Hài Hước jaywon || Ducle

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Jaywon || Ducle
40


Sunoo hoa chân múa tay kể lại mọi chuyện cho riki nghe một cách rất chi là sinh động .

Riki thì cũng chiều ý nó lắm , gật gật gù gù chứ có hiểu cái gì đâu

"Ừm...

Ồ...

À..."

"Cá 10 tỷ phần trăm chú ấy chưa hiểu chuyện gì"

"Chứ còn gì nữa , trông cái mặt đần thối ra như kia"

"Chắc kể đến năm sau cũng chưa biết chuyện gì đang xảy ra luôn ấy"

Việc gì cũng đến tay lee heeseung .

Nhanh tay bịt mồm sunoo lại cho nó thôi hẳn rồi mới quay sang nói với riki .

"Ý là bọn cháu đang tính tổ chức sinh nhật cho jungwon và kế hoạch là đang giả vờ bơ em ấy cho ẻm bất ngờ ấy mà"

"Trời ơi , sao từ đầu không nói vậy đi ?"

"Rồi chú tính bán thông tin gì cho bọn cháu ?"

"Mỗi chuyện vừa nãy thôi , haha"

Riki đứng ngửa cổ cười khằng khặc vào mặt chúng nó mà không quan tâm đến việc chúng nó đang khổ sở cản jongseong lại trước khi anh kịp phang đôi dép vào mặt hắn như thế nào .

"Thôi đừng jongseong , mày đừng manh động .

Người ta cũng có tuổi rồi , làm ơn coi như bố xin mày đấy"

"Không sao mình có ảnh jungwon rồi .

Đừng dại dột không thằng chả đòi lại thì mất cả chì lẫn chài đấy"

"Sao chú còn đứng cười được nữa mà không đi đi .

Chú tính đứng đây đến bao giờ nữa ?

Thằng này nó có máu điên trong người đấy ạ"

Riki cợt nhả chào tạm biệt chúng nó và điều đấy càng khiến jongseong tức điên .

Thế là bọn kia lại có thêm nỗi khổ sở .

"Hello , người ta về rùi nè"

"Sao rồi ?

Chú có hóng được gì không ?"

"Có , hóng mạnh luôn"

"Đâu kể tôi nghe vớiiii"

Riki kéo jungwon sát lại rồi khẽ nói .

Không biết rõ hắn đã nói gì với jungwon chỉ biết sau đó là một jungwon muốn đào cả cái bồn cầu lên mà đáp vào người hắn .

"Ê đừng !!

Cái mặt tiền của người ta , mặt cảng mặt vàng không phải ai cũng có đâu .

Hỏng là đền đấy !"

"Rồi ai mượn không moi móc được gì còn bán cái album ảnh đi ?

Đồng ý là tôi đáng yêu nhưng mà ít nhất cũng phải biết chút ít chứ .

Trời ơi này là tay không đi về chứ còn gì nữa..."

Jungwon cứ mải than thở mà đâu để ý đến nụ cười thiếu đánh đang vẽ lên trên mặt riki một cách không thể lộ liễu hơn .

Nói trắng ra riki là một tên thích cợt nhả .

Mà mấy cái trò đùa như này thì hắn thích mê luôn .

Làm sao có thể nói ra sự thật được ?

Như vậy thì không còn gì thú vị nữa , nhất là nghĩ đến cảnh jungwon bật khóc vì xúc động thì hắn đã khoái càng khoái hơn .

Vì có cái để trêu em chứ còn gì nữa , lâu lâu mới thấy jungwon nhà ta đổ lệ .

"Chú còn cười cái gì ?

Vui lắm à mà cười ?"

"Gì ?

Vui mà"

"Thôi thôi chú làm gì làm đi .

Làm nail , uống trà chiều các thứ với hội anh em của chú đi .

Mệt mỏi quá , trời ơi !!!!"

Thấy jungwon đang đến giai đoạn bùng nổ của sự khó chịu , riki lại càng phởn .

Đúng như lời của nột nhà hiền triết nào đó đã nói "Người tàn ác thường sống thảnh thơi" .

Riki là top 1 .

[...]

Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan học .

Jungwon đến lớp đội tuyển với tâm trạng không hề vui vẻ một chút nào vì vừa khi chuông reo đã chẳng thấy bóng dáng anh em nào của em ở trường nữa .

"Aish , tức chết mất bfwjjejskfkoe"

"Trò jungwon , em ổn chứ ?"

"Dạ , em sẽ thành thật .

Em đang không ổn một chút ạ !

Và liệu em có thể xin phép về sớm không ạ ?"

"Được chứ , em đã học quá đủ rồi .

Cô nghĩ không cần dạy em quá nhiều vì tính tự học của em thực sự rất tốt .

Em cứ về nghỉ ngơi đi nhé"

"Dạ vâng ạ , em cảm ơn cô"

Jungwon đứng dậy chào cô rồi xách cặp đi về .

Em về sớm hơn hẳn 1 tiếng và điều này thì đang lệch với kế hoạch mất rồi .

"ALO !"

"Ai đấy ạ ?"

"Là chú , riki .

Jungwon đã rời khỏi lớp đội tuyển rồi , nó đang tính về nhà đấy"

"CHÚ NÓI GÌ CƠ ?"

Sunoo thành công thu hút sự chú ý của mọi người .

Tất cả mọi hành động bỗng ngừng hết lại .

"Cơ mà sao chú lại biết số điện thoại của cháu ?

Và còn chuyện kia , sao chú lại biết ?"

"Chú mua thông tin"

"Sao cái gì chú cũng đem ra mua bán thế ?

MÀ KHOAN NHƯ NÀY THÌ HỎNG HẾT MẤT"

"Chú báo vậy thôi , tắt đây"

"Alo , alo !!"

Sunoo quay sang thì bắt gặp mọi người đang đợi nó kể lại cho rõ sự việc .

"Con nói cái này mọi người bình tĩnh .

Jungwon đã rời khỏi lớp đội tuyển và đang trên đường về nhà"

"Tức là sự việc đang không đi đúng theo kế hoạch ban đầu của chúng ta"

"Và tất cả mọi thứ đều chưa xong"

"....

Ai đó cản ẻm lại đi !!!"

"Trời ơi nhưng mà ai bây giờ ?"

"Nãy ai gọi ?"

"Là chú lao công hồi sáng"

"Kêu chú ấy cản jungwon lại đi , mày lợi dụng đi rồi nhồi bánh cá vào mồm ông ta là được mà !!"

"Ôi !

Jongseong nay thông minh vậy ?"

"Trời ơi jongseong !!

Anh tự hào về chú quá"

"Thôi ngay cái giọng đấy đi nhé"

Ở bên đây không cần nhờ vả , riki tự biết rõ mình nên làm gì .

Không nhúng tay thì sao hắn có kịch hay để xem .

"JUNGWON !!"

"Mẹ ơi !

Giật cả mình"

"Đi đâu vậy ???"

"Tôi đi học về"

"Ủa về sớm vậy ??"

"Thì...Hôm nay...Ê.....Tôi thấy mệt....

Nên về sớm thôi....Này không đùa nhé !

Sao nãy giờ chú cứ chặn đường tôi thế"

Đúng là từ nãy giờ riki hết giữ chân , nằm ngáng đường em cho đến bất ngờ xuất hiện thù lù trước mặt em khiến jungwon bất ngờ mà lỡ tay tát thẳng vào mặt hắn .

"Ôi trời , chú có sao không ?

Ai kêu chú tự nhiên hù tôi , tôi lỡ tay"

Được nước lấn tới , riki ăn vạ luôn .

"Jungwon bắt nạt tôi , còn đau cái mũi tiền tỷ của tôi nữa .

Bắt đền jungwon 10 cái bánh cá"

"Được rồi , giờ tôi mua cho chú nhé rồi xin chú dừng lại ngay cái trò này đi nhé .

Người ta nhìn tôi muốn nát mặt tôi rồi , chú không ngại nhưng tôi biết ngại đấy .

Làm ơn"

"Hihi thích thế"

Hắn ta hớn ra mặt luôn .

Tự nhiên vừa cứu vãn được trò kia vừa được ăn bánh cá .

Hời như thế bố ai mà chẳng phởn .

Từ đây đến chỗ mua bánh cá thì cũng chỉ đến 10p .

Riki quyết định dây dưa buôn chuyện với cô bán bánh cá những 30p khiến em phải vác đi mới chịu thôi .

Nhưng tính buôn sương sương thôi mà hăng thật , cô bán hàng quá nhiều chuyện để nói .

Để ý còn dư quá nhiều thời gian , riki lại bắt đầu lợi dụng sự nguy hiểm của bản bằng cách bịa ra một câu chuyện nhằm tẩy não jungwon .

"Jungwon tôi nghĩ mình không nên đi đường bình thường đâu , nó quá nguy hiểm"

"Chứ không lẽ bay về à ?"

"Nào ?

Ý người ta là jungwon đi đường khác đi , nếu còn đi đường này thì sẽ bị ba con chó đuổi cùng một lúc .

Đã vậy jungwon cũng vì thế mà bị xe đi qua tạt nước rồi lại còn bị trẻ con làm đổ sữa lên người nữa .

Ewww nghĩ đã thấy ghê rồi , nhỉ ?"

"Nhưng mà tôi không biết đường"

"Để tôi dẫn .

Mỗi tội hơi xa"

"Bao lâu thì về đến nhà ?"

"20 phút"

"...Và mình đang cuốc bộ ?"

"....

Ừ thì ?"

"Giết tôi đi , chi bằng có chú ở đây rồi thì sao chú không bảo vệ tôi ?

Chú là thần bảo hộ , bảo mệnh gì gì đó đó của tôi cơ mà ?"

"T-Thì người ta chỉ có thể báo thôi chứ nếu nhúng tau vào quá thì sẽ bị phạt mất , đấy là đang phản lại ý chỉ của Ngài mà h-ha ha"

Riki cố nặn ra nụ cười tự nhiên đầy gượng gạo để che mắt em .

Và may cho hắn , em tin thật .

Hắn thở phào thầm mong hội bên kia vẫn ổn .

Phía bên này , sau khi không thể liên lạc được với riki nữa vì hắn ta sau khi gọi cho sunoo đã tiện tay vất luôn cái điện thoại đi rồi .

Cả nhà bắt đầu rơi vào cảnh hỏn lọn .

Bố em thấy tình hình rối quá bèn lên tiếng trấn an .

