Cập nhật mới

Khác (Jibaku Shounen Hanako-kun) Khế Ước Linh Vật.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
211447500-256-k101844.jpg

(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Tác giả: Naori-123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mika Vương là con gái út của gia đình ma thuật sư họ Vương ở Trung Quốc.

Là người nắm giữ sức mạnh to lớn nên việc ký kết khế ước với mấy thành phần có máu mặt là chuyện bình thường và kể cả trong đó cũng có Bí ẩn thứ 7của trường học Toilet Hanako-san.

Mà quá trình bắt hắn ta kí kết khế ước với cô là 1 quá trình khá là khó khăn khi hắn bắt cô phải trở thành trợ lý của hắn (có nghĩa là cô bị hắn sở hữu (ー_ー)).

Dù có khá là nhiều việc dở khóc dở cười và nguy hiểm đã xảy ra nhưng cuối cùng tất cả đều được họ giải quyết ổn thỏa.

🌟Chú ý: Mika Vương là nhân vật 9 trong truyện "(ĐN Conan) Phù Thủy Ánh Trăng" và Yashiro Nene sẽ không xuất hiện trong suốt bộ truyện của mình.

Cảm ơn mọi người vì đã dành ít thời gian đọc câu chuyện nhạt hơn nước ốc của mình và chúc mừng năm mới mọi người.



toilet​
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 1: Muốn kí khế ước thì hãy trở thành trợ lý của ta.


'Cốc cốc cốc'

-Vào đi cửa không khoá.

-Mika muội có thư từ cha.

Cô quay lại nhìn người anh thứ của mình và nói:

-Huynh để nó ở đó đi tí muội sẽ đọc.

-Ừm, Mika.....

-Còn chuyện gì nữa sao nhị ca?

-'Lắc đầu' thôi không có gì đâu, muội cứ tiếp tục làm việc của mình đi.

Rồi anh rời khỏi phòng cô.

"Kí kết khế ước với 1 trong 7 người bọn họ sao!

Đó là điều không thể."

..........Dải phân cách yêu dấu..........

-Gin-nii đây là........

-Ngôi trường mà tối qua anh đã nói với em đó.

7 Bí ẩn trường học đều ở trong đó hết, kể cả hắn Toilet Hanako-san.

Mika không nói gì cả.

Cô chào anh rồi rảo bước vào ngôi trường mới, giờ đã là kỳ hai nhưng việc mà có học sinh mới chuyển vào là một chuyện khá là bình thường.

Giáo viên chủ nhiệm của cô là Thầy Itachi Matsumoto:

-Tất cả trật tự, thầy xin giới thiệu với cả lớp đây là bạn Vương Mika mới chuyển từ Trường Cao Trung Teitan về trường chúng ta.

Và rồi cả lớp bắt đầu xì xào về cô:

-Cậu ta học trường Teitan sao?

Ngôi trường nhất nhì Tokyo đó á!

-Tớ nghe nói ngôi trường đó là ngôi trường mà biết bao nhiêu người mơ ước nhưng mà không được vào đấy.

-Uầy tớ mà là cô ta thì chắc đã ở ngôi trường đó luôn rồi chứ không phải chuyển về đây như cô ta.

-...........abcdxyz.......

Và nhiều lời bàn tán xôn xao khác về cô.

Matsumoto-sensei đập mạnh tay xuống bàn và cả lớp đều im lặng đến bất ngờ:

-Xem nào trò sẽ ngồi ở.........

-Chỗ bàn số bốn cạnh cửa sổ kia thưa thầy.

-Chỗ đó hả!

-Có vấn đề gì không thầy?

-À không, không có gì đâu.

Vậy thì Mika-san sẽ ngồi sau Akane-kun.

..........Dải phân cách giờ ra chơi..........

Tất cả đều vây quanh cô, mọi người hỏi cô về cuộc sống và việc học hành của học sinh Trường Teitan.

Mika đều rất vui lòng trả lời tất cả mọi câu hỏi của mọi người và cũng trong ngày hôm đấy cô cũng quen với 1 người bạn mới tên là Aoi Akane.

Cô ấy và người bạn thân thời thơ ấu có cái tên khá là kì cục, Aoi Akane và Akane Aoi.

Nó khiến Mika khá là đau đầu khi gọi Aoi hay Akane nên gọi luôn tên của hai người họ (dù nó rất giống nhau).

Sau giờ học thì cô đã đến khu trường cũ để gặp cái tên Hanako-san "biến thái" ở nhà vệ sinh nữ.

'Cốc cốc cốc' cô gọi tên hắn và đúng như lời đồn thổi, hắn hiện ra và hiện tại cái tình hình nó rất chi là ba chấm ba chấm.

Hắn nhìn cô và nói:

-Ngươi là pháp sư?

-Ừ, còn ngươi là Hanako-san?

-Ừ........

Ngươi nhìn thấy ta mà sao cần phải triệu hồi làm gì!

-Làm màu thôi tên biến thái à.

Và cả hai đều không nói gì với nhau nữa cả.

Mika chợt nhận ra cô chính là người đã giết chết cuộc nói chuyện của cả hai, hắn ngồi một góc tường và luôn miệng nói:

-Tôi không phải tên biến thái,tôi không phải tên biến thái,tôi không phải tên biến thái,tôi không phải tên biến thái......

-Fu.....

Ha ha ha ngươi đáng yêu thật đấy Hanako ha ha.

Hắn quay lại nhìn cô và chỉ 1 lúc sau mặt mày hắn lại u ám đến bật cười.

Biết lòng tự ái của tên này khá là cao nên cô đã chỉnh lại tông giọng của mình:

-Ehem, ý ta là hãy thực hiện ước nguyện của ta Hanako-san.

Hắn nhìn cô và cô cũng nhìn hắn.

-Điều này ta không thể thực hiện được.

-Hả!!

-Bởi ta có xu hướng là chỉ giúp người thường chứ không giúp lũ pháp sư như cô.

(Nao: Cái mẹt của ổng lúc đấy như zầy đó).

💢💢💢"Bình tĩnh, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.

Mình nên nhớ mục đích đến đây là để ký khế ước với hắn....

PHẢI THẬT BÌNH TĨNH."

Vâng quả thật là phải thật bình tĩnh, cô vào thẳng vấn đề chính mình tới đây và Hanako hắn nói:

-Cho ta thời gian suy nghĩ đã nhé, mai ta sẽ nói cho cô biết sau.

Cô đồng ý và trở về nhà.

..........Dải phân cách ngày đêm..........

Sáng hôm sau cô dậy sớm để tới trường nghe kết quả của hắn.

Chạy thật nhanh trên con đường từ nhà tới trường.

Hỏi sao cô vội vàng thế ư, đơn giản là vì BỊ CHÓ RƯỢT.

Mika cô không thích lũ chó tẹo nào dù trông chúng thật cute, chạy vụt qua cánh cổng trường cô thở phào nhẹ nhõm:

-Được cứu rồi.

-Fu fu fu.

Cô quay đầu sang trái nhìn Hanako và hỏi:

-Ngươi cười cái gì?

-Ha ha không có gì, chỉ là ta không ngờ một người xinh đẹp như cô lại bị chó ghét ha ha.

Cô đen mặt nhìn hắn, cầm Minh Nguyệt Kiếm trong tay Mika cười hiền chặt cái cây gần đó thành 8 ngàn mảnh lớn nhỏ.

Hanako nhìn cái cây và nuốt nước bọt 1 cái "Mình không nên quá đà với cô ta nếu không.......(đủ để mọi người hiểu sao rồi)" Ho khan một tiếng hắn nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười:

-Ngươi có muốn biết câu trả lời của ta không?

-Không.

-Hả!

Tại sao lại không?

Chẳng phải ngươi muốn ta trở thành Linh Vật của ngươi sao!

Hanako lượn qua lượn lại quanh cô.

Mika mặc kệ, cô nhìn lên bầu trời bao la ấy và nói:

-Đơn giản là vì ta muốn ngươi tự nguyện làm Linh Vật chứ không phải theo kiểu ép buộc.

Hanako bất ngờ, hắn cứ ngỡ là cô đang toan tính gì khác chứ nào ngờ........(Nao: Con bé nhìn vậy thôi chứ ngây thơ lắm😌).

"Cô quả là một pháp sư kì lạ mà Mika."

Nở nụ cười ma quái, Hanako nói:

-Vậy thì sao cô không trở thành trợ lý của ta trong khoảng thời gian ta thực hiện điều ước của cô nhỉ!

-Hả!!

-Sao nào đồng ý chứ, đó là cái giá phải trả tương xứng với điều ước của cô rồi đó.

Mika nhìn hắn, không nhanh không chậm trả lời:

-Ta đồng ý.

Từ giờ mong ngươi chiếu cố cho Chủ nhân.

Hắn có hơi bất ngờ nhưng chỉ ngay sau đó đã thích ứng được.

Nắm lấy bàn tay cô Hanako cười nói:

-Phải thế chứ, chào mừng ngươi pháp sư Mika.

Cùng tìm hiểu nhiều hơn về nhau nhé.

Hết chap 1.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 2: Minamoto Kou.


-Quét dọn nhà xí sao?

-Ừm, đó là công việc của cô-trợ lý của Hanako-san ta.

Nghe xong vậy Mika tức giận bẻ gãy cán chổi, Hanako giật mình:

-Cho ta thứ lỗi nhé chủ nhân, về việc dọn dẹp nhà xí dùm ngài ta sẽ nghĩ lại.

Và rời khỏi đó luôn.

Ngày 1.........

Cô không tới.

Ngày 2..........

Cô cũng không tới.

Ngày 3, ngày 4, ngày 5..........

Cô vẫn không tới.

Hanako tức giận lủi thủi cùng hai con ma trơi đi kiếm cô.

..........Dải phân cách thời gian..........

Giờ đang là buổi trưa nên Mika đang ngồi ăn trưa trên sân thượng.

Benton do người hầu thân cận của nhị ca Hạo Thiên làm nên rất vừa miệng cô, món tráng miệng trưa nay là bánh flan hình Chopper của One Piece.

Mika mắt sáng lấp lánh đầy sao nhìn đĩa bánh, đối với cô bây giờ như cả thiên đường vậy.

Nó rung rinh rung rinh như mời gọi cô ăn nó, Mika vui vẻ đưa miếng bánh lên miệng và 'Bẹp'.....:

-Hù wa.

Cuối cùng cũng tìm thấy cô rồi Mika, sao mấy ngày qua không tới dọn dẹp nhà xí vậy?

Cô có biết là ta tức giận thế nào không Mika.......

Mika......

Nè Mika cô sao thế?

Mika.......

Tay nắm chặt thành nắm đấm cô cho hắn 1 phát dí sàn.

Hanako do bất ngờ bị đập nên không kịp phản ứng lại nên giờ đang từ từ ngồi dậy xoa xoa cái bụng đáng thương của mình:

-Cô làm cái quái gì vậy Mika?

Nhìn hắn với con mắt không độ trời chung cô cười với nụ cười ác ma nói:

-Làm gì ư!

Đương nhiên là TIỄN NGƯƠI ĐI ĐẦU THAI RỒI.

CHẾT ĐI TÊN KHỐN KIẾP.

Sử dụng cây quạt sắt, cô tạo ra lôi điện đánh tới tấp vào Hanako.

Hắn chật vật né tránh những đòn đánh liên tiếp dáng xuống như muốn lấy mạng hắn, sau khi thoát khỏi nó hắn nhìn cô nở nụ cười tươi nói:

-Hẳn là cô muốn kiểm tra sức mạnh của ta nhỉ.

Được rồi ta sẽ cho cô thấy.

Mika hơi dừng lại nhìn hắn rồi lại lắc đầu "Hanako vẫn là Hanako thôi" và lao tới giao đấu với hắn.

Dao và quạt giao đấu với nhau, từng nhát chém từng cái đá cú đấm cả hai đều chặn lại tất cả.

"Dù thấm mệt nhưng Mika vẫn chưa để lộ điểm yếu hay sơ hở nào ra cả.

Quả là một phù thủy tinh tường" hắn vừa mới khen ngợi cô xong thì Mika đã vấp ngã 1 cái rầm rồi:

-Ui za.......

Hanako cạn lời và nhìn người dưới đất với con mắt đầy khinh thường, "Ta xin rút lại lời vừa nói, cô ta là 1 phù thủy vụng về và nóng nảy".

Ngước lên nhìn Hanako và cảm thấy xấu hổ về chuyện vừa nãy, cô bỏ mặc hắn ta ngơ ngác ở đấy rồi chạy 1 mạch về lớp luôn.

"Trời ơi mình đã làm cái gì thế này, thật thấy mất mặt pháp sư của cả thế giới này mà.

Ôi trời ơi nếu Gin-nii và Hạo Thiên ca mà biết được chuyện này thì thể nào hè này mình cũng sẽ bị luyện tập chết lên chết xuống cho mà xem........(đã lược bỏ hơn 2 nghìn từ tự trách)............"

..........Dải phân cách trưa chiều..........

Giờ đã tan học nhưng cô vẫn ở lại trường để làm một việc vô cùng đáng ghét đó là "DỌN-NHÀ-XÍ".

Mặt đen như đít nồi nhìn hắn cô tự hỏi:

-Sao ta phải làm việc này chứ.

Tự dưng cảm thấy bản thân giống Cinderella quá(╥﹏╥). .......(Đã loại bỏ hơn 9 nghìn từ than thân).....V.v......

-Hure hure cố lên Mika.

Hure hure cố lên Mika.

Hure hure cố lên Mika.

Hắn lơ lửng ở trên múa quạt cổ vũ Mika.

Cô tức lắm nhưng vẫn mặc kệ hắn thích làm gì thì làm thôi.

"Dù sao thì có một tên dở hơi ở cạnh vẫn vui hơn là một mình" và nở nụ cười nhẹ.

..........Dải phân cách mấy ngày sau..........

Hiện cô và tên này đang ở trên sân thượng của tòa nhà cũ, Mika thưởng thức những chiếc bánh ngọt ngào trong cuốn sách của mình còn hắn thì ngắm trời ngắm mây rồi lại chơi với mấy con ma trơi của mình.

Cả hai không ai nói với ai điều gì cả thì đột nhiên một luồng linh lực từ đâu bay tới đánh vào đúng chỗ hai người ngồi.

Mỗi người nhảy sang một bên né đòn đánh đó, Mika nhìn chủ nhân của luồng linh lực đó.

"Chỉ là một cậu bé linh lực chưa đủ nhưng tại sao lại có thể phóng ra một luồng linh lực lớn đến vậy chứ?"

Đang thắc mắc thì nó đã hùng hồn nói:

-

Con ả kia, ngươi chắc chắn là toilet Hanako-san nhỉ.

Mika mắt tròn xoe 'Hả?'một tiếng thì thấy bản thân......

"Váy đỏ tóc đen?"

Rồi nhìn sang chỗ Hanako "Đồng phục trường sao!"

Và hắn cười, Mika tức giận lườm hắn "Hanako tên khốn nạn nhà ngươi.

Ta thề ta sẽ băm ngươi ra thành từng mảnh sau vụ này."

Rồi đứng dậy nhìn đứa trước mặt:

-Ngươi là tên nào?

Nó đột nhiên cười ha hả, cô giật mình rồi nhìn nó với con mắt thương hại "Khổ thân thằng bé, bị điên mà vẫn phải đi trừ ma".

Hẳn là Kou mà đọc được dòng ý nghĩ vừa rồi của Mika thì chắc tức hộc máu mồm luôn quá, nó tự xưng là người của gia tộc Minamoto, tên là Minamoto Kou.

"Gia tộc pháp sư lớn nhất Nhật Bản sao.

Coi bộ thú vị rồi nha" cô tạo nên vẻ uy nghiêm của một con ma đã chết được 1 thập kỷ và nói:

-Hẳn ngươi tới đây chỉ với một điều là tiêu diệt tà nhỉ!

-He he đúng thế và giờ thì nộp mạnh đi.

Nó lao tới tính một đòn hạ sát cô nhưng cô là ai?

Mika cười đầy ẩn ý khiến thằng bé đó khó hiểu nhưng nó cũng mặc kệ.

Hanako đứng gần đó, hắn biết cô rất mạnh nhưng chẳng hiểu sao hắn vẫn thấy hơi lo cho cô.

Vũ khí của tên nhóc đó dáng xuống một đòn mạnh khiến bụi bay mù mịt, xua xua đi đám bụi ấy và trước mặt Mika là Hanako với cái hình dạng mà mấy hôm trước đã đánh với cô.

-Xin lỗi nhé Mika, ta biết cô là một ma pháp sư rất mạnh nhưng ta vẫn thấy lo cho cô nên đành chen vào giữa trận chiến của hai người vậy.

Mika ngạc nhiên "Hắn lo cho mình sao!"

Thằng bé đó nhìn Hanako và cười:

-Cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao tên xấu xa.

-A sai rồi, ta rất đáng yêu chứ không hề "xấu xa" đâu đó nha.

Nhỉ Mika.

Giật mình, cô đang trong tình trạng không hiểu gì nên trả lời đại:

-Hả!

À.....

ờ......

ừm, hắn rất đáng yêu nên em đừng gọi hắn là "xấu xa".

-Hả!!!

Đáng yêu?

Kou nhìn cái cảnh vừa rồi mà sinh ra dấu hỏi chấm to đùng trên đầu.

"Thế quái nào mà Senpai lại nói tên này đáng yêu chứ?", nhân lúc thằng bé không để ý Hanako đã cướp luôn cây trượng và phong ấn nó.

Mika nhìn cái biểu hiện ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra của thằng bé mà bật cười:

-Ha ha, cái biểu hiện đó của em buồn cười lắm Minamoto-kun.

-Hả biểu hiện của em sao!

-Ừm, với lại em chưa đủ sức để dùng món đồ này đâu 'cầm lên nghịch rồi vung vung'.

Kou bất ngờ, sao chị ấy lại nói cậu chưa đủ sức để sử dụng cây trượng đó chứ?

-Nhưng rõ ràng là em đã sử dụng nó thành thạo rồi mà.

-Thành thạo thôi chưa đủ đâu nhóc Minamoto, ngươi còn phải biết cách kiểm soát nó nữa.

Mika nhìn Hanako "Hắn cũng biết việc này sao?"

Như hiểu được ý nghĩ của cô hắn nói:

-Đừng bất ngờ thế chứ Mika, con dao bếp này cũng mất một thời gian khá dài để ta có thể sử dụng nó thành thạo như bây giờ đó.

'Lấy cây trượng từ tay cô ném trả cho Kou' trả nhóc cây trượng, ta đã niêm phong nó lại rồi nên giờ nó sẽ không còn nguy hiểm nữa.

Kou nhận lấy cây trượng và cố bóc cái phong ấn của Hanako dán vào:

-Chết tiệt sao không bóc ra được nhỉ.

-Đừng cố bóc nó ra nữa Minamoto-kun.

-Tại sao?

-Đơn giản vì chị nghĩ nó sẽ tốt hơn cho việc em kiểm soát linh lực của bản thân.

Mà nếu thích thì em có thể đến nhà chị, chị sẽ chỉ em cách sử dụng linh lực vừa đủ cho một đòn đánh.

-Linh lực vừa đủ cho một đòn đánh.

Chờ đã sao chị biết những thứ này Mika-senpai?

Không lẽ chị là........

-'Mỉm cười nhẹ' em đoán đúng rồi đó.

Kou bất ngờ, cậu hét ầm lên:

-ĐÙA À, Mika-senpai là con nhỏ đó sao, Vu Nữ Dạ Nguyệt!

Hết chap 2.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 3: Cầu thang Misaki (P1).


-Hừm..........

A CHÁN QUÁ.

Hôm nay là chủ nhật nên Mika hiện đang ở nhà.

Cô nàng này sáng ngủ nướng tới tận 9 giờ mới dậy, Mika vừa mới gọi điện cho hai ông anh mình xong:

-Tại sao lại không cho em về chứ (╥﹏╥), ở đây chẳng có gì để chơi cả(╥﹏╥).

Nằm lăn qua lăn lại trên giường một lúc cô mới chịu dậy.

Thay bộ đồ ngủ của mình cô ra ban công phòng ngắm cảnh, "Cái thị trấn này yên bình thật...................

