Hài Hước [Jensoo] Bến Tàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
359995641-256-k49257.jpg

[Jensoo] Bến Tàu
Tác giả: MyPhm270611
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Cuộc sống tâm tối suốt ngày cũng chỉ chém chém giết giết, dựa vào mớ tiền đi đòi nợ thê mà sống.

Sống mà chả biết ngày mai, chả biết sống vì điều gì"



lisa​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [JeongCheol] Vì Ta Sẽ Mãi Bên Nhau...
  • [JENSOO] - TIỂU MỸ NHÂN
  • [Jensoo] Duyên Quê
  • [Jensoo] NGẪU
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
  • [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 1


    Fic Hồ Yêu do có chút trục trặc nên có thể tui sẽ không viết, cũng xin lỗi vì thất hứa.

    Tui sẽ đăng fic này, mong mọi người ủng hộ có gì sai sót hay góp ý cứ cmt nha.

    ______

    - Đứng lại!!

    Đứng lại!!

    Một đám người đuổi theo một người đang chạy thục mạng trong lòng chợ.

    Chạy đến bến tàu hắn ta mới chịu dừng lại, nhưng cũng không hẳng là do hắn mà là do có người chặn đường!!

    Bây giờ nó mới biết sợ quỳ xuống đất vừa lậy vừa khóc:

    - Chị Tú...em lỡ dại, không biết đây là khu của chị..nên mới dám làm liều..chị tha tội cho em..

    Trí Tú đốt điếu thuốc đang ngậm trên môi rít một hơi cúi thấp mặt phà khói rồi cười nhếch mép:

    - Không biết hay do mày muốn tới đây phá tao?

    Tao thu tiền bảo kê ở bến tàu này lúc miệng tao con hôi sữa, đến bây giờ toàn là mùi rượu mùi thuốc mày nói không biết là không biết sao!?

    - Em..em..thiệt tình không biết mà chị..chị tha cho em..

    Trí Tú bật cười lớn rồi lắc đầu, rít thêm một hơi thuốc nữa.

    Nhìn thẳng vào mặt nó hếch mày:

    - Mày nuốt điếu thuốc này đi thì tao xem như chưa có chuyện gì!!

    Cô đưa điếu thuốc còn đang cháy về phía nó.

    Nó ngơ mặt hai tay run run nhận lấy điếu thuốc rồi nhắm mắt nhắm mũi thảy nó vào họng.

    Cảm giác nóng khi đầu lửa chạm vào lưỡi còn thêm mùi khói nòng xộc lên.

    Khiến nó ho sặc sụa, thà vậy còn hơn là mất mạng.

    Trí Tú ngửa đầu cười hả hê, phát tay một cái thì cả đám đàn em phía sau ùa đến đá đạp vào người nó liên tục.

    Đến khi người nó bê bết máu Trí Tú mới cho dừng.

    Cô ngồi thụp xuống nắm lấy tóc nó ngửa lên trời gằn giọng:

    - Nhớ kỹ mặt tao!!

    Kim Trí Tú, bảo kê khu bến tàu.

    Về nói với đại ca của mày đừng có chơi mấy trò hèn hạ đó, nếu có lần sau mày không còn mạng để về đó báo tin đâu con.!

    Lúc rời đi Trí Tú còn đá cho nó một cái bỏ ghét.

    Dám đến khu cô quậy sao, chán sống.

    Trí Tú ra khỏi khu bến tàu đi vào còn hẻm nhỏ.

    Bước vào đến nhà đã bị một giọng nói có phần cứng tuổi ngăn lại:

    - Con lại đi đánh nhau?

    Trí Tú cười hề hề đáp:

    - Đâu...đâu có, ngoại đừng có nghe người ta nói bậy.

    - Nghe?

    Là ngoại tận mắt thấy con đánh người ta chết sống ở sau bến tàu.

    Không biết nói làm sao Trí Tú liền đi đến đỡ lấy giỏ sách trên tay bà đặt lên bàn gỗ.

    Để bà ngồi vào ghế bóp vai vuốt giận:

    - Tại nó không biết điều nên con đánh cảnh cáo vậy thôi.

    Chứ nếu nó biết điều thì con đâu có đánh nó.

    - Ơ hay con nhỏ này!!

    Nay còn biết trả treo với ngoại nữa hả?

    - Con đâu có, ngoại phải tin con chứ.

    Trí Tú ngồi cạnh bà nũng nịu nhưng với bản mặt lì lợm chấm chơ chấm chắc đó bà thấm hết nổi rồi.

    Bà cung tay cóc vào đầu cô một cái:

    - Con đó, con gái gì mà suốt ngày cứ đi theo bọn giang hồ đánh đấm.

    Chẳng có ra ôn ra hồn gì hết.

    Sao không đi kiếm công việc gì đó ổn định đàng hoàng mà làm, sau này còn lo cho bản thân.

    - Công việc này cũng ổn định mà ngoại.

    - Ổn chỗ nào?

    Hôm thì tét đầu hôm thì mẻ trán, con coi người con đi không có chỗ nào là không có sẹo hết.

    Ổn của con là như thế hả?

    Trí Tú không biết phải nói sao cho ngoại cô hiểu nữa.

    Nhưng mà ngoài việc này ra cô chả làm được việc gì khác hết.

    Thấy Trí Tú cứ im im bà cũng đủ hiểu là nó không muốn thay đổi đành lắc đầu mặc kệ cầm lấy giỏ sách ra sau bếp.

    Căn nhà thiết nhỏ cặp mé sông.

    Nhà bà không giàu có chỉ đủ ăn, nhờ vào công việc nhận may sửa đồ nên cũng đủ ăn đủ mặc không dư giả gì mấy.

    Trí Tú nằm trên cái võng trước nhà đung đưa tay thì gác lên trán hết sức rầu rĩ.

    Không phải cô không muốn làm mấy chuyện tự tế mà căn bản cô không thể làm được.

    Có lần cũng thử đi bưng quán ăn nhưng khách cứ hói mãi còn bị chủ nói nặng nói nhẹ nên Trí Tú nổi điên đập hết phân nửa quán.

    Làm bà phải đến đó xin lỗi còn lấy ra hết số tiền tiết kiệm được đền cho người ta.

    Đang bần thần suy nghĩ một tiếng bô nổ làm Trí Tú giật mình nhìn đuổi theo rồi buộc miệng chửi:

    - Khiến chết hay gì mà chạy kiểu đó!!

    .....

    - Thì..từ từ tui trả chị làm gì dữ ạ.

    - Từ từ là sao mậy?

    Quá hạn cả tháng trời của tao rồi!

    Nếu tháng này mày không trả tao kêu người tới chặt mày ra quăng cho cá ăn!!

    - Ờ có ngon bà kêu đi..kêu đi..hứ..muốn hù tui hả bà dà!?

    Thái Anh ngắt máy chề môi.

    Mới lố có một tháng làm quá, tại hổm rài thua quá nên mới thiếu lại thôi chứ thắng là trả dứt lâu rồi.

    Quăng điện thoại sang một bên Thái Anh ngồi trên ghế bắt chéo chân vừa dũa vừa thổi thổi vào móng tay.

    Một tiếng bô nổ khá lớn vang lên khiến Thái Anh ngẩn mặt nhìn.

    Một bóng cao bịt chặt hết mặt mũi trên tay còn cầm theo con dao:

    - Bây giờ muốn chặt mấy khúc!!

    Thái Anh sợ đến hét toát lên chạy đến núp sau tủ kính.

    Vừa hí mắt nhìn vừa run giọng đáp ra:

    - Tha..tha mang cho em đi...nợ em trả..em trả mà, tại mấy rài thua quá nên em chưa có đủ tiền..

    Mới đây mà đến nhanh vậy sao, biết dậy không thách thức bà ta cho rồi.

    Lệ Sa khó hiểu trước hành động của Thái Anh cho lắm, cô kéo bịt mặt xuống nhíu mày hỏi:

    - Cái gì mà tha mạng bà nội?

    Tui giao đá.

    Thái Anh nín khe bước ra khỏi tủ kính chống hông nhìn chằm chằm mặt Lệ Sa, rồi chửi cô một tràn:

    - Giao đá?

    Bộ giỡn mặt hả!!

    Giao đá thì chạy dô tới đây kêu chị ơi em giao đá, chị muốn chặt mấy khúc.

    Tự nhiên dô đây kêu chặt mấy khúc là sao hả mậy!?

    Tự nhiên lại bị bà chằn này mắng oan Lệ Sa chỉ biết ú ớ:

    - Thì tui giao tới ai cũng hỏi vậy mà, có cô có vấn đề nghĩ bậy bạ thì có.

    Giờ muốn chặt mấy khúc?

    Lẹ lẹ tui còn đi giao chỗ khác nữa.

    Thái Anh thở mạnh mũi, liếc Lệ Sa một cái rồi lếch dép lại ngồi vào ghế dũa móng tay tiếp:

    - Muốn chặt mấy khúc thì chặt.

    - Đâu có được, giờ chị muốn chặt mấy khúc phải nói tui mới biết chứ chặt ra chị không vừa ý tới máng vốn tui bị chủ đuổi việc sao.

    Lệ Sa đứng chống nạnh trên đầu vẫn còn cái nón bảo hiểm không có mỏ.

    Thái Anh khó chịu tật lưỡi:

    - Thì kệ mày, muốn chặt mấy khúc mày chặt miễn có đá cho tao bán nước là được rồi.

    - Là bà chị nói đó nghe.

    Lệ Sa ra xe chặt cục đá ra làm hai rồi khinh vào trong.

    Cây đá thì chà bá mà chặt làm đôi thì bán làm sao được.

    Để nó vào thùng Lệ Sa xè tay nhịp dò:

    - Tiền bà chị!!

    - Nhiêu?

    - 5 chục.

    Thái Anh moi trong túi ra một cọc tiền, Lệ Sa nhìn cũng hí hưởng cứ tưởng sẽ được bo nào ngờ Thái Anh rút đúng tờ 5 chục đưa cho cô.

    - Ủa hổng bo hả?

    Lệ Sa khó chịu lên tiếng hỏi.

    Thái Anh nhét lại cọc tiền vào túi ngẩn mặt:

    - Bo béo gì, mày giao đá nhiêu thì tao trả nhiêu.

    Tao có phải đi bi ôm đâu mà bo cho mày mậy.

    - Hông bo thì thôi bữa nào tui để cục đá ngoài đường cho tự ra khiên dô cho chừa.

    - Ê mà lần sau chạy xe dô tới đây luôn nghe mậy, lúp lúp ló ló ngoài đó rồi cầm mỗi cây dao dô làm tao giật mình.

    - Quán thì nhỏ như cái lỗ mũi chạy dô đây rồi sao ra bà nội.

    Nghe Thái Anh nói Lệ Sa ngoảnh mặt đáp rồi leo lên xe đạp nổ chạy đi.

    Thái Anh cũng có phần khó chịu, bộ mới đổi đứa giao đá hay sao á chứ thường ngày làm gì có dụ cô cãi tay đôi với đứa giao đá như này.

    Mới sáng sớm gặp cô hồn cắt đảng gì đâu không à.

    Chưa mở hàng được ly nước nào hết, chắc đốt phong lông quá.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 2


    Giao hết đá Lệ Sa chạy ào đến nhà ngoại gạt chân chống rồi chạy vào trong, miệng thì la oai oái lên:

    - Ngoại..Tú..có ai ở nhà hông?

    - Làm gì mà miệng như cái bô bể dậy!?

    Qua đây chi?

    Trí Tú bước ra từ sau nhà trên tay còn là mâm cơm nóng hỏi.

    Đặt mâm lên bàn Trí Tú cũng ngồi vào ghế.

    Lệ Sa cười hề hề:

    - Qua ăn ké chứ chi, nay đi giao trễ làm biếng nấu nên qua ké một bữa.

    Ủa mà nhà tao ở đây mà.

    - Đang nói cô sực nhớ ra.

    - Có nhiêu đó cũng quên nữa hả?

    Mày đúng là bất ngáo mà!!

    - Thì biết rồi còn hỏi tao chi!!

    Tao ngáo mới chơi được với đứa ngáo như mày.

    Trí Tú chề mồi cười nhếch mép, rõ quá còn gì.

    Lệ Sa ngồi vào bàn bới cơm ra ăn như bị bỏ đói

    - Sa mới về hả con?

    Ngoại từ sau hè bước vào nhìn thấy Lệ Sa thì cũng mừng.

    Bà cũng coi nó như con cháu trong nhà thương hông hết.

    Lệ Sa ăn như chết đói độn một họng cơm gật gù đáp:

    - Dạ con mới về ngoại.

    - Ăn gì mà như bị bỏ đói từ kiếp trước dậy!!

    - Trí Tú nhíu mày hỏi.

    - Sáng giờ chạy xe hông có hột cơm trong bụng không đói sao được.

    Lệ Sa gồng người nuốt ngụm cơm trong họng đáp.

    Đói đến run tay run chân luôn chứ đùa, chạy ròng rọc ngoài nắng từ sáng đến trưa làm sao không đói được.

    Nhìn thấy cháu mình vậy ngoại cũng xót, lên tiếng khuyên nó:

    - Bây con gái mà suốt ngày chạy ròng rã ngoài nắng sao chịu nổi.

    Con với con Tú đi kiếm chuyện gì khác cho ngoại nhờ coi chứ bây dị tao cũng xót ruột chứ có sung sướng gì đâu.

    Trí Tú Lệ Sa nhìn nhau rồi hạ chén xuống bàn.

    Lệ Sa cười cười nhai hết đồ ăn trong họng rồi nói:

    - Dạ ngoại khỏi lo, tụi con còn trẻ mà dăng nắng xíu cũng có sao.

    - Con Sa nói đúng đó ngoại, còn trẻ mà nhiêu đó thì nhằm nhò gì.

    Nghe thế Trí Tú cũng nói nương theo nhưng ngoại lại đánh cái bịt vào bắp tay cô trách mắng:

    - Con Sa thì coi như ngoại không nói tới, bởi nó có công ăn chuyện làm đàn hoàn.

    Còn con!!

    Suốt này chỉ biết hầm hét rồi gây gỗ đánh nhau.

    Có ngày công an gông đầu cả lũ thì mới chừa tội.

    Trí Tú tạch lưỡi nhún vai nhìn Lệ Sa đang cười cười phía bàn đối điện.

    Cô ôm lấy bắp tay nhão vì tuổi già của bà làm ra bộ mặt hối lỗi:

    - Ngoại đừng có la con nữa con biết lỗi rồi mà.

    Nhưng mà bây giờ thì chưa được, khi nào con sắp xếp công việc ổn thỏa thì..

    ** Đại ca ơi có điện thoại...

    Chưa nói xong thì điện thoại trong túi của cô vang lên.

    Trí Tú cho tay và túi móc điện thoại ra bắt máy áp lên tai:

    - Alo?

    - Có chuyện ở bếp tàu!!

    Chị ra liền đi.

    Cúp máy xong Trí Tú bật dậy kéo luôn Lệ Sa đang ăn dỡ chén cơm.

    - Con đi đây cái nha ngoại.

    Đi Sa, chở tao ra bếp tàu.

    - Ê..còn chén cơm của tao sao!?

    - Đi nhanh lắm về nhà rồi ăn tiếp.

    Trí Tú kéo Lệ Sa ra khỏi bàn, nhảy lên chiếc wave cà tàn của Lệ Sa rồ ga.

    Hai đứa nó khuất bóng bà cũng chỉ biết lắc đầu.

    Nghe đến bếp tàu bà lại sợ.

    Đến đó thì toàn mang thương tích về nhà chứ có lành lặn gì đâu.

    Bà buồn thiêu thở dài liên tục, một mình ăn lấy chén cơm có vị mặn.

    ....

    Tiếng bô nổ của Lệ Sa thì cách mười cây số còn nghe thấy.

    Từ xa cả hai đã thấy có một nhóm người rất đông vay quanh.

    Lệ Sa tắt máy xe bước theo sau lưng cô, Trí Tú dùng tay gạt tụi nó sang một bên rồi lách người vào trong.

    - Có chuyện gì!?

    - Ô!!

    Chị Tú tới rồi sao?

    Tao tưởng mày sợ quá trốn biệt rồi chứ.

    Minh cười khoái khi thấy được mặt của Trí Tú ở đây.

    Nó còn thúc thúc tay vào mấy thằng kế bên tỏ vẻ phấn khích.

    Trí Tú thì chẳng quan tâm đến nó lấy ra gói thuốc rút một điếu chăm lửa.

    Rít một hơi sâu cô phà khối vào mặt nó:

    - Cười con mẹ gì!!?

    - Ể người đẹp mà sao nóng tính quá vậy?

    Vừa đưa tay lên định giở trò thì đàn em Trí Tú phía sau nhóm người chặt lại.

    Minh nó cười cười xoa lòng bàn tay vào nhau, biết tính Tú thẳng thắn không thích vòng vo nên vào thẳng vấn đề:

    - Nó vào khu tao chơi gái không trả tiền, chị Tú tính sao?

    Nghe xong cô đơ mặt rít cạn điếu thuốc trên tay bỏ xuống đất dậm nát, rồi nhìn cái tên nửa chết nửa sống nằm dưới đất:

    - Sao mày không xử nó đi, sao nay nổi lòng tốt đem nó qua tận địa bản của tao nói ba câu nhảm nhí này?

    - Hay!!

    Hay..chỉ có mày là hiểu ý tao.

    Minh vỗ tay tung hô khi Trí Tú lại trả lời một cách bình tĩnh như thế.

    Đúng là chọc giận Trí Tú không dễ mà.

    Trí Tú độn cái lưỡi trong miệng khó chịu ra mặt:

    - Muốn gì nói luôn!!

    Tao không có nhiều thời gian cho loại như mày.

    - Haizz...giận quá mất khôn đó người đẹp.

    Không giấu gì, tao qua đây hôm nay là vì anh Hổ (Quý) .

    Ảnh muốn tao qua đây bàn về chuyện bến tàu!!!

    Nghe đến đây hai mày Trí Tú nhíu chặt lại như dính vào nhau.

    Cô nổi nóng bước tới túm cổ áo nó:

    - Có Hổ có Cọp gì tao cũng đếch cần biết!!

    Nhưng mày liệu hồn về báo với đại ca mày, nếu dám đụng đến khu bến tàu này thì tao với nó chết sống.

    Trí Tú nghiến răng kèn kẹt dí sát vào mặt nó gằn giọng từng chữ.

    Khi nảy còn dám giỡn chơi chứ bây giờ giỡn cái nữa là bỏ sát bên khu bến tàu này luôn.

    Minh toát mồ hôi hột gật gù lấp bắp:

    - Giỡn thôi...làm gì căng đến vậy chứ.

    Anh Hổ cũng nể mặt mày mà chả lẻ ảnh làm vậy.

    Ảnh chỉ muốn bàn với mày chuyện làm ăn thôi.

    - Hứ!!

    Nể mặt tao?

    Nể tao thì đã không cho thằng chó kia qua phá chuyện làm ăn của tao, nể tao thì không sai cả đám ngáo tụi bây đến đây làm loạn rồi.

    Trí Tú giục mạnh cổ áo nó cười khinh bỉ.

    Chỉ là chưa tới thời nên quật không nổi, chỉ biết dùng mấy mưu hèn kế bẩn đó thôi.

    Minh sửa lại cổ áo rồi ngoác tay kéo cả đám rời đi.

    Ở lại chả làm được gì còn ghẹo gan Trí Tú hơn nữa.

    Thấy bọn nó rời đi Trí Tú cũng xua tay giải tán bọn nó.

    Lệ Sa nảy giờ cứ đực ra đó nhìn vẻ ngầu bá cháy của Tú mà miệng ú ớ.

    - Ê Tú, hay mày cho tao theo mày đi chứ nhìn mày ngầu quá à.

    Nguyên đám đó mà mình mày cân hết.

    Lệ Sa vừa lẽo đẽo theo Trí Tú vừa hỏi.

    Nghe xong Trí Tú chỉ biết cười lắc đầu:

    - Thôi đi, mày lo giao đá đi kìa.

    Mình tao là ngoại muốn điên cả đầu giờ thêm mày nữa chắc ngoại từ mặt hai đứa luôn quá.

    Nhìn vậy thôi chứ sung sướng gì đâu, có chuyện là nó rượt chém mày trước đó.

    - Dì ghê dậy mậy.

    Thôi bỏ qua chuyện đó đi, dề ăn cơm tao đói muốn chết rồi đây nè.

    Chưa ăn được nhiêu bị mày kéo đi rồi.

    Lệ Sa leo lên xe đạp máy.

    Chiếc xe nhìn bề ngoài cũ kỹ cà tàng vậy thôi chứ nó chạy còn êm lắm.

    Lâu lâu đang qua lộ nó chết máy giữa à chứ hổng sao.

    Hổm có hai ba chiếc công ta nơ ghé lại chào luôn mà, chứ không ghé lại chắc Lệ Sa lên bàn thờ ngồi vì qua đường mà xe tắt máy giữa chừng.

    Trí Tú leo lên yên xe rồi Lệ Sa cũng rồ ga đi.

    Lệ Sa và Trí Tú đều là trẻ mồ coi được ngoại nhận từ nhỏ.

    Từ nhỏ Trí Tú đã có cái tính nóng như kem rồi, ai đụng một cái là đấm là đạp.

    Rồi không biết sao con gái lại đi theo giang hồ, giờ cũng thấy đó, muốn dứt mà dứt cũng đâu được.

    ....

    - Ở đây phải không ta?

    Trân Ni trên tay là tờ giấy chỉ đường cứ vừa đi vừa lần mò lẩm nhẩm.

    Ở Sài Gòn gì mà lắm đường thế không biết, còn hẻm này hẻm nọ giống tên nhau y đúc biết đâu mà lần.

    Đi mãi mới gặp được một nhà Trân Ni ghé vào hỏi thử.

    - Bà ơi cho con hỏi đây phải chỗ thuê nhà của dì 6 Loan không ạ?

    Nghe hỏi bà buông cái áo trên tay rồi lom khom ra trước nhà, nheo nheo đôi mắt sụp mí:

    - Đúng rồi cô, mà cô tìm ai?

    - Dạ con đến thuê nhà ở.

    - Dậy sao?

    Dậy cô đi xuống đó quẹo phải nhà bả dưới đó đó.

    Bà nhóm người ra khỏi cửa chỉ đường.

    Trân Ni cũng đưa mắt nhìn theo rồi xoay lại cúi đầu xin phép rời đi.

    - Dạ con cám ơn bà.

    Trân Ni quải trên lưng cái ba lô to đùng đi về hướng đó.

    Nhìn là biết dưới quê mới lên thành phố rồi.

    Chỉ đường xong cho người ta bà cũng quay lại vào nhà, tựa lưng vào cái ghế gỗ khâu tiếp cái áo.

    *** Tạch..tạch..tach..

    Tiếng bô xe khá lớn, nghe là biết ai rồi.

    Lệ Sa gạt chống cởi bỏ cái nón bảo hiểm trọi lỏi cái mỏ đi vào nhà.

    Trí Tú thì vẫn còn đứng ngóng ngó ngoài cửa.

    Lệ Sa ngồi vào bàn rót miếng nước uống cho đã khát rồi mới hỏi:

    - Ủa ngoại, nảy con thấy ai đứng ngay nhà mình mà.

    - À, người ta hỏi đường thôi chứ có gì đâu.

    Chắc là mướn nhà bà 6 Loan.

    Nghe ngoại nói xong Lệ Sa cũng gật gù.

    Trí Tú xoay người đi lại vào trong.

    Không thu tiền bảo kê ở bếp tàu hầu như Trí Tú đều ở nhà với ngoại nhưng số lần ở nhà mà lành lặn như hôm nay chắc đếm trên đầu ngón tay.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 3


    - Haizz..cuối cùng cũng xong.

    Trân Ni thở hỗn hểnh nằm sải lai trên giường.

    Dọn dẹp nhà cửa sắp xếp đồ đạc xong cũng hơn cả ngày trời rồi còn đâu.

    Làm từ hôm qua đến trưa hôm nay mới xong.

    Trân Ni lăn lộn trên giường với mớ suy nghĩ trong đầu.

    - Giờ phải đi kiếm việc làm, chứ ở Sài Gòn mà nằm ì ở nhà như vầy chắc có nước chết đói quá.

    Tuy có mệt nhưng Trân Ni vẫn cố gượng dậy thay cho mình bộ đồ đàn hoàng rồi ra ngoài tìm việc làm.

    ....

    - Giao đá đê!!

    Lệ Sa đứng bên ngoài vừa la lớn vừa đạp cái cửa rào sắt rầm rầm.

    Trưa nắng kêu muốn đứt hơi mà chả thấy ai hết, hông lẽ hôm nay ta hông bán?

    Mà nếu hông bán sao không điện dặn khỏi giao đá trời.

    Ngẫm mãi không ra Lệ Sa gọi lớn thêm lần nữa.

    - Bà chị ơi giao đá!!

    Thái Anh mắt nhắm mắt mở với bộ đồ ngủ bước ra trước mở cửa rồi hét lại vào mặt cô:

    - Mày điên hả mậy!!

    Trưa trời trưa trật không cho ai ngủ nghê hả?

    - Nè..nè bà chị!!

    Tui giao đá thì đúng giờ tui tới thôi, còn chuyện ngủ nghê của bà chị sao tui biết được.

    Tự nhiên lại chị chửi Lệ Sa gạt chống bước xuống xe chống bộng cự lại.

    Hai người cứ lời qua tiếng lại mãi chẳng chịu thôi.

    Lệ Sa kéo bịt mặt xuống cười nhếch mép:

    - Bán quán nước mà trưa trời mới mở cửa còn hung dữ như quỷ bởi bảo sao mà quán ế nhệ.

    Bị nói móc Thái Anh chẳng chịu thua chửi lại liền:

    - Ế thì kệ mụ nội tao, quán tao tao muốn mở chừng nào thì mở.

    Liên quan gì tới bữa ăn sáng nhà mày hả mậy, giao đá thì lo giao đá đi nhiều chuyện.

    Thái Anh vừa nói vừa khua tay múa chân làm Lệ Sa phải né né tránh tránh không thôi bị quất vào mặt.

    Lệ Sa đột nhiên cười hề hề leo lên xe đạp nổ máy.

    Thái Anh cũng chả hiểu chuyện gì hết cho đến khi Lệ Sa nghiêng xe sang một bên, cục đá bự chảng với bao đá trên đó tuột xuống chém mém là dô chân Thái Anh rồi.

    Lúc chạy đi Lệ Sa còn cố nẹt nẹt bô vài cái cho bỏ ghét.

    Thái Anh tức muốn điên đầu dậm chân đùng đùng rồi chửi đỏng theo:

    - Cái thứ cô hồn cắt đảng!!

    Đừng để tao gặp mày lần sau nghe mậy.

    Sáng sớm gặp dì đâu không à!!

    Lôi bao đá bà bá dô nhà mệt lả mồ hôi thì hết muốn bán buông.

    Dục đại bao đá trước nhà Thái Anh dậm chân đùng đùng bỏ vào trong.

    ....

    - Hông em ơi, ở đây chị đủ người rồi.

    - Dạ em cảm ơn...

    Trân Ni rầu rĩ bước ra khỏi quán.

    Không biết đây là quán thứ mấy từ chối cô rồi nữa.

    Nghe người ta nói ở Sài Gòn việc làm nhóc, sao đến cô thì chả có ai mướn hết vậy.

    Cứ lê la đi từ quán này đến quán khác nhưng hỏi ai cũng lắc đầu xua tay.

    Cứ tiếp tục vậy tiền cô mang lên cũng không đủ dùng.

    Chi phí ở đây cái gì cũng mắc mỏ hết.

    Trân Ni lủi thủi về nhà, trên đường đi cũng có ghé thử vài quán nhưng kết quả không mấy khả quan.

    Đang bần thần suy nghĩ thì một người đi nhanh qua đụng mạnh vào vai cô một cái khá đau.

    Trí Tú chỉ xoay người nhìn còn không thèm mở miệng xin lỗi.

    Trân Ni vừa khó chịu vừa đau nhưng cũng không muốn đôi có.

    Nhà cô mướn cũng nhỏ đủ ở lại nằm ở cuối hẻm.

    Mở khóa xong Trân Ni đẩy cửa vào trong rồi lăn đùng ra giường ngủ một giấc cho đã.

    ....

    Trí Tú ngó nghiêng hai bên đường rồi thì đi qua quán cà phê đối diện.

    Lệ Sa thấy cũng nhóm người ngoắc tay gọi:

    - Tú, tao bên này nè.

    - Gì đó, sao nay rảnh rỗi rủ tao đi uống cà phê dậy.

    Không đi giao đá hả?

    Lệ Sa nhoẻn miệng tay thì dầm dầm ly cà phê đá:

    - Giao hết rồi.

    Trí Tú nhìn Lệ Sa rồi nheo mày khó hiểu.

    Sao nhìn nó cứ quạo quạo làm sao ấy, cô có làm gì đó đâu ta.

    Lệ Sa mà nó biết quạo thì người đó chắc đáng ghét nhất quả đất này quá.

    - Mày sao đó, nhìn quạo dữ dậy.

    Ai chọc giận mày?

    - Con nhỏ bán quán bên đó đó, vừa hung dữ vừa dô diêng.

    Tao giao đá cho nó mà nó chửi tao như con, hồi sáng tao tức tao dục bao đá trước cửa chạy đi luôn quên lấy tiền dề bà chủ chửi thêm cho một chập, trừ tiền bao đá dô lương tao luôn.

    Nhắc lại mà sôi máu!!

    Lệ Sa hách mặt về quán cà phê đang đóng cửa phía đối diện.

    Trí Tú cũng theo hướng mắt nhìn theo.

    Cô chỉ cười cười chụp lấy ly cà phê hóp một miếng rút bao thuốc ra đốt một điếu rồi nói:

    - Mày mà ghét được ai mày ơi, mà còn là gái đẹp nữa.

    - Đẹp bà nội tao, cỡ nó cho tao cũng hổng thèm.

    Cái nết đong đỏng ai mà thích cho nổi.

    - Xời, nay có dụ chê nữa ta.

    Bữa nào hé xách cái đít qua cua người ta tao cười cho thúi mặt.

    - Mơ đi diễm, tao nhìn bần bần vậy thôi chứ gái bu theo nhóc cần chi con nhỏ đó.

    Lệ Sa cười khinh, hà hơi vuốt lại mái tóc ngắn ngang vai còn đội thêm cái nón kết ngược trên đầu.

    Trí Tú chề môi gật gù, còn không quên chọc nó một chút.

    Trí Tú nâng ly cà phê nóc một hơi:

    - Ý mày là mấy em ngoài đầu hẻm mắt xanh mắt đỏ mà mày hay đi 5 chục trăm đồ á hả?

    - Suỵt!!

    Mẹ mày, nhỏ tiếng thôi.

    Để người ta nghe mất mặt tao.

    Đang định rít hơi thuốc nhưng chưa kịp thì Trí Tú đã bị Lệ Sa nhào đến bịt chặt miệng.

    Trí Tú khó chịu gỡ tay nó ra còn đục vào vai nó một cái rõ đau:

    - Không phải sao?

    Gái bu mày chỉ có mấy đứa đó thôi.

    Mà nếu không có tiền chưa chắc gì nó bu mày đâu con, vì tiền thôi.

    Tĩnh lại dùm tao một cái.

    Bọn nó cần đàn ông, chứ không phải đàn bà như mày đâu.

    Tốt nhất để giành tiền đó lo cho bản thân mày kiếm con nhỏ nào đàn hoàng chút rồi quen.

    Cứ cắm đầu cắm cổ đi làm dồn vào mấy đứa không đâu.

    Lệ Sa thở dài tự lưng ra ghế nhắm hờ mắt.

    Biết sao được giờ, đàn ông thì chả thích yêu đàn bà lại bị lừa.

    Trí Tú rít một hơi thuốc cuối, làng khói trắng bị gió cuốn quặng vào mắt, hơi cay cay khiến mắt cô ửng đó.

    Trí Tú cứ nhìn ra dòng xe tấp nập liếm láp chút mùi thuốc trên môi cho tay vào túi quần mò mẫm.

    - Mày ở gần đây cầm số tiền này đưa cho ngoại đi.

    Một cọc tiền năm trăm đặt trên bàn khiến Lệ Sa phải trố mắt hỏi:

    - Sao mày không đưa cho ngoại mà nhờ tao?

    Mà..mày lấy số tiền này ở đâu?

    Có phải lại đi thu tiền bảo kê ở khu bến tàu không?

    - Mày không cần biết!!

    Chỉ cần đưa cho ngoại là được rồi, nhớ đừng nói tiền của tao đó.

    Trí Tú nghiêng đầu không muốn nhắc về nguồn gốc số tiền này.

    Lệ Sa cũng không phải là không biết, cô với Tú tuy không ruột rà nhưng từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau chút biểu cảm khuôn mặt của nó chả lẽ cô không rõ sao.

    Lệ Sa tỏ vẻ không quan tâm, đẩy lại sắp tiền về phía Trí Tú:

    - Tao không nhận!!

    Muốn làm gì thì mày cứ tận tay đưa cho ngoại, nhưng nếu ngoại biết tiền từ việc đó mà ra thì ngoại sẽ không nhận đâu.

    Cô biết ngoại vì thương cô, không muốn cô bước vào con đường đó nhưng mà là bắt đắc dĩ cô không thể bỏ được.

    Lệ Sa ngồi ngay lại xoay mặt đối diện cô:

    - Mà tao hỏi thiệt mày, sao không tìm công việc đàn hoàng mà làm.

    Mày cũng không phải dạng người tham ăn lười làm.

    Sao cứ đâm đầu vào mấy công việc chém giết đó?

    - Mày không hiểu đâu!!

    - Mày không nói thì làm sao tao hiểu!

    Trí Tú không đáp đứng bật dậy rời đi, cọc tiền ấy vẫn nằm y nguyên trên bàn.

    Lệ Sa tức giận đạp mạnh bàn một cái nhìn chằm chằm vào cọc tiền trên đó.

    Nói sao cho ngoại tin đây.

    ....

    - Cho ngoại?

    Con lấy đâu ra số tiền lớn này?

    Có phải con Tú...

    Ngoại hoài nghi híp chặt mắt, khi không Lệ Sa lại đưa số tiền lớn này cho bà.

    Mà nó lấy đâu ra tiền mà cho bà, chả trách số tiền quá lớn.

    Thấy bà nghi ngờ Lệ Sa xua tay lắc đầu:

    - Dạ không phải con Tú đưa con đâu..

    - Vậy tiền đâu con có?

    - Con..con..trúng số..đúng..đúng con trúng số...

    Lệ Sa bối rối cứ xoa tay mím môi mãi mới tìm được lí do hợp lí.

    Đầu bà đã hai thứ tóc nhìn sơ qua là biết nó nói dối bà rồi.

    - Con trúng số thì giữ đó làm của sau này lo cho chồng con.

    Nhắc đến chồng con da gà Lệ Sa nói lên tận xấy ngọ.

    Cô rùng mình đáp lại:

    - Ngoại cứ chọc con miết, biết con dị ứng với bọn đàn ông rồi mà.

    - Không chồng con thì để đó bây phòng thân, đau ốm bệnh tật thì sao.

    Ngoại già rồi chút tiền vặt vãnh sửa đồ này ăn qua bữa được chứ cần chi nhiều.

    Lệ Sa làm bộ gật gù nhưng lại kéo túi ngoại ra dúi vào đó rồi leo lên xe chạy đi.

    - Dậy ngoại giữ dùm con nha.

    Chưa kịp để bà trả lời trả vốn gì thì Lệ Sa đã nổ máy gồ ga đi rồi.

    Lệ Sa bà cũng coi như cháu ruột trong nhà, thương nó với con Tú đứt ruột đứt gan chứ chẳng chơi.

    Có mỗi con Tú là cứng đầu không chịu nghe bà.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 4


    - Aa...đau..đau..

    - Cái này không phải trật không đâu, em nên tới bệnh viện kiểm tra thử đi.

    Anh chỉ sửa lại được khớp chứ bên trong ra sao anh không biết.

    Thái Anh nhăn mặt hét rống lên khi khớp chân cô vừa được trả về vị trí cũ.

    Lúc đi tắm không may trượt ngã giờ vừa bị trẹo chân còn cả điện thoại bị ngâm trong thùng nước chưa vớt ra kia kìa.

    Nói rồi anh ta cũng rời đi.

    Anh chỉ sửa trật khớp thôi chứ về xương bên trong thì phải đến bệnh viện chụp X quang cho bác sĩ chuẩn đoán mới biết được.

    Thái Anh thở hơi lên bấu lấy cái ghế gỗ đến rớm máu đầu ngón tay.

    Cảm giác này còn đau gắp mấy lần người yêu cũ cắm sừng nữa.

    Thái Anh lại ở một mình điện thoại thì hư.

    Haizz giờ biết làm sao đây.

    Mồ hôi mồ kê gì ướt cả lưng lẫn trán.

    Nằm đó mãi cũng không phải là cách, Thái Anh cố gượng dậy lần lần theo vách ra trước cửa.

    Tối khuya rồi, điện thoại lại hư.

    Biết kiếm xe ôm ở đâu đây trời.

    Mà cũng ác, thường không cần thì thấy xe ôm đậu trước quán cô nhóc lúc cần chả thấy bóng ma nào hết.

    Đi được ra tới cửa rào là cả một sự cố gắng.

    Thái Anh gục mặt vào rào thở mấy hơi thì nhận thấy có bóng ai đang nằm dài trên yên xe.

    Cô nhỏ giọng yếu ớt gọi:

    - Xe...ôm..

    Nghe ai đó gọi Lệ Sa hớn hở bật dậy đội nón bảo hiểm vào chạy đến.

    Tối tối cô hay kiếm vài cuốc xe ôm.

    Vừa vòng xe chạy tới Lệ Sa liền nhăn mặt:

    - Là bà chị sao?

    Thấy giọng quen quen Thái Anh ngước gương mặt đau đớn lên thì chưng hửng:

    - À..là con nhỏ giao đá chứ gì!!!

    - Ừ, tui đó thì sao?

    Thái Anh quên luôn cơn đau chống nạnh chẹp miệng:

    - Thì tao quánh mày chứ sao!!

    Dục bao đá trước cửa không thèm bưng dô, còn dỡ thói đó với khách có ngày mất mối giao đá chủ chửi mày thúi đầu.

    - Xời, làm như tui giao đá có mình bà chị.

    Không có mối của bà chị tui giao mối khác.

    - Mày...aa...

    Quên dụ chân đau Thái Anh muốn nhóm tới trước túm áo Lệ Sa nhưng cơn đau từ chân truyền lên khiến cô khụy xuống đó.

    Lệ Sa bên này hoang mang, tự nhiên lại ngồi ra đó ôm chân la hét định làm dạ với ai.

    Lệ Sa áp úng khi thấy Thái Anh vẫn còn ngồi đó ôm rên rỉ.

    Nhìn không giống giả lắm:

    - Nè..nè..đừng có ở đó ăn dạ nha.

    Bà chị làm dị người ta đi qua thấy tưởng tui ăn hiếp bà chị thì sao?

    - Đau..đau...

    Thái Anh rít giọng liên tục nhăn mặt nước mắt thì rơi lả chả.

    Lệ Sa nhận ra đây không phải giả vờ liền ngồi thụm xuống kiểm trả.

    - Đây tui coi coi.

    Lệ Sa gỡ tay Thái Anh ra xem.

    Cổ chân xưng to đỏ ửng tím ngắt, nhìn thấy Lệ Sa còn đau thay.

    Thái Anh đau đến quên mất trời chăng kéo vai Lệ Sa rồi gục luôn vào cổ cô khóc tức tưởi.

    Lệ Sa cũng không biết làm sao chỉ đưa tay lên vuốt vuốt rồi vỗ lưng cô.

    - Tui hông biết dỗ con gái đâu đó nhe..nhưng mà nín đi tui chở cô đi bệnh viện.

    - Đau..đau...

    - Ờ..ờ biết rồi.

    Thái Anh nương theo người Lệ Sa đứng dậy rồi tựa vào hàng rào.

    Lệ Sa quay đầu xe đạp nổ máy rồi đi đến ẩm Thái Anh để lên yên sau.

    Thái Anh ngồi sau lưng cứ ním lấy cái áo khoác jean cũ còn áp chặt má vào lưng cô.

    Lệ Sa gồ ga đi nhưng chỉ chạy chầm chậm chứ không dám chạy nhanh.

    Cứ chạy được một đoạn Thái Anh lại rên lên vài tiếng.

    Đến được bệnh viện Lệ Sa còn phải bế Thái Anh đi liên tục mấy khoa để tìm được nơi chụp x quang.

    Đến nơi Lệ Sa đặt Thái Anh xuống băng ghế chờ, cô thì đứng đó vặn mình mấy cái.

    Tay chân cô vừa mỏi vừa đau đến rụng rời.

    Thái Anh từ nảy giờ cứ im im không nói, nhìn cứ tưởng Thái Anh hiền không chứ.

    - Cám ơn...

    Tiếng nói khẽ phát lên khiến Lệ Sa sởn hết da gà.

    Thái Anh vừa nói cảm ơn cô sao?

    Bộ trật chân rồi bị động đến não hay sao?

    Lệ Sa cười gượng gạo, nhìn qua Thái Anh đang cúi mặt bên kia:

    - Ơn nghĩa gì, nào khám xong trả tui 1 chai được rồi.

    1 chai = 1 triệu.

    Thái Anh giật mình hét lên:

    - Cái gì!?

    Chở từ đó vào đây mà lấy 1 triệu hả, bộ định giết người hay sao.

    - Suỵt!!

    Nhỏ nhỏ cái miệng lại coi, người ta nhìn cô với tui quá trời kìa.

    Lệ Sa nhanh tay bịt chặt miệng Thái Anh lại.

    Chỗ bệnh viện mà la làng kiểu đó thì người ta chửi cho thúi mặt.

    Thái Anh khó chịu gỡ tay Lệ Sa ra khỏi miệng:

    - Xe ôm còn hơn là ăn cướp nữa, đây đó mà đòi tận một triệu hả?

    - Chứ gì nữa!!

    Ẫm cô từ nhà xe vào tới đây muốn hơn nửa tiếng bộ cô nghĩ cô nhẹ lắm hay gì.

    Ê hết cả tay cả chân rồi nè, 1 chai là ít đó.

    - Cái thứ gì đau dô diêng thấy ớn!!

    Thái Anh ngoảnh lại sang một bên lép nhép chửi thầm.

    Mới định đàng hoàng với cô ta thì trời xui đất khiến làm sao lại ghét thêm.

    Thấy vậy tưởng tốt ai dè!!

    Hai người ngồi cạnh nhưng không ai nói với nhau câu nào.

    Sợ nói nữa lại quánh lộn luôn hông chừng.

    - Phác Thái Anh.

    Nghe gọi đến tên mình Thái Anh chống tường đứng dậy còn không thèm mở miệng nhờ Lệ Sa nữa.

    Lệ Sa lành lặn chả lẽ ngồi yên sao, đang khập khiễng bước đi thì Thái Anh tự nhiên bị ai đó nhắc bổng lên.

    - Con gái gì mà như bà chằn lửa!!

    - Ai mượn ầm!?

    Bỏ xuống coi.

    - Bỏ xuống gãy thêm chân với hai tay còn lại hay gì!?

    Tui giao đá, không có nhiều tiền đền cho cô đâu.

    Yên chút đi khám xong còn về nữa.

    Thái Anh cứ vung vẫy trên tay làm Lệ Sa vừa gồng tay vừa mở miệng ra giải thích.

    Đúng là mệt mỏi dễ sợ không biết cô có mắc nợ bà chằn lửa này không nữa.

    Quậy một hồi cũng chịu yên, Lệ Sa ẫm Thái Anh vào phòng khám đặt cô ngồi vào ghế.

    .....

    - Từ từ thôi...

    Lệ Sa ôm lấy một bên eo Thái Anh đỡ cô ngồi vào ghế, bản thân thì đi vào thêm theo hướng tay của Thái Anh.

    Khám xong Lệ Sa còn phải chở Thái Anh về nhà, giờ còn phải nấu đồ ăn cho cô ta nữa chứ.

    Hành xác người ta vừa vừa thôi.

    Thái Anh tựa đầu ra ghế rên la đủ kiểu, bác sĩ nói tổn thương xương thì không có nhưng về khớp thì hơi nặng, nếu không cử kiên đi lại thì lâu lành lắm.

    Lệ Sa từ trong bếp bê ra tô cháo nóng hỏi đặt lên bàn:

    - Nhà gì mà tìm mãi mới được bịch cháo.

    Nấu xong rồi đó ăn đi, tui đi dề.

    - Ê..ê..khoan...

    - Gì nữa!?

    Thấy Lệ Sa đứng dậy Thái Anh đã vội lên tiếng ngăn lại.

    Lệ Sa đứng đó khó chịu ra mặt ngoái nhìn.

    Giờ cũng hơn 1 giờ sáng rồi cô vừa mệt vừa buồn ngủ muốn chết.

    Thái Anh ấp úng, hai mắt thì tròn xoe nhìn Lệ Sa:

    - Ở..ở đây với tui đi, chân tui vầy đi đứng một mình hơi khó khăn chút.

    Tính công cô vào luôn đi, nữa tui trả một lượt.

    Nghe đến có công Lệ Sa cười cười gật gù:

    - Vậy có phải được hơn hông, này là cô nói đó nhe.

    Nữa tui mà đòi tiền cô đừng có la làng lên là tui cắt cổ cô gì gì đó.

    - Biết rồi!!

    Lệ Sa ngồi đó nhìn Thái Anh mấp mấp muỗng cháo nóng hỏi rồi lại bất giác cười mỉm.

    Nhìn vầy cũng dễ thương đó chứ nhưng cái mỏ hỗn quá, mới nói có một câu đã bị táp cho cứng họng rồi.

    Chờ đến hơn nửa tiếng, ngáp muốn trẹo quai hàm.

    Thái Anh cuối cùng cũng ăn xong tô cháo, Lệ Sa đi đến bế Thái Anh vào phòng còn bản thân thì nằm ra sàn ngủ luôn.

    Vừa đặt lưng xuống chưa quá năm phút Lệ Sa đã ngủ khò khò rồi.

    Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Lệ Sa cô cũng có chút ấy náy.

    Lỡ chửi người ta nhiều quá rồi sao giờ, không muốn nghĩ nữa Thái Anh nằm đó nhắm mắt lim dim ngủ.

    Hôm nay cô cũng mệt lả rồi chứ có sung sướng gì đâu.

    ....

    - Sao nay chị Tú nổi hứng đến đây vậy?

    - Bộ đến đây cần có hứng mới đến được sao!?

    Trí Tú gạt vai thằng giữ cửa rồi bước thẳng vào bar.

    Cả đám đàn em của cô đi theo thì mỗi đứa một nhá khiến nó sợ chết khiếp chỉ biết gật đầu dạ dạ cho qua chuông.

    Định mở lời chào hỏi chị Tú ai mà dè cái miệng xúi quẩy toàn nói mấy câu tào lao.

    Vào trong tiếng nhạc sập sình, còn cả đèn chớp nhá chớp nhá ai không quen chắc sẽ bị nhức đầu đến chết quá.

    Trí Tú dẫn theo cả đám ngồi vào khu bàn vip.

    Vừa vào đã có phục vụ đến hỏi ngay:

    - Dạ quý khách dùng gì?

    - 1 Vang 1 Whisky .

    - Dạ có ngay.

    Trí Tú bỏ đầu lọc lên miệng mòi lửa rít một hơi rồi phà khói.

    Làng khói cay cay bay trước mắt cùng với ánh đèn khiến cô có chút ngà ngà say theo.

    Cứ rít một hơi rồi thở dài một tiếng, không biết trong đầu cô đang nghĩ cái gì nữa.

    - Chị Tú, làm miếng đi.

    Một đứa trong đám đụng đụng tay vào đùi cô rồi đưa qua một bịt bột trắng.

    Nhìn thấy nó Trí Tú nhíu mày:

    - Tao không chơi!!

    Coi cho kỹ vào, bọn cớm mà mò tới đây tụi bây chết cả lũ nghe chưa!?

    - Em biết rồi.

    Nói rồi cả đám kéo đi đâu đó chỉ còn lại mình Trí Tú ngồi bàn.

    Dù là giang hồ nhưng mấy thứ nghiện ngập đó cô chưa từng đụng tới, chỉ có thuốc lá là thứ cô chọn trong muôn vàng thứ thuốc cấm ngoài kia.

    Trí Tú mệt mỏi tựa đầu ra sau băng ghế chợp mắt.

    Dù tiếng nhạc khá lớn nhưng Trí Tú vẫn ngủ ngon lành.

    Mới thiêu thiêu ngủ thì một tiếng nói khá lớn đánh thức cô.

    Trí Tú dần dần tĩnh ngồi dậy nhìn sang băng ghế bên cạnh.

    - Em gái, đi dới anh đêm nay đi nhiêu anh cũng trả.

    Có khi đi với anh một đêm bằng gấp mấy lần tháng lương của em nữa đó.

    Minh cứ níu lấy tay Trân Ni mặc cho cô vùng vẫy cự tuyệt.

    - Anh buông tui ra đi, tui đến đây làm phục vụ không phải làm mấy chuyện đó.

    Nếu muốn anh có thể gọi quản lí ra đây nói chuyện.

    - Gì mà hung dữ quá vậy em gái.

    Đi với anh đi mà, có sướng chứ đâu có khổ.

    - Buông..buông ra..

    Minh mạnh tay hơn kéo luôn Trân Ni ngồi vào lòng ôm ấp còn dụi mặt vào hổm cổ cô hôn hít.

    Cả bọn đàn em ngồi cạnh cười như được mùa, vào đây thì sớm muộn gì cũng làm gái bán thân thôi có gì đâu mà ngại ngùng chứ.

    Đang khoái chí thì một cơn đau rát ở đỉnh đầu truyền xuống.

    Máu tươm từ đầu đến trán làm Minh hét toát lên:

    - Má nó!!

    Là đứa nào to gan?

    Trí Tú kéo Trân Ni ra sau lưng che chắn rồi quăng cái chai còn thân nửa trên tay xuống đất.

    - Bộ mày thiếu thốn lắm hay gì!?

    Mấy con nhỏ bên khu mày không đủ chơi sao mà qua khu khác kiếm chuyện.

    Minh cười khinh quẹt bệt máu trên chân mày sang một bên bước đến ngay mặt Trí Tú:

    - Không phải chuyện của mày!!

    Khu này cũng chả phải khu của mày đừng có mà lên mặt.

    Vừa nói Minh vừa xỉ xỉ vào vai cô.

    Trí Tú không nói gì chỉ cười cười rồi nắm tay Trân Ni kéo đi, nhưng đâu có dễ vậy chứ.

    Cả đám thằng Minh kéo ra chặt đường, Trân Ni sau lưng run lên bần bật nước mắt thì chảy ròng ròng.

    Ngày đầu đi làm mà vậy chắc chết mất.

    - Sao?

    Muốn gì?

    Trí Tú hếch mặt hỏi, câu hỏi khiến Minh bật cười:

    - Muốn gì?

    Mày nói nghe nhẹ nhàng quá ha.

    Này đánh tao tét đầu rồi giờ mày hỏi tao muốn gì?

    Muốn đánh chết mẹ mày chứ muốn gì!!

    Minh chỉ lên cái đầu bê bết máu nói xong còn muốn nhào lên đánh cô.

    Nhưng vừa nào đến nọng súng chỉa vào bụng khiến Minh dừng lại.

    Trí Tú nhoẻn miệng cười khi thấy cả đám dần lùi lại.

    - Giang hồ mà sợ súng sao?

    - Đi..đi tụi bây.

    Bọn nó đẩy vai nhau kéo cả đám rời đi.

    Nay bọn nó không đem theo hàng xem như Trí Tú may mắn.

    - Cô buông tay tôi ra được chưa!?

    Trân Ni từ nảy giờ cứ siết chặt lấy tay cô không buông còn gục cả mặt vào lưng cô thút thít.

    Nghe giọng nói có phần khó chịu Trân Ni giật tỉnh dậy cúi xuống nhặt cái khay rồi rời đi.

    - Cảm ơn...

    Không mấy bận tâm Trí Tú bỏ lại khẩu súng vào lưng quần rồi quay lại ghế.

    Đến đây thư giản uống rượu nhưng lại gặp thứ gì đâu không!!

    ____

    Cớm là tiếng lóng mượn của tiếng anh cop để nói về cảnh sát.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 5


    - Tự nhiên lại nhận lời chi, giờ khổ thân dậy nè.

    Lệ Sa vừa lao nhà vừa lầm bầm chửi.

    Cô ta được nước lấn tới, bắt cô rửa chén lau nhà quét nhà đủ thứ, còn hơn là osin nữa.

    Kì này đòi tiền có mà sài mấy tháng chưa hết.

    Thái Anh thì ngồi đó xem tv ăn bánh Lệ Sa thì tối mặt tối mũi dọn nhà.

    - À mà hồi nhớ mở quán dùm luôn nha, chạy đi lấy đá về luôn đi.

    Nghe mấy lời sai vặt đó Lệ Sa hóa điên dọng mạnh cây lau xuống sàn nhíu mày nói lại:

    - Bà chị quá đáng rồi đó!!

    Sáng giờ bắt làm không kịp thở giờ còn bắt mở quán nữa.

    Chân thì dị đi không nổi mở ra ai đứng bán?

    - Không mở bán tiền đâu trả cô?

    Hay cô muốn tôi quịt?

    Lệ Sa nghiến răng cố hít sâu thở đều để giữ bình tĩnh.

    Nếu không chắc cô nhào lại đập gãy luôn chân kia của Thái Anh luôn quá.

    Thái Anh chưng ra bộ mặt thản nhiên đó khiến Lệ Sa chỉ biết cười cười cất cây lau nhà rồi đi ra trước.

    - Gì mà khổ dữ vậy nè Sa, giờ mày mà bỏ dề là hông có cắc bạc dính túi.

    Mà ở lại bị hành như con ở.

    Vừa kéo cửa rào vừa ngẫm nghĩ đủ thứ chuyện.

    Giờ làm sao cũng hông được hết trơn, đi không được ở lại cũng không xong.

    Lệ Sa kéo cửa rào để gọn sang một bên, dọn bàn ghế pha nước nóng chăm cà phê.

    Ta nói làm mà quên thở luôn chứ giỡn hả.

    - Lấy ly cà phê đen đi.

    - Đợi xíu cà phê chưa châm.

    Trí Tú bước tới thuận miệng gọi còn không ngước nhìn.

    Lệ Sa chỉ cúi mặt châm nước.

    Lệ Sa cũng bận biệu châm nước nóng vào phin cũng không nhìn đến Trí Tú.

    Trí Tú ngước mặt rít hơi thuốc thấy bóng lưng quen quen mới nheo mắt thử gọi:

    - Sa hả?

    - Ủa Tú?

    - Sao mày ở đây?

    Quán...

    Hai người nhìn nhau trong ngơ ngác, Lệ Sa thì ú ớ khi bị Trí Tú hỏi:

    - Ờ..thì..thì..

    - Đừng nói tao là mày hốt..

    - Tào lao!!

    Tao với bà chị đó không có gì hết mày đừng có nghĩ bậy bạ.

    Trí Tú nhướn mày cười tủm tỉm gật gù như hiểu.

    Lệ Sa thì mặt mày đỏ bừng bừng, tai cũng tím tái.

    Vẫn chưa thỏa mãn Trí Tú lại ghẹo nó tiếp:

    - Bộ bỏ nghề giao đá qua bán cà phê rồi hả, hay qua đây có ý gì với chủ quán.

    - Mày đừng có nói móc tao nữa, bẵ đắc dĩ mới ở đây thôi.

    - Mày ở đây cả đêm hay sao?

    Tao nghe ngoại nói tối qua mày không về nhà.

    - Ừm, tao ở đây.

    Lệ Sa vừa pha cà phê vừa đáp.

    Trí Tú rít cạn điếu thuốc trên tay rồi quăng nó vào một góc.

    - Có làm gì bà chủ không đấy?

    Trí Tú vẫn không chịu thôi đi đến đẩy vai cô một cái.

    Lệ Sa xoay mặt lại cười cười rồi dí ly cà phê đá vào người Trí Tú:

    - Không!!

    Cà phê của mày, cầm rồi biến lẹ dùm tao.

    Mở hàng mà gặp khách như mày chắc dẹp tiệm sớm.

    - Dẹp sớm thì vào nhà bà chủ đợi kìa.

    Trí Tú hếch mặt vào nhà nơi Thái Anh đang ngồi xem tv cười ha hả.

    Lệ Sa bóc đại nắm đá trong thùng chội Trí Tú thì nó mới chịu đi.

    Thứ gì đâu không à, sáng sớm mà quạo đến bóc cả khói đầu.

    ....

    Trí Tú như thường ngày lại đến khu bến tàu xem xét.

    Cô đi dạo vài vòng quanh mấy bến, gần đây hàng đến bến có vẻ nhiều hơn mọi khi thì phải.

    Cũng nên canh nghiêm một chút, mang tiếng là bảo kê chả lẽ lại để chuyện không hay xảy đến ảnh hưởng đến danh tiếng thì khó làm ăn lâu dài.

    Cô đứng đó nhìn ra mấy tàu bự chảng đang chạy trên sông lớn bận suy nghĩ mãi đến khi điện thoại vang lên mới cắt ngang được dòng suy nghĩ của cô.

    - Alo?

    - Có anh Quý đến tìm chị.

    - Tới ngay!!

    Trí Tú cúp máy, thở hắt một tiếng rồi mới rời đi.

    Trong giới giang hồ này ngày nào mà yên ổn cho nổi, còn mang danh cầm đầu thì đừng mong giờ nào được yên hết.

    Trí Tú đến căn phòng gần bến tàu rồi bước vào.

    Vừa đến người đàn ông có vẻ chửng tuổi đứng dậy cười tươi còn ngỏ ý đưa tay ra trước.

    Trí Tú theo phép lịch sự đáp lại.

    - Không biết anh Quý đến đây có chuyện gì cần nhờ đến em út này sao?

    Quý cười, xoa xoa hai viên bi sắt trên tay:

    - Haizz...anh đúng là không nhìn nhằm người mà, vừa thông minh vừa nhậy bén.

    - Anh quá khen.

    Trí Tú cười cho có lệ đốt điếu thuốc rít một hơi nghe Quý nói tiếp:

    - Không giấu gì em, sắp tới đây anh có lô hàng lớn muốn lên bến.

    Nên..

    - Muốn em che mắt bọn cớm?

    Quý gật đầu, rồi phảy tay.

    Trí Tú nghe đến đó thì biết chắc là vậy rồi, không ai đến tìm cô mà chả có mục đích hết.

    Trí Tú phẩy phẩy tàn thuốc nhìn một vali tiền đô đang đặt trước mặt.

    - Chuyến này hàng lớn anh lên tay một chút.

    Nếu lên bờ thuận lợi anh hứa sẽ không bạc đãi em đâu.

    Nhận lấy cho anh vui.

    Trí Tú cứ nhìn chằm chằm vào vali tiền đô nhưng lại không nói gì hết.

    Rít cạn điếu thuốc trên môi ngẩn mặt:

    - Nhiêu đây e là..hơi thiếu thành ý một chút.

    Anh em của em đông lắm nhiêu đây chia ra không đủ tụi nó đi chơi một đêm.

    Anh là anh lớn anh phải biết chứ, với lại bọn cớm dạo này hay đến đây kiểm tra đủ thứ hết bọn em khó khăn lắm mới thoát được.

    Giờ mà để anh đi lô hàng đó lên bến bọn nó đánh hơi được đến hốt cả đám bọn em thì tội lắm anh Quý.

    Quý cũng không phải đứa ngu.

    Nghe Tú nói vậy cũng hiểu nó chê tiền ít rồi, Quý phất tay thêm lần nữa thì hai vali tiền đô được đưa đến:

    - Anh chỉ đem nhiêu đó, em muốn thêm bao nhiêu nữa cứ ra giá.

    - Gấp đôi số này!!

    - Má mày, muốn giết người hả!?

    Quý đập bàn quát vào mặt cô làm Trí Tú có phần khó chịu.

    Gấp đôi số này thì nó đi ăn cướp đi, đám đàn em của Quý cứ xấn tới đàn em của Tú cũng đâu phải dạng vừa.

    Trí Tú dơ tay lên cản bọn nó thì bọn nó mới chịu lùi lại:

    - Ể...tôn trọng anh Quý xíu đi.

    Anh nói vậy tội em, lô hàng anh lớn thì giá tiền cũng phải khác chứ anh.

    Tiền đó bọn em chia nhau thì có là bao, còn tiền bịt miệng bọn kiểm kê làm chi anh không tính tới sao?

    Anh em mình đâu phải mới làm ăn đây mà anh không biết tính em.

    Có tính toán với anh mà lỗ lả chưa?

    - Số tiền quá cao!!

    Phân nửa số này.

    Quý nhướn mày tựa lưng ra ghế hạ giá.

    Trí Tú chề môi nhún vai:

    - Vầy thì em xin không nhận mối này.

    Rủi ro quá cao bọn em không dám mạo hiểm đâu.

    Vả lại giờ nếu không làm em thì chả lỗ lả gì hết.

    Nhưng mà anh thì..không có bến lên lô hàng đó có lẽ mất không ít.

    Lên bến khác chắc gì là giá này mà cũng chắc gì an toàn tuồn hàng ra chợ đen.

    Vẻ đẹp hống hách của Trí Tú làm Quý thêm phần tức giận siết chặt lấy hai viên bi sắt lên tay.

    Thấy đại ca mình bị Trí Tú làm một vố bẻ mặt Minh đứng cạnh cúi thấp xuống nói nhỏ vào tai:

    - Anh nhịn nó đi, lên được chuyến này mình kiếm lại mấy mấy chục lần số đó.

    Bỏ con tép bắt con tôm đi anh, chỉ có bến nó là mình tuồn hàng ra được thôi.

    Nghe xong Quý nuốt giận, nhịn một chút mà thu lại số tiền khủng thì cũng nhịn:

    - Được thôi, bây giờ anh không đem theo khi nào xong anh kêu tụi nhỏ mang qua cho em.

    - Cảm ơn anh Quý, hợp tác vui vẻ.

    Hai người bắt tay nhau nhưng ánh mắt thì tóe ra lửa.

    Cả đám của Quý kéo về hết Trí Tú mới thở phào nhẹ nhõm, lúc nảy cô cũng gan lắm mới dám đòi số tiền đó.

    Sợ rằng Quý rút súng ra nả cô một viên giữa trán rồi.

    - Chị, mình tính sao?

    - Cứ để bọn nó lên hàng đi, coi kỹ càng một chút.

    Bọn nó mò đến thì chết cả lũ đó không đùa đâu.

    - Dạ em biết rồi.

    Trí Tú thở hắt liên tục tựa ra sau ghế.

    Lần này cô cảm nhận được mọi thứ không suôn sẻ như lần trước nữa.

    Cảnh sát hay lui lại khu bến tàu nên không thể tùy ý lên hàng được.

    Lơ là một chút là bị gom gọn cả lũ chứ chẳng chơi đâu.

    Nghĩ đến đó Trí Tú moi điện thoại ra gọi cho ai đó:

    - Alo...
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 6


    - Tiền công tuần này của tui là 5 chai.

    Lệ Sa xè tay nhịp dò nhìn Thái Anh.

    Thái Anh nhíu mày dọn mỏ chuẩn bị chửi thì nhớ lại cả tuần nay người ta bỏ làm ở đây chăm mình còn dọn dẹp nhà cửa bán dùm quán nên thôi.

    Thái Anh cầm tiền dúi vào tay Lệ Sa:

    - Nè, ăn lời cắt cổ.

    - Ừ lời lắm, làm muốn quên thở được có nhiêu đây.

    Nhanh nhanh lên tôi con đi làm nữa.

    - Biết rồi.

    Lệ Sa leo lên xe đạp máy hối thúc.

    Nay đến tái khám chở nốt cuốc hôm nay mới được ăn trọn 5 chai đó chứ có sung sướng gì đâu.

    Thái Anh leo lên xe còn vòng tay qua ôm hờ eo cô, Lệ Sa không bận tâm gì mấy rồ ga chạy đi.

    Mới vừa ra khỏi đầu đường mấy thằng cô hồn sống chạy ào qua tạt đầu xe cô, Lệ Sa thắng gấp lớn miệng chửi nó:

    - Chạy kiếm ông nội mày hay dì chạy dữ ạ!?

    Thứ quỷ yêu gì đâu không à.

    Chửi xong bọn nó Lệ Sa mới cảm thấy là lạ.

    Nguyên cái dự trái cây dính chặt sao lưng cô, dù có hơi ngại nhưng cô vẫn lên tiếng:

    - Ngồi xích ra sau xíu coi, tui sắp lọt xuống baga rồi nè.

    - Ờ ờ..

    Thái Anh cũng ngại đến chín cả mặt chống tay vào yên nhích nhích ra chút.

    Lệ Sa không nói gì thêm rồ ga rời đi.

    Đến bệnh viện Thái Anh ngồi ở băng ghế ngoài chờ, Lệ Sa thì chạy đi mua nước dùm.

    Đang ngồi đó nhìn vào điện thoại thì một bà chị ngồi cạnh lên tiếng bắt chuyện:

    - Chồng em đâu sao thấy ngồi có mình vậy?

    - Dạ?

    Bị hỏi mấy câu lạ lùng Thái Anh ngỡ ngàng hỏi lại:

    - Chồng..chồng gì chị?

    Nghe Thái Anh nói thế bà chị ấy hai mắt mở to vỗ đùi cô:

    - Đi khám thai mà chồng hông dẫn đi hả?

    Lúc nảy Thái Anh mới ngẩn mặt lên nhìn cái bảng trước phòng.

    Đây là phòng siêu âm thai mà, trời ơi biết chui đi đâu trốn đây.

    Đang nhắm mắt bịt tai thì Lệ Sa đi đến đưa nước cho cô:

    - Nước nè, uống đi.

    Vừa thấy Lệ Sa bà chị kia liền cười xã giao nói:

    - Chồng em đó hả?

    đẹp trai dữ he.

    - Dạ chị cứ ở đây chờ khám đi em xin phép đi trước.

    Thái Anh đứng bật dậy kéo tay Lệ Sa đi làm cô cũng ngơ ngơ đi theo.

    Nảy bà chị kia nói cái gì mà chồng rồi đẹp trai gì dậy, cô chả hiểu gì hết.

    Đi khỏi dãy phòng đó Thái Anh thở phào tựa lưng vào tường.

    Ở hiền mà sao toàn gặp phiền không dị trời, Lệ Sa gãi gãi đầu hỏi lại:

    - Nảy bà chị đó nói gì mà chồng rồi đẹp trai.

    Ai chồng?

    Ai đẹp trai?

    - Hỏi làm gì?

    Nhiều chuyện!!

    Không trả lời thì thôi mắc gì nạt người ta.

    Nạt Lệ Sa một cái Thái Anh cũng nhắc nhắc chân đi từ từ về hướng phòng khám.

    Nảy đang đi tự nhiên khát nước không đi nổi muốn ngồi nghỉ ngơi, ai dè ngồi trúng ngay chỗ hiểm bị hỏi một câu xịt keo luôn.

    Nhìn Lệ Sa cao ráo tướng lại hơi đô, ngực cũng không có da cũng ngâm đen.

    Nhìn cũng giống con trai chứ con gái nào mà như Lệ Sa.

    ....

    Sau khi chở Thái Anh về lại nhà Lệ Sa cũng chạy đến nhà ngoại ăn cơm luôn.

    Mấy nay cũng không về thăm ngoại, nay Trí Tú cũng về nhà.

    Trí Tú đung đưa trên võng còn Lệ Sa thì nằm dài trên giường.

    Thấy Lệ Sa tỏ vẻ mệt mỏi Trí Tú cười tủm tỉm lên tiếng ghẹo:

    - Mới có tuần lễ mà lụm tận 5 chai, ngon quá còn gì.

    Còn hơn lương giao đá của mày một tháng nữa đó.

    Hay bỏ nghề giao đá qua ở với cô chủ đi.

    Lệ Sa rút người ngồi dậy nhìn Trí Tú cười cười rồi bóc lấy trái táo trong rỗ chọi cô:

    - Bộ mày không chọc tao mày ăn cơm không ngon hay gì!!

    Đó là tiền công tao ở đó làm osin đó, lấy dị tao thấy còn ít sai tao như con không đẻ dị đó.

    Đầu nhà cũng Lệ Sa cuối nhà cũng Lệ Sa nghe mà nhức hết cả đầu.

    - Ồh..vậy sao?

    Lệ Sa mà cũng chê gái hả?

    - Gái dịu dàng tao khác, gái hung dữ tao khác!!

    Mà cô ta tao cũng không coi là con gái, con chằn thì đúng hơn.

    Trí Tú bật cười thành tiếng rút điếu thuốc cuối cùng trong bao rít một hơi:

    - Nữa mê rồi xách đít đi theo nhe con.

    Ghét của nào trời trao của đó đó.

    - Hứ, mơ đi cưng.

    Đời này mà có hết gái tao cũng không rớ tới con chằn đó.

    Tao thà với mày thì hơn.

    Da gà cô nổi cục cục khi nghe Lệ Sa nói thế, Trí Tú chỉ tay vào mặt Lệ Sa cảnh cáo:

    - Ê!!

    Bạn bè đừng có nghĩ đến mấy chuyện đó dùm tao, tao với mày chỉ có đánh lộn thôi yêu đương không nổi đâu.

    - Tao ví dụ thôi, chứ bản mặt mày yêu cái nổi gì.

    Bạn thân nói chuyện là vậy đó, hai người nhìn nhau chắc có nước nôn sạch ruột luôn chứ đừng nói là yêu nhau.

    Trí Tú đung đưa trên võng rít thuốc phà khói, Lệ Sa nhìn thấy thì thở dài nhắc nhở:

    - Mày hút thuốc ít thôi hút nhiều không tốt đâu.

    Gì mà một ngày hút hơn cả gói, chắc có nước lao phổi chết quá.

    - Nay biết quan tâm tao nữa hả?

    - Hứ, tao quan tâm bạn bè đó giờ rồi.

    Có mày không để ý thôi.

    Trí Tú trầm mặt rít cạn nmhơi thuốc cuối quăng đầu lọc vào lùm cỏ phà làng khói ra từ mũi:

    - Tao thấy hút giúp tao đỡ mệt mỏi hơn, nhẹ đầu.

    Lệ Sa nóc hết ly trà trên tay nhìn Trí Tú hỏi:

    - Lại có chuyện đúng không?

    Trí Tú không nói gì chỉ ngước nhìn Lệ Sa gật đầu.

    Lệ Sa hẳng lại một nhịp nhìn Trí Tú chăm chăm:

    - Tao nghe bọn nó nói sắp có hàng lớn lên bến đúng không?

    - Ừm..

    - Sao mày lại nhận lời bọn nó!?

    Có biết là nguy hiểm lắm hông, cảnh sát xét ngày đêm ở bến, mày nghĩ lần này trót lọt sao?

    Không lọt thì cả đám của mày bị gông đầu vào tù đó có biết hay không?

    - Biết..

    - Biết sao còn làm!?

    Lệ Sa đi đến đối diện nhưng Trí Tú chỉ tránh mặt không nói không rằng gì hết.

    Lệ Sa thở mạnh liên tục gật gù:

    - Được!!

    Đó là do mày chọn, dù có ra sao cũng đừng hối hận.

    Lệ Sa quay lưng bỏ vào nhà một mạch không thèm điếm xỉa tới Trí Tú nữa.

    Nó vừa lì vừa ngoan cố có bao giờ nghe lời của ai đâu, nói nó chỉ như nước đổ đầu vịt.

    Chuyến hàng lần này không nhỏ muốn lên bến nhưng tuồng ra ngoài chắc gì an toàn.

    Trí Tú cứ nằm trên võng ngẫm nghĩ mãi đến khi có tiếng đóng của vang lên.

    Xéo nhà cô có một căn phòng trống chưa ai thuê, giờ chắc có người thuê rồi cô vừa thấy bóng người bước qua mà.

    Nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất vách nhà mới thôi.

    Cô cũng chỉ thuận mắt nhìn chứ không có ý gì hết.

    .....

    - Em biết rồi!!

    Anh nói nhiều quá, cúp máy đây em còn phải vào làm.

    Trân Ni khó chịu tắt máy bỏ vào túi rồi vào làm tiếp tục.

    Là anh trai cô chứ ai, cứ gọi làm phiền suốt.

    Biết là lo lắng nhưng đâu nhất thiết sáng trưa chiều tối đều gọi đâu.

    Vào lại quán Trân Ni vẫn bưng bê phục vụ như thường ngày.

    Chuyện lần trước may mà được bỏ qua nếu không đã bị đuổi việc từ lâu rồi.

    - 1 vang.

    Trí Tú ngồi vào quầy vẫy tay, một chai vang và ly đá được đem ra rất nhanh.

    Trí Tú rót vào ly nóc rượu như nóc nước nét mặt không chút thay đổi.

    Nóc đến ly thứ hai Trí Tú mới hỏi:

    - Nhân viên mới sao?

    Anh trong quầy nhìn theo hướng mắt Trí Tú cười gật gù:

    - Ừm nhân viên mới, nhưng không được đâu.

    - Anh nghĩ tôi đê tiện đến vậy sao?

    Thấy lạ nên hỏi thôi!!

    - Cứ tưởng cô lại muốn giải tỏa chứ, nếu muốn cô có thể gọi người khác đến.

    Trí Tú nhíu mày lắc đầu ngao ngán.

    Nhìn mặt cô giống mấy loại người đó lắm sao?

    Cô là khách quen ở đây nên quen mặt nhân viên ở đây là chuyện bình thường.

    Lúc nhâm nhi ly rượu Trí Tú cứ mãi mê nhìn người con gái ấy, đến cả bản thân còn không nhận ra nữa mà.

    Chai rượu vang bị Trí Tú nhấp môi đến hết cạn nhưng gương mặt không mấy biến sắc dáng đi còn rất vững.

    Tửu lượng cao đấy chứ.

    Giờ cũng 3 giờ sáng Trân Ni tan ca giờ đang tản bộ về nhà.

    Quán cũng gần nơi cô ở nên đi bộ luôn cũng được.

    Ở Sài Gòn 3 giờ sáng là đường đông nghiệt rồi chứ đâu phải ở quê đâu mà sợ.

    Đang tản bộ trên đường Trân Ni có cảm giác như ai đó đang đi sau lưng cô vậy, nhưng bản thân lại chẳng dám quay lại đối diện chỉ biết đi thật nhanh về nhà.

    Trí Tú phía sau nhìn thấy chỉ biết bật cười, nhà cô cũng hướng đó nên đi cùng đường là phải thôi.

    Người ngoài không biết nhìn vào cứ tưởng cô là tên sở khanh đi theo với ý đồ xấu cho coi.

    Đến khi rẻ vào hẻm cảm giác ấy cũng không thuyên giảm.

    Hẻm nhỏ lại thêm phần tối chỉ có mấy bóng đèn đèn nhấp nháy, Trân Ni cố đi nhanh hơn nhưng tiếng chân dậm lên đá nhuyễn xèn xẹt vẫn vang lên sau lưng.

    Trân Ni đi nhanh đến mở ổ khóa rồi lao vào nhà khóa trái lại.

    Trí Tú cũng bị tiếng đóng cửa ấy làm cho giật mình, cô có làm gì cô ta đâu chứ mắc gì sợ dữ vậy trời.

    Trí Tú nhún vai rồi đẩy cửa vào trong, ngoại không khóa cửa trong vì biết cô hay đi khuya.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 7


    Mới đó mà thoáng qua hơn tháng trời, còn chưa tới nửa tháng nữa là tết tới nơi.

    Ở đây giờ người ta bán đồ tết, mai, đào nhiều lắm.

    Đường xá cũng đông hơn mọi ngày.

    Lệ Sa trên chiếc wave tàn giao đá chạy hết mấy quán nước mối ở xa giao cho xong rồi mới đến mấy quán nước gần nhà.

    Lệ Sa gạt chống bê bao nước đá vào quán gọi:

    - Bà chủ ơi giao đá.

    - Đợi chút ra liền.

    Thái Anh trong nhà đáp vọng ra trên tay còn cầm theo bình bước nóng châm cà phê.

    Thấy Lệ Sa hai mày Thái Anh nhíu lại, cả tháng nay Lệ Sa cứ sao sao chả giống như mấy lần trước.

    - Khiên qua đây dùm tui luôn đi.

    - Khiên chứ khiên chứ.

    Lệ Sa cười tươi rói xóc bao đá trên tay khiên để vào thùng.

    Cái dáng vẻ nghe lời thân thiên quá mức đó làm Thái Anh sởn cả da gà.

    Trời Sài Gòn dạo này cũng nắng thật chạy xe vòng vòng ở ngoài nên bị chạm mạch cũng không có gì là lạ.

    Thái Anh rút trong túi ra cọc tiền định lên tiếng hỏi giá thì Lệ Sa đã lên tiếng trước ngăn lại:

    - Hông có lấy tiền.

    - Hả?

    Giao đá hông lấy tiền chứ lấy gì?

    - Lấy cô chủ được hông?

    Lệ Sa nhếch nhếch một bên mày liên tục còn đá mắt với cô nữa chứ.

    Lệ Sa bị khùng hả ta?

    Thái Anh rùng mình quay lại tủ châm cà phê chuẩn bị bán.

    Trên đường Lệ Sa ngêu ngao ca hát còn hít sáo nữa chứ.

    Tới tiệm cô gạt chống đem mớ bao rỗng vào trong.

    - Tiền giao đá đâu mậy?

    - Bà chủ tiệm nước đá xè tay hỏi.

    - Từ từ trời, chưa kịp thở nữa.

    Lệ Sa cho tay rút trong túi quần jean rách sau đít một cọc tiền đưa cho bà.

    Bà ta lè lưỡi liếm vào đầu ngón tay đếm đếm tới tấm cuối thì nhăn mặt hỏi cô:

    - Còn thiếu 5 chục?

    - Ờ..thì..thì..

    - Mày không thấy tiền con nhỏ bán quán nước đầu hểm đúng hông?

    Bà chủ nhét cọc tiền vào túi chấp tay sau đít đi đến nhìn chằm chằm Lệ Sa.

    Lệ Sa nuốt ừng ực ú ớ:

    - Đ..đúng..tui cho ta á..

    - Bà mẹ mày!!

    - Bà chủ hét lên nhéo lỗ tai Lệ Sa.

    Lệ Sa nhảy đỏng lên vì đau, nhéo chưa đã còn bị bà đá đít đánh dô lưng mấy cái chang chát.

    - Đá của ông nội mày để lại hay gì mà mày đem cho không con nhỏ đó quài mậy.

    - Thì..bà trừ dô lương của tui đi, có 5 chục làm quá.

    - 5 chục hông phải tiền hay gì!?

    Trừ dô lương mày!?

    Mày làm mẹ gì có lương mà trừ, tháng này tao trừ hết rồi.

    Nghe đến bị trừ hết lương Lệ Sa lại nhảy đỏng lên.

    Cô có làm gì đến nổi bị trừ hết lưng đâu chời:

    - Gì..gì mà trừ hết lương, bà có lộn không đó!?

    - Lộn cái nổi gì, xổ sách ngày tháng tao ghi đủ hết rồi nè.

    Bà ta với tay lấy cuốn xổ trên nắp thùng mướp lật ra từ trang chỉ cho cô, Lệ Sa cũng tò mò chống hông nghía mắt nhìn:

    - Hôm thứ tư tuần trước mày đi giao đá cho khách mà làm tan hết hai bao, tới hôm nay thì giao cho khách thiếu đá.

    Hôm nay mày còn không thèm lấy tiền, nhiêu đó tội đủ trừ hết lương mày chưa.

    Khách người ta đến máng vốn tao chứ đâu có nói với mày đâu.

    - Ờ thì...

    Bắt tội đúng quá nên hết chối Lệ Sa làm ra bộ mặt không biết gì.

    Đúng là hôm đó cô mãi nói chuyện với Thái Anh quên luôn mấy bao đá trên yên nên làm nó tan hết trơn.

    Lệ Sa không biết nói sao cứ đứng đó gãi đầu rồi lại chà hai tay vào cái quần jean rách ngang gối.

    - Tú!!

    Thôi đi nha, mai qua giao gấp đôi trừ nợ cho.

    Thấy bóng Trí Tú lướt qua ngang tiệm đá Lệ Sa nói xong rồi thì leo lên xe dọt theo.

    Trí Tú tản bộ trên miệng còn là que kem mát lạnh, nhìn giống con nít hơn giang hồ.

    Lệ Sa chạy tới chặn đầu xe ngay đường đi:

    - Đi đâu giờ này ạ mậy?

    Không đến bến tàu sao?

    - Không, nay không đến.

    Mà mày đi đâu đây hông đi giao đá hả?

    Trí Tú cắn hết miếng kem cuối rồi quăng cây que xuống đường.

    Lệ Sa không quan tâm đến câu hỏi nhìn xung quanh rồi leo xuống xe câu cổ Trí Tú nói nhỏ:

    - Ê, đi uống cà phê nè.

    - Quán cũ?

    - Hông!

    Quán mới, bao ngon luôn.

    Chưa kịp hiểu gì thì Lệ Sa đã kéo Trí Tú lên xe chở cô đi mất hút.

    Lệ Sa chạy từ cuối hẻm ra tới đầu hẻm thì dừng lại.

    Trí Tú leo xuống xe cười cười cụng vai Lệ Sa một cái:

    - Tao nói mà không nghe, giờ dính cô chủ quán rồi đúng hông?

    - Ờ thì chút chút.

    Lệ Sa cười khoái gỡ nón bảo hiểm trên đầu để lên yên xe, còn nhìn vào kính vuốt vuốt tóc nữa chứ.

    Trí Tú nhìn Lệ Sa rồi lắc đầu, có gái cái là khác liền.

    Hai người ngồi vào ghế, Lệ Sa thì cứ ngoái nhìn Thái Anh đang lúi cúi súc đá cho khách khác.

    Lệ Sa đập nhẹ lên mặt bàn kêu:

    - Cô chủ ơi cho hai ly cà phê đen ít đường đi.

    - Ờ có ngay, đợi xíu.

    Thái Anh đáp vọng ra rồi quay lại tủ.

    Lệ Sa tự lưng ra ghế nhắm hờ mắt nhịp dò.

    Giờ muốn chiều rồi làm ly cà phê rồi về ngủ luôn chứ đi đâu nữa, mai còn đi chở gấp đôi trừ nợ kia kìa.

    Đang định châm điếu thuốc thì Lệ Sa tự nhiên bật dậy chụp lấy tay cô làm điếu thuốc rơi xuống đất:

    - Ê Tú, em đó là em nào mà nhìn ngon quá dậy.

    Đi ra từ hẻm nhà mình kìa.

    Lệ Sa chỉ về hướng xéo bàn hai người đang ngồi cạnh hẻm, Trân Ni một tay che nắng đợi qua đường.

    Cơ thể nhỏ nhắn nhưng đầy đặn.

    Trí Tú cũng nghiêng đầu nhìn theo thì cảm thấy có chút quen quen nhưng không nhớ ra là đã gặp ở đâu.

    Trí Tú cúi xuống nhặt điếu thuốc dưới chân bàn thổi thổi rồi mòi lửa rít một hơi đáp:

    - Khách trọ của bà 6 Loan chứ ai, đối diện nhà ngoại đó.

    Chắc mới dọn tới đây, lạ là đúng rồi.

    - Ngon dữ ạ chời.

    - Lệ Sa vỗ vào đùi cái chát.

    - Sao?

    Định bỏ cô chủ quán hả?

    - Trí Tú rít hơi thuốc nghiêng mặt phà khói.

    - Nhìn ngon vậy chứ cũng thua cô chủ mày ời, theo lâu vậy rồi sao bỏ được.

    Nhìn con nhỏ đó công nhận ngon thiệt mà chắc em chưa 18 quá.

    Nhìn mặt non xèo.

    Lệ Sa chề môi lắc đầu nhưng vẫn nhìn chăm chăm con gái người ta dù đã đi được một khúc khá xa.

    - Mà Tú nè, mày cũng thích con gái mà đúng hông?

    - Ừ, rồi sao?

    - Sao mày hông kiếm con nhỏ nào đi, thấy mày cứ ở vậy quài cũng chưa thấy quen ai.

    Bộ hông có ai yêu mày hả?

    Trí Tú đơ mặt sau câu hỏi đó nhưng rất nhanh sắc mặt lại biến đổi, cô bật dậy phảy phảy điếu thuốc vào gạt tàn nhìn Lệ Sa cười đáp:

    - Chỉ có Trí Tú này không thích người khác, chứ không có việc người khác không thích Trí Tú.

    - Trí Tú nghênh mặt nhếch mày.

    Cái vẻ mặt đắc ý đó khiến Lệ Sa phải chề môi cười phá lên:

    - Ghê vậy sao?

    Mày có gì để khẳng định?

    - Tao có tiền!!

    Rất nhiều tiền!!

    Trí Tú dí sát mặt Lệ Sa gằn giọng từng chữ một.

    Nói đúng quá rồi còn gì, có tiền thì ai chả thích đứa điên nó còn thích tiền cơ mà.

    Bí đường nói Lệ Sa chỉ biết gật gù.

    - Mà nè, mày không định yêu ai thật lòng sao?

    - Quan tâm mấy chuyện đó chi, muốn thì cứ tìm tới giải tỏa.

    Ăn bánh trả tiền vậy tôi, yêu thật lòng làm gì!!

    - Nói hay lắm, dái trời cho mày gặp được con nhỏ nào nó hành mày chết sống.

    Để tao coi Kim Trí Tú khi yêu sẽ trông như thế nào.

    - Ừm, này chống mắt lên chờ đi.

    Trí Tú cười khẩy nhìn Lệ Sa còn lắc lư đầu qua lại như khêu khích.

    - Mà dạo này tao nghe nói ở quán mày bảo kê có đào mới hả?

    - Lệ Sa xoay người nhìn vào trong rồi mới dám nhích ghế lại gần Trí Tú hỏi nhỏ.

    - Sao mày biết?

    - Trí Tú bất ngờ hỏi lại.

    - Ờ thì..đi đây đó nghe phông phanh vậy thôi.

    Ngon hông?

    - Lệ Sa nhướn mày cười khoái.

    - Tạm đươc.

    - Bữa nào đi thử đi, lâu rồi không có...

    Lệ Sa được chớn buông miệng nói không ngớt, Trí Tú ngồi cạnh thì nuốt ừng ực vỗ vỗ tay Lệ Sa liên tục:

    - Mày để yên cho tao nói coi!!

    - Lệ Sa khó chịu khi Trí Tú cứ đưa tay bịt miệng cô.

    - Hay he!?

    Giao đá mà cũng có tiền đến mấy chỗ đó coi mấy em mắt xanh mắt đỏ uống ẻo!!

    Giọng Thái Anh cất lên khiến Lệ Sa giật mình đứng bật dậy cười hòa, hai tay cứ chà chà vào đít quần.

    Lệ Sa bước đến nắm lấy tay cô chủ quán giải thích:

    - Giỡn..giỡn mà, Sa nói giỡn chứ Sa làm gì có tiền tới mấy chỗ sa hoa đó.

    Có con Tú nó hay tới chứ ai.

    Tự nhiên bị đỗ oan Trí Tú há hóc nhìn đứa bạn tri kỷ.

    Đúng là mê gái bỏ bạn chỉ có Lệ Sa, Trí Tú không biện minh khi bị Thái Anh liếc nhìn chỉ gật gù nhận tội đại giúp Lệ Sa cua gái.

    Thái Anh không mấy khả tin giật mạnh tay lại rồi đi vào trong:

    - Muốn đi đâu mặc mấy người liên quan gì đến tui mà giải thích!!

    - Còn cà...

    - Cà phê nè!!

    Mới nhóm lên vài bước giả vờ hỏi ai ngờ Thái Anh lại cầm nguyên ly cà phê đá tạt thẳng vào mặt Lệ Sa.

    Trí Tú ngồi phía sau cũng bị dính nước ướt nhẹp.

    Lệ Sa đứng đó vuốt mặt rồi nhìn theo bóng lưng Thái Anh dậm chân đùng đùng bỏ vào nhà.

    Trí Tú bực mình khi không lại bị tạt cho ly cà phê.

    Cô đi đến đá đít Lệ Sa một cái rồi lôi cổ áo nó về nhà:

    - Cái thứ mê gái!!

    Đi về, kiếm còn nào nhẹ nhàng hơn xíu đi!!

    Lệ Sa mặt buồn xo theo lực kéo của Trí Tú leo lên xe.

    Không còn tâm trạng chạy xe nữa cô để Trí Tú chạy luôn cho lành.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 8


    Trở về nhà Lệ Sa cứ như người mất hồn, trong bữa cơm cứ dà toàn cơm không đồ ăn không thèm gấp.

    Chả giống Lệ Sa ham ăn thường ngày chút nào.

    Ngoại từ nảy giờ cũng nhìn nó giờ mới lên tiếng hỏi:

    - Bộ con bệnh hả Sa?

    Hay đồ ăn nay ngoại nấu không ngon?

    - Dạ đâu có đâu ngoại, đồ ăn ngoại nấu lúc nào cũng là số một.

    - Lệ Sa giật mình khi nghe ngoại hỏi, cô cười gượng còn dơ tay ra hiệu cho ngoại.

    Bà có phải con nít đâu, nó định gạt bà sao.

    Mắt thì vô hồn, còn mếu máo như sắp khóc tới nơi.

    Bình thường nó là đứa hoạt bác có như vậy bao giờ đâu.

    Trí Tú bên này thì cứ ăn uống no say như bình thường thôi có để ý đến ai đâu.

    Thấy ngoại quay qua nhìn chằm chằm cô Trí Tú chỉ nhún vai lắc đầu miệng còn độn một họng cơm.

    Bữa cơm yên lặng hơn thường ngày vì vắng đi sự phá phách trêu đùa của Lệ Sa.

    Đương ăn thì nghe thấy tiếng mấy hạt mưa lắc rắc rơi trên mái tôn, một cơn mưa lớn ào tới rất nhanh còn có gió lùa vào nhà lành lạnh.

    Bàn ăn trong nhà vậy mà mưa còn tạt tới luôn chứ, nóc nhà cũng dột đôi chỗ.

    - Ngoại dô trong nằm nghỉ đi, để đó con dọn cho.

    Thấy ngoại định gom chén Trí Tú lên tiếng ngăn lại rồi đứng lên dọn.

    Ngoại gật gù rồi đi khập khiễng vào trong, ngoại cũng có tuổi lưng đã cồng tóc đã bạc hơn phân nửa.

    Bà lại chẳng có chồng hay cháu con ruột, may mà nhận nuôi được Trí Tú với Lệ Sa ở cái mếu cũ bà hay đi chợ ngang.

    Trí Tú giật luôn chén cơm trên tay Lệ Sa bỏ vào mâm, Lệ Sa chẳng phản ứng gì cứ ngồi đó nhìn ra ngoài mưa.

    Dọn dẹp chén rửa xong Trí Tú quành ra nhà trước.

    Lệ Sa nó dăng mùng sẵn trên cái chổng trước nhà.

    Đêm nay chắc ngủ lại đây một đêm, chứ trời mua to quá cô không về được.

    Thường Trí Tú sẽ ở riêng, chỉ có Lệ Sa là ở với ngoại.

    Do công việc của cô thì hay gây gỗ đánh nhau bọn nó hay tìm đến nhà, sợ ngoại lại lo nên cô mới không dám ở cùng ngoại.

    Có Lệ Sa cô cũng yên tâm hơn.

    Cầm vách mùng dũ dũ cho mấy con muỗi đang bám ở đó bay đi Trí Tú mới cuối nhẹ đầu rồi chui vào trong.

    Vừa vào đã chạm phải cái mặt đưa đám của Lệ Sa, nó gác tay lên trán mền thì đắp choàng qua bụng.

    - Xích bển coi!!

    Nằm muốn hết cái giường.

    - Lệ Sa không nói năng gì hết nằm nhích qua một xíu.

    Trí Tú ngồi ngay đơ đó một hồi lâu.

    Nếu thường ngày thì nó sẽ dảnh mỏ chửi cô nát thay, sao nay nó hiền lạ thường vậy ta.

    Hay vì bị gái tạt nước cho một phát là xìu luôn?

    Trí Tú kéo gối nằm xuống lên tiếng vu vơ hỏi:

    - Vì gái mà xuống tinh thần vậy sao?

    -....

    Một khoảng lặng, Trí Tú lại tiếp tục hỏi:

    - Không có đứa này thì có đứa khác, có gì đâu mà buồn.

    - Mày có yêu ai thật lòng chưa?

    -....

    Bị Lệ Sa hỏi lại Trí Tú cứng họng không biết đường mà đáp.

    Thú thật thì cô chưa từng biết cảm giác yêu nó ra thế nào, nhưng thứ tới với cô cũng như ăn bánh rồi trả tiền không có thứ gì gọi là tình cảm trong đó hết.

    Thấy Trí Tú im lặng rất lâu Lệ Sa liền cười khẩy:

    - Vậy là không có chứ gì!?

    Không có thì làm sao mày hiểu được.

    - Ừ, không hiểu nên giờ khỏe nè.

    Thôi tao đi ngủ.

    Không đôi co với nó nữa Trí Tú tung mền ra rồi cuộn tròn trong đó ngủ.

    Trời mưa mà quắn mền ngủ thì còn gì bằng đâu chớ.

    Mới nằm có xíu mà Trí Tú đã ngủ khò khò, Lệ Sa thì vẫn vát tay lên trán thở dài thường thượt.

    .....

    Qua một đêm mưa tầm tả thì nay lại nắng sớm.

    Trí Tú ra trước nhà vặn mình vài cái, tối qua không biết Lệ Sa có ngủ không nữa mà mỗi lẫn giật mình lại thấy nó mở mắt chao dáo.

    Đương nghiêng mình qua lại Trí Tú nghe có tiếng nói của ai đó.

    - Haizz..tối qua dột nhiều quá ngủ chả được gì hết.

    Nay chắc phải tự thân vận động sửa lại thôi.

    Trân Ni chống hông đứng trước nhà thở dài nhìn lên mái.

    Tôn cũ nát, trách sao giá cho thuê lại rẻ tới vậy.

    Đành chịu thôi, tìm được nơi ở ngủ nghỉ ở Sài Gòn là hay lắm rồi, tiền lương chi cho ăn ở cũng đắc đỏ.

    Với mức lương phục vụ ít ỏi đó được vậy là tốt lắm rồi.

    Trí Tú cho hai tay vào túi quần đứng nhìn bóng lưng nhỏ xíu đang lay hoay không biết làm gì.

    - Đây tôi làm cho.

    - Trí Tú từ nhà đi qua dỡ lấy miếng tôn cũ trên tay Trân Ni.

    Trân Ni nhất thời không biết chuyện gì xảy ra cứ dạ dạ rồi đưa luôn miếng tôn cho Trí Tú.

    Giờ Trân Ni mới biết người ấy là con gái, tại giọng có phần trầm người cũng cao ráo nhưng lại ốm tông teo.

    - Bị dột ở đâu?

    - Trí Tú xoay mặt nhìn Trân Ni.

    - Ở..ở trong đây...

    Do mãi nhìn Trí Tú nên Trân Ni có chút ngập ngừng ấp úng, cô đi trước dẫn Trí Tú vào nhà rồi chỉ lên vài cái lỗ thủng trên nóc.

    Trí Tú ngước nhìn rồi gật gù, đi vòng qua vách nhà ngoại lấy cây thang sắt dài bắt lên vách nhà, rồi đi luôn vào nhà sau lấy luôn óc vích.

    Nhìn động tác dứt khoát của Trí Tú cứ như thợ chuyên nghiệp khiến Trân Ni đờ người đứng nhìn mãi.

    Trèo lên đến trên Trí Tú ướm thử miếng tôn khi nảy cầm theo, cắt rồi khoan.

    Xong xui cô còn gọi Trân Ni vào trong kiểm tra thử:

    - Vào trong coi thử coi còn thấy lỗ hay không.

    Trân Ni gật gù rồi chạy nhanh vào nhà xem.

    - Xong rồi chị xuống đi.

    Trí Tú gom đồ, leo xuống thang.

    Cất dọn đồ đạt lại vào chỗ cũ, khi cần lại lấy là có ngay.

    Trân Ni đứng lúp ló trước cửa nhà đợi Trí Tú bước ra mới dám ú ớ:

    - Cám ơn chị...chị nhận cho em dui lòng.

    - Trân Ni rút ra tờ tiền hai trăm run run đưa về phía Trí Tú.

    Cô chỉ có nhiêu đó thôi, mới làm mấy ngày mà, lương đâu ra.

    Trí Tú bật cười rút ra bao thuốc trong túi đốt một điếu:

    - Cứ cầm lấy đi, hàng xóm sửa dùm không ăn tiền.

    Trân Ni không nói nhưng lại nhìn lấy gương mặt đẫm mồ hôi của cô không rời mắt.

    Càng nhìn lại càng thấy quen mắt Trân Ni mới mạo muội hỏi:

    - Chị có phải là người hôm đó trong quán bar..

    Nghe hỏi đến đây Trí Tú mới ngẩn mặt nhìn kỹ, đúng là có chút quen mắt.

    Trí Tú chớp chớp mắt vài cái mới nhớ:

    - Ừm, đúng.

    Cô là cô phục vụ đó ?

    - Dạ đúng, may quá lần này lại gặp được chị.

    Không có chị em không biết phải làm sao nữa, xin phép được cảm ơn chị lần nữa.

    Trân Ni vui mừng ra mặt cúi đầu liên tục.

    Trí Tú cũng có phần ái ngại:

    - Thôi không có gì, không cần cảm ơn nữa.

    Ở đất Sài Gòn này cẩn thận một chút thì hơn không ai cho không ai cái gì đâu.

    - Nói xong cô quay lưng bỏ vào nhà một mạch.

    Trân Ni đứng đó một hồi thì cũng quay vào nhà.

    Nên dưỡng sức tối còn đi làm, làm việc này toàn thức khuya nên mệt lắm.

    Nhưng vẫn phải cố chứ sao.

    .....

    - Em đừng giận chị nữa mà...

    - Tránh ra!!

    Còn đụng chạm vào người, tui báo công an bắt mấy người đó!!

    Lệ Sa cứ đi vòng vòng theo sau Thái Anh năn nỉ.

    Nhưng Thái Anh thì cứ tránh né cô, còn không thèm nhìn mặt cô một cái nữa chứ.

    Quán nay cũng khá đông khách Thái Anh cũng bận biệu pha nước, Lệ Sa có ngõ ý muốn giúp nhưng bị Thái Anh từ chối thẳng thừng.

    Lệ Sa buồn xo xụ mặt đứng dựa vào yên xe chờ đợi.

    Sau khi pha rồi bưng cà phê ra hết bàn Thái Anh mới được nghỉ ngơi, cô đi vào nhà định lấy ấm nước nóng khác thì Lệ Sa đã vội chạy theo ôm siết eo cô từ phía sau hối lỗi.

    - Chị xin lỗi mà..đừng có giận nữa...

    Thái Anh không kháng cự nhưng lại lên tiếng hờn dỗi tủi thân:

    - Sao mấy người hông đi tìm mấy em đào ngon ngon đi, tới đây tìm tui chi.

    Tui là bà chằn tui hung dữ lắm không hợp với mấy người đâu!!

    - Có đâu, em là nhất mà.

    Chị chỉ yêu mình em thôi.

    Lệ Sa ôm lấy eo em còn hôn chụt chụt lên vai mấy cái.

    Thái Anh nhớ lại chuyện đó vẫn còn rất tức quyết không mềm lòng, mạnh dạng gỡ tay Lệ Sa ra khỏi eo.

    - Sít...Ay da...

    - Lệ Sa tự nhiên nhăn mặt rít lên

    Thái Anh khi nảy còn mặt nặng mày nhẹ nói chuyện cọc cằn.

    Ngay khi nghe Lệ Sa la đau thì lo lắng sốt vó quay lại nắm lấy tay người ta hỏi thăm lia lịa:

    - Sao, sao đó?

    Em làm Sa đau hả?

    Bàn tay đỏ ửng có mấy vết chai, vết phòng to nằm trong lòng bàn tay.

    Nhìn thấy thôi Thái Anh đã xót đứt ruột đứt gan, em ngẩng mặt lo lẳng hỏi:

    - Chị sao đó, sao tay đỏ ửng vậy nè.

    Lệ Sa cười hiền đáp một cách ngay ngô:

    - À, chị khiên đá nhiều chắc là phỏng lạnh thôi.

    - Lệ Sa nói nghe sao nhẹ nhàng vô cùng.

    Thái Anh mếu máo xót người ta nên cứ mân mê tay mãi không chịu buông.

    Còn lật lật qua lại xem miết, mu bàn tay đen xì do cháy nắng.

    Tay thì vừa phòng vừa chai nữa chứ, không xót sao mà được.

    - Bộ chị đối xử tốt với bản thân xíu hông được hả.

    Suốt ngày chỉ biết làm người ta lo lắng thì giỏi.

    Thái Anh cứ nhìn tay cô miết còn chít lưỡi liên tục.

    Lệ Sa đứng người ta rồi cười ngay ngốc:

    - Vào đây em sức thuốc cho.

    Hửm?

    Sao đó?

    - Thái Anh nhướn mày hỏi khi thấy Lệ Sa đứng im không chịu đi.

    Lệ Sa hai mắt long lanh nhìn:

    - Em hết giận chị chưa?

    - Rồi!!

    Nhanh nhanh lên em còn bán.

    Thái Anh bẽn lẽn gật đầu, định làm giá xíu mà Lệ Sa bị vậy thương hông hết còn làm giá làm ơ gì nữa.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 9


    Đã hơn một tuần trôi qua rồi Lệ Sa vui cũng không vui mà buồn cũng không buồn.

    Trí Tú ngồi đó nhìn Lệ Sa nằm dài ra bàn thở dài liên tục.

    - Không phải làm hòa với cô chủ rồi sao?

    - Ừm..hòa rồi.

    - Tư thế vẫn giữ nguyên, còn trả lời một cách nặng nề nữa chứ.

    Thấy lạ Trí Tú lại hỏi tiếp:

    - Hòa rồi sao còn mặt nặng mày nhẹ?

    - ....

    Lệ Sa thu người lại tựa lưng vào ghế mặt rầu rĩ nhìn cô đáp:

    - Tao không biết tao với Thái Anh là gì nữa, người yêu cũng không phải mà bạn bè cũng không phải.

    Hóa ra Lệ Sa đường rầu về chuyện đó.

    Chả có cái danh xưng gì để đặt cho mối quan hệ của hai người hết.

    Trí Tú gật gù hiểu chích lưỡi hỏi:

    - Mày ngỏ lời chưa?

    - Rồi nhưng Thái Anh không trả lời tao...

    - Lệ Sa cúi thấp mặt hai mắt co lại buồn xo.

    - Vậy còn lí do, mày biết hông?

    - Tao..

    Chưa kịp trả lời thì một tiếng nhạc rất lớn phát ra từ đầu hẻm.

    *** Anh ơi làm ơn bán chiếc xe Wave cho em nhờ, lơ tơ mơ là xuân năm nay là anh không có bạn gái.

    Về nhà xin má xin ba rồi mua con Raider, Satria hay sonic cái nào cũng được.

    Đâu cô nào ngu muốn bước lên con xe Wave tàn, trông không sang mà đi lang bang là công an tới hốt.

    Anh ơi anh tốt đến mấy mà đi Wave cũng số 0, lạng quạng là năm nay anh f*** alone....

    - Kìa..có câu trả lời rồi đó.

    Rõ như ban ngày luôn mà.

    Nghe được giọng hát quen thuộc Trí Tú cũng mờ mờ đoán được.

    Cô ôm bụng cười quằn quại hếch mặt nhìn Lệ Sa đang mếu máo khóc xước mướt bên kia.

    - Tại tao đi Wave nên mới mất ẻm hả Tú!?

    - Lệ Sa vừa khóc vừa nói.

    - Ừm...chắc vậy.

    Mày hông nghe ẻm hát hả?

    Mua raider hay satria, sonic gì đi chứ.

    Lệ Sa thở dài ngửa cổ ra sau nhìn lên trần:

    - Tao đi giao đá, là nước đá chứ không phải đá của tụi giang hồ hay dùm.

    Tiền ăn còn thiếu lên thiếu xuống đâu ra mà mua xe mới.

    - Vừa nói vừa nhìn ra con Wave tàn đậu trước cửa.

    Trí Tú cũng hiểu tâm trạng của Lệ Sa, định mở miệng nói gì đó nhưng Lệ Sa đã giành nói trước:

    - Sao mày cũng đi Wave mà không bị gái bỏ?

    Bị hỏi ngang Trí Tú cũng giật mình nhưng rất nhanh đáp:

    - Umm..tao nghĩ tiền đầy cóp quan trọng hơn là mày đi xe gì.

    Mà xe tao còn có dàn áo, đỡ hơn xe này còn có bộ xương không!!

    Nhìn lại thì đúng thật, xe Lệ Sa nó còn tàn hơn chữ tàn nữa.

    Dàn áo không có, đầu đèn thì chớp nhá chớp nhá, cái bô thì nổ tạch tạch ồn muốn gần chết.

    Không biết Trí Tú đang an ủi hay sát muối vào vết thương của bạn nữa.

    Lệ Sa không nói năng gì hết cứ nhìn lấy con wave đó rồi nhìn lại Trí Tú hỏi:

    - Tú!!

    Hay mày cho tao mượn tiền mua xe đi.

    Nữa tao đi làm trả lại cho.

    - ....

    Trí Tú không nói được gì cứ nhìn Lệ Sa lom lom:

    - Vì gái mà vậy sao?

    Đáng hông?

    - Chắc cũng đáng...mày không nghe câu chết vì cái là cái chết êm ái hả?

    - Đáng đời mày thì có, nó chỉ làm giá vậy thôi.

    Tao chỉ mày cách này, bảo đảm gục liền!!

    - Cách gì!?

    Trí Tú ngoắc tay, Lệ Sa cũng hớn hở dí sát tai lại nghe.

    Không biết Trí Tú xù xì gì đó khiến Lệ Sa mắt mở to miệng thì ú ớ.

    .....

    Đến tối, Thái Anh đang ngồi xem tv trong nhà thì tiếng đập cửa rào rất lớn khiến cô khó chịu ra mặt.

    Giờ cũng 9, 10 giờ đêm rồi.

    Đứa nào mất dậy hay rãnh rối quá đi phá làng phá sớm hông biết.

    Định làm ngơ xoay vào xem tv tiếp nhưng tiếng đạp cửa ấy lại một lần nữa vang lên.

    Lần này còn mạnh hơn khi nảy nữa.

    Thái Anh cau may xỏ chân vào dép đi ra cửa xem xét.

    - Lệ Sa?

    Lệ Sa nằm một đóng trước cửa rào, tay còn ôm chai rượu rỗng nữa chứ.

    Thái Anh mở cửa rào kéo tay rồi người Lệ Sa đỡ cô dậy.

    Lệ Sa cứ như cọng bún thiêu dịu quặt, người còn bóc cả mùi rượu nực nòng.

    Cảm nhận được có ai đó chạm vào mình Lệ Sa lờ mờ mở mắt, giọng lè nhè chữ dính chữ:

    - Thái..Anh...

    - Ừ em đây, sao chị uống rượu nhiều thế.

    Bộ có chuyện gì sao?

    Lệ Sa không chịu nói tự nhiên lại khóc ồ lên rồi lao vào lòng em ôm siết.

    Thái Anh cũng có biết trời chăng gì đâu, vuốt vuốt rồi vỗ vỗ lưng Lệ Sa cho đến khi cô dịu khóc.

    - Thôi vào nhà đi.

    - Thái Anh để tay cô qua cổ ôm lấy eo dìu cô vào nhà.

    Lệ Sa thì liêu xiêu, người thì nặng như chùy vậy đó khó đỡ gần chết.

    Khó khăn lắm Thái Anh mới đưa cô được vào phòng.

    Để Lệ Sa nằm đó Thái Anh ra sau bếp nấu ít nước ấm lau người cho cô.

    Thái Anh vừa ra khỏi cửa Lệ Sa đã ngóc đầu dậy nghó nghía ra nhìn rồi nhớ mấy câu nói của Trí Tú lúc sáng.

    - Muốn cua gái thì phải....

    - Trí Tú cốc lưỡi búng tay nhướn mày.

    - Phải sao!?

    Trí Tú làm ra mấy hành động khó hiểu.

    Lệ Sa ngây đơ mặt, y chang mấy đứa trên núi mới xuống.

    Thấy Lệ Sa cứ ngu ngô nên Trí Tú nói thẳng luôn:

    - Phải lên giường!!

    - Cái gì!!?

    Lệ Sa hốt hoảng hét lớn đứng bật dậy.

    - Làm gì la lớn dữ dậy!!

    Bộ mới lần đầu lên giường với gái sao?

    - Không..không phải..nhưng mà Thái Anh không giống với mấy người đó.

    Lệ Sa thở dài mặt đanh lại.

    Thái Anh khác mấy người con gái kia khác làm sao so sánh vậy được.

    Thấy Lệ Sa thật sự nghiêm túc với mối quan hệ này Trí Tú cũng thấy vui lây:

    - Thì hỏi ý kiến của người ta, nếu thật sự có mày trong lòng thì họ không từ chối đâu.

    Quay lại thực tại Lệ Sa xòe tay đáng mạnh vào hai má cho đến khi đỏ ửng đau rát mới thôi.

    Cô nằm ngay ngắn lại nhắm hờ mắt.

    ** Cạch....

    Thái Anh dùng chân đá cửa vào, trên tay còn cằm theo thau nước ấm và khăn.

    Em đi đến đặt thao lên bàn ngồi vào mép giường vắt khăn vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng.

    Chiếc khăn ấm ấm đặt lên cổ khiến Lệ Sa giật mình mở từ từ mắt nhìn, căn phòng không quá sáng nhưng vẫn đủ để hai người nhìn mặt nhau.

    Lệ Sa chụp lấy cánh tay em thì thầm:

    - Thái Anh...

    - Hửm?

    Nằm yên đi, em lau người cho chị.

    Uống gì mà dữ vậy hông biết.

    Thái Anh gỡ từng cút áo sơ mi ra rồi nhún khăn lau lên phần cổ đỏ chót.

    Lệ Sa hừ hừ thở toàn ra mùi rượu.

    Cởi đến cúc áo cuối cùng Thái Anh mới nhìn cô:

    - Ngồi dậy cởi áo ra, em lấy áo mới cho mặc.

    Định nhóm người đi thì Lệ Sa đột nhiên bật lên túm lấy tay em ghì xuống giường.

    Thái Anh giật bắn người bởi lực kéo khá mạnh đó, giờ thì Lệ Sa đã nằm trên người cô.

    Hai mắt chạm nhau hơi thở của Lệ Sa càng lúc càng gấp hơn, cứ thì phò mùi rượu vào mặt em.

    Ánh mắt lờ đờ cứ nhìn chằm chằm vào môi.

    Thái Anh muốn vùng dậy nhưng hai tay đều bị Lệ Sa ghì chặt xuống giường:

    - Chị..chị sỉn rồi...

    - Không!!

    Chị không có xỉn...

    Hai người cứ im lặng nhìn nhau như thế rất lâu.

    Thái Anh cũng không phản kháng nhưng lại quay mặt tránh né ánh mắt của Lệ Sa.

    - Chị yêu em!!

    Em cho chị nha.

    - Lệ Sa hạ khủy tay xuống, còn hôn nhẹ vào môi em.

    - Chị thiệt lòng chứ!?

    - Thái Anh mong lung hỏi lại.

    - Thiệt, em không cảm nhận được sao?

    Lệ Sa có chút buồn tủi khi nghe Thái Anh hỏi thế.

    Mấy tháng nay chả lẻ Thái Anh không cảm nhận được chút gì từ cô sao.

    Thấy Lệ Sa định lật người ngang Thái Anh ra kịp giữ mặt cô lại hai tay ôm chặt lấy má cô.

    - Em..em..cho..chị..

    Không chút do dự Thái Anh kéo Lệ Sa vào nụ hôn sâu.

    Hai người nhắm mắt tận hưởng nụ hôn, Thái Anh luồng tay ra sau ót chị.

    Lệ Sa chuyển dần nụ hôn xuống cổ mút mác đến đỏ ửng, môi cô đi đến đâu đều để lại dấu đỏ chót đến đó.

    Áo ngủ cũng bị Lệ Sa tháo đến qua ngực.

    Cúi đầu hôn liên tục vào bả vai trắng nõn còn liếm láp cả vành tai.

    Thái Anh luồng tay choàng lấy lưng trần đẫm mồ hôi của chị.

    Cả hai cứ quắn lấy nhau trên giường mấy tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên khe khẽ.

    Lệ Sa dúi vào cổ em phì phò mùi rượu, hai cơ thể trần trụi chạm vào nhau tê rần.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 10


    - Con Sa đi đâu cả đêm không về hả Tú, nó không nói gì với ngoại hết trơn hết trội.

    Làm ngoài chờ đó cả đêm không ngủ được.

    Ngoại lo lắng sốt vó hỏi Tú khi cô vừa mới bước sụp vào nhà.

    Có việc nên cô đi ngang đây sẵn ghé thăm ngoại luôn.

    Nghe hỏi cô cũng có chút bất ngờ, Lệ Sa nó đi đâu cả đêm không về vậy ta.

    Nó còn không thèm nói với ngoại nữa.

    Nhớ mại mại được gì đó Trí Tú cười trừ nắm lấy tay ngoại vỗ vỗ:

    - Tối qua nó nói với con là có việc nên không về được.

    Định sang nói ngoại nhưng con có việc đi gấp quá nên quên mất.

    Làm ngoại lo lắng rồi.

    Nghe Tú nói thế bà cũng an tâm, vuốt ngực thở phào:

    - Không sao thì tốt rồi, sợ nó có chuyện gì nên ngoại lo vậy thôi.

    - Dạ, mà ngoại ăn uống gì chưa?

    - Chưa, sáng giờ cứ ngồi ở nhà trầu trực đợi con Sa nên chưa có đi chợ được.

    Con ở đây đợi đi, ngoại đi vòng ra chợ mua đồ về nấu con ăn luôn.

    Ngoại nhóm người dậy định đi nhưng Tú đã lên tiếng ngăn bà lại:

    - Dạ thôi ngoại ngồi đó đi, con đi chợ cho.

    - Tú đỡ tay ngoại để bà ngồi lại xuống ghế.

    - Được hông đó cô?

    - Bà hoài nghi nheo mắt hỏi.

    - Dạ được mà, ngoại hông tin con hả?

    Trí Tú bĩu môi làm nũng khi ngoại lại hông tin tưởng cô.

    Thấy Tú nó làm nũng bà chỉ biết lắc đầu cười trừ.

    Ngoài chuyện nó không nghe lời bà đi kiếm việc khác thì nó cũng ngoan lắm.

    Trí Tú cười híp mắt rồi đi vòng ra trước nhà.

    Chợ đi ra tới đầu hẻm qua lộ là tới chứ đâu xa xôi.

    Đi lai rai một hồi cũng tới đầu hẻm Trí Tú dừng chân lại nhìn vào quán nước vẫn còn đóng chặt cửa ở đầu hẻm.

    Bình thường thấy mở cửa cũng sớm lắm mà, nay trưa trời trưa trật rồi sao còn chưa mở cửa.

    Nghĩ ngợi gì đó Trí Tú lại cười tủm tỉm lắc đầu.

    Chắc tối qua tăng ca nên nay mở quán trễ chứ gì.

    ....

    Lệ Sa lò mò tỉnh dậy sau một đêm thức trắng, cơ thể trần chuồn chỉ có mền mỏng đắp ngang ngực.

    Cô thở hắt nheo mắt, tay thì mò mẫm sang bên cạnh tìm kiếm.

    Nhưng chả có gì ngoài khoảng giường và gối trống lỏng.

    Cô tự lưng vào thành giường vuốt mặt vài cái, với tay thu thết quần áo đi thẳng vào nhà tắm.

    Thái Anh đi đâu vậy ta?

    Tắm rửa xong cô đi khắp nhà tìm kiếm nhưng tìm mãi chả thấy Thái Anh đâu hết.

    Ra trước nhà quán vẫn chưa mở.

    Lệ Sa dẫn con Wave từ trong nhà ra sân.

    Tối qua chắc Thái Anh dẫn vào dùm cô, nếu bỏ ngoài đường chắc bọn nó rả xe cô ra bán ve chai mất.

    Dẫn xe ra đến khỏi sân Lệ Sa xoay người lại khóa cửa rào.

    Vừa leo lên xe đạp máy định chạy đi thì nghe thấy tiếng Trí Tú sau lưng:

    - Ê!!

    Tối qua làm việc dữ lắm sao?

    Không thèm về nhà, để ngoại chờ mày đến không ăn không ngủ kia kìa.

    - Trí Tú từ bên kia đường đi qua trên tay còn là đỗ đạt lỉnh kỉnh.

    - Ừmm...

    - Lệ Sa chỉ xoay mặt ừm một cái yểu xìu.

    - Sao đó?

    Bộ vẫn chưa...

    - Trí Tú khó hiểu hỏi.

    - Rồi..nhưng mà lúc thức dậy thì không thấy người ta...

    Lệ Sa khoanh tay để lên cổ xe rồi nằm dài lên đó ủ rũ thở dài.

    Trí Tú nhếch nhếch một bên mỏ muốn chửi nó lắm nhưng kìm lại:

    - Mày chạy giao đá ngoài nắng riết bị sảng hả!!?

    Lỡ người ta có công chuyện gì thì sao, chả lẻ thức dậy mắc đu dính mày.

    Nhà cửa quán xá người ta ở đây thì bỏ đi đâu được mà mày lo.

    Thôi chở tao dề nhà ngoại đi, còn nấu cơm nấu nước ăn nữa trưa trời trưa trật rồi đó.

    Trí Tú phả một tràn rồi cầm mấy bọc đồ nhảy lên yên sau.

    Lệ Sa cũng thôi nghĩ rồ ga chạy đi.

    Trí Tú đói đến rã ruột tay chân thì bùn rủn ra, còn mắc đứng đó cãi với Lệ Sa một bận nữa chứ.

    Phí hết cả sức cả hơi.

    Lệ Sa chạy xe nhưng tâm trí cứ ở trên mây hay sao lạng lạng ghê chết mồ.

    - Ê mậy!!

    Chạy đàn hoàng coi, tao còn yêu đời đó nha.

    Ngồi ở sau mà xe cứ lạng qua lạng lại cảm nhận rõ nên Trí Tú lên tiếng nhắc nhở nó, Lệ Sa không ừ hử gì hết cứ thế mà chạy.

    Chạy thêm khúc nữa là tới nhà đột nhiên Lệ Sa lại hết toát lên:

    - Thái Anh!!

    Lệ Sa tự nhiên buông tay lái nhảy xuống xe khi thấy Thái Anh đi cùng với một thằng con trai cao ráo trắng trẻo còn cười nói rất vui vẻ.

    - Ê.ê..Sa!!

    Còn tao...

    *** Đùng....

    Trí Tú ngồi trên yên xe phía sau hét như heo chọc tiết, hai tay thì cầm đồ lũ phủ đâu có bay xuống kịp, với lại Lệ Sa nó bay ra bất ngờ nên đâu biết trước được đâu mà lần.

    Trí Tú cùng với chiếc wave tàn tông mạnh vào vách nhà Trân Ni một cái rầm.

    Trí Tú nằm sải lai đồ thì vẫn cầm siết trên tay, chiếc xe văng một bên Trí Tú văng một bên.

    Tiếng động khá lớn khiến Trân Ni, bà ngoại còn có mấy người xung quanh xóm lú đầu ra xem.

    Trân Ni hốt hoảng bước ra từ trong nhà khi bị tiếng động lớn ấy làm cho giật mình.

    - Chị có sao hông!?

    Trân Ni chạy vội đến đỡ lấy Trí Tú đang nằm dưới đất mặt mũi thì nhăn nhúm lại.

    Ngoại bên này cũng chạy ra đỡ tiếp người nó dậy, phủi phủi lớp bụi dính vào đầu, vào quần áo nó.

    - Trời ơi có sao hông con?

    Thái Anh thấy vậy cũng lo lắng định chạy đến hỏi hang nhưng Lệ Sa lại chụp lấy bắp tay em níu lại khó chịu hỏi:

    - Thằng này là ai!!?

    Sáng sớm em đi đâu!?

    - Trí..

    - Kệ nó!!

    Thái Anh ú ớ chỉ về phía Trí Tú nhưng Lệ Sa lại cắt ngang lời cô.

    Trí Tú đằng này nổi điên muốn nhanh tới đó đạp cho nó một cái nhưng cái chân đau đi cứ sượng sượng nên xem như lần này nó hên.

    Nhưng mỏ thì không sao, Trí Tú lớn họng chửi nó:

    - Con chó!!

    Mày chạy xe kiểu gì vậy hả?

    Tao mà không lăn ngang thì gãy chân rồi.

    Lệ Sa lúc này mới nhận thấy sự nghiêm trọng, cô cúi mặt không nói.

    Phải lúc nó nhảy xuống nó điếm 1,2,3 thì biết đường nhảy theo, còn đằng này nó không đếm ai mà biết.

    Trí Tú được bà với Trân Ni vuốt giận rồi dìu vào nhà.

    - Thôi con, vào nhà ngồi nghỉ đi.

    Để nữa ngoại la nó sau.

    - Bà vuốt lưng cô dỗ ngọt.

    - Từ từ thôi em dìu chị.

    - Trân Ni vén gọn mái tóc đang xõa, gác một tay Tú quá cổ, tay em thì luồn qua eo chị.

    Thái Anh nhìn Trí Tú khập khiễng vào nhà thì quay qua nhìn Lệ Sa tức giận:

    - Chị bị làm sao đó!!?

    Muốn gì thì cũng phải dừng xe lại đàn hoàng chứ, lúc nảy hên mà tông vào vách nhà nếu ngoài đường ngoài xá hay có xe người khác nữa thì sao!!?

    - Chị..

    - Lệ Sa cúi mặt ú ớ.

    - Chị làm sao!?

    Bị Thái Anh tra khảo Lệ Sa lại không cạy miệng nói một chữ.

    Mấy câu khi nảy cô quên hết rồi, giờ chỉ biết ừm ờ ú ớ thôi.

    Cậu trai đi theo bên cạnh Thái Anh giờ mới lên tiếng minh oan.

    - Chời ơi, tui bê đê má ơi.

    Tui làm móng..làm móng cho bánh bèo này nè.

    Ghen tuông chi với tui má, ghen dới trai hổng ghen đi ghen với tụi.

    Tổ biết tổ quật tui chết.

    - Vừa nói vừa dậm chân đùng đùng giẫy tử.

    Thái Anh khoanh tay trước ngực chép chép môi.

    Khi thấy vẻ mặt đơ như cây cơ của Lệ Sa.

    Thấy Lệ Sa cứ ngu ngu ngơ ngơ như không tin, chế lại lên tiếng:

    - Cưng hông tin phải hôn?

    Bộ nhìn môi chụy chưa đủ bóng sao cưng.

    Chụy chê bánh bèo nha cưng, nên khỏi lo chế giành bồ cưng.

    - Chế rút ra cây son bóng tha lên rồi bậm môi, còn nghiêng đầu sang một bên vuốt vuốt tóc.

    - Em tính xổ chị sao!!

    Thái Anh nghiến răng rồi đi thẳng vào nhà ngoại, không thèm để ý đến Lệ Sa.

    - Xớ!!

    Mấy con bánh bèo này hại đời tui quá!!

    - Chế hất tóc rồi tức tối dậm chân rời đi.

    Dáng đi, cách đánh hông sánh ngang với người mẫu hay hoa hậu chứ chẳng chơi.

    Lệ Sa nhìn theo cũng nhăn mặt, sao lúc đầu cô không nhìn ra chứ.

    ....

    Trí Tú được dìu vào nhà ngồi lên ghế tay chân gì đều trầy trụa chảy máu hết trơn.

    Trân Ni ngồi cạnh vừa chậm máu sát trùng vừa nhăn mặt đau thay, nhưng mà sắc mặt Trí Tú thì không mấy thay đổi.

    Trân Ni ngẩng mặt nhìn chị thắc mắc hỏi:

    - Bộ chị không thấy đau hả?

    - Tui cũng là con người mà cũng biết đau chứ.

    Nhưng ở mức chịu được không đến nổi phải cấu xé la làng lên.

    Trí Tú một tay để Trân Ni bôi thuốc một tay rút điếu thuốc ra phì phò khói.

    - Khụ..khụ..

    Trân Ni cúi mặt ho vì sặc khói thuốc.

    Trí Tú nghó nghiêng một hồi thì nghiêng đầu rít một hơi thuốc rồi dụi đi bỏ trong cái gạt tàn.

    Từ trỏ và cả lòng bàn tay đều bị lát một miếng da lớn.

    - Chị vào trong hay quần ngắn đi, để em coi chân chị xem có bị thương gì hông.

    Nảy thấy chị cứ đi cà nhắc.

    - Trân Ni vừa đóng nắp chai thuốc vừa nói.

    Trí Tú gật nhẹ đầu xem như cảm ơn đáp:

    - Không cần đâu, chắc bị bầm hay gì đó thôi.

    Cảm ơn cô.

    Trí Tú xua tay từ chối, chắc là bị trúng đâu đó nên bầm vậy thôi.

    Trân Ni không miễn cưỡng cô gom gọn hết đồ đạt để vào tủ kính gần đó, y như chỗ ngoại chỉ khi nảy.

    - Chị có sao không đó!?

    Thái Anh gấp rút từ trước cửa chạy vào hỏi.

    Nhìn thấy Thái Anh cô không tức nhưng khi thấy Lệ Sa lủi thủi theo sau làm Trí Tú điên máu ngoách mặt sang chỗ khác, giọng giận lẫy:

    - Tui còn sống!!

    Tay chân chỉ hơi lát nhẹ vẫn còn lành lặn ăn uống được.

    - Còn chị nữa, mau xin lỗi người ta đi.

    Thấy Lệ Sa cứ im im không nói năng gì hết Thái Anh kéo người cô lại đối diện với Trí Tú đanh giọng.

    Lệ Sa cứ cúi gầm mặt lí nhí:

    - Tao..tao xin lỗi...

    - Thôi, tao không dám nhận!!

    Nhận chắc có lần sau nữa quá, lần này không chết chứ lần sau thì có thể lắm đó.

    - Trí Tú khó ở lên mặt, nhất quyết không chịu nhận lời xin lỗi từ Lệ Sa.

    Lệ Sa cũng hết cách, biết tính Tú nó không phải vậy nên mới lên tiếng hỏi

    - Chứ tao phải làm sao thì mày mới chịu tha lỗi?

    Trí Tú không vòng vo đáp lại ngay:

    - Mày ngồi ở sau đi cho tao chạy giống khi nảy rồi tao tha cho.

    - Ừ!

    Đi!

    - Lệ Sa đi đến kéo tay Trí Tú làm cô cũng có phần giật mình.

    Bình thường nó nhát lắm mà ta, sao nay nó sung bất thường vậy.

    Hay tại có gái trước mặt nên nó mới sĩ diện.

    Thái Anh nghe xong thì giật mình kéo tay Lệ Sa cản lại:

    - Bộ chị bị điên hả?

    Một người bị chưa đủ hay sao?

    Không gian im lặng, Trân Ni cũng là người mới đến đâu biết gì về mối quan hệ của ba người họ nên chỉ biết ngồi nghe thôi.

    Bất đắc dĩ lắm mới ngồi lại, định khi nào họ nói xong chuyện cô mới xin phép ra về cho lịch sự.

    Trí Tú vẫn không chịu thôi, lên tiếng thách thức:

    - Sao?

    Không dám hả?

    - Chị Tú, coi như chị với Lệ Sa cũng bạn bè thân thiết bỏ qua cho chỉ đi.

    Nếu cảm thấy không đủ thì em thay mặt chỉ xin lỗi chị.

    - Vừa nói Thái Anh vừa đứng lên cúi đầu.

    Thấy cảnh đó Trí Tú cũng không muốn đùa nữa chỉ đưa tay ngoắc ngoắc Lệ Sa lại gần:

    - Em không cần xin lỗi, còn mày lại đây.

    Lệ Sa theo hướng tay Trí Tú đi lại.

    - Quay lưng lại!!

    - Trí Tú lên tiếng.

    Tuy không hiểu lắm nhưng Lệ Sa vẫn xoay người lại.

    Vừa xoay lại Trí Tú đã đứng lên đạp một cái vào đít Lệ Sa khiến cô loạng choạng tới trước vài bước, Lệ Sa định chỏ mỏ chửi thì nín khe khi thấy Thái Anh liếc nhìn.

    Dù sao cũng là bản thân làm sai trước nên phải biết nhịn.

    Lệ Sa vừa xoa đít vừa háy mắt liếc Trí Tú.

    Lệ Sa báo thù mười năm chưa muộn.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 11


    Sau cảnh khiếp vía đó lại là bữa cơm gia đình, nhưng lại có nhiều thành viên hơn thường ngày một chút.

    Lệ Sa, Thái Anh, Trí Tú, Trân Ni.

    - Ăn nhiều dô đi mấy đứa, nay ngoại nấu nhiều cơm dữ lắm.

    Bà gắp cho mỗi đứa một cục thịt kho to đùng.

    Trí Tú nó mua nhiều đồ lắm, nấu ăn mấy ngày không biết hết không nữa.

    Trân Ni cũng có phần ngại vì ở đây cô chỉ quen mỗi Trí Tú, cũng không hẳn là quen nhưng có nói chuyện một lần và được Trí Tú giúp đỡ lần đó.

    Trong bữa cơm thấy Trân Ni có vẻ ngại ngùng nên Thái Anh cũng lên tiếng:

    - Ni sống đối diện nhà ngoại sao?

    - Ừm..

    - Trân Ni gật gù nhưng vẫn còn ngài ngại.

    - Là hàng xóm với nhau không à tối lửa tắt đèn có nhau nên là thoải mái đi không cần ngại đâu.

    - Lệ Sa cũng tiếp lời Thái Anh lên tiếng

    Trân Ni cười nhẹ, ở nơi đất khách quê người mà gặp được người tốt tánh như thế thì may phước cô rồi.

    Trí Tú nảy giờ không nói năng gì hết cứ ăn rồi lại ăn thôi.

    Bữa cơm cũng ấm cúng và rộn tiếng cười hơn thường ngày.

    Ngoại nay cũng cười nhiều hơn, thấy tụi nhỏ vui bà cũng vui lay.

    Ăn uống xong dọn dẹp thì Lệ Sa chở Thái Anh về lại quán.

    Trân Ni về nhà chuẩn bị đồ đạt đi làm, Trí Tú thì vẫn như cũ đến bến tàu.

    ....

    - Chị Tú, lô hàng của anh Quý thông báo nay mai gì đó sẽ cập bến.

    - Dẹp đường hết chưa?

    Trí Tú nhướn mày hỏi.

    Thằng Phi gật gù chắc chắn, nó là người Trí Tú tin tưởng nhất trong đám.

    Cũng xem như cánh tay phải của cô.

    - Về bọn cớm?

    Bịt miệng tụi nó hết chưa?

    - Tất cả đều xong hết rồi, chỉ cần chờ lệnh chị.

    Muốn làm gì tiếp theo cứ báo tụi em.

    - Ừm!!

    Canh kỹ bến, khi nào có động tỉnh lập tức thông báo cho dừng tàu, đừng để nó lên bến rồi mới báo là tôi mạng cả lũ.

    - Dạ em biết rồi.

    Nói xong Phi chạy đi chuẩn bị kỹ càng cho mọi thứ.

    Chuyến hàng lần này khá lớn, cũng đang nằm trong dự án mục tiêu của bọn cảnh sát nên nó theo kỹ lắm không thể lơ là được.

    Phải tính luôn đường lùi khi bọn nó phát hiện, còn cả cách để số hàng đó tuồng hết cả chợ đen an toàn.

    Trí Tú moi trong túi ra điện thoại bấm dẫy số quen thuộc.

    - Lô hàng!

    Bến..cẩn thận..

    - Nói mấy chữ như thế xong cô ngắt máy.

    Cô ngửa lưng ra sau ghế nhắm hờ mắt.

    Mấy nay cứ bận suy nghĩ đủ thứ chuyện nên đầu cô muốn nổ tung ra, sợ chuyến hàng lần này đi không trót lọt thì cô hại anh em trong băng.

    Giờ trời đã nhá nhem tối cô muốn đi ra bến tàu xem thử mọi thứ, ngoài chuyện tiếp tay cho mấy ông trùm lên ma túy thì bến vẫn là nơi chở hàng chớ khách bình thường.

    Vẫn có giấy phép hoạt động đàng hoàng được cảnh sát cấp giấy kiểm kê hàng tháng đấy chứ.

    Kiểm kê hết Trí Tú mới lên xe chạy ra khỏi bến.

    Hôm nay tâm trạng không được tốt Trí Tú chạy vòng vòng ngắm cảnh Sài Gòn về đêm.

    Dạo gần tết nên người ta chưng bông chưng hoa với bày biện đồ tết đầy đường nhìn vui lắm.

    Trí Tú chạy đến công viện đậu xe một góc rồi tản bộ đi vòng vòng xem, trên tay còn là cây kẹo bông gòn lép nhép.

    Nhìn y chang con nít, ai nhìn Trí Tú nói cô là giang hồ đâu chứ.

    Cạnh bờ sông có mấy cái ghế đá bắt sẵn, ai cũng có đôi có cặp tựa vai cười cười nói nói rất vui vẻ.

    Trí Tú đi dọc theo vỉa hè bị thu hút bởi cái bóng lưng nhỏ xíu ngồi ôm mặt khóc.

    - Trân Ni hả?

    -...Hức..hức..

    Nghe ai đó gọi tên Trân Ni xoay người lại, mặt mũi thì tèm lem nước mắt.

    Nhận ra người đó là Trân Ni Trí Tú không vội, cô bước chân từ từ lên vỉa hè ngồi vào ghế cạnh em.

    Trân Ni vội lau nước khi thấy Trí Tú vào ngồi cạnh.

    - Giờ này cô đang trong ca làm mà, sao còn ngồi ở đây khóc lóc?

    - Trí Tú nhíu mày khó hiểu.

    Nhắc đến Trân Ni lại mếu máo tức tưởi, vừa nức lên vừa kể lại:

    - Em..em bị đuổi việc rồi...

    - Sao bị đuổi?

    - Bị người ta xàm xớ, em..em không chịu được nên đập vào đầu tên khách đó.

    Mà xui là công tử nhà giàu, nó bắt quản lí đuổi việc em..

    Trân Ni giọng nghẹn như mách lẻo với cô, nhắc đến vẫn còn thấy tức.

    Nghe xong Trí Tú bật cười thành tiếng lắc đầu, nhìn vậy mà cũng dữ quá chừng he.

    - Mấy thứ đó không đập cho nó vài trận nó không chừa đâu.

    Vả lại làm việc ở mấy môi trường phức tạp đó thì phải chịu thôi.

    Sao không tìm ở mấy chỗ đàng hoàng mà làm?

    Trí Tú nghiên mặt hỏi, nhưng chỉ thấy Trân Ni cúi mặt lí nhí:

    - Có tìm...nhưng mà không ai nhận, chỉ có chỗ đó là nhận em vào làm nên em mới vào làm thôi.

    Ở Sài Gòn mà không có việc làm chắc chết quá.

    Trân Ni rầu rĩ nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy bấu vào nhau.

    Không biết cuộc sống sắp tới của cô thế nào khi không có công việc nữa, tháng này cũng chỉ được phân nửa lương chứ mấy, còn phải đóng tiền nhà tiền ăn uống đủ thứ hết trơn, nhiêu đó sợ xoay sở không đủ quá.

    Trí Tú nhìn ra phía bờ sông hỏi tiếp:

    - Lên đây một mình sao?

    - Dạ không, em có anh.

    - Vậy sao không sống cùng anh cô, có anh có em không phải tốt hơn sao?

    Có người thân ở cùng chắc chắn phải tốt hơn chứ, sao Trân Ni lại chọn sống một mình.

    Trân Ni lắc đầu đáp:

    - Anh em cũng chỉ phận làm thuê ở đây, lên đây làm cũng chỉ vì miếng ăn giờ còn gánh thêm em thì cực khổ lắm...

    - Vậy sắp tới cô định làm gì?

    Trí Tú hôm nay hoạt ngôn hơn thường ngày quá ta.

    Cứ hỏi mấy câu là lạ, thường thì không nói với ai quá ba câu, giờ bày đặt hỏi hang một người xa lạ.

    Mà đôi khi nói chuyện với người lạ còn cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

    - Em cũng không biết nữa, chắc sẽ đi đâu đó tìm công việc mới thôi chứ biết sao giờ.

    Trân Ni thở dài, không biết phải đi đâu tìm nữa, nhưng không tìm thì tiền đâu mà sống ở cái đát Sài Gòn này đây.

    - Tui giới thiệu viêc làm cho cô.

    - Thiệt hả chị?

    - Trận Ni vui mừng xoay mặt nhìn chị khi nghe Trí Tú rích giọng như thế.

    - Ừm, thiệt.

    Nhưng với một điều kiện.

    - Trí Tú đột nhiên nghiêm mặt.

    - Dạ..là điều kiện gì hả chị?

    Trân Ni xụ mặt ngay, nét mặt cũng trở nên căng thẳng hơn.

    Đúng là ở đời mà không ai cho không ai gì hết.

    Thấy Trân Ni có vẻ sợ đến mím môi bấu đùi Trí Tú cười phì, cũng không biết bản thân cảm thấy thoải mái trước Trân Ni hay vì điều gì đó.

    Cô xoa đầu em nhẹ nhàng nói:

    - Không cần sợ, điều kiện là cô phải cùng tôi đi chơi một vòng Sài Gòn hôm nay.

    Sao?

    Đồng ý hông?

    - Hả?

    Nhưng mà em..em không có tiền..

    - Trân Ni bất ngờ hỏi lại nhưng rất nhanh đáp.

    Tiền ăn còn không có lấy đâu ra mà đi chơi một vòng Sài Gòn trời.

    Trí Tú không nói gì rất nhanh chống gói đứng dậy.

    - Tôi bao, cô không cần lo.

    -...

    - Bộ hông định đi hả?

    Thấy Trân Ni cứ ngồi đờ mặt ra đó Trí Tú đi được vài bước thì xoay mặt hỏi.

    Tuy không hiểu dụng ý của cô cho lắm nhưng Trân Ni rất nhanh chạy lúc khúc theo sau.

    Để Trân Ni ngồi đàn hoàng trên xe mới rồ ga.

    Chạy vòng vòng qua mấy khu chợ tết Trân Ni ở sau cứ ú ớ miệng hỏi làm Trí Tú cười đến mỏi cả miệng.

    - Lần đầu tiên em thấy tết ở Sài Gòn luôn á, công nhận đông ghê ha chị.

    - Sài Gòn mà không đông thì còn ở đâu đông nữa.

    Chạy chầm chạm cho Trân Ni ngắm cảnh Sài Gòn về đêm, Trí Tú còn tỉ mỉ giới thiệu đủ thứ ở Sài Gòn cho gái quê nghe nữa chứ.

    Trí Tú hôm nay đúng là khác lạ quá chừng.

    Dẫn Trân Ni mấy khu trò chơi đến mệt lả.

    Hai người ngồi tạm ở ghế nghỉ ngơi.

    - Uống đi.

    - Trí Tú đưa chai nước về phía em.

    - Thôi chị uống trước đi.

    - Trân Ni ngại ngùng đẩy lại.

    - Cô uống đi tôi không khát.

    Nghe Trí Tú nói thế Trân Ni mới cầm thấy chai nước vặn nắp ra uống.

    Chơi lả mồ hôi khát đến khô họng nhưng vì lịch sự nên mới nói vậy thôi.

    Nhìn Trân Ni một hơi nóc hơn nửa chai nước Trí Tú chỉ biết cười trừ.

    - Chị mua hoa tặng người yêu đi...

    - Phụt!!

    Trân Ni sậc hết ngụm nước trong họng khi một bé gái gày nhom đen nhẻm trên tay còn là một giỏ bông hồng gợi hàng.

    Trân Ni lau sạch nước trên miệng lắc đầu cười nhẹ:

    - Chị không mua đâu bé.

    Làm gì có người yêu mà mua chứ.

    Con bé hiểu chuyện định rời đi nhưng đã bị tiếng của Trí Tú chặn lại.

    - Lại đây.

    - Trí Tú phảy tay gọi nó.

    Con bé lon ton chạy tới đưa giỏ hoa ra trước mặt Trí Tú, cô lựa đại một bó hoa hồng nhỏ nghiêng người lấy tờ 5 trăm rong túi đưa con bé.

    - Chị ơi, tiền lớn quá em không có tiền thối.

    Hay chị đợi em đi đổi tiền rồi quay lại thối cho chị nha.

    - Con bé thấy tờ tiền lớn trên tay thì bối rối.

    Định quay người chạy đi thì Trí Tú cất giọng:

    - Cầm đi khỏi thối.

    - Cảm ớn chị.

    - con bé vui mừng cúi đầu rồi chạy đi.

    Trân Ni nhìn thấy mọi chuyện từ nảy giờ thì cười mỉm.

    Nhìn bề ngoài có chút khó gần vậy mà cũng tốt tánh ghê.

    Đang bần thân suy nghĩ thì bị câu nói của Trí Tú làm cho giật mình.

    - Ùm, tặng cô.

    - Hả?

    Cho..cho em?

    - Ừm, không không thích hả?

    - Trí Tú có chút bối rối khi thấy Trân Ni mãi không cầm bó hoa trên tay cô.

    Thú thật thì đó giờ cô chưa tặng quà cho ai bao giờ, đặt biệt là con gái nữa.

    Mà con gái thì hay nhạy cảm lắm sợ làm gì không đúng hay khiến người khác thấy khó chịu.

    Định thu tay lại thì Trân Ni chòm tới hai tay nhận lấy bó hoa cười nhẹ:

    - Thích..hoa đẹp mà, chỉ là hơi bất ngờ khi chị tặng em thôi.

    Trí Tú hai tai đỏ lừ, nhưng cũng không biết tại sao nữa.

    Cô ừ ờ gật đầu rồi đứng dậy nói cắt đi sự ngại ngùng này:

    - Thôi tối rồi về thôi, mai cô còn đi làm mà.

    Nói rồi cô đi trước để Trân Ni tò tò theo sau.

    Trên xe không ai nói với ai tiếng nào, trời Sài Gòn về đêm lại thêm không khí gần Tết có chút se se lạnh.

    Trân Ni đột nhiên vòng tay ra trước ôm hờ tay vào eo còn áp má lên lưng chị.

    Cảm giác ám áp từ người kia khiến Trân Ni cảm thấy thoải mái hơn.

    Bao nhiêu gió bụi Trí Tú ở trước đều hứng hết.

    Cảm nhận được Trân Ni tự vào lưng Trí Tú không thấy khó chịu còn nhẹ ga lên cho người ở sau dễ chịu hơn.

    Chạy vào hẻm mấy cục đá lòn hòn khiến xe có chút dần, Trân Ni lờ mờ mở mắt thì nhận ra cũng gần đến nhà.

    Chiếc xe dừng ngay trước cửa để Trân Ni xuống xe rồi mới tắt máy lên tiếng:

    - Sáng mai tôi qua dẫn cô đi làm.

    - C..ảm ơn chị...

    Trân Ni cúi đầu rồi quay vào nhà, trên tay còn là bó hoa Trí Tú tặng khi nảy.

    Đợi khi Trân Ni vào trong Trí Tú mới quay đầu xe chạy đi.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 12


    - Thái Anh đâu?

    Trí Tú đậu xe trước cửa quán đi vào trong nghó nghiêng.

    Không thấy Thái Anh mới lên tiếng hỏi Lệ Sa đang bưng bao đá bỏ vào thùng.

    Lệ Sa chùi cái tay ướt nhẹp vào quần quay lại trả lời:

    - Ở trong nhà, mà kiếm Thái Anh có chuyện gì?

    - Bàn chút chuyện!!

    Trí Tú rút điếu thuốc ra phì phò.

    Lệ Sa cũng không hiểu chuyện gì lớn giọng gọi Thái Anh:

    - Em à, con Tú kiếm.

    - Ờ, đợi em xíu.

    Thái Anh từ trong nhà đáp vọng ra, em đi ra trên tay còn là bình nước nóng.

    Nghe nói Trí Tú đến tìm thì cũng thấy làm lạ:

    - Chị kiếm em có chuyện gì sao?

    - Quán cần người làm hông?

    - Trí Tú cho một tay vào túi, một tay cầm điếu thuốc phẩy phẩy.

    Tuy không hiểu ý Tú cho lắm nhưng Thái Anh vẫn đáp:

    - Chắc là không quá, quán em nhỏ xíu như này buông bán cũng chỉ đủ ăn đủ sống.

    Mướn thêm người chắc em nhịn đói quá chị.

    - Mở quán bự ra đi rồi mướn người về làm.

    Trí Tú nay lạ lùng vậy cà, toàn nói ba cái chuyện gì đâu không.

    Lệ Sa cũng khó hiểu tựa lưng vào tủ kính:

    - Sáng sớm chưa uống thuốc hả mậy!!

    Quán chưa mở hàng nghe, đừng để tao đốt phong lông mày!!

    - Chị cứ nói chơi, tiền bạc đâu có dư giã gì đâu mà mở quán bự ra.

    - Thái Anh cười giã lả đáp.

    Không lòng vòng Trí Tú rút ra phong bì dầy cộm từ túi quần phía vào đưa cho Thái Anh:

    - Cầm lấy đi, mở quán bự bự ra chút rồi nhận người vào làm.

    Thái Anh nhìn Lệ Sa rồi hai người mở ra xem.

    Một sắp tiền 5 trăm dày cộm nằm trong đó.

    Hai người nhìn nhau rồi nhìn lại Trí Tú.

    Lệ Sa lên tiếng hỏi:

    - Mày đưa tiền vậy là sao?

    Trí Tú rít hết hơi thuốc rồi nói:

    - Tao đưa tiền mở quán, tụi bây đứng bán.

    Tao cho người vào làm.

    - Ai?

    - Cả hai đồng thanh hỏi.

    - Trân Ni.

    - Hả?

    Không chút do dự Trí Tú dứt khoát trả lời.

    Thái Anh với Lệ Sa như không tin vào tai mình há hốc cảm thán.

    Chắc chắn Trí Tú không bình thường rồi.

    Lệ Sa đi tới kéo Trí Tú ra một góc hỏi nhỏ:

    - Ê!!

    Bộ mày bị điên hả?

    - Không!!

    Tao bình thường.

    - Hay là mày phái Trân Ni rồi?

    Lệ Sa cười gian hí hí một bên mắt nhìn.

    Trí Tú đột nhiên cười cười rồi lại tắt lụi ngang, tát vào đầu Lệ Sa một cái:

    - Mày mới là đứa khùng.

    Lỡ hứa với người ta là giúp tìm việc làm nên thực hiện thôi.

    - Sao tự nhiên mày tốt dữ vậy?

    - Tao tốt đó giờ, tại mày không biết đó chứ.

    Trí Tú nhún vai nhìn Lệ Sa đang chề môi không tin cho lắm.

    Có ngáo mới tin lời Trí Tú nói.

    Lớn lên cùng nó từ nhỏ chả lẽ cô không biết tính nó ra sao à.

    Không muốn đôi co với nó làm gì Trí Tú nói một câu rồi rời đi.

    - Chuyện xây quán giao lại cho mày với Thái Anh, có thiếu gì cứ gọi báo tao.

    Cô lên xe rồ ga đi để lại Thái Anh với Lệ Sa bốn mắt nhìn nhau.

    Thái Anh ghì vai Lệ Sa hỏi nhỏ:

    - Bộ chị Tú có chuyện gì hả chị?

    Sao khi không lại muốn cho Trân Ni làm ở quán mình.

    - Nó phái Trân Ni là cái chắc rồi.

    Không muốn Trân Ni làm ở quán bar nên mang về làm ở đây cho an toàn.

    - Lệ Sa xoa cằm suy nghĩ vài lí do mà cô cho là hợp lí.

    Nó đó giờ có để ý đến ai đâu.

    Sống chết mặc ai, chứ Trí Tú đời nào quan tâm.

    Sao giờ lại đi quan tâm tới người lạ mới quen như Trân Ni.

    ....

    Trí Tú chạy xe vào trong hẻm.

    Cô đậu xe ở nhà ngoại, ngó nhìn qua thì thấy nhà Trân Ni vẫn còn đóng cửa.

    Cô đi vào nhà m thấy ngoài đang ngồi ở ghế may đồ.

    - Ngoại.

    - Trí Tú cười tươi rói chạy đến ôm cổ bà.

    - Ừ, mới dề hả con.

    - Bà có chút giật mình nhưng vui hơn khi thấy nó về, bà bỏ cái áo trên tay xuống vỗ vỗ tay nó.

    Thấy bà lại còng lưng ra sửa đồ thuê Trí Tú có chút không vui.

    Cô cầm lấy mớ đồ đó để sang một bên nhìn ngoại:

    - Con nói ngoại rồi, không cần phải nhận đồ về sửa nữa.

    Con đủ tiền nuôi ngoại mà.

    - Tiền từ việc thu bảo kê sao!!?

    Bà đanh mặt ngước nhìn Tú chăm chăm.

    Trí Tú không biết phải nói với bà làm sao đành ú ớ:

    - Ngoại không cần lo nữa từ nay con sẽ không thu tiền bảo kê ở bến tàu nữa.

    - Thiệt sao?

    Nghe nó nói thế bà vui ra mặt, bà cong nhẹ môi cười.

    Hai mắt thì sụp mí làng da tuổi già nhăn nheo.

    - Thiệt mà, không tin nữa con Sa về ngoại hỏi nó thử đi.

    - Trí Tú gật gù chắc nịt nói với bà.

    - Mà..con định làm gì?

    - Con hùng vốn mở quán với Thái Anh.

    Trí Tú đi vòng ra sau bóp bóp vai cho ngoại.

    Thấy nó có công ăn chuyện làm đàn hoàng bà cũng vui lòng, không làm mấy cái chuyện trái lương tâm đó thì tốt rồi.

    - Thôi, con đi công chuyện nha ngoại.

    Trưa con về ăn cơm với ngoại.

    - Ừm.

    Nói xong Trí Tú đi ra trước nhà.

    Vừa bước ra cũng y rằng chạm mặt Trân Ni ở nhà đối diện.

    Trân Ni ăn bận lịch sự với áo thun đơn giản và quần jean vừa vặn.

    - Vừa định sang gọi cô.

    - Em nghe tiếng xe của chị nên đi ra.

    - Ừm, vậy đi thôi.

    Trí Tú ngồi lên xe đề máy, Trân Ni cũng bẽn lẽn leo lên yên sau.

    Chạy đến đầu ngỏ thì dừng lại làm Trân Ni có phần khó hiểu, cô leo xuống xe rồi đi thẳng vào quán.

    Trân Ni cũng theo vào nhưng trong đầu vẫn là hàng tá câu hỏi được đặc ra.

    - Ủa con Sa đâu?

    - Nhìn không thấy Lệ Sa nên Trí Tú lên tiếng hỏi.

    Đang lúi cúi pha nước, Thái Anh giật mình quay lại khi nghe có ai đó hỏi:

    - À, chị Sa đi giao đá rồi.

    Hai người ra bàn ngồi đi, đợi chút có nước ngay.

    - Ừm.

    Trí Tú nhìn Trân Ni rồi hếch mắt ra bàn trước cửa quán.

    Trân Ni còn đang trên mây thì bị Trí Tú kéo xuống rồi.

    Ủa sao Trí Tú nói dẫn cô đi tìm việc làm mà, giờ lại thành đi uống nước rồi.

    Ngồi vào ghế mãi Trân Ni mới dám lên tiếng hỏi:

    - Ủa..mình đang đi tìm việc làm hả chị?

    - Ừm, cô làm ở đây với Thái Anh.

    Trân Ni há hốc hỏi lại:

    - Thiệt hả chị?

    - Thiệt, nhưng mà lương tui cũng nói trước là không cao so với mặt bằng chung ở Sài Gòn.

    Nhưng đủ sống, đủ tiền nhà tiền ăn, vẫn còn dư lại chút ít nếu cô biết tiết kiệm.

    Trí Tú nhóm tới búng búng đầu thuốc vào gạt tàn.

    Trân Ni mừng ra mặt, có việc làm là may phước rồi còn chuyện lương để sau, ít thì ăn ít nhiều thì ăn nhiều.

    Trân Ni rối rít cảm ơn:

    - Cảm ơn chị nhiều, nếu không có chị em cũng không biết phải làm sao nữa.

    - Không cần cảm ơn, cứ chăm chỉ làm việc.

    Thái Anh có gì bàn lại việc với Trân Ni nha chị đi trước.

    - Ờ..ờ..

    Trí Tú đứng dậy nói với Thái Anh vừa bước ra từ nhà rồi rời đi.

    Cô chạy xe đến bến tàu xử lí chút chuyện ở đó.

    - Lô hàng anh mày tính sao?

    Ổn thõa hết chưa?

    Trí Tú vừa bước vào phòng đã chạm phải Quý ngồi ở ghế.

    Không vội Trí Tú ngồi vào đối diện thư thả đáp lại:

    - Mọi chuyện ổn, nhưng anh biết đó.Tết nhất công an nó lùng sục nhiều lắm nên có khi qua tết mới lên hàng cho anh được.

    - Mày giỡn mặt với tao hả!?

    Quý điên tiết nắm lấy cổ áo cô nâng lên.

    Trí Tú chỉ cười cười không nói mãi đến khi thằng Phi lên tiếng mới chịu thôi.

    - Anh Quý bớt giận, tụi em cũng chỉ vì an toàn chung nên mới làm vậy.

    Giờ mà lên bến, vừa không ra hàng được vừa bị bọn cớm để mắt đến bến.

    Có mất trắng không chứ?

    Anh thông cảm, trước giờ chị Tú cũng đâu có làm gì dối gạt anh đâu.

    Phi lên tiếng nói đỡ cũng vuốt giật Quý được đôi chút.

    Quý buông lỏng cổ áo cô còn cười nhoẻn miệng sửa sửa lại cho ngay.

    Trí Tú chỉ gật đầu xua tay ra hiệu cho Phi lùi ra sau.

    - Anh cứ yên tâm, em lấy cái mạng này ra bảo đảm.

    Hàng anh sẽ được lên bến mà không gặp bắt cứ trục trặc nào.

    Em còn bảo đảm cho anh tuồng được hàng ra chợ đen.

    - Được!!

    Anh đợi tin tốt từ mày.

    Quý vỗ vỗ vai Tú cười khoái chí rồi kéo cả đám rời đi.

    Trí Tú nhìn theo băng nó rồi nghiến răng kèn kẹt, tụi nó nghĩ cô là ai mà che hết mắt bọn cớm trong vòng một nốt nhạc.

    Giờ bọn nó cứ rão mãi ở bến lên hàng chỉ có nước chết.

    Thà trễ còn hơn bị tóm cả lũ.

    Bóc lịch không có ngày ra đâu.

    Phi bước đến lo lắng hỏi cô:

    - Chị tính sao?

    Em sợ có khi qua tết lô hàng đó còn chưa qua nổi cửa biên nữa đó.

    Ở đó em cũng cho người bịt miệng nhưng lần này khó ăn nói hơn chị à, em nghi là bọn nó đánh hơi được việc làm của bọn mình.

    Trí Tú trầm lại một chút, cô ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi xoay mặt nói với Phi:

    - Em khỏi lo chuyện đó, chị sẽ có cách.

    Em coi trông kỹ ở bến là được rồi khi nào lô hàng qua cửa biên chị báo cho em.

    Phi cũng yên tâm phần nào, trước giờ nó biết cách làm việc của chị Tú mà, không thừa không thiếu gì đâu.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 13


    Mới đó mà tới Tết rồi.

    Nay còn là 30 tết nữa chứ, giờ đi đâu cũng nghe xuân xuân ơi xuân đã về nhức hết cả đầu.

    Thường thường tết thì có mấy trò chơi dân gian như đánh bài, đá gà, tài xỉu, loto, bầu cua....

    Trò chơi dân gian, ai ăn gian thì thắng nhiều vậy thôi.

    - Dô dô..mại dô mại dô..lựa giấy dò đi quý dị ơi...

    Lệ Sa ôm bọc vải la làng lên.

    Giờ nguyên xóm đang kéo lại nhà bà 6 Loan, tại nhà bà có cái sân bự chảng lại cuối xóm, vắng hoe ít người muốn chơi trò gì thì chơi.

    Trí Tú, Trân Ni, Thái Anh thì mỗi người bưng hai dĩa trái cây bánh mứt từ nhà dì Loan ra.

    Nay dì đãi nhiều món lắm.

    Tay đang bận nên Trí Tú dùng chân đá vào đít Lệ Sa một cái rõ đau luôn:

    - Ê mậy!!

    Chưa gì trơn lên đồng rồi hả.

    Thấy Lệ Sa vừa ôm bọc lô tô vừa nhắm mắt nhún nhảy như lên đồng, Trí Tú đá nó chọc quê.

    Lệ Sa bị đá thì đau đến cọc chà chà vào đít hét lại:

    - Đau mậy!!

    - Thôi thôi ngồi xuống chơi đi mấy đứa.

    - Dì Loan bưng thêm hai dĩa mấy ra trước để lên tấm chiếu trải giữa sân.

    Tết thì nghĩ làm chớ, phải ăn phải chơi mới gọi là tết.

    Cả đám ngồi xuống mỗi người lấy một tấm giấy dò.

    Thái Anh ngồi cạnh Lệ Sa, Trí Tú thì ngồi cạnh Trân Ni.

    Có cả Phi nữa, Trang là cháu dì Loan ngồi cạnh Phi.

    - Rồi rồi tui kêu nhe bà con.

    - Lệ Sa cho tay vào bọc xóc xóc mấy con cờ.

    Lệ Sa xóc quài mà không thấy kêu làm Trí Tú bực bội lên tiếng:

    - Lẹ lẹ đi xóc quài!!

    - Từ từ mậy, làm dậy mới hấp dẫn.

    - Hấp dẫn cái đầu mày!!

    Hồi tao nóng tao quánh mày luôn đó.

    - Thôi thôi cho dì 6 xin đi con, tụi bây sao mà ngộ quá gặp nhau là gây nhau miết, cứ như chó với mèo vậy đó.

    Dì 6 lên tiếng can khi thấy Trí Tú với Lệ Sa cứ cãi nhau miết.

    Mà nói cãi cãi vậy thôi chứ tụi nó chơi thân nhau dữ lắm, có thân mới có cãi.

    Vậy đó chứ vắng là buồn liền.

    Lệ Sa bóc ra con cờ đầu tiên, hừm hừm lấy giọng:

    - Số gì ra, số gì ra cờ ra cờ ra con mấy con mấy gì ra.

    Hai con gà đá nhau, một con chảy máu một con thì nấu cháu con hai mươi sáu.

    *** Haahaa..

    Cả đám cười ồ lên vì cách kêu đọc lạ của Lệ Sa.

    Ai cũng cười tới ngã ngửa quên đặt luôn số.

    Thái Anh cười ngã nghiêng quánh vào bắp tay cô chang chát:

    - Chị lấy đâu ra mấy câu kêu đó dậy.

    Lệ Sa nhướn nhướn mày đắc ý:

    - Ghệ em mà lị, muốn hài có hài, muốn lãng mạn có lãng mạn.

    Nói chung là muốn gì có đó.

    - Nói xong còn hôn chụt vào má em một cái.

    Thái Anh ngại đến đó mặt chỉ biết chụp lấy miết mức nhai nhép nhép cho đỡ ngại.

    - Nè!

    Tới mày kêu đó.

    - Lệ Sa thảy cái túi vải qua bên Trí Tú.

    Trí Tú bối rối nhìn vào cái túi đang lọt trong lòng:

    - Mày bị khùng hả, tao có biết kêu đâu.

    Tao đâu có điên điên như mày mà nghĩ ra ba cái đó.

    Cầm lấy bọc vải định thảy ngược qua Lệ Sa thì bị Trân Ni níu tay lại, em chớp chớp mắt nhìn chị giọng hớn hở:

    - Hay là chị kêu thử đi coi sao, tết nhất mà vui vẻ lên đi chứ.

    - Trân Ni bĩu môi nhéo má Trí Tú nâng lên.

    Hành động quá mức thân thiết đó khiến mọi xung quanh nhìn chăm chăm.

    Trí Tú đâu phải người dễ đụng chạm vậy chứ, còn là véo má véo mũi như cúp bế đồ chơi.

    Cúp bế này chắc có mình Trân Ni dám chơi quá.

    Lệ Sa tò mò kề sát vào tai Thái Anh nói nhỏ:

    - Em có nghĩ là hai người đó quen nhau không?

    - Chị cũng nghĩ vậy hả?

    - Thái Anh bất ngờ hỏi lại.

    Cả hai nhìn nhau rồi gật đầu.

    Chắc chắn là có gì đó mờ ám rồi, gần đây thấy hai người họ cũng hay nhìn nhau rồi cười cười trông lạ lắm.

    Trân Ni ôm tay chị lắc lắc, xin:

    - Đi mà chị, kêu thử đi mà.

    - Nhưng mà chị..hông có biết kêu sao hết á.

    - Chị Ni nói đúng đó, chị Tú kêu thử đi.

    Trang lên tiếng nói, nhưng nét mặt có hơi buồn một chút nhìn vào bàn tay nhỏ xíu của Trân Ni đang bấu lấy tay Trí Tú.

    Trí Tú nhắm mắt nhắm mũi gật gù đại.

    Rồi run run tay cho vào bao vải lắc lắc bóc ra.

    - Hay là thôi đi em...chị không biết kêu..- Trí Tú nhìn vào con cờ rồi mếu máu nhìn qua Trân Ni.

    *** Chụt..

    Trân Ni không nói gì nhóm người hôn chụt vào má cô một cái rõ to rồi ngồi lại chớp chớp mắt, mỏ thi chúm chím thấy cưng lắm.

    Trí Tú hai tai đến hai má đều đỏ lừ, gằn giọng chuẩn bị kêu:

    - Con số gì ra cờ ra cờ ra con mấy con mấy gì ra.

    Tài thiên đại thánh đại náo thiên cung, bị đứt dây thung tuột quần chạy trốn con số bốn.

    *** Haahaa..

    Tiếng cười lại rộn lên lần nữa, Trí Tú cũng không ngờ bản thân cũng bệnh ngang ngửa Lệ Sa cứ có thua gì đâu.

    Trân Ni ôm bụng cười quằn quại, cười đến chảy cả nước mắt nước mũi.

    Dì 6 cười hí hí như ngựa, Lệ Sa và Thái Anh cũng cười đến tức bụng khó thở.

    Phi thì vừa cười vừa hoài nghi nhân sinh, chị Tú đại ca của nó ở bến tàu đâu phải vậy đâu.

    Sao chị Tú này coi bộ lạ lắm à nghen.

    Trí Tú cũng cười theo khi thấy Trân Ni cười vui.

    - Tới lượt mày.

    - Trí Tú thảy ngược lại người Lệ Sa.

    - Bữa nay chơi với mày tới bến luôn.

    Lệ Sa nhướn nhướn mày liên tục, cho tay vào túi sóc sóc lên:

    - Con gì ra, con gì ra cờ ra cờ ra con mấy con mấy gì ra.

    Khi xưa Alibaba dô nhà người ta dắt xe đạp ra, á li ba bà.

    Con số 6.

    - Ủa!?

    Mắc gì a li ba ba mà con số 6?

    Học ngu mà bài đặt tính toán hả mậy.

    Trí Tú nhíu mày khó hiểu khi Lệ Sa kêu con số lạ.

    Sợ nó ăn gian Trí Tú giật lấy con cờ trên tay Lệ Sa xem thử, đúng thật là con số sáu mà.

    A li ba ba thì con số 3 chứ.

    Lệ Sa chép miệng hỏi lại Trí Tú:

    - Ủa mắc gì hông được?

    Giờ tao hỏi mày, ba cộng ba bằng mấy?

    - Thì bằng 6.

    - Ừ, phải rồi.

    Tao kêu số 6 rõ ràng mà!!

    A li ba ba, ba với ba là 6 còn gì nữa.

    Không cãi được Trí Tú chỉ biết ngậm cục tức nhìn Lệ Sa cười cười.

    Ngoại ngồi đó cũng mệt với tụi nó, nhỏ tới lớn vẫn dậy, cứ hễ gặp nhau là như chó với mèo chí chóe suốt ngày.

    - Thôi cho ngoại xin đi, kêu lô tô gì mà nửa tiếng được ba con.

    Kêu nhanh nhanh ngoại còn kinh coi.

    Bà lên tiếng giải hòa cho hai đứa nó thì mới chịu thôi.

    Hai đứa nó liếc nhau muốn tóe ra lửa chứ cũng có vừa đâu.

    - Chuẩn bị tui kêu nhe bà con.

    - Lệ Sa xóc cờ ra kêu tiếp.

    - Hai cây cuốc.

    - Là nhiêu!?

    - Trí Tú câu mày hỏi.

    - Bảy mươi bảy, có dị cũng hỏi nữa!!

    Kêu ngắn gọn như thế mà nó còn không hiểu nữa chứ.

    Đặt được con đó vào tờ giấy đầu cô muốn bóc khói, bóc con gì thì kêu mẹ con đó luôn đi còn làm văn làm thơ đọc lái này lái nọ chi cho mệt không biết.

    Lệ Sa bóc ra kêu tiếp:

    - Bà ngoại.

    - Gì?

    - Dạ hông con kêu lô tô.

    - Lệ Sa cười trừ khi ngoại lên tiếng.

    Cô đang kêu lô tô mà.

    Trí Tú thở phì bằng mũi.

    - Số mấy?

    - Ngoại nhiêu tuổi?

    - Lệ Sa hếch mặt hỏi Trí Tú.

    - Thì Ngoại tám mươi.

    - Ừ, thì đặt con tám mươi dô đi.

    Không mấy quan tâm đến sắc mặt của Trí Tú Lệ Sa lại bóc con cờ khác ra kêu tiếp:

    - Cầu thị nghè.

    - Là nhiêu nữa!?

    - Trí Tú cọc lóc rít giọng.

    - Hai mươi mốt, đi ra đó quài mà hông biết hả?

    Trí Tú thấy ơn ớn nên quay qua nhìn chỉ thấy Trân Ni đang liếc xéo cô.

    Cầu thị nghè thì hay có, về đêm cầm nón bảo hiểm đó chứ đâu.

    Trí Tú cười hề hề lắc đầu liên tục như không biết cho tới khi Lệ Sa kêu số tiếp theo:

    - Con dê, ba mươi lăm.

    Biết Trí Tú sẽ hỏi nữa nên Lệ Sa nói thẳng ra luôn cho chắc.

    Trí Tú cũng gật gù đặt vào.

    - Kinh!!

    - Trang hí hưởng cầm tờ lấy lên đưa về phía Lệ Sa.

    Lệ Sa cầm lấy giấy mắt nghó nghía dò.

    Đúng rồi, đủ năm số.

    Trang đúng là may mắn thật đó, mới kêu chưa tới chục con là thắng rồi.

    - Thôi mấy đứa ăn bánh mứt, trái cây đồ đi rồi hả chơi tiếp nữa.

    - Dì 6 ngoắc tay gọi.

    Bỏ hết mấy tờ lô tô sang một bên mọi người xúm xụm lại ăn bánh mứt, trái cây còn trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ.

    Tết đến xuân về thì phải vậy chứ, dành thời gian cả năm để làm lụng rồi cũng phải có lúc ăn lúc chơi.

    Phi ngồi cạnh Trang ngại ngùng mãi đến giờ mới chịu lên tiếng:

    - Nè em ăn đi.

    - Phi lột sẵn kẹo ra đưa cho Trang.

    - Dạ em cảm ơn.

    - Trang lịch sự nhận lấy nó bằng hai tay, cúi đầu.

    - Ùm..mà việc học của em dạo này sao rồi?

    Có gì khó khăn hông?

    Nghe hỏi Trang nhai nuốt hết miệng kẹo trong miệng suy nghĩ một chóc mới đáp:

    - Dạ vẫn bình thường thôi anh, mà bài tập với đồ án hơi nhiều nên hơi quải một chút.

    Chắc do bị hỏi gắp quá tạm thời cũng chỉ cảm thấy được có nhiều đó.

    Phi nghe nói thế thì cũng có chút lo lo bậm bẹ vài câu quan tâm:

    - Học thì học nhưng phải chú ý đến sức khỏe của mình nữa nha.

    Đừng thức quá khuya ăn uống đầy đủ vào đó.

    - Em biết rồi, anh làm như em là con nít hông bằng.

    Trang cười tít mắt chề môi, anh Phi lúc nào cũng nghĩ cô là con nít hết á.

    Hết dặn dò cái này rồi lại dặn dò cái kia.

    Phi cười ngại ngùng gãi gãi đầu rồi nghĩ thầm gì đó trong đầu.

    - Em mãi là em bé của anh mà.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 14


    Vui chơi ăn uống đến gần trưa mới về lại nhà.

    Thái Anh với Trân Ni rủ ngoại đi chợ mua đồ chỉ còn có Lệ Sa và Trí Tú ở nhà.

    Hai người ngồi ở bàn nhâm nhi uống trà nghe nhạc tết.

    Trí Tú sực nhớ ra chuyện gì đó liền lên tiếng hỏi:

    - Ê Sa, sáng kêu mày chạy đi mua trái cây chưng tết mày mua chưa?

    - Mua rồi.

    - Lệ Sa để lại tách trà lên bàn đáp.

    - Mày mua cái gì?

    - Vừa hỏi Trí Tú vừa nhìn lên bàn thờ.

    - Thì cầu, bom, dú, dừa, đủ, xài (xoài).

    Lệ Sa đáp một cách thản nhiên, ra kêu bà ngoài chợ bả lựa cho mớ trái cây chưng tết thì bà lựa cho cô mấy trái đó.

    Trí Tú phun luôn ngụm trà trong họng khi nghe, tết mà nó chưng cái gì vậy trời.

    - Hay ha, biết lựa trái ghê.

    Hai người nói qua lại một hồi thì ba người kia cũng về ngoại đi chính giữa còn Thái anh và Trân Ni đi hai bên.

    Thấy họ vè Lệ Sa với Trí Tú cũng chạy ra xách đồ vào phụ.

    Trân Ni ngồi vào ghế rít giọng;

    - Chợ 30 tết đúng là đông dễ sợ, đi bộ còn không muốn lọt.

    - Chợ Sài Gòn mà, vậy là ít rồi đó.

    Thái Anh cười cười lên tiếng.

    Hai người soạn mớ đồ đạt vừa mua lúc nảy ra.

    - Chị đem lên bàn thờ cúng đi.

    - Thái Anh lấy ra đoàn bánh tét đưa cô.

    Trí Tú và Lệ Sa nhìn nhau rồi cười gượng gạo.

    - Cầu, bom, tét, dú, dừa, đủ, xài hả?

    - Trí Tú vừa cười vừa hỏi?

    Trân Ni Thái Anh bốn mắt nhìn nhau khi không hiểu hai người kia đang nói gì hết.

    Tết mà chưng cái gì độc lạ không dị chời.

    Ngẫm nghĩ nghĩ một hồi Lệ Sa lên tiếng:

    - Bỏ xài ra đi, cầu, bom, dừa, tét, dú, hết xài.

    - Bị khùng hả mậy!!

    - Trí Tú chồm tới tát vào đầu Lệ Sa cái bóp.

    - Ủa hai chị đang nói gì dạ?

    Em có mua bông bưng tết nữa nè.

    - Nói một cách hồn nhiên.

    Nói xong Trân Ni lôi ra một bó hoa bự em với Thái Anh mua lúc nảy.

    Lệ Sa lắc đầu ngao ngán vì hết biết đường cứu chửa ca chưng đồ hết này.

    - Thôi cắt ra đi cắm vào bình rồi mang lên chưng luôn.

    Cầu, bom, tét, dú thành bông.

    Nói xong Lệ Sa cười cười đứng dậy ra võng trước cửa nằm.

    Thái Anh Trân Ni thì mang đồ ra sau bếp chuẩn bị nấu nướng cũng trưa trời trưa trật rồi.

    Trí Tú cũng không làm gì nên đi ra trước nhà dựa cột hút thuốc.

    Vừa thấy Trí Tú bước ra Lệ Sa đã nhăn mặt vì mùi thuốc khó chịu.

    - Mày bớt hút thuốc lại dùm tao cái đi Tú, tối ngày cứ phà phà khói nhìn y chang cái lư hương.

    Chắc nữa để TRân Ni trị mày chứ ai mà trị nổi.

    - Không hút được tức hay dì?

    - Trí Tú vẫn giữ nguyên tư thế lên tiếng ghẹo.

    Lệ Sa chề môi đưa một chân xuống đất đung dưa:

    - không thèm, mấy cái đó có bổ béo gì đâu mà ham hố.

    Mang bệnh thêm chứ sướng đâu.

    Trí Tú chỉ cười hẹ mắt nhìn ra phía đường.

    Hai người im lặng một hồi Lệ Sa lại lên tiếng hỏi:

    - Lô hàng đó mày vẫn theo sao?

    Không nhanh không chạm Trí Tú trầm giọng đáp lại:

    - Ừm!!

    - Mày không nghĩ tới việc lô hàng đó không lên được bến sao?

    Lệ Sa bật ngồi dậy khi thấy thái độ bình thản của Trí Tú.

    Nó trước giờ đâu phải vậy, nó cũng thừa biết công an gần đây thường đến bến kiểm tra đủ thứ lại khoanh vùng bến tàu của nó trong chuyên án, giờ tự nhiên lại lên một lô hàng lớn từ biên về chả lẽ không kiểm tra sao?

    - Chắc chắn sẽ lên được, nhưng về thời gian tao không nói trước là bao lâu.

    - Mày nghĩ thằng Quý cho mày hẹn lại năm lần bảy lượt sao?

    Tính nó mày cũng biết mà, muốn gì là được đó không từ thủ đoạn đâu.

    - Cứ kệ nó, nó không dám động đến tao đâu.

    Ngoài bến của tao thì không có bến nào để nó lên lô hàng lớn đó được.

    Chỉ có bến tao lô hàng của nó mới qua mặt được bọn cảnh sát, nó không dám làm bậy đâu.

    Ngoài bến của Trí Tú thì chẳng có bến nào dám nhận lô hàng lớn đó.

    Không dám chắc sẽ ăn được ngược lại còn sợ bị quơ cả lũ thì chết tươi.

    Lệ Sa thở dài rồi nằm dài ra võng để hai tay sau đầu.

    - Tùy mày, tao chỉ muốn góp ý vậy thôi muốn quyết sao thì cũng là mày chọn.

    Nhưng mà...

    - ...

    - Trí Tú không nói cô nhìn Lệ Sa đợi câu nói từ nó.

    - Có chuyện cần cứ gọi tao, tao giúp mày.

    Trí Tú bật cười gật gù.

    Nó là vậy đó miệng thì bài hải chứ cô có chuyện nó là người tới cứu đầu tiên.

    Từ nhỏ lớn lên cùng nhau tuy không cùng máu mũ nhưng cái tình cái nghĩa của hai người còn hơn thế nữa.

    Đâu phải có máu mũ mới gọi là gia đình.

    Đôi khi chỉ cần sống với người mình cảm thấy thoải mái cảm thấy hạnh phúc, đó cũng gọi là gia đình.

    Gia đình là nơi mà con người ta muốn về khi mệt mỏi khi áp dụng chứ không phải nơi con người ta muốn chạy trốn khỏi như chốn tù túng.

    ....

    Tối đêm 30 người ta ùa ra đường chơi hết.

    Quán nào cũng đông nghẹt người thở cũng không muốn nổi.

    Lệ Sa với Thái Anh cũng thế đèo nhau trên con wave đi chơi.

    Trí Tú với Trân Ni thì lại có lựa bọn khác, họ chỉ mua ít đồ ăn vài lon bia ngồi ở thềm đá cạnh sông nhâm nhi cùng nhau.

    Ở đây vừa có thể ngắm Sài Gòn về đêm vừa có thể xem pháo hoa thoải mái không cần chen lấn.

    - Zô..

    - Hai người đồng thanh cụng ly vào nhau.

    Trân Ni bỏ chân xuống mặt nước đung đưa nhìn trong vui vẻ vô cùng.

    Nhìn thấy em như thế Trí Tú cũng vui lay đưa tay xoa đầu em một cái.

    - Sao em không muốn đi chơi tết mà đòi ra đây ngồi đó.

    - Thôi ở đây yên tĩnh thoải mái hơn, chỉ cần em và chị là đủ rồi.

    - Trân Ni lắc đầu nhẹ nhàng đáp.

    Cần chi phải đến những nơi đó chỉ cần được ở cạnh người mình yêu là đủ rồi.

    Trí Tú nhìn em một hồi lâu chít lưỡi hỏi:

    - Hay là em muốn chuốc say chị rồi..

    - Chị nói bậy bạ gì đó...có hai lon bia sao chuốc say chị nổi, có chị chuốc say em thì có!!

    - Trân Ni ngại ngùng ú ớ, còn đánh vào bắp tay chị.

    Muốn uống chút để giải khoay thôi chứ đầu óc ai mà đen tối như Trí Tú.

    - Chị giỡn, nhưng mà coi chừng thiệt đó.

    - Trí Tú cười cười nhướn mày, trong mặt còn gian gian nữa chứ.

    - Chị dẹp cái mặt dê xòm đó dùm em cái đi, nhìn nổi hết da gà.

    Trân Ni rùng mình vuốt vuốt lấy tay bắp tay trần.

    Lúc trước Trí Tú có phải vậy đâu, nhìn điềm đạm trưởng thành biết bao nhiêu giờ nhìn cứ dâm dâm dê dê sao á.

    Trí Tú chống một tay ra sau cười ngã nghiêng tay còn lại nâng lon bia lạnh hớp một miếng.

    - Chị..

    - Trân Ni xoay qua mở định định nói gì đó thì...

    Trí Tú chòm qua đưa tay vòng ra sau ót kéo Trân Ni vào nụ hôn truyền hết ngụm bia trong họng sang cho Trân Ni.

    Trân Ni bất ngờ hai mắt mở to nhưng vẫn nuốt ừng ực ngụm bia đó vào bụng.

    Còn chưa chịu dứt Trí Tú còn gáng múc mác môi em một chút mới chịu buông.

    - Àaaa!!

    - Trí Tú thõa mãn dứt ra còn cười te toét liếm láp chút vị ngọt còn vương trên môi.

    - Cái..chị này..

    Trân Ni ngượng ngùng bịt chặt miệng lại tát vào đùi cô cái chát.

    Trí Tú không những không biết ngại mà còn mặt dày uống thêm một ngụm bia khác rồi độn phòng hai bên má.

    - Ummm...

    - Trí Tú chòm đến gần Trân Ni nhắm chặt mắt.

    Không biết Trí Tú lại muốn gì Trân Ni ngồi im như tượng.

    Đợi mãi không thấy gì hết Trí Tú mở mắt ra xem thì chỉ thấy Trân Ni nhìn cô mãi.

    Trí Tú nuốt ngụm bia trong họng buồn hiêu nói:

    - Không trêu em nữa, giờ tới lượt em uống đó.

    - Trí Tú cụng luôn bia vào lon của Trân Ni.

    Thấy bản thân làm chị không vui Trân Ni cũng cảm thấy có lỗi, nhưng mà mấy chuyện này cô ngại lắm.

    Trân Ni đưa lon bia lên miệng hớp một hơi.

    - Trân Ni..

    - Trí Tú đột nhiên gọi.

    Trân Ni chưa kịp nuốt ngụm bia liền quay qua, nhưng vừa xoay qua thì Trí Tú lại giỡ trò kề môi em uống hết ngụm bia trong họng em vào bụng.

    Còn luồng cả lưỡi vào trong nữa chứ.

    Trân Ni bị cảm giác lạ lẫm đó làm cho say đắm bỏ lon bia trên đất rồi câu tay qua cổ chị.

    Nụ hôn sâu kéo dài một hồi, Trí Tú lại chuyển xuống rút vào hổm cổ.

    Mùi bia xọc lên thoang thoảng.

    *** Đùng..đùng...

    Tiếng pháo hoa làm hai người giật mình dứt khỏi nụ hôn.

    Mấy ánh sáng từ pháo hoa phát ra rọi thẳng vào hai gương mặt đỏ vì bia và vì ngại.

    Trí Tú nhìn em không nói nhưng ánh mắt lừ đừ ấy Trân Ni nhìn sơ cũng hiểu ý, chỉ thấy Trân Ni nhẹ nhàng gật đầu.

    ....

    Về đến nhà Trân Ni không quá vội Trí Tú cởi bỏ cái áo khoác dày quăng sang một bên.

    Hai tay chị ôm lấy vai em nhắc bỏng lên bàn.

    Bắt đầu bằng nụ hôn nhẹ ở môi, rồi dần chuyển xuống cổ.

    Áo hai dây thoáng đãng làm cho Trí Tú dễ hành sự hơn, cô bế em đặt xuống giường hôn nhẹ vào môi.

    Mùi bia của cả hai hòa lẫn vào nhau hai cơ thể nóng hừng hừng bắt đầu chạm khẽ.

    Trí Tú cởi bỏ cái áo dây rồi hôn từ cổ đến bả vai, cái áo sơ mi cũng bị Trân Ni cởi ra đến cúc cuối cùng.

    Giờ Trân Ni chỉ còn cái bra đen, Trí Tú còn lại cái áo thun ba lỗ bên trong.

    Dứt nụ hôn sâu hai người nhìn nhau thở hỗn hển cũng có đôi chút ngượng ngùng.

    Trí Tú đưa tay cởi bỏ cái áo thun ba lỗ trắng quăng sang một bên làm bộ ra phần da thịt săn chắn khiến Trân Ni phải nuốt nước miếng ừng ực.

    Trí Tú cúi xuống hôn vào trán em một cách yêu chiều rồi luồng ra sau lưng gỡ cái bra, nhanh đến nổi Trân Ni cũng phải bất ngờ.

    Chắc là cởi của không ít con rồi chứ gì.

    Đi đến đây rồi chả lẻ lại dừng lại hay sao, mỡ dâng tới miệng mèo như thế có con mèo ngu nó mới chê.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 15


    - Má nó!!

    Nó muốn chơi tao hả!?

    Quý đứng dậy đập mạnh bàn, hai mắt đỏ lừ trợn lên khiến vết sẹo trên mắt phòng to ra.

    Tiếng hét lớn đến điếc tay khiến Phi đối diện cũng có chút giật mình.

    - Chị Tú có gửi lời xin lỗi đến anh, tại ở biên bọn nó đòi giá cao quá mà tiền anh đưa thì cũng chỉ đủ cho bọn ở đây.

    Chị Tú sợ anh sẽ không chịu đưa tiền thêm nên mới tốn nhiều thời thương lượng với bọn nó.

    Phi cuối mặt từ tốn chuyển lời đến Quý.

    Quý cười khẩy đi ra khỏi hút một hơi từ điếu xì gà phà vào mặt Phi:

    - Mày dề nói với nó đít thân qua đây nói chuyện với tao!!

    Tao không thích nói chuyện với mấy con chó theo chân chủ.

    - Anh Quý thông cảm, chị Tú hiện giờ vẫn đang bận chuyện ở bến nên không thể đến được.

    Chắc giãn vài ba bữa chị Tú mới đến được.

    - Phi có chút rụt rè lùi lại.

    Quý cười cười bóp chặt mặt Phi năng lên:

    - Mày đúng là con chó chung thành mà, con Tú đúng là có phước mới có được thằng đàn em như mày!!

    - Anh Quý quá khen.

    - Phi cúi đầu nhẹ.

    - Ây cha, thuốc anh có tàn nè chú mày thấy chứ?

    - Quý nhăn mặt đưa điếu xì gà có phần tàn tới trước mặt Phi.

    - Dạ thấy.

    - Nhà anh thì chỗ nào cũng quý hết, gỗ hiếm mắc tiền.

    Tàn thuốc mà rớt xuống bay trúng hư hết.

    - Quý gằn giọng nói một cách ẩn ý.

    Phi nghe xong hiểu chứ, mím môi xòe lòng bàn tay ra trước mặt:

    - Anh quý cứ gạt thuốc vào tay em.

    - Chà chà, chú em hiểu ý anh đó.

    - Quý gõ gõ tay vào điếu xì gà khiến tàn thuốc âm ấm rơi vào tay Phi.

    Như thế thì không nói, Quý còn quá đáng hơn dụi luôn điếu thuốc đang cháy đỏ đầu vào lòng bàn tay Phi.

    Anh không dám chớp mắt cắt răng chịu đựng đến tươm cả mồ hôi hột.

    Quý hài lòng gật gù:

    - Được!!

    Về nói với chủ mày là anh không có kiên nhẫn quá ba ngày đâu.

    - Dạ cảm ơn anh Quý rộng lượng bỏ qua.

    Em xin phép.

    - Phi cúi đầu xin phép rồi cùng vài thằng rời đi.

    .....

    ** Chị yêu ơi có điện thoại.. ( Giọng Trân Ni)

    Trí Tú lờ mờ dậy một tay mò mẫm kiếm diện thoại kề vào tai.

    - Alo..

    - Giọng còn say ngủ.

    - Em làm như lời chị nói rồi, nhưng mà nó tức giận lắm nói cho chị ba ngày phải đến gặp nó...- Phi thuật lại chuyện

    Trí Tú trầm mặt một hỏi mới đáp:

    - Ừm, về lại bến coi đi.

    Lát chị sẽ qua đó sau.

    Nói xong Trí Tú tắt máy để sang một bên gác tay lên trán rầu rĩ.

    Kéo dài thời gian cũng không phải là cách nhưng lên bến bây giờ thì lại không được.

    Đương bận lòng suy nghĩ đột nhiên Trân Ni lại cự quậy trong lòng cô.

    - Umm...

    Hai cơ thể trần như ngọng quắn trong chăn Trân Ni áp má vào ngực trần của cô chép chép miệng như em bé.

    Trân Ni thấy cưng đến mức không cưỡng được Trí Tú vén vén vài sợi tóc trên trán em sang một bên rồi hôn chụt lên đó.

    Cái hôn lén nhưng mạnh bạo đến nổi khiến Trân Ni nheo nheo mắt tỉnh dậy:

    - Ai cho chị hôn em đó?

    Có xin hỏi ai chưa.

    - Của chị thì chị hôn thôi, cần gì xin hỏi ai!!

    - Trí Tú nâng nhẹ cầm của Trân Ni hôn thêm vào đó vài cái.

    - Xạo sự là hay!!

    Trân Ni dụi sâu vào lòng cô tìm hơi ấm, hai da thịt trần ấm chạm vào nhau.

    Trí Tú vuốt vuốt lấy bắp tay em.

    Trân Ni nằm trong lòng cô nhắm hờ hờ mắt vì mệt do trận chiến tối qua.

    Nhưng em đột nhiên lên tiếng hỏi:

    - Mà chị là giang hồ thiệt hả?

    Trí Tú có chút bất ngờ khi hôm nay Trân Ni tự nhiên lại hỏi cô thế:

    - Đâu có, chị là người yêu em mà.

    - Em hông có giỡn, em hỏi thiệt.

    - ....ừm..thiệt..em sợ sao?

    Tưởng Trân Ni hỏi thế vì sợ Trí Tú có chút buồn trong lòng.

    Nhưng câu trả lời của Trân Ni thì ngược lại hoàn toàn:

    - Không, có gì đâu mà sợ.

    Mà ai tin chị là giang hồ em chết liền!!

    - Sao lại không tin?

    Nhìn chị không giống chỗ nào?

    - Trí Tú nhíu mày hỏi.

    Trân Ni ngước mắt lên đáp:

    - Giang hồ nào mà dễ thương, xinh đẹp như ghệ của em vậy?

    Chắc là hông có rồi, giang hồ gì mà tối ngày đu dính lấy em như em bé thiếu hơi mẹ.

    Giang hồ gì mà kì khôi.

    Trí Tú bật cười khi Trân Ni tả mình như em bé chứ không phải chị Tú bến tàu.

    Hai người nhìn nhau cười tươi rói, Trí Tú còn cạ cạ sóng mũi cao thẳng của mình vào mũi em.

    - Thôi em đi tắm nha.

    Trân Ni ngồi dạy chồng vào cái đầm ngủ dài vừa rút cạnh tủ.

    Trí Tú nhìn em gật gù rồi cũng gom đồ mặt lại.

    - Hay là mình tắm chung đi em.

    - Trí Tú nhướn mày.

    - Hông.

    - Trân Ni phòng má đáp chị rồi đóng cửa lại cái rầm.

    Không biết sao lúc quen Trân Ni cô lại khoái chọc ghẹo em tới thế.

    Chọc đến Trân Ni xù lông nhím mới chịu thôi.

    Mặc xong lại quần áo Trí Tú xếp gối lại.

    Một vệt máu đỏ tươi trên ga giường khiến Trí Tú đứng hình lại đôi chút.

    Nhưng rất nhanh cũng xua đi kéo ga giường ra để một góc.

    ** Ting..

    Tiếng chuông điện thoại trong túi quần cô vang lên cô móc ra mở sáng màn hình.

    - Tàu chuẩn bị cập bến!!

    Trí Tú nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn có số lạ đó rồi trầm mặt nhưng rất nhanh tắt máy nhét lại vào túi sau khi nghe tiếng Trân Ni gọi:

    - Chị mở hộc tủ lấy dùm em cái áo thun trắng đi, em đem lộn áo rồi.

    - Trân Ni nói vọng từ nhà tắm.

    - Đợi chị xíu.

    - Trí Tú đi đến hộc tủ kéo ra theo như lời Trân Ni chỉ.

    Tìm mãi mà không thấy cái áo thun nào như miêu tâ Trí Tú mở thử ngăn tủ phía trên xem.

    Cho tay vào đó mò mẫm cô giật mình trợn tròn mắt khi mò phải thứ gì đó.

    "Súng!?"

    Trí Tú toát mồ hôi lạnh rút ra từ hộc một khẩu súng ngắn, hai mắt cô rưng rưng đỏ ngầu.

    Tay run run tháo thử đạn kiểm tra.

    Băng đạn đã mất đi vài viên.

    Trí Tú cứ đứng đó nhìn cây súng trên tay rồi lại nhìn về hướng nhà tắm.

    - Có chưa chị?

    Trân Ni hỏi khi thấy Trí Tú kiếm có cái áo mà sao lâu quá, Trí Tú giật mình cất lại cây súng vào chỗ cũ đáp vọng lại:

    - Có rồi.

    - Trí Tú đi đến gõ cửa.

    - Cảm ơn vợ yêu.

    - Trân Ni lú đầu ra nhận lấy cái áo còn hôn gió Trí Tú.

    Trí Tú nở một nụ cười nhẹ nhìn Trân Ni.

    Đợi khi Trân Ni đóng chặt cửa Trí Tú mới dám lặng lẽ rơi nước mắt.

    Nước mắt của cô đâu phải ai muốn lấy cũng được đâu chứ.

    Trí Tú vô hồn mở cửa rồi đi về nhà ngoại.

    Về tới nhà Trí Tú đi thẳng ra sau tắm rửa cho thoải mái.

    Cô xả vòi nước ra rồi đứng dưới đó nhắm chặt mắt.

    Tại sao mọi chuyện lại ra như vậy tại sao cô không phát hiện nó sớm hơn.

    Trí Tú càng nghĩ càng phát điên cung tay đấm liên tiếp vào tường.

    - Aaa..

    Mấy khớp tay bị Trí Tú đấm đến đỏ ửng.

    ....

    - Chị..ủa, đi đâu rồi ta?

    Trân Ni đơ mặt khi vừa mở cửa ra đã không thấy Trí Tú trong phòng.

    Đoán được Trí Tú đợi lâu quá nên về nhà ngoại tắm rồi hông chừng.

    Trân Ni ngồi vào bàn thoa ít kem dưỡng sẵn sấy lại mái tóc ướt luôn.

    Chuẩn bị xong hết cô đi sang nhà ngoại.

    - Thưa ngoại con mới qua.

    Trân Ni cúi đầu chào khi thấy ngoại đang ngồi ở ghế gỗ xem tv.

    Thấy Trân Ni bà cười vui ngoắc tay gọi nó:

    - Ừ, Ni hả con.

    Ngồi đợi chút đi Tú nó tắm sau hè đó.

    - Dạ.

    - Trân Ni ngồi vào ghế đợi.

    Khoảnh năm phút sau Trí Tú bước ra từ nhà sau với áo thun đen, quần jean đen rách gối.

    Nhìn thấy Trân Ni sắc mặt khó ở liền thay đổi cô đi đến kéo đầu em hôn mạnh lên đó đến phát cả ra tiếng rồi cười híp mắt.

    Trân Ni ngại vì có ngoại trước mắt đánh vào vai cô một cái tránh móc.

    - Cái chị này, có ngoại ở đây.

    Bà cười cười khi thấy tụi nhỏ:.

    - Muốn làm gì thì làm đi chứ ngoại già cả rồi có nghe có thấy rõ cái gì đâu mà sợ.

    - Dạ thôi con đi nha ngoại.

    Trí Tú cười rồi lấy cái áo khoác jean trên móc rời đi.

    Trân Ni cũng bám theo sau lưng cô, cả hai leo lên xe rời đi.

    Trên xe Trí Tú và Trân Ni cứ im im không ai nói gì.

    Đột nhiên Trí Tú hỏi em:

    - Chị mở tiệm chè cho em bán nha Ni.

    - Hả?

    Chè hả chị?

    Còn quán nước của chị Thái Anh sao?

    Mà sao tự nhiên chị lại muốn mở quán chè?

    Trân Ni khó hiểu ngẩn người hỏi tay thì vẫn ôm chặt eo chị.

    Sao tự nhiên Trí Tú đòi mở quán chè vậy trời.

    Trí Tú cười cười lên tiếng:

    - Tại chị thích ăn chè thôi, với lại bán có nước không thì uổng quá.

    Còn khoảng trống chị thuê người đóng tủ cho em bán chè.

    Dị để có cớ qua ăn chè, sẵn qua ăn bà chủ tiệm chè luôn.

    - Chị này kì cục!!

    Trân Ni ngại ngùng đánh vào lưng Trí Tú cái, tối ngày nói mấy cái chuyện tào lao.

    Trí Tú giỏi nhất là mấy cái đó chứ gì, ghẹo Trân Ni cũng giúp Trí Tú thấy thoải mái hơn đôi chút.

    - Em cũng không biết bản thân làm nổi không nữa, nhưng mà cứ thử xem sao.

    - Ừm, vậy chị với em qua bàn với con Sa và Thái Anh.

    Trí Tú chạy đến nhà Thái Anh và Lệ Sa bàn với nó về tiệm chè.
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 16


    Mới đó lay lắc mà tới mùng 7 tết nay cũng là ngày khai trương tiệm chè " Vui Nhộn".

    Cũng không làm gì quá phô trương chỉ là dựng bản hiệu ưu đãi ngày khai trương cho khách mới vào ủng hộ thôi.

    - Xong rồi đó.

    Lệ Sa vỗ vỗ hai tay vào nhau.

    Cô với Trí Tú mới khiên cái bản hiệu đặt trước đường.

    Nhìn cũng sang sịn mịn lắm chứ.

    - Lấy hai ly chè đi bà chủ.

    Phi cười te toét đi cùng là Trang, cả hai còn đang tay rất tình cảm.

    Thấy Phi đến Trí Tú có chút bất ngờ nhưng vẫn đi đến vòng tay qua cổ nó kéo vào nói nhỏ:

    - Cua được nàng rồi sao?

    - Vẫn đang tìm hiểu thôi chị.

    - Phi gãi gãi đầu cười ngại.

    - Vào đi anh Phi, Trang chè có ngay.

    Trân Ni niềm nở bước ra dẫn hai người họ vào trong.

    Trang với Phi ngồi vào bàn rồi nhìn xung quanh quán.

    Quán cũng lớn lắm chứ đâu có nhỏ đâu.

    - Sao nay chị khai trương quán mà không nói, để em kêu mấy đứa qua ăn ủng hộ.

    Phi nhìn Trí Tú khó hiểu hỏi, mở quán mà không nó anh em để anh em còn qua ủng hộ nữa chứ.

    Trí Tú bật cười rút điếu thuốc ra khỏi bao châm lửa rít một hơi mới chịu trả lời:

    - Thôi cho chị mày xin đi, tụi nó mà kéo qua đây chắc ăn sập tiệm luôn quá.

    Mà qua đây phá chứ ăn uống gì.

    - Chè tới rồi đây.

    Trân Ni cong miệng cười trên tay là hai ly chè to đùng.

    Đặt hai ly chè lên bàn Trân Ni cũng ngồi xuống ghế cạnh cô.

    Vừa thấy Trân Ni đặt đít xuống Trí Tú liền dụi điếu thuốc ngay lập tức khiến Phi bất ngờ đến bật cười.

    Thấy mặt Trí Tú tái mét khi bị Trân Ni liếc xéo Phi lên tiếng chọc ghẹo:

    - Nhìn chị Tú vậy mà sợ vợ quá he.

    - Sợ..sợ chứ.

    - Trí Tú che tay một bên miệng lẩm bẩm, Phi nhìn cũng đoán ra được.

    Thái Anh và Lệ Sa cũng từ bên quán nước quá.

    Hai bên chỉ cách nhau nửa bước tường.

    Tại đây là quán nước ngay từ đâu mà, nghe nói Trí Tú định mở thêm tiệm chề nên xây nửa vách ngăn.

    Vừa định ngồi vào ghế thì có hai người ăn bận cũng lịch sự tới.

    Trân Ni vừa định nhóm người dậy thì Lệ Sa đã kịp đưa tay cản lại:

    - Em ngồi đó đi, sẵn đứng rồi chị đi bán luôn cho.

    Lệ Sa đi đến tủ niềm nở hỏi khách:

    - Hai anh dùng gì?

    - Chè..

    Mí mắt, mí mỏ cô giật giật vì câu trả lời huề vốn.

    Nhưng khách hàng là thượng đế mà nên nhịn.

    Lệ Sa nghiêng mặt sang một bên nhép nhép chửi rồi xoay lại thì tươi cười te toét:

    - Dạ bên em có chè đậu đen, đậu trắng, đậu đỏ, đậu xanh, thập cẩm.

    Hai anh muốn ăn đậu nào?

    - Đậu đen..

    - Dạ rồi có liền, anh hông ăn hay ăn loại nào nhiều cứ lên tiếng em múc có nhe.

    Lệ Sa rút ra cái ly từ chồng ly rồi cầm dá lên.

    - Đậu đen múc..múc...múc..

    - Dạ rồi có đậu đen..

    - Múc..múc..cái..cái mà múc..ít thôi..

    - Bà mẹ nó đầy một ly luôn rồi!!!

    Lệ Sa quăng cái dá chống hông nhìn nó chằm chằm.

    Tưởng nó kêu ai ngờ nó bị cà lâm làm múc cho đầy một ly đậu đen.

    Cọc nó từ nảy giờ, quạo mà bắt đi bán chè.

    - Đây coi, mày làm dị mất khách tao chết.

    Trí Tú đứng bật dậy kéo vai Lệ Sa đẩy ra sau.

    Nó nạt nộ khách người ta vậy rồi ai dám đến lần sau, Trí Tú cười nói một câu chìu lòng:

    - Dạ em xin lỗi hai anh nha, bạn em nó bị dại lâu lâu lên cơn vậy thôi hai anh thông cảm.

    - Không..khô..ng..sao...

    - Dạ anh gọi lại dùm em nha.

    - Trí Tú cầm cái dá trên tay.

    - Đậu..đậu..đen...bỏ...bỏ..

    - Ờ đậu đen bỏ nè...

    - Nghe xong Trí Tú đổ lại ly đậu đen vào tô.

    - Cái..cái...

    đậu đỏ dô luôn...

    -....

    - Đậu..đỏ..đậu đen nè...- Trí Tú cố kìm lại mỉm cười thật tươi với khách.

    Múc lại đậu đen thêm đậu đỏ.

    - Đổ...đổ..hết ra đi...bán..bán..ly chè đậu trắng!!

    - Má nó!!

    Bộ mày giỡn mặt dới tao hả!?

    Trí Tú không chịu nổi quăng luôn cái dá trên tay tới túm áo nó gằn giọng.

    Nó giật mình toát cả mồ hồi:

    - Em..em...giỡn..giỡn...

    - Giỡn con mẹ mày...chỗ tao buông bán, ăn được thì ăn không ăn được thì biến!!

    - Dạ ăn..ăn..

    Trí Tú thở khì khì hất mạnh nó ra, may có Lệ Sa kéo tay ngăn lại không là Trí Tú đấm vào mặt thằng đó mấy cái rồi.

    Nó chỉnh lại cô áo nuốt ừng ừng nhìn Trí Tú đang trợn mắt rồi thúc thúc trỏ vào người lần bên cạnh.

    Thằng kia cũng sợ rụt rè đi tới phía trước giơ tay khúm núm y chang như giả bộ xung phong lên bản trả bài mà bị cô giáo gọi lên thiệt cái mặt nó nhăn còn hơn đít khỉ.

    - Nhạ nhể em nhiêu nho...

    ( Dạ để em kêu cho)

    Tới nữa, một thằng bị cà lâm một thằng bị đớt.

    Sáng sớm thằng Phi nó mở hàng kì dậy ta.

    Trí Tú đứng đó hít thở sâu rồi nhìn nó.

    - Kêu đi!!

    - Nhạ nhị nháy nho nhem nhè nhậu nhanh nhè nhậu nhỏ nhít nhít nhè nhậu nhắng nhắc nhắc nho nhem nhước nhốt nhừa, nho nhem nhíu nhậu nhộng..

    - Nó nói nhanh nghe còn không muốn kịp.

    ( Dạ chị lấy cho em chè đậu xanh chè đậu đỏ ít ít chè đậu trắng rắc rắc cho em nước cốt dừa cho em xíu đậu phộng)

    Trí Tú cầm cái dá gõ mạnh liên tục lên tủ tức tối.

    - Mày nói từ từ thôi!!

    Nói như xe lửa chạy ai mà làm cho kịp.

    Đã cái giọng mình khó nghe rồi.

    - Nhạ..nhạ..nhể em nhiêu nhại...

    (Dạ Dạ để em kêu lại)

    - Ừ, nói chậm chậm thôi.

    - Nhị nháy nhem nhè nhậu nhanh nhè nhậu nhỏ nhít nhít nhè nhậu trắng nhắc nhắc nho nhem nhước nhốt dừa..

    Nó nói tới đâu tay Trí Tú thoang thắc múc tới đó mà còn không kịp, Trí Tú bực quá lớn giọng.

    - Thôi mày im luôn đi!!!

    Giờ tao chỉ, ăn cái nào thì gật đầu không ăn thì lắc đầu, dậy thôi!!

    - Trí Tú bất lực nhìn ai đứa đó, rồi tung ra kế sách cuối cùng.

    Trí Tú cầm cái dá chỉ vào từng tô.

    - Đậu đỏ?

    - Ngẩng mặt nhìn tụi nó cô nhíu chặt hai mày.

    Một đứa lắc đầu một đứa gật đầu rồi cô biết múc hay không?

    Không chút do dự Trí Tú kéo luôn cái thau trống ở cạnh múc vào đó đủ loại rồi đưa cho tụi nó.

    - Nè, ăn gì tự lựa đi.

    Hông ăn nào được thì dẹt sang bên.

    - Trí Tú nhắm mắt xua xua tay như đuổi tụi nó đi cho khỏe thân.

    Trí Tú còn không thèm lấy tiền tụi nó, sáng sớm gặp kiểu đó tao còn cho tiền ngược lại chứ lấy làm cái gì.

    Hai tụi nó đứng đó nhìn nhau cười cười rồi một đứa lên tiếng:

    - Dạ thấy bán chè tên Vui Nhộn nên tụi em vào ghẹo cho dui à.

    Thấy hai đứa nó nói chuyện được bình thường Trí Tú với Lệ Sa hai cũng sôi máu nhào ra đá tụi nó rồi chửi.

    - Dui..dui..chưa?

    Hên là tụi nó chạy nhanh không thôi là bị dằn cho một trận rồi.

    - Khai trương mà dậy chắc dẹp tiệm luôn quá.

    Trí Tú vò đầu bức tóc bước vào ngồi ịch vào ghế.

    Buông bán gặp thứ đầu trâu mặt ngựa gì không à.

    Trân Ni vuốt vuốt lưng chị:

    - Kệ tụi nó đi chị, buông bán thì cũng có người này người kia chứ.

    - Nảy mà hông nhịn là tao quất hai đứa đó luôn rồi đó.

    Lệ Sa chống hông lên tiếng, còn tức dụ lúc nảy gần chết.

    Không vì nay quán mới khai trương là tụi nó tàn đời chuyến này rồi.

    Không khí đang căng thẳng đột nhiên tiếng chuông thông báo tin nhắn Trí Tú vang lên.

    Trí Tú rút điện thoại ra mở tin xem, vẫn là số lạ không tên.

    - 0202...

    - Trí Tú nhìn vào 4 số lạ đó rất lâu.

    - 0202 là gì vậy chị?

    - Trân Ni ngồi cạnh nhìn thấy thắc mắc hỏi.

    Giật mình sau tiếng gọi Trí Tú tắt điện để lại vào túi cười đáp:

    - Không có gì đâu, người ta nhắn nhằm ấy mà.

    Chị đi công chuyện chút em ở đây coi bán đi tối chị về.

    Trí Tú đứng dậy, Phi cũng hiểu ý khi thấy vẻ mặt có phần căng thẳng của Tú.

    Lệ Sa cũng nhìn ra nhưng không chắc là chuyện gì.

    Trước lúc đi cô còn căn dặn Lệ Sa kỹ càng:

    - Ở nhà coi quán dùm tao luôn nha, có tụi nào quậy cứ đập thẳng tay chết tao chịu.

    Dặn xong Phi rô gà chở Tú đi đâu đó.

    Trân Ni cứ nhìn theo trong mắt có phần lo sợ, nhưng lại moi điện thoại ra nhắn tin cho ai đó.

    - Đến bến tàu rồi, 0202..
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 17


    Đến bến tàu xử lí chút chuyện lay hoay cũng đến tối.

    Trí Tú đứng trước bến một tay cho vào túi một tay rít điếu thuốc.

    Làng hơi tuồng ra từ mũi cứ như cái ngà voi bự kình.

    Từ xa xa phía sông, một chiếc đèn pha lớn gọi thẳng vào nhóm người Trí Tú.

    Nhận ra được đúng kí hiệu ra dấu tiếng còi lớn vang lên một chiếc tàu lớn được neo vào bến.

    Trên tàu có hơn chục thằng kéo xuống, bọn nó nhìn Trí Tú rồi gật đầu.

    - Lô hàng đến nơi an toàn như thõa thuận.

    - Hợp tác vui vẻ.

    - Trí Tú hếch mặt thì một vali tiền được đưa đến.

    Nhận xong cả bọn nó cũng rời đi, ở lại chỉ thêm sự chú ý.

    Trí Tú ngước mặt lên nhìn bầu trời đen thui không trăng không sao.

    Giờ chắc cũng tầm 10 giờ hơn rồi chứ không ít.

    - Ở lại coi kỹ, đừng để ai bén mảng lên tàu.

    Nếu có công an đến kiểm kê cứ kéo dài thời gian gọi chị tới.

    - Dạ em biết rồi.

    Căn dặn Phi xong Trí Tú cũng leo lên xe rời đi.

    Vừa chạy ra khỏi bến một xíu thì nghe có tiếng ai đó rất quen thuộc gọi lớn tên cô.

    Trân Ni vừa vãy tay vừa gọi:

    - Chị..chị..em ở bên này..

    - Trân Ni nghó nghiên rồi chạy sang bên đường.

    Trí Tú có chút bất ngờ khi thấy em ra ngoài giờ này.

    Qua được bên đường Trân Ni chống gói thở hồng hộc, kêu Trí Tú muốn rát cả họng mà tới giờ chị ấy mới nghe.

    Em đánh vào vai chị trách móc:

    - Em kêu bị muốn chết mà chị hông nghe gì hết trơn, làm em đuổi theo mệt muốn chết.

    Trí Tú cười trừ:

    - Chị bận suy nghĩ chút chuyện nên hông nghe thấy, với cả tiếng xe cũng lớn nữa nên chị không nghe thấy.

    Xin lỗi em nha.

    Mà em đi đâu ra đường giờ này, nguy hiểm lắm biết hông!?

    Bị chị la Trân Ni liền bĩu môi xà vào lòng chị nũng nịu:

    - Chị đi đâu mà lâu muốn chết tới tối hù mà hông chịu dề.

    Em gọi cả chục cuộc cũng không thèm bắt máy nữa, làm người ta lo muốn chết.

    Phải chạy đôn chạy đáo đi tìm chị nè.

    Nghe nói mà thương Trí Tú hôn chụt lên đỉnh đầu em một cái, do không để ý nên mới không bắt mấy.

    - Thương dậy sao, để về chị thưởng nóng cho há?

    - Trí Tú nhướn mày, vẻ mặt sở khanh vô cùng.

    Nhìn muốn tát cho một cái thấy sợ.

    - Mà sao em biết chị ở đây mà kiếm?

    - Em điện cho Phi, Phi nói chị ở bến tàu.

    - À..à..

    - Trí Tú gật gù làm như hiểu.

    Phi nó ở cạnh cô từ lúc đi đến tối, cô vẫn chưa thấy nó nhận một cuộc điện thoại nào hết.

    Trí Tú không cười không nói cứ ôm lấy Trân Ni đang nũng nịu trong lòng, phải chăng cô không còn cảm thấy an toàn nữa.

    - Thôi về đi em buồn ngủ lắm rồi.

    Trân Ni leo lên yên xe sau vòng tay qua ôm siết eo chị áp má lên lưng nhắm hờ mắt.

    Trí Tú có chút chạm chậm nhưng vẫn đề ga chạy, còn sợ Trân Ni ngủ quên nên một tay vòng ra sau giữ lấy người em một tay thì vặn nhẹ ga.

    Chạy gần đến nhà vừa quẹo vào hẻm thì từ đâu cả bọn trong tối nhào ra lao vào chặn đầu xe.

    Trí Tú khó chịu nhíu mày:

    - Không quen không biết, muốn kiếm chuyện sao?

    - Dì dậy em gái, đẹp mà hung dữ quá.

    Đi với tụi anh đêm đi anh bo tiền cho mua đầm.

    Đứa nào mặt mũi cũng bậm trợn, sẹo vít đầy mặt.

    Tụi nó người ốm nhôm lè lưỡi ra liếm láp, trêu gái xong thì tụi nó khoái chí đẩy nhau qua lại.

    Trân Ni lúc này cũng bị tiếng ồn đánh thức từ từ ngẩn đầu dậy từ lưng chị, vừa mở mắt mở đã thấy cả đám mặt toàn đồ đen bao vay lấy xe của hai người.

    Trân Ni sợ đến nổi chỉ biết rút vào lưng chị run rẩy.

    - Không...sao không sao, có chị ở đây.

    - Trí Tú vỗ vỗ lên tay Trân Ni đang ôm siết ở bụng.

    Một đứa trong đám đi tới nghó nghiêng vào mặt Trân Ni đang ngồi phía sau rồi chít lưỡi.

    - Chít..chít..chít..gái đâu mà đẹp dữ dạ tụi bây, đẹp dậy mà làm gái chắc đông khách lắm à!!

    - Nó ngửa cổ cười ngất.

    - Mày nói dì đó thằng chó!!

    Mày nói ai làm gái!!

    - Trí Tú điên máu lên khi nghe nó nhạo bán Trân Ni, một tay nắm lấy cổ áo nó một tay vung đấm mặc dù bản thân vẫn ngồi trên xe.

    Hai bên xô sát qua lại, lôi cả cô và Trân Ni xuống, Trí Tú cởi luôn cái nón bảo hiểm trên đầu bá vào thằng kia túi bụi làm nó chỉ biết ôm đầu chịu.

    Mấy đứa khác cũng không dám nhào vào cản.

    Trong hẻm tối, bóng cây lớn che mất ánh đèn đường chỉ con le que mấy cái đèn từ nhà người dân gọi ra mờ mờ.

    Trí Tú quần áo xộc xệch đứng dậy thở hỗn hểnh thằng kia thì đầu đầy máu nằm lăng lộn dưới đất.

    Trí Tú kéo Trân Ni ra sau lưng che chắn cởi luôn cái áo khoác jean cho em mặt vào.

    Cô đưa khuôn mặt đẫm mồ hồi còn có vài chỗ bị xưng đỏ nhìn bọn nó.

    - Tụi bây khôn hồn thì biết khỏi mắt tao!!

    Đừng để tao phải tiễn tụi bây giống như thằng chó đó!!

    - Trí Tú cầm nón bảo hiểm còn dính máu đưa về phía bọn nó.

    Trân Ni run rẩy nắm lấy vai áo chi, giờ mắt cô chỉ thấy được tấm lưng đẫm mồ hôi của chị còn nghe cả tiếng tim đập.

    Trí Tú dùng hết thân mình che cho Trân Ni.

    Thấy tụi nó không dám xông lên cứ tưởng thế là hết chuyện, nào ngờ từ góc tối một thằng con trai cao ráo bước ra nó nhìn Trí Tú cười khẩy.

    Một bên khóe mắt của cô bị đánh đến tét ra chảy máu, cố nheo nheo nhìn kỹ cho đến khi nó bước tới vài bước ánh đèn đường rọi vào mặt nó thì mới biết nó là ai.

    - Minh..!!

    - Trí Tú khó khăn gọi tên nó.

    - Đúng!!

    Là tao, mày nói không quen không biết là sao?

    Tao với mày quen mà, biết mà có khi còn thân nữa đó.

    Và cả..con nhỏ sau lưng mày nữa!?

    Minh ngọ nguậy lưỡi trong miệng gằn giọng từng chữ.

    Trí Tú nghiến nhẹ răng nuốt ực một ngậm máu pha lẫn với nước bọt.

    Trí Tú cố nắm lấy hàng rào giữ cơ thể đứng vững:

    - Mày muốn cái gì!!

    Nói luôn đi, đừng vòng vo.

    - Giọng cô khó chịu vô cùng, ghét nhất là cái cảnh phải nói chuyện với đứa mình ghét.

    - Từ từ..làm gì gấp dữ dạ.

    Làm điếu hông?

    Minh còn rút điếu thuốc từ bao ra châm lên phi phà khói như khiêu khích cô.

    Trí Tú không mấy để tâm đến, nhưng lúc này đầu óc cô cứ xoay mòng mòng không thấy được gì hết.

    - ..chị..chị có sao hông chị..?

    Trân Ni đỡ lấy người chị khi thấy Trí Tú ngã nghiêng như sắp té Trí Tú bấu lấy hàng rào nhắm chặt mắt lắc lắc đầu vài cái cho tỉnh táo.

    Vừa ngẩng mặt lên đã thấy Trân Ni khóc sướt mướt, cô làm sao chịu nổi cảnh này đưa bàn tay run rẩy lau nước mắt cho em.

    Cô không nói chỉ lắc đầu đáp em.

    Minh nhìn thấy cảnh tình cảm nàu thì xít xoa:

    - Trời ơi tụi bây coi kia, đàn bà với đàn bà người ta yêu nhau cỡ đó, xả thân vì người mình yêu.

    Còn tụi bây sao?

    Đàn ông gì mà thay bồ như thay áo không chung tình như chị Tú gì hết trơn.

    - Hahaa..

    Bọn có cười lớn nhìn về phía hai người họ.

    Trí Tú không làm gì, chỉ đang đợi xem hành động tiếp theo của thằng Minh.

    Minh hút hết điếu thuốc trên môi phà khói, nó quăng cái đầu thuốc còn cháy một chút xuống đất rồi dậm lên:

    - Ghệ mày sao?

    Cũng đẹp đó, hay là...cho tao mượn ngủ đêm đi, sáng tao chở tới nhà trả cho.

    Tao thề là tao nhẹ nhàng!!

    - Minh lè lưỡi liếm vào tay đưa lên trời.

    - Má mày thằng chó!

    Trí Tú chọi thẳng cái nón bảo hiểm vào mặt Minh rồi nhào lên người nó đám liên tục vào mặt.

    Sức Trí Tú đâu có giống con gái bình thường lại thêm phần đang bực nên bây giờ mạnh dữ lắm ba thằng kéo ra cũng không nổi.

    Cả đám xúm lại kéo tay kéo chân mới khiên nổi Trí Tú ra khỏi người Mình.

    Minh nó siêu vẹo đứng dạy xịt cả máu mũi máu miệng, nó không tức giận ngược lại còn cười rất tươi.

    Nó cố đứng vững nhìn Trí Tú nói một câu rồi kéo cả băng rời đi.

    - Cẩn thân cái thứ bên cạnh mày, có ngày nó quay lại cắn mày thì không hay đâu.

    - Minh đá mắt nhìn Trân Ni như ngụy ý gì đó.

    Trí Tú đưa ai con mắt lờ đờ nhìn em, đôi mắt long lanh ngấn lệ, không biết vì đau bên ngoài hay do đau bên trong.

    Nhìn em một hồi lâu cô không nói không làm gì hết chỉ cười nhẹ làm lộ ra hàm răng đầy máu.

    Gương mặt Trân Ni bắt đầu nhòe đi một màu tối như mực xuất hiện.

    Trí Tú bất tĩnh ngã vào người Trân Ni...
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 18


    Trí Tú lờ mờ tĩnh dậy, cảm nhận được cơ thể đau nhức.

    Cô nhìn xung quanh căn phòng lạ lẫm một lượt, nhưng nhắc tay lên thì cảm nhận được có vật gì đó cứ chị tay cô lại.

    Trân Ni ngồi dưới đất nằm gói đầu trên tay cô, lòng bàn tay cô ẩm ướt vì nước mắt nóng hỏi không ngừng rơi xuống từ khóe mắt của em.

    Cô chống tay còn lại xuống giường cố gượng dậy tự lưng ra sau.

    Ngắm nhìn Trân Ni với gương mặt mệt mỏi đôi mắt xưng húp còn lắm lem thứ nước đau khổ.

    Nhớ đến chuyện tối qua và câu nói ẩn ý của thằng Minh khiến cô không thể thôi nghĩ.

    Nó nói vậy là ý gì, Trân Ni có đang giấu cô chuyện gì không?

    Xua đi mớ suy nghĩ đó Trí Tú thở dài rụt tay nhẹ nhàng lại bước xuống bế em đặt lên giường.

    Ngủ như thế cả đêm chắc mệt lắm.

    Trân Ni ngủ mê đến nổi Trí Tú có sửa dáng nào cũng chịu được, cô nhẹ nhàng hôn lên trán em rồi đi vào nhà tắm.

    Nhìn vào tấm gương, cô thấy mí mắt khóe miệng điều được dán băng cá nhân kỹ càng.

    Chắc Trân Ni đã dán cho cô đêm qua, không do dự Trí Tú đưa tay lên một phát tháo hai miếng dán quăng sang một bên.

    Một vết tét còn ẩm ướt máu trên khóe mắt, khóe miệng thì xưng to tím ngắt.

    *** Cạch..

    Tiếng cửa mở ra khiến Trân Ni giật mình tĩnh giấc, lờ mờ thấy chị không cần biết là thật hay mơ Trân Ni tức tốc chạy đến bổ nhào vào người chị hai tay ôm lấy cô khóc nức lên:

    - Chị..chị tĩnh rồi..em cứ tưởng..chị..

    Trí Tú cũng giật mình sau cái ôm mạnh đó, cô vuốt vuốt lưng em trấn an:

    - Không..sao rồi..chị ở đây...

    Cứ ôm siết mãi không buông, càng dỗ thì Trân Ni khóc càng lớn, cô vịnh hai vai em ra rồi lau nước mắt lem luốt trên mặt.

    Đôi mắt xưng húp đỏ ửng làm tim Trí Tú như co thắt lại.

    Tối qua Trân Ni đã khóc vì cô cả đêm, nghe tiếng thút thít nhưng cơ thể kiệt sức ngay cả mở mắt cô cũng chẳng thể làm được.

    - Thôi nín đi, chị không sao.

    Nhưng mà em có sao không đó?

    - Trí Tú lo lắng xoay người Trân Ni qua lại hỏi.

    - Em không sao...

    - Vừa khóc vừa lắc đầu đáp.

    - Không sao thì tốt rồi..nhưng mà đây là đâu hả em?

    Thấy chỗ lạ Trí Tú nhìn dáo dát vài vòng hỏi.

    - Dạ là nhà của Chị Sa với chị Thái Anh.

    Tối qua là hai chỉ phụ em mang chị sao nhà.

    ....

    ** Tối qua...

    - Chị ra coi trước có chuyện gì mà ồn ào quá dạ, nửa đêm nửa hôm rồi còn la um sùm không có ai ngủ nghê hay gì!!

    Đang nằm trong lòng Lệ Sa thêu thêu ngủ một tiếng rầm rất lớn vang lên còn có tiếng la hét làm Thái Anh quạo đến nổi chửi đổng mặc dù mắt vẫn còn nhắm ghiền.

    Lệ Sa cũng khó chịu chứ có vui sướng gì đâu, đang ngủ ngon tự nhiên bị dựng đầu dậy à.

    Lệ Sa đầu tóc bù xù mở cửa ra khỏi phòng, xọt đôi dép ra trước nhà.

    - Tú..Tú..chị có nghe em nói hông Tú..

    Trân Ni ôm gương mặt xưng húp máu me của cô vừa khóc ngất vừa gọi.

    Bàn tay nhỏ xíu ôm lấy hai má chị run lên, cơn khóc nghẹn ứ cổ họng đến khó thở hức hức liên tục.

    Trí Tú thì nằm yên bất động hơi thở cũng yếu ớt.

    - Ni!!

    Tú nó bị làm sao!?

    - Hức..hức..- Trân Ni không nói được lời nào chỉ khóc và lắc đầu.

    Vừa bước ra đến cổng đã nghe tiếng khóc lóc, nheo nheo mắt nhìn kỹ một hồi mới nhận ra là Trí Tú và Trân Ni, Trí Tú còn bê bếch máu nằm bất tĩnh.

    Lệ Sa đỡ Trí Tú lên lưng rồi cõng nó vào trong.

    Để nó lên giường nhìn sang Trân Ni vẫn đang khóc tức tưởi.

    Bây giờ thì chưa phải lúc để hỏi, Lệ Sa chỉ căn dặn một câu hỏi rời đi:

    - Nhờ em chăm sóc Tú dùm chị.

    Trân Ni gật nhẹ đầu ngồi vào giường sờ lên gương mặt xưng húp của chị.

    Lúc rời đi Lệ Sa có chút nán lại nhìn, cảm giác đoán mò nó khó chịu vô cùng.

    ....

    Quay về thực tại, Trí Tú được Trân Ni ân cần xử lí vết thương thoa thuốc tránh nhiễm trùng.

    Vẻ mặt lo lắng của em chị đều nhìn ra hết chỉ là...không biết là thật hay giả thôi.

    - Khi nào đau nói em nha.

    - Ừm..

    Trí Tú đáp một câu yểu xìu, cô thở dài liên tục.

    Ánh mắt dịu dàng cô dành cho em không một chút dối gạt, vậy còn em thì sao?

    Em có gạt cô chuyện gì không?

    - Em có giấu chị chuyện gì không Ni?

    Trân Ni ngẩng mặt ngơ ngác.

    Chị ấy hỏi vậy là sao?

    Giấu chuyện gì?

    Trân Ni cười gượng nghiêng nhẹ đầu sang một bên khó hiểu hỏi lại:

    - Sao chị hỏi vậy?

    Em có chuyện gì đâu mà giấu chị.

    - Vậy sao..

    Trí Tú gật gù, thấy vẻ mặt đăm chiêu của chị, Trân Ni có chút hoài nghi:

    - Chị sao đó?

    Đau chỗ nào sao?

    - Không..không có..

    - Xong rồi đó, chị ở đây nằm nghỉ đi em với chị Thái Anh đi mua đồ về nấu cơm.

    Trân Ni đứng dậy cất gọn đồ đạt rồi đi cùng Thái Anh sang chợ, Lệ Sa cũng từ sau bước ra.

    Nhờ vả Lệ Sa xong em mới an tâm rời khỏi:

    - Chị Sa coi chị Tú giúp em nha.

    - Ừm, chị coi nó dùm cho.

    - Lệ Sa gật đầu.

    Đợi khi Thái Anh và Trân Ni rời khỏi nét mặt Lệ Sa mới đanh lại.

    Trí Tú thì vẫn như pho tượng ngồi đờ ra đó, nhìn bộ dạng cô bây giờ còn tàn hơn chữ tàn nữa.

    Mặt mũi chỗ nào cũng bầm đen bầm đỏ.

    - Tối qua có chuyện gì?

    Sao ra nông nổi này.

    - Lệ Sa rót tách trà đẩy về phía Trí Tú.

    - Ê..ê..

    - Hai mắt Lệ Sa trợn tròn phảy tay liên tục.

    Không nói không rằng Trí Tú cầm lấy tách trà nóng hỏi bóc khói uống vào họng.

    Ngụm trà nóng chạy dọc xuống cổ họng, nóng đến rát họng rát hầu nhưng mặt cô lại chặt biến sắc.

    Nó tức cỡ đó chắc cũng không phải chuyện nhỏ đâu.

    Lệ Sa kiên nhẫn hỏi tiếp:

    - Chuyện ở bến tàu hay chuyện của Trân Ni?

    - ...

    - Trí Tú bất ngờ ngẩng mặt.

    Sao Sa nó biết chuyện này?

    Nó đoán mò hay theo dõi cô.

    - Sao mày biết mà hỏi?

    - Giọng cô khàn khàn đáp.

    Lệ Sa thở dài trả lời một cách thản nhiên như điều cô nắm rõ trong lòng bàn tay:

    - Đời mày có chuyện gì khác ngoài chuyện ở bến tàu.

    Từ khi Trân Ni xuất hiện thì Trân Ni cũng là một vấn đề trong cuộc sống của mày.

    - Hay ha..

    - Trí Tú bật cười khi bị Lệ Sa nói trúng tim đen.

    - Sao?

    Kể được chưa?

    - Lệ Sa vắt một tay lên ghế nhướn mày hỏi.

    - Tao nghi ngờ Trân Ni là...

    Vừa nói đến đó đột nhiên Thái Anh từ cửa bước vào khiến Trí Tú ngay lập tức thu lời lại.

    - Haizzz...sáng sớm mà gặp thứ gì đâu không à!!

    Thái Anh bực mình thảy hết mớ đồ lỉnh kỉnh trên tay xuống bàn, miệng còn chửi không ngớt.

    - Sao đó, ai chọc giận em?

    - Lệ Sa nhăn mặt xoay qua xoa bóp vai cho em hỏi.

    - Mấy cái thằng ôn dịch ngoài chợ đó, hông biết chạy xe kiếm ông nội ông ngoại nó hay gì mà chạy ào ào dô đường chợ, xém đụng em với Trân Ni luôn.

    May mà hai đứa em né được nhưng mà đổ hết mớ đồ rồi.

    - Nhắc tới mấy thằng đó Thái Anh nổi máu dọn mỏ chửi liên tục.

    Đang thờ thờ thẫn Trí Tú giật mình khi nghe nói, cô đứng bật dậy hỏi với chất giọng có chút lớn tiếng:

    - Vậy còn Trân Ni đâu?

    Sao có mình em về đây.

    - À, Ni nói đi mua lại chút đồ rồi về sau.

    Trí Tú thở phào, nhìn Thái Anh hỏi thêm:

    - Rồi có ai bị thương hông?

    - Không, may mà chỉ rớt đồ thôi.

    - Ừm..

    Trí Tú chỉ ừm một tiếng rồi kéo ghế ra chuẩn bị đi đâu đó.

    - Mày định đi đâu?

    - Lệ Sa nhìn theo hỏi.

    - Tao đi tìm Trân Ni, để em ấy đi mình tao không an tâm.

    - Ừm, cẩn thận nha.

    - Lệ Sa nhìn chằm chằm nói một câu như biết được gì đó.

    - Biết rồi!!

    Nói xong cô chồng vào áo khoác đi ra ngoài.

    Chợ cách nhà Thái Anh không xa băng qua lộ đi một chút là tới.

    Giờ cũng cũng chả biết Trân Ni ở đâu mà tìm nữa, cứ đi vòng vòng từ khu này sang khu khác.

    Đi đến gần cúi khu chợ cô nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, cô không vội đến chỉ vờ tấp vào sạp quần áo gần đó lựa lựa mắt thì vẫn dõi theo người ấy.

    ....

    - Mua ít thịt bò này về xào cho chị Tú ăn bồi bổ.

    Trân Ni hí hửng cầm bọc thịt bò đỏ hói đung đưa trước mặt cười tươi rối.

    Phải nấu gì đó thật ngon cho chị ấy ăn mới được.

    Trân Ni tung tăng đi ra khỏi sạp thịt vừa ra thì một nhóm con trai cao to chặn trước mặt cô.

    Cứ tưởng cùng đường nên Trân Ni lách người né sang một bên nhưng cô lách người nên nào thì tụi nó lách theo bên đó.

    Nhận ra sự kì lạ Trân Ni liền ngẩn mặt lên.

    Gương mặt tỉ ổi của Minh hiện ra trước mắt, mặt nó cũng xưng húp bầm đen vì bị Trí Tú đánh tối qua.

    Không muốn đôi co với tụi nó Trân Ni chỉ muốn lách người ra khỏi đó.

    - Ể!!

    Đi đâu vội vậy, ở lại nói chuyện chút đi chứ.

    - Tao với mày thì có gì để nói!!

    - Trân Ni nhíu mày lạnh lùng đáp.

    Mình thấy Trân Ni giận dữ đến mức đó có chút bất ngờ nó trố mắt nhìn rồi há miệng cười:

    - Trời ơi, sao nay dữ dằn quá dậy người đẹp.

    Ở cạnh con Tú thấy em yếu đuối mong manh dễ vỡ lắm mà.

    Sao giờ nhìn em khác quá, hông quen.

    Cái bộ dạng giả tạo đó khiến Trân Ni chán ngáy, em khoanh tay trước ngực đáp lại bọn nó một cách gắt gỏng:

    - Tránh ra!!

    Đừng có làm phiền tao.

    - Sao?

    Em nói sao?

    Anh nghe không rõ?

    Mình vờ không nghe kê sát tai lại gần, Trân Ni không ngừng ngại thúc một gối thiệt mạnh vào bụng Minh làm nó đau đến nổi mất thở.

    Minh ho sặc sụa nhăn mặt ôm bụng.

    Trí Tú đứng gần đó cũng nghe cũng thấy nhưng cô lại chọn không lộ diện để xem tiếp theo chuyện gì sẽ diễn ra.

    - Hay,...em..em hay lắm..

    - Minh xoa bụng chỉ chỉ tay về phía Trân Ni.

    - Hứ!!

    Nếu mày còn cản đường tao thì còn bị đau hơn vậy nữa.

    Trân Ni dùng tay gạt bọn nó sang một bên rồi lách người đi.

    - Anh Quý nhớ em lắm đó, muốn anh đến đưa em qua gặp ảnh một chút!!

    Trân Ni đương đi thì bị câu nói của Minh làm cho chết đứng.

    Hai tay em siết chặt lấy cái quai bọc, xoay người đùng đùng đi đến tát một cái thiệt mạnh vào mặt Minh.

    Người đau ở đây không phải Minh mà có là Trí Tú.

    Hai mắt Trí Tú vỗ thức rơi nước mắt lả chả, cô đứng không vững đến nổi ngã vào xào đồ của người ta.

    Trân Ni và Quý có quen biết nhau sao?

    Rốt cuộc Trân Ni là ai?
     
    [Jensoo] Bến Tàu
    Chap 19


    - Tao cấm mày nhắc tới thằng chó đó!!

    Về nói với nó Kim Trân Ni này đang chờ ngày lấy mạng nó!!

    Trân Ni hét lớn vào mặt thằng Minh, cặp mắt hiện lên tia lửa thù hận rất lớn.

    Sát khí hừng hực khiến Minh có phần rén.

    - Giận quá không tốt đâu mau già đó.

    - Bỏ cái tay thối của mày ra!!

    Trân Ni gạt mạnh tay Minh ra khỏi mặt mình khi nó có ý định chạm vào.

    Minh cười cười xoa xoa vào má trái vừa bị Trân Ni tát một cái đau điếng.

    Dữ vậy mà anh Quý lại thích chứ.

    - Em không biết đâu, vắng em anh Quý ăn không ngon ngủ không yên.

    Nên mới nhờ anh đến đây mời em đến, không có ý xấu đâu chỉ muốn mời em ăn một bữa thôi.

    Minh lên tiếng một cách bình thản còn nhún vai hai tay thì bỏ vào túi.

    Trân Ni cười khẩy nhìn Minh:

    - Nếu thằng chó đó đến đây quỳ dưới chân tao lạy tao ba lạy rồi tao sẽ đến.

    - Mày!!

    - Minh dơ tay lên định đánh khi thấy Trân Ni xúc phạm đến anh Quý.

    - Nguyên đám đàn ông mà ăn hiếp con gái ngại bộ không biết nhục hả!?

    Trí Tú trên môi là điếu thuốc bước tới chắn ngay trước mặt em, thấy Trí Tú đến Minh nó vui mừng gật gù hạ tay xuống ngay.

    Trí Tú kẹp hai ngón tay vào điếu thuốc rút ra khỏi môi phà khói:

    - Cả đám mà đi hơn thua với con gái, nhục!!

    - Haizz, chị Tú tới trễ chút là ghệ chị...!!

    - Minh lè cái lưỡi dài ngoằng liếm quanh môi.

    Không thể nhịn nổi cái bản mặt sở khanh của thằng chó nó nữa Trí Tú quăng điếu thuốc trên moi mạnh xuống đất rồi lao đến đề thằng Minh xuống đấm túi bụi.

    Kế bên còn là sạp trái cây, bao nhiêu trái lấy được Trí Tú đều đập vào đầu nó.

    Dưa hấu, thơm, rau cải,...

    Hên mà bà này không bán sầu riêng.

    Trí Tú vừa đánh vừa la đến điếc tai.

    Trân Ni không đường nào vào cản được hết, bá dô Trí Tú thục một trỏ là cái mỏ cô ăn trầu luôn quá.

    Mấy cô bán gần đó mạnh ai nấy tốc chạy xui xui ở gần nó đánh trúng một cái thì khổ.

    Cả cái chợ nhoi nhoi kéo ra coi quánh lộn đông nghẹt.

    Đám đàn em của Minh cũng toàn đứng nhìn hai người đó vật lộn qua lại.

    Trí Tú ngồi lên người Minh đám liên tục, Minh chỉ biết nằm ôm đầu chịu đòn Trí Tú toàn ra đòn độc không ôm đầu thì có mà một phát đấm tôi mạng.

    *** Tất cả dừng lại dơ hai tay sau đầu!!

    Hơn chục cảnh sát chạy đến cầm súng chỉa về bọn họ.

    Cả đám nghe xong thì dừng ngay lại ôm hay tay sau đầu.

    Trân Ni cũng không ngoại lệ ai cũng bị còng tay dẫn đi.

    ....

    Lệ Sa chống hông đi tới đi lui trước nhà, mắt thì nghó nghiêng ra đường miệng lẩm bẩm:

    - Đi đây đó mà lâu dữ vậy ta!!

    Không biết có chuyện gì không nữa.

    Thấy Lệ Sa cứ lo lắng không thôi Thái Anh lên tiếng:

    - Chị yên tâm đi, chắc hai người họ đi đâu đó mua đồ thêm thôi.

    Đây đó mà có chuyện gì được.

    *** Vợ là một đóa hoa hồng, vợ là sư tử hà đông, vợ là nắng gắt mưa xa, vợ là giông tố phong ba..

    Thái Anh vừa dứt câu thì nhạc chuông điện thoại cô vang lên, có chút bực dọc, không biết ai gọi đến giờ này.

    Số lạ hoắc gọi đến, cô bật lên kê vào tai.

    - ....

    - Cái gì?...Dạ..dạ..em lên liền.

    Vẻ mặt gắp rút của Lệ Sa làm Thái Anh khó hiểu hỏi:

    - Có chuyện gì vậy chị?

    - Con Tú đánh nhau trong chợ giờ bị bế cả lũ lên phường rồi.

    Giờ hai đứa mình phải lên đó bảo lãnh.

    Lệ Sa gắp rút cầm lấy áo ngoắc trên móc chạy ra trước dắt con wave tàn ra.

    Thái Anh chạy theo nhưng con mắt lại liếc dọc liếc ngang, về cô tra khảo Lệ Sa về cái dụ nhạc chuông sau.

    ....

    - Cô ký vào đây đi.

    Trí Tú mặt mũi xưng húp tay chân trầy trụa, vết thương cũ chưa kịp lành thì cái mới đã chồng chất lên rồi.

    Trí Tú cầm bút ký vào tờ kê khai xong thì nhìn chằm chằm thằng Minh cũng đang ngồi ở bàn đối diện ký giấy.

    Trân Ni thì được lấy lời khai từ bàn khác.

    Xong xui hết bọn thằng Minh được người bảo lãnh về còn Trí Tú và Trân Ni thì vẫn phải ở lại đợi người đến bảo lãnh mới được về.

    - Chị còn đau hông?

    Trân Ni bước đến ngồi vào ghế chờ cạnh cô.

    Trí Tú im phăng phắc, chỉ lắc đầu nhẹ rồi thôi.

    Trước thái độ im lặng đó Trân Ni không thể chịu nổi ôm mặt chị xoay qua đối diện nhíu mày:

    - Em đang nói chuyện với chị đó!!

    Trí Tú vẫn không nói ánh mắt thì đảo liên tục tránh né.

    - Kim Trí Tú, chị nhìn vào mắt em nè!!

    Trân Ni lớn giọng xoay mặt chi về phía này.

    Hai mắt cô đỏ trạch cả chớp mũi cũng ửng ửng hồng, Trí Tú vẫn không nói.

    Cô cứ cố liếc mắt ngang dọc tránh né ánh mắt của em.

    - Sao chị lại đánh nó!?

    - Trân Ni không vòng vo liền hỏi chị.

    - Tại nó ăn hiếp em..- Trí Tú đáp với chất giọng tức tối.

    - Chị cứ mặc kệ nó, quan tâm làm gì!!

    Đánh nhau chi giờ thương tích đầy người còn bị bắt lên phường đây này, coi khổ chưa.

    Trân Ni lo đến quá lời hay sao, đối với người bình thường thì không sao nhưng đối với con người đầy hoài nghi như Trí Tú thì Trân Ni giống đang trách cô hơn là quan tâm.

    Vì cô mà Trân Ni phải phí thời gian ở đây hay sao?

    Đúng..đúng mà.

    Trí Tú cười ngây ngốc, đưa đôi mắt rưng rưng nhìn em:

    - Ý em là tại chị sao?

    Ý em chị là người có lỗi chứ không phải nó!?

    Thấy Trí Tú hiểu sai ý, Trân Ni liền lên tiếng giải thích:

    - Ý em không phải vậy, chỉ là cảm thấy chị có hơi nóng tính chưa gì đã lao vào đánh nó rồi.

    Đâu cần thiết phải làm vậy.

    Trí Tú đứng bật dậy siết chặt tay ép vào đùi, ánh mắt dần chuyển sang màu đỏ từng tia gân máu nổi lên lang ra cả tròng trắng, Trí Tú lớn tiếng:

    - Không cần thiết!!

    Vậy chừng nào mới cần thiết!?...

    Chừng nào nó đưa em lên giường thì lúc đó mới cần thiết sao!?

    *** Chát...

    Trí Tú hứng trọn cái tát từ Trân Ni, em bật khóc tức tưởi khi nghe mấy lời nói khinh bỉ từ miệng người mình thương.

    Trí Tú của em đâu phải thế, đây là con người hoàng toàn khác.

    Trí Tú cười khờ khạo gật gù ngọ nguậy lưỡi vào phần má Trân Ni vừa tát vào.

    Má vẫn còn đỏ ửng in nguyên 5 dấu tay.

    Trân Ni sướt mướt nhìn chị:

    - Chị quá đáng vừa thôi!!

    Chị nghĩ em là loại người vậy hả?

    Kim Trí Tú!!

    Chị trả lời em đi, sao bây giờ im rồi?

    Thấy chị cứ im im như pho tượng em bước đến xỉ xỉ vào vai cô, còn liên tục thách thức.

    Lúc nảy nói hay lắm mà sao bây giờ lại im như hến thế kia.

    Trí Tú vẫn thế không nói không rằng đứng đó.

    - Chị nói xem, em nói thế là vì ai?

    - Trân Ni nghẹn ngào hỏi.

    - Vì xót nó chứ gì...

    - Trí Tú thãn nhiên đáp.

    - Chị!!

    - Trân Ni tức nghẹn đến nói không nên lời.

    Trí Tú bị làm sao vậy chứ, Rốt cuộc cô phải làm sao Trí Tú mới chịu hiểu đây.

    Trân Ni không thể mở lời nói được thêm câu nào nữa.

    Bây giờ có nói sao Trí Tú vẫn không tin thì nói làm gì chỉ thêm thừa thải.

    Định xoay lưng rời đi thì một cậu trai hớt ha hớt hải chạy đến nắm chặt lấy hai bắt tay Trân Ni, mắt còn nghó nghiêng xung quanh vừa kiểm trả vừa gắp rút hỏi:

    - Em có sao hông?

    Có bị thương ở đâu hông?

    Sao lại gây gỗ đánh nhau đến bị bế lên phường vậy chứ, đâu..đâu để anh hai coi coi.

    Quân xoay người Trân Ni vòng vòng kiểm tra.

    Thấy Trân Ni không bị thương Quân liền vuốt ngực nhẹ nhõm:

    - May quá em không sao.

    Mà đi đâu làm gì để bị bế lên phường thế?

    Quậy quạng gì lắm sao?

    - Quân cốc vào đầu Trân Ni một cái như trách tội.

    Nó suốt ngày chỉ biết gây rối là hay nay còn bị bế lên đến tận trên phường là đủ hiểu nó quậy cỡ nào rồi.

    Trân Ni xoa xoa đầu bĩu môi:

    - Anh hai này, em có quậy quạng gì đâu.

    Bắt đắc dĩ mới phải lên đây ăn bánh uống trà thôi.

    - Nói hay lắm!

    - Quân nhá nhá như muốn cốc cho Trân Ni thêm một cái nữa.

    Trí Tú từ nảy giờ nghe thấy cách xưng hô của hai người, cũng đoán được đó là anh hai của Trân Ni.

    Trí Tú định rời đi thì Quân đột nhiên kêu lại:

    - Cô gì đó ơi..

    Trí Tú cũng theo phản xạ quay lại, vừa xoay lại sắc mặt Quân liền thay đổi rõ rệch.

    Hai người bốn mắt nhìn nhau rất lâu, đến cả Trân Ni còn nhận thấy điều đó:

    - Hai người quen nhau sau?

    - Không!!

    Không quen.

    - Quân giật mình lắc đầu đáp rồi hỏi ngược lại Trân Ni.

    - Còn em?

    Quen không?

    -...

    Nghe hỏi Trân Ni trầm mặt một hồi nhìn vào gương mặt máu me bầm giập đó nói một câu rồi lạnh lùng bỏ đi:

    - Em cũng không quen!!

    Anh vào ký giấy bảo lãnh cho em đi, em ra xe đợi.

    - Ờ..ờ..

    - Quân ừ ờ rồi đi vào trong ký giấy.

    Trí Tú có chút hụt hẫng trong lòng khi nghe câu trả lời từ em.

    Không quen biết luôn sao?

    Có tiệt tình quá hay không?

    Chị cứ đứng ngây trân đó nhìn theo bóng lưng em đùng đùng bước khỏi bật thang.
     
    Back
    Top Bottom