Hài Hước [JENSOO] - TIỂU MỸ NHÂN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
20


Tay nghề của mẹ vợ quá tốt, Kim Trí Tú ăn còn nhiều hơn ba mươi năm trước gộp lại.

Kim Trân Ni hễ ăn no là buồn ngủ, vùi trong ngực Kim Trí Tú mềm nhũn ngáp một cái.

Kim Trí Tú cầm khăn ướt hạ nhân đưa tới, cẩn thận lau chùi dầu mỡ và vệt bẩn trên khoé miệng thay Kim Trân Ni.

Khuôn mặt bẩn thỉu được lau đến sạch sẽ, lộ ra dáng vẻ trắng nõn ngoan hiền.

Ăn no, ôm cô vợ nhỏ nhà mình ngủ trưa một giấc, quả nhiên là mỹ mãn.

Vừa ngủ cái là cảm giác ngủ thẳng đến hoàng hôn.

Kim Trí Tú tỉnh lại trong mùi ngô luộc thơm ngọt, sờ sờ chiếc bụng tròn ủm của cô vợ nhỏ đang ôm trong ngực.

Người xưa nói, ăn no ấm cật sinh dâm dật, ngủ đã muốn giã tiểu huyệt.

Kim Trí Tú ôm cô vợ nhỏ ngủ say như chết, muốn....

Muốn...

Bỗng nhiên, cha vợ đến gõ cửa: "Tiểu Ni, con rể, nhạc mẫu đang luộc ngô, mấy đứa dậy đi ăn tối nào."

Kim Trân Ni lầm bầm duỗi eo, buồn ngủ ưỡn tới ẹo lui: "Ưm...

Đói quá hà..."

Kim Trí Tú nhỏ giọng nói: "Ngoan, vểnh mông lên, tướng công cho em ăn bắp ngô bự nhé."

Tuy Kim Trân Ni còn chưa tỉnh hẳn mà cũng đã cảnh giác che mông lại, yếu ớt ngáp một cái: "Không...

Ưm..

Không ăn bắp ngô bự của tướng công đâu...

Muốn ăn...

Muốn ăn bắp ngô bự mẹ luộc cơ..."

Kim Trí Tú chuyện xấu không thành, phẫn nộ lén hôn một cái lên cặp mông nóng hây hẩy của Kim Trân Ni, lẽ thẳng khí hùng nói: "Tướng công đang gọi em dậy ăn ngô cha mẹ luộc, trong đầu em đang nghĩ đến chuyện linh tinh gì đấy hả?

Kim Trân Ni nửa tỉnh nửa mê bị bắt nạt đến hồ đồ, oan ức rưng rưng mờ mịt nhìn Kim Trí Tú ở sau mông mình.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
21


Bắp ngô được lớp lớp vỏ bao lại, đang được đun sôi trong nồi.

Xé lớp vỏ ra sẽ thấy phần bắp bên trong, hạt ngô tròn mẩy thơm nức mũi, vô cùng vừa ý.

Lúc này hạt ngô còn mềm, cắn một cái là tứa nước ngập miệng, trong veo giòn mềm.

Kim Trân Ni gặm ngô, khuôn mặt nhỏ vừa được lau khô lại làm bẩn.

Kim Trí Tú không vui nhíu mày, đoạt lấy bắp ngô trong tay Kim Trân Ni.

Kim Trân Ni uất ức trợn mắt lên.

Rất tức giận, nhưng lại không dám chửi tướng công nhà mình nên nàng chỉ đành tức tối rưng rưng nước mắt trừng người ta, đáng thương vô cùng.

Kim Trí Tú đoạt lấy bắp ngô, dùng dao nhỏ tách từng hàng hạt ngô ra để vào trong bát nhỏ.

Cô kiên nhẫn tách hai bắp ngô, được một bát hạt ngô đầy ắp.

Kim Trân Ni mờ mịt nhìn cô.

Kim Trí Tú cắm cái thìa vào bát đựng đầy hạt ngô như ngọn núi nhỏ, thô bạo đưa cho Kim Trân Ni: "Ăn đi, tướng công chuẩn bị cho em đấy!"

Mẹ vợ đang cắn hạt dưa và cha vợ đang hút thuốc ngầm hiểu ý mà cùng lộ ra nụ cười hiền lành.

Gió đêm ở nông thôn lạnh hơn trong thành, ruộng ngô bạt ngàn dưới ánh trăng toả ra mùi thơm khiến người ta động lòng.

Kim Trí Tú ôm Kim Trân Ni hóng gió dưới cây lớn, ánh mắt ý vị thâm trường nhìn ruộng ngô cao quá đầu người, luôn muốn làm chút chuyện xấu.

Kim Trân Ni ăn no ợ một cái, cúi đầu ngoan ngoãn dùng cỏ xanh bện một con châu chấu.

Mắt Kim Trí Tú dần nổi lên ánh sáng xanh lè của sói đói, giả bộ dùng giọng khàn khàn gợi cảm lẩm bẩm: "Tiểu Ni, tướng công em có tốt không?"

Kim Trân Ni cúi đầu, âm thanh nhỏ xíu mềm mại nói: "Tốt ạ..."

Kim Trí Tú cười he he: "Vậy bắp ngô có ngon không?"

Kim Trân Ni không hề phát hiện nguy hiểm sắp xảy ra, vẫn ngoan ngoãn chơi với lá cỏ.

Kim Trí Tú phía sau nuốt nước miếng, bàn tay tội ác lặng lẽ đưa về phía "bắp ngô" trong quần.

Kim Trí Tú cầm bắp ngô bự, lặng lẽ tới gần Kim Trân Ni mềm mụp.

Bỗng nhiên Kim Trân Ni quay đầu lại, trong đôi mắt sáng lấp lánh ánh sao, vui vẻ giơ châu chấu cỏ trong tay lên: "Tướng công, đẹp không nè?"

Kim Trí Tú phẫn nộ thu hồi "bắp ngô" không có ý tốt, đặt con châu chấu cỏ trong miệng mình cắn một cái.

Xì, còn sống.

Kim Trân Ni nâng con châu chấu cỏ vừa bện đến trước mặt Kim Trí Tú: "Tướng công..."

Kim Trí Tú cố ý cau mày: "Đây là con chó hay đầu lừa đấy?"

Kim Trân Ni thương tâm, mất mát cúi đầu rồi ném châu chấu cỏ sang một bên, như hờn như giận mà không chơi tiếp nữa.

Kim Trí Tú vội vã nhặt con châu chấu cỏ đáng thương lên, vừa dỗ vừa hôn cô vợ nhỏ nhà mình: "Sao lại vứt đi?

Là lừa hay là chó thì đều do em đưa cho tướng công, sao em lại dám ném, hả?

Tướng công muốn phạt em, nào, vểnh mông lên."

Kim Trân Ni hoảng sợ giãy giụa, chỉ sợ Kim Trí Tú sẽ xoạc mình ngay trong ruộng ngô.

Kim Trân Ni càng giãy giụa chống trả, Kim Trí Tú càng có hứng thú.

Chỉ lát nữa là sẽ có cảnh tạo người trước công chúng, phu xe Kim gia bỗng nhiên thở hồng hộc vọt tới: "Đại tiểu thư!

Đại tiểu thư!

Bùi Châu Hiền sắp lấy chồng rồi!!!"
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
22


Kim Trí Tú sửng sốt một chút, nhất thời không phản ứng lại được tại sao phu xe lại kích động như thế.

Kim Trân Ni trong ngực cũng không giãy nữa, co lại thành một cục nho nhỏ, vùi kín mặt vào trong cánh tay.

Kim Trí Tú nhìn phu xe, lại nhìn Kim Trân Ni một chút.

Kim Trân Ni thương tâm ngây ngốc ôm lấy chính mình, ôm ôm chút lại khóc lên.

Tướng công của nàng vẫn yêu Bùi tiểu thư kìa.

Trong lòng Kim Trí Tú sốt ruột lắm, nhưng mặt vẫn thối hoắc: "Tiểu Ni em khóc gì mà khóc?

Bị người khác nhìn thấy còn tưởng rằng Kim gia bắt nạt em!"

Kim Trân Ni co mình lại, nước mắt lạch tạch rơi xuống.

Kim Trí Tú bắt đầu phát sầu.

Làm sao bây giờ .

Phải làm sao bây giờ?

Tiểu Ni mà khóc là sẽ không nói chuyện, vậy phải làm thế nào bây giờ!!

Phu xe vội vàng mà gào lên: "Đại tiểu thư, Bùi tiểu thư sắp lấy chồng, ngài không sốt ruột sao!"

Lúc này Kim Trí Tú mới chợt nhớ đến, Bùi Châu Hiền cô thích hơn hai mươi năm, gia nhân trong nhà đều biết tim của cô đặt ở trên người Bùi Châu Hiền.

Bây giờ Bùi Châu Hiền muốn lấy vợ, cô nên tức giận xông đến cướp rể mới đúng.

Nhưng cô đang ôm bé bánh sữa mềm nhũn trong ngực, chỉ muốn đút cho bé bánh sữa gặm một bắp ngô non mềm.

Cả đời Bùi Châu Hiền đều có tinh thần cao thượng để theo đuổi, còn cô là loại phàm phu tục tử chỉ thích ăn ăn uống uống ngủ ngủ, cuối cùng chỉ là hai người qua đường thôi.

Kim Trí Tú cúi đầu nhìn Kim Trân Ni.

