Khác Injustice, Hatred and Extremism

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
288284236-256-k583887.jpg

Injustice, Hatred And Extremism
Tác giả: NomDeepTry
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mỗi người sẽ có một cách nhìn nhận chính nghĩa khác nhau.

Người thì coi đó là chìa khoá thay đổi thế giới , kẻ thì thấy đó là cơ hội thâu tóm quyền lực.

Tất cả đều khác nhau về góc nhìn, dần dà thay đổi trên kinh nghiệm hay nghịch cảnh cá nhân.

Nhưng tất cả đều chung quy lại về một thứ.

Muốn đạt được đều phải đánh đổi lấy mạng sống của bản thân và mọi người.

Disclaimer:
Truyện có đề cập đến một số yếu tố tâm lý lệch lạc, cực đoan, có thể gây khó chịu với một số người.

Truyện cũng đề cập đến các yếu tố gây tranh cãi như diệt chủng, chiến tranh, tàn sát,...

Ngoài ra còn có một số yếu tố bạo lực thể xác và tinh thần cấp độ cao, nhưng chỉ chủ yếu từ season II trở đi.

Khuyến cáo trước khi đọc.

Một số tình tiết trong truyện được lấy cảm hứng hoặc biên cải từ các vụ án hoặc sự kiện có thật.

Without further ado, ENJOY!

SEASON I: CHÍNH NGHĨA LỆCH LẠC
SEASON II: CHÍNH NGHĨA SUY ĐỒI
SEASON III: CHÍNH NGHĨA DỐI TRÁ



truyennomthenovel​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Father and son
  • That summer, you and I returned
  • Silk and Ashes
  • [Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
  • Cô vợ Yandere của tôi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Butcher And Lie
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 1: Không có sự cứu rỗi đâu


    ...

    ...

    ...

    .

    Ngày hội năm nay có vẻ náo nhiệt vào tấp nập hơn năm ngoái.

    Người ra kẻ lại khắp các gian hàng dọc từ đầu phố tới cuối.

    Không khí nhộn nhịp nơi đây đã xua tan đi mệt mỏi và thế chỗ vài đó là sự vui tươi đầy mày sắc.

    - Chị hai!!!!

    Xem em có gì nà!!!

    Một cô bé cỡ 7, 8 tuổi nói với chị gái của mình.

    - Sao vậy công chúa nhỏ của chị.....Hả???

    Người chị nhìn chằm chằm với vẻ mặt khó chịu lên thứ mà em gái mình đang bế lên tay.

    - Chị~iiiiii!!!

    Em mang nó về nhà được không?

    - Không được đâu em.

    Mang nó về, ba mẹ sẽ mắng chúng ta mất.

    Mà em có biết nó là gì không đó?

    Cô bé xị mặt ra và nói:

    - Hứ!

    Chị cứ khinh em.

    Đây là một con mèo mà!

    Chúng ta mang một con mèo về nhà thì sao chứ?!

    - Ơ...

    Nhưng đây không phải là một con mèo bình thường, thứ này là...

    ...

    ...

    .

    Ngược về quá khứ...

    ...

    ...

    .

    CHÁT!!

    CHÁT!!

    - Hức...

    Hức...

    - TRẬT TỰ!

    Im miệng!

    Tao cấm mày khóc nữa!! (vừa nói vừa vụt cây roi da)

    - Hức...

    Dạ...

    Thưa ông chủ...

    - Dặn thế nào rồi?!

    Mày có hiểu tiếng người không?

    Tao dặn rằng không được hó hé bất cứ chuyện gì cơ mà!!

    - Con xin lỗi...

    Con chỉ...

    CHÁT!!!!! (thấm thế)

    - Xin lỗi hả?!!!

    Này thì xin!!!

    - Ái!!!

    Hức...

    Con xin ông, con van ông...

    Con cũng đâu có ý đồ gì xấu, chỉ là...

    - CÂM CÁI MIỆNG NHÀ QUÊ HÈN HẠ CỦA MÀY LẠI!

    Không màng đến lời van xin, cầu khẩn của người đầy tớ, lão vung roi lên và vụt thêm nhiều lần vào thân thể te tua kia.

    Trong cả căn phòng không gì khác ngoài tiếng khóc thút thít của tên đầy tớ và ông chủ máu lạnh kia.

    Đánh được một lúc, ông chủ kia lại nói tiếp:

    - Không phải tao ghét mày hay gì đâu, nhưng nếu mày chịu nghe lời thì đã không phải thế này rồi không?

    Đánh đi cho chừa, đồ con mèo chết tiệt!!

    - ÔNG XÃ~AAA!!!

    Sao giờ này chưa có cơm?!!?

    Bảo thằng oắt kia ra làm việc đi!!

    Sự kiên nhẫn của em cũng có giới hạn đó!!

    - Bình tĩnh đi tình yêu của anh~ Sắp có đồ ăn rồi đây, Nữ hoàng lộng lẫy của anh~...

    - Hứ!!

    Nịnh hoài à...

    Nhanh lên đấy!

    Sau khi nịnh vợ với giọng ngọt thỉu của mình, lão quay lại nói với tên đầy tớ:

    - Nghe thấy chưa!

    Phu nhân đói rồi đó!

    Bây giờ tao tạm tha cho mày.

    Đi làm bữa tối đi.

    Lại có biến nữa thì tao đánh mày cho trầy da nát thịt thì thôi.

    Rõ chưa?!?!

    - Dạ...

    Thưa ông chủ...

    Nói xong, lão quay ngoắt đi về phía cánh cửa, trong miệng không quên để lại những lời chửi rủa lên tên đầy tớ tội nghiệp.
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 2: Căn phòng trên gác mái


    *cục... cục... cục

    *két~ttttt

    Sau nhiều nhát roi của ông chủ, tên đầy tớ vác xác lên phòng, trên chân và tay vẫn còn nhiều vết roi do bị đánh lúc nãy.

    Miệng cậu mím chặt, dường như đang cố kìm nén cơn đau dai dẳng và tức tối bên trong.

    Trên má cậu còn lăn dài những giọt nước mắt tủi hờn.

    Trong cái khung cảnh yên tĩnh tới mức con ruồi bay qua nghe tiếng cánh còn biết là đực hay cái này, tiếng sụt sùi bi thương của cậu nghe rõ mồn một.

    Cậu cố kìm những tiếng thút thít của mình lại, có lẽ vì nghĩ rằng nếu còn phát ra những âm thanh đó thì người chủ độc ác kia sẽ cầm roi lên vụt tiếp.

    Mở cánh cửa cũ kỹ ra, cậu từ tốn bước vào căn phòng của mình.

    Gọi là phòng chứ nó thực chất cũng chỉ là một căn gác xép xập xệ, cũ kỹ mà mấy người chủ của cậu "ưu ái" dành riêng cho.

    Trông nó xấu xí lắm, dột nước, mục nát, cái giường cũng chỉ có miếng vải rách làm chăn để chống chọi qua mấy đêm rét này, vì cũng sắp sang mùa mưa gió rồi mà.

    Dù nhìn ọp ẹp vậy thôi, nhưng cậu thực sự cảm thấy hài lòng với căn phòng này và coi nó như một cung điện ấm cúng của riêng mình, vì như vậy còn đỡ hơn là bị đuổi khỏi nhà trong đêm rét cùng với lũ quái vật ngoài kia.

    "Đêm nay cũng sắp cuối năm, ngắm trăng cũng tuyệt phải biết!".

    Cậu nhủ thầm.

    Đúng thế thật.

    Căn gác xép có một cái cửa sổ kế giường, nằm ngủ ngóc đầu ra là thấy.

    Cửa sổ gỗ tròn, có một tấm vải nhỏ rách rưới làm rèm cửa, tuy vậy cũng không thể ngăn nổi ánh trăng hiếu kỳ rọi qua khung cửa (căn phòng có một mặt nở phía Đông).

    Ánh trăng sáng là người bạn của cậu.

    Khi vui, cậu ngắm.

