[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 19: Ba kẻ gác đồng hồ.
Chap 19: Ba kẻ gác đồng hồ.
-Mika muội sao rồi cảm thấy đỡ hơn hôm qua chưa?
Ngọc Thố bưng bát cháo đi vào, cô nhận lấy bát cháo nóng rồi mỉm cười vui vẻ nói:
-Ưm muội đỡ hơn nhiều rồi.
A là cháo gà mà muội thích nhất nè.
Itadakimat.
Mika đang vui vẻ ăn bát cháo gà của Ngọc Thố thì để ý thấy một bức thư viết tay đơn giản ở trước ngực anh.
Chỉ vào nó cô hỏi:
-Tam ca, bức thư đó của ai thế?
Là lão già gửi nhiệm vụ tới cho ta đúng không?
-Không.
Là nhà Minamoto, bọn họ muốn hợp tác với muội.
Đang xúc tiếp thìa tiếp theo thì đột nhiên cô dừng động tác lại và ngẩng đầu nhìn Ngọc Thố.
Anh hiểu ý cô muốn hỏi gì nên chỉ gật đầu tỏ ý "Là thật đó" của mình cho cô hiểu.
Mika lấy được xác định của anh về bức thư thì khó hiểu nói:
-Tên công tử nhà Minamoto đó rốt cuộc muốn gì ở muội chứ?
Từ trước đến nay làm gì có chuyện hắn hợp tác với người ngoài bao giờ đâu.
-Có lẽ là do cái tên hồn ma mới xuất hiện gần đây thì phải.
Như một dòng điện xẹt qua đầu, Mika đặt bát cháo lên bàn để đèn ngủ và nói:
-Mới xuất hiện mà đã khiến Teru phải hợp tác với người ngoài rồi thì chắc đây hẳn là một nhân vật đáng gờm.
Tam ca, phiền huynh đi một chuyến đến đó được không?
-'Cười mỉm' Muội không cần phải hỏi ta đâu, có mệnh lệnh gì thì cứ nói đi.
Tam ca sẽ cố gắng hoàn thành nó thật tốt.
-Vậy thì cảm ơn huynh.
Ngọc Thố ta lệnh huynh ngay ngày hôm nay tới gia đình Minamoto trợ giúp đại thiếu gia nhà họ tiêu diệt tên hồn ma kia trong vòng 35 ngày (nếu như không thể thì hãy gọi cho muội nhé).
Ngọc Thố quỳ gối một bên và nói:
-Xin vâng lệnh chủ nhân.
Rồi nhanh chóng biến mất.
Giờ trong phòng chỉ còn một mình Mika, cô lôi ra một mảnh giấy khác.
Chau mày lại, cô xé vụn nó đi và nói:
-Thứ lỗi, ta đây vẫn còn thích thất tình lục dục lắm.
Ba ngày sau tại trường học.
Mika nhìn Aoi rồi mỉm cười đầy hắc tuyến, ở bên cô gái cô biết được không ít thông tin về 7 bí ẩn trường học nha.
Rất thú vị.
Ha ha quả thật là ở bên Aoi rất thú vị nhưng...:
-"Tại sao cái tên Akane đó cứ nhìn chằm chằm theo sau mình như thế chứ (;;ꏿᴗꏿ)?"
Mika hắc tuyến đánh mắt nhìn ra đằng sau lưng.
Cô không biết vì sao cái tên này lại trở nên kỳ lạ như thế từ cái hôm cô bắt đầu quay lại trường học, ăn trưa cũng thấy ngồi gần đó, thể dục cũng cảm thấy như có người nhìn mình.
Cô từng nghĩ rằng hay là hắn thích cô thì Mika lại nhanh chóng tự tát mình tỉnh lại bằng cái thực tại của cậu ta và Aoi.
Thanh mai trúc mã từ nhỏ, đi đâu hay học trường nào đều có nhau như hình với bóng.
Aoi thấy cô cứ ủ rũ rồi lại liếc ra đằng sau thì hỏi:
-Cậu làm sao thế?
Mika chớp chớp mắt nhìn Aoi rồi thở dài nói:
-Không có gì.
Chỉ là cảm thấy như có người nhìn mình thôi ('-﹏-';).
-Vậy sao!
Rồi cô bé quay lại nhìn đằng sau và không biết là do ảo giác hay gì mà cái khuôn mặt nhăn nhó khó chịu và thù địch của Akane thoáng chốc lướt qua trí nhớ của Aoi trước khi khuôn mặt tươi roi rói của cậu ta xuất hiện trước mắt mình.