Nhưng cũng lắm yêu quái và vong hồn ghê(;;;・_・)".

..........Dải phân cách chán nản..........

Bây giờ đã là 2h chiều, cô do chán quá nên đã tới trường chơi với Hanako.

-Nè Hanako, Hanako......

-Sao cô gọi ta có chuyện gì thế?

Hắn nhìn cô, cô nhìn hắn và cười híp mắt nói 1 từ làm cái con ma này đỏ mặt:

-Không có gì chỉ là ta thích gọi tên ngươi thôi......

Ê cái biểu hiện đó là sao thế?

Ta chỉ nói có vậy thôi mà......

'chợt hiểu ra cái gì đó' Hanako chẳng lẽ ngươi......

-'Giật mình' Đồ ngốc làm gì có chuyện đó chứ.

-Ha ha ha Hanako-san của chúng ta đáng yêu ghê 'nhéo má Hanako'.

-Ái ui đau quá bỏ tay ra đi.

-Không được, hiếm khi mới có cơ hội thấy ngươi đỏ mặt nên để ta vui chút đi hôm nay chán quá.

Dù bản thân biết hắn đã rất khó chịu với cô nhưng Mika vẫn cố nhây tới cùng.

Hanako lần đầu bị người khác trêu nên hắn đã thẹn quá hóa giận biến mất ngay trước mặt cô luôn.

Mika nhìn bàn tay mình vừa véo má hắn xong và nói:

-A giận rồi.

..........Dải phân cách ngày đầu tuần..........

-AAAAAAAAAA TRỄ HỌC RỒIIII.

..........🦉Quạ quạ quạ quạ quạ🦉..........

-Trò Mika.

Trò có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

-Dạ em xin lỗi thầy Matsumoto-sensei.

Nhìn cô chủ nhỏ chỉ ham ngủ nướng của mình, Matsumoto khẽ thở dài và nói:

-Haiz trò ra ngoài hành lang đứng chỗ tôi, khi nào tôi bảo vào thì mới được vào.

-Vâng.

Mika mặt mày bí xị lủi thủi ra ngoài đứng.

..........Lát sau..........

-Cảm giác đi học muộn thế nào Mika.

Hanako cười híp mắt với Mika.

Cô đen mặt nói:

-Ta về sẽ đập nát cái báo thức chết tiệt đó💢💢💢.

-A ha ha ha😅😅😅😅.

..........Dải phân cách thứ năm..........

Hôm nay tới lượt Mika và Aoi trực nhật nên cả hai đến rất sớm để làm việc.

Vừa làm Aoi vừa kể cho cô nghe về bí ẩn trường học số 2 cầu thang Misaki.

Vốn là người nhát ma nên vừa mới nghe được nửa thì cô đã kiếm cớ chạy một mạch đi trốn, cô nói chuyện này với Hanako và hắn nói:

-Những lời mà bạn cô nói đều là đúng đó.

Mika mắt tròn xoe ngạc nhiên và hoang mang, Hanako nhìn cái biểu hiện đấy của cô mà bật cười:

-Ha ha ha, nghe này Mika bí ẩn trường học số 2 cầu thang Misaki là một nơi có thể gọi như là cánh cổng để sang thế giới bên kia và tất nhiên những cái còn lại cũng thế.

Như ta được biết thì cô ta từng là một giáo viên của trường này nhưng chẳng hiểu lý do vì sao mà bị người ta hạ sát.....

-Bị hạ sát sao!

-Ừm, bọn sát nhân cắt tứ chi của Misaki ra thành từng bộ phận và đem chúng đi chôn mỗi thứ một nơi.

-Mỗi.......

Mỗi thứ một nơi.

Mặt cô tái mép một màu xanh, Hanako cười khúc khích vì cái biểu hiện đáng yêu của cô.

Hắn tiếp tục câu chuyện với giọng điệu rùng rợn đáng sợ:

-Khi tới chỗ của cô ta, Misaki sẽ bắt người đó phải tìm lại các bộ phận cho mình trong khoảng thời gian nhất định còn nếu quá thời gian thì.......

-Thì......

-Cô ta sẽ giết bạn như kiểu những tên sát nhân đã giết cô ấy😈😈😈.

-KYYYAAAAA😱😱😱.

Khuôn mặt đáng sợ của Hanako đã doạ cho Mika sợ mất vía.

Ngồi xụp xuống ôm đầu Mika lẩm bẩm độc một từ "Đáng sợ quá đi(╥﹏╥)".

Hanako nhìn biểu hiện đó thì cười tươi rồi chỉnh lại tông giọng của mình và đi tới xoa đầu Mika:

-Muốn đến chỗ của Misaki thì cô chỉ cần bước đủ 4 bậc thôi.

Cô ngước đôi mắt màu Oải Hương còn ươn ướt nước mắt lên nhìn Hanako và hỏi lại:

-Bốn bậc thôi sao.

Hắn dịu dàng xoa đầu cô và trả lời:

-Ừm, nhưng yên tâm đi nó cũng chỉ là lời đồn thôi chứ không biết có thật không nữa nhưng hãy yên tâm vì ta sẽ bảo vệ cô nếu vào đó thật.

Mika bất ngờ không nói nên lời còn Hanako thì vẫn nở nụ cười tươi ấy và sau này Mika đã nói lại rằng hôm đó là lần đầu tiên cô lỡ nhịp vì ai đó.

..........Dải phân cách hôm sau..........

Mika tới lớp và phát hiện ra Aoi và Akane đều đã biến mất không một dấu vết.

Cô cũng đã thử hỏi từng người trong lớp nhưng tất cả đều cho cùng một câu trả lời "Lớp mình không có ai tên Akane hay Aoi cả".

Biết đây hẳn là chuyện do thế lực siêu nhiên nào đó gây ra nên cô đã tức tốc chạy đi hỏi Hanako về chuyện này.

Hanako nghe xong thì nói:

-Hẳn chuyện này là do số 2 gây ra rồi.

-Số 2, ý ngươi là....

Là....

'mặt mày tái mét' là bí ẩn trường học số 2 Cầu thang Misaki sao😱😱!

Nhìn cái biểu hiện sợ đến mất máu của cô mà hắn thở dài nói:

-Haiz.....

Mika cô đừng có làm cái biểu hiện đó nữa được không, người đang nói chuyện với cô cũng là ma đấy.

Mika lập tức phản bác và nói:

-Không phải người nhưng ngươi khác họ ♡(ӦvӦ。).

Hanako hơi ngạc nhiên: "Ta khác bọn họ sao?".

Đang lúc cao trào hường phấn nhất thì tự dưng Kou hùng hổ từ ngoài vào xách cổ đòi xiên Hanako nếu hắn không trả hai người bạn của Kou lại đây.

Mika giật mình cầm lấy cổ tay Kou và dí sát mặt mình vào mặt cậu và hỏi:

-Các bạn của em cũng vậy sao Minamoto-kun!

-Vâng, tất cả mọi người trong lớp em đều không nhớ Yoko hay Satou là ai cả.

Cô ngạc nhiên, "Cả lớp của Minamoto-kun cũng thế sao!

Không được, mình phải điều tra rõ chuyện này mới được."

-Nè Hanako dẫn đường đi.

-Hửm?

-Tới chỗ của số 2 cầu thang Misaki.

Ta phải đi tra rõ chuyện này mới được.

Hết chap 3.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 4: Cầu thang Misaki (P2).


-Ực........

Đây là........

-Chỗ của số 2: Cầu thang Misaki.

Hiện cả ba đang đứng trước cái cầu thang trong lời đồn và Mika đang cảm thấy "có nên quay lại không nhỉ?" thì cô lại gặp được ngay cái nụ cười rạng rỡ không đúng lúc của Hanako nữa chớ༎ຶ‿༎ຶ.

Khóc không ra nước mắt Mika nói:

-Tha cho ta đi Hanako-sama.

Mika còn lứa tuổi học sinh mà(-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩___-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩-̩̩̩).

Nhìn cái biểu hiện đó của cô Kou đen mặt nói:

-Senpai à, mất mặt quá chị ơi.

-(╥﹏╥).

'Tách tách' nghe như tiếng nước nhỏ vậy, cả ba quay lại nhìn thì một cảnh tượng hãi hùng xảy ra trước mặt.

Mika do quá sốc với cảnh tượng trước mặt nên không nói được gì cả.

Kou nhìn những giọt máu và vũng máu ấy và nói:

-Không ngờ lời đồn là thật.

Đó là máu của các nạn nhân sao?

-Ừm, có thể là thế lắm.

Nào ta đi thôi chứ Mika...........

Mika, Mika cô sao thế?

-Tôi có thể nghe thấy.....

-Hả??

-Tôi có thể nghe thấy giọng nói của một.....

'lắc đầu' không là của rất nhiều người.

-Nhiều người.....

Này không lẽ cô có thể nghe thấy giọng của những nạn nhân sao!

Kou nghe Hanako nói vậy thì ngạc nhiên, Vu Nữ Dạ Nguyệt - Mika-senpai mạnh hơn những gì cậu tưởng.

Mika cứ nhìn vào chiếc cầu thang ấy và tiến tới bước từng bước, Hanako và Kou nhận ra cô đã bước tới đó từ lúc nào và cả hai người họ hốt hoảng chạy tới nắm tay kéo cô lại nhưng đã muộn rồi.

Tất cả bước vào lãnh thổ của số 2, Mika nhìn xung quanh rồi định chạy đi theo bậc cầu thang thì rất may khi Hanako đã kịp thời nắm lấy tay cô:

-Đợi đã Mika, cô sao vậy?

Mi......

Mika.....

Đôi mắt oải hương của Mika ngân ngấn những giọt lệ, cô nhìn thẳng vào mắt Hanako và nói:

-Hanako tôi có thể nghe thấy tiếng hét của Aoi và Akane......

Tôi phải cứu họ Hanako.....

Akane và Aoi, tôi phải cứu họ........

Tôi...

Hức hức.......

Phải cứu họ.......

-Hanako mau đánh ngất Senpai đi.

Chị ấy bị ám ảnh bởi những người bạn đã mất trong vòng tuyển chọn cuối cùng của gia tộc.

Nhanh lên, ta còn phải giải quyết chuyện này.

-Ừm.

Hanako đánh ngất cô theo như lời của Kou, cõng cô trên lưng Hanako đã hỏi Kou về chuyện vừa nãy cậu nói:

-Vào đợt tuyển chọn những pháp sư và phù thủy ưu tú nhất thế giới, anh trai ta đã đại diện gia tộc Minamoto tham gia đợt tuyển chọn đó.

Ở đấy anh ấy đã chạm trán với một cô bé mang mái tóc bạch kim, linh lực và ma thuật của cô bé đã ở mức cao nhất trong tổng số thang đo sức mạnh siêu nhiên.

Anh ấy đã không thể thắng cô bé đó nhưng không như những đối thủ khác cô bé đã tiến lại gần anh và chìa bàn tay nhỏ nhắn ấy ra đỡ anh dậy.

Giọng nói nhẹ nhàng trẻ con và nụ cười toả nắng, cô bé được mọi người gọi là Vu Nữ Dạ Nguyệt Mika.

-Vu Nữ Dạ Nguyệt Mika...

Hanako lẩm bẩm đọc lại câu cuối cùng của Kou.

Như chìm đắm vào khoá khứ Kou kể tiếp:

-Mọi chuyện đều rất ổn ở những vòng trước đó nhưng tới khi tới vòng cuối cùng của cuộc thi thì một điều đã bất ngờ xảy ra với Senpai và đồng đội chị ấy.

Senpai bị kẻ địch bắt và.......

-Họ đã tới cứu tôi.

-Mika-senpai chị tỉnh rồi.

-Cô không sao chứ Mika?

-Ừm tôi không sao.

Em cũng biết chuyện đó sao Kou?

-Vâng nhưng em chỉ biết sơ sơ qua do những người trong gia tộc kể lại thôi.

-Vậy sao.

'Reng reng reng'....

Tiếng chuông điện thoại reo lên phá vỡ bầu không khí u ám ấy, Mika là người nhấc máy:

-Moshi Moshi.

-Ta là Misaki, ta đã từng là giáo viên ở ngôi trường n.......

-Vâng vâng điều này thì ta biết rồi nhưng cô đã tự động gọi điện cho bọn ta thì cô cần bọn ta tìm thứ gì?

Mika đột nhiên cắt ngang lời của Misaki và hai người kia đen mặt nhìn cô nghĩ "Có ai nói chuyện như cô/chị không Mika/Mika-senpai?".

Misaki hơi dừng lại và nói tiếp:

-Tay phải.....

-Hả??

-Tay phải, cánh tay mà ta dùng phấn để viết bảng.

Hãy tìm nó, thời gian bắt đầu tính từ bây giờ.

'Tút tút, két két'

Misaki dập máy và đồng hồ cát bắt đầu đếm ngược.

Cả ba bắt đầu chia nhau ra tìm và thành quả sau đó là.........

Hanako: tay robot (ー_ー゛).

Kou: tay điêu khắc (-_-😉・・・.

Mika: tay của mấy con ma nơ canh(´-﹏-';).

Cả ba nhìn nhau và oẳn tù tì xem ai bỏ tay vào và.......... (Kết quả công bố ở cuối chap này ¹)

..........Dải phân cách hâm hâm..........

-Tay trái, ta thường hay cầu nguyện trước khi vào lớp, ta áp tay trái và tay phải lại với nhau và cầu sự bình an cho mọi người.

Nhanh lên........

-Này số 2.

Hanako cắt ngang lời của Misaki, Mika nhìn hắn "Nhà ngươi không thể để người ta nói hết được sao Hanako.

Mất lịch sự quá đó.".

-Vậy giờ ta lại tìm tay tiếp à.

Kou lên tiếng hỏi và Mika trả lời luôn:

-Ừm, nhưng cứ như thế này thì biết tới bao giờ mới cứu được Aoi và những người khác chứ.

Cô ta phải có điểm yếu nào đó chứ.

-Có đó.

-Hả!!!

-Vậy thì ta cần tìm nó ở đâu bây giờ?

Cái thứ thần vật Norishiro ấy😃.

-Senpai là thần vật Yorishiro chứ không phải Norishiro (-_-😉.

-...........

-Tôi nghĩ là ở tận cùng ranh giới.

-Tận cùng ranh giới...

Mika và Kou đồng thanh lặp lại câu cuối của Hanako.

Suy nghĩ một chút thì Mika đột nhiên đen mặt lại nói:

-Này không lẽ ngươi định cho bọn ta leo cầu thang sao Hanako.

Như đúng ý mình Hanako gật đầu và cười tươi nói:

-Cùng cố gắng leo cầu thang nào.

-Aye~~(╥﹏╥).

Hết chap 4.

Chú giải (¹): Tay phải: Kou thắng.

Tay trái: Hanako thắng.

Chân phải: Kou thắng.

Chân trái: Mika thắng.

Thân: Mika thắng.

Đầu: Hanako thắng.

Mắt : Mika thắng.

Tai: Kou thắng.

V

ừa mới xem tập 2 xong mọi người ạ🥰🥰🥰🥰.

Hanako-kun ngầu ghê😘😘😘😘😍😍😍.

Cái đoạn biến thành hình dạng Haku-joudai ấy ngầu mún chết lun á😍😍😍 (ai đó nhắc cho Nao biết tên của hình dạng ấy đi).
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Tập đặc biệt: Năm mới vui vẻ.


Đây là tập đặc biệt của mình với 6 đứa con gái dễ thương và mấy chàng con rể tương lai men lỳ😁😁😁.

Ảnh trên là mình đó xinh hông 🤣🤣🤣, đang ế nè bạn nào tới hốt về đi😂😂😂.

..........😁😁🤫🤫😁😁🤫🤫😂😂..........

-Mama.....

Mika và Naori tất tả chạy từ ngoài vào nhà.

Tui đang ngồi ăn hạt dời uống nước ngọt thì bị hai đứa con của dời này làm cho sặc thấy mẹ ra đấy.

Ho khụ khụ vài cái và nhìn hai đứa nó tui hỏi:

-Có chuyện gì mà mấy đứa chạy ghê thế hả?

Làm mẹ mày tý sặc nước nè.

-Hì hì xin lỗi mẹ nhe😋😋.

Mika cười hì hì, còn Naori thì bỗng dưng đỏ mặt lắp bắp nói:

-Mẹ..... mẹ ơi, tết này cho phép con đưa Ace về ra mắt mẹ ạ.

-......

Cả nhà đứng hình trước lời nói của Naori tầm 15p rồi lại quay lại làm những gì mình đang làm dở.

Tui thì chả nói gì cả bởi từng gặp thằng bé này rồi mà trông nó cũng được phết ấy chứ:

-Ừ...

Ừm, mày đưa nó về đi.

"Đằng nào cái đứa phá làng phá xóm như mày mẹ cũng muốn đuổi đi lấy chồng lâu rồi(´-﹏-';)".

Như được đà, 5 đứa còn lại hét lớn:

-Cả tụi con nữa.

-Hả cả chúng mày nữa à, tính bỏ mẹ mày chết già một mình ở cái nhà này sao!

Thì Yuuko cười khúc khích nói:

-Mẹ mà già chắc chị cả thành cục xương khô luôn quá.

Tui+Naori: Mày nói cái gì?

-Ahihi không có gì😁😁.

.........Tầm 19:00 tối 30 tết..........

-Con chào Bác gái/Mẹ vợ ạ.

Tui đang ăn cơm thì tự nhiên chui đâu ra 6 thằng đực rữa gọi tui là bác gái, bộ tui già tới vậy sao?

Mỵ mới có lớp 10 thôi mà(´-﹏-';).

À mà hình như nãy tui nghe thấy đứa nào gọi tui là mẹ vợ ế, nè nè tui chưa có gả con gái tui cho thằng nào hết nhá.

Đứng hình mất một giây tui hỏi lại:

-Mấy anh gọi em á hả?

-Vâng thưa Bác gái/Mẹ vợ.

Vâng tui sốc toàn tập lun.

Ngồi một góc chăn kiến và tiện thể giết luôn vài con cho đỡ tủi, tui thao thao bất tuyệt:

-Bác gái.... bác gái.....

Bộ mình già tới vậy sao?

Rõ ràng mới học lớp 10 thôi mà, mới 15 tuổi thôi mà.

Why.......

-M....

Mẹ ơi.

Yukino có lo lắng gọi tui một tiếng nhưng tui hông quan tâm, sao họ có thể độc ác với một đứa trẻ con như thế chứ(ノ`Д´)ノ彡┻━┻.

Nhìn con bé tui nói:

-Hả anh chị là ai lại vào nhà em vậy?

Ra ngoài hết cho tui đi.

Tất cả 6 đứa như hiểu chuyện gì xảy ra lập tức bắt ny mình xin lỗi và gọi mẹ mình là em gái (Nội tâm: mày rớt hết mẹ liêm sỉ rồi tôi à).

..........Sau đó..........

-Thế vậy mấy anh là "ny" của mấy đứa con gái dễ thương của em à?

Mặt tui lúc này có thể nói là hoa nở méo kịp bằng luôn.

Tươi nhưng không cần tưới, Sabo gật đầu trả lời tui:

-Vâng thưa bác......

À em gái.

Tui cười cười phẩy tay nói:

-Ha ha anh cứ tự nhiên đi anh Sabo.

Mà em cũng là Fan của anh đấy nhưng không cuồng anh bằng anh Ace.

'Mắt lấp lánh đầy sao đưa ra vở và bút trước mặt Ace' Anh ơi, Idol của em cho em xin...

Á con làm cái gì thế Naori?

-'Đen mặt' Mẹ bớt bớt lại cho con cái, mẹ cứ vậy là mấy người này lại chạy hết như mấy anh đợt trước giờ.

Natsumi hùa theo nói tiếp:

-Chị cả nói đúng đó mẹ, mẹ mà cứ vậy là 6 đứa con gái dễ thương của mẹ ế cả đời đấy.

Rồi tiếp tới là Yuuko hùa theo nốt:

-Đúng đó, tụi con chưa muốn ế đến già như mẹ đâu.

Xong câu đó của con bé tui sốc hoá đá luôn.

Ngay cả nó cũng nói vậy thì tui biết làm sao giờ cơ chứ?

