Hài Hước [Jensoo] Bến Tàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 20


Lệ Sa với Thái Anh chạy vòng vòng trên phường mới tìm được Trí Tú.

Trí Tú tựa lưng ngồi bệch ở góc hành lang phì phèo khói thuốc tay chân mặt mũi thì máu đã khô cứng.

- Tú!

- Lệ Sa bật miệng gọi lớn.

Hai người chạy ồ lại nắm tay nắm chân nó xem xét.

Hai mày Lệ Sa đâu lại ngẩn mặt lo lắng hỏi nó:

- Mày bị gì mà lên tới phường này dậy, tao nghe mấy anh công an nói mày đánh nhau, mà đánh nhau với ai!?

- Lệ Sa hỏi một tràn không kịp thở.

Trí Tú vẫn thế ánh mắt có phần vô hồn, cô không thèm trả lời Lệ Sa mà cũng không biết cô có nhận thấy sự hiện diện của hai người họ không nữa.

Nhìn vào mấy vết bầm trầy trụa Thái Anh nhăn mặt đau dùm, cái gì mà quá trời không biết chắc là đánh nhau không nhẹ.

- Thôi lên lưng tao cõng mày về.

Lệ Sa xoay lưng lại vỗ vỗ lên đó, Trí Tú cứ như đứa ngố ngố không chịu nghe ai hết cố gượng vào vách tường đứt dậy rồi khập khiễng bước đi.

Bỏ lại Thái Anh với Lệ Sa bốn mắt nhìn nhau trong hoang mang.

Sực nhớ lại thiếu thiếu gì đó Lệ Sa mới quay qua hỏi:

- Ủa còn Trân Ni đâu?

- Em cũng không biết nữa, lúc vào trong ký giấy thì có người nói Trân Ni đã được bảo lãnh rồi.

- Vậy giờ Trân Ni đâu?

Còn con Tú thì sao?

- Để em gọi hỏi Trân Ni thử cái đã.

Thái Anh lấy từ túi ra bấm gọi:

- Alo Ni hả?

- Dạ em đây, có chuyện gì sao chị?

- Em đang ở đâu, chị Tú người ngợm máu me thương tích đầy kia kìa.

- ...Em..em có chuyện gắp nên phải về quê liền, chắc cả tuần hơn mới lên lại được.

Nhờ hai chị chăm sóc chị ấy dùm em.

*** Tút..tút..tút..

Nói xong câu Trân Ni tắt máy ngay, Thái Anh cũng có chút khó hiểu nên thôi.

- Trân Ni nói sao em?

- Lệ Sa tò mò hỏi.

- Trân Ni nói có việc bận nên phải về quê cả tuần gì nữa mới lên lận.

Nhờ em với chị chăm sóc chị Tú dùm.

Cả hai nhìn nhau thở dài:

- Haizzz....

Trong cuộc tình của hai con người đó sao mà phần đau thương gom vào hai người không dị.

Cái thì khó cứ để Lệ Sa với Thái Anh lo.

Nói vậy thôi chứ bạn bè với nhau chả lẽ bỏ mặc nó hay sao.

Trí Tú đi lang thang ngoài đường, trên miệng là điếu thuốc mới đốt.

Cứ hút hết điếu này lại châm điếu khác.

Trí Tú đi đến đâu người ta đều né tránh bởi người cô toàn máu nhìn trong ghê lắm.

Đôi chân khập khiễng chân này đá chân nọ, dù toàn thân đau nhứt nhưng Trí Tú không chịu dừng lại cứ đi cứ đi nhưng mãi chả biết đi đâu.

Phía Lệ Sa và Thái Anh thì chạy trên chiếc wave chầm chậm mắt ngó nghiêng đủ hướng tìm kiếm, còn ghé lại mấy cô chú dọc đường hỏi:

- Cô ơi cho con hỏi cô có thấy ai cao cao cỡ này mặc đồ đen mà người dính đầy máu không cô?

- Có!!

Nảy mới đi ngang đây nè, giờ chắc đi tới khúc dưới đó rồi đó.

Lệ Sa cúi đầu theo hướng tay cô chạy về khúc cua đằng kia.

Ở đây cũng gần đến nhà họ rồi còn gì, chạy mãi mà không thấy Trí Tú đâu hai người có chút bối rối.

- Chị!!

Chị Tú kìa!

Thái Anh đập đập vào lưng cô chỉ về hướng cổng nhà.

Trí Tú dựa lưng vào cổng tay còn cầm chai rượu trắng.

Nhìn thấy Trí Tú hai người mừng muốn khóc rồ ga chạy nhanh đến.

- Mày bị khùng hả!?

Vừa tới nơi Lệ Sa đã vội gạt chân chống nhảy xuống giật lấy chai rượu còn tráng đít trên tay cô.

Trí Tú nằm ườn ra nó nức lên vài tiếng cười khẩy giọng lè nhè:

- Đúng!!

Tao khùng!

Tao bị lừa đến phát khùng rồi.

- Ai lừa mày!?

-....

Trí Tú không đáp, hai mắt trực trào nước mắt.

Ánh mắt đỏ lừ lừ vì rượu cay vì nước mắt.

Cô đúng là con ngốc mà.

Trí Tú ngẩn mặt đưa tay về phía Lệ Sa hét lớn:

- Trả rượu cho tao!!

Mấy đứa xỉn này không nên nói nhiều với nó mệt lắm.

Lệ Sa cúi xuống vác ngang bụng Trí Tú xốc nó đem vào nhà.

Đến nơi cô thấy nó đại lên giường cho nó nằm đó rồi đi ra ngoài khóa cửa lại.

Chỉ có Trân Ni là nhẹ nhàng với nó thôi chỉ có Trân Ni là nấu nước lau người cho nó còn cô thì nó miễn bàn đi.

Bị Lệ Sa quăng cái đùng lên giường Trí Tú chẳng mấy để tâm nằm dài trên đó thở dốc hơi thở toàn mùi rượu pha với mùi thuốc hôi vô cùng.

Nằm đó hai mắt mờ mờ nhìn lên trần nhà nhớ lại mấy chuyện không vui Trí Tú đột nhiên bật khóc lớn, cô cắn mạnh vào môi đến chảy máu cố không tạo ra tiếng nhưng bất thành.

Tiếng khóc tức tưởi vang lòng lòng trong phòng.

Điều gì lại khiến một Kim Trí Tú mạnh mẽ trở nên như thế này, vì yêu sao?

....

- Em không định về đó thiệt sao?

Quân đặt tách trà lên bàn trước mặt Trân Ni hỏi.

Trân Ni khoanh tay trước ngực hậm hực đáp:

- Không!!

- Ừm..mà người khi nảy là ai vậy?

- Người nào?

- Thì người đứng cạnh em trên đồn chứ đâu, thấy cũng thân thiết mà.

Nghe thôi cũng đủ biết là anh hai nhắc đến Trí Tú, Trân Ni vẫn còn rất giận không muốn nói đến con người đáng ghét đó hoách mặt:

- Thân thiết gì, người lạ đó em không quen!!

- Ờ, không quen thì thôi mắc gì bực bội dữ vậy.

Quân có chút giật mình, Trân Ni nhìn còn cọc cơn con cá nọc nữa.

Cứ đấm cái gối trên sô pha muốn bung chỉ bung gòn.

Con nhỏ này bộ định giận cá chém thớt hay sao?

- Làm gì thì làm em cũng không thể ở lì nhà anh như vậy được.

Cũng phải về đó xử lí mọi chuyện đàn hoàng.

- Em biết rồi, anh đừng có lèm bèm nữa nhức đầu chết đi được!

- Ơ hay!!

Con nhỏ này, anh hai nó mà nó nói lèm bèm!!

- Quân nhóng người đến cóc vào đầu Trân Ni một cái.

- Đau em!!

- Trân Ni cau mày xoa đầu rít giọng.

- Làm gì cũng phải cản thận, không ai khờ khạo mà để em biết hết.

Trừ khi người ta muốn cho em biết!!

Coi chừng thù lại thành bạn đó.

Dặn dò Trân Ni gì đó Quân mới đứng dậy đi vào phòng.

Trân Ni ngồi lại sô pha ngẫm nghĩ mãi cũng chẳng thể hiểu nổi ý của anh hai.

Nói cái gì mà thù thành bạn, thù là thù bạn là bạn.

Sao giống nhau được.

Trân Ni xua tay bỏ đi cái suy nghĩ phức tạp đó về phòng nghỉ ngơi.

.....

Trí Tú nằm ly liệt từ hôm qua đến nay mới chịu dậy.

Tắm rửa sạch sẽ xong định đi đâu có thì bị Lệ Sa ngăn lại:

- Mày định đi đâu!?

- Mua rượu!!

- Trí Tú giọng đặc nghẽn.

- Mua cái đầu của mày, mày từ qua giờ không ăn không uống gì hết.

Uống rượu dô cho chết hay chi!?

- Kệ tao!!

Tránh ra.

Lệ Sa có khuyên sao nó cũng không chịu nghe ngăn nó cũng không được.

Trí Tú chưa kịp ra khỏi cửa đã bị Lệ Sa câu cổ kéo lại:

- Mày ở nhà!!

Tao đi mua rượu, muốn nhậu tao với mày nhậu.

Trí Tú nhìn Lệ Sa mãi cho đến khi Lệ Sa leo lên chiếc wave rồ ga đi.

Suy cho cùng lúc quạng nạn bạn bè là tốt nhất, người yêu người ơ gì chứ.

Nghĩ đến đó Trí Tú lại tự bật cười chua chát.

Lệ Sa chạy ào qua chợ mua rượu mua mồi bày ra cái bàn đá trong sân.

- Ê..từ từ..tới lượt tao chứ..

Lệ Sa kéo tay Trí Tú ngăn lại khi thấy cô cứ rót hai ba ly uống liên tục còn không thèm ăn miếng mòi nào hết.

Cả hai uống cũng muốn 2, 3 lít gì đó rồi.

Trí Tú còn không thèm rót ra ly cầm chai trên tay nóc một hơi một.

Trí Tú thở hỗn hểnh mặt mài thì đỏ bừng bừng như lửa.

Lệ Sa nhìn bộ dạng nó lúc này thì nhăn mặt.

Vì yêu mà khiến con người ta tàn tạ vậy sao.

- Mày có chuyện gì?

Sao không nói với tao.

- Lệ Sa nghiêm mặt hỏi.

- Không gì...

Đúng là cứng đầu cứng cổ, nó vẫn lì lợm như ngày nào.

Thay vì nói ra nó lại chọn cách im lặng ôm nổi đau dằn vặt một mình.

Nếu nó không nói với Lệ Sa thì chắc mãi mãi không có người thứ hai biết được.

Lệ Sa thở dài cầm cái chân gà nướng lên gặm nhìn Trí Tú ôm lấy chai rượu mới nóc một hỏi hết phân nửa.

Nhậu nhẹt mà không ăn uống như nó thì ruột gan nào chịu cho thấu.

- Thôi uống nhiêu đó đủ rồi.

- Kệ tao!!!

Nếu mày nhậu không nổi nữa thì dô trong ngủ đi tao không ép mày...

Trí Tú giọng nhựa nhựa gạt tay Lệ Sa ra khỏi chai rượu, Lệ Sa bất lực đến muốn khóc.

Nhưng mà bây giờ cô muốn lao qua đó đánh một trận cho nó tĩnh táo hơn.

Trí Tú mặt mũi còn xưng húp kia kìa, giờ đánh nó cũng như gãi ngứa thôi.

Nó còn cảm giác gì đâu.

Nhìn nó vậy người làm bạn như cô sao chịu cho đặng.

Mà ngăn nó thì nó lại chẳng chịu nghe.

Cứ mặc nó uống rượu cho đã Lệ Sa chỉ ngồi đó nhìn đợi khi nào nó gục xuống thì khiên nó vào phòng.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 21


Đã 3 ngày trôi qua, Trí Tú vẫn thế nó cứ nóc rượu sáng đêm.

Còn uống mãi không ngưng ấy cứ uống quài được quài.

Say tình còn hơn say rượu chính là Trí Tú.

- Chị, để chị Tú uống quài vậy sao được.

Lòng gan ở trỏng nó kêu cứu rền rang kìa.

Thái Anh nằm trên ngực Lệ Sa thỏ thẻ nói.

Thấy Trí Tú nhậu nhẹt nhiều thế cũng không tốt mà ngăn lại không được.

Lệ Sa nhắm chặt mặt, gương mặt mệt mỏi thấy rõ:

- Chị biết sao được bây giờ, chị nhậu với nó 3 ngày ba 3 đêm rồi có cại miệng nó ra nó cũng không chịu nói nửa lời.

Cứ tưởng nhậu say xong nó sẽ nói hết ai ngờ nó không chịu nói còn lì lợm hơn lúc tĩnh nữa.

Uống rượu mấy ngày liên tục giờ bụng chị cứ lềnh bềnh ốc ách khó chịu muốn chết.

Lệ Sa than vãn, 3 ngày mà cô cứ tưởng là 3 năm.

Uống chỉ bằng phân nửa của Tú mà còn cỡ này nếu uống như nó chắc cô chết luôn chứ sống sao nổi.

Thái Anh thở dài xoa xoa cái bụng no nóc của Lệ Sa.

Mấy nay cũng không ngủ nghê gì hết còn giấu ngoại chuyện của Trí Tú nếu để ngoại biết chắc ngoại chết chứ sống gì nổi.

Gọi điện cho Trân Ni thì toàn thuê bao không biết Trân Ni có chuyện gì không nữa.

Hai ba chuyện cùng một lúc mệt muốn điên cả đầu.

Trí Tú cứ như bị con ma men nhập uống từ chai này đến chai khác mà không biết say.

Hai mắt thục vào trong sâu hắm, người ốm nhôm gò má cũng hóp chặt lại.

Đương chìm đắm trong men rượu Trí Tú bị tiếng ting của điện ngắt ngang.

Một tin nhắn được gửi đến từ số lạ

- Mã 161 - 031, Trung úy...

Tin nhắn chỉ ngắn gọn như vậy.

Trí Tú nhìn vào dãy số đó thì nheo mày, lại một suy nghĩ khác xẹt qua đầu cô.

Lẽ nào...

.....

- Em định ở lì nhà anh quài sao?

Quân khó chịu nhìn Trân Ni, hơn cả tuần nay nó cứ ở nhà rồi nằm dài ườn ra đó lười biếng còn bắt anh phục vụ nó như con ô sin chính hiệu.

Trân Ni đương ăn tô mì thì bị Quân đuổi kéo, em lên tiếng khó chịu:

- Biết rồi thưa ông anh, ăn xong em đi ngay.

- Vậy còn nghe được.

Quân đi ngang đẩy đầu Trân Ni một cái xém là úp mặt vào tô mì, lúc đi còn căn dặn cô kỹ càng:

- Ăn xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ.

Có gì thì gọi báo anh.

- Ừm đi dùm cái đang ăn ngon!!

Đúng là anh em ruột thừa mà, nói chuyện với nhau không quá ba câu tự tế.

Ăn uống rửa dẹp xong Trân Ni lấy túi đi về nhà, là nhà cô mướn của dì 6 chứ đâu.

Bắt xe ôm về tới cửa nhà Trân Ni leo xuống trả tiền xong lục lội chìa khóa trong túi.

Cổ mở cửa đẩy vào lúc đóng lại cũng có chút chằng chừ nhìn qua phía nhà đối diện, nhưng rất nhanh cũng đóng sập cửa lại.

Cánh cửa vừa đóng Trí Tú từ nhà bước ra, nhưng miệng lại chẳng thể thốn lên lời nào.

Trí Tú đứng ngây đơ ra đó không dám gọi cũng không dám bước qua kia nói với người ta.

- Con làm gì đứng ngây ra đó dậy Tú?

Thấy cái bóng lưng đứng sửng trước nhà ngoại lên tiếng gọi.

Tú xoay lại nhìn ngoại cười nhẹ:

- Con đứng hóng gió thôi à, không có gì đâu ngoại.

- Gió chăng gì giờ này, 12 giờ trưa mà đứng hóng gió hả con?

Giờ trời đứng bóng mà nó đứng hóng gió là sao, nói xạo vừa vừa phải phải thôi chứ.

Trí Tú sượng mặt không nói.

Ngọai mà biết chuyện cô với Trân Ni giận nhau chắc ngoại đánh cô chết quá.

- Tú!!

Bây lại đây ngồi đi.

Ngoại đột nhiên gọi lớn ngoắc tay kêu cô lại ghế.

Trí Tú cũng không hiểu nổi sao ngoại nhìn có vẻ khẩn trương.

Nói xong ngoại đi vào nhà còn Trí Tú thì ngồi đó.

Lúc ngoại bước ra trên mắt còn là cặp kính lão.

