[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Injustice, Hatred And Extremism
Chương 38: Cơn thịnh nộ của Lucifer
Chương 38: Cơn thịnh nộ của Lucifer
Nekoru và Lucifer đang đứng trên sàn đấu lớn.
Cả hai đều trên tay cầm chắc cây kiếm, mắt nhìn đối phương không dứt, miệng không nói tiếng nào, cứ thế mà đi xung quanh thành hình tròn như thể đều chưa tìm ra phương pháp chiến đấu.
- Xông lên và làm gì đó đi chứ...
- Nekoru nhủ thầm.
- Thế này thì đến bao giờ...
- Lucifer nghĩ.
Trên khán đài đằng kia, Đại tướng, cùng những người bạn của Nekoru đang bị trói đứng đó xem trận đấu.
- Ta không cần ai thắng cả, chỉ cần câu giờ đủ để cho Nekoru kích hoạt bản năng tự vệ là được, rồi lúc đó ta sẽ lao ra và cho nó một mũi...
- Hắn vừa nói vừa liếc mũi kim tiêm trên tay.
- Ngươi muốn gì ở cậu ta chứ?!
- Natalie đứng đằng sau hét lớn.
- Ta cần huyết thanh trong máu của nó.
Có nó ta sẽ trở nên bất khả chiến bại, rồi loài người sẽ phải chịu những gì ta đã trải qua.
- Đồ ngốc!
Ngươi ích kỷ vừa chứ, chẳng phải vì mục đích cá nhân mà bao nhiều người vô tội đã bị hại chết rồi đấy!
- Chise tức tối nói xen vào.
- CÂM MỒM ĐI!!
Chẳng phải các ngươi cũng từng bị con người dơ bẩn hành hạ hay sao?
Chẳng phải các ngươi cũng muốn được trả thù hay sao?
Hy sinh một vài người để cứu cả một giống loài thì sao chứ?!
- NGƯƠI ĐANG ĐI THEO CON ĐƯỜNG LỆCH LẠC RỒI ĐỒ NÃO PHẲNG!!
CÁC VỊ THẦN BAN BẢN NĂNG ĐÓ CHO THÚ NHÂN LÀ ĐỂ TỰ VỆ BẢN THÂN!
Hy sinh vài người ư, NGƯƠI CỐ TÌNH ĐẨY HỌ VÀO CHỖ CHẾT THÌ CÓ!!
- MÀY MÀ CÒN NÓI NỮA THÌ...!!
KEENG!
Tiếng hai cây kiếm va vào nhau nghe rõ mồn một, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Có vẻ như cuộc chiến bắt đầu rồi.
Nekoru và Lucifer từ lúc nào đã xông tới nhau, tay cầm chắc kiếm chém mạnh vào đối phương.
Hai lưỡi kiếm va vào nhau chan chát.
Nekoru lùi về phía sau, nhưng Lucifer lại tiếp tục lao lên, khiến cậu phải đổi chân trụ để đỡ nhát chém.
Lucifer thấy vờn nhau từ từ không hiệu quả liền đổi sang phương pháp đánh nhanh thắng nhanh.
Nekoru thì nghĩ ngược lại:
- Tên này sức trâu như bò, kéo dài trận đấu chỉ tổ bất lợi cho mình.
- Cậu nghĩ thầm.
Đúng như dự tính, Lucifer cẩn trọng tiến tới và tung ra những đòn tấn công hiểm hóc mà nhanh như cắt.
Hàng vạn lưỡi kiếm lao tới, Nekoru cố cầm cự bằng cách đỡ chúng và né.
Bỗng nhiên, cậu để ý thấy gì đó bất thường từ đối thủ.
Lúc thấy Lucifer chiến đấu, Nekoru thấy rằng cậu ta thường vươn thân trên ra đằng trước, để phần thân dưới làm trụ.
Cậu đoán rằng có lẽ đó là di chứng của hình phạt "Đoạt vĩ hình" nên phần hông của Lucifer không thể di chuyển bình thường vì đã mất đi chiếc đuôi giữ thăng bằng đặc trưng của mèo, nên cho dù đã thêm đuôi giả vẫn không thể sửa lại được.
Nắm được điểm yếu đối phương, Nekoru chớp thời cơ vung lưỡi kiếm dưới phần thân dưới của Lucifer.
Đúng như dự tính, cậu ta bị bất ngờ nên luống cuống né, vô tình khiến bản thân bị mất chân trụ nên ngã xuống.
Cũng may Nekoru chỉ chém hờ để doạ nên không trúng.