"Mình cứ tiếp tục đi , được đến đâu hay đến đấy .

Thà có còn hơn không , đúng chứ ?"

Giờ thì ổn rồi nhé riki !

Bên này vẫn đang ổn , mong riki sẽ mang jungwon về đúng lúc .

Không thì mai sẽ có năm đứa nào đấy lục tung cả cái trường lên chỉ để tìm chú lao công vô tâm không chịu nghe điện thoại của chúng nó mất .

————————————————————————-

cont...

Anh em ạ , tớ nhận ra tớ bệnh tật , dặt dẹo vcl =)))) Một năm ốm chục lần , nốc thuốc còn nhiều hơn nốc cơm nữa trời ơi .

Ê mà đau mắt thì đau nhưng vẫn cứ đặt merch sinh nhật jungwon với ggu ggu package trước rồi tính gì thì tính nha .

Ủa mà khoan , tớ nhớ ra là 7 con én sắp comeback 🤡 dcm tiền đồng vào thì ít mà đồng ra thì nhiều , cú tui cú tui .
 
Jaywon || Ducle
41


"Tôi nhận ra"

"G-Gì cơ ?"

"Hai ta từ này giờ là đang đi chậm hơn so với người bình thường chứ đường nó cũng có khác mẹ gì nhau đâu ?

Chú lừa tôi đấy à ?"

"Nào ?

Ai lừa ?

Ai rảnh mắ ?"

"Chú rảnh chứ ai ?

Chú nghĩ tôi mù đường á ?

Ừ đúng rồi đấy nhưng mà tôi đâu có ngu đến cái mức từ nãy giờ 5 phút vẫn chưa đi qua cái cột cách mình chỉ có 2m ?"

"Tại chân jungwon ngắn..."

"Tôi cho chú một cơ hội nói lại .

Nói nhanh !!"

"Chân tôi ngắn , được chưa ?"

"Được"

Với đầu óc của jungwon , em chắc chắn riki đang âm mưu cái gì đó .

Nhìn cái mặt ông này cứ đểu cáng thế nào ấy , giống mấy ông đi lừa người cho vay nặng lãi .

"Chú giấu gì tôi đúng không ?"

Lạy Chúa , tim riki đập bình bịch cảm giác như thỡ hong nỗi luôn .

"Hứ !

Nhìn mặt tôi giống đang giấu gì lắm à ?"

"Vâng"

Nhiệm vụ cố tỏ ra điềm tĩnh vô tội của nishimura riki chính thức thất bại .

Giờ trốn cũng không được , chối cũng chẳng xong .

Riki chọn cách làm thinh mặc cho em bên cạnh cứ lải nhải rồi thi thoảng đá hắn vài cái cho bõ tức cũng không hé nửa lời .

Chẳng mấy chốc hai người đã đứng trước cửa nhà em .

Jungwon cũng muốn vào lắm nhưng riki mãi không chịu đi .

"Sao chú còn đứng đây ?

Muốn bị lộ à ?"

"Lộ gì ?

Lộ bóng á ?"

"Ý tôi là lộ thân phận ?"

"Lo gì ?

Ai chẳng biết tôi , thôi vào đi hí hí .

Cùng lắm vào xơi nước với hai bố mẹ là được chứ gì ?"

"Wtf sao trông chú phởn hơn bình thường vậy ?

Chú mờ ám lắm nhé"

"Thui vào đi .

Lẹ lênnnnnnnnn"

Jungwon nắm lấy tay nắm cửa tính vào nhưng lạ là em không tài nào vặn nổi tay nắm cửa .

"Ủa ?

Không có ai ở nhà à ?

Sao cửa nhà khoá trái vậy ?

Thôi chết hay mình yếu đi ?"

Riki đánh được mùi sunghoon đang ở bên kia cánh cửa .

Nó đang cố sức giữ chặt đấy , tại em người yêu của nó trong lúc đi trốn làm tuột nguyên một hàng bóng bay làm bọn kia cuống cuống buộc lại .

Ôi lạy người luôn đấy !

"Có mang chìa khoá theo không ?"

"Không...

Tôi có bao giờ được cầm đâu .

Chết rồi anh jongseong có nhà không nhỉ ?"

"Không có đâu !

Nhà cậu ta khoá rồi"

"Vãi .

Giờ ngồi ngoài đến đêm"

"Hay mở lại lần nữa đi ?"

"Nhưng mà...

Ủa ?

Sao lại mở được rồi , nhà này có ma à ?

Chú có biết trừ tà không ?"

"Điên , mà sao tối om vậy ?"

Jungwon cùng riki lọ mọ đi đến phía công tắc điện nhưng thứ em sờ vào là thứ gì đấy mềm mềm làm em hét ầm nhà ầm cửa muốn điếc hai cái lỗ tai của riki luôn .

"CÁI Đ-EMWJDNWNJFEJFJJD"

"ĐÂU ?

SAO ?

VỤ GÌ ?"

"Nhà có ma hay sao ấy .

Cứu !!!!!"

"Ban ngày ban mặt ma cỏ gì ?"

"6 rưỡi , 7 giờ rồi còn ngày cái khỉ gì nữa cái chú này .

Đùa người à ?

Tôi đang sắp chết vì sợ rồi"

"Thì người ta xin lỗi mà bật điện lên đi , người ta sợ bóng túi lắm huhuhuhu"

Jungwon đoán chắc chắn hôm nay nhà em bị cái khỉ gió gì rồi .

Từ việc tay nắm cửa cứng như đá dù nó không hề bị khoá đến việc công tắc bật mãi chẳng lên điện .

"Hay là..

Mình đi đâu đấ- AHHHHH"

"HAPPY BIRTHDAY , JUNGWON"

Thứ em nhận được trong vòng 10 giây ngắn ngủn là một bàn tay bất chợt nắm lấy tay em , điện bất thình lình bật lên và đột nhiên một đống người từ đầu vồ lấy người em .

Tự hỏi jungwon bây giờ đang như nào nhỉ ?

Vui ?

Khóc ?

Cảm động ?

Sợ hãi ?

Hoảng loạn ?

Bất ngờ ?

Vâng bây giờ cảm xúc của em đang như một nồi lẩu thập cẩm full topping .

Thấy em tu tu lên khóc , cả nhà bắt đầu hoảng loạn .

Người duy nhất hả hê là anh R .

"Trời ơi , con cứ tưởng là nhà có ma chứ ?

Con suýt chút nữa thì đã lỡ mồm văng hết mấy lời chẳng đẹp đẽ gì trước mặt bố mẹ rồi huhu"

"Tại anh ấy !!!

Ai kêu ô dè hô to nhất cái chỗ này , thằng bé giật mình rồi .

Ôi con yêu của mẹ , con sợ lắm sao ?"

"Ô ???

Sao nãy em hùng hổ kêu anh hô to cho cả nhà phấn khởi .

Tại chaewon"

"Sao lại tại con rồi ?!

Con còn chưa kịp hò hét tí nào .

Tất cả là tại anh jongseong"

"Gì ?!"

"Ê jungwon ổn không vậy ?"

"Ẻm khóc quá trời khóc luôn kìa ?"

"Cậu sợ lắm à ?"

"Hay cảm động quá"

"Ai biết được nhưng mà lần đầu được tổ chức sinh nhật bất ngờ như này .

Vui muốn chết đi được"

Thấy em mặt mũi đầm đìa nước mắt , miệng thì cười ngây ngốc .

Trông vừa hài vừa đáng yêu , cả nhà lại không hẹn mà bật cười .

Vẫn là anh R cười to nhất ( dã man cái nết cười ) .

"Jungwonie của anh tuổi mới luôn hạnh phúc , luôn đáng yêu như vậy nhé .

Yêu em"

"Jungwon , bé mèo của anh sinh nhật vui vẻ nhé"

"Chúc mừng sinh nhật cậu , jungwon của tớ"

"Sờ nờ vờ vờ"

"Hờ pờ bờ đờ"

"Hai người không thể nào chúc tử tế hơn à ?"

"Ve ri sờ nờ vờ vờ"

"Súp pơ hờ pờ bờ đờ"

"Anh trai yêu quý của chaewon , tuổi mới phải thật hạnh phúc .

Yêu anh"

"Giai cưng của mẹ sang tuổi mới mong con luôn vui vẻ .

Cả nhà yêu con nhiều lắm"

"Con trai của bố , sinh nhật vui vẻ .

Yêu con"

"Hey du , hê lô hép pi bớt đây , so ri .

Sa rang hê"

"Oắt ?

Chú lao công là người đa quốc tịch à ?"

"Nói tiếng Hàn như người Anh bản xứ gốc Thái"

Jungwon nín rồi , trước mặt em là chaewon đang cầm trên tay chiếc bánh sinh nhật nhỏ nhỏ xinh xinh .

Ý là cả nhà đang đợi bé ước .

Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu...

"Hôm nay là ngày sinh nhật của con .

Con mong muốn được full điểm tuyệt đối , đứng nhất khối 10 , giải nhất đội tuyển học sinh giỏi .

Xin hãy cho một sức khoẻ như trâu húc giống như anh jongseong hoặc ít nhất là như sunoo thì cũng được .

Xin cho con tuổi mới hãy cao thêm 10cm , mà thôi như này là quá tham lam , con muốn cao hơn anh heeseung một cái đầu .

Còn nữa , con yêu tiền , tiền đến với con , vũ trụ đem đến cho con ngay với số tiền xxx , cảm ơn vũ trụ , không ai ép buộc con cả..."

"Ê ẻm đang lẩm bẩm nghi thức gì đúng không ?"

"Này là trừ tà chứ nghi thức gì ?"

"Anh ơi con mình hình như là con rơi của a em bi ti ét hay sao ấy"

"Thì hồi xưa em đi học chửi người ta có khác gì đâu ?

Nó y chang em chứ ai ?"

"Anh thích phản lại tôi đấy à ?"

Jungwon thì vẫn đang bận bịu với điều ước ngàn đời .

Anh em thì đang bận vỗ vai an ủi jongseong

"Thôi sau này có làm gì sai thì xin lỗi trước khi quá muộn nhé , bạn tôi"

"Đừng manh động mà cãi lại nhé , người anh em"

"Cái mỏ nó thế kia mà chửi thì mày có muốn cũng không ngóc đầu lên nổi đâu"

"Chúc may mắn"

"Mẹ chúng mày"

—————————————————————————

cont...

Anh em còn nhớ đến con quỷ này hong ??

