Hài Hước JAYWON/HEEJAKE | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Chương 30+31


Một buổi chiều nọ, tôi gối đầu lên ngực Park Jongseong đọc truyện tranh.

Park Jongseong bất ngờ hỏi: "Dạo này sao em gầy đi nhiều thế, trên mặt chẳng còn chút thịt nào."

Tôi đáp: "Dạo này em đang tập gym, chắc là giảm mỡ đấy."

Park Jongseong nhíu mày.

Tôi liền chuyển chủ đề, rủ anh ấy cùng xem truyện tranh.

Những thứ tôi thích, đôi khi Park Jongseong không hiểu.

Nhưng anh ấy sẽ nghiêm túc tìm hiểu.

Anh ấy sẽ giúp tôi rút thẻ SSR, cũng sẽ mua hộp mù và gachapon cho tôi.

Thậm chí còn tự mày mò tìm hiểu về giới búp bê.

Đặt làm riêng một em búp bê bông hình dáng của mình, để tôi ôm ngủ mỗi tối.

"Cái này, trông hơi giống em."

Park Jongseong chỉ vào một nhân vật trong truyện tranh nói.

Tôi hơi ngạc nhiên: "Giống em?"

"Đúng."

Park Jongseong nói: "Nếu em mặc đồng phục học sinh, chắc chắn sẽ giống hệt."

Đó là một nhân vật phụ.

Chỉ nhờ khí chất thiếu niên độc đáo và gương mặt hoàn mỹ.

Mà đã thành công vượt qua nhân vật chính, trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trong truyện.

Tôi: "Muốn xem em mặc đồng phục học sinh à?"

Park Jongseong: "Có được không?"

Tôi bật cười, xoay người đè lên Park Jongseong.

"Biến thái vừa thôi, anh ơi."

Hơi thở của Park Jongseong lập tức trở nên dồn dập, anh ấy nghiêng đầu hôn tôi.

Tôi nhiệt tình đáp lại.

Thực ra, ngay cả chính tôi cũng không biết mình còn có thể vui đùa như thế này bao lâu nữa.

Bởi vì, cho dù tôi có chống lại hệ thống đến đâu.

Thì cơ thể của tôi.

Vẫn đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

_________

Chương 31

Ban đầu, chỉ là thuốc giảm đau không còn hiệu quả nữa.

Sau đó, cơm ăn vào đều nôn ra hết.

Đang chạy bộ thì bị nứt xương.

Sốt đi sốt lại, chảy máu mũi không ngừng...

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, má tôi hóp lại một cách bệnh hoạn, xương sườn lộ rõ.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều lần.

Nhưng khi tỉnh dậy, nhìn thấy da thịt lở loét nhiều chỗ.

Tôi vẫn phát điên.

"Tao biết mày đang xem, tao biết mày đang ở đó!

Mày ở đâu, cút ra đây!

Ra đây!"

"Mẹ kiếp cái hệ thống!

Tao là người sống sờ sờ ra đây, không phải là tên pháo hôi vô hồn trong thế giới quan của mày!

Tao nhất định phải sống!

Tao nhất định phải yêu Park Jongseong!"

"Nếu yêu nhau là vi phạm quy tắc, vậy thì chỉ có thể là do quy tắc của mày là thứ rác rưởi!

Cuốn sách này không nên tồn tại!

Câu chuyện vớ vẩn của mày căn bản không phải là tình yêu!

Chỉ là một đống giấy vụn!"

Hệ thống không nói một lời.

Tôi đột nhiên ôm lấy ngực.

Không thể khống chế mà nôn ra một vũng máu lớn.

Tôi cứ nghĩ như mọi khi, nôn ra một chút là sẽ dừng.

Nhưng tôi càng nôn càng nhiều, nôn đến mức cả người gần như co giật, ngất đi.

Cả căn phòng tràn ngập màu máu tanh tưởi.

Park Jongseong đẩy mạnh cửa xông vào, nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
 
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Chương 32+33+34


Bệnh viện.

"Ung thư xương?

Hay là bệnh bạch cầu?

Thật kỳ lạ..."

"Chưa từng nghe thấy, dường như tất cả các bệnh nan y đều rơi vào người cậu ấy."

"Rõ ràng nhìn tuổi xương mới chỉ có 18 tuổi..."