    Khi buồn, cậu ngắm.

    Khi bị tào tháo đuổi, cậu cũng ngắm cho dễ "xơi" (lmao).

    Có thể gọi ánh trăng chính là một người bạn thâm giao sẵn sàng lắng nghe cậu chia sẻ những tủi nhục trong cuộc sống, hay lắng nghe những câu chuyện vui mà hằng ngày cậu nghe lỏm được từ gia chủ.

    Chỉ lắng nghe, không một lời phán xét...

    Cạnh cánh cửa sổ kia, một cậu bé với đôi tai và cái đuôi nom giống một con mèo đang đứng thưởng thức ánh trăng ngọt ngào ngoài kia...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 3: Gia tộc Vangelore


    Cậu đang sống ở đây với tư cách là một người hầu (tất nhiên là vẫn còn nhiều người khác) và phục vụ gia chủ ở nơi này - một căn biệt thự tân cổ điển đặc trưng của mấy tay chơi giàu có.

    Biệt thự xây ở trung tâm của quảng trường Pentagant, nơi tập trung của mấy lão phú lắm tiền.

    Căn biệt thự này được truyền qua nhiều đời của một gia tộc danh giá, nổi tiếng là giàu có và quyền lực - gia tộc Vangelore.

    Gia chủ nơi đây là đời thứ 5, nay thuộc quyền sở hữu của lão Alva Vangelore.

    Lão Vanglore có một thân hình đặc trưng của những quý tộc đương thời: khá gầy và luôn ăn mặc bảnh bao với chiếc áo sơ mi trắng, khoác bên ngoài là bộ vest đen sẫm, coi bộ đắt lắm.

    Mái tóc đen của lão luôn được vuốt ngược ra sau, lúc đi thì ưỡn ngực ra phía trước ra vẻ ông chủ, trông kệch cỡm lắm.

    Vợ của lão là phu nhân Beatrice Vangelore, một người đàn bà mảnh mai, khó tính và có một ám ảnh tột độ với sắc đẹp,.

    Phu nhân Beatrice luôn diện cho mình một bộ váy loe dài, chân đi giày cao gót khập khiễng.

    Mỗi lần bà đi qua là nồng nặc mùi nước hoa, phấn trang điểm và đủ các thể loại mùi hương để làm đẹp.

    Họ cùng có một cậu quý tử tên là Christian, nay đã được 10 tuổi, và có vẻ tuần này cậu sẽ có sinh nhật lên tuổi thứ 11.

    Nom cậu quý tử giống bố lắm, từ dáng đi kênh kiệu đến cái mặt V line không lẫn đi đâu được.

    - Sáng nay đẹp thật đó!

    Vừa vươn vai, cậu đứng nhìn ra cửa và nói với ánh dương buổi sáng.

    - NEKORU!!!

    Mày đâu rồi?

    Dậy xuống làm đồ ăn sáng đi!!

    Biết mấy giờ rồi không?!

    Tiếng lão Alva vọng lên từ tầng dưới.

    Nekoru là cái tên mà gia đình mà cậu đang phục vụ đặt cho.

    Lão Alva bảo không muốn gọi tên thật của cậu và cậu cũng không biết tên thật của mình nên cứ coi như vậy.

    Cậu cũng từng hỏi nhưng bị lão nạt nên không dám thắc mắc nữa.

    - Dạ!

    Con xuống đây!!

    Cậu bé đáp - bây giờ là Nekoru.

    - Hừ.

    Nhanh lên đấy.

    Vội vã thay lại bộ đồ của mình, Nekoru ra khỏi căn gác xép và vội vã chạy xuống dưới nhà để bắt đầu một ngày làm việc mới.

    Đang định bước vào bếp, cậu giật bắn người vì cảm thấy có ai đó đằng sau vừa túm lấy đuôi của mình, làm cậu ngã ngửa ra đằng sau.

    BỊCH!!

    Không biết từ bao giờ, thằng Christian đã đứng bên cánh cửa vào bếp, nép vào một bên chờ Nekoru tội nghiệp đi vào.

    - Đi đâu vậy mèo hoang?

    Định xuống bếp ăn vụng sao?

    Nekoru không nói gì, đứng dậy và tiếp tục đi vào bếp, có lẽ vì không muốn dây vào rắc rối.

    Cậu đã từng bị lão Alva cho nhịn đói cả tối vì làm thằng nhóc Christian bị ngã, cho dù đó là do nó đuổi theo một con Prickling Bird và bị vấp té, nhưng tất nhiên là chẳng ai tin cậu cả.

    Thằng Christian dường như chưa thoả mãn, nó tiếp:

    - Ê, không nghe tao nói gì à?

    Vừa nói nó vừa túm lấy áo Nekoru, giật mạnh rồi kéo về phía mình.

    Lần này mặt của Nekoru và của Christian như muốn dính vào nhau.

    - Nghe đây.

    Tao muốn sáng này mày phải làm cho tao bánh sandwich trứng và thịt muối cùng với một ly Chivas hảo hạng đựng trong một chiếc ly cao 145ml, và rót đúng 3/4 ly...

    - Nhưng...

    Ông chủ sẽ không cho cậu uống rượu đâu.

    Với cả thực đơn sáng hôm nay là...

    - TAO BẢO LÀM LÀ LÀM!!!

    Vừa dứt lời, Christian tung một quả đấm trời giáng thẳng vào ngực của Nekoru khiến cậu đau điếng người và ngã mạnh về phía sau rầm một cái.

    Thằng Christian tức tối bước đến chỗ cậu, mặt hằm hè như đâm lê:

    - Công việc của mày là phục tùng bọn tao, không phải là chống đối mệnh lệnh.

    Lũ súc vật chết tiệt như chúng mày thì không có quyền lên tiếng đâu.

    Tao nghĩ rằng mày đã biết việc chống đối con người thì sẽ phải lãnh hậu quả gì rồi chứ nhỉ?

    Một đêm ở ngoài trời đêm đầy rẫy quái vật sao?

    Xứng đáng với mày đấy!

    Còn bây giờ thì đi làm đồ ăn đi, nhớ những gì tao bảo chứ?

    - CÂM MỒM ĐI THẰNG KHỐN CHRIS!!!!!

    Lần này Nekoru không nhịn nữa.

    Cậu bật dậy, gạt cánh tay của thằng Christian đang nắm áo mình ra.

    Cậu vồ lấy thằng nhóc và đè ngửa nó ra (đừng nghĩ bậy) Có lẽ mặt thằng Christian đã bị Nekoru đấm sưng tím nếu không có ông bà Vangelore đến và chứng kiến cảnh tượng này.

    - NEKORU!!!

    MÀY LÀM TRÒ GÌ VỚI CON TAO VẬY!?!?!

    Lão Alva nổi khùng và thét vào cậu bé tội nghiệp.

    Nekoru giật mình, lúc này cậu mới run rẩy và bắt đầu nhận ra hậu quả của việc mình đã làm.

    - Ôi trời ơi, tránh xa con mèo bẩn thỉu đó ra, lại đây nào cục cưng của mẹ!

    - Phu nhân Vangelore nói với thằng Christian.

    - Mẹ!!

    Con mồn lèo nó định ám sát con!

    Con bảo nó đi làm bữa sáng mà nó lại chống đối rồi nó...

    - ALVA!!

    Nghe thằng Chris nói gì chưa!

    Con mồn lèo này có ý định ám sát con của ta!!

    Anh không định làm gì nó sao??

    Nekoru kêu lên trong oan ức:

    - Nhưng...

    Thưa bà chủ...

    Chính cậu Christian mới là người bắt đầu trước...

    Thằng nhóc Christian cũng không vừa.

    Nó gắt lên:

    - Mày nói láo!!!

    Mẹ!!

    Chính con tận mắt thấy nó cầm con dao kia và toan đâm con!! (nó trỏ vào con dao làm bếp mà nó đã dựng sẵn hòng vu khống cho Nekoru)

    - MÀY NGHE THẤY GÌ CHƯA, ĐỒ SÚC SINH!!

