Cập nhật mới

Khác [ Jensoo ] Nơi lạnh nhất có phải lòng người ??

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
304995934-256-k578976.jpg

[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Tác giả: ntb_tran
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

[ Fanfic ] Ngắn - Bản quyền bởi : Huynh Nhat Ha



sad​
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 1


Mưa tháng 7 rả rích, lất phất và có phần đôi phần se lạnh, nhưng rất thoáng đãng, một cô gái bước xuống từ một chiếc xe sang trọng bỗng ngừng bước mà đánh mắt nhìn về một phía và chợt giật mình về những thanh âm lạ, chẵng phải tiếng mưa, cũng chẵng phải tiếng mèo hoang, mà lại là tiếng than khóc của ai đó

Tò mò mà vô thức đi theo , đi đến nơi đang truyền đến thứ âm thanh kì lạ ấy , từ phía xa bên kia , trong một góc khuất sầm uất của thành phố tấp nập.Mưa phùng từng cơn làm con người ta sởn hết gai ốc, âm thanh truyền đến cũng ngày càng nhỏ dần nhỏ dần như thể kiệt sức...

Một bàn tay yếu ớt nắm lấy tay áo cô như đang khát khao, tìm kím một sự giúp đỡ, chưa kịp phản ứng thì người đối diện đã ngất

Jisoo đứng sững người ra nhìn cô bé nhỏ nhắn trên người đầy thương tích mà phát hoảng thoát ra những dòng suy nghĩ mong luân cô vội đỡ người đối diện dậy, đưa em về nhà để chữa trị dù cho trong lòng cũng có đôi chút hoài nghi tại sao đêm khuya thanh vắng như vậy lại có một cô gái nằm ngất xỉu nhưng với lương tâm của một người hành nghề y như cô thì làm sao thấy chết mà không cứu được lúc bế Jennie lên móc khóa có khắc tên em vô tình bị rơi ra và...Jisoo đã nhặt lại

- Tên Kim Jennie sao..

___________________________________

Sáng hôm sau Jennie thức dậy với một cơ thể đau nhứt, cơn đau dữ dội cứ ập đến, cô vô thức đưa mắt nhìn căn phòng lạ lẫm, không hiểu cách nào mà mình đến được đây

- Này...em dậy chưa ?

Lúc này Jisoo bước vào trên tay cầm cốc cacao nóng niềm nở đưa về phía người đối diện, khác hẳn về sự niềm nở ấy về phần Jennie thì em lại rụt rè sợ hãi thu người về sau mà đề phòng

- Chị...là ai đây là đâu, chị bắt cóc tôi đúng không, chị...chị..không có manh động nghe chưa, chị mà bước tới là tui la lên á

Lúc này Jisoo chỉ biết phì cười bất lực vì nét mặt sợ hãi vừa đáng yêu ấy

Chị...cười cái gì chứ ??

- Vì...tự dưng nhặt được một đứa trẻ đáng yêu

- Chị đúng là cái đồ văn vỡ...

- Hôm qua chị đã cứu em một mạng đấy

- Em, em....cảm ơn

vẻ mặt lo lắng từ đầu bửa ăn đến cuối bửa của em làm Jisoo thắc mắc mà vội lên tiếng

- Này Chị nhớ là bản thân mình đâu bắt em ăn táo độc đâu mà ũ rủ, căng thẳng vậy

- Không phải...nhưng em không có tiền trả lại chị đâu

- Trời ạ tưởng chuyện gì chứ chuyện này em lấy thân báo đáp là được

Câu nói đùa vô tình của Jisoo làm người đối diện đỏ hết cả mặt

- Chị đùa thôi...hôm nào chúng ta đi ăn coi như hòa nha

Jennie gật đầu rồi vội vàng trở về nhà cùng với mớ suy nghĩ hỗn độn trong lòng.Vốn dĩ chỉ là người dưng tại sao lại đối xử nhẹ nhàng với mình đến vậy, không biết bà này có ý đồ gì không đây

Jennie một cô bé nhỏ nhắn xinh đẹp...nhưng hình như sự nhẹ nhàng của thế giới này không dành cho em..Từ lúc sinh ra đã bị bỏ rơi, hầu hết kí ức của cô chỉ quanh quẩn nơi gọi là cô nhi viện .

Khi trưởng thành cũng có vẻ không khá hơn là mấy dẫu vậy nhưng Jennie vẫn có một người bà, một người đã nhận nuôi em lúc 9 tuổi, một người luôn yêu thương luôn dịu dàng, một người thường nhắc nhở em mọi thứ, tuy hơi nghiêm khắc nhưng lúc nào bà cũng thương yêu em, hay dùng mandoo để an ủi em, dỗ dành em những lúc em buồn

nhưng niềm vui lại không trọn vẹn khi Jennie phát hiện bà mắc phải một căn bệnh ác tính mà y học chưa tìm ra thuốc chữa trị...

Tôi từng thắc mắc sao Jennie vẫn cố gắng làm việc mà quên đi bản thân làm việc đến mức suy nhược cơ thể là vì điều gì nhưng đã có câu trả lời rồi, lúc đi chơi ở công viên em đưa hồ sơ bệnh án của bà...tôi khá bất ngờ vì tỉ lệ mắc căn bệnh này rất thấp hầu như tôi chưa từng thấy và tiếp nhận chỉ là đã từng đọc qua trong sách.Em nhìn tôi với ánh mắt khẩn cầu , vẻ mặt tràn đầy hy vọng nhưng tôi biết trong lòng em chút tàn tro cũng chẵng còn

- Jennie à...thật sự xin lỗi em nhưng em biết đó tỉ lệ phẩu thuật thành công là 0,1% , và cũng chẵng có ai đủ chuyên môn để đứng ra phẩu thuật

- thật sự là chẵng còn hy vọng nào sao

Em nhìn tôi , tôi nhìn em cả hai cứ nhìn nhau mãi , tôi chẵng biết phải an ủi em sao cho vơi đi nỗi buồn trong mắt em , hình thế giới này quá đỗi khắc nghiệt với em rồi , một cô bé luôn tươi cười rạng rỡ nhưng sâu bên trong linh hồn em vỡ vụn cả rồi .Tôi hy vọng tháng ngày sau khi không có bà em vẫn sẽ kiên cường không gục ngã , Kiên cường , mạnh mẽ , như những gì em thể hiện bên ngoài

Khoảng thời gian ở viện em luôn túc trực bên bà không rời nữa bước , còn bà thì cứ mãi hôn mê , thỉnh thoảng tôi có vào thăm em cùng em kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất , cũng chẵng biết từ khi nào hình như tôi yêu em mất rồi Jennie à...
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 2


- Xin chị giữ bí mật chuyện này với bà được không ?