-Ế thì kệ mẹ chứ mày lôi nó ra làm gì không biết, toàn chọt vào nỗi đau của người ta thôi.

..........lúc bắn pháo hoa..........

-'Bùm bùm' é giật cả mình.

Ơ mấy đứa này đi đâu hết rồi nhỉ?

'Bùm bùm' éc ghê vl 'đang tưởng tượng đến những thứ kinh dị' á kíu nhau với mấy đứa.

Các con yêu dấu ơi đừng bỏ mẹ lại mà.

Vâng chúng nó bỏ tui một mình và đi chơi với ny hết rồi.

NAO CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI VUI VẺ AN KHANG THỊNH VƯỢNG VẠN SỰ NHƯ Ý SỨC KHỎE DỒI DÀO VÀ AI CŨNG ĐỀU LÀ NHỮNG TRAI XINH GÁI ĐẸP.

Mika Vương.

Yukino Fujioka.

Fuuyu Kobayashi.

Natsumi Uzumaki.

Naori Hanazumi (Hana Kyuniho)

Yuuko Miyazaki.

Hết tập đặc biệt.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 5: Cầu Thang Misaki (P3).


'Keng keng' tiếng như tiếng kim loại va chạm nhau, mái tóc màu trắng tung bay trong những giọt nước bắn tung tóe, đôi mắt oải hương đầy lửa giận và đó là Mika, cô đã một mình cân số 2 và cây kéo của cổ.

Từng nhát kiếm, cái phẩy quạt đều như muốn lấy mạng Misaki và hiện tại người có lợi thế áp đảo hơn trong cuộc chiến này là Mika.

Cô tức giận, cực kỳ tức giận, sao Misaki có thể làm thế với hai người bạn của cô chứ, tại sao.....

Hanako và Kou ở gần đó đều cảm thấy đáng sợ và đáng thương thay Misaki.

Ép số 2 tới vách và dùng dây bắt quái lên người cô ta cô xách cổ Misaki lên một cách tàn bạo không thương hoa tiếc ngọc hay gì hết và hỏi:

-Nói Yorishiro của ngươi ở đâu?

Do lần đầu tiên thấy con người sở hữu một đôi mắt màu tím hiếm có⁴ này nên Misaki khá là hoảng sợ.

Những ký ức năm nào ùa về trong tâm trí của Bí ẩn số 2:

-"Yako à con không nên có tình cảm với một con người.

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai linh thần cáo nhỏ tuổi.

Yako ngước lên nhìn người đó nhưng nhanh chóng thay thế bằng một con người khác, khuôn mặt đầy sự tức giận và u buồn, bộ thần phục trông rách rưới.

Người đó cất giọng hỏi:

-Tại sao con lại yêu hắn, một con người?

Tại sao con lại làm những việc này Yako?

Liệu đây có phải là điều con muốn?............

Rất nhiều câu hỏi mà vị thần ấy đã hỏi Yako nhưng câu mà số hai nhớ nhất đó là câu cuối:

-Yako con đã bao giờ tự hỏi rằng mình đã thực sự yêu hắn chưa?"

Tất cả như những xúc cảm bị dồn nén bấy lâu nay, Misaki đột nhiên cười một cách điên dại và hét lớn:

-Một người như cô thì hiểu cái gì chứ, ta yêu hắn, ta yêu Misaki-sensei A ha ha ha ha ha........

CHẾT ĐIIII....

Số 2 đột nhiên trở nên điên loạn và điều đó nằm ngoài dự kiến của cô.

Cây kéo lớn cứ như thể lao tới chỗ cô và nó như thể muốn cắt đôi cô ra vậy.

Mika bất động với tình thế hiện tại.

Lần đầu tiên cô một mình đối đầu với một con ma cao cấp, lần đầu tiên cô phải tự xoay sở khi bị tấn công đột ngột.......

Tất cả chỉ có một từ sợ hãi để tả.

-"Mình......

Sẽ chết ở đây sao?"

-'Vút, keng' Phù nguy hiểm quá, muội không sao chứ chủ nhân?

Một giọng nói thân thuộc vang lên bên tai cô, ngước lên nhìn người đó và Mika lập tức nhận ra đó là linh thần bảo hộ mình "tam ca" Ngọc Thố.

Đôi tai thỏ màu trắng, mái tóc bạc buông xoã đung đưa theo cơn gió và bộ trang phục cổ trang màu trắng.

Mika mắt ngấn lệ nhìn Ngọc Thố và nói:

-Tam ca muội xin lỗi.

Ngọc Thố cười mỉm xoa đầu cô và nói:

-Muội làm tốt lắm Mika, về phần Yorishiro thì ta đã tìm thấy nó cho muội rồi ngoan đừng khóc nữa nhé.

-Vâng 'lau nước mắt'.

Hanako đen mặt hằm hằm nhìn Ngọc Thố, như phát hiện ra ánh mắt đó Ngọc Thố cười đầy thách thức với Hanako khiến cậu tức điên lên.

Đột nhiên Mika cảm thấy có ai đó như thể đang ôm mình và cô cảm giác.....

"Sao Tam ca lại xa ta thế nhỉ?

Nhớ là khi nãy ta còn được huynh ấy ôm mà..." và khi giọng nói của Hanako vang lên thì Mika mới giật mình nhìn người đang ôm mình:

-Xin lỗi ngươi nhưng Mika là trợ lý của ta.

-Hả??

-'Cười mỉm' Vậy sao, nhưng con bé lại là chủ nhân và là em gái ruột của ta nên ngươi không có quyền gì với con bé cả.

Mika ở giữa đặt hai dấu "?" to đùng trên đầu.

Hai người kia mắt toé điện nhìn nhau và chỉ tội mỗi bạn Kou là phải cầm chân Misaki đang điên loạn ấy cho 3 con người kia tình tứ với nhau.

Cậu chàng tức giận hét lên:

-Ê tình tứ với nhau đủ rồi đó ra giúp nhau một tay đi Hanako.

Con mụ này bị điên thật rồi.

'Uỳnh' hả?

Misaki đột nhiên dừng lại, cây kéo lớn rơi xuống sàn và số 2 nhìn chằm chằm vào Mika với đôi mắt ngạc nhiên.

Trên tay Mika đã cầm Yorishiro của Misaki từ lúc nào và cạnh cô là số 7 Hanako (bên trái), linh thần cấp cao Ngọc Thố (bên phải).

Mika cầm Yorishiro của Yako và trên mặt thoáng qua một nét hơi buồn, cô nói:

-Số 2, chị rất giống với một người em quen đấy.

-Một người ngươi quen?

Yako nhíu mày khó hiểu nhìn Mika, cô mỉm cười gật đầu nói tiếp:

-Vâng, anh ấy làm tất cả mọi việc chỉ để em vui nhưng......

Tất cả những dòng cảm xúc hỗn loạn và chúng đổ dồn về lời nói khiến cô không thể nói tiếp.

Cô yêu anh trai mình, tất cả mọi việc đã và đang làm cô đều nói tất cả cho anh biết nhưng.............

Gin chưa bao giờ nói về những việc anh đã và đang làm cho cô biết, anh khiến cô luôn phải ở trong trạng thái lo lắng bởi nhiều lúc anh trở về nhà với những vết thương đầy mình hay những mảnh đạn găm vào da thịt.

Cô yêu anh trai mình lắm, anh đau một cô đau mười.

Mika nhìn Yako với anh mắt đồng cảm và nói:

-Tôi hiểu những gì cô đang làm nhưng đó lại không phải cách mà Misaki-sensei muốn.

Yako mở to đồng tử, "Misaki không thích ta làm việc này sao?".

Như hiểu được ý nghĩ của Yako, Mika mỉm cười tạo ra hình ảnh của Misaki theo mô tả và đoạn kí ức mà Ngọc Thố đã nói cho cô:

-Xem nè đây chẳng phải là Misaki-sensei mà chị yêu sao Yako-san.

Ông ấy là một người rất ghét bạo lực và tốt bụng mà nhỉ.

Khi nhìn thấy hình ảnh ấy Yako như sắp khóc, cô ấy khụy xuống ôm mặt khóc:

-Em xin lỗi Misaki-sensei, em xin lỗi vì tất cả mọi chuyện, em xin lỗi........

Và ngay lúc đó như một kỳ tích xảy ra, hình ảnh ấy sáng lên và cử động.

Ngọc Thố, Mika và Hanako ngạc nhiên, Misaki-hình ảnh xoa đầu Yako đầy dịu dàng và nói:

-Không sao đâu, em biết mình sai là tốt rồi.

-Mi.....

Sa.......

Ki.....

Yako ngước nhìn ông ấy, hình ảnh mỉm cười rồi biến mất ngay sau đó.

Mika có thể cảm thấy trong tích tắc của những đốm sáng li ti ấy Misaki đã nói lời cảm ơn với cô và ba người kia.

..........Lát sau trước cầu thang..........

-Cô chắc chứ Yako, nếu hủy Yorishiro đi thì cô không còn là một bí ẩn nữa.

Hanako hỏi lại một cách chắc chắn, Yako cười buồn nói:

-Ta quyết định rồi số 7 đáng kính hãy rút lại số của ta đi.

Misaki thì ta cũng đã gặp được rồi và giờ ta cũng cần phải làm tròn trách nhiệm của một Inari với một người nữa.

Yako nở nụ cười và trong tâm trí của số 2 thoáng qua hình ảnh của một người con gái tóc trắng đang nở nụ cười dịu dàng.

Hanako thở dài và nói:

-Hết cách rồi nhỉ.

Mika xé nó đi.

-Ể.....

Yako-san...

Yako gật đầu một cái.

Mika nhìn thấy được sự quyết tâm trong đôi mắt ấy, cô hít một hơi và nói:

-Vâng 'xoẹt'.

Yorishiro bị hủy, Yako không còn là một bí ẩn nữa, nắm lấy tay cô Yako dịu dàng nói:

-Từ giờ hãy đến chơi với ta nhiều hơn nhé Mika-chan.

Bất động trước nhan sắc tuyệt trần ấy của Yako, Mika vô thức gật đầu:

-Ưm.

Hết chap 5.

Mắt tím hiếm có ⁴: Đôi mắt mà chỉ có những vị thần, linh vật, linh thần và quỷ mới có, con người thì rất hiếm bởi nếu ai đó sở hữu một đôi mắt màu tím thì chắc chắn người đó là con của thần hoặc quỷ hay là thần hoặc quỷ chuyển thế.

Có khả năng cao nhất là người đó là linh vật hoặc linh thần bởi đây là màu mắt khá là phổ biến ở đấy.

Hình dạng của Ngọc Thố na ná như trên ó.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 6: Natsuhiko Hyuuga. Cây tỏ tình.


-Ôi hoàng tử, xin hãy tha thứ cho người em gái bị trúng lời nguyền.

Em gái đã nhận lấy........

-MIKAAAAA HELP MEEEE.....

Hanako chạy như một tên bị chó rượt, Mika quay lại nhìn cậu và không hiểu chuyện gì xảy ra khi đám Mokke tự dưng rượt chủ nhân của mình như vậy.

Đám Mokke nhìn thấy cô thì phanh gấp quay đầu chạy theo hướng ngược lại.

Lại một hành động lạ lùng nữa khiến Mika khó hiểu và quay ra hỏi Hanako lý do vì sao bị rượt:

-Sao cậu tự dưng lại bị bọn chúng rượt thế chủ nhân?

Hanako ôm lấy cô và khóc bù lu lên:

-Chúng muốn giết tớ (༎ຶ ෴ ༎ຶ).

-Hả?

Cô nghiêng đầu khó hiểu nhìn Hanako và Ngọc Thố cười khổ với cô em gái chẳng bao giờ chịu thu thập thông tin của mình, anh nhảy lên vai cô và giải thích (đang ở dạng thỏ):

-Ý cậu ta là các Mokke muốn giết chết cậu ta để ngồi vào chiếc ghế bí ẩn trường học.

Bọn chúng vốn như vậy từ trước rồi mà.

-Ể giờ muội mới biết đó.

Coi bộ làm một bí ẩn cũng khó với cậu nhỉ Hanako.

Hanako gật gật đầu, Mika mặt trở nên gian hơn trước, cô dơ ra một tờ giấy viết tay và nói:

-Nếu vậy thì hãy trở thành Linh Vật của ta đi, như thế cậu sẽ không bị đám Mokke làm phiền nữa.

-✋No.

Hanako từ chối thẳng thừng, Mika cười khúc khích thu lại tờ giấy và nói:

-Ta chỉ đùa thôi.

Để bắt ngươi kí khế ước thì ta phải làm cách khác cơ.

-Cách khác?

Hanako khó hiểu nhìn cô, Mika cười mỉm, mặt phiếm hồng rồi đặt một ngón tay lên môi nói:

-Đó là bí mật☺️🤫🤭.

Hanako tròng mắt hơi mở to bởi cậu bị ngây người với nụ cười rạng rỡ ấy của Mika.

Ngọc Thố ngồi trên đầu cô và nhìn Hanako với ánh mắt đầy sự thích thú, "Số 7 biết yêu sao!

Muội muội à nhiệm vụ lần này của muội còn mỹ mãn hơn cả những nhiệm vụ trước đó đấy".

..........Dải phân cách lung linh..........

Mika hiện đang giúp hội trưởng hội học sinh Minamoto Teru bê đống văn kiện lên phòng giáo vụ.

Vừa đi vừa xốc chúng lên cho đỡ đau tay thì cô gặp được một tên dở hơi ngày giữa đường.

Cậu ta tên là Hyuuga Natsuhiko, "Tên thì hay nhưng cách mà hắn hành xử thì......"

Mika hắc tuyến với tên trước mặt mình.

Một tên ba hoa lẻo mép, luôn luôn nghĩ mình được các cô gái săn đón nhưng không phải, hành động thì kỳ cục nhưng cũng phải cảm ơn vì cậu ta đã giúp cô mang bớt một phần đống văn kiện này.

Tới phòng giáo vụ, cô và Hyuuga giao đống văn kiện cho Nagisa-sensei rồi ra về.

Trên đường trở về lớp cậu ta cứ ở cạnh leo lẻo hỏi chuyện như:

-Cậu là Nữ Hoàng Dạ Nguyệt Mika đúng không?

-........

-Cậu có người yêu chưa?

-.........

-Cậu có thích mình không?

Hay

-Nữ hoàng của tớ tớ thích cậu.

Hoặc

-Mika 'dơ bó hoa không biết ở đâu ra ra' I love you 💖.

Đến giờ này thì Mika không thể làm ngơ được, cô mỉm cười nhận lấy bó hoa và nắm chặt tay thành nắm đấm.....

'Bụp'.

Cô cảm thấy không khí trở nên trong lành hơn rồi đó.

..........dải phân cách ố la lá..........

Hôm nay học sinh được nghỉ sớm nên cái tên hôm trước lại hẹn cô ra ngoài cái cây đang hot nhất trường.

Cây tỏ tình.

Mika mặt không đổi sắc nhìn Hyuuga và hỏi:

-Gọi tôi ra đây làm gì?

-Tiểu thư à em có biết rằng khi nhìn thấy em tôi đã yêu em rồi không?

Mika à hãy làm người yêu tôi đi.

'Vù' cơn gió này lướt qua với một sự trùng hợp không hề nhẹ, Mika mặt vẫn vậy cô nhìn hắn nói:

-Xin lỗi ta không thích ngươi.

Thì ngay lập tức một giọng nói già nua vàng lên từ cái cây:

-Ôi không, không thể như thế được.

Nếu được ai đó tỏ tình thì ngươi phải đồng ý chứ!

-Hyuuga+Mika: Hả?

-Tình yêu là thứ đưa con người đến với hạnh phúc và ngươi muốn từ chối nó sao?

Ngươi thật ngớ ngẩn.

-Hyuuga+Mika: Ta ngớ ngẩn ư?

-Hyuuga+Mika: 'Tức giận' HẠNH PHÚC CÁI CON QUỶ CÁI NHÀ NGƯƠI.

Rồi hai người lao tới đánh cho cái cây mất nết ấy một trận² đến nỗi tu vì mấy chục năm qua của ông ta bị rút hết và trở lại nguyên trạng ban đầu là một cái cây cảnh.

Ông ta ai oán nhìn hai con người trước mặt và cáo trạng với số 7:

-Số 7 đáng kính là họ, chính họ đã đánh tôi ra nông nỗi này.

-Ta không biết, ông chọc giận Mika thì lãnh hậu quả như thế là đúng rồi.

Hanako phớt lờ lời cáo trạng của Kodama.

Quá uất ức, Kodama nhìn hai người bọn cô đầy oán hận, Mika mang vẻ mặt thách thức đắc ý cười cợt nhìn Kodama và trêu:

-Nhìn ông giờ nhỏ bé đáng yêu ghê, ta nghĩ ta nên cho một mồi lửa đểông trông đẹp hơn nhỉ?

Rồi Hanako phụ hoạ cầm bật lửa kêu tạch tạch, Hyuuga thì lấp lánh cười tươi dơ bình xăng lên nhìn Kodama đầy sự "thương yêu".

Kodama đen mặt nghĩ "Lũ trẻ bây giờ đáng sợ thật đó, lão già tay không tấc sắt như ta mà vẫn dám bắt nạt" (Nao: Kodama lão già nhặt liêm sỉ lên đi ông).

..........Sau đó mấy phút........

Mika vì bảo toàn cho sự việc ngày hôm nay không truyền ra ngoài, cô đã cho Hyuuga uống một chút Vòng Tình Thủy mà cô được Mạnh Bà Thập Cửu cho trong lần đi chơi tam giới trước đó (Nao: Nó là đứa rảnh nhất trong hệ mặt trời 😌).

Hanako nhìn cái bình hồ lô trên tay cô mà hỏi:

-Làm sao mà cô xin được thứ nước này từ con mụ 'bủm xỉn' đó vậy?

Mika chớp chớp mắt rồi mỉm cười nói:

-Làm một vụ trao đổi nhỏ thôi.

-Vụ trao đổi nhỏ?

Cô mỉm cười gật đầu rồi nói tiếp:

-Vong Tình Thủy cũng là thứ khó bảo quản nên ta còn khá là ít, tầm nửa bình.

Hanako đen mặt lặp lại câu cuối cùng của Mika và hỏi:

-Tầm nửa bình!

Cô dùng vào những gì mà như thể uống nước vậy?

-'Suy nghĩ một chút rồi cười tươi' Giết người và bịt đầu mối.

Hào quang thân thiện từ cái 'nụ cười không đáng có' của cô làm Hanako lạnh rợn tóc gáy, "Quả nhiên cái gia tộc họ Vương ấy toàn lũ quái dị hết cả."

Mika nhìn biểu hiện lúc này của Hanako mà mỉm cười nói:

-Ta đùa thôi, nửa còn lại ta cho Đại ca và Nhị ca hết rồi.

Ta vốn chẳng có hứng thú giết chóc nên không hay xài.

Mika đôi mắt nhìn xa xăm trông đầy sự ảo não, Hanako nhìn cô một lúc rồi cậu đã làm điều mà cô đã muốn làm bấy lâu nay.

Đội chiếc mũ của mình lên đầu cô, cậu mỉm cười nói:

-Đừng làm cái vẻ mặt đó chứ, nụ cười của cậu là sức mạnh cho tôi bây giờ đó Mika.

'Phừng' Mika mặt đỏ bừng, kéo cái mũ của cậu xuống che đi khuôn mặt của mình lúc này.

Cô cảm thấy thật ngại ngùng khi Hanako nói vậy và.....

"Tim mình.... nó đập nhanh quá......"

Ngước lên nhìn Hanako và vô tình nói:

-Tôi thích cậu.......

Hết chap 6.

Đẹp trai hết phần thiên hạ🥰🥰🥰🥰
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 7: Hôn phu gì chứ cậu là của tôi (P1).


-Tôi thích cậu....

..................

'Phừng' mặt Mika lại đỏ bừng khi nghĩ tới chuyện hôm qua, gục mặt xuống bàn cô nghĩ "Trời ơi hôm qua ta bị làm sao vậy nè?

Thật xấu hổ.

Biết nói chuyện với cậu ta kiểu gì đây?"