Bà ngồi xuống cạnh Tú nâng mặt lên xem rồi nhíu mày hỏi:

- Sao mặt mũi con bầm đen bầm đỏ vậy Tú?

Con lại đi đánh nhau sao!?

- Dạ đâu có, con bị té nên mới bầm vậy đó.

Không tin ngoại hỏi con Sa đi, con ở với nó suốt.

Trí Tú xua tay lắc đầu, giờ nói đi đánh nhau chắc ngoại xách cây ra dót vào đít cô luôn quá.

Thấy vẻ mặt có phần thật thật bà cũng mềm lòng tin nó.

Thấy ngoại tin cô thở phào một hơi, nó đỡ bầm hơn trước nên cô mới dám vác mặt về đây ấy chứ.

Phải để nguyên như trước về chắc ngoại lên cơn đau tim đi luôn.

- Mà con Ni đâu sao hổm rài ngoại không thấy nó qua đây chơi, nó có ở với con không?

Ngoại thấy nó khóa cửa suốt.

- Ngoại nhìn Trí Tú giọng ồm ồm hỏi.

- Dạ...Ni đi về quê có chút chuyện rồi ngoại.

- Vậy sao...

Trí Tú nhìn sang cách cửa đang đóng chặt đó thở dài thường thượt.

Không biết phải qua đó ăn nói với người ta làm sao.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, là Phi gọi:

- Alo?

- Chị đến bến tàu đi, anh Quý đang đợi chị.

- Ừm.

Trí Tú cúp máy nhét điện thoại lại vào túi nhìn ngoại cười nhẹ:

- Ngoại ở nhà nha, con đi đây lát.

- Ừm, đi rồi về sớm ăn cơm với ngoại nha kêu Sa với con Anh qua luôn ngoại chờ đó.

- Dạ.

Dạ một tiếng xong Trí Tú leo lên con wave chạy đi.

Cũng lâu rồi không đến bến tàu sẵn chuyện đi luôn một lượt.

Suy nhiêu đó đủ rồi còn công ăn chuyện làm đang chờ kia kìa nói thẳng ra thì cô đang làm để bảo vệ cái mạng của mình.

Đến bến Trí Tú mở cửa bước vào căn phòng quen thuộc.

- Xin lỗi em đến trễ, để anh Quý đợi lâu rồi.

- Trí Tú cúi đầu nhẹ nhận lỗi.

Quý cười cười nhìn Tú rất lâu tay xoa xoa hai trái bi sắt:

- Không sao, không sao.

Đúng như lời đồn làm việc thông minh uy tính.

Nói một tuần là một tuần.

Hàng cặp bến an toàn anh đem phần tiền còn lại gửi em.

Quý phảy tay thì hơn chục vali đặt trên bàn mở lên một lượt.

Trí Tú lướt mắt nhìn thử, cô gật đầu nhẹ một cái đàn em phía sau đi đến phía trước nhận tiền.

- Như thõa thuận, tiền em đã nhận thì anh xin phép lấy lô hàng.

Quý đứng dậy chuẩn bị rời đi nhưng lại bị câu nói của Trí Tú ngán chân:

- Anh chỉ được lấy 1 phần tư số hàng số hàng rời khỏi bến!!

- Mày muốn chơi tao hả!?

Không chút do dự Quý xoay người lại nắm cổ áo cô đấm một cái thiệt mạnh vào khóe miệng đến bật cả máu.

Phi định xông lên thì bị Trí Tú dang tay chặn trước ngực.

Trí Tú cười nhẹ ngẩng mặt quẹt đi vết máu trên khóe miệng:

- Em vẫn chưa nói hết mà, số hàng đó vẫn là của anh em không dám rớ đến.

Nhưng mà một lúc bê cả lô hàng lên tuồng đi, chắc gì bọn cớm không đánh hơi được.

Còn nữa, nếu nó mò đến thì anh một phát mất trắng đừng nói là anh ngay cả bến của em cũng không thoát khỏi.

Em mong anh cẩn trọng một chút, chậm mà chắc chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội hợp tác trong tương lai mà.

Hy vọng anh hiểu ý em.

Quý ngờ mặt ra, nó nói đúng.

Không có tên nào ngu mà ôm một lượt hết số hàng đó, nếu mất là mất tất, bọn công an cũng đang lùng sục khắp nơi chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi là đi luôn cả đám.

Thấy Trí Tú nói có lí Quý gật gù buông cổ áo cô ra, gằn giọng cảnh cáo:

- Liệu hồn mà làm cho đúng ý!!

Nếu không thì tao lấy mạng mày thế.

- Anh cứ yên tâm.

Trí Tú gật gù chắc chắn, Quý kéo cả đám rời đi lúc đi còn không quên lật tung vài cái bàn cái ghế trong phòng.

Phi từ nảy giờ cũng nóng muốn đánh tụi nó một trận nhưng cứ bị Trí Tú cản suốt:

- Sao chị không để bọn em đánh tụi nó một trận, toàn là lũ chó!!

Chỉ biết nghĩ cho lợi của bọn nó.

- Phi tức giận lên tiếng.

- Không được manh động, giận quá thì mất khôn.

Bọn nó cũng đâu phải ít có hàng nóng hàng nguội, nếu có đụng chạm chắc gì bọn nó thua.

Làm liều có khi thiệt về phần anh em mình.

- Trí Tú rít điếu thuốc trên môi từ tốn đáp.

- Nhưng mà...

- Thôi bỏ đi, chuyện không đáng đến nổi hy sinh oan mạng đâu.

- Vậy bọn em phải làm gì tiếp theo.

Trí Tú ngẫm nghĩ một hồi mới đáp:

- Cho bọn nó tới lấy lô hàng đó, cẩn thận bọn cảnh sát hay tuần tra quanh khu này nghe chưa.

Không là hư bột hư đường hết, xong chuyện cho người canh tàu đàn hoàng nếu có người đến kiểm tra cứ gọi đến chị sẽ tự đến giải quyết.

- Dạ em biết rồi.

Xong chuyện ở bếp tàu Trí Tú leo lên chiếc wave chạy về nhà.

Cô còn một việc quan trong hơn cần giải quyết.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 22


Trí Tú đứng như trời trồng ở cửa tay thì cứ nhấp nhử muốn gõ.

Cô thở phù tát tát vào mặt chấn chỉnh:

- Gõ đi chứ, người ta đang ở trỏng chờ mày đến làm lành kìa.

Lấy hết can đảm đưa tay lên định gõ vào cánh cửa thì đột nhiên gương mặt Trân Ni xuất hiện, xém xíu là gõ vào trán Trân Ni luôn rồi.

Trí Tú giật mình khi em xuất hiện trước mặt mọi chữ nghĩa soạn sẵn đều một phát bay đi hết.

Trân Ni cũng bất ngờ không kém nhưng lại vờ như không quan tâm xoay lưng lại móc chìa khóa cửa.

Trân Ni nhóm bước đi ngang qua mặt xem Trí Tú như người vô hình, Trí Tú lí nhí gọi theo:

- Trân Ni chị...

- Tôi và chị có quen nhau sao?

Giọng nói lạnh lùng vang lên khiến Trí Tú sởn cả gai óc, cái vẻ mặt giận dỗi đến nhíu mày nghiến răng.

Thấy Trí Tú cứ im im không trả lời trả vốn Trân Ni quay lưng đi một mạch bỏ lại Trí Tú phía sau lưng ú ớ.

Trí Tú thở dài tựa lưng vào vách nhìn theo hướng em.

Chắc là cô phải đợi Trân Ni trở về để nói chuyện cho rõ ràng mới được.

Trân Ni đã đi cũng kha khá lâu, Trí Tú cứ đứng lên ngồi xuống nghó nghiêng ra đầu hẻm.

Trời cũng chuyển sang màu đen trăng sao gì cũng muốn hiện lên rồi nhưng chả thấy Trân Ni đâu hết.

Chờ đến mòn mỏi nhưng vẫn không chịu dề, ngáp đến mỏi cả miệng chảy cả nước mắt.

Trí Tú lót dép ngồi bẹp xuống trước cửa nhà đợi, đợi đến buồn ngủ gục lên gục xuống.

.....

- Haizz chợ Sài Gòn gì mà cái này không có cái kia cũng không có!!

Trân Ni vừa đi vừa bực dọc lên tiếng chửi cho đã nư, cần mua có chút đồ mà cái này không có cái kia cũng không có.

Đi muốn dạt cả háng mới tìm mua được, đi từ lúc chiều đến tối hù.

Đi chợ mà còn tưởng đi du lịch không đó.

Về đến đầu hẻm Trân Ni thở phào nhẹ nhõm, xíu nữa thôi là cô được nằm dài trên giường nghỉ ngơi rồi.

Nhìn sang nhà Thái Anh thì thấy đóng cửa tắt đèn, cũng phải thôi giờ tối rồi cũng phải để người ta nghỉ ngơi chứ.

Tản bộ trong hẻm Trân Ni còn nghêu ngao hát.

- Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa..

Con đường tối ôm chỉ có mấy ánh đèn leo loét từ nhà người dân.

Gần đến nơi Trân Ni đứng sựng lại khi thấy một cục đen thui ngồi trước cửa nhà mình.

Đi đến gần một chút mới nhận ra đó ra Trí Tú, cô ôm gối úp mặt vào đó xung quanh muỗi bu đen bu đỏ.

Trân Ni đứng đó nhìn chị mà xót trong lòng, nhưng chuyện lần đó cô vẫn còn giận lắm.

- Tránh ra cho tôi vào nhà!!

Trân Ni đá đá nhẹ vào người kêu cô nhưng Trí Tú ngủ mê đến nổi không nghe thấy gì, Trân Ni một cước đạp Trí Tú văng qua bụi cỏ bên cạnh.

Như rớt từ trời xuống Trí Tú quơ tay quơ chân bấu víu nhưng chẳng có gì hết.

Thấy bóng Trân Ni mờ mờ ảo ảo trước mắt Trí Tú bật nhanh người dậy nhưng Trân Ni đã bước lọt người vào trong định đóng cửa lại thì..

- Aaaa..

Cánh cửa đóng cạnh vào cánh tay cô đang chặn ở đó.

Trân Ni giật mình sau tiếng hét buông hết đồ đạt trên tay hốt hoảng nắm lấy tay chị:

- Em xin lỗi, sao chị lại để tay ở đó!!

Có đau lắm không hả?

Trân Ni lật qua lại xem, cái tay đỏ chét hằng lên một lần có chút xưng to nữa.

Thấy em lo lắng cho mình Trí Tú cười mãn nguyện còn không thèm để ý đến vết thương ở tay.

Thấy Trí Tú im re Trân Ni ngẩng mặt lên thì nhìn thấy chị cười cười.

Tưởng Trí Tú giả cờ Trân Ni bực dọc thảy tay chị ra:

- Ay da..!

- Trí Tú nhăn mặt rít nhẹ.

- ...

- Em nhìn chằm chằm chị.

- Chị đau thiệt mà...

Cái vẻ mặt đáng thương đó làm Trân Ni có chút xiu lòng, em không nói nhưng lại lách người sang một bên.

Chị cũng hiếu ý nên hớn hở đi vào trong ngoan ngoãn ngồi vào một góc nhìn Trân Ni dọn dẹp đồ đạt.

Trí Tú không mở lời trước thì thôi, không đời nào em chịu mở lời trước hết.

Lỗi đâu phải của em.

Trân Ni im re mặt mày còn hậm hực trong không vui nên Trí Tú có chút ren rén.

- Trân..

- Cô mấp máy mãi mới được một chữ.

Từ nảy giờ có người ta ở đó thì không chịu mở miệng nói giờ Trân Ni vào nhà tắm thì bậm bẹ chi không biết.

Cô thở dài nằm ra giường chờ đợi tiếp chứ sao.

Trân Ni tắm rửa xong cũng hơn mười lăm phút bước ra thấy Trí Tú nằm ngủ khò khò trên giường vẻ mặt mệt mỏi, có phần ốm hơn lúc trước.

Dặn lòng sẽ không quan tâm nhưng vừa quay đi Trân Ni lại nhíu mày xoay lại nhìn thật kỹ.

Khóe miệng bị bầm tím, nhìn rất mới.

Không chút do dự em đi đến tủ lấy ra hai trứng hột gà bắt nước lên luộc.

Trong lúc chờ trứng chín em đi đến dăng mùng chỉnh sửa người Trí Tú lại ngay ngắn.

Trân Ni có đụng chạm có sửa tư thế nào Trí Tú vẫn ngủ mê còn chép chép miệng như em bé nhìn cưng lắm.

Xong hết quay lại thì trứng cũng chín Trân Ni vớt ra ngâm vào nước cho nguội bớt rồi mới bóc bỏ vào chén.

Đi ngang sẵn gạt công tắt, giờ căn phòng tối thui chỉ có ánh đèn ngủ.

Trân Ni cầm trứng hột gà âm ấm đặt vào khóe miệng chị lăn lăn nhẹ, mí mắt Trí Tú giật giật vì đau.

Trân Ni nhìn em sắc mặt của chị mà nhẹ tay.

Lăn đến trứng thứ hai Trân Ni giật mình vì Trí Tú lật người cô lại còn cúi xuống hôn vào môi em ngấu nghiến Trân Ni khó chịu vùng vẫy đánh bình bịt vào lưng cô.

Nhưng được một lúc lại xui tay phối hợp cùng chị, dứt khỏi nụ hôn Trí Tú dời xuống hổm cổ.

** Chát...

Trí Tú vừa ngẩng mặt lên định chuyển hướng hôn thì ăn trọn cái tát từ Trân Ni.

Trân Ni nghiêm mặt khó chịu:.

- Leo xuống!!

- Ò.h...

Trí Tú bĩu môi leo xuống khỏi người em nằm dài bên kia.

Trân Ni không chút để tâm lấy gối chắn ngay giữa lên tiếng:

- Giờ này tối rồi chị mà dề bển làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của ngoại nên tôi cho chị ngủ nhờ đêm nay, sáng thì chị biến chỗ khác.

Không được qua mức, mạnh ai nấy ngủ cấm đụng chạm.

Trân Ni xổ một tràn không thèm cho Trí Tú chen vào chỗ nào dù là một nhịp thở.

Không biết có làm được không nữa nhưng trước tiên là gật đầu cái đã.

Trí Tú gật đầu liên tục năm sáu cái cho có.

Trân Ni xoay lưng về phía chị chùm mền qua vai.

Cứ tưởng mọi chuyện đến đây là xong Trân Ni nhắm mắt định ngủ thì một bàn tay luồng qua eo làm em giật mình.

- Bỏ ra!!

Biết đó là Trí Tú giỡ trò Trân Ni chỉ nhẹ nhàng cảnh cáo, thấy Trí Tú im im không nói Trân Ni không thích lặp lại lần hai một trỏ thục vào bụng cô khiến Trí Tú ho khan liên tục nhưng tay thì không chịu rời khỏi eo em.

Thà bị đánh cứ không bỏ, đúng là vua lì đòn.

Thấy Trí Tú cứng đầu Trân Ni định

thục cho một cái nữa nhưng lại có chút xót người ta.

Khi nảy giật quá nên có hơi mạnh tay.

- Chị xin lỗi..

- Trí Tú dụi mặt vào lưng em thỏ thẻ.

- Có lỗi gì đâu mà xin xỏ ỏe đây, bỏ ra tôi còn ngủ, ôm quài khó chịu lắm không ngủ được.

Trân Ni lạnh lùng đáp một câu còn định gỡ tay cô ra nhưng Trí Tú bám chặt quá không gỡ được.

Trân Ni đành chịu để chị ta muốn làm gì thì làm.

Trí Tú lại tiếp tục lên tiếng hối lỗi:

- Lúc đó chị giận quá nên nói mấy lời không hay với em, chị biết chị sai là chị không nghĩ đến cảm xúc của em là chị ích kỷ.

Ni..em cho chị chuộc lỗi được hông em?

Mấy lời của người ta nghe sao mà chân thành vô cùng, Trân Ni nằm đó nghe mà còn nao núng lòng cái giọng rưng rưng như sắp khóc đó cô đều nghe được hết, nhưng em lại chọn cách im lặng.

Thấy Trân Ni không lên tiếng cô biết ngay em ấy vẫn còn giận lắm, trước giờ có yêu đương có biết dỗ người yêu ra sao đâu.

- Em muốn chị làm gì cũng được.

-....

Trân Ni vẫn không chịu lên tiếng, Trí Tú nằm đó ngẫm nghĩ đến hạ sách.

Cô đột nhiên rụt tay lại khỏi eo em làm Trân Ni giật mình, em vờ nằm ngửa lại nhưng mắt lại liếc nhìn Trí Tú.

Chị nằm đó hai mắt mở to nhìn lên trần, hai hàng nước mắt nóng hỏi chảy vào tai.

- Chị sao đó!!