    Được rồi, tao sẽ không nương tay với mày nữa.

    Từ đêm nay mày sẽ phải ngủ dưới tầng hầm.

    Có lẽ sống ở dưới đó sẽ dạy cho mày cách cư xử chừng mực và đúng đắn, phải không?

    Hai chữ "tầng hầm" phát ra từ miệng lão Alva lọt thẳng vào tai của Nekoru.

    Cậu đứng chết lặng một lúc.

    Cậu chưa xuống đó bao giờ, nhưng từng nghe những người hầu gái trong biệt thự kể rằng đó là một nơi bẩn thỉu, ẩm mốc và đầy sâu bọ, dường như nó đã cả tháng trời không ai dọn, và rồi cứ để như vậy.

    Chưa kịp hoàn hồn vì hình phạt nặng nề, cậu bị lão Alva túm lấy cổ áo và gắt:

    - Có nghe thấy tao nói gì chưa, con mồn lèo?

    Bây giờ thì đi làm bữa sáng đi, và đừng có quên lau dọn hết tầng 2 nghe chưa.

    HẢ!!?!?

    Nekoru chỉ kịp nói "Dạ", sau đó tức tốc chạy đi làm nhiệm vụ mà chủ của cậu giao cho, sau lưng cậu là thằng Christian đang cười khúc khích và nhìn cậu với một ánh mắt khinh bỉ.

    Cậu bé Nekoru tội nghiệp đang cắm cúi làm bữa sáng, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt oan ức trong vô vọng, khi mà cậu đã khóc đầm đìa lên chiếc áo rách rưới của mình.

    Sẽ chẳng có lý do gì khiến gia đình Vangelore phải ngược đãi cậu như vậy, trừ phi cậu khác với bất cứ người nào ở nơi đây.

    Nekoru là một thú nhân.
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 4: Định kiến khắc nghiệt về thú nhân trong xã hội đương thời


    Trong thế giới này, ngoài sự hiện diện của loài động vật cấp cao là con ngoài ra thì vẫn còn một loài vật khác nữa cũng có chỉ số IQ ngang với loài người.

    Đó là thú nhân.

    Thú nhân là từ để chỉ những người có mang đặc điểm, hình thái và thậm chí có thể là cả hành xử giống với thú vật, rõ rệt và thường thấy nhất là có một đôi tai và một cái đuôi tương ứng với loài vật của họ.

    Khác với con người bình thường, thú nhân không được đối xử công bằng và nhân đạo.

    Họ bị chà đạp, hắt hủi hay thậm chí là bị bắt làm nô lệ phục tùng hoặc bị giết hại dã man ở một số nơi.

    Họ không có quyền được tự do, luôn phải chịu sự đày đoạ và ngược đãi nặng nề của con người, bị coi là một sinh vật hạ đẳng, nên từ lâu đã trở thành cái gai trong mắt của con người.

    Nekoru cũng giống như bọn họ, là một thú nhân.

    Cậu là một người có đôi tai và đuôi của loài mèo.

    Cả bộ lông của cậu cậu đều có một màu vàng kem trông khá nổi (i think so).

    Đôi tai của cậu năm trên đỉnh đầu, có thể vểnh lên hoặc cụp xuống tuỳ vào tâm trạng của cậu.

    Nekoru cũng có một cái đuôi nằm trong quần, cậu thường để nó thò ra một chút.

    Đuôi có thể cong lên hoặc rủ xuống tuỳ vào thái độ của cái "cần tăng dân số của cậu".

    Đôi mắt cậu có màu xanh lục nhẹ đặc trưng, trông khá ủ rũ, và tất nhiên là cậu có thể nhìn rõ trong ban đêm như uống Potion of night vision trong Minecraft.

    Nekoru không có ria như mèo bình thường, thay vào đó là đôi má phính ửng hồng nhưng đã bị "tha hoá" vì những vết bầm tím do bị những đòn roi tàn bạo từ lão Alva.

    Nekoru là một con "mèo đực" (tất nhiên), tuy vậy đối lập với bản chất đực rựa của mình, cậu khá gầy.

    Nekoru thường chỉ được ăn một miếng bánh mì cũ và một tô canh nhỏ, nhiều khi phải nhịn đói chỉ vì mấy lý do ngớ ngẩn mà thằng Christian bịa ra với ba mẹ nó.

    Bù lại, cậu có thể di chuyển khá nhanh và nhẹ nhàng, nên có thể thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao từ thằng quý tử của gia đình Vangelore.

    Cậu không nhớ từ khi nào mà mình phải vào trong căn biệt thự để làm đầy tớ cho gia chủ nơi đây.

    Cậu cũng từng thắc mắc về gia đình và người thân của mình với lão Alva nhưng thứ cậu nhận được chỉ là bộ mặt hằm hè và vài câu chửi rủa của lão.

    Trong đây không chỉ có mỗi cậu làm người hầu, còn có những người hầu gái khác hay và một người quản gia có tính cách khó ưa và ngạo nghễ không kém gì gia đình Vangelore.

    Nekoru cũng có một ước mơ.

    Đó là thoát khỏi cái địa ngục này và sống một cuộc sống tự do ngoài kia, không bị ngược đãi.

    Không bị hắt hủi.

    Không bị gò bó như một tù nhân thực sự.

    Và cậu cũng muốn tất cả các thú nhân giống cậu được tự do và thoải mái giống mình.

    ...

    ...

    ...

    Nhưng liệu đó có phải bản chất thực sự của thế giới nghiệt ngã này?
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 5: Căn hầm


    Tối hôm đó...

    Nekoru bị lão Alva đưa đến một hành lang dài và tối, tối vì ở đó chỉ được chiếu sáng bởi mấy ngọn đuốc cắm trên tường.

    Những lớp sơn, hay nhưng miếng giấy dán tường dường như đã bong ra và xuống cấp rõ rệt.

    Trên tường còn có nhiều bụi bẩn và mạng nhện nữa, xem ra nơi này lâu đã không có ai quét dọn.

    Cậu chưa từng đến đây bao giờ cả, và sẽ không bao giờ muốn quay trở lại nữa.

    Ánh sáng hiu hắt ở đây khiến cậu sợ sun vòi, à nhầm sun cả đuôi lại, đôi tai cậu cũng cụp xuống như thể nó cũng có thể cảm nhận được vẻ trống vắng rợn người của nơi đây.

    Cậu được đưa đến một cánh cửa gỗ cũ kỹ và xập xệ nằm ở cuối hành lang.

    Lão Alva mở cánh cửa ra và nói với giọng "thoả mãn":

    - Đêm nay mày sẽ phải ngủ trong này, mèo con.

    Hoặc có lẽ là vĩnh viễn nếu mày dám hành xử như vậy với con tao nữa.

    Nekoru không trả lời.

    Cậu chỉ gật đầu giả bộ đồng ý.

    Cậu biết rằng nói gì thì cũng chỉ đổ dầu vào lửa mà thôi.

    Cánh cửa mở ra.

    Đằng sau nó là một căn phòng tối đen như mực, với nguồn sáng duy nhất chỉ là một cây nến cũ đã tắt, coi bộ dùng được một tiếng nữa là hết sáp.

    Đúng như cậu đã nghe kể, căn phòng này trông giống như một nhà ngục hơn là một cái tầng hầm bình thường.

    - "Không biết lão để thứ gì trong đây nhỉ?"

    - Nekoru nhủ thầm.

    Phía trước mặt cậu là một cái cầu thang dẫn vào tầng hầm, coi bộ sâu lắm.

    Đang định bước xuống thì cậu bị lão Alva đẩy vào trong không thương tiếc làm cậu ngã phịch xuống dưới sàn đá đầy đau đớn.

    - Ở yên đây, nghe chưa.

    Đừng có làm gì ngu ngốc, nhất là nghĩ đến việc trốn thoát.

    Mày sẽ phải nhận hình phạt nặng nề nhất mà mày từng biết nếu cả gan tìm cách trốn khỏi đây đó.

