[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Injustice, Hatred And Extremism
Chương 19: Tôi có quen anh không?
Chương 19: Tôi có quen anh không?
- Không nói nhiều, giải chúng đi.
- Này!!
Các ông nói có sách, mách có chứng, ăn bậy chứ không nói bậy được đâu nhá!!
- Lucifer gân cổ lên hét vào mặt bọn lính.
- TRẬT TỰ!!
Bằng chứng rành rành thế này mà còn cãi à?
Lũ đầu trộm đuôi cướp các ngươi thì không có quyền giải thích...
- Nhưng ta thì có phải không?
Tất cả đều đột ngột quay lưng lại.
Nekoru thấy một thú nhân có tai của gấu koala ăn mặc lịch sự đứng đó từ bao giờ, miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý...
Nekoru và Lucifer còn chưa hiểu gì thì bọn lính đã quay ngoắt 180 độ và cúi rạp người xuống.
- Ch...chào ngài ạ!!
Ngọn gió nào đưa ngài đến đây ạ...?
- Đi dạo thôi, không cần chào nữa.
- Thưa ngài, chúng tôi có bắt đượ...
- Không cần nói, ta thấy rồi.
Nói xong, tên thú nhân tai gấu koala đó từ từ bước đến chỗ Nekoru, ngắm nghía cậu một lúc.
- Mèo à, dễ thương đấy.
Không cần biết là lão có định đè mình ra gangbang không, Nekoru giật mình lùi về phía sau.
Nói xong, tên thú nhân đó quay lại hỏi mấy tên lính.
- Sao lại bắt bọn họ lại?
- Thưa ngài, tôi có phát hiện trong túi đồ của chúng có viên bảo thạch mà chúng bị mất trộm, vậy nê...
- Hiểu rồi, đưa viên bảo thạch cho ta.
Với lại, các ngươi không phiền nếu giao cho ta xử lý bọn chúng chứ?
- Đ...được ạ!!
- Tốt.
Hai tên kia, đi theo ta.
Nekoru và Lucifer nhìn nhau ngơ ngác, nhún vai:
- Chúng tôi...sao?
- Còn ai vào đây nữa.
Nói xong , tên koala bí ấn kia cất viên đá màu xanh kỳ lạ vào túi áo rồi ra hiệu cho cho con mèo đi theo hắn.
Nekoru cũng chả biết làm gì nên đi theo, lẽo đẽo sau lưng là Lucifer.
Ba người đi trong im lặng, không ai mở miệng.
Đi được một lúc, tên thú nhân kia nói:
- Hai cậu đến đây làm gì?
Bộ tịch không giống người trong đây tí nào.
- Chúng tôi đến đây lánh nạn.
Anh là...?
- Cứ gọi tôi là Kuara.
Ý hai cậu lánh nạn là sao?
- Bọn tôi...bọn tôi bị con người truy đuổi đến đây.
Đúng lúc sắp hết lộ phí thì tìm được chỗ này, không biết là chúng tôi có thể tá túc lại...
- Ồ tự nhiên~...
Nhân tiện, tên hai cậu là?
- Nekomichi.
Còn cậu đây là em trai tôi, Nekoru.
- Khoan, hai cậu là mèo, và tên của cả hai cũng là "mèo" sao?
- Không buồn cười đâu...
- Đùa thôi.
Được rồi, chúng ta có thể đến văn phòng của tôi nói chuyện.
Ba người tiếp tục bước đi trên con đường được lợp đá của Fountain.
Con đường được chia ra làm hai hàng bằng nhau, ngăn cách bởi hàng cây xanh rì, lá cành đung đưa theo nhịp gió mát.
Nhà dân được dựng ở hai bên đường, hầu hết là nhà bằng gạch đá và mái ngói, phía trước có con vỉa hè đôi lúc có mấy xe hàng được rao trên đó.
Được một lúc đi bộ thì đập vào mắt Nekoru là một đài phun nước to khổng lồ nằm giữa một nơi giống như trung tâm thành phố.
Đài phun nước với dáng vẻ cổ kính đang phun ra những làn nước mát lạnh và trong vắt nhìn thấy đáy, bao quanh là con đường được chia làm nửa dẫn sang các hướng khác nhau.