Sao lại khóc?

- Em lo lắng chống tay dậy nhìn chị.

Từ lúc quen biết Trí Tú đến giờ em chưa từng nhìn thấy chị khóc.

Trí Tú sụt sịt nước mũi mếu máo nhìn em nói:

- Em giận chị...em không nói chuyện với chị, em ghét chị, em hết yêu chị, em...

- Nói đến đây cô nghẹn lại không nói được nữa.

Trân Ni có chút lúng túng không biết phải làm sao với trường hợp này.

Em vuốt vuốt bắp tay chị dỗ ngọt:

- Thôi thôi nín đi, em...em hết giận chị là được chứ gì.

Đại ca giang hồ gì mà mít ướt đàn em tụi nó biết nó cười cho thúi mắt.

Trân Ni có chút lấp lưng, vì bản thân muốn làm giá chứ không phải dễ dàng tha thứ như này.

Thấy em nói vậy Trí Tú mừng rõ dứt khóc nảy hớn hở hỏi:

- Thiệt hả?

- Ừm thiệt...

- Yeah..

*** Chụt...chụt...chụt..

Trí Tú kéo mặt em xuống hôn vào môi mấy cái liên tục làm Trân Ni cũng bất lực ngang.

Muốn giận cũng không thể giận nổi con người đáng yêu này.

Có đại ca giang hồ nào như Trí Tú đâu.

Trân Ni nằm xuống gối đầu lên ngực tay còn đưa lên vuốt vuốt hết mớ nước mắt ẩm ướt trên mặt chị.

Trí Tú cười tươi rối hôn chụt lên trán em.

Thượng sách cô không có chứ hạ sách thì cô nhiều lắm.

____

Fic này hơi nhat😅

M.n đọc giải vui thui
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 23


- Làm hòa rồi sao?

Lệ Sa dựa tủ trêu ghẹo khi nhìn thấy Trân Ni và Trí Tú tay trong tay đi vào quán.

Trí Tú cười nhẹ giật đầu.

Đúng là có tình yêu con người ta tươi hơn hẳng hé.

Hai người ngồi vào ghế đợi chè, quán hổm giờ có mình Lệ Sa với Thái Anh vừa chạy qua chè vừa chạy qua bán nước, mệt muốn le lưỡi.

- Chị có chút chuyện muốn bắt đền em đó Ni.

Lệ Sa để hai ly chè trước mặt rồi kéo ghế ngồi xuống.

Trân Ni khó hiểu nheo nheo mắt hỏi lại:

- Là chuyện gì vậy chị?

Trí Tú ra hiệu cho Lệ Sa im lặng nhưng cô lại vờ như không biết gằn giọng nói:

- Thì ghệ em đó, lúc hai người giận nhau nó nhậu ngày nhậu đêm không ăn không ngủ, chị với Thái Anh phải canh nó như em bé sợ nó nghĩ gì bậy bạ.

Chị vì nó nhậu ba ngày ba đêm giờ em nhìn chị xem, cái bụng như ông địa nè.

Lâu rồi giờ nhắc đến rượu chị vẫn sợ.

Lệ Sa kể lại một núi tội Trí Tú gây ra cho cô và Thái Anh lúc Trân Ni không có ở đây.

Nhiêu đó mới sơ sơ thôi nếu kể chi tiết chắc tới mùa quýt năm sau mới hết.

Trân Ni liếc ngang liếc dọc:

- Hay quá he!!

Nhậu nữa!!

Bữa nào rảnh mua mồi em nhậu với chị!

- T..thôi thôi chị hết muốn nhậu rồi.

Trí Tú sợ toát mồ hôi lạnh lắc đầu liên tục, nhậu với Trân Ni chắc là ngày tàn của cô quá.

Đúng là chỉ có Trân Ni mới trị nổi Trí Tú.

Thấy Trí Tú nó sợ Lệ Sa lại nổi hứng muốn ghẹo tiếp.

- À mà còn nữa, Tú nó hút....

- Nè Lệ Sa ăn đi!!

Chè ngon đúng hông?

Chưa nói hết câu Trí Tú đã thồn muỗng chè chà bá đầy ụm vào họng Lệ Sa khiến cô không thể nói thêm được gì hết.

Trí Tú nhăn mặt nháy mắt ra hiệu Lệ Sa mới chịu im lặng ăn muỗng chè trọng họng.

Nói cô hút thuốc chắc Trân Ni đập cái gạt tàn lên đầu cô luôn quá.

Trân Ni khó hiểu nhìn hai người họ.

Cái gì mà nháy mắt nhăn mặt như bị trúng phong dậy trời.

- Hút cái gì chị?

- Hút...hút..bồn cầu, ờ nó đi hút bồn cầu.

Lệ Sa cười hề hề, kiếm được cái lí do cũng hợp lí phếch chứ nhờ.

Trí Tú bất lực cầm ly chè lên múc đá nhai rạo rạo.

Có đứa bạn xứng đáng thiệt chớ, nhưng mà né cái hút thuốc ra là được rồi.

Trân Ni nhìn hai con người kia thì khó hiểu, chắc kiếp trước cô với Thái Anh mắc nợ hay làm điều gì đó sai trái nên kiếp này mới vớ phải hai con người này.

Đang ngồi yên lặng Trân Ni đột nhiên hốt hoảng mò mẫm vào hai túi quần:

- Ủa chị, chị có cầm điện thoại em hông?

Trí Tú lắc đầu đáp:

- Chị không, lúc sáng em nói để em cầm mà.

Coi có trong túi quần bên kia hông?

- Em kiếm rồi không có, chị đưa điện thoại chị em mượn gọi đi.

- Trân Ni xòe tay trước mặt chị.

Trí Tú có chút lấp lững không dám đưa nhưng rồi cũng rút điện thoại ra, vừa cầm lên chưa làm gì hết Trân Ni đã nhợn ói bịt chặt miệng chạy cái vèo vào nhà vệ sinh khiến Trí Tú và Lệ Sa cũng lo lắng nhìn đuổi theo.

Định chạy theo xem sao Lệ Sa lại níu tay cô lại:

- Ê, đừng nói làm con gái người ta có bầu rồi nha!?

- Bằng cách nào!?

- Trí Tú nhíu mày chống hông hỏi.

- Giỡn thôi mà làm gì căng dữ dậy keo, mà coi chừng bầu thiệt mới mệt đó.

Câu nói nửa thật nửa đùa của Lệ Sa khiến Trí Tú có phần khó chịu, tát vào đầu Lệ Sa một cái bóc.

Không bận tâm cái đứa tào lao như Lệ Sa cô đi ra sau xem Trân Ni thế nào rồi.

Trân Ni trong nhà vệ sinh mò mẫm bấm mật khẩu điện thoại, thử biết bao nhiêu số rồi cũng không được.

Lúc nảy quên mất việc hỏi cô.

- Haizz..đã gấp còn gặp chuyện không đâu!!

- Trân Ni tức tối thử thêm lần cuối.

- Mở được rồi.

- Trân Ni cười mãn nguyện, nhưng lại có chút bất ngờ bởi dẫy số ấy.

Là ngày sinh nhật cô kia mà, Trí Tú cài nó làm mật khẩu luôn sao.

Không muốn lãng phí thời gian Trân Ni mở liên tục mấy tin nhắn trong điện thoại cô ra xem nhưng tất cả đều bị Trí Tú xóa sạch.

Định nhấn vào tiệp tin còn dữ liệu thì tiếng gõ cửa vang lên.

***Cốc..cốc..cốc..

- Em không sao chứ Ni?

Giọng Tú vọng từ ngoài vào, Trân Ni ấp úng đáp lại:

- Dạ..dạ em không sao, chị cứ ra ngoài trước đi lát em ra sau.

- Ừm...

Cô có chút hụt hẫng đi ra trước, cảm giác Trân Ni cứ là lạ làm sao.

Trân Ni đứng dậy hé cửa nhìn lấy bóng lưng cô rời đi Trân Ni mới vuốt ngực nhẹ nhõm.

Cứ tiếp diễn vậy chắc cô bị tim mà chết mất.

Trí Tú đi lững thững như người mất hồn ra trước, ấy mắt lờ đờ mệt mỏi bị Lệ Sa bắt gặp.

Lệ Sa đứng dậy kéo Trí Tú ra một góc hỏi nhỏ vào tai:

- Mày với Trân Ni có chuyện gì!?

- Chuyện gì là chuyện gì??

Bị hỏi bất ngờ cô cũng không biết nói làm sao, cũng chả hiểu ý của Lệ Sa đang nhắc đến chuyện gì.

- Chuyện..

- Lệ Sa tự nhiên lại ngắt ngang không nói nữa.

Là Trân Ni đang đi từ phía nhà sau ra trước, Lệ Sa vờ cười cười câu cổ Trí Tú ngồi lại vào bàn.

- Em không sao chứ, để chị kêu Thái Anh đem thuốc ra cho em.

- Lệ Sa hỏi xong thì đứng dậy đi.

- Dạ thôi khỏi chị, em đến ngày nên mới vậy thôi về nhà nằm nghỉ xíu là hết à.

- Ừm..vậy thì coi về nhà nằm nghỉ đi.

Tú đưa ghệ mày về kia.

Lệ Sa nhăn mặt thúc giục khi thấy Trí Tú đứng đờ ra đó.

Trí Tú bị hét đến đó thì mới hoàng hồn đỡ tay em đi.

Trên đường về Trí Tú cứ như một người máy, đi thì toàn là đi trước để Trân Ni lủi thủi theo sau, em cũng chả hiểu bản thân có làm gì đó sai với cô hay không nữa

Về đến nhà Trí Tú nằm dài ưỡn ra giường.

- Chị sao đó không khỏe sao?

Thấy chị có vẻ mệt mỏi Trân Ni ngồi xuống giường cạnh chị sờ tay lên trán kiểm tra.

Đang nhắm hờ mắt chị giật mình bật dậy nhìn em cười nhẹ:

- Chị không sao, mà em đỡ hơn chưa?

- Em hơi đau chút, chị lại túi kiếm dùm em vĩ thuốc màu hồng đi.

- Ừm, nằm xuống nghỉ đi chị đi lấy cho.

Cô đỡ người em nằm xuống giường rồi lại bàn mở túi em ra tìm kiếm.

Lục mãi mới thấy Trí Tú rụt tay ra khỏi túi thì một tấm thẻ được bọc trong bao da cùng lúc rơi ra, nó thu hút sự chú ý của cô.

Trí Tú lật lên nhìn một cái không nói không rằng cũng chả có biểu cảm gì hết cất nó lại vào giỏ.

- Nè em uống đi rồi nằm nghỉ sớm.

- Chị đưa vĩ thuốc và cốc nước cho em.

Trân Ni gượng người dậy tựa lưng vào thành giường.

Thấy chị đứng lên sửa soạn lại quần áo em hỏi:

- Chị định đi đâu sao?

- Ừm, chị đi công chuyện chút rồi về em nằm nghỉ đi.

- Nhanh về nha..

- Em nũng nịu nhìn chị.

Không cưỡng nổi sự đáng yêu đó Trí Tú bước đến kéo trán em hôn chụt lên đó một cái, còn xoa đầu em nữa.

Xong hết thủ tục Trí Tú mới rời ra khỏi cửa.

Trí Tú vừa ra khỏi cửa Trân Ni đã chọp lấy điện thoại nhắn tin cho ai đó.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 24


Trí Tú đến bến sau khi nghe Phi thông báo có cán bộ đến kiếm tra tàu.

- Cán bộ, cần gì sao?

- Trí Tú để hai ngón tay lên chân mày quắc ra vờ chào.

- Bên tôi có lệnh kiểm soát lô hàng vừa cập bến hai tuần trước, có người báo án đó là tàu buông bán hàng cấm.

Cán bộ xuất trình giấy tờ trước mặt Trí Tú cho cô xem thật kỹ càng.

Trí Tú nhíu mày nhìn vào số giấy tờ có mọc đỏ hẳn hoi.

Chuyến này rối rồi đây.

Thấy chị Tú đứng ngây ra đó Phi bước từ phía sau lên tiếng:

- Cán bộ, lô hàng này được kiểm ở biên rồi mà, vã lại cũng có cán bộ ở biên kiểm tra mới cho lên hàng như giờ.

- Phi cười cười nhìn anh ta ra hiệu.

- ...Ừm...chuyện này là cấp trên đều chúng tôi đi, không thể không hoàn thành được.

Mong anh chị hợp tác sẽ nhanh thôi không mất quá nhiều thời gian của anh chị.

Phi vừa định lên tiếng thì một chiếc xe hơi từ xa chạy đến bước xuống là một người con trai.

- Sếp!!

Trí Tú cười nhẹ đốt điếu thuốc trên môi rít một hơi đi tới vài bước.

- Sếp Quân, lâu rồi không gặp.

- Đâu quá lâu đâu.

- Quân cười nhẹ.

Cả hai bắt tay nhau cười rất tươi, xem ra mối quan hệ của họ không tồi đâu.

Quân nhìn về phía vài đồng chí đứng cạnh nói:

- Các đồng chí cứ trở về cục, còn lô hành này cứ để tôi kiểm tra được rồi.

- Nhưng mà sếp..

- Sao?

Không tin tưởng tôi hả?

- Dạ không phải vậy.

- Ừm, cứ để tôi.

Quân nhận lấy sắp hồ sơ rồi nhìn Trí Tú:

- Hy vọng sẽ hợp tác vui vẻ.

- Mời sếp.

Trí Tú đưa tay ra phía trước ngỏ ý mời Quân, Phi cũng hiểu chuyện chạy đi đâu đó.

Lên đến tàu Quân cẩn trọng nhìn từng ngỏ ngách Trí Tú cũng chả có lo lắng hay thể hiện ra chút sự sợ hãi nào cứ mặc Quân muốn làm gì thì làm.

- Chị Tú, giấy tờ chị cần.

- Ừm.

Phi chạy đến đưa sắp giấy tờ cho cô rồi lui đi, Trí Tú kéo ra vài tờ có mọc đỏ đưa về phía Quân:

- Đây, sếp cứ kiểm tra thoải mái có giấy phép kinh doanh giấy thông qua kiểm soát ở cửa khẩu, mã lô hàng nơi xuất bến nơi cập bến đều có sếp cứ kiểm tra thoải mái.

Quân nhận lấy sắp hồ sơ lật qua lại kiểm tra còn quẹt tay lên dấu mọc đỏ ở cuối góc gật gù.

- Cũng khá đó chứ, giấy tờ rõ ràng vậy rồi tôi còn kiểm kê chi nữa.

Thôi xin phép, hy vọng chúng ta có thể gặp nhau sớm hơn.

Nhưng mà lần sau không phải ở bến tàu đâu mà là trên phường đó!!

- Để xem sếp có bản lĩnh mời tôi lên trển hay không!!

- Chắc chắn là được rồi!!

Tôi muốn uống trà với người sống hơn là người chết.

- Tùy vào vận may.

- Trí Tú nhún vai đáp.

Câu chuyện ẩn ý chỉ có hai người hiểu.

Quân leo lên xe lái ra khỏi bến, anh ta là sếp của tổ trọng án chuyên về các vụ mua bán chất cấm.

Nhất là mấy chuyên án gần đây đều do anh ta chỉ quy hết.

Cô cũng nằm trong giới này không phải ít năm nên tìm hiểu vài cái hay để né cũng nên mà.

Trí Tú đứng đó nhìn vào mầy thùng

Hàng đặt dưới tàu rồi xoay đi.

....

- Má nó!!

Mày đừng có giỡn mặt với tao!

Quý tức giận túm lấy cổ áo thằng Minh hét thẳng vào mặt đó.

Minh sợ hãi rụt rè lấp bắp:

- Dạ..dạ em nói thiệt mà anh Quý em đâu có dám gạt anh đâu.

Hàng mình vừa mới tuồng ra chợ đen đều bị bọn cảnh sát gom hết.

Giờ trong chợ đen bọn nó đang loạn lắm.

- Có bắt được thằng nào chưa?

- Dạ hơn chục thằng phân hàng đều bị tóm hết còn cả vài chục đứa đang phê thuốc trong quán...

- Con mẹ nó!!

Quý tức giận quơ lấy cái bình hoa trên bàn đập nát.

Toàn là lũ ăn hại, có nhiêu đó cũng để bị bắt, còn bị gom cho cả lũ ngu ơi là ngu.

Toàn là lũ óc trâu óc bò.

Đám đàn em ôm tai chịu đựng mấy tiếng thủy tinh rồi sứ sành bể.

Trong nhà bây giờ toàn là miểng mới miểng.

Quý điên tiết hơn đến nổi nắm được thằng nào là thúc vào bụng thằng đó mấy cái.

- Có đứa nào khai chưa?

- Dạ vẫn chưa, đứa nào cũng đang trong tình trạng sóc thuốc nặng nên chả nói năng được gì hết.