Kim Trí Tú bắt đầu nảy ra ý xấu, giả vờ nghiêm túc hỏi: "Em khóc cái gì?"

Kim Trân Ni lắc đầu một cái.

Nàng khổ sở lắm.

Ngày đầu tiên kết hôn, Kim Trí Tú đã hung hăng nhắc nhở nàng, cô vĩnh viễn sẽ không yêu nàng, cô chỉ yêu Bùi Châu Hiền thôi.

Kim Trân Ni nhát gan hay sợ, căn bản không dám phản kháng.

Nàng từng lần từng lần tự nói với mình, Kim Trí Tú cưới nàng là vì bị ép buộc, sẽ không thích mình.

Do đó nàng phải ngoan ngoãn, không thể gây thêm phiền phức cho tướng công.

Nhưng mà nàng càng ngày càng yêu thích tướng công của mình.

Tướng công sẽ ăn khoai nướng cùng nàng, sẽ cùng ăn cá lớn với nàng.

Sẽ ôm nàng ngắm trăng, trên giường sẽ bắt nạt nàng muốn khóc cũng không khóc nổi.

Kim Trân Ni khóc hu hu ôm chặt lấy mình.

Nàng thật thích tướng công, thật thích thật thích.

Nhưng nàng không đẹp bằng Bùi tiểu thư, cũng không thông minh bằng Bùi tiểu thư.

Nàng xấu như vậy, đần như vậy, còn hay chọc tướng công tức giận, ngu ngốc đến mức nói cũng không rõ ràng.

Bây giờ Bùi tiểu thư muốn lấy chồng, nhìn tướng công thật đau lòng.

Nàng...

Thật sự rất đau lòng...
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
23


Bùi Châu Hiền muốn kết hôn, Kim Trí Tú vội vội vàng vàng quay về.

Ngỗng tươi mà cha mẹ vợ nấu cả đêm cũng chưa kịp ăn.

Kim Trân Ni ngồi trên xe ngựa về thành, uất ức khổ sở đến mức không biết nên làm gì.

Nàng dùng ngón tay lặng lẽ níu lấy quần áo Kim Trí Tú, vừa sợ Kim Trí Tú phát hiện được sẽ cười nhạo mình.

Kim Trí Tú nhắm mắt dưỡng thần, giơ tay ôm bé bánh sữa đang lén lút làm chuyện xấu kia vào lòng: "Làm gì thế hả?"

Tim Kim Trân Ni đập thình thịch kinh hoảng, tay chân cũng không biết để ở đâu, ngắc ngứ nói: "Em...

Em...

Tướng công..."

Một tiếng tướng công vừa gọi ra khỏi miệng, Kim Trân Ni cũng không nín được nữa, uất ức bật khóc.

Kim Trí Tú cúi đầu nhìn dáng vẻ khóc hu hu đáng thương của vợ mình, vừa đau lòng vừa hưng phấn.

Cô ôm chặt lấy bé bánh sữa vào lòng, mạnh mẽ đặt dưới khố mình.

Kim Trân Ni bối rối dùng mông kẹp chặt lấy "bắp ngô" bự kia, khóc càng đáng thương hơn.

Kim Trí Tú ôm eo nhỏ của vợ, sán đến muốn ngoạm lấy neinei.

Bỗng nhiên xe ngựa dừng lại, phu xe lo lắng hô to: "Đại tiểu thư, đến Bùi phủ rồi ạ!"

Kim Trí Tú: "..."

Không phải nói về nhà à?

Tới chỗ này làm gì?

Kim Trí Tú vừa muốn nói quay xe về nhà, Bùi Châu Hiền đã tự mình bước ra đón.

Cô thanh lãnh xuất trần, đẹp như trích tiên: "Trí Tú, tỷ đã đến rồi."

Kim Trí Tú: "...."

Kim Trân Ni: "Hu hu hu hu hu hu....

Hu hu...

Hức...

Hu hu..."
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
24


Kim Trí Tú đưa Kim Trân Ni nước mắt lưng tròng vào Bùi phủ.

Đôi mắt Kim Trân Ni ướt nhẹp, khuôn mặt đỏ bừng, quần áo tóc tai có hơi loạn, lúc bước đi cứ loạng choạng như một con vịt nhỏ.

Nhìn một cái là biết trong quãng đường đến, trong xe ngựa có bao nhiêu đặc sắc.

Lòng Bùi Châu Hiền đắng ngắt, nhưng lại mang dáng vẻ cao lãnh chi hoa không tiện phát hoả, vẫn cứ ôn nhu trò chuyện với Kim Trân Ni: "Mấy hôm nay chị dâu mang thai nên có vẻ đẫy đà hơn nhiều nha."

Kim Trân Ni cúi đầu nhìn bụng nhỏ tròn vo của mình, lại nhìn cái eo thon đong đưa của Bùi Châu Hiền, khổ sở muốn khóc.

Kim Trí Tú xoa xoa đầu Kim Trân Ni, như hữu ý lại vô tình nói: "Nhất định là do ta nuôi quá tốt."

Nước mắt Kim Trân Ni lấp lóa, nàng mờ mịt ngửa đầu nhìn cái cằm cương nghị của Kim Trí Tú.

Tướng công...

Tướng công đang...

Che chở nàng ư...

Kim Trí Tú phì phò xoa mái tóc mềm mại của Kim Trân Ni, vừa chuyện trò vui vẻ với Bùi Châu Hiền vừa đi vào trong.

Khó mà nói rằng đó là giả dối.

Kim Trí Tú thích Bùi Châu Hiền hai mươi năm, hơn nữa cô cũng mơ hồ cảm thấy, trên thế giới này Bùi Châu Hiền thích cô nhất.

Nhưng chính Bùi Châu Hiền lại không chịu nghe những lời cô thổ lộ, lại càng không chịu ngủ cùng giường với cô, cùng trần truồng làm chút chuyện vui vẻ.

Nhưng hôm nay Bùi Châu Hiền lại sắp lấy chồng.

Rốt cuộc là hạng người gì mới có thể khiến Bùi Châu Hiền thanh quý cao khiết nguyện ý kết hôn sinh con cùng vậy.

Là kẻ còn có tiền hơn so với Trí Tú cô, hay là còn xinh đẹp hơn?

Hạ nhân Bùi phủ vén rèm lên, một tiếng cười lớn thô lỗ phóng khoáng vang lên: "Châu Hiền, đây chính là hảo hữu chí giao Trí Tú tỷ mụi của em đấy ư?"
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
25


Đứng trong nhà là một hán tử khôi ngô thân cao chín thước.

Hán tử kia da dẻ ngăm đen, mặt mày dữ tợn, râu tóc lộn xộn mọc hơn nửa mặt, trên mí mắt có một vết sẹo dữ tợn.

Chồng mới của Bùi Châu Hiền, thật sự xấu...

Hung ác khủng bố, lại thô tục đến cực điểm.

Kim Trân Ni nhát gan, khi tráng hán này âm trầm nở nụ cười tà mị, nàng sợ đến mức run lên hai cái rồi chui vào ngực Kim Trí Tú trốn.

Đôi mắt Bùi Châu Hiền thống khổ, buồn bã ngả vào ngực tráng hán.

Một mỹ nhân bạch y như ngọc bị một con tinh tinh to đùng tráng kiện ôm vào lòng, nhất thời có vẻ vô cùng giống truyện cổ tích.

Kim Trí Tú khiếp sợ mờ mịt, không hiểu ra làm sao.

Vẫn chỉ có tráng hán là hàm hậu cười cười: "Trí Tú tỷ à, Châu Hiền thường nói về tỷ đấy.

Nào lại đây lại đây, chúng ta uống một chén nào."

Kim Trí Tú và Kim Trân Ni choáng váng bước ra khỏi Bùi gia.

Kim Trân Ni kinh hồn bạt vía, Kim Trí Tú một mặt mờ mịt.

Dù thế nào đi nữa cô vẫn không hiểu nổi, tại sao Bùi Châu Hiền một đời thanh cao, nhưng cuối cùng lại cưới một con tinh tinh bự.

Tráng hán nói hắn lớn lên trong núi, khi còn bé thì theo mẹ hái trái cây, lớn lên theo cha đi săn thỏ.

Mấy ngày trước cha mẹ gã cùng qua đời, nên chỉ đành tự mình xuống núi bán da thỏ, không ngờ lại nhất kiến chung tình với tiểu thư Bùi gia, nhanh chóng quyết định chuyện chung thân đại sự.

Kim Trí Tú trợn mắt há mồm, thật sự không biết nên đi bao nhiêu tiền mừng cho đám cưới này của Bùi Châu Hiền.

Khi trở lại Kim phủ, Kim Trí Tú vẫn chìm đắm trong câu chuyện tình yêu thần kỳ kia, chưa thể hồi thần.

Kim Trân Ni đói rồi, bụng kêu ùng ục ùng ục, lại không dám quấy rầy Kim Trí Tú đang chìm trong bi thương.

Nên Kim Trân Ni ôm cái bụng tròn ủm đang sôi ùng ục ngồi xổm trong góc tường uất ức vẽ vòng tròn.

Trước đây nàng tự đến nhà bếp tìm cái ăn bị bọn hạ nhân chê cười một trận và ngạo mạn nói cho nàng biết: "Đại tiểu thư không về thì nhà bếp sẽ không nấu cơm."

Kim Trân Ni rơi nước mắt, cũng không dám tự mình đến nhà bếp kiếm đồ ăn nữa.