Tên thú nhân kia - giờ đây là Kuara, dẫn hai con mèo đến một dãy bậc thang cao và dài tít tắp, đứng ở dưới chưa chắc đã thấy đỉnh.
Đi bộ chắc cũng mất vài phút, còn lúc xuống thì tầm chục giây vì đi không cẩn thận khéo ngã lộn cổ.
- Cầu thang dẫn đi đâu mà dài thế?
- Nekoru hỏi.
- Các cậu mới đến nên chắc cần "hướng dẫn viên" nhỉ.
Thành phố này được chia ra làm hai khu vực: khu vực bình dân và khu vực hành chính.
Bình dân là nơi để cho những thường dân sống và làm việc, còn khu vực hành chính là nơi chứa những cá nhân có địa vị cao, hay những người nắm giữ chức quyền hơn những người bình thường, thậm chí có cả quân đội.
Tôi cũng là người ở trong khu vực hành chính, là luật sư kiêm cố vấn riêng cho Ngài Đại tướng.
- "Ngài Đại tướng" là ai...?
- Là người sáng lập và cũng là người đứng đầu của cả Fountain này, ai cũng phải nể Ngài ấy một phép đấy!
Nghe mọi người bảo Ngài ấy khó tính lắm, nhưng mà trên tôi chỉ có mỗi Ngài Đại tướng thôi nên yên tâm 😀.
Nhưng tôi nghĩ cậu phải biết rồi chứ...?
- Làm sao được?
Tôi còn mới đến đây lần đầu...
- Thật sao...
Tôi còn tưởng mình đã gặp cậu ở đâu rồi cơ...
- Anh cứ đùa...
- Thôi được rồi, leo lên nào.
- L...leo lên cả cái cầu thang này á...?
Thôi...
- Đồ lười, cần tôi xách đuôi lên không?
*sau 15p vật vã, hai con mèo đã leo lên đến đỉnh*
- H...hộc...hộc.
Mệt quá...
- Thế này là tra tấn chứ leo cầu thang cái gì...
- Thế mà ngày nào tôi chả lên xuống chục lần đấy.
- Eo...
Tôi cứ nghĩ koala phải LƯỜI lắm chứ...
- Đùa đủ rồi, theo tôi.
Kuara dẫn Nekoru và Lucifer đến chỗ một toà nhà lớn nằm giữa hai toà nhà nhỏ hơn.
Cửa vào có hai người lính đứng gác.
- Chào ngài ạ!
Hai người này là...
- Khách của ta.
Mở cửa đi.
- Vâng ạ!
Cánh cửa được mở ra từ từ, phát lên những âm thanh cọt kẹt.
Kuara đồng thời ra hiệu cho cả hai vào trong.
Nekoru định bước vào trong thì Lucifer gọi lại:
- Này, tôi bảo.
Cậu có thấy lão kia...
- Kuara làm sao...?
- Đáng nghi ấy.
Mọi chuyện diễn ra quá nhịp nhàng, từ lúc chúng ta bị nghi ngờ rồi hắn đến giải vây, chưa kể đến việc hắn ta tỏ ra thân thiện một cách đáng ngờ.
Ai đâu lại như thế với người lạ mới gặp lần đầu được?
Với cả...
- Thôi được rồi.
Có lẽ cậu nên dừng lại...
- Sao?
- Tôi thấy dạo này cậu hơi bị stress, nhìn ai cũng thấy đáng nghi.
Đây nhé, từ lúc đến cái thị trấn kia thì cậu đã tỏ ra khó ở với Natalie rồi, đến bây giờ thì cậu l...
- ...lại làm sao?
Nhắc đến Natalie, Nekoru nhớ đến việc lời hứa của mình với cô ấy, rằng cậu sẽ cầm cái khăn tay mà Natalie đã đưa để "minh oan" cho cổ.
Lúc đó Lucifer bị bất tỉnh nên không hay biết về chuyện này.
Vừa nhớ đến, Nekoru lúi húi móc tay vào túi để kiểm tra xem chiếc khăn tay mà Natalie còn không.
Mở ra thì thấy vẫn còn, may thật.
- Cậu tìm gì thế?
- Lucifer hỏi.
- K...không có gì đâu...
- Hmmm, sussy baka...
- Hai đứa kia có vào không?
- C...có chứ!!
Hai đứa cuống quýt chạy vào trong trước khi hai người lính đóng cửa lại.
Dõi theo bước chân của Kuara, Nekoru đảo mắt nhìn xung quanh.
Đằng sau cánh cửa là một hành lang dài được trải thảm và thắp đèn đóm đàng hoàng, trông rất có vẻ đại gia.
Cả hai bên của hành lang là những cánh cửa sơn trắng đã phai màu.
Cậu không biết bên trong có gì cả, nhưng tốt nhất là không nên tò mò.
- Hai cậu đứng ở đây nhé, chờ tôi chút.
Kuara để Nekoru và Lucifer lại, tiến đến chỗ một cánh cửa gỗ nằm cuối hành lang, nơi cũng có hai thú nhân nghiêm nghị đứng giữ cửa.
Ba người họ bắt đầu nói chuyện to nhỏ, đến cả cái tai thính của Nekoru cũng không nghe thấy.
- Thưa ngài, "Đại tướng" đã đi ra ngoài rồi...
- Từ lúc nào?
- Vừa xong ạ, ngài ấy cũng yêu cầu nếu có ai hẹn gặp thì hãy đến vào ngày kia ạ!
- Đen nhỉ...
Được rồi, cảm ơn.
- Chúc một ngày tốt lành, ngài Kuara!
Nói chuyện xong, Kuara quay trở lại với hai con mèo.
- Sao rồi, anh vừa làm gì vậy?
- Lucifer hỏi với giọng khó chịu.
- Tôi muốn đưa hai cậu diện kiến Ngài Đại tướng nhưng ngài lại bận mất rồi, ngày kia mới gặp được.
- Vậy...làm gì giờ?
- Về văn phòng của tôi nghỉ ngơi nhé, vì tôi không thể để hai cậu chui rúc ngoài đường được, trông như bọn mèo hoang cắp vặt ấy.
- Nghe như cà khịa ấy...
*Vài phút sau*
- Oà~...
Bây giờ mới được ngồi xuống, mỏi chân quá...
- Nơi ở của anh đây sao, nhìn giản dị nhỉ.
Tôi cứ nghĩ là chức quyền cao thì phải sang trọng lắm cơ.
- Tôi thấy thế này là được rồi.
- Kuara đi từ ngoài vào.
Bất chợt, anh ta bất ngờ đóng sập cửa phòng, bước ra cửa sổ kéo rèm cửa lại, bịt kín mọi nguồn sáng từ bên ngoài, để lại thứ tạo ra ánh sáng duy nhất trong căn phòng chỉ là bóng đèn cũ đang chập chờn.
- N...này!!
Anh làm gì vậy?!?
Định làm gì bọn này thế?
Lucifer bắt đầu hét lớn, trong khi Nekoru thì cuộn tròn vô góc tường vì giật mình.
- Không phải chuyện xấu là được.
Được rồi, bây giờ
hai cậu có thể giải thích cho tôi biết viên bảo thạch kia lại nằm trong túi của cậu Nekoru kia không?
Nếu không phải là hai cậu trộm thì nó từ đâu ra?
- Thực ra...chuyện là thế này...
Chúng tôi lúc mới đến đây thì bị chặn đường bởi một lũ trẻ con, gồm 4 đứa hai nam hai nữ.
Chúng chào hỏi bọn tôi v...và...
- Đưa cho chúng tôi một chiếc túi da nhỏ.
- Lucifer tiếp lời Nekoru.
- Phải, chúng nó đưa bọn tôi một chiếc túi da, trong đó đựng một viên đá màu xanh kỳ lạ.
Chưa kịp hỏi gì thì lũ trẻ đã chạy biến luôn rồi...
- Sau đó thì mấy tên lính đến kiểm tra chúng tôi và phát hiện ra viên đá đó rồi hiểu lầm.
Chuyện nhạt vậy...
- Ừm, tôi đại khái hiểu rồi.
Chuyện viên đá đó thì tôi sẽ tạm thời không truy cứu.
Tuy nhiên, để đổi lại, tôi có thể nhờ hai cậu một việc được không?
- Việc...gì?
- Nekoru thắc mắc.
Kuara bắt đầu ngồi khoanh chân lại, tỏ vẻ nghiêm túc nhưng cũng không kém phàn nguy hiểm:
- Tôi muốn nhờ hai cậu thực hiện một "phi vụ".