- Biết đứa nào làm không?

- Dạ..dạ..vẫn chưa rõ..

- Chưa rõ..chưa rõ..!!

Quý lao đến ôm thằng Minh thúc gối nó liên tục còn đạp cho nó ngã lăng ra đất.

Vốn có thể đánh trả nhưng Minh lại không đánh trả mà im lặng chịu đòn.

- Vậy còn lô hàng ở bến tàu!?

Minh chống tay gượng dậy tay còn lại ôm lấy bụng:

- Lúc sáng cảnh sát có đến kiểm tra lô hàng nhưng mà không kiểm tra được gì hết nên tạm thời lô hàng vẫn còn nguyên.

- Làm sao người khác biết được chúng ta tuồng hàng vào chợ đen mà đến đó phủ đầu.

Trừ khi...

Minh mấp mé hiểu ý nên mạo muội lên tiếng:

- Ý anh là có đứa chỉ điểm.

- Tìm nó ra cho tao!!

Nhất cử nhất động nào cũng không được bỏ qua.

Còn mày đi tới bến tàu gọi con Tú đến đây!!

Nói xong thì cả đám ồ đi hết để lại mình Quý đang bực tức đứng đó.

Chuyện này chắc chắn có liên quan đến con Tú, ngoài nó ra chẳng có ai biết rõ được số hàng đó sẽ được đưa đến đâu.

....

- Gặp chị?

Trí Tú khó chịu nhìn Phi hỏi lại, Phi cũng gật đầu đáp:

- Dạ, nảy có một thằng chạy đến đây báo nhưng lúc đó chị chưa đến nên nhờ em chuyển lời.

Còn nói chị phải đến liền anh Quý đang giận lắm.

- Lạ thiệt, lô hàng đâu có vấn đề gì đâu chứ.

- Trí Tú xoa cằm nheo mắt suy nghĩ.

Nếu là Quý thì chỉ có chuyện liên quan đến lô hàng chứ còn chuyện gì nữa.

Nghĩ mãi cũng không ra, đi đến đó một chuyến xem sao.

- Thôi để chị đi sang đó nói chuyện xem sao.

- Em đi với chị.

- Ở đây coi bến dùm chị đi, chị đi một xíu là về liền.

- Hay là em kêu vài người đi cùng chị.

Trí Tú bật cười khi thấy vẻ mặt căng thẳng của Phi, cô leo lên xe cài nón xong quay lại nhìn nó:

- Chỉ là qua đó nói thôi cần gì mang người theo làm gì.

- Nhưng mà...em thấy lần này không phải nói chuyện không đâu.

- Em lo xa quá đi, ở đây canh bến lát chị về.

Trí Tú rồ ga đi không thèm để Phi nói theo lời nào.

Lần này không đơn giần nói chuyện như lần trước đâu.

....

Cô gạt chống tắt máy xe trong cái sân rộng xung quanh đều là cây kiểng đắc tiền.

Đi lên vài bật lên vào đến cửa Trí Tú có chút linh cảm không hay, đứa nào nhìn cô cũng liếc nửa mắt tay thì cung thành đấm.

Không mấy để tâm Trí Tú bước vào cửa bên trong toàn là bình cổ ghế gỗ, đi theo tên kia ra t sau vườn hè mới gặp được Quý đang ngắm nghía mây trời tỉ cây tỉa nhánh.

Trí Tú nhẹ nhàng lên tiếng:

- Anh Quý gọi em đến có chuyện gì cần sai bảo?

- À, đến rồi sao?

Anh chứ tưởng mày không tới chứ.

Quý cười tươi xoay lại rồi ngoác tay gọi cô:

- Nào..ngồi xuống uống chút nước nghỉ ngơi đi.

Trí Tú lấp lững ngồi xuống không biết lại có chuyện gì đây.

Trí Tú nhận lấy tách trà trên bàn nhấp nhẹ một miếng.

- Hôm nay đến một mình sao?

- Dạ em đến một mình.

- Chuyện ở bến tàu sao rồi, anh nghe nói có tụi cảnh sát lại kiểm tra.

- Dạ mọi chuyện ổn thỏa hết rồi, nhưng nếu anh định nói về chuyện lấy lô hàng còn lại thì em e là không được.

Biết trước sau gì Quý cũng nhắc về số hàng còn lại nên cô muốn đi trước một bước.

Quý câu mày một thoáng rồi giãn ra bật cười lớn:

- Anh không điên đến nổi lấy lô hàng đó vào giờ này.

Tụi nó đánh hơi được thì coi như xong.

Trí Tú gật gù vì mọi chuyện không phải như cô nghĩ.

- Chuyện bọn nó mò đến chợ đen gom hết phân nửa người ở đó còn lấy hết số hàng vừa tuồng ra, em có biết hay không.

Trí Tú nhíu nhẹ mày ngẩng mặt đối diện Quý.

Chuyện này cô chưa nghe đến, chợ đen bị cảnh sát gom rồi sao?

- Em..chưa...Aaaa..

Còn chưa nói dứt câu Quý đã đứng dậy đạp một cái mạnh vào bụng cô khiến Trí Tú ngã xổn xoàn ra đất.

Cô ho khan mấy cái ôm lấy phần bụng đau nhức.

Quý cuối xuống nắm lấy cổ áo kéo lên dí vào mặt cô gằn giọng:

- Mày nói chưa biết là xong hả!!?

Chuyện tao tuồng hàng trong chợ đen chỉ có tao, mày và anh em trong băng biết.

Mấy thằng chó đó không đứa nào dám tọc mạch hết trừ đứa có gan hum như mày.

Bị đánh đến mất thở nhưng Trí Tú vẫn gượng cười nổi:

- Anh nghĩ xa quá rồi, em mà đi nói với bọn cảnh sát chẳng khác nào là kề dao vào cổ mình.

Anh bán em tiếp tay cho anh thì khác nào là đồng phạm, anh tử hình em chắc là ở tù không có ngày ra.

Cái thái độ không biết sợ của cô khiến Quý càng tức hơn ôm cổ đục thêm mấy cái vào bụng rồi mới hỏi tiếp:

- Còn chuyện mày hứa sẽ cho hàng tao an toàn đến chợ đen thì sao?

Bộ mày quên hử!?

- Thì em hứa là hàng anh sẽ an toàn đến chợ đen chứ đâu có hứa đến chợ đen là sẽ không bị bắt...

- Trí Tú còn nghênh mặt nói dù biết trước sau gì đến đây cũng bị đánh một trận tơi tả

- Má mày con chó!!

Quý thúc gối liên tục vào bụng cô còn kéo lên đấm mấy cái vào mặt.

Dù bị đánh đến thấy mấy ông sao nhưng Trí Tú vẫn đứng vững.

- Mày đừng tưởng tao không biết mày đang làm gì!!

Tốt nhất mày đừng có chống tao, mày mà chống tao thì con ghệ mày...

- Quý ấp a ấp úng muốn xem con hổ bên trong Trí Tú như thế nào.

- Không được đụng đến Trân Ni!!

- Trí Tú trầm giọng nhìn Quý, cái ảnh mắt đỏ ngầu nổi cả tia gân máu.

- Coi kìa tụi bây, ghẹo được gan nó rồi.

Con ghệ nó tao thấy cũng được, biết đâu sau vụ này thành đại tẩu của tụi bây luôn thì sao đàn bà với đàn bà làm ăn được cái gì về đây chắc nó sướng đến phát điên!!

- Thằng chó!!

Quý ngửa cổ cười lớn còn nhìn đám đàn em xung quanh nó, tụi nó cũng ôm bụng vỗ đùi cười theo.

Làm sao chịu hỏi cảnh người yêu mình bị bọn nó chơi cợt nhã Trí Tú xông lên, sức cô làm sao lại hai ba đứa giữ chân.

- Ể, manh động làm chi không nữa nữa.

Tao thấy ở bên mày nó đâu có sung sướng gì đâu, hay đưa qua cho tao, tao cho mày lại số tiền lớn coi như mua nó.

- Hứ, cô ta với tôi giờ không còn là gì nữa mua mua bán bán cái gi!?

Trí Tú đột nhiên thay đổi thái độ chẳng còn ánh mắt quan tâm hay tức giận nữa.

Quý chít lưỡi:

- Ồ vậy sao, tiết quá.

Nhưng mà tao nghe thằng Minh nói mày vì nó mà lên phường uống trà luôn mà sao giờ nói không là gì.

Vậy trước giờ mày có yêu nó chưa?

- Lúc đó chán muốn tìm thứ giải tỏa, thấy nó ngu dễ dụ nên quen thôi.

Giờ hết hứng thì bỏ!!!

- Chà chà...hên mày là đàn bà.

Chứ mày mà là đàn ông chắc nhiều gái khổ vì mày.

Quý xoa cằm gật gù, nó nhìn vậy mà đểu cáng dữ hé.

Con gái người ta mà cứ tưởng đồ hàng đồ chợ.

Nói ra mấy câu nói ngượng miệng ấy nhưng Trí Tú vẫn phải số giữ nét mặt bình tĩnh có khi phải thêm chút ít biểu cảm nhếch môi cho giống một tên tồi.

- Thôi mày cứ về, anh chờ tin từ mày.

Khi nào ổn thõa đợi anh đến lấy lô hàng.

Trí Tú gật đầu bọn nó cũng buông tay cô ra, Trí Tú khập khiễng đi kéo chân xèn xẹt dưới đất, máu ở khóe miệng còn chảy tỏn tỏn đến dưới cằm.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 25


*** Gâu..gâu..gâu...

- Chị ra trước coi làm gì mà chó sủa dữ ạ.

- Kệ nó đi, mình làm chuyện của mình nó làm chuyện của nó.

Dứt câu Lệ Sa cúi xuống hôn ngấu nghiến môi em, dúi vào hổm cổ hít hà.

*** Gâu..gâu..gâu..

Tiếng chó sủa cứ vang lên in ỏi không dứt khiến Lệ Sa tức điên cả đầu.

Tối mờ rồi ai còn đến nữa còn mấy con chó trong xóm sủa giờ nào không sủa lại đi sủa ngay giờ người ta làm việc.

Lệ Sa hậm hực bước xuống khỏi giường ra trước xem.

Một cái bóng đen ngồi dựa rào, do tối quá nên Lệ Sa chỉ thấy được tấm lưng chứ cũng chả biết trai hay gái.

- Ai đó?

Sao lại ngồi trước cửa nhà...

- Lệ Sa mở rào ra nhìn thì trợn tròn mắt.

- Tú!!

Mày sao dậy, sao mà máu me không vầy nè.

Đang thôi thớp Trí Tú hé mắt nhìn rồi cười nhẹ một cái.

Hàm răng dính máu đỏ tươi cả hơi thở yếu ớt ngắt khoảng từng nhịp.

Trí Tú cứ mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng đột nhiên..

- Tú!!

Tú!!

Lệ Sa gọi lớn khi Trí Tú đột nhiên ngất lịm ngang, không dám chậm trễ Lệ Sa kéo Trí Tú lên vai rồi cõng nó vào nhà.

Sao lần nào gặp lại nó cũng không lành lặn hết vậy trời

- Thái Anh, Thái Anh!

Nghe tiếng Lệ Sa gọi hơi hơi Thái Anh gấp rút chạy từ phòng ra.

- Có chuyện gì vậy chị?

- Tiếp chị một tay đi.

Hai người đỡ Trí Tú nằm uống giường rồi chia nhau mỗi người một việc lấy khăn lấy nước.

Trí Tú thì như cái xác chết nằm đó máu trong miệng còn không ngừng ọc ra, Lệ Sa phải hy sinh tay mình nhét vào miệng tránh Trí Tú cắn trúng lưỡi.

....

- Sao chị ấy đi đâu mà lâu dữ vậy ta.

Trân Ni cứ đi đi lại lại trong nhà từ chiều giờ.

Lúc ngủ dậy cứ ngỡ chị Tú đã về rồi chứ, nào ngờ đến tối vẫn chưa thấy về.

Lo lắng đến không thể chịu nổi Trân Ni rút điện thoại ra gọi:

** Tút...tút..tút..

Tiếng tút cứ vang lên liên tục dù có gọi đi gọi lại bao nhiêu lần cũng không được.

Giờ đã khuya lắm rồi biết đi đâu tìm chị ấy bây giờ.

Nếu ra ngoài chị ấy lại về đây thì sao, Trân Ni cố chịu ngồi ở giường chờ đợi, ngồi đến gục lên gục xuống rồi ngủ thiếp đi trên giường.

....

- Chị Tú đỡ chưa chị?

- Nó tĩnh đêm qua, giờ vẫn con nằm nghỉ trong phòng.

- Chị có hỏi tại sao chỉ bị vậy hông?

- Vẫn chưa, đợi nó khỏe lại một chút chị sẽ hỏi sau.

Thái Anh với Lệ Sa nói chuyện qua lại vài câu.

Tối qua có ai ngủ nghê gì đâu toàn thay phiên nhau canh chừng Trí Tú sợ lên cơn sốt rồi cắn lưỡi bất tử.

Giờ nó vẫn nằm ly liệt trong phòng chứ đâu, tối qua nó cứ lầm bầm cái gì đừng đừng trong miệng, ngoài chữ đừng ra thì cô chả nghe được gì hết.

- Chị Sa ơi, chị Anh ơi.

Nghe tiếng gọi hai người trố mắt nhìn ra cổng, Trân Ni đang đứng trước cửa gọi.

Lệ Sa bước ra mở của cười hỏi:

- Sao nay đến sớm vậy, quán chưa mở cửa nữa mà.

- Có chị Tú ở đây không chị, từ hôm qua giờ chị ấy vẫn chưa về nhà em gọi điện thì thuê bao.

Trân Ni lo lắng hỏi liên tục khiến Lệ Sa cũng ú ớ không biết nói sao:

- Ờ..nó không có ở nhà em hay nhà Ngoại sao?

- Dạ không, ngoại nói chị Tú hổm giờ không có về nhà ngoại.

Chị biết chị Tú đang ở đâu không?

Bị dồn thế bí Lệ Sa buộc phải kiếm ra lí do gì đó thiết phục chút:

- Tú nó nói chị có đi Nam cực có công chuyện.

- Dạ??

Na..nam cực, chị có nhầm không đó.

Trân Ni chả hiểu nói Lệ Sa đang nói cái gì, mặt em nhăn nhúm hoài nghi nhân sinh.

Cái gì mà đi nam cực Trí Tú đến đó làm gì.

- Nam Định!!

- Thái Anh đứng cạnh nghiến răng khều khều vào tay Lệ Sa nhắc nhở.

Thấy bản thân vừa nói cái gì đó sai sai Lệ Sa cười cười nhìn khuôn mặt đờ đẫn của Trân Ni giải thích:

- Chị thấy em căng thẳng quá nên giỡn chút thôi.

Tú nó đi Nam Định có chuyện cần giải quyết, nó nhờ chị chuyển lời tới em tại điện thoại nó hư rồi.

- Chị ấy có nói khi nào về không?

- 2 tuần..à không 3 tuần.

- 3 tuần?

Sao chị ấy không nói gì với em hết vậy.

- Chắc là gấp quá nên nó quên chứ gì, em đừng có buồn nó nha tội nghiệp.

Mặt em xụ xuống buồn thiu, đi cũng chẳng thèm nói với người ta một tiếng làm người ta lo muốn chết.

Thấy Trân Ni có vẻ tin Lệ Sa thở phào nhẹ nhõm.

Trân Ni cúi nhẹ đầu rồi lê từng bước về nhà.

Giang hồ mà đi công việc như giám đốc hông bằng.

°°° 3 tuần sau....

- Mày ổn thiệt chưa đó?

- Ừm, tao bình thường.

- Nhìn cái mặt mày còn chỗ đen chỗ đỏ kìa.

Lệ Sa thảy cái kính trên bàn vào người Trí Tú để nó tự sôi mặt, nhìn vậy mà kêu bình thường ai tin.

Lệ Sa cứ chặt lưỡi liên tục nhưng lại không thèm nói cái gì hết.

- Bộ định nói gì sao?

- Nhìn cái bản mặt lì lợm của mày là tao quên hết chữ, vừa cứng đầu vừa liều mạng.

Hên là bọn nó còn tính người nếu không là đánh mày tả tơi rồi.

- Không có chuyện đó đâu, lô hàng của bọn nó còn ở bến tao.

Nó không ngu đến nổi tự đá đỗ chén cơm của mình đâu.

Cái vẻ mặt tự tin của Trí Tú khiến Lệ Sa cười khẩy mấy cái:

- Đúng rồi, tụi nó thì đâu có ngu chỉ mày ngu thôi!!

Khi không lại tự chui đầu vào lưới dù biết ở trỏng chả có miếng mòi nào hết.