- Biết điểm yếu của cậu rồi nhá...
- Khá lắm, nhưng chưa đủ.
Lucifer nhanh lấy lại tư thế chiến đấu, nhảy lên không trung.
- Định tấn công từ trên cao chứ gì, tôi cân h...
- Linh đao sương hàn.
Lucifer kẹp ngón trỏ ngón giữa lại và đưa ra trước mặt niệm chú.
Từ trên đầu cậu, hằng hà sa số lưỡi dao băng kết tinh lại và chĩa thẳng vào chú mèo tội nghiệp đang ngơ ngác ở dưới.
Tất cả hành động đó chỉ vỏn vẹn diễn ra trong 2 giây.
Nekoru phản xạ kịp thời, bật nhảy lộn người ra sau để tránh đạn.
Chỉ cần chậm một giây thôi là hàng trăm mũi dao sẽ găm không thương tiếc vào người cậu.
Cùng lúc đó, Lucifer cũng tiếp đất.
- Ta có ngăn ngươi bao nhiêu lần, ngươi vẫn không ngừng tấn công.
Lượng sức mình đi, đồ đần.
- Tôi sẽ không ngừng tấn công đến khi nào lấy lại được Lucifer trước đây, giờ thì cùng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng nào!
Lucifer không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Nekoru.
Ở phía trên kia, mọi người vẫn đang đổ dồn ánh mắt vào hai con mèo kỳ phùng địch thủ.
- Nekoru!!
Anh phải cố lên đó, đánh tên mèo đen đó cho cậu ta tỉnh lại đi!
- Mơ đi.
Với sức mạnh từ bản năng nguyên thuỷ nhân tạo thì Lucifer sẽ không ngán bố con thằng nào đâu, trừ phi Nekoru cũng dùng nó.
- Không thể thế được, ta tin rằng ý chí của người ngay sẽ đánh bật được tà ác bên trong.
Ngươi có điều khiển cậu ta thì cũng không thể điều khiển được cái tôi của Lucifer đâu!
- Hahahahaha!!
Được lắm, để xem...
- Nhưng mà...
Trông Nekoru bên mình cũng khá đuối rồi đấy...
Con mồn lèo kia cố kéo dài trận đấu để khiến cậu ta mệt rồi ra tay đấy!
Quả thật, Nekoru đã bị quần cho mệt lừ, còn Lucifer thì vẫn tấn công không ngừng nghỉ.
- Phải dứt điểm nó thôi.
- Lucifer nghĩ.
Cậu ta lao lên với mũi kiếm chĩa về phía trước, nhắm thẳng vào Nekoru.
Nekoru cũng chẳng còn sức mà chạy nên cậu ta chỉ...đứng đó.
- STERBEN!!!
ALYOSHA!!
PHẬP!!
Tưởng chừng như thanh kiếm mang sự giận dữ của Lucifer đã găm vào người Nekoru, nhưng điều đang xảy ra khiến ai cũng không tin vào mắt mình.
Nekoru vừa giữ thanh kiếm lại bằng tay.
Tay không.
Máu rỉ ra từ bàn tay cậu, nhỏ giọt rơi xuống đất.
Sự im lặng bao trùm lên đám đông làm cho tiếng máu nhỏ nghe rõ mồn một.
Dù đã bắt trọn cây kiếm bằng tay không nhưng Nekoru không hề thốt lên một tiếng "đau", hay ít nhất là thể hiện cảm giác nhói lên ở lòng bàn tay.
Cậu chỉ đứng đó, cúi gằm mặt xuống không nói gì cả.
- A...anh Nekoru...
- Đùa à...
Cậu ta không cảm thấy gì sao...?
- BẢN NĂNG TỰ VỆ ĐƯỢC KÍCH HOẠT RỒI!!
Quân đâu, hãy dàn thành một vòng tròn quanh sàn đấu và chuẩn bị sẵn kim gây mê cho ta!!
- Tên Địa tướng ra lệnh.
Toán lính đứng sau nãy giờ bỗng chốc đã dần đều thành một hình tròn vây kín sàn đấu lớn.
Từ trên cao chĩa nỏ đã được lên đạn xuống, chúng đồng loạt ngắm vào Nekoru chỉ chờ có hiệu lệnh khai hoả.
- Mày toi đời rồi, Alyosha...
Chạy trốn ư?Bằng niềm tin.
Đánh trả ư?
Còn tệ hơn.
Được rồi, Lucifer, lui ra đi để ta...
- Chưa xong đâu.
- Cái quái gì...!?
Câu nói bất chợt của Nekoru làm mọi người như đứng tim.