Mở mắt ra, Park Jongseong với vẻ mặt mệt mỏi nói: "Jungwon, em cần phải phẫu thuật."

Người này, đang cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng nỗi đau trong mắt anh ấy sắp trào ra ngoài rồi.

"Em biết."

Tôi mỉm cười nói với anh ấy: "Là phẫu thuật cắt cụt chân phải không?"

Park Jongseong ngẩn người, đáp: "Mất chân cũng không sao, chỉ cần bình an là được rồi, anh sẽ lắp cho em chân giả tốt nhất, anh..."

Anh ấy nói được một nửa thì dừng lại.

Hình như lúc này mới nhận ra nước mắt đang rơi.

"Anh ra ngoài một lát."

Anh ấy xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Hệ thống đột nhiên nói: [Sáu giờ chiều mai, cậu sẽ chết trên bàn mổ.]

____________

Chương 33

Tôi mỉm cười.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi nói với Park Jongseong: "Em đã làm một món quà cho anh, nó được đặt trong ngăn kéo tủ quần áo ở nhà."

"Bây giờ anh đi lấy đi...

Em muốn nhìn thấy anh đeo nó."

Park Jongseong ngập ngừng một chút rồi gật đầu: "Anh về lấy."

Sau khi thành công đuổi hết tất cả mọi người đi.

Tôi một mình biến mất khỏi bệnh viện.

Đã lâu rồi tôi không chăm sóc bản thân.

Dù bây giờ tôi gầy trơ xương, trông rất xấu xí.

Nhưng tôi muốn lần cuối cùng gặp Park Jongseong, mình phải thật chỉnh chu.

Tôi mất một khoảng thời gian dài để đi tàu điện ngầm, rồi lại bắt xe buýt.

Cuối cùng cũng đến vách núi mà tôi và Sim Jaeyun đã từng khám phá.

Mỗi bước đi, xương cốt như cọ xát vào dây thần kinh đau nhức.

Tôi mặt không chút cảm xúc, từng bước leo lên đỉnh núi.

Cho đến khi đứng bên mép vực, vạt áo bị gió thổi phồng lên.

"Dựa vào cái gì mà phải nghe lời quy tắc của các người, tôi cứ muốn đi ngược lại quy tắc đấy."

"Cho dù phải chết, tôi cũng muốn chọn cách chết của riêng mình."

Đúng như dự đoán.

Park Jongseong nhanh chóng tìm đến.

Tôi xoay người, mỉm cười nói với anh ấy:

"Không phải anh nói muốn xem em mặc đồng phục học sinh sao?

Nhìn đi này."

"Chính thức giới thiệu với anh, em, Yang Jungwon, 18 tuổi, là một sinh viên đại học bình thường sống ở thế giới song song."

Park Jongseong ngẩn người: "Em muốn làm gì..."

Anh ấy dò xét bước từng bước về phía tôi, bàn tay đưa ra run rẩy.

" Yang Jungwon, anh cầu xin em... lại đây, lại đây được không?"

Còn tôi chỉ hít một hơi thật sâu.

Bước chân chậm rãi lùi về phía sau.

" Park Jongseong, quê hương của em ở rất xa."

"Em luôn muốn nói với anh biết, thế giới này là giả tạo."

"Anh có thể coi em đang nói nhảm, có thể không tin, nhưng nhất định phải nhớ rằng, sau khi em đi, en vẫn sẽ tiếp tục yêu anh ở một thế giới khác."

"Em yêu anh, anh phải nhớ đến em."

_________

Chương 34

Khoảnh khắc Park Jongseong đuổi theo tôi nhảy xuống.

Thế giới quan "nhân vật chính bất tử" bắt đầu vặn vẹo.

Đại bàng sải cánh bay qua, vách đá nứt toác biến dạng, cành cây nhỏ bé trên vách núi lan rộng thành cây cổ thụ cao ngút trời...

Một lực lượng vô hình kéo Park Jongseong về phía sau.

Anh ấy nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, mặt dây chuyền đá quý trên cổ lắc lư trong không trung.

Dốc hết sức lực, nhưng anh ấy vẫn không thể nắm được tôi.

"A!!!"

Tiếng hét đau đớn xé toạc bầu trời.

Anh ấy bị cành cây mọc ra từ vách núi giữ lại, cả người càng lúc càng rời xa tôi.

Tôi thả lỏng mỉm cười.

Nhắm mắt lại.

