Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Isekai] [OLN] Làm Nhân Vật Chính Liệu Có Phải Khó Nhất?

[Isekai] [Oln] Làm Nhân Vật Chính Liệu Có Phải Khó Nhất?
Chương 116: trước khi tiếng pháo vang lên


Cánh cửa thép của sân đấu mở ra chậm rãi, phát ra âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian khép kín.

Luồng khí lạnh tích tụ bên trong theo khe cửa tràn ra ngoài, mang theo mùi kim loại, mùi đá ẩm và dư âm của những trận chiến đã kết thúc từ rất lâu.

Ánh sáng ma thuật treo lơ lửng phía trên soi rõ mặt sân rộng lớn, những vết nứt chằng chịt cắt ngang lớp đá như sẹo cũ chưa kịp lành.

Nhóm Asher bước ra từ hành lang tối.

Tiếng bước chân vang lên đều đặn, không nhanh cũng không chậm.

Asher đi đầu, ánh mắt trầm ổn, tập trung vào khoảng không trước mặt.

Theo sau cậu là Kiyumi với dáng đứng thả lỏng quen thuộc, Layla khẽ điều chỉnh nhịp thở để ổn định ma lực, Maria nắm chặt tay như một thói quen.

Đây không phải lần đầu tiên mà họ cùng nhau chiến đấu.

Nhưng lần này, không khí khác hẳn.

Sự im lặng phủ lên nhóm, không phải vì căng thẳng, mà vì tất cả đều đang tự điều chỉnh mình cho một đối thủ mà họ biết rõ sẽ không dễ dàng.

Đi ở phía sau cùng, luôn duy trì một khoảng cách vừa đủ với nhóm Asher là một hình bóng xa lạ.

Đó là mô gái khoác một chiếc áo choàng xanh lục tối màu, mũ trùm kéo thấp đến mức bóng vải che kín nửa gương mặt.

Không ai thấy rõ ánh mắt, cũng không ai nhìn thấy mái tóc.

Chỉ có chiếc cung trên lưng cô phản chiếu ánh sáng nhạt, thân cung khắc những đường vân giống như rễ cây ăn sâu vào đá.

Dáng bước của cô nhẹ đến mức gần như không phát ra âm thanh, nhưng mỗi lần đặt chân xuống mặt sân, lớp đá bên dưới lại rung lên rất khẽ, như một phản xạ vô thức.

Trên khán đài, một vài ánh nhìn dừng lại rất nhanh rồi rời đi.

Không ai bàn tán.

Không ai lên tiếng.

Cô là thành viên thứ năm và cũng là người duy nhất trong những học sinh Arita còn bàng hoàng trước sự áp đảo một chiều của những học sinh Carilon, tham gia cùng nhóm của Asher để đủ người cho trận đấu này.

Đến gần vị trí trung tâm của sân đấu, Asher dừng lại.

Lớp đá dưới chân cậu vẫn còn âm ấm, hơi nóng từ trận chiến trước chưa kịp tan đi hết.

Qua lớp giày, cảm giác ấy truyền lên rất rõ, như một lời nhắc nhở rằng nơi này vừa chứng kiến một thất bại không thể chối cãi.

Phía đối diện, khoảng sân dành cho đối thủ vẫn trống rỗng.

Sự im lặng ấy kéo dài hơn cậu tưởng.

Asher hít sâu một hơi.

Không phải để trấn tĩnh, mà để giữ cho nhịp thở của bản thân không lệch đi.

Trong đầu cậu, hình ảnh trận đấu vừa rồi hiện lên rất rõ.

Những pha áp sát bị cắt đứt.

Đội hình tan rã chỉ sau vài nhịp giao tranh.

Ma thuật chưa kịp triển khai đã bị đè xuống bằng hỏa lực và nhịp tấn công lạnh lùng.

Lyon và nhóm của cậu ta đã đứng ở đây.

Và họ đã thua.

Không phải kiểu thua vì thiếu cố gắng.

Mà là thua vì bị áp đảo thông tin và cả hỏa lực.

Asher khẽ siết tay.

"Chúng ta phải chiến thắng." giọng cậu trầm thấp nhưng đủ để cả nhóm đều nghe thấy.

Kiyumi bật cười, cố gắng làm giọng mình nghe thật tươi sáng.

Cô vỗ nhẹ lên vai cậu, lực không mạnh nhưng đầy quyết tâm.

"Dù mấy cây gậy kim loại kì lạ kia có hơi khó nhằn, nhưng bọn mình cũng đã mạnh hơn trước rất nhiều rồi mà."

Nụ cười ấy rạng rỡ, nhưng không giấu được sự run rẩy rất khẽ nơi khóe môi cô.

Maria thì trái ngược lại với bầu không khí căng thẳng của cả nhóm.

Cô vẫn còn mải suy nghĩ trong khi nhớ lại trận chiến của Lyon.

Cô đã luôn quan sát anh trai mình từ đầu đến cuối, không bỏ sót một khoảnh khắc nào.

Trong lòng cô, vẫn luôn tồn tại một mong đợi mơ hồ rằng Lyon sẽ để lộ ra dù chỉ một thoáng sức mạnh bị che giấu.

Nhưng không có gì cả.

Những vết thương là thật.

Sự kiệt sức là thật.

Cả giọng nói run rẩy, lẫn cảm giác bất lực len lỏi trong từng động tác của Lyon, tất cả đều không phải giả vờ.

Anh trai cô chỉ là một ma kiếm sĩ sơ cấp.

Nhận ra điều đó, Maria cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề, vừa tự trách vừa xấu hổ.

Có lẽ nào... cô đã luôn hiểu nhầm anh trai mình sao?

"Maria... cậu không sao chứ?"

Giọng nói nhẹ nhàng của Asher vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man của chính mình.

"À... k không sao đâu."

Maria vội đáp, khẽ lắc đầu như để xua đi những ý nghĩ thừa thãi.

"Mình chỉ đang nhớ lại trận chiến của nhóm Carilon lúc trước thôi."

Nói xong, cô hít sâu một hơi, tự ép bản thân gạt mọi thứ sang một bên.

Trận đấu sắp tới không cho phép cô phân tâm.

"Ừ."

Asher cười nhẹ.

"Mình cũng căng thẳng lắm.

Nhưng chúng ta phải cùng cố gắng thôi."

Trong bầu không khí có phần căng thẳng và hồi hộp chỉ có duy nhất Layla là người tỏ ra bình tĩnh nhất.

Cô hiểu răng mình là đàn chị và bản thân không thể nhụt chí để ảnh hưởng tới cả nhóm.

"Nào mọi người tập trung lại nào."

Cô vỗ vỗ tay để thu hút sự chú ý của cả nhóm.

"Như mọi người đã thấy."

Giọng cô dứt khoát.

"Học sinh Carilon chiến đấu bằng cách duy trì cường độ ma thuật rất cao để giữ chúng ta ở ngoài tầm tiếp cận.

Nếu để họ kéo dài trận đấu, chúng ta sẽ là bên chịu thiệt."

Ánh mắt Layla lần lượt lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại nơi cô gái đội mũ trùm đầu.

"Vì vậy, trận này phải tốc chiến tốc thắng.

Chúng ta sẽ tấn công toàn lực ngay từ đầu."

"Em cũng nghĩ vậy."

Asher gật đầu.

"Điều đáng sợ nhất của họ chính là tần suất tấn công tầm xa quá dày.

Càng để lâu, chúng ta càng bị dồn ép và mất lợi thế."

"Vậy kế hoạch như sau."

Layla tiếp lời, giọng chắc chắn hơn.

"Ngay khi trận đấu bắt đầu, Asher và Kiyumi, hai em lập tức dùng toàn bộ khả năng tiếp cận đội hình Carilon từ hai hướng khác nhau.

Bằng mọi giá phải phân tán hỏa lực của họ."

"Vâng."

Asher đáp ngay.

"Tất nhiên rồi.

Cứ giao cho em."

Kiyumi nở nụ cười tự tin.

Nói rồi cô khẽ liếm môi, ánh mắt dường như cũng trở nên sắc bén hơn.

"Còn chị và Maria."

Layla quay sang hai người.

"Ma thuật bậc thấp sẽ không hiệu quả trước đối thủ có tốc độ niệm chú như vậy.

Maria, em tập trung phòng thủ cho chị.

Chị cần thời gian để triển khai ma thuật bậc cao."

"Dạ, em hiểu."

Maria gật đầu, bàn tay khẽ siết lại.

"Cuối cùng là em..."

Nói rồi Layla đưa mắt về phía cô gái đội mũ trùm đầu vân im lặng từ nãy đến giờ.

"Em là học sinh năm nhất đúng không?

Tên em là gì ấy nhỉ?"

"...Em là Ella." giọng nói của cô gái nhỏ nhưng thanh thoát, êm dịu như tiếng chim kêu.

"Tốt lắm, Ella."

Layla mỉm cười.

"Em là cung thủ phải không?

Ma thuật sở trường của em là gì?"

"Dạ thưa chị thổ ma thuật là sở trường của em.

Em cũng có thể sử dụng một chút phong ma thuật."

Một cung thủ thường có ma thuật sở trường là phong ma thuật vì loại ma thuật này tương thích rất tốt với đòn tấn công tầm xa của họ.

Cũng vì lẽ đó mà Layla hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của Ella.

"Thổ ma thuật sao.

Cũng tốt vậy thì em sẽ đóng vai trò hỗ trợ nhé.

Hãy linh động hỗ trợ đội dựa theo tình huống.

Em làm được mà phải không?"

"Dạ vâng.

Tất nhiên là được thưa chị."

"Tốt lắm... vậy là kế hoạch đã rõ ràng."

Layla hít vào một hơi sâu, như thể đang ép toàn bộ do dự và căng thẳng xuống đáy ngực mình.

Khi cô mở miệng lần nữa, giọng nói đã vững vàng hơn, vang rõ giữa không gian rộng lớn của sân đấu.

"Chúng ta không chỉ chiến đấu cho trận này."

Ánh mắt cô lướt qua từng người.

"Mà còn vì những bạn học đã ngã xuống trước đó.

Vì học viện Arita.

Và để cho Carilon thấy rằng niềm kiêu hãnh của chúng ta không thể bị nghiền nát dễ dàng như vậy."

Cô đưa nắm đấm ra giữa không trung.

Không phải động tác mạnh mẽ, mà là một cử chỉ để giữ vững tình thần, như thể nếu buông lỏng dù chỉ một chút, thứ cảm xúc yếu đuối đang dồn nén trong cô sẽ trào ra ngoài.

Asher nhìn thấy rất rõ sự run nhẹ ẩn sau nắm tay ấy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì Layla đang ép bản thân đứng thẳng trước áp lực mà ai cũng cảm nhận được.

Cậu bất giác mỉm cười.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Layla mang dáng dập của một người đàn chị đang cố gắng gánh vác phần trách nhiệm nặng nề nhất, khiến cậu cảm thấy thật gần gũi và dáng tin cậy.

Và chính điều đó...

Asher không thể quay lưng.

"Tất nhiên rồi, chị!"

Cậu đưa tay đấm nhẹ vào nắm đấm của Layla.

"Em cũng sẽ cố gắng hết sức!"

"Em cũng vậy."

Kiyumi và Maria lần lượt tiến lên.

Cuối cùng, ánh mắt mọi người dồn về Ella.

Cô hơi khựng lại một nhịp như thể không ngờ bản thân cũng được gọi, rồi cô cũng bước tới, chạm nhẹ nắm tay mình vào trung tâm vòng tròn.

"Tốt lắm."

Layla mỉm cười.

"Vậy thì, cùng nhau chiến thắng thôi!"

Ầm Ầm Ầm!

Ngay khi Layla vừa dứt lời, cánh cửa thép phía đối diện cuối cùng cũng chuyển động.

Âm thanh kim loại ma sát vang lên nặng nề, khô khốc, kéo dài như một nhịp trống báo hiệu điều không thể tránh khỏi.

Hơi nóng tích tụ trong sân đấu theo khe cửa tràn ra ngoài, hòa lẫn với mùi kim loại, dầu bôi trơn và dư chấn ma lực chưa kịp tan hết từ trận đấu trước.

Asher không quay đầu lại.

Cậu đứng yên ở vị trí trung tâm sân, lưng thẳng, hai tay thả lỏng, ánh mắt hướng về phía trước như thể đã đoán trước cảnh tượng sắp xuất hiện.

Những bước chân đầu tiên vang lên.

Không vội vã.

Không gấp gáp.

Năm bóng người lần lượt bước ra từ sau cánh cửa thép, dáng đi ung dung đến mức gần như thờ ơ.

Ánh sáng trên trần sân đấu chiếu xuống, phản chiếu lên những bộ trang bị kim loại gọn gàng, sắc nét, hoàn toàn khác với những bộ giáp và trang bị của những học sinh Carilon sử dụng trước đó.

Người đi đầu dừng lại giữa lối ra.

Reinhardt Weiss.

Cậu ta cao hơn những thành viên còn lại của nhóm, mái tóc sáng màu được chải gọn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua phía Asher như đang đánh giá một vật thể hơn là một đối thủ.

Trên cổ tay và sau lưng Weiss, các mảnh ma cụ phát ra ánh sáng lam nhạt ổn định, nhịp dao động trơn tru đến mức gần như không có độ trễ.

Theo sau Weiss, các thành viên khác trong nhóm tản ra rất tự nhiên, mỗi người chiếm một vị trí, vừa đủ để kiểm soát không gian nhưng không hề lộ ra sự căng thẳng.

Một trong số họ bật cười khẽ.

"Ồ."

Giọng nói mang theo chút chán chường.

"Vẫn còn đứng đủ cơ à.

Ta cứ tưởng sau trận vừa rồi, bên Arita phải cần người dìu xuống sân chứ."