Cậu nắm chặt cây kiếm mặc cho máu rỏ ra, vứt nó xuống đất.
Lucifer cũng ngỡ ngàng nên lùi về sau.
- Tạ ơn chúa, cậu ta vẫn không sao...
- Đ...đó không phải là bản năng tự vệ!!
Từ nãy tới giờ, ngần ấy thời gian, ngần ấy chiêu thức mà vẫn không bắt nó bộc phá...
ĐỒ KHỐN!!
LUCIFER!
DÙNG TẤT CẢ SỨC CỦA MI ĐỂ ÉP NÓ THI TRIỂN ĐI, MIỄN ĐỪNG GIẾT NÓ LÀ ĐƯỢC!!!
- Hahahahahahaha!!
Hahahahahahahahahahahaha(cười đê tiện)!!!
- Ngươi cười cái gì...?
- Chết mất thôi, ngươi nghĩ cái cục lông màu đen kia có thể đánh bại ta sao?
- Ai...là "cục lông màu đen"...?
- Lucifer hỏi với giọng tức tối.
- Xời~...
Còn ai vào đây nữa, phải không con mèo với chiếc đuôi giả?
À không, có lẽ tôi nên gọi cậu là "mèo hoang bị lưu đày" mới đúng...
- CÂM MIỆNG!!
NGƯƠI MÀ NÓI NỮA THÌ...
Mặc cho Lucifer gào thét, Nekoru tiếp tục khích tướng:
- Sao vậy "pussy"?
Bộ tôi nói không đúng sao?
Có lẽ mấy tên đầu gấu như cậu thì chỉ có biết mấy trò võ mồm với đấm đá các kiểu thôi, chứ nhắc đến động não thôi là cũng biết đó không phải là sở trường của cậu rồi 😀
- GYAAAAA!!
CHẾT TIỆT!!!
Lucifer gào lớn.
Cậu chắp tay lại lẩm bẩm vài câu trong miệng rồi mở hai lòng bàn tay ra, bùng lên ngọn lửa tạo thành một đường thẳng.
Ngọn lửa từ từ đúc thành một cây kiếm mới, Lucifer cầm lên và chĩa vào Nekoru đe doạ:
- TA CẤM NGƯƠI XÚC PHẠM DANH DỰ CỦA TA, BẰNG KHÔNG THÌ...
- Haizzzz...
Đúng là ông bạn nóng tính mà...
À khoan có gì đó sai sai...
À phải rồi...
Nekoru hất cằm, miệng nhe răng cười, nói:
- Mày đâu phải bạn của tao...?
Câu nói như một nhát dao chí tử găm vào ngực Lucifer.
Giờ đây tâm trí cậu đang bị lẫn lộn giữ thật và ảo, giữa thực tại và tưởng tượng, rồi lại những mớ cảm xúc hỗn độn.
Ngay cả Chise và Natalie cũng bị kích động:
- Anh nói cái quần gì vậy Nekoru!?
Bộ anh mất trí rồi sao!?!?
- Tên này...không lẽ mất nhiều máu quá nên hoá rồ rồi!?
Nekoru tiếp tục dùng lời lẽ nặng nề lên Lucifer.
Có vẻ bây giờ cậu không còn là chính mình nữa.
- Sao vậy, không mở mồm được nữa à?
Chẳng phải lúc nãy đánh hăng lắm mà...
À hiểu rồi.
MÀY KHÔNG THỂ BẤT CỨ THỨ GÌ MỘT MÌNH ĐÂU, ĐỒ...
HỰ!!
Nekoru chưa nói hết câu thì lưỡi kiếm đã nằm trong bụng cậu.
Cậu chỉ kịp nhìn lên vẻ mặt đáng sợ của Lucifer trước khi gục xuống đất.
Máu chảy ra từ vết đâm và miệng của cậu, loang lổ cả một khu vực.
Cảnh tương bây giờ thật dã man, chỉ có thể nói như vậy.
Lucifer đứng nhìn Nekoru nằm đó lần cuối rồi quăng cây kiếm xuống đất.
Cậu ngước nhìn lên phía chỗ của Đại tướng và những người từng là bạn của mình.
Cậu thấy Chise đang quỳ xuống trước khung cảnh trước mắt, cúi gằm mặt xuống và khóc thút thít.
Đứng sau cô là Natalie vừa cố gắng dỗ cô bé cáo đang nức nở, vừa đưa cho Lucifer và tên Đại tướng một ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn.
Lúc đó, có vẻ như phần lương thiện trong Lucifer đang dần nhận ra mình đã làm gì.