Phi vụ này yêu cầu hai cậu đột nhập vào một kho tài liệu của khu vực hành chính, lấy một thứ mà tôi sẽ nói chi tiết sau.
Tất nhiên, đồng ý hay không là việc của các cậu, nếu từ chối thì đây sẽ là "vé khứ hồi" để đuổi cả hai khỏi Fountain.
Có qua thì phải có lại, ý kiến hai cậu thế nào?
- Hơ...
Nekoru còn đang ngơ ngác thì Lucifer đã huých tay cậu:
- Suỵt!
Nekoru, "mèo hội ý, mèo hội ý"!!
Cả hai quay lưng lại về phía Kuara, chụm đầu vào nhau và bắt đầu bàn bạc.
Nekoru hỏi:
- Sao giờ, nhận nhiệm vụ không?
- Rõ là không!
Có ai điên đâu mà lại chấp nhận yêu cầu của một người lạ vừa mới gặp được vài tiếng vậy?!
- Nhưng mà anh ta đã giúp chúng ta mà...
Với lại nếu từ chối thì sẽ bị đuổi khỏi đây đấy!
Cậu muốn bị lưu lạc ngoài kia với đầy rẫy nguy hiểm hay là ở trong một thành phố yên ổn được bảo vệ 24/7 bây giờ?
- Trời ơi, cậu thương người quá mức rồi Nekoru...
Biết đâu hắn ta cố tình lấy lòng tin của chúng ta rồi trở mặt hãm hại thì sao?
Lòng người ai mà biết người nào là phật, người nào là quỷ đâu?
Nhỡ hắn định giở trò "Khẩu phật tâm xà", hợp tác với bọn lính kia để dụ dỗ chúng ta tin tưởng rằng hắn là người tốt, nhưng trong bụng hắn lại là một bồ dao găm...
- Chém ít thôi Lucifer :/ .
Thứ nhất, dạo này cậu đang hơi mất bình tĩnh mà suy diễn nhiều quá rồi đấy, nhìn đâu cũng ra người xấu.
Thứ hai...
- ...thứ hai là gì?
- ... 🙂
- Được rồi, nghe tôi đi Nekoru.
Tôi đang được cử đi để đi theo cậu với tư cách là một "người giám hộ", vậy nên nghĩa vụ của tôi là không để cậu dấn thân vào nguy hiểm đang rình rập.
Đúng thế, tôi biết chiến đấu, thông thạo pháp thuật, nhưng không thể đảm bảo rằng cậu sẽ luôn được an toàn mọi lúc mọi nơi.
Vì vậy, hãy nghe tôi: Từ chối nhiệm vụ đi.
- ...
- Làm ơn...
- Vậy nếu tôi doạ sẽ tiết lộ danh tính của cậu cho mọi người thì sao?
- Hả?
- Nếu cậu từ chối nhận nhiệm vụ, tôi sẽ công khai rằng cậu là Lucifer chứ không phải Nekomichi nào đó đâu.
- Tôi sẽ vứt cậu xuống nước trước khi kịp làm thế đấy.
Cậu không biết bơi đứng không?
- Có con mèo nào dám nhảy xuống nước mà tập bơi chứ...
Nhưng mà làm ơn đấy...
Nekoru bắt đầu tiến đến gần Lucifer hơn, đổi tông giọng xuống "ngọt" hơn như để van xin.
Đôi tai của cậu cụp xuống, cái đuôi đôi lúc cứ vẫy sang hai bên, đôi mắt rưng rưng tưởng chừng như đẫm nước, miệng không ngừng kêu hai tiếng meo meo yếu ớt.
Lucifer dù không biết làm sao Nekoru có thể kêu được như vậy nhưng cậu lại không thể chống lại sức cám dỗ mà bạn của mình đem lại.
Cuối cùng, Lucifer cũng phải đầu hàng:
- Được rồi, tôi đồng ý.
- THẬT SAO??
CÁM ƠN CẬU NHIỀU LẮM!!~
- Chán bản thân mình quá...
- Lucifer làu bàu trong miệng.
- Thế nào, hội ý xong chưa?
- Kuara cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai.
- Chúng tôi đồng ý!
- Tốt lắm, tôi tôn trọng và nhiệt liệt cảm ơn quyết định của hai cậu.
Được rồi, nhiệm vụ như thế này...