Chau mày, Aoi nghĩ:
-"Chắc là do tưởng tượng thôi.
Cậu ấy đâu có ghét ai đến mức biểu hiện ra mặt đâu."
-Aaaaaa...
-Cái gì thế?
-Là ở lớp chúng ta.
Bọn họ nhanh chóng chạy về lớp thì thấy toàn bộ phòng học đều biến thành nhà hoang.
Nhìn mọi thứ còn lưu lại vết tích của sức mạnh, cô tiến vào trong lớp xem qua một lượt rồi mới tiến đến chỗ ngồi của mình:
-"Tất cả đều hỏng rồi.
Đồ ăn do Itachi nấu đã bị thiu còn....."
Lấy ra một đoạn ống sắt rỉ ngắn, cô thử vận linh lực rồi vung từ trên xuống một cái nhưng lại không có phản ứng gì hơn ngoài việc nó nổ lách tách vài cái.
Chau mày lại cô nói:
-Lại đồ dởm rồi, vứt đi thì hơn.
Rồi cầm cả túi ném luôn vào thùng rác.
-Ừm, đồ của tôi và bao gồm đồ của tất cả mọi người trong lớp đều biến thành đồ cũ hết.
À riêng đồ của Aoi và cặp của Itachi để trong lớp là không sao cả.
Cả hai đang trầm tư suy nghĩ thì đột nhiên Kou hùng hổ đẩy cửa xông vào và hét lớn tên Hanako:
Nhìn thằng nhóc Kou, cô không biết lý do gì lại khiến tiểu học trò giận dữ đến mức đi tìm tiểu Linh Vật của cô để chất vấn như này.
Cơ mà Mika cảm thấy cảnh này quen quen, hình như đã thấy một lần rồi thì phải?
Tốt bụng, cô nhắc nhở thằng bé về cái phòng mà nó suốt ngày xông vào và bị Kumo cho viết bảng kiểm điểm kia:
-"Ha, không thèm nghe mình nói gì luôn kìa (• ▽ • ╬)!"
Hai người bọn cô ngạc nhiên nhìn vào bức ảnh và Hanako nói:
-Quao, trông hai người bọn họ vui chưa kìa ( ╹▽╹ ).
Mika hắc tuyến nhìn vào và gật gật đầu đồng ý:
-Ờ ừm.....
Trông hai đứa nó vui thật.
Nếu là người khác thì có lẽ đã ngồi khóc sướt mướt rồi hoảng loạn khi mình đột nhiên bị biến thành ông già rồi (• ▽ •😉.
-Ừm.
Nhưng hiện tượng này đột nhiên xảy ra như vậy chẳng lẽ nào là tiến hóa nhanh?
Không biết Thao Thiết chui từ xó xỉnh nào ra ngồi chống cằm xem ảnh rồi phân tích như thật.
Mika mặt chán nản vì quá bất lực trước cái trí tưởng tượng của cái tên này.
Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần nhưng rồi lại xuống dốc không phanh vì cái mặt ngáo ngơ của anh ta, cô chán nản trước cái tên này rồi ôm mặt nói:
-Nếu anh nói là do thế lực siêu nhiên làm thì ta còn chấp nhận tin anh được chứ cái gì mà tiến hoá nhanh thì ta nghĩ là anh nghĩ hơi quá rồi đó.
Hanako gật đầu đồng tình với cô cậu nói:
-Không hẳn?
-Ừm.
-Vậy thì cái lời đồn về "Ba kẻ gác đồng hồ" thì sao?
-Ừm, sáng nay Aoi vừa mới kể cho ta nghe xong.
Kou chống cằm lẩm bẩm:
-Thúc đẩy thời gian....
A có lẽ nào là......
Mika nhìn Kou rồi gật đầu đồng tình với điều mà cậu ta nghĩ tới, cô nói:
-Thủ phạm cho những việc mà chúng ta gặp vào ngày hôm nay chính là kẻ thứ ba.
-Kẻ thứ ba?
Hanako và Kou cùng nhau đồng thanh, Mika gật đầu rồi nói tiếp:
-Nếu có thể bắt được hắn rồi tìm được cả hai kẻ còn lại là tốt rồi.
À tất nhiên là chúng ta chỉ cần kẻ thứ nhất của ba kẻ gác đồng hồ thôi.
Nghe xong câu phân tích của Mika, nhóc Kou hào hứng nói:
Hết chap 19.