Cậu quay đi, không nói gì nhưng bị tên Đại tướng gọi lại:
- Khoan!
Kiểm tra xem nó còn sống không!!
Lucifer miễn cưỡng bước đến bên Nekoru, áp tai vào lồng ngực để nghe nhịp tim.
Sau một hồi, cậu ta im lặng đứng lên.
- Sao...
Nó còn sống không?
- ...
- Nói gì đi chứ!!
- Tôi...xin lỗi...
- NHANH LÊN, ĐỪNG ẤP A ẤP ÚNG NỮA!!
- Tim đã ngừng đập, không thấy thở nữa, tôi e rằng...
Xin chủ nhân thứ lỗi.
- LŨ ĂN HẠI!!
MÀ CHA CÁC NGƯƠI!!!
- KHÔNG!!
TÊN ĐẠI TƯỚNG KHỐN KIẾP!
NGƯƠI XEM NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ KÌA!!
T...TA SẼ BẮT NGƯƠI PHẢI TRẢ GẤP BA, GẤP MƯỜI LẦN!!!
- Chise hét thẳng vào tên sát nhân máu lạnh trong nước mắt.
- MÀY ĐỨNG LẠI ĐÓ!!
ĐỒ KHỐN!!
Natalie cũng lao lên đòi chém chết ba đời tên Đại tướng nhưng bị quân lính ngăn lại.
Hắn cũng chẳng còn màng đến những lời chửi rủa kia nữa.
Đại tướng một cú bật đã nhảy xuống dưới chiến trường đẫm máu, xông xáo bước tới trước mặt Lucifer và xách cổ áo cậu ta lên, tay kia triệu hồi ra cây gươm đen.
- Ngươi...hỏng chuyện của ta rồi...
CHẾT ĐI!!
- Dừng tay lại!!
KEENG!
Một bóng đen lao tới, cầm kiếm chém vào tên Đại tướng, nhưng hắn đã kịp đỡ nhát đó.
- Mi là ai?!
- Hyundai IphoneXSHLookup, người duy trì công lý và là người giám hộ của Lucifer!
- Hyu...tiên sinh...
Anh đã trở lại...
- Lucifer thều thào nói trong khi bị túm cổ.
- Tất cả đều tụ họp ở đây rồi, đã thế thì...
THỜI KHẮC ĐỒ S...
AAAAA!!
Chưa kịp ra chiêu, Đại tướng đã bị Hyu khoá tay cầm kiếm, rồi lộn người và tung cước vào mồm khiến hắn loạng choạng lùi về sau.
- Đùng vào bạn của Lucifer cũng có nghĩa là đụng vào Lucifer, đụng vào Lucifer cũng có nghĩa là đụng vào ta, và đụng vào ta cũng có nghĩa l...
- NÓI ÍT THÔI CON CHÓ LẮM MỒM!!
Hắn lao lên, chĩa mũi kiếm về phía Hyu cực kỳ cục súc.
Ngược lại, Hyu cực kỳ bình tĩnh, nhanh chóng suy ra phương pháp tấn công.
Anh ta chống tay ra sau, vung chân len đã tên Đại tướng đến trẹo cả cổ tay.
- Lucifer!
Chạy ra đỡ mèo vàng dậy đi!
Cứ để tên này cho anh!
- Nhưng...
Nekoru đã...
- CỨ LÀM ĐI!!
- V...vâng!
Lucifer luống cuống chạy ra khiêng Nekoru lên vai, cố từng bước vác cậu ta lên trên để tìm cách cứu.
Hyu ở dưới thì cố gắng câu giờ cho các đứa em đi trốn.
- Chết tiệt, tên này cũng không phải dạng vừa đâu...
- Hehe, ta sẽ cho ngươi thử trò "tàu lượn siêu tốc"...
- Cái g...
AAAA!!
Hyu xông lên với tốc độ khủng khiếp, khuỷu tay giơ về phía trước.
Đại tướng đỡ không kịp nên phải "lên tàu" cùng anh ta.
RUỲNH!!
Hyu đẩy hắn ta đập thẳng vào tường gạch.
- Cảm ơn quý khách đã đồng hành cùng chuyến tàu với trưởng tàu mang tên Hyu 😀.
Trạm dừng tiếp theo: Đám tang của ngươi.
- Đánh đau đấy, nhưng ta vẫn còn!
Rút ra cây kiếm đen vừa xong, tên Đại tướng vung lên, từ làn khói đen tích tụ thành một lưỡi dao hình vòng cung bay nhanh trong không khí và tiến thẳng đến chỗ Hyu.