- Được em cứ nói

- Em chỉ muốn xin chị giữ bí mật bệnh tình của bà..em muốn bà được sống những ngày cuối đời thật vui vẻ , em đã nói dối với bà rằng bà sẽ mau khỏi lại

Tôi nhẹ gật đầu nhưng nhìn em tôi thấy chua xót lắm, giây phút ấy tôi chỉ muốn lao đến ôm chặt em vào lòng , che chỡ cho em cả một đời này nhưng làm sao được chứ, tôi và em điều là Nữ nhân ai mà lại chấp nhận chúng ta chứ...

- Ngày mai nếu không bận thì chị đến nhà em được không

- Chị á !

- Vâng..ngày mai em định đưa bà xuất viện

- Chị nghỉ cũng nên vậy, vì..cứ ở mãi bệnh viện thì cũng vậy càng phí hoài thời gian của bà chi bằng đưa bà về nhà..làm cho bà thật vui chút thời gian ít ỏi này

- Bà em bảo là Bác sĩ Kim giúp chúng ta nhiều đến vậy , bà không biết trả ơn như nào nữa chi bằng chị đến nhà em ăn cùng bà một bữa cơm được không !

Nhưng mà nếu không tiện thì không sao ạ

- Không đâu chị nhất định sẽ đến...

Bửa cơm ở nhà em thật ấm áp chẳng bù cho gia đình tôi , một gia đình mà ai cũng ngưỡng mộ khi ngước nhìn nhưng đằng sau vẻ hào nhoáng đó chỉ là những nỗi niềm mà mãi mãi tôi chẵng thể giải đáp được vì sao họ lại xa cách đến vậy...chắc có lẽ khi xã hội phát triển thứ người ta cần và đặt lên hàng đầu lại là tiền và tiền

Bà em thật hiền hậu..thật ấm áp , tôi thật tồi tệ vì chỉ có thể trơ mắt nhìn bà bị dày vò từng cơn từng cơn, ước mơ lúc bé của tôi là bác sĩ và lớn lên tôi đã có thể thực hiện được nó nhưng sao giờ đây tôi lại ghét nó đến vậy

- Bs Kim bà có chút chuyện muốn nói riêng

- Dạ sao vậy bà

- Thời gian của bà sắp hết rồi đúng không

- Bà ơi...con thật sự xin lỗi

- Sao lại xin lỗi chứ.....tôi biết bệnh tình của bản thân mà , chỉ là tôi lo cho Jennie sau này sẽ ra sau đây...Bác sĩ Kim tôi nhờ cô chuyện này được không

- Vâng ạ bà cứ nói con sẽ giúp hết khả năng của mình

- Nhờ Cô chăm sóc con bé ấy thật tốt nhé , Dù cho bản thân nó cứng rắn cỡ nào thì cũng chỉ là một đứa trẻ

Tôi ngây ngốc suy nghĩ..hình như bản thân từng có một người giống hệt như vậy..bên ngoài thì bình thản , cứng rắn còn bên trong là đầy rẫy những nỗi buồn mà không muốn ai nhìn thấy.

Vừa nói được vài lời với bà thì Jennie đã vội bước vào trên tay cầm một sợi bùa bình an hớn hở mà khoe với tôi và vội dúi vào tay tôi

- Sợi dây này là.., còn cái túi này nữa ??

- Đây là bùa bình an và túi thơm mà em đã làm á

- Oa ! em khéo tay thật

Jisoo trầm trồ về tay nghề của Jennie , em ấy thật tuyệt nhỉ , nấu ăn cũng ngon , làm gì cũng giỏi

- Bên trong còn có hương liệu và hoa nữa đấy chị , em nghe bảo Bác sĩ Kim thích chúng nên em đã đặc biệt chuẩn bị cho chị

- Hương liệu và hoa mà chị thích ??

Để chị đoán xem bên trong có gì nào...

- Có mùi đinh hương và cả hoa oải hương nữa.. thơm thật cảm ơn em nhiều nhé

- Không cần khách sáo đâu , chị giúp gia đình em nhiều quá , chẵng biết báo đáp làm sao cho hết

Tôi và em...chung quy cũng giống nhau khá nhiều điểm ấy chứ

Em thích đọc sách , tôi cũng vậy

Em thích thảo mộc ,còn tôi thích hoa

Suy cho cùng chuyện đôi ta

cũng chỉ là mớ hỗn độn...

Không xác định được

Từ ngày gặp em cuộc sống tôi như thay đổi từ một người trầm mặc ít nói trở nên hoạt bát hẳn , hmmm đó có phải yêu hay không nhỉ .tôi cũng chẵng biết nữa từ bé đã được gia đình sắp đặt hôn ước nên chẵng biết yêu là gì , có thì cũng sẽ bị dập tắt ngay.

Nói về vị hôn thê của tôi thì em ấy khá xinh đẹp nhưng..tôi không yêu em , chỉ là vì công ty nên tôi phải miễn cưỡng là người yêu của em nhưng chúng tôi đã kết thúc...dù cho em ấy chẵng hề chịu buông tha

Tôi thấy mệt mỏi về cuộc sống này , mệt về đủ thứ , tuy là bác sĩ nhưng tôi vẫn thường bị những cơn đau đầu kéo dày hành hạ , đau như thể chẵng còn nhớ tên ai cả , nó kéo dày với tôi tận đến giấc mơ...Và Chứng ám ảnh rối loạn cưỡng chế đã theo tôi từ lúc nhỏ đến nay cũng đã lâu , nói thì chẵng ai tin đúng không nhưng làm sao một vị bác sĩ khoa thần kinh xuất chúng lại mắc phải những điều hy hữu như vậy
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 3


Ăn xong bữa tối tôi cũng chào tạm biệt bà và em rồi về nhưng trớ trêu thay xe lại bị hỏng đoạn đường hoang vu này thì lại chẵng có nơi nào để sửa cả

Đành vậy , tôi quay đầu xin tạm ở nhờ nhà Jennie một đêm , tôi ngủ trên gác còn em ngủ phía dưới