-'Lẩm bẩm' chắc phải kiếm cái hố chui xuống cho đỡ xấu hổ quá.

Thì đột nhiên bên tai cô vàng lên một giọng nói:

-Tiểu thư có cần tôi kiếm dùm người không?

Mika giật mình nhìn Matsumoto-sensei cô thở phào nhẹ nhõm nói:

-Đừng doạ em chứ Sensei.

Matsumoto-sensei đứng thẳng người dậy, anh mỉm cười nói:

-Tiểu thư cứ gục mặt xuống bàn cả tiết vừa rồi nên tôi tưởng cô ngủ ai dè trong suy nghĩ của người toàn tên số 7 đó không à.

Giọng anh như nhỏ dần ở câu cuối và Mika bị nói trúng tim đen nên mặt giờ chả khác gì một quả cà chua chín cả, cô chỉ tay vào mặt Itachi Matsumoto lắp bắp nói:

-Ngươi......

Ngươi dám đọc ý nghĩ của ta.

-'Cúi người' Tôi nào có dám chỉ là 'thì thầm' nó tự chảy vào tai tôi thôi.

Cái hành động vô lễ ấy của Matsumoto-sensei khiến cô đỏ bừng hết cả mặt.

Đẩy anh ra cô quay mặt đi chỗ khác và nói:

-Hơi gần rồi đó Sensei.

Chúng ta đang ở trường đấy.

Anh mỉm cười nhưng không lấn tới, cầm lấy tay cô anh nhắc nhở:

-Tiểu thư Mika người hiểu việc con người và yêu ma ở cạnh nhau không hề có kết quả mà nhỉ, tôi mong người đừng quên mục đích ban đầu người đến đây.

Sắc mặt trùng xuống cô gật đầu nói:

-Cảm ơn ngươi ta biết rồi.

..........(灬º‿º灬)♡(。・//ε//・。)( ꈍᴗꈍ)..........

Mika hiện đang dọn dẹp lãnh địa của Hanako nhà xí😑.

Đừng ai hỏi cô vì sao vẫn làm công việc này.

Đơn giản vì về nhà cũng chẳng có việc gì làm thì cô ở đây dọn dẹp cái lãnh địa dùm tên biến thái đó cũng chẳng sao nhưng đó chỉ là trước kia nhưng bây giờ thì........

-Mika, nè Mika, Mika trả lời tôi đi mà Mika.

Câu hôm qua của cô có ý gì vậy?

Cậu ta cứ lượn đi lượn lại quanh cô từ nãy đến giờ rồi đó.

Mika mặt hơi phiếm hồng cô nhắm mắt không muốn nhìn thẳng cậu ta mà nói chuyện bởi cô sợ nếu nhìn hắn thì cô sẽ lại nói linh tinh gì đó mất:

-Không có gì cả, câu hôm qua chẳng có ý nghĩa gì cả.

Đừng có nghĩ nhiều quá Hanako.

-Hể nhưng mà ta lại muốn biết ý nghĩa của nó là gì cơ.

Cậu ta cứ mè nheo đòi biết ý nghĩa của câu hôm qua cô nói.

Mika vẫn cứ không chịu nói, lát sau vì cảm thấy cậu ta quá phiền phức cô đã nói luôn:

-Câu hôm qua ta nói với ngươi có ý là "我喜欢你-Wǒ xǐhuān nǐ" ta ghét ngươi.

'Đoàng' sét đánh ngang tai Hanako có vẻ hụt hẫng, cậu ta không biết đã đi đâu về đâu nhưng có vẻ Mika đã thoát được kiếp nạn ép cung ấy.

"May mà hắn không hiểu từ đó là gì đấy, chứ bây giờ hắn mà biết bổn tiểu thư phải vứt hơn chục thùng liêm sỉ để nói lại câu đó cho hắn nghe thì chắc bổn tiểu thư hộc máu mồm mà chết luôn vì xấu hổ quá." rồi sau khi làm xong tất cả mọi việc ở nhà xí thì cô trở về nhà với những điều bất ngờ.

..........Dải phân cách ngạc nhiên..........

-'Cạch' Ta về rồi Itachi.

Tối nay mình ăn cơm với gì vậy?

Đi vào nhà bếp cô thuận miệng hỏi, như thường ngày và Itachi sẽ trả lời luôn nhưng hôm nay lại khác.

Một giọng nói trẻ con vang lên:

-Thịt nhồi đậu phụ và canh cá nấu măng.

Cậu vốn ghét măng đắng nên mình không làm măng xào trong bữa này.

Mika bất động, cô nhìn cậu bé đang ngồi ở trên bàn với nụ cười rạng rỡ ấy.

Khoé mắt hơi cay cay cô bình tĩnh bước tới và ôm chặt lấy hình hài nhỏ bé ấy và..... (Nao: yên tâm đoạn sau là quăng hết hình tượng đi rồi(─.─||)):

-Oa Shin-chan cuối cùng cậu cũng tới thăm tớ rồi.

Conan giật mình không kịp phản ứng với việc này:

-A.....

-Cậu có biết mấy tuần nay tớ nhớ cậu như thế nào không?

-Ano....

-Cục bột nhỏ ở lại với tớ cả ngày mai nhé.

-Hả!!!

-Được chứ?

Nhìn vào đôi mắt lấp lánh lấp lánh của Mika, Conan không thể không khỏi từ chối lời thỉnh cầu đáng yêu ấy.

Gật đầu tương đương với đồng ý, Mika vui sướng nhảy lên rồi lại ôm lấy cậu và nói:

-Chúng ta ăn cơm thôi không là đồ ăn nguội hết đấy.

-Ờ ừm.

..........Sau bữa cơm..........

Mika đang ngồi hóng mát+ăn tráng miệng trên ban công phòng mình.

Cô ngắm nhìn cái thị trấn đầy yên bình nhưng cũng lắm nguy hiểm ấy về ban đêm này xem nó vó đẹp như Tokyo không thì đương nhiên là không rồi nhưng cô lại thích nó.

"Ở đây có ngôi trường mà người đó ở, có những người bạn đáng yêu nhưng đầy thú vị.....":

-Mình thật sự không muốn kết thúc cái nhiệm vụ này.

Mika bất giác cất lên những từ đó nhưng chỉ có tiếng gió cô quạnh trả lời cô.

Thở dài cô nâng ly rượu vang đỏ lên và nói:

-Cậu cấm tôi không được uống rượu nhưng tại sao cậu vẫn mang nó tới cho tôi vậy Shin?

Và lần này cũng có tiếng trả lời câu hỏi của cô:

-Đơn giản vì mình muốn cậu uống cùng mình.

Conan đứng ở cửa mỉm cười nhìn cô nói, Mika cười nhạt tiến tới gõ đầu cậu nói:

-Trẻ con không được uống rượu đâu đấy.

-A ui....

Mình biết chứ nhưng mình đã học cao trung rồi còn gì!

Mỉm cười cô bế cậu lên và tiến tới chỗ vừa rồi.

Để cậu ngồi trên đùi, cô rót lấy một ít vào cái cốc nhỏ gần đó rồi đưa cho cậu và nói:

-Cậu chỉ muốn uống mỗi thứ rượu vang đỏ này thôi sao?

Không định thử một ít rượu hoa đào nhà mình sao?

Nở nụ cười Conan nói:

-Đương nhiên là có rồi.

Cậu lại lén Matsumoto-san dấu một bình trong phòng đúng không?

-Bing go, cậu nói đúng rồi đó.

Rồi phất tay một cái trên tay Mika đã có một bình nhỏ......

..........lát sau..........

Sau khi uống hết hơn hai bình nhỏ Conan lập tức lăn ra ngủ luôn.

Mika cười mỉm vuốt tóc tiểu hôn phu và nhẹ nhàng trách móc:

-Thật là tửu lượng đã yếu rồi mà vẫn cứ thích uống.

Cậu có thể từ chối lời mời của mình mà.

Thì đôi môi nhỏ mấp máy:

-Mika cậu phải cai rượu đấy.

Cười khúc khích cô nói:

-Vâng vâng tiểu nữ đã biết, công tử của ta ngoài này lạnh lắm để ta đưa chàng vào phòng.

Rồi căn phòng duy nhất còn sáng đèn cũng tắt.

Ở đâu đó trong ngôi trường Kamome, Hanako đứng trước một tấm gương và đôi môi mím chặt, tay vo thành nắm đấm.

Số 3 nhìn cảnh này mà không khỏi sợ hãi vì hơn 1 tháng nay số 7 đáng kính đã liên tục tới chỗ lão rồi.

"Không biết ngài ấy và cô bé Vu Nữ Dạ Nguyệt kia có xích mích gì với nhau nữa.

Lúc này ngài trông thật đáng sợ."

Hết chap 7.

Hôm qua vừa mới xem xong tập 4.

Misaki-sensei đẹp dai vãi 🥰🥰🥰.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 8: Hôn phu gì chứ cậu là của tôi (P2).


-Mika.....

Cô thích tôi không?

-Hả?

Câu hỏi vừa rồi của Hanako làm Mika đứng hình mất một giây.

Cố loát những gì đang xảy ra ở đây và cố gắng phân tích từng từ một trong lời nói của Hanako một cách nhanh nhất có thể, 'phừng' mặt Mika đỏ bừng lên sau khi hiểu từ vừa rồi có ý gì.

Cô cúi xuống chọt chọt hai ngón trỏ vào nhau và lắp bắp:

-V.....

Về đ.......

điều đó th....... thì.........

-'Vẻ mặt mong chờ' Thì sao?

-Thì........

'Chuông vào lớp reo lên' a thì vào lớp rồi.

Tôi đi đây Hanako trưa tôi sẽ lại lên.

Rồi thừa cơ cô chuồn luôn đi và để lại mình Hanako ở đấy không biết đáp án.

Anh chàng này ngơ ngác hỏi:

-Câu trả lời đó hả?

..........

Dải phân cách lung tung..........

Bây giờ đang là tiết văn nên Mika đang gật gù gật gù buồn ngủ vì bà giáo viên dạy văn quá nhẹ nhàng.

Đang gật gù mớ ngủ thì đột nhiên cái loa chết tiệt của trường vang lên:

-Em Vương Mika xin hãy đến phòng giáo vụ ngay.

Xin nhắc lại, em Vương Mika xin hãy đến phòng giáo vụ ngay.

-'Lẩm bẩm' phòng giáo vụ?

Thưa cô em ra ngoài một lát ạ.

Giáo viên dạy văn ấy gật đầu rồi Mika ra lên phòng giáo vụ.

Vừa mới bước vào thì đã bị một thân hình nữ nhân nhảy tới ôm chầm lấy rồi.

Mika hơi bất ngờ với tình cảnh hiện tại nhưng cũng nhanh chóng định hình được người đang ôm mình là ai:

-R.....

Ran, sao cậu lại ở đây?

Ran buông cô ra rồi đung đưa đung đưa đỏ mặt nói:

-Mình t..... tới thăm c..... cậu.

-Vậy sao, nhưng sao cậu lại biết mình ở đây?

Rồi Ran lại như một bông hoa tươi thắm nói hết ra những gì đó khiến ai đó gần đó chột dạ mồ hồi tuôn như mưa.

Mika nghe xong dửng dưng đáp lại rồi cô quay sang nhìn đứa trẻ con đang núp đằng sau Matsumoto-sensei gần đó rồi mỉm cười 'đầy thân thiện' hỏi:

-Conan-kun cũng tới vậy thì anh SHINICHI cũng tới đúng không?

Cô nhấn mạnh tên Shinichi khiến cậu chàng giờ đang là trẻ con cũng phải sợ hãi.

Mika nhìn biểu hiện sợ hãi ấy của Conan mà thích thú mỉm cười, cô xoa đầu cậu và nói:

-Ha ha yên tâm đi chị không ăn thịt nhóc đâu.

Chị biết CẬU TA KHÔNG CÓ Ở ĐÂY nên chỉ hỏi vậy thôi ha ha.

Lại thêm một từ nữa, "Cứ đà này thì chắc ta chết vì nhồi máu cơ tim quá(╥﹏╥)".

'Reng reng' tiếng chuông báo giờ ra chơi tiết 4 vang lên, Mika đưa Ran và Conan về lớp với mình.

Cô nói là đợi học xong tiết còn lại cô sẽ đưa hai người đi tham quan một vòng và tiện thể cho hai người thưởng thức tay nghề của Itachi.

..........Sau tiết 5..........

Mika đã đưa họ đi xem hết một vòng khu vực Cao Trung và giờ họ đang ở chỗ dãy nhà cũ để ăn trưa.

Ran thắc mắc hỏi cô về việc tại sao lại ăn ở khu nhà cũ chứ không phải ở bên khu nhà mới thì Mika nở nụ cười nói:

-Bên khu nhà mới ồn lắm, sang bên này yên tĩnh hơn.

"Thực ra thì ta có hẹn với Kou và Hanako ở đây nên mới dẫn luôn hai người tới đây cho đỡ lo thôi😒".

Và ngay lúc đó giọng nói quen thuộc hàng ngày vang lên sau lưng cô.

Kou cầm hộp cơm trưa của mình và theo sau đó là Hanako:

-Senpai chị đợi bọn em có...... lâu..... không.......

Mới đó nụ cười rạng rỡ còn trên mặt Kou vậy mà ngay sau khi nhìn thấy Ran và Conan thì nó lại dần dần tắt ngẩm.

Hanako thấy Kou thường ngày khi gặp trợ lý của mình thì mồm sẽ nói chuyện không ngơi nghỉ vậy mà hôm nay lại im lặng đến lạ thường vậy?

Rồi cậu ló mặt ra bay tới trước mặt cô và cũng đứng hình mất 5 giây với hai người đằng sau Mika.

Cô nhìn cái biểu hiện khó hiểu của hai người họ mà khó chịu lên tiếng:

-Hôm nay hai người bị sao thế?

Sao cứ hễ nhìn thấy ta là lại đứng hình mất 5 giây vậy?

-S...

Senpai, h..... hai người đằng sau chị l.... là.....

-À ý em là

Ran và Conan sao, họ là bạn của chị ở Tokyo.

Ngay sau đó Ran và Conan cũng tiếp lời:

-Hân hạnh làm quen, chị là Ran Mori.

Cảm ơn em vì đã giúp đỡ Mika trong khoảng thời gian qua.

-Còn em là Conan Edogawa, hân hạnh gặp mặt anh Kou-onii-san.

Và ngay sau đó Kou cũng lúng túng đáp lại:

-À....

ờ....

ừm..... cũng không có gì chỉ là........

'Cúi đầu' Hân hạnh gặp mặt hai người.

Nhìn không khí hiện tại Mika mỉm cười khúc khích vỗ vai Kou nói:.

-Cứ tự nhiên nói chuyện với nhau đi nhé chị sẽ qua đây nói chuyện với "tên biến thái" một lát.

-Ờ ừm...

Có gì thì chị nhớ gọi em nhé Senpai.

Cô gật đầu và cùng Hanako bỏ đi đâu đó sau cánh cửa tầng thượng (trong mắt Conan và Kou thôi chứ Ran thì không thể thấy được Hanako).

..........dải phân cách Mika và Hanako..........

-Ngươi rốt cuộc định đưa ta đi đâu vậy Hanako?

Mika khó hiểu với hành động này của Hanako ngày hôm nay nên mới lên tiếng hỏi thì trả lời lại cô là sự im lặng tới đáng sợ của "tên biến thái lắm mồm" này.

"Rốt cuộc cậu ta muốn làm gì mình vậy?" và ngay sau đó họ dừng lại ở chân cầu thang mà Yoko đang cư ngụ.

Ở ngay đó Yoko đã ngồi sẵn đó đợi hai người bọn cô rồi, cô ấy mỉm cười nói:

-Tôi đang đợi hai người đấy Mika, số 7 đáng kính.

Thấy Yoko Mika tươi cười chạy tới ôm lấy nàng cáo và nói:

-Lâu lắm không gặp chị, Yoko-san.

-Ừm cũng lâu rồi, Mika cũng cao hơn lần trước rồi đó 'mỉm cười'.

-'Đỏ mặt' V.....

Vậy sao?

Em không biết đấy.

Cảnh tượng hiện tại trước mắt Hanako là một cảnh tượng chẳng thể nào khó chịu hơn.

"Sao cô ấy lại đỏ mặt khi Yoko mới chỉ khen ngợi vài câu mà trong khi ngày nào mình cũng khen mà cô ấy chẳng hề mảy may một tý nào vậy? (Nao: ehem, anh dai nè, anh có khen con gái em bao giờ đâu toàn cùng nó cãi vã xỉa xói nhau ấy chứ.)"

Yoko do quá vui khi gặp lại Mika nên quên bén mất chuyện chính.

Buông cô ra rồi tới gần thì thầm gì đó vào tai Hanako còn anh chàng thì cứ mỉm cười rồi gật đầu lia lịa.

"Rốt cuộc là hai người họ đang nói chuyện gì với nhau vậy nhỉ🤨?".

Tính tới gần nghe ngóng sự tình thì tự nhiên không gian thay đổi, hình ảnh của Hanako và Yoko biến mất và một hắc linh xuất hiện tấn công cô.

Mika nhanh nhẹn né sang một bên nhìn hắc linh ấy và hắng giọng hỏi bằng tiếng Trung:

-Hắc linh như ngươi mà cũng xuất hiện ở nơi như này sao?

Không quan tâm đến câu hỏi của cô hắc linh ấy cũng hỏi ngược lại cô:

-Ngươi là tiểu thư nhà họ Vương đúng không?

-Đúng, ta tên Vương Mika.

Còn ngươi là ai?

Sao lại tập kích ta?

Là ai phái ngươi tới?

Hắc linh đó cười lớn, trong khoảng không gian đen tối ấy chỉ nghe thấy tiếng cười vọng của hắn và hơi thở nhẹ nhàng từ từ của cô.

Trong phút chốc hắn hiện nguyên hình ra và Mika ngay lập tức nhận ra người trước mặt mình, cô lắp bắp sợ hãi nhìn người ấy:

-Kh.....

Không thể nào, rõ ràng...... rõ ràng là ta đã phong ấn ngươi lại rồi cơ mà?

Sao có thể......

-Ha ha ha, ngươi quên rồi sao ta là ngươi còn ngươi chính là ta.

Ta vốn là tâm ma của ngươi nên việc ta còn ở trong tâm trí ngươi là chuyện rất bình thường rồi.

Sao vậy không hoan nghênh bạn cũ sao?

Tay nắm chặt thành quyền cô lao tới với đầy sự sợ hãi và để lộ khá nhiều sơ hở khiến tâm ma càng thích thú.

Cô ta có thể nhẹ nhàng né đòn và đáp trả lại bằng một cú đấm vào bụng Mika.

Ôm bụng lùi lại về sau vài bước và khụy xuống ho ra một đống máu.

Cô ta cười lớn và nhanh chóng dùng dải lụa đen quấn chặt lấy không họ Mika có cơ hội phản công.

Cô ta thích thú vuốt ve mái tóc và khuôn mặt của Mika, phải nghe người có giọng nói giống hệt mình nói chuyện với mình mà cô cảm thấy sởn gai ốc:

-Linh lực của ngươi yếu đi nhiều rồi đó ta à.

-Cảm ơn ý tốt của ngươi, ta...... tự biết bản thân mình ra sao.

Cô ghé sát tai ả thì thầm và nhấn mạnh câu cuối cùng.

Ả tâm ma cười mỉm vuốt ve mái tóc bạc của cô và nói:

-Hảo đáng thương đi, vì phong ấn ta mà mà ngươi mất đi một phần lớn linh lực của bản thân.

Nếu Nhị ca có ở đây thì chắc......

'thì thầm' hẳn sẽ rất đau lòng khi biết sự thật này đấy.

Cười khẩy Mika sắc lạnh nhìn ả và ngân giọng nói:

-Vậy sao nhưng tiếc là 'Vút, roẹt'...

Cây quạt sắt được rút ra và nhanh chóng khiến chiếc áo của ả bị rách một đường ở bên trái.

Mika mỉm cười đầy thách thức nói:

-...Nhị ca lại không có ở đây để xem ngươi hành hạ ta như vừa rồi và ta cũng không cần huynh ấy ở đây để biết được sự thật này.

Bởi...

