Hài Hước JAYWON/HEEJAKE | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389603816-256-k111818.jpg

Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
Tác giả: Han_JunJi
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tôi và người anh em chí cốt cùng xuyên không vào một bộ truyện đam mỹ.

Cậu ấy trở thành tên tra công của anh vợ hiền lành, còn tôi thì thành kim chủ bao nuôi cậu sinh viên nghèo khó.

Thấy sắp đến điểm mấu chốt của cốt truyện, tôi và cậu ấy quyết định giả chết bỏ trốn.

Hai tháng sau, khi đang hăng say chiến game trong quán net tại một thị trấn nhỏ, cả hai chúng tôi đều bị tóm gọn.

Cả hai đều ngơ ngác, có chắc đây vẫn là thụ chính hả?

Hệ thống: "Có khi nào, hai người đang cặp kè với công chính không?

/chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả/



jungwon​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thất Kiếm Sát Sư ||Honkai Impact||
  • Myue - un | Tạ Nhiễm
  • Oneshot | Levi Ackerman
  • Suhopemin| Thí nghiệm bí mật
  • sonbinh | anh bờ vai
  • Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?


    Tôi và anh em tốt cùng nhau xuyên vào cuốn truyện đam mỹ.

    Cậu ta thành tra công của nhân thê thụ, tôi trở thành kim chủ của một cậu học sinh nghèo.

    Hai chúng tôi cố nén xấu hổ đi theo cốt truyện, sau khi cua được thụ chính thì ngược thân ngược tâm, thực tế sau lưng lại lén lút thắp hương bái Phật, chỉ mong đối phương bớt hận mình một chút.

    Trong nguyên tác, thụ chính hận tra nam thấu xương, về sau thì bị công chính trả thù điên cuồng, dẫn đến kết cục bi thảm.

    Thấy sắp đến đoạn cao trào, tôi cùng anh em tốt quả quyết giả chết bỏ trốn.

    "Tối nay thức đêm không?"

    "Thức!

    Mẹ nó, cuối cùng cũng được chơi game đã đời rồi!"

    Hai tháng sau, hai chúng tôi đang hăng say cày game ở quán net trong thị trấn thì bị tóm.

    "Cậu bảo thích người hiền thục, ông đây giả làm vợ hiền nửa năm trời, kết quả cậu lại chuồn?"

    Anh em tốt: "..."

    "Chơi trò kim chủ với cậu lâu như vậy, bé cưng, thật sự tưởng tôi là học sinh nghèo chắc?"

    Sim Jae-yun: "..."

    "Sao thụ chính lại không giống với thiết lập nhân vật chút nào vậy?"

    Hệ thống: "Có khi nào, hai người đang cua công chính không?"
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 1


    Tôi và Sim Jaeyun đang đánh bài hăng say.

    Bỗng nghe thấy tiếng khóa cửa xoay, cả hai cuống cuồng giấu bài.

    Cậu ấy xé tờ giấy trắng dán trên mặt, tôi lau vội con rùa vẽ trên trán.

    Vất vả lắm mới kịp khôi phục lại dáng vẻ của một vị tổng tài ngay trước thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.

    "Tổng giám đốc Sim, dự án này có rủi ro, tôi không thể đồng ý."

    "Được, vậy dự án nuôi heo con này chúng ta bàn sau..."

    Lee Heeseung bước vào phòng khách, vẻ mặt buồn bã.

    "Hôm qua em gọi cho anh vô số cuộc, sao anh không nghe máy?"

    "Bận."

    Sim Jaeyun đã thay đổi sắc mặt, tỏ vẻ mất kiên nhẫn:

    "Đừng có kiếm chuyện, tôi và Tổng giám đốc Jung đang bàn chuyện làm ăn, đi nấu cơm đi."

    Lee Heeseung nhìn Sim Jaeyun với thái độ lạnh nhạt.

    Như thể giây tiếp theo sẽ òa khóc.

    Sim Jaeyun nhíu mày: "Em bày ra cái bản mặt đưa đám cho ai xem đấy, còn không mau đi?"

    Lee Heeseung mím môi, xoay người bước vào bếp với vẻ ủ rũ.

    Tôi nháy mắt với Sim Jaeyun: "Tổng giám đốc Sim, ngầu bá cháy."

    Sim Jaeyun đắc ý: "Ông đây là phái thực lực."

    Ba mươi phút sau.

    Nhìn mâm cơm trên bàn đầy đủ sắc hương vị.

    Tôi và Sim Jaeyun đều im lặng, chết đứng.

    Sim Jaeyun: "Mấy ngày tới tôi đi công tác, không về nhà."

    Vừa nói, cậu ấy vừa kéo kéo cổ áo.

    Cố tình để lộ dấu hôn trên cổ.

    Chính xác mà nói, phải gọi là dấu vết chai nước.

    Bởi vì tôi đã dùng chai nước khoáng để hút cho cậu ấy.

    Quả nhiên, vừa nhìn thấy dấu vết đó, mắt Lee Heeseung liền đỏ hoe.

    "Là đi công tác hay là có người khác bên ngoài rồi, Sim Jaeyun, rốt cuộc anh coi em là gì?

    Đồ ngốc sao?"

    Sim Jaeyun "xoảng" một tiếng, đập mạnh đôi đũa xuống bàn:

    "Đừng có suốt ngày gây sự vô cớ!

    Sống được thì sống, không sống được thì ly hôn, tôi chịu đựng em đủ rồi!"

    Nghe thấy hai chữ ly hôn.

    Lee Heeseung đau lòng nhắm mắt lại.

    Cuối cùng, cậu ấy vẫn cúi xuống nhặt đôi đũa lên, giọng khàn khàn:

    "Được rồi...

    đừng nói nữa, ăn cơm thôi."

    Cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Lee Heeseung dịu dàng múc canh cho Sim Jaeyun: "Anh thích ăn cá, đây là món canh cá mới em mới học được, anh nếm thử xem."

    Sim Jaeyun khinh khỉnh húp một ngụm.

    Ngay sau đó, hai mắt trợn ngược, ngất lịm đi.

    " Sim Jaeyun!"

    "Bảo bối?!"

    Tôi và Lee Heeseung đều hoảng hốt.

    Lập tức khiêng cậu ấy đến bệnh viện cấp cứu.

    Sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, Sim Jaeyun vừa mở mắt ra đã khóc lóc gọi mẹ.

    Ngay lúc quan trọng, tôi bịt miệng cậu ấy lại, nhỏ giọng nhắc nhở: "Hình tượng!

    Hình tượng!

    Jaeyun!"

    Lee Heeseung lo lắng, xô mạnh tôi sang một bên: "Bảo bối, anh sao rồi?"

    Bị anh ta húc mạnh, tôi xoay ba vòng rồi đập vào cửa, suýt nữa thì hộc máu.

    Phải nói, cậu vợ bé nhỏ này khỏe thật đấy.

    Chiều cao cũng khủng, nếu tôi và Sim Jaeyun không phải xuyên vào thân xác này, chắc chắn kém xa anh ta.

    Sim Jaeyun nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Lee Heeseung, run rẩy nói: "Cút... cút ra ngoài, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy em!"

    Vẻ mặt Lee Heeseung thoáng chốc lộ ra sự tổn thương.

    Anh ta nói: "Vậy em ở ngoài, đợi anh hết giận rồi em vào."

    "Bảo bối đói thì nói với em, em về nhà làm cơm tịnh dưỡng cho anh."

    Sim Jaeyun: "..."

    Sau khi Lee Heeseung đi ra ngoài.

    Sim Jaeyun bật dậy khỏi giường như cá chép lộn mình: " Yang Jungwon, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa!"

    Tôi: "Sao vậy, bảo bối?"

    Sim Jaeyun: "."

    Sim Jae-yun: "Đừng có ngắt lời của tớ, tớ đoán Lee Heeseung rất có thể đã quen biết với công chính rồi, bây giờ anh ta đã bắt đầu bất mãn với tớ, muốn độc chết tên tra công là tớ rồi!"

    Tôi suy nghĩ: "Vậy xem ra người nhà tớ cũng sắp hành động rồi."

    Hai chúng tôi nhìn nhau hai giây, gật đầu.

    "Phải chia tay càng sớm càng tốt, chuẩn bị chuồn thôi."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 2


    Tôi và Sim Jaeyun xuyên vào một bộ truyện đam mỹ chỉ có dàn ý.

    Cậu ấy là tên tra công lăng nhăng của anh vợ hiền lành, còn tôi là kim chủ biến thái của cậu sinh viên nghèo khó lạnh lùng.

    Hệ thống thì mất liên lạc.

    Kim chỉ nam thì không có.

    Hai thằng con trai mười tám tuổi bỗng dưng phải làm tổng tài, chẳng khác nào cầm cây cán bột thổi lửa -

    Hoàn toàn mù tịt.

    Hí hí. (Cười không nổi)

    Mặc dù hai cặp đôi trong truyện chỉ được gọi bằng "công 1" và "thụ 1".

    Nhưng chúng tôi vẫn nhanh chóng tìm ra được các "thụ chính".

    Lee Heeseung có ngoại hình mỹ miều, sở hữu một mái tóc dài màu xám khói tuyệt đẹp.

    Mặc dù khi không cười trông anh ta khá lạnh lùng, vóc dáng lại cao ráo quá mức.

    Nhưng Lee Heeseung vô cùng chắc chắn, chỉ có "vợ bé" mới để tóc dài.

    "Người nhà" của tôi thì lại càng dễ tìm hơn.

    Lần đầu tiên tôi gặp Park Jongseong là lúc cậu ta gục ngã trong một con hẻm nhỏ, toàn thân đầy thương tích.

    Cảnh tượng này trùng khớp với hình ảnh cậu học sinh thường xuyên bị chủ nợ đánh đập.

    Park Jongseong sở hữu vẻ đẹp trai đầy sức hút, khí chất toát lên vẻ khó gần.

    Tôi phải mất rất nhiều thời gian mới theo đuổi được cậu ta.

    Tôi nói muốn bao nuôi cậu ta, cậu ta bất ngờ nhìn tôi thật lâu.

    Cuối cùng, cậu ta quay mặt đi, khẽ cười một tiếng, nói đồng ý.

    Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã hơn nửa năm.

    Hiện tại, "công chính" cuối cùng cũng sắp xuất hiện.

    Trong nguyên tác, hai tên tra công bị "công chính" ngược đủ đường.

    Một người tự sát, một người bị thiêu chết.

    Vì vậy, tôi và Sim Jaeyun đã sớm lên kế hoạch giả chết bỏ trốn.

    Tôi: "Tài sản không cần nữa, chúng ta xử lý không tốt sẽ bị người ta tra ra, tốt nhất là để lại cho hai người họ bớt thù hận được chút nào hay chút đó."

    Sim Jaeyun gật đầu: "Trên đường chạy trốn... chỉ cần mang theo thuốc lá và đàn guitar là đủ."

    "..."

    Tôi nói: "Không phải anh em, người mình với nhau còn giả vờ?"

    Sim Jaeyun lập tức bại lộ: "Được rồi, được rồi!

    Mang theo ít tiền chơi net nữa!"
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 3


    Trở về nhà, tôi lập tức bắt đầu kiểm kê những bảo bối của mình.

    Tuy không thể mang theo tài sản.

    Nhưng những món đồ chơi và figure tôi mua sau khi đến thế giới này, tôi không thể bỏ lại bất kỳ thứ gì.

    Otaku có thể không có tiền, nhưng không thể thiếu lương thực tinh thần.

    Đang hăng say đóng gói, tôi nghe thấy tiếng động từ tầng một.

    Tôi đi ra ngoài, thò đầu ra nhìn.

    Vừa đúng lúc chạm mắt với Park Jongseong dưới lầu.

    "Sao anh lại đến đây?"

    Tôi thản nhiên khóa trái cửa phòng sưu tầm.

    Park Jongseong ném ba lô lên ghế sofa.

    Vừa đi lên cầu thang, tôi vừa nói: "Không được đến sao?"

    "Khi nào tôi gọi thì anh mới được đến, đừng làm phiền tôi."

    Park Jongseong chậm rãi bước đến trước mặt tôi.

    Như một ngọn núi áp sát lại, che khuất mọi ánh sáng.

    Ánh mắt sắc bén của cậu ta lướt qua, dừng lại trên cánh cửa phía sau tôi.

    "Sao thế, giấu người à?"

    Tôi: "Đây không phải là chuyện mà một người tình như cậu nên hỏi."

    Vừa dứt lời, sắc mặt Park Jongseong liền trầm xuống.

    Tôi ra lệnh:

    "Bây giờ, cởi quần áo ra, vào phòng quỳ xuống."

    "Cậu đã phá vỡ quy tắc, tôi phải phạt cậu."

    Park Jongseong nhìn tôi chằm chằm một lúc.

    Không nói hai lời, cậu ta đi thẳng vào phòng.

    Cậu sinh viên nghèo đáng thương, chắc hẳn cậu ta chẳng buồn phản kháng.

    Cây roi nhỏ là do tôi mua trên mạng trước đó.

    Tôi đã chọn loại có chất liệu mềm nhất, đánh vào nghe tiếng kêu to nhưng thực ra không đau lắm.

    Tôi như một siêu nhân, "bùm bụp" quất một trận.

    "Nói, biết mình sai ở đâu rồi chưa?"

    Chết tiệt, bất kể là "tra tấn" bao nhiêu lần.

    Vẫn xấu hổ đến mức muốn bấu chặt chân xuống đất.

    Park Jongseong thở hổn hển.

    Đôi mắt như sói như hổ, nhìn tôi đầy khao khát.

    Tôi đưa mắt nhìn xuống, suýt chút nữa thì bị bỏng mắt.

    "Đồ háo sắc!

    Không kiên nhẫn được đến vậy sao?"

    Tôi cảm thấy hai má mình cũng sắp bốc cháy.

    Tôi vội vàng quay người đi, giả vờ lau roi.

    Park Jongseong phía sau lại cười chế nhạo.

    "Không tiếp tục nữa sao?

    Chủ nhân."

    Xin tha cho tôi.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 4


    "Đương nhiên phải tiếp tục rồi."

    Tôi lấy một chai rượu từ trên tủ xuống, rót đầy ly.

    "Đến đây nào, để chủ nhân thưởng cho cậu."

    Tôi không cho phép từ chối, đổ rượu vào miệng cậu ta.

    Park Jongseong lúc đầu còn tỏ vẻ khinh thường.

    Sau đó, cả người ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

    Trước đây, mỗi lần muốn làm đến bước cuối cùng.

    Tôi đều đánh ngất Park Jongseong.

    Chơi đùa tình thú thì được, nhưng lên giường thì tuyệt đối không.

    Xét cho cùng, đàn ông cả đời phải bảo vệ ba thứ:

    Bố mẹ trong nhà, anh em bên cạnh.

    Và cả "cần câu" của mình nữa.

    Sau khi kiểm kê xong figure và các món đồ chơi, tôi gọi điện cho Sim Jaeyun.

    "Ai chia tay trước?"

    "Tớ trước, tớ trước!"

    Sim Jaeyun sốt ruột nói: "Bây giờ Lee Heeseung ngày nào cũng nấu cơm cho tớ, nếu không chia tay, bố đây sẽ không thấy được mặt trời ngày mai mất!"
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 5


    Sim Jaeyun chọn ông chủ một quán hoành thánh làm đối tượng ngoại tình.

    Quán hoành thánh đó, tôi và Sim Jaeyun đã đến ăn vài lần.

    Cả hai chúng tôi mỗi lần đều bị thu hút bởi vẻ ngoài xinh đẹp của ông chủ.

    Đó là một chàng trai dịu dàng 28 tuổi, tên là Park Sunghoon.

    Anh ta trầm tĩnh nho nhã, dáng vẻ đeo tạp dề toát lên một thứ ánh sáng từ mẫu vô cùng khó tả.

    Mỗi lần ăn hoành thánh xong Sim Jaeyun đều nhớ nhà.

    Nói là rất giống vị mẹ nấu cho cậu ấy.

    Theo nguyên tác.

    Việc tra công ngoại tình bị bại lộ đã giáng cho "cậu vợ bé nhỏ" đòn cuối cùng.

    Thụ bị đá trong tuyệt vọng và căm hận.

    Vì vậy, Sim Jaeyun vênh váo ôm bó hoa hồng, bước vào quán hoành thánh.

    "Anh Sunghoon, em yêu anh!"

    "Ngay từ lần đầu tiên ăn hoành thánh anh làm, em đã biết, em yêu anh!"

    "Anh Sunghoon, anh là người hoàn hảo nhất trong lòng em... không phải, là người hoàn hảo nhất!"

    "Tặng anh bó hoa này, hy vọng anh có thể cho em một cơ hội theo đuổi anh."

    Sim Jaeyun quỳ một gối xuống.

    Tôi giơ điện thoại lên chụp lia lịa.

    Chủ yếu là để đóng vai trò paparazzi phanh phui sự việc.

    Thực khách xung quanh thấy cảnh này liền tò mò lại gần xem náo nhiệt.

    Tôi đúng lúc dẫn đầu hô hào: "Đồng ý đi, đồng ý đi, đồng ý đi!"

    Mọi người cũng hùa theo: "Anh Sunghoon, đồng ý đi!"

    Lúc này, tôi bỗng nhiên liếc thấy một người đứng ngoài cửa.

    Lee Heeseung.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 6


    Lee Heeseung mặt không cảm xúc.

    Nhưng không hiểu sao lại giống như ác quỷ Tu La.

    Giây tiếp theo sắp mất hết lý trí.

    Này!

    Bên này tôi còn chưa gửi ảnh đi.

    Sao anh ta lại đến bắt gian rồi?

    "Anh yêu, em ở nhà nấu cháo cho anh, vậy mà anh lại ở đây phong lưu à?"

    Lee Heeseung vừa cười vừa đá tung bàn ghế chắn đường.

    "Rầm."

    Chiếc ghế gãy "rắc" một tiếng.

    Sim Jaeyun trong tay cậu ta kêu la loạn xạ: "Á!

    Anh chẳng dịu dàng chút nào!

    Tôi muốn ngoại tình!

    Ly hôn!"

    Lee Heeseung giáng một cú karate vào cổ Sim Jaeyun.

    Sim Jaeyun im bặt.

    Mềm nhũn ngã vào lòng anh ta.

    Tôi như một kẻ hèn nhát chuyên bắt nạt kẻ yếu, nhìn người anh em tốt bị vợ dữ trị.

    Cứng họng không dám hé nửa lời.

    "Hai người là một cặp sao?"

    Thấy Lee Heeseung sắp đưa Sim Jaeyun đi.

    Park Sunghoon đứng ra chất vấn: "Cho dù là vậy, cũng không thể đánh người ta chứ!"

    Anh Sunghoon, anh... tôi thật sự!

    Lee Heeseung lạnh lùng liếc anh ta một cái:

    "Đồ hư hỏng tôi sẽ đền."

    "Còn chuyện nhà tôi, anh không có tư cách xen vào."

    "

    Sau này tránh xa anh ấy ra."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 7+8


    Tôi không biết sau khi hai người họ về nhà đã xảy ra chuyện gì.

    Chỉ biết rằng, hôm đó là lần đầu tiên Lee Heeseung mất bình tĩnh.

    Anh ta suýt chút nữa bóp chết Sim Jaeyun.

    Ngày hôm sau, Lee Heeseung ký vào đơn ly hôn.

    Khi rời đi, anh ta đóng sầm cửa, tiếng động vang trời.

    Kể từ ngày đó, công ty của Sim Jaeyun bắt đầu gặp rắc rối.

    Các tội danh như trốn thuế, sản xuất thực phẩm độc hại trái phép lần lượt ập đến.

    Sim Jaeyun vừa phải đối phó với những lời chỉ trích của dư luận.

    Vừa liên tục bị mời lên đồn cảnh sát, đầu tắt mặt tối.

    Công chính, quả nhiên đã ra tay rồi.

    _____

    Chương 8

    Đối mặt với sự chèn ép thương mại dữ dội.

    Sim Jaeyun ứng phó rất chật vật.

    Trước khi xuyên không, cả hai chúng tôi mới chỉ là sinh viên năm nhất đại học.

    Có thể học cách làm một tổng tài, duy trì hoạt động cơ bản của công ty.

    Đã là giới hạn của chúng tôi rồi.

    Vì vậy, đối phương chỉ cần ra tay một chút.

    Công ty của Sim Jaeyun đã phá sản.

    Không chỉ phá sản, còn nợ thêm ba mươi triệu.

    Ép Sim Jaeyun phải bán hết nhà xe, hoàn toàn sa cơ lỡ vận.

    "...

    Anh ta chắc hẳn rất hận tôi."

    Khi nói câu này.

    Sim Jaeyun vừa uống cạn một chai rượu.

    "Thực ra, ngoài việc nấu ăn dở tệ thì Lee Heeseung cũng khá ổn."

    "Anh ta đối xử với tôi rất tốt."

    Tôi nhận ra Sim Jaeyun đang buồn bã.

    Tôi vỗ vai cậu ta, an ủi: "Nghĩ theo hướng tích cực đi, hoàn thành xong cốt truyện là chúng ta có thể về nhà rồi."

    Đây là điều hệ thống đã nói.

    Tuy nhiên, sau khi nói xong, nó liền mất liên lạc vì năng lượng không đủ.

    "Ừ ừ, tôi không buồn."

    Sim Jaeyun sụt sịt mũi, gượng cười.

    "Jungwon này, tớ chết trước một bước, tiếp theo là đến lượt cậu đấy."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 9+10


    Uống rượu xong, hai chúng tôi đang chuẩn bị rời khỏi quán bar.

    Thì tình cờ gặp một cậu phục vụ bị người ta cưỡng ép.

    "Cái áo này của ông đây ba mươi tám nghìn, không đền nổi đúng không?

    Không đền nổi thì lấy thân trả nợ!"

    Chàng trai bị ấn dưới sàn giãy giụa kịch liệt: "Đừng chạm vào tôi!!"

    Tôi liếc nhìn gương mặt lạnh lùng, cứng cỏi của chàng trai.

    Bước chân vô thức dừng lại.

    "Ba mươi tám nghìn đúng không, tôi trả thay cậu ấy."

    Lão già kia liếc nhìn tôi một cái, không muốn thả người.

    Tôi và Sim Jaeyun bước thẳng lên trước.

    Dùng chiều cao 1m85 nhìn xuống hắn ta.

    "Thả hay không, không thả thì đánh đấy."

    "..."

    Sau đó, chàng trai chật vật bò dậy từ dưới đất.

    "...

    Cảm ơn hai anh đã cứu em."

    Cậu ta lấy ra một cây bút, viết số liên lạc lên giấy, sau đó đưa cho tôi, nói với giọng điệu không kiêu ngạo cũng không tự ti:

    "Tiền em sẽ trả, đây là tên và số điện thoại của em."

    "Nếu không tin, có thể đến Đại học Kinh Hoa, khoa Kinh tế tìm em."

    Sim Jaeyun ghé đầu lại xem: "Kim...

    Sunoo."

    Tôi hài lòng nhận lấy tờ giấy.

    Vừa đúng lúc kịch bản của Sim Jaeyun đã kết thúc, đến lượt tôi rồi.

    Kim Sunoo này.

    Rất thích hợp để làm đối tượng bao nuôi mới của tôi.

    _____

    Chương 10

    Rạng sáng, trời vừa hửng sáng.

    Trong muôn vàn lời dặn dò của tôi.

    Sim Jaeyun cõng một bao tải lớn, vẻ mặt đầy oán hận rời đi.

    Lý do tại sao lại đầy oán hận ư?

    Chủ yếu là vì trong bao tải toàn là truyện tranh và huy hiệu của tôi.

    Sim Jaeyun sẽ đến một căn nhà kín đáo để ẩn náu trước.

    Chờ đến khi tôi cũng giả chết.

    Hai chúng tôi sẽ lập tức hội hợp, cùng nhau bỏ trốn.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 11+12


    Một tuần sau khi Sim Jaeyun rời đi.

    Lee Heeseung gõ cửa nhà tôi.

    "Anh có thể liên lạc với Sim Jaeyun không?"

    "Nghe nói công ty của anh ấy gặp chuyện, em còn chút tiền tiết kiệm, vợ chồng một thời...

    Em muốn giúp anh ấy."

    Ánh mắt Lee Heeseung chân thành, lộ ra vẻ lo lắng ẩn giấu.

    Tôi không nhìn ra dấu vết giả vờ nào ở anh ta.

    Nghĩ kỹ lại.

    Sim Jaeyun và Lee Heeseung vẫn đang trong thời gian suy nghĩ ly hôn 30 ngày.

    Hành động này của Lee Heeseung, có lẽ là vì còn chút tình nghĩa.

    "Cảm ơn, nhưng không cần đâu."

    Tôi đang định đóng cửa thì Lee Heeseung đưa tay vào chặn lại.

    "Ba mươi triệu cũng không cần sao?"

    Tôi nghi ngờ mình hoa mắt rồi.

    Tôi dường như nhìn thấy một tia đắc ý trong mắt Lee Heeseung.

    Tôi bình tĩnh nói: " Lee Heeseung này, Sim Jaeyun đã chết rồi, cậu không biết sao?"

    Lee Heeseung sững người một giây.

    Anh ta khẽ cười, nhưng trên mặt lại không có chút biểu cảm nào: "Không thể nào, anh đang đùa với em."

    Tôi day day mi tâm, làm ra vẻ đau buồn.

    "Tôi sẽ không lấy chuyện này ra đùa."

    "Công ty phá sản đã giáng cho Sim Jaeyun một đòn nặng nề, cậu ấy đã tự sát vào tuần trước, tôi đã giúp lo liệu hậu sự."

    "Tro cốt của cậu ấy được chôn cất tại nghĩa trang Xuân Sơn, nếu cậu không tin, tôi đưa cậu đi xem."

    _

    _____

    Chương 12

    Tôi đưa Lee Heeseung đến nghĩa trang.

    Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh thờ đen trắng trên bia mộ.

    Lee Heeseung hoàn toàn chết lặng.

    "Không, không thể nào..."

    Anh ta lùi lại, vẻ mặt không dám tin.

    Như người mất hồn, lẩm bẩm: "Không thể nào..."

    "Em chỉ muốn anh ấy quay đầu lại...

    Không ngờ lại ép anh ấy đến mức này..."

    "Rõ ràng không ra tay quá nặng...

    Sao có thể...?"

    "Không, không thể nào!

    Không thể nào!!!"

    Lee Heeseung bỗng nhiên phát điên.

    Anh ta lại muốn cạy tấm bia mộ đã được niêm phong.

    Tôi nhanh tay lẹ mắt kéo anh ta lại: " Lee Heeseung!

    Hãy để cậu ấy yên nghỉ đi!"

    Chủ yếu là bên trong cũng chẳng có tro cốt.

    Lúc đó Sim Jaeyun ăn mấy miếng bánh quy sữa.

    Thuận tay ném rác vào hộp đựng tro cốt luôn rồi.

    Ai mà ngờ được lại có người điên đến mức muốn xem tro cốt của chồng cũ chứ?

    "Trước khi qua đời, ngày nào cậu ấy cũng uống rượu, thật sự là không muốn sống nữa, cái chết đối với cậu ấy là sự giải thoát!"

    Tôi đau đầu khuyên nhủ: " Lee Heeseung, xin hãy nén bi thương."

    Lee Heeseung mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

    Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, hỏi: "Vậy đồ đạc của anh ấy..."

    "Không còn gì nữa, những thứ có giá trị một chút đều bị cậu ấy bán hết để trả nợ rồi."

    Lee Heeseung lại chìm vào im lặng.

    Tôi đứng một bên, lơ đãng nhìn sang tấm bia mộ bên cạnh.

    Vị trí đó sau này là của tôi.

    Bên trong chỉ đặt một figure Hatsune Miku.

    Tuy không chắc Park Jongseong có đào tro cốt của tôi lên xem không.

    Nhưng hôm nào đó vẫn phải niêm phong mộ lại cho chắc.

    Tôi nói: "Tôi còn việc, đi trước nhé."

    Lee Heeseung đứng trước bia mộ, không nhúc nhích.

    Tôi men theo con đường nhỏ, chậm rãi xuống núi.

    Một lúc lâu sau.

    Trên núi vang lên tiếng khóc tuyệt vọng.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 13+14


    Tôi chuyển cho Park Jongseong một khoản tiền.

    "Chấm dứt bao nuôi, sau này đừng đến tìm tôi nữa."

    Tin nhắn vừa gửi đi.

    Điện thoại của Park Jongseong lập tức gọi đến.

    Tim tôi đập thình thịch, sợ hãi vội vàng chặn số.

    Không lâu sau, chuông cửa vang lên.

    Tôi mở cửa: "Sao giờ mới đến?"

    Kim Sunoo đứng ngoài thở hổn hển: "Xin lỗi, hôm nay em có nhiều tiết học."

    Tôi nói: "Nhanh lên, bắt đầu thôi."

    Tôi đã bao nuôi Kim Sunoo được một tuần, cậu ta đã rất quen thuộc với quy trình.

    Kim Sunoo đi theo tôi vào phòng.

    Hình như cảm thấy nhiệt độ điều hòa hơi cao.

    Cậu ta cởi áo khoác ra.

    Tôi thúc giục: "Nhanh lên!

    Tôi không đợi được nữa!"

    Kim Sunoo ngẩn người, đáp "Vâng".

    Cậu ta lấy ra một chồng sách từ trong cặp.

    "Những câu hỏi lần trước anh Jungwon làm khá tốt, nhưng phần giải tích còn hơi yếu, hôm nay chúng ta tập trung luyện tập phần này nhé."

    Tôi nhận lấy đề thi rồi bắt đầu làm bài.

    Có sẵn sinh viên đại học danh tiếng, lại còn cùng chuyên ngành, không bao nuôi thì phí quá.

    Giờ tranh thủ "cày cuốc" ngầm một chút nào.

    Về nhà còn có thể tiếp tục làm một sinh viên đại học xuất sắc.

    Còn Jaeyun, người anh em tốt của tôi, đồ ngốc.

    Cậu luôn chậm hơn tôi một bước, he he.

    Làm bài được nửa tiếng.

    Tiếng đập cửa đinh tai nhức óc đột nhiên vang lên.

    Park Jongseong gào thét bên ngoài:

    "Yang!

    Jung!

    Won!

    Anh ra đây nói rõ ràng cho tôi!!"

    _____

    Chương 14

    Kim Sunoo nghi hoặc mở cửa.

    "Cậu là...?"

    Trong phòng hơi nóng, lúc này mặt Kim Sunoo ửng đỏ.

    Hai cúc áo sơ mi cũng được cởi ra.

    Park Jongseong nhìn cậu ta, ánh mắt như muốn giết người.

    Tôi chậm rãi bước ra:

    "Không phải đã nói rõ với cậu rồi sao?"

    Park Jongseong cười lạnh: "Anh muốn kết thúc là kết thúc, dựa vào cái gì?"

    "Tôi đã chán rồi."

    Park Jongseong chỉ vào Kim Sunoo: "Chỉ vì cậu ta?"

    "Phải, chỉ vì cậu ấy."

    Không khí chìm vào im lặng chết chóc.

    Kim Sunoo do dự lên tiếng: "Chuyện là... vẫn làm bài chứ ạ?"

    Park Jongseong gào lên trong tuyệt vọng: "Hai người còn chơi trò đóng vai thầy trò!!"

    Kim Sunoo: "..."

    Tôi lấy điện thoại ra chuyển khoản: "Tiền không đủ đúng không, tôi cho cậu thêm 50 vạn, đừng bám lấy tôi nữa."

    Lồng ngực Park Jongseong phập phồng dữ dội.

    Một lúc lâu sau, mắt cậu ta đỏ hoe ôm lấy vai tôi, hỏi:

    " Yang Jungwon, chỉ là bao nuôi thôi sao?

    Chẳng có chút tình cảm nào sao?"

    "Ừ, chỉ là bao nuôi."

    "Nếu tôi nói tôi yêu anh thì sao?"

    Tôi sững sờ.

    Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng Park Jongseong cũng tuyệt vọng.

    Cậu ta tự giễu lắc đầu: "Được."

    "Lần cuối cùng với tôi, tôi sẽ không bám lấy anh nữa."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 15+16


    Tôi đồng ý.

    Chỉ là, khi tôi định làm Park Jongseong ngất đi như mọi khi...

    Cậu ta đột nhiên phản kháng.

    Đổ rượu vào miệng tôi.

    Tôi: ??

    Chưa kịp thốt ra câu chửi thề.

    Tôi đã mất đi ý thức.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi đã bị nhốt trong một căn phòng xa lạ.

    ______

    Chương 16

    Park Jongseong đang đứng hút thuốc bên cửa sổ.

    Bóng lưng cậu ta cô độc, dưới chân là một đống tàn thuốc.

    Không biết cậu ta còn cho tôi uống cái gì nữa.

    Tôi cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực.

    Park Jongseong hút xong điếu thuốc, đi tới mép giường nhìn tôi một lúc.

    " Yang Jungwon, anh giỏi lắm."

    Cậu ta nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt tôi.

    "Anh là người đầu tiên dám chơi tôi như vậy đấy."

    Tôi: "Jongseong à, có gì từ từ nói."

    Park Jongseong trầm giọng : "Tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh."

    Nói xong, cậu ta xoay người rời đi.

    Tôi nghi ngờ Park Jongseong sẽ đi tìm công chính đến đánh tôi một trận.

    Tôi hoảng sợ.

    Chuyện gì đang xảy ra vậy, trong nguyên tác không có đoạn bị giam cầm này mà?

    Tôi nằm trên giường suy nghĩ suốt hai mươi phút.

    Vẫn không hiểu ra được.

    Trong mũi mơ hồ ngửi thấy mùi khét.

    Tôi cúi đầu nhìn xuống.

    Park Jongseong vứt tàn thuốc bừa bãi, làm cháy cả thảm rồi.

    Tôi: "…................."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 17


    Tôi bắt đầu đập cửa ầm ầm.

    Không mở được, tôi lớn tiếng kêu cứu:

    "Cứu mạng!

    Park Jongseong!"

    "Cứu tôi với!"

    Nhìn ngọn lửa ngày càng lớn.

    Khói đen dày đặc cuồn cuộn.

    Đầu óc tôi choáng váng, ho không ngừng.

    " Yang Jungwon!

    Xuống đây!"

    Là giọng của Sim Jaeyun.

    Tôi trùm chăn kín người, lòng bàn tay bị bỏng bởi mảnh kính nóng .

    Cố hết sức mở cửa sổ ra.

    " Yang Jungwon!

    Nhảy xuống!"

    Sim Jaeyun đang cưỡi xe máy phía dưới.

    Cậu ấy ngẩng đầu cười với tôi, lộ ra hai chiếc răng nanh.

    Tôi cũng cười.

    Anh bạn tốt!

    Đáng tin cậy!

    Tôi nhảy xuống.

    Tiếng xe máy gầm rú, gió mạnh nổi lên tứ phía.

    Trong lúc chạy trốn, tôi ngoái đầu nhìn lại căn biệt thự đang chìm trong biển lửa.

    Bất chợt trong đầu hiện lên hình ảnh Park Jongseong nói yêu tôi.

    Tạm biệt nhé...

    Jongseong.

    _______
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 18+19


    Sau ba ngày hai đêm.

    Tôi và Sim Jaeyun đã đến một thành phố ven biển.

    "Tối nay chiến game thâu đêm nhé?"

    "Chơi luôn."

    Tôi đặt hành lý xuống: "Tối nay chơi game cho đã."

    Để duy trì hình tượng tổng tài.

    Tôi và Sim Jaeyun từ khi xuyên đến đây chưa từng động vào game.

    Bây giờ thì thẳng tay cởi vest, vứt bỏ cà vạt.

    Mặc áo hoodie vào.

    Lại trở thành những sinh viên đại học vui vẻ.

    "Chúng ta cứ ở đây chờ đến chết, đợi hai cặp nhân vật chính yêu nhau rồi, hoàn toàn quên chúng ta luôn..."

    Sim Jaeyun giơ tay tiếp lời tôi: "Vai diễn tra công kết thúc, về nhà!"

    Cứ như vậy.

    Chúng tôi trải qua hai tháng sống buông thả.

    Ngủ thẳng giấc đến trưa, sau đó ra quán net cày game, đói thì gọi đồ ăn.

    Bê tha muốn mức nào thì có mức đó.

    Nói thật là cũng không sung sướng như tưởng tượng.

    Xét cho cùng, chúng tôi là hai người đã chết rồi

    Để tránh những sự cố bất ngờ, chúng tôi hạn chế tối đa các hoạt động không cần thiết.

    Sim Jaeyun thường xuyên gọi tên ai đó trong lúc ngủ.

    Tôi cũng hay thất thần nhớ đến Park Jongseong.

    Cuộc sống như vậy tuy nhàm chán.

    Nhưng có bạn bè bên cạnh, cũng coi như ổn.

    Cho đến một buổi chiều nọ...

    _______

    Chương 19

    "Ông chủ, cho tôi một tô mì gói với một chai coca."

    Sim Jaeyun vừa chơi game vừa gọi.

    Ông chủ quán đang bận rộn vẫn đáp lời: "Ngay đây!"

    Khoảng mười phút sau.

    Mì gói được đưa đến tay Sim Jaeyun.

    "Cảm ơn ông chủ nha."

    "Không có gì."

    Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, tôi và Sim Jaeyun đồng thời ngẩng đầu lên.

    Lee Heeseung đứng đó.

    Trên gương mặt yêu dị nở ra nụ cười nguy hiểm.

    Sim Jaeyun: (°_°)

    Tôi: :-D

    Lee Heeseung chậm rãi nói:

    "Bảo bối, anh nói anh thích người hiền lành."

    "Em giả làm vợ hiền nửa năm, kết quả anh chạy mất?"

    Cái biểu cảm đó.

    Nói không muốn giết người là nói dối.

    Tôi co giò chạy trước.

    Sim Jaeyun phản ứng chậm một bước, không may bị tóm gọn.

    Tôi vừa mới lao ra khỏi cửa quán net.

    Một đám vệ sĩ mặc vest đen sì đã chặn bước tôi.

    Tôi nghe thấy giọng nói thong thả của Lee Heeseung:

    "Đã gửi định vị cho cậu rồi đấy, không nhanh lên thì cậu ta chạy mất."

    Rất nhanh sau đó.

    Trên bầu trời vang lên tiếng động cơ gầm rú chói tai.

    Tôi ngẩng đầu nhìn lên.

    Móa!

    Park Jongseong lái trực thăng đến bắt tôi kìa!

    Không phải chứ, thế giới tiểu thuyết của mấy người, ai cũng làm quá như vậy sao!

    Thụ chính chẳng giống với thiết lập nhân vật ban đầu chút nào!
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 20+21


    Cuối cùng.

    Tôi và Sim Jaeyun đều bị bắt.

    Lee Heeseung tháo găng tay đen, kiêu ngạo đưa tay về phía Park Jongseong.

    "Chúc mừng Park thiếu gia đã thành công vượt qua vòng vây của đám người thừa kế trong gia tộc, sau này chắc sẽ bận rộn lắm đây."

    Park Jongseong hờ hững bắt tay lại: "Không bằng anh dám đi đến cùng con đường đen tối, 500 tỷ tiền quân hỏa cũng dám đụng vào."

    Lee Heeseung: "Chỉ là liếm máu trên mũi dao thôi."

    Cả hai đều cao lớn, chân dài.

    Một người mặc vest, một người mặc áo khoác dài.

    Nhìn thôi đã thấy khí chất tổng tài bá đạo ngất trời.

    Còn tôi và Sim Jaeyun đứng cạnh, mặc áo hoodie siêu cấp trẻ trâu.

    Đột nhiên cảm thấy cuộc đời vô vị.

    Chứng bệnh tự làm mình xấu hổ lại tái phát.

    Park Jongseong: "Lần này coi như tôi nợ cậu một ân tình, tôi sẽ giúp cậu rửa tay gác kiếm, nhưng cái giá cũng lớn đấy, cậu suy nghĩ cho kỹ."

    Lee Heeseung: "Kiếm nhiều tiền đến mấy, chung quy cũng là dân xã hội đen, không thể đường đường chính chính."

    "Hơn nữa, Jaeyun sẽ sợ."

    Lee Heeseung quay đầu, liếc nhìn Sim Jaeyun.

    "Không muốn để em ấy sợ hãi đến mức bỏ chạy nữa."

    Nghe vậy, Park Jongseong cũng nhìn sang.

    Ánh mắt nóng rực nhìn tôi.

    Tôi bỗng cảm thấy cả người không được tự nhiên.

    Muốn sờ mũi, nhưng tay bị trói, không sờ được.

    Lúc này, một âm thanh thông báo trong trẻo vang lên trong đầu.

    Hệ thống: [Ê ê ê!

    Tôi đã trở lại!

    Để tôi xem nào, các kí chủ thân yêu của tôi đã đưa cốt truyện đi đến đâu rồi!]

    _________

    Chương 21

    Sau một hồi im lặng kéo dài.

    Hệ thống gầm rú dữ dội trong đầu chúng tôi:

    [Mẹ!

    Kiếp!

    Các!

    Người!

    Các người "cua" luôn công chính rồi hả??

    Má nó chứ, vậy thụ chính phải làm sao đây trời ơi!

    Mẹ nó!!

    Cốt truyện sụp đổ mẹ nó rồi!!!]

    Sim Jaeyun: [Ý gì vậy, Lee Heeseung là công chính á??]

    "Bịch."

    Sim Jaeyun ngất xỉu.

    Lee Heeseung hoảng hốt, vội vàng ôm Sim Jaeyun vào lòng: "Park thiếu, lần sau nói chuyện tiếp!"

    Park Jongseong gật đầu.

    Xoay người áp giải tôi lên máy bay.

    Hệ thống vẫn đang chửi bới:

    [Tôi! beep!

    Hai người!

    Đồ! beep!

    Hai tên! beep! ... ]

    Tôi: "Cậu cũng có nói ai là thụ đâu, trách chúng tôi được sao?"

    Hệ thống tiếp tục chửi rủa.

    Tôi cũng nổi giận.

    Cái hệ thống rác rưởi này biến mất từ đầu đến cuối.

    Bây giờ còn dám mắng tôi?

    Tôi "khẩu chiến" tưng bừng với nó trong đầu suốt 1 tiếng đồng hồ.

    Cuối cùng tôi kéo Park Jongseong lại rồi hôn.

    Tôi: "Tôi "cua" đấy thì làm sao nào?

    Môi của công chính hôn sướng thật đấy!

    Về nhà tôi còn đè cậu ta nữa!

    Để cho cậu ta không có sức làm công được nữa!!"

    Hệ thống bốc khói xèo xèo rồi tắt ngúm.

    Tôi cười khẩy đầy mãn nguyện.

    Rồi mới nhận ra Park Jongseong đang nhìn tôi với ánh mắt đầy dục vọng.

    Cà vạt cũng bị tôi giật tung rồi.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 22+23


    Park Jongseong không "xử lý" tôi trên máy bay.

    Về đến nhà liền hôn cho môi tôi sưng vù lên.

    "Hai tháng nay, không ngày nào tôi không nghĩ đến em..."

    Giọng nói của Park Jongseong như chứa đựng nỗi đau đớn muộn màng.

    "Tôi cứ tưởng em đã chết thật trong vụ cháy đó, bị thiêu rụi đến mức không còn gì."

    "Tôi sắp phát điên rồi, sau khi biết em và Kim Sunoo không phải loại quan hệ đó, tôi lại càng hối hận hơn."

    "Tôi thậm chí còn chuyển hết tài sản thừa kế cho em..."

    Park Jongseong nâng mặt tôi lên, hai mắt đỏ hoe.

    " Yang Jungwon, cho dù tôi có giấu diếm thân phận, nhưng sao em có thể nhẫn tâm như vậy?"

    Lại đến nữa rồi, cái cảm giác đó.

    Như có hàng ngàn con kiến bò trên người.

    Tôi không thoải mái xoay người, quay lưng lại với anh ấy: " Park Jongseong, tôi là thuần 1, chúng ta không thể đến được với nhau."

    Park Jongseong phía sau khựng lại.

    Tôi nắm bắt được sự do dự này của anh ấy, tiếp tục nói: "Tôi tuyệt đối không thể làm thụ, nếu anh không chấp nhận, vậy thì hãy để tôi đi đi chứ."

    "Không thể nào."

    Park Jongseong không chút do dự nói: "Thả em đi, tôi không làm được."

    "Không làm được thì ưm...

    ưm ưm...!"

    Park Jongseong không nói hai lời lại bắt đầu hôn.

    Tôi bị anh ấy kéo vào phòng.

    ________

    Chương 23

    Ngày hôm sau.

    Tôi vừa mở mắt ra.

    Nghe thấy động tĩnh, Park Jongseong lại nhích tới đè lên người tôi.

    Tôi giữ tay anh ấy lại: "Đừng mà, eo em sắp gãy rồi."

    Park Jongseong vùi mặt vào cổ tôi cười khẽ.

    "Trước đây mỗi lần đến lúc quan trọng em lại bỏ thuốc, tôi còn tưởng em không được."

    "Tối qua ba giờ mới ngủ..."

    Park Jongseong xoa đầu tôi: "Không ngờ bây giờ vẫn còn sung sức thế."

    Tôi uể oải nói: "Anh chưa nghe nói sao, sinh viên "chuyện ấy" bền bỉ như kim cương?"

    Park Jongseong nhướn mày: "Gương mặt này của em đúng là giống sinh viên."

    Anh ấy véo má tôi: "Nếu không thì sao tôi lại thích em được chứ?"

    Sau khi "ăn" xong tôi, Park Jongseong bận rộn gì đó rồi đi mất.

    Tôi nằm trên giường nghỉ ngơi.

    Nhớ đến Sim Jaeyun.

    Tôi lo lắng không biết cậu ấy có bị "vợ dữ" đánh không.

    Tôi: [Hệ thống!

    Hệ thống!

    Phát sóng trực tiếp hình ảnh của Sim Jaeyun đi.]

    Hệ thống cười lạnh một tiếng:

    [Cậu tưởng cậu là ai?

    Ra lệnh cho tôi á?

    Tôi là hệ thống, không phải trí tuệ nhân tạo.]

    [Đồ vô dụng.] Tôi nói:[Chưa thấy hệ thống nào vô dụng như vậy, cái gì cũng không biết làm.]

    Tôi vừa khiêu khích, hệ thống quả nhiên bắt đầu chửi ầm lên.

    Hệ thống: [Trò con nít đó sao có thể làm khó được tôi?

    Chờ đấy!

    Bố đây cho cậu xem thế nào gọi là 4K siêu nét!]

    Vừa dứt lời.

    Hình ảnh bên phía Sim Jaeyun liền hiện lên trong đầu tôi.
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 24+25


    Sim Jaeyun thức dậy với mái tóc rối bù.

    Trên cổ cậu ấy đeo một chiếc vòng cổ màu đen trông giống như thiết bị định vị GPS.

    Cậu ấy đi đi lại lại khắp nhà la lớn: "Khói!

    Khói!"

    Lee Heeseung bất lực bước ra khỏi bếp.

    "Cún nhỏ của tôi, lại làm sao thế?"

    Sim Jaeyun nhíu mày ôm anh ta, nói: "Ông xã ơi, em gặp ác mộng."

    Lee Heeseung liền thuận tay đút cho cậu ấy một miếng bánh nướng cháy đen.

    Sim Jaeyun nhăn nhó nuốt xuống.

    Cậu ấy dụi dụi vào cổ Lee Heeseung làm nũng:

    "Ông xã ơi, ở ngoài khổ lắm, sau này không chạy nữa..."

    "Mà ông xã ơi, em muốn đi mài răng."

    Lee Heeseung: "Hửm?

    Sao thế, răng của bé đẹp thế này mà."

    Sim Jaeyun: "Nhưng mà lúc đó...

    Anh sẽ đau!"

    Lee Heeseung ngẩn người, nghiêng đầu nhịn cười.

    Cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng.

    "Không sao."

    Lee Heeseung xoa đầu Sim Jaeyun, ánh mắt cưng chiều.

    "Thích răng nanh nhỏ của bé lắm."

    Tôi: [...]

    Cảm giác như mắt mình bị cưỡng hiếp.

    Tôi: [Tắt đi, tắt ngay!]

    Ai thèm xem Sim Jaeyun vẫy đuôi làm nũng chứ!

    Hệ thống cười quái dị:

    [Không phải chính cậu muốn xem sao?

    Đáng đời!]

    [Ông đây không tắt đấy!

    Xem cho đã đi!]

    [Ha ha ha ha!

    Cay mắt chết cậu đi!]

    __________

    Chương 25

    Một tháng sau tôi mới gặp lại Sim Jaeyun.

    Tôi đút tay vào túi, bước vào quán trà sữa.

    Trước tiên khoe với anh em tốt đôi giày thể thao mới của mình.

    Tôi: "Thấy chưa, bản giới hạn toàn cầu đấy."

    Sim Jaeyun mặt không cảm xúc.

    Cố ý khoe chiếc đồng hồ cơ khí trên cổ tay: "Thấy không, hàng hiệu, năm mươi vạn đấy."

    Được lắm Sim Jaeyun.

    Tôi móc chìa khóa xe ra khoe khoang: "Ôi, đây là gì thế này, Maserati!"

    Sim Jaeyun lập tức móc ra một tấm thẻ đen: "Chậc, thẻ đen không giới hạn."

    Tôi: "Móa!"

    Tôi: "Cậu đúng là không muốn chịu khổ chút nào!"

    Tôi thật sự muốn tan nát cõi lòng.

    Vừa sợ anh em chịu khổ.

    Lại sợ anh em lái xe Land Rover.

    Hệ thống văng tục ầm ĩ: [ Mẹ kiếp tụi bây!

    Cướp công của thụ chính rồi ăn bám!

    Lại còn ra vẻ ta đây với nhau nữa chứ!

    Đồ chó!

    Hai thằng khốn nạn!]

    Sim Jaeyun móc móc tai: [Vậy thì cậu tìm thêm hai anh công cho thụ chính là được chứ gì?]

    Hệ thống càu nhàu: [Thụ chính nhà người ta đâu phải hạng người ăn bám, không có công thì vẫn sống tốt đấy!]

    Nói xong, hệ thống phát sóng trực tiếp tình hình hiện tại của hai "thụ".

    Sự nghiệp kinh doanh ẩm thực của Park Sunghoon ngày càng phát triển.

    Hiện giờ đã lên sàn chứng khoán, chuỗi cửa hàng phủ sóng khắp cả nước.

    Kim Sunoo năm ba đại học đã bắt đầu khởi nghiệp.

    Nhờ năng lực cá nhân xuất sắc đã thu hút được đầu tư, kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên, trả hết tất cả các khoản nợ.

    Sim Jaeyun: "Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"

    Tôi: "Đúng đấy, cậu dựa vào cái gì mà quản việc bọn tôi ăn bám?"

    Khổ sở phấn đấu làm gì.

    Ăn bám "vợ" là có tất cả mọi thứ.

    Hệ thống tức điên lên: "Được lắm, kết cục tra công phải chết không thể thay đổi, tôi muốn xem!

    Hai người các cậu còn cười được đến bao giờ!"
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 26+27


    Chúng tôi tạm thời không để ý đến điều này.

    Mà cứ mặc kệ bản thân, không nghĩ ngợi gì nữa.

    Sau khi đến thế giới này, đây khoảng thời gian thoải mái và vui vẻ nhất của tôi.

    Chớp mắt một cái, mùa đông đã đến.

    Năng lượng tràn trề của sinh viên đại học khiến tôi và Sim Jaeyun không thể ở yên trong nhà.

    Mỗi ngày đều rủ nhau đi leo núi, thám hiểm ngoài trời.

    "Yang Jungwon!

    Cậu mau nhìn này!"

    Sim Jaeyun mặc áo khoác gió, quỳ trên vùng đá sỏi đen xì mà hét lớn.

    "Tớ tìm được một miếng hổ phách rồi!"

    Tôi chống gậy leo núi đi đến trước mặt cậu ấy.

    Sim Jaeyun cúi đầu nhìn miếng hổ phách màu vàng kim trên tay, vẻ mặt đầy mong chờ.

    "Kỷ niệm một năm ngày cưới của tớ và Lee Heeseung sắp đến rồi, tớ muốn dùng cái này, tự tay làm một chiếc nhẫn tặng anh ấy."

    "Chúng tớ đến với nhau rất đột ngột, chỉ trong vài tháng đã đăng ký kết hôn, không có đám cưới, không có lời chúc phúc, không có gì cả, vậy mà Lee Heeseung vẫn đồng ý kết hôn với tớ."

    "Tớ muốn ở bên anh ấy thật lâu..."

    Sim Jaeyun cẩn thận cất miếng hổ phách vào túi, hỏi: "Cậu có muốn không?

    Chúng ta tìm thêm, cậu cũng làm một cặp với Park Jongseong đi."

    Tôi lắc đầu, "Không cần đâu."

    Tôi đã tìm thấy một viên đá quý màu xanh lam hiếm có rồi.

    Nhẫn đối với tôi mà nói, có ý nghĩa rất sâu sắc.

    Tôi không biết mình sẽ chết lúc nào.

    Nếu không cần thiết, tôi không muốn dùng nhẫn để trói buộc anh ấy.

    "Tớ sẽ làm một cái mặt dây chuyền cho anh ấy."

    Tôi nói.

    "Được thôi."

    Sim Jaeyun cười rạng rỡ: "Đợi tớ làm xong, cậu phải xem giúp tớ đấy nhé."

    Rất nhanh sau đó, hai chiếc trực thăng gầm rú bay đến từ trên trời.

    Cả hai người đều được người yêu đến đón.

    Sim Jaeyun vui vẻ chạy đến ôm ông xã nhà mình.

    Còn tôi thì hơi làm bộ.

    Chậm rãi bước tới, ôm Park Jongseong một cái.

    "Hôm nay đến sớm thế, vẫn chưa chơi đã."

    Park Jongseong nhìn thấy vết thương do va quệt lúc leo núi trên tay tôi.

    Sắc mặt lập tức tối sầm lại.

    Vì trước đây từng có tiền sử bỏ trốn cùng nhau.

    Chúng tôi khiến Park Jongseong và Lee Heeseung đến giờ vẫn cho rằng, tôi và Sim Jaeyun sẽ rủ rê nhau làm chuyện xấu.

    Park Jongseong quay đầu, nói: "Có thể quản chặt cái tên tóc vàng nhà anh không hả!

    Ngày nào cũng chạy xe máy đến tìm Yang Jungwon, ba ngày hai bữa là không thấy người đâu!"

    Lee Heeseung càng không phục: "Cưỡi xe máy thì làm sao?

    Tôi còn chẳng muốn nói nhiều về cái tên otaku nhà cậu!

    Lúc nào cũng chia sẻ truyện tranh 18+ cho Sim Jaeyun!

    Đúng là có hại cho sức khỏe thể chất tinh thần!"

    Tôi: Ơ hay!

    Hai người cãi nhau thì cãi nhau.

    Sao lại lôi cả chuyện "động trời" của tôi ra thế!

    __________

    Chương 27

    Sim Jaeyun vẫn cười hề hề, ôm Lee Heeseung dỗ dành:

    "Thôi nào ông xã, đừng giận nữa mà."

    Lee Heeseung hừ lạnh một tiếng mới chịu bỏ qua chuyện vạch trần tôi, sau đó xoay người lên máy bay.

    Sim Jaeyun nhảy chân sáo vẫy tay với tôi: "Bye bye, làm xong đồ tớ sẽ tìm cậu!"

    Đôi mắt cậu ấy lấp lánh trong veo như hổ phách.

    Ngay cả khát vọng về hạnh phúc cũng dâng trào như sắp vỡ òa.

    Không ai trong chúng tôi ngờ được .

    Sim Jaeyun sẽ chết vào ngày cậu ấy làm xong chiếc nhẫn.

    Đó là một vụ tai nạn xe thảm khốc.

    Sim Jaeyun bị mảnh vỡ xe đâm xuyên người.

    Ngay cả răng nanh cũng rụng mất một chiếc, máu lan đến tận chân tôi.

    Cậu ấy nhìn lên trời, nhưng đôi mắt đã mất đi tiêu cự.

    Môi mấp máy vô lực, nhưng không phát ra tiếng.

    Tôi run rẩy ghé tai lắng nghe:

    "Heeseung..."

    "Cảm...ơn....Heeseung..."

    Cậu ấy từ đầu đến cuối vẫn chỉ gọi một cái tên đó.

    Cho đến khi đôi mắt hoàn toàn mất đi ánh sáng.

    Tôi lấy ra chiếc nhẫn nhuốm đầy máu từ lòng bàn tay cậu ấy.

    Tựa như người mất hồn.

    Không thể phản ứng gì.

    Tiếng còi xe cấp cứu chói tai vang lên xung quanh.

    Park Jongseong chạy đến ôm chầm lấy tôi.

    Giơ tay che mắt tôi lại:

    " Jungwon à, chúng ta không nhìn..."
     
    Jaywon/Heejake | Xuyên Sách Rồi Còn Muốn Chạy Sao?
    Chương 28+29


    Sau ngày hôm đó.

    Tôi hoàn toàn mất tiếng suốt một tuần.

    Không thể chấp nhận việc người bạn thân nhất rời bỏ mình.

    Tôi bắt đầu thường xuyên gặp ác mộng.

    Liên tục mơ thấy khoảnh khắc Sim Jaeyun chết.

    Tôi luôn giật mình tỉnh giấc, rồi phát hiện mặt mình đẫm nước mắt.

    Park Jongseong nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, vùi đầu hôn lên từng giọt nước mắt

    Giọng khàn khàn nói: "Đừng khóc, bảo bối...

    Em còn có anh."

    Tôi đột nhiên ôm chặt Park Jongseong.

    Hung hăng hôn anh ấy.

    Sự ra đi của Sim Jaeyun bắt đầu nhắc nhở tôi.

    Về kết cục bi thảm của tra công trong truyện.

    Tôi muốn ôm chút hy vọng.

    Muốn được ở bên Park Jongseong mãi mãi.

    Nhưng đến ngày hôm sau khi đánh răng, tôi lại đột nhiên nôn ra một ngụm máu đen.

    Ngay cả kết cục của tôi cũng sắp đến rồi.

    ___________

    Chương 29

    Tôi tranh thủ thời gian đến tìm Lee Heeseung.

    Bên trong căn biệt thự rộng lớn.

    Toàn bộ tầng một u ám, được bố trí thành linh đường.

    Lee Heeseung một mình quỳ trước quan tài bằng băng, mái tóc dài màu xám khói buông xuống thắt lưng.

    Anh ta quay lưng về phía tôi nói: "Không tiếp khách, mời về cho."

    Bảy ngày trôi qua, anh ta vẫn chưa chôn cất Sim Jaeyun.

    Cứ như vậy mà canh giữ thi thể.

    Giống như người mất trí.

    Tôi nói: "Tôi có đồ của Jaeyun muốn đưa cho anh."

    Nghe vậy.

    Lee Heeseung mới có chút phản ứng.

    Tôi đưa chiếc nhẫn cho anh ta: "Đây là thứ cậu ấy làm cho anh trước khi chết."

    Lee Heeseung nhận lấy chiếc nhẫn trơn màu vàng trong suốt.

    Cứ nhìn mãi.

    Hốc mắt dần dần đỏ lên.

    "Giống màu mắt của em ấy..."

    Tạ Yên hôn lên chiếc nhẫn.

    Trong nỗi đau đớn, nước mắt lăn dài trên má.

    Tôi không tiện xem tiếp, xoay người rời đi.

    Trên đường về, Park Jongseong đột nhiên nói: "Không biết vì sao, anh luôn có cảm giác em cũng sẽ rời xa anh."

    Anh ấy thở dài: "Nếu người chết là em, có lẽ anh cũng sẽ trở nên giống như Lee Heeseung."

    Cũng chính vào khoảnh khắc này.

    Tôi bỗng nhiên không muốn chấp nhận cái chết.

    Tôi không muốn rời đi.

    Không muốn bỏ lại Park Jongseong một mình.

    Hệ thống muốn tôi chết vì bệnh tật.

    Tôi sẽ bắt đầu từ hôm nay, cố gắng hết sức để giữ gìn sức khỏe.

    Tôi không tin, mạng của tôi lại không sống nổi.
     
    Back
    Top Bottom