Trừ một xe khoai lang của hồi môn kia của nàng.

Kim Trân Ni càng vẽ vòng tròn càng oan ức.

Đáng thương, nhỏ yếu, bất lực.

Nhưng mà ham ăn, bụng lại kêu ùng ục.

Kim Trân Ni uất ức ngủ thiếp đi.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
26


Một chuỗi tiếng ùng ục đáng thương vang lên, Kim Trân Ni tỉnh lại trong mùi thịt như có như không.

Thịt ba chỉ tam hoa*, ba mỡ bảy nạc, xắt thành từng miếng to như lòng bàn tay.

Trộn đều muối, bột gừng, bột tỏi, nước tương rồi ướp lấy, đặt trên lửa lớn lật nướng đến khi hai mặt vàng giòn, quét thêm một lớp tương ngọt mỏng.

*Thịt ba chỉ tam hoa

Vừa cắn vào miệng một cái sẽ vang lên tiếng giòn rụm mê người, bên trong nước thịt tứa ra ngập miệng.

Vị hơi mặn lại hơi cay cay, mùi vị nồng nàn, mùi tương ngọt vừa thơm vừa thanh cuồn cuộn giữa môi lưỡi.

Lấy thêm hai quả ớt xanh, hai tấm bánh màn thầu* rồi quét dầu lên hai mặt chậm rãi nướng cho thơm lừng.

*Bánh màn thầu

Mặn chay phối hợp, đậm nhạt vừa vặn, có thể ăn no căng bụng, mặt mũi dính đầy dầu mỡ.

Nước mắt Kim Trân Ni rớt loạch xoạch, vừa nghi hoặc vừa cẩn thận men theo mùi hương đi tới.

Trong lương đình nhỏ của Kim phủ, gió mát thổi nhẹ, thịt ba chỉ toả hương.

Kim Trân Ni tiến vào trong rừng nhỏ, đẩy bụi cây ra nhón chân chậm rãi lại gần.

Trong lương đình nhỏ đang dựng bếp lửa, trong chiếc giỏ đựng bên cạnh có bày rất nhiều món thịt mới, thịt ba chỉ nướng kỹ đặt trong mâm, nhưng lại không có ai.

Kim Trân Ni nước mắt lưng tròng hít hít mũi, nhìn trái phải không có ai.

Nàng như một bé thỏ nhỏ vọt vào trong lương đình, cầm bánh màn thầu trong giỏ "Grừ grừ" cạp một ngụm lớn.

Bỗng nhiên một bóng người cao to từ phía sau nhào tới, kéo nàng thật mạnh vào ngực.

Kim Trân Ni sợ đến mức kêu ui ui loạn lên, nhưng vẫn không nhả màn thầu ra.

Kim Trí Tú trầm giọng cười: "Chạy đi đâu, hả?

Không thả chút đồ ăn ngon ra thì em không thèm chạy đến, tiểu bại hoại này."

Kim Trân Ni ăn vụng bị tóm lấy, xấu hổ đến mức suýt nữa trốn trong khe hở.

Kim Trí Tú đặt Kim Trân Ni trên "bắp ngô" bự của mình, vừa hôn vừa ôm, thanh âm trầm thấp: "Đã làm cái gì, hả?"

Kim Trân Ni vuốt cái bụng tròn vo đang mang thai của mình, bụng nhỏ lập tức oan ức kêu ục ục.

Kim Trí Tú vừa đau lòng vừa buồn cười, cô ôm chàng vợ nhỏ nhà mình hôn một trận: "Đói bụng không chịu đi ăn cơm đi, còn trốn tướng công, hả?

Tướng công muốn, tàn, nhẫn, phạt, em."

Kim Trân Ni vừa oan vừa khẩn trương, răng ê mỏi run lên.

Nàng mềm nhũn ngồi trên bắp ngô cứng rắn kia, hu hu nhỏ giọng nói: "Hu hu...

Đói bụng quá...

Tướng công..."
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
27


Kim Trí Tú một tay ôm vợ một tay bắt đầu nướng thịt ba chỉ.

Thịt ba chỉ nạc mỡ xen nhau, đặt lên vỉ nướng xèo xèo bốc mỡ, lại kèm với ớt xanh cay ngọt và màn thầu mỏng vừa giòn vừa nóng.

Kim Trân Ni ăn như hùm như sói, hai má căng tròn.

Kim Trí Tú nhìn mà vò đầu bứt tai, đói bụng đến mức hai mắt phát sáng xanh lè.

Nhưng cô là một người phụ nữ tốt.

Phụ nữ tốt là dù có đói bụng cũng phải chờ vợ ăn xong rồi nói.

Nướng cải bắp nướng quả cà, nướng đùi gà nướng thịt dê.

Mùi dầu mỡ nướng lan toả trong bóng đêm, lạ thay lại hợp với hương hoa quý giá trong phủ.

Kim Trí Tú lại đưa cho vợ thêm một miếng thịt quết thì là, bàn tay không thành thật cũng lặng lẽ chui vào trong quần áo Kim Trân Ni, mò tới cái bụng tròn trắng nõn nà của người ấy.

Kim Trân Ni hoảng sợ đỏ mặt thẹn thùng không dám động, ưm ưm nói: “Tướng…

Tướng công…

Ưm…”

Kim Trí Tú lẽ thẳng khí hùng nói: “Ưm cái gì mà ưm?

Sờ sờ bụng thì đã làm sao?

Em đã sớm là người của Kim gia ta rồi!”

Kim Trân Ni ăn no, lá gan cũng lớn hẳn bèn lấy dũng khí nhỏ giọng nói: “Chị có thích em đâu…

Đây không phải là nhà của em…

Hu hu hu hu….”

Kim Trí Tú nổi giận: “Ai nói với em những thứ linh ta linh tinh này hả!”

Cô vợ nhỏ nhà ngốc nghếch như một bé thỏ nhỏ, sao có thể nghĩ đến những chuyện đa sầu đa cảm như vậy chứ?

Kim Trân Ni vốn nhát gan, lại bị tướng công nhà mình rống một tiếng đến bối rối, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu lại tuôn nước mắt, vừa uất ức vừa sợ hãi mà nấc một cái: “Hức ~”

Kim Trí Tú cau mày, mất tự nhiên nhỏ giọng dỗ: “Tiểu thổ mạo!”

Kim Trân Ni khóc hu hu.

Kim Trí Tú ho nhẹ một tiếng, dùng thanh âm dịu dàng nhất đời này nhẹ nhàng nói: “Tiểu Ni, tướng công sai rồi ~ Thật sự sai rồi ~ Em có chỗ nào không vui thì nói cho tướng công biết được không nào?”

Ngón tay trắng nõn của Kim Trân Ni chọc chọc vào ngực Kim Trí Tú, nàng cúi đầu, nước mắt lưng tròng nhỏ giọng nói: “Chị không thích em, người Kim gia đều không thích em…

Hu hu….”

Kim Trí Tú luống cuống tay chân ôm bé bánh sữa mềm nhũn khóc hức hức kia, bắp ngô vừa không đành lòng vừa hưng phấn, vội vàng nói: “Suy nghĩ lung tung gì vậy?

Tướng công thích em, thích em nhất!”

Kim Trân Ni ngửa đầu, rưng rưng nước mắt: “Thật…

Thật không…”

Kim Trí Tú không nhin được nữa, xé nát quần Kim Trân Ni thành hai nửa, thọc cây gậy bự vào bé huyệt nhỏ, hoàn toàn mở đoá hoa nhỏ non mềm ra.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
28


Kim Trân Ni bị đâm đến run lẩy bẩy, khóc lóc nắm lấy quần áo Kim Trí Tú: “Tướng công…

Hu hu…

Không muốn…

Tướng công…

Còn chưa ăn no….

Hức hức…

Đói bụng….”

Kim Trí Tú cầm miếng thịt nướng kỹ lên, vừa đút cho Kim Trân Ni ăn vừa làm vận động pít tông.

Kim Trân Ni bị dập đến xóc nảy, khóc hức hức ăn thịt ba chỉ nướng.

Rừng rậm thô cứng đâm vào cặp mông trắng mềm, vừa ngứa vừa đau vừa xấu hổ.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, Kim Trân Ni phát hiện mình đang để mông trần ngồi trong lương đình bị thao liên tục, xấu hổ muốn chết hu hu hu.

Kim Trí Tú càng chịch càng tàn nhẫn, Kim Trân Ni càng khóc càng đáng thương, trong miệng còn ưm ưm ưm ngậm miếng thịt.

Kim Trí Tú mạnh mẽ đưa đẩy: “Tướng công có lớn không, có lớn không, hả?”

Kim Trân Ni ngậm miếng thịt dùng sức gật đầu: “Hu hu…

Tướng công…

Hưm a…”

Kim Trí Tú nói: “Xoạc nát huyệt nhỏ của em chưa?

Hả?

Đã bị tướng công đâm đến chảy nước rồi, đồ dâm đãng.

Mỗi ngày đều ăn gà bự của tướng công mà sao không thấy nó lỏng hả?”

Đêm đó Kim Trân Ni ăn vô cùng no.

Phía trên no, phía dưới cũng no.

Nàng nấc cục nằm nhoài trên lan can của lương đình, cặp mông trắng nõn vểnh cao bị bắt nạt đến xanh tím từng mảng, mắt huyệt trơn mềm ở giữa bị ma xát sưng lên, lộ cả phần thịt đo đỏ ra ngoài, chất lỏng sền sệt màu trắng trào ra từ bên trong.