    Vừa dứt lời, lãi Alva đóng sầm cánh cửa lại, tạo ra tiếng động lớn tới nỗi cả căn hầm mà Nekoru đang ở rung mạnh như có động đất, khiến bụi bặm và mạng nhện trong hầm rơi xuống đầu cậu.

    Mất đi ánh sáng ngoài cánh cửa, căn hầm tối hơn bao giờ hết.

    Nhưng tất nhiên đó chẳng phải vấn đề gì to tát với Nekoru vì cậu thừa sức nhìn rõ trong bóng tối.

    Cậu đảo mắt quanh căn phòng.

    Bây giờ cậu mới nhận ra rằng có một cái cửa thông gió lộ ra ở phía đối diện với cái giường.

    Cái cửa khá nhỏ, được đóng bằng khung sắt, tuy đã gỉ nhưng coi bộ vẫn cứng lắm.

    Bên ngoài cánh cửa là sân sau của căn biệt thự, là một khu vườn thượng uyển khá lớn truyền đời của gia tộc Vangelore.

    Ở góc phòng có một cái giường, chính xác thì nó trông giống một tấm vải trải xuống đất để mà nằm ngủ.

    Trong cái căn phòng ẩm ướt vì dột nước này thì có lẽ có tấm vải kia là quý lắm rồi.

    Ngoài ra, ánh trăng mà cậu hay ngắm hàng ngày hình như cũng đã xấu hổ lặn mất.

    Coi bộ đêm nay buồn lắm.

    ...

    *Cộc, cộc...

    - Ai vậy??

    - Nekoru giật mình hỏi.

    Không ai đáp lại.

    Cậu nghĩ rằng đó là lão Alva đến để mở cửa cho cậu ra vì hối hận khi đưa ra hình phạt này, nhưng tất nhiên là cậu gạt phắt đi suy nghĩ đó.

    Đã mấy tiếng rồi từ khi cậu bị vứt vào đây, nên chắc chắn gia đình Vangelore đã lên giường đi ngủ rồi.

    Nhưng nếu không phải là họ thì là ai nhỉ?

    *Cộc cộc cộc...

    Tiếng gõ cửa lại tiếp tục, lần này thì nhanh hơn.

    - Xin được hỏi ai vậy?

    Đùa giữa đêm như vậy không vui đâu!

    Lần này thì cậu hỏi với giọng khó chịu, tuy vậy vẫn có một chút sợ hãi trong lời nói.

    Cậu từng nghe thằng Christian kể rằng có một con quái vật sống về đêm thường thích ăn thịt bắt thú nhân về ăn thịt, tất nhiên cậu thừa biết đó là bịa đặt, nhưng không ngờ rằng lần này câu chuyện đó lại khiến cậu phải khiếp sợ như vậy.

    Nhưng bởi vì "Curiosity kills the cat", sẵn tính tò mò, cậu chạy đến chỗ cánh cửa để tìm hiểu thứ đằng sau nó đang gõ cửa là ai, hoặc tệ hơn là "gì".

    Cậu khẽ đưa bàn tay đang run bần bật của mình về phía tay nắm cửa cũ kỹ, nhưng chưa kịp động vào thì nó đã từ từ mở ra, để một chút ánh sáng len lỏi vào, để hiện lên một cái bóng in lên tường.

    Có lẽ Nekoru đã ngất lăn ra đất nếu cậu không kịp nhìn ai đã mở cánh cửa...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 6: Ít nhất thì cũng có bạn


    - Aaa...

    Nekoru ngã ngửa ra sau, mắt dán chặt vào cửa để xem "thứ gì" đang đứng đằng sau.

    - A...

    Xin lỗi anh nhé, hình như em làm anh sợ đúng không?

    Cũng tại em gõ cửa mà không nói năng gì...

    Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.

    Tiếng "em" ngọt ngào làm cậu cứng...

    à nhầm làm cậu sửng sốt vì cả đời chưa được ai xưng hô nghe vừa tai như vậy.

    Cánh cửa bắt đầu cọt kẹt mở ra...

    Nekoru cảm thấy thật bất ngờ khi đằng sau cánh cửa không phải thứ gì đó đáng sợ khiến cậu phải nơm nớp, mà là một cô bé cực kỳ đáng yêu.

    Cô cũng là một thú nhân, với đôi tai và đuôi của một chú cáo nhỏ, trên người kèm theo một bộ đồ của hầu gái trông rất vừa vặn.

    "Nom em ấy xinh phết" - Nekoru nhủ thầm.

    Có lẽ "thú tính" của cậu đã bộc phát nếu cô bé cáo kia không đưa cậu trở lại thực tại:

    - Hơ...

    Anh không sao chứ, Nekoru-san?

    - Ơ...

    Bạn biết tên tôi sao?

    Bộ bạn mới vào đây sao mà tôi chưa gặp bao giờ?

    - Hihi, đừng xưng là bạn em ngại lắm.

    Vâng, em mới được cho (không muốn nói là "bắt") vào làm ở đây hôm qua.

    Chắc em chưa gặp em nhỉ, chứ em thấy anh bị hành hạ ghê quá, chắc anh phải chịu khổ nhiều lắm!

    - Vậy... bạn, à em tên là gì?

    - Nekoru ngại ngùng hỏi, vẫn không khỏi bàng hoàng vì cậu không phải thú nhân duy nhất ở đây.

    - À quên mất, em là Chise.

    - Vậy...

    Em đến đây để làm gì?

    Không... không phải là em định lấy đi lần đầu của anh chứ?!!?

    Đừng hòng!

    Anh sẽ để dành nó cho một em mèo xinh xắn mà sẽ trở thành vợ của anh... (wth lên cơn à)

    Chise đỏ mặt:

    - Anh biến thái này!!

    Em đến đây cũng chỉ vì em lo cho anh thôi.

    Em thấy anh bị lão Alva ngược đãi ghê quá nên...

    Với lại...

    - Với lại gì?

    - Nekoru tò mò hỏi.

    - Ừm, chuyện này chúng ta phải bàn riêng, chứ lộ ra ngoài thì...

    Có lẽ em, thậm chí là anh cũng không giữ được mạng sống...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 7: Kế hoạch trốn thoát


    - Với lại gì?

    - Nekoru tò mò hỏi.

    - Ừm, chuyện này chúng ta phải bàn riêng, chứ lộ ra ngoài thì...

    Có lẽ em, thậm chí là anh cũng không giữ được mạng sống...

    - Cứ nói đi, anh hứa sẽ không nói cho ai đâu.

    Hối thúc một hồi, cuối cùng Chise cũng chịu nói:

    - Em nói anh đừng sốc nhé...

    Thực ra, em có một người bạn ngoài kia...

    Anh ý cũng là mèo như anh đó, và...

    Ảnh nói với em rằng...

    Anh ấy muốn anh...

    - SAO!?

    Hắn nói gì?

    - Lần này Nekoru sốt ruột không chịu được nữa.

    Cậu kabedon (aka chặn tường) Chise, làm cô giật mình lùi lại.

    - Ư...

    Anh...anh ấy bảo... ngỏ ý muốn giúp anh...trốn thoát khỏi đây.

    Vừa dứt lời, Nekoru bàng hoàng.

    Trốn khỏi đây ư?

    Suốt mấy năm phục dịch ở đây cậu chưa từng trốn thoát thành công, hoặc ít nhất là nghĩ về chuyện đó.

    Biệt thự này luôn được giám sát một cách nghiêm ngặt tứ phía từ trong ra ngoài, nội bất xuất ngoại bất nhập.

    Làm sao mà trốn đi được chứ, mà có trốn được thì ngoài kia cũng chẳng khá khẩm hơn mấy, khi cậu chả biết phải đi về đâu hay nương tựa vào ai, và lại còn lũ quái vật không rõ hình thù ngoài kia đang nhăm nhe chầu chực để xơi tái chú mèo con nhỏ bé này, nên có lẽ ở đây còn đỡ hơn.

    Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Nekoru vẫn còn muốn biết thêm nhiều thứ nữa.

    Cậu chưa từng được gặp gia đình, biết mặt cha mẹ ruột của mình, không biết người thân nào của mình còn sống không.

    Đến lúc này, Nekoru không để nỗi sợ lấn át lý trý mình nữa.

    Cậu hỏi Chise với một tông giọng lộ rõ vẻ sốt ruột:

    - Được rồi, anh chấp nhận trốn thoát, nhưng bạn của em là ai vậy?

    Sao một người hoàn toàn xa lạ lại tốn công đi giúp anh chứ?

    -Hở?

    Em nghĩ là anh biết tên anh ý rồi chứ?!

    - Trời đất, không biết mới hỏi chứ.

    - À...

    Vâng, ảnh ý tên là...

    Lucifer thì phải?
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 8: Chuẩn bị


    - NÀY!

    Biết mấy giờ rồi không hả, đồ lười!?!?

    - ÁI!!

    Nekoru giật nảy cả người, tai cậu bị lão Alva véo mạnh khiến cậu đau điếng.

    Thì ra là trời đã sáng.

    Hôm qua cậu nói chuyện với Chise xong rồi ngủ quên lúc nào không biết.

    - Bọn tao có việc phải ra khỏi nhà bây giờ, nên tên sẽ thay tao trông nom nơi này cho đến ngày mai, và tao sẽ không muốn thấy mày làm trò gì ngu xuẩn khi bọn tao vắng nhà đâu.

    Việc của mày là tân trang và sửa soạn lại căn nhà, vì mai sẽ có khách sộp đến nhà, vậy nên mày hãy cứ chôn chân tại cái căn gác xép hôi hám của mày đi.

    NGHE CHƯA!!?

    - D...dạ!!

    - Nhớ mặt tao đấy!!!

    Dứt lời, lão quay ngoắt về phía cửa hầm, mặt coi bộ không tin Nekoru lắm.

    Ít ra thì cậu cũng không phải ở trong căn hầm nữa.

    Từ đêm qua đến nay, cái tên Lucifer bí ẩn vẫn cứ lởn vởn trong đầu Nekoru.

    Cậu không biết người đó là ai và tại sao hắn lại muốn giúp mình trốn thoát.

    Với lại, cậu nghĩ rằng nếu mình bỗng nhiên biến mất thì có lẽ gia đình Vangelore cũng chẳng thèm để tâm tới, bởi lẽ là họ nhiều tiền mà, mất người này thì thuê người khác vào thôi.

    Chỉ có một điều mà cậu có thể chắc chắn: Người tên Lucifer kia cũng là một thú nhân.

    => Cậu có thể tạm thời tin tưởng hắn (kiến thức Toán cấp 2 sơ đẳng)

    Đang vừa đi vừa suy nghĩ, cậu bị ai đó kéo áo khựng lại.

    Quay mặt lại, Nekoru thấy Chise đã đứng đằng sau mình từ bao giờ, trên tay cô vẫn cầm cây chổi lau nhà, có lẽ đang lau dọn gì đó.

    - Té ra là em à?

    Lần sau phải ới lên chứ thế này thì...

    (anh em đếm thử xem Nekoru bị kéo kiểu thế bao nhiêu lần rồi 😀 )

    - Hihi, xin lỗi nha.

    Với lại, sao mặt mày anh trông đăm chiêu thế, bộ anh nghi đêm qua em bịp à?

    Bị nói trúng tim đen, Nekoru lúng túng đáp:

    - À...anh chỉ...

    Chỉ nghĩ xem 2 con mèo đi trước 2 con mèo, 2 con mèo đi sau 2 con mèo, 2 con mèo đi giữa 2 con mèo thì có mấy con thôi ấy mà...

    Thấy Nekoru đáng trống lảng không bằng đứa con nít, Chise chọc vào má cậu và nói:

    - Thôi giấu làm chi cho mệt.

    Cái đó em nói thật mà.

    Em cũng hỏi anh Lucifer tại sao lại giúp người không quen biết thế nhưng anh ấy lảng đi, bảo gặp anh Nekoru rồi mới nói.

    - Nhưng...

    Trốn ra bằng cách nào chứ?

    Nơi này chẳng khác gì nhà ngục cả.

    - Hổng sao hết.

    Anh Lucifer đã tính rồi là chắc chắn sẽ thành công mà.

    Đây nè, ảnh ý còn bảo em đưa cho anh mảnh giấy này, bảo là sơ đồ và kế hoạch.

    Em cũng tì mò lắm nhưng không dám mở ra xem.

    Nekoru chìa tay ra nhận lấy mảnh giấy từ tay Chise.

    Đó là một mảnh giấy da cũ gập làm tư.

    Bên trong có viết chi tiết kế hoạch mà người tên Lucifer đã bày ra cho Nekoru "vượt ngục", ở trên là dòng chữ "Kế hoạch trốn thoát" được viết rõ ràng.

    Nhưng chưa kịp nhìn xuống phía dưới, mảnh giấy trên tay cậu bị một bàn tay khác giật lấy.

    - Cái gì đây?

    Con mồn lèo như ngươi cũng biết đọc sao.

    Không biết từ bao giờ, thằng Christian đã nấp ở một xó lén lút theo dõi Nekoru và Chise đứng nói chuyện.

    Vừa thấy mảnh giấy của Lucifer, nó tiện tay đi qua giật luôn mảnh giấy.

    - Bỏ ra, đó là của...

    - ĐỨNG YÊN ĐÓ COI!!

    - Nói xong, nó huých Nekoru một cú mạnh khiến cậu ngã lăn ra sàn.

    Chise cũng không vừa, cô lao đến cố giành giật mảnh giấy trong vô vọng, khi trước mặt cô là một thân hình hộ pháp đang ghì chặt mảnh giấy.

    - Này!

    Kỳ quá rồi đó.

    Cậu chủ, đó là của chúng tôi mà, sao lại...

    - Hê hê, xê ra đi cáo con.

    Muốn cao lớn bằng anh mày thì phải đợi mấy năm nữa nghe chưa.

    Giờ thì...

    CÚT RA MAU!!!

    Christian lại huých thêm một cua nữa vào Chise mạnh như cú vừa nãy với Nekoru, làm cô bé ngã lên người cậu.

    Chưa kịp đè Chise ra thì Nekoru đã vùng dậy rồi nói:

    - Thằng khốn!!

    Sao mày lại đẩy Chise mạnh đến thế hả?!!?

    Với lại tờ giấy đó là của bọn tao, trả lại đây.

    Thằng Christian hăm doạ:

    - Thái độ gì vậy?

    Bộ một đêm dưới hầm mà mày vẫn chưa tởn sao?

    Tao chỉ mượn chút thôi mà làm gì căng...

    Xem nào, chúng mày đang thì thầm to nhỏ cái gì đây...

    Bỗng mặt thằng Christian biến sắc, sau đó là một vẻ hí hửng và hả hê như vừa mới bắt được vàng.

    Nó hét:

    - HAHAHHAHAHAAHA!!!

    Cái gì thế này?

    Kế hoạch trốn thoát sao?

    Chúng mày thật to gan!!

    Tao sẽ đưa thứ giẻ rách này cho ba tao, chúng mày chạy đằng trời!!!

    Dứt lời, Christian nhanh nhảu chạy đi và rẽ phải ở cuối hành lang.

    - Ôi không...

    - Chise nghẹn ngào nói.

    - MÀY ĐỨNG LẠI!!

    THẰNG KHỐN!!

    - Nekoru hét lớn, thục mạng chạy theo thằng Christian, bỏ Chise lại phía sau.

    Cậu biết bây giờ lão Alva và phu nhân Vangelore không có nhà, vậy nên cái ý định trốn thoát của cậu vẫn chưa bị bại lộ, nhưng cậu đâu biết thằng nghịch tử kia sẽ bày trò khỉ gì chứ.

    Đến khúc cua, Nekoru toan rẽ thì bỗng bất thình lình cậu bị chặn lại bởi ai đó.