Một tiếng cười khác vang lên, thấp và ngắn.

"Đừng nói vậy."

Một người khác lên tiếng.

"Biết đâu họ rút ra được bài học gì đó từ thất bại của nhóm trước thì sao."

Cậu ta nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Asher và từng thành viên phía sau.

"À không.

Tôi quên mất.

Ma thuật cổ lỗ sĩ cùng phong cách chiến đấu thô sơ kia thì học thêm mấy lần cũng chẳng thay đổi được gì."

Trước những lời châm chọc lộ liêu kia, Kiyumi siết chặt nắm tay, cô khẽ nhe nanh cùng một tiếng gầm gừ trầm thấp phát ra từ cổ họng.

Maria hơi nghiêng người về phía trước theo bản năng, nhưng Layla giơ tay ra chặn lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Weiss.

Asher thì vẫn bất động như thể cậu hoàn toàn không bị những lời bóng gió kia ảnh hưởng.

Chỉ có đôi mắt cậu khẽ hạ xuống một chút, như đang ghi nhớ từng chi tiết của đối thủ.

Weiss không cười.

Cậu ta cũng không ngăn lời lời châm chọc của đồng đội.

Cậu chỉ khẽ đưa tay ra phía sau.

Một cử động rất nhỏ.

Nhưng lập tức, những âm thanh vụn vặt từ nhóm phía sau dừng lại.

Như thể có một mệnh lệnh vô hình vừa được ban ra.

Weiss lúc này mới nhìn thẳng về phía Asher.

Ánh mắt ấy không hẳn là khinh miệt.

Nó giống như cái nhìn của một người đã quá quen với chiến thắng, đang đối diện với một biến số chưa đủ lớn để khiến mình bận tâm.

"Bắt đầu cho xong đi."

Giọng Weiss trầm, rõ ràng.

"Tôi không có hứng kéo dài."

Trong lúc bầu không khí giữa hai nhóm của Asher và Weiss đang dần lên tới đỉnh điểm.

Tại một căn phòng cao cấp trên một khán đài cao nhất, phía sau một lớp kính bán trong suốt, một nhóm người đang quan sát toàn bộ diễn biến.

Những bộ quân phục cao cấp xen lẫn áo blouse trắng tạo thành một hình ảnh không mấy hòa hợp.

Trên bàn điều khiển trước mặt họ, hàng loạt thông số đang liên tục nhảy số.

Một người đàn ông trung niên chỉnh lại kính, ánh mắt không rời khỏi Weiss.

"Độ ổn định của lõi ma lực cao hơn dự đoán."

Ông ta nói, giọng không giấu được sự hài lòng.

"Bản nâng cấp lần này đã giải quyết gần như hoàn toàn độ trễ khi chuyển đổi chế độ."

"Mức tiêu hao thấp hơn ba mươi phần trăm so với mẫu tiêu chuẩn."

Một nhà khoa học khác tiếp lời, tay lướt nhanh trên bảng dữ liệu.

"Với cường độ đó, họ có thể duy trì hỏa lực liên tục gấp đôi nhóm trước."

Một người khác khẽ huýt sáo.

"Thật sự đem đồ này cho học sinh dùng à."

Anh ta cười nửa miệng.

"Trang bị này vốn được thiết kế cho đơn vị đặc nhiệm tuyến đầu phải không?"

Người đàn ông trung niên nghe vậy liền thở ra một hơi, chậm và nặng, như thể ông đã quen với kiểu phản ứng đó.

"Đây là thử nghiệm thực chiến."

Ông nói, giọng trầm xuống.

"Nguyên mẫu mới muốn chứng minh giá trị thì không thể chỉ nằm trong phòng thí nghiệm."

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt lướt sang người phụ nữ đang ngồi ở vị trí trung tâm, rồi mới tiếp tục.

"Huống chi..."

Khóe miệng ông nhếch lên rất nhẹ.

"Hôm nay chúng ta đã phải phiền đến cả một trong những lục tinh tướng quân tới đây.

Nếu không đưa ra được chút thành quả cho ra hồn, thì e rằng chính chúng ta mới là người khó ăn nói."

Không ai tiếp lời nữa.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, toàn bộ ánh nhìn trong căn phòng khẽ hướng về phía người phụ nữ.

Cô vẫn ngồi đó, dáng vẻ ung dung, một tay chống cằm, ánh mắt vàng rực không rời khỏi sân đấu phía dưới.

Không có lấy một biểu cảm thừa thãi, nhưng chỉ riêng sự hiện diện ấy thôi cũng đủ khiến những lời bàn tán tự động hạ thấp đi vài phần.

Như thể nơi đây vốn dĩ là lãnh địa của cô.
 
Back
Top Bottom