- Hờ...
Ngươi làm bay mất sợi lông màu yêu thích của ta rồi đó biết chưa!
- Tên này cũng mạnh đấy...
Nhưng mà hình như bị ngáo...
Cùng lúc đó, Lucifer đã khiêng xác Nekoru lên trên kia.
Chise chạy đến đầu tiên, quỳ xuống bên cạnh cậu bé mèo tội nghiệp.
- A...anh Nekoru...
- Cô nói trong nước mắt.
- Cậu ta...chết thật rồi ư...?
- LUCIFER!
Bắt đền cậu đó!!
-
Cậu cũng chẳng thể thay đổi tình hình nên chỉ đứng đó quay lưng lại mặc cho mọi người cứ đúng đó mắng mỏ.
- T...tớ xin lỗi...
Tớ đúng là thật đáng chết mà...
Natalie ngồi cạnh, cố kìm nước mắt trước tiếng khóc nức nở của Chise.
Nhưng trong vô tình, cô đặt tay lên vết thương của Nekoru thì bỗng cảm thấy thứ gì đó bên trong.
- K...khoan đã mọi người...
Tôi tìm thấy gì đó...
Dưới kia, Hyu và Đại tướng vẫn chiến đấu không ngừng nghỉ, cuộc chiến giữa một tên sát nhân ích kỷ máu lạnh và một thú nhân với ý chí kiên cường cùng đức hy sinh sẵn sàng xả thân vì anh em đồng đội.
- Không thể cứ thế này mãi được...
Phải chuồn thôi, đằng nào con mèo đó cũng chết rồi.
- Ê ê!
Ai cho ngươi chạy!
Tên Đại tướng thấy mình đang bất lợi nên tìm kế chuồn.
Nhưng chưa kịp chạy được nhiêu thì bị Lucifer nhảy từ trên xuống chắn đường.
- Ngươi quay lại đây để chờ được phán xét sao, tên giết người bẩn thỉu?
- Ta nghĩ cái mác đó gắn cho ngươi thì được đấy, con mèo máu lạnh hèn hạ.
Lucifer phẩy đôi tay một cái, hai ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ từ đó.
- Ta sẽ cho ngươi biết mùi của sự hận thù và quả báo...
Cậu dừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Anh trai...
- GIỎI THÌ ĐÁNH BẠI TA ĐI ĐỒ KHỐN!!
- LUCIFER!!
KHÔNG ĐƯỢC MANH ĐỘNG!!
- Hyu hét.
PHẬP!
- L...Lucifer...
Lúc cậu còn đang ngơ ngác chưa hiểu mô tê gì Hyu đã sờ sờ ngay trước mặt, miệng rỉ máu nhưng vẫn có cười một cái để quên đi cơn đau từ thanh kiếm của tên Đại tướng đang cắm vào lưng.
- Lucifer...
Thật vui khi được biết cậu...
- H...Hyu tiên sinh...
Anh...anh...
- Chạy đi...
Bịch!
Hội trưởng đáng kính đã gục xuống đất.
Hai mạng trong một ngày.
Lucifer quỳ xuống bên xác của Hyu gục đầu xuống.
- Lại thêm một tên ngông cuồng nữa trở về với đất mẹ.
Thật là buồn muốn chảy nước m...
AAA!!
Lucifer giờ đây dù không còn dưới quyền kiểm soát của tên Đại tướng nhưng đã biến thành một con quái vật thật sự.
Tay phải bùng lên ngọn lửa đỏ rực tựa như tâm trạng của cậu lúc này.
Lucifer thét lên một tiếng như xé lòng rồi
- TAO NHÌN ĐỦ RỒI ĐÓ THẰNG KHỐN!!
TAO SẼ KHÔNG MUỐN VÀ SẼ KHÔNG ĐỂ BẤT CỨ NGƯỜI BẠN NÀO CỦA TA PHẢI NGÃ XUỐNG NỮA ĐÂU!!!
- ĐƯỢC LẮM!
VÀO ĐÂY, TÊN PHẢN BỘI KHỐN KIẾP!!
RỒI NGƯƠI CŨNG SẼ PHẢI CHỊU CHUNG SỐ PHẬN NHƯ LŨ BẠN ĐẦN CỦA NGƯƠI THÔI!
Lucifer nghiến chặt răng, mắt long sòng sọc.
Tất cả mọi chuyện đã diễn ra đủ để phá vỡ sức chịu đựng của cậu.
Dường như đôi mắt cậu đang dẫy lên sự hận thù, sự kìm nén đã vỡ oà và ham muốn được cuồng sát.
Tất cả những mớ cảm xúc hỗn độn đó đang được gói gọn lại trong nắm đấm rực lửa của cậu.
Lucifer lao lên, tung quyền vào tên Đại tướng.
Hắn toan giơ tay lên đỡ nhưng không đủ nhanh nên phải lãnh trọn cú đấm.
- AAAAAA!!
- Đại tướng hét lên đau đớn.
Cú đấm mạnh tới nỗi làm mặt đất rung chuyển dữ dội.
Nhiều tên lính đứng ngoài nãy giờ thấy tình hình đang thất thủ nên xông vào hỗ trợ, nhưng cũng chỉ bị Lucifer hạ gục trong một đòn.
- THỜI KHẮC ĐỒ SÁT!!
Đại tướng lấy ra thanh gươm đen, chém loạn xạ về phía trước.
Lucifer dùng thần lực nhấc bổng một tảng đá to bản gần đó, xong rồi quăng tới chỗ hắn tới nỗi không kịp trở tay nên lại ăn đủ.
- Ha...haha...
Ngươi mạnh tay đấy...
Nhưng có lẽ ngươi nên biết rằng ta không thể bị đánh bại chứ...?
Cả một đội quân, cả một đất nước cũng không thể làm ta chùn bước, huống chí là một con mèo kiết xác như ngươi...
- Ai bảo ngươi là ta có một mình?
- Cái gì!?
Chise bước ra từ sau lưng Lucifer.
- Hô hô!!
Chết cười mất, tưởng ai, ra là con bé từng là nô lệ này.
Có thêm cả trăm người cũng không thể thay đổi tình thế đâu!!
- KIÊU NGẠO, TỰ CAO, NHẬN LẤY!!
- Chise tung chiêu.
Cô đặt tay xuống đất.
Từ dưới chân tên Đại tướng, một cơn gió lớn xoay quanh chân hắn, rồi từ từ lớn lên thành một cơn bão không lồ nuốt trọn người tên sát nhân.
Lucifer xoay tay trong không khí, tạo nên một ngọn lửa di chuyển len lỏi vào trong cơn bão, nhuốm màu đỏ cho lốc xoáy đang dần dần nuốt chủng Đại tướng.
Hắn vừa bị nhấc bổng lên cao, vừa bị thiêu bơi ngọn lửa âm ỉ đang dần dần tiễn hắn xuống suối vàng.
- AAAAA!!
THẢ TA RA!!
NÓNG QUÁ, AAAAAAA!!!!
- Hỡi những phiến đá lâu đời ẩn mình dưới mặt đất, hãy cho ta thấy sự kiên cường và cứng cáp của các ngươi nào!
Lucifer vừa đọc chú xong thì hàng trăm mảnh vỡ vương vãi xung quanh sàn đấu bất ngờ tự nhấc bổng lên.
Sau đó, tất cả đồng loạt bay tới chỗ tên Đại tướng, tạo thành một vỏ bọc cứng cáp khiến hắn không thể di chuyển.
- Các ngươi...
Chết tiệt...
THẢ TA RA MAU!!
- Sấm sét giáng xuống nơi vùng đất của sự bất công, cực đoan và đầy rẫy sự hận thù!
Lucifer gầm lên, rồi cậu hoà mình làm một với tia chớp sáng loá xẹt qua trên bầu trời.
Cậu phóng đến chỗ kẻ địch, xượt qua chém liên tiếp nhiều nhát vào người hắn.
Xen giữa tiếng gió gầm là tiếng hét đau đớn của Đại tướng.
Ở nhát cuối cùng, Lucifer rút ra cây kiếm được dệt từ vô số tia chớp, chém một nhát chí mạng và đối phương làm hắn ngã ra từ trên cao xuống đất cái rầm.
Lucifer và Chise bước tới bên hắn, mắt chứa đầy sự căm phẫn.
Đại tướng gượng gạo đứng lên, tay xoa lên những vết thương trên người.
Dù đã bị đút một đống hành vào mồm nhưng hắn vẫn cố cười đểu hai con thú đang sắp sửa trút cơn thịnh nộ lên người mình.
- Ha...hahahahaha!!
Từng đấy cố gắng mà cũng chỉ khiến ta có thêm vài vết xước!
Định đánh đến bao giờ đây?
Ta chỉ cần các ngươi kiệt sức rồi một phát vung kiếm thôi là...
- Đừng vội đắc chí.
Sau lưng ngươi kìa.