    Ngoái lên nhìn thì cậu thấy thằng Christian đang quỳ dưới đất hai tay xoa đầu, coi bộ cũng bị "va chạm" giống Nekoru.

    Nhưng...

    Tay nó không cầm mảnh giấy.

    Mảnh giấy đang ở trong tay của người quản gia của biệt thự.
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 9: Ánh sáng cuối đường hầm


    - Cậu chủ, tôi đã dặn cậu không được chạy lung tung trong hành lang nữa cơ mà!

    - Người quản gia nói với thằng Christian, trên mặt vẫn giữ thái độ nghiêm nghị đến rùng mình.

    Bỗng hắn quay sang và nạt Nekoru:

    - Còn con mèo hoang này nữa, việc đâu không làm đi định ra đây làm loạn hả?!!?

    - Ơ cái đệt... (nói thầm thôi chứ không bị thiến à ;-😉

    - Này!

    Đó là của tôi!

    Đưa đây!!

    - thằng Christian hối hả với lấy tờ giấy từ tay người quản gia.

    - Khoan đã câu chủ.

    Có lẽ tôi muốn xem qua trong đó có gì?

    Dứt lời, người quản gia mở ra, nhìn chằm chằm vào nó.

    Nekoru vừa hồi hộp, đờ người, tim như muôn nhảy ra ngoài.

    Nhưng...

    Có gì đó rất lạ...

    Đôi mắt của người quản gia thật vô hồn.

    Trông hắn ta...dường như không có một chuyển biến cảm xúc nào hiện ra trên mặt hắn khi đọc tờ giấy cả.

    Nekoru thấy hắn trông giống...

    Một con quỷ vô cảm đang nhìn con mồi của mình van xin đừng lấy mạng...?

    Đang im thì hắn lên tiếng:

    - Geez, tôi hiểu rồi.

    Tôi sẽ mang thứ ô uế này cho ông chủ, thưa cậu Christian...

    - Ch...chờ đã!

    Tôi...tôi muốn tự tay mình đưa...

    - Ôi, tôi cũng muốn nhờ cậu nhưng không được.

    Cậu chủ Christian, cậu đã học bài chưa?

    Tôi e rằng nếu cậu không học bài thì ông chủ sẽ cáu lắm đó.

    - Nhưng...

    - Hay là cậu không tin tôi?

    Bộ cậu nghĩ tôi vẫn là người lạ khi mà tôi đã làm ở đây gần 10 năm rồi sao, cậu chủ?

    Còn bây giờ, xin mạn phép...

    Nói xong, người quản gia lạnh lùng bỏ đi về phía khu nhà phía Tây, để lại thằng Christian đang tức tối phía sau.

    Nekoru không biết đây là thiệt hay lợi, nhưng cậu chắc đến 100% kèo này thì chỉ có ăn cám mèo ;-;

    Bỗng thằng Christian quay về phía cậu và hậm hực nói:

    - May cho mày đấy, con mồn lèo!

    Để xem mày còn ở trong căn nhà này được bao lâu.

    Hừ!!

    Nói xong, Christian bỏ đi trong cay cú.

    Nekoru nhìn nó với vẻ mặt thoả mãn như vừa trút được cơn tức lên đứa mình ghét, rồi niềm vui của cậu lại tắt ngúm khi nhớ lại việc người quản gia bảo sẽ lấy mảnh giấy kế hoạch "vượt ngục" mà người bí ẩn tên Lucifer đã vạch sẵn cho cậu để đưa cho ông chủ Alva của cậu.

    - Này...anh có ổn không...?

    Anh có lấy lại được tờ giấy chứ?

    (một lần nữa, Chise lại khiến Nekoru giật mình khi hỏi từ phía sau)

    - À...

    Tin xấu đây.

    Tên quản gia lấy mất tờ giấy rồi...

    Hắn còn bảo sẽ đưa cho lão Alva nữa...

    - Nekoru thều thào nói.

    - THẬT CHỨ?

    Ôi không...

    Liệu không sao chứ?

    Với lại, Lucifer thiệt là...

    Em bảo cậu ta đến nói trực tiếp mà không chịu, cứ thích gửi thư từ rồi bây giờ thành ra như này...

    Em mà gặp hắn là đã bla bla bla...

    Nekoru nghe Chise mắng người tên Lucifer ghê quá, tới nỗi cứ như nạt sang mình.

    Cậu bảo:

    - Thôi, không sao mà, có lẽ anh biến mất khỏi đây cũng tốt, bởi vì từ lúc anh ở đây thì cũng có ai ưa đâu...thế nên...

    - Có lẽ vậy.

    Họ coi thú nhân bọn mình không bằng cái móng chân của họ nữa là...

    Thôi anh tự giải quyết đi nhé, em còn nhiều việc phải làm chứ không lại phải bị phạt.

    Nekoru trầm tư không nói gì.

    Chise cũng hiểu ý mà lặng lẽ rời đi.

    - Chise!!

    Khoan đã!

    Anh có chuyện muốn hỏi...

    - Sao vậy?

    - Uhhh...mặc dù anh đã làm ở đây một thời gian dài, nhưng mà, anh vẫn không biết tên thật của tên quản gia kia, liệu em có...

    - À, tưởng gì.

    Em nhớ hình như hắn tên là...

    Hacche...thì phải?

    - ...Hacche... là tên hắn sao...?

    - Ừm, có lẽ vậy.

    Mà anh hỏi làm gì?

    - Ơ...nói thế nào nhỉ...

    Được rồi thực ra thì...

    Lúc hắn đọc mảnh giấy của anh và quay đi, anh...đã thấy hắn nháy mắt với mình...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 10: Lucifer


    "Ràoooooo~..."

    - Tệ quá, trời đổ mưa rồi...

    - Nekoru nhìn ra ngoài trời và than vãn.

    Ở lục địa này, càng về cuối năm thì tiết trời càng bất thường: Sáng nắng chiều mưa tối lốc xoáy đêm nhà mất ** nóc.

    Lại càng khiến cho căn biệt thự của gia tộc Vangelore đã nồm rồi lại hanh khô thất thường hơn bao giờ hết, làm cậu phải làm việc mệt thấy mồ.

    Chise thì đang nghỉ phép 2 ngày.

    Những lúc như này, Nekoru chỉ muốn chui vào và cuộn tròn trong chăn và ngủ từ sáng tới tối để tránh...bị ướt.

    ( of course he is a cat what do you want )

    Nhưng mà bây giờ cậu vẫn phải làm công việc nội trợ.

    Không làm xong thì không được nghỉ ngơi, có khi là làm từ sáng tới tối.

    Cậu đã từng nghĩ rằng bị vứt vào sở thú cho người ta ngắm còn sướng hơn.

    Ăn ngon mặc đẹp đàng hoàng :/

    Nekoru cảm thấy có gì đó không đúng ở đây.

    Cảm thấy...

    Thiếu thiếu một thứ gì đó.

    Cậu cảm thấy trống vắng trong người.

    Một lỗ hổng nào đó trong tim.

    Một lỗ hổng...

    "Không, không...

    Mình phải tập trung...

    Từ tối qua mình đã không chợp mắt một phút nào rồi, lại chưa ăn tối nữa, không làm cho xong thì quỵ mất."

    Đang mải nghĩ thì đằng sau Nekoru phát ra một tiếng thở nhẹ nhàng, lạnh lẽo và phát ra một luồn sát khí quỷ dị.

    Một hơi lạnh luồn qua sống lưng cậu, làm cả căn phòng tưởng chừng như vừa trở về kỷ băng hà.

    Đôi chân như đóng băng tại chỗ, Nekoru từ từ quay lại phía sau để xem luồng sát khí đó phát ra từ thứ gì ở sau lưng mình.

    Chả...có gì.

    Nekoru không chắc là mình nghe nhầm.

    Hơi thể lạnh lẽo đó chắc chắn vừa ở đằng sau lưng mình, bây giờ lại tan vào mây khói.

    Lạ nhể?

