Hài Hước jaywon || Em của anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Jaywon || Em Của Anh
19


Chuyện là dạo này em jungwon dính anh jongseong như sam .

Vì anh jongseong của em sắp phải ra trường rồi , em sẽ không được đi học cùng anh nữa , sẽ không được ăn trưa cùng anh nữa , sẽ chẳng thể lén lút nhìn anh làm trò dưới sân qua cửa sổ nữa .

Nói chung là buồn thúi ruột luôn .

Anh jongseong thấy em bám mình như vậy liền nảy ra ý định lưu ban làm sunoo đang uống sữa phải phun vội vào mặt anh cho anh tỉnh ngộ .

Có tâm ghê , sunoo nhỉ ???

"Nói cái mẹ gì vậy ???

Mãi mới xách đít ra khỏi trường , lưu ban làm con mẹ gì ?"

"Còn em yêu tao ở đấy mà ?"

"Thằng điên , jungwon mà nghe thấy chắc nó tiền đình , nó lăn ra giãy cho mày xem"

"Thật đấy , có khi nó đáp nguyên quyển sách dày như cặp kính nó vào cái mặt chó cho mày thông"

"Nhưng mà.."

"Nhưng cl bỏ ý định đấy đi , mày có tin tao phun nước miếng vô đồ mày không ???"

Jongseong thở dài .

Đau đầu muốn chết đi được.

Trước thì chỉ mong nhanh nhanh chóng cút khỏi cái trường này để trở lại với cuộc sống tự do không lo chuyện đèn sách mặc dù bình thường chẳng học con mẹ gì của mình .

Giờ thì hay rồi , sắp được cút thì lại muốn ở lại .

Gì chứ không phải anh có ý định học đại học , anh không rời xa cái chốn này đâu , chỉ là không đi học thì nhớ bé nhà mình thôi .

Chiều hôm ấy , anh và em cùng nhau đi về.

"Anh ơi"

"Ơi anh đây"

"Em yêu anh nhiều lắm"

"Tự nhiên lại vậy ???

Anh cũng iu bé lắm"

"Em yêu anh lắm , nhớ anh lắm , muốn ôm anh , muốn anh nắm tay em , muốn hôn anh"

Jungwon nói như thể là lần cuối được thổ lộ .

Người ta cứ nói anh jongseong yêu nhiều hơn nhưng thực sự em jungwon yêu anh nhiều lắm chỉ là em không thể hiện ra ngoài như anh thôi .

Có lẽ đối với em , gặp được anh là một bước ngoặt lớn trong quá trình trưởng thành của em .

"Wonie của anh , đừng khóc , xin em đừng buồn .

Đm wonie của anh đẹp trai như vậy buồn sẽ nhanh già .

Anh yêu jungwon nhất , sẽ không bỏ jungwon đâu nên đừng buồn đcm tình yêu của anh"

"Anh sến quá đi"

Em jungwon đừng buồn vì sau này , dù có ra trường vẫn sẽ có người chịu vác xác dậy sớm cùng em đi học , khi rảnh rỗi nổi hứng sẽ lẻn vào trường làm trò với em rồi lại bị xách cổ tống ra ngoài , chiều đến sẽ có người khi thì đứng trước cổng trường, khi thì phi thẳng vào trường , khi lại tự tiện đứng trước hành lang lớp em để cùng em đi học về .

Có người sẽ cùng em tiếp sức khi mùa thi cử lại đến .

Nên jungwonie đừng buồn nhé !

——————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
20


Hôm nay là ngày anh tốt nghiệp .

Thầy jaeyun xoa đầu anh lần cuối , mắt thầy man mác buồn .

Thầy riki vỗ vai anh mỉm cười với anh .

Dù có nghịch thì vẫn là trò thân thiết của hai thầy .

Mới ngày nào đón vào trường nghịch như quỷ làm thầy đau đớn gục ngã tiền đình , bây giờ đã lớn như thế này rồi , đã đến lúc ra trường rồi , đã biết yêu , biết chiều , biết nhường nhịn , biết sến súa với người thương rồi.

Kim sunoo , mồm thì tinh tướng hôm tốt nghiệp sẽ cười ha hả vào mặt đứa nào khóc nhè .

Thế mà nó là người khóc to nhất cái chỗ đấy .

Cả lớp chỉ biết bật cười , chúng nó biết sunoo là người nhạy cảm , đanh đá không ai bằng mà sống cũng tình cảm lắm cơ.

Park sunghoon , đứa tỉnh nhất cái lớp đấy .

Không phải là nó không buồn , nó không nhớ thầy cô , không nhớ các bạn của nó .

Nó đâu phải đứa vô cảm , nó luôn muốn ra khỏi trường để nhanh chóng làm điều nó muốn .

Nhưng đó là khi nó mới bước chân vào trường , càng ngày càng lớn nó lại biết suy nghĩ , nó càng không muốn ngày này đến .

Nó đã bật khóc khi thấy sunoo oà lên trước mặt thầy jaeyun .

Thằng quỷ sunoo phá game thật sự !

Bố mẹ anh đã đến ngày tốt nghiệp của anh .

Bố mẹ anh vui lắm .

Đứa con trai của ông bà nghịch , hai người biết , nó như nào hai người cũng biết hết .

Hai ông bà nghĩ rằng thằng bé đang tuổi nghịch ngợm , cứ để nó trưởng thành , nó vấp ngã sẽ tự khắc biết cách đứng dậy .

Chí ít nó đã không để hai người họ buồn khi nó không bỏ học.

Giờ thì jjong của bố mẹ đã đã hết cái tuổi học sinh rồi .

Mong con sau này sẽ thật hạnh phúc và thành công trên con đường con chọn !

"Cháu bé ơi, cháu có thể chụp ảnh cho gia đình cô không ???"

"Dạ được chứ ạ!"

"Bố con anh cười hoặc em cho nhịn cơm"

"Anh ơi , anh phải cười lên chứ ?"

Bố mẹ nghe vậy quay qua thì jongseong của họ đã khóc mất rồi .

Cậu bé ấy hạ máy ảnh xuống , mỉm cười với anh.

Khẽ dang vòng tay nhỏ bé ra , jongseong không chần chừ mà ôm chầm lấy tấm lưng nhỏ bé của em.

"Không phải người khóc nên là em sao??

Sao anh lại khóc rồi ?"

"Em muốn anh phải làm sao đây jungwon ?"

Em khẽ lau nước mắt đang lăn dài trên gò má anh .

Rồi lại quay sang cúi đầu chào hai bác .

"Dạ chào hai bác , con là yang jungwon hậu bối của anh jongseong ạ"

"Ôi chào con , con dễ thương quá"

"Người yêu con đấy , không dễ thương sao được"

Jongseong trả lời mẹ với chiếc giọng nghẹt mũi làm ba người kia phải bật cười khúc khích vì anh này cũng hề hước quá đi .

"À con là cái bé tặng áo cho con trai bác hôm sinh nhật nó đúng không ??

Được trai tặng cái áo cho mà nhảy tưng tưng như hấp trên phòng"

"Ơ kìa bố !!!!!!"

"Con trai bao giờ qua nhà cô ăn nhé"

"Dạ !?"

"Mẹ mời con trai mẹ về ăn cơm , mày ý kiến à ?"

Lễ tốt nghiệp của jongseong kết thúc bằng tiếng cười của bố mẹ và sự bất ngờ của mọi người vì lần đầu chứng kiến jongseong rơi nước mắt .

Khổ lắm cơ , cứ đầu gấu , láo láo cho cố rồi giờ khóc nhè có tí cũng bị người ta nhìn .

Anh đưa em về .

Em không nói gì cả .

Anh jongseong sẽ chẳng nào hay biết em jungwon đã kìm nén giỏi đến mức nào .

Phải đến khi em dừng lại , quay ra đằng sau đã thấy thân ảnh nhỏ bé của em khẽ run lên thì anh mới tá hoả .

Em jungwon rất yêu anh jongseong , mong anh jongseong ra ngoài kia , dù gặp bao người cũng đừng quên ở đây vẫn có em jungwon đang yêu anh nhiều hơn mỗi ngày .

Yêu anh nhiều lắm!

—————————————————————————-

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
21


Đã được một tháng kể từ ngày anh tốt nghiệp .

Một tháng đầu , anh dành thời gian với em .

Một tháng sau , anh đi làm thêm vui vui cho biết mùi còn em thì cũng rục rịch đi học bổ túc.

Hôm nay , em đi học về cùng với ni-ki , không phải thầy riki đâu mà là ni-ki , người bạn cùng họ bổ túc với em .

Tính cách nó , nói sao nhỉ ?

Khá dị ?

Nghịch ngợm , hoạt bát lại nói nhiều , có khi nói hết cả phần em .

Việc hai đứa chơi với nhau cũng là nó bắt chuyện trước , nó làm em nhớ đến anh sunoo , khá giống nhau đấy nhưng mà anh sunoo đi du học mất rồi .

Nhớ anh ghê .

Nó kéo em vào một công viên gần đó.

"Jungwon !!!

Ăn kem hong ???"

"Có chứ, hai cây nhé ?"

"Không , ba"

"Ủa còn ai nữa ??"

"Tớ sợ béo nên ăn hai cây thôi chứ bình thường là ba cây một lượt"

"..."

Hai đứa ngồi ăn trên một chiếc ghế đá gần đó .

Bất chợt nó chồm sang chỗ em .

"Jungwon ! jungwon ! jungwon"

"Ơi tớ đây"

"Nghe nói cậu có người yêu đúng không ??

Anh ấy còn rất là cao nữa"

"Thấp hơn cậu đấy"

"Ồ , cậu hỏi anh ấy có ăn tenten không ?

Tớ giảm giá mua hai hộp tính tiền hai"

"Đợi tớ chút có điện thoại...

Alo , em đây"

"Em học xong chưa ?"

"Em học xong rồi , anh đang ở đâu vậy ???

Nay anh có đi làm không ???"

"Anh đang ở công viên gần chỗ em học thêm .

Đm mặc cái bộ con thỏ nóng vcl"

"Em cũng đang ở đây , em đi với bạn , em ra chỗ anh nhé ??"

"Ừm"

"Đi thôi"

"Hả ??

Đi đâu ??"

"Đến chỗ anh jongseong , anh ấy đang ở đây"

Em và nó đứng dậy quay đầu đi về hướng đang đầy những người mặc đồ thỏ .

Ni-ki hơi nhức nhức cái đầu rồi , hoang mang quay sang hỏi.

"Ý cậu là anh ấy đang là một trong số những người này ???"

"Đúng"

"Nhưng mà thế quái nào ??

Ừmm sao nhỉ ???

Ý tớ là , ủa wtf ??

Ai cũng giống ai mà"

"Anh ấy ở kia kìa"

Jungwon chỉ tay vào chỗ những con thỏ hồng đang đứng với nhau , ni-ki khó hiểu , thật sự giống nhau y như đúc , khác chỗ nào ?

"Anh jongseong"

"Ơi anh đây"

"Anh có mệt không ??"

"Nóng vcl"

"Anh uống nước chứ ??"

"Em cầm đấy , lát anh uống , anh sẽ cho em thấy vẻ đẹp của người đàn ông chăm chỉ làm việc"

"Anh lắm chuyện"

"ỦA RỐT CUỘC LÀ CẬU ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI CON THỎ NÀO VẬY ??"

Ni-ki kinh hãi nhìn cuộc đối thoại nhìn như độc thoại của jungwon .

Nó tự hỏi đây liệu rằng có phải là một cái thế lực gì đấy khi có người yêu ??

Nó cũng không chắc nữa .

Có người yêu đáng sợ thật đấy.

——————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
22


Anh jongseong lạ lắm .

Em jungwon đi nhổ răng khôn , mặt đương nhiên sưng lên trông tròn không khác gì cái bánh bao .

Em đau như thế anh không xót thì thôi , anh còn cười em .

Mà không phải cười lén đâu , cười công khai cmn luôn , cười muốn tắt thở .

Cứ được chút nhìn vào mặt em anh lại cười .

Cười cho đã đến lúc em dỗi mới quay ra bé ơi anh xin lỗi.

[...]

Anh jongseong lạ lắm .

"Anh ơi , muỗi cắn em"

"Đâu ??

Để anh cắn lại con muỗi"

"?"

"Không thì để anh cắn em , đảm bảo không thấy nốt muỗi đốt nữa , chỉ thấy dấu răng của anh thôi"

"...Không phải như vậy thì càng tệ hơn à ?"

[...]

Anh jongseong lạ lắm.

"Haiz khó quá điiiii"

"Vụ gì ???

Cái gì khó ??"

"Bài tập khóooo"

"Có anh dễ này"

"Anh thì dễ cái gì ??"

"Dễ thương"

"..."

[...]

Anh jongseong lạ lắm.

Có lần đi chơi với nhau , anh gặp một con cún .

Con cún sủa với anh .

Anh liền sủa thi với nó làm em không biết phải giấu mặt đi đâu .

"Ừmm , cậu bé... em có thể ngăn bạn em lại được không ?

Bạn em làm chó của anh sợ"

"...E-Em không biết người này .

Xin thứ lỗi , chúc anh một ngày tốt lành ạ!!

Anh à mau đi thôi , đừng sủa nữa , em xin anh"

[...]

Anh jongseong lạ lắm.

Có lần anh về nhà em chơi , anh hồi hộp.

"Em à đây là ra mắt đấy"

"Anh cứ thoải mái thôi bố mẹ em dễ mà"

"Chết rồi anh có nên tặng gì coi như quà ra mắt hai bác không nhỉ ???"

Thế là hôm sau , anh vác nguyên cái ô tô đến.

"..."

"Em tính hỏi anh đi làm vì gì đúng không ??

Anh đi làm vì đam mê thôi cưng"

[...]

Anh jongseong lạ lắm.

"Anh ơi , toán dạo này khó hiểu lắm"

"Hah hỏi đúng người rồi đấy"

Buổi đi chơi của hai đứa biến thành tiết học toán.

Thầy jongseong giảng say mê đến mức quên mất mình đang đi hẹn hò với em người yêu.

Gì chứ anh giỏi nhất toán hồi đi học đấy , học được mà giấu , học được mà không thích học .

"Anh à em nhớ là mình đang đi hẹn hò mà"

"Để yên anh nói nốt..."

————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
23


Jungwon không thích jongseong đánh nhau .

Jongseong không còn làm vậy nữa .

Jungwon không thích jongseong hút thuốc.

Jongseong cố bỏ thuốc.

Jungwon không thích jongseong đua xe.

Jongseong cho next luôn .

Người ta không hiểu sẽ nói em cấm đoán , kiểm soát người yêu .

Thật ra thì cũng chỉ vì không muốn thấy anh gặp nguy hiểm , từ sức khoẻ đến tính mạng vì anh jongseong là tất cả của em jungwon mà .

Và vì anh jongseong chấp nhận thuận theo , thoải mái về việc em đưa ra ý kiến với anh thì cũng đâu coi là bị kiểm soát quá đà nhỉ ?

Nhưng vấn đề ở đây là đôi lúc anh lại lên cơn "thèm" .

Thôi thì cũng gọi là thói quen xưa khó bỏ , đâu phải kêu bỏ là bỏ được luôn đúng chứ ?

"Anh muốn hút.."

"Hửm?"

"..hút một ngụm hồng trà sữa full topping , 30% đường , 50% đá"

[...]

"Clm giờ đi xe xong phóng 90km/h ,ui giồi ôi..."

"Hửm ??"

"...là không có được , như vậy là không được .

Quá hư !

Quá nguy hiểm"

[...]

"Đm nãy anh đi chợ , có mấy thằng nhìn mặt ngứa máu vcl cứ gọi thằng tạp dề hồng .

Đm bố nhìn ngứa mắt bố đánh cho thì lại bảo tại số..."

"Hửm ?"

"....Đấy là mấy thằng khác sẽ nói như chế , chứ anh của em ngoan vcl"

[...]

"Em nghe cho kĩ đây .

Người ta nói rồi , anh , park jongseong đầu đội trời chân đạp đất , ngoại hình bad boy , là một thằng đàn ông trong gia đình nói câu nào câu đấy phải thét ra lửa , em hiểu không ?

Nên mấy cái lời em nói anh không..."

"Hửm ?"

"...Không bao giờ làm trái ý của em .

Anh là bát boy trong rửa bát boy , lau nhà boy , tưới cây boy, anh ngoan mà , nên wonie cho anh một chút chíu thui nha ? nha ?????"

"KHÔNG"

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
24


- Jungwonie , anh nhớ em

- Em cũng nhớ anh lắm

- Anh yêu em vcl

- hihi yêu anh

- Em ăn gì chưa ??

Nay anh mới ăn cà ri , anh lại nhớ đến em , nhớ em chết mất.

- Umm , em ăn rồi...?

- Muốn được gặp em , muốn nghe giọng em , muốn ôm em , muốn hôn em .

Em dạo này học hành vẫn ổn chứ ???

Anh đã không được gặp em mấy phút rồi , anh nhớ em quá .

- ....

"Tại sao ta phải nhắn tin trong khi mình đang ở chung trong một căn nhà và anh mới chỉ xa em có 3 phút kể từ khi anh chuyển từ ngồi cạnh sang ngồi đối diện em vậy jongseong ?"

"Thằng sunoo kêu làm vậy để trải nghiệm cảm giác yêu xa"

"Anh sunoo có người yêu rồi ạ ?"

"Ế chổng đít ra đấy ai yêu đâu mà người yêu với chẳng bồ bịch"

"....."

"....."

"Thế mắc gì phải nhắn tin ???"

"Tại anh thích thế , cấm cãi , suỵt , em chạ thương anh gì cả"

"Ơ kìa ???"

————————————————————————-

cont....

Thời gian tới tớ sẽ ôn thi học kì nên tiện thể viết luôn mấy chap để cả nhà đọc cho đỡ bùn , mặc dù nó vừa ngắn vừa xàm nhưng mà hong sao mà đúng hong ?

Iu cả nhà của tớ 💢💢
 
Jaywon || Em Của Anh
25


Trôi qua cũng từng ấy năm , đã đến lúc jungwon thi đại học .

Người được bố mẹ em giao trọng trách đưa em đi thi là jongseong .

Trước khi thi một tháng , jongseong nhiều lần đau đầu vì em người yêu của anh ta đang kiệt quệ về ôn luyện .

Không ăn , không ngủ , hai con mắt thâm quầng , mặt mũi thì trắng bệch như chết trôi trông xót chết đi được .

Một tuần trước khi thi , jongseong lôi jungwon đi hít thở không khí bên ngoài để sau này đi thi cho đỡ bỡ ngỡ mùi không khí .

Anh tống không biết bao nhiêu là đồ ăn vào mồm em.

"Ăn đi , có sức mà thi , mày mà không ăn là anh hôn nát mỏ mày đấy , nghe chưa ???

Trông trông kìa , con mẹ nó chứ , người đã bé còn nhịn ăn nhịn ngủ , em tính làm xác ướp doạ chết giám thị à ???

Không muốn ngất giữa giờ thi thì ăn vào .

Học hành là chuyện cả đời , ăn không trôi kiến thức của cưng đi được đâu , há mồm ra ngay"

"Mẹ ơi , anh này cứ tống đồ ăn vào mồm anh kia thôi , anh kia sắp ngạt thở rồi mẹ cứu anh ấy đi"

"Nít nôi đi ra chỗ khác chơi , đây đang giáo huấn chuyện vợ chồng"

Quay trở lại với ngày thi chính thức .

Bố mẹ không thể đưa em đi vì lí do công việc nhưng em hiểu cho họ mà , không sao hết .

Bố mẹ đã hứa sẽ cố đến để cổ vũ em rồi và còn có anh jongseong ở đây nữa .

Jongseng đứng ở cổng trường , hết ôm mặt , vỗ vai , hôn mắt, hôn mũi , hôn má , hôn trán , hôn môi rồi lại chỉnh tóc , vuốt áo.

"Anh ơi em đi thi chứ có phải đi phỏng vấn đâu"

"Cố lên baby , anh đợi ở ngoài .

Làm hết sức nhé"

"Em biết rồi , em đã nói sẽ học giỏi để nuôi anh mà"

Khi jungwon bước vào cũng là lúc đếm ngược 1h trước khi vào thi .

Cánh cổng đóng lại .

Jongseong lo lắng đi đi lại lại , làm các cô chú bên cạnh cũng lo lắng theo.

"Cháu đợi em đi thi à ?"

"Dạ không người yêu cháu"

"Aigoo , người yêu cháu chắc phải giỏi lắm .

Chúc con bé thi tốt nhé"

"Không cô ơi , người yêu cháu là con trai"

"À..."

"Em ấy giỏi lắm nhưng mà cứ lo lắng mãi, không ăn không ngủ làm cháu sốt hết cả ruột"

"Y chang thằng con nhà cô , cô kêu nó đi ngủ thì nó không chịu , đua đòi mua lon cafe uống cho tỉnh ngủ thì lại lăn ra bàn ngủ .

Cô cũng đến chịu nó"

Từ đợi em thi xong chuyển hướng sang buôn dưa lê với cô chú phụ huynh đứng đợi con ở cổng trường đại học .

Xong thế quỷ nào còn mồi chài được bác bảo vệ , mấy chú cảnh sát đứng giữ trật tự vào buôn cùng .

Cũng không hỉu lắm....

Rồi cái tiếng chuông báo hết giờ vang lên thông báo kì thi kết thúc .

Mọi người cùng nhau hướng về phía thí sinh đầu tiên bước ra khỏi phòng thi .

"Anh...Anh jongseong!!!!!!"

Là jungwon - thí sinh đầu tiên chạy ra với nụ cười không thể nào tươi hơn .

Kính thì tụt xuống đầu mũi, chiếc hoodie zip xám xộc xệch vì chạy , trông dễ cưng , lon ton chạy về phía người lớn hơn với cánh tay đang rộng mở chào đón em .

"Aigoo jungwon của anh , làm tốt chứ"

"Vâng , tốt lắm, nuôi được anh rồi"

Cả chỗ đấy cạn lời vì em luôn .

Đúng người thành công luôn có lối đi riêng .

Hoi thì chúc mừng em jungwon và cũng chúc mừng anh jongseong có người bao nuôi , nhất anh rồi nhé !

Có em người yêu đáo để , học giỏi để nuôi anh .

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
26


Sau khi thi đại học .

Jongseong dẫn em đi chơi để em giải trí cho khuây khỏa .

Đi chơi nhau nói không biết bao nhiêu là chuyện .

Khi không còn gì để nói nữa thì quay ra bàn chuyện nhà đất (?)

"Em có thấy đất chỗ kia không ??

Chỗ đấy mà xây nhà là tuyệt vời mẹ luôn"

"Sao anh không mua ??"

"em mua đi"

"ơ em đang hỏi anh mà"

"đm đất nhà anh , anh mua làm gì ??"

Hết nhà đất lại nói chuyện học đại học .

"Lên đại học sẽ học ở thành phố khác , phải chuyển ra ở riêng đấy .

Em đã có ý định mua nhà chưa ??"

"Bố mẹ em đã mua rồi

"Để đấy đi , qua ở với anh , anh có căn ở khu chung cư view siêu đẹp cho cưng ngắm cảnh đăng sì to ri buồn rười rượi"

"Em không thích ở chung cư"

"Thế anh có nhà ba tầng siêu chill cho wonie hóng gió nè , gió thổi có khi bay mẹ cả người em luôn ấy"

"Em ngại đi cầu thang"

"Đcm mai anh kêu lắp thang máy cho vợ luôn .

Cho đi lên đi xuống cả ngày không chán"

"Em thích sân có vườn rộng cơ"

"Anh trông cả rừng cây cho em đứng còn được"

"Em muốn có hồ bơi"

"Cưng muốn mấy cái ?"

"...

Sao cái quỷ gì anh cũng nói được vậy"

"Anh của em mà , không những nói được còn làm được , vì jungwon cả thôi,yêu jungwon nhất đấy"

"Anh chiều em quá em sinh hư đấy"

"Kệ em"

——————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
27


Sau một thời gian , jungwon đã lên năm nhất đại học còn anh jongseong thì đi làm ở công ty bố park .

Đương nhiên là đôi chim cu ở với nhau rồi .

Và park jongseong anh ta đã định lắp thang máy cho jungwon nhưng em đã ngăn cản ý định đấy của hắn .

Em chỉ muốn ở một căn nhà bình thường như bao ngôi nhà bình thường khác .

Jongseong cũng chiều theo ý em , mua cho em một ngôi nhà bình thường nhưng với cái tính màu mè hoa lá của anh ta thì cũng chẳng bình thường lắm.

Ngày đầu tiên dọn ra ở riêng .

Jongseong đã mở một cuộc họp gia đình

"Chào em , người yêu bé nhỏ của park jongseong"

"Vâng chào anh"

"Giờ chúng ta bắt đầu vào cuộc họp được chứ ??"

"Rất sẵn lòng ạ"

Anh bắt em ngồi vào ghế sofa còn bản thân thì đứng dựng hiện trường như một cuộc họp thật sự nghiêm túc với đầy đủ laptop , máy chiếu....

Về trang phục đương nhiên là mặc vest nhưng mà là phần trên thôi , dưới mặc quần đùi hoa, chân đi dép bông con thỏ jungwon mua cho .

"Vì đây là lần chính thức chúng ta ở chung nên anh muốn đưa ra một số luật lệ trong cái gia đình này"

Nói rồi trình chiếu nguyên một loạt quy tắc được trang trí bằng những thứ rất là thắm lụa .

"Thứ nhất : em không được phép vào bếp .

Hãy làm một người vợ hiền chỉ biết ăn và ngủ đi , đừng có đụng tay đụng chân vào chuyện bếp núc .

Đó là việc của anh ."

"Thứ hai : em không được phép học quá sức .

Để anh phát hiện em kiệt quệ vì ôn thi một lần nữa thì anh sẽ phạt một tuần không được đụng tay vào sách vở , chỉ được ăn , ngủ,nghỉ và yêu anh vậy thôi."

"Thứ ba : nếu em đau ở đâu , mệt mỏi như nào phải nói với anh , đừng sợ anh lo lắng , anh biết mày giấu anh là anh hôn nát mỏ mày đấy"

"Thứ tư : anh yêu em"

"Thứ năm : anh rất yêu em"

"Thứ sáu : anh siêu yêu em"

"Thứ bảy : anh cực kì yêu em"

"Thứ tám : anh thật lòng yêu em"

"Thứ chín : anh yêu em vl"

"Cuối cùng : anh yêu em nhiều vcl"

Từ cái thứ tư đổ đi là vì hết cái để nói nên jongseong chọn nói yêu jungwon cho đỡ trống trải

"Cuộc họp đến đây là kết thúc"

"Anh là chúa ra vẻ , park jongseong ạ"

—————————————————————————-

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
28


Cuộc sống đại học của jungwon nói chung cũng nhàn .

Em muốn nhà gần trường , anh jongseong chiều em luôn .

Nhưng anh nào biết , em đòi gần trường để đi bộ đi học cho tiện đâu .

Jongseong là muốn ô dè chở em đi học cơ mà jungwon không chịu

"Anh chở em đi"

"Thôi mà , nhà mình gần em đi bộ cũng được .

Anh làm ở công ty đã ngược đường lại còn xa nữa"

"Không"

"Anh nghe em lần này thôi nha"

"Không"

"Thế thôi đừng hôn em nữa"

"Đâu , ý anh là bé muốn đi bộ cũng được .

Đi bộ tốt cho sức khoẻ .

Anh có ý kiến gì đâu ?"

"Hihi yêu anh"

"Nhưng mà anh vẫn muốn lai em đi học"

"Dừng lại đi , anh yêu"

"Dạ"

[...]

Sáng anh sẽ dậy sớm nấu bữa sáng cho em rồi mới gọi em dậy .

Đồ ăn anh nấu phải nói là tuyệt vời nhất luôn , jungwon có biếng ăn đến mấy cũng ăn hết sạch .

Phải nói cách anh ta thấu hiểu kiểu ăn uống thất thường của em người yêu là đỉnh của chóp .

"Em đi cẩn thận nhé , yêu em lắm"

"Anh cũng vậy nhé , yêu anh"

Hai người cùng rời khỏi nhà , không quên hôn chào tạm biệt .

"Em đi học đây"

"Đi học vui vẻ nhé"

Jungwon thong thả bước đi .

Hôm nay thời tiết trong lành , tâm trạng em rất thoải mái .

Nhưng có một vấn đề đang xảy ra .

"Anh à , anh đừng lấy ô tô rồi dí theo em với vận tốc chậm rì như thế nữa được không ?"

"Lỡ ai bắt cóc em thì sao ?"

"Ai bắt cóc được em chứ ?"

"Anh"

"..."

[...]

Bỏ qua sự cồng kềnh trên đường tới trường , giờ jungwon đang có mặt ở lớp rồi .

Đúng kiểu hướng nội , ngồi im không bắt chuyện với ai hay nói cách khác là không có ai để bắt chuyện vì hiện giờ có mỗi một mình em ở trong lớp .

"Mình có đến sớm quá không ?"

"Cậu không đến sớm quá đâu"

Một giọng nói đột ngột vang lên làm em giật nảy mình , kinh hãi nhìn người kia .

Đó là một cậu con trai với cái đầu vàng soăn nhẹ .

"Làm cậu giật mình hả ?

Sỏ ry sỏ ry"

"Không , không sao !!

Tớ à em chứ , em ổn mà"

"hmm ??

Tớ mới đỗ đại học thôi , tớ không nghĩ mình hơn tuổi cậu đâu"

"Tớ xin lỗi"

"Không sao , do tớ làm cậu giật mình mà .

Cậu tên gì vậy ?

Trông cậu trẻ quá , mới đầu còn tưởng học sinh cấp 2 , cấp 3 nào lạc vào đây chứ ?

Trời ơi , sao da cậu trắng quá vậy ?

Có dùng kem trộn hong ?

Hiệu nào vậy ?"

Cậu nắm lấy tay em mà vung lên vung xuống , jungwon muốn gãy tay luôn .

"B-Bình tĩnh , tớ là yang jungwon .

Tớ cũng vừa từ cấp ba lên đại học thôi và tớ không dùng kem trộn"

"Tớ là lim changyoung .

Mình làm bạn nhé ?"

"Mong cậu giúp đỡ nhé"

"Yayyyyyyyyy"

Em có cảm giác cậu ấy giống anh sunoo , nhớ anh sunoo quá đi .

Mà giờ ni-ki đang làm gì nhỉ ?

Lâu rồi không gặp cậu ấy .

"Ô JUNGWONIEEEEEEE"

Đấy , vừa nói xong .

Ni-ki từ cửa đi vào nghe tiếng nói chuyện ríu rít thì nhập cuộc luôn , không ngờ là jungwon của nó .

"Trời ơi , không ngờ được gặp cậu ở đây đó won à !

Ôi mẹ ơi , changyoungggggg"

"Ni-ki à , đã bao lâu rồi nhỉ ?"

"Hai cậu quen nhau à ?"

"Bọn tớ đi vệ sinh chung hôm đi thi"

"Rồi quen nhau luôn ?"

"Chưa , mới biết tên với mặt thôi .

Tự nhiên gặp vui quá trời"

Đúng hai đứa lắm mồm gặp nhau , nói liên hoàn từ khi lớp có một hai bóng người cho đến khi đã đông vẫn chưa hết chuyện .

Em chỉ ngồi nghe thôi , có hai cậu bạn như này đúng là nhộn nhịp hẳn .

"Chúng tớ ngồi chung được không ?"

Một bạn nữ , nhưng mà sao cậu ấy cao quá trời cao vậy ?

Hơn cả em và changyoung luôn mới ghê chứ.

"Tớ là kang hyejin"

"Còn tớ là lee jangmi"

Một cô bạn nữa ló đầu ra .

Đương nhiên với tính cách năng nổ của ni-ki và changyoung , hai đứa nó cho luôn , dù sao cũng còn khá nhiều chỗ mà .

Năm đứa nói chuyện hăng lắm , jungwon lần đầu có nhiều bạn một lúc như thế nên em vui lắm , cứ tít mắt cười suốt thôi .

"Mà để ý , cậu đẹp thật đó jungwon à"

Jangmi cảm thán .

Lần đầu tiên bé nó thấy người con trai đẹp đến vậy .

"Cậu cũng xinh bỏ mẹ đi được jangmi ạ"

"Cậu lại nói bậy rồi hyejin , tớ đã dặn là phải để ý lời nói rồi cơ mà"

"Ê mà sao cậu cao quá vậy ?

Cao gần bằng ni-ki luôn chứ đùa"

"Gì ?

Tớ có 1m77 thôi , ni-ki phải gần 1m9"

"Thế là cao rồi , hơn ba cái người nào đó"

"Ê tớ 1m75 đàng hoàng , thua có 2cm thôi chứ nhiều nhặn gì ??"

"Jungwon-ssi , tớ chỉ cao 1m70 nên xin người đừng sát muối"

"Rồi tôi m65 thì mấy người kêu ca cái gì ?"

Mấy bạn học ngôi gần đó nghe mà ngưỡng mộ.

"Ghê thật , thấp nhất cũng là m65"

"Ê mét rưỡi như bọn mình nên câm mồm mà sống cho qua ngày thôi"

Cuối cùng vẫn chỉ là một đám người khổng lồ đang so bì với nhau về chiều cao mà không hề hay biết "nấm lùn" trong nhóm họ là quái vật so với người khác .

Tổng kết đầu ngày , yang jungwon đã kết được bạn và là một hội bạn chân dài bất ổn .

Dẫu vậy , em đang hạnh phúc lắm .

—————————————————————————

cont...

Hú hú , còn ai nhớ đến đứa con này không ??

Cho ẻm lặn lâu quá rồi , giờ cũng rảnh hơn nên quay lại viết nè .

Mình sẽ viết song song với "Ducle" luôn , mỗi tội "Ducle" có thể mỗi ngày một chap hoặc hai ngày một chap .

Còn "Em của anh" thì có thể mỗi tuần một chap .

Nói vậy chứ sẽ tuỳ nhé 😛

À còn nữa , tớ đang có ý tưởng cho fic tiếp theo , sau khi "Ducle" hoàn thành thì có thể sẽ đăng luôn hoặc hong .

Nói chung cả nhà hay chào đón bé nó nhé .

Iu mọi người 🤓🤓
 
Jaywon || Em Của Anh
29


Buổi học đầu tiên chỉ vừa kết thúc , năm đứa đã bắt đầu rôm rả chuyện trò , bá vai bá cổ cùng nhau đi về nhưng đường về nhà này lạ lắm .

Đường về nhà này quẹo thẳng vào quán cà phê luôn .

"Rồi mình đã về dữ chưa ?"

"Jungwonie ngây thơ quá đi"

Ni-ki chẹp miệng ra vẻ thất vọng rồi bắt đầu đánh mắt sang hội anh em đằng sau .

"Nào anh em , vào việc !"

Mới gặp nhau thôi mà hiểu ý nhau đến đáng sợ , changyoung không biết vác đâu ra một cái loa mini .

Chúng nó rap trên nền nhạc team building...

Và người đi đường trông thấy jungwon thật tội nghiệp , chứng kiến một đứa nhìn bốn con khỉ trước mắt làm trò làm mèo mà vẫn cười tươi được thì cũng chẳng hiểu nổi em đang nghĩ gì nữa .

"Vậy cuối cùng là chúng ta sẽ đi chơi sau giờ học vì khi đi học sẽ rất căng thẳng nên việc cần làm là relax có đúng không ?"

"Chuẩn rồi cu"

"Thế để tớ báo với anh jongseong đã"

Nói rồi em nhấc máy lên gọi alo ngay cho anh yêu .

"Alo !!!

Anh ơi , anh đã tan làm chưa ?

Em mới học xong nè , giờ em đi chơi với bạn một chút .

Lát em về ăn cơm với anh nhé .

Yêu anh lắm !!!"

Thấy jungwon tíu tít cười nói , ba đứa kia mới mò lại gần ni-ki thăm dò .

"Ê !

Anh trai của cậu ấy hả ?"

"Không .

Người yêu đấy"

"Gì cơ !?"

"Lạ lắm hả ?"

"Ủa không , ý là tớ có hơi bất ngờ thôi .

Vì trước giờ tớ không nghĩ sẽ gặp người cùng tính hướng với mình ở đây .

May mắn thật"

"Mà ni-ki có biết gì về anh người yêu của jungwon không vậy ?"

"Đây để kể cho nghe .

Anh người yêu của jungwon ngày xưa đi học profile khủng bố lắm"

Ni-ki nhả cho một câu làm chúng nó càng thêm tò mò , lẽ nào cả đôi lại là học bá ?

"Trốn học , ngủ gật trong lớp , đi học chill như đi nghỉ dưỡng đến lúc học gần xong mới vác mặt đến .

Ăn uống vô tư , đánh nhau là chuyện hết sức bình thường , hôm nào không đánh nhau thầy cô còn phải nhòm xem có bị ốm không mới hay chứ"

"Ý là khủng kiểu này ấy hả ?"

"Chứ sao nữa ?

Nhưng mà từ lúc có jungwon là anh ấy đổi đời rồi , nói chung là tử tế hơn trước nhiều lắm .

Hình như bây giờ đang làm ở công ty của bố .

Trời ơi , cái công ty ấy to tổ bố thằng ăn mày"

"Ê sướng vãi , tớ cũng muốn"

"Jangmi yên tâm , mai tớ đi xin việc rồi .

Tớ sẽ cho cậu một cuộc sống sung túc, chỉ việc nằm nhà sì kin ke thôi"

"Ơ kìa...

Cậu nói gì vậy ??"

"Rồi hai bây quay ra tán tỉnh nhau là thế nào ?

Đây với changyoung ngỏm hết rồi à ?"

"Mọi người đang nói gì vậy ?"

Còn đang nôn oẹ trước cảnh hồng phấn bướm bay loạn xạ của hai gái kia thì jungwon đi đến .

Em nghiêng đầu thắc mắc nom cũng đáng yêu .

Chúng nó đã chết tim một chút .

"Không có gì đâu , chúng ta đi thôi"

Địa điểm chúng nó đến là một quán cà phê khá to hướng ra một con sông .

Ni-ki luôn miệng nói đây là quán ruột của nó nên chúng nó cũng khá tin tưởng.

"Chào mừng quý khách , ố người quen !"

"Anh heeseung ?"

Chào đón chúng nó là lee heeseung , cái tên báo thủ nghịch ngợm chẳng kém gì anh người yêu của em đây mà .

Ngày trước là kẻ thù không đội trời chung với jongseong , vì thầy jaeyun mà thay đổi bản thân , hắn leo top vùn vụt khiến cả trường một phen ngỡ ngàng .

Sau khi tốt nghiệp lại khá kín tiếng nên hầu như không biết gì về hắn hết .

Jungwon cũng chẳng thể ngờ được lại gặp heeseung ở đây , nhất là khi hắn đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn với mấy con mèo đính trên đấy mới chịu cơ .

So với cách nói chuyện và thần thái ngông nghênh bố đời với vẻ bề ngoài bây giờ của hắn như hai đường thẳng song song vậy .

Bên trong thì hổ báo mà bên ngoài giao diện hello kitty nó cứ đá nhau ầm ầm vậy .

"Nhìn cái gì mà nhìn ?

Uống gì ?

Nhanh !"

"Không lo , không lo , ảnh là vậy đấy .

Không phải đang cáu đâu , ông này mà cáu thì mình còn được ngồi ở đây chắc ?"

"Nhanh hoặc ăn vả !"

Bốp !

Người ăn vả ở đây không phải ni-ki , cũng chẳng phải jungwon , càng không thể là changyoung hay hyejin được , jangmi lại càng không .

Người vừa ăn nguyên năm ngón tay vào lưng là lee heeseung .

"Xin thứ lỗi , ô kìa jungwon ?"

"Thầy..."

"Lại nữa ??

Jungwon rốt cuộc vòng bạn bè quen biết của cậu rộng đến đâu vậy ?"

Bộ trưởng bộ ngoại giao - changyoung đang cảm thấy siêu sốc vì nó chẳng ngờ được một người hướng nội , đầu I như jungwon lại quen biết nhiều đến mức độ đi đâu cũng gặp người quen .

Người in nguyên bàn tay vào lưng heeseung là người thầy năm xưa jungwon rất ngưỡng mộ , sim jaeyun .

Thấy em đang đi cùng bạn , thầy cũng không muốn làm phiền .

"Lát ta nói chuyện sau nhé ?"

Nhưng jungwon thật lòng không muốn , em quay sang nhìn bốn đứa kia .

Chúng nó không chần trừ bật ngón cái .

"Em đã học đại học rồi sao ?"

"Dạ vâng ạ"

"Giỏi lắm , thầy rất tự hào về em .

À không , giờ thầy cũng đã chẳng còn là thầy giáo nữa rồi"

"Dạ ?!

Chẳng phải chưa đế-"

"Đúng và thầy đã bị đuổi việc"

"Thầy nói sao ạ ?"

Năm ấy , khi khoá của jungwon tốt nghiệp , sim jaeyun được chuyển vào một trường cấp ba khác vì trình độ chuyên môn của thầy quá tốt .

Tưởng rằng sẽ thật êm đềm cho đến khi tin đồn lộ ra rằng sim jaeyun là người đồng tính .

"Nhà trường nghĩ xem , con trai tôi không thể nào bị dạy dỗ bởi kẻ kinh tởm như thế được"

"Đúng vậy , tốt nhất là nên đuổi việc cái tên đấy đi .

Nó không xứng đáng làm giáo viên đâu"

"Em không ngờ thầy là người như thế đấy , thầy sim .

Thật ghê tởm"

Ngày ấy , sim jaeyun phải chịu sự khinh bỉ , sỉ nhục .

Đến cả những học sinh cũng quay lưng với anh , mỗi lần đi dạy như một cực hình .

Và cuối cùng , vì "lợi ích" cho những công tử , tiểu thư .

Bố mẹ các cô các cậu đã không ngại ném tiền cho nhà trường chỉ để đuổi việc sim jaeyun .

"Thầy ơi...

Em xin lỗi"

"Jungwon à , chuyện đã qua và em không có lỗi gì hết .

Ít nhất thì thầy cũng đã từng được dạy học các em , thầy đã thực hiện được ước mơ của thầy rồi"

Em im lặng , thầy đưa tay xoa nhẹ mái tóc em .

"Ngày tháng ấy dù khó khăn với thầy nhưng có người sẵn sàng bên cạnh thầy , sẵn sàng lên tiếng bảo vệ thầy , thầy hạnh phúc lắm"

"Là ai vậy ạ ?"

"Lee heeseung"

Cái ngày sim jaeyun bị nhục mạ , đã có một lee heeseung từ đâu vác mặt đến cãi tay đôi với cả phụ huynh lẫn nhà trường .

Một lee heeseung không ngán một ai chỉ để bảo vệ thầy yêu của hắn .

Đến mức jaeyun phải lôi về mới chịu thôi .

"Sao thầy lại cản em ?!"

"Vậy đủ rồi , heeseung !

Đủ lắm rồi"

"....Thầ- Thôi bỏ đi .

Mẹ lũ chó chết"

"Cảm ơn em"

"Dạ ?"

"Vì đã lên tiếng bảo vệ thầy"

Lee heeseung trước đây đã xác định tình cảm của mình đối với thầy sim không đơn thuần là tình cảm thầy trò , nó là tình yêu .

Hắn biết chênh lệch tuổi tác giữa hai người khá lớn nhưng hắn không thể ngừng thích thầy sim .

Và cũng bởi nụ cười ấm áp ngày hôm ấy càng khiến heeseung chắc chắn rằng hắn yêu người đàn ông này rất nhiều .

"Thầy đừng cười nữa , thầy có biết là em rất thích thầy và nụ cười này quá mức cho phép rồi không ?"

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
30


Hai thầy trò ngồi tâm sự với nhau , cười nói vui vẻ nên cũng quên mất còn hội kia bên ngoài nữa .

Nhưng không sao chúng nó chẳng có vấn đề gì , ngược lại còn đang buôn với cái tên kia rất bon nữa là đằng khác .

"Sao ?

Nhìn cái gì ?"

"Anh quen biết jungwon ạ ?"

"Biết chứ sao không , nó là người yêu cái thằng trước tao ghét .

Bọn tao đánh nhau như chó"

"Rồi cái anh con con kia là bồ anh à ?"

"Thằng này nhìn mặt ngu mà cũng khôn phết nhưng mà là vợ nhé , hết làm bồ rồi .

Tên gì đây ?"

"Eo ôi dã man luôn ấy , em ủng hộ quán như thế mà anh không nhớ tên em à ?

Em là ni-ki..."

"Ờ ni-ki"

"...đẹp trai"

"Tao không mượn mày nói vế sau"

Nói gì chứ ni-ki hỏi để đính chính thôi chứ tụi nó nhìn phát là biết cái anh heeseung này mê anh kia đến mức nào .

Làm gì có ai bị đánh mà cười vô tri thế kia không ?

"Chắc anh si mê anh kia lắm nhỉ ?"

"Mê chứ sao không ?

Thầy yêu quý của tao đấy , chúng mày không biết đâu tao đã thích thầy ấy từ khi thầy ấy ném viên phấn trúng ngay giữa trán tao , tao đã nghĩ đấy không đơn thuần là viên phấn .

Nó là tín hiệu của cupid"

"Ê ai ngăn lại đi , cha này điên rồi"

"Thằng con con kia trật tự !

Chúng mày làm sao mà hiểu được cảm giác tiếng sét ai tình nó bổ vào người tao ?

Chưa một giáo viên nào ném trúng được tao hết cho đến khi Sim Jaeyun xuất hiện khai sáng cuộc đời tao .

Bravo !!"

"Em luyên thuyên cái gì đấy ?"

"Jaeyunie đáng eo !!

Em có nói cái gì đâ- ah đau đau đau đau"

"Tôi lớn hơn cậu bao nhiêu tuổi mà cậu dám nói trông không như thế hả ?"

"Tại vì jaeyun đáng yêu nên em mới đau đau .

Em xin lỗi !

Em xin lỗi"

"YANG JUNGWON EM ĐÂU RỒI !?"

Ni-ki cảm giác như cái quán cà phơ này nó cứ bất ổn thế nào ấy , dù đây là quán ruột của nó .

Kiểu giống cái chương trình gì mà "Như chưa hề có cuộc chia ly" vậy .

"Vãi l- Nhầm lee heeseung mày đang mặc cái quỷ gì vậy ?

Cái tạp dề màu hồng đấy là sao ?

Ơ kìa thầy !"

"Thế mày nhìn lại mày xem có khác gì tao không mà còn ra vẻ kì thị ?

Nói đi park jongseong ."

Như ni-ki đã nói , tự nhiên jongseong từ đâu chui ra rồi gào tên jungwon .

Anh còn đang mặc cái tạp dề và nó cũng sến súa chẳng khác gì của heeseung .

Nhưng có phải là do nó nhầm không mà càng ngày nhan sắc anh càng lên hạng là sao vậy ?

Jungwon chăm bồ tốt đến vậy sao ?

"Ê ai nữa vậy ?"

"Người yêu jungwon đấy"

"Cái gì !?"

"Thật á ?"

"Đùa làm gì ???"

"Jungwon như kiểu đi học chỉ để collect thôi ấy nhỉ =))))))) Theo tớ moi móc được thì anh bạn ở bên bển của cậu ấy cũng đẹp trai chẳng kém gì , lại còn đáng yêu nữa"

"Sức hút riêng của loài mồn lèo"

"Sao mày nói bạn vậy hả changyoung ?"

Mấy đứa kia nhận thấy hôm nay có vẻ có quá nhiều cuộc hội ngộ nên tụi nó quyết định nhường sân , trả lại riêng tư cho những người còn lại .

Jungwon cảm thấy có lỗi lắm vì dù sao cũng là lần đầu đi cùng các bạn .

Chúng nó biết chắc chắn em sẽ nghĩ như vậy nên đua nhau đẩy em vào lại quán rồi mồm cứ liến thoắng rằng "mình còn học với nhau dài dài , có gì đâu mà phải lo" rồi lại trêu em rằng "vào trong nhanh không anh người yêu lại dũi" .

Jungwon cảm kích mấy đứa nó lắm , rồi lại sụt sịt kêu rằng sẽ bao lại gấp ba vào lần sau làm chúng nó cũng hoảng .

Sau khi trở lại vào trong đã thấy ba người ngồi đợi mình sẵn ở bàn .

Quán cũng đã chuyển bảng thành "Close" để tiện trò chuyện .

"Lâu lắm rồi em không gặp thầy .

Thầy dạo này khoẻ không ạ ?"

"Thầy vẫn khoẻ , chỉ là dạo này có người trông bảnh giai quá nhỉ ?

Xem ra em bồ chăm cũng mát tay quá ha ?"

"Haha thầy nói chỉ có chuẩn thôi"

Hai thầy trò cười nói vô tư nhưng một con mèo bên cạnh đã sớm đỏ mặt tía tai rồi .

Em cũng chỉ thơm anh nhiều hơn ngày trước , hôn anh nhiều hơn hồi xưa , quấn anh nhiều hơn thôi mà và còn à mà thôi , ngại lắm .

Không nói đâu !

"Thấy em đàng hoàng nên người là thầy vui rồi .

Mà cũng cảm ơn jungwon nữa , vì có jungwon em mới cố gắng đến vậy"

"Anh không khen em à ?"

"Tôi khen em gãy lưỡi rồi em còn đòi hỏi cái gì ?"

"Hai người..."

"Ừ tao với thầy cưới nhau nhau rồi , được sáu tháng rồi haha thấy tao oai chưa ?"

"Em thôi đi..."

"Anh ngại cái gì ???

Riêng cái này thì em phải hơn thua với tên nào đó chứ"

Heeseung nhếch mép nhìn về phía anh .

Cái vẻ mặt thiếu đòn của hắn làm anh muôn phi luôn cái muôi vào mồm hắn cho bõ tức .

"Mà anh này , sao anh lại cầm cái muôi vậy..?"

"Ừ cái muôi....

Hả ?!

Sao lại là cái muôi ?"

"Ơ mày lại hỏi tao à ?

Jaeyunie sao lại là cái muôi ?"

"Tự nhiên lái sang cái muôi gì vậy ?

Jongseong em giải thích đi"

"Ơ jungwon sao anh lại cầm muôi nhỉ ?"

"Tôi đang hỏi anh đấy"

Ồ ra đây là khí chất của một nóc nhà nhỉ ?

Từ khi nào mà jungwon đanh mặt một cái là có thằng sợ cụp đuôi vậy ?

Trong kí ức của heeseung thì jungwon chỉ là một thằng nhóc vừa lùn vừa còi , lại còn đụt đụt trông ngố dã man nhưng được cái học giỏi .

Thế mà mấy năm không gặp đã biết nạt cái thằng jongseong kia rồi .

Nhóc này được đấy !

Hai người kia ngồi xem phản ứng của anh mà nhịn cười không nổi .

Anh cứ hết gãi tai , gãi đầu , gãi mặt ,...

Thôi nói chung là chỗ nào gãi được là anh ta gãi hết .

"Dạ !

À thì...

À đúng rồi anh quên mất .

Tại cái thằng này nhìn mặt nó ngứa mắt quá anh quên mất tại sao anh lại đến đây"

Heeseung ngồi yên cũng bị chỉ điểm khiến hắn bất mãn nhất thời muốn vén mồm lên đôi co nhưng anh vợ ngồi bên lặng lẽ túm cái mỏ hắn lại .

"Vòng vo quá đi , anh vào vấn đề chính hộ em với .

Nói cho trôi chảy vào , một lần thôi"

"Dạ thưa jungwonie yêu của anh , hôm nay anh đang nấu dở nồi cà ri thì mẹ anh có gọi điện kêu hai đứa mình về nhà chơi do bố anh đi công tác mỗi một mình mẹ ở nhà nên mẹ rất buồn nhưng chủ yếu là do mẹ nhớ em muốn chết đi mất .

Thế là anh lấy điện thoại gọi cho cục cưng nhưng lại thuê bao nên anh đã vạch ra hai trường hợp một là em hết pin còn hai là trường hợp em xảy ra chuyện gì đó chính là mấy đứa mất dạy đã bắt cóc bé yêu của tao .

Mặc dù anh không muốn nghĩ đến trường hợp thứ hai nhưng anh vẫn sợ nên anh chỉ kịp tắt bếp rồi vác người đi luôn sẵn tiện cầm cái muôi để có thằng nào bố láo thì anh phang cho nó một trận nhưng rồi anh nhận ra anh không biết em đang ở đâu , anh đã rất cuống nhưng rồi anh lại nhận ra nãy em có nhắn cho anh địa chỉ nên anh đã lập tức phi đến đây và rồi bùm !!!"

"...."

"...."

"...."

"....

Sao mấy người không phản ứng gì hết"

"Em xin phép thầy và anh , bọn em về ạ .

Chúc hai người làm ăn phát đạt , sau này ta nói chuyện sau nhé .

Em xin phép ạ !"

Jongseong bị lôi đi với khuôn mặt đầy sự hoang mang , với chiếc tạp dề hồng và cái muôi vẫn ở trên tay .

Còn em thì cạn lời với cái tên này rồi , sao mà ngốc thế không biết .

———————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
31


"Aigoo , jungwon của mẹ .

Mẹ nhớ con giai iu của mẹ nhiều lắm"

"Con cũng nhớ mẹ nhiều lắm luôn , con có mang chút trà đến cho mẹ uống tẩm bổ nè"

"Con giai nhà ai mà chu đáo thế không biết nữa .

Chả bù cho thằng con ruột của mẹ nó cứ như cái thằng hấp hấp dở dở"

"Ơ kìa mẹ"

Hai mẹ con mới gặp nhau mà ôm hôn thắm thiết , ngó lơ luôn thằng con trai này luôn .

Mà thôi không sao , anh còn cảm thấy vui là đằng khác vì bố mẹ anh cưng chiều em lắm .

Chút chút lại "jungwon đâu ? jungwon có khoẻ không ?

Em học có mệt không" .

Còn em thì ngày trước tuy nhút nhát nhưng giờ được mẹ cưng bố chiều nên cũng mở lòng hơn .

Về nhà là lại ríu rít mẹ ơi , bố ơi nom cũng đáng yêu .

"Mày ngẩn người ra đấy vậy con ?"

"Anh vào đây ngồi đi"

"À dạ vâng , chỉ là con đang nghĩ mình có nên đứng ở ngoài canh cửa không thôi .

Tôi giống người ngoài quá à"

"Thế mời anh đi cho , mẹ không khiến anh ngồi"

"Mẹ ơi con ruột của mẹ đấy !!"

Nhìn dáng vẻ nũng nịu của anh khiến mẹ lẫn em đều phải bật cười .

Đàn ông con trai lớn từng này tuổi rồi mà còn nũng nịu , trông to xác thế thôi chứ về với mẹ thì vẫn chỉ là một đứa trẻ .

"Hai đứa lớn nhanh thật đấy !

Mới ngày nào jongseong còn học lớp 12 về cười như con cún ngốc vì có em khối 10 nào đó lọt vào mắt xanh của nó thế mà giờ đã đi làm công ty rồi"

Mẹ đưa mắt dịu dàng nhìn đứa con trai lớn .

Ngày xưa ngỗ nghịch bao nhiêu mà cũng nên người hết rồi .

Cũng có người yêu , có việc làm , có mục đích , chí hướng .

"Anh từng như thế hả jongseong ?"

"Đâu ?

Anh tưởng lúc đấy anh cười ghê lắm ??

Hình như là ẳng ặc ằng ặc"

"Mẹ không mượn anh tả lại đâu"

"Mà mẹ ơi , mẹ kể chuyện anh jongseong hồi trước đi ạ !

Ảnh cứ giấu con mãi"

Jungwon vừa nói vừa thay đổi chỗ ngồi , sà vào lòng anh rồi bắt đầu nhõng nhẽo với mẹ .

"À thế à ?

Ra là cái tên quỷ con này giữ hình tượng .

Thôi để mẹ kể cho nghe"

"Thôi mẹ ơi đừ-"

"Anh đừng có cắt lời mẹ !!"

"Em nạt anh..."

Anh đòi bịt đầu mối nhưng quên mất người đang ngồi trong lòng mình là em .

Jongseong ăn nguyên cái túm mỏ của jungwon .

"Đây mẹ kể cho nghe , cái hôm nó để ý con lúc nó đi học về mẹ đã thấy nghi nghi rồi .

Tại nó cứ tủm tỉm xong tưng tưng chạy lên phòng , thế là bố bắt đầu đi nghe lén thì nghe thấy nó cười ằng ặc với sunghoon và sunoo ở đầu dây bên kia , nó nói rằng 'em jungwon là của tao , con mèo đấy phải là của tao nhưng mà lỡ ẻm từ chối tao thì sao nhỉ ?

Mà thôi kệ mình lạc quan mà , bị từ chối thì mình từ biệt cõi đời' .

Nó nói thế đấy con"

"Anh bi quan quá đi , gì mà từ biệt cõi đời vậy jongseongie ??"

"Ôi tôi giấu mặt đi đâu bây giờ"

"Trông thế thôi mà yếu đuối lắm con , con hồi đấy mà từ chối nó chắc nó chửi đổng mấy câu rồi chạy về nhà ôm mẹ khóc tu hu lên đấy"

"Thế mà anh cứ giấu em , còn gì nữa hong mẹ"

"Con nhớ hôm con tặng sinh nhật cho nó không ?

Lần đầu tiên ấy"

"Dạ con nhớ chứ , hôm đấy muộn ơi là muộn luôn"

"Hôm đấy nó mang cái áo về nhà , bố mẹ đã hỏi cung rồi mà nó không chịu nói , một mạch chạy lên phòng rồi hét ầm lên ở trên đấy .

Từ từ để mẹ nhớ, ôi con ơi nó hát luôn chứ không phải hét nữa 'chưa có bao giờ đẹp như hôm nay , hú ố ô' xong nó đòi mẹ phải tìm được bằng được nước giặt giống mùi của con để giặt riêng cái áo đấy thôi , hôm đấy mẹ lỡ mua nhầm mà nó úp mặt vào sofa nó ăn vạ"

"Anh đến mức đấy rồi à..."

"Em ơi , quá khứ huy hoàng của anh đấy"

Hôm nay mẹ vui lắm .

Vì hai đứa con trai cưng của mẹ đến chơi với mẹ mà .

Đứa lớn thì vẫn vậy , vẫn mè nheo với mẹ , lớn tồng ngồng rồi mà vẫn thích về khoe này khoe kia với mẹ cơ .

Mẹ thương mày lắm đấy , cún con của mẹ .

Còn đứa nhỏ , ngày nào còn nhút nhát giờ đã biết về phe mẹ để trêu anh rồi , vừa ngoan vừa giỏi , nhỏ nhỏ trắng mềm lại cười xinh , mẹ cưng em còn không hết .

Đêm nay hai đứa quyết định ở lại ngủ với mẹ , dù sao sáng mai jungwon cũng không có tiết .

Sau khi cho em uống hết sạch một cốc sữa nóng rồi dỗ em đi ngủ , jongseong mới lôi laptop ra làm nốt đống việc còn lại .

Định bụng xuống nhà kiếm chút gì để ăn thì anh thấy phòng mẹ vẫn sáng đèn .

Thò đầu vào , thấy mẹ đang đứng ở ban công hóng gió .

Anh nhẹ nhàng đi đến bên cạnh bà .

"Jungwon đã ngủ chưa con ?"

"Em ấy uống sữa xong đã ngủ rồi ạ"

"Đứa nhỏ rất ngoan , đừng khiến nó phải buồn nhé"

"Chắc chắn , thưa mẹ"

"Ừm giỏi lắm .

Giờ bố mẹ hai bên chỉ mong hai đứa hạnh phúc là bố mẹ vui rồi"

"Con biết việc hai thằng con trai yêu nhau là khó chấp nhận .

Con biết việc bố mẹ đôi bên đã có một khoảng thời gian chưa thực sự chấp nhận chúng con .

Em ấy cũng biết nhưng thay vì buồn rầu , em ấy lại chọn cách tiến bộ từng ngày để thể hiện cho bố mẹ em ấy biết rằng em ấy cùng với con sẽ chẳng bao giờ tệ đi .

Và con cũng đã cố gắng trở thành chỗ dựa cho em ấy , để bố mẹ biết rằng con là một thằng đàn ông đáng tin cậy , sẽ không để jungwon phải chịu thiệt thòi..."

"...."

"Jungwon là tất cả đối với con mẹ à"

"Mẹ biết , tụi con đã nỗ lực rất nhiều .

Mẹ thương cả hai đứa nhiều lắm .

Cảm ơn các con vì đã cùng nhau cố gắng để nhận được đền đáp xứng đáng"

"Con cưới em ấy nhé ?"

"Ừm...Hả !?"

"Con nói là con cưới jungwon nhé ?"

"Con nói thật ?"

"Đương nhiên , con trai mẹ không thích vòng vo"

"Mày bày mưu tính kế gì rồi ?"

"Con sẽ cầu hôn em ấy vào ngày sinh nhật của em ấy .

Con hứa sẽ thành công mang con dâu về cho bố mẹ hahahahaha"

"Mẹ tôn trọng quyết định của con , bố mẹ luôn luôn ủng hộ con .

Và nhớ giữ lấy lời đấy nhé !

Vuột mất won khỏi tay , mày chết với mẹ"

"Con biết rồi mà haha"

"Giờ thì lên phòng ngủ với em đi !!!

Để em một mình , không sợ thằng nhỏ nó lạnh à ?"

"Mẹ lại đuổi con~"

Đấy , lại nhõng nhẽo nữa rồi jongseong ơi .

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Em Của Anh
32


Đã ba tháng trôi qua , chưa gì đã tới cái tháng mà khắp hai bên đường luôn tràn ngập không khí của mùa giáng sinh rồi .

Jungwon trong chiếc áo phao quá cỡ khẽ vùi mặt vào chiếc khăn quàng cổ mà anh tặng cho em .

"Anh jongseong lâu quá đi"

"Nhớ chồng rồi hả ?"

"Ôi giật cả mình !!!

Anh tính doạ chết em à ?!"

"Xin lỗi cục cưng , sữa sô-cô-la của bé đây"

"Em xinnnn"

Jongseong nhìn bé cưng của anh ta uống sữa , cũng học đại học rồi mà trông khác gì trẻ con không ???

Cưng chết đi được .

"Anh ơi em đói"

"Mình đi ha"

Hai đứa nắm tay nhau đi đến một quán ăn nọ .

"Chào mừng quý khách"

"Vâng , quý khách chào mày"

Lâu lắm rồi chúng ta không gặp người này nhỉ ?

Là park sunghoon đó .

Bây giờ cậu đang làm chủ một chuỗi cửa hàng tokbokki có tiếng tăm .

"Nay đích thân đứng bán luôn cơ"

"Tao uy tín mà"

"Em không ngờ , một người không thích ăn bánh gạo cay mà lại đi mở cửa hàng tokbokki đấy"

"Vợ ơi , em lại ngây thơ nữa rồi"

"Thế để anh kể mày nghe"

Cùng quay trở lại vào ngày tốt nghiệp của JongHoonNoo .

Ngày hôm ấy , sau khi chụp ảnh xong xuôi thì sunoo bị một cậu con trai kéo ra một chỗ khá vắng trong trường .

"Cậu lôi tôi ra đây làm gì ?"

"Chỉ là muốn nói chuyện riêng với cậu một chút .

Nhanh thôi , tôi không có ý gì xấu đâu"

"Vậy cậu muốn nói gì ?"

"Tôi thích cậu"

"Nhưng mà tôi thích người khác mất rồi"

Cậu trai kia ngớ người ra nhìn nó .

Nó thì chỉ cười xoà rồi cúi đầu bỏ đi .

Chóng vánh như vậy thôi đó hả ???

"Kinh nhỉ ?"

"Đmm bố mày đã nói bao nhiêu lần là tao có tiền sử về bệnh tim .

Mày có hiểu không cái thằng sunghoon điên này ?"

"Biết mới trêu"

Sunghoon tít mắt lên cười , cái điệu cười signature của cậu nó vừa đểu mà cũng vừa đáng yêu .

Sunoo chúa ghét cái nụ cười này .

"Mày lại xỉa xói cái đéo gì ?"

"Thì có người được tỏ tình , ghê chứ sao ?"

"Thằng điên , chứ mày nghĩ mày ít à ?

Mày cứ vờn người ta có ngày chúng nó lập hội đánh mày vì tội trêu đùa tình cảm ấy"

"Đứa nào đồn ác vậy ?!

Yêu đương tao rất sòng phẳng , tao có vờn ai bao giờ ????

Chỉ là người ta ngốc không nhận ra tấm chân tình của tao thôi , sunoo nhỉ ?"

"H-Hả ?"

"Tao nói là chỉ có mày ngốc mới không nhận ra tấm chân tình của tao thôi , kim sunoo nhỉ ?"

Sunghoon từ khi nào đã dồn nó vào tường rồi dùng cái mặt đẹp trai chết tiệt đấy mà nhìn nó .

Sunoo nói thật , nó chúa ghét những thằng đẹp trai mà thằng đó biết bản thân nó đẹp trai .

Như thế chẳng phải rất nguy hiểm à ?

"Mày đùa vừa phải thôi .

Bị gái đá xong sảng à ?"

"Chỉ có tao đá gái thôi chứ làm gì có gái nào lọt vào mặt xanh của tao ?

Vả lại , trong lòng tao đang chứa con cáo đáng yêu thế này thì tội gì phải chứa chấp thêm đứa khác ?"

Ai ?

Là ai dạy cái tên điên này thả thính cái kiểu này vậy ?

Chết người chứ đùa .

"Mày nói gì vậy chứ ???"

"Này là đang cố tình không hiểu đúng không ?

Thôi được rồi , để anh đây nói với mày một cách rõ ràng hơn .

Mồi thế đủ rồi"

Sunghoon khẽ nắm lấy bả vai của sunoo .

Hít thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt nó và có lẽ là ánh mắt tình nhất từ trước đến giờ sunoo chứng kiến .

"Tao yêu mày , yêu mày rất nhiều , tao yêu mày từ lâu lắm rồi .

Tao rất-"

"Thôi !

Dừng !"

"Bố đã nói xong đâu"

Chụt .

"Như này là đủ hiểu rồi chứ gì ?

Đừng nhiều lời nữa , tao biết rồi"

"Ê !

Ê park sunghoon !

Cái thằng này"

"Ê mày đơ rồi à ???"

Kim sunoo là cái đồ độc ác .

Nội tâm của sunghoon nói thế .

Rõ ràng cậu đang nắm thế chủ động , cậu đang tỏ tình nó cơ mà .

Thế nào mà nó lại hôn cậu vậy ?

Quá tàn nhẫn .

"Dậy đi anh ơi"

"Hả ?"

"Tao nói là anh tỉnh lại đi"

"Từ từ...

KHOAN !!!

SAO MÀY LẠI HÔN TAO ???"

"Thì theo công thức mà làm chứ sao ?

Anh tỏ tình tao , tao cũng yêu anh .

Bọn mình thành một đôi , mình hôn nhau là chuyện bình thường .

Thắc mắc cái chó gì ?"

"Ừ...

Cũng đúng , mà cái gì cơ ???

Em cũng thích tao á ???

Em bị điên à ???"

"Đm nãy giờ tao làm thế mà vẫn không nhận ra ?

Thế mà còn bày đặt đóng vai nam tài tử lãng mạn , thôi đóng máy đi ông ơi .

Hay để em đi hôn thằng khác cho anh tỉnh nhé ??"

"Có cl , em từ giờ chỉ được hôn một mình tao thôi"

Và thế là sunghoon sướng quá hoá rồ , quên mất luôn việc mình đã ghen đỏ mắt thế nào khi cái tên kia nắm lấy cổ tay của sunoo mà kéo đi .

Nhưng mà ghen làm gì nữa ?

Ẻm là của sunghoon rồi kaka .

"Nhưng mà sunghoon nè , em cũng có chuyện muốn nói với mày"

"Sao cưng ?"

"Em phải đi du học"

Ặc !

À không , phải là "ĐOÀNG" mới đúng .

Một tiếng sấm vang lên trong đầu cậu .

Cái gì mà đi du học cơ ?

Mình mới yêu nhau được năm phút mà nó kêu đi du học , vậy là yêu xa đó hả ?

Sunghoon không chịu đâu .

"Thật ra nó khá là gấp vì bố em ở bên đấy đã lo liệu hết rồi , chỉ là một tuần nữa em phải đi luôn .

Em cũng không nghĩ lại gấp gáp đến vậy"

"....Mày có tin anh không ?"

"Em tin"

"Vậy thì đừng lo cho anh , cứ sang đấy học hành cẩn thận rồi về với anh .

Lúc nào anh cũng đợi mày"

"Hứa đấy nhé !

Nhất định em sẽ về với mày"

Trở về thời điểm hiện tại , jungwon nghe anh sunghoon kể xong mà thấy tội anh ấy quá trời .

Tại vì phải yêu xa , ảnh chắc nhớ anh sunoo lắm .

Bé cũng nhớ anh sunoo nữa .

"Ừ đấy là lí do...

ỦA ĐM TAO TƯỞNG MÀY CHỈ THÍCH NÓ THÔI !?

SAO CHÚNG MÀY YÊU NHAU MÀ TAO KHÔNG BIẾT ?!?!"

"Thế từ nãy giờ em tưởng anh biết chuyện rồi"

"À không vợ ơi , anh giả bộ thôi hihi chứ anh biết cái mẹ gì đâu"

"Thằng điên"

"Nhưng mà.."

"Ý mày là tại sao lại mở cửa hàng tokbokki chứ gì ?

Trước khi đi , sunoo có nói với anh rằng ước mơ của em ấy là được mở một cửa hàng bán bánh gạo cay nhưng phải gác nó lại vì đi đu học .

Thân làm người yêu , anh thay bồ anh thực hiện ước mơ"

"Anh ngầu quá đi sunghoon"

"Chuyện !"

"Thế em hong khen chồng ò....Dũi"

"A-Anh ơi , mình đang ở ngoài chỗ đông người mà"

"Bình thường nó hay như này lắm à ?"

"Thường xuyên luôn đấy ạ"

"......

ALO KIM SUNOO ANH KỂ EM NGHE , THẰNG JONGSEO-"

—————————————————————————

cont...

Ê đọc đoạn cuối tự nhiên bị deja vu , trước nhỏ sunoo cũng gọi cho sunghoon y chang như thế =))))))))))))) Jongseong vớ được hai đứa bạn mát lòng mát dạ ghê nhỉ ??
 
Jaywon || Em Của Anh
33


Sau khi anh và em ăn uống , trò chuyện chán chê thì cũng chào tạm biệt sunghoon mà đi ngó xem vài cửa hàng khác để chuẩn bị cho giáng sinh .

Lâu lắm rồi mới được tán gẫu với những người bạn thân thiết , sunghoon cũng có chút tiếc nuối nhưng đoàn khách tiếp theo đã kéo hắn trở lại với guồng quay của công việc .

Cậu hùng hục làm cho đến tận 10 rưỡi mới đóng cửa vì hết sạch hàng .

Ngay khi cậu vừa khoá cẩn thận xong xuôi thì một người nữa lại tới .

"Xin lỗi quý khách , cửa hàng chúng tôi đã đóng cửa rồi ạ"

"Nhưng tối muốn ăn bánh gạo cay..."

"...và kem mintchoco nữa"

Vị khách trước mặt cậu cứ lẳng lặng đứng ở đó , khuôn mặt đáng yêu vùi sau chiếc khăn quàng cổ trắng muốt , mái tóc hồng đào hơi rối vì cơn gió lạnh thổi ngang qua .

"Hửm ??

Ddeonghoonie có muốn đi ăn cùng em không ?"

Vị khách ấy ngước mắt lên nhìn cậu , vẫn là vẻ đáng yêu ngày ấy mà sunghoon si mê .

Cậu như không tin vào mắt mình , rõ ràng ban nãy còn video call với nó , có cả jungwon và jongseong ở đó , nó vẫn còn đang ở nước ngoài .

Hay do nhớ quá nên thần kinh bị chập mạch rồi ???

Sunghoon đưa tay tự tát bản thân một cái .

"Đau"

Lại thêm một cái tát nữa in vào má sunghoon nhưng lần này là của kim sunoo .

"Đau quá .

Là em thật rồi , tát anh đau như này chỉ có em thôi .

KIM SUNOO !!!"

"Sunoo của anh đây , sunoo về với anh rồi nè"

Nó tát cậu rõ đau nhưng cậu không quan tâm vì đây người ta gọi là love language của riêng chúng nó và cũng chỉ riêng chúng nó mới hiểu được .

Sunoo chỉ đợi người yêu nhận ra mình liền nhảy bổ lên người cậu ôm chặt cứng , sunghoon mà không sức dài vai rộng chắc hai đứa lăn đùng ra giữa đường đầy tuyết trắng mất .

"Em về hồi nào mà không nói anh biết vậy ???

Anh còn phải ra đón bé yêu của anh chứ"

"Em muốn tạo cho anh bất ngờ .

Mà em cũng thích dáng vẻ bận rộn của người yêu em lắm nên cũng phải đứng ngắm cho đã thì mới lộ diện chứ"

"Mê trai !"

"Mê anh thôi"

"Đồ dẻo miệng"

Sunghoon ngắm nhìn cục bông trong lòng , đã lâu lắm rồi mới được ôm nó , nhìn nó ở khoảng cách gần như thế .

Kể cả trước đây cũng là cậu và nó chơi thân với nhau từ bé , lại còn là hàng xóm , dính với nhau như cớt với đít .

Giờ lại chỉ vì cái trò đi du học mà thành ra xa cách nhau , nhớ chết đi được .

Sunoo cong mắt nhìn cái tên người yêu đẹp trai quá đáng quá thể của mình mà cảm thấy thật ngứa mắt .

Đẹp trai như vậy , có khi khách đến đông cũng chỉ vì bạn trai nó quá đẹp thôi .

Nghĩ đến đây , sunoo bắt đầu xù lông cáo rướn người lên hôn cái chóc vào môi sunghoon lại còn tinh nghịch cắn môi cậu một cái .

Làm xong thì lại ra vẻ vô tội .

"Vờn như này đừng trách sao tôi không thương hoa tiếc ngọc nhé"

Sunghoon đứng dậy bế sunoo một mạch vào xe rồi phi cái vút về nhà .

Còn chúng nó làm gì nhau thì hỏi hai đứa nó đi nhé , nội bộ chuyện gia đình tôi không thể can thiệp .

...

"Anh là trâu bò đấy à park sunghoon ?"

"Đâu ?

Anh tuổi ngựa mà"

"Anh im đi !

Tôi về anh không yêu thương tôi còn đè tôi ra làm ba cái trò linh ta linh tinh"

"Chứ nãy ai khoái gần chết mà còn giả vờ"

"Ờ thì..."

Hai đứa chí choé nhau rồi cũng lại nằm ôm nhau cười hề hề như hai thằng dở hơi .

Sunoo gối đầu lên tay sunghoon , khẽ dụi đầu vào cổ cậu .

Có hơi nhột nhưng vì đáng yêu nên không thành vấn đề .

"Công ty của bố em hợp đồng đã ổn thoả hết rồi .

Nói là du học thôi chứ em sang đấy là lấy kinh nghiệm sau này nối nghiệp công ty của bố"

"Người yêu anh giỏi quá ha .

Thế chắc sắp phải gọi là giám đốc kim rồi nhỉ ?

Hay chủ tịch kim ta ?

Ôi nghĩ cảnh mang danh là người yêu của chủ tịch , oai như cóc luôn"

"Em đi làm nuôi anh đấy .

Mà anh cũng đâu phải dạng vừa ?

Cái chuỗi nhà hàng của anh chắc ít lắm ha ?

Nó tràn hẳn sang chỗ em ở nữa"

"Thế đột nhiên sao lại về đây ?"

"Vì mọi thứ đã ổn cả rồi nên khoảng tháng 6 sẽ về nhưng em lẻn về trước .

Cũng tại em nhớ cái tên mặt dày nào đó muốn chết đi được"

"Anh cũng nhớ em nhiều lắm nhưng lần sau có gì cũng phải gọi cho anh , anh sẽ đón em"

Sunoo cong mắt lên cười , nó hạnh phúc lắm vì bạn trai nó vừa đẹp trai xuất sắc lại yêu nó quá trời .

Nó cũng đã sớm pr sunghoon với gia đình rồi và phản ứng của bố mẹ khác xa tưởng tượng của nó .

Sunoo nhớ lại ngày hôm đấy đã chuẩn bị nguyên một bài phát biểu song ngữ như đi thi hoa hậu để pr cho park sunghoon - bạn trai nơi quê nhà của nó aka anh bạn hàng xóm nối khố chơi thân từ nhỏ .

Nhưng vừa mới mở miệng ra nói một câu rằng "bố mẹ ơi con và sunghoon đang yêu nhau đấy" thì bố mẹ chỉ đáp cho nó đúng một câu "ừ" .

Trời ơi nhiều lúc bất mãn không muốn nói luôn ấy .

Nó ngoan cố khẳng định lần nữa rằng nó và anh bạn sunghoon đẹp trai là người yêu của nhau đấy và thứ nó mong muốn là bố mẹ phản ứng nhiều hơn một câu .

Thế là hai vợ chồng họ Kim đáp cho nó tận hai câu "ừ , có gì lạ à ?" .

À không , mẹ còn khuyến mãi cho nó thêm một câu nữa "tưởng chúng mày yêu nhau từ cái hồi cấp 2 rồi" .

Ngã ngửa chưa ?

Chưa kịp công khai mà bố mẹ đã xác định mối quan hệ cho chúng nó rồi .

Nhưng sunoo vẫn cảm thấy cực kì bất mãn vì mất công chuẩn bị bài phát biểu dài đến như thế cơ mà .

"Em ghét anh"

"Anh yêu em"

"Em nói là em ghét anh"

"Ừ anh nói là anh cũng thế , anh yêu em"

"Hứ !

Không đôi co với anh nữa .

Bao giờ bố mẹ về , em sẽ mách hai người anh bắt nạt em mặc dù anh chưa làm gì em cả , mà cũng tiện thể ra mắt luôn dù hai người nhìn mặt anh phát ngán rồi"

"Em công khai rồi à ?"

"Đương nhiên , bạn trai em như này không công khai thì phí .

Bộ anh chưa nói với hai bác à ?"

"Đâu ?

Anh nói lâu rồi , từ cái ngày mình còn đang nhìn thằng jongseong từ thằng điên thành thằng điên nhưng mà là phiên bản mê jungwon"

"Vãi , bảo sao mấy lần em sang ngủ ké .

Mẹ anh cười rồi lại kêu hai bọn mình đừng quá sức .

Dã man thật , em còn tưởng do mình hét vì chơi game"

Sunghoon không nói gì , chỉ dịu dàng nhìn sunoo đang nói liên tục không để mồm ăn da non .

"À đúng rồi chuyện em về nước có jungwon biết đấy"

"Cái gì ?!"

"Ố thế mà thằng bé giấu cũng kĩ thật"

"Thế mà nó còn ngây thơ hỏi anh về em"

"Trông thế thôi , nó dắt mũi hai ông đấy , hai tên đần độn .

Chứ nó biết tỏng từ lâu rồi"

[...]

"Hắt xìiiiii"

"Jungwon ốm đây à ?

Có lạnh lắm không ?"

"Em không biết nữa , chắc do ai nói xấu em"

"Ai ?

Đứa nào nói xấu vợ tao ?

Đẹp thế này mà kêu xấu à ?

Quay một vòng anh xem nào , tuyệt vời .

Em của anh dáng chuẩn đét , vai rộng , mông că-"

"Anh im ngay !"

[...]

Hai đứa cứ nằm đấy nói chuyện với nhau rồi cũng sắp sang ngày .

"Cũng muộn rồi , em nên ngủ đi thôi .

Chưa thấy ai than mệt , than mỏi như em mà mồm vẫn hoạt động năng suất như này đấy"

"Thì vận động ở dưới chứ có vận động ở trên đâu mà mệt"

"Rồi rồi , sau anh cho mệt toàn thân .

Giờ giờ ngủ đi , mai anh dẫn đi chơi với jungwon"

"Xí , mệt toàn thân thì anh phải chăm sóc cho em 24/24 đấy"

Sunghoon với tay tắt điện , chỉ để lại mỗi ánh sáng nhè nhẹ của chiếc đèn ngủ .

Ôm cục bông trong lòng , thi thoảng lại hít lấy hít để mùi hương trên người sunoo , là mùi đào .

Người trong lòng có lẽ đã ngủ rồi .

Sunghoon thoả mãn hôn nhẹ lên trán nó rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ nhưng sunoo lại khẽ động đậy khiến cậu tỉnh giấc , vội quay xuống hỏi .

"Em khó ngủ hả ?"

"Không , em chưa ngủ"

Sunoo ngẩng mặt lên nhìn cậu , gò má khẽ nhô cao lên , đôi mắt cáo cũng cong thành một vầng trăng khuyết tuyệt đẹp .

Sunghoon thấy nó cứ lục lọi gì dưới gối , tính mở miệng ra hỏi thi nó đã chồm dậy trước .

"Sunghoon , em biết là có hơi đường đột nhưng mà lấy em nhé ?

Em sẽ khiến anh hạnh phúc và cũng chúc mừng sinh nhật , dđeonghoonie của em"

Sự việc đến bất ngờ quá khiến cậu chẳng biết phản ứng ra sau nhưng rồi khi định thần lại thì nhận ra mình là đang được nhận lời cầu hôn .

"E-Em , ôi từ từ đã....

Anh đồng ý"

"Yayyyyyyyyy....

Ơ kìa sao anh lại khóc rồi"

"Tại vì lúc nào cũng là em chủ động với anh hết .

Anh hạnh phúc nhưng thấy mình thật thảm hạ-"

"Ây suỵt đừng nói những lời như vậy .

Đối với em anh luôn là tuyệt nhất , việc anh ở bên cạnh em đã cho em thấy anh xứng đáng được nhận những thứ đó .

Vả lại , anh cho em tình yêu chân thành , em đáp lại anh bằng sự chủ động , bộc bạch của em .

Chẳng có gì là đáng xấu hổ hết , anh đừng nghĩ ngợi nhiều"

"Anh sẽ cầu hôn em một lần nữa , em chuẩn bị sẵn tinh thần đi .

Đến lúc đấy đừng có khóc nhè"

"Vâng , em rất sẵn lòng"

Sunghoon trông vậy mà dễ khóc lắm mà điều này thì chỉ một mình kim sunoo biết .

Nó nhìn người yêu mình khóc đến nước mũi ngắn dài lại thấy vừa thương vừa đáng yêu , nó nhẹ nhàng lau cho anh rồi hôn anh một cái .

"Anh yêu em"

"Yêu anh và một lần nữa , chúc mừng sinh nhật anh .

Bạn trai của em"

[...]

"Anh ơi , anh sunoo về rồi đấy"

"Em cứ đùa , nãy còn thấy nó ở nước ngoài rồi video call với ba chúng ta"

"Anh ấy cứ dí mặt vào cam thì sao hai anh biết được ?

Anh ấy nói em nghe hết rồi , anh ấy về để đón sinh nhật với anh sunghoon"

"Ủa thế sao ban nãy..."

"Em giả vờ đấy"

"Cái gì ?!"

Cuối cùng hai cái tên nói hươu nói vượn lại là hai cái tên ngây thơ nhất , đặc biệt là jongseong , người duy nhất mù tịt từ đầu đến cuối .

—————————————————————————-

cont...

Chap này mình dành cho Sunsun , jaywon nay tạm làm cameo cho đôi bạn trẻ đi nhé 👀
 
Jaywon || Em Của Anh
34


7 giờ sáng hôm sau , jungwon bị anh lôi đầu dậy .

"Ưm....

Hôm nay em không có lịch học .

Cho em ngủ xíu iiiiiiiii"

"Thế vợ có muốn đi gặp anh sunoo của em không ?"

"Có có có có .

Em tỉnh rồi nè"

"Ngoan lắm"

Jungwon bật dậy hôn anh một cái rồi chạy tót đi vệ sinh cá nhân .

"Haiz , không cưới liền thì phí chết"

Jungwon vệ sinh cá nhân xong đi ra thì chẳng thấy anh đâu , liền biết anh đã xuống nhà .

Ngó vào bếp thì thấy anh đang làm bữa sáng .

Cũng lâu rồi jungwon mới chăm chú nhìn anh từ phía sau như vậy .

Người yêu em ấy , đúng là chỉ có 10 điểm thôi , nhìn anh từ phía sau trông nam tính quá trời quá đất luôn .

Jungwon lại nhìn xuống mình , rõ ràng vai em cũng rộng mà ???

Sao hết người này đến người khác đều nói em dễ thương vậy ???

Lại còn em bé gì chứ , dỗi ghê .

Em phụng phịu đến ôm anh .

Sao đến cái chiều cao cũng khác nhau thế này ?

Em lại phải kiễng lên , ngó qua vai anh mới biết anh đang làm gì .

Sao người yêu em cái gì cũng hơn em vậy ?

"Em sao thế ?"

Jongseong thấy người yêu bé nhỏ ôm anh chặt cứng , thi thoảng còn dụi dụi vào lưng anh .

Đáng yêu quá đáng khiến anh không nhịn được phải thơm lấy mái tóc của em .

"Cái gì anh cũng hơn em .

Jungwon muốn được khen là đẹp trai cơ , không muốn được khen là đáng yêu đâu"

"Bậy nào ?

Em bé đáng yêu thì xứng đáng được khen một trăm lần"

"Em không có đáng yêu !!!"

Đụng trúng "nỗi tổn thương" của em , jungwon thả anh ra .

Jungwon không ôm anh nữa , em đứng chống nạnh rồi phồng má với anh .

Ý bé nó là đang rất tức giận đấy , anh jongseong mau dỗ nó đi .

"Rồi rồi em không đáng yêu .

Em chỉ dễ thương thôi được chưa ???"

"Được"

Ngốc xít .

"Nay anh làm món jungwon thích nè , ăn đi rồi anh dẫn đi chơi với sunoo"

Có thế nào thì vẫn là bé ngoan , em ngồi xuống ăn rồi thi thoảng lại ngước lên nói chuyện với anh .

Jongseong nhìn em ăn chắc cũng no như vừa chén được cả mâm cỗ rồi .

Người yêu ai mà đáng yêu thế không biết ?

Người yêu park jongseong tao đây chứ ai .

Nghĩ ngày xưa trông mình như thằng cướp của thế mà vẫn kiếm được bồ vừa đẹp vừa xinh , nghĩ tới anh lại bật cười .

"Anh bị ma nhập à ?"

Nụ cười đã tắt .

"Em nói gì cơ ?

Ai dạy em thế ?"

"Anh sunoo đấy ạ .

Anh ấy nói là ai mà cứ ngồi yên xong tự cười là bị ma nhập , mà nãy trông anh giống quá trời"

"Đừng nghe nó nói .

Anh mà bị ma nhập là anh ám em cả đời đấy"

"Eo khiếp"

Lại là cái thằng bạn mất nết của anh dạy hư em nhỏ , lát nữa gặp chắc anh phải kí đầu nó quá .

Sau khi ăn xong bữa sáng , em liền bị anh đuổi lên trên phòng để thay đồ , nhất quyết không để em đụng tay đụng chân vào bát đĩa .

Jungwon cũng muốn phụ người yêu mà người yêu em không cho nên thôi đành vậy .

Lúc em xuống nhà thì đã thấy anh yêu tươm tất cả rồi .

Người gì mà làm cái quái gì cũng nhanh như kiểu lắp motor trong người ấy .

Jongseong thấy em xuống thì cũng ngước lên và anh đã một phen chết tim .

Em bé của anh ta hôm nay dễ thương xuất sắc cmnl .

Hôm nay bé điệu nhà ta uốn tóc , tóc cứ xoăn xoăn bông bông làm em trông cứ mềm xèo như cục kẹo bông vậy .

Vì thời tiết tháng 12 thì siêu siêu lạnh , em nghe lời anh nói rằng ra ngoài là phải mặc ấm nên mỗi lần ra đường là một lần em tròn vo muốn lọt thỏm trong đống quần áo .

Và hôm nay cũng không ngoại lệ .

Jungwon mặc một chiếc áo len trắng ( anh mua ) , khoác thêm một chiếc áo bông màu đen (anh mua ) , quàng thêm chiếc khăn len ( anh đan ) , dưới mặc quần jean ( anh mua ) , đi một đôi giày thể thao ( anh tặng ) .

Thật ra em ăn mặc đơn giản lắm mà cũng đâu phải kinh tế hạn hẹp không thể tự mua đồ cho mình đâu , nhưng cái anh kia cứ thích mua đồ cho em suốt , lại còn toàn đồ màu mè không thôi .

Hết áo hồng rồi lại đến cam , xanh dương , xanh lá đủ cả .

Bởi vì anh nói em mặc lên trông rất dễ thương nhưng jungwon thích màu đen với trắng cơ , ngầu như anh í .

Nhìn sang anh , cũng đen trắng mà đen trắng này nó lạ lắm .

Sao cùng màu mà trông anh ngầu bá chạy bọ chét vậy ?

Anh cũng mặc áo trắng nhưng áo anh là áo cổ lọ hơi bó sát một chút .

Anh cũng áo khoác đen nhưng mà người ta mặc măng tô em ơi !

Anh cũng quàng khăn như em mà sao ngầu thế ?

"Ôi chu chu em bé nhà ai mà xinh thế"

"Anh đựng nựng má em nữaaaaa"

"Đi thôi !!"

Nói rồi anh nắm lấy tay em , hai đứa cứ xà nẹo xà nẹo mãi mới lên được xe đi đến chỗ hẹn .

"Anh có nghĩ chúng nó bùng kèo với mình không vậy ?

Hay tụi nó quên ?

Hay tụi nó ngủ quên ?

Hay tụi nó quên rằng mình đã hẹn chúng nó ?

Hay tụ-"

"Thôi thôi , xin mày !

Giọng em đã khàn rồi thì em nói ít hộ tao với , để giọng đi lát còn buôn với jungwon nữa chứ .

Em mà mất tiếng luôn là anh lo lắm đấy nhé"

"Chứ mày ngẫm lại đi , ai khiến em ra nông nỗi này hả ?

Anh nói đi !"

"Đâu ?

Gì ?

Ai biết ?

Chả nghe gì .

Chả biết gì"

"Anh thì hay rồi .

Tí em mách jungwon"

"Mà tại sao ta lại đến trước những hai tiếng vậy em yêu ?

Là do mình đến sớm chứ có phải chúng nó đến muộn đâu"

"Ủa vậy hả"

Sunghoon cũng đến ạ với người yêu luôn .

Giờ còn sớm chắc đi hốc trước bọn kia cũng chẳng biết đâu nhỉ ?

Mà biết thì làm được mẹ gì cậu ?

Nghĩ là làm , cậu dắt tay nó đi ăn chả cả luôn .

Còn sunoo thì cứ được lấp đầy bao tử là nó khoái rồi , em jungwon để sau đã , giờ nó phải hốc trước hihi .

——————————————————————————

cont...
 
Back
Top Bottom