- Chise nói và chỉ ra sau lưng tên Đại tướng.
Hắn quay đầu ra sau và không tin nổi vào mắt mình.
Nekoru đang đứng đó với thanh kiếm nhuốm màu đỏ trên tay.
Cứ như là vết thương đó chỉ là gãi ngứa và cậu đang trở lại để đánh trả vậy.
- KHÔNG THỂ NÀO!?
Sao...sao ngươi lại...?!
- Sợ rồi chứ gì?
Thực ra ta cũng không tin đâu, nhưng cuối cùng đó đã thực sự là phép màu.
Nekoru vừa nói vừa rút từ túi áo trước bụng ra một nắm hổ lốn những vật gì đó.
Cậu đặt chúng xuống đất và tiếp tục:
- Haha, đúng là một kỳ tích.
Tưởng chừng như đã lìa đời, nhưng chính nhờ sự quyết tâm và sự gắn bó của các bạn mà tôi đã được cứu sống.
Ngươi xem, trong đống này có con mèo bông đồ chơi của Lucifer mà tôi đã cầm theo lúc rời khỏi nơi ở cũ của cậu ta, rồi còn chiếc khăn tay của Natalie tôi nhận từ cô ta trước lúc chia tay tại biên giới.
Còn nữa này, đây là chiếc vòng cổ mà Chise tặng tôi tận tay lúc hai đứa đang vào thành do thám cùng nhau.
Cả ba thứ này tôi đều bỏ trong túi áo đằng trước nên đã đỡ được nhát chém đó.
Có vẻ như lần này tôi đều nợ các người bạn của mình rồi, ha ha...
- Hừm, cậu nợ tôi một mạng đấy nhé...
Còn giờ thì...
Ba đứa đứa đứng trước kẻ thù chung, hằm hè tiến tới.
- Linh đan hoả diệu!
Nghe theo lệnh của Lucifer ngọn lửa bùng lên bao quanh chân tên bất ôn, không cho hắn chạy thoát.
- Giờ thì đến lượt ta!
Chise giơ tay lên trời.
Vô số nhũ băng kết tinh lại trên đầu hắn, chỉ chực chờ nghe lệnh mà đâm xuống không thương tiếc.
- C...các ngươi còn lâu mới đánh bại được ta!
Tên Đại tướng mở lòng bàn tay, từ đó bốc lên một làn khói đen.
- Với sức mạnh vô song từ ma thuật đen, các ngươi sẽ...
PHẬP!!
- GYAAAAA!!
CÁI QUÁI GÌ VẬY!?
Từ sau lưng ở đằng xa, Natalie giương sẵn cây cung đã lên đạn.
Chính cô đã cho hắn ăn trọn một mũi tên vào cánh tay.
- Ta cấm ngươi di chuyển, bằng không phát tiếp theo sẽ là đầu.
Ngươi thua rồi, Đại tướng.
Giờ đây
- K...không thể nào!!
Làm sao các ngươi có thể...!?
- Đó chính là sức mạnh được tạo nên từ ý chí kiên cường, từ lòng quyết tâm vững như tượng đài vững chãi, từ tình bạn thiêng liêng và cao quý.
Không như ngươi, ngươi chỉ là một con quỷ máu lạnh, chỉ coi mạng người như cỏ rác.
Chính sự ích kỷ, tham lam và lạc thú đã đẩy bản thân ngươi đến bờ vực của cái chết.
- ...
- Giờ đây, chính bọn ta sẽ là người đưa ra lời phán xét cuối cùng cho ngươi.
Hãy quỳ xuống trước thanh kiếm uy dũng của ta và...
Bỗng Lucifer huých vai Nekoru:
- Ê, mấy lời này đâu có trong kịch bản...?
- Từ từ, thuận chèo khéo chống, để tôi văn vẻ đạo lý với hắn...
- MỌI NGƯỜI CẨN THẬN!!
Từ trên cao, có một cái bóng lao nhanh đến chỗ mọi người.
Nó thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển lắt léo nên khó mà bắt kịp và không mất nhiều thời gian để mọi người nhận ra là thứ đó đang nhằm vào chỗ Đại tướng.
- Cái gì thế?!
Chặn nó lại!
- Không kịp đâu!!
Tên Đại tướng dồn sức đấm xuống đất, tạo ra chấn động khiến tất cả xung quanh hắn ngã ngửa.
Tất cả các phép thuật Lucifer và Chise tung ra đều bay hơi.
Không kịp hành động, cái bóng kia đã đến chỗ hắn.