    - Chào buổi sáng, mèo con...

    - Một giọng thều thào như người đang hấp hối lại một lần nữa vang lên sau lưng cậu.

    Hoảng hốt quay lại, đập vào mắt cậu là tên quản gia Hacche đang đứng thù lù từ đời tám hoánh.

    Nekoru thường hay gọi hắn là "Cột thu lôi" cũng chỉ vì chiều cao ngất ngưởng của hắn, phải tầm 2m1.

    Hacche là người cao, khá gầy.

    Ngoại hình của hắn cũng khá dễ sợ: Má hóp, mũi hếch, không khác gì một bộ xương người được đắp da lên.

    Kết hợp với dáng đi uyển chuyển với bước chân lặng lẽ không tiếng động, hắn thừa sức doạ hết hồn những người không cảnh giác.

    Hacche luôn, phải nói là luôn bận trên người một bộ vest đen đi kèm với quần dài và giày cùng màu, bên trong mặc áo sơ mi trắng và thắt caravat đen bên ngoài, nom cũng lịch sự và ra dáng quản gia.

    Mái tóc bạch kim của Hacche được tỉa chải gọn gàng ngang gáy, để dài một chút về phía trước che đi con mắt vô hồn thiếu sức sống.

    Bên mắt trái hắn có đeo một cái kính độc nhãn (kính một bên mắt), khiến mọi người nhìn vào không thể biết được hắn đang nhìn đi đâu.

    Trái với vẻ ủ rũ mà đôi mắt mang lại, Hacche luôn nở một nụ cười mỉm có thể dễ dàng nhận thấy trên miệng.

    Đôi khi là đứng từ xa hoặc một góc khuất nhe răng ra cười, khiến mỗi lần hắn lọt vào tầm mắt của Nekoru là khiến cậu phải tốc biến đi chỗ khác.

    Nekoru từng nghe lỏm rằng "Cột thu lôi" đã làm ở đây gần chục năm, và có vẻ lão Alva nói riêng và cả gia đình Vangelore nói chung cực kỳ tin tưởng và tín nhiệm hắn.

    - Hơ...chào...

    - Nekoru run rẩy, ngại ngùng trả lời, vì cậu chưa từng Hacche bắt chuyện bao giờ, hay thậm chí là được ai đó chào kiểu này.

    Tên quản gia vẫn dán cặp mắt lờ đờ như người thiếu ngủ về phía cậu, nhẹ nhàng đáp:

    - Chào gì tầm này...

    Đến lúc phải đi rồi...

    Có lẽ mày sẽ biết cách hành xử nghiêm chỉnh nếu phải lết cái xác mèo của mày ngoài kia...

    Trước lời nói như nhát dao dâm vào tim của Hacche, Nekoru bất thần nhớ lại hôm qua rằng tờ giấy lộn "kế hoạch" đã bị hắn lấy mất.

    Hắn còn không quên để lại lời nhắn: "Sẽ đưa thứ ô uế này cho lão Alva...".

    Không hiểu tại sao hôm nay cậu lại quên bẵng đi mất chuyện đó.

    Bất thình lình, Nekoru thấy Hacche lao đến phía mình, lấy một chiếc khăn úp chặt vào mặt cậu.

    Nekoru cảm thấy khó thở.

    Nekoru bắt đầu cảm thấy dễ chịu và lâng lâng.

    Nekoru cảm thấy buồn ngủ.

    *ngất*

    --------------

    - Này, dậy đi!

    Này!

    - ...

    - Trời ạ, tính ra tôi với cậu cùng một loài mà cậu ngủ gì mà nhiều dữ vậy??

    DẬY ĐI ĐỒ LƯỜI!!

    - ...Zzz...purr...purr...purr (tiếng kêu rừ rừ ở mèo)

    - ...má, nghỉ việc luôn :/.

    Được rồi, có lẽ trước khi cậu dậy, tôi sẽ tự giới thiệu vậy...

    Tên tôi là Lucifer, nhưng cậu có thể gọi tôi là Rune hoặc "Sir Luc" cũng được...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 11: Con mèo với chiếc đuôi giả và chén rượu ăn thề


    - ...ư...ư~...

    Oáp~...

    Trời đã sáng.

    Nekoru cũng đã ngủ dậy sau một giấc ngủ ngon.

    Đêm hôm qua khá là lạnh, nên việc cuộn tròn trong chăn mà ngủ thì chả khác gì uống mentos với nước có ga :/.

    Có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất mà cậu từng được biết, khác biệt rõ rệt so với cái gác mái xập xệ hay căn hàm tối tăm trong biệt thự của nhà Vangelore.

    Bước xuống giường, Nekoru bắt đầu nhìn xung quanh một cách bỡ ngỡ.

    "Đây là chỗ khỉ ho cò gáy nào vậy?"

    - cậu nhủ thầm.

    Xung quanh cậu trông không giống một căn nhà hay một túp lều nằm giữa rừng, trông nó giống một cái hang động bằng đá cứng có bày nội thất bên trong.

    Nói là nội thất chứ cũng chỉ có vài chiếc bàn, tủ đồ, cốc chén đĩa,v.v...

    Chỉ có mấy cái ghế là đồ "tự nhiên", là mấy cục đá nằm dưới đất, đến cả cái giường mà cậu vừa nằm cũng là lấy lá cây và vải phủ lên một tảng đá to bản.

    Nekoru đi ra ngoài.

    Có lẽ một cơn mưa rào đêm qua đã làm đất bùn tung toé lên, nhưng cũng làm cho mọi thứ được rửa sạch bằng dòng nước tự nhiên tinh khiết của Mẹ thiên nhiên.

    Giọt sương long lanh như hòn ngọc đang lăn nhẹ trên lá cây đung đưa trong ngọn gió mát buổi sáng.

    Không khí nơi đây khiến cho cậu cảm thấy sảng khoái hơn bao giờ hết.

    Mải mê tận hưởng thú vui tao nhã, Nekoru không mảy may quan tâm đến chuyện tại sao mình lại ở đây chứ không phải là ở dinh thự Vangelore, hay là việc ai đã đưa cậu đến đây.

    Ngắm cảnh chán chê, con mèo nhỏ lại bước vô hang.

    Ngó nghiêng quanh nhà, đập vào mắt Nekoru là một số lượng lớn mô hình nhỏ đặt trên chiếc giá gỗ được gia cố trên vách hang.

    Trông chúng giống như những con búp bê được nhồi bông và khâu vá bằng tay, với khuôn mặt được vẽ bằng than và chì.

    Hình dáng của những con búp bê tựa như những con mèo hình lập phương đang nở một nụ cười toe toét.

    Kỳ lạ hơn là chiếc đuôi của chúng lại to một cách hài hước, trông giống một con chồn.

    Một số con thì không có đuôi, có thể chúng đã rơi đâu đó hoặc chủ nhân của những con búp bê này chưa làm xong.

    Nekoru cầm thử một con lên, đặt gọn trong lòng bàn tay của mình.

    Chúng khá nhỏ và nhẹ.

    Đang mải mê ngắm nghía những con mèo bông, Nekoru không để ý rằng đằng sau mình có tiếng bước chân người khác đang tiến đến sau lưng cậu.

    - Này...

    Làm khách mà vô nhà sờ mó lung tung là hơi bất lịch sự đó...

    - OÁI!!!

    Nekoru bị giật mình bởi giọng nói phía sau, đánh rơi mất con mèo bông đang cầm trên tay.

    Con búp bê rơi xuống, rơi ngay dưới chân người vừa nói với cậu.

    - Haizzz...bẩn đồ của người ta rồi...

    Thôi không sao, cũng tại tôi doạ cậu mà.

    - ...

    Nekoru cứng họng, hoảng hốt lùi về sau, mắt không rời khỏi người đang đứng trước mặt cậu.

    Người đó cũng giống như Nekoru.

    Là một thú nhân.

    Cũng là mèo, nhưng có bộ lông đen tuyền.

