Cơn mưa vẫn rả rích chưa ngừng.
Tiếng hạt mưa gõ lên mái tôn cũ nát của nhà kho tạo nên những nhịp trầm đều như tiếng đồng hồ đang đếm ngược trong bóng tối.
Không gian bên trong đặc quánh mùi khói, mùi gỗ cháy và mùi kim loại cũ rỉ sét.
Ánh đỏ cam của đám cháy vẫn hắt vào từ bên ngoài, len qua những vết nứt trên tường, kéo dài nên những vệt sáng méo mó trên nền xi măng ẩm ướt.
Sea dựa lưng vào một khung thép, hơi thở có chút nặng nề.
Chiếc áo sơ mi trắng giờ đây đã nhơ nhuốc vì mưa lẫn máu.
Jimmy là người nhận ra trước.
“Cậu bị thương!”
- Anh nói, giọng đầy sự khẳng định.
Sea cúi xuống nhìn theo ánh mắt của Jimmy.
Một vệt máu kéo dài nơi eo của cậu đang dần bị nước mưa làm loang ra.
Không nghiêm trọng nhưng đủ để nhói lên mỗi khi cậu cử động.
“Hình như bị sượt qua.”
- Sea đáp với giọng bình thản - “Cũng không chết được.”
Jimmy không nói gì.
Anh tiến lại gần, động tác dứt khoát nhưng không hề hấp tấp.
Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp lại, Sea có thể cảm nhận rõ hơi ấm mang chút mùi menthol the mát từ người đối diện — một thứ ấm áp lạc lõng giữa đêm mưa lạnh buốt này.
“Ngồi xuống!”
Jimmy nhíu mày nhìn chằm chằm eo cậu nói.
Sea nhướng mày: “Ra lệnh à?”
“Là đề nghị.”
- Anh sửa lại lời nói, bàn tay đã vô thức đặt lên vai cậu, ấn nhẹ.
Chỉ một cái chạm nhẹ nhưng đủ để khiến Sea khựng lại trong nửa giây.
Cậu nhìn Jimmy, ánh mắt dò xét nhưng rồi cuối cùng cũng ngồi xuống thùng gỗ phía sau.
“Anh lúc nào cũng dịu dàng thế này với kẻ thù sao?”
- Sea hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
Jimmy cúi xuống, lấy một số đồ sơ cứu nhanh từ trong túi áo khoác — một thói quen nhỏ của kẻ luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: “Chỉ như vậy với người mà tôi không muốn chết ngay lúc này thôi.”
Sea nghe vậy thì khẽ cười nhưng tiếng cười nhanh chóng tắt lịm đi khi Jimmy kéo áo cậu lên.
Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Vết thương nằm ở bụng dưới, là đường đạn sượt qua da, rách một mảng nhỏ.
Vết đỏ nổi bật trên làn da trắng, dù không sâu nhưng kéo dài gần cả chục phân.
Jimmy liếc nhìn qua vết thương khẽ nhíu mày - không để ý sẽ khó lòng nhận ra - rồi nhanh chóng nhặt ra những đồ sơ cứu dùng được.
“Nhịn chút!”
- Anh cầm tăm bông tẩm cồn nói.
“Anh định làm gì?”
- Sea hoang mang hỏi.
“Cứu mạng cậu!”
- Jimmy nhẹ đáp.
Khoảng khắc cồn chạm vào vết thương khiến Sea hít một hơi khí lạnh.
Tay theo phản xạ túm lấy cổ tay Jimmy.
Jimmy ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người giao nhau ở khoảng cách gần đến nguy hiểm.
Sea bỗng cảm nhận được nhịp tim của đối phương — đều, mạnh nhưng không hoàn toàn vô cảm như vẻ ngoài.
“Nhẹ thôi!”
- Sea hạ giọng nói, giọng nghe kỹ sẽ thấy có chút run run - “Tôi không quen để người khác chạm vào thế này.”