'ROẸT' bí mật đó KHÔNG CẦN TỚI NGƯỜI THỨ BA BIẾT.

Hết chap 8.

Hình dạng của Tâm ma Mika.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 9:Hôn phu gì chứ cậu là của tôi (P3).


Ôi trời ơi Hanako-kun 😍😍😍😍 chắc ta chết vì sự ngầu lòi và đẹp dai của cậu quá😍😍😍😍.

Cần truyền máu gấp 😍😍😍😍💕💕💕💕💕💕💕.

..........tiếp tục câu chuyện nào..........

-.....Bí mật đó KHÔNG CẦN TỚI NGƯỜI THỨ BA BIẾT.

..........hiện tại ở chỗ mấy người Hanako..........

-MIKA....

CÔ ĐÂU RỒI MIKA.

TRẢ LỜI TÔI ĐI MIKA.

-MIKA.....

-SENPAI....

-MIKA-CHAN....

Do sáng nay Mika đột nhiên bị ngất giữa đường khi Hanako và cô đang đi tới chỗ của Tsukumori nên giờ cậu, Conan, Ran và Kou đang đi tìm cô trong một không gian mà Ngọc Thố nói là "Mộng Cảnh".

Một không gian tối tăm, ánh sáng duy nhất là ngọn đèn dầu mà Ngọc Thố đưa cho bốn người.

Ran gần như là bỏ cuộc nhưng do thấy ánh sáng nhỏ ly ti ở trước mặt nên.......:

-Này Mori-san chị đừng có tự ý hành động như thế chứ, lỡ lạc thì sao?

Kou kịp thời nắm tay Ran lại, cô vùng vằng thoát khỏi tay cậu và chỉ về phía trước kia:

-Chị không có tự ý hành động, chỉ là ánh sáng đó giống như ánh sáng của bông hoa tai đá quý màu tím mà Hôn phu cậu ấy đã tặng nên mới......

Hanako dù rất lắng nghe những lời mà Ran vừa nói nhưng vẫn khẽ cau mày với từ "Hôn phu" kia.

Conan chống cằm cậu lẩm bẩm lại câu nói vừa rồi của Ran và như ngộ ra gì đó cậu liền quay lại đích chính lại câu nói vừa rồi của cô:

-Bông hoa tai......

Ran-nee-chan ý chị là bông hoa tai màu tím mà Mika-onee-san hay đeo đó sao?

-Ừm.

Shinichi tưng nói với chị là màu của bông hoa tai đó giống màu áo mà lần đầu hai người họ gặp nhau nên chị mới sực nhớ ra khi thấy thứ ánh sáng đó thôi.

-Màu áo...

Ánh sáng.....

"Mình hiểu rồi".

Rồi cậu chạy đi luôn theo hướng mà Ran chỉ và ngay sau đó là Ran và Hanako.

Kou không hiểu chuyện gì nữa nhưng nếu cậu cứ đứng ở đây thì sẽ lạc mọi người mất nên cũng chạy theo sau luôn.

-"Mika.....

Chờ mình.....

Hãy chờ mình Mika.......

Nhất định phải trụ vững cho tới khi mình tới nhé."

-"Cô đừng có bị sao đấy nhé Mika, ta còn chưa nói cho cô biết câu trả lời của ta nữa mà."

..........Chỗ Mika..........

'Keng keng' tiếng kim loại va chạm vào nhau trong màn sương mờ của Cửu Hoa Sơn.

Lý do vì sao mà cô ở đây ư, đơn giản là ả đã thay đổi không gian nên việc cô ở Cửu Hoa Sơn là chuyện bình thường.

Cô nhảy lên rồi dùng roi gai quất một cái xuống nơi mà ả đang đứng khiến đất đá ở gần đó bay tứ tung bụi bay mù mịt.

'Vút' như thể có gì đó vừa bay qua cô, lớp bụi tan đi ả đã không còn ở dưới nữa:

-Sao có thể chứ?

Ngay sau khi từ đó vừa mới thốt ra thì đằng sau lưng cô vang lên tiếng của ả:

-Có thể đấy.

'Keng' phản ứng cũng nhanh đấy nhưng phòng thủ còn yếu lắm.

Rồi cho cô một cú đá từ phải sang khiến cô đâm vào ngọn núi gần đó.

Mika cảm tưởng như cô đã gẫy mất mấy cái xương khi đâm vào ngọn núi đầy, không còn sức thi chuyển linh lực để bay cô rơi xuống vực sâu thẳm.

Ả mỉm cười thích thú khi thấy cô bị hành hạ bởi chính tay mình, búng tay một cái phong cảnh của Cửu Hoa Sơn chuyển sang phong cảnh rừng đào của Lưu gia ở Quý Dương.

Vì sao ả lại chọn nơi này ư?

Đơn giản là vì đây là nơi đầu tiên ả và cô gặp nhau.

-"Tỷ tỷ".

Một dòng ký ức xưa cũ ùa về trong chốc lát, ả cười nhếch mép rồi quay lại nhìn bộ dạng tàn tạ của cô và nói:

-Thật không ngờ sau hơn từng ấy năm ngươi vẫn là một kẻ yếu đuối như vậy.

Chả trách tại sao cha ngươi lại ghét ngươi đến nỗi đem ngươi đính hôn với tên thám tử trung học ngu ngốc đó ha ha.

Tựa vào cây đào gần đó cô cười nhẹ nói:

-Lão già đó sao!

Ta phải cảm ơn ông ta vì đã ghẻ lạnh và ghét ta từ bé để sau khi trưởng thành ta có thể trở nên mạnh mẽ và can đảm như bây giờ.

Nào chẳng phải ngươi muốn thân thể ta sao, lại đây đi để ta chơi với ngươi một lát nào.

-Ngươi.......

Là ý ngươi đó nhé.

Ả cười đầy ma quái và lao vào cô với tốc độ của một con báo hoa.

Mika biết rằng bản thân chắc chắn sẽ không đỡ được đường kiếm này của ả nhưng cô vẫn muốn thử, "Đành liều một phen thôi".

Triệu hồi ra Song Vân kiếm, Mika thủ thế rồi nhanh chóng lao vào ả.

'Rầm...."

Tiếng động lớn vang lên khắp khoảng trời và cánh hoa đào bay trong gió, Shinichi đã đỡ được đường kiếm đó.

Cô cười:

-Chậm quá đó Shin.

-Ngươi là.....

Ả bất ngờ khi người đỡ kiếm của ả lại là cậu chứ không phải cô.

Shinichi mỉm cười trả lời:

-Xin lỗi do tìm cậu mất nhiều thời gian quá.

-Vậy sao....

Cậu.....

Cuối cùng cũng.....

Mika do mất máu mà gục xuống, Shinichi gạt phăng thanh kiếm của ả ra và chém một đường ngang để ả lùi ra xa hai người.

Cậu chạy lại đỡ lấy cô và nói:

-Thật là đã mất gần nửa linh lực để phong ấn ả rồi giờ cậu còn muốn dùng nốt phần còn lại sao.

Định chết hả đồ ngốc.

Cô mở mắt mỉm cười nhẹ trêu chọc cậu:

-Bây giờ mới biết quan tâm mình sao, lạ rồi đó nha muốn sau vụ này mình làm gì cho cậu nào?

Đỏ mặt cậu đỡ cô dậy và nói:

-Không có việc gì hết chỉ là mình muốn cậu ở cạnh mình vài ngày thôi.

-'Mỉm cười nhẹ' Vậy sao.

Thành toàn cho cậu, 'nhìn ả' này cậu còn nhớ chứ cách dùng Song Vân kiếm.

-Nhớ chứ 'cầm lấy một thanh' cùng nhau nhé.

-Đồng ý.

Hết chap 9.

Cái này nó dài hơn dự kiến mọi người ạ.

Mình mới đầu nghĩ chỉ làm 3 phần thôi nhưng có ngờ đâu là nó lại dài như thế😒😒😒, vậy nên cố gắng tập sau nó lê thê ngắn tí vậy😑😒.

Mà xin thú nhận là cảnh đánh nhau mình không biết viết ra sao cho nó sinh động luôn á, bất lực thực sự khi viết chap truyện có cảnh đánh đấm luôn á😤.

Thôi cố lên vậy.

Tặng mọi người ít ảnh Hanako.

Hơi nhiều rồi thì phải 😅😅😅.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 10: Hôn phu gì chứ cậu là của tôi (P4).


Song Vân Chi Vũ là một điệu múa kiếm được truyền qua các thế hệ sở hữu Song Vân kiếm, đó là những động tác đơn giản kết hợp với sự uyển chuyển và độ dẻo dai của người dùng.

Song Vân Chi Vũ cần có hai người phối hợp thực hiện để phát huy triệt để sức mạnh của nó và Mika đã làm vậy.

Cô đã từng cùng Shinichi sử dụng Song Vân Chi Vũ đánh bại một Xà yêu hai đầu, "Song hành, hoà hợp, tan rã, biệt ly, hội ngộ, hạnh phúc, đau khổ,.....

Người múa cần biểu hiện ra tất cả hỷ nộ ái ố trên thế gian này với độ uyển chuyển cứng rắn nhưng rất nhẹ nhàng.", Mika với Shinichi đã làm được mặc dù động tác của cả hai đều không được đẹp mắt như cụ tổ sáng tạo ra Song Vân Chi Vũ nhưng cũng có thể gọi đó là một sự hoàn hảo tuyệt vời đối với hậu bối như hai người rồi.

"Trên dưới trái phải....

Chết tiệt sao trận pháp này lại khó giải đến như vậy chứ?" tâm ma nghiến răng đỡ đòn của hai người, ả luôn ngắm vào Mika-người trung tâm của trận múa kiếm này.

Có vẻ như phần thắng sẽ thuộc về hai người nếu như cô không vấp phải tà áo choàng thiêu hình Sơn Hải Vân của mình.

Nắm bắt thời cơ, tâm ma lao tới với hướng kiếm thẳng vào cô, Mika biết vậy nên chuẩn bị đưa kiếm ra chặn đường kiếm của tâm ma thì một hình bóng quen thuộc đã đứng trước mặt mình.

Tà áo choàng phất phới trong gió, con ma trơi màu đỏ lơ lửng bên cạnh và con dao bếp loé sáng lên trước ánh trăng mờ ảo, Hanako đánh phăng ả bật lại đập mạnh vào gốc cây đằng xa đó rồi quay lại đỡ cô dậy và ân cần hỏi:

-Cô không sao chứ?

-Ta không sao chỉ là 'phụt'.....

Phun ra một ngụm máu tươi khiến Hanako lo lắng, Mika cười nhẹ lau đi:

-Thật sự có sao rồi, Hanako giúp ta một việc.

-Việc ưm.....

Chưa kịp nói hết câu thì đã bị cô khóa môi, Shinichi mặt đen như đít nồi, Kou và Ran vừa kịp tới thì thấy cảnh này cũng ngạc nhiên tới đỏ mặt còn tâm ma thì cười nhẹ.

"Xem ra ngươi đã quyết định làm trái gia luật rồi.", sau khi khóa môi người hiện tại đang là chủ nhân của mình Mika đã mỉm cười, ranh mãnh nói:

-Khế ước tạm thời của chúng ta sẽ ký từ bây giờ.

-Khế.....

Khế ước tạm thời....

Gật đầu cô nói tiếp:

-Đương nhiên sau 48h bản khế ước này sẽ hết tác dụng và hai chúng ta vẫn như trước.

-Vậy tức là trong 48h đó..... ta... chính là vật sở hữu của cô?

Mỉm cười cô ôm lấy cậu như cậu hay ôm cô khiến Hanako đỏ hết cả mặt:

-Đúng thế, vậy nên giờ chàng là của ta 'liếc Shinichi một cái'.

-♡(ӦvӦ。).

Cô đột nhiên đổi cách xưng hô khiến Hanako lúng túng đỏ mặt còn Shinichi thì ghen tới bay màu luôn.

Tâm ma ngáp ngắn ngáp dài nói:

-Này Vu Nữ, ta tới để đánh một trận ra trò với ngươi chứ không phải để xem cẩu lương nên ra đây tiếp ta thay tên hôn phu này đi.

-😑....

-Ê cái biểu hiện đó của ngươi là sao?

Ả gắt lên với Mika, cô chỉ cười nhẹ và nói:

-Chẳng ngờ ngươi muốn đấu với ta tới vậy.

Được rồi ta sẽ tác thành và tiện thể....

Haku-joudai đột nhiên bay tới bay xung quanh cô, Mika mỉm cười phất tung tà áo choàng¹ của mình cô nói tiếp:

-....Ta sẽ phong ấn ngươi lại luôn.

Tâm ma ngươi thấy sao?

Nghe xong điều kiện ả cười nhếch môi nói:

-Thế còn gì tuyệt hơn nữa.

Ta vốn là ngươi và ngươi vốn là ta, dù ngươi có giết ta bao lần thì ta vẫn sống thế thôi.

Nào LÊN ĐI MIKA.

Cả hai lao vào nhau, với sự giúp sức của Hanako chỉ không lâu sau đó tâm ma đã chính thức bị phong ấn lại với vô vàn những mảnh nhỏ thân thể rải rác khắp nơi.

.......Trở về thực tại, chỗ Ngọc Thố.......

Sau khi tỉnh dậy Mika đã phải bế quan tu luyện theo lời quở trách của Ngọc Thố.

Hanako hiện là Linh Vật của Mika nên không thể dời cô nửa bước được (Trích theo lời nói dối trắng trợn không có liêm sỉ của Mika😄).

Hanako hiện lên vẻ hơi lo lắng:

-Vậy có nghĩa là ta phải đi cùng cô về nhà sao?

-Đúng vậy.

Sao thế Hanako?

Hanako đột nhiên đen nửa mặt, Mika dò xét hỏi một câu thì cậu ta làm cô giật mình:

-Vậy thì ta đi thôi, tôi cũng muốn biết nhà cô ra sao đây.

-Tất cả: Hả!!!

Hanako mặt tươi hơn hoa cầm lấy tay cô và kéo đi, Ngọc Thố đứng cạnh thấy vậy hét lên giận dữ mắng cậu ta vì dám kéo cô đi như thế.

Kou nhìn theo ba người họ cậu nói:

-Em tưởng cậu ta sẽ lo lắng cơ nào ngờ lại.....

-Quá bất ngờ luôn.

Thôi anh chị về đây, hôm nay có thêm hắn là phiền rồi đây.

Shinichi chào Kou rồi vác cái con người đang bất tỉnh kia về (Ran ó).

......Tối đến.......

-Nè nè Mika cho tôi tắm chung với cô đi.

Hanako vứt hết liêm sỉ chui đầu vào phòng tắm nói một câu tỉnh bơ, Mika từ trong bồn tắm tức giận ném cái chậu bay tới chỗ con ma biến thái ấy mà quát:

-Tên biến thái ra ngoài cho lão nương.

...........bàn ăn cơm.........

-Nè tui là ma thì sao ăn được mấy thứ này, Mika cô làm thứ gì đó mà tui vẫn ăn được đi.

Mika~....

Hanako làm nũng Mika, cô thở dài bất lực xoa đầu cậu ta và nói:

-Cậu ăn được.

Ta chắc chắn luôn, Ngọc Thố cũng là ma nhưng khi ký khế ước với ta thì anh ấy đã có thể thoải mái ăn đồ ăn bình thường 'Chỉ về phía con thỏ nhưng cầm tinh con lợn nào đó'.

Hanako và những người còn lại của bàn ăn đều đồng loạt nhìn về chỗ mà cô vừa chỉ.

Ngọc Thố đang ăn ngon lành thì cảm thấy như có người nhìn mình, anh ngẩng đầu lên nhìn mọi người một lượt và hỏi:

-Cơm tôi nấu không hợp khẩu vị mọi người à?

-À không, hợp hợp lắm.

Con cá này anh làm rất ngon nữa.

Shinichi nhanh nhất bàn, cậu nhanh chóng đánh trống lảng và mọi người cũng nhanh chóng hùa theo:

-Ừm ngon, rất ngon.

-Vậy sao, vậy thì ăn đi, ăn đi.

-Ừ ừm.

Một bầu không khí khá là gượng gạo 😅.

............Lúc chuẩn bị ngủ...........

-Mika tớ tối nay ngủ cùng cậu được không?

Shinichi vứt hết liêm sỉ mặt dày xin cô cho mình ngủ cùng đêm nay, cô nhìn cậu ta một lượt và gật đầu.

Hanako mặt không hài lòng ôm lấy cô và nhìn Shinichi chằm chằm, Shinichi cũng chẳng vừa, anh đắc ý nhìn đểu lại Hanako một cái.

Mika bị kẹt ở giữa cũng chỉ có thể mỉm cười bất lực.

................

Đêm tới.................

Shinichi mò dậy bò đến chỗ giường cô, vừa mới vén chăn ra định chui vào thì thấy Hanako đã nằm ngay cạnh đó thủ sẵn con dao trong tay.

Cậu mỉm cười hỏi:

-Nửa đêm rồi cậu còn tính làm gì đồi bại với trợ lý của tôi vậy Kudo-kun?

Shinichi dừng lại nhìn Hanako và nói:

-Mộng du thôi, đi nhầm.

-Ồ mộng du sao, tôi giờ mới biết mộng du cũng đi nhầm đến chỗ giường người mình thích đấy.

Hai người họ đấu mắt đến toé lửa, Shinichi thở dài một hơi nói:

-Ra ngoài ban công ta nói chuyện.

-Được thôi.

....................................

-Cậu muốn gì ở Mika hả Hanako?

Shinichi nghiêm nghị hỏi Hanako, Hanako chỉ lơ lưng lơ lửng rồi cười tươi nói:

-Chẳng có gì cả, chỉ là ta cần một người trợ lý giúp ta làm những việc lặt vặt thôi.

-Lý do đó không phải lý do để ngươi hành động như vừa rồi.

Ngươi thích cô ấy đúng không Hanako?

Một câu hỏi hợp tình hợp lý cho bây giờ.

Cả hai yên lặng một lúc lâu và Hanako cười nửa miệng nói:

-Đúng vậy, ta thích Mika và ta không muốn bất kỳ tên nam nhân nào động vào cô ấy kể cả ngươi.

Sát khí toả ra trong từng câu từng lời khiến Shinichi khẽ rùng mình một cái và nói:

-Nhưng ngươi dù cho có muốn như vậy thì cô ấy vẫn là hôn thê của ta.

Thiếu phu nhân tương lai của ta.

-Ồ vậy sao, ta tưởng cái tên "hôn phu" khiến Mika luôn buồn bực đó phải là một tên ngu ngốc cơ hoá ra là ngươi à!

-Ngươi.....

-À ta quên mất, xin lỗi ngươi nhé.

Nhưng mà Kudo à ta phải tặng ngươi một câu "Một khi niềm tin bị đánh mất thì sẽ rất khó để lấy lại".

Rồi bỏ vào trong phòng, Shinichi đứng thần người ra đấy, "Tại sao hắn lại nói những lời như thể hắn biết chuyện 2 năm trước của ta và Mika?

Cái này hẳn có ẩn tình."

.........................................

-Cô tỉnh rồi à Mika, xin lỗi bọn tôi.....

-Sao cậu lại biết chuyện đó?

-Hả?

-'Cúi gằm mặt xuống chăn' "Một khi niềm tin bị đánh mất thì sẽ rất khó để lấy lại", cậu vì sao lại biết được chuyện này và cả việc tôi lúc nào cũng buồn bực vì nó?

Hanako cười mỉm cậu thành thật trả lời:

-Lúc vào đó cứu cô tôi đã đi lạc, dù nó chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian rất ngắn nhưng ta đã thấy được khoá khứ của cô và nỗi buồn mà từ đó đến giờ cô vẫn chịu đựng.

Xin lỗi vì tôi khi đó đã không có ở cạnh an ủi cô.

Thấy cái bộ dạng hối lỗi buồn cười của Hanako mà Mika bật cười, cô kéo cậu ngồi xuống cạnh mình và nói:

-Chẳng có gì phải xin lỗi cả, cậu không có lỗi.

Nhưng mà đáng lẽ tôi nên tới đây và gặp cậu sớm hơn Hanako, tôi thích cậu.