Khoảng không gian tĩnh lặng có vẻ hơi ngượng ngùng nên em nhẹ nhàng cất tiếng hỏi những suy nghĩ trong lòng mình

- Jisoo à..nếu như một ngày người ta phải đối diện với ranh giới của sự sống và cái chết thì liệu có còn bình thản như trong lời nói không

Em đưa mắt nhìn tôi..một đôi mắt xinh đẹp đến đáng thương , hình như em khóc rồi tôi trơ ra chẳng biết an ủi như nào nữa tôi chưa từng thấy em khóc...cũng chưa từng thấy em đau lòng đến vậy

- Chị..cũng không biết ,nhưng Jennie em đừng khóc nữa vì Jennie đau một còn chị đau mười

Tuy vẻ bền ngoài mạnh mẽ là thế nhưng cũng có những giây phút yếu lòng

Em tựa lấy tôi mà òa khóc nức nở như một đứa trẻ không được kẹo , tôi cũng chẵng biết làm gì hơn ngoài vuốt tóc và dỗ dành em

Một lúc lâu sau em mới lấy lại bình tĩnh , gạt đi những gọt nước mắt còn vương lại trên má

- Chúng ta đi ngắm sao nhé

Jennie đề nghị cả hai đi ngắm sao để vơi bớt đi nỗi buồn trong lòng , chúng tôi đi đến một khu vườn đầy thảo mộc và hoa oải hương

- Em trồng nhiều oải hương đến vậy à....

Tôi khá bất ngờ vì oải hương được trồng hầu hết trong khu vườn này , chúng nó cũng chẵng dễ dàng chăm sóc , ngưỡng mộ em thật

- Jennie này em trồng hoa oải hương này lâu chưa nhỉ ??

- Vâng cũng lâu rồi

- Người ta nói là mỗi người điều đem lòng yêu một loài hoa cũng chỉ vì một lí do nhất định .

Vậy Jennie này , em thích hoa oải hương là vì..

- Vì người em thương cũng thích chúng

Chắc do tôi bị ảo tưởng quá mức tưởng rằng em ấy sẽ nói vì Jisoo thích nên em mới trồng nhưng ra chỉ là một người khác

- Ai mà lại may mắn được em thích thế

Tôi vờ như hỏi cũng như thăm dò xem người nào may mắn đến vậy , liệu người ta có tốt với em không

- Hmm..thật ra thì em và người đó mất liên lạc lâu rồi , chị ấy có một sống mũi cao , một nụ cười tỏa nắng và một trái tim ấm áp

- Em không nhớ rõ tên người ta à

- Cũng lâu rồi...nên chuyện gì quên được thì mình phải cố quên , có những thứ nhớ rất rõ nhớ từng chi tiết nhưng không thuộc về ta thì nhớ cách mấy cũng là dư thừa

những năm tháng em còn sống ở cô nhi viện chị ấy cùng gia đình thường lui đến , chị ấy rất thích oải hương , còn thường dạy cho em nên trách xa những loài hoa và hương liệu có thể thu hút rắn độc

Chị ấy rất ấm áp..em nghĩ chắc bây giờ chị ấy cũng có thể đang làm bác sĩ giống Jisoo

- Nếu như người ấy xuất hiện ở đây thì em muốn nói gì ??

- Không có đâu..chẵng có kì tích nào xuất hiện để em gặp lại người ta đâu , nếu có em cũng chẵng dám nghỉ đến đâu

- Ơ nhưng cứ hy vọng chứ sao lại bỏ cuộc

Hình như thời tiết hơi lạnh nên Jennie từng bước đi vào nhà..tôi thì không chờ được nữa nên hét to

- Nini ah..chị tìm em rất lâu đó

" Khi đủ nắng hoa sẽ nỡ

Khi tạnh mưa ắt hẳn sẽ có cầu vòng

Nini sẽ đứng dưới chân cầu mà chờ JiSoo

Nhất định ta sẽ gặp lại người "

Nói sao ta đây gọi là những lời hẹn ước mà chỉ có chúng tôi biết , Jennie sửng sốt nhìn tôi cũng là lẽ thường tình , hai mắt nhìn nhau lúc đó tim tôi hẫn đi một nhịp , hình như đúng là em rồi...

'' Là Soo thật sao..."

Em chạy lại ôm tôi và khóc nức nở như một đứa trẻ không có được kẹo , thời gian qua em vất vả rồi , thời gian qua thiệt thòi cho em nhiều rồi...

- Năm tháng qua chị có ổn không có hạnh phúc không , gia đình đó có đối xử với

Những câu hỏi dồn dập làm tôi nhớ về Nini ngày xưa lúc tôi đánh nhau với vài đứa trong thôn :

- Yah Kim JiSoo không ngoan gì hết sao lại đánh nhau chứ , chị có sao không , có bị thương không , có đau lắm không , quần áo có hư không em vá lại kẻo bị mắng

Ở thời điểm nào em cũng vậy cũng nhiều lời nhưng mà đó là điểm tôi thích nhất ở em
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 4


Sau bao nhiêu năm không gặp lại cuối cùng tôi đã tìm được em , em bây giờ không chỉ tốt bụng mà lại còn rất xinh đẹp

- Hình như chị đến muộn rồi nhỉ

- không đâu...nếu như người đó là chị thì em chờ cả đời này cũng được

Chúng tôi có những khoảng thời gian rất đẹp cùng nhau , cùng nhau đi xem phim cùng nhau đi ngắm sao , cùng nhau nấu ăn và rất nhiều điều cùng nhau..tưởng chừng sẽ hạnh phúc mãi như vậy cho đến khi cô ta xuất hiện

- Jennie à...sao hôm nay lại ôm chị chặt thế sợ mất chị à

Tôi quay lại ôm em vào lòng hôn nhẹ lên tráng..

- Em nhớ chị...thật sự rất nhớ chị đấy chị đi đâu mà lâu thế

Tôi chợt giật mình và thức tỉnh khi nghe thấy giọng nói này vì giọng nói này chẵng phải của Jennie mà là của Somi người yêu cũ của tôi

Bản thân chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy Jennie đứng nhìn chúng tôi...