- Từ từ rồi mày sẽ thấy, cá không chỉ vì mòi mới va vào lưới đâu!!

- Nói hay lắm, làm ơn lần sau tao gặp mày thì hãy là Kim Trí Tú lành lặn dó nhe.

Đừng có máu me bê bết!!

- Biết rồi, cảm ơn.

Nói rồi Trí Tú đi ra khỏi nhà, nghe đâu là đến nhà Trân Ni thì phải.

Lệ Sa đã gọi báo rằng hôm nay Trí Tú trở về cơ mà.

Đợi vết thương khỏi hẳn mới dám về chứ công chuyện công chiết gì.

....

- Nay chị ấy về mình phải nấu thật nhiều món ngon mới được.

Trân Ni cười tươi roi rói nhìn vào mớ đồ đạt lĩnh kỉnh trên tay.

Nghe tin cô về là em chạy ra chợ mua đồ về chuẩn bị liền.

Gần cả tháng mới được gặp người ta nhớ chết đi được..

Mua đủ hết đồ Trân Ni đi tèn tèn về, vừa ra khỏi ngách chợ một đám người bước đến chặt đường cô.

Trân Ni tắt hẳng nụ cười ngước nhìn bọn của Minh trước mắt:

- Lại muốn gì nữa?

Minh thúc trỏ vào người thằng kế bên cười nói:

- Coi gái đẹp tức giận kìa tụi bây.

Đúng là đẹp thì làm gì cũng đẹp hết trơn, giận cũng dễ thương nữa.

Vừa định đưa tay nựng má thì bị Trân Ni gạt mạnh ra:

- Bỏ cái tay dơ bẩn của mày ra.

- Gì mà cọc cằn quá vậy em, tụi anh giỡn xíu mà.

- Muốn giỡn thì biến chỗ khác, tao không thích giỡn.

Nhìn bọn nó một câu lạnh lùng rồi lách người đi, nhưng lách bên nào cũng bị bọn nó chặt lại.

- Mày muốn cái gì?

Muốn gì nói luôn đi lãng dãn trước mặt quài mệt quá.

- Em mà giữ thái độ này với con Tú chắc có xách dép chạy tám chục hướng quá.

Hung dữ quá đó cô em.

Mình cười lớn câu vai thằng bên cạnh, ở cạnh Trí Tú thì dịu dàng yếu ớt biết bao nhiêu không có mặt Trí Tú thì cũng đố ai ăn hiếp được Trân Ni.

Trân Ni chỉ cong môi cười nhẹ một cái nhìn nó:

- Có hung dữ cũng kệ mẹ tao, không liên quan đến mày!!

Cái thứ như mày đâu cần phải tôn trọng hay nhẹ nhàng làm gì!!

- Thôi mà anh chỉ..Aaa..

Minh vừa đưa tay đến đã bị Trân Ni chụp lấy thúc một gói vào chỗ hiểm khiến nó lăng đùng ra đất ôm lấy của quý đau quằn quại.

Mấy đứa xung quanh cũng xông lên, Trân Ni đều đánh gọn hết còn vặt một cái thằng kìa xém trẹo tay.

- Sao?

Bộ lâu rồi ngứa đòn hả?

Khôn hồn thì biến chỗ khác chơi, đừng có dại mà chọc giận tao lần nữa nghe chưa!!

Trân Ni gom lấy mấy bọc đồ dưới đất định quay đi thì Minh lại lên tiếng:

- Anh..Quý kêu mang đến cho em xem.

Mình đưa cho Trân Ni xen một clip trên điện thoại, hai mắt em xụ xuống người thì mềm nhũng ra khi thấy người trong đó là Trí Tú.

Câu nói ấy xuất phát từ miệng Trí Tú.

- Vậy mày có yêu con nhỏ đó hay không?

- Không!!

Chỉ chơi qua đường thôi chán rồi thì bỏ.

Hai mắt em ngấn lệ không thể thốt nên được lời nào nữa.

Thấy Trân Ni vậy Minh cười thầm trong bụng xem như cú đá đó bù trừ lại chuyện này.

Trân Ni chợp lấy cái điện thoại trên tay Minh rời đi.

- Ê người đẹp, coi rồi thì trả điện thoại đi chứ.

- Tao mượn, nhưng không hẹn ngày trả đâu!!

Trân Ni đùng đùng bỏ đi còn không thèm quay lại.

Tự nhiên lại mất điện thoại oan uổng vậy trời.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 26


- Trân Ni..

Trí Tú với bộ mặt hớn hở mở cửa, cứ tưởng Trân Ni ở phòng nhưng nào ngờ không có.

Trí Tú đi đến giường nằm ịt trên đó, cả tháng trời không gặp nhớ đến phát điên rồi.

Đang nhắm hờ mắt nghe tiếng cửa kêu cô bật đầu ngồi dậy.

- Ni, em về rồi hả?

Chị nhớ em chết đi được.

- Cô ôm chặt lấy em, còn hôn hít mái tóc ấy.

- Ừm!!

Trân Ni chỉ ừm một cái thoát ra khỏi cái ôm đó đi đến để đồ đạc lên bàn.

Cứ tưởng Trân Ni giận mình chuyện đi mà không nói nên đi đến làm lành trước.

Đang cất đồ Trân Ni nhận được cái ôm từ sau lưng.

Chị dụi mặt vào cổ em thỏ thẻ:

- Xin lỗi vì đi mà không báo em một tiếng, tại gấp quá nên chị không nói với em điện thoại lại hư nữa.

- Không sao!!

Bao nhiêu sự chân thành đổi lại được câu trả lời lạnh nhạt từ em, hai tay chị buông lỏng khỏi eo.

Thái độ này của Trân Ni là sao?

Em ấy chưa bao giờ nói chuyện với cô như thế dù cho bản thân có giận đến mức nào đi chăng nữa.

Trí Tú vẫn còn đinh ninh Trân Ni giận mình chuyện đó nên nhỏ giọng hỏi:

- Em còn giận chị chuyện đó sao?

Trân Ni đáp nhanh như chẳng thèm suy nghĩ:

- Không!

Em với chị đâu là gì của nhau đâu mà giận với hờn.

- Dù đáp nhưng em còn không thèm xoay lại.

Nghe mấy lời xa cách ấy Trí Tú vẫn chưa định hình được bản thân đã làm gì sai.

Cô ấp úng hỏi em:

- Em..em nói vậy là ý gì Ni?

Sao không là gì được chúng ta là..

- Chia tay đi!!

- Trân Ni xoay lại nhìn chầm chầm chị, ánh mắt cầm phẫn chẳng còn chút yêu thương nào hết.

- Em..em đang đùa với chị đúng không Ni, không vui đâu em.

Trí Tú cố nắm lấy tay em nhưng em lại tuyệt tình rụt tay lại.

Trân Ni cự tuyệt cô một cách tàn nhẫn như em ấy đang rất hận cô.

- Tôi nói thật, chia tay đi!!

- Nhưng tại sao!?

Nhìn cái cách Trí Tú khờ khạo em cười khẩy lắc đầu:

- Tại sao hả!?

Chị phải là người biết rõ nhất chứ, sao lại đi hỏi tôi?

Tự mình xem đi.

- Trân Ni nghẹn ngào không thể nói nữa quăng điện thoại lúc nảy lên giường.

Trí Tú từng bước đi đến cầm lấy điện thoại trên tay.

Chính là cái ngày cô đến nhà Quý, mấy câu nói ngượng miệng cô phát ra lúc đó chính là nguyên nhân cho cớ sự ngày hôm nay.

Nhưng mà phải giải thích cho Trân Ni làm sao đây.

Môi cô mấp máy như muốn nói nhưng lương tâm cô lại không thể.

Thấy Trí Tú cứ đứng đờ ra đó Trân Ni bật cười một cách chua nát.

Lúc nảy cô còn le lối chút suy nghĩ rằng chị ấy sẽ nắm lấy tay cô giải thích mọi chuyện không phải như vậy nhưng giờ thì khác rồi chị ấy đứng ngây ra đó không thèm nói một câu nào biện minh hết.

- Chị có gì để nói hay không?

-...

- Câu trả lời của Trí Tú chính là sự yên lặng.

Cô không dám đối mặt với em chỉ cúi mặt đứng đó.

- Kim Trí Tú chị nhìn tôi này!!

- Trân Ni tức tưởi bước đến ôm lấy mặt chị ngước lên đối diện.

Trí Tú hai mắt đỏ hoe nhưng lại cố liếc sang một bên trách né.

Hai tay em buông lỏng khỏi mặt chị, giọng nhỏ xíu hỏi:

- Từ trước đến giờ chị có bao giờ yêu em chưa?

- Câu hỏi mà tận tâm can muốn hỏi mong có thể níu kéo chút gì đó.

- Có!!

- Nói dối!!

Chị là đồ lừa đảo!!

Chị xem tôi là đồ chơi tình của chị sao?

Chán thì vứt bỏ đúng chứ?

Rõ quá còn gì chính miệng chị nói cũng chính tai chị nghe luôn mà đâu có lệch đi chữ nào.

Trân Ni không thể nhịn được nữa xổ một tràn như thế vào mặt cô Trí Tú không nói chỉ đứng lặng ở đó nghe em chửi mắng mình.

Trân Ni còn giận hơn đánh liên tục vào ngực chi.

- Sẵn đây tôi cũng nói cho chị biết, tôi cũng chưa từng yêu chị....

Câu nói ấy mới khiến chị ngẩn mặt lên nhìn...

Nhìn thấy phản ứng của chị Trân Ni có chút chững lại không nói.

Trí Tú nắm lấy hai bắp tay em giọng nghẹn hỏi:

- Em nói vậy là sao, em đừng lấy chuyện đó ra đùa giỡn..

Em lạnh lùng gạt tay chị:

- Tôi không đùa với chị!

Tôi nói thật, tôi chỉ đến với chị vì nhiệm vụ thôi!!

- Nhiệm vụ?

- Chị nhìn đi..

Trân Ni đưa tấm thẻ vuông trước mặt cô.

Mã số 161 - 031

* Kim Trân Ni

Cấp bậc: Trung Úy.

Trí Tú đứng ngây ra nhìn vào tấm thẻ vuông ấy, cô đã từng thấy nó một lần rồi.

Hóa ra là cảnh sát chìm sao, cũng hay đấy dám tiếp cận tên gian hồ để moi thông tin.

- Giờ thì tin rồi chứ, tôi chỉ tiếp cận chị để moi tin tức thôi.

Còn về yêu chị hả?

Tôi chưa từng!!

Một tên giang hồ sao?

- Vậy còn lần đó thì sao?

Vì nhiệm vụ em sẵn hy sinh lần đầu của mình cho một tên giang hồ?

-....

Bị câu hỏi của Trí Tú chặn họng Trân Ni không thể nói được lời nào nữa.

Trí Tú nhìn em lại hẳng đi một nhịp, hy vọng rằng em ấy sẽ..

- Đúng!!

Tất cả là vì nhiệm vụ, chị chả là gì với tôi hết.

- Chuyện ở chợ đen của Quý và lô hàng ở bến tàu là do em chỉ điểm đúng không?

- Phải!!

Là tôi đó, chị chờ ngày vào tù với bọn nó đi.

Trân Ni cười khẩy đi sát đến dí vào mặt chị.

Mấy câu nói ấy như sát muối vào tim cô, Trân Ni dù có lạnh nhạt đến đâu thì cũng phải rơi nước mắt lả chả nhưng miệng thì không ngừng nói lời cay nghiệt.

- Có khoảnh khắc nào em thật lòng với chị chưa?

- Chưa!!

Đừng hỏi nữa vô ích thôi, tôi với chị kể từ nay không còn là gì nữa.

À mà không đúng, tôi và chị giờ là cảnh sát và tội phạm không chung đường không chung lối.

Chị chờ ngày tôi còng tay chị mang vào tù đi!!

Trân Ni tuông ra một tràn lời lạnh lùng với cô, nhưng tay thì không ngừng vuốt đi vệt nước mắt lăn dài trên má.

Cô không nói nhưng chỉ nhẹ nhàng bước đến ôm lấy người em.

Định vùng ra khỏi nhưng Trí Tú lại nói một câu khiến em dừng hẳng mọi hành động:

- Chị xin ôm em một chút được không?

Xin?

Sao lại xin?

Từng là của mình bây giờ lại phải xin sao?

Câu nói đau lòng ấy khiến Trân Ni không kìm được nước mắt hức lên vài cái, cứ giữ nguyên tư thế cho chị ôm vào lòng.

Cái ôm hờ không qua siết, chắc lại sợ em ấy thấy khó chịu thấy ghê tởm một đứa giang hồ như cô.

Dứt ra khỏi cái ôm Trí Tú cười nhẹ vuốt hết nước mắt lem luốc trên mặt em còn bạo gan hôn lên trán em một cái.

Trân Ni chẳng cự tuyệt mặc chị ấy muốn làm gì thì làm.

- Chị về đi..

- Ừm..chị về ngay..

Trí Tú xoay lưng bước ra khỏi cửa, tiếng cửa vang lên Trân Ni đỗ gục xuống sàn ôm mặt khóc nức nổ.

Sợ rằng chậm trễ một chút em sẽ không chịu nổi, tiếng nấc cứ vang lên liên hồi từng cơn nấc đến nghẹn ngào đến quặn thắt.

Trân Ni liên tục đám thình thịch vào tim muốn ngăn nó không đau nữa nhưng sao nó lại khó chịu hơn vậy chứ.

Trân Ni nằm vật vã dưới nền nhà nước mắt rơi nhiều đến động vũng dưới sàn.

- Chị xin lỗi...

- Trí Tú đứng ngoài cửa lẩm bẩm.

Sau này em ấy sẽ hiểu cho cô mà, nhưng không biết sau lần này cô có còn cơ hội giải thích với em ấy hay không nữa.

Đêm đó chả ai ngủ được cứ chầu trực mãi, Trí Tú thì ở nhà ngoại Trân Ni thì ở nhà đối diện.

Không ngờ chuyện của họ lại kết thúc theo cách này cách đau khô nhất, tự mình bắt người mình yêu vào tù sao?

Hay...hay thật.

Đêm vốn dài nhưng đối với Trí Tú và Trân Ni còn dài hơn, chuyện của họ sẽ kết thúc như vậy sao?

Liệu rằng có chuyện gì xảy đến để hàng gắn lại đôi trẻ vẫn còn yêu nhau sâu đậm hay không?

Nhưng nếu có thì sẽ là khi nào...
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 27


- Để chị đưa em đi...

- Không cần, tôi có người đón rồi!!

Trân Ni lạnh lùng hất tay Trí Tú ra khỏi vali rồi kéo đi một mạch.

Nay em ấy chuyển đến nơi khác sống mà, chắc là tránh mặt cô hoặc là đã hoàn thành được nhiệm vụ.

Trí Tú chôn chân nhìn em tay kéo vali rời khỏi chốn hàng gắn hai người.

Trân Ni đi không thèm ngoảnh mặt lại vì biết chắc là Trí Tú đang đi theo lót tót sau lưng.

Đứng trước đầu hẻm Trí Tú không nói cứ nhìn Trân Ni không rời mắt.

- Bên này...- Trân Ni phẩy phẩy tay về phía chiếc xe hơi màu trắng.

Chiếc xe ấy dừng lại bước xuống từ ghế lái là một người con trai:

- Sao không bắt xe về đi còn bắt anh đến đón làm gì.

Quân hằn học khó chịu vì phải lái xe một đoạn đường đến đây chỉ đến đón đứa em gái này.

Quân có chút bất ngờ khi nhìn thấy Trí Tú đứng một góc nhìn qua đây.

Trí Tú cười nhẹ cúi mặt xem như lời chào.

- Người quen em sao?

- Quân hếch mắt về phía Trí Tú hỏi, nhưng mà anh cũng biết thừa chỉ hỏi cho vui thôi.

Trân Ni nhìn theo hướng đó rồi đáp một cách dứt khoát:

- Không!!

Em không quen, chắc là người điên nào đó đứng đó ngắm trăng ngắm sao thôi.

- Không quen thì thôi mắc gì nặng lời vậy, 11 giờ mấy trưa trăng sao đâu mà ngắm.

Nói xong Trân Ni mở cửa bước vào trong mặt mày còn hầm hầm.

Quân lắc đầu ngán ngẩm khiên vali để vào cóp xe rồi qua bên ghế lái.

Trân Ni trên xe cứ khoanh tay trước ngực thở mạnh bằng mũi liên tục.

- Bộ em có chuyện gì sao?

- Không!!

Quân có chút giật mình vì tông giọng khá lớn của Trân Ni.

Không thì thôi mắc gì lớn tiếng vậy chứ, là ai đã chọc giận con bé vậy trời.

- Sao rời đi mà không báo trước cho anh để còn sắp xếp lại kế hoạch.