Từng câu từng từ lọt vào tai Hanako khiến cậu ngạc nhiên không tin vào những gì mình vừa nghe.

Nắm lấy tay cô cậu hỏi lại:

-Cô vừa nói gì Mika?

Nói lại lần nữa đi.

Mỉm cười cô đặt một ngón tay lên môi cậu và nói:

-Yên lặng nào Hanako, cậu mà lớn tiếng hơn nữa là cả nhà dậy hết đấy.

-Ờ ừm, xin lỗi......

Mika~

Cậu ta làm nũng cô và Mika mỉm cười, cô nằm xuống rồi nói:

-Ta thích cậu Hanako.

Đêm nay ngủ với ta đi.

Hanako nghe vậy mỉm cười vuốt mũi cô:

-Cô biết thừa là bọn ta không cần ngủ mà sao còn câu dẫn hả!

Đêm nay hãy để ta ôm cô ngủ đi.

Rồi cũng nhanh chóng nằm xuống ôm lấy cô vào lòng.

Hanako là ma nhưng sau khi cô ký khế ước tạm thời với cậu thì thân nhiệt Hanako rất ấm², y như nhiệt độ cơ thể con người vậy.

.....................

-Tôi cũng thích cô Mika.

............................

Hết chap 10.

¹: Hình dạng giống y như của Hanako trong dạng Haku-joudai.

²: Khế ước mà Mika ký với Hanako na ná giống như kiểu khế ước sinh tử, chia sẻ sự sống của mình với người khác.

Chút ảnh tập 7🥰

Tsukasa đã chính thức xuất hiện tèn ten.

N

ao cảm thấy bản thân càng ngày càng u mê anh chàng Hanako và câu truyện này rồi đấy.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 11: Thư viện 16h. Amane Yugi (P1).


-Hình như em yếu đuối cần một người dang đôi tay nói "Có anh đây rồi".........

Hanako sao thế?

Hanako từ đằng sau vùi đầu vào vai cô nói:

-Chẳng phải cô cần một người ôm cô như bây giờ sao?

Mỉm cười hiền cô quay người lại đối diện với cậu, vòng tay ôm cổ Hanako cô nói:

-Là trước kia nhưng bây giờ thì ta có rồi.

-Có rồi ư, là ai thế?

Hanako tò mò hỏi cô, Mika mỉm cười hôn cậu một cái và nói:

-Là ngươi đó Số 7 đáng kính.

💕💕💕💕💕💕💕

-'Cộc cộc cộc' Nè hai người....

Conan mặt đen như đáy nồi phá hoại khung trời màu hường của hai người nào đó.

Mika thấy Conan thì đỏ mặt đẩy Hanako ra.

Do bất ngờ bị cô đẩy ra nên cậu hơi loạng choạng lùi về sau vài bước, Hanako quay lại nhìn Conan với con mắt toé lửa.

Conan cũng chẳng vừa, cậu ta nhìn Hanako tới độ có thể nhìn thấy cả ánh điện rẹt rẹt trong mắt hai người đấy.

Mika nhìn tình cảnh hiện tại chỉ có thể cười, "Hai người họ thân nhau ghê".

..........😊😊😊😊😊😊..........

Dạo quanh thư viện cô nhớ lại câu chuyện mà cô gái sáng nay đã kể.

Mika gặp cô gái này trong CLB trà đạo, cô ấy tên là Sakura Nanamine, "một cái tên thật đẹp" đó là suy nghĩ lúc đó của cô.

Thanh lịch và tao nhã nhưng cũng rất bí ẩn khiến người ta vừa tò mò vừa ngưỡng mộ.

Hơi khựng lại cô nghĩ, "Cả khoá khứ và tương lai sao?

Nghe giống như sức mạnh của Hạo Thiên ca ca vậy nhỉ.".

Đang dạo quanh thì cô bắt gặp được Kou cũng đang ở gần đó, cậu ta chăm chú đọc những cuốn sách khiến cô tò mò đến xem thử.

Hé mắt vào nhìn nội dung thì mới biết cậu bé đang đọc sách về Hanako:

-Hể lời đồn của Hanako có vẻ phức tạp nhỉ.

-'Ngạc nhiên' Mi....

Mika-senpai, chị làm gì ở đây vậy?

-Chị làm gì sao?

Chị cũng không biết nữa, có lẽ là tìm chút thông tin gì đó về Hanako quá.

Nhưng mà tìm từ nãy tới giờ chỉ có sách dành cho tiểu học không hà.

-Vậy sao, em cũng vậy tìm từ nãy đến giờ cũng chỉ có mấy cuốn nói về Hanako nữ chứ không phải về Hanako nam.

Haiz bất lực thực sự....

Ể con bướm này đâu ra thế?

Hai người nhìn theo con bướm ấy và nó dừng lại ở cuốn sách trên kệ thứ ba gần đó.

Mika tiến tới thử chạm vào thì "Bùm" một cánh cửa hiện ra, Kou cũng đi theo con bướm ấy như cô nên giờ đang thắc mắc hỏi:

-Mika-senpai cánh cửa này là......

-Thư viện 16h.

Đi thôi, hẳn là trong này sẽ có thông tin hữu ích gì đó cho chúng ta biết nhiều hơn về Hanako.

-Ừm, em đi cùng chị.

Và cả hai bước qua cánh cửa ấy.

..........Mika pov...........

"Một nơi tối tăm và âm u" đó là ý nghĩ đầu tiên của tôi về kho sách 16h này.

Lấy trong người ra một viên dạ minh châu, ánh sáng xanh dương dịu nhẹ của nó khiến tôi an tâm hơn trong bóng tối.

Hai người chúng tôi đi dọc kệ sách và cho tới khi đến một nơi có ánh đèn sáng thì tôi mới cất nó đi.

Kou thấy vậy thì tò mò hỏi tôi về xuất xứ của viên dạ minh châu đó:

-Nó là quà tặng mà một vị tiên nhân đã tặng chị.

-Tiên nhân?

Đó là cái gì vậy?

-Em không biết sao, đó là những người mà các em gọi là Kami-sama đấy.

-Kami-sama sao....

Khoan đã, viên ngọc to vừa rồi chị nói là của một Kami-sama tặng vậy thì chẳng lẽ chị đã........

-Đúng chị đã gặp được họ.

Ê đừng sốc quá, chuyện này vốn là bình thường với chị nhưng là bất bình thường với em nên đừng la lớn quá.

Thằng bé nghe tôi nói vậy thì dùng hai tay bịt miệng mình lại và gật đầu lia lịa.

Chúng tôi lại đi tiếp, tôi nhìn từng cuốn sách tôi tự hỏi rằng sách của Hanako liệu sẽ có ở đâu đó trong đống sách này.

"Con bướm vừa nãy....."

Tôi thấy nó khá là khả nghi nên chạy theo, nó bay qua 4 kệ sách lớn và dừng lại ở kệ thứ 5 cũng là kệ cuối cùng mà tôi đi qua.

Trên cuốn sách đó có ghi bằng Hán tự là Vương Mika.

Trong đó ghi tất cả những gì mà tôi từng trải qua và bao gồm cả chuyện đó nữa.

Ngày X tháng Y năm XXxX.

Lần đầu tiên gặp Hôn phu của mình, cậu ta là một cậu bé lanh lợi và thông minh nhưng đó cũng là điều mà Mika ghét nhất.

Ngày Y tháng Y năm XXXY.

Mẹ mất, cha lấy người mới Mika trở thành đứa ghẻ trong nhà.

Bắt đầu viết nhật ký.

Ngày XY tháng Y năm XXXY.

Gia đình Hôn phu đón cô qua Nhật sống và có một quãng thời gian dài ở với cậu ta.

Mika dần thích Shinichi hơn.

Ngày XX tháng X năm XXYY.

Chuẩn bị thi Ma Pháp Sư Tài Năng, Ran bắt đầu gây phiền phức và người chịu trách nhiệm luôn là Mika.

Shinichi bắt đầu hiểu lầm cô.

Ngày YX tháng Yx năm XXYY.

Đồng đội chết, bị lão cha đuổi về Nhật.

Ngày YX tháng Y năm XXYX.

Ran bị trúng độc gia truyền, Shinichi ngày càng trở nên nghi ngờ cô.

Mika sử dụng máu làm thuốc giải và được Kaito Aoko cứu trong tình trạng ngất vì thiếu máu.

Ngày Xy tháng Y năm XXYX.

Bỏ về Bắc Kinh và bị lão cha đánh cho gần chết vì không giữ thể diện cho gia tộc.

Ngày YX tháng X năm XXYX.

Lần đầu tiên được gặp ông ngoại và được ông đưa về Cửu Hoa Sơn luyện tập.

Ngày Xy tháng Y năm XXYy.

Tạm biệt ông và trở về Bắc Kinh chuẩn bị sang Nhật.

Ngày YX tháng Y năm XXYy.

Ran uống nhầm tình dược và phát hiện ra thân phận thật của Conan.

.........

Còn nữa ..........

Hết chap 11.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 12: Thư viện 16h. Amane Yugi (P2).


..........Nao Pov.........

Đọc tới chỗ đó thì Mika đen mặt nghĩ "Quần què gì vậy, mình không nhớ độc đó là tình dược nha.

Nhưng nó có mùi như vậy, có lẽ là thế?".

Rồi tiếp tục đọc cho tới những trang sau, cô nhận ra từ khi gặp Hanako là cô đã ngưng lại việc viết nhật ký.

Lật sang trang tiếp theo thì cô để ý mục bên cạnh ghi là "Tương lai", nhìn trang đó và do dự một lúc cô mới quyết định lật sang trang.

-"Buổi hẹn hò đầu tiên với Shinichi....."

Hả thiệt à!

Cô lật sang trang còn lại xem kết quả và có vẻ nó không như mong đợi nhỉ?

-"Buổi hẹn hò kết thúc với một vụ án giết người"....

Quả nhiên ta nên chú tâm tới việc tìm kiếm thông tin của cậu ta.

Rồi lại lật sang bỏ qua hai trang và dừng lại ở trang thứ ba.

Có một thông tin bất ngờ khiến cô dừng lại:

-"Biết được thân thế thực sự của Bí ẩn trường học số 7......."

Hồi hộp lật sang trang tiếp theo cô không hề hay biết rằng có nguy hiểm đang chực chờ bản thân.

'Tách tách' cảm thấy có cái gì đó ướt ướt tanh tanh trên mặt mình Kou vuốt nhẹ một cái và giật mình nhìn lên, "cuốn sách đó....." và sau đó xuất hiện ngay cạnh cô là một con hình nhân lớn giống cô nhưng khác là trên mặt nó có một vòng tròn lớn ghi "Năm" ở giữa.

Do phong ấn bế quan mà Itachi đặt lên người hôm trước nên giờ Mika không cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Con hình nhân đó nghiêng đầu nhìn cô rồi bất chợt lao tới muốn ngoạm lấy cô thì Kou kịp thời nhảy lên ôm eo cô.

Mika giật mình nhìn Kou và con hình nhân giống y như mình kia, cô nghi hoặc hỏi:

-Kou đó là gì?

-Em cũng không biết nhưng nó xuất hiện ngay sau khi có máu chảy ra từ cuốn sách của chị.

-Máu sao?

-Vâng.

Cẩn thận đằng sau Mika-senpai.

Kou nhanh chóng kéo cô vào lòng tránh cánh tay của con hình nhân kia.

Ở trong vòng tay ấy cô có thể cảm thấy tiếng tim đập và hơi ấm thấm qua lớp áo sơ mi đồng phục mỏng manh ấy, "Thật ấm áp, khác xa so với khi Hanako ôm ta" có một thứ cảm xúc buồn bã len lỏi qua tâm trí nhưng nhanh chóng bị Mika hất phăng sang một bên khi thấy Hanako xuất hiện.

"Vẫn vóc dáng ấy con dao ấy" Mika không thể dời mắt khỏi Hanako sau khi cậu ta xuất hiện, cho một đường cơ bản cắt ngang người con hình nhân khiến nó tản ra thành hơn ngàn con bướm.

Hanako xong việc quay lại tiến đến chỗ Kou tách hai người họ ra và ngay lập tức ôm lấy cô và nói:

-Nam nữ thụ thụ bất thân nha nhóc.

Đang không hiểu chuyện gì xảy ra Kou phải mất một lúc sau mới hiểu những gì Hanako nói, cậu phản bác lại trong khi chính Hanako cũng đang "Nam nữ thụ thụ bất thân" vs Mika.

Hanako cười híp mắt cậu nói:

-Cô ấy là trợ lý của ta thì đương nhiên chuyện "Nam nữ thụ thụ bất thân" đó là chuyện không đáng để để ý.

-'Hơi đỏ mặt nhìn' Hanako....

Hanako cũng nhìn cô với ý cười ranh ma trong mắt, nhưng khung cảnh ấy chưa được bao lâu thì một giọng nói trầm trầm từ đằng sau ba người họ vang lên:

-Trời ơi xem em đã làm gì với cuốn sách của ta nè.

Kou ngạc nhiên:

-Tsuchigomori-sensei, sao thầy lại ở đây?

Nhưng ông ta vẫn không quan tâm đến câu hỏi của Kou, Tsuchigomori nhìn xung quanh và nói tiếp:

-Chỗ này sáo trộn hết lên rồi.

Haiz đó là lý do vì sao ta ghét trẻ con đó.

Và ngay lúc đó cũng xuất hiện một con hình nhân như lúc nãy nhưng khác là nó mang hình dáng của Kou, cô lo lắng hét lên:

-Kumo-sensei³ đằng sau ông.

'Ầm' một tiếng động lớn vang lên, đầu của con hình nhân ấy bị Tsuchigomori lấy xuống và đập ra thành hàng ngàn con bướm mà Mika đã thấy.

Ông ta bỏ một con vào miệng ăn và xách hai người lên như xách túi và lầm bầm bằng tông giọng trầm trầm:

-Này có phải ban nãy em đã đọc tương lai đúng không?

Cuốn sách chuyển đỏ hết rồi này.

Đang vùng vẫy (dù nó vô vọng với bây giờ) thì Mika giật mình với câu hỏi trúng tim đen của Tsuchigomori:

-A ha ha, ta không có đọc.

Ta đâu có đọc đâu thầy biết mà a ha ha ha.

'Lẩm bẩm' ta mới chỉ xem qua nó một tí thôi mà.

-Xem qua một tý?

Em đã xem nó.

Haiz nếu đã vậy thì phải xử em ra sao đây Vu Nữ Dạ Nguyệt?

Tsuchigomori vừa nói vừa nở một nụ cười ám muội khiến Mika rùng mình, Hanako cười tươi (theo nghĩa đen) kéo nhẹ áo của Kumo-sensei nói:

-Chẳng phải đã hứa là sẽ không bắt nạt họ rồi sao?

Nhìn cậu ta một lúc rồi thở dài thả hai người ra và nói:

-Vâng vâng, tôi sẽ không động tới khách của ngài Nanaban-sama.

-'Rầm' Ui da cái bàn tọa yêu dấu của ta....

'Cầm Minh Nguyệt đao kề cổ Kumo-sensei' Này thầy muốn chết lắm rồi à sao không nhẹ tay với người ta một tý nào hả💢💢💢.

Mặt Tsuchigomori vẫn tỉnh bơ nói:

-Với quái vật như em thì việc nhẹ tay là việc thừa thãi Mika ạ.

-Thầy....

Một.....

Hai......

Ba.......

Mika nở nụ cười rạng rỡ (theo nghĩa đen) cầm Minh Nguyệt đao đòi xiên Tsuchigomori nếu Kou không nhanh tay giữ lại thì chắc xiên thật😅.

-Senpai chị ơi bình tĩnh.

-Thả chị ra để chị xiên cho lão bí ẩn này một phát.

-Vạn lần không thể chị ơi, án mạng đấy ông ta giờ là thầy của chị đó.

-Kệ mợ nó chị éo quan tâm, thả chị ra để chị cho lão bay màu.

-Không thể thế được, giờ chị đang phong toả kinh mạch để bế quan nên đừng có dại mà chơi lớn, nghe lời em đừng có xiên ổng.

-Chị mày éo quan tâm, lão dám bảo chị là quái vật thả chị ra để chị cho lão bay màu.

KOU THẢ CHỊ RA~~

-KHÔNG THẢ ĐÂU~~~

Hết chap 12.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 13: Thư viện 16h. Amane Yugi (P3).


Sau một hồi lộn xộn thì Hanako mới cất giọng:

-Mika, mọi người tôi quyết định sẽ giải tán 7 bí ẩn trường học.

Thông tin sốc tới nỗi Mika phải dừng việc đòi đâm Tsuchigomori lại và nhắc lại câu vừa rồi:

-Giải tán 7 bí ẩn trường học?

-Ừm, và chúng tôi sẽ làm điều đó.

Những người bảo vệ mối quan hệ tốt đẹp và lành mạnh với con người.

Chúng tôi là Đội 7 người bạn chiến đấu vì công lý 'Lấp lánh lấp lánh'.

-Đội 7 người bạn chiến đấu vì công lý 🙂?

-Ừm.

Gồm có....

-Và tui là thủ lĩnh.

Kou mặt đụt nói ra sự thật:

-Mới có 3 người và Yako-san mới gần đây cũng đã tấn công những học sinh.

Tsuchigomori nghe xong thừa cơ trêu chọc Yako:

-Thằng bé đang nói về cô đó số 2.

-Im đi tên nhện đụt kia, ta cắn nát dò ngươi giờ.

-Thôi nào hai người *dơ con dao huyền thoại ra* làm việc cùng nhau đi chứ.

-Yako và Kumo-sensei: Vâng.

Mỉm cười cô nói:

-Nhưng phần thủ lĩnh là không sai.

Vứt vẻ loi nhoi vừa rồi sang một bên Hanako lại nghiêm túc nói:

-Bọn tôi bảo vệ công bằng trong trường và dạo này những điều kỳ lạ đã xảy ra như việc số 2 mất kiểm soát chẳng hạn.

Suy nghĩ một lát rồi Mika nói:

-Có kẻ phản bội trong 7 bí ẩn.

-Ý chị là sao Senpai?

Không biết trả lời ra sao cho Kou hiểu thì Hanako lên tiếng thay cô giải thích chuyện kẻ phản bội trong 7 bí ẩn.

-Vậy đó là lý do mà lũ Mokke và những hồn ma khác mất kiểm soát gần đây.

Cậu ta gật gù gật gù như đã hiểu những gì Hanako nói và đột nhiên Hanako lại nắm lấy tay cô từ đằng sau và chìa ra trước mặt Tsuchigomori.

Ở khoảng cách này cô có thể cảm thấy hơi lạnh từ cậu toả ra* khiến cô cảm thấy hơi đỏ mặt vì "Gần vl" đó là ý nghĩ hiện giờ của cô.

Hanako không để ý tâm tình hiện tại của cô mà vẫn vô tư nói:

-Tsuchigomori giao Yorishiro của ông ta đi.

Ông thầy hút một ngụm thuốc rồi thở phà ra và nói:

-Ta xin từ chối.

-Hể!

-Nhưng đổi lại tại sao các ngươi không kể cho ta nghe những bí mật thầm kín nhỉ?

Mất ba giây để load những gì Tsuchigomori nói, Mika hét toáng lên sau khi hiểu ông thầy đang nói gì (theo cách khác):

-Ông thầy biến thái....

-Hở?

Mặt Tsuchigomori kiểu con nai vàng ngơ ngác đạp chết bác thợ săn, cô nói tiếp:

-Ông muốn biết bí mật để nắm thóp uy hiếp bọn tôi đúng không!

Đồ nhện biến thái.

-Hả?

Từ đã ý ta không phải thế.

-Thế thì là gì hả?

Ông quen biết Hanako lâu như thế hẳn những bí mật.....

Hanako đang đứng ngoài cuộc đột nhiên bị lôi vào còn đang ngơ ngác "hả tôi á" một tiếng thì câu sau còn làm cậu ngơ ngác hơn:

-Không cả thân thể nữa,ông đều biết hết tất cả những bí mật đó và dùng chúng để uy hiếp số 7 bắt anh ấy phục tùng ngươi như nô lệ tình dục vào mỗi đêm....

-Hả ê từ đã đâu có chuyện đó đâu.

Tsuchigomori vội vã lên tiếng giải thích và sau đó cũng là Hanako:

-Bình tĩnh Mika ý ông ta không phải thế.

-Thế thì còn là gì nữa Hanako.

Ông ta là một bí ẩn biến thái, đã có cậu rồi nhưng vẫn muốn lôi thêm tôi và Kou-kun vào.

'Tự nhiên quay sang Tsuchigomori' ĐỒ NHỆN BIẾN THÁI.

(─.─||)(;;;・_・)(─.─||)(;;;・_・)

-Giờ thì biết chưa, ta đâu có phải ý đó đâu mà em cứ nói suốt không cho ta biện minh.

-Ưm ưm....

-À xin lỗi ta quên mất em đang bị trói.

Tiến lại cởi trói cho cô và Mika cao ngạo hậm hực nói:

-Thế mà không nói sớm, bí mật thầm kín của ta là sợ ma nên không có bí mật nào nữa đâu nên đừng có hỏi làm gì cho mất công.

-Ồ vậy sao!

Lật nhanh từng trang sách và đúng trang mình cần thì ông đọc lớn cho ba người kia và cô nghe:

-"Ngày X tháng Y, trót mặc nhầm áo khoác của Shinichi³ và do nó có mùi thơm đặc trưng của chủ nhân chiếc áo nên đã lén giấu đi làm của riêng."

Mika đỏ mặt quay ngoắt lại nhìn Tsuchigomori và ông thầy cười mỉm hỏi:

-Giờ em vẫn còn giữ cái áo đó đúng không Vu Nữ đại nhân?

-Làm gì có....

Em chỉ.....

Em chỉ...

Chỉ là......

-Hửm em có thể nói to hơn được không Mika tôi nghe không rõ.

Lấy hết dũng khí cô hét lên:

-Em không có giữ chiếc áo đó và Shinichi đã mặc cái áo đó về Tokyo vào mấy ngày trước.

-Ồ vậy đây là cái gì?

Ông lấy cái áo từ một con Mokke và cô đỏ mặt hét lên rồi chạy tới dành lại.

Ôm chặt cái áo vào lòng như trân bảo cô ngoảnh mặt đi chỗ khác để tránh khuôn mặt đỏ bừng của mình:

-Sensei đừng có động vào đồ của em.

Tất cả hành động đều lọt vào tầm nhìn của Hanako, vẻ mặt của cậu thoáng qua một sự ghen tuông nhưng thất vọng.

Tsuchigomori liếc Hanako một cái rồi thở dài một hơi và nói:

-Rồi đó là bí mật thầm kín của Mika còn em'chỉ vào Kou'.

-Em á.

Em....

Thật sự thì.....

Tất cả đều hồi hộp và ngay sau do lý do củ chuối của thằng bé làm cả bọn ngã ngửa:

-Chết tiệt chứ.

Hanako ngươi cũng làm gì đi chứ.

-Tui á!

Cô (đã mặc xong chiếc áo khoác từ lâu) quay lại nhìn Hanako và nghĩ "Bí mật của Hanako!

Mình muốn biết".

Hanako tiến tới chỗ Tsuchigomori với một nụ cười mỉm và hỏi:

-Ông có muốn biết thêm bí mật về tôi không Tsuchigomori?

Nhìn cậu Tsuchigomori nói với giọng đầy hàm ý nhưng đủ hiểu:

-Không ta biết thế là đủ rồi.

Cậu ta quay lại và nở nụ cười tươi:

-Vậy thì qua vòng của tôi rồi đó.

Không cam tâm cả hai người nắm lại cổ tay Hanako và Mika nói:

-Không công bằng, bọn tôi đã nói hết ra những bí mật thầm kín ở vụ này nên đừng nghĩ mình thoát được.

Sau đó là Kou đồng tình theo:

-Đúng rồi đó mặc dù bí mật của Senpai khiến ngươi tổn thương nhưng cũng đừng để chị ấy vào đây rồi ra ngoài công cốc thế chứ, nói gì đó về mình đi con ma biến thái.

Hơi ngạc nhiên nhưng cậu nhanh chóng hỏi dò bọn họ xem có thực sự muốn biết thêm về mình không thì ngoài sức tưởng tượng họ đều muốn biết thêm về cậu nên Hanako nói rằng:

-Tôi không thích nói nhiều về mình nên chỉ nói một ít thôi nhé.

Gật gật đầu và chăm chú nghe những gì Hanako sắp nói:

-Tôi thích bánh Donut.....

-Hả?

-Tôi thích bánh Donut vị thường.

Ba chấm chấm than hỏi chấm, Hanako xấu hổ che mặt và Kou nhanh chóng hét lên sung sướng:

-Cậu ta nói bánh Donut, là bánh Donut vị thường đó.

-Đúng vậy là bánh Donut bị thường đó nhện đụt.

Nhìn hai đứa học trò trước mặt ông quát:

-Hai đứa tụi bây bị điên à?

Rồi cả hai lại kéo Hanako ra một góc và tiếp tục hỏi:

-Vô vọng rồi ông ta không chịu chấp nhận bí mật này.

-Ừm, Hanako cậu còn thích cái gì không?

Nhìn Mika và Kou, Hanako cảm thấy được người khác quan tâm đến mình đúng là kỳ lạ:

-Tôi thích thiên văn học.

-Đồng thanh: Thiên văn học?

-Ừm là các vì sao, thiên hà và mặt trăng.

.................

-Ông nhìn cái gì vậy Tsuchigomori?

Hết chap 13.

Phù dạo này đang mùa corona nên mọi người nhớ ít ra đường và nhớ là ra khỏi nhà những lúc thật cần thiết nha.

Yêu tổ quốc yêu đồng bào đang ở chỗ nào ở yên chỗ đó.

Thành phố thì cấm về quê, bạn bè thì cấm ngồi lê tụ tập.....

Cái gì nữa ý quên rồi😅.

Nhưng gói gọn lại là ở nhà vẫn vui nha mọi người (vui cái cc sắp tu thành heo lăn rồi nè😒).

(Nguồn ảnh: net truyện, Tôi trở thành hầu gái của một công tước.)

Ai thích cái body của anh n9 thì dơ tay🙋.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 14: Thư viện 16h. Amane Yugi (P4).


Chap này tặng cho hai thím conluoicapdocuoi và yuno1002.

(*´ω`*)(*´ω`*)(*´ω`*)(*´ω`*)

-Ông nhìn cái gì thế Tsuchigomori?

Số 2 nhảy lên vai ông và Tsuchigomori nói:

-Không nhìn gì cả, chỉ là đây là lần đầu tiên tôi thấy số 7 đáng kính vui như thế.

-Vậy sao!

Rồi họ lại nhìn ba người bọn cô nói chuyện.

Đồng hồ đã điểm giờ kết thúc, Tsuchigomori thông báo hết giờ và tiến tới xách Mika lên:

-Em đã cho tôi bí mật tuyệt vời nhất nên tôi sẽ đưa em vào nơi tận cùng của kho sách 16h này.

Đột ngột bị nhấc bổng lên nên Mika đang không hiểu gì thì nghe được những lời vừa rồi.

Vội kêu tên cô, Hanako toang định chạy tới dành lại cô từ tay Tsuchigomori thì ông thầy nói:

-Đừng lo lắng quá về cô ấy, yên tâm ta sẽ chăm sóc.

-Senpai...

Hanako?

Kou và Yako định chạy tới chỗ Tsuchigomori thì bị Hanako giữ lại, sắc mặt trùng xuống cậu nửa muốn cô ở cùng mình nửa muốn để cô một mình cùng Tsuchigomori đi.

Đang phân vân thì Mika đã lên tiếng:

-Không sao đâu Hanako, tôi đi rồi sẽ trở về ngay thôi.

Hanako nhìn cô với ánh mắt dịu dàng cậu gật đầu và cả hai người họ biến mất sau cánh cửa được Tsuchigomori mở ra.

Buông hai người kia ra cậu nói:

-Về thôi, họ sẽ sớm trở lại thôi đừng lo lắng.

-Nhưng Tsuchigomori-sensei...

-Yên tâm ông ta sẽ không làm gì Mika đâu.

-Ừm.

Và họ rời khỏi chỗ đó.

.......

Trở lại chỗ Mika......

Tsuchigomori đã hỏi cô về Hanako và cô đã nói:

-Ích kỷ, trẻ con và đáng tin.

Mặc dù cậu ta hay nói là sẽ xiên Shinichi nếu có gặp nhưng cậu ta đã không làm vậy ở lần đầu tiên chạm mặt.

Mỗi lần gặp nguy hiểm đều là cậu ấy xuất hiện nên dù có như thế nào thì em cũng không thể ghét nổi cậu ấy.

Nghe xong câu trả lời Tsuchigomori không nói gì cả chỉ gật đầu và tiếp tục im lặng tiến về phía trước cho tới khi họ dừng lại ở ba cánh cửa, ông mở ra cánh cửa ở giữa và......

-Woa nhiều kim cương đá quý ghê, 'mắt sáng long lanh' Tsuchigomori-sensei cho em hết đống đá quý này nha.

Ông gõ đầu cô cái và nói:

-Ở đây không có viên Pandora mà em và anh ta đang tìm đâu.

'Lấy ra một hòn đá xấu xí' đây là Yorishiro của ta.

Nhìn nó cô nói:

-Sao bẩn thế?

Em tưởng phải là viên đá quý nào chứ..

Đầu nổi đầy dấu thập ông nói:

-Có biết nói đồ của người khác bẩn là mất lịch sự lắm không?

Cô không quan tâm đến câu vừa rồi của Tsuchigomori, tiến tới cầm hòn đá lên và ngắm nghía đủ chỗ:

-Hẳn cái này là thứ có kết nối cảm xúc mãnh liệt nhất với thầy nhỉ.

Gật đầu Tsuchigomori nói:

-Hòn đá đó là món quà mà một học sinh đã tặng ta, này Mika nếu ta nói với em nó là đá mặt trăng thì em có tin không?

Nhìn hòn đá cô lắc đầu, Tsuchigomori mỉm cười nói:

-Nhưng ta lại tin nó là thật.

Thôi chúng ta ở trong này cũng khá lâu rồi, Mika phá nó đi rồi chúng ta còn ra ngoài.

Hanako còn đang đợi em đấy.

Gật đầu cô nhìn cái lá bùa nhỏ bé xinh xinh trên hòn đá và 'xoẹt' ranh giới của số 5 sụp đổ.

-Đây là....

Bây giờ Mika đang ở trong tiềm thức và chứng kiến những cảnh vừa rồi, tâm ma ngồi bên cạnh nói:

-Là ký ức của Yorishiro.

Lần trước cô đã gặp một lần với Yorishiro của số 2 rồi mà.

-Ký ức của Yorishiro?

Rồi lại im lặng xem tiếp.

-Ủa đó chẳng phải là....

-Suỵt.

-Ừm xin lỗi.

-Cái tên Yugi đó....

-Ngồi yên Mika.

-Vâng 'ủ rũ ngồi xuống'.

-'Ngạc nhiên' "Ánh mắt đó....

Nó giống Hanako y như đúc."

-"Không đi đâu cả sao?"

Và bất chợt cô nhận ra tên nhóc Yugi Amane đó là......

-Hanako.....

-Em tỉnh rồi à tiểu thư?

Trước mặt cô là cái trần xe quen thuộc và khuôn mặt điển trai của Itachi đang cúi xuống nhìn cô.

Mika ngồi dậy cô nói:

-Itachi em muốn tới kinh đô Heian một chuyến.

-Heian?

Em tới đó làm gì vậy?

Mỉm cười thật tươi cô nói:

-Chỉ là tới thăm Seimei thôi, lâu lắm rồi không tới đó chơi.

Nhìn cái nụ cười rạng người nhưng gượng gạo của cô anh biết cô đang có chuyện gì buồn nhưng không muốn nói ra nên chỉ gật đầu nói:

-Anh sẽ chuẩn bị sớm cho em.

.........ở chỗ Hanako.........

Thẩn thơ ngồi ở cửa sổ phòng vệ sinh nữ ngắm trăng, Hanako nhớ tới dáng vẻ của cô lúc Tsuchigomori đưa cô cho Itachi.

Khuôn mặt nhăn nhó và những giọt mồ hồi lấm tấm trên mặt.

"Hẳn cô ấy đã thấy gì đó ngoài ký ức của Yorishiro nhỉ?"

Hết chap 14.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 15: Kinh đô Heian (P1).


Một buổi sáng sớm se lạnh với những giọt mưa còn sót lại trên lá bởi trận mưa đêm qua.

Ngoài sân sau của dinh thự nhà Mika có một vòng tròn với những ký tự lạ hoắc trên thảm cỏ, Itachi đứng dậy nhìn thành phẩm cả nửa tiếng đồng hồ của mình anh gật đầu và gọi cô:

-Tiểu thư của tôi ơi, tất cả đã chuẩn bị xong rồi.

-Vậy sao, xin lỗi lại để anh làm như này lần nữa.

Cô bước ra với bộ đồ.....

Thôi xem hình đi chợ đỡ tốn nước bọt (*'ω`*)(~ ̄³ ̄)~.

(Lưu ý: không có sừng nha.)

-Lần trước thì nhìn giống mấy con hồ yêu còn lần này sao lại hoá trang thành mấy bà Geisha rồi?

Itachi hắc tuyến nhìn bộ đồ trên người và nhận xét, cô phồng má nói:

-Em mặc gì là chuyện của em.

Với lại cái lần cuối cùng đến Heian cũng là của 2 năm trước rồi anh còn nhắc làm gì.

Biết mình đã vô tình nhắc tới những chuyện không vui nên anh nhanh chóng lái cuộc nói chuyện sang hướng khác, lấy ra một bịch đồ ngọt ném cho cô anh nói:

-Đó là đồ ăn vặt anh làm cho em.

Tiểu thư nhớ là sau 5 ngày là phải về nhà nhé, còn nếu hơn thì anh sẽ báo cáo cho lão gia biết tất cả những việc làm mà dạo này em đang làm.

Bước vào vòng pháp cô nói:

-Anh đúng là đồ độc ác mà, em sẽ về sớm như lời anh nói.

Lẩm nhẩm đọc thần chú và hét lớn:

-CẤP CẤP NHƯ LUẬT LỆNH.

Cả một ánh sáng đỏ rực làm chói mắt người xem, đứng trong vòng pháp cô nhìn Itachi và nói:

-Itachi xin anh đừng nói cho Hanako biết em đi đâu trong những ngày này.

Rồi biến mất ngay sau đó, Itachi thở dài quay lại nhìn cái gương nhỏ treo trên tường rồi nói:

-Cậu tính nhìn lén tới bao giờ nữa số 7?

Một không gian im lặng, Itachi quay hẳn người lại và đi thẳng vào trong nhưng không quên nói:

-Kinh đô Heian, đó là nơi em ấy tới.

Số 7 này tiểu thư làm vậy để né tránh cậu đấy, dù không biết đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người nhưng hãy để em ấy yên tĩnh một thời gian.

'Rầm'

Trong chiếc gương nhỏ, Hanako trầm mặc suy nghĩ rồi bỏ đi.

"Mika tại sao cô lại tránh mặt ta?

Chẳng lẽ cô cảm thấy ta ghê tởm sau khi thấy những gì xảy ra trong ký ức của Yorishiro của số 5 sao?....."

(~ ̄³ ̄)~╮(^▽^)╭(─.─||)(~ ̄³ ̄)~

'Vù vù' tiếng gió thổi bên tai khiến Mika tỉnh giấc......

"Có gì đó sai sai?"

Mở mắt ra nhìn xuống và giật mình hét lên:

-QUẢ NHIÊN LÀ SAI THẬT.

Á MÁ ƠI CHU MI NGA.......

Do bị rơi tự do nên Mika đã quên mất việc mình là Một Pháp Sư, Seimei ở đứng ở cái cây trước nhà và nhìn lên trời rồi quay lại nói với Kohaku là nhảy lên đó khiến Hiromasha sau khi nghe xong thì mặt ngệt ra.

Kohaku nhìn lên gật đầu rồi hoá lớn, một cú bật nhảy cao cạp lấy đai áo Mika rồi nhẹ nhàng tiếp đất.

Mika thở phào một cái rồi ôm lấy Seimei khóc bù lu bù loa lên:

-Oa oa anh vừa cứu mạng ta đó Seimei.

Cảm ơn nha hu hu, ta tưởng mình sắp chết lúc rơi xuống rồi cơ(༎ຶ ෴ ༎ຶ).

-Ano Mika cô chẳng phải là pháp sư sao?

Sao lại nói là mình sắp chết lúc rơi xuống chứ, chẳng phải cô có thể sử dụng linh lực của mình để bay sao?

'Crắc' nghe xong cô hoá đá luôn tại chỗ, Seimei thì ôm trán chán nản thở dài.

Yao Bikuni bước tới chỗ họ và mỉm cười nói:

-Hai năm không gặp em lớn hẳn ra nhỉ Mika-san.

-Chào chị Yao Bikuni-san, 'buông Seimei ra' hai năm không gặp chị vẫn không thay đổi gì cả nhỉ.

Mà Kagura-chan và cái tên Hiro đó đâu rồi?

-Kagura-chan à, em ấy đang ở trong phòng đọc sách còn Hiromasha-san thì 'chỉ ra đằng sau Mika'...

Cô quay lại và gặp ngay bản mặt đen như đít nồi của Hiromasha.

Anh véo má cô nói:

-Em giỏi lắm, mới có hai năm không gặp mà gan đã bạo hơn trước rồi.

-Em sin nỗi Hinomacha (Em xin lỗi Hiromasha).

-Hừm xin lỗi sao, xem anh xử em ra sao.

Dám ôm tên nam nhân khác trước mặt anh.

Hiromasha nhào nặn cái má của cô tới nỗi đỏ hết lên mới chịu buông ra.

Ôm lấy hai cái má đáng thương của mình cô nói:

-Ai ui đau quá....

-Mika-san?

-Kagura-chan lâu quá không gặp cậu vẫn đáng yêu như ngày nào.

-'Đỏ mặt' cảm ơn cậu Mika-san...

Anh nhìn cái gì vậy?

-Hiro sao thế?

-Hừm....

-Hiro?

Hiromasha nhìn chằm chằm vào cái bộ trang phục cô đang mặc, như nghĩ ra gì đó anh tiến tới vác cô lên vai trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Mika đỏ mặt nói:

-Anh đang làm gì vậy Hiromasha?

Thả em xuống đi, mọi người và Kagura-chan đang nhìn đấy.

-Kệ họ đi, vào đây mặc áo khoác rồi chúng ta xuống phố mua cho em bộ đồ mới.

-Sao lại thế?

Em thấy bộ này đẹp mà Hiro...

Anh sao thế sao không nói gì nữa vậy?

Ê Hiro.

Hiromasha.....

Hi-ro-ma-sha.

Hiromasha anh sao thế?

Trả lời em đi.

Nè Hiro~....

Hai người họ khuất dần sau hành lang và ở đằng bên này Kohaku ghen tới xù cả lông lên.

Seimei nhìn cảnh này chỉ có thể đứng cười bất lực, nhưng chẳng hiểu lại nghĩ gì rồi quay sang nhìn Kagura một cái và đỏ mặt im lặng bỏ đi khiến Kagura khó hiểu còn Yao Bikuni thì đứng cười tủm tỉm.

Hết chap 15.

Seimei đẹp dai chưa nè😍😍😍
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 16: Kinh đô Heian (P2).


Hôm nay là ngày thứ ba cô ở Heian và hiện tại thì Tỳ Mộc Đồng Tử đột nhiên bị trúng thuốc mới điều chế ra của Ngọc Thố¹ nên giờ ký ức dừng lại ở đứa trẻ con ba tuổi:

-MiKa~ bế em đi mà 'nũng nịu'.

-Thôn Thôn (─.─||)làm sao giờ?

-'Bất lực' thôi cứ làm theo những gì cậu ta muốn đi.

-Haiz~....

Bất lực cô thở dài một tiếng rồi dang tay ra đón cậu bé Tỳ Mộc Đồng Tử và bồi thêm cả nụ cười tươi:

-Lại đây nào tiểu Tỳ Mộc, chẳng phải em muốn chị bế em sao.

Rồi cậu ta vui vẻ lon ton chạy tới, bế tiểu Tỳ Mộc lên cô mặt như nở ngàn bông hoa nói:

-Tỳ Mộc của chúng ta đáng yêu ghê á.

'Cọ má tiểu Tỳ Mộc' Thôn Thôn à tôi nghĩ không cần phải biến anh ta trở về hình dạng ban đầu nữa đâu.....

-Tại sao thế?

Nhướng mày khó hiểu với lời đề nghị của cô, Mika liền nói tiếp với vô vàn trái tim bay bay xung quanh:

-Vì tôi muốn bắt cậu ta về làm em trai tôi💕💕💕💕.

Thôn Thôn nghệt mặt ra và bắt đầu liên tưởng tới những lời đồn bất chính về cô và Tỳ Mộc Đồng Tử nếu như để cậu ta ở hình dạng đứa trẻ này.

Tức giận lắc đầu một cái để mấy cái ý nghĩ linh tinh đó bay đi nhưng khi nhìn hình ảnh cô mỉm cười với tiểu Tỳ Mộc khiến cậu ta không nhịn được mà.......... gọi tên:

-Mika.

-Gì thế Thôn Thôn?

Quay lại nhìn cậu ta, Thôn Thôn đột nhiên mặt xuất hiện vài vệt hồng và nói:

-Qua đây giúp tôi một lát được không?

-.....

'chảy máu mũi'

-Qué, Mika chị chảy máu mũi rồi kìa!

Ế đừng có ngất xỉu chứ ê.....

Anh Ma Vương ơi chị ấy sao lại xỉu rồi?

Anh Ma Vương ơi?

Thôn Thôn hiện đang sốc bởi vẻ kute hột me của tiểu Tỳ Mộc, lát sau đột nhiên lại đứng trước cái cây trước phòng và treo dây thừng lên khiến lính gác hốt hoảng mà chạy tới ôm chặt không cho treo cổ:

-Tại sao chứ, ta ở với hắn lâu như vậy rồi mà lại hắn lại đáng yêu hơn ta chứ?

Tại sao Mika lại thích hắn hơn ta chứ?

Tại sao....

-Đại vương xin người hãy nghĩ lại, Mika tiểu thư chắc chắn thích ngài hơn, Đại vương xin đừng làm điều dại dột.

-Đúng đó Đại vương xin người hãy nghĩ lại.

-Đại vương....

-Đại vương......

.........

Thôi ở đây lộn xộn quá, qua chỗ số 7 xem cậu ta ra sao rồi đi.......

Trường Kamome, ngày thứ ba Mika nghỉ học.

Một bầu không khí u ám bao trùm cả nhà vệ sinh nữ khu nhà cũ và chủ nhân của luồng khí đó hiện đang ngồi ôm đầu gối trên buồng toilet số 3.

Nghe lũ Mokke nói cậu ta 3 ngày nay rất lạ, ai tới đây cũng bị doạ cho hú vía bởi lời thì thầm bên tai khi đi vệ sinh: "Trả Mika cho tôi".

Số người nghe thấy nhiều tới nỗi bây giờ cả trường đang đồn ầm lên là Mika đắc tội với Bí ẩn trường học số 7 Toilet Hanako-san.

Hôm qua hôm kia Kou dắt theo một con ma tới gặp cậu ta mà cũng bị doạ cho mất hồn bởi tên này, hét lên một tiếng rồi nhắm tịt mắt vung gậy phang thẳng cây trượng vào mặt cậu ta một cái rõ đau và tức giận bỏ đi tự giải quyết con ma đấy (mọi người biết con ma đó là ai rùi chứ😁).

Nhưng may là hiện tại Itachi đã tới đó phá tan bầu không khí u ám đó chỉ bằng câu nói:

-Ta biết cách để tới Heian.

Và ngay tức khắc cậu ta vui vẻ chạy tới bóp vai đấm lưng và bla bla cho Itachi mong anh chỉ cách tới Heian cho cậu ta.

Anh hắc tuyến nhìn cái con ma mà mọi người hay bàn tán là bí ẩn số 7 Hanako-san trong toilet, "Hắn ta rốt cục còn cần cái thứ gọi là liêm sỉ nữa không thế?".

Itachi chỉ cho Hanako cách để tới Heian và cậu ta đã ngay lập tức chạy tới chỗ Kou không nói không rằng vác cậu ta tới tầng thượng khu nhà cũ.

Kou tức giận muốn đập chết Hanako như đập con muỗi nhưng vì cậu ta nói là biết cô ở đâu nên mới nhịn xuống.

Itachi vẽ nhanh vòng pháp và bảo một người một ma đứng vào đó rồi dặn Kou là khi anh khởi động vòng pháp thì cậu ta ở trong cũng phải tiện tay lấy linh lực của mình làm bàn đạp cho hai người họ thành công tới Heian.

Kou lần đầu làm chuyện này nên khó tránh khỏi lo lắng, nhưng cậu chàng nhanh chóng lấy lại tinh thần chuẩn bị vì sư phụ Mika của mình và cậu ta gật đầu nói với Itachi rằng mình đã sẵn sàng.

Đọc nhẩm thần chú trong miệng và hét lớn:

-CẤP CẤP NHƯ LUẬT LỆNH.

Ngay sau đó vòng pháp sáng lên ánh sáng đỏ rực, Kou cũng nhanh chóng lấy linh lực của mình làm bàn đạp cho cậu và Hanako rồi cả hai biến mất sau ánh sáng đỏ ấy.

Itachi không biết liệu họ có thành công tới Heian không nhưng hiện tại thì anh biết có một vị khách không mời tới mà lại núp ở bên kia cánh cửa nghe lén.

Lấy ra cây cung Nhật Quang yêu dấu của mình, anh nhìn nơi cánh cửa đó và nói:

-Nếu đã tới rồi thì hãy xuất hiện đi.

Hết chap 16.

Truyện ngắn về cuộc trò chuyện của đám Mokke.

Mokke 1: Nhân vật bí ẩn đó là ai nhỉ?

Nghe nói là cậu ta giống số 7 đáng kính y như đúc.

Mokke 2: Vậy sao, tui lại nghe nói đó là anh chàng hội trưởng hội học sinh cơ.

Mokke 3: Không mấy người lầm rồi phải không?

Tui lại nghe nói là đó là bí ẩn số 2 cầu thang Misaki.

'Coong' ái đau quá, SAO ĐÁNH NGƯỜI TA ZỢ?

Mokke 4: Mày ngu hết chỗ nói số 3 ạ, đó là hôn phu của Vu Nữ đại nhân chứ còn ai vào đây.

Mokke 6 ôm Mokke 3: Mày mới ngu thì có số 4, vợ tao nói là bí ẩn số 2 thì là bí ẩn số 2.

Mà vợ tao mà mày cũng dám đánh sao chán sống rồi à?

Mokke 7 đá đít Mokke 6: Bố tổ cha nhà mày dám nói chuyện với chồng tao như thế hả, mày muốn chiến lắm sao nhào vô tao chấp mày hai tai luôn (Nao: là tai nha👂không phải tay ✋)

Mokke 6 vào tư thế: Ok chiến luôn tao sợ mày chắc.

Mokke 3: Bó tay với hai người.

Mokke 2 bừng bừng sát khí: Hai đứa tụi bây có thôi ngay không hả?

Mokke 6 và 7 ôm nhau sợ hãi: Aye em xin lỗi số 2.

Mokke 1 cười tươi: Ara ara chắc chỉ có số 2 là trị được cái tính hay gây gổ của họ thôi nhỉ☺️.

Mokke 3 mỉm cười: Vâng.

Và ở ngay gần đó Mika đã nghe thấy hết tất cả.

Hiện tại thì con bé sốc quá méo nói nên lời rồi.

-Mika: Cuộc đời đúng là đáng sợ.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 17: Giáng Sinh Vui Vẻ (~ ̄³ ̄)~💕


-Nếu đã tới rồi thì hãy xuất hiện đi.

Cầm Nhật Quang cung thủ thế, Itachi mắt nhìn chằm chằm vào cái cánh cửa sân thượng đang dần mở ra kia.

Một bóng người quen thuộc bước ra, Itachi lập tức cúi chào người đấy:

-Nhị thiếu gia.

Người đấy đi lại đỡ Itachi dậy và nói:

-Cứ gọi ta là Hạo Thiên đi dù sao thì ở đây cũng chỉ có ta và ngươi.

Ấy không được từ chối, đây là mệnh lệnh đó.

Hạo Thiên mỉm cười vỗ vai Itachi, anh nhìn Hạo Thiên một lúc rồi thở dài gật đầu, cái chuyện gọi thẳng tên của chủ nhân như này mà để đại thiếu gia Gin nghe thấy thì chắc anh bị phạt đi chép gia pháp nửa năm luôn quá.

Ngó ra cái vòng phép ở đằng sau Itachi, Hạo Thiên thở dài tiến tới đứng cạnh cái vòng phép và nói:

-Muội ấy lại đi à?

Itachi gật đầu, ánh mắt anh cũng nhìn vào cái vòng phép ấy.

Anh dù là quản gia kiêm vệ sĩ của Hạo thiếu gia và Nguyệt tiểu thư¹ nhưng hiện tại lại không biết phải trả lời tình huống này ra sao cho dễ hiểu?

Hạo Thiên ánh mắt dịu dàng nhìn vòng phép quen thuộc này, anh hiểu cảm giác của cô em gái anh ra sao nên chỉ nói:

-Em ấy cần một nơi yên tĩnh để bình tâm lại.

Itachi nghe vậy thì cũng gật đầu.

Ở Bình An Kinh.

-Mika~ chừng nào ta mới về nhà đây?

Thao Thiết ôm cô trong lòng rồi đặt cằm mình lên vai cô làm nũng.

Mika thở dài xoa đầu lão Thao như xoa đầu một đứa trẻ con, cô nói:

-Đợi qua vài ngày nữa nhé.

Rồi lại im lặng làm tiếp việc đang dở tay.

Thao Thiết không chịu, anh chán ở đây lắm rồi.

Đồ ăn thì không ngon thì có thể ăn đồ cô nấu, nhưng thế vậy mà cái tên Hiromasha đó lại cướp đi cô đầu bếp thượng hạng của anh.

Hanako đột nhiên ở đâu ra nhảy vào đá Thao Thiết sang một bên rồi làm nũng với cô:

-Mika tui đói rùi♡(ӦvӦ。)(。・//ε//・。).

-Chút nữa nha, sắp xong rồi.

-Ừm.

Có cần tui giúp gì cho không?

Mika vớt thịt ra đĩa rồi thuận tay chỉ về phía chạm bát và nói:

-Vậy cậu và lão Thiết giúp mình sắp mâm ra nhé.

Và ngay lập tức mặt Hanako và Thao Thiết đồng thời đen lại, họ nhìn đối phương với con mắt tóe lửa rồi nở nụ cười "THÂN THIỆN" với nhau.

Hanako cực kỳ cực kỳ ghét tên này.

Shinichi phiền 1 thì tên này phiền 10.

-"Tch, sao lại phải làm cùng với hắn ta chứ?

Ta thà làm cùng A Trạc hoặc Ngọc Thố chứ làm vs ngươi chắc ta phi thẳng chồng bát vào mặt ngươi luôn quá!"

Thao Thiết thì cũng chẳng kém gì Hanako, anh ghét bỏ hắn hơn cả Shinichi và ca ca Vương Gin của Mika.

-"Cái tên âm hồn bất tán này thật phiền phức mà."

Mika là người hưởng trọn bầu không khí đầy ám khí khói lửa vừa rồi nên......

-'Cầm Minh Nguyệt kiếm' Tin chị đây xiên mấy chú không!

-Hanako, Thao Thiết 'ngồi ngay ngắn': Dạ tụi em xin lỗi chị hai.

Sau giờ cơm, Mika ngồi tám chuyện với mấy nàng Kaguya Hime, Kinyohime, Yao Bikuni, Hotarugusa, Momo No Sei và Hakuro ở hàng ghế Tử Đằng gần rừng trúc của Mannen Dake.

Kaguya Hime đang kể ra tâm tư của mình với Mannen Dake cho tất cả bọn cô nghe thì đột nhiên Momo No Sei và Kinyohime lại đổi chủ đề sang đọ mị lực với nhau.

Mika hắc tuyến, cái cuộc thi đọ mị lực này thật.....

-Các ngươi đúng là trẻ em chưa trải sự đời mà.

-Ủa Tamamono-san!!

Ngài ở đây làm gì thế?

-Ta đến xem xem tiểu gia hỏa nhà ngươi đã về chưa thôi.

-Lý do chỉ có thế thôi sao!!!

-Ha ha đúng là Mika có khác.

Đương nhiên việc chính ta tới đây là để hỏi ngươi việc này.

Kou chạy tới bổ nhào đến ôm lấy cô khóc bù lu bù loa lên làm mọi người ở đấy giật mình.

Mika lúng túng:

-A ể Kou!!!

Tamamono Mae chuyện này là sao?

Mae phẩy quạt một cái rồi giải thích cho cô hiểu sơ qua việc cậu nhóc tóc vàng ấy (Kou) đột nhiên xuất hiện ở chỗ mình:

-Hôm đấy ta đang ngồi nếm thử trà mới tìm được thì tên nhóc này đột nhiên rơi từ trên trời xuống phá hỏng hứng uống trà của ta nên ta đã bắt nó làm việc không công cho ta 2 ngày.

Nghe xong Mika và mọi người hắc tuyến còn Kou thì ôm chặt lấy eo cô khóc:

-Ôi Senpai chị cứu em với hu hu, lão ma đầu kia là quái vật bắt nạt người (༎ຶ ෴ ༎ຶ).

-'Xoa đầu Kou' Rồi rồi ngoan nào, nín đi có chị đây rồi sẽ không ai bắt nạt nhóc đâu.

-Ano.....

Mika-san, đây là ai vậy?

Hotarugusa nhút nhát chỉ vào Kou.

Mika thở dài nói:

-Đồ đệ chị.

-Đồ...

Đồ đệ á!!

Hết chap 17.

Merry Christmas.
 
(Jibaku Shounen Hanako-Kun) Khế Ước Linh Vật.
Chap 18: Trở về.


Chap này tặng cho Shujisa

Vào chap mới thui(~ ̄³ ̄)~

(Ảnh trên là Thao Thiết "dạng người")

-Đồ....

Đồ đệ á!!!

-Ừm.

Mika gật đầu rồi nhìn xuống Kou đang ôm eo mình ở phía dưới.

Kou nhìn cô, cậu hiểu ý buông cô ra, đứng dậy cậu giới thiệu lại về bản thân:

-Chào mọi người tôi là Minamoto Kou, học sinh Sơ Trung trường Kamome và là đồ đệ của Mika-senpai.

Kinyohime, Momo No Sei, Kaguya Hime, Hakuro, Hotarugusa giật mình.

Cái họ Minamoto của cậu làm mọi người ở đây 1 phen ngạc nhiên, bất ngờ (trừ Nội và Bát Bách Bỉ Khâu Ni).

Họ không ngờ là nhà Minamoto lại có công tử nhỏ tuổi như vậy!

Momo No Sei hơi rung động trước mỹ sắc của Kou nên e thẹn tiến về phía cậu nhóc và hỏi:

-Cậu.....

Đã có hôn phối chưa?

Kou và Mika nghe xong đơ toàn tập luôn.

A Trạc vỗ trán lắc đầu nói với Momo No Sei:

-Đến cả thằng nhóc hậu duệ nhà Minamoto mà ngươi cũng muốn tán thì ta thấy ngươi đây rất dũng cảm đấy Momo No Sei.

Kinyohime, Kaguya Hime và Hotarugusa nghiêng đầu không hiểu, Hakuro nở nụ cười nói:

-Ba người còn nhỏ không nên hiểu những chuyện của người lớn chúng ta đâu.

Kinyohime nghe vậy thì tưởng là Hakuro đang chê cô bé lùn nên tức giận nói:

-A Hakuro-san chê tôi lùn có phải không?

-A không, tôi không có ý đó.

-Vậy thì tại sao không nói cho tôi biết chứ?

Dù sao thì tôi cũng hơn trăm tuổi rồi mà!

Mọi người hoá đá với câu sau của Kinyohime, Mika đỡ trán nói:

-Vâng vâng, cô lớn rồi, cô lớn rồi.

Vậy thì để tôi giải thích cho cô hiểu nha Kinyohime, nào ghé tai vào đây đi.....

Không biết Mika nói gì với Kinyohime mà sắc mặt cô bé chuyển từ bình thường sang đỏ lự như trái cà chua.

Lùi lại, miệng thì lắp bắp còn tay chỉ vào Mika và nói:

-Mi...

Mika cô đúng là độc ác mà!

Sao cô lại có thể đầu độc 1 đứa trẻ con như ta chứ?

-......( ◜‿◝ )♡

-Aaaa ta ghét cô 'Bỏ chạy'.

A Trạc nhìn theo hướng Kinyohime chạy mà hắc tuyến hỏi Mika:

-Chủ nhân nói gì với Kinyohime mà cô ấy lại phản ứng như thế?

Mika quay lại dùng một đôi mắt ngây thơ nhìn A Trạc và giọng nói dễ thương trong trắng trả lời làm ảnh sởn cả gai ốc:

-Ta đâu có biết đâu?

Ta chỉ nói với cô ấy những thứ cần nói thôi (人*╹▽╹ )。*゚+.

(Nao: Đây là cảm xúc của mọi người khi thấy một con người có đầu óc bậy bạ đen tối hơn cả bầu trời đêm đang giả vờ ngây thơ không biết gì sau khi "cố tình" đầu độc một trẻ nhỏ là Kinyohime 🙂)

2 ngày sau tại sân sau nhà Seimei.

Một vòng phép được Ngọc Thố vẽ sẵn bằng linh lực.

Mika mặc lại bộ đồ cao trung Kamome của mình, cô nói lời tạm biệt với họ rồi đứng vào vòng phép với hai người kia.

Hiromasha đưa cho cô một cái túi và nói:

-Quà sinh thần muộn của ta.

Về đến phòng rồi mới được mở ra nhé.

Mika gật đầu rồi nói lời tạm biệt thêm lần nữa.

Vòng phép khởi động, họ biến mất ngay sau đó.

Buổi tối hôm đó.

Kohaku 'ở dạng người' và Seimei đang ngồi uống rượu với nhau.

Trong lúc say, Kohaku đã lấy ra một cây trâm kanzaki tinh xảo.

Trong khi mua trâm, cậu đã tưởng tượng ra lúc cô cài cây trâm này rồi:

-Chắc chắn sẽ rất đẹp.

Seimei ở cạnh bên nhìn thấy những gì mà thức thần của mình đang làm nhưng không nói gì.

Kohaku nhìn lên ánh trăng bạc trên cao kia mà lòng hơi nhói.

Hình ảnh của Mika lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí khiến cậu cảm rất phiền nhưng lại chẳng hiểu sao lại rất ấm áp.

Có lẽ cậu thích cô rồi cũng nên....

A không thể được.

Cậu không thể yêu một con người.

Nếu cậu yêu cô thì cả hai sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp.

Thở dài một hơi cậu trở lại hình dạng Kohaku Bạch Tàng Chủ của thường ngày.

Trên miệng ngậm lấy cây trâm cài và nghĩ:

-"Có lẽ không nên nói với cô ấy thì hơn."

Rồi đem đi chôn ở góc vườn cùng với những tâm tư rối bời khó nói của mình.

Tình Minh nhìn cậu rồi thở dài một tiếng:

-Hỏi thế gian tình là chi......

Hết chap 18.

Hello cả nhà, chỗ mọi người có lạnh không thế?

Chỗ Nao lạnh sun "ấy" luôn á, lúc thì 2 độ lúc thì 3 độ.

Sáng ra dậy hông muốn đi học luôn á!

A mấy cái lông Nha Lang của Rimuru nhìn ấm ghê luôn á(人*´∀`)。*゚+(*´ω`*)(*´ω`*)(*´ω`*)💕💕💕.

Mún có một con chó cỡ bự như Ranga để ôm hiu hiu.

Lạnh quá🥶🥶🥶.
 
Back
Top Bottom