Tôi đi khám rùi nhé , bị viêm giác mạc .

Ghê vải .

Đừng khóc nhiều nhé , bị đau mắt thì khổ lắm đó !

Yêu mọi người lắm !!!!
 
Jaywon || Ducle
42


Jungwon sau khi bán linh hồn cho điều ước "để đời" tuổi 16 , em thổi nến rồi mỉm cười một cách mãn nguyện .

Càng hạnh phúc hơn khi bố mẹ tặng một cái laptop mới toanh cho con trai họ , để con trai có cái để học nè .

Chaewon còn bé mà tâm lí lắm , hôm trước thấy anh vội đi , mặc luôn cái áo hoodie ngược từ trong ra ngoài , bé nó thương anh nên tặng anh hẳn một cái áo hoodie màu xanh nước biển in nguyên dòng chữ "Oppa đừng mặc ngược áo nữa , đây là mặt trước của áo đó .

Yêu anh" .

Không chắc jungwon có dám mặc cái áo đấy ra đường không nhưng dù sao em đã rất vui .

Đấy là sự cảm động dành cho gia đình nhưng quay sang cái hội kia thì thành cảm lạnh rồi .

Nụ cười của em từ đây cũng dần trở nên méo mó , không biết rõ jungwon đang cười hay đang khóc nữa nhưng hẳn là đang tuyệt vọng lắm .

"Ai ?"

"..."

"Ai là người vẽ hai cái lông mày to như thế này ?"

"..."

"Ai !?"

Jungwon tay bế maeumi , trước mặt em là hình ảnh năm thiếu niên đang quỳ gối thú tội .

Phía sau cánh cửa là bố mẹ yang , chaewon và trên đầu nó là riki đang nhiệt tình hóng hớt.

Chuyện là có tên vô lương tâm nào đó đã "update" cho maeumi một đôi chân mày lá liễu chuẩn vẻ đẹp của một người phụ nữ truyền thống .

"Tôi hỏi ai ?

Tôi cho mấy người 3 giây để thú tội .

Ai ?

Nói !"

"Là anh"

Sunghoon nên được ghi nhận vào danh sách hội người chồng của năm .

Đối mặt với cơn thịnh nộ của jungwon , nó dũng cảm nhận tội... thay bồ nó .

Gửi ngàn nụ hôn đến sunghoon thay cho sunoo .

"À...

Anh thì giỏi rồi .

Anh nghĩ anh được trời ban cho đôi chân mày vừa rậm vừa đẹp rồi anh muốn làm gì thì làm à ?

Anh nhìn đi , mặt bé nó như này mà anh tô hai cái miếng rong biển lên mặt nó mà xem được à ?

Lá liễu cái gì ?"

"Xin lỗi , tại anh tưởng như thế là hay"

"Hay rồi .

Tốt thôi , rửa !

Rửa sạch hết cho tôi , đừng để tôi soi ra một chấm đen nào trên mặt maeumi nữa .

Nhà tôi không thiếu đồ để biến anh thành người không lông đâu , sunghoon-ssi"

Chúng nó biết đây không đơn thuần là một lời đe doạ sáo rỗng.

Jungwon nói là làm , em có ngán ai đâu ?

Nó nhỏ nhưng mà gan nó không nhỏ .

Nhận maeumi từ tay jungwon , sunghoon cố căng mắt ra xem cái thứ bút sunoo đã tô tô vẽ vẽ lên mặt maeumi là gì thì nó chợt nhận ra điều bất thường .

"Em tô bằng cái gì ?"

"Dạ ?

Bút lông...dầu"

Lạy Chúa , nó có nghe nhầm không ?

Là bút lông dầu đấy .

Cái loại bút mà khi xưa sunghoon lấy nghịch để doạ mẹ rằng mình bị rụng hai cái răng cửa để rồi khóc bù lu bù loa vì chẳng thể xoá được .

"Em giết anh luôn đi..."

"Em.Xin.Lỗi.Mà"

Sau thảm hoạ của đôi lá liễu kia , jungwon lại tươi cười trở lại với mọi người .

Heeseung tặng em một bộ sách ôn thi học sinh giỏi từ khó đến siêu khó .

Đương nhiên bé nó khoái ra mặt rồi , giải được hay không thì chưa biết nhưng cứ liên quan đến sách vở là sướng rơn người .

Trừ jungwon và heeseung , ai nhìn chồng sách kia cũng kinh hãi ra mặt .

Thôi thì thú vui của những người tri thức nên kệ người ta đi .

Anh jaeyun tặng em ba thùng sữa dâu , anh đã xin lỗi em rất nhiều vì không thể nghĩ ra gì để tặng cho em nhưng nhìn thấy jungwon hai mắt sáng như đèn pha ô tô khi nhìn thấy anh bê ba thùng sữa ra thì anh cũng thở phào nhẹ nhõm .

Sunoo - nguồn gốc của cơn thịnh nộ ban nãy đưa quà ra trước mặt em mỉm cười nói .

"Jungwon , người bạn đầu tiên của tớ .

Thực sự biết ơn cậu nên tớ nghĩ nhiêu đây là chưa đủ nhưng mong cậu thích nó"

Jungwon cũng chẳng quan trọng vấn đề quà cáp đâu , em nhận quà từ tay sunoo với tâm trạng cực kì vui vẻ và thoải mái .

Nhưng mở ra thì em câm nín .

Jungwon tự hỏi định nghĩa "chưa đủ" của sunoo là gì .

Chưa đủ của sunoo là một đôi giày phiên bản giới hạn .

"Ôi Chúa ơi !

Cậu đùa tớ đấy à ?

Cái này đắt lắm"

"Ơ không , cậu phải nhận"

Sunoo ngoan cố nhét thẳng vào tay em , không cho em rời tay khỏi hộp quà chỉ một phút .

Jungwon thì ngại không dám nhận món quà đắt đỏ đến vậy , em sẽ để trưng mà không dám đi mất .

Tiếc lắm .

"Cậu là bạn tốt nhất của tớ nên như này vẫn chưa đủ , jungwon"

"Đến lúc đủ thì chắc tớ sẽ ngất mất"

À , nhiều khi chơi với nhau lâu nên cũng quên mất.

Dù sao sunoo cũng là nhân vật chính , nó cũng chẳng tầm thường .

Giờ jungwon mới sực nhớ ra , đến nhà em cũng khá giả chẳng kém ai .

Jungwon nghĩ mình ký sinh vào thế giới này hình như nó thượng lưu quá , em đỡ không nổi .

"Ơ nãy giờ mới để ý, anh jongseong đâu rồi ạ ?"

"Nó ra ngoài từ lúc em hú hét vì sunoo rồi"

"Ờm..

Hay em đi tìm nó đi"

"Thôi để bố đi cho"

"Bố để con"

"Anh để con nó đi đi .

Nhớ đi cẩn thận"

"Dạ vâng ạ"

Em vừa đi khỏi đó , mẹ em đã đá cho bố em một cái đau điếng .

"Cái tên điên này , anh có biết tinh tế là gì không ? rõ ràng bọn nhỏ nói dối là có lí do cả , nhiệt tình quá để làm gì ?"

"Anh có biết gì đâu"

"Gì cơ ạ ?

Sao cô biết"

"Bọn cháu lộ lắm ạ ?"

"Tương đối nhưng cô nghĩ ngoài cô ra thì mấy người này không ai biết đâu"

Thật ra thì từ lúc jongseong lặng lẽ rời khỏi phòng , mẹ em đã để ý rồi .

Thêm việc mấy đứa kia nói dối siêu dở tệ , mặt đứa nào đứa nấy cứng đơ , cười thì gượng gạo .

Một người lươn lẹo như cô nhận ra ngay .

"Đừng lo , jungwon không nhận ra đâu .

Mải mê chạy theo tình yêu thì sao nhận ra được"

"Dạ ?"

"Em nói gì cơ ?"

"Mẹ nói sao ?"

"Omg"

"Hai đứa nó yêu nhau đúng chứ ?"

Chúng nó cứng họng .

Chúng nó không biết có nên nói ra hay không , chúng nó không chắc vì đây là vấn đề nhạy cảm .

Chúng nó sợ rằng nói ra sẽ ảnh hưởng đến hai đứa kia .

"Bọn cháu nghĩ bọn cháu không có quyền tiết lộ bất cứ thứ gì .

Chúng cháu xin lỗi cô chú ạ"

"Các cháu không sai , cô hiểu .

Đến một lúc nào đó , thằng bé đủ can đảm sẽ nói với cô chú .

Dù sao bọn ta cũng không muốn ép buộc con cái"

"Từ từ , anh đã bỏ lỡ những gì ?"

"Anh ở yên một lúc thì chết ai à ?"

"Sao bố cứ thích làm ngắt mạch cảm xúc thế ?

Đến con còn hiểu"

"Phải đó , bố jungwon .

Tôi người ngoài nhưng tôi hiểu kha khá rồi đấy"

"Có nghĩa là ngoài tôi ra , ai cũng biết ?"

"Ừm.."

"Tôi lại bỏ lỡ những gì rồi ?"

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Ducle
43


"Nhưng em tự hỏi anh jungwon tính tìm anh jongseong kiểu gì vậy ?"

Jungwon ra khỏi nhà đã được 20 phút .

Chaewon bất chợt lên tiếng và có vẻ nó đã nhận ra điều gì đó không ổn cho lắm .

"Ý em là sao ?"

"Thì cứ thế gọi điện mà đi tìm thôi"

"Nhưng anh em mù đường mà"

"Ô , thế thì khác nào chơi trốn tìm với nhau không ?

Wtf , nghĩa là.."

Trong phòng khách giờ là một khoảng lặng .

"Ah đ- nhầm mỏ hỗn quá !

Hết cả hồn !

Giật cả mình !

Chuông điện thoại của ai đấy ?"

"Của anh đấy jaeyun ạ"

"Xin lỗi , anh nhầm .

Sủa"

"Này !"

"Nhầm ẳng đi"

"Ê !"

"Hai cô chú thông cảm ạ .

Khẩu hiệu đặc biệt của cháu với jongseong ấy mà , không có ý gì đâu ạ .

Alo !!"

"Ê jungwon ở chỗ mày không ?"

"Jungwon ấy hả ?

Không , à đúng rồi ẻm ra ngoài tìm mày được gần ba chục phút rồi .

Bọn này đang tính tìm ẻm nè"

"Wtf , sao mày đéo nói sớm ??"

"Tao cũng mới nhận ra thôi"

Thật ra trông nó bình thản vậy thôi chứ jaeyun nó cũng đang lo sốt vó đấy .

Ý là cái phong cách nó như thế kiểu boy điềm đạm , người đàn ông của gia đình , tuýp ông bố trầm tính .

"Thôi tao tắt máy , mày cứ ở yên đấy .

Bọn tao sẽ vác người đến tận nơi cho mày"

"Này !"

"Nhầm !

Anh nhầm !

Ý tao là dẫn jungwon đến chỗ mày .

Xin lỗi , nói giống mấy bọn đi bán nội tạng quá , ew nghe tởm quá !"

"Anh ấy bình thường có như này không vậy anh heeseung ?"

"Thằng bé bình thường nó cũng thú vị như này à con ?"

"Jaeyun nói chuyện nghe cũng giải trí nhỉ ?"

"Mọi người thông cảm cho anh ấy , ý cháu là...

Cháu xin lỗi"

"Ô không sao , thằng bé làm cô nhớ đến mấy thằng cô đá toè mỏ hồi xưa .

Haiz hoài niệm thật đấy"

"Dạ ?"

"Mẹ jungwon hồi xưa ghê lắm , lên sổ đầu bài ngồi tằng tằng .

Không hiểu sao mẹ nó lại nhìn trúng chú nữa , khổ thân tôi"

"Gì ?

Chứ không phải anh ngỏ lời với em à ?

Anh đòi làm quen với em trước mà ?"

"Chứ khi không em lại chủ động với anh trước , chắc do anh đẹp trai quá đúng không ?

Haha anh biết mà em yêu , vẻ đẹp tri thức đấy"

"Thôi cho xin đấy , anh bớt lại đi .

Do em quá hấp dẫn nên anh mới tiếp cận em chứ gì ?

Vẻ đẹp hoang dã của em vả anh bôm bốp còn gì ?"

Chaewon đau đớn , chaewon gục ngã , chaewon bất lực .

Nó bắt đầu nhận ra mấy anh kia đã chứng kiến quá đủ mặt tối của gia đình mình , nó liền xua tay ý muốn các anh đi khỏi đây nhanh đi .

Thấy được sự thống khổ trên gương mặt chaewon , chúng nó cũng nhanh chóng rời đi .

Về phần chaewon , nó ngồi trên bàn sofa nhìn bố mẹ nó thi nhau múa chảo , phi bóng bay mà ngán ngẩm ra mặt .

"Anh jungwon mau về đi , trời ơiiii"

[...]

30 phút trước , khi jungwon vừa ra khỏi nhà .

"Chú có nghĩ mình đi đúng đường không vậy ?"

Không chỉ có mỗi em mà riki cũng rời khỏi nhà cùng lúc đó mà không một ai nhận ra .

Dù sao cũng được giao nhiệm vụ bảo vệ em , được cái con mèo này ngoài cái mù đường với không nhớ đường thì không được cái gì hết .

Nhớ mỗi đường đến trường , nói trẻ con thì lại chửi hắn .

Riki rất là dỗi nhé !

"Tin tôi đi , riki này đã nói dối jungwon bao giờ chưa ?

Đương nhiên là c-"

"Ê rồi nha mắ , mới nãy xong"

"À ừ , lỗi tôi"

"Và tại sao ta lại phải đạp vịt ?"

"..."

Chính xác là hai người đang trôi lềnh bềnh trên một con vịt màu mè và vị trí chính xác là đang ở giữa sông .

"Tôi muốn đi tìm anh jongseong"

"Đây đang đi nè"

"Nhưng mình có thể đi bộ mà ?"

"Jungwon không nghĩ đạp vịt sẽ nhanh hơn sao ?

Nó có bàn đạp mà ?"

"Thôi đừng bao biện nữa , mặt chú đang hớn hở một cách lộ liễu lắm luôn"

Nishimura riki thất bại trong việc che giấu sự yêu thích đạp vịt của bản thân .

"Nói vậy thôi qua đến bên kia , nhanh thôi .

Đi một lúc sẽ đến chỗ của jongseong .

Trời ơi cái tên này chọn chỗ cũng ghê thật , kỉ niệm hai ta đồ đó .

Ghen tị với jungwon ghê á"

"Kỉ niệm á ?

Nếu nói kỉ niệm...

Thì chỉ có chỗ đó thôi .

Nhưng mà chỗ đấy cách nhà tôi có bao xa đâu ?"

"Chết !

Lộ mất rồi"

"Tôi sẽ giết chú mất , trời ơi .

Khôn hồn đạp nhanh đến phía bờ gần kia .

Tôi cho chú 3 phút"

"Gì ?

3 phút á ?

Jungwon đùa tôi à ?

Đồ độc ác"

"Ai sai ?"

"N-Người ta sai .

Jungwon bắt nạt người ta"

Jungwon cuối cùng cũng được trở lại với đất mẹ .

Quay lại lườm riki một cái nhưng rồi cũng tươi cười trở lại .

"Cảm ơn dịch vụ này nhé , ngài vịt"

"Gì cơ ?

Ngài vịt á ?

Nè , đừng có nói xong rồi chạy mất hút chứ ?

Chạy chậm thôi , ngã bây giờ"

"Không ngã được đâu !!!"

"Trời ơi cái thằng bé này , cũng đáng yêu đấy chứ !

Haiz đến cái tuổi này rồi cũng muốn có đứa cháu dễ thương như này.

Cơ mà không được "cháu" ?

Sao lại là "cháu" ?

Mình trẻ mà , "đứa em" thôi .

Jungwon đáng yêu thật đấy !"

Jungwon chạy thật nhanh đến chỗ jongseong .

Nơi mà anh và em lần đầu trốn khỏi nhà đi chơi đêm .

Nơi mà anh làm cho em có cảm giác giống những đứa trẻ ngoài kia hay chỉ đơn giản vì đó là anh nên em mới hạnh phúc đến vậy ?

"A-Anh jongseong.."

"Jungwon !!!"

"Anh đi đâu vậy ?

Anh để mọi người lo quá trời"

"Người mọi người đang lo lắng là em ấy"

"Hả ?

Em á ?"

"Em đi nửa tiếng vẫn chưa đến nơi ai mà không lo lắng chứ con mèo ngốc này ?"

Jongseong vừa thương vừa giận em .

Cứ khiến người ta phải lo lắng mới chịu cơ , bướng bỉnh không ai bằng .

"Về thôi anh"

"Về sao được ?"

"Anh muốn làm gì ?"

Anh lôi từ sau lưng ra một chiếc khăn quàng cổ .

"Anh không biết tặng gì cho em hết .

Anh chẳng thể nào giàu kếch xù như sunoo , cũng không biết nhiều loại sách như heeseung , anh không khốn nạn như cách sunghoon tặng cho em một maeumi rong biển hay jaeyun tặng em hẳn mấy thùng sữa .

Anh muốn tự tay làm gì đó cho em dù anh biết việc này có vẻ khá là sến đối với tính cách của em hay thậm chí là giữa hai đứa con trai như chúng ta"

"..."

"Một chiếc khăn quàng anh nghĩ nó khá đơn giản .

Không , nó nhàm chán chứ nhỉ ?

Aish , anh mong em thích nó"

Anh tặng cho em khăn quàng cổ , anh tự quàng cho em , tự mình lẩm bẩm rồi lại bày tỏ với em .

Jungwon cần ra tay ngừng cái tên ngố này lại .

Em áp đôi bàn tay lên hai má đã sớm ửng hồng vì trời lạnh của anh , chắc hẳn anh đã đợi lâu lắm .

"Jongseong này , anh biết đấy anh có tặng gì cho em thì em cũng thích hết .

Kể cả anh đan cho em chiếc khăn này , nó có tơi tả , có như nào thì em vẫn sẽ đeo .

Em yêu jongseong của em mà"

"Anh nên cưới em về sớm hơn dự tính đm"

"Ê không , dừng lại đi mắ"

"Đúng rồi"

"Sao vậy ?"

"Anh yêu em"

"Đột nhiên ?"

"Lời tỏ tình , trước đây anh chưa thể nói một cách tử tế với em và cũng chúc mừng sinh nhật em , jungwon của anh"

Jungwon hạnh phúc ôm anh chặt cứng và lại là nụ cười ấy .

Nụ cười anh jongseong nhà ta thương nhớ .

Đẹp lắm , nhiều người không được nhìn .

Lêu lêu , đồ ngốc nghếch !!

"Ui ui , ôm nhau rồi"

"Sao anh cứ thích tạo sự chú ý thế ???

Anh muốn mình bị lộ à sunghoon ?"

"Ối giời ơi , ôm chặt thế ?

Chắc đang khóc sướt mướt đấy"

"Thêm cả anh nữa hả jaeyun ?

Hai anh sao cứ thích phán ứng thái quá thế ?

Ta sẽ bị lộ mất"

"Mấy đứa này , từ nãy đến giờ người duy nhất phản ứng lố lăng nhất là em đó kim sunoo và hai người đó phát hiện ra chúng ta từ đầu rồi"

"Oắt ??

Em nói vậy là sao heeseungie ?"

"Anh nhìn lại xem cái chỗ mình đứng nó như nào ?"

Chúng nó , bốn thằng , cùng nhau , nép sau....một cây cột điện .

Đã vậy nói thì to , thở cũng to , người ngợm thì cứ ngoáy ngó , ngọ nguậy .

Từ khi chúng nó đến , jungwon đã nhẹ nhàng "ném" một ánh mắt không thể kì thị hơn và heeseung đã chứng kiến tất cả , ôi thật là mất mặt !

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Ducle
44


Tình hình là chaewon nó dọn tinh tươm cả căn nhà rồi , maeumi nó cũng đang nằm yên vị trên ghế sofa rồi .

Hai đứa chúng nó vẫn ngán ngẩm nhìn hai con người kia .

"Mình nên dừng lại , anh xin lỗi"

"Ôi , anh à !

Em cũng có lỗi , mình không nên trẻ con như vậy"

"Anh nghĩ việc ai phải lòng ai trước không còn quan trọng .

Yêu em"

"Anh sến quá đi !!

Mình nên dừng việc này lại và giúp con gái một tay , em nghĩ thế"

"Dạ thưa , con đã dọn xong hết rồi .

Đợi hai người vờn nhau xong chắc nhà mình thành nhà hoang mất .

Haizz nhìn đi maeumi còn biết giúp con"

"..."

"Thôi , con lên phòng đây .

Bao giờ anh jungwon về thì bố mẹ dặn anh ấy đóng cửa đàng hoàng , thay quần áo và tắt hết điện đi nhé"

Con bé nói xong thì cùng maeumi lên phòng .

Nhìn theo bóng lưng của đứa con gái , hai bố mẹ quay sang nhìn nhau rồi bắt đầu nghi ngờ nhân sinh .

"Sao em có cảm giác con bé nó lớn trước tuổi vậy ?"

"Ô , chứ không phải một mình anh nghĩ con bé hành xử như người lớn thực thụ à ?"

"Ơ kìa ??

Mình vừa trẻ con hơn một đứa trẻ con đấy ??

Anh làm gì vậy ?

Xốc lại tinh thần đi chứ"

"Ừ nhỉ ?

Mình là bố mẹ mà ?"

"Hay mình trẻ quá nên quên..."

"....

Hồi bằng tuổi nó mình có như này không ?"

"Không anh , hồi đấy em chỉ biết đi trộm xoài với chơi nhảy dây thôi"

"Ừ hồi đấy anh cũng mới biết đóng vai siêu nhân thôi .

Ô hay thật , trẻ con dạo này lớn nhanh thế ?"

"BỐ MẸ ĐỪNG BÀN LUẬN VỀ VẤN ĐỀ TUỔI TÁC NỮA , LÀM ƠN ĐẤY Ạ"

[...]

Một thời gian sau , hai đứa sao rồi nhỉ ?

Vẫn vậy thôi , các mẹ yên tâm .

Mặn nồng , hạnh phúc , vui vẻ cắn xe nhau , đi dạo trò chuyện dần trở thành thói quen của hai đứa và thỉnh thoảng sẽ có thêm mấy cái đuôi bám theo để thoả mãn sự hóng hớt .

"Anh không thấy việc giả mù mệt lắm à ?"

"Giả ngu mà sống thôi em ạ"

"Ừm và giờ có thêm một cái đuôi nữa là sao nữa vậy ?

Chưa đủ mệt à ?"

"Ai nữa ?"

"Còn ai ngoài cái ông già R kia nữa ?"

Mà jungwon phải công nhận , hình như cái chú kia rảnh rỗi quá hay sao ấy .

Già cỗi rồi mà cứ thích hùa theo trò của mấy cái tên kia , nhất là của cái tên park sunghoon ấy .

Chẳng biết trước có cặp kè gì với nhau không mà hai cái người này cứ ở gần nhau là y như rằng người mệt là jungwon , rất là bực mình .

"Mà jungwon này !"

"Dạ !"

"Em không định nói với mọi người à ?"

"Nói gì cơ ạ ?"

"Chuyện em vào đây.."

"À , chuyện em "kí sinh" vào đây á ?

Em không biết , em nghĩ không ai tin em hết mà em sợ mọi người nghĩ em điên mất .

Ai thích chơi với người chết bao giờ chứ ?

Ghê chết đi được"

"Anh lỡ nói rồi.."

"CÁI GÌ ?!"

Phía bên kia nghe tiếng hét đầy bàng hoàng của em , đồng loạt rướn ra hóng nhưng hong nghe thấy gì hết .

Và lại là những chàng trai núp sau những cây cột điện .

"Anh xin lỗi vì đã không nói cho em nhưng thực sự thì anh đã từng gặp riki và bọn anh đã nói chuyện"

"Rồi ??"

"Người đi đường thấy anh nói chuyện một mình , người ta tưởng anh bị điên"

"Em không hỏi chuyện đó"

"À ừ , riki nói rằng ít nhất thì sunghoon và sunoo vẫn có happy ending nên giờ em có lộ thì cũng chẳng vấn đề gì .

Anh không hiểu lắm nhưng đại loại là vậy"

"Và rồi"

"Uh anh lỡ mồm nói ra"

"Sau đó ?"

"Sunoo và jaeyun sốc nhất , sunghoon thằng này nó đơ sẵn thì anh không nói .

Heeseung thì bình tĩnh một cách đáng sợ luôn , như thể nó biết ngày này rồi cũng đến ấy"

Ngày hôm ấy , khi jongseong nói ra mọi thứ .

Ai cũng sốc , ngoại trừ heeseung .

"Khá đúng với suy đoán của tao , thú vị đấy"

"Rốt cuộc mày là cái gì ??"

"Trật tự đi jongseong .

Nghe này mọi người , nếu chúng mày để ý là nhận ra ngay .

Rất dễ hiểu"

"Nhưng mà anh không hiểu"

"Anh để yên cho em nói jaeyunie"

"Bây giờ phân tích từ đầu đi .

Sunoo , anh có câu hỏi cho em đây .

Nói anh nghe trước khi em thân với jungwon , em biết gì về em ấy"

"Dạ ?

À thì em nhớ là cùng lớp và ờmmm....

Em không biết , cậu ấy khá mờ nhạt đối với em"

"Rồi .

Sunghoon và jongseong , tao có câu hỏi cho chúng mày .

Hai đứa mày , quan hệ rộng , bố con thằng nào chúng mày cũng biết .

Thế jungwon , mày có biết không ?"

"Hoàn toàn không , thực sự là tao đã thắc mắc từ lâu rồi .

Thế nào mà một người như jungwon , tao lại không biết"

"Với cái cá tính đấy mà tao không để mắt đến thì cũng kì lạ thật"

"Thì đương nhiên trước đây ẻm có phải người ở đây đâu mà chúng mày biết .

Đối chiếu theo chuyện jongseong kể thì ẻm thực sự là từ trên trời rơi xuống đấy , hay nói một cách thơ mộng như sunoo là chết rồi xuyên vào đấy nên mới có yang jungwon của hiện tại chứ thực chất.."

"Trước đấy không có yang jungwon nào cả"

"Và cũng không có bạn cùng lớp nào tên yang jungwon hết"

"Bingo , ôi sao hôm nay giỏi thế ?

Học bài mà cũng giỏi như thế có phải tốt không ?"

"Ô thế bọn mình đang là cái gì vậy , jaeyun ?"

"Chắc là nhân vật của một bộ phim hay bộ truyện gì đó hoặc là thế giới song song hay cl gì đấy .

Đm mày hỏi làm cc gì vậy sunghoon , bố cũng đang thắc mắc đây này"

"Rồi mày cũng trả lời như thật là sao ??"

"Ôi vãi chú lao công thực chất không phải người à , trời ơi!!!!"

"Sao em lại để ý cái này vậy sunoo ?"

....

"SÌ TỐP !!

Trời ơi , mọi người sẽ sốc mà chết mất , tất cả sẽ tránh xa em mất .

Em sẽ giết anh !!!"

"Bình tĩnh nào jungwon , anh chưa kể đoạn sau mà"

...

"Rồi giờ sao ?"

Jongseong lên tiếng sau một cuộc bàn luận rôm rả và thứ anh nhận được là những ánh mặt nhìn anh đầy khó hiểu .

"Sao là sao ?"

"Chúng mày không sợ à ?"

"Thì ẻm cũng có phải ma quỷ gì đâu mà sợ ?"

"Thật , con ma nào mà khẩu nghiệp như thế ?

Đánh người tằng tằng sợ vl"

"Có là ma thì cũng không có con ma nào dễ thương như jungwon của em đâu mọi người , em thề"

"Jungwon có là gì thì vẫn là jungwon thôi"

"Haiz , chúng mày làm tao cảm động quá , mà chết rồi...

Tao nhận ra đây là chuyện bí mật mà đáng lẽ tao không nên nói ra"

"Chết con mẹ mày , ẻm sẽ vặt hết lông trên người mày , con ạ"

"Ngu !"

"Ngu thật"

"Giờ chỉ đợi em ấy tự mình nói ra thôi , mình cứ giả vờ đi cho chuyện nó thêm giải trí"

...

"Jongseong-ssi !

Em cảm giác em đang bị bì trây"

"Bì trây ?"

"Là phản bội đấy , học tiếng anh đi cái tên điên này"

————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Ducle
45


"Chú tránh ra đi , người chú to như cái làng ấy chú cứ che hết tầm nhìn của cháu , cháu không thấy hai người kia đang làm gì hết !!

Mà ô hay , ông này từ đâu chui ra vậy ?

Sì tắc người ta à ?

Sao lại làm ra mấy trò đáng xấu hổ như thế ?"

"Thế mình đang làm gì đây sunoo ?"

"Sunghoon !?

Anh là đang phản lại em đấy à ?"

"Ơ không , anh tò mò"

"Anh không được phép tò mò một cách ngu ngốc như thế .

Anh đã phạm vào tội bì trây em !

Anh phải nhận hình phạt là đưa em đi ăn tokbokki"

"Vâng vâng , lỗi anh .

Mình đi luôn nhé"

Chỉ vì một phút riki lỡ che mất tầm nhìn của ai đó mà hội người hóng hớt mất đi hai mạng người .

"Ai dạy sunoo cái kiểu dỗi ngang ngược thế ?"

"Còn ai ngoài yang jungwon nữa , anh hỏi thừa quá jaeyunie"

"Mà từ khi nào em lại thích đi hóng hớt vậy ?"

"Em bị sunoo tha hoá đấy .

Thấy nhiều lúc cũng vui , thú vui tao nhã mà .

Anh thích ý kiến à ?

Anh thích em cho anh học bổ túc cả tuần không ?"

"Ơ anh đã làm gì đâu ???"

"Không nói nhiều , bây giờ ngay lập tức đi ra quán cf kia ngồi học với em .

Anh đã phạm vào tội soi mói hội đồng xét xử"

"Có cả vụ này á ???"

"Cấm cãi !

Chúng cháu xin phép nha chú thiên thần"

"À ừ .

Hai đứa này ngoan hơn hai đứa kia này .

Hai thằng quỷ kia đi không một lời chào...Cơ mà khoan , sao cháu lại biết ??"

"Nguyên một bầy quỷ đằng sau chú kìa"

"ĐÂU ?

AI ?

ĐỨA NÀO ? làm gì có ai...

LEE HEESEUNG !!!!"

Giờ chỉ còn lại riki gào thét tên heeseung giữa đường giữa phố .

Người ta nghĩ rằng riki bị điên , jaeyun cũng nghĩ vậy .

[...]

Jungwon và jongseong yêu nhau được bao lâu rồi nhỉ ?

Cũng sắp được 3 tháng rồi đấy mà hình như chưa đứa nào chịu nói với bố mẹ hết .

Mà cũng có khi do bố mẹ đôi bên thương hai đứa nó quá , thành ra nhiều lúc cũng quên mất là mình chưa giới thiệu đối phương với bố mẹ trên danh nghĩa người yêu .

"Nhưng em sợ lắm , lỡ như bố mẹ không chấp nhận chúng ta..."

"Em sợ làm bố mẹ buồn đúng chứ ?"

"Điều đó là đương nhiên , trước đây em chưa từng có "bố mẹ" đúng nghĩa đằng này hai người họ đã cho em quá nhiều thứ , em không muốn họ buồn lòng"

"Không sao hết , bố mẹ sẽ hiểu cho em thôi .

Đừng sợ , jungwon của anh sao lại yếu đuối thế ?"

"Em sợ mất anh"

Jongseong dừng lại .

Anh nhìn jungwon , trong mắt em chứa đầy những rối bời .

Em muốn thành thật với bố mẹ , em đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất nhưng vẫn là không thể vì em nghĩ thực sự rất đáng sợ nếu em mất đi jongseong.

"Không sao hết , sẽ ổn cả thôi"

Jongseong cố suy nghĩ xem khi nào thì nên nói với hai người họ đây .

Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng hai người họ sẽ sốc lắm nhưng jongseong à .

Anh tính không bằng con au này tính đâu .

"Bố mẹ !"

"Gì đây ?

Tự nhiên đêm hôm 3 giờ sáng mày lôi bố mẹ ra phòng khách ngồi làm gì ?"

"Mày làm gì tội lỗi rồi đúng không ?"

"Ơ không ạ , chỉ là con nghĩ đây là giờ đẹp"

"Rồi đẹp dữ chưa ?

Giờ này người ta còn đang há mồm ra ngủ , đẹp nhỉ ?"

"E hèm , con muốn nói với hai người một chuyện"

"Mày tính giới thiệu người yêu với bố mẹ à"

"Dạ !?

Sao bố biết ??"

"Mày yêu jungwonie chứ gì ?"

"Dạ ?!

Sao mẹ biết ??"

Từ bất ngờ này đến bất ngờ khác dồn dập đến .

Rồi cuối cùng ai mới là người tính tạo bất ngờ đây ?

Phản ứng của hai người không hề nằm trong dự đoán của anh .

"Con ơi là con , trứng đòi khôn hơn vịt à ?

Mẹ đẻ ra mày , mày có như nào mẹ liếc một phát là biết .

Mẹ để ý từ hôm hai đứa xuất viện rồi"

"Khiếp thật yêu nhau từ đấy chắc cũng phải gần 3-4 tháng rồi mà dám giấu bố giấu mẹ .

Không chấp nhận được .

Mày khôn hồn mà yêu con trai bố cho tử tế"

"Lại gì nữa ??

Bố mẹ không sốc à ?"

"Sốc vì cái gì ?"

"Vì con yêu con trai"

"Jongseong , bố nói cho con biết , con yêu ai cũng được miễn là con cảm thấy hạnh phúc .

Chứ giờ bố mà đưa con bé nào ra ép mày yêu nó thì mày chỉ có giãy đành đạch lên thôi , bố lạ gì ?"

"Con nghĩ bố mẹ sống ở thời đại nào vậy ?

Mẹ tưởng tượng ra cảnh mày lải nhải luôn mồm "con chỉ yêu mình jungwon thôi , bố mẹ đừng cố thay đổi suy nghĩ của con" , lạy Chúa nghĩ tới đã thấy đau đầu .

Yên tâm đi , bố mẹ quý jungwon , bố mẹ ủng hộ con"

"Ôi hai người làm con cảm động quá"

"Và nó sẽ cảm động hơn nếu mày không lôi bố mẹ dậy vào giờ này con ạ"

"Lần sau bỏ cái kiểu này đi nhé , mẹ đá mày ra khỏi nhà đấy"

"Vâng vâng , con biết rồi thưa mẫu hậu"

Phía bên đây , khác với jongseong , jungwon trằn trọc mãi không ngủ được .

Em muốn nói với bố mẹ , nhưng em sợ họ không chấp nhận em , họ sẽ buồn lắm .

Em nghĩ nhiều đến mức thức trắng cả đêm rồi thức dậy với hai con mắt thâm xì .

"Anh thức cả đêm đấy à ?"

"Ừ"

"Sao mà trông sầu đời vậy con ?"

"Vầng"

"Nhìn con kìa , chẳng có chút sức sống nào hết"

"Dạ"

Đối mặt với hàng vạn câu hỏi , jungwon chỉ biết trả lời trong vô thức .

Có lẽ em vẫn bận tâm về chuyện đó mà không hề biết chính cái chuyện mình lo lắng đang từ từ lòi đuôi ra chỉ vì những câu trả lời vô chi của chính em .

"Buồn tình à ?"

"Không"

"Thất tình à ?"

"Con đang hạnh phúc thế này cơ mà ?"

"Á à có bồ rồi chứ gì ?"

"Hỏi thừa , mày trêu anh đấy à chaewon ?

Anh jongseong còn gì ?"

"Ồ"

"Ồ"

"Ồ"

"Ơ ?

Chết rồi !!!!!

Con vừa nói cái gì ??"

"Anh nói anh có bồ"

"Và đó là jongseong..?

Nhỉ ?"

"Con đi học đây !

Con xin phép"

Jungwon vội đứng dậy chạy một mạch ra cửa để trốn tránh thực tại rằng em vừa tự khai ra mọi thứ quá dễ dàng nhưng có sáu cánh tay luôn sẵn sàng lôi cổ em lại .

"Con yêu à , hôm nay là chủ nhật"

"Và con không có lớp học thêm nào vào chủ nhật hết , con trai nhớ chứ ?"

"Anh không thoát được đâu"

"Ai đó cứu tôi !!"

Cánh cửa nhà jungwon từ từ khép và sau tiếng đóng cửa tàn nhẫn ấy là một khoảng lặng của nội tại

——————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Ducle
46


Bây giờ nếu để người ngoài nhìn vào thì không khác gì hình ảnh một cậu bé trốn học đi chơi bị bố mẹ bắt gặp rồi lôi về nhà hỏi tội hết .

Chung quơn nhà ta cặp đeo sau lưng , đồng phục tươm tất trông sáng sủa đấy mà dòm mặt thì đang căng thẳng lắm .

"Dạ..

Con xin lỗi"

"Con xin lỗi vì cái gì ?"

Hít một hơi thật sâu và chaewon đã cảm nhận được điều chẳng lành .

Đừng nói anh nó lại bắt đầu xổ ra một tràng như hồi sinh nhật đấy nhé ?

Không được !

Nó phải ngăn lại , nhưng chaewon không thể .

Muộn mất rồi...

"Dạ con xin lỗi .

Con xin lỗi vì đã có người yêu khi chỉ mới học lớp 10 , đáng ra con không nên yêu đương vì thời điểm nhạy cảm, vì con chuẩn bị thi học sinh giỏi .

Thưa bố , thưa mẹ con xin lỗi , con không nói vì sợ hai người buồn nhưng thực sự con rất lo sợ vì thực sự hoàn cảnh của con khác so với người khác , con..."

"Bình tĩnh nào jungwon , bố mẹ không ai có ý trách con hết , từ từ nói ra hết đi nào .

Bố mẹ sẽ lắng nghe con , đừng căng thẳng nữa .

Nhé ?"

"Dạ , thật ra con đã có người yêu được khoảng 3 tháng rồi ạ, con xin lỗi"

Khẽ liếc mắt lên nhìn bố mẹ , thấy hai người im lặng jungwon đã sợ nay còn sợ thêm , hai chân run lẩy bẩy , ngón tay không ngừng bấu chặt vào nhau .

Lần đầu tiên , chaewon chứng kiến anh của nó lo lắng đến như thế .

Trông anh như sắp khóc đến nơi vậy , nó biết ý ngồi bên cạnh anh nắm chặt tay anh ý muốn trấn an jungwon .

Nhận thấy được điều đó ở chaewon , em bình tĩnh hít thật sâu rồi tiếp tục .

"Lí do con không nói với hai người là vì con sợ bố mẹ buồn , bởi vì...."

"Dạ....vì con thích con trai ạ .

Con xin lỗi .

Chúa ơi !

Con phải làm sao đây , con xin lỗi.."

Kết cục là em vẫn chẳng thể nào bình tĩnh nói ra cho tử tế , người em run rẩy , câu từ lộn xộn , nước mắt cháu nó chắc cũng sắp tuôn trào rồi .

"Jungwon !

Bình tĩnh , ngẩng mặt lên nhìn mẹ"

"Con.."

"Con không có lỗi , jungwon"

"Jungwon của bố , con không cần cảm thấy lỗi khi con biết yêu một ai đó kể cả đối phương là con trai hay con gái đi chăng nữa .

Đó đơn giản chỉ là cảm xúc của con người thôi con à"

"Con cứ là chính mình , hãy mạnh dạn bày tỏ và sống theo cách con muốn vì con còn trẻ .

Con cần có trải nghiệm để tự rút ra bài học cho bản thân , mẹ tin jungwon của mẹ không phải kẻ nhút nhát"

"E-Em nữa , em ủng hộ mà .

Bố mẹ có không chơi với anh nữa thì em sẽ chơi với anh màaaaa"

"Aish , con cảm ơn mọi người nhiều lắm , vì đã lắng nghe con"

"Không con yêu , bố mẹ mới là người nên cảm ơn con đó jungwon"

"Dạ ?"

"Không nhiều người dám can đảm nói ra đâu , việc con chịu nói với bố mẹ đã khiến bố mẹ biết ơn con rồi , ít nhất là con đã tin tưởng vào chúng ta"

"Ok , giờ kết thúc chuyên mục cảm ơn .

Nôn tên người yêu con ra đây cho mẹ !!

Mẹ cần sự đính chính từ con"

"Nói ra đi , bố biết rồi đấy"

"Bố nói xạo à ?

Ngoài bố ra thì ai cũng biết , bố có biết gì đâu mà làm lố quá đi"

"Sao con lỡ phản lại lời bố con vậy gái cưng ?"

"Thôi được rồi , con yêu anh jongseong"

Sau màn tuyên bố đó , có một người khẽ gật đầu chấp nhận , một người hò reo bằng cả tâm hồn còn một người thì mắt A mồm O bởi căn bản có biết đâu mà chẳng bất ngờ .

"LẦN ĐẦU OTP CANON , TUYỆT VỜI !!"