“Vậy thì cậu nên quen dần đi."
- Jimmy đáp, tay cũng không rút lại - “Ít nhất là ngay lúc này.”
Khoảnh khắc đó kéo dài hơn mức cần thiết.
Ánh lửa đỏ bên ngoài hắt vào, trượt trên sống mũi Sea, làm nổi bật đường nét sắc sảo và đôi môi hơi mở hé vì đau.
Jimmy chợt nhận ra mình đã nhìn quá lâu.
Anh quay đi trước.
Băng bó xong, Jimmy lùi lại một bước.
Sea thả lỏng thân thể, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào anh.
“Anh làm việc này có vẻ thuần thục nhỉ?
Không giống người chỉ quen ra lệnh.”
- Sea nói.
Jimmy trầm lặng bật hộp quẹt.
'Tách.. tách...' - ngọn lửa bật lên rồi tắt rồi lại bật.. như một thói quen trong vô thức.
Rồi anh nhẹ lên tiếng: “Tôi có một người anh trai.
Anh ấy dạy tôi rất nhiều nhưng rồi lại chết vì tin sai người.”
Sea im lặng không hỏi thêm vì có những người không cần biết quá sâu, có những chuyện biết càng nhiều, chết càng nhanh.
Phía bên ngoài, tiếng súng đã hoàn toàn im bặt, chỉ còn tiếng mưa nặng nề và tiếng lửa cháy đang tắt dần.
Sea rút ra điện thoại, màn hình sáng lên trong bóng tối.
Cậu bấm nhanh một dãy số.
“Force!
Mang người đến bến cảng phía Đông.
Nhà kho cũ.”
- Cậu nói nhanh ngay khi đầu dây bên kia bắt máy.
Một khoảng lặng ngắn rồi giọng Force vang lên đầy sắc lạnh: “Có chuyện?”
“Giao dịch bị phục kích.
Vẫn ổn" - Sea nói.
“Còn Crimson Line?”
Cậu liếc qua người đối diện, hờ hững nói: “Cũng vậy.”
Jimmy nghe thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên.
"Đúng rồi!
Nếu gặp Book thì mang theo."
“Được!
Chúng tôi tới ngay.
Giữ vị trí.”
- Force nói.
Cuộc gọi kết thúc.
Sea nhét điện thoại trở lại túi, nhìn qua anh.
“Book ở gần đây, chắc cũng sắp tìm tới rồi."
- Jimmy lên tiếng - "Nếu cậu muốn rời đi...”
“Tôi không đi đâu cả.”
- Sea cắt ngang lời anh - “Kẻ phục kích muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau.
Nhưng tôi cũng không có ý định giúp hắn.”
“Cậu cũng thông minh đấy!"
- Anh nhếch mép cười nói.
Sea bật cười khẽ: “Lời khen từ anh à?
Hiếm thấy đấy.”
Một tia sét đột nhiên xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lóe lên, soi rõ toàn bộ nhà kho trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc đó, Jimmy nhìn thấy Sea rất rõ — vết máu đỏ thẫm khô dần trên áo cùng với ánh mắt tỉnh táo dù mệt mỏi và một thứ gì đó rất khác… là kiên cường, không dễ bẻ gãy.
Suy nghĩ quái gở lại lần nữa hiện lên trong đầu anh.
Jimmy quay mặt đi, tựa lưng vào tường đối diện.
Anh rút ra một điếu thuốc ngậm trên môi nhưng lại không châm lửa.
“Anh cứ hút đi.”
- Sea nói -“Tôi không phiền.”
“Tôi biết.”
- Jimmy đáp - “Nhưng lúc này không phải để thư giãn.”
Sea nghiêng đầu, nhìn anh: “Anh lúc nào cũng kiểm soát mọi thứ như vậy sao?”
Jimmy không trả lời.
Thay vào đó, anh châm thuốc, rít một hơi ngắn.