Bên tai vang lên tiếng nổ.

Tên pháo hôi đáng chết cuối cùng cũng tan xương nát thịt.
 
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Chương 35+36


"Thưa phu nhân!

Cậu chủ tỉnh rồi!"

Mở mắt ra, đầu đau như búa bổ.

Tôi nhìn trần nhà quen thuộc, trong phút chốc cảm thấy hơi không thật.

Mẹ tôi đang khóc: "Con trai yêu quý của mẹ ơi...

Cuối cùng con cũng tỉnh rồi..."

Tôi theo bản năng muốn mở miệng nói chuyện.

Nhưng lại phát hiện cổ họng khô khốc, toàn thân đau nhức không thể cử động được.

"Nhanh nhanh nhanh...

Lấy nước đến."

Mẹ tôi lau nước mắt, vừa cho tôi uống nước vừa nói:

"Bố con cũng từ Mỹ bay về rồi, con có biết không?

Sau khi con và Sim Jaeyun gặp nạn trong chuyến đi dã ngoại..."

Nói được một lúc, mẹ tôi ngạc nhiên: "Ôi...

Sao lại khóc thế này, con yêu, mẹ xót ruột lắm."

Vòng tay của mẹ thật ấm áp.

Nhưng tôi lại khóc không ngừng được.

"Con...

đánh mất... một người..."

"Ai cơ?"

"Một người, con rất thích..."

Mẹ tôi luống cuống lau đi nước mắt trên mặt tôi.

Sau đó, bà nhặt chiếc gối ôm hình người Rem rơi dưới đất lên, lo lắng hỏi:

"Có phải là cái này không?

Mẹ không hiểu mấy thứ này lắm, đây có phải là nhân vật hoạt hình con thích nhất không?"

"..."

Mẹ tôi lo lắng nói: "Con trai, đừng làm mẹ sợ, con và Sim Jaeyun cùng gặp chuyện, sau khi thằng bé tỉnh lại cũng như người mất hồn, đòi nhảy lầu, nói muốn quay về, cũng không biết muốn quay về đâu, làm mẹ nó sợ chết khiếp..."

_________

Chương 36

Tôi và Sim Jaeyun nằm cùng một bệnh viện.

Sau khi có thể xuống giường được.

Tôi đến phòng bệnh của cậu ấy thăm.

Sim Jaeyun vẫn còn băng bó trên đầu, ngồi một mình bên cửa sổ ngẩn ngơ.

"Biết trước chết rồi vẫn có thể quay về, lúc trước đã không đau lòng như vậy."

Tôi ngồi xuống bên giường cậu ấy.

Sim Jaeyun quay đầu lại: "Gì thế, sau khi tớ chết cậu đã khóc à?"

Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, không để ý đến cậu ấy.

Sim Jaeyun ghé đầu lại chọc ghẹo: "Ê?

Rốt cuộc có khóc không đấy?"

Tôi bật cười: "Điên vừa thôi."

Sim Jaeyun cũng cười theo.

Hai đứa tôi đùa giỡn một lúc, rồi nụ cười dần nhạt đi.

Sau khi hồi phục.

Tôi và Sim Jaeyun gần như đã tìm khắp tất cả các hiệu sách và trang web.

Nhưng vẫn không tìm thấy cuốn sách đó.

Nó cứ như thể chưa từng tồn tại.

Như thể từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là ảo tưởng của chúng tôi.

Hóa ra cái chết không phải là hình phạt lớn nhất.

Hình phạt lớn nhất là tôi vẫn còn nhớ.

Nhưng lại không thể gặp lại anh ấy.
 
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Chương 37+38


Lá ngô đồng theo gió rơi xuống.

Lại một mùa thu nữa.

"Hai anh ơi...

đẹp trai quá."

"Cho tụi em xin cách liên lạc được không?"

Tôi và Sim Jaeyun đang đợi tàu điện ngầm.

Ba cô gái đi cùng nhau đến bắt chuyện.

"Xin lỗi nhé, bọn anh có người yêu rồi."

Tôi nói.

Sim Jaeyun cúi đầu nghịch điện thoại: "Vợ tôi quản nghiêm lắm."

Các cô gái liên tục xin lỗi, rồi chen chúc nhau chạy đi.

Ting một tiếng.

Hệ thống lại xuất hiện.

[Lâu rồi không gặp, hai vị kí chủ.]