"Mẹ biết ngay mà , lộ lắm cơ"

"Con yêu jongseong á ?!?!?!?!?!?!?!?!?!?!"

[...]

Sau ngày hôm đấy , cứ hễ ra khỏi cửa mà đụng mặt ông bà "sui gia" là y như rằng hai mẹ lại tíu tít chào hỏi nhau .

Còn hai ông bố thì thi nhau giằng co đứa con trai nhỏ .

"Con trai tôi giỏi lắm đấy nhé !"

"Con trai tôi cao to biết nấu ăn cơ"

"Ôi chào chị"

"Chào chị , buổi sáng tốt lành"

Jongseong vừa sang gọi em đi học đã gặp ngay đại hội họp mặt gia đình .

"Sao lại đông người thế này ạ ?

Cháu chào cô , chào chú ạ , cháu sang gọi em jungwon đi học"

"À ừ , con cứ tự nhiên .

JUNGWON !!!

ANH ĐẾN GỌI ĐI HỌC KÌA !!"

"DẠ !!!

CON DẬY LÂU RỒI MÀ MẸ !!!

SAO MẸ LẠI MẮNG CON"

"MẸ MẮNG MÀY BAO GIỜ ??

Anh chị thông cảm , con trai nhà em nó ngủ kĩ lắm cơ"

"Mẹ đang nói chuyện với ai thế ạ ??"

"Chào con , cô chú là bố mẹ của jongseong .

Jongseing có mắt nhìn thật đấy , con đáng yêu quá"

"Ơ kìa mẹ !

Kệ đi , mình đi học thôi jungwon !!"

"Dạ !?

Con chào bố mẹ , cháu chào cô chú bọn cháu đi học đây ạ"

Hai đứa lao đi nhanh như một cơn gió chỉ còn bố mẹ ở lại .

"Mong chúng nó cứ hạnh phúc như này thì tốt thật"

"Hai đứa làm em nhớ tới hồi trẻ trâu quá chị ạ"

"Mà tất cả mọi người đều biết hết rồi ?"

"Chuyện gì cơ ?"

"Chuyện hai đứa nó yêu nhau"

Ba người đồng loạt nhìn bố em như thể người rừng mới đu dây sang đây .

"Thật ra thì có mỗi bố là không biết thôi đó ạ !

Chứ nhìn là biết tất cả mọi người đều đoán ra được ít nhất 80% về chuyện của hai anh ấy rồi .

Bố nhiều lúc cũng ngây thờ thật đấy"

"Ơ hay , chỉ là bố không thích sân si thôi chứ gì bố chẳng biết"

"Sân si kiểu bố chắc người ta biết từ 8 đời rồi bố mới bắt đầu đi nghe ngóng thông tin"

"Đi học ngay , mất giờ rồi con bé này ?"

"Dạ con biết rồi mò .

Thưa bố mẹ , cô chú con đi học ạ .

Bye maeumi nhoooo"

Chaewon xuất hiện cùng với hàng nghìn "mũi dao" đâm chọt vào trái tim của bố nó rồi cũng biến mất như một cơn gió .

"Anh thấy tác hại của việc mặc kệ miệng đời không sân si chưa ?

Bị con nó gièm pha cho , nhục gớm"

"Con gái út nhà chị đáo để thật đấy"

"Chị quá khen , con bé nhà em nó cứ lớn trước tuổi thế nào ấy , nhiều lúc phát sợ luôn"

Hai người cứ vậy mà tám chuyện rôm rả đến nỗi hai căn nhà được giao lại cho hai bố ở nhà dọn dẹp còn hai mẹ khoác tay nhau đi cà phơ tám tiếp .

"Ôi phụ nữ"

"Thôi chịu đi anh , thời thế thay đổi rồi"

"Không biết sau này gả jungwon về cho jongseong nhà anh thì nó có hành jongseong như vậy không nhỉ ???"

"Tôi nghi lắm , thằng bé giống chị nhà thế cơ mà"

"Ôi thôi chết rồi jongseong ơi !!"

————————————————————————-

cont....
 
Jaywon || Ducle
47


Trên đường đi học là hàng ngàn câu hỏi được đặt ra mà chưa chắc có lời giải đáp .

"Tự nhiên nay mở đại hội gặp mặt là sao vậy ?"

"Anh không biết , hôm nay mẹ anh rảnh bất ngờ , mà tự nhiên bố anh cũng dậy sớm luôn"

"Bình thường mẹ em đâu có ra khỏi nhà sớm thế ?

Hai mẹ lại còn chào hỏi nhau kiểu thiếu nữ e thẹn ?

Ủa gì vậy ???"

"Hay là..."

"Em/Anh nói rồi đúng không ?"

Hai đứa bất ngờ nói cùng một lúc và linh cảm nhận được sự đồng ý của cả hai bên đã khiến hai đứa hạnh phúc đến mức mất kiểm soát .

Và kết quả là lại lao xuống sông .

"Đây là lần thứ mấy rồi ?"

"Dạ con không biết ạ"

"Mẹ đã dặn con khi đi với em jungwon là phải cẩn thận cơ mà ?

Mất đứa con trai vàng ngọc của mẹ thì sao ?

Mày có đền được không ?"

Bây giờ jongseong là đang người ướt nhẹp , tay cầm điện thoại nghe mẹ tặng anh một bản nhạc "du dương" ngây ngất lòng người .

Chính bố anh là người đã mách lẻo với mẹ khi thấy hai đứa người ướt sũng trở về .

Thấy người tàn ác sống quá thảnh thơi , jongseong tự nguyện làm kẻ phản diện quyết không chịu nghe chửi một mình .

Jongseong quyết định bật loa ngoài .

"Bố mày đâu ??

Sao lại chưa chịu dọn dẹp gì hết ?

Và tại sao hai thằng bé người ướt đi về còn cười hai đứa nó ?

Thay vào đó anh đưa hai đứa đi sấy tóc , lau khô người thì có phải hơn không ?

Hả !?"

Bố hận không thể ném jongseong ra khỏi nhà vì giờ anh to con quá , bố bế không nổi .

"Con xong rồ-"

Jungwon vừa sấy tóc xong xuôi đi xuống đã bị nghe chửi online.

Rột cuộc nhà này có hao nhiêu tiền điện thoại vậy ?

Theo sự quan sát và phân tích của em thì cũng ngót nghét gần 30p rồi .

Tội !

"Jungwon cầm máy hộ anh một chút để anh lên lau người đã"

"Để em !

Alo cô ạ ?"

"Ôi jungwon chào con .

Bị ướt như vậy có lạnh lắm không con ?

Khổ thân người đã yếu còn hay bị thằng con nhà cô nó hành hạ "

"Ơ không cô ơi , con vẫn ổn mà .

Anh jongseong còn nhường con lau người trước mà cô"

"Nó làm vậy là đúng rồi .

Nó không nhường thì về biết tay mẹ nó"

Hai cô cháu cười nói vui vẻ , ngay gần đó là hai người đờn ông đứng nép nơi góc tường .

Chưa gì hai bố con đã ngửi mùi bị ra rìa rồi .

[...]

"Jungwon !!!

Sao cậu lại nghỉ học vậy ?"

"Tớ ngã xuống sông"

"Nữa ?"

"Anh không thể đếm nổi số lần em và thằng kia bay xuống sông đâu"

"Có hai lần mà làm lố vậy ?"

"Hai lần là số nhiều rồi"

Hai đứa không vác mặt đến trường và đương nhiên bị hội anh em tra hỏi ngay khi tan học về , chúng nó lôi nhau đến tận nhà luôn .

Nghĩ đau đầu mà thấy chúng nó lo lắng cho mình thì thấy cũng cảm động , cũng đáng yêu .

Đang cười phớ lớ thì jungwon nhận ra những con người này đã thông đồng với nhau để bì trây em .

Em liền đanh mặt lại .

"À đúng rồi , không nói chuyện với mấy người nữa"

"Tự nhiên ?"

"Tôi không biết !

Mấy người thông đồng với nhau phản bội tôi .

Không ngờ mấy người lại có thể xấu xa đến mức đấy .

Hứ !"

Jungwon đang nghĩ mình đang siêu đáng sợ nhưng trong mắt chúng nó em trông như con mèo con đang xù lông vậy .

Môi em cứ chu chu ra , mặt hết đánh sang bên trái lại hất sang bên phải .

Người ta là đang muốn thể hiện mặt đanh đá của bản thân nhưng mà khổ nỗi nó trân quá .

Bình thường thì đanh đá bằng thực lực , giờ cố tình thì lại thành sượng trân .

Sunghoon và sunoo hai đứa này không biết ý còn bụm miệng cười .

Heeseung cố nhịn cười , jaeyun cũng cố mà nó lạ lắm , bao nhiêu cái biểu cảm xấu xí lúc nhẫn nhịn là lòi ra hết .

Riêng jongseong thì "chết dí" vì buồn cười rồi , pass !

"Mấy người còn cười được à ?

Thật quá đáng !!!"

"Rồi jungwon nói xem bọn anh đã làm gì có lỗi với em nào"

"Em không biết"

Jungwon vẫn là nhất quyết không chịu nói .

Và thời khắc của các thám tử bắt đầu .

"Em trước !

Em nghĩ là mình đã không hỏi thăm đúng cách khi cậu ấy bị ngã xuống sông .

Đáng ra mình nên quan tâm cậu ấy một chút"

"Dẹp !

Nó ngã bao lần rồi , chuyện này không khả quan , nó không hợp với tính cách của jungwon"

"Tao !!

Để tao , kudo sunghoon !!!

Tao đoán là tao không đoán được"

"Bố lạy con , không biết thì ngậm mồm mà nghe"

"Bọn này không được tích sự gì , heeseung để anh !!

Chắc chắn là mình đã làm gì đó nên jungwon mới có thái độ như thế"

"Dạ thưa anh Sim chuyện anh nói là chuyện mà ai cũng biết , xin mời anh khép mồm lại ạ"

Heeseung càng nghĩ càng thấy hội này thật không trông mong được gì .

Để ý một chút là thấy jungwon đang giả vờ và cái đứa đáng ngờ nhất chẳng phải em mà lại là thằng bồ của em , park jongseong .

"Dừng lại !

Sự thật chỉ có một thôi và tao đã tìm ra rồi , xa tận chân trời gần ngay trước mắt .

Nào park jongseong , mở mồm ra hoặc chết"

"Ờ thì...."

"Mày khai hết rồi chứ gì ?"

"Ừ....Tao lỡ mồm"

Sau đó là một khoảng lặng....

"Bọn anh xin lỗi"

"À em dỗi cho có chứ có gì đâu ạ"

"Không bọn anh xin lỗi vì bọn sắp sửa giết thằng bồ của em"

"Ê ê bình tĩnh đi mấy thằng điên này !!

Jungwon cứu anh"

"Kệ anh"

—————————————————————————

cont...
 
Jaywon || Ducle
48


"Mọi người không sợ em hả ?"

Jungwon lên tiếng phá vỡ bầu không khí .

"Nói gì vậy cu ?

Thằng kia , mày không kể hết chuyện cho ẻm nghe hả ?"

"Anh ấy có nói em biết rồi , chỉ là em muốn đính chính thôi"

"Để mà nói thì ban đầu anh bất ngờ , đương nhiên , dù anh có đoán ra mọi chuyện nhưng cũng chẳng thể tin được cái giả thuyết điên rồ ấy sẽ diễn ra thật rồi .

Nhưng em biết đấy , em không có ý định làm hại ai cả và em là jungwon của bọn anh .

Không việc gì mọi người phải sợ hãi em hết , em hiểu chứ ?"

"Em hiểu nhưng mà...."

"Jungwon chắc mày không để ý đâu nhưng anh thực sự cảm ơn vì sự xuất hiện của mày đã kết nối mọi người lại với nhau .

Thật ra trước kia , có khi bọn mình chỉ dừng lại ở việc thằng jongseong trêu ghẹo sunoo rồi hai thằng jongseong và sunghoon hết lườm nguýt nhau lại đánh nhau ầm ầm , anh thì chỉ ở phe trung lập thôi bên nào vui thì anh hùa vào .

Tính tao chó thế đấy !

Về heeseung nếu không có mày ở đây chắc tao cũng chỉ dừng lại ở việc ngắm em ấy từ xa thôi , sunoo thì cũng chỉ quen biết sunghoon và heeseung chứ tao rảnh đâu mà nói chuyện với nó .

Nói chung trước đây mọi người không có tí liên quan gì đến nhau hết luôn vì có mày mà mọi người mới chơi với nhau đấy"

"Anh jaeyun nay ăn phải bả à ?

Sao nay tâm sự sến súa bất ngờ vậy anh heeseung"

"Này kim sunoo , anh không điếc"

"Nó nói anh có sai đâu mà mắng nó ?"

Jaeyun đã khóc trong lòng một chút .

"Thằng jaeyun nói đúng đấy jungwon , nếu không có mày vác thằng jongseong đi thì chắc giờ tao cũng đang đau đầu với nó lắm mà tự nhiên nó dính lấy mày thấy chơi với nó cũng vui , nhiều lúc đéo vui bởi tính nó như con cờ"

"Này sunghoon , đã mở mồm ra khen thì khen cho tử tế mà đã khen thì đừng có lái sang chuyện khác để chửi bố , hiểu vấn đề không nhỉ ?"

Như mọi ngày , lại là sunghoon và jongseong cắn xé lẫn nhau , jaeyun cười ha hả vào mặt chúng nó còn heeseung và sunoo có lẽ đã hết cách rồi nên chỉ đành bất lực chứng kiến mọi thứ .

Còn riêng jungwon lại cảm thấy thật yên bình .

Cảm giác yên bình trong hoàn cảnh hỗn loạn nó là một thứ gì đấy rất khó tả .

"Em cảm ơn mọi người nhiều lắm !"

"????"

"Vì đã yêu thương em , vì đã chấp nhận em .

Em vui lắm , cảm ơn mọi người vì đã cho em được sống một lần nữa .

Dù đây có là mơ đi chăng nữa thì em cũng mãn nguyện lắm rồi"

"Ôi cái thằng hấp này , nói gì vậy ???

Lại đây anh em ôm mày một cái nào"

Một cái ôm , tuy lộn xộn vì sáu đứa châu đầu vào nhau , có khi còn đang trong tình trạng như mấy con bò húc nhau nhưng cái ôm ấy thật ấm áp .

"Thật đấy , sến súa quá đi !!!!"

"Sến mà vẫn có mấy người chơi chung mới hay chứ"

"Ai ?

Ai vậy ?"

"Tôi đá chết mấy người bây giờ"

"Đừng có trêu jungwon của em nữa !!"

"Jungwon nào của mày ???"

"Tôi !!!

Tôi ôm với !!

Tôi ốm nữa !!

Người ta cũng muốn được ôm !!!!!!!"

"Cái chú điên này chui ra từ đâu vậy ???

Chú đi ra đi"

Đang tình cảm dạt dào thì từ đâu chen vào một ông chú tên R cao lêu nghêu chắn hết tầm nhìn chúng nó rồi cũng đua đòi hoà nhập với bọn trẻ mới chịu cơ .

Kết quả bị chúng nó đuổi thẳng cẳng .

[...]

Quay đi quay lại cũng đã hết năm lớp 10 , yang jungwon của chúng ta đã sắp chính thức trở thành học sinh lớp 11 và anh bồ của em sắp được cút khỏi trường cấp ba .

Hai đứa , đương nhiên vẫn còn mặn nồng lắm .

Có khi còn hơn trước nữa cơ .

Nhưng có một vấn đề mà một anh tên Lee Heeseung đã bí mật tâm sự với chúng tôi về đứa em trai của anh ta đang dần trở nên giống với tên kia khiến anh cảm thấy rất rối bời .

Vì là tâm sự thầm kín nên chúng tôi xin được phép không tiết lộ tên của người tâm sự .

Trước đây đối với jungwon mấy trò trẻ trâu là mấy trò vô bổ và em sẽ không bao giờ hưởng ứng thì giờ đây có khi em ta mới chính là người lôi kéo jongseong vào mấy trò đấy .

Heeseung từng ngày ngắm nhìn sự thay đổi của đứa em trai ruột thịt mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa vì đứa em của cậu từ khi nào lại hoà tan với tên kia như vậy .

Để heeseung kể cho mọi người nghe một chút .

Một ngày nắng đầy sao , jungwon đã từ bỏ thư viện để rủ jongseong ra ngoài đường chỉ để trêu trẻ con đến khi nào chúng nó khóc thì hai đứa sẽ co giò bỏ chạy .

"Em ơi !!"

"Dạ !?"

"Nưmememmwklsl"

"Hai anh nói gì vậy ạ ?"

"GÀOOOOOO"

"MẸ ƠI !!!

HAI ANH KIA SỦA VỚI CON !!!"

Đấy , mọi người thấy nó xàm chưa ?

Chưa hết đâu , còn có chuyện này nữa .

Heeseung không ngờ jungwon đã đạt đến cảnh giới này khi bắt jongseong , à không , chúng nó quay cái trend quỷ ma gì mà....

ờm nói như nào nhỉ ??

"Ai trẻ trâu nhất ?

Tà ta tá ta ta ta"

"Ai đẹp nhất ?

Sài gòn ngày cuối hạ"

"Ai nhiều người yêu cũ nhất ?

Ahihi nyc là đù con choá !!

Đù con choá"

"..."

THÔI THÔI !!

DỪNG LẠI Ở ĐÂY ĐƯỢC RỒI .

Tóm lại nó như ác mộng đối với chúng nó vậy .

Nội tâm heeseung như gào thét với chúng tôi , muốn ai đó hãy trả lại jungwon ngày nào cho cậu ấy đi .

Nhưng chúng tôi rất tiếc , chắc là không thể rồi .

Ở một nơi nào đó , có bé jungwon và bé jongseong đang thoả thích vờn nhau .

Nói chung là yêu nhau lắm cắn nhau đau , đang vui đùa mà quay ra giận dỗi vu vơ ngay lập tức được luôn nhưng vì nó khá vui nên chúng nó vẫn rất enjoy điều đó , miễn sao tụi nó vẫn yêu nhau là được .

"Ê jungwon !"

"Gì dạ ?"

"Đéo có gì , anh yêu em"

"Anh bị đần à ?

Em cũng yêu anh"

"Jungwon !"

"Seo nữa ?"

"Lùn !"

"Đm anh chán sống à ?

Từ lúc yêu anh , tôi đã tăng lên được 1cm rồi , tôi có cao lên đấy nhé !

Một ngày nào đó anh sẽ đứng bằng nách tôi"

"Không có ngày đó đâu cưng ạ"

"Con cờ , mà mắc gì đang yên đang lành lôi chiều cao nhau ra vậy ?

Anh thích kiếm chuyện với em đấy à ?

Đã vậy thì chia tay nhau 5 giây đi .

ĐỪNG CÓ YÊU EM NỮA !!"

"ĐÉO CƠ , LÊU LÊU .

Anh thích yêu mày đấy !!

Rồi sao ??

Em tính làm gì anh ??

Em !

Tính !

Làm !

Gì !

Anh !

Hm ?!?!?!?!"

"Cái tên trẩu này thả em ra , đừng có ôm em nữa !!

Ngã bây giờ !!!"

"Đéo !

Yêu em lắm !"

"Em biết rồi mà !!!

Ngã bây giờ .

Em yêu anh mà !!"

end.

"Mẹ đã nói hai đứa như nào ?

Ngã xuống sông bao nhiêu lần rồi ?

Muốn ốm nằm bẹp dí cả hai đứa mới chịu đúng không ?"

"Tại anh jongseong cứ trêu con !"

"Tại em jungwon trêu con mà !"

—————————————————————————

Hồi kết rồi đó anh em ơi !

Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ tác phẩm này của mình 💖💖

Thật ra ban đầu tớ đã nghĩ ra một cái kết theo tớ thấy thì nó có hơi khốn nạn với jungwon là để cho tất cả mọi thứ chỉ là tưởng tượng của bé nó trước khi chết thôi nhưng mà hô hô , tớ đã quyết định bỏ cái kết đấy.

Nó chó quá

Sắp tới tớ sẽ cb với một cp mới , mong mọi người sẽ tiếp tục đón nhận em nó nhooo

À đúng rùi , có ai xem Boys Planet hong z ???

Đang đu một cặp này cuti lắm và cũng đang muốn đẻ fic cho hai bé mà sợ hong ai đọc hếc ㅜㅅㅜ

Hoi chúc cả nhà buổi đêm vui vẻ không sợ ma , ngủ ngon nhé và cảm ơn mọi người nhiều lắm 🫶🏻🫶🏻
 
Back
Top Bottom