Kim Trí Tú ý do vị tẫn vuốt ve bờ mông nhẵn mịn của vợ mình, cố ý nhẹ nhàng vỗ một cái: “Thật sự là chưa trải qua phạt bao giờ.”

Kim Trân Ni ôm gối lớn ngủ thiếp đi, trong mơ còn uất ức nấc một cái: “Không ăn…

Hức hức…

Không ăn bắp ngô bự nữa…

Căng quá…

Hức hức…

Không ăn….”
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
29


Kim Trí Tú tràn đầy sinh lực đánh thái cực quyền trong sân, tinh thần thoải mái, thân cường thể kiện.

Hạ nhân bưng một chậu lớn khoai lang nướng nóng hôi hổi, vừa chạy vừa bị bỏng đến giơ chân: “Đại tiểu thư!

Đại tiểu thư!

Khoai lang nướng kỹ của phu nhân đây ạ!”

Kim Trí Tú trầm ổn đánh thái cực, nói: “Để chỗ đó đi, dùng than lửa phủ lại, đừng để nguội.”

Hạ nhân vui vẻ đặt xuống bàn lớn.

Kim Trí Tú kiểm tra mùi thơm của khoai nướng, tiếp tục trầm ổn đánh thái cực quyền.

Hôm qua ăn no quá nên phải bình tĩnh luyện thái cực quyền mới có thể tiêu cơm.

Kim Trân Ni đã quen với giờ giấc trồng trọt rồi, nên dù mệt thì cứ trời sáng lại tỉnh dậy đúng giờ.

Kim Trân Ni ôm cái mông nhỏ vô cùng đáng thương bò xuống giường, loạng chà loạng choạng như con vịt nhỏ, mơ mơ màng màng men theo mùi thơm của khoai nướng tìm đến cái ăn.

Nàng nằm nhoài trên cửa sổ, thấy Kim Trí Tú sức sống tràn trề và khoai nướng thơm lừng.

Kim Trân Ni vui vẻ cười rộ lên.

Kim Trí Tú đánh xong một bộ quyền, bình thản thu quyền dừng lại.

Bỗng nhiên, Bùi Châu Hiền xông vào từ cửa lớn, lảo đà lảo đảo, quần áo tóc tai rối loạn, khoé mắt đẫm nước, không còn dáng vẻ thanh cao ngạo mạn nữa.

Kim Trí Tú ngây ra.

Bùi Châu Hiền nhào vào lồng ngực Kim Trí Tú, khàn giọng nghẹn ngào nức nở: “Trí Tú…”

Còn chưa chờ Kim Trí Tú có phản ứng gì, Kim Trân Ni đã nhếch miệng uất ức bật khóc.

Kim Trí Tú giơ tay đỡ lấy vai Bùi Châu Hiền: “A Hiền, không phải ngươi sắp thành hôn sao?”

Bùi Châu Hiền rưng rưng nước mắt, chỉ nghẹn ngào lắc đầu, nhưng một câu cũng không chịu nói.

Kim Trí Tú bất đắc dĩ lắm, nói: “Quản gia, đưa Bùi tiểu thư đi tắm rửa thay quần áo.”

Bùi Châu Hiền: “Ta không tắm!”

Kim Trí Tú: “Vậy để ta đưa ngươi về nhà.”

Bùi Châu Hiền dùng sức lắc đầu, nói gì cũng không chịu: “Ta muốn ở chỗ này của tỷ, chỗ nào ta cũng không đi.”

Kim Trân Ni nằm nhoài trên cửa sổ, nước mắt rưng rưng sờ mông nhỏ đau nhức của mình, càng lúc càng cảm thấy không vui.

Bùi Châu Hiền cương quyết ở lại Kim gia, nhưng cũng không có cử chỉ gì vượt quá giới hạn với Kim Trí Tú.

Cô chỉ ở trong tiểu hoa sảnh* của Kim gia, cả ngày ngơ ngác, thỉnh thoảng lấy nước mắt rửa mặt.

*Tiểu hoa sảnh là phòng khách thứ hai trong viện, thường là ở sân trong.

Kim Trân Ni nằm nhoài trên nóc nhà nhìn tiểu hoa sảnh, trong lòng chua chát, vừa tự ti vừa tức giận.

Tuy rằng…

Tuy rằng nàng vừa đần vừa xấu, nhưng mà…

Nhưng mà đây là nhà của nàng!

Bùi tiểu thư kia sao có thể lẽ thẳng khí hùng mà ở trong nhà nàng chứ.

Kim Trân Ni tức tối gặm khoai lang, lúc nàng trèo lên có ôm theo một túi khoai nướng bự.

Lần này dù Kim Trí Tú có sốt ruột bao nhiên gà to cá lớn trong sân đi nữa, nàng cũng ứ thèm tự chui đầu vào lưới đâu!
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
30


Kim Trí Tú không tìm được vợ, gấp đến độ nhảy nhót tưng tưng.

Cô lại sợ tiểu thổ mạo yểu điệu kia bị đói, chỉ đành bày đầy đồ ăn ở mọi góc trong Kim phủ, chỉ cầu vợ mình giận xong rồi sẽ chịu chui ra khỏi góc mềm mại mắng cô một trận.

Kim Trân Ni nằm bẹp trên nóc nhà lẹp chẹp gặm khoai lang.

Kim Trí Tú nhảy tưng tưng tìm vợ.

Bùi Châu Hiền…

Bùi Châu Hiền còn đang ở trong khách sảnh đối nguyệt ngâm phong, lệ nhãn rưng rưng vấn hoa, hoa bất ngữ*

*Một câu thơ trong bài Lạc hoa của Nghiêm Uẩn

春光冉冉歸何處?

更向花前把一杯。

盡日問花花不語,

為誰零落為誰開?

Bản dịch thơ của Phụng Hà:

Ánh xuân yếu ớt lẫn đâu rồi?

Đứng trước khóm hoa nâng chén mời.

Suốt ngày hỏi hoa, hoa chẳng nói,

Vì ai hoa nở, vì ai rơi?

Kim Trí Tú tìm đến khi tối trời mà vẫn không thấy cô vợ nhỏ đang tức giận của mình, than thở bưng ra một nồi khoai lang chưng.

Kim Trân Ni rụt rè lộ nửa cái đầu nhỏ ra trên nóc nhà, trên mặt còn dính vụn khoai lang.

Khoai lang chưng kỹ giã nhuyễn, thêm mật ong, đường trắng, bột mì, nhào kỹ rồi vắt thành nắm nhỏ bỏ vào nồi chưng chín.

Viên khoai lang chưng nóng hôi hổi ra lò, còn mang theo mùi sữa ngọt ngào.

Kim Trân Ni hít hít mũi, quật cường không chịu xuống.

Kim Trí Tú quay về phía bụi cỏ gọi lung tung: “Tiểu Ni em ra đi, đừng để con trai ta đói chết!”

Kim Trân Ni nằm nhoài trên nóc nhà thở phì phì: “Không ra!

Cho nó đói đi!”

Kim Trí Tú: “…”

Trong lòng Kim Trân Ni uất ức vô cùng.

Đây là nhà nàng, là tướng công của nàng.

Nhưng mà…

Nhưng mà nàng không thích Bùi tiểu thư, tướng công chẳng thèm hỏi đã để Bùi tiểu thư tiến vào nhà họ.

Còn ở trong tiểu hoa sảnh nữa chứ, đó là nơi Kim Trân Ni ăn cơm ngon nhất.

Kim Trí Tú ngửa đầu, giương mắt nhìn gương mặt nhỏ hầm hừ dính đầy nước mắt kia.

Cô gặm khoai lang chưng, nói: “Leo xuống, đến Bùi gia với ta.”

Kim Trân Ni khóc thút thít một tiếng: “Đi để làm gì?”

Kim Trí Tú nói: “Đi hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra, bảo chú Bùi Thế đưa A Hiền về nhà.”

Kim Trân Ni cảnh giác chớp chớp đôi mắt to: “Chị thật sự muốn đưa Bùi tiểu thư về nhà sao?”

Kim Trí Tú giơ khoai lang chưng nóng hổi ra: “Thật mà, tướng công đã lừa em bao giờ chưa.

Mau xuống đây, khoai sắp nguội rồi.”

Kim Trân Ni ưỡn bụng to linh hoạt leo xuống khỏi nóc nhà, nhưng không chịu ăn mà quật cường lau nước mắt: “Đi Bùi gia trước!”

Kim Trí Tú: “Được được được, đi thôi nào.”
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
31


Kim Trân Ni lau nước mắt theo Kim Trí Tú ra đến cửa.

Kim Trí Tú quay về phía quản gia liếc mắt ra hiệu.

Quản gia nhận được ám hiệu bèn vội vã chạy như bay đưa người đi chuẩn bị.

Từ Kim gia đến Bùi gia phải đi qua một con đường.

Trên con đường này bình thường không có ai, chỉ có thể bán ít hoa và chim cảnh.

Bụng Kim Trân Ni đói đến mức sôi ùng ục, nàng ngồi trong xe ngựa tự chơi với chiếc bụng nhỏ tròn vo của mình.

Bỗng nhiên một mùi thơm phả vào trong xe ngựa.

Kim Trân Ni thắt bụng lại, suýt nữa là chảy nước miếng.

Nàng vội vã vén rèm xe lên, liền nhìn thấy trên đường có một quán nhỏ mới mở, cờ vàng dựng thẳng, bên trên có bốn chữ đỏ thẫm “Quán mì Bách Tiên”.