Tôi chỉ muốn vứt bỏ mọi thứ để đuổi theo giải thích cho em...nhưng không hiểu sao lại trùng chân đứng ngây người ra chẵng biết làm gì tiếp theo cả

Vì cuộc gọi lúc sáng có làm tôi chút lung lay

suy nghĩ :

- 📞 Kim Jisoo con đang làm cái quái gì hả con công ty thì đang tuột dốc, còn con lại đi chia tay với Somi , ba của Somi là cổ đông lớn nhất đấy con à

- 📞 con..xin lỗi nhưng con không yêu em ấy

- 📞 không như nhị gì hết coi như con thương mẹ , thương công ty , giúp mẹ một lần này nha con..

Bên hiếu và bên tình sao mà đền đáp vun vén đồng điều cho cả hai được

Nhưng...tôi yêu em ấy thì có gì là sai trái chứ

Hàng vạn câu hỏi vì sao cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi..vì sao phải là tôi , vì sao lúc nào tôi cũng phải lựa chọn , liệu yêu một người mình yêu là sai hay sao , trách nhiệm , tình yêu và lí trí cái nào cũng nặng cả...một một lần lựa chọn tim tôi muốn nổi tung chẵng còn chút sức lực

- Jennie em nghe chị giải thích

- Trước mắt rành rành như vậy chị còn muốn nói gì nữa chứ

- Jennie thông cảm cho chị , chị xin lỗi

- Lời xin lỗi nếu chữa lành được mọi thứ thì trên đời này làm gì có cuộc chia ly nào chứ

Câu nói của em làm tôi ngây người , đúng vậy nếu đã một người làm tổn thương cũng như giống đang dùng một con dao đâm sâu vào vào cái cây vậy..có xin lỗi thì cũng chẵng thể vẹn nguyên như lúc đầu

1 tuần 2 tuần rồi 1 tháng tôi chẵng còn gặp lại em , dường như em đang tránh mặt tôi thì phải

Sau khi đấu trí với nội tầm dằn vặt từng ngày từng ngày tôi cũng đã đủ dũng khí để hẹn gặp em vào mặt tôi giải thích rất nhiều nhưng em chỉ nhẹ nhàng đáp

- Không sao đâu cứ cho rằng ta chưa hề gặp gỡ , chị cũng đã có người mình thương thiết nghỉ nên đừng đối xử quá tốt đẹp với một ai đó

- Nhưng...chị đã kết thúc với cô ấy từ lâu rồi

- Nhưng chỉ là từ một phía thôi đúng không...

- Chị xin lỗi

- không sao...không phải lỗi của chị , là lỗi do em quá ngu ngốc tin vào những điều tốt đẹp trước mắt

- Chị cứ bên cô ta như ý nguyện chúc chị hạnh phúc

- Em sẽ không buồn đấy chứ ??

Jennie chỉ gật đầu nhẹ rồi bước đi...tôi thấy được sự tan vỡ và thất vọng trong từng bước chân của em

Rất lâu về sau tôi cũng chẵng còn gặp lại em.....

hôm tang lễ của bà Jennie tôi gặp lại em..

em ốm và xanh xao đi nhiều , chắc hẳn em mệt mỏi với những điều đã trải qua rất nhiều , xin lỗi bà vì đã thất hứa xin lỗi vì đã mang đến tổn thương cho em

Tôi ước ngày hôm đó chưa từng có...tôi ước bản thân không gặp em để những hồi ức chỉ là một bức tranh đẹp

Cả hai cứ thế xa cách...tình cũng nhạt dần theo thời gian , à không đã kết thúc thì làm gì còn chút ít gì để nhạt dần chứ , sao bao năm thì tôi thua rồi...chẵng thể quên em được

Tôi cũng đi du học

Em cũng có tình mới

Liệu kết thúc như vậy là thật sao ??
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 5


Một ngày bình thường

Cùng những điều bình thường

nước mắt nuốt ngược vào tim cùng những nỗi niềm chưa nguôi ngoai theo năm tháng sau bao nhiêu cuộc tình em cũng đã đánh mất chính mình...

Em bỏ quên từng thói quen mà cả hai từng vun vén , cũng không trách em được vì ngta bỏ em mà đi

Cuộc sống cứ trải qua từng ngày như vậy

Yên bình nhưng cũng cô đơn

Jennie làm bạn với cuộc sống không người thân không bạn bè không tình yêu , tất cả điều là con số không , em chẵng còn hứng thú với yêu đương từ lâu...

Lavender chẵng biết vì sao cũng úa tàn theo tình ta

Từ ngày chị bỏ đi dù có chăm chút đến mấy cũng bằng không

Em nhìn bản thân mình trong gương mà không khỏi trách móc mình vì sao cứ để nỗi niềm đó dằn vặt tâm can mình từng ngày như vậy , liệu có xứng đáng chứ người cũng đã rời đi mà chẵng thèm quay đầu...

Bắt đầu một cuộc sống mới một cuộc sống không cần ai không vì ai cả

- Lavernie , xin mày hãy sống lại đi mà...

Vì điều gì mà mày cứ úa tàn....

Lúc xoay lưng chuẩn bị rời khỏi khu vườn đầu em không khỏi đau nhứt , trái đất như chập lại em cảm nhận từng cơn gió từng giọt sương đang nhỏ giọt trên từng bông hoa lavender nhỏ

Tầm mắt dần hạn hẹp em ngất thật rồi chẵng còn cảm nhận được gì...

Thời gian cứ trôi dần trôi dần , em cảm nhận được màng sương lạnh lẽo đang phủ kín khắp cơ thể em

Không biết đã trải qua bao lâu em dần lấy lại ý thức mở mắt trước khung cảnh kì lạ nơi đây không phải khu vườn của cô cũng chẵng phải bệnh viện...
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 6


Một nơi khác lạ cùng với cảm giác lạnh lẽo làm tôi run lên từng cơn

đi lạc trong khu rừng mênh mong vô tận căn bản là hiện tại tôi chẵng biết mình đang ở đâu cứ đi mãi đi mãi

Bụng thì đói tâm trí thì trống rỗng

Cơn đau đầu cứ khiến tôi ngất đi trong mê man một lần nữa

Tâm trí dần lấy lại được sự tự tỉnh táo

tôi phát hiện bản thân đang ở trong một ngôi nhà kiến trúc khá đơn sơ nhìn xung quanh thì hầu hết toàn các tủ thuốc quý hiếm...

Chắc hẳn người này am hiểu rất nhiều về lĩnh vực y học này...

Càng nhắc thì càng nhớ đến người kia

Nhìn qua bên trái tôi giật tít mình khi thấy một tiểu tinh linh đang bay qua bay lại miệng thì không ngớ câu

- Uron...uron

Chạm mắt tôi Uron giật mình mà té xuống cũng mai là tôi chụp kịp nếu không mẻ răng cũng chừng

Một vóng dáng quen thuộc bước ra từ cửa chính...đúng vậy là Jisoo nhìn Jisoo này có vẻ lạ nhỉ , trái ngược với Jisoo ở thời hiện đại người kia mặc đồ giản dị hơn nhưng cũng không ngơi đi phần nào vẻ đẹp hút hồn

- Jisoo...tại sao tôi lại ở đây ??

- Jisoo là ai ???

Là cái người mà em nhắc đến lúc hôn mê đấy sao

- Đừng đùa nữa mau đưa tôi về đi

- Em nhìn mặt tôi giống đùa lắm sao

- Rất giống là đằng khác

Trời ạ làm sao cho em hiểu được là tôi chẵng phải là Jisoo gì gì đấy của em

Thật ra thì tôi nhìn thấy em ngất xỉu dưới con đường mòn của khu rừng cấm

Không thể hiểu bằng lí do gì em có thể đến đây...nhưng nhìn với vẻ ngơ ngây ngốc này thì chẵng phải là người ở thời này rồi

Màn đêm buông xuống kéo theo tâm trạng buồn bực của Jennie càng thêm nặng nề

Thấy vậy Chichu rủ rê chúng tôi lên vách núi phía nam ngắm sao

Cô muốn hét lên cho thỏa đi cái nỗi lòng chất chứa khó mà quên được

- Này...thật ra thì tôi chẵng phải Jisoo gì gì đó nhưng mà , tôi nghỉ là người đó rất tốt với em đúng không ??

- Cũng không hẳn là vậy , gọi sao nhỉ .

người yêu cũ cũng chẵng đúng , người từng thương thì chẵng có tư cách

- Người ta không thương em..??

- Tôi cũng chẵng biết nhưng hình như chắc là như vậy , một người tầm thường như tôi thì làm sao mà dám trèo cao chứ

- Em chẵng tầm thường chút nào...

- Thật không ??

Jennie nhìn thẳng vào mắt Chicho mong chờ một lời an ủi nhưng trời ạ..

- Tôi thấy em bất bình thường hơn là tầm thường

- Chúng ta về thôi...tôi mệt rồi

- Em sợ ma chứ gì

Chichu suốt đường đi cứ chăm chọc tôi , khiến tôi phát cáu

- Tôi không sợ ma...giờ mà nó xuất hiện tôi cũng chả sợ

Em dõng dạc tuyên bố như thể chả sợ gì cả nhưng trong thâm tâm đang run bần bật mỗi khi gió khẽ lướt qua...

Vừa dứt lời phía sau lưng xuất hiện một ngọn lửa trời màu xanh đang đuổi theo chúng tôi , tôi sợ kiếp vía , Jisoo cũng sợ xanh mặt

Để khi ngọn lựa đó phát ra âm thanh quen thuộc thì chúng tôi mới nhẹ lòng

- Unron Unron...

- Gì chứ ra là Unron , cơ mà nãy có người mạnh miệng lắm , sao xách chân bỏ chạy vậy

- Thì....tôi
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 7


Tôi dần chấp nhận cuộc sống ở đây

Tuy không tấp nập như chốn phồn thịnh nhưng ít ra nó cũng dễ thở

Đã từ rất lâu rồi mới tìm được cảm giác này cảm giác không cần phải bận tâm nơi kia đang xảy ra việc gì mà vứt bỏ hết mọi thứ mọi thứ buồn phiền trên thế gian này

Ngày qua ngày chúng tôi cứ như hình với bóng tuy không phân định rõ mối quen hệ này là gì nhưng ít ra thì hmm...cũng thú vị đấy chứ

Một nơi chỉ có hai ta...à mà nhầm có thêm cái cục bông đáng yêu kia nữa chứ

- Yahhh đứng lại coi đừng có phá phách đồ đạc coi Unron

- Unron Unron...

- Unron tránh ra coi Jennie là của chị đây đừng hòng mà dành

- Unron Unron...

- Nè ngoài câu Unron ra mày nói câu khác đi suốt ngày Unron Unron

- Unron Unron...

Cả hai cứ như chó với mèo suốt ngày cãi nhau nhưng phải khẳng định là nhờ có Jisoo tôi mới biết được rằng lại có những nơi có thể chữa lành vết thương lòng hữu hiệu đến thế

Thật ra thì buổi sáng chúng tôi đi hái thảo mộc và hái thuốc cùng nhau

Còn màng đêm buông xuống thì tôi và chị đi dạy học cho mấy đứa nhỏ trong bản làng

Mọi người ở đây rất hòa đồng , tuy tôi chỉ là một đứa lưu lạc không lai lịch nhưng lại đối xử với tôi rất tốt và cực kì tốt là đằng khác

Trong một lần đi hái dược liệu với Chicho tôi bị lạc...tôi cứ đi mãi đi mãi trong vô thức

Một cành hoa Lavender không biết từ đâu rơi vào lòng bàn tay tôi...

Hình như tôi nghe thấy một giọng nói , một giọng nói trầm ấm , thì thầm bên tai

- Cảm ơn....những điều đã làm , giờ nên trả cô về nơi cô thuộc về rồi , tạm biệt

Quả nhiên sau câu nói đó tôi cảm giác như linh hồn tôi được bay bổng lên cao sau đó

ánh sáng chói mắt làm mắt tôi nhòe đi và chẵng còn thấy gì

Mở mặt ra khung cảnh trước mắt lại là bệnh viện , bên giường bệnh còn có Chaeyoung đang ngủ gục

Tôi gắng gượng ngồi dậy lay người Chaeng

" Chaeyoung ah...chị đã hôn mê bao

lâu rồi "

Chaeyoung không nói gì chỉ òa khóc và ôm chặt tôi đến ngạt thở

- Này Chaeyoung rốt cuộc là sao ??

Lúc này bác sĩ bước vào cầm trên tay hồ sơ bệnh án của tôi và bước vào , hoảng hốt ngạc nhiên khi thấy tôi tỉnh lại

- Mọi chuyện là sao

Chaeyoung giải thích..: chị đã hôn mê được 6 tháng rồi , bác sĩ chuẩn đoán có thể chị sẽ chẵng còn được tỉnh lại nhưng kì tích 0.01% đấy lại xuất hiện

- Thật sao ??

Nếu vậy thì tất cả mọi chuyện đa trải qua kể cả Chichu điều trong giấc mơ thôi sao , tiếc thật lại một lần nữa ta bỏ lỡ nhau rồi
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 8


Nếu chỉ là giấc mơ tại sao lại chân thực đến đau lòng như vậy , đúng là có mở đầu sẽ có kết thúc , nhưng kết thúc này quá bi thương cho Kim Jennie rồi

- Jennie à..chị sao thế

Chaeyoung lay người tôi em khẽ cất tiếng

- Dạo này chị cứ như người mất hồn , từ lúc tỉnh dậy đến giờ chị hoàn toàn như một người khác lạ..

Em nhìn thấy được sự thay đổi rõ rệt trong tôi chẵng còn tiều tụy , cũng chẵng còn mấy lần khóc nất vì ai nhưng người cứ thẫn thờ như mất hồn

- Nếu như có chuyện gì khó nói cứ tìm đến em nhé..em sẽ hết lòng giúp đỡ chị

Chaeyoung vẫn vậy con bé vẫn luôn tốt bụng từ nhỏ đến lớn đôi khi tôi lại thấy ngại với em vì những điều em làm cho tôi , dù gì thì giờ chẵng còn ai , chỉ mỗi mình Chaeyoung , Jisoo bỏ đi , Chichu không tồn tại , cục bông kia cũng chẵng phải thực

Từ trước tới giờ nếu chỉ là giấc mơ thì ít nhất cũng đã từng là một giấc mơ đẹp

Tôi trở về với cuộc sống bộn bề chẵng còn lắng lo đến việc tình cảm , hay cảm xúc của người khác , cứ là chính mình , dẫu tình cảm dỡ dang chưa được đền đáp nhưng giờ thì chẵng còn quan trọng nữa rồi

Rồi ai cũng sẽ phải trưởng thành từ bỏ những thứ không thuộc về mình tuy biết rằng khó khăn nhưng đó là điều đúng đắn

Hôm nay Jennie có một chuyến đi đến nhà thờ..cô thường đến đó cầu nguyện vào chủ nhật , cầu cho linh hồn bà nơi phương xa gặp nhiều may mắn , cầu cho em một đời bình an , một đời hạnh phúc , cầu cho người em yêu sớm được tương phùng

Bất ngờ thay...hôm nay Jisoo và người yêu cũng đến đây

mắt chạm nhau nhưng môi chẵng thể cất một lời , em ngại ngùng chỉ cuối đầu rồi nhẹ rồi bước đi nhưng những người xa lạ

Chị cũng tay trong tay với người con gái chị nói kết thúc , Lavender năm nay vẫn nở chỉ tiếc là hai kẻ từng yêu nhau nay chẵng còn vướng bận điều gì

Bước ra thánh đường với một cảm xúc khó tả , gọi chị là người từng thương , từng yêu từng hứa hẹn đôi điều..nhưng lại vớ tan trong phút chốc

Trăm năm hẹn ước nay đâu còn

Tình xưa nghĩa cũ chẵng vẫn vương

Thương nhau ước hẹn sẽ tương phù

Cùng nhau vượt mọi điều giang truân

Ta vẫn ở đây mãi chờ người

Dù người chẵng còn chút nhớ thương..

__________________

để mọi người chờ lâu rồi chỉ là dạo này mình hơi bận nên chẳng thể ra chap được 🥺
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 9


Chuông điện thoại bỗng reo phá tan bầu không khí yên tĩnh

- Vâng ạ..cho tôi hỏi là ai thế

Đầu dây bên kia bắt máy cất tiếng nói , giọng nói trầm ấm thân quen không ai khác chính là của Bác Sĩ Yang

" Jennie này...là tôi bác sĩ Yang ngày mai em đến chỗ tôi một chuyến nhé..."

Jennie cũng chẵng suy nghĩ nhiều mà đồng ý nói thật thì giữa quan hệ Bác Sĩ và bệnh nhân thì Jennie xem Yang SoJin như một người anh trai luôn tận tình giúp đỡ

Nói rồi người kia cúp máy để lại em với hàng trăm suy nghĩ tiêu cực vì chuyện lúc chiều..

Người ta tàn nhẫn với em thế nhưng em vẫn thương em ngốc thật...

" Nỗi niềm tâm tư lúc nào cũng nặng lòng , tâm trí thì cứ trầm lặng , con người lúc trước của em cũng chẵng còn , cơ thể em suy nhược nặng nề , bỏ bửa , bỏ mặc cả bản thân

Em chẳng còn là em...một người trước kia tôi từng quen "

- Ha....thì ra là em tệ vậy sao ??

" Em xem đi "

YangSoJin đưa cho tôi tấm hồ sơ bệnh án trên bàn

Hồ sơ bệnh án

Chuẩn đoán : Suy tim , nhịp đập rối loạn , giác mạch bên trái bị tổn thương khá nặng , ám ảnh tâm lí hay sinh ra ảo giác

- Vậy em...còn sống được bao lâu , 1 năm 2 năm hay 1 tháng

Nhìn vẻ mặt bất cần của em khi sắp đối mặt với từ thần , một vẻ bất lực mười vẻ bất cần

" Jennie xin em đừng từ bỏ như vậy...sẽ có cách thôi mà hãy tin anh "

- Được...vậy em về

Lần đầu tiên trong đời tôi thấy em lạnh lùng như vậy , quả thật không quen chút nào nhưng sao khi đối mặt với sự thật và cái chết động lực nào khiến em dửng dưng đến vậy

Seoul Garden 7:00 a.m

" Chị gì ơi....mua giúp em vài cái kẹo với ạ "

- Này...chị không cần kẹo đâu cho em , mua gì ngon ngon vào ăn nhé

Jennie hào phóng dúi vào tay đứa bé 100won

" Em biết chị gái hào phóng rồi nhưng số tiền lớn đến vậy em không dám nhận "

- Coi như chị lì xì trước cho em năm mới nhé

" Nhưng em..."

- Cứ nhận đi không sao cả

Bệnh tình em cũng trở nặng em về đến nhà em ngất lịm đi đến sáng , chẵng biết đã qua bao lâu cũng mai là em đã tỉnh dậy

" Này Jennie có giấu em gì không đấy "

- Không có gì cả...

" Chị sao thế "

- Chẵng sao cả

" Yahh đừng có như vậy nữa chị định giấu em thêm bao lâu "

- Chỉ là không muốn em bận tâm và ảnh hưởng đến việc học thôi

" Nếu như em không biết thì sao "

- Thì tôi giấu em cả đời

" Jennie...

Em Yêu Chị "

Nói rồi Chaeyoung ôm chầm lấy tôi thật chặc như thể lần cuối..

- Xin lỗi nhưng tôi chỉ xem em là bạn

Lời từ chối thẳng thừng như nghìn mãnh vỡ đang cứa vào trái tim em...từ liên hồi đau thật nhưng thương thật thì phải vậy

" Em biết vị trí của mình mà..chỉ là sợ cả đời này chẵng còn cơ hội để nói "

- Xin lỗi em

" Này không phải lỗi của chị đâu đừng như vậy em xót.... mà này em sắp đi du học rồi có lẽ là chẵng trở về nữa , mong chị hãy chăm sóc bản thân thật tốt "

- Chị biết rồi chúc em thành công với lựa chọn của mình

........

💬 " Jennie à tôi đã tìm được trái tim và giác mạc phù hợp hẹn em tuần sau chúng ta tiến hành "

💬 - Tỉ lệ thành công là bao nhiêu

💬 31% Nhưng xin em hãy tiếp tục chiến đấu

💬 - Được cứ theo ý anh

............

Ngày tiến hành phẫu thuật thật em đến đây một mình chẵng có người thân cũng chẵng có ai có thể nương tựa

Rất may ca phẫu thuật thành công xuất sắc

Chẵng thể tin được phép màu lại xuất hiện

- Người hiến tim và giác mạc của tôi là ai..

" Xin lỗi danh tính của người hiến tặng luôn được bảo mật rất nghiêm ngặt "

Mãi rất lâu về sau em mới biết đôi mắt và trái tim em đang mang là của người năm xưa em từng thờ ơ lạnh nhạt

Không ai khác chính là Chaeyoung

Bước tâm thư Chaeyoung để lại

Chào người em thương có lẽ giờ này em chẵng còn bên cạnh chị được nữa , nhưng trái tim và đôi mắt này vẫn sẽ luôn dõi theo chị , theo từng bước chân của Jennie Kim , giờ em là đôi mắt là trái tim là một phần của chị nên đừng tùy tiện khóc vì một người không đáng nhé

Đừng bỏ bữa đừng ăn uống linh tinh vì chị rất dễ đau dạ dày , thuốc và các thứ lặt vặt chị hay quên , em cũng đã ghi chú hết trong thùng rồi chị đừng lo , trong thùng có cả áo ấm nữa , Hạn chế đến sông Hàn đứng mỗi tối nữa vì nơi đó rất lạnh , làm việc đừng lao lực quá vì tất cả tài sản của em điều dành cho chị nó đủ để chị dùng cả đời..coi như bù đắp những khi em chẵng thể ngồi nghe những câu chuyện vu vơ người kể nữa , không biết rằng lá thư này có đến tay chị không nhưng cũng mong xin đừng ghét bỏ em , em rất sợ chị kinh tởm tình yêu này , ai đời lại chấp nhận hai đứa nữa nhân yêu nhau chứ đúng là nực cười mà..

Em chẵng mong chị thương hại em thương hại đôi mắt và trái tim này , nhưng xin chị một điều hãy yêu thương tấm thân mình , hình như em hơi nhiều lời rồi , hẹn chị kiếp sau ta tương phùng , ân tình kiếp này coi như chị nợ kiếp sau chỉ cần thành đôi nhưng mong có thể gặp lại chị nhìn chị xứng đôi với người chị yêu , và người ta cũng yêu chị trải qua năm tháng hạnh phúc , đứng từ xa em cũng đủ vui lây rồi , đêm muộn tâm sự nhiều càng kể càng day dứt thôi em dừng lại đây

Thương chị...!
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 10


Tua ngược thời gian trở về lúc Jennie gặp lại Jisoo ở nhà thờ , thật ra chị ghi nhớ từng nơi em đi qua từng lịch trình của em , chỉ là Jisoo chọn được đứng nhìn em từ xa

Khi bóng dáng em khuất dần...

Thì cả chị mới buông đi vai diễn của chính mình

- Somi cảm ơn em đã hiểu , chị cũng cảm ơn thứ tình cảm em dành cho chị , nhưng Somi à yêu một người và thương một người là một thái cực rất khác nhau , yêu một người cũng có thể là cảm nắng nhất thời , khi yêu em có thể yêu nhiều người trên cuộc đời mà em gặp gỡ , còn khi thương thì đời ta chỉ thương một người , chỉ một người và mãi mãi

- Em.....hiểu rồi , em sẽ xin bố hủy hôn ước trả tự do cho chị , chúc chị hạnh phúc , mong chị một đời bình an

Somi khẽ gật đầu chào Jisoo rồi cất bước đi

Giờ em mới hiểu yêu một người không yêu mình thì đau thế nào

Em lẽo đẽo theo Jisoo từ lúc nhỏ đến này cũng đã 18 năm rồi , chẵng phải nói buông là buông được nhưng....người không thương em theo đuổi cách mấy cũng dư thừa

...........................

Thật ra chẵng phải vì những tác động như thế mà cô bỏ cuộc..chỉ là :

- Thật tiếc nhưng...em đã mắc phải bệnh nan y

- Này giáo sư hôm nay chẵng phải cá tháng tư đâu nào

- Giáo sư lặp lại một lần nữa...

Lúc này em mới chợt nhận thức được đây chẵng phải lời nói dối

- Vậy..em còn bao lâu ??

- 3 năm hoặc có thể là ngắn hơn

Vì chẵng muốn liên lụy đến em nên cô chọn cách rời đi , chẵng phải vì hết yêu chỉ là chẵng muốn trở thành gánh nặng của em

Chẵng phải tôi ích kỉ lắm đúng không Jennie nhưng...chỉ cần em ghét tôi chẵng thèm nhìn tôi thì em cũng sẽ chẵng phải buồn vào giây phút tôi từ giã thế giới này rồi đúng không...

.................................