Ngay tức khắc, thân người cao ngất ngưởng của Kuara xuất hiện để bảo vệ lấy chủ nhân.
Hắn móc trong túi ra nắm đinh ba chạc vứt ra đất rồi thả bom khói nhằm tung hoả mù để chuồn.
- Không được để bọn chúng thoát!
- Chise hét.
- Ta cấm các ngươ...
Ái!
Tôi giẫm vào cái gì rồi!!
Nekoru định xông lên nhưng giẫm vào đinh nên nhảy cẫng lên la oai oái.
Natalie cũng giương cung cố bắn bồi thêm nhưng không so được với tốc độ của hai địch thủ.
Lucifer gượng đứng dậy, tay dùng sức lực cuối cùng vung thêm một quả cầu lửa về phía Kuara và tên Đại tướng nhưng bị hắn dùng tay trần đỡ như không hê hấn gì.
Thế là hai người đó cùng rút và biến khỏi tầm mắt của bốn đứa.
- Chạy mất rồi...
- Chết tiệt, hắn chuồn mất rồi, tay trắng cả!
- Thôi không sao, không ai bị thương nặng là ổn rồi.
Chúng ta cũng nên chuồn thôi, hắn mà gọi lính ra đánh phụ là hẹo luôn đấy!
- Để tôi đưa mọi người về...bằng dịch chuyển tức thời.
- Khoan, chiêu đó tốn sức lắm Lucifer!
Cậu đang yếu thế này còn sử dụng thì khác gì tự sát!
- Chise ngăn cản.
- Dù sao thì tớ cũng không thể cùng mọi người cứ thế mà đi bộ về được...
Nào, mọi người đứng gần vào tôi!!
Tất cả chụm lại, đứng bao quanh Lucifer để cậu ta có thể an toàn thi triển chiêu thức.
Cùng lúc đó, rất nhiều lính với giáo mác trên tay từ xa hùng hục lao tới, đông không đếm xuể.
- Câu giờ đi!
Chiêu này cần gần một phút mới hiệu lực cơ!
- Lucifer bảo.
- Ha, buồn cười thật, lại phải đánh rồi!
- Cố đừng đi ra khỏi vòng phép mọi người!
- Vòng...gì cơ...?
Nekoru nhìn xuống dưới chân.
Trên mặt đất, một vòng tròn đỏ rực như in trên nền gạch sáng loé lên.
Một vài kí hiệu khó hiểu lần lượt xuất hiện trên đó.
- Còn mười giây...
Mọi người gắng sức nào...!!
- Tôi sắp hết tên rồi!
- Natalie nói.
- 10, 9, 8, 7, ...
- Kyaaaa!!
Anh Nekoru!!
Bên đó kìa!!
Oái phía này cũng có!
- 6, 5, 4, ...
- A...a...
Mèo con...cảm thấy...rệu rã...
- 3, 2, ...
- Chúng kéo thêm viện binh kìa!
- Xong chưa "người bạn hiền vừa suýt giết tôi"...?!
- Kết giới đã ổn định!
Mọi người đứng vững!!
XOẠCH!
BÙM!!
Một chùm sáng từ vòng phép chiếu lên trời cao, bao quanh lấy cả nhóm.
Luồng sáng nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất cùng vòng phép dưới đất, biến mất cùng luôn cả nhóm Nekoru làm cả toán lính đứng như trời trồng ngơ ngác nhìn.
Chỉ vài giây sau, cả lũ đã có mặt tại căn cứ mật.
- Ha...ha...
Cũng chóng mặt đấy...
- Chúng ta...
An toàn rồi!!
- Đây là đâu...?
- Là nơi bọn tôi lấy làm căn cứ để qua mắt bọn chúng.
Nơi này cực kỳ kín đáo, không ai biết đâu, nhìn qua thì chỉ tưởng là nhà dân thôi!
- Nekoru hùng hồn giải thích cho Natalie.
- Khoan...
Lucifer đâu?
- Ừ nhỉ, vừa dịch chuyển xong là biến mất tiêu luôn...
Lẽ nào tên ngốc này đã ở lại và chiến đấu để hy sinh cho chúng ta...
- Không có đâu, cậu ta nằm dưới sàn kìa.
- LUCIFER!
Cậu ổn chứ!?
Lẽ nào vì vận động qua sức nên "ngủm" rồi?!?!
- Purr...purr...purr...
- Hả ._.
- Đây là lần đầu mình thấy cậu ta kêu như vậy...
Thôi bế tên mèo lười này vô phòng nghỉ đi, đằng nào mọi người cũng đã vất vả rồi còn gì!