- Kế hoạch vẫn vậy thôi, em hoàn thành nhiệm vụ em đi thì có gì sai sao?

Em đã thõa thuận trước với anh rồi mà, ở lại đó để gặp...

Nói đến đây đột nhiên Trân Ni dừng lại không nói nữa, Quân cũng mơ hồ đoán ra:

- Gặp Trí Tú sao?

Đừng nói là em yêu...

- Không!!

Anh đừng có nói bậy lo lái xe đi!!

- Ừm, lái thì lái.

Nhưng mà anh nói trước luôn sắp tới mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như bây giờ đâu.

Thân phận em để lộ đồng nghĩa với việc em cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Cẩn thận thì hơn, em cũng chỉ là con cừu non giữa bầy sói nếu em lơ là.

- Em biết rồi.

....

- Cái gì!?

Chia tay?

Mà sao chia tay?

Lệ Sa hốt hoảng hỏi khi nghe Trí Tú kể lại chuyện của hai người họ hôm qua.

Trí Tú thở dài lắc đầu rồi nóc một ly rượu.

- Hết yêu thì chia tay...đâu có lí do gì đâu hức..hức..

Trí Tú uống đến mắt mũi mờ nhòe ra không thấy gì hết nhưng tay thì vẫn cầm rượu nóc đều đều.

Lệ Sa có cản đến cỡ nào cũng không làm lại con sâu rượu Kim Trí Tú.

- Uống ít thôi!!

- Trả đây!

- Không, chừng nào mày trả lời thì tao trả cho!!

Lệ Sa giựt lấy chai rượu từ tay Trí Tú ép cô phải nói ra mới chịu đưa, Trí Tú không biết trời trăng mây gió hì hết cứ gật gật đại vài cái.

- Có phải Trân Ni biết chuyện gì từ mày rồi phải không?

Còn chuyện mày là....

- ...

- Trí Tú gục xuống bàn.

- Tú..Tú..

- Lệ Sa lây lây người nó gọi.

Nó ngủ mất tiêu rồi, Lệ Sa tức muốn điên đầu đập bàn một cái.

Chuyện thì moi không ra còn phải tốn tiền mua mòi mua rượu, chuyến này lỗ là cái chắc rồi.

Giờ cô phải cõng con sâu rượu nó vào nhà nữa khổ hết sức.

....

- Cũng hai tuần rồi thưa đồng chí Trân Ni, bộ em không..

** Đùng!!!

Trân Ni đập bàn đứng dậy nhìn lom lom Quân, mấy nay cứ lãng vãn trước bàn làm việc của cô rồi mấy cái câu tào lao khó chịu gần chết.

Quân rén ngang nuốt ực một hơi để sắp hồ sơ lên bàn Trân Ni rồi quay về phòng.

Trước lúc đi còn bạo gan trêu chọc thêm câu nữa:

- Nhớ thi về thăm đi hai tuần rồi đó..

- Kim Điền Quân!!

Anh có thôi đi chưa!

Là tội phạm chứ không phải bạn bè bình thường đâu mà nói thăm là thăm, đã lộ thân phận về đó cho chết hay gì.

Trân Ni khó chịu đóng sầm sắp hồ sơ lên bàn.

Quân chít lưỡi đi đến tựa hông vào tường nhìn Trân Ni đoán mò:

- Nhưng mà anh thấy tội phạm cũng có tim mà, chả lẽ không rung động sao?

Em về đó đừng nói là giết em một cộng lông của em chưa chắc đứa nào dám đụng đến.

Trân Ni bật cười hề hề:

- Nếu anh dư dã thời gian đứng đây nói mấy chuyện tào lao thì làm ơn đều vài người đến bắt nghi phạm à không tội phạm mới đúng.

- Sao em không tự mình đi đi, bắt người yêu em mà.

- Quân nhún vai rồi đi.

- Anh!!

Em nhắc lại lần nữa, em và tên tội phạm đó chả là gì hết!!

- Nhưng mà anh cũng không biết sao em lại không rung đọng nhờ, vì em mà bị đánh bầm dậm tơi tả xém chết.

Vì em bỏ hết chuyện ở bến tàu, giang hồ người ta trọng tình nghĩa anh em còn Tú anh thấy nó trọng em hơn đó.

Bộ em không có chút rung động nào sao?

- Quân xoa cằm nheo nheo mắt hỏi.

Trân Ni trả lời một cách nhanh gọn nhưng lại có sát thương cao đó, Trí Tú mà nghe được chắc sẽ đau tim chết mất.

- Không!!

Anh đừng hỏi mấy chuyện vớ vẩn đó nữa.

Em là cảnh sát còn chị ta là tội phạm anh hiểu chưa!?

- Coi như anh hiểu đi há!

Quân đóng sầm cửa lại cái vẻ mặt ngu ngu ngơ ngơ đó khiến Trân Ni tức đến điên người dậm châm đùng dùng.

Yêu đương gì với tên tội phạm đó chứ.

Trân Ni xua tay lắc đầu ngồi bịt xuống ghế tựa lưng ra sau.

Hai tuần rồi cô cố không nghĩ đến nhưng cái tên mà cô gọi là anh hai đó cứ suốt ngày lải nhải quanh tai cô.

.....

- Hai tuần rồi không liên lạc gì sao?

- Không...

Trí Tú đốt điếu thuốc nhưng chỉ rít một hơi rồi bỏ đi.

Trước cách hút thuốc đó Lệ Sa cũng lấy làm lạ, trước đây một ngày có khi cả gói giờ lâu lâu mới làm một điếu nhưng chỉ rít một hai hơi rồi dụi đi.

Chắc do ở gần Trân Ni cô không hút thuốc lâu dần thành thói quen.

Lệ Sa nhìn Trí Tú nó buồn cô cũng buồn theo nhưng hỏi thì nó không chịu nói.

Trí Tú chòm người dậy dầm dầm ly cà phê đá.

Nay trời đẹp nhỉ?

Vừa dứt câu thì có tiếng nói vang lên:

- Chúng tôi bên tổ trọng án phòng chống ma túy nghi ngờ cô có liên quan đến vụ việc buông bán hàng cấm ở chợ đen, mong cô hợp tác đều tra!!

Mấy chiếc xe cảnh sát kéo nhau lần lượt đậu trước quán, giấy tờ đều hiện ra trước mắt muốn chối thì chối làm sao?

Lệ Sa hai mày nhíu lại vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra muốn tiếng nói nhưng đã bị Trí Tú cản lại Thái Anh cũng chỉ biết đứng đó nhìn Trí Tú bị còng tay dẫn đi.

- Được thôi.

- Trí Tú vui vẻ đưa hay tay trước.

Tiếng còng sắt vang lên Trí Tú được dẫn vào xe.

Cô cũng rất muốn lên đó xem Trân Ni mặc đồ đồng phục ra sao, chắc sẽ ngầu lắm cho coi.

Trên xe Trí Tú không mấy sợ hãi còn gật gù theo máy tiếng kèn xe như điệu nhạc.

Đến nơi Trí Tú được giải vào phòng thẩm vấn đặc biệt.

Trí Tú để hai tay lên bàn nhìn dáo dát xung quanh.

*** Cạch...

Bốn mắt chạm nhau Trí Tú vui đến nổi đứng bật dậy muốn bước đi nhưng quên mất bản thân đang bị còng vào cây sắt dài trên bàn.

Trân Ni bước vào ghế đối diện nhìn cô bằng cặp mắt lạnh lùng không chút cảm xúc.

Trí Tú nhìn ra chứ chỉ mím môi gật gù.

- Trân..

- Tôi chưa hỏi!!

Định mở lời nói gì đó nhưng Trân Ni lại cắt ngang lời cô, Trí Tú không tức giận chỉ ngồi đó chờ em.

Trong Trân Ni rất ra dáng khi mặc vào bộ đồ đó, nhưng mà ngầu nhất chắc là việc mang người mình yêu vào cửa tử.

- Cô biết mình phạm tội gì chứ!?

- Không thưa cán bộ.

- Hai mắt cô tròn xoe nhìn cứ ngu ngu làm sao, chả giống tên tội phạm gì hết.

Trước thái độ nhỡn nhơ đó Trân Ni nhíu mày gằn giọng:

- Đừng có diễn cái thối ngây ngô ở đây, tốt nhất nên tự thú để nhận được sự khoan hồng của pháp luật.

Nếu cố chấp thì tội chồng tội không sung sướng gì đâu.

Nghe Trân Ni nói Trí Tú không nhưng không tỏ ra sợ hãi còn chòm đến trước gần mặt em gần nhất có thể:

- Bằng chứng tôi phạm tội đâu thưa cán bộ?

- Chị!!

- Không có thì xem như tôi không phạm tội gì hết nên bị oan được thả.

- Cô nhún vai bình thản nhìn em.

Trân Ni tức đến không nói nên lời, mọi chứ cô đều biết nhưng bằng chứng lại không có.

Nếu nói miệng thì ai mà tin chứ

- Sao cán bộ, cô có bằng chứng phạm tội của tôi chứ?

- Cứ chờ đó tôi sẽ tìm ra, chính tôi một lần nữa sẽ đưa chị đến đây.

Trân Ni nhìn Trí Tú chầm chầm còn không thèm chớp mắt, ánh mắt câm phẫn đến muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Trí Tú lại hiên ngang tựa lưng ra sau ghế dơ hai tay đang bị còng lên trước mặt:

- Nếu vậy thì tháo còng cho tôi đi chứ, khi nào cô tìm được bằng chứng rồi hãy đến bắt tôi sau.

Giờ vẫn chưa mà!!

Dứt lời Trí Tú thì Quân từ ngoài bước vào:

- Tháo còng đi!!

- Quan hếch mặt ra hiệu cho đồng chí đứng phía sau Trí Tú.

- Anh à cô ta..!!

- Trân Ni bực tức xoay người nhìn Quân.

- Bây giờ bằng chứng em không có, nếu bắt giam người ta chúng ta mới là người bị chịu tội.

Tội giam giữ người trái phép em có biết hay không!?

Trân Ni nhìn Trí Tú rồi tức giận bỏ đi.

Vừa được tháo còng Trí Tú đã xoa xoa lấy hai cổ tay có chút hằng đỏ.

Cô đứng dậy dối diện Quân:

- Tôi đi được chứ sếp?

- Mời!!

- Quân cười nhẹ đưa tay về phía cửa.

Trí Tú hiên ngang bước ra khỏi phòng thẩm vấn, không mẻ một miếng da miếng thịt nào.

Đến đồn công an mà bình thản kiểu này chắc chỉ có Trí Tú.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 28


- Alo Phi hả?

- Em nghe đây chị.

- Tối nay Quý sẽ đến bến lấy lô hàng, cho người tập trung ở sân và cửa sau bến.

Còn nữa, đừng để đứa nào bén mảng lên tàu hàng nghe chưa!?

- Dạ em biết rồi.

Căn dặn xong Trí Tú cúp máy, tối nay Quý sẽ đến lấy lô hàng còn lại ở tàu nên phải cẩn thận một chút.

Trí Tú chọn vào số lạ đó gửi tin:

- Bến tàu, chuẩn bị!!

Nhắn xong Trí Tú bỏ lại điện thoại vào túi đi đâu đó.

....

Trân Ni mặc một bộ đồ đen nón kết và khẩu trang đen và còn cả balo.

Nhưng giờ đã tối mù rồi Trân Ni định đi đâu.

Trân Ni bước ra khỏi nhà leo lên chiếc xe taxi:

- Đến bến tàu nha chú.

Chiếc xe lăn bánh, theo như lời Trân Ni nói xe dừng trước đường vào bến, chỉnh lại nón một chút rồi len lẻn vào trong.

Đèn ở bến tàu thường khá sáng nhưng hôm nay đột nhiên cứ nhấp nháy.

Trân Ni nhìn vào cái bóng đèn ấy thầm mong là nó tắt lụi đi một phát.

*** Bụp..

Hàng loạt đèn ở bên tàu đều tắt Trân Ni không dám chạm trễ phi theo con đường cô đã quan sát khi nảy.

- Anh Phi em vừa thấy có bóng người đi qua bên đó!!

Phi nheo khoe mắt nhìn về phía mấy thùng hàng to đùng đằng kia.

- Làm gì có, chắc là con chuột con mèo gì đó thôi, dẫn anh em qua góc kia kiểm tra đi.

- Phi vỗ vỗ vai nó trấn an.

Đèn vừa sáng lên Trân Ni cũng vừa kịp núp phía sau thùng hàng, may mà đến được gần tàu nếu không bị phát hiện là tôi rồi.

Canh lúc bọn chúng đi nơi khác Trân Ni nhanh chóng lên tàu.

Đến nơi Trân Ni không dám lơ la dù là một cái chớp mắt, đi xung quanh tàu kiểm tra em mới lấy làm lạ.

Đâu lí nào lô hàng lớn vậy mà không lấy một đứa canh, đi cả nửa vòng tàu rồi cơ mà.

Người canh ở bến hôm nay cũng ít hơn thường ngày thì phải.

Mã hiệu 0202.

Đúng mà, cứ tưởng lên nhầm tàu nhưng xem kỹ lại thì đúng mà cô lấy thông tin này từ Trí Tú chả lẽ sai hay sao?

Trân Ni chú ý đến một thùng đen đặt ở góc, một vệt trắng rơi dưới đất khiến Trân Ni xua ngay cái suy nghĩ ngờ vực lúc nảy.

Trân Ni để balo xuống đất lấy ra trái bom hẹn giờ lấp vào tàu.

Vừa lắp vừa quan sát xung quánh.

Lắp xong trái đầu tiên, Trân Ni rón rén đi đến định lắp trái thứ hai, vừa lắp xong định đứng đậy rời đi thì một cánh tay từ sau bịt chặt lấy miệng em.

- Um..um...

- Trân Ni vùng vẫy muốn thoát ra nhưng người ở phía sau quá mạnh.

- Trân Ni là chị!!

Trí Tú kéo khẩu trang xuống ra hiệu cho em im lặng.

Trân Ni có chút bất ngờ khi có sự xuất hiện của Trí Tú ở đây.

Thấy Trân Ni cứ ngồi đờ ra đó không nói không rằng Trí Tú nắm chặt lấy bắp tay em tức giận hỏi:

- Em đến đây làm gì!?

Còn gan đến nổi lẻn lên tàu bộ em không muốn sống nữa hả!?

Trân Ni khó chịu gạt tay chị ra:

- Chị nên chuẩn bị tâm lý vào tù kia kìa, tôi chỉ muốn báo cho chị biết chị còn một tiếng nửa để sơ tán người của chị rời rồi đây.

Khi đồng hồ đúng 12 giờ thì con tàu với số hàng này sẽ một phát đi tông!!

- Em!!

Em biết tối nay Quý đến lấy lô hàng đúng chứ?

- Đúng, thì sao?

Trí Tú không hiểu nổi Trân Ni đang muốn làm gì nữa, biết nhưng vẫn làm người ta gọi là cố chấp, mà những người cố chấp chả có kết quả tốt.

- Biết mà vẫn dám mạo hiểm đến đây, em đúng là ăn gan hùm.

Nhưng nếu không nhờ chị đừng nói lẽn lêm tàu, bước nửa bàn chân vào bền tàu còn không được..

- Ý chị là sao?

- Trân Ni nhíu mày hỏi lại.

- Là chị muốn em đến đây, nói chuyện với em ở ngoài rất khó.

- Đèn tắt và sơ tán người là chị làm?

- Ừm!!

Chứ em nghĩ mới sức và cách hành động lỗ mãng của em thì em sẽ vào được đến đây sao?

Trí Tú bước đến cóc vào đầu em một cái nhưng chỉ là một cái nhẹ tay nhất.

Trân Ni không mấy quan tâm đến lên tiếng cảnh cáo:

- Chị không còn nhiều thời gian để ở đây đâu, nếu hôm nay tụi nó đến lấy hàng thì một phát bay sạch, số hàng này cũng bị thêu trụi!!

- Em học cách làm việc đó từ ai vậy?

Chả có cảnh sát nào mà đi cài bom trong ổ giặt hết.

Giặt để yên cho em vào đặt bom thủ tiêu nó sao?

Em nghĩ đơn giản quá rồi đó.

- Trí Tú lắc đầu chán chường.

Ai cho Trân Ni ra trường tốt nghiệp vậy, ngay cả điều cơ bản nhất về tâm lí tội phạm còn nắm không vững nữa kìa.

- Chị muốn nói chuyện với em một chút!!

- Tôi và chỉ có gì để nói sao?

-....

Đương định nói gì đó đột nhiên tiếng chuông điện thoại cô reo lên.

- Alo?

- Quý tới rồi!!

Trí Tú cúp máy ngay bỏ điện thoại vào túi lên tiếng thúc giục Trân Ni.

- Đi!!

Đi mau lên, càng xa càng tốt!!

Trân Ni nhấp nhử không dám rời đi, quả bom hẹn giờ vẫn đang chạy kia kìa, Trí Tú thì sao?

- ..Chị cũng mau rời khỏi đây đi, tôi muốn bắt sống chị hơn.

- Được, chị sẽ sống chờ ngày em đến bắt chị được chưa, giờ thì đi đi.

Cẩn thận một chút người đang ở khắp nơi.

Trí Tú đẩy nhẹ lưng em, đợi khi Trân Ni đi khỏi mới ngồi thụp xuống nhìn quả bom đang chạy ngược thời gian kia.

Tháo báo sao?

Thử vận may mới được.

Từ bao giờ một cảnh sát một tội phạm lại nói chuyện với nhau nhiều đến thế lạ còn quan tâm nhau nữa chứ.

.....

- Con Tú đâu?

Quý cùng với cả đám đàn em sau lưng kéo đến bến tàu, nay là ngày lấy hàng mà không đến làm sao được.

Phi vờ cười đáp:

- Anh Quý đợi một chút chị Tú đang đến.

- Đợi?

Tao mà phải đợi hả mậy!?

- Quý túm lấy cổ áo Phi trợn mắt.

Phi cũng không dám hó hé gì đợi đến khi tiếng Trí Tú vang lên phía sau Quý mới chịu buông tay.

- Em đâu dám để anh đợi.

Em nó còn nhỏ không hiểu chuyện anh tha cho nó đi, há?

- Trí Tú vỗ vỗ nhẹ trên tay Quý.

- Tới thì tốt!!

Chuẩn bị lô hàng chưa?

- Tất cả đều xong.

Quý gật đầu tán thưởng trước thái độ làm việc của Trí Tú, nhanh gọn và thông minh.

Một cái phát tay cả đám phía sau chuẩn bị tiến lên tàu thì một giọng nói lớn cất lên.

Minh cùng vài tên đàn em dẫn theo ai đó.

- Anh Quý, chắc anh cần xem một người!!

- Minh đẩy Trân Ni về phía trước khiến em ngã lăn ra đất.

Trí Tú nhíu mày nhìn chằm chầm vào Trân Ni nhưng chân chỉ dám nhích nhích không dám đến gần.

Quý ngồi thụp xuống nâng cầm Trân Ni lên nhìn rồi chuyển hướng sáng Trí Tú:

- Đồ chơi của mày sao?

-...

- Trí Tú mím môi không đáp, mắt thì nhìn chằm chằm vào em.

Trân Ni khó chịu gạt phăng cái tay Quý ra khỏi mặt:

- Bỏ ra, cái tay thối!!

- Đồ chơi của mày cũng thú vị quá chứ, còn chơi tới cả cảnh sát luôn sao?

Quý bật cười lớn nhìn Trí Tú, nó bị chơi một vố đã đời luôn mà.

Bản thân bị cảnh sát lừa lấy thông tin mà không hay không biết còn năm lần bảy lượt che chở cho nữa.

Đúng là vì tình thì ai cũng trở thành ngứa ngu hết.

Trân Ni bị bọn nó kéo tay đứng dậy, Quý đi đến tát cho em một cái thiệt mạng vào má.

Quý bóp chặt lấy cổ Trân Ni gằn giọng:

- Con chó!!

Mày là đứa hại cả chợ đen tao bị bắt, lô hàng của tao cũng bị bọn nó thu giữ.

Chỉ có con Tú ngu dốt mới bị mày lừa, còn tao thì không!!

Trân Ni khó thở ho khan ngay cả mặt cũng chuyển sang đỏ gắt.

Trí Tú không thể đứng nhìn được nữa chạy nên lên tiếng:

- Anh đừng phí thời gian cho chuyện này nữa...

- Mày im!!

Mày lo cho nó chứ gì?

- Em..em..

Quý buông lỏng cổ Trân Ni ra rồi thúc cho Trí Tú vài gối.

Trân Ni không biết có thấy xót hay không nhưng nước mắt lúc này lại rơi lả chả.

Quý nhìn hai đứa nó làm trò mèo trước mặt cười khẩy:

- Mày xót con ghệ mày hả?

- Quý nắm tóc Trân Ni giật mạnh ra sau.

- Tôi và chị ta không là gì hết!!

Xót thương cái gì, giờ vào tay mày muốn chém muốn giết cứ tùy ý đừng làm mấy trò khó coi này!!

- Trân Ni không chút sợ hãi dùng ánh mắt kiên định nhìn Quý.

- Hay!!

Hay..

Để tao cho hai đứa bây chơi một trò chơi nha, đúng lúc tao cũng muốn anh em được giải trí một chút.

Quý hất mặt một cái cả đám bốn năm người lôi Trí Tú đi, trói cô vào một sợi dây thần to đùng buộc vào cần cẩu rồi lái ra treo lên cao.

Trí Tú bây giờ bị leo lủng lẳng trên cần cầu giữa con sông lớn.

Trân Ni điếng hồn không nói được lời nào nữa, hai mắt cứ mở trân nhìn Trí Tú bị treo lơ lửng trên đó dưới chân còn treo cả đá.

- Thả..người..thả người đi!!

Cô ta là người của ông mà, nếu để cô ta chết lô hàng của ông..

- Tao đã đến được đây thì sợ mất cái gì nữa.

Câu uy hiếp của Trân Ni vô dụng.

Em khụy xuống nhìn chị với vẻ mặt khắc khổ khi bị treo lơ lửng trên đó.

Thấy thái độ đó Quý lên tiếng trêu chọc:

- Sao?

Không thấy xót hả?

Miệng thì nói không yêu không là gì, đụng vào nhau là khóc đến mù trời.

Haizz...đàn bà với đàn bà mà yêu cũng sâu đậm chứ.

Tụi bây vỗ tay coi!!

Quý vỗ vỗ vài tiếng thì tụi nó cũng vỗ tay theo, còn vừa cười vừa xù xì.

Thấy Trân Ni vẫn im lìm Quý lại giỡ trò tiếp.

Nó là đứa khiến chợ đen và lô làng một phát bây mất làm tổn hại biết bao nhiêu tiền của đâu thể nào tha cho nó dễ dàng vậy được.

- Giờ tao chỉ cho mày chơi một trò vui lắm!!

Quý xoe tay, một cây súng ngắn được đặt lên đó.

Lên đạn một phát rồi ngồi thụp xuống cạnh Trân Ni bỏ vào tay em đưa lên ngắm vào Trí Tú!!

** Đoàng...
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 29


- Sếp!!

Sao giờ này anh mới tới!?

Phi vừa hốt hoảng lo lắng cũng có chút vui mừng khi Quân đến.

Quân ra hiệu phẩy tay một đoàn người tay cầm súng người mặc áo chống đạn đi vào.

Quân nhìn Phi gấp rút hỏi:

- Mọi chuyện thế nào rồi!?

- Chị Tú với Trân Ni bị bọn nó bắt rồi!!

- Đi..đi nhanh lên!!

Quân thảy cái áo và súng vào người Phi, rồi nhanh chống phong tỏa hiện trường chuẩn bị yểm trợ bên trong.

Phi đi theo Quân sâu hơn vào bên tàu trước phân cảnh hổn loạn phía trước.

Quý cầm tay Trân Ni chỉa súng về phía Trí Tú.

Phi định đưa súng lên ngắm bắn thì Quần đã kịp để tay lên nòng súng đè xuống.

- Bây giờ chưa được!!

Phi đành nhịn ôm khẩu súng vào tư thế chuẩn bị.

Quân chạm tay vào tai nghe:

- Tất cả vào tư thế chuẩn bị, khi có lệnh hướng 10 giờ ngắm bắn.

....

- Tú!!

Viên đạn ghim lặng vào vai trái cô, Trí Tú còn không thèm gào hét dù cảm nhận được cơn đau đến thâu trời đó, máu bắt đầu chảy ra loang lỗ bên trong ẩm ướt cả vùng vai.

Trân Ni bên dưới vừa gào vừa khóc, Quý thì lại cười rất vui vẻ.

- Không xót sao?

Hay là thêm viên nữa nha?

Quý kéo tay Trân Ni lên nhưng lần này lại ngắm vào ngực cái cô.

Trân Ni có vùng vẫy đến mấy cũng không thoát ra được!!

** Đoàng...

Một viên đạn nữa thoát ra khỏi nòng súng nhưng rất may viên đạn ấy lệch ra khỏi người cô.

- Haizz..tiết thật!!

Quý đứng dậy nhìn khẩu súng hết đạn quăng nó sang một bên, định chơi thêm nhưng tiếc quá.

Trân Ni đỗ gục xuống đất mắt nhìn đăm đăm Trí Tú đang đau quằn quại trên đó.

- Sao?

Thấy vui không Tú?

Quý đột nhiên chuyển hướng sang Trí Tú hét lớn con cười cợt nhã nhìn cô.

Hai mắt Trí Tú lờ đờ nhìn xuống chỉ thấy bọn nó kéo người Trân Ni dậy.

Quý từng bước tiến đến nhìn vào thân hình Trân Ni chặc lưỡi lắc đầu liên tục:

- Chít, ây cha con ghệ mày nhìn cũng ngon đó chứ.

Hai đứa bây chắc không làm được trò trống gì đâu hé.

Hay là..để tao làm giúp mày nha Tú!!

- T..thằng chó!!

- Trí Tú thều thào thốt lên, nhưng tiếng cô khá nhỏ bọn nó chả nghe được gì hết.

- Sao?

Mầy nói gì?

Muốn thấy tao làm chuyện đó với ghệ mày tại đây hả!?

Quý nhíu mày vảnh tai lên cố nghe Trí Tú nói nhưng chả nghe được gì ngoài tiếng rên ư ử như chó.

Trí Tú có vùng vẫy đến mấy thì bản thân vẫn chị treo lơ lững trên đó còn cả cục đá to đùng dưới chân.

*** Tít!!!

Đột nhiên một tít điếc tai vang lên nó phát ra từ cái đồng hồ đeo tay của Trân Ni.

Đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm, Trân Ni bật cười mãn nguyện nhắm chặt mắt chờ đợi.

Nhưng một hồi lâu chẳng có chút động tĩnh gì hết Trân Ni ngoái đầu nhìn vào tàu.

- Em chờ bom nổ sao!?

- Quý bật cười hỏi.

Trân Ni vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, làm sao Quý biết chuyện cô gài bom trên tàu.

Lúc này em mới nhìn vào chị.

- Là ghệ em tháo bom giúp bọn anh đó, em đừng vội nóng giận.

Nếu như con tàu này nổ thì thiệt hại ở đây không ít đâu nên cũng phải biết khôn nên hy sinh cái nào chứ.

Một là em hay là bến tàu của nó.

- Ra là vậy sao..

Em bật cười chua chát khi nghe Quý nói thế, hóa ra em chỉ là một thứ đồ rẻ tiền không đáng giá so với Trí Tú.

Trí Tú cứ mấp mấy cái môi khô khóc như muốn nói nhưng vô ít, bây giờ sức cô còn không có thể thở, chứ nói năng cái gì.

- Tiếc cho cô cảnh sát nhỏ, tưởng bản thân mình thông minh một mình lên kế hoạch thâu tóm cả băng xã hội đen sao?

Em ngốc quá đấy!!

- Đừng nói nhiều, muốn giết thì cứ giết.

- Hai mắt mở trừng trừng nhìn.

- Đừng vội!!

Anh còn chưa dùng em mà!

- Quý kề sát vào cổ Trân Ni hít một hơi.

Trân Ni khó chịu vì mùi thuốc trên người Quý lách mặt sang hướng khác.

Mồi ngon dâng đến miệng rồi dại gì mà không ăn chứ.

- Lên tàu lấy hàng đi!

Tối ăn anh thưởng lớn cho tụi bây.

Cả đám chạy lần lượt lên tàu khui hét mấy thùng hàng bỏ vào vali.

Quý ngửa cổ lên trời cười đắc ý khi thấy lô hàng lớn vào được tay mình, nhìn Trí Tú trên đó Quý khạt nhổ một bãi nước miếng.

Vừa xoay người đi vài bước Trí Tú bật cười lớn, khiến Quý và đám đàn em ngước mắt nhìn cả Trân Ni cũng cảm thấy khó hiểu.

Chị ta sắp chết tới nơi rồi còn cười cái gì!?

- Bộ định mở tiệm bánh hay sao?

Nào có làm thì cho vài cái ăn lấy thảo nha anh Quý.

Trí Tú dùng hết sức hét lên, giọng có phần khàn đặc nhưng vẫn nghe rõ được từng câu chứ.

Quý ngờ ngờ ra chuyện gì đó hét lớn:

- Tụi bây kiểm hàng!!

Cả đám lần lượt mở vali ra ghim dao vào bao rồi đưa lên miệng nếm thử.

- Đại ca, hàng giả!

- Con mẹ nó!!

Quý tức giận lật hết mấy cái vali bột mì, nó dám chơi chó sao?

Quý rút cây súng ở thắt lưng Minh bắn một phát về phía cô.

- Đừng!!

- Trân Ni lao đến chụp mấy tay Quý.

Nhưng phát đạn vốn đã lao đi từ lâu rồi.

Viên đạn ghim vài bụng cô khiến Trí Tú trào ra máu ở khóe miệng, Trân Ni nhìn chị môi run run.

Trí Tú của cô..

- Anh!

Giết nó thì sao mình moi ra số hàng thật đang ở đâu được!!

- Minh cầm lấy khẩu súng đẩy nhẹ xuống.

- Đại ca cả băng lớn mà lô hàng bị tráo cũng không hay!!

Nực cười thật đó.

- Trí Tú cười lớn.

- Mày trách ra!!

Tao phải giết nó hôm nay!!

*** Đoàng..

Tiếng đạn vang lên, nhưng không phải của Quý mà là của Phi.

Tiếng súng vang lên liên tục đến điếc tai một cơn mua đạn bắn ra băng của Quý tản ra ôm đầu tránh né, Quý bị mấy phát đạn ghim vào đầu chết ngay lại chỗ.

Minh bị viên đạn ghim vào vai, cánh tay đầy máu trốn sau cái cẩu lớn.

Bây giờ khu bến tàu xa gần đều bị phong tỏa muốn chạy cũng không thoát, thì một mạng đổi nhiều mạng.

Minh gượng đến bấm vào nút trên cẩu!!

*** Đùng!!

Sợi dây treo Trí Tú bị đứt nước sông văng lên tung tóe.

- Trí Tú!!

Trân Ni lao đến mé chỉ thấy một vũng nước Quặn lên loan chút máu trên mặt.

- Nhanh!!

Nhanh lên mau nhảy xuống tìm người đi.

Quân ngoắc tay ra lệnh vài chục viên cảnh sát lao xuống lòng sông mò tìm.

- Ni!!

Bình tĩnh!!

- Bỏ em ra!!

Em muốn tìm Trí Tú, bỏ em ra..

Trân Ni khóc tức tưởi muốn lao ngay xuống sông đó tìm Trí Tú.

Quân ôm lấy em vào lòng vỗ về ngăn không cho em làm bậy.

Trân Ni cứ vũng vãy mãi mặc dù dưới sống có hơn mấy chục người liên tục tìm kiếm.

Trí Tú của cô đâu rồi.

- Sếp!!!

Tìm thấy rồi.

Trí Tú với thân hình ướt nhem được lôi vào bờ môi thì tím ngắt da dẻ trắng bệt.

Sau một vài lần ép tim Trí Tú ộc ra chút nước trong miệng.

- Mau đưa lên xe cấp cứu đi.

Tiếng xe cấp cứu vang lên Trí Tú được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch với hai lỗ trúng đạn sâu hoắm mất máu khá nhiều.

Phòng cấp cứu vừa đóng cửa Trân Ni cũng ngất lịm trên tay Quân vì kiệt sức.

....

Trí Tú nằm im như xác chết cơ thể không còn chút sự sống chịu đựng từng cơn mổ xẻ lấy đan ra khỏi cơ thể.

Viên ở bụng viên ở vai.

- Chuẩn bị máu AB đi, bệnh nhân cần truyền máu gắp!!

*** Tít..tít..tít..

Nhịp tim Trí Tú đột nhiên mất đi chỉ còn một đường sóng chạy dọc theo màn hình.

Tiếng mấy kít tim và tiếng đếm đòng thành của y bác sĩ, ngực Trí Tú giật nảy lên nhưng nhịp tim vẫn thế đến cái thứ hai vẫn chưa có dấu hiệu khả quan cả phòng phẫu thuật ai cũng rơi nước mắt lả chả thầm cầu nguyện cho bệnh nhân này.

Đến cái thứ ba tiếng tít tít mới tắt đi từng cơn sóng nhỏ nhấp nho trên màn mình.