Khói thuốc mỏng tan dần trong ánh đỏ, mùi menthol the mát lan ra nhanh chóng át đi mùi máu tanh tưởi và khói cháy.
Sea nhẹ hít vào — không ai nhận ra nếu không nhìn kỹ.
Tiếng bước chân vang lên bên ngoài theo sau đó là tiếng kim loại cạy cửa.
“Lão đại!”
- Giọng Book vọng vào, có chút nhẹ nhõm xen lẫn lo lắng.
Cánh cửa nhà kho mở ra.
Ánh sáng của đèn pin quét qua không gian tối, dừng lại ở hai người đang đứng đối diện nhau.
Force bước vào trước, cầm súng trong tay, ánh mắt rà soát nhanh một lượt khắp nhà kho.
Book theo sau, ánh nhìn dừng lại trên Sea một giây nhưng đủ lâu để đánh giá cậu.
“Khun Jimmy.”
- Force nói, gật đầu - "Vẫn ổn chứ?”
“Tạm thời chưa chết được.”
- Anh nhún vai đáp.
Book khẽ huýt sáo.
“Anh lúc nào cũng vô tình vậy.”
Ánh mắt Book chuyển sang Sea - "Đây chắc là Khun Tawinan nhỉ!?”
Sea cố đứng thẳng, dù vết thương vẫn còn đau - “Rất vui được gặp.”
- Cậu nói với giọng bình thản - “Trong hoàn cảnh này."
Book cười nhẹ.
Force thì không.
“Chúng ta nên rời khỏi đây.”
- Force nói - “Cảnh sát sẽ tới sớm.”
Jimmy gật đầu, rồi nhìn Sea: “Cậu đi cùng tôi?!"
Sea không do dự - “Được thôi.”
Khi họ bước ra ngoài, cơn mưa cũng đã nhẹ hơn.
Nhà kho phía sau họ dần chìm lại vào bóng tối, như thể chưa từng chứng kiến điều gì vừa xảy ra.
Sea đi song song với Jimmy.
Khi bước xuống bậc thềm trơn nước, cậu khẽ loạng choạng vì vết thương bất chợt nhói lên.
Jimmy theo phản xạ đưa tay ra đỡ.
Bàn tay anh nhẹ đặt lên eo Sea, giữ lại một nhịp thở.
Sea quay sang nhìn anh, ánh mắt tối lại trong đêm.
“Cảm ơn!”
- Sea nói khẽ.
Jimmy giật mình buông tay ra ngay tức thì.
“Đừng quen.”
- Anh nhẹ đáp - “Đây chỉ là tạm thời thôi.”
Sea cười khẽ, để làn mưa mỏng che đi biểu cảm nơi khóe môi.
Cậu ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt nâu sáng như muốn xuyên qua làn mưa nhìn sâu vào con ngưòi anh.
“Jimmy Jitaraphol!"
- Cậu nói - “Tôi thực sự rất mong chờ được xem… cái ‘tạm thời’ của anh sẽ kéo dài bao lâu.”
Jimmy không đáp.
Nhưng khi Sea bước lên xe, anh vẫn đứng nhìn theo thêm một giây — chỉ đúng một giây — trước khi quay người đi.
Trong không khí tưởng chừng vẫn còn vương mùi menthol như một dấu ấn khó xóa nhòa đi.
Và một cảm giác không tên, vừa nguy hiểm nhưng lại không thể né tránh.
Hình như ngay khoảng khắc đó, cả hai đều nhận ra: Cuộc gặp này sẽ không kết thúc đơn giản bằng một thỏa thuận máu.
_MAO_
________________________________
Mấy chương đầu siêu dài tặng cả nhà nha!
Chưa có ai đọc, tui sầu quớ🥹🥹
Hoy không nói nhiều phiền mọi người nữa.
Thích thì cho tui xin 1 bình luận, không thì 1⭐️ làm động lực cũng được nha.
Cẳm ơn mọi người!
__02:55 - 18/01/2026__