Tôi và Sim Jaeyun khựng người lại.

Ngẩng đầu lên như thể đang đối mặt với kẻ thù.

[Không cần căng thẳng, lần này đến, chỉ là để truyền đạt một tin.]

"Thế giới tiểu thuyết gốc đã sụp đổ."

Cả hai chúng tôi đều sững sờ: "Sụp đổ?"

[Ừ, nhờ phúc của hai người, khi nhân vật chính bắt đầu nghi ngờ thế giới mình đang sống có phải là thật hay không, thế giới quan chắc chắn sẽ sụp đổ]

Hệ thống nói tiếp.

[Chấp niệm của Lee Heeseung và Park Jongseong không thể tan biến, để giải quyết tình huống này, linh hồn của họ đã đến thế giới thực cách đây không lâu.]

[Họ tự nguyện từ bỏ tín ngưỡng của mình, lựa chọn đến bên cạnh hai người trong khi không còn chút ký ức nào.]

[Từ giờ trở đi, hai người hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của kịch bản, câu chuyện thuộc về hai người, chính thức bắt đầu được viết.]

[Chúc mừng hai người trước nhé.]

[Chúc tình yêu vĩnh cửu.]

___________

Chương 38

Tôi và Sim Jaeyun vừa đi vừa phấn khích bàn tán.

"Theo như hệ thống nói, hai thế giới có sự chênh lệch thời gian rất lớn, vậy bây giờ họ bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?"

Sim Jaeyun phấn khích làm động tác ném bóng rổ:

"Kệ họ bao nhiêu tuổi!

Lần này tớ phải giành lại tôn nghiêm làm "1"!"

Tôi cũng bắt đầu tưởng tượng.

Tuy không khoa trương như trong truyện.

Nhưng gia cảnh của tôi và Sim Jaeyun cũng không tệ, nuôi một anh người yêu dư sức.

Lần này xem ai còn dám nói chúng tôi ăn bám nữa.

Đang vui vẻ tưởng tượng.

Bỗng nhiên hai đứa tôi bị một đám fan cuồng đuổi theo thần tượng chen sang một bên.

Tôi bị xô đẩy loạng choạng.

Vô tình liếc thấy màn hình ngoài trời trên tòa nhà lớn.

Đang phát sóng cuộc phỏng vấn một đại gia thương mại nào đó:

"Tổng lợi nhuận năm ngoái của Park thị đã đạt 100 tỷ, vậy mục tiêu tiếp theo của anh là..."

Cùng lúc đó, một ngôi sao tóc xám khói bước xuống từ chiếc limousine.

Tiếng la hét của người hâm mộ vang dội cả bầu trời: "Á!

Lee Heeseung em yêu anh!"

Tôi: "..."

Sim Jaeyun: "..."

Thôi xong.

Hai kiếp đều là số ăn bám.
 
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Ngoại Truyện 1


(Rào trước để mọi người không bị lú nhé.

Trong ngoại truyện thì ai thụ thì vẫn là thụ ai công thì vẫn là công, mặc dù tình tiết hơi không rõ nhưng mà không có bị đổi đâu nên khỏi lo nhe).

_______________

Ngoại truyện của Sim Jaeyun:

Tháng bảy, giữa mùa hè nóng bức.

Đoàn phim "Ngân Hà" đang trong quá trình quay.

Cảnh quay tiến đến phân đoạn nam nữ chính tỏ tình rồi hôn nhau, nữ diễn viên đứng trước mặt Lee Heeseung, đang súc miệng bằng nước súc miệng, chuẩn bị cho cảnh quay.

Lee Heeseung mặt không cảm xúc nhai kẹo cao su.

Bỗng dưng cảm thấy có một ánh mắt ai oán đang nhìn mình.

Anh ta nhìn qua, phát hiện đó là một diễn viên phụ mới đến đoàn phim không lâu.

Sim Jaeyun: QAQ

Không muốn hiểu ánh mắt uất ức đó là có ý gì, Lee Heeseung làm lơ.

Lee Heeseung: QAQ.

Sim Jaeyun kéo kéo tay áo đạo diễn: "Đạo diễn ơi, có thể không quay cảnh hôn được không ạ?"

"?"

Đạo diễn: "Cậu bị sao thế, người ta quay cảnh hôn chứ có phải cậu đâu."

"Lùi một vạn bước mà nói, chẳng lẽ không thể quay góc khác sao?

QAQ"

Đạo diễn: "Cậu biến đi, đừng làm phiền đoàn phim làm việc."

"Bồi bổ cơ thể á."

Đồng Hổ sốt ruột đến mức vò đầu bù tóc vừa mới tạo kiểu xong: " Lee Heeseung không thể hôn..."

Nhà tạo mẫu tóc hét lên một tiếng thất thanh.

Lee Heeseung: "..."

Lee Heeseung nhắm mắt lại.

Anh ta nói với nữ diễn viên trước mặt: "Đơn giản thôi, quay góc khác đi."

Nghe vậy, người kia mới hài lòng, ngoan ngoãn đi theo nhà tạo mẫu tóc để làm lại tóc.

Trong giờ nghỉ ăn cơm, trợ lý cười nói:

"Jaeyun đúng là fan ruột của anh, đến cảnh hôn cũng không muốn cho anh quay."

Nghe vậy, Lee Heeseung ngước mắt nhìn về phía xa xa.

Đồ ăn của đoàn phim không ngon, lúc này Sim Jaeyun đang bưng hộp cơm, đi khắp nơi xin đồ ăn từ các anh chị trong đoàn.

Chỗ này xin một chút, chỗ kia xin một chút.

Chẳng mấy chốc đã có được một bát đầy ắp nhờ sự cưng chiều của mọi người.

Lee Heeseung nhìn đến ngẩn người: "..."

Nghe nói cậu ta vẫn còn là học sinh.

Nghỉ hè mang tiền vào đoàn phim, đến để đóng phim cho vui.

Cũng không biết nhà cậu ta nhét bao nhiêu tiền, đạo diễn cố tình thêm cho cậu ta một vai diễn mới.

"Anh Heeseung, em thêm đồ ăn cho anh này!"

Sim Jaeyun quay đầu bưng bát cơm xin được chạy đến.

Quá nịnh nọt, Lee Heeseung cứ như nhìn thấy một chú chó Samoyed đang phấn khích.

"Toàn là đồ ăn mặn, em thích ăn thịt nhất, cho anh ăn nè!"

Lee Heeseung lười biếng chống cằm, bảo trợ lý chia phần cơm healthy của mình cho cậu ta.

"Ăn của tôi đi, mấy món này nhiều dầu mỡ quá, không tốt cho sức khỏe."

"Ồ."

Sim Jaeyun ngoan ngoãn mở hộp cơm ra, ăn ngấu nghiến một miếng salad rau củ lớn.

"Ưm ưm...

Ngon!

Ọe..."

Nhai nhai nhai: "Ưm... tươi ngon, ọe..."

Nhai nhai nhai: "Ọe...!"

Cậu ta vừa ăn vừa nôn ọe.

Lee Heeseung đen mặt: "Thôi đừng ăn nữa, cậu chỉ xứng đáng ăn đồ ăn vặt thôi!"

Trợ lý che miệng cười: "Để chị lấy cho em chai nước nhé?"

Mặt Sim Jaeyun đã đỏ bừng, cố gắng nuốt miếng dâu tây trộn cần tây xuống: "Vâng ạ, cảm ơn chị."

Đồng tử và màu tóc của cậu ta đều rất nhạt, hình dáng mắt cũng đẹp.

Ngày đầu tiên đến đoàn phim, Sim Jaeyun đã được mọi người yêu thích, bị vây quanh hỏi có phải con lai không, có người yêu chưa, vân vân.

Lúc đó cậu ta nói: "Không có ạ, em không thích ai cả, chỉ thích anh Heeseung thôi."

Lee Heeseung chẳng để tâm.

Người thích anh ta nhiều không kể xiết.

Lúc này nhìn Sim Jaeyun đang cụp mi trước mặt, anh ta bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Hình như, quen con trai cũng không tệ.

Ít nhất là với kiểu người như Sim Jaeyun, anh ta có thể chấp nhận được.

Lee Heeseung nâng cằm Sim Jaeyun lên, tùy ý đánh giá một lượt.

Sim Jaeyun nở nụ cười ngọt ngào với anh ta.

"Đã từng hôn bao giờ chưa?"

Lee Heeseung hỏi.

Sim Jaeyun theo bản năng muốn gật đầu.

Nhưng rồi lại lắc đầu.

"Chưa ạ."

Giọng Lee Heeseung trầm xuống: "Muốn thử không?"

Sim Jaeyun nói muốn.

Lee Heeseung liền đè người ta ra hôn ngay tại khách sạn.

Trong miệng đối phương có vị ngọt, không biết đã ăn gì.

Lee Heeseung thành thạo hôn cậu ta, cố tình không đưa lưỡi vào.

Khiến Sim Jaeyun sốt ruột cạy mở hàm răng anh ta, chủ động chiếm lấy thế thượng phong.

Lee Heeseung bị phản ứng của cậu ta làm cho vui vẻ, khẽ cười: "Gấp thế à?"

Sim Jaeyun ừ ừ gật đầu, vừa hôn vừa đưa hai tay luồn vào trong áo, tìm được vị trí chính xác.

Lee Heeseung khựng lại một chút, nhẹ nhàng đẩy ra: "Em làm gì vậy?"

"Nắn nắn."

Sim Jaeyun nói không rõ ràng: "Chỉ nắn nắn thôi."

Sắc mặt Lee Heeseung có chút kỳ lạ, nhíu mày.

Nghĩ có lẽ đối phương có sở thích đặc biệt.

Lee Heeseung cũng không quản nữa.

Sự nuông chiều này, khiến anh ta không mặc lại đồ bó sát suốt hơn nửa tháng.

Chỗ đó mỗi lần đều để lại hai dấu chấm nhỏ.

Nói thật.

Lee Heeseung chưa từng thấy răng nanh nào nhọn đến thế.



Chẳng mấy chốc, những cảnh quay của Sim Jaeyun đã hoàn thành.

Các chị gái trong đoàn làm phim không nỡ xa chú cún Samoyed nhỏ.

Họ nhét cho cậu ta một đống đồ ăn vặt, còn dẫn cậu ta đi ăn một bữa.

Sim Jaeyun trở về trong trạng thái hơi say, ôm Lee Heeseung cắn cắn hôn hôn, gọi "vợ ơi".

Lee Heeseung cố gắng sửa lại: "Bảo bối, gọi là chồng."

Sim Jaeyun: "Vợ ơi."

Lee Heeseung: "..."

Lee Heeseung đã lười sửa cho cậu ta rồi.

Anh ta dựa vào đầu giường hút thuốc, bất ngờ bị lột quần, Sim Jaeyun thành thạo định bế anh ta lên.

"Không, khoan đã."

Cuối cùng Lee Heeseung cũng nhận ra: "Em là người nằm trên?"

Sim Jaeyun mắt lờ đờ vì say: "Vợ ơi, anh luôn nằm trên mà, sao thế vợ?

Anh không yêu em nữa sao?

Chúng ta khó khăn lắm mới đến được với nhau, anh lại muốn..."

"Khỉ thật."

Lee Heeseung đen mặt đẩy cậu ta ra: "Không được, đụng hàng rồi."

Ai ngờ Sim Jaeyun trông dễ bắt nạt vậy mà đẩy mãi không ra.

Người này cứng đầu cứng cổ, muốn làm gì là phải làm cho bằng được, muốn đè là nhất định sẽ đè.

Lee Heeseung bất lực: "Bảo bối, em ngoan ngoãn..."

Chưa nói hết câu, Lee Heeseung đã khẽ rên lên một tiếng.

Sim Jaeyun: "He he, em biết chỗ nào anh nhạy cảm nhất mà."

Lee Heeseung thở dốc, không tới mấy phút đã hoàn toàn mất sức phản kháng.

Anh ta có chút khó hiểu.

Tại sao tên này lại hiểu cơ thể mình hơn cả bản thân mình vậy??

Sim Jaeyun: "He he, vợ ơi, anh là của em rồi."

Tách đèn ngủ bị tắt.

Chú cún nhỏ đã "ăn sạch sẽ" vợ yêu rồi.

(Thật ra là cún nhỏ bị vợ yêu ăn mới đúng ó =))))))))
 
Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Ngoại truyện 2


Ngoại truyện của Yang Jungwon:

Park Jongseong vừa nghe thư ký báo cáo vừa bước vào thang máy.

"Hợp tác với Gridluck đã được chốt, bên này cần ngài xem qua hợp đồng giấy tờ trước ạ, để chúng ta có thể tiến hành bước tiếp theo..."

Park Jongseong gật đầu, thư ký ấn nút tầng 30.