    Anh ta mặc chiếc áo thun dài, bên ngoài khoác lớp áo cánh mỏng, trông khá ngầu khi đi kèm với quả tóc 7/3 gọn gàng của ảnh, trông như cậu ấm biết chịu chơi của nhà quý tộc nào đó.

    Quanh người anh ta có khoác thêm một chiếc áo choàng da, cốt để tránh gió tránh mưa.

    Người đó dùng đôi mắt màu tím để nhìn cậu, hỏi:

    - Hơ, sao vậy?

    Xời...

    Tôi không làm gì cậu đâu.

    - ...ư...

    Anh...anh tên gì...?

    Và tôi đang ở đâu, sao tôi lại ở đây...?

    - Oh boy, hỏi từ từ thôi.

    Được rồi, chúng ta gặp nhau chưa nhỉ, tên tôi là Lucifer, đời thứ 29 của gia tộc Rune Stannatte, một trong những gia tộc giàu ó và quyền lực nhất trong giới thú nhân, có lẽ cậu cũng biết rồi nhỉ?

    Còn về chuyện tại sao cậu lại ở đây á...?

    Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?

    Tôi muốn giải thoát cậu khỏi cái gia đình chết tiệt quái gở đó, phải, gia tộc Vangelore đó, họ đã dày vò cậu đủ lâu rồi, đã đến lúc phải được tự do rồi.

    Khoan...

    Tôi nghĩ rằng Chise đã nói cho cậu điều này rồi chứ nhỉ...?

    - Ch...Chise ư?

    Em ấy không...ý tôi là, em ý chỉ đưa cho tôi một tờ giấy, gọi là "kế hoạch vượt ngục" mà anh nhờ đưa cho tôi...

    Xong rồi...nó bị cướp..

    Và...và...

    - Khoan, cậu đang nói tới mảnh giấy nào cơ?

    - Thì tờ giấy mà anh nhờ Chise đưa cho tôi ấy...trong đó ghi rõ ràng và chi tiết tôi cần phải làm g...

    - Từ từ, nghe tôi đã.

    Tôi không nhờ ai đưa giấy gì cả.

    Tôi chỉ sai người của mình, cũng là một thú nhân đến đón cậu thôi, chứ tôi không bao giờ viết thư từ gì cả, lằng nhằng lắm.

    - Vậy...mảnh giấy đó không phải của anh...?

    - Chứ sao!?

    Thôi kệ đi, cậu đến được đây yên ổn là ok rồi.

    Nào, theo tôi đi qua đây.

    Lucifer bắt đầu dẫn Nekoru vô một căn phòng.

    Nói là phòng chứ thực ra là một hốc đã được treo một tấm vải để che cửa ra vào, nom bí ẩn lắm.

    Lặng lẽ đi theo người bạn mới quen, Nekoru bất chợt để ý đến chiếc đuôi của Lucifer.

    Nó không phải là đuôi của anh ta, ý là cái đuôi mà từ khi sinh ra đã gắn liền với ảnh, mà là một chiếc đuôi nhân tạo, nhìn là biết.

    Nekoru trông thấy nó khá bất tự nhiên, thay vì gắn chặt đằng sau hông của anh ta thì nó trông thật thủ công và lỏng lẻo.

    Cậu không nén được tò mò, hỏi:

    - Này...

    Lucifer...anh...

    Lucifer quay lại đáp:

    - Anh em gì, tôi cậu được rồi, sao thế?

    - À...ừ thì, đuôi của anh...

    - Oh biết ngay là cậu sẽ thắc mắc mà.

    Cậu đã bao giờ nghe về Bản án "Đoạt vĩ hình" chưa?

    - Nghe lần đầu.

    - Đó là một hình phạt từ xưa trong giới thú nhân đến giờ vẫn còn được áp dụng.

    Hình phạt được thi hành khi một cá nhân hoặc một tổ chức thú nhân có hành vi bán độ, phản động hay có hành động phản kháng với các thú nhân khác, chẳng hạn như việc giao kết với loài người hay gây tổn hại nặng nề đến đồng loại của mình.

    - Vậy...

    Hình phạt là gì...?

    - Tệ.

    Tệ lắm.

    Đúng như cái tên, ai phải chịu Bản án "Đoạt vĩ hình" sẽ bị...tước mất cái đuôi của mình.

    - Cái...cái...gì?

    - Ừ, nghe đau nhỉ?

    Việc một người bị thi hành "Đoạt vĩ hình" sẽ là một mối ô nhục với các thú nhân còn lại.

    Sau khi bị mất đuôi, họ sẽ bị trục xuất khỏi giới thú nhân, trở thành kẻ bị lưu đày...

    - Ôi, vậy anh cũng...

    - Phải...

    Tôi cũng đã mắc sai lầm và phải chịu hình phạt.

    Thế nên từ giờ tôi phải đi theo với chiếc đuôi giả này, haha...

    Mà kệ đi, lại đây nào, tôi muốn cậu xem thứ này.

    Lucifer dắt Nekoru đến một cái bàn, trên đó đặt hai chiếc bát và một chai rượu.

    Cả hai chiếc bát đều đã được rót đầy rượu.

    Nekoru đưa mũi ra nghe mùi rượu.

    Nồng mùi cồn.

    Cậu hỏi:

    - Cái này là sao?

    Anh muốn tôi uống rượu sao...?

    - Đúng, nhưng đây không phải rượu thường, đây là rượu Silver vine đặc chế gia truyền của gia tộc Rune Stannatte.

    Uống thử đi!

    *đôi chút về Silver vine: Một loại rượu nho, chiết xuất từ loài cây có tên Actinidia polygama.

    Loại rượu này thường được dùng làm "Catnip", một loại "chất gây nghiện" cho mèo, khiến chúng phê như chưa bao giờ được phê 😀

    - Hơ...nể anh tôi uống vậy...

    Nekoru cầm bát rượu lên và ghé vào mồm.

    Tuy nồng mùi cồn nhưng lại có thứ gì đó khiến cậu lâng lâng, bay lắc như trên mây.

    Nhắp một ngụm...

    Nhắp tiếp...

    "Ngon nhỉ...?" — Nekoru nghĩ thầm trong đầu.

    Bỗng nhiên, tay của cậu có cảm giác như có thứ gì đó nắm lấy.

    Cố gắng thoát khỏi cơn "phê", Nekoru thấy Lucifer đang nắm tay mình, tay kia đang nắm vô thành nắm đấm.

    Chưa kịp hỏi tác giả xem đây có phải truyện đam không thì cậu nghe thấy tiếng gì đó phát ra từ miệng của Lucifer.

    Mắt anh ta nhắm nghiền, miệng thì lẩm bẩm như niệm chú.

    ...

    Xin lỗi vì delay lâu ;-;

    Nhớ xem qua truyện khác của mình:

     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Phụ lục: Nekoru "rên rỉ"


    [Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

    Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

    Cuối tuần sau sẽ có chap mới

    Nhìn cái gì?

    Ừ TÔI LƯỜI ĐẤY 😡

    (thực ra sắp họp PH)

    Fun fact:

    Âm thanh là tiếng của tôi tự thu và lồng

    Phải, nó phát ra từ mồm tôi đấy

    Tệ nhỉ...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 12: Những thứ tồn tại trong quá khứ, giờ đây là vật phản chiếu nhân loại


    (chương này sẽ được kể theo ngôi thứ nhất)

    - C...cái...

    Này!

    Bỏ tay tôi r...a~

    Nekoru nửa tỉnh nửa mơ, chìm vào giấc ngủ, không biết trời đất gì...

    ------------

    "Sóng bắt đầu từ gió

    Gió bắt đầu từ đâu?"

    ...

    Tôi đếch biết.

    Tôi không ở đây là để đọc thơ cho người khác nghe.

    Tôi ở đây là để kể về sự kiêu ngạo và bảo thủ của họ, về việc họ đã đẩy tôi, à không, toàn bộ những người giống tôi vào đường cụt như thế nào.

    Nhiều năm về trước...

    Thần là một từ để chỉ những cá nhân có hình thