Hài Hước ( JenSoo ) [ edit ] Kim Tổng nhặt được của nợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
173581367-256-k169318.jpg

( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
Tác giả: nhim_161
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung chuyện thì vào đọc đi rồi biết nhaaa
Đây là fic mình cover lại
Tác giả : mooncaca



jisoo​
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
1. Tai nạn


" Két " - tiếng phanh xe gấp gáp vang lên trong màn đêm.

- Cái gì dị bà nội ?

Đã nói nói xỉn rồi thì đừng có lái xe, bướng chi giờ chạy kiểu đó, đó hả ?

Ui da.....- Lisa vừa xoa xoa cái trán của mình vừa chửi rủa bà chị họ Kim đang cầm lái.

Tự nhiên đang mơ mơ màng màng, chiếc xe thắng gấp làm trán cô va vào cửa sổ 1 cái rõ kêu.

- Li.....Li......

- Gì ?

Bộ chị bị líu lưỡi hả ?

- Không.....không.......Lisa à......hình như chị vừa.......đụng trúng ai đó.......!

- Jisoo nói giọng nhè nhè vì say rượi, nhưng không dấu được vẻ lắp bắp.

- What ?

Xuống xe coi.

- Lisa hoảng hốt mở cửa xe.

Jisoo gấp gáp đi theo xuống xe khuôn mặt vì rượi đỏ bừng, loạng choạng đi đến đầu xe.

Đập vào mắt 2 bọn họ là 1 cô gái tóc đen xoã dài, mặc 1 chiếc đầm màu hồng nhạt đã bị xé gần như rách bươm, chân không mang giày.

Khuôn mặt xinh đẹp thấm đầy máu tươi, dòng máu đỏ đẹp đẽ ấy còn chảy dài xuống cằm, cổ và loang lổ trên chiếc đầm.

- Lisa, làm sao đây ?

Cô ta là tự đâm đầu ra xe của chị.

- Để coi cô ta còn sống không ! .................

À, còn thở.

- Lisa bước tới đưa tay ngay mũi của cô gái kia rồi reo lên.

- Vậy giờ , làm sao nữa ?

- Đưa cô ta đi chứ sao ?

- Đưa đi đâu?

- .........Không lẽ đập cho chị cái vô đầu chứ trời ơi, chị mang tiếng ăn học đàng hoàng, tổng giám đốc của công ty lớn, mà ngay cả việc người ta bị tai nạn phải đưa đi bệnh viện cũng không biết ?

- Lisa quay ra nói móc bà chị đang lơ ngơ của mình.

- Ờ ờ, quên mất.

Vậy em bế cô ta lên xe đi.

- Chị bế đi, em lái xe cho.

Đưa chị lái để chị " nạp " thêm vài mạng nữa hả ?

- Lisa vùng vằng đi về phía xe.

Jisoo đành ngồi xuống, đưa tay mình, 1 tay vòng qua cổ , 1 tay đặt dưới 2 gối của cô ấy, bế xốc đi về xe.

Chao ôi, nặng khiếp nhìn ốm ốm mà sao nặng thế không biết.

Jisoo đang say rượi nên có hơi khó khăn khi bế 1 người, cô thở hồng hộc, đứt quãng, cũng không quên nhìn ngũ quan của cô gái trên tay mình, thầm nhận xét 1 chút.

- Nước da trắng, cao tầm 1m63, mắt, mũi, miệng đều rất xinh.

A.......má bánh bao, nhìn đang xệ xuống kìa.

Hahaa......còn cái kia thôi bỏ đi.

Jisoo quên mất người ta đang bị thương, vô tình nhìn người ta 1 lượt thì mắt không biết tại sao lại dán vô ngực, khẽ liếc xem màu sắc bra rồi tự cười mình.

- Nhanh đi bà nội, chết bây giờ.

- Lisa thấy Jisoo vừa bế cô gái kia vừa lẩm bẩm gì đó thì liền hét lên 1 tiếng.

- Ờ, ờ.........

Jisoo sau khi đặt cô gái đó lên xe xong thì bản thân cũng leo lên ngồi kế bên.

Xe rồ máy đi, Jisoo để cô ấy nằm trên đùi mình, tay không ngừng vỗ nhè nhẹ vào má cô ấy :

- Nè cô gì ơi, ráng lên, tụi tôi đưa cô vào bệnh viện, cô ráng sống nha, cỡ này nhang đèn, trái cây lên giá lắm đó, đừng có chết nha.

Năn nỉ......!

- Chị im đi, miệng quạ.

- Lisa nghe Jisoo an ủi "nạn nhân" kiểu đó thì dường như muốn nổi điên mà hết lớn.

Jisoo bị la 1 cái thì liền im lặng, nhắm mắt lại mơ màng, bàn tay vẫn còn đặt ở trên má cô gái kia xoa xoa.

[ Bệnh viện quốc tế Seoul ]

Bác sĩ Kim Taeyeon vừa bước ra từ phòng khám đã thấy em gái mình là Jisoo trên tay bế 1 cô gái máu me khắp người, quần áo thì rách nát, bên cạch còn có Lisa với vẻ mặt hốt hoảng.

- Có chuyện gì ?

- Taeyeon trợn mắt nhìn em gái mình.

- Hai ơi, cứu cô ấy, cô ấy lao ra xe của em.

Mau đi hai, đầu cô ấy chảy rất nhiều máu.

- Cái con này, trời ơi.......!!

Sau đó Taeyeon gấp gáp đưa cô gái kia vào phòng cấp cứu, không quên dặn 2 đứa ở bên ngoài ngoan ngoãn chờ.

Đèn đỏ trước phòng cấp cứu đã sáng suốt 1 tiếng đồng hồ, Taeyeon vẫn chưa thấy ra.

Jisoo ngồi bần thần trước cửa, sắc mặt thay đổi liên tục.

Cuối cùng đèn cũng tắt, Taeyeon bước ra tháo bỏ khẩu trang ra, nhàn nhạt nói :

- Não là trung tâm điều khiển hoạt động của cơ thể, đồng thời cũng điều khiển cảm xúc, nhận thức lời nói.

Cô gái kia bị 1 lực khá nặng đập vào đầu, có lẽ va chạm xuống nền đường nên tạm thời qua giai đoạn nguy hiểm, nhưng còn hôn mê, chưa biết bao giờ tỉnh lại.

Mau thì nửa ngày đến 1 ngày, lâu thì mấy ngày, có khi sẽ không tỉnh lại được nữa.

- Hả ?

Không tỉnh ?

- Jisoo ngạc nhiên nhìn chị mình.

- Ừm.

Chết cưng rồi Jisoo ơi, kì này ba mẹ từ Anh trở về, chị sẽ méc cho ba mẹ xử lí em.

- Chị, đừng đùa em đang rất sợ đó.

- Haizzz, sợ thì ích gì, bây giờ chỉ còn việc ngồi chờ coi cô ta có tỉnh không.

Mà 2 đứa đi đâu để gây ra việc này ?

Lisa nhìn Jisoo rồi mách với Taeyeon, khuôn mặt cún con vô tội :

- Tụi em đi dự tiệc của công ty, chị ấy uống quá trời luôn mà em nói cho tài xế chở về, chị ấy có chịu nghe đâu.

Sau đó nhìn sang Jisoo đang lườm mình thì thè lưỡi 1 cái.

Jisoo hừ lạnh rồi quay sang Lisa.

- Em về nghỉ đi, chị ở đây coi cô ấy.

- Ờm, được không đó ba.

- Được, đi đi.

Ngày mai chị không đến công ty, em lo dùm chị chuyện ở công ty đi.

Lisa ra dấu ok rồi đi ra cửa, sau đó Taeyeon cũng trở về phòng khám của mình, để mặc Jisoo ngồi thẫn thờ như pho tượng trong phòng bệnh viện với 1 cô gái xa lạ.

_________

Cho nhận xét đi nào mấy cậu ơi!!!!

Nhớ ⭐️ nhaa đừng đọc chùa tội nghiệp tui🤧
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
2. Jennie


Jisoo ngồi dựa vào sofa trong phòng bệnh viện, 1 phần vì mệt mỏi do say rượi, 1 phần vì ám ảnh chuyện tai nạn nên đôi mắt dần dần khép lại.

Cô gái lạ mặt kia vẫn bất tỉnh trên giường bệnh lạnh lẽo.

*********

- Ê, ê, thức coi.

Có tiếng ồn ào nên Jisoo khẽ cựa mình, lưng và tay chân đều mỏi nhừ, chắc là do nằm sofa không quen nên mới thế, cô nhìn cái tên mới phá giấc ngủ của mình, giật mình 1 cái :

- Hai....hai.......hai làm cái gì vậy, hết hồn, em đang ngủ mà.

Taeyeon liếc cô 1 cái rồi ngồi xuống đối diện với cô :

- Em đi coi người bệnh mà vậy đó hả ?

Ngủ như chết, hồi tối lỡ có ai bưng em đi đâu chắc em cũng không hay biết gì luôn.

- Hê hê, làm gì có tại em hôm qua uống nhiều quá.

- Thôi đi về, vệ sinh cá nhân đi rồi quay lại đây.

Jisoo toang đứng dậy đi về nhà thì đôi mắt vô tình liếc về bên chiếc giường bệnh kia.

Cũng không có gì đặc biệt nếu như cô gái kia không nhìn cô chằm chằm.

- Aaaaaaaa.

- Hết hồn, trời ơi.

- Taeyeon tát vào mông cô 1 cái.

- Hai ơi, cô ta tỉnh rồi, tỉnh rồi, mừng quá má ơi.

Taeyeon theo cánh tay Jisoo chỉ thì thấy cô gái kia đang nằm đó nhìn 2 người chằm chằm, mi tâm hơi nhíu lại, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Jisoo đi lại gần cô gái đó nhìn thật kĩ :

- Cô tỉnh rồi, cô có còn đâu không ?

Cô gái đó không trả lời, chỉ nhăn mặt lại rồi tiếp tục nhắm mắt.

Taeyeon thấy thế liền đi đến xem xét, mấy phút sau quay sang nói :

- Tỉnh là tốt, thể chất cô ấy tốt nên mới tỉnh nhanh như vậy, tĩnh dưỡng vài hôm là được.

Nói rồi Taeyeon nhìn chằm chằm cô gái kia hỏi :

- Cô ơi, cô ổn không ?

Có còn đau đầu không ?

Lần này cô ta gật gật nhẹ đầu rồi mở mắt ra, miệng mấp máy khó khăn :

- Tôi.........đang ở ........đâu......?

- Cô đang ở bệnh viện.

- Jisoo lanh miệng trả lời.

- Tại.........sao ?

- Tại cô lao ra xe của tôi, đồ của cô còn bị xé rách, cô đánh nhau hả ?

* Lắc lắc *

- Nhà cô ở đâu ?

* Lắc lắc *

Jisoo nhìn Taeyeon :

- Cái gì vậy hai ?

- Không lẽ.......cô ơi, cô có nhớ cái gì không ?

- Taeyeon xoay qua cô gái kia mà hỏi.

* Lắc lắc * nước mắt bắt đầu rơi.

- Chắc cô ta bị mất trí nhớ tạm thời rồi, va chạm mạnh nên mới như thế.

- Hả ?

- Rồi xong, em tự mà giải quyết.

Nói rồi Taeyeon bỏ đi ra ngoài, không phải không muốn giúp, chỉ là không biết giúp làm sao cho đúng nữa.

Sau khi Taeyeon ra ngoài, Jisoo mới đến gần cô gái kia hỏi :

- Cô có nhớ cái gì không ?

- Không, không biết.......đừng hỏi..........nữa, cho về nhà.............đi mà........hức hức......

- Ờ ờ, không hỏi, đừng khóc nữa mà cô tên gì, nhà ở đâu, tôi biết tôi mới đưa cô về được chứ.

- Jen........Jen..........Jennie.

- Cô gái đó khó khăn lắm mới nhớ được 1 chút về cái tên của mình.

- Jennie ?

Có cái đường tên Jennie nữa hả trời ?

À, à chắc là tên cô, cô tên là Jennie hả ?

* gật gật *

- Đừng khóc mà.

- Jisoo đưa tay chạm nhẹ vào mấy giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt của Jennie.

Jennie nhìn khuôn mặt của Jisoo, có chút ôn nhu, có chút hiền lành, mặc dù Jennie không biết Jisoo là ai, nhưng cách người ta ôn nhu lo cho mình thì thấy rất an toàn, liền ngô nghê hỏi :

- Chị.......là cái gì...........của Jen dạ ?

- Là....là........là......người chăm sóc em.

Jisoo không hiểu sao mình lại đổi cách xưng hô rồi lại nói mình là người chăm sóc người ta nữa, chắc là thấy có lỗi vì đụng người ta.

Cũng không dám nói mình là người đụng người ta ra như vậy.

Chứ hoàn toàn không có ý gì, mà nhìn Jennie thì lại thấy rất xinh đẹp, có chút ưa thích.

- Vậy.......vậy.........

- Tôi tên Jisoo.

- Vậy.....Jisoo........có đánh.......Jen không ?

Jisoo nhìn Jennie ngạc nhiên, sao nàng lại nói như vậy, bộ có người đã từng đánh đập nàng hay sao mà bây giờ lại trở nên đề phòng như vậy ?

Vừa mới tỉnh đã hỏi mấy vấn đề này.

Jisoo mỉm cười xoa đầu nàng :

- Không, Soo không đánh em.

- Nhưng mà........Soo có xé đồ của Jen không ?

- Không có.

- Soo có cắn vào chỗ này của Jen không ?

- Vừa nói Jennie vừa chỉ chỉ vào ngực mình.

- Ơ.....cái gì ?

Làm gì có ?

Bậy bạ quá Soo không có.

Jisoo thở dài, không hiểu vì sao nàng lại nói ra mấy thứ kinh khủng như vậy, nhưng cô chắc rằng nàng đã từng trải qua 1 chuyện vô cùng rùng rợn nên mới ăn sâu vào tâm trí nàng.

Cho dù bây giờ có mất trí nhớ mà trong đầu vẫn nhớ mấy thứ đó thì đúng là ám ảnh nàng thật rồi nên mới ra như vậy.

- Nhưng mà.........

- Hả ?

Sao nữa ?

- Soo.....Soo........- Nàng hơi nhăn mặt 1 chút.

- Soo làm sao ?

- Soo thúi quá.

- Jennie lấy tay bịt mũi mình lại rồi ấp úng nói.

_________

Đây là fic ngọt, vô cùng ngọt.

Đọc giải trí nhẹ nhàng, không ngược nhiều

Các cậu cho mình gợi ý nhân vật làm người yêu Jisoo hiên tại đi, nghĩ mãi mà không biết chọn ai luôn🤒

Tiễn mấy vong đọc chùa nhaaaa!!!!!
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
3.Vì trách nhiệm


Jisoo hít hít cái áo mình vài cái, đúng là hơi hôi, chứ cũng đâu đến nỗi thúi như vậy đâu.

Jisoo đứng phắt dậy nhìn Jennie :

- Tôi đi về.

Em nghỉ ngơi đi.

- Đừng.........đừng bỏ Jen mà.

- Nàng níu tay áo cô lại, khuôn mặt mếu máo.

Jisoo từ từ gỡ tay nàng ra khỏi áo mình, mỉm cười :

- Tôi về tắm, rồi sẽ mua cháo vô cho em.

- Không tin.......hức hức...........Soo bỏ em.

Jennie tuy mới tỉnh dậy, đầu óc quả thật không nhớ bất cứ thứ gì ngoài tên mình, nhưng khi nãy Jisoo chính là nói cô là người chăm sóc nàng, bây giờ lại muốn bỏ đi.

Nàng không nhớ cái gì, chỉ có mình Jisoo là " người quen " duy nhất.

Ừ, người quen, mới quen được mấy tiếng đồng hồ.

- Không có bỏ mà.

Tôi đang rất hôi hám, phải tắm.

Còn em, có đói không ?

* Gật gật *

- Vậy phải ngoan, ở đây đi, tôi quay lại ngay.

- Lỡ Soo không vô.........

- Không tin tôi sao ?

- Không.

- ..............

* ọt ọt * - tiếng bụng nàng biểu tình làm nàng nhoẻn miệng cười 1 cái.

- Soo đi đi, nhớ vô đó.

Jisoo ừ 1 tiếng rồi đắp chăn ngay ngắn cho nàng, sau đó đi ra ngoài.

Khẽ thở dài 1 cái, lỡ gây tai nạn rồi, phải chịu trách nhiệm với con ngừoi ta chứ sao giờ ?

Không lẽ bây giờ bỏ mặc sống chết gì cũng được, vậy là tạo nghiệp đó.

Nghĩ như vậy nên cô nhanh chóng trở về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi mặc 1 cái áo sơmi trắng đơn giản cùng quần rách gối.

Trên đường quay trở lại bệnh viện còn ghé 1 tiệm cháo mua cho nàng 1 hộp cháo nhỏ.

- Soo........Soo vô, vô thiệt rồi.

- Jennie đang nằm ngay ngắn ở giường, thấy Jisoo vào liền la hét.

- Em còn đau, đừng hét lớn quá.

- Không hét, không hét nữa.

- Nàng ngoan ngoan gật đầu.

Jisoo cẩn thận mở hộp cháo ra, mùi thơm hoà quyện vào không khí rồi quấn vào mũi Jennie làm bụng nàng lại réo lên lần nữa.

Jisoo bật cười đưa muỗng cháo lên miệng thổi thổi rồi đặt lên môi nàng.

Jennie há miệng thật to " nuốt " 1 phát hết muỗng cháo.

Miệng còn tươi cười mút môi mình chùn chụt.

- Em thật sự không nhớ gì sao ?

- Jisoo vừa đút cháo vừa hỏi nàng.

- Nhớ gì ?

Là gì ?

- Nhà em ở đâu ?

Ba mẹ em ?

Rồi vì sao em bị tai nạn.

Jennie bần thần ngồi trơ trơ nghe Jisoo nói rồi bất giác 1 dòng suy nghĩ kèm hình ảnh bám lấy bộ não của nàng.

Nàng thấy nàng bị người ta lôi kéo vào 1 nơi rất tối, sau đó người ta xé bộ váy của nàng.........rồi sau đó.......Sau đó.........

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, đau đầu quá Soo ơi............huhuhuhu.

- Thôi thôi, Soo xin lỗi em, không nhớ nữa, thôi không cần nhớ nữa.

Đừng khóc.

- Jisoo hốt hoảng bỏ hộp cháo xuống ôm chặt lấy nàng .

- Soo......híc híc........tối lắm, sợ lắm, Jen đau lắm.......Soo.

- Nàng bấu chặt vào cánh tay cô mà khóc lóc thương tâm.

- Rồi rồi, không có gì nữa hết, ăn cháo nha.

* gật gật * bonus * nước mắt nước mũi tùm lum *

Jisoo hết cách đành để nàng bôi nước mắt nước mũi vào áo mình, rồi đút cho nàng ăn thêm cháo.

Jennie ngoan ngoãn ngồi đó ăn hết không sót miếng nào rồi nhìn Jisoo :

- Soo, về nhà đi........Soo, đừng ở đây, người ta sẽ bắt Jen đi đó.

- Nhưng em còn đau.

- Không, Jen không đau nữa.

Không đau mà.

Jisoo nhíu mày 1 cái rồi gọi Taeyeon vào.

Taeyeon sau khi vào phòng bệnh thì gật gù :

- Ừm, chỉ bị mất trí nhớ tạm thời, không có gì đáng ngại, chăm sóc tốt 1 chút.

Bưng về đi.

- Hai này, người ta là con người làm như đồ vật vậy, muốn bưng là bưng.

- Trời, cãi lại nữa hả ?

Ghê vậy ?

- Chọc em hoài, vậy em đưa cô ấy về.

- Mà định bỏ em ấy ở đâu ?

Jennie từ nãy tới giờ từ khi Taeyeon vào đều trốn sau lưng Jisoo không nói lời nào, nhưng bây giờ nghe chính miệng Taeyeon nói nàng sẽ bị bỏ ở đâu thì liền phản ứng, dùng tay ôm lấy eo Jisoo, dụi dụi vào lưng cô :

- Đừng bỏ Jen mà.

- Ờ ờ, không bỏ em mà............Em sẽ đưa cô ấy về nhà em, dù gì e cũng ở có 1 mình.

- Jisoo xoay sang vỗ vỗ lưng nàng rồi nói với chị hai mình.

- Vậy cũng được ?

Em ở 1 mình, nhưng còn " người yêu lí tưởng " của em thì sao ?

Cô ta mà biết em bưng cái của nợ này về ở chung sẽ làm ầm lên cho coi.

Jisoo giật mình, bất giác nhớ đến Nayeon - người yêu hiện tại của cô.

Cô ta là thư kí riêng của cô, quen nhau được 4 năm.

Cô là do Nayeon cứu sống trong 1 vụ tai nạn, lúc đó Jisoo muốn dùng tiền để đền ơn Nayeon nhưng cô ta 1 mực không đồng ý, chỉ duy nhất muốn làm người yêu của cô.

Jisoo khẽ thở dài, cuộc đời cô sao luôn gắn liền với mấy vụ tai nạn vậy ?

Rõ khổ.

Gia đình Jisoo có 2 chị em, chị hai là vị bác sĩ đứng trước mặt cô - Kim Taeyeon.

Con út là cô - Kim Jisoo, cô hiện là giám đốc công ty JK là công ty nhà cô.

Ba mẹ đều là cổ đông lớn nên giao lại cho cô quản lí còn họ đi khắp nơi trên thế giới du lịch hưởng thụ.

Cuộc sống có thể nói là giàu có.

Taeyeon đã dọn ra ở riêng với người yêu mình - Tifany, bác sĩ cùng bệnh viện.

Jisoo cũng có 1 căn nhà riêng, chỉ khác là Jisoo ở 1 mình dù đã có người yêu.

- Kệ cô ta.

Taeyeon nhún vai rồi đi ra khỏi phòng, để mặc Jisoo xử lí cái cục nợ kia.

Còn Jennie sau khi Taeyeon ra khỏi thì vui vẻ trở lại, không còn bộ dạng sợ sệt nữa, vỗ vỗ tay :

- Về nhà........hoan hô...........

- Ừm về.

Jisoo vì nhớ đến chuyện Nayeon nên sắc mặt có chút khó, dọn dẹp đồ đạc rồi khoác cho nàng cái áo khoác, dắt đi ra xe.

Khuôn mặt vẫn hầm hầm như vậy, không nói tiếng nào với nàng.

Còn Jennie được Jisoo dắt ra xe, thắt dây an toàn cho thì vui vẻ líu lo đủ thứ trên đời.

Trên xe còn đụng hết tới cái này đến phá cái kia, làm bạn Jisoo vô cùng bực mình la 1 cái:

- Em ngồi im 1 chút coi.

Jennie không mảy may để ý tới lời nói kia, còn dựa hẳn vào người Jisoo, cái tay vòng qua cánh tay cô líu ríu :

- Soo ơi, Soo..........

- THÔI ĐI , BỰC MUỐN CHẾT.

Jennie giật mình buông tay cô ra, ngôi ngay ngắn về phía ghế của mình, đôi mắt cụp xuống buồn buồn, không dám nói tiếng nào nữa.

Jisoo khi thấy nàng quay sang hướng khác thì có chút xót xa, tự nhiên mình không vui, lại đi quát nạt nàng, nàng có làm gì đâu.

Coi cái mặt thấy thương chưa kìa.

- Nè, giận hả ?

- ..............

- Nè, câm hả ?

- ..........

- Nè, Jennie.

Giận tôi hả ?

- .........

- Ê, chơi gì giận trời.......xoay qua đây coi.

- ...................

Thế là chỉ có Jisoo 1 mình độc thoại nôi tâm, không 1 tiếng trả lời.

Jennie cũng không phải bực bội hay gì, chỉ là tự nhiên người ta có làm gì đâu chứ, tự nhiên la người ta, làm hết hồn à.

Vậy là Jennie mặc kệ người kia làm cái gì, kêu cái gì cũng không để ý tới.

Cuối cùng Jisoo chịu hết nổi đành im lặng lái xe, thầm suy nghĩ, kệ cô ta chứ, giận đi.

Dù gì cũng chỉ là người lạ, có quen biết gì đâu, vì trách nhiệm thôi, là cô tốt bụng đem về nhà chăm sóc, còn bày đặt giận hờn.

Hừ.

__________

Nhớ vote cho tui 😙😙😙

Mấy má xem concert hôm nay chưa thuyền bè lẫn lộn🤣

GIẬT TÍT: Dù hẹn hò với Jisoo nhưng Lisa vẫn quyết trao trái tim mình cho Jennie và sau 7749 lần tỏ tình thì Kim Jennie đã accept =))))))

Chaeyoung à không còn ai có thể ngăn cản chúng ta nửa rồi.

Quàng thượng hãy đến với e đi🤧🤧🤧

Bạn biết gì không ?

Hôm nay là kỉ niệm 888 ngày debut của Blackpink đấy.

BLACKPINK IN YOUR AREA🖤💗
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
4.Đem cục nợ về nhà


Jisoo dừng lại ở 1 căn nhà rộng lớn, đỗ xe vào sân.

Jisoo bước xuống xe định bước vào nhà nhưng phát hiện cái cục nợ kia vẫn lì lợm không muốn xuống xe.

Cô bước tới mở cửa xe :

- Ê, xuống nè, tới rồi.

- Không.

- Jennie phụng phịu nói, khuôn mặt rõ ràng giận dỗi.

- Giận dai giữ vậy ?

- Ai bảo la người ta.

- Ai bảo em phá.

- Có phá đâu.

- Còn cãi.

- Có cãi đâu.

Thế là mỗi người một câu, cứ thế 1 người trên xe còn 1 người đứng nắng cãi nhau um sùm.

Cuối cùng Jisoo phải mạnh bạo mà ôm nàng vào lòng, bế nàng đi vào nhà.

Nhưng Jennie kia giận dai lại bướng bỉnh giãy dụa trên tay Jisoo, làm Jisoo khổ sở lắm mới bế nàng ra được khỏi xe.

Nàng giãy dụa kinh kiệt trên tay cô, làm cô khó khăn lắm mới bế được vô nhà, nhưng chỉ vừa đến cửa chính nàng đã cố sức giãy thật mạnh 1 cái, làm cả thân thể vô lực rơi xuống.

Nhưng Jisoo đã nhanh tay hơn ôm lấy nàng lại, đặt tay mình dưới đầu nàng, tay kia ôm lấy eo nàng.

Cả thân thể cô đổ rạp lên người nàng không 1 khe hở, miệng không hiểu sao vô tình dính vào ngực nàng, cách 1 lớp áo.

Hơi thở nàng gấp gấp đến bức người, cô nuốt khan 1 cái rồi ngước lên nhìn nàng, chưa kịp nói tiếng xin lỗi thì đã nghe tiếng nói sau lưng vang lên :

- Ui đui con mắt tui rồi.

Giám đốc Kim, dẫn con gái người ta về nhà rồi định quất nhau giữa sân vậy đó hả ?

2 người không biết nắng nôi là gì hả ?

Jisoo lật đật đỡ Jennie đứng dậy, nhìn tên Lisa đáng ghét kia 1 cái sắc lẹm rồi hừ lạnh vào nhà :

- Chị mày có làm gì đâu, bị té thôi.

- Trời, chị té khôn quá ha, té mà úp mặt vô......vô......vô 2 cái núi đó.......ui...chị nghẹt thở không ?

Hồi nãy em nhìn chị y chang tề thiên đại thánh vậy.

- Sao vậy ?

- Jisoo ngạc nhiên không hiểu hỏi Lisa.

- Bị núi đè.

Hahaaha.

- Yaaa Lalisa.

Jisoo giậm chân giậm giò dắt Jennie vào trong, đặt nàng ngồi xuống sofa, bản thân cũng ngồi xuống đó thở hồng hộc, khẽ nhìn nàng 1 lần, đôi má cô bỗng dưng ửng đỏ lên.

- Nè, qua đây làm gì ?

- Em có ý tốt tính đi thăm cục nợ của chị, ai dè chị Taeyeon nói chị đưa về rồi, nên ghé thăm.

- Ai cần, đi về đi.

- Jisoo cộc cằn lên tiếng.

- Xí, chắc thèm mà cho chị biết, tối nay Nayeon sẽ ghé tìm chị đó.

Sáng nay chị ta hỏi chị um sùm trong công ty kìa.

Nói rồi Lisa đi ra lấy xe trở về, Jisoo sực nhớ cái gì đó nên cầm điện thoại lên, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ của Nayeon, cô khẽ thở dài rồi quay sang Jennie, nhìn nàng đang ngơ ngác nhìn mình thì hỏi :

- Khi này, em té có đau không.

- Không, nhưng mà Soo hư lắm, lại hít hít chỗ này của Jen.

- Jennie chỉ vào ngực mình.

Jisoo thiệt điên mà, khi nãy té chỉ bị úp mặt vô mấy cái núi đồ đó thì khi thở có hơi gấp gáp thôi, chứ làm gì có chuyện hít hít gì chứ.

Vậy mà Jennie ngốc nghếch kia khi thấy Jennie thở hổn hển, nghe hơi thở đó thì nghĩ người ta hít hít của mình.

Thật oan ức mà.

- Không có đâu, Soo không có làm gì em hết.

Soo đưa em lên phòng nha.

- Huhuhuhu, đừng, không lên phòng, không............

Jisoo ngạc nhiên nhìn nàng, nghĩ chắc nàng còn giận nên véo véo 2 má nàng rồi cười :

- Ngoan, vào phòng nghỉ đi, Soo nấu đồ ăn rồi gọi em xuống ăn.

- Không, sợ lắm......đừng........

- Sao lại sợ ?

- Hoy, lên phòng là sẽ bị đè xuống, sẽ bị......bị....hức hức.....sợ lắm Soo ơi, người ta làm Jen đau lắm.

- Nàng vừa nói 2 má chợt đỏ ửng lên rồi oà khóc.

Jisoo không hiểu nàng đang nói cái gì, nhưng thấy nàng khóc thì hốt hoảng ngồi xuống bên cạnh nàng rồi đưa tay vuốt nhẹ giọt nước mắt đang lăn dài kia :

- Thôi, đừng khóc, vậy ngồi ở đây chơi nha.

Soo vô nấu cơm.

Jennie nghe vậy thì nín hẳn vẫn còn sụt sùi, khịt khịt cái mũi mình.

Jisoo đựng đứng lên đi về phía bếp, nhưng lại sợ nàng ngồi ở đó buồn nên cầm điện thoại, bấm 1 bộ phim hoạt hình, đặt lên tay nàng rồi nói :

- Em ngoan ngoãn ngồi ở đây xem cái này, sẽ mau có cơm cho em.

- Dạ.

- Jennie cầm lấy điện thoại xem chăm chú, không quên dạ 1 tiếng.

Nghe tiếng " dạ " của Jennie, tim của bạn họ Kim nào đó chợt rung lên 1 chút, rồi khẽ giật mình, bị cái gì thế này, mới hai mươi mấy tuổi mà bị bệnh tim rồi hả ?

Lẩm nhẩm, cuối cùng đi về phía bếp chuẩn bị đồ ăn trưa cho cả 2.

Tuy nhà cô giàu có nhưng Jisoo không bao giờ thuê người giúp việc, vì như vậy sẽ phụ thuộc vào người khác, rồi đâm ra dựa dẫm.

Cô muốn mọi thứ phải do bản thân của mình làm mới ý nghĩa, nhà mình mua thì mình dọn dẹp, có gì đâu mà ngại.

Jisoo dù cũng thuộc hàng " trai đẹp biết nấu ăn " nên bao giờ trong nhà cũng đầy đủ nguyên liệu cần thiết.

Cô mở tủ lạnh ra, còn 1 ít tôm, 1 ít thịt bò, thịt heo, có thêm rau sống, củ quả, trái cây và sữa tươi.

Vậy là Jisoo quyết định hầm thịt với rau củ, tôm thì sẽ hấp.

Trong thời gian đợi tôm và thịt chín, cô gọt 2 ít táo để dành vào trong tủ lạnh, phòng khi cục nợ kia muốn ăn là sẽ có ngay.

Khi đang còn loay hoay gọt trái cây thì 1 bàn tay ôm lấy eo cô, dụi hẳn đầu vào lưng cô mà nhụi qua nhụi lại.

Jisoo liếc qua thì thấy Jennie như 1 con mèo ở sau lưng mình làm mấy trò đó, có chút rùng mình, dù gì cả 2 cũng mới quen nhau có 1 ngày, mấy hành động thân mật này quả thật có chút không quen, nhưng vì tay chân đang bận bịu nên không thể gỡ tay nàng ra, chỉ cười nhàn nhạt rồi nói :

- Sao lại vào đây ?

- Em chán.

- Sao lại chán ?

- Tại không có Soo ở ngoài đó với em, ngồi 1 mình sợ lắm.

Jisoo thiệt hết cách nói với nàng mà, cô khẽ đưa tay lên xem đồng hồ, bây giờ là 11h trưa đó, ngồi ở sofa mà cũng thấy sợ là sao ?

Cô nhìn Jennie rồi nói tiếp :

- Xong rồi đây, em ra bàn đi, Soo đem thức ăn ra cho em, buổi chiều sẽ trở em đi mua đồ.

- Mua đồ gì dọ ?

- Thì đồ mặc nè, bàn chải, khăn tắm, rồi sữa tắm, giày dép, sau này em ở đây với Soo, cho đến khi em nhớ ra nhà của em, Soo sẽ trả em về đó.

________

Klq cơ mà VN thắng rồi mấy chế ạ!!!🇻🇳

Nhớ ⭐️ nha
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
5. Nụ hôn đủ mùi vị


Jennie vừa nghe mình sẽ bị trả về thì khuôn mặt liền mếu xuống, 2 tay run run thả lỏng ra, thôi không ôm lưng của Jisoo nữa, thở gấp gáp rồi sụt sùi vài tiếng trách móc :

- Soo nói Soo chăm sóc Jen, hức.......hức.......sao bây giờ lại trả Jen ?

Jisoo lắc đầu, rửa tay sạch sẽ rồi quay lại nhìn cô, quẹt mấy giọt nước mắt long lanh kia đi :

- Rồi, không trả được chưa.

* Gật gật *

- Mau ra ngoài, Soo đem thức ăn ra cho em.

Jennie gật đầu rồi cầm trên tay cái điện thoại của Jisoo ra ngoài, trên đó còn đang chiếu bộ phim hoạt hình từ nãy đến giờ.

Jisoo trong đây cẩn thận múc canh hầm ra tô, xới 1 chén cơm với tôm hấp đem ra cho Jennie, lại quên mất nàng bây giờ khác gì mấy đứa trẻ cơ chứ, thành ra khi đem ra bàn ăn nàng giãy nảy không chịu ăn :

- Hông ăn, cái này bự lắm còn cái này có vỏ cứng lắm, cái này nóng lắm.

- Jennie chỉ trỏ vào mấy miệng thịt rồi tôm rồi cơm trên bàn, 1 mực không muốn ăn.

Jisoo không những không bực mình mà còn vui vẻ xoa dịu nàng, cô đi vào trong lấy thêm ra 1 cái chén nhỏ, ngồi lại bàn ăn, kéo ghế của nàng lại sát bên cô, rồi tự tay xé thịt hầm ra thành mấy miếng vụn, trộn vào cơm trắng.

Tôm thì bóc hết vỏ để qua 1 bên.

Jennie trên tay cầm điện thoại xem hoạt hình, thấy Jisoo khều mình thì nhìn lại, thấy trên tay cô là muỗng cơm trộn với thịt đã được xé và tôm đã lột vỏ thì nhoẻn miệng cười 1 cái rồi ăn trọn muỗng cơm đó, miệng xuýt xoa khen ngon rồi lại dán mắt vào xem điện thoại tiếp.

Jisoo phải vất vả lắm mới đút cho Jennie ăn được hơn 1 chén cơm, khi muỗng cơm cuối cùng được Jennie ăn hết.

Jisoo mới đi vào bếp rót cho nàng 1 li sữa lạnh.

- Hoyy, Jen no lắmmmm.

- Jennie khi thấy cô đem ra cho mình 1 li sữa liền xoa xoa bụng, ưỡn lên rồi nói.

- Em uống đi, 1 chút thôi, ngoan.

- Hông, hông có ngon gì hết trơn.

- Jennie phùng má lên nói, cũng không biết có ngon hay không, chỉ biết bây giờ nàng đang rất no nên tìm đại 1 lí do nào đó để khỏi phải uống.

- Ngoan, ngon lắm.

- Jisoo đưa li sữa lại gần nàng hơn.

- Hông, ngon thì Soo uống thử đi.

Jisoo không dụ được Jennie nên đành đưa li sữa lên miệng nhấp 1 miếng rồi nhìn nàng :

- Em xem Soo uống rồi nè, ngon lắm.

Jennie nhìn thấy Jisoo uống ngon lành thì thích thú, nhưng khi nhìn thấy 1 vẹt sữa trắng còn dính trên mép miệng cô thì dướn người lên, hướng ngay miệng Jisoo mà ngậm lấy, dùng lưỡi liếm hết vệt sữa trắng đó, rồi nhanh chóng " rút quân " trở về vị trí ban đầu, lại xem hoạt hình.

- Em.......em.......làm cái gì vậy ?

- Jisoo còn chưa kịp phản ứng vì hành động của nàng nên giọng nói trở nên lắp bắp.

- Tại Soo ở dơ chứ bộ, uống còn dính trên miệng tùm lum hết ó.

- Nàng chu chu cái miệng lên nói, giống như vừa cứu mạng Jisoo vậy.

Jisoo khuôn mặt đỏ ửng nhét li sữa vào tay nàng rồi bản thân đi dọn dẹp chén dĩa.

Jisoo tuy gia thế giàu có, Kim Tổng đẹp ngời ngời nhưng trong chuyện tình cảm lại vô tình nghiêm túc, chưa hề cùng ai hôn môi, năm tay hay làm việc quá phận.Cũng có thể thuộc dạng " good boy " đó nha.

Vậy mà bây giờ lại bị 2 người là cưỡng hôn như vậy, thật mất mặt mà.

Nhưng mà sao lại có chút thích thú, cô dùng lưỡi liếm nhẹ môi mình, tận hưởng hương vị của ai đó còn sót lại, tự cười bản thân.

Jennie ngoài đây sau khi cưỡng hôn " con gái nhà lành " thì vẫn vô tư cầm li sữa vừa uống vừa xem điện thoại.

Đâu có hay 1 người vẫn còn ê thẹn từ nãy tới giờ.

Buổi chiều hôm đó, Jisoo lái xe đưa nàng đến trung tâm mua sắm.

Nhưng lúc chuẩn bị đi thì mới phát hiện nàng không có 1 bộ đồ nào nên đành để nàng mặc quần áo của mình, đó là 1 cái quần short và áo thun phông rộng.

Quần áo đơn giản nhưng sao khi nàng mặc vào lại trông có vẻ yêu nghiệt như vậy chứ.

Jennie thì không biết tốt xấu, được Jisoo dẫn vào trung tâm lại vô tư nhảy nhót, làm quần áo xộc xệch, 1 vùng bả vai bị trễ xuống.

- Nè, đừng có chạy nữa.

- Jisoo hằn hộc kéo áo lại cho nàng.

- Sao vậy, ở đây vui mà.

- Em chạy như vậy lỡ lạc rồi sao hả ?

- Vậy làm sao để không bị lạc ?

- Jennie nhìn Jisoo ngô nghê hỏi.

- Phải làm như thế này.

Nói rồi bàn tay của cô đăn chặt vào bàn tay Jennie, hơi ấm lan ra hai bàn tay vô cùng ấm ấp.

Jisoo dẫn nàng mua đủ thứ đồ.

Nào là khăn tắm, li uống nước, dép đi trong nhà, gấu bông, bàn chải, quần áo, giày dép........Mỗi thứ mua 1 ít, cũng không biết khi nào sẽ không còn được dùng đến ?

Cuối cùng là dẫn nàng ra xe để trở về, nhưng khi đi ngang quầy kem thì bị cánh tay mềm mại ghị lại, Jisoo giãn mi mắt ra mỉm cười :

- Muốn ăn sao ?

Jennie gật đầu, cũng không biết đó là thứ gì, chỉ biết nó vô cùng bắt mắt, đủ thứ màu nên ghị Jisoo lại.

Jisoo vui vẻ để nàng ngồi ở ghế tựa rồi đi đến mua cho Jennie 1 cây kem socola to.

Chìa ra trước mặt nàng, có nháy mắt dịu dàng nói :

- Cho em, ăn từ từ thôi, ăn xong rồi về.

Jennie nhận lấy cây kem rồi vui vẻ liếm xung quanh.

Vị socola ban đầu có hơi đắng nhưng vị ngọt lập tức xộc vào mũi nàng làm nàng thích thú, càng ăn càng thích.

- Soo ăn không ?

- Bất chợt nàng nhớ người ngồi bên cạnh bên mình nên tốt bụng mời 1 cái.

Nàng chìa cây kem ra trước mặt Jisoo.

- Ăn.

Soo ăn nữa.

- Jisoo cười cười trêu nàng.

- Nè.

- Jennie tưởng Jisoo muốn ăn thật nên chìa cây kem lại gần Jisoo hơn.

Thế mà Kim Tổng nhà ta lại muốn ăn thật, đưa sát mặt mình tới gần cây kem, nhưng rồi sượt qua, đi thẳng đến môi Jennie mà liếm 1 đường rồi lui về ghế của mình.

- Soo, làm cái gì dọ ?

- Tại em ở dơ chứ bộ, ăn kem còn dính tùm lum trên miệng hết ó.

- Cô giả lại cái giọng nhẽo nhẹt của Jennie mà trêu ghẹo.

Jennie phụng phịu ăn cây kem của mình, để mặc Jisoo ngồi đó cười tủm tỉm, nhưng mà đâu có phải cô lợi dụng chứ, miệng Jennie khi nãy có dính 1 chút socola thật mà.

Với lại buổi trưa nàng đã hôn cô rồi, thì bây giờ cô hôn lại " Hôn qua hôn lại mới toại lòng nhau " chứ.

Ai đời Kim Tổng lại chịu thiệt bao giờ.

_________

Chắc mọi người biết hết tin rồi chứ hả, chả biết vui hay buồn nữa nhưng mà như thế cũng tốt cho cả 2 vì Jennie và cả Blackpink đang phát triển và trên thời kì đỉnh cao của sự nghiệp.

Thấy chưa tui đã nói rồi mà dù Kim Jennie có đi đâu đi chăng nữa thì bến đỗ cuối cùng vẫn là về với vòng tay ấm ấp của Kim Jisoo thôi đúng không cả nhà iu 🙂))

I'm going so lo lo lo lo lo 🤣🤣🤣
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
6. Cúc hoạ mi


Nhìn cây kem trên tay Jennie đã hết dần, Jisoo đứng dậy nhìn nàng nói :

- Về thôi !

Jennie nghe cô nói thì liền đứng phắt dậy lon ton đi theo sau Jisoo, bỗng dưng lại đi nhanh hơn 1 chút để nắm lấy bàn tay cô.

Jisoo hơi khựng lại 1 chút, nhìn 2 bàn tay đang được đan chặt vào nhau, có chút thích thú môi tự nhiên cong lên.

- Phải nắm tay, nếu không sẽ lạc.

Nãy Soo nói với Jen vậy mà.

- Jennie ngốc nghếch khi thấy cô nhìn nàng chằm chằm thì liền giải thích như vậy.

- Ừ.

- Jisoo chỉ nhẹ gật đầu 1 cái rồi nắm bàn tay nàng dắt ra ngoài.

Trung tâm thương mại được 1 trận reo lên vì 2 cô nàng này.

Một người soái khí ngời ngời với sơmi trắng và quần rách gối đi trước, còn nắm tay 1 cô gái xinh đẹp kiều diễm phía sau.

Như 1 cặp tình nhân, có vài người còn tò mò đem điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc đó.

******

- Soo ơi, đói quá.

Đang ngồi trên xe để trở về nhà, Jennie liên tục xoa xoa cái bụng của mình rồi mè nheo như thế , khuôn mặt phụng phịu trông đáng yêu chết người.

Jisoo nhìn đồng hồ cũng đã hơn 17h rồi.

Hoá ra việc mua sắm đã ngốn của cô hơn 4 tiếng đồng hồ.

Cô lên tiếng dỗ nàng như dỗ con nít :

- Được rồi, Soo dẫn em đi ăn.

Đừng quấy nữa, ngoan.

Jennie nghe đến sẽ được đi ăn, mặt mày liền sáng rỡ, vỗ tay reo hồ hú hét, làm Jisoo phải phì cười 1 cái.

Cô tấp vào 1 quán ăn nhỏ ở bên kia sông Hàn, gần công ti của cô, ở đây có 1 tiệm mỳ đã cũ.

Vì không có chỗ đậu xe, nên Jisoo đành phải gửi xe ở công ty rồi dắt Jennie đi bộ đến quán.

Vừa đi vừa nói cho nàng nghe đồ ăn ở quán đó.

Đúng như Jisoo nói, đây là 1 quán mỳ không quá lớn, có phần cũ kĩ nhưng khách ăn rất đông.

Nhất là xế chiều và về đêm, quán lại càng đông đúc hơn.

Jisoo kéo nàng đi vào trong, loay hoay mãi cũng tìm được chỗ ưng ý.

Cô đặt nàng ngồi ngay ngắn ở ghế, không quên dặn nàng không đi đâu mất, còn bản thân đi đến chỗ quầy gọi 2 tô mỳ lớn, 1 tô bình thường còn tô kia cho thịt bằm vào.

Vì cô biết cái cục nợ kia mà thấy miếng thịt to nhất định sẽ không chịu ăn mà bắt cô xé nhỏ ra, cô thì không ngại gì nhưng huống hồ đây là quán ăn, nếu cô xé ra cho nàng thì sợ người ta dòm ngó nê gọi thịt bằm là đúng rồi.

Xong xuôi lại quay lại bên nàng, ngồi xuống bên cạnh.

Mùi nước lèo bay ra khỏi nồi, quyện vào không khí rồi bay xộc vào mũi Jennie, làm cái bụng trống rỗng kia hư hỏng mà kêu ọt 1 cái hơi lớn.

Jennie mắc cỡ nhìn Jennie rồi cúi mặt xuống.

- Ui, em cũng biết mắc cỡ à ?

- Đói chứ bộ.

- Jennie chu chu miệng lên cãi với cô, người ta có muốn đâu tại đói mà.

Mấy phút sau chủ quán bê 2 tô mỳ nghi ngút, đặt lên bàn cho cả 2 rồi nhẹ nhàng đi vào trong.

- Em ăn đi, Soo nói người ta làm thịt bằm cho em đó.

- Jisoo cầm cái muỗng đưa cho nàng rồi nói như ra lệnh.

- Hông.

- Sao vậy ?

- Soo đút Jen ăn, giống hồi trưa ở nhà á.

- Thôi, đây là ngoài đường mà.

- Jisoo hơi khó chịu dòm ngó xung quanh.

- Có đâu, ở đây là trong quán mà.

- Jennie cãi lí , rõ ràng đây là quán mà Jisoo dám nói là ngoài đường.

Jisoo thật ngốc mà.

Jisoo cãi không lại đành cầm lấy cái muỗng, tay phải cầm đôi đũa gắp 1 ít mỳ và thịt để lên muỗng, thổi thổi vài cái rồi đưa lên miệng nàng.

Jennie ăn xong muỗng mỳ đó liền hết lên:

- NGON QUÁ SOO ƠIIIII.

Jisoo thật sự muốn lấy quần trùm lên đầu hết sức, đây là quán ăn mà nàng lại la lớn như vậy, cho dù là khen đi chăng nữa thì cũng lôi kéo bao nhiêu ánh nhìn đang nhìn chằm chằm cả 2 kia kìa.

Nhưng có 1 vài người thấy nàng có vẻ ngáo ngáo nên liền nở nụ cười giã lã rồi quay lại phần ăn của họ.

- Nè, sau này ở trong quán ăn em không được la lớn như vậy nghe chưa ?

- Jisoo đút cho cô muỗng thứ 2 rồi dặn dò 1 cái.

- DẠ NGHE RỒIIIIIIIII.

- Lại nghe 1 tiếng " dạ " nhỏ nhẹ và thân thương nữa vang lên thu hút biết bao nhiêu ánh nhìn đổ dồn về đây.

Jisoo thở dài, vội vàng đút cho nàng ăn cho mau rồi về, ở đây nữa chắc không dám nhìn ai nữa luôn.

Mà sau này cô cũng không dám quay lại quán mỳ này nữa đâu.

Nhục muốn chết.

Ăn xong cũng là chuyện của 20p sau, vì Jennie cứ hỏi hết cái này đến cái kia nên mới ăn uống lâu như vậy đó.

Vừa mới ra khỏi quán, Jennie đã ghị chặt tay cô lại, chỉ sang bên kia đường :

- Soo, lấy cái đó cho Jen đi, đẹp quá !

Jisoo nhìn theo hướng tay nàng, à thì ra bên kia đường ngừoi ta bày bán hoa, là mấy chậu cúc hoạ mi.

Là loài hoa nhỏ, có những cánh trắng ngần, mang vẻ đẹp dịu dàng, mấy cánh hoa trắng tinh có nhuỵ vàng.

- Em thích sao ?

* Gật gật *

- Thích mấy thể loại bông bàn thờ vậy đó hả ?

Trêu nàng 1 cái rồi thôi, cũng cưng chìu dẫn sang bên đường mua cho.

Jisoo nắm tay nàng ngồi chồm hổm chọn lựa.

Ở đây người ta bán theo bó, bán theo chậu.

Jisoo để nàng tự lựa chọn, vui vẻ ngồi kế bên đợi.

Cuối cùng nàng cũng chọn được 1 chậu cúc hoa mi nhỏ, trên chậu in hình 1 con mèo đang vờn 1 con ong bé bé xinh xinh

- Con mèo là Jen, con ong là Soo.

- Nàng thấy Jisoo liên tục nhìn chằm chằm vào chậu hoa thì liền nói.

Jisoo bật cười rồi mua thêm bó cúc họa mi, định bụng khi về sẽ cắm vào lọ để ở phòng bếp.

Khẽ tạch lưỡi không biết từ bao giờ mình lại thích mấy chuyện sến súa này.

Khẽ mỉm cười tính tiền rồi dẫn nàng đi.

_________

HAPPY NEW YEAR🎇🎇🎇
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
7. Cấm cô động vào em ấy !


Về đến nhà trời cũng đã sụp tối, Jisoo cắm mấy bó cúc hoạ vào lọ thuỷ tinh rồi đặt trên bàn ăn, nhìn sang bên kia Jennie vẫn cưng nựng chậu hoa trên tay, cô mỉm cười bước đến nói với nàng :

- Soo đặt chậu hoa ở trên phòng được không ?

- Phòng nào dạ ?

- Phòng của chúng ta.

" phòng của chúng ta ", ừ thì Jisoo chính xác định 2 người sẽ ở chung phòng, có gì đâu mà ngạc nhiên hay mắc cỡ, Jennie đang mang cái đầu óc không tỉnh táo đó, để nàng 1 mình, lỡ nửa đêm nửa hôm có chuyện gì thì sao ?

Ở chung phòng có thể trông nom cô ấy, cùng lắm thì Jisoo xuống nền ngủ, nhường cho nàng chiếc giường.

Jennie gật gật chuyển chậu hoa qua cho Jisoo, rồi xếp chân ngay ngắn ngồi ở sofa.

- Em ngồi ở đây xem tivi, Soo đi tắm, tắm xong sẽ xuống gọi em đi tắm.

- Jisoo với lấy remote bấm tivi, bật hoạt hình lên cho nàng.

Còn Jennie sau khi thấy hoạt hình thì liền cắm đầu cắm cổ xem, không để ý người kia mới nói cái gì, chỉ ừ hử cho qua chuyện.

Khi Jisoo lên lầu tắm được chừng 20p thì có tiếng chuông cửa, Jennie liền réo cô :

- Soo ơi, có cái gì kêu kìa, um sùm quá, tắt cho Jen coi hoạt hình.

Không có ai trả lời nàng, tất nhiên vì cô đang tắm ở tầng 2 mà.

Thế mà cái tiếng " ting ting " vẫn réo liên hồi làm Jennie bực mình muốn chết.

2p trôi qua rốt cuộc cũng yên lặng rồi.

Nàng lại tiếp tục xem tivi.

- Nè, cô là ai ?

Jisoo đâu ?

1 giọng nói vang lên làm Jennie giật mình quay lại, thấy 1 người phụ nữ mặc 1 chiếc đầm đen, khuôn mặt khó chịu thì liền hoảng sợ, muốn bật khóc, nhưng cố nén lại rồi réo lên lần nữa :

- Soo ơi, có ai kìa.

Sooooo.

- Tôi hỏi cô là ai ?

Là cái gì với Jisoo ?

Jennie suy nghĩ 1 chút không biết mình là gì với Jisoo, chỉ biết khi tỉnh lại ở bệnh viện thì được Jisoo cưng nụng, nuông chìu như vậy cho đến bây giờ, ngoài ra không biết mình là cái gì của cô.

Jennie phùng má lên lắc đầu :

- Hông biết.

- Cô đùa với tôi à ?

Tôi hỏi cô là cái gì của Jisoo ?

Càng nói cô ta càng sấn tới bóp mạnh bả vai nàng làm nàng đau đớn mà dùng hết sức hất tay cô ta ra, chới với xém chút nữa là té.

Cô ta sau khi đứng vững lại thì kéo 1 trận giận dữ, sấn lại gần nàng, định giơ tay lên cho nàng 1 bạt tay thì trên lầu có tiếng nói :

- Cấm cô động vào em ấy !

Tránh ra !

Jennie nghe tiếng nói quen thuộc liền nhìn lại, Jisoo từ lâu bước xuống với áo phông quần short, tóc còn 1 ít nước trên cổ còn có 1 cái khăn vắt ngang.

Jennie chạy ào đến, núp sau lưng cô thút thít :

- Soo, Jen sợ lắm,.......hức.......cô ấy đánh Jen.

- Ngoan, đừng sợ có Soo ở đây.

- Khác hẳn với giọng nói quát tháo khi nãy, bây giờ là 1 giọng nói dịu dàng để dỗ dành con mèo sau lưng mình.

Jisoo sau khi dỗ dành thành công nàng thì xoay qua nhìn người phụ nữ kia, lấy lại khuôn mặt băng lãng :

- Nayeon, có chuyện gì ?

- Em đến tìm chị, sao hôm nay chị không đến công ti ?

- Tôi là tổng giám đốc, không đến công ti cũng phải báo cho thư ký như cô ?

- Nhưng em lo cho chị.

- Nayeon trả lời Jisoo nhưng không quên liếc cái con người đang chui rúc sau lưng Jisoo nãy giờ.

- Không cần lo, bây giờ đã thấy tôi rồi về đi.

Nayeon nhíu mày 1 cái, nhìn sang sofa thấy mấy túi lớn túi nhỏ toàn là quần áo, váy đầm, vật dụng hằng ngày thì liếc mắt sang Jisoo :

- Hai người ở chung nhà ?

- Nhà tôi mua, tôi để ai ở chung, đến lượt cô quản ?

- Nhưng cô ta là ai ?

Đừng quên em mới là người yêu chị.

- Người yêu ?

Cô ảo tưởng quá rồi.

Cô chỉ là ân nhân của tôi vì cứu mạng tôi, cô với tôi không có quan hệ gì khác.

Về đi...........Jennie, Soo đưa em lên phòng tắm.

Nói rồi cô đi đến cầm túi lớn túi nhỏ quần áo mua cho Jennie, nắm tay nàng đi lên lầu, để mặc Nayeon muốn làm gì thì làm.

Nhưng chỉ mấy bước đã cảm nhận Jennie đang bị 1 lực mạnh lôi ngược lại.

Jisoo nhíu mi tâm lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, Jennie bị Nayeon ghị lại đôi tay cô ta 1 lần nữa giơ lên, 2s sau nhắm ngay mặt Jennie mà đi thẳng nhưng lại bị 1 bàn tay khác nắm lại.

- Tôi không muốn nói 1 điều đến 2 lần.

Cấm cô động vào em ấy !

- Jisoo lạnh lùng hất tay cô ta ra.

- Không ngờ gu của chị là mấy thể loại điên điên khùng khùng như vậy.

Thật lạ đó Kim Tổng.

- Nayeon trước khi đi ra ngoài còn nói vào 1 câu.

- Nhưng ít ra cô ấy vô hại.

Nói rồi nắm chặt tay nàng đi lên lầu.

_________

Lì xì chap đầu năm mới nha😚
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
8. Cảnh xuân trước mắt.


- Soo......!

- Hả ?

- Jisoo vừa mới dắt đi đến gần phòng ngủ thì nghe nàng gọi, liền xoay lại.

- Đừng vào phòng, Jen sợ lắm.....!

- Đôi mắt sắp rưng rưng, 2 bàn bấu chặt lấy tay cô.

Jisoo không hiểu đã từng có chuyển gì xảy ra với nàng, mà mỗi lần nhắc đến phòng là nàng lại có biểu hiện như thế.

Thế là cô đành nhỏ nhẹ, dỗ dỗ :

- Ngoan mà, vào đó Soo dạy em tưới cây, sau đó đi tắm, xem phim hoạt hình rồi đi ngủ nha.

- Jen.....sợ......lắm.

- Ngoan ngoan, không sợ, có Soo ở đây, không ai làm gì em đâu.

- Thật không ?

- Thật.

- Jisoo gật đầu khẳng định với nàng.

Jennie thế là lon ton đi theo phía sau Jisoo, 2 tay nắm chặt lấy cổ tay cô mà đi vào phòng.

Căn phòng rộng lớn nhưng lại đơn giản, có chiếc giường king size, 1 cái tủ quần áo, có 1 bộ bàn ghế , trên bàn ghế có cái laptop, nhìn ra phía ban công thì thấy đặt chậu cúc hoạ mi khi nãy, còn ngoài ra thì trống rỗng.

Xem ra cuộc sống của chủ nhân nơi đây khá nhạt nhẽo và vô vị.

Jisoo đặt nàng ngồi ở mép giường, bật hết đèn lên tránh làm nàng sợ.

Bản thân đem hết quần áo mới mua treo vào tủ, khăn tắm bàn chải đánh răng đem vào phòng tắm, đặt dưới chân đôi dép bông hình con mèo.

- Ra đây, Soo chỉ em tưới cây.

Jisoo cầm 1 xô nước nhỏ, dắt Jennie ra phía chậu hoa, đổ vào đó 1 ít rồi nhìn nàng :

- Mỗi ngày tưới 2 lần, sáng sớm và chiều tối.

Như vậy cây sẽ mau cao, có biết chưa ?

* Gật gật *

- Vậy bây giờ em đi tắm đi, đồ của em Soo đã treo ở trong đó.

Đã xả nước vào bồn cho em, tắm mau rồi ra, không sẽ bị bệnh đó.

Dặn dò cẩn thận sau đó dắt nàng đi đến phòng tắm rồi với tay định khoá cửa lại thì nghe tiếng nàng nói :

- Đừng khoá mà, sợ lắm Soo....

- Nhưng em tắm.

- Nhưng sợ lắm......

- Thôi được rồi, không khoá, em tắm đi.

Jisoo đành để cửa phòng tắm mở toang như vậy, đi ra giường ngồi xem tài liệu trên laptop.

Miệng lẩm bẩm :

- Không được suy nghĩ bậy bạ, không được, không được, nam mô a di đà phật........!

Để cho con tu hành, đừng để con vướng bụi trần, nam mô, nam mô......!

Vậy mà Jennie có để Jisoo tu hành đâu, chốc chốc tiếng nước va chạm với da thịt gây ra mấy âm thanh nhạy cảm không đáng có, làm ngoài đây Jisoo rùng mình mấy lần, cơ thể tự nhiên nóng lên, khẽ nuốt khan 1 tiếng.

Cô đứng dậy đi lấy cho mình 1 cốc nước, uống xong ngồi xem tài liệu tiếp, cái thứ đỏ đỏ bên ngực trái lại nhảy lên mấy lần.

- Aaaaaaaaaaaaaaaaa.

Soo ơi.....hức hức........Sooooooo.

Tiếng nàng la lên thất thanh kèm theo mấy tiếng hức hức đáng thương làm Jisoo hoảng sợ, bỏ laptop chạy vào, đập vào mắt cô là Jennie nằm ngã chới với trên nền gạch, không 1 mảnh vải che thân.

Jisoo quả thật không phải thánh nhân, từng mạch máu trong người như muốn nổ tung, 2 tay run rẩy 1 chút, quýnh quáng không biết làm gì.

Chạy đến bên nàng, đỡ nàng đứng dậy, da thịt 2 người chạm vào nhau khiến Jisoo không thoát khỏi 1 trận rùng mình.

Vậy mà Jennie kia không biết tốt xấu là gì, đứng tồng ngồng ra đó kể tội cục xà bông:

- Nãy á, Jen đi ra khỏi cái bồn nước, cái đạp trúng nó, xong ngã, đau muốn chết.

Vừa nói nàng vừa xoa xoa cái mông của mình, quên mất mình đang khoả thân trước mặt người khác, bao nhiêu núi đồi gì đó đều đập thẳng vào mắt người ta.

- Ờ....ờ.....ờ, em thay quần áo đi.

Soo đi ra !

Sau khi bước ra khỏi phòng tắm, Jisoo lấy thêm 1 cốc nước, uống ừng ực rồi thở hồng hộc, mặt mày đỏ như gấc, tay chân cũng quýnh quáng, đứng như trời trồng ra đấy.

Dù người ta có là soái tỷ ngời ngời, nhưng trước giờ ngoài bản thân thì không có nhìn thân thể của ai, huống chi là full hd không che như vậy, thật xấu hổ mà.

- SOO.

- HẢ ?

Jisoo xoay người lại, nàng đã mặc 1 cái đầm ngủ ngắn ngang gối màu hồng nhạt, đặt tay lên vai cô vỗ vỗ.

- Jen kêu Soo nãy giờ mấy lần rồi đó.

- Hả ?

Vậy hả ?

Soo không nghe.

Jennie phụng phĩu, nàng từ khi đi ra từ phòng tắm, đã gọi Jisoo mấy lần, ấy vậy mà Jisoo cứ đứng trơ trơ ra đó, không thèm trả lời người ta tiếng nào hết.

Nàng đưa tay lên 2 má của cô rồi nói :

- Sao mặt Soo lại đỏ như vậy ?

Soo bị cái gì vậy ?

- Không, không........Soo........Soo có bị.........bị gì đâu.

- Jisoo đẩy tay nàng ra tiến lại giường ngồi.

Jennie lại trưng bộ mặt bất mãn ra, rõ ràng Jisoo có vấn đề, hồi nãy thì đứng trơ trơ bây giờ mặt mày lại đỏ lên, ăn nói thì lắp bắp vậy mà hỏi lại bảo không có gì, thật khó hiểu mà.

Nhưng Jennie cũng chẳng muốn tìm hiểu làm gì, ngoan ngoãn đi đến giường, bên cạch Jisoo ngồi xuống bên cạch.

- Nè, em xem hoạt hình đi, Soo xem tài liệu, 1 lát nữa Soo sẽ ngủ ở dưới đó, nhường cho em cái giường.

- Ủa, sao dạ ?

- Thì nhường cho em.

Thôi, xem đi.

Jennie gật gật đầu ngoan ngoãn ngồi xem, dựa hẳn vào người Jisoo vừa xem vừa cười khúc khích.

Jisoo làm việc xong cũng đã hơn 22h, cô nhìn sang bên cạnh Jennie trên tay vẫn cầm trước điện thoại nhưng đôi mắt đã nhắm lại, còn gục trên vai cô mà ngủ ngon lành.

Jisoo từ đỡ nàng nằm xuống, tắt điện thoại, đắp 1 cái chân ngang ngực cho nàng rồi đem chăn gối xuống dưới sàn nằm ngủ.

Nhưng mới nằm được 15p đã nghe tiếng nàng gọi :

- Soo ơi, Soo, Soo đâu rồi, đừng bỏ Jen mà........Soo..........

- Đây, Soo ở đây, không có bỏ em.

- Jisoo lồm cồm ngồi dậy cho nàng thấy mình 1 cái.

- Soo, lên đây đi.

- Jennie ngoắc ngoắc cô.

- Nhưng......

- Đi mà Soo.

Jisoo đành bước lên giường nằm bên cạch nàng, sau đó còn lấy 1 cái gối ôm chắn ngang 2 người.

Nhưng cái gối ôm đáng thương đó chỉ 15s sau đã bị Jennie quăng xuống sàn, rồi chồm người qua gối đầu lên tay Jisoo, ôm lấy cô rồi nhụi đầu vào ngực cô xuýt xoa :

- Ấm quá !

Jisoo hơi thở càng ngày càng gấp gáp, bên ngực trái lại chạy loạn lên cả, cố gắng lắm mới lấy lại được nhịp thở, bàn tay trái bị nàng gối lên, cánh tay phải rảnh rỗi không có gì làm nên đặt lên eo nàng.

Đưa mặt đến gần nàng hơn rồi nói :

- Ngủ ngon, cục nợ.

Sáng hôm sau, Jennie thức dậy sớm hơn, sờ sờ bên cạch, à, Jisoo vẫn nằm bên cạch nàng đây nè.

Nhưng rõ ràng buổi tối Jisoo nằm nghiêng và ôm nàng vào lòng mà ngủ, vậy mà sao bây giờ Jisoo lại đưa lưng về phía nàng rồi ?

Jennie phút chốc suy nghĩ Jisoo tại sao lại đưa lưng về phía nàng, định hỏi cho ra lẽ nên mắt nhắm mắt mở sờ sờ lưng của Jisoo rồi đập đập vài cái.

- Aaa, sao em đánh vào ngực Soo ?

- Jisoo nhíu mày mở mắt ra nhìn nàng, tự nhiên sáng sớm lại đánh vào ngực người ta thùm thụp, đau muốn chết.

- Hả ?

Ngực ?

- Jennie lúc này mới mở mắt ra rồi nói.

__________

Hết tết cb đi học😃
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
9. Chị ấy chưa từng thương ai.


Bị Jennie đánh 1 trận nên Jisoo cũng tỉnh ngủ luôn, ngồi dậy véo mũi nàng :

- Chỉ là hơi nhỏ 1 chút, sao em có thể nhầm là lưng chứ ?

Jennie cười hề hề, vậy là tối qua đến giờ Jisoo vẫn ôm nàng ngủ như vậy, chợt thấy vui vui.

Mặc dù bây giờ không nhớ nhà cửa ba mẹ ở đâu, nhưng có Jisoo đối với nàng như vậy, có phải là tốt quá rồi không.

- Nè nè, nghĩ cái gì nữa đó, thức dậy nào.

Soo làm đồ ăn sáng cho em, rồi Soo đến công ti.

- Hả ?

Công ti ?

Rồi Soo bỏ Jen sao ?

- Nàng ngơ ngác nhìn Jisoo.

- Soo nhờ Chaeyoung qua coi em rồi.

- Chaeyoung là ai ?

Có đánh Jen không ?

Jisoo sờ sờ má nàng rồi nói :

- Không, Chaeyoung là người yêu của Lisa, Lisa là cô gái buổi trưa hôm qua đến thăm em đó.

Nhớ chưa ?

Chaeyoung không có đánh em, em ấy rất dễ thương.

Jennie nghe nói rằng Chaeyoung gì đó không đánh mình thì liền vui vẻ, nhưng khi nghe từ miệng Jisoo khen Chaeyoung dễ thương thì có chút khó chịu, xoay người giận dỗi, phùng má lên định đi về phía nhà tắm thì 1 bàn tay ghị nàng lại :

- Sao vậy, đang nói chuyện đi đâu vậy ?

- Soo khen Chaeyoung dễ thương, Soo không có thương Jen nữa!

Jisoo phì cười rồi để nàng dựa vào người mình, xoa đầu nàng, cưng nựng như 1 đứa bé :

- Trời, vậy mà giận hả ?

Thôi không khen nữa được chưa ?

Bây giờ thì đi đánh răng đi.

Jennie bước xuống nhà đã thấy đồ ăn được dọn ra, là 1 ổ bánh mỳ và 2 miếng trứng, bên cạnh còn có li sữa, liền ngồi vào bàn, Jisoo ngó ra rồi nói :

- Em ăn đi, Soo lên phòng thay đồ, chắc 2 người kia cũng sắp qua tới.

Nói rồi cô bước lên lầu, Jennie ở dưới đây ăn ngấu nghiến ổ bánh mỳ và mấy miếng trứng, đến khi cầm li sữa thì liền ngẩn ra, nghĩ ngợi cái gì đó rồi quyết định không uống, đợi Jisoo ra.

Jisoo từ trên lầu bước xuống, mặc 1 bộ vest đen, áo sơ mi trắng ở trong, túi xách được cô cầm cẩn thận trên tay.

Mỉm cười với Jennie 1 cái.

- Soo, Soo, Soo nhắm mắt lại đi.

- Jennie gọi.

- Làm gì vậy.

- Mau đi.

Jisoo hết cách đành đứng đó nhắm mắt lại, Jennie đứng dậy cầm li sữa, từ trên đầu Jisoo mà đổ xuống.

* Ào * - Tiếng nước lăn dài trên từng ngọn tóc và nhiễu đầy quần áo Jisoo.

Mùi sữa xộc thẳng vào mũi cô.

- EM LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ ?

- Hức......sao lại la em, không phải hôm qua Soo nói tưới nước sẽ mau cao hay sao ?

Jen muốn Soo cao hơn mà.

Jennie giãy nảy khóc lóc, hôm qua rõ ràng Jisoo khi dạy nàng tưới cây đã nói như vậy, đến tối Jennie đứng sát bên cạch cô lại thấy cô thấp hơn mình 1 chút nên mới làm cái việc này, tưới cho Jisoo mau cao.

Vậy mà lại la người ta.

- Khóc, khóc, hở cái là khóc, ướt hết rồi nè.

Trễ giờ rồi trời ơi.

- Jisoo gằng giọng la nàng 1 cái rồi đi lên lầu thay quần áo.

Còn Jennie vẫn ấm ức từ này tới giờ, không hiểu sao mình lại bị la nên cứ thế ngồi đó ăn vạ, cũng không hay có 2 người đã vào nhà.

- Này, cục nợ, sao lại khóc rồi ?

- Lisa nắm tay Chaeyoung từ ngoài vào, hỏi thăm 1 chút.

- Hức hức hức......Soo.....Soo.........

- Soo đâu ?

- Trên lầu đó, thay đồ rồi.

- Jennie dụi mắt trả lời, nàng nhớ khi nãy Jisoo bảo người này tên là Lía, vậy cô gái bên cạnh chắc chắn là Chaeyoung rồi.

Chaeyoung bước đến cầm lấy li sữa rộng đặt lên bàn, nhìn mấy vệt sữa dưới sàn nhà thì hỏi :

- Sao lại khóc, Jen lại quấy chị ấy đúng không ?

- Không có, Jen chỉ tưới cho Soo mau lớn thôi mà, Soo la Jen.

Chaeyoung ngờ ngợ ra mọi chuyện nên đi vào trong đem giẻ ra lau sạch, đặt nàng lên ghế rồi nói với Jennie :

- Tưới là chỉ tưới cho cây thôi, còn con người phải ăn mới mau lớn, Jen hiểu chưa ?

* Gật gật *

Thật ra Chaeyoung quen Lisa đã được 4 năm, Chaeyoung hiện đang là chủ 1 quán cafe lớn ở giữa trung tâm thành phố, hôm qua nghe Lisa kể về hoàn cảnh của Jisoo và Jennie, thấy cũng tội nghiệp nên mới đồng ý qua đây chăm nom nàng để Jisoo đi làm.

Không ngờ Jennie lại đáng yêu đến như vậy, làm Chaeyoung có chút hứng thú, dù sao có thêm 1 người bạn cũng tốt.

Trên lầu Jisoo bước xuống với 1 bộ quần áo khác, lên tiếng nói :

- Lisa, đi thôi trễ họp mất.

Chaeyoung chăm cô ấy giúp chị.

Cảm ơn.

Nói rồi đi thẳng ra xe không nhìn Jennie lần nào, chắc còn giận nàng rồi.

Còn Jennie sau khi thấy Jisoo không thèm để ý tới nàng thì có chút buồn tủi.

Có phải Jisoo hết thương nàng hay không ?

Sau này cô sẽ không pha sữa cho nàng, sẽ không đút cơm cho nàng ăn, không ôm nàng ngủ nữa đúng không ?

Nghĩ như vậy nên khuôn miệng trề xuống mấy mét, đôi mắt có hơi ươn ướt.

Đứng ngó ra cửa mãi cho đến khi Jisoo đi mất mới chịu thôi.

- Nè, đến đây uống sữa, đừng có buồn, Jisoo không có giận đâu, chị ấy chắc hơi bực thôi, chiều là hết ấy mà.

- Chaeyoung thấy Jennie buồn buồn nên buông lời an ủi nàng 1 chút, đồng thời rót cho nàng li sữa khác.

- Thật không dạ ?

- Jennie nhận lấy li sữa từ tay Chaeyoung, chớp chớp mắt hỏi.

- Thật mà.

- Vậy Soo có hết thương Jen không ?

- Jennie hỏi lại, nàng cứ sợ Jisoo sẽ hết thương nàng.

Chaeyoung hơi chần chừ 1 lúc rồi mỉm cười nhàn nhạt trả lời Jennie :

- Hình như em chưa từng thấy chị ấy thương ai bao giờ.

_______

Tưới cây theo phong cách Kim Mandoo 🙂)
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
10. Suýt một chút là phạm tội.


Buổi trưa hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc ở công ti, Jisoo và Lisa có 1 buổi tiệc rượu với đối tác, xong xuôi cũng đã 18:00pm, họ nhanh chóng rời nơi đó mà trở về nhà.

Vừa đỗ xe vào đến cửa, họ ngay lập tức đã bắt gặp Chaeyoung ngồi trên xích đu đọc sách, mái tóc phất phới trong gió tựa như 1 nàng tiên.

Còn ở dưới đất thì........Jennie ngồi bệt xuống sàn, con chó lông trắng tên là Dalgom của Jisoo đang nằm trên đùi nàng, trên tay nàng thì còn mấy miếng bánh snack, miệng dính đầy những mẩu bánh vụn.

2 bức tranh hoàn toàn đối lập, 1 bên cao sang quyền quý bao nhiêu thì bên kia thuần khiết và yên bình bấy nhiêu.

- Nè, Kim Tổng, coi cục cưng nhà em kìa, như 1 nàng thơ, còn cục nợ nhà chị, sao ở dơ dữ vậy ?

Nhưng nhìn kĩ có 1 chút đáng yêu nha.

Jisoo lườm Lisa 1 cái sắc lẹm, thấy không thoải mái là vì Lisa nói nàng ở dơ hay không thoải mái vì Lisa khen nàng đáng yêu ?

Cô khẽ lắc đầu xua mấy cái ý nghĩ trong đầu rồi cầm túi xách đi lại gần đó hơn.

Chaeyoung ngước lên thấy Jisoo liền giải thích :

- Jennie nằng nặc đòi ngồi ở dưới đó ăn bánh và chơi với Dalgom, đợi chị về.

Jisoo gật đầu ra vẻ hiểu rồi, nhìn Jennie 1 cái, ánh mắt ấm ấp chợt bao lấy Jennie.

Jennie nãy giờ thấy Jisoo về rồi nhưng không dám lên tiếng, vẫn sợ cô còn giận, nếu nàng mà quấy giờ này chắc Jisoo nổi giận thêm rồi đuổi ra khỏi nhà luôn cho coi.

Jisoo thấy nàng nhìn chằm chằm mình thì bật cười :

- Đứng dậy, dơ hết rồi.

Coi miệng em kìa.

- Cô vừa nói vừa đỡ nàng dậy, lau miệng cho nàng.

- Soo, hức hức.......Soo.........ơi......đừng giận Jen, Jen xin lỗi mà, xin lỗi, không làm Soo giận nữa, không tưới cho Soo cao nữa, đừng hết thương Jen........Nha nha, năn nỉ mà........

- Jennie nhanh chóng câu lấy cổ Jisoo mà khóc rống lên.

Y như đứa con nít vậy, nếu nó sai mà bị bỏ bê thì thôi, được quan tâm, dỗ dành thì sẽ lập tức làm nũng như vậy.

- Ngoan ngoan, không giận.

- Cô xoa xoa tấm lưng mảnh khảnh của nàng vỗ về.

Lisa và Chaeyoung được coi 1 bộ phim tâm lí tình cảm miễn phí thì trề miệng mấy cái, da gà cũng nổi lên hết, Lisa dùng cái giọng õng ẹo nhão nhoẹt nói với Chaeyoung :

- Chaeyong, hức hức, đừng giận Lisa moà......Chaeyoung ơi, chin nhỗi mà, năn nỉ mà........huhuhu.........

- THẤY GỚM QUÁ, ĐI VỀ.

- Chaeyoung không chút nhân từ lôi Lisa đi.

Lisa tưởng Chaeyoung phối hợp với mình trêu trọc Jisoo, ai ngờ Chaeyoung trở mặt như vậy đành lũi thũi đi về, vừa đi vừa giậm chân giậm giò, bộ mặt vô cùng bất mãn và tức tối.

Jisoo bật cười, xoay qua xoa đầu con mèo nhỏ của mình :

- Vào nhà, đói chưa, Soo đút em ăn cơm.

- Dạ, ăm cơm.

Sau khi Jennie tắm xong thì theo cô xuống bàn ăn.

Hôm nay không ngồi vào bàn ăn, mà ngồi ở sofa.

Jisoo lờ quờ cầm muỗng đút cho Jennie, phần thì làm việc cả ngày, phần thì hồi nãy dự tiệc với đối tác cô có uống 1 chút rượu, cho nên cảm thấy vô cùng nhức mỏi cơ thể cùng đau nhức ở đầu, mắt cũng bắt đầu cụp xuống, mờ mờ ảo ảo.

Nhanh chóng đút cho nàng ăn xong để lên phòng đi ngủ nữa.

Jennie trông thấy Jisoo mắt nhắm mắt mở đút cơm cho mình thì ngẩn ngơ ngồi gần cô hơn, hửi hửi, sờ sờ mặt cô rồi hỏi :

- Soo.....ơi, Soo........Soo bị cái gì dạ ?

- Soo uống rượu nên hơi mệt thôi.

- Jisoo nuốt khan 1 hơi rồi trả lời, đôi mắt mở hết lên, cơ thể lại nóng dần lên vì men rượu.

- Soo, Soo có sao không........ ?- Nàng lại liên tục sờ soạng cơ thể Jisoo, nàng rất sợ cô có việc gì.

- Không sao........

Đừng sờ nữa.

Jisoo hơi đẩy nàng ra, mỗi lần nàng chạm vào người cô, cô lại có cảm giác 1 dòng điện chạy dọc sống lưng, tay chân cũng bủn rủn, hơi thở càng gấp gáp hơn, cả mùi sữa tắm thơm phức kia nữa, muốn bức chết người sao ?

Còn về phía Jennie bị Jisoo đẩy ra thì lại nghĩ rằng người ta giận mình, càng sấn tới ôm chầm lấy Jisoo, cọ cọ vào người cô.

Trong 1 giây, Jennie bị 1 lực mạnh lật xuống, bây giờ chân chính nằm dưới thân Jisoo.

Đôi mắt long lanh nhìn cô đơm đơm.

Jennie không hiểu vì sao cô lại làm như vậy, nhưng bây giờ nhìn thấy Jisoo nhìn mình bằng ánh mắt nhu tình thì thấy bình yêu đến lạ, chớp chớp mắt nhìn cô.

Bỗng nhiên đôi môi hình trái tim và đỏ mọng kia đậu xuống ở ngay môi nàng, tạo thành 1 cảm xúc kì lạ trỗi lên trong cơ thể như mèo con kia.

- Ưm....Soo.......Ưm........

- Những câu những chữ không ngay ngắn được phát ra từ đôi môi của nàng.

Jisoo 1 tay đặt sau gáy nàng, 1 tay đặt dưới eo nàng, khẽ cắn nhẹ môi nàng rồi đưa chiếc lưỡi tinh nghịch luồng sâu vào khoang miệng của nàng mà càn quét, quét hết cả mật ngọt rồi tìm thấy chiếc lưỡi của nàng mà quấn lại.

Vành môi cũng ý thức mà mút máp lấy môi của nàng, làm cho Jennie không thở được mà đánh nhè nhẹ vào lưng cô.

Cả cơ thể vặn vẹo khó chịu.

- Ưm......Soo.....chết.....em........Soo.......ưm.....

Nghe tiếng nàng van xin cô mới buông tha cho cánh môi đã sưng tấy đó.

Nhưng không đủ lâu, chỉ vừa đủ để nàng lấy lại hơi thở, ngay lập tức cô kề môi xuống ngay xương quai xanh mà mút mạnh liệt, làm nơi đó bầm đỏ lên ngay tức khắc.

Cô cùng tham lam mút vài cái rồi hung hăng cắn vào.

- Aaa, Soo ơi, Jen........đau quá......hức.....Soo......đau quá.

Jennie sau khi cảm nhận cổ mình bị Jisoo liếm láp rồi cắn 1 cái đau đớn thì liền bật khóc, tay bấu chặt vào lưng Jisoo, nước mắt tuôn dài giàn giụa.

Thổn thức.

Có phải đã hết thương nàng hay không ?

Sao lại cắn nàng đau đến như vậy ?

Tiếng khóc kia đánh thức Jisoo, cô giật mình buông nàng ra, cô đang làm cái quái gì vậy nè.

Jisoo nhìn thấy vết bầm đen ở cổ và nước mắt giàn giụa trên mắt nàng thì đau xót sờ 1 cái rồi đỡ nàng ngồi dậy, ôm vào lòng dỗ dành :

- Soo xin lỗi em, xin lỗi.......Soo say quá làm em đau, Soo xin lỗi, sẽ không có lần sau.

Xin lỗi, xin lỗi.......Ngoan, thương Jen......xin lỗi xin lỗi, đừng sợ........

Ý thức không ổn định, men rượu và mỹ nhân.

Quả thật đáng sợ.

___________

- Tình hình là đi học lại rồi nên mình cũng không có nhiều tg rảnh mong các bạn đừng giục chap mình nhaaa😊
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
11. Jennie đi đâu mất rồi.


- Hông......đau, Jen sợ, Soo cắn Jen đau quá, Soo làm đau....đau quá.........

Jennie bị cô ôm chặt không thoát ra được nhưng bàn tay nhỏ nhắn kia không yên phận mà đánh thùm thụp vào ngực cô, nước mắt giàn giụa, cả khuôn mặt chỉ toàn là nước với nước, hốc mắt cũng đỏ hoe lên thấy rõ.

Quả thực khi Jisoo cắn vào xương quai xanh nàng, nàng đã cảm thấy hơi đau, sau đó lại thấy 1 chút thoải mái, nhưng cuối cùng cô lại mút máp rất mạnh làm nó đỏ bầm lên, khiến nàng rất đau, rất đau nên mới ầm ĩ như thế.

Jisoo đôi tay không ngừng vỗ vỗ tấm lưng của nàng mà dỗ dành, rồi còn hôn lên tóc nàng, hôn lên mấy vết bầm đen đó, kéo ghị nàng chặt ở trong lòng ngực của mình, nhỏ nhẹ nói :

- Soo xin lỗi em mà, tại Soo say quá, nín nín, thương lắm.........Ngoan, xin lỗi, xin lỗi mà, ngày mai Soo dẫn em đi ăn kem được không ?

Quả nhiên Jennie cuối cùng cũng mềm lòng vì câu nói kia, đúng là không có tiền đồ nha.

Mới nghe được dẫn đi ăn kem đã thôi không giãy giụa trong ngực cô nữa, mau chóng quệt quệt hàng nước mắt đang lăn dài trên mi mình, khịt khịt lỗ mũi rồi nhìn Jisoo hỏi lại cho chắc :

- Hức......thật hông......?

- Thật thật.

Thật mà, muốn ăn bao nhiêu cũng được.

- Jisoo biết được nàng đã nguôi nguôi nên xác nhận lại lần nữa cho nàng yên tâm.

Khi thấy nàng đã nín khóc hẳn thì ráng ôm lấy nàng 1 chút nữa rồi buông ra, đưa 2 tay đặt lên vai nàng :

- Nào, lên phòng, Soo rửa mặt cho em, bật hoạt hình cho em coi rồi đi ngủ nha.

- Dạ.....hic,hic......

- Jennie gật đầu đồng ý, nhưng lỗ mũi vẫn khịt khịt hít hít để lấy lại hơi thở.

Jisoo đứng dậy, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng kéo đi lên phòng, mà Jennie kia cũng quên mất người ta vừa làm cái gì mình, ngoan ngoan đi theo Jisoo lên phòng.

Đôi tay gắt gao nắm lấy tay cô.

Tối hôm ấy, dưới ánh trăng mờ ảo có 1 người con gái ôm 1 người con gái khác vào lòng mà đi vào giấc ngủ sâu, cái ôm ấy, phải chăng đã biến thành thói quen ?

***********

- Soo xin lỗi em mà, chiều về dẫn em đi ăn nha.

- Hông.

- Soo quên, xin lỗi mà.

- Hông hông, hông nghe.

Lời qua tiếng lại mà rõ ràng là Jisoo sai rồi.

Sự việc là hôm qua trong lúc hoảng sợ, muốn dỗ dành nên đã hứa dẫn nàng đi ăn kem, ấy vậy mà sáng nay xem lại lịch, có 1 buổi họp quan trọng không thể vắng mặt được, cho nên đành hạ giọng xin lỗi và hứa chiều sẽ dẫn nàng đi bù.

Nhưng Jennie là ai chứ, là người cứng đầu, ham ăn, nhất là ở hiện tại.

Nàng không muốn nghe điều gì từ cô cả.

Từ sáng người ta đã thức dậy sớm, đánh răng rửa mặt rồi tự mặc 1 cái đầm thật đẹp, ấy vậy mà tên họ Kim đáng ghét kia lại bảo không dẫn nàng đi ăn được.

Jennie nhất định không chịu, hậm hực, giận dỗi nãy giờ, dỗ cách nào cũng không chịu, 1 mực bịt kín tai lại, không chịu nghe.

Mặc cho Lisa và Chaeyoung đã đứng đó chờ hơn 15p.

Jisoo nhìn Lisa ái ngại, tạch lưỡi 1 cái rồi xoa đầu Jennie :

- Ngoan, Soo sắp trễ họp rồi.

Hứa chiều sẽ dẫn đi mà.

* im lặng *

Jisoo lại quay sang Chaeyoung cầu cứu, nhướng nhướng đôi mắt đến Chaeyoung khẩn thiết cần xin cô ra tay giúp mình.

Chaeyoung thở dài rồi tiến đến nhìn nàng :

- Jen ngoan, nghe em Soo có công việc mà, sẽ về mau với Jen thôi.

* Vẫn im lặng *

Lisa gấp gáp nhìn đồng hồ, rồi cầm lấy túi xách, lôi Jisoo đi :

- Đi mau, trễ rồi.

Jisoo bị Lisa lôi đi cũng không nói câu nào, chỉ hơi xót xa nhìn về phía nàng rồi vọng vào :

- Soo sẽ về sớm với em.

Sau đó mất hút cùng với chiếc xe.

Jennie sau khi biết được Jisoo đã đi liền mếu mếu, nhưng có gắng không khóc, buồn hiu đi đến sofa ngồi xuống, ôm lấy Dalgom mà vuốt vuốt, môi mím lại, khuôn mặt có hơi giận dỗi, nhưng nhất định không khóc.

Jisoo là kẻ nói dối, không thèm chơi với Soo nữa.

Chaeyoung nhìn 1 màn giận dỗi kia thì chỉ biết im lặng, lắc đầu rồi đi vào trong, chuẩn bị nấu ăn, làm bữa trưa cho mình và Jennie.

Chaeyoung vào trong nhưng ánh mắt vẫn ngó ngó ra phòng khách để trông nom Jennie, sợ nàng sẽ đi đâu mất, mặc dù biết chắc nàng sẽ chẳng đi đâu được.

Jennie ngồi chơi với Dalgom 1 chút thì đâm ra buồn chán, cầm điện thoại của Jisoo cho mình lúc sáng xem hoạt hình.

Đến khi xem hoạt hình cũng chán chê thì đưa mắt nhìn vào trong, thấy Chaeyoung đang loay hoay trong bếp, chắc Chaeyoung cũng không có rảnh để chơi với nàng đâu.

Thế là nàng quyết định đứng dậy, xách mông đi ra ngoài cửa cổng.

Nàng đứng trước cổng, nhìn 1 hồi cổng không khoá.

Buổi sáng có lẽ Jisoo và Lisa gấp gáp nên không khoá, mà Chaeyoung lo trông nàng nên chắc cũng quên mất.

Bây giờ Jennie chính thức đứng ở phía ngoài cổng, ngó tới ngó lui, toàn là nhà với nhà, xe với xe.

Vô cùng phức tạp.

Sang đường chơi thì sợ xe cán, ở bên đây thì nắng, rồi còn buồn chán nữa.

Thế là dù đã ra ngoài được nhưng Jennie vẫn không biết đi đâu.

Thôi chắc trở vô nhà.

Vừa định quay bước vô thì nghe tiếng nói từ phía bên cạch :

- Chào em.

Jennie quay qua, bắt gặp 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú, với nụ cười toả nắng đang nhìn cô chằm chằm.

Có hơi hoảng sợ, nàng lùi lại 1 chút định chạy vào nhà.

Chàng trai kia thấy cô trách né mình thì mỉm cười :

- Đừng sợ, anh là Song Mino, nhà anh ở bên cạnh, em là em gái của Kim Jisoo à ?

Nhưng nghe đâu nhà Jisoo chỉ có 2 người mà.

Taeyeon và cô ấy, vậy......

Mino thật ra chính là hàng xóm của Jisoo, nhưng mà Jisoo nào có ưa gì anh ta, vì anh ta tính tình không đẹp đẽ như vẻ bề ngoài kia.

Anh ta hiện đang là quản lí của 1 quán bar, mỗi ngày đều rước về 1 em mà thịt.

Jisoo còn biết anh ta buôn bán ma tuý nữa.

Cho dù đã là hàng xóm được mấy năm nhưng Jisoo và anh ta hình như chưa hề nói chuyện với nhau câu nào.

Người đứng đắn như Jisoo, chắc chắn không muốn dây dưa vào người như Mino.

Jennie nhìn chằm chằm anh ta rồi lặp lại :

- Mino......Mino, có kem không ?

Mino trông thấy Jennie thì biết ngay nàng đầu óc có chút vấn đề nên gật đầu :

- Có.

Muốn ăn không ?

- Muốn muốn.

- Trong đầu nàng bây giờ vẫn còn giận cô vì dám bỏ bê mình ở nhà, không dẫn đi ăn kem, nên bây giờ nghe thấy kem thì liền sáng rỡ cả lên mà gật đầu lia lịa.

- Vào đây với anh.

- Mino chỉ chỉ vào ngôi nhà bên cạnh.

Trong 1s, trong đầu Jennie liền có 1 suy nghĩ vô cùng người lớn.

Nhà của Mino ở cạnh nhà Jisoo, mà khi nãy anh ta còn biết cả tên Jisoo, nên chắc chắn anh ta quen Jisoo, mà quen Jisoo nên chắc là người tốt, vì Jisoo " cưng " nàng đến như vậy mà, ngoại trừ việc dám bỏ nàng sáng nay thì hầu như Jisoo rất chiều chuộng nàng.

* Gật gật * - Nghĩ vậy nên liền gật đầu mà đi theo anh ta vào trong nhà.

Bên đây Chaeyoung vừa nấu xong nồi canh, xoay vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh táo, nhìn đồng hồ thì đã thấy hơn 10h.

Thì ra nãy giờ đã bỏ Jennie ngồi 1 mình ở đó hơn 1 tiếng mấy đồng hồ, định sẽ ra sofa ngồi nói chuyện với Jennie 1 chút rồi đem cơm cho nàng ăn.

Nhưng........khi quay ra ngoài, trên ghế sofa chỉ còn Dalgom, chiễm chệ ngồi đó cùng với chiếc điện thoại, còn Jennie, nàng đâu rồi ? ( Dalgom : đi theo trai rồi má ơi )

Chaeyoung hốt hoạng chạy tán loạn lên phòng, ngoài vườn để tìm nàng, nhưng không có.

Cho đến khi thấy cửa mở cổng bị mở toang thì càng sợ hơn, Jennie đầu óc bất ổn như vậy, ra đường thì biết tính làm sao.

Chaeyoung nuốt khan 1 tiếng, cần gọi cho Jisoo, dẫu biết rằng Jisoo đang có cuộc họp, nhưng mà không báo thì e rằng khi Jisoo biết được, sợ cô sẽ giận dữ hơn.

Nên đánh liều gọi 1 lần.

Jisoo ngồi trong phòng họp, đang thao thao bất tuyệt về dự án, đột nhiên cảm nhận chiếc điện thoại trên bàn rung, ngó nhìn qua, thấy tên Chaeyoung hiện lên, cô nhíu chặt mày.

Chaeyoung là người biết chuyện, biết cô đang họp mà vẫn gọi thì chắc là có chuyện quan trọng.

Mà nghĩ đi, nghĩ lại, có chuyện gì chứ, ngoại trừ.......con mèo nhỏ tên Jennie đó.

- Mọi người nghỉ 5p, tôi xin lỗi, tôi có cuộc gọi quan trọng.

- Cô cúi đầu xin phép, rồi đi thẳng ra ngoài nghe điện thoại.

Nghe thấy đầu dây bên kia đã nghe máy, Chaeyoung mừng như lụm được vàng, liền nói :

- Chị.......chị Jisoo, Jennie.......chị ấy........

- Jennie bị cái gì ?

- Tiếng của cô càng ngày càng gấp gáp hơn, bàn tay xiết chặt điện thoại.

Cái tên Jennie từ lúc nào đã ảnh hưởng đến cô như thế không biết.

- Chị ấy đi đâu mất rồi.

_________

- Happy Valentine 💗
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
12. Cô đi ra khỏi nhà tôi.


- Cái gì.

- Tiếng Jisoo hét lên trong điện thoại làm Chaeyoung giật mình 1 cái.

- Em chỉ vừa xoay vào nhà tắm, chị ấy đã chạy đi mất rồi.

Em.....em......

- Chaeyoung có chút run rẩy giải thích cho cô nghe.

* Tút tút * - Tiếng điện thoại bị ngắt, Jisoo xoay vào trong phòng họp, khuôn mặt đỏ ngầu, tay cũng run lên.

- Các vị, thật..... xin lỗi......Hôm nay họp đến đây.

Ngày mai họp tiếp.

Nói rồi liền xoay ra cửa, guồng chân đi về phía gara.

Trên trán mồ hôi vô thức rơi xuống làm ướt cả 1 khoảng vai của cô gái này.

Lisa ngạc nhiên nhìn Jisoo đi ra khỏi phòng họp.

Đó giờ Jisoo có vậy đâu, trong giờ họp không bao giờ cô chịu nghe điện thoại, hôm nay lại phá luật, lại gấp gáp như vậy, Lisa đoán chắc có việc không hay rồi nên chạy theo sau Jisoo.

Bắt gặp cô ngoài gara thì phóng lên xe ngồi bên cạnh, thấy sắc mặt cô rất khó coi nên không dám nói tiếng nào.

Đi được gần tới nhà, Lisa liều mạng hỏi :

- Có chuyện gì sao ?

- Chaeyoung......

Chaeyoung......

- Cái gì ?

Chaeyoung bị cái gì ?

- Lisa nghe nhắc đến Chaeyoung liền hỏi tới tấp.

- Khôngggggggg.

Chaeyoung trông Jennie như thế nào mà để cô ấy chạy đi đâu mất rồi.

Hừ......

- Jisoo hằn hộc trả lời đứa em mình.

Lisa nghe xong liền im lặng không nói tiếng nào nữa.

Đôi tay nắm chặt túi xách để trên đùi.

Lâu lâu liếc nhìn Jisoo, nhưng khi thấy khuôn mặt không mấy thiện cảm kia thì lại im lặng.

Đỗ xe vào nhà, Jisoo mở bung cánh cửa cổng, chạy vào hét to :

- Chaeyoung, đâu rồi ?

Chaeyoung từ bên trong, nghe tiếng cô liền đi ra ngoài trả lời :

- Ji......Jisoo....

- Cô ấy, đâu rồi ?

- Em không biết.

- Em coi cô ấy kiểu gì vậy ?

- Jisoo bây giờ không thể giữ được bình tĩnh nữa, hét cho Chaeyoung 1 câu.

Lisa từ nãy giờ vẫn im lặng, nhưng khi nghe Jisoo la cô người yêu của mình thì liền sửng cồ lên đứng trước mặt Jisoo, nói :

- Nè, là chị nhờ Chaeyoung trông chị ấy, chị ấy đầu óc không bình thường, chạy đi lúc nào làm sao quản nổi, có ngon thì ở nhà giữ luôn đi, mua cái lồng kính bự 1 chút, nhốt vào.

Chị nghĩ lại coi, dù gì cũng chỉ là 1 người xa lạ, mắc giống gì la hét um sùm ở đây ?

Chạy mất đi thì càng tốt, không cần phải lo nữa.

- Em im đi, em biết cái gì mà nói.

- Thôi, cho em xin 2 người, là em không tốt để chị ấy chạy mất, nhưng mà bây giờ không phải ở đây mà tranh cãi ai đúng ai sai, quan trọng là hiện giờ chị ấy đang ở đâu.

Ngoài kia xe cộ, người là, bắt cóc, tống tiền đầy kia kìa.

- Chaeyoung lên tiếng can 2 người háu thắng kia ra, dù gì cũng là lỗi của mình, để Jennie chạy mất.

Jisoo nghe xong thì quay mặt ra phía đường, thở hồng hộc.

Đường ngoài kia xe cô đông đúc, người chen nhau đi lại, biết tìm ở đâu đây ?

Nhưng với đầu óc và sức khoẻ của Jennie bây giờ, chắc chắn không thể đi đâu xa được.

Jisoo định xoay vào lấy xe để đi tìm Jennie thì bắt gặp nàng đi ra từ cánh cửa bên kia, nhà đối diện, là nhà của Mino.

Trên tay nàng còn cầm 1 hộp kem to, miệng tươi cười.

Jisoo khẽ nhíu chặt mi tâm, 2 tay chuyển từ trạng thái run rẩy sang nóng giận, vô thức xiết chặt bàn tay lại, hằn hộc đi về phía nàng.

******* Về phía Jennie, sau khi được Mino dẫn vào nhà, anh ta nhẹ nhàng vào ngăn đông lấy cho nàng 1 ít kem, ngồi đó ngắm nàng ăn.

Khi ăn quả thực nàng rất xinh đẹp, khuôn miệng anh ta tự dưng cong lên thành 1 đường cong tuyệt đẹp.

Jennie có vẻ đẹp không như những cô gái trước đây anh ta từng gặp, nàng mang 1 vẻ đẹp thuần khiết và nụ cười ngây thơ, không phải ai cũng có, giọng nói lại vô cùng ngọt ngào.

Mino ngẫm nghĩ 1 hồi, dù gì cũng là người của Jisoo, không dễ động vào, Jisoo tuy không mang tiếng hiểm ác hay mưu mô, nhưng nếu muốn động vào "đồ" của cô khi cô chưa cho phép thì có lẽ kết quả không được tốt đẹp mấy thì phải.

Sau khi ăn xong cũng là 20p sau, Jennie tham ăn còn muốn ăn nữa, nhưng chợt nhớ mình đã đi lâu lắm rồi nên đứng dậy nhìn anh :

- Jen về.....Nếu không.....Soo sẽ giận.

Mino nhìn đồng hồ, à thì ra nàng đã ở đây gần nửa tiếng rồi, anh lại thấy Jennie đòi về nhưng mất vẫn dán vào ly kem đã hết nhẵn trên bàn thì phì cười, tiến đến tủ lạnh, lấy cho nàng 1 hộp kem lớn, đặt vào tay rồi dẫn nàng ra cửa.

- Cho em đó.

- Cảm ơn.....Jen.....để dành cho Soo.

Mino cười nhàn nhạt, nhìn cô gái trước mặt, đầu óc tuy không bình thường nhưng lúc nào cũng nhớ đến tên họ Kim kia, ban nãy thì sợ Jisoo giận, bây giờ có đồ ngon lại muốn để dành cho Jisoo.

Mino trước giờ cũng có đọc tin tức về tên Kim Tổng kia, được biết cô ta là con út, chị hai là Taeyeon, anh ta có từng gặp qua rồi.

Nhưng cô gái khờ khờ này không giống Jisoo hay Taeyeon lắm, nhất định không phải chị em ruột.

Chị em họ hàng ?

Cũng không thể.

Báo chí cũng đã từng đưa tin, cha mẹ Jisoo đều là con 1, nên chuyện có bà con là không thể, vậy Jennie là ai ?

Thôi, không suy nghĩ về chuyện này nữa, quan trọng là cô gái trước mặt tạm thời đã nằm trong tầm ngắm của mình, anh ta nhoẻn miệng cười rồi mở cửa cổng cho Jennie, nhưng vừa bước ra đã thấy Jisoo đứng bên kia nhà, khuôn mặt hầm hầm tiến về phía này.

Anh ta nhìn Jisoo, nở nụ cười nhếch môi rồi vào trong. *******

- Em làm cái gì ở đó ?

Hả ?

- Jisoo tiến tới lôi nàng về.

- Soo.......em......em........kem.........Mino cho em......kem......

- Jennie ngốc nghếch khi thấy Jisoo la lớn thì hết hồn, liền chìa hộp kem ra cho cô.

* Bốp * - Jisoo giơ tay hất hộp kem trên tay nàng xuống đất tạo ra 1 âm thanh vô cùng khó nghe.

Sau đó nắm tay lôi Jennie vào trong nhà.

Mặc nàng khóc lóc giãy giụa.

Chaeyoung sau khi thấy Jennie đi cùng Jisoo vào nhà thì vui mừng định chạy đến, nhưng nhìn kĩ Jisoo khuôn mặt không có chút gì gọi là vui vẻ khi tìm được nàng, còn Jennie đi phía sau thì khuôn mặt toàn nước mắt, khóc ròng, đôi mắt ngoáy về phía cửa gọi :

- Huhuhu.

Kem.....kem......kem của Jen.

Soo ơi, dừng lại, dơ hết rồi.

Huhuhuhu......

Kem của em.

Lisa thấy cô đã tìm được nàng thì nắm tay Chaeyoung ra về, buông 1 câu :

- Về, không phải việc của chúng ta.

Sau khi Lisa và Chaeyoung rời khỏi, Jennie vẫn ghị cánh tay cô ngược lại, đòi đi ra cửa để tìm lại hộp kem đã nằm dưới đất từ nãy tới giờ.

- Soo, lụm lại..........huhu.....Kem.....cho em đi.

- Nàng cố gắng gỡ tay Jisoo ra nhưng không được.

- Không có lụm cái gì hết, mai mua.

- Không.........không chịu.

Là của Mino cho em mà.....

Jisoo định sẽ dỗ cho nàng nín, sau đó sẽ mua cho nàng thật nhiều kem để trong tủ lạnh, dù gì cũng là lỗi của mình, buổi sáng đã thất hứa với nàng mà.

Khi nàng đi mất, có biết cô đã sợ như thế nào không, hứa với lòng sẽ không để nàng chạy đi lung tung với cái tên nguy hiểm nhà bên kia nữa.

Nhưng sau khi nghe cái tên Mino được phát ra từ miệng nàng thì máu trong người dâng lên, cô đứng khựng lại, 2 mắt đỏ ngầu, buông tay nàng ra, nghiến răng ken két :

- Muốn đi lắm đúng không ?

- Hức hức.........- Jennie không trả lời chỉ mếu máo, khóc lóc, 2 mắt cũng vì vậy mà sưng tấy lên.

Jisoo phả ra hơi thở vô cùng nguy hiểm, nắm tay nàng thật mạnh lôi ra cổng, quăng nàng ra phía cổng rồi khoá cửa lại, nhìn nàng, lời nói phát ra vô cùng nặng nề :

- ĐƯỢC.

THÍCH ĐI THÌ ĐI LUÔN.

ĐI RA KHỎI NHÀ TÔI.

ĐI LUÔN ĐI.

MAU ĐI.

ĐI THEO CÁI TÊN MINO KIA.

ĐI ĐI.

BIẾN.

- Soo.......đừng mà, mở cửa đi........huhuhuu Jen sợ mà, Soo, xin lỗi.......huhu....Đừng đuổi Jen, mở cửa đi mà.

* Bộp bộp * Cánh cửa sắt bị Jennie đập mạnh, kêu mấy tiếng mạnh mẽ, đôi tay nàng cũng đỏ ửng lên.

Bây giờ là 11h, nắng rọi xuống đỉnh đầu nàng làm mồ hôi tuôn ra như tắm, nhưng vẫn cương quyết đánh mạnh vào cánh cửa kia, hai hàng nước mắt trào ra không ý định ngừng lại.

Khuôn miệng kia buông ra mấy lời năn nỉ, van xin, kêu gào tên Jisoo, nhưng đáp lại nàng là 1 bóng dáng đang đi vào nhà không chút thương tiếc.

- Soo......huhuhu.......mở cửa cho Jen, hức hức, Jen hứa không đi nữa mà.

Soo ơi.......huhuhuhu.

Soo, nắng quá........Soo ơi........Soo..........xin lỗi mà...

- Soo, cho Jen vô đi.......huhuhuhuhu, Jen đói quá, Soo ơi.......Sô, đừng nhốt Jen ngoài đây.....

- Đừng mà....mở cửa cho Jen.......hức hức......Soo......xin lỗi.

- Soo.......

____________

Mòn dép hết rồi hả????

Sorry nhaaa😚
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
13. Đưa em về


Jisoo hậm hực đi vào trong nhà, không mảy may cái con người đáng thương kia kêu gào thảm thiết tên cô đang đứng dang nắng ngoài cửa.

Đi vào trong bếp, lấy 1 li nước, uống ừng ực, vào đến cuống họng đắng ngắt.

Jisoo liếc nhìn về phía cửa, Jennie đã không còn kêu gào nữa, mà ngồi sụm xuống trước cổng, cô thấy đôi vai gầy đang run lên, chợt xót xa, cô khẽ hừ lạnh 1 cái, có biết người ta lo lắng lắm không ?

Vậy mà còn dám đi theo người lạ ăn kem, đã vậy còn luôn miệng kêu tên " Mino, Mino " .

Nghe mà ứa gan, gọi nghe thân thiết quá nhỉ ?

Sao không dọn đi luôn đi.

Ai em cũng dịu dàng đáng yêu như vậy chứ không riêng mình tôi chứ gì?

Em chỉ cần có đồ ăn thì sẽ bỏ mặc lời cảnh báo của tôi mà chạy theo người lạ, nhất là người nguy hiểm như tên Mino đó, có biết hắn đáng sợ như thế nào không hả ?

Giả dụ hắn mà làm thịt em, tôi sẽ đem em về làm thịt cho tới chết luôn, sau đó phanh thây hắn ra.

Có biết tôi đã lo lắng và nóng giận như thế nào khi thấy em và hắn ở cùng 1 chỗ?

Có biết tôi đã rất sợ, sợ hắn làm gì em nhưng khi thấy em tươi cười cùng hắn, tôi đã muốn đến cho hắn ta 1 trận để hắn ta biết rằng em là của tôi, chứ đâu phải của hắn.

Ơ....... cái gì mà em là của tôi ?

Em của tôi bao giờ ?

À, chỉ là tôi nhầm 1 chút, vì em là do tôi cứu mang về, vì tôi đã gây tai nạn cho em, tôi phải có trách nhiệm với em, nếu không người ngoài nhìn vào sẽ đánh giá tôi là con rùa rụt cổ, chứ không phải vì bata cứ lí do nào.

Nên em tốt nhất đứng đó hứng nắng thêm 1 chút, tôi dạy dỗ em 1 chút, sau đó sẽ nhất định đi ra bưng em vào nhà.

Chừa tội dám cãi lời tôi chạy lung tung.

Tôi đã bỏ cả cuộc họp quan trọng để trở về tìm em đó con mèo ngốc nghếch kia.

Em có hiểu không ?

Jisoo mãi mê trong mớ suy nghĩ hỗn độn, rồi chợt 1 giây, cô sựng lại :

- Chết, sao mình nhốt em ở ngoài đó, đầu óc có bình thường như người khác đâu ?

Em bây giờ có khác gì đứa nít đâu, có đồ ăn thì tít mắt đi theo thôi.

Trời ơi Jisoo, mày điên rồi.

Cô liếc mắt ra ngoài, bóng dáng ngồi trước cửa đâu rồi, sao không thấy, Jisoo chỉ dòm 1 khoảng vô định, con mèo của cô đâu rồi ?

Jisoo lật đật ngồi dậy, bỏ li nước trên bàn, chạy thật nhanh ra cửa, không có.

Hay em hoảng sợ quá nên chạy mất rồi, nhưng chạy đi đâu được chứ ?

Nhốt nàng ở ngoài đây, bỏ mặc nàng ở 1 mình, sao bản thân mày tệ vậy Jisoo, bây giờ biết tìm ở đâu đâu ?

Rồi trong 1p cô nghe tiếng ồn ào bên kia đường, tò mò nhìn sang bên đó, ở 1 cửa hàng bánh bao, 1 đám đông khoảng 4,5 người đang tụm lại, mà trung tâm đó chính là Jennie, nàng đang giành giật cái bánh bao với người chủ quán.

Khuôn miệng chúm chúm lại :

- Cho Jen đi, Jen đói.......!

Nhưng người chủ quán không có vẻ gì là thương hại nàng, lại cố gắng níu cái bánh trở lại phía mình, xung quanh còn có mấy người chỉ trỏ trêu chọc làm nàng càng hoảng sợ hơn, nhưng hình như cái đói lấn át luôn cả cái sợ, nàng 1 mực giật thứ thức ăn nóng hổi đó.

Cuối cùng người chủ quán không thể giành lại cái con người khờ khờ này, liền hất mạnh 1 cái, làm cái bánh lăn lóc dưới đất, vô cùng dơ dáy, miệng còn la hét :

- Đó, cho mày đó, ăn đi.

Đồ khùng.

Theo lẽ thường thì người ta sẽ bỏ đi hay khóc toáng lên, nhưng Jennie không như vậy, nàng vui vẻ cúi xuống đưa tay nhặt lấy cái bánh dính đầy cát bụi, cầm trên tay nâng niu như báu vật, khuôn miệng cong lên thành 1 hình vòng cung tuyệt mỹ.

Trong 1 khắc đó, tim Jisoo như đứng lại, hô hấp cô trở nên khó khăn, bên ngực trái nhói lên 1 cái rồi quặn thắt lại, 2 tay run run xiết chặt lấy lòng bàn tay, từng ngón tay bâm vào muốn bật ra máu.

Jisoo nhíu chặt mi tâm, dùng hết sức hét lớn :

- JENNIE, BỎ RA, KHÔNG ĐƯỢC ĂN.

CHỊ QUA VỚI EM.

Jennie bên đây đưa cái bánh tới miệng thì nghe tiếng hét, xoay người quay lại, thấy Jisoo thì sợ hơn, không phải còn giận nàng chứ, sao lại hét lớn như vậy.

Jisoo nhìn dòng xe thưa thớt, vội bước sang bên kia đường, nắm lấy tay nàng đứng lên, cầm lấy cái bánh dơ dáy kia quăng đi.

Ôm nàng vào lòng, xoa xoa lưng cho nàng :

- Ngoan, về với chị, xin lỗi, xin lỗi.

Không bỏ em nữa.

Còn Jennie kia khi được vỗ về thì y như đứa con nít, khóc oà lên, uất ức mà ầm ĩ 1 trận làm Jisoo hoảng sợ vỗ vỗ tấm lưng mảnh khảnh của nàng mà dỗ :

- Thôi không khóc nữa, về bên nhà.

Jisoo xoay sang chủ quán hống hách kia, khuôn mặt đỏ ửng lên vì nắng và nóng giận, quăng lên bàn 1 tờ tiền mệnh giá lớn, rồi quay qua sờ sờ mái tóc của Jennie, mái tóc đã nóng lên vì trời nắng, khuôn mặt kia vẫn còn nước mắt nước mũi tùm lum, cô xót xa cúi xuống bế nàng gọn trên tay, đi về phía bên kia đường, đi thẳng vào nhà.

Cô ấn nàng ngồi trên sofa, mồ hồi của cả 2 ướt như mưa vương trên 2 chiếc áo.

Jisoo bật quật hướng về phía nàng, rồi đi vào trong rót cho nàng 1 li nước lạnh.

Đưa lên miệng cho nàng, tay vuốt vuốt tấm lưng cho nàng.

Sau khi đã uống xong li nước lạnh, Jennie cũng đã đỡ mệt và cảm giác nóng bức trong người cũng tan đi phần nào, nàng nhìn Jisoo, đặt tay lên má Jisoo sờ sờ, rồi ngã hẳn vào ngực cô nũng nịu :

- Soo, đừng đuổi Jen.....đừng nhốt Jen ngoài đó, sợ lắm, Jen không hư, không đi theo người tên Mino kia nữa, chỉ ở với Soo thôi.....đừng giận Jen, đừng bỏ Jen.......!

Jisoo biết nàng còn sợ chuyện bị nhốt ngoài cửa nên ôm lấy nàng chặt hơn :

- Không bỏ, không bỏ, tại em hư, sau này không được đi với ngừoi lạ nữa nghe chưa ?

Chị đã rất sợ em có chuyện gì.

* Gật gật * * mếu máo *

- Thôi nè, như con mèo vậy. * ngắc mũi *

_________

Định đăng từ hôm thứ 6 mà wattpad bị lỗi nên bh mới đăng được nè.

Chuẩn bị lại ngọt như đường rồi :v
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
14. Không muốn xa em.


Jennie cứ thế ngoan ngoãn ở với Jisoo được 5 tuần lễ.

Sáng thì Chaeyoung đến trông Jennie cho Jisoo đến công ti, nếu Chaeyoung bận thì đem theo nàng đến quán cafe của mình, mà nàng cũng rất nghe lời, không quậy phá gì hết.

Jisoo kia thì lúc nào cũng cưng chìu, chiều chuộng nàng đến nỗi Lisa cũng phải lắc đầu, muốn ăn cái gì thì cô ba họ Kim đều chạy đi mua, đến giờ ăn thì cẩn thận đút từng muỗng, lúc ngủ thì phải ôm chặt mới ngủ được.

Càng ngày Jennie càng phụ thuộc vào Jisoo, mà Jisoo cũng coi đó như là 1 điều hiển nhiên, điều tất yếu trong cuộc sống cô rồi.

Tuy nhiên, giữa họ vẫn giữ 1 khoảng cách nhất định, không làm gì quá phận.

Taeyeon thỉnh thoảng vẫn cùng Tiffany ghé qua thăm em gái và Jennie, ít nhiều cũng có cảm tình, vì Jennie dẫu sao bất quá cũng chỉ bị mất trí nhớ, tính tình lại rất dễ thương và lễ phép.

Taeyeon còn đùa nếu Jennie ngoan ngoãn sẽ gả Jisoo cho nàng, làm Jisoo 1 phen thót tim rồi lườm chị hai mình.

Sáng hôm nay là thứ 7, cô không đến công ti, vậy là có thời gian ở nhà trông nàng.

Ấy vậy mà tên Lisa kia lại kéo thêm bé ngừoi yêu sang nhà cô đòi ăn chực.

Jennie đang nằm trên đùi Jisoo ở sofa nghịch điện thoại, khi thấy Lisa cùng Chaeyoung cầm túi lớn túi nhỏ bước vào nhà thì reo lên :

- Aa, Chaeyoung, Chaeyoung qua chơi với Jen hả ?

- Ừ, Chaeyoung qua chơi với Jen.

- Lisa cười cười trả lời nàng.

Jisoo nhếch môi 1 cái, lườm đứa em mình muốn rách cả mắt rồi nói :

- Qua ăn chực thì có.

Lisa cười hề hề, đưa mấy túi thức ăn cho Chaeyoung :

- Em dẫn Jennie vào bếp làm thức ăn đi, Lisa nói chuyện với chị Jisoo.

Thế là Chaeyoung và Jennie líu ríu đi vào bếp bày biện đủ thứ, ầm ĩ cả 1 góc bếp.

Khi còn lại 2 người, Lisa mới lấy lại khuôn mặt điềm tĩnh và nghiêm túc nhìn Jisoo :

- 6 tuần rồi đó, gần 2 tháng rồi, chị định để như vậy đến bao giờ ?

Jisoo dĩ nhiên biết Lisa đề cập về vấn đề gì nhưng vẫn cố tỏ ra không hiểu, hỏi lại :

- Là..... là sao ?

- Chị đừng có đùa, đừng có nói với em là chị không hiểu em đang muốn nói cái gì nha.

- ...............

- Jisoo im lặng, 1 cảm giác quặn quặn lên bên phía ngực trái.

- Chị đi tìm gia đình, rồi trả chị ấy về nhà người ta đi.

- Nhưng chị không biết nhà em ấy ở đâu !

- Vậy mới kêu tìm.

Đăng báo đi, rồi lên đàu phát thanh.

Rồi chạy lại chỗ lần trước gây tai nạn đó, hỏi thăm xung quanh đó xem.

- Ừ.

Tâm trạng của Jisoo lúc này không biết là gì, nhưng tự dưng nghe Lisa kêu mình đi tìm nhà cho Jennie thì quả thật trong lòng có chút không vui.

Lại nghĩ đến việc khi nàng rời đi, căn nhà lại yên ắng như trước đây thì có chút khó chịu, không muốn.

Cô đã quen với việc mỗi sáng lôi con mèo đó từ chăn ra, đánh răng rồi làm thức ăn sáng cho nàng, cô đã quen với việc mỗi khi đi làm về có người mừng rỡ chạy ra đón rồi nhụi nhụi vào ngực, cũng quen với việc mỗi tối có người nũng nịu đòi xem phim hoạt hình mới chịu ngủ.

Đã quen, quen với việc có Jennie.

Jisoo phủ nhận việc mình yêu nàng, nhưng nếu không yêu thì tại sao lại muốn giữ nàng ở lại bên cạnh mình ?

Phải chăng chỉ vì cơ đơn mà người ta sợ sự xa cách, có phải không ?

Cô không biết.

- Nè, thái độ gì đó, đừng có nói với em chị.............yêu cái cục nợ đó nha.

- Lisa chất vấn khi nghe Jisoo trả lời 1 cách hời hợt.

- Không có.........Aaa.

- Jisoo vội trả lời Lisa 1 cách dứt khoát, nhưng vừa nói xong lại bị cắn trúng lưỡi, hét 1 tiếng.

Tôi đữ từng nghe ai đó nói, nói dối sẽ bị cắn trúng lưỡi.

- Ngày mai là chủ nhật, đưa chị ấy qua quán cafe của Chaeyoung, chị đi tìm nhà cho chị ấy đi.

Để con gái người ở đây như vậy hoài không tốt đâu.

- Ừm.

- Jisoo gằng giọng trả lời 1 cách miễn cưỡng.

*********

Chủ nhật.

Lúc 7h45.

- Ngoan ngoãn ở đây, Soo đi công việc, buổi tối sẽ đến đón em.

Sẽ mua kem cho em.

- Jisoo đưa tay nàng cho Chaeyoung rồi xoa đầu nàng mỉm cười gượng gạo.

Nếu để Jennie biết mình đi tìm nhà để trả em ấy về, nhất định sẽ khóc ầm ĩ lên cho xem.

- Dạ.

- Jennie cười đáp lời, nàng hằng ngày vẫn ở đây đợi Jisoo đi làm về, nên cũng không có gì bất ngờ lắm.

Nhưng sao hôm nay nàng thấy khuôn mặt Jisoo thoáng chút buồn, đi làm sao lại buồn nhỉ ?

Jisoo nhìn Chaeyoung rồi dặn dò 1 chút, dường như những điều này ăn sâu trong đầu cô rồi thì phải :

- Buổi trưa nhớ cho uống sữa, đừng uống nước đá nhiều quá, khi em ấy ngủ trưa nhớ đắp chăn ngang người, nếu không sẽ bị giật mình, quạt đừng bật số lớn quá, tuyệt đối đừng để em ấy ngủ máy lạnh, sẽ bị ho.

Khi ngủ trưa xong thì pha cho 1 li nước cam rồi bật hoạt hình cho em ấy xem, đừng để em ấy ra đường.

Không được cho ăn kẹo sẽ đau họng.

Buổi chiều chị sẽ tranh thủ về đón.

Cảm ơn em Chaeyoung.

Chaeyoung nghe 1 bài diễn văn từ ngày này qua tháng nọ riết cũng đâm ra chán, chỉ gật đầu vẻ đồng ý 1 cái.

Sao Jisoo ngày nào cũng phải dặn dò kĩ như thế ?

Với ai cô cũng ân cần vậy sao ?

Đâu có đúng, Jisoo trước giờ có biết lo lắng cho ai đâu.

Không lẽ đúng như Lisa dự đoán, Jisoo đã yêu Jennie.......!?

Jisoo dặn dò xong thì đi ra xe , trước khi đi còn ngoái lại vẫy vẫy tay với Jennie, khuôn mặt thoáng buồn cũng không giấu được, cứ thế lộ ra bên ngoài.

Bây giờ là 8h sáng.

Jisoo lái xe đến 1 quán cafe nhỏ, cách xa nhà khoảng 20km, ngồi ở đó thơ thẩn suốt mấy tiếng đồng hồ, ngắm nhìn mấy chậu hoa cúc hoạ mi ở bên kia, ở đây người cũng thích cúc hoạ mi nữa à ?

Jennie cũng thế, cũng thích cúc hoạ mi.

Ôi, đấy đấy, lại nhớ nàng rồi.

Cô mỉm cười với bản thân.

Từ khi nào vị trí của nàng lại đứng đầu tâm trí của cô !?

Khoáy li cafe lên 1 lần nữa rồi đặt lên môi, vị đắng vào đến cuống họng, nhưng không đắng có vị mặn, mặn từ mắt rơi xuống đôi môi, không biết là thứ gì nữa ?

Nếu em rời đi........?

Uống cafe xong cũng đã gần đến giờ trưa, cô lái xe về nhà, bước vào nhà, nhìn thấy đôi dép đi trong nhà hình con mèo của nàng nằm lăn lóc dưới đất, cô phì cưới cúi xuống nhặt lên, đặt lên kệ.

Lê cái thân mình nặng nề đi lên phòng, thả người nằm ịch xuống, va phải con mèo bằng bông mà tuần trước nàng đòi cô mua cho.

Jisoo cầm lên, ôm vào lòng, cảm tưởng đang ôm ấp Jennie, khẽ cười, nhưng nụ cười chua chát.

Mặc kệ sau này như thế nào, nói cô ích kỉ hay ngu ngốc cũng được.

Bây giờ cô không dám khẳng định cô yêu Jennie, nhưng cô biết rằng........cô đã quen với việc có Jennie rồi, không thể xa nàng.

Ở bên cạnh nàng được ngày nào hay ngày đó.

* Ting ting * Tiếng điện thoại vang lên.

Jisoo chậm chạp bật lên, là mẹ.

____________

Dạo này bỏ bê fic quá, sorry mấy bạn nhiều!!!!

Trời ơi tin được không :>

BLACKPINK ĐƯỢC XÁC NHẬN SẼ TRỞ LẠI VÀO CUỐI THÁNG 3 VỚI MỘT MINI ALBUM !

Thôi tin Yang heo lần này đi mấy đứa 🙂))
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
15. Tình cũ không rủ cũng tới.


Jisoo hôm nay đang ngồi ở công ti, duyệt 1 số hợp đồng thì có điện thoại réo.

Cô cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình, 1 dãy số lạ, nhưng là mã số của Úc.

Cô nhíu mày 1 cái thật khẽ, tay có hơi run run, không phải chứ ?

Thế rồi cũng nhanh chóng bắt máy, hy vọng điều mình nghĩ là sai.

- Alo.

- Jisoo nhàn nhạt trả lời điện thoại.

- Là Kim Jisoo, đúng không ?

- Đầu giây bên kia 1 giọng phụ nữ cất lên, âm thanh vô cùng trong trẻo.

- Là chị sao ?

Kim Chungha.

- Phải, là chị.

Cuối tuần này chị về nước.

Em có thể ra đón chị không ?

- Chungha nói với giọng nói vô cùng bình tĩnh, như vừa báo 1 chuyện dĩ nhiên.

Jisoo hít thở 1 hơi thật dài, rồi cố giữ vững giọng nói không bị đứt quãng :

- Chị..........nói tôi ra đón, là tôi phải ra đón sao ?

- Jisoo, chị đợi em ở sân bay, sau khi gặp nhau chị sẽ giải thích hết mọi việc với em.

Có được không ?

- Chungha nhè nhẹ giọng 1 chút để dỗ dành chủ tịch Kim kia.

Sau mấy giây im lặng, đầu dây bên kia khẽ ừm 1 tiếng rất nhỏ , nhưng đủ để Chungha nở 1 nụ cười tươi tắn, nói mấy câu cuối cùng :

- Chị yêu em, Jisoo.

Jisoo tắt điện thoại, 2 tay nắm chặt điện thoại rồi " Xoảng " 1 tiếng, tiếng đổ vỡ nặng nề vang vọng cả 1 căn phòng, cái điện thoại đáng thương nát bét, sim 1 nơi, vỏ 1 nơi lăn lóc dưới sàn.

Cô gục trên bàn, nén những giọt nước mắt sẽ lăn trên mi.

Nayeon đang ngồi ngoài kia, nghe tiếng đổ vỡ liền chạy vào, thấy điện thoại bể tan tành, Jisoo thì gục trên bàn làm việc liền vội vàng chạy đến bên cô, sờ sờ tấm lưng của cô rồi hỏi với giọng điệu vô cùng gấp gáp :

- Jisoo, chị bị cái gì vậy ?

- TRÁNH RA, JISOO LÀ ĐỂ CHO CÔ GỌI HẢ?

Ra ngoài, sau này đừng để tôi nghe cô gọi tôi như vậy thêm 1 lần nào nữa.

Đi.

- Jisoo nóng giận hét lên , thật sự không muốn người khác thấy bộ dạng này của mình chút nào.

Nayeon sợ hãi đi ra khỏi phòng làm việc của cô, chưa bao giờ Nayeon thấy cô như vậy, trừ lần ở nhà, Jisoo nói không được động vào Jennie, còn lại.......đều không lớn tiếng như vậy .

Đây có thể coi là lần đầu tiên.

Jisoo lại 1 gục xuống dưới bàn, thở gấp.

* Cạch *, lại có tiếng mở cửa, Jisoo nóng giận ném cây bút trước mặt ra khỏi tầm tay, quăng về phía cửa.

- Tôi nói..........- Câu nói bị đứt quãng khi Jisoo thấy bóng dáng của Lisa đứng sừng sững ở đó.

Lisa cúi xuống nhặt cây bút lên, rồi nhặt cái sim nằm lăn lóc ở dưới sàn đặt lên bàn làm việc.

Lúc này Lisa mới nhẹ nhàng lên tiếng :

- Chị có chuyện gì vậy ?

- Chị ấy sắp về, mới gọi điện báo cho chị.- Jisoo nuốt khan 1 hơi rồi nói.

- Chị ấy ?

Ý chị là Kim Chungha.

Jisoo khẽ gật đầu 1 cái rồi ngã người về phía sau cái ghế , trong người vô cùng bứt rứt khó chịu.

Lisa ngồi xuống cái ghế gần đó, rồi nói :

- Chị ta về đây làm cái quái gì nhỉ ?

Đã 5 năm rồi thì phải.

Lúc đi sao không báo, về lại báo ?

Nực cười, còn chị nữa, mấy năm trời không thay sim, không phải là đợi chị ta gọi cho mình đó chứ ?

- Làm gì có, chỉ là sim làm ăn nên không đổi được.

- Nếu vậy thì tốt.

Chị tự lo liệu đi.

Định như thế nào ?

Jisoo khẽ lắc đầu, vô lực thả lỏng cơ thể buông xuôi theo chiếc ghế, thở hắt ra nghĩ ngợi.

*************

Năm 2014 tại Seoul, có 2 người năm tay nhau đi bên bờ sông hàn, gió mát hiu hiu, 2 bàn tay đan lại với nhau chặt cứng.

Kim Chungha, cô sinh viên năm cuối, ngành thiết kế đồ hoạ, 22 tuổi, sánh bước cùng Jisoo, sinh viên năm 2 ngành quản trị kinh doanh.

2 mỹ nhân, với vẻ đẹp không ai có thể cưỡng lại, dù là nam hay nữ.

- Nè, nếu chúng ta xa nhau thì sao nhỉ ?

- Chungha bỗng dưng hỏi Jisoo 1 câu, đôi mắt có chút biến động.

- Đừng có nói tào lao.

Không có xa gì hết, chị mà đi đâu, em sẽ nhốt chị vô chuồng cho coi.

- Jisoo nhếch môi, nhéo má Chungha cưng chiều.

- Xí, chỉ là ví dụ thôi.

- Ví dụ cũng không được.

Hứa với em, đừng bỏ em đi.

- Jisoo nắm chặt tay Chungha hơn nữa, xiết lại nhưng không để chị đau, sợ rằng chỉ buông lỏng 1 chút chị sẽ bỏ mình đi.

- Ừ, hứa.

- Chungha đáp lại, âm thanh vô cùng nhỏ.

1 tuần sau, chị rời Hàn Quốc, không 1 tin nhắn, không 1 cuộc gọi, chị đi như thể chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này.

Kim Chungha, chị có biết chị ác lắm không ?

Chị bỏ lại 1 đứa ngờ nghệch chờ đợi chị giữa biển người.

Suốt 5 năm trời ròng rã.

Hứa, hứa thì mãi cũng chỉ là hứa thôi.

Hứa cho vui miệng, hứa cho qua, hứa cho xong chuyện, còn việc có giữ lời hứa không, đó là chuyện sau này hãy nói.

Mà cái ngày ấy chị cũng chỉ đơn giản nói " Ừ, hứa " , chứ có nói gì thêm để đảm bảo là sẽ không bỏ cô đâu, nên cô lấy quyền gì chất vấn chị ?

Chị đi dứt bỏ bao kỉ niệm, phải bỏ mọi thứ dễ dàng như vậy ?

Đồ ác ôn.

Chị có biết chị là mối tình đâu của Kim Jisoo này hay không ?

Là mối tình khắc cốt ghi tâm đó.

Nhưng Jisoo yêu say đắm chị 5 năm trước có lẽ đã chết rồi.

Bây giờ là 1 giám đốc cao cao tại thượng, băng lãng và không màng đến cái thứ gọi là tình yêu nữa, là do chị cả đấy, Kim Chungha.

________________

#AceLalisaDay.

Happy birthday bé gà con của Blackpink.

Chúc vitamin cười tuổi mới thật xinh đẹp, trưởng thành và thành công hơn nữa bên cạch jenchuchaeng và blink.

Happy birthday my angel💗💗💗
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
16. Thương em, mèo nhỏ.


Chiều hôm đó, Jisoo quay về với 1 trạng thái vô cùng thấp thỏm, có chút bối rối và nóng giận.

Thấp thỏm vì sợ con mèo nhỏ biết rồi sẽ buồn, sẽ nghĩ mình hết thương nàng ấy.

Nhưng mà Jennie làm gì suy nghĩ được nhiều như thế ?

Thế mà vẫn sợ nàng buồn.

Bối rồi vì sợ Jennie biết được mình còn cảm giác với Chungha, ơ, nhưng mà mình với Jennie có là gì với nhau đâu ?

Tại sao phải áy náy ?Nhưng vẫn áy náy.

Nóng giận vì thái độ bình thường của Chungha, bỏ đi 5 năm, trở về nói 1 câu nhẹ nhàng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chị ta coi chuyện bỏ mình đi chỉ vừa mới hôm qua sao?

Chị ta quá xem nhẹ Kim Jisoo này rồi.

Cho dù là 5 năm trước cô có yêu chị ta say đắm nhưng chị ta đã đành lòng dứt bỏ cô, thì cho dù bây giờ có năn nỉ ỉ ôi hay giải thích như thế nào cô cũng nhất định không tha thứ cho chị ta.

Muốn đi là đi, muốn về là về, dễ vậy sao ?

Jisoo bước vào nhà, mở cửa cổng 1 cách khó khăn.

Cô hít 1 hơi thở dài đầy vẻ muộn phiền rồi lấy lại khuôn mặt tươi tỉnh bước vào nhà.

Nhìn thấy Jennie ngồi ở sofa vuốt ve dalgom thì liền mỉm cười, bước đến gần nàng hơn, lằng hắng vài cái gây sự chú ý.

- Aaaaa, Soo về, Soo, Soo về rồi.

Jennie không thương tiếc quăng dalgom trên người mình sang 1 bên, kéo tay Jisoo ngồi xuống ngay bên cạnh mình.

Cười khúc khích.

Chaeyoung từ trong bếp đi ra thì thấy 1 màn tình cảm kia thì nói với Jisoo vài câu rồi cũng ra về.

Không thể ở đây buôn bán " bóng đèn " mãi như vậy.

Khi chỉ còn 2 người, Jisoo khẽ vuốt tóc Jennie qua 1 bên cho gọn rồi chăm chú nhìn nàng :

- Jennie, em có thương Soo không ?

- Có, thương Soo lắm.

- Nàng ôm lấy eo cô, dựa cả người vào ngực cô, ánh mắt đong đầy yêu thương.

- Cho Soo ôm em 1 chút, 1 chút thôi.

Jisoo xoay lại ôm lấy nàng, ôm cả cơ thể mảnh khảnh vào lòng, đặt cằm lên vai nàng, dụi 1 chút vào hõm cổ kia rồi nhắm mắt lại hưởng thụ.

Jisoo thôi không ôm nàng nữa, ngồi ngay ngắn đối diện với nàng.

Nhưng sao càng nhìn lại thấy Jennie giống với chị ta ?

Ngay từ lần đầu gặp mặt đã có cảm giác giống, nhưng thôi cũng không quan tâm làm gì, chỉ là trùng hợp thôi.

Có lẽ bản thân vẫn chưa quên được chị, mối tình đầu của cô.

Nhưng cô thừa nhận việc mình lo lắng, chăm sóc, yêu thương Jennie là xuất phát từ thứ tình cảm chân thật.

Chưa hẳn là tình yêu nhưng chắc chắn không phải vì nàng giống Chungha.

Chắc chắn không.

Jisoo khẽ lắc đầu xua đi những ý nghĩ điên rồ đó, chắc tại hôm nay bị ám ảnh nên nhìn đâu cũng là hình dáng của chị ta.

Jisoo xoa xoa 2 gò má của nàng, rồi nắm chặt lấy bàn tay của nàng kéo đứng dậy :

- Lên phòng, em tưới cây chưa đó.

- Chưa nữa, em đợi Soo về, tưới cây với em.

- Vậy mình đi.

Vậy là Jennie líu ríu đi theo Jisoo lên lầu, đôi tay luôn nắm chặt lấy cánh tay cô.

Cửa phòng mở toang, Jisoo đi vào nhà tắm múc nước vào bình tưới cây rồi đưa cho nàng dặn dò :

- Nè, em tưới đi.

Soo đi tắm cái đã, thúi quá rồi.

- Dạ, Soo đi đi, thúi thiệt.

Jisoo xám mặt đi vào phòng tắm, hửi hửi, ừ thì thúi thiệt, đi làm cả ngày rồi còn gì.

Ơ, mà người ta đi làm cực khổ nuôi em, em còn dám cho người ta thúi, đồ con mèo..........đồ con mèo........đáng yêu.

Hừ....!

Khi Jisoo bước ra khỏi phòng tắm thì thấy nàng đã nằm yên ổn ở giường, nghịch điện thoại, cô chợt mỉm cười, định lao đến ôm nàng 1 cái cho thoả thích.

Không biết từ lúc nào Jisoo lại thích thú với việc ôm ấp, nựng má, hôn hít mang tính chất sến rện này nữa.

Nhưng chưa kịp lao tới đã nghe tiếng điện thoại réo.

Cô lấy khăn vắt trên vai rồi đi thẳng đến bật điện thoại lên, là Chungha.

Theo phản xạ, cô ngước nhìn về phía dalgom đang nằm trên giường, thấy nàng không bận tâm đến khẽ thở phào rồi lượng lự 1 chút, cuối cùng quyết định bắt máy.

- Alo, em đã ngủ chưa ?

- Chưa.

- Soo, đừng có như vậy mà, đừng có giận nữa, chị đã nói khi trở về sẽ giải thích cho em mọi việc.

- Chị nói tôi không giận là tôi không được giận ?

Với lại đừng có gọi Soo thân mật như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ tôi và chị thân thiết lắm đó.

- Haizzzzz, cái đứa ngốc cứng đầu này, đã nói không như em nghĩ đâu.

- Chungha khẽ thở dài, giọng nói có phần nhường nhịn.

- Sooooo ơi, Soo............

- Tự dưng 1 giọng nói nhỏ nhẹ yểu xìu vang lên.

Jisoo giật mình thót tim 1 cái, nhìn lại phía giường, Jennie ngồi đó nhìn cô ngây ngốc.

- Ai vậy Soo ?

- Chungha hỏi, nghe giọng có vẻ gấp gáp lắm, ai lại gọi Soo 1 cách tình cảm như thế.

- Không phải chuyện của chị.

Tôi nói lại, đừng có gọi tôi thân mật như vậy.

* Tút tút * Jisoo tắt điện thoại sau đó quăng nó vào túi sách, đi đến bên giường ngồi cạch Jennie, xoa xoa mái tóc nàng cho rối bù lên :

- Sao vậy Soo đây, gọi Soo như vậy đau tim chết mất.

- Sooooo, em buồn ngủ quá ờ.

- Nàng tiếp tục dùng cái giọng nhão nhoẹt đó gọi cô, làm ngực trái cô nhảy lên mấy lần.

Jisoo sờ sờ má nàng, ngắc ngắc cưng nựng.

Khi nãy nghe chị ta gọi 1 tiếng Soo liền cảm thấy chán ghét, sao bây giờ nghe cùng 1 chữ nhưng từ miệng con mèo nhỏ này phát ra lại cảm thấy dễ chịu đến thế ?

- Rồi rồi, Soo ôm em ngủ, ngoan nằm xuống.

Ơ, mà nè ngày nào Soo cũng ôm em ngủ, pha sữa cho em, nấu đồ ăn sáng cho em, mua kem cho em, sao em lời quá vậy.

Soo chịu thiệt quá trời, bù đắp cho người ta đi chứ.

- Không biết điều gì thôi thúc mà Jisoo có thể nói ra mấy câu này, khi hoàn toàn nghĩ rằng mình đang nói chuyện với 1 người bình thường.

- Bù đắp là sao ?

Vậy giờ Jen phải làm sao ?

- Jennie trưng ra bộ mặt ngốc ngốc nhìn cô, bù đắp là phải làm như thế nào nhỉ ?

- Cho Soo hôn em.

- Lấy hết dũng khí, Jisoo nói 1 câu thật dứt khoát.

- Hôn hả ?

Soo thích hôn Jen hả ?

* gật đầu lia lịa *

Jennie tuy nhiên không biết hôn sẽ như thế nào nhưng nếu Jisoo đã thích thì nàng sẽ ngoan ngoãn cho cô hôn, tuyệt đối không chống cự.

- Dạ, vậy Soo hôn đi.

- Nhắm mắt lại đi.

- Ủa hôn là phải nhắm mắt lại hả ?

- Ừ, như vậy mới cảm nhận được nụ hôn tuyệt vời như thế nào.

- Vậy tại sao phải hôn ạ ?

- Vì......vì Soo thương em.

- Vậy mai mốt ngày nào Soo cũng hôn em nha.

- Ừ, ngày nào cũng hôn.

Jennie ngốc nghếch nghĩ rằng nếu hôn là còn thương, vậy thì ngày nào cũng bắt Jisoo hôn mình, như vậy Soo sẽ thương mình hoài luôn.

Ngốc nghếch.

Jisoo đưa tay vòng qua gáy nàng, đặt nàng nằm xuống, bản thân đè lên người nàng, đôi môi vừa đặt lên cánh môi anh đào kia thì.........

- Hức......hức........đừng, Soo, em không muốn đừng như vậy.

Jennie mới nãy chấp nhận để cô hôn, vì không hôn sẽ là cái dạng gì, ai ngờ lại bị Jisoo đè lên, giống như hôm say rượi Jisoo đã đè nàng ở sofa.

Nàng nhớ lại khi đó không có 1 chút oxi nào để thở, sau đó còn cắn vào mình rất đau, đến bây giờ vẫn còn vết hồng nhàn nhạt ở cổ.

Bây giờ lại còn muốn cắn tiếp sao ?

Rất đau đó.

Thì ra hôn là như vậy, không muốn đâu.

Mặc dù thương Jisoo nhưng " hôn " kiểu đó thật sự rất đau.

Jisoo thấy nàng giãy dụa rồi còn la lên, hoảng hốt lăn sang 1 bên, ngồi dậy, xốc nàng dựa vào người mình :

- Sao vậy, sao lại khóc ?

- Soo, đừng hôn, em không muốn đau lắm.

Jisoo thở dài, chắc còn ám ảnh chuyện hôm đó.

Là lỗi của mình, làm em sợ đến như vậy.

Cô khẽ tạch lưỡi rồi hôn lên trán nàng, đặt nàng lại dưới giường, cúi xuống hôn 1 cái nữa phớt qua môi nàng, rồi nằm yên ổn kế bên, ôm chặt lấy cơ thể kia thì thầm :

- Ngủ ngon.

Thuơng em !

____________

Tui comback rồi đây, xin lỗi vì để mọi người chờ lâu quá hic :
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
17. Chị chưa bao giờ hết yêu em.


Hôm nay là ngày Chungha về nước.

Sáng giờ ngồi trong phòng họp mà đầu óc Jisoo cứ để đi đâu.

Lâu lâu lại xem đồng hồ, chần chừ mãi không biết có nên đi đón chị ta hay không ?

Jisoo khẽ thở dài 1 tiếng rồi nhíu mắt lại, dựa hẳn người vào ghế.

- GIÁM ĐỐC, GIÁM ĐỐC.

- Tiếng gọi của Nayeon làm Jisoo giật mình.

Cô nhìn 1 vòng, cả phòng họp đang nhìn mình chăm chăm.

- Hả ?

Sao ?

- Khuôn mặt ngơ ngác nhìn Nayeon cầu cứu.

- Phó giám đốc mới hỏi chị có đồng ý về dự án bên khu XR không ?

- Hả ?

Ờ......thì.........- Jisoo bối rối nhìn sang Lisa, rõ ràng từ nãy tới giờ cô không hề nghe Lisa nói gì, biết trả lời làm sao đây, trời ơi tổng giám đốc Kim cô bị cái gì vậy.

Lisa gấp lại tài liệu, nhìn 1 vòng phòng họp, đứng dậy cúi đầu ái ngại nhìn mấy vị kia :

- Xin lỗi mọi người, ngày mai chúng ta họp tiếp.

Hôm nay giám đốc không khoẻ trong người.

Mọi người lác đác đi ra khỏi đó, Jisoo thở dài, nằm ườn trên bàn rồi nói nhỏ :

- Xin lỗi, chị làm ảnh hưởng tới công việc.

- Xin lỗi cái gì mà xin lỗi.

Nếu chị muốn đón thì đi đi.

Chị nghe xem trái tim chị đang muốn cái gì.

Em ra ngoài.

Jisoo sờ lên ngực trái mình, tim à, mày muốn cái gì, nói cho tao nghe đi có được không?

Có muốn gặp lại chị không ?

Đang có 2 sự lựa chọn.

1 là không đi đón, bỏ hết chuyện quá khứ không nhớ gì về chị như 5 năm nay đã từng làm, mặc dù có đôi khi vẫn nhớ đến thấu tâm can nhưng chỉ cần thời gian, sẽ quên mà.

Rồi quay trở lại cuộc sống có Jennie, sẽ cố gắng yêu thương em ấy, sống 1 cuộc sống bình thường như người ta.

Sáng đi làm, chiều về với Jennie.

2 là đi đón chị, nghe chị giải thích, để xem có thể tha thứ hay không ?

Ơ nhưng nếu tha thứ thì sao, sẽ quay lại với chị, cuốn vào nhưng năm tháng yêu chị say đắm như 1 con thêu thân hay sao ?

Jisoo nhìn đồng hồ, còn hơn 1 tiếng.

Hôm qua chị có nhắn 1 tin nhắn với nội dung : " Khoảng 15:00pm chị đáp máy bay " .

Chỉ đơn giản vậy thôi, câu nói cũng như thông báo mà cũng giống như ra lệch, nhất định phải bắt cô ra đón chị.

Cô suy nghĩ 1 chút, cầm túi xách đi ra khỏi công ti, lái thật nhanh đến sân bay, cánh tay run run cầm vô lăng, môi mím lại muốn bật máu, nhưng trái tim yên ổn đến là thường.

SÂN BAY.

Jisoo đứng cùng 1 đám người xa lạ, họ chờ người thân của họ trở về, trên những khuôn mặt thấp thoáng vẻ vui mừng khôn tả, gặp lại nhau sau bao ngày xa cách, vui là đúng rồi.

Jisoo lắc đầu, còn bản thân chờ chị có thấy vui không ?

Còn đang suy nghĩ gì đó, từ bên trong 1 dáng dấp quen thuộc bước ra.

Là chị, trên khuôn mặt ấy nụ cười 5 năm trước, chưa hề thay đổi.

Nhưng chị thay đổi quá nhiều, không còn là cô sinh viên Chungha hiền lành, điềm đạn, mang vẻ ngây thơ mà là 1 Chungha mang vẻ đẹp rất quyến rũ, gợi cảm, cứng cỏi, khuôn mặt an tĩnh như mặt hồ về đêm, chỉ còn nụ cười là còn nguyên vẹn cho đến bây giờ.

- Jisoo.

- Chungha liếc mắt 1 vòng, gặp được cần tìm liền lên tiếng gọi.

Jisoo nhìn chị ngây ngốc, chị đẹp hơn trước rất nhiều, nhưng bây giờ sao lại thấy có hơi xa lạ.

Cô nhìn chị đang đi lại phía mình, mở miệng nói 1 tiếng :

- Ừm.

Chungha đặt hành lí xuống, ôm lấy Jisoo, 2 mắt đỏ hoe, ghì chặt cô giữa sân bay.

Jisoo lúc đầu có ý định rời khỏi vòng tay của chị, 2 tay buông thỏng, nhưng chị ôm chặt quá.

Rồi không biết từ lúc nào cánh tay đó đặt lên eo Chungha, xiết thật mạnh.

Bao nhiêu kỉ niệm ùa về, như vừa mới xảy ra hôm qua.

2 hàng mi chảy ra nhưng giọt nước trong suốt.

- Chị đã rất nhớ em.

- Vậy sao ?

Chị không về chắc tôi cũng quên luôn trên đời này có 1 người tên Kim Chungha.

- Jisoo chợt lơi vòng tay, nhìn thẳng vào mắt chị, giọng nói có chút bỡn cợt.

- Chúng ta tìm 1 quán cafe.

- Được.

Jisoo với tay lấy hành lí của Chungha đặt trên xe, rồi ngồi ngay ngắn bên vị trí của mình, thấy Chungha đã ngồi bên cạnh mình, cô rồ ga phóng đi.

- Hàn Quốc thay đổi nhiều quá.

- Chungha nhìn ra cửa sổ, buông ra 1 câu bâng quơ.

- Có chị là thay đổi, Hàn Quốc không hề thay đổi.

Mình thay đổi nên nghĩ cái gì cũng thay đổi như mình sao ?

Chungha im lặng không nói nữa, thở dài, nhìn ra cửa sổ.

Jisoo dừng lại ở 1 tiệm cafe quen thuộc mà mình hay ghé uống.

Cô chọn 1 bàn cạch cửa sổ, vì ngồi đây có thể thấy mấy chậu hoa cúc hoạ mi.

Không biết là vô tình hay hữu ý nữa.

- Chị vẫn uống cafe không đường ? .

- Jisoo cầm menu nhìn hỏi Chungha.

- Không cho chị 1 cafe sữa.

Jisoo cười chua chát, cứ tưởng mình thuộc được thói quen của người ta, ai ngờ không phải, đã biết người ta thay đổi rồi, sao cứ hy vọng, để bây giờ thất vọng như thế này.

- Cho tôi 1 cafe không đường và 1 cafe sữa.

- Jisoo nhìn nhân viên rồi nói.

Anh ta gật đầu đi vào trong.

Chungha vuốt mấy sợi tóc loà xoà trước mặt mình rồi hỏi cô :

- Em vẫn chưa bỏ thói quen uống cafe không đường ?

- Có những thứ không phải nói bỏ là bỏ.

Tôi không nhẫn tâm được như chị.

Chungha im lặng, chị thừa hiểu những lời cô mang ý gì.

Jisoo của 5 năm trước là 1 cô bé đáng yêu, hay lẽo đẽo theo chị, không dám trái lời chị cho dù Jisoo đúng hay chị đúng.

Nhưng Jisoo của bây giờ lại dám buông lời bỡn cợt chị.

Cô đã khác rồi.

À không phải, ai cũng phải khác mà.

Đợi khi 2 li nước đã được đặt trên bàn, Chungha mới lên tiếng nói:

- Chị có đứa em họ.

Ba của chị và ba của nó là anh em ruột.

Cả dòng họ chỉ có mỗi 2 đứa cháu là nó và chị.

Ông nội bắt 1 trong 2 đứa phải sang Úc học để sau này thừa kế công ti của ông.

Khi thấy em mình khóc lóc, van xin được ở lại, khi đó nó chỉ mới 18 tuổi.

Cô chú của chị, cũng là ba mẹ của nó, đem căn bệnh tim ra cầu xin cho con họ ở lại.

Em nghĩ xem, chị có đành lòng để em mình đi sang cái nơi đất lạ quê người đó không ?

Ngưng 1 chút Chungha nhìn thấy khuôn mặt có chút biến động của Jisoo, chị nói tiếp :

- Nhưng mà, năm nay chị vừa tốt nghiệp ra trường, lại hay tin đồn công ti bị phá sản.

Cô chú đem đứa em của chị gả cho giám đốc công ti đối tác để mong cứu vớt lại công ti.

Ai ngờ nó chạy đi đâu mất, bây giờ vẫn chưa tìm thấy.

Cả nhà đang điên đầu.

Bao nhiêu việc chất chồng lên đầu chị.

Chị mệt mỏi quá Soo à,.........chị giải thích không phải để che lấp tội lỗi của mình gây ra cho em, nhưng chị muốn em hiểu.

Ngừng 1 chút, thở dài.

- Chị vẫn yêu em.

Nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của người đối diện, thêm 1 câu :

- Chưa bao giờ hết yêu em.

Jisoo ráng giữ cho mình vẻ điềm tĩnh nhất, nhưng cuối cùng vẫn không thể, tự động ngồi gần chị hơn, dang tay ôm lấy chị vào lòng mình.

Bao nhiêu oán hờn, hận thù 5 năm nay vì mấy câu nói đó mà đổ vỡ không thương tiếc.

Chungha được thể càng khóc to hơn trong lòng ngực cô.

- Xin lỗi, xin lỗi chị.

Đừng khóc, đừng lo, đến công ti em làm.

Còn chuyện em họ chị, từ từ chúng ta tìm em ấy.

Chungha khẽ gật đầu, ngước mắt nhìn Jisoo :

- Em.........còn yêu chị không ?

- Em...........còn.....

- Chị yêu em.

- Chungha quay qua dựa vào lòng Jisoo thút thít.

- ...................- Jisoo im lặng để chị ôm mình, bàn tay cũng ôm lấy eo chị, suy nghĩ lan bang.

5 năm, bao nhiêu hận thù, giận hờn chị, vì lời giải thích kia mà biến mất.

Là chị bị người khác ép đi, chị vẫn yêu mình, chị là mối tình đầu của mình, là người mình yêu.

Mối tình đầu vẫn yêu mình, mình và chị sẽ tiếp tục, sẽ yêu nhau say đắm như 5 năm trước đây, sẽ có 1 kết thúc viên mãn ở lễ đường.

Nhưng.....có gì đó lấn cấn giữa mấy mảng kí ức này, là 1 tiếng gọi thiết tha " Soo ơi đừng bỏ Jen" .

Cô giật mình.

- Nhưng bây giờ chị không muốn về nhà.

Chị đến nhà em ở vài hôm được không ?

Jisoo nghe chị đề nghị, cô chần chừ 1 lúc mi tâm rung động dữ dội.

Lại nhớ đến Jennie, làm sao để 2 người ở chung với nhau, rồi biết giải thích cho chị như thế nào ?

Nhưng mình với nàng có làm gì quá đáng đâu.

Nhưng rồi...........

- Hay em tìm khách sạn cho chị.

- Nhà em có ai sao ?

- Chungha nhìn cô, nhớ lại hôm trước điện cho cô có nghe giọng nữ gọi Soo 1 cách thân thiết .

- À......ừ.........không.

- Vậy chị đến nhà được không ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ừm...........Được.

_________

- Chén nì mau mau bình phục tình địch xuất hiện rồi, lại còn tình chị duyên em nữa chứ haizzz 🙂)
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
18. Em họ/Chị họ


Jisoo chở Chungha đi đến 1 nhà hàng Pháp dùng bữa, dây dưa đến tận 21:00pm mới trở về nhà, tim cô đập thình thịch như muốn rơi ra ngoài.

Mở cửa, nhẹ nhàng bước vào nhà, bàn tay nắm chặt tay Chungha, cô cầu mong sao hôm nay Jennie ngủ sớm 1 chút.

Trách mặt được lúc nào hay lúc đó.

Chaeyoung bước ra, thấy 2 người bọn họ, xém chút là rơi luôn cái li đang cầm, lắp bắp :

- À, ừm.

Sao về trễ vậy ?........Chị ấy đang đợi ở sofa kia kìa.

Vẫn chưa ăn gì, hôm nay nói muốn đợi chị ăn cùng, nhõng nhẽo nãy giờ.

Em về.

Jisoo thở dài, gật đầu cảm ơn Chaeyoung rồi đi vào trong.

Chungha nhíu mày " chị ấy ", em ấy là ai ?

- Soooo, Soo về, nhớ Soo quá.

Soo ơi.

Soo, ăn cơm đi.

- Jennie thấy cô thì liền mừng rỡ reo lên như mọi ngày, chạy đến ôm cổ cô.

Bàn tay Jisoo vô thức buông tay chị ra.

Như 1 thói quen, ôm lấy Jennie vào lòng.

Trong lòng chợt thấy an ổn lạ thường.

Nhưng cô nào hay biết phía sau có 1 người đang đứng chết chân nhìn 2 người họ ôm nhau rồi mới nói được mấy câu không hoàn chỉnh :

- Jennie.............sao..........em lại ở đây ?

Jisoo xoay người nhìn Chungha ngạc nhiên, còn Jennie sau khi phát hiện có người lạ thì liền nép sau lưng cô, ló đầu ra nhìn người lạ mặt kia.

- Sao chị biết tên em ấy ?

- Đó.......là em họ của chị.

Em họ.

Chỉ 2 chữ thôi, đánh vào tâm trí Jisoo như muốn nổ tung.

Kim Chungha, Kim Jennie.

Hai cái tên có vẻ giống nhau, khuôn mặt cũng hao hao giống nhau, sao không nghĩ đến điều này sớm hơn.

Cô run run hỏi chị cho chắc chắn :

- Em ấy tên họ là gì ?

- Kim Jennie.

Jisoo nuốt khan 1 hơi, bàn tay nắm thành đấm buông theo mép áo, 2 mắt mờ dần, nhíu chặt lại, đôi môi mím chặt lại nhìn Chungha.

Kim Chungha và Kim Jennie, ông trời cũng muốn trêu đùa cô sao ?

Jennie níu vạt áo cô hỏi :

- Soo ơi, ai vậy ?

- Jennie, em bị cái gì vậy, chị Chungha đây mà.

- Chưa để Jisoo lên tiếng, chị đã tiến đến nắm lấy tay Jennie kéo ra khỏi lưng Jisoo.

Bắt nàng đối diện với mình.

- Buông ra, chị là ai, Soo, Soo sợ quá.

- Jennie gỡ tay chị ra, vùng vẫy quyết liệt.

Chạy lại nép sau lưng cô.

- Jisoo, em ấy bị cái gì vậy ?

- Chungha nhíu mày, nhìn nàng đang núp sau lưng Jisoo như 1 đứa trẻ, khuôn mặt có vài phần sợ sệt.

Jisoo không trả lời chị, mà lại quay sang vuốt tóc nàng, dỗ dỗ :

- Ngoan, đừng sợ.

Chị ấy không đánh em, Soo đút cơm cho em ăn nha, sao hôm nay lại hư hỏng, không chịu ăn cơm trước đi hả ?

Nói tới đây, cô tự trách bản thân mình, không biết Jennie ở nhà chờ mình, còn cố tình kéo dài thời gian để về trễ, trách mặt nàng, báo hại đến bây giờ nàng vẫn chưa ăn cơm.

- Đợi Soo mà..........!

- Rồi, ngồi ở sofa Soo mang thức ăn ra cho em.

Chungha, chị ngồi xuống sofa luôn đi, đừng có làm em ấy sợ, em sẽ ra ngay.

- Jisoo đặt Jennie ngồi xuống, rồi quay sang nói với chị.

Jisoo nhanh đi vào bếp, múc cơm vào chén, cầm theo 1 li sữa và 1 li nước cam.

Ngoài đây Jennie vẫn ngoan ngoãn ngồi đợi Jisoo nhưng đôi mắt lúc nào cũng đề phòng người đối diện nhìn mình chằm chằm từ nãy tới giờ.

Jisoo ngồi bên cạch Jennie, đặt 2 li nước lên bàn, đẩy li nước cam qua cho chị rồi đút cho nàng ăn muỗng đầu tiên.

- Em ấy bị tai nạn, là do em đụng em ấy.

Chị Taeyeon nói em ấy bị mất trí nhớ tạm thời.

Em đã đi tìm nhà cho em ấy, nhưng không thấy.

- Hèn gì, mấy tháng nay cô chú tìm Jennie không thấy, thì ra bị mất trí nhớ.

Ngày mai, chị đưa em ấy về nhà.

.

.

.

.

.

.

.

- KHÔNG.

- Tiếng Jisoo gần như hét lên làm Jennie giật mình, mếu máo, tưởng mình lại làm gì cho cô giận, níu níu cánh tay cô.

- Em bị cái gì vậy ?

Chị đưa em ấy về nhà thì có gì không đúng ?

- Chungha ngạc nhiên về thái độ của Jisoo.

- Nhưng.......nhưng......em ấy như vậy, ba mẹ em ấy sẽ......sẽ........tóm lại sẽ ảnh hưởng nên chị cứ để em ấy ở đây, bao giờ hồi phục thì về.

Bây giờ thì không.

Jennie ngừng lại, không ăn tiếp nữa.

Mắt rưng rưng nhìn Jisoo, vẻ mặt tuyệt vọng được Jisoo thu vào tầm mắt, xót xa đến quặn lòng.

- Soo, chị đó đòi đem Jen đi đâu vậy ?

Soo, hư hư hức........không không đi đâu, Soo.

Jisoo nhìn nàng rồi mỉm cười :

- Không đi đâu cả.

Không đi đâu hết.

Ngoan, ăn hết đi rồi lên phòng ngủ trước.

Soo sẽ lên sau với em.

Jennie gật gật, rồi há miệng ra cho Jisoo đút cơm.

Bên này Chungha thấy cảnh đó thì tức tối :

- Jisoo, em.........

- Chị, để em ấy ăn.

1 lát mình sẽ nói chuyện sau.

- Jisoo trừng mắt với chị, tiếp tục đút cơm cho Jennie.

Jennie nằm gọn trên giường, đưa mắt nhìn Jisoo đang đắp chăn cho mình, níu chặt tay cô :

- Soo.........

- Soo nói chuyện với chị Chungha 1 tí, sẽ vào với em ngay.

Ngoan.

Không ngoan sẽ không thương em nữa. * chụt *.

- Jisoo vuốt tóc sang 1 bên rồi hôn lên trán nàng 1 cái thật kêu.

* Gật gật *

Jisoo bước xuống dưới lầu, bắt gặp Chungha ngồi đó thì nhanh ra ngoài đó, ngồi xuống gần chị.

- Có rượu không ?

- Chungha nhìn cô rồi hỏi.

Jisoo không trả lời mà đi thẳng vào bếp, lựa trên quầy 1 chai rượu rồi đem ra ngoài.

Rót 1 li cho Chungha, 1 li cho mình.

Khi chất đầy hơi men đó vào cuống họng, Jisoo khẽ nhíu mày, đắng quá, không phải là rượu đắng có thứ gì đó đắng hơn cả rượu.

Cười chua chát, ngồi cạch chị, trái tim có hơi lỗi nhịp, đã hơn 5 năm rồi mà, sao cứ ức ngày đó lại rõ ràng đến vậy.

Ngày đó là chị bị ba mẹ Jennie bắt ép đi Úc, chứ không phải chị cố tình bỏ cô, là cô hiểu lầm chị.

Cô sờ ngực trái mình, rõ ràng vẫn còn rung động trước chị.

Rồi bây giờ cô lại gây tai nạn cho em họ chị, đem em ấy về đây nuôi.

Có ngang trái không ?

- Chị không cãi em nữa, để em ấy ở đây, nhưng chị muốn hỏi em 1 việc.

Em.......em yêu Jennie, đúng không ?

Jisoo cầm li rượu trong tay không vững, mắt chợt dao động, hớp thêm 1 hớp, cạn li.

Sau đó rót thêm 1 li, lại uống cạn, 1 li rồi lại 1 li, 4,5 li được cô uống sạch :

- Em không biết.

Chungha ngồi gần Jisoo hơn, đưa tay quàng qua cổ Jisoo, 2 mắt rưng rưng :

- Em nỡ bỏ chị hay sao ?

- Em không bỏ chị, nhưng em và chị, chúng ta.......chuyện chúng ta đã lâu lắm rồi.

Lúc ở quán cafe, em nói em còn yêu chị, đó chỉ là lời nói bộc phát lúc mất bình tĩnh, em không nghĩ chúng ta có thể tiếp tục.

5 năm, đủ làm 1 trái tim lành lặn lại và sẵn sàng chào đón 1 người mới rồi chị ạ.

- Jisoo, 5 năm nay, chị không lúc nào không nhớ em, từng ngày từng này chị mong mỏi nhanh chóng được về với em.

5 năm không có em, cuộc sống của chị như không có sự sống.

Mỗi khi chị mỏi mệt đều đem hình em ra làm động lực.

Chị tin tưởng tình yêu đầu đời đó, tình yêu của chúng ta.

Em sẽ không vì chuyện chị bị ép đi Úc mà bỏ rơi chị.

Chị xin em.

Chị vẫn còn yêu em.

Chưa bao giờ chị hết yêu em.

Tin chị.........!

Chúng ta quay lại như trước có được không ?

Còn Jennie, em ấy đã có vị hôn phu, đã đính hôn rồi.

____________

🖤1000 days and more with my angels💗
 
( Jensoo ) [ Edit ] Kim Tổng Nhặt Được Của Nợ
19. Đau xót.


- Đã kết hôn, không phải chị nói em ấy bị ép gả cho giám đốc công ti đối tác sao ?

- Jisoo nhìn Chungha không ngừng thắc mắc.

- Phải là em ấy bị ép gả, trong buổi tiệc ra mắt, em ấy đã bị chuốc rượu, sau đó bị tên giám đốc kia đem đến khách sạn, rất may là em ấy chốn thoát được.

Nhưng trước đó, em ấy có mối tình với Hanbin - anh chàng hoạ sĩ ở gần nhà, nhưng ba mẹ không chấp nhận vì chê Hanbin nghèo nên 2 đứa đã chốn ra ngoại ô thành phố tổ chức 1 lễ đính hôn.

Jisoo hớp thêm 1 li rượu, thì ra đó là lí do vì sao lần đầu tiên nàng gặp cô, nàng lại hỏi cô mấy câu có vẻ lạ lùng, rồi nàng tỏ ra sợ sệt mấy căn phòng tối và người lạ.

Jisoo khẽ thờ dài.

- Chị đừng nói chuyện này nữa, em không muốn nghe.

- Jisoo gỡ tay chị ra, hớp thêm 1 hớp rượu, mặt đã đỏ lên.

Ngà ngà say, tựa vào sofa, đầu óc quay cuồng.

- Em trả lời chị đi.

Em có còn yêu chị không ?

- Chungha ghị đầu cô nhìn mình, không để Jisoo có cơ hội trách né.

-Em..........đã..........nói........em........ưm.

- Câu nói chưa dứt đã bị 1 đôi môi khác áp vào, ngắt quãng.

Đôi môi anh đào của chị phủ lấy đôi môi cô, không muốn dứt ra.

Hơi men thôi thúc, Jisoo cảm nhận mình bị 1 bàn tay nắm lấy cổ tay, đặt eo chị vuốt ve.

Hai đôi môi càng quấn lại sâu hơn.

Rồi trong 1 khắc, Chungha nghe văng vẳng bên tai mình tiếng Jisoo gọi đứa em họ của mình, Jennie.

Chungha dứt môi ra, dìu Jisoo lên lầu.

Trên lầu có 2 phòng, 1 phòng bên trái đã được khoá trái, phòng bên phải không khoá.

Chị ngó vào căn phòng không khoá cửa, thấy 1 thân ảnh đang nằm trên giường biết ngay là Jennie, thì liền dìu Jisoo vào căn phòng còn lại.

Đặt Jisoo trên giường, Chungha bước ra cửa, định khoá cửa lại lại thì thấy Jennie đã đứng đó, chị nghiêng mặt nhìn nàng hỏi :

- Có chuyện gì, sao em còn chưa ngủ ?

- Soo, Soo đâu ?

Soo.........

- Jennie lắp bắp gọi tên Jisoo, khi nãy nghe tiếng động liền chạy ra, bắt gặp Jisoo được chị dìu vào phòng này nên đứng ở đây nãy giờ.

- Về bên phòng ngủ đi, hôm nay Soo ngủ ở đây.

Không về đó, ngoan đi đi.

- Chungha nhìn chằm chằm đứa em của mình rồi ra sức dụ nàng về phòng kia.

- Không, không, Soo ơi, Soooo.

- Jennie nhìn vào trong gọi lớn.

* Rầm * Tiếng sập cửa làm Jennie giật mình, định chạy theo, nhưng đã quá trễ cánh cửa đã bị đóng sầm lại rồi.

Có phải Soo đem chị ấy về, nên Soo sắp bỏ mình không ?

Có phải Soo đã hết thương mình, mọi hôm đều ôm mình ngủ, hôm nay Soo lại ở phòng của chị ấy, hôm nay Soo ôm chị ấy ngủ sao ?

Rồi mai mốt Soo sẽ pha sữa, đút cơm cho chị ấy, sẽ trả mình về nhà gì đó sao ?

Jennie mắt mũi tèm lem nước mắt đứng trước cửa không chịu đi.

Bên trong, sau khi quay trở vào, Chungha ngồi xuống bên cạnh Jisoo, bàn tay rê lên ngũ quan xinh đẹp của cô, miệng nở nụ cười tươi tắn.

Trong cơn mơ Jisoo nhìn thấy có người ngồi xuống, nhìn mình, sờ mặt mình, hôn mình.

Hôm nay Jennie lại bạo dạn đến vậy sao ?

Jisoo vô thức đáp trả lại nụ hôn ấy, quên mất trong nhà mình lúc này có thêm 1 người nữa.

Nụ hôn từ 2 phía lúc nào chẳng đậm sâu ?

- Jennie........!

- 1 tiếng gọi từ miệng Jisoo như phá vỡ lòng tự trọng của Chungha.

Chị dừng lại, tách môi mình ra, cẩn thận đắp chăn cho Jisoo rồi nằm xuống bên cạnh, ôm lấy cô mà ngủ.

Jisoo, nếu em bên tôi mà còn nghĩ đến em họ tôi thì đừng trách tại sao tôi nhẫn tâm ép 2 người vào đường cùng.

2h sáng, Jisoo quờ quạng ngồi dậy, dụi dụi mắt, xoay qua định xem Jennie khi ngủ có tung chăn ra không, sẽ đặp lại cho nàng, nhưng khi quay qua lại thấy bên cạnh là Chungha.

Cô giật mình, theo phản xạ nhìn xuống quần áo.

Còn nguyên, Jisoo thở phào nhẹ nhõm, thì ra không phải cái gì cũng giống trong phim.

Cô lại nhớ đến Jennie, ầy, đã hứa sẽ vào với em mà bây giờ lại nằm ở đây, chắc em cũng đã ngủ mất, mà chắc em đã sợ lắm.

Bây giờ qua với em thôi.

Jisoo rón rén đi ra khỏi cửa.

Vặn nấm đấm cửa.

* Cạch *

* Ạch * - 1 thân hình đổ xuống va chạm với sàn nhà.

Jennie thì ra lúc tối bị Chungha đuổi về phòng, nhưng lại không muốn nên đứng trước cửa phòng hồi lâu, mệt mỏi nên ngồi dựa vào cửa, ngủ đi lúc nào không hay.

Bây giờ Jisoo mở cửa nên đã làm nàng ngã xuống sàn.

- Em....em sao vậy ?

Sao lại ngồi đây ngủ ?

Jennie dụi dụi mắt, bỏ qua cơn buồn ngủ.

Nhìn thấy Jisoo liền nức nở :

- Soo, đừng hết thương em, Soo..........!

- Lại nói bậy.

- Soo hết thương em, Soo sao lại không ngủ với em, không.......ôm........em ?

Jisoo cúi xuống bế xốc nàng trên tay, mỉm cười đi về phòng :

- Rồi, xin lỗi, tại Soo say nên ngủ nhầm phòng, xin lỗi, sau này không vậy nữa.

Bây giờ về phòng ngủ, ôm em.

Chịu không ?

Jennie rúc vào ngực cô phụng phịu :

- Chịu........hức......hức........chịu mà.

- Ui, y như con mèo vậy !

Jisoo đặt nàng lên giường, leo lên nằm bên cạnh rồi đắp chăn cho cả 2, ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc, lên mắt, lên mũi nàng làm Jennie nhột nhột cười khúc khích mới thôi, không quậy nữa, yên lặng cho nàng ngủ.

*********

Mặt trời ló dạng, Chungha trở mình, sờ soạng bên cạnh, trống không.

Chị quờ quạng thêm lần nữa, vẫn trống không.

Chị nhíu mắt để điều hoà ánh sáng, thì ra Jisoo đã rời đi thật, chị cười chua xót.

- Jennie, là mày khiến chị mày trở nên đáng thương như vậy.

5 năm trước, mày khiến tao phải rời gia đình đi đến 1 nơi đất lạ quê người, rời xa người tao yêu.

5 năm sau, mày ở cùng 1 chỗ với người tao yêu, còn với cái vẻ tội nghiệp đáng thương đó.

Hừ, lần này tao sẽ khiến mày từ tỉnh táo thành điên khùng, từ điên khùng trở nên điên khùng hơn.

1 cái nhếch mép nở trên môi chị.

_________
 
Back
Top Bottom