Bây giờ họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Ca phẫu thuật thành công hơn mong đợi tất cả nhờ vào sự may mắn của bệnh nhân.

....

Trân Ni giật mình tĩnh dậy mơ hồ nhìn thấy bản thân đang nằm trên giường bệnh còn cả mùi thuốc sát trùng sọc lên mũi khó chịu vô cùng.

- Em tĩnh rồi sao?

Quân vội đến đỡ lấy người em, Trân Ni không bận tâm mấy đến bản thân chụp lấy tay Quân gấp ráp hỏi:

- Tú đâu anh?

Tú của em đâu?

- Tú..vẫn đang trong phòng phẫu thuật.

- Quân ngập ngừng cúi mặt đáp.

- Tại sao?

Tại sao anh không nói Tú là cảnh sát!!

Tại sao hả?

- Trân Ni hét vào mặt Quân, còn khóc tức tưởi đánh thình thịch vào ngực anh.

- Không phải anh không muốn nói mà là không thể nói, Tú ở ẩn ở đó chờ tóm vụ này lâu lắm rồi không thể để lộ thân phận được.

- Trí Tú của em..Tú của em..

Trân Ni dựa vào lòng anh khóc nấc lên, cả người đều nhũng ra.

Cũng tại cô, tất cả tại cô nên Tú mới bị như vậy nếu cô không hành động lỗ mãng thì Trí Tú của cô sẽ hoàn thành nhiệm vụ an toàn rồi.

- Tại em!!

Tất cả đều tại em nên Tú mới bị như vậy.

Vừa nói em vừa đánh mạnh vào đầu mình trách móc.

- Thôi mà, mọi chuyện đã lỡ rồi Tú không sao đâu.

Nó..nó mạng lớn lắm không chết được.

Quân có chút ngập ngừng, giờ không biết ca phẫu thuật thế nào nữa nhưng hy vọng sẽ thành công nếu không...

Trân Ni vừa khóc vừa trách bản thân khiến Quân cũng đau lòng thay.

Nhiệm vụ lần này đúng thật là mất nhiều hơn so với kế hoạch.
 
[Jensoo] Bến Tàu
Chap 30 - End.


Ca phẫu thuật thành công nhưng đã trôi qua một tuần rồi Trí Tú vẫn còn nằm trên giường hơi thở yếu ớt phải nhờ đến máy.

Trân Ni đẩy nhẹ cửa vào trên tay còn là một giỏ hoa.

Như mọi ngày em sẽ là người đến thăm chị chăm sóc chị.

Căn phòng yên lặng chỉ có mỗi tiếng tít tít của măy và tiếng thở nặng nề từ em.

Em ngồi xuống cạnh giường nắm hờ lấy cánh tay chằn chít dây nhợ của chị ấp lên má thỏ thẻ:

- Chị ngủ lâu quá rồi đó, bộ định giận em quài luôn hả?

Người ta khóc cũng không thèm dỗ nữa, giận gì mà dai dữ không biết.

Trân Ni nũng nịu nhìn chị còn áp nhẹ một bên má lên ngực, nhịp tim yêu ớt nhưng em vẫn có thể cảm nhận được.

Trân Ni ngẩn mặt dậy để lại một lỗ nước mắt trên ngực.

Em hít hít lau vội ít nước mắt trên má chuẩn bị khăn lau người cho chị.

Để thau nước ấm trên bàn Trân Ni nhún vào đó chiếc khăn mỏng lau vào hai tay ngực, và chân.

Lau xong Trân Ni lại ngồi ở mép giường nói chuyện với chị:

- Chị không nhớ em sao?

Không định tĩnh dậy ôm em hả?

-...

- Em nhớ chị đến phát điên rồi này, ngày nào cũng nói chuyện một mình như con dở hơi.

-.....

- Chị có chịu tĩnh dậy chưa?

-....

Đáp lại nhưng câu hỏi ấy chỉ là một sự im lặng đến đau lòng, em gục trán lên tay chị khóc nghẹn.

- Em đã biết lỗi rồi mà...sao chị còn chưa chịu tĩnh dậy hả?

Khóc đến sưng húp cả mắt một tuần nay ngày nào em cũng khóc vì nhớ chị, em muốn nghe chị đáp lại lời xin lỗi từ em dù là cái gật đầu cũng được.

- Um..

- Tiếng Tú rên khẽ.

Trân Ni ngẩn mặt dậy sau khi nghe tiếng rên ấy, em chạy ra khỏi phòng gọi bác sĩ đến.

- Bệnh nhân đang dần có dấu hiệu tĩnh lại, người nhà cứ tâm sự và nói chuyện với bệnh nhân để đẩy nhanh tiếng trình.

- Bác sĩ banh hai mắt Trí Tú rội đèn vào kiểm tra rồi xoay sang nói.

- Cảm ơn bác sĩ.

Em vui đến nổi muốn hét lên, cuối cùng chị ấy cũng chịu tĩnh.

Trân Ni ngồi xuống nắm lấy tay chị đặt sát vào má:

- Mau tĩnh lại nha chị, em chờ chị.

____

2 tháng sau~~~

- Há miệng ra, aaa..ùm, giỏi quá.

- Trân Ni cười tươi rối ngồi cạnh ân cần đúc từng muỗng cháo cho chị

Trí Tú thì cứ như em bé ngồi trên giường còn đung đưa hai chân.

Cô tĩnh dậy từ hai tuần trước giờ cơ thể cũng khỏe nhiều rồi có thể tự ăn nhưng Trân Ni lại không cho cứ muốn muốn đúc cô như em bé.

*** Cạch..

Tiếng cửa vang lên bước vào là Lệ Sa, Thái Anh, Quân và cả Phi nữa tất cả đều mặc trên người đồng phục cảnh sát còn mang theo hoa trái cây đủ thứ.

Lệ Sa dơ khẩu hiệu chào:

- Chào đồng chí, khỏe hẳn chưa?

Trí Tú cười chào đáp lại:

- Khỏe hơn rồi thưa đồng chí Lệ Sa.

- Hai..hai..chị..Phi...

- Trân Ni ú ớ khi thấy ba người họ bận đồng phục.

Lại chuyện gì nữa đây trời.

Ai cũng cười tươi rối chỉ có mỗi Trân Ni là đó mặt.

Quân đi đến khoác vai cả ba người họ nhìn Trân Ni:

- Giới thiệu với em đây là ba đồng chí bên tổ trọng án, đã theo vụ này cùng Tú 7 năm rồi đó.

- Hả?

Sao em không biết.

- Em mà biết thì 7 năm cải trang của tụi chị thành công cóc sao?

- Trí Tú xoa đầu em cười.

Đã trà trộn vào để lấy thông tin thì diễn cho giống chứ không giống thì đã hẻo từ lâu rồi.

Trân Ni bị chính kế hoạch này làm cho xoay mòng mòng.

- Hóa ra em mới là người bị lừa sao?

- Trân Ni bĩu môi nhìn mọi người.

Trí Tú nhìn dáng vẻ hờn dỗi đó thì bật cười, nhiệm vụ đầu tiên mà làm vậy đã quá tốt rồi.

Hên cô mạng lớn chứ không thôi cũng hẻo vì Trân Ni mấy lần rồi chứ đùa.

- Chừng nào ra viện Tú?

- Lệ Sa nhớ chựt lại nên hỏi.

- Ừm, có thể là hôm nay luôn.

Tao thấy khỏe hơn rồi.

- Vậy chúc chị mau khỏi nha giờ tụi em còn cơ chút chuyện phải làm.

- Phi đẩy lưng Lệ Sa và Thái Anh ra khỏi cửa lúc đi còn nháy nháy mắt với Trí Tú.

- Ờ Ờ..anh cũng đi nha Ni, còn chút chuyện ở cục cần giải quyết.

Cả bốn kéo nhau đi hết làm Trân Ni cũng ngơ ngác gì mà đến rồi đi cứ như cơn gió vậy.

Không mấy để tâm Trân Ni đứng dậy thu xếp đồ đạt còn kí giấy tờ để Trí Tú xuất viện nữa.

....

- Haizz...cuối cùng cũng về đến nhà.

Trí Tú nằm dài ra giường dang hai tay ra.

Cả hai tháng trời toàn ngửi mùi bệnh viện đúng mà khó chịu chết đi được.

Để Trí Tú nằm đó nghĩ ngơi Trân Ni cất dọn hết đồ đạt chị vào tủ.

Cứ tưởng Trí Tú lim dim ngủ nào ngờ chị lại bật dậy nắm lấy tay em:

- Đi ra bờ sống hóng gió chút đi.

- Hửm?

Giờ này tối hù ra đó làm gì?

- Ừm..ra đó một chút đi, lâu rồi không được hống gió ở bệnh viện chị sắp khùng rồi nè.

- Ừm, vậy đợi em chút nha.

- Trân Ni còn định dẹp đồ nhưng đã bị Trí Tú kéo đi.

- Đi đi lát về dẹp sau.

Hai người đã về lại căn nhà cũ Trân Ni từng ở lúc trước.

Trí Tú kéo Trân Ni ra bậc thềm gần mé sông cũng là chỗ hẹn hò đầu tiên của hai người.

Hai người ngồi cạnh nhau chân thì đung đưa dưới nước.

Sau một hồi im lặng Trân Ni lạingười lên tiếng trước:

- Chị...

- Hửm?

- Cho em xin lỗi...

Trí Tú ngẩng mặt nhìn em sau câu nói không rõ chủ đít ấy.

Trí Tú nắm nhẹ tay em hỏi lại:

- Sao đó?

Sao lại xin lỗi?

Trân Ni hức lên vài tiếng giọng nghẹt mũi:

- Do em không cẩn thận hại chị xém chết mấy lần.

Còn hiểu lầm chị, làm chị tổn thương...

Chị bật cười kéo em vào lòng vuốt nhẹ vào lưng trấn an:

- Không sao, mấy chuyện này đâu phải lỗi của em, cũng vì nhiệm vụ thôi.

Bây giờ chị không sao rồi, đừng khóc nữa chị xót lắm đó.

- Nhưng mà...

- Nhưng nhị gì, giờ mọi chuyện cũng xong rồi có muốn quay lại cũng đâu làm được gì đâu cái gì qua thì cho qua đi, há?

Biết Trân Ni vẫn còn cảm thấy có lỗi Trí Tú vừa lâu nước mắt vừa an ủi em.

Mọi chuyện xảy ra xong rồi, quan trọng là hiện tại.

Trân Ni gật gù ôm siết tấm lưng gầy của chị bật khóc nức nở.

Dỗ một hồi lâu Trân Ni mới chịu nín.

- Mà chị biết em là cảnh sát khi nào vậy?

- Em sụt sịt hỏi

- Ừm..là lúc..chị phát hiện thẻ ngành của em trong túi.

161 - 031.

Và Quân cũng có báo cho chị trước.

- Aizz...đúng là ngu ngốc mà, nếu không phải chị mà là giang hồ thật chắc em đã chết từ lâu rồi.

Trân Ni đánh mạnh vào đầu mình một cái.

Ai đời lại tâm hơ tâm hắt như em vậy chứ, nếu không phải Trí Tú thì chắc Trân Ni đã chết từ ngày đầu tiên đi làm nhiệm vụ rồi.

- Lần đầu tác nghiệp vậy là tốt rồi nhưng lần sau phải cẩn thận hơn biết chưa, may mắn không đến quài đâu nhá.

- Trí Tú xoa đầu em căn dặn.

Trân Ni gật gù rồi hỏi thê.:

- Vậy chị và ngoại là sao, được sắp xếp trong nhiệm vụ sao?

- Không, ngoại nhận nuôi chị và con Sa là thật.

- Vậy chị là giang hồ thiệt hả?

- Ừm, thiệt.

Em sợ sao?

Trí Tú cười dí sát vào mặt em.

Trân Ni chề môi đánh vai cô ra:

- Sợ gì mà sợ, nhưng mà sao chị và chị Sa nằm trong chuyên án lần này.

Nghe hỏi Trí Tú thở dài kể lại:

- Thật ra thì 7 năm trước chị từng gặp Quân, cũng có nói chuyện qua lại và Quân nhờ chị tham gia chuyện án và cả Sa.

Nên đến giờ cũng coi như cộng sự, Thái Anh cũng vậy.

- Rối thiệt sự luôn, em không biết cái nào thiệt cái nào giả hết trơn.

- Trân Ni thở dài tựa lên vai chị.

Sau chuyện án lần này chắc em sẽ tăng phần cảnh giác lên quá gặp ai cũng nghi ngờ hết.

- Mà chị diễn vậy sao không đi làm diễn viên đi?

Làm cảnh sát chi?

- Chị là giang hồ mà, cảnh sát đâu?

- Trí Tú cười tươi đáp em.

- Mà ngoại không biết chị nằm trong chuyên án sao?

- Trân Ni ngẩn mặt hỏi.

Trí Tú gật gù:

- Ừm, chị không muốn ngoại lo lắng nên không nói.

Bỏ qua máy chuyện đó đi, chị muốn nói nghiêm túc với em về chuyện hai đứa mình.

Em nhìn chằm chằm chị:

- Chuyện hai đứa mình?

Là chuyện gì hả chị?

- Thì là chuyện yêu đương, em còn hỏi nữa..!

- Trí Tú nhăn mày bĩu môi.

- Ừm...thì...chị nói trước đi...- Trân Ni ngại ngùng xoay hướng khác.

- Em có muốn làm bạn gái chị hông?

- Nếu chị làm được một chuyện này không chỉ làm bạn gái mà vợ chị em cũng làm.

- Nhìn vẻ mặt tin nghịch đó Trí Tú cũng thấy có chút không tự tin.

- Ừm, chuyện gì em nói đi.

- Hmm..bây giờ em muốn xem pháo hoa nếu chị làm được em đồng ý.

Sao thế nào?

- Được thôi, là em nói đó nha.

Trí Tú hớn hở ngồi dậy vòng ra sau lưng em bịt mắt lại.

Trân Ni biết chắc Trí Tú sẽ giỡ trò gì đó nên cứ để yên cho chị ấy làm.

Cô ra sau vòng tay bịt chặt mặt em kề sát miệng vào tai tạo ra mấy tiếng đùng đùng như pháo hoa khiến Trân Ni cười đến tức bụng.

*** Đùng...đùng..đùng...

Trân Ni tắt hẳn nụ cười khi tiếng pháo hoa thật sự vang lên, cô bỏ tay ra khỏi mắt em để Trân Ni tự mắt chứng kiến cảnh trước mắt.

Pháo được bắt liên tục lên trời, trong lúc Trân Ni mãi ngắm pháo hóa Trí Tú lấy từ đâu một đóa hoa hồng bự chảng

- Làm vợ chị nha?

- Trí Tú quỳ một gói xuống đất, một tay cầm bó hoa một tay còn cầm cả hợp nhẫn.

- Chị..

- Em không được từ chối!!

Em hứa rồi mà.

Thấy Trân Ni ngập ngừng Trí Tú nhíu mày nhắc lại.

Trân Ni cười tươi rối nhận lấy bó hoa gật đầu:

- Ai nói em từ chối?

Đeo vào cho em.

Trân Ni xòe tay ra trước Trí Tú hiểu ý đeo nhẫn vào ngón áp út cho em rồi ẫm Trân Ni xoay vài vòng.

- Hôn đi!!

Hôn đi!!

Từ đầu kéo đến năm người quen, Lệ Sa, Thái Anh, Phi, Trang, Quân đi đến miệng còn không ngừng trêu chọc đôi trẻ.

Trí Tú có kiên nể gì đâu khóa môi Trân Ni ngay trước mặt bọn họ, mà ai cũng có đôi có cặp chỉ có Quân là ăn cơm chó thôi.

- Haiz..các đồng chí thò hay rồi có đôi có cặp hết chỉ còn mình tôi thôi.

- Quân xụ mặt lắc đầu.

- Để em giới thiệu cho sếp chế làm móng ruột của em nha.

- Thái Anh khều vai Quân trêu chọc.

Trân Ni nhìn Quân chề môi:.

- Nhìn mặt anh khó ở chết mồ ai mà ưa nổi nói chi yêu.

- Hứ, uổng công giúp Tú bày ra dụ này cầu hôn em biết dị để đứa khác hưởng phần này cho rồi.

- Anh nó gì đó?

Trân Ni rượt theo quân chạy vòng vòng đến mệt lã người mới chịu thôi, nhưng thôi là nghỉ mệt rồi rượt tiếp.

Trí Tú đứng đó nuốt ừng ực, có khi nào sau này người chạy là co chứ không phải Quân không trời?

Có thể cho cô rút lại lời cầu hồn lúc này được không?

______

Cảm ơn m.n đã theo dõi fic nha🥰

Fic này hơi nhạt xíu nên m.n thông cảm đọc vui vui thôi😅
 
Back
Top Bottom