Cửa thang máy sắp đóng lại thì một bàn tay thon dài thò vào, ngăn không cho cửa đóng.

"Xin lỗi."

Một chàng trai cúi đầu bước vào.

Park Jongseong tùy ý liếc nhìn.

Chàng trai rất cao, gần bằng Park Jongseong, mặc áo hoodie đen trùm đầu, mũ trùm lỏng lẻo trên đầu.

Cậu ta thản nhiên ấn nút tầng, sau đó dựa vào tường nghịch điện thoại.

Gương mặt chàng trai lạnh lùng mà tinh xảo, rõ ràng là rất tuấn tú.

Park Jongseong nhìn cậu ta.

Ánh mắt nhất thời không dời đi được.

Chàng trai đeo tai nghe, hình như quên chưa kết nối, âm thanh xem video cứ thế phát ra liên tục.

"Công chúa số một thế giới..."

"Sai lầm là ở thế giới này!

Không phải ở tôi!"

"Chụt chụt, yêu thương em đi nào~"

Park Jongseong: "..."

Thư ký: "..."

"Ối, xin lỗi."

Chàng trai lại một lần nữa xin lỗi, rồi vặn nhỏ âm lượng.

Không lâu sau, đến tầng 29.

Park Jongseong nghi ngờ mình nghe nhầm.

Lúc chàng trai bước ra ngoài, anh ta nghe thấy tiếng cười khẽ của đối phương.



"Cậu ấy đẹp trai thật đấy!

Mà lại còn ngốc ngốc nữa chứ, cứ chọc là đỏ mặt!"

"Đúng đúng, sáng nào tôi cũng gặp anh ấy, mấy người đàn ông khác trong thang máy toàn mùi mồ hôi, chỉ có cậu ấy là thơm tho."

"Nghe nói vừa học xong năm ba đại học là đến đây thực tập rồi, năm nay mới 20 tuổi, cô nói xem tôi có cơ hội không?"

Trong phòng cà phê, hai trợ lý đặc biệt đang thì thầm to nhỏ.

Park Jongseong bỗng dưng thấy bực bội, châm một điếu thuốc, ánh mắt vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.

Tòa nhà của Park thị nằm ở trung tâm thành phố, là tòa nhà hình chữ U cao nhất.

Vì vậy, mỗi khi anh ta nhìn xuống...

Đều có thể nhìn thấy tầng 29, nơi có chỗ ngồi làm việc của chàng trai đó.

Người này đi làm được một tuần, 60% thời gian là đang lướt web.

Hoặc là vẽ vời, hoặc là chơi game.

Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu thở dài, cứ đến giờ tan làm là biến mất ngay lập tức, không nán lại một phút nào.

"Người đang vẽ vời kia tên là gì?"

Park Jongseong hỏi.

Trợ lý Jung nhìn theo ánh mắt của Park Jongseong, sắc mặt hơi thay đổi.

"Tổng giám đốc Park, đó là cậu em thực tập sinh mới đến, còn chưa hiểu nhiều quy tắc..."

"Không phải nói muốn đuổi việc cậu ta."

Park Jongseong lặp lại: "Tên là gì?"

"Yang Jungwon ."

Trợ lý Jung cười nói: "Tổng giám đốc Park cũng đừng trừ lương cậu ấy nữa, cậu em ấy sùng bái anh lắm, mỗi lần anh đến tầng 29 họp, cậu ấy đều lén nhìn anh từ bên ngoài đấy."

Park Jongseong khựng lại.

Ngày hôm sau.

Khi đến phòng họp ở tầng 29, Park Jongseong đã phân tâm liếc nhìn ra ngoài cửa kính.

Yang Jungwon đang lặng lẽ dựa vào bóng tối.

Đôi mắt như thủy tinh đen láy, chăm chú nhìn anh ta, ánh mắt vừa phức tạp vừa lưu luyến.

Cái nhìn này.

Khiến Park Jongseong không thể nào rời mắt được nữa.



"Cậu có muốn đổi sang một vị trí có triển vọng hơn không?"

Park Jongseong gọi Yang Jungwon vào văn phòng.

"Một công việc nhẹ nhàng hơn, lương cao hơn - thư ký riêng của tôi."

Yang Jungwon nhìn anh ta với vẻ mặt nửa cười nửa không.

"Tổng giám đốc Park, anh có phải là muốn "bao nuôi" tôi không?"

Park Jongseong suy nghĩ một chút: "Có thể hiểu như vậy."

Nghe vậy, Yang Jungwon chậm rãi bước đến gần: "Nhưng mà tôi không thiếu tiền, cũng không cần chức vụ..."

Park Jongseong: "Vậy cậu muốn gì?"

Yang Jungwon: "Muốn anh."

Lời vừa nói ra, Park Jongseong chỉ im lặng ba giây.

"...

Ngày mai anh sẽ bảo người ta điều em đến làm thư ký."

Như vậy là có thể ở bên nhau mọi lúc rồi.

Anh ta vừa nói vừa định gửi thông báo cho trưởng phòng thì bị Yang Jungwon bất ngờ áp sát hôn nhẹ lên khóe môi.

"Anh yêu, anh suy nghĩ cho em một chút được không?"

Yang Jungwon cười tủm tỉm: "Anh như vậy, em sẽ bị người ta nói là trai bao mất..."

Em trai quá quyến rũ.

Park Jongseong vừa rung động, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác yêu đương khiến anh ta si mê, chuyện gì cũng dựa dẫm vào bạn trai.

Từ hôm đó trở đi, Yang Jungwon cứ rảnh rỗi là lại chạy đến văn phòng của Park Jongseong.

Sau đó cười tủm tỉm đuổi các trợ lý ra ngoài.

Rõ ràng phần lớn thời gian là đang chơi, nhưng miệng lại nói công việc mệt mỏi quá, muốn Park Jongseong "sạc pin" cho.

Thế là họ lại hôn nhau 30 phút.

Đôi khi "súng ống lên nòng", Yang Jungwon liền cong môi "giúp" anh ta.

Sau đó nhìn lòng bàn tay mình rồi nói: "Anh yêu nhiều quá, có phải lâu rồi chưa được "giải quyết" không?"

Để được tan làm cùng Park Jongseong mỗi ngày.

Yang Jungwon từ một nhân viên cứ đến giờ là chuồn mất, bỗng nhiên bắt đầu tăng ca.

Có hôm Park Jongseong làm việc xong đã là 11 giờ đêm.

Chỗ ngồi của Yang Jungwon vẫn sáng đèn, nhưng người thì không thấy đâu.

Đồ đạc trên bàn cậu ta lộn xộn, Park Jongseong cầm lên xem, rồi sắp xếp gọn gàng từng thứ một.



Một con búp bê nhỏ mặc vest đen với mái tóc đen.

Trông hơi quen mắt.

Một lọ kẹo cao su vị nho đã ăn hết một nửa.

Hóa ra vị nho trong miệng là từ đây.

Một miếng kim loại hình tròn nhỏ đựng ảnh của Park Jongseong.

Đây chẳng phải là ảnh chụp năm ngoái sao?

Còn có một xấp giấy A4.

Mỗi tờ đều vẽ hình anh.

Hóa ra cậu ta lướt web là để vẽ cái này.

Park Jongseong lật giở từng tờ một, đáy lòng dần mềm nhũn đến mức không thể tin được.

Một cơ thể ấm áp áp sát vào từ phía sau, Yang Jungwon nói:

"Vừa rồi em đi uống cà phê ở căntin, anh làm việc xong chưa?

Em buồn ngủ quá..."

Park Jongseong quay người lại, trao cho Yang Jungwon một nụ hôn nồng nàn.

Park Jongseong: "Tối nay đến nhà anh nhé?"

Yang Jungwon cười rạng rỡ: "Được ạ."

Sau đó, cảnh tượng quen thuộc lại xuất hiện.

Yang Jungwon nằm trên giường, quay lưng về phía Park Jongseong nói: "Em tuyệt đối không thể làm thụ, nếu anh không chấp nhận, vậy thì em đi đấy."

Park Jongseong: "..."

Park Jongseong châm một điếu thuốc, lòng đầy phiền muộn.

Anh ta luôn cảm thấy câu nói này quen thuộc đến lạ, nhưng lại không nhớ ra được.

Yang Jungwon: "Vậy được rồi, em đi đây."

Park Jongseong giật mình, kéo cậu ta lại.

" Yang Jungwon, em đúng là tổ tông của anh!"

Đêm đó, cả hộp bao cao su trong ngăn kéo đều được dùng hết.

(Ai đè ai thì mọi người tự hiểu nhá 🤭)
 
Back
Top Bottom