force mở mắt, bối rối - một cảm giác anh ghét cay ghét đắng.

    Sự mềm mỏng của Book khiến anh hoảng sợ hơn cả viên đạn vừa rồi.

    “Đừng…”

    - Force thì thầm - “Đừng làm thế.”

    “Sao?”

    - Book khẽ hỏi.

    “Vì tôi không chắc giữ nổi mình đâu.”

    Qua thời gian từng phút, dần yếu đi.

    “Book.”

    - Force khẽ gọi tên y, giọng khàn đặc - “Nếu tôi chết...”

    “Anh sẽ không chết.”

    - Book chen ngang, nghiêm giọng nói - “Tôi không cho phép.”

    Force nhìn y, ánh mắt lạ lẫm.

    Giống như là lần đầu tiên có người nói với hắn rằng - hắn không được phép biến mất.

    Tiếng bước chân vang lên lớn dần từ hành lang.

    Sea xuất hiện trước, áo khoác đọng hạt mưa, ánh mắt sắc lạnh như dao.

    “Bắn tỉa trên mái.”

    - Sea nhong chóng tóm tắt tình hình - “Kenji gửi quà chào hỏi.”

    Jimmy tới ngay sau cậu.

    Anh nhìn Force - chỉ một giây ngắn ngủi - rồi chuyển ánh mắt sang Book.

    - Ổn chứ?

    Book khẽ gật đầu nhưng bàn tay run nhẹ đã nói lên mọi thứ.

    Jimmy cúi xuống, kiểm tra qua vết thương của Force, nói:

    - Đạn xuyên qua mô mềm, chưa trúng phổi.

    Vẫn cứu được.

    - Thấy chưa?

    - Force yếu ớt thở ra một ngụm khí lạnh.

    Jimmy liếc hắn:

    - Ngậm mồm, bớt nói vài câu đi.

    Sea dựa vào tường, nhìn cảnh tượng trước mắt.

    Ánh mắt cậu dừng lại nơi cánh tay của Book đang giữ chặt Force - quá chặt để chỉ là đồng đội.

    Sea nghiêng đầu, cười nhạt:

    - Xem ra cái đội này… có vẻ rắc rối hơn tôi nghĩ.

    Book không để ý lời nói của cậu.

    Y chỉ biết là khi Force trượt tay - Book giữ lại.

    Khi Force nhắm mắt vì đau - Book gọi tên hắn liên tục.

    Jimmy phủi tay đứng dậy.

    “Chúng ta rút.”

    - Anh nói nhanh - “Lotus Circle muốn chia đội.”

    “Còn Force?”

    - Sea hỏi.

    Jimmy nhìn Book:

    - Book đưa Force đi.

    Tôi yểm trợ.

    Book ngẩng lê:

    - Anh..

    - Đi.

    Chỉ một chữ.

    Không ai cãi lại.

    Khi Book dìu Force rời đi, Force khẽ dựa trán vào vai y.

    “Đừng buông.”

    - Force thì thầm.

    “Tôi không buông.”

    - Book đáp - “Lần này là thật.”

    Trên mái nhà phía đối diện, một bóng người thu súng lại rồi nhanh chóng rút mình vào bóng tối.

    Dưới ánh đèn đường mờ ảo, biểu tượng hoa sen đen vụt lóe lên trên màn hình điện thoại - một dòng tin nhắn ngắn được gửi đi:

    'Họ bắt đầu gắn bó rồi.'

    Trong cơn mưa đêm Bangkok, có những vết thương không chỉ chảy máu — mà còn buộc trái tim phải ở lại.

    _MAO_

    __________________________________

    Hehe!

    Chương này là của ForceBook nha mọi người.

    Hai cánh tay đắc lực của JimmySea.

    Nếu mọi người để yas sẽ thấy mỗi nhân vật đều được tui gắn cho 1 danh xưng á.

    Và tui cố định danh xưng luôn nha để sau đỡ nhầm thì:

    Jimmy - Anh

    Sea - Cậu

    Force - Hắn

    Book - Y

    First - Gã

    Khaotung - Cậu nhóc

    Milk - Cô

    Love - Cô nàng

    Chốt nha!

    Gòi như cũ, ưng thì bình luận, ngại thì tặng sao nha.

    Iu mọi người💜💙

    __23:59 - 25/01/2026__
     
    『 Jimmysea 』Hắc Tuyến
    Chương 10: Hacker Ẩn Danh


    Căn cứ bí mật của Black Line nằm sâu trong khu công nghiệp bỏ hoang phía tây Bangkok.

    Máy lạnh chạy hết công suất nhưng vẫn không xua đi được cảm giác ngột ngạt.

    Tiếng quạt gió gầm gừ đều đặn hòa cùng tiếng gõ phím khô khốc tạo thành một nhịp điệu lạnh lẽo và đầy căng thẳng.

    Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt First, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt đầy sự ngua hiểm.

    Gã đeo găng tay mỏng, từng ngón di chuyển chính xác đến mức gần như vô cảm.

    Một đoạn email ẩn danh đang mở trên màn hình.

    Không tiêu đề.

    Không người gửi.

    Chỉ đơn giản là một chuỗi ký tự được mã hóa tầng tầng lớp lớp như thể ai đó cố tình để bị phát hiện, nhưng chỉ đúng người thì mới có thể mở ra.

    “Cậu chắc là muốn đào sâu tiếp chứ?”

    - Khaotung ngồi vắt chân lên chiếc ghế xoay bên cạnh, tay xoay xoay một chiếc USB bạc.

    Giọng điệu nhẹ tênh, nhưng ánh mắt vẫn không rời màn hình - “Kiểu mã hóa này… không phải loại vô hại.”

    First không đáp lại.

    Gã chỉ khẽ nghiêng đầu, ngón tay nhanh chóng hạ xuống nút Enter mà không chút do dự.

    Một lớp mã hóa nhanh chóng bung ra.

    “Ồ!”

    - Khaotung huýt sáo một tiếng - “Gan dạ đấy.”

    First vẫn giữ im lặng nhưng khóe môi lại không tự chủ mím chặt hơn bình thường, ánh mắt lộ ra một khoảnh khắc bối rối ngắn ngủi mà chỉ mình cậu nhóc để ý thấy.

    “Tôi đoán nhé..”

    - Khaotung nghiêng người lại gần hơn một chút, đủ để First cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh - “cậu đang ngại tôi.”

    “Đừng nói nhảm!”

    - First đáp ngay, giọng thấp và ngắn gọn.

    Gã nhấn xuống một phím, đoạn mã hóa cuối cùng bung ra, màn hình máy tính chớp sáng.

    Một biểu tượng hoa sen đen vụt lóe lên rồi biến mất chỉ trong chưa đầy một giây rồi để lại một file ẩn - 'Kenji'.

    Không có họ.

    Cũng chẳng có ảnh.

    Mà chỉ có một cái tên ngắn gọn.

    Khaotung chợt sững lại.

    Nụ cười tinh quái dịu xuống thành một đường cong mỏng.

    “Và đây là… người cũ.”

    - Khaotung khẽ thì thầm, nhỏ đến chỉ mức như tự nhủ với bản thân mình - “Một cái tên mà Jimmy không muốn nhắc tới.”

    First không phản ứng gì nhưng bàn tay nhấp chuột khẽ run đã tố giác gã.

    Một sự mềm yếu hiếm hoi của gã khiến cho Khaotung phải híp mắt cười thầm, lòng thổn thức: *Chỉ riêng tôi mới được thấy cậu như vậy.*

    “Log truy cập” - First nói, cố giữ giọng trung tính - “Có trung chuyển.”

    Khaotung kéo ghế lại sát hơn, vai hai người gần như chạm vào nhau:

    - Ở đâu?

    First kéo thêm một bảng dữ liệu khác lên.

    Những dòng thời gian, địa chỉ IP, điểm trung chuyển hiện rõ - tất cả đều dẫn về cùng một nơi.

    'ECLIPSE'

    “Quán Bar.”

    - Khaotung nhướng mày - “Khéo chọn thật.”

    “Không chỉ là bar.”

    - First đáp - “Còn là trạm lọc dữ liệu.

    Ai đó dùng nơi này để chuyển thông tin ra ngoài mà không để lại dấu vết.”

    “Và chủ quán?”

    - Khaotung hỏi.

    “Milk Pansa.

    Nhưng…”

    - First trầm ngâm.

    “Nhưng cô ta biết nhiều hơn cô ta tỏ ra.

    Rất giởi che giấu.”

    - Khaotung tiếp lời, cười khẽ - “Còn Love - một người đứng quầy - thì luôn cảnh giác, chỉ cần một sai lệch nhỏ là rút ngay.”

    First lần đầu tiên liếc sang Khaotung từ nãy đến giờ:

    - Cậu để ý kỹ thật.

    “Vì tôi thích quan sát.”

    - Khaotung đáp, ánh mắt cố tình lướt qua mặt First một cách chậm rãi - “Đặc biệt là khi có thứ gì đó đáng xem.”

    Câu trả lời khiến cho tai First dần nóng lên và nếu như không phải căn phòng này không bật đèn sáng thì chắc chắn nó đã bại lộ trước cậu nhóc trêu ngươi kia.

    _____

    Ở một nơi khác trong thành phố, bar Eclipse sáng đèn.

    Âm nhạc vang dội khắp khán phòng rộng lớn, ánh đèn đủ màu quét qua đám đông đang lắc lư theo nhịp nhạc sôi động và mạnh mẽ.

    Mùi rượu, mùi khói thuốc, mùi nước hoa hòa quyện vào với nhau đủ để làm người ta mất đi phương hướng.

    Milk đứng sau quầy bar, nụ cười cong cong quen thuộc, tay thoăn thoắt pha chế.

    Love đứng cách đó không xa, ánh mắt luôn quét khắp không gian, sắc bén như một con mèo hoang.

    Jimmy và Sea xuất hiện không gây ồn ào.

    Họ không mặc vest, cũng không mang theo khí thế của ông trùm.

    Họ chỉ như hai người đàn ông trưởng thành trộn lẫn vào đám đông nhưng áp lực vô hình tỏa ra lại khiến những kẻ tinh ý tự động né sang một bên.

    Jimmy quan sát không gian bằng ánh mắt của kẻ quen đọc mối nguy hiểm trong đám đông.

    Sea thì khác - cậu luôn mỉm cười, hòa vào nhịp điệu của âm nhạc nhưng từng cử động đều có chủ ý.

    Milk nhìn thấy họ trước, khóe môi khẽ kéo lên một độ cong vừa đủ:

    - Quán đông.

    Uống gì?

    “Thứ cô giấu.”

    - Jimmy đáp thẳng.

    Love lập tức căng người.

    Milk bật cười nhẹ:

    - Anh nói chuyện vui thật.

    Ánh nhìn của Love du ngoạn qua cả hai người rồi ngưng lại ở Sea lâu hơn một nhịp cần thiết:

    - Ở đây không an toàn cho người bị thương.

    - Tôi quen rồi.

    - Sea mỉm cười nhạt đáp.

    Trong lúc Milk cố ý kéo dài thao tác pha chế, Love bước lên phía trước, làm như vô tình chắn tầm nhìn của hai tên lính gác ở lối phụ.

    Một cái liếc mắt, một động tác rất nhỏ nhưng đủ để Jimmy nhận ra.

    Sea cúi sát hơn, giọng nói đè thấp đến mức chỉ Jimmy nghe thấy:

    - Anh thấy không?

    Họ đang giúp.

    Jimmy không đáp ngay.

    Anh bước lại gần, đặt tay lên hông Sea, giữ chặt - không phải vì chiếm hữu mà vì cảnh giác.

    Nhưng lực tay ấy nói lên rất nhiều điều.

    “Còn anh tin tôi đến mức nào rồi?”

    - Sea nghiêng đầu, môi gần đến như có như không chạm qua tai Jimmy.

    Jimmy cúi xuống, hơi thở nhẹ lướt qua làn da Sea:

    - Đủ để không buông em ra.

    Bàn tay đặt nơi eo Sea của Jimmy vô thức gia tăng thêm lực đạo, cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập nhanh của cả hai - một nhịp đập mà không ai muốn che giấu nữa.

    Milk đặt ly rượu xuống quầy bar.

    “Dữ liệu không nằm ở đây.”

    - Cô nói nhỏ - “Nhưng đường đi của nó thì có.”

    “Và Kenji… không làm việc một mình.”

    - Love gật đầu, tiếp lời cô.

    Milk đánh lạc hướng đám bảo vệ bằng một cái gật đầu kín đáo.

    Love nhanh chóng trượt ra phía sau quầy, giả vờ lấy rượu - cùng lúc đó, một thiết bị nhỏ được cắm vào cổng dữ liệu ẩn.

    _____

    Ở căn cứ, màn hình của First hiện cảnh báo.

    “Có kết nối từ Eclipse.”

    - Gã nói nhanh gọn.

    Khaotung nghiêng tới, bả vai hai người lần này đã chạm vào nhau:

    - Họ vào rồi.

    Hai người cùng phối hợp - không cần thêm lời nói thừa thãi.

    Một người mở đường, một người khóa hậu.

    Từng dòng mã nhảy ra như nước chảy, ánh xanh nhấp nháy liên hồi.

    Trong log cuối cùng, hình ảnh hiện ra.

    Một hình xăm.

    Một hình hoa sen đen nằm trên cổ tay ai đó.

    Và phía dưới cùng là một dòng chữ ngắn:

    'Chúng tôi thấy rồi.'

    Không khí trong phòng lạnh hẳn đi.

    Bàn tay Khaotung khẽ chạm vào cổ tay First, ngón tay khẽ cử động để xoay chiếc nhẫn bạc như một tín hiệu nhỏ.

    Một cử chỉ rất nhỏ nhưng đủ để kéo First ra khỏi dòng dữ liệu đang siết chặt lấy gã.

    “Bọn chúng biết chúng ta hợp tác rồi.”

    - Khaotung nói khẽ - “Cuộc chơi lên cấp.”

    First hít vào một ngụm khí lạnh rồi nhìn sang Khaotung.

    Ánh mắt vẫn sắc bén nhưng không còn mang đầy sự lạnh lẽo như trước.

    “Cậu sợ không?”

    - First hỏi.

    Khaotung cười, lần này không còn vẻ đùa cợt như mọi khi:

    - Nếu là với cậu… thì không.

    Một khoảnh khắc yên lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng quạt gió và ánh sáng xanh rung nhẹ.

    Hoa sen đen lại một lần nữa nở trên màn hình xanh lạnh lẽo và khi hacker bắt đầu rung động thì kẻ thù cũng bắt đầu ra tay.

    _MAO_

    __________________________________

    Chương này tui viết xong rồi nhưng mà không ưng nên xóa đi viết lại hết nên giờ mới xong để đăng.

    Xong rồi còn đi tìm ảnh cho ưng mà tìm 7749 không được cái nào ưng cả nhưng mà muộn quá rồi nên tui chôm một cái gọi là có cảm giác vậy nè.

    Vậy là đã đủ điểm qua mặt hết cái nhân vật trong truyện rồi nha.

    Và sau thì cũng sẽ là các nhân vật đan xen nhau nên mọi người không phải lo nha.

    Hết truyện thì mỗi cặp cũng đều được tui cho ngoại truyện riêng nữa.

    Okay gòi nha!

    Tạm biệt mọi người!

    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

    Ưng hay có thắc mắc, chỗ nào góp ý, sai chính tả thì mọi người nói tui nha tại nhiều hôm viết đêm não chập mạch lắm.

    Ngại quá thì thả ⭐️ ủng hộ nha!

    Love you guys❤️🐈🐈‍⬛

    __01:10 - 27/01/2026__
     
    Back
    Top Bottom