Nhat ki cua Kim Jisoo

23/1/2016

Hmm dạo này em hơi ốm nhỉ chắc hẳn lại bỏ bửa nữa rồi...

17/6/2016

Dạo này đầu cứ hay bị đau , hôm qua tôi vừa ngất đi một chút nhưng hình như thời gian của tôi ngày một ít đi rồi tôi có nên gặp em không

5/7/2016

Hôm nay em nhập viện tôi lo lắm...em mau khỏe nhé Nini

7/7/2016

Tôi không tin vào mắt mình nữa nhưng...vì sao ông trời lại trớ trêu đến vậy , tim và giác mạc tôi chẵng phù hợp , tôi khóc thật rồi từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rơi nước mắt nhưng tôi không cầm lòng khi thấy em phải đau đớn từng giây từng phút trong cái nơi lạnh lẽo này

12/7/2016

Thật may khi tìm được người phù hợp

lúc ca phẫu thuật thành công tôi chỉ muốn ôm em và òa khóc nhưng..sự xuất hiện của tôi có thể khiến em tồi tệ hơn

Tôi nợ em một lời xin lỗi

Nợ Chaeyoung một lời cảm ơn

27/8/2016

Hôm nay tim tôi nhói lắm..nhói tận tâm can khi thấy em tay trong tay cùng một người khác

3/1/2017

Hôm nay em đính hôn cùng anh ta rồi tôi vẫn vậy chỉ biết đứng một góc nhìn em mà chẵng biết làm gì hơn , bệnh tình vẫn thế chỉ mãi tồi tệ hơn

6/5/2017

Dạo này tôi hay quên chắc là đời này chẵng còn gì để nhớ....

7/8/2017

Hình như thời gian tôi chẵng còn lâu nữa em à

30/12/2017

...........

Chút sức lực cũng chẵng còn

Đến lúc từ biệt em rồi

Tôi mong em một đời bình an

Một đời hạnh phúc

Dẫu là cũng ai , yêu ai

Thì vẫn mong em luôn là chính mình

Xin lỗi vì những điều tồi tệ mang đến em

Xin lỗi vì chẵng có can đảm để gặp em lần cuối

Cơn buồn ngủ kéo đến rồi chắc phải dừng bút tại đây....nỗi niềm tôi gieo vào lá thư mong một ngày em sẽ hiểu
 
[ Jensoo ] Nơi Lạnh Nhất Có Phải Lòng Người ??
Chap 11 [ End ]


Đến ngay cả đến lúc cuối đời , dòng nhật kí cuối cùng của tôi vẫn dành cho em nhỉ

Hàng nghìn câu hỏi trong đầu nhưng tôi biết nó sẽ mãi không được hồi đáp

Liệu nếu như nói ra nó có đến tay em hay không ??

Trần gian đầy đau thương

kiếp sống ngắn vô thường

Âm dương này cách biệt

Mỗi người mỗi ngã đường

Thôi không hẹn kiếp sau

Kiếp này đủ khổ hạnh

Chờ tôi gom 9 kiếp

Đủ may mắn bên người

Thương em...

Nhiều năm sau em cũng đã có hạnh phúc mới

Hạnh phúc mới ở đây không phải là có một cuộc tình mới mà là một gia đình mới , một gia đình mà chỉ có em và Cô bé nhỏ bị bỏ rơi trong trại trẻ mồ côi , và Jionie cũng là động lực , hạnh phúc duy nhất của em .

Em cũng đã nguôi ngoai được phần nào của câu chuyện cũ , câu chuyện về quá khứ đầy bi thương năm ấy , mọi chuyện cũng trôi dần vào quên lãng nhưng đến một ngày , bức di thư Kim Jisoo để lại sau bao năm lưu lạc đã đến được tay em

Đọc xong em thẫn thờ như người mất hồn nhìn về phía xa xăm vô định ngoài kia

Thì ra đã từng có một người thương mình đến thế , thì ra nỗi uất hận nghẹn ở cổ bấy lâu nay cũng chỉ là một vở kịch hoàn hảo do chính tay Kim Jisoo tạo ra

Nàng đã từng rất hận cô , nhưng chưa từng trách cô , chưa từng hết thương cô dù chỉ là môt giây...

- Dù chị có là Kim Jisoo hay Chicho thì chị vẫn là chị , vẫn là người tôi yêu thương nhất từ ngần ấy năm đến bây giờ vậy mà người lại chọn cách biến bản thân thành kẻ xấu để tôi vượt qua nỗi đau này

- Thật xin lỗi vì những ngày cuối đời chẵng thể ở bên chị trọn vẹn nếu có kiếp sau mình tương phùng nhé

Đứng trước bia mộ của người ngày đêm thương nhớ em ngã quỵ xuống như thể chẵng còn một điểm tựa nào

Năm nào cũng có một người con gái xuất hiện lúc chiều tà , trên tay ôm một bó hoa Lavender đứng trước phần một cũ kĩ nhưng vẫn được chăm chút sạch sẽ , 20 năm rồi cô gái năm ấy cũng đã trở thành một người phụ nữ xinh đẹp chỉ là....mất mác này quá lớn mãi về sau cô cũng chẵng yêu ai thương ai chỉ thương đứa con bé nhỏ năm nào bị bỏ rơi là nguồn động lực sống duy nhất của cô

Ở một góc nhìn khác Kim Jisoo vẫn ở bên Kim Jennie chỉ là...em không nhận ra sự tồn tại này

Năm tháng ấy ta vì một người mình thương

mà nhẫn tâm vứt bỏ người thương mình

Thanh xuân thật rực rỡ khi ta có nhau

Tiếc thay lại chẵng thể cùng nhau đi hết kiếp này...!

Có một người ra đi ở tuổi 18

Có một linh hồn mất đi ở tuổi 23 nhưng mãi đến 40 năm sau thì thân xác của linh hồn ấy mới được an táng....

- Sẽ có một ngày tôi gặp em gặp lại ở một kiếp sống khác , kiếp này em vất vả rồi

Giấc mơ đầu tiên cũng như cuối cùng kể từ lúc chị ấy mất mà gặp được...linh hồn vừa dứt câu lại dần tan biến vào khoảng không vô định , chị nhắc nhở tôi rất nhiều dặn dò tôi phải sống thật tốt nhưng không dặn cách sống thiếu chị

Một đứa bé chưa từng được trọn vẹn , mãi đến cuối đời vẫn vậy....
 
Back
Top Bottom