Tiểu nhị đang nấu mì ngay ở cửa.

Một cái nồi sắt lớn, than cháy đỏ rừng rực phía dưới.

Ớt đỏ tươi xào trên lửa lớn, sau khi dậy mùi thơm thì đổ sò tôm cua các loại hải sản, xào cho tôm cua chuyển sang màu đỏ tươi.

Hải sản thơm lừng và vị cay cùng phả vào mặt, còn mang theo mùi thơm ngọt.

Nấu mì xong thì cho hải sản xào kỹ vào.

Một cái chậu gốm thô lớn, trong đó có mì sợi vàng óng, rưới thêm hải sản cay thơm phức, quấy mấy cái, từng sợi mì đều dính nước tương đỏ tươi.

Kim Trí Tú ghé trên lưng Kim Trân Ni, cười xấu xa nói: “Đừng nhìn nữa, chúng ta đi Bùi phủ trước đi.”

Kim Trân Ni nắm chặt bánh xe không buông tay, nuốt nước miếng: “Em…

Em đói…

Ăn trước rồi hẵng đi…”

Kim Trân Ni ôm chậu lớn như một con mèo nhỏ bảo vệ đồ ăn, nuốt mì xì xà xì xụp.

Kim Trí Tú chống cằm nhìn dáng vẻ vợ mình ăn, cười tít mắt.

Dáng vẻ ăn cơm của tiểu thổ mạo này thật đáng yêu.

Chậu quá lớn, Kim Trân Ni ăn không hết.

Cái bụng vốn đã tròn vo lại càng to như một quả bóng.

Kim Trân Ni ngồi phịch trên ghế, nàng nhíu đôi mày thanh tú nhìn nửa chậu cua cá sò tôm và sợi mì vàng óng ánh thêm nước tương đỏ chót còn dư lại, bối rối dùng đũa nhẹ nhàng đâm đâm: “Ợ…

Không ăn được nữa…”

Kim Trí Tú nói: “Ăn không được nữa thì thôi, chúng ta đi thôi.”

Kim Trân Ni lo lắng kéo tay áo Kim Trí Tú: “Nhưng mà chị đã trả tiền rồi mà!”

Kim Trí Tú không nỡ nói quán mì này là do cô sắp xếp người mở ra, chỉ đành đàng hoàng trịnh trọng lừa vợ nhỏ nhà mình: “Kim gia ta có tiền, không tiếc nửa bát mì này đâu.”

Kim Trân Ni sửa lại: “Là nửa chậu.”

Kim Trí Tú: “….”

Kim Trân Ni sầu lo sắp khóc: “Nhiều như vậy, ăn ngon như thế, sao không ăn chứ.

Nếu để cha mẹ thấy em lãng phí nhiều thứ tốt như vậy nhất định sẽ tức lắm.”

Kim Trí Tú: “….”

Hạ nhân Kim phủ giả trang thành người làm trong quán mì lén lút thò đầu ra từ các góc.

Kim Trí Tú nhìn vợ nhỏ nhà mình ưu sầu rơi nước mắt, chỉ đành hít một hơi thật sâu, đoạn bưng một chậu lớn cúi đầu ăn, nhận mệnh thu thập chiến trường thay cho vợ dưới đôi mắt mở to của mọi người.

Hai người ăn uống no đủ, liên tiếp nấc cụt, sau đó tản bộ tới Bùi gia.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
32


Lão gia Bùi gia không ở đây, nói là ra ngoài đi vân du tu tiên rồi.

Bây giờ chủ nhân trong nhà là người chồng tráng hán mà Bùi Châu Hiền vừa mới cưới vào cửa.

Tráng hán đang ngồi trong phòng uống rượu, uống cạn một vò rồi ném vỡ.

Gã thở dài, mảnh gốm vỡ rơi đầy đất.

Kim Trí Tú sợ vợ mình bị trầy chân, đứng ngoài cửa thò đầu vào nhìn: “Em dâu, em dâu à?”

Phía cửa đột nhiên thò ra một cái đầu to xồm xoàm như tinh tinh của tráng hán, gã rưng rưng nước mắt khóc không thành tiếng.

Kim Trí Tú vội vàng che mắt cô vợ nhát gan của mình lại.

Tráng hán tợp một hớp hết nửa vò rượu, khóc lóc gọi: “Tiểu Hiền của ta!!!

A!!!

Chúng ta vừa mới kết hôn, sao em đã vội ra đi!”

Kim Trí Tú mặt mờ mịt.

Kim Trân Ni sợ đến run rẩy.

Đi…

Đi rồi???

Lẽ nào…

Lẽ nào Bùi Châu Hiền đến Kim gia kia…

Thật ra…

Thật ra là quỷ?

Tráng hán lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm vỗ vào ngực Kim Trí Tú, khóc lóc gọi: “Tỷ xem!

Tỷ xem đi!

Tiểu Hiền nói em ấy mắc bệnh nan y không muốn làm lỡ thanh xuân tươi đẹp của mụi, bèn bỏ nhà ra đi, A Hiền của ta ơi!!!”

Kim Trân Ni nhìn từ kẽ tay Kim Trí Tú, tráng hán chồng Bùi Châu Hiền vừa cao vừa to, cánh tay còn to hơn cả chân Kim Trân Ni.

Tuy rằng quần áo lộn xộn, nhưng mà cái thứ bự bự dưới khố kia…

Cái con gà bự kia…

Kim Trân Ni hoảng sợ trốn vào trong ngực Kim Trí Tú.

Hình như…

Hình như nàng đã đoán được tại sao Bùi Châu Hiền phải bỏ nhà ra đi rồi.

Sau một trận náo loạn gà bay chó sủa, Kim Trí Tú mang Kim Trân Ni trốn khỏi Bùi gia.

Kim Trí Tú nhét Kim Trân Ni vào xe ngựa, nói với phu xe: “Đi mau đi mau!”

Không đi nữa thì hai mắt vợ cô sắp dính vào con gà bự của người ta rồi.

Sau lưng Kim Trí Tú và Kim Trân Ni chạy trối chết, tráng hán để lộ một nụ cười ý vị thâm trường.

Kim Trân Ni hoảng sợ che ngực: “Người kia…

Thật đáng sợ…

Thật là lớn….”

Kim Trí Tú mắt hổ trừng trừng: “???”

Kim Trân Ni càng sợ hơn, lui vào một góc xe ngựa nhỏ giọng nói: “Tướng…

Tướng công…

Chị làm sao vậy…”
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
33


Tiến vào Chân phủ, Kim Trí Tú ôm Kim Trân Ni đi về phía phòng ngủ.

Kim Trân Ni khẩn trương chớp chớp mắt: "Tướng công...

Tướng...

Ui da...."

Kim Trí Tú đặt Kim Trân Ni lên giường, âm trầm hỏi: "Cái con tinh tinh kia chỗ nào lớn, chỗ nào lớn, hả?"

Kim Trân Ni run lẩy bẩy, ngây ngốc mềm mại nói: "Phải...

Phải...

Chỗ nào...

Ưm..."

Kim Trí Tú tức đến mức nhảy dựng lên: "Còn lớn hơn cả tướng công?"

Kim Trân Ni mặt đỏ lựng, yếu ớt phản kháng: "Em...

Em không có ý đó...Ưm...

Tướng công...

Đừng mà...

Đừng sờ bụng...

Con mình đang đạp...

Hưm....

Thật kỳ quái...."

Mặt Kim Trí Tú tối sầm: "Dám nhìn gà bự của người khác?

Kim gia ta không có người vợ dâm đãng như thế!"

Kim Trân Ni khóc, khóc vô cùng oan ức: "Tướng công...

Hu hu ....

Không có mà ...

Hu hu..."

Nhưng mà...

Nhưng mà chỗ đó của người kia lớn như vậy, cúi đầu xuống...

Là...

Là thấy được nha!

Kim Trí Tú nổi giận đùng đùng trói tay Kim Trân Ni vào đầu giường: "Quỳ xuống nhếch mông lên, tướng công muốn trừng phạt em!"

Kim Trân Ni nghe lời nhếch cặp mông trắng nõn, đôi chân thon dài hơi run rẩy, bờ mông mẩy tròn căng trắng như tuyết cũng khẽ run run.

Tiểu hoa nhi nằm giữa hai chân càng sợ hãi, nó run lẩy bẩy liên tục phun nước.

Tâm tư trừng phạt vợ của Kim Trí Tú chậm rãi thay đổi.

Cô cười xấu xa từ từ lại gần, vung tay đánh mạnh vào cặp mông mây mẩy của vợ.

"Bốp!"

Cặp mông như chiếc bánh bao vừa ra lò bị đánh rung rinh một cái, Kim Trân Ni sợ hãi khóc lên một tiếng: "Đau...

Hu hu...

Tướng công..."

Kim Trí Tú giả vờ hung ác nói: "Đây là trừng phạt vì em không tuân theo đạo làm vợ, dám nhìn gà bự của người khác, mau ngoan ngoãn vểnh mông lên chịu đòn cho ta."

Tuy nói như vậy, nhưng lực đạo cô hạ xuống cũng nhẹ hơn.

Kim Trân Ni oan ức rưng rưng chổng mông càng cao hơn.

Hai tay bị trói ở đầu giường, tướng công vẫn còn đang quất mông nàng, thật sự là xấu hổ muốn chết.

Kim Trân Ni vừa thẹn vừa đau, cái mông nhỏ bất lực đong đưa, mềm nhũn khóc lóc xin tha.

Kim Trí Tú đánh liên tục mười mấy cái, rốt cuộc cũng hài lòng lấy cây gậy bự cọ tới cọ lui giữa khe mông Kim Trân Ni, âm trầm hỏi: "Dã hán lớn hay tướng công em lớn, hả?"

Kim Trân Ni bị đánh đến phát dâm, lắc lắc mông muốn ăn cây gậy nóng cứng bự kia, lại thẹn đến mức không dám nói thật, chỉ đành khóc hức hức vặn vẹo mông: "Hư hư....

Tướng công...

Tướng công..."

Kim Trí Tú bị lắc tới lắc lui đến mức hồn bay đi mất, còn quản cô hay dã hán gì chứ, ăn no trước hẵng nói!

Cây gậy bự tím đen cắm mạnh vào trong tiểu hoa nhi mềm non, cặp mông trắng nõn bị bóp biến hình.

Kim Trân Ni khóc chết đi sống lại, liều mạng bò về phía trước.

Kim Trí Tú thô bạo lôi người trở về, đâm thọc khiến dâm thuỷ văng tung toé.

Phành phạch phành phạch....

"Hu hu tướng công đừng mà...

Hức hức...

A...

Hỏng mất...

Đụng phải con rồi....

Hu hu..."

Phành phạch phành phạch....

"A....

Đau...

Hức hức....

Huyệt nhỏ sưng mất rồi...

Hức hức....

Tướng công tha cho Tiểu Ni đi...

Hức hức...

Tha cho Tiểu Ni...."

Phốc!!!

Dòng tinh dịch nóng bỏng bắn vào trong huyệt Kim Trân Ni, hai tay Kim Trân Ni bị trói vào đầu giường, chỉ có thể khóc hức hức nuốt tinh đặc nhiều như hồng thuỷ mà tướng công bắn ra.

Kim Trí Tú lật Kim Trân Ni đã hết sức lại, chưa hết thòm thèm mà sờ sờ cái bụng tròn, lại liếm liếm đầu vú, mút vang chậc chậc.

Cô vừa ngoạm vừa hàm hồ hỏi: "Tiểu Ni, gà bự của tướng công có lớn không?"

Kim Trân Ni vô lực dạng hai chân mềm nhũn, một lượng lớn chất lỏng trắng chảy ra khỏi tiểu hoa nhi.

Bự.

Cực bự.

Như bắp ngô ấy.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
34


Kim Trân Ni giận rồi, không thể dỗ được.

Không phải vì Kim Trí Tú đánh mông nàng còn bắt nạt nàng khóc hu hu gọi tướng công, mà bởi vì Kim Trí Tú dám nghi ngờ trinh tiết của nàng.

Kim Trân Ni ngồi trên nóc nhà gặm bánh khoai lang, vừa gặm vừa nhỏ giọng lầm bầm: "Đại tra tra, người xấu, bắt nạt người ta, quỷ nghi ngờ!"

Kim Trí Tú: "....

Ta nghe thấy đó."

Kim Trân Ni sợ đến suýt nữa lăn khỏi nóc nhà.

Kim Trí Tú một phát bắt được Kim Trân Ni, kéo người vào ngực mình.

Cô ngồi trên nóc nhà mình, ôm vợ của mình, nhưng lòng lại cảm khái vạn ngàn.

Năm đó kết hôn, cô chẳng có bao nhiêu tình nguyện, đến động phòng hoa chúc cũng không thèm vào, để vợ mới một mình trông phòng.

Nhưng bây giờ chỉ cần không thấy vợ nhỏ của cô, cô sẽ gấp đến nhảy nhót tưng bừng, nhất định phải đi tìm người.

Kim Trân Ni hầm hừ gặm khoai, cái mông đau nhức cọ tới cọ lui.

Kim Trí Tú vỗ nhẹ vào mông Kim Trân Ni: "Đừng nhúc nhích, còn đốt lửa nữa tướng công làm em ngay ở đây bây giờ."

Kim Trân Ni bất động, ngắm tà dương gặm bánh khoai.

Kim Trí Tú nói: "Cho ta một miếng."

Kim Trân Ni giơ bánh khoai lên: "Không cho!"

Kim Trí Tú gặm một miếng trên khuôn mặt trắng nõn của Kim Trân Ni.

Kim Trân Ni: "Auuu!"

Kim Trí Tú: "Đừng kêu dâm như thế."

Kim Trân Ni oan ức rưng rưng: "Đau..."

Kim Trí Tú nhìn khuôn mặt nhỏ của vợ, nhịn không được phì cười một cái.

Kim Trân Ni vùi trong lồng ngực Kim Trí Tú, không tình nguyện đưa bánh khoai cho cô: "Vậy cho chị ăn một miếng nè."

Kim Trí Tú nhẹ nhàng xoa mông Kim Trân Ni: "Làm đau em hả?"

Kim Trân Ni đỏ mặt mất tự nhiên né tránh một hồi rồi vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu.

Kim Trí Tú nói: "Cho phép em ăn giấm của A Hiền, trốn ở nóc nhà không để ý đến tướng công, thế mà lại không cho tướng công ăn giấm của con tinh tinh bự kia hả?"

Kim Trân Ni chớp chớp đôi mắt to: "Chị...

Chị ghen...

Tướng công....

Chị yêu em ư?"

Tâm can tỳ vị Kim Trí Tú say trong ánh mắt long lanh của vợ, cúi đầu nhẹ nhàng hôn khuôn mặt bé nhỏ kia một cái: "Tướng công yêu muốn chết rồi."
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
35


Kiều thê tráng hán của Bùi Châu Hiền đến tìm người, ã nằm ở ngoài cửa Kim phủ gào khóc.

Kim Trí Tú bị ã khóc đến đau não, chỉ đành mời vào.

Bùi Châu Hiền vẫn trốn trong khách sảnh, kiều thê tráng hán thì ở trong phòng khách khóc giàn giụa nước mắt nước mũi.

Đầu Kim Trí Tú đau nhức, chỉ đành trốn trong nhà cùng câu cá bên hồ nhỏ với vợ.

Bởi vì Kim Trân Ni nói, ở quê cậu ai cũng đều đi bắt cá đồng trong sông.

Mùi vị cá đồng không giống với cá bán trên chợ.

Nó có mùi tanh của đất, sẽ làm Kim Trân Ni nhớ tới cha mẹ anh trai mình.

Kim Trí Tú ăn không thấy khác ở chỗ nào, chỉ biết sai người về quê bắt ít cá rồi bỏ vào hồ ngắm cảnh của mình, thả chung với cá chép gấm một lượng bạc một con.

Nếu không vợ nhỏ nhà mình muốn câu cá, cô có thể làm sao đây?

Kim Trân Ni ngồi trên tảng đá bên hồ, lải nhải cằn nhằn như tất thảy mọi bà vợ nhỏ cần kiệm chăm lo việc nhà: "Dù Kim gia có tiền đi chăng nữa thì cũng phải tiết kiệm.

Không thể lãng phí bạc, đó đều do chị vất vả khổ sở kiếm về mà."

Kim Trí Tú vừa nghe vợ mình lầm bầm vừa cười híp mắt gật đầu, thuận tay giúp cô vợ nhỏ móc mồi câu cá: "Trưa muốn ăn gì?

Một lão bằng hữu của ta có mang đến hai cái chân hươu.

Em từng ăn thịt hươu chưa?

Rất bổ rất bổ "

Mặt cô tràn đầy vẻ xấu xa, trong giọng lại nhuốm mùi hèn mọn không thể miêu tả.

Kim Trân Ni nghiêng đầu nghĩ, nói: "Được ạ, em muốn ăn kèm với bánh bột ngô lớn và mì cay, em còn muốn ăn cả cháo ngô nữa."

Kim Trí Tú đắc ý cùng ăn cháo ngô với vợ nhỏ, lại cho vợ nhỏ ăn "bắp ngô" bự.

Ban đêm gió lớn, trong tiểu hoa sảnh.

Bùi Châu Hiền ngồi đối diện với kiều thê tráng hán của mình dưới trăng.

Trong mắt Bùi Châu Hiền rưng rưng lệ.

Tráng hán âm u cười gằn: "Ngươi không cam lòng?"

Bùi Châu Hiền nghiêng đầu: "Liên quan gì đến ngươi?"

Tráng hán nói: "Ta giúp ngươi trả thù ã."

Ánh mắt Bùi Châu Hiền run rẩy: "Ngươi..."

Tráng hán kề sát vào Bùi Châu Hiền, nhẹ nhàng liếm láp cần cổ trắng mịn của Bùi Châu Hiền: "Ta giúp ngươi trả thù Kim gia, ngươi phải hầu hạ ta thật cẩn thận."

Bùi Châu Hiền hoảng sợ nhắm hai mắt lại.

Người phương Bắc mang đến một cuộc mua bán, nói là có một lượng cây giống khoai lang tốt nhất, rất thích hợp trồng ở thổ địa như Lịch Châu, một năm một mẫu thu hoạch được ba nghìn cân*.

*Tính theo cân Trung Quốc, một cân bằng ½ kg.

Kim Trân Ni nghe được tin mắt sáng rực lên, lắc lắc cánh tay Kim Trí Tú mềm giọng gọi: "Tướng công, nhất định chị phải đi xem một chút.

Nhỡ may...

Nhỡ may là thật sự thì khi thu hoạch khoai lang, Kim gia chúng ta có thể thêm được ba phần đó."

Kim Trí Tú nhìn gương mặt mềm mại non tơ và đôi mắt sáng lấp lánh của Kim Trân Ni, ngoan ngoãn đi tìm giống khoai lang vợ mình thích nhất.

Chuyến đi này còn chưa xong, Kim gia sắp đảo lộn.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
36


"Phu nhân...

Phu nhân..."

Kim Trí Tú vội vàng chạy từ vùng khác về, gào thét: "Rốt cuộc phu nhân làm sao vậy?"

Quản gia khóc đến méo miệng lác mắt: "Phu nhân nhà ta cưỡng hiếp phu quân của Bùi tiểu thư!"

Kim Trí Tú: "...."

Nhất định là tư thế vào nhà của cô không đúng, cô phải đi ra ngoài rồi bước vào lần nữa mới được.

Tráng hán oa oa oa gào khóc trong phòng khách.

Kim Trân Ni hức hức hức khóc trong phòng ngủ.

Kim Trí Tú nhìn tiểu bạch thỏ mềm mại trắng nõn to bằng lòng bàn tay, lại nhìn đại tinh tinh thân cao chín thước tay chân lông lá bắp thịt chắc nịch một chút, thế giới quan tan nát mờ mịt.

Thỏ... thỏ nhỏ của cô... cưỡng hiếp con đại tinh tinh kia?

Đại tinh tinh dùng một ngón tay là có thể bẻ gãy cổ tiểu bạch thỏ nhà cô đóoo???

Bùi Châu Hiền đứng bên cạnh tráng hán, phong thái tiên nhân thanh thanh lãnh lãnh: "Trí Tú, ta muốn đưa A Ngưu về nhà.

Việc nhà của tỷ, chính huynh quyết định đi."

Kim Trí Tú vội vã nắm tay cổ tay Bùi Châu Hiền: "Chờ chút!"

Không thể để bọn họ đi như vậy, nếu như chưa làm rõ sự tình, thanh danh phu nhân Kim gia của cô sẽ bị phá huỷ.

Gà con của Thỏ nhỏ nhà cô nhỏ như cái bút, lấy gì đi cưỡng đoá cúc hùng tráng sắt thép của tráng hán?

Nhưng vừa lúc Kim Trân Ni vừa khóc vừa chạy đến phòng khách tìm tướng công lại nhìn thấy cảnh phồn hoa như gấm, thải điệp phi vũ, gió thơm ấm áp.

Kim Trí Tú nắm tay Bùi Châu Hiền, nét mặt lo lắng đau xót gọi: "Chờ chút!"

Gió ấm như thế, hoa thơm như vậy, Kim Trí Tú xinh đẹp cầm tay Đại Mỹ Nhân thanh lãnh thật chặt, thống khổ giữ lại tình yêu đời này của cô.

Kim Trân Ni: "....Oa!!!"

Kim Trí Tú ngây ngẩn cả người: "Tiểu Ni?"

Kim Trân Ni đỡ cái bụng tròn vo lao nhanh, vừa chạy vừa khóc.

Hu hu hu....

Hức hức hức....

Nàng phải về nhà...

Hu hu....

Về nhà....

Hu hu hu

Kim Trân Ni chạy một mạch hu hu hu khóc.

Kim Trí Tú chạy một mạch xoảng xoảng xoảng đuổi theo.

Rốt cuộc, Kim Trí Tú cũng đuổi theo được Kim Trân Ni đến nóc nhà.

Kim Trân Ni: "Hức!"

Kim Trí Tú: "Em mau xuống!

Em mang thai mấy tháng rồi, còn không tự đếm được ư!"

Kim Trân Ni khóc lóc gọi: "Chị còn hung dữ với em!"

Tim Kim Trí Tú nảy một cái.

Á đù vợ mình thật hung dữ!

Á đù vợ hung dữ thế mẹ kiếp hăng hái ghê.

Á đù, kích thích, muốn chịch.

Kim Trân Ni: "Hức!!!"

Kim Trí Tú vội vàng dỗ:"Em chạy gì mà chạy?

Tướng công của em còn chưa nói gì đây!"

Kim Trân Ni khóc hu hu: "Chị muốn tìm cớ bỏ em để cưới Bùi tiểu thư vào nhà chứ gì hu hu hu hu hu..."

Kim Trí Tú: "....

Ta không có."

Tiểu Mỹ Nhân khóc: "Hu hu hu...."

'

Kim Trí Tú sầu lo đến suýt rơi đầu xuống: "Thật không có mà!

Ta thề với trời!

Ta Trí Tú tuyệt đối sẽ không vứt bỏ thê tử kết tóc!

Em cút xuống cho ta sắp sinh rồi còn náo loạn cái gì!"

Kim Trân Ni chớp chớp đôi mắt lưng tròng, nấc một cái, nằm nhoài trên nóc nhà: "Thật...

Hức hức....

Hức...

Thật sự?"

Kim Trí Tú nói: "Thật sự."

Lúc này Kim Trân Ni mới ngoan ngoãn leo xuống.

Kim Trân Ni nhìn cô vợ đã hoài thai mười tháng của mình, sợ đến mồ hôi chảy đầy trán, cẩn thận đỡ lấy Kim Trân Ni.

Kim Trân Ni vùi trong lồng ngực Kim Trí Tú.

Kim Trí Tú chợt nhớ đến vẻ mặt lúc nhìn thấy gà bự của tráng hán, quỷ thần xui khiến hỏi: "Em nói thật đi, có phải em lại nhớ đến gà bự của con tinh tinh kia không?"

Kim Trân Ni: "..................................................Oá!!!"
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
37


Kim Trân Ni phải về nhà, đừng ai hòng cản trở.

Lẩu bánh ngô hầm cá lớn cũng đừng hòng!

Kim Trân Ni lục tung khắp nơi tìm xe đẩy tay nhỏ chứa của hồi môn của mình, Kim Trí Tú gấp gáp theo phía sau.

Kim Trí Tú: "Em là vợ của Kim gia ta!

Ly hôn?

Đừng có mơ!"

Kim Trân Ni: "Em không phải...

Hu hu...

Vợ của Kim gia....

Hu hu...

Hức....

Chị không thích em....

Hu hu....

Em đi...."

Bùi Châu Hiền đi đến chỗ binh hoang mã loạn này, lạnh lùng nói: "Kim gia, bảo hạ nhân của tỷ tránh ra, ta phải về rồi."

Kim Trân Ni uất ức khóc, chỉ vào Bùi Châu Hiền rống lên với Kim Trí Tú: "Chị còn cường thủ hào đoạt với cô ta nữa!"

Trong kịch đều diễn như thế.

Cô chủ giàu có coi trọng nữ sinh ôn nhu khuê tú, không thèm để ý đến sự phản đối của người ta, cứ cưỡng ép bắt nhốt trong phủ, vì phần tình ái này mà dằn vặt muốn chết muốn sống.

Hu hu hu...

Rốt cuộc Kim Trí Tú yêu Bùi Châu Hiền bao nhiêu chứ!

Kim Trí Tú không kịp chuẩn bị đã phải nhận lấy cơn tức giận và uất ức của vợ mình, đầu óc cũng ngừng lại.

Đột nhiên cô xông lên khiêng cô vợ nhỏ đang đấm đá lung tung: "Cường thủ hào đoạt đúng không?

Tướng công cho em thấy cái gì là cường thủ hào đoạt thực sự!"

Kim Trân Ni hoảng sợ trợn mắt lên.

Kim Trí Tú tàn bạo nhốt Kim Trân Ni trong phòng, quấn quýt trên giường, một ngày ba bữa thay đổi giữa cho ăn cơm ngon và ăn gậy bự ngon.

Kim Trân Ni hức hức hức bị chịch liên tiếp, nàng ưỡn chiếc bụng lớn bị tướng công đè ra xoạc, vừa khóc vừa gọi: "Hu hu...

Không muốn...

A...

Tướng công đừng mà...

Con mình sắp ra rồi...

A ....

Bị tướng công chịch sắp ra rồi...

Ưm a....

Hưm hưm...."

Kim Trí Tú giơ hai chân trắng thon của Kim Trân Ni lên chịch dữ dội, cây gậy bự tím đen mạnh mẽ đóng cọc vào tiểu hoa nhi hồng hồng: "Cường thủ hào đoạt?

Lúc này tướng công sẽ cường thủ hào đoạt em!

Ngoan ngoãn bị chịch cho ta!"

Kim Trân Ni khóc hu hu, cánh tay nhỏ gầy bị trói vào đầu giường, đôi mắt cũng bị che lại.

Hu hu...

Tướng công thật hung dữ...

Tướng công thật mãnh liệt...

Tướng công mần lợi hại quá....

A.....

Kim Trân Ni rưng rưng xin tha: "Tướng công...

Hức hức...

Chị tha cho Tiểu Ni đi....

A....

Sinh bảo bảo ra hẵng đâm...

Hu hu....

Cái bụng....

Hu hu...

Bụng lớn quá...."

Kim Trí Tú nhìn cái bụng tròn vo trắng nõn của Kim Trân Ni, nảy ý đồ xấu đe doạ: "Sau này phải ngoan ngoãn nằm trên giường này, bị chịch liên tục sinh con được không, hả?

Sinh con chạy đầy đất cho tướng công, để chúng nó đến xem mẹ mình bị cha đè ra mây mưa thế nào."

Kim Trân Ni sợ hãi khóc hu hu rít gào bắn ra, gà con non mềm sợ hãi run rẩy một cái, hoa nhi ướt mềm đẫm nước như hồng thuỷ xoắn chặt lấy cây gậy bự vừa cứng vừa nóng của tướng công.

Kim Trân Ni khóc hức hức: "Tướng công...

Hu hu...

Không muốn....

Không muốn sinh...

Sợ lắm...."

Kim Trí Tú xoa xoa khuôn mặt đẫm mồ hôi của Kim Trân Ni, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại kia, khàn giọng nói: "Ngoan ngoãn nghe lời đi, sinh con cho tướng công.

Nếu như em còn dám nói xấu sự trong sạch của tướng công, tướng công sẽ bắt em sinh cả đời."

Kim Trân Ni không biết liệu tướng công có còn yêu thích Bùi tiểu thư không.

Cũng không biết liệu tướng công có yêu mình thật không.
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
38


Kim Trân Ni hu hu hu hu sinh bảo bảo, Kim Trí Tú ở bên cạnh a a a gọi vợ mình.

Kim Trân Ni đau đến bật khóc: "Hu hu hu...

Sao nó vẫn chưa ra...

Hức hức...

Đau....

Không ra....

Hu hu hu...."

Kim Trí Tú nâng khuôn mặt nhỏ của Kim Trân Ni vừa thơm vừa cắn, đau lòng đến run tay: "Không khóc, không khóc nào, sắp ra rồi.

Chờ nó ra ta sẽ đánh mông nó, dám hành hạ tiểu tâm can của ta."

Kim Trân Ni khóc: "Không cho...

Hu hu....

Hức...

Không được đánh nó...

Hu hu...

Không cho..."

Kim Trí Tú sầu lo dùng sức gặm khuôn mặt mềm non của vợ mình: "Được được được, không đánh không đánh."

Kim Trân Ni ưỡn bụng lớn nằm trên giường, oan ức oa oa khóc lớn: "Đau...

Hu hu...

Đau...

Tướng công...

Hu hu...."

Kim Trí Tú đầu đầy mồ hôi, suýt nữa cùng gào khóc với vợ.

Rốt cuộc, một tiếng khóc vang lên, cuối cùng Kim Trân Ni cũng chịu tội xong.

Nàng không còn sức, suy nhược nằm trên giường nước mắt lưng tròng cầm lấy tay áo Kim Trí Tú: "Tướng công...

Hu hu...."

Kim Trí Tú vội vàng nói: "Để ta ôm con đến cho em xem nhé!

Chúng ta đặt tên gì cho nó đây?

Chân Hảo?

Chân Bổng?

Vợ?

Vợ?

Tiểu Ni?"

Kim Trân Ni ngủ thiếp đi.

Nàng quá mệt mỏi, quá đau, đời này không muốn sinh con cho Tú chết tiệt nữa.

Kim Trí Tú không nỡ quấy rối giấc ngủ của vợ mình, chỉ đành ôm con nhỏ vừa ra đời của mình hun hít một phen, sau đó lại giao cho nhũ mẫu rồi hí hửng đi hầm canh gà cho vợ.

Gà già hầm kỹ, một con gà già thêm nửa thìa muối, bỏ thêm táo đỏ, cẩu kỷ, hành, gừng sợi.

Hầm đến khi trên mặt nước dùng hiện một tầng mỡ mê người, thịt gà nhừ vừa bỏ vào miệng là tan ra, bảy phần thơm phức, ba phần trong veo.

Hành gừng khử tanh, tảo đỏ cẩu kỷ tăng thêm vị ngon, nước hầm không ngấy, thịt mềm tươi ngọt.

Kim Trí Tú trông coi bát tô gà hầm và vỉ bánh cuộn hành hấp lớn*, cầm một cục than viết tên trên bếp lò.

*Bánh cuộn hành hấp

Kim Lệ Sa?

Kim Thái Anh?

Kim Nguyệt Minh?

Tổ tông Kim gia quê mùa mười tám đời rồi, tên của con mình cũng phải chọn một cái có chút tình thơ hoạ ý chứ?
 
[Jensoo] - Tiểu Mỹ Nhân
39 Hoàn


Bên này Kim Trí Tú đang sầu lo, bên kia Kim Trân Ni cũng đã tỉnh lại.

Từ nhỏ Kim Trân Ni đã theo cha mẹ anh trai xuống đồng, làm cỏ bón phân trồng trọt gặt hái không thiếu, thân thể khoẻ mạnh hơn nhiều so với lúc nhìn thoáng qua.

Nàng tỉnh lại, nhưng không thấy con, cũng không thấy tướng công.

Chỉ có Bùi Châu Hiền thanh thanh lãnh lãnh đứng trước giường mình, tóc dài bồng bềnh, bạch y bay bay, nhìn qua đáng sợ cực kỳ.

Kim Trân Ni sợ hãi run run một cái, rúc người vào chăn che đi nửa khuôn mặt nhỏ.

Bùi Châu Hiền nói mà không có biểu cảm gì: "Ngươi cho rằng mình đã sinh con thì Trí Tú sẽ đặt ngươi vào lòng ư?"

Kim Trân Ni không dám tiếp lời, vừa sợ vừa khổ sở.

Nếu không vì nàng vẫn luôn không có hảo cảm với Bùi Châu Hiền, nhất định phải kìm nén mặt mũi của mình thì nàng đã bật khóc ngay tại chỗ.

Tân hôn ngày thứ nhất, tướng công nghiêm nghị nói chị ấy đã có người thích rồi, bảo Kim Trân Ni thành thật một chút, không được gây chuyện.

Kim Trân Ni không gây chuyện.

Đầu óc nàng ngốc nghếch, lá gan cũng nhỏ, còn không đẹp đẽ bằng Bùi Châu Hiền.

Nhưng có lúc nàng không kìm được, vẫn quên đi điều này, sẽ vui vẻ cho rằng tướng công thật sự yêu mình.

Bùi Châu Hiền vẫn lạnh lùng nhìn Kim Trân Ni, ánh mắt vừa lãnh đạm vừa thương hại: "Ngươi yêu chị ta thì chị ta sẽ thật sự yêu ngươi, coi đứa con của ngươi như trân bảo sao?

Không, chị ta chỉ làm vậy cho những lão già đáng ghét kia nhìn, làm một người họ Kim nghe lời, cưới một người vợ ngốc cái gì cũng không hiểu.

Ngươi lại coi là gì chứ?"

Kim Trân Ni khóc lóc chui vào chăn: "Ngươi đừng nói nữa...

Hu hu....

Đừng nói nữa...

Ta không nghe....

Hu hu....

Ngươi đi đi!"

Bùi Châu Hiền xa xôi nói: "Thật đáng thương, chính thê?

Con trưởng?

Ha."

Kim Trân Ni bạo phát.

Nàng không chịu nổi, nàng muốn bùng nổ.

Trước đây nàng vẫn luôn sợ hãi.

Sợ tướng công tức giận, sợ cha mẹ anh trai mình bị liên luỵ.

Đời này thứ nàng sở hữu quá ít, nên vẫn cẩn thận dè dặt như băng mỏng trên giày, chỉ lo sẽ mất đi thứ gì đó.

Nhưng mà Bùi Châu Hiền vẫn luôn chèn ép nàng.

Quấy rối cuộc sống của nàng, vu hại danh dự nàng, bây giờ còn dùng ngữ khí ác độc lạnh lùng như thế trào phúng tình yêu say đắm của nàng.

Kim Trân Ni gầm lên cầm gối tre đập vào mặt Bùi Châu Hiền, nàng nhảy phắt từ trên giường xuống dùng cả tay lẫn chân đánh Bùi Châu Hiền một trận tơi bời.

Bùi Châu Hiền không ngờ Kim Trân Ni yểu điệu vừa sinh con xong lại hung mãnh như vậy, cô bị đánh đến mức không ứng phó kịp, vô cùng chật vật.

Kim Trân Ni vừa đánh vừa khóc: "Có phải những người có tiền các ngươi đều vô vị như vậy không...

Hu hu....

Không phải trồng trọt...

Hu hu...Nên cứ bắt nạt người như vậy sao...

Hu hu...

Đánh chết ngươi...

Đánh chết các ngươi....

Hu hu hu...."

Kim Trí Tú bưng canh gà và bánh hành cuộn mới chưng hí ha hí hửng chạy tới.

"Rầm!"

Bùi Châu Hiền bị Kim Trân Ni một cước đá văng khỏi phòng, ngã chổng vó xuống đất.

Kim Trí Tú: "....."

Kim Trân Ni khóc nức nở đỡ khung cửa ngồi xổm xuống, ngửa đầu nhìn Kim Trí Tú, hung ác khóc lóc nói: "Em đánh người chị yêu đấy, có bản lĩnh chị bỏ em đi!"

Kim Trí Tú: "...

Đừng nghịch nữa, quay về ngoan ngoãn ngồi xuống uống canh gà đi, ta đã hầm hai canh giờ đó."

Kim Trân Ni chớp chớp mắt gạt lệ: "A?"

Kim Trí Tú nói: "Bánh cuộn bị gió thổi nguội rồi, rốt cuộc em có ăn không?"

Kim Trân Ni ôm bụng nhỏ sôi ùng ục, nuốt nước miếng: "Ăn...

Em ăn...

Mau đến đây đi...

Ùng ục..."

Đánh nhau mệt quá, đói bụng rồi.

END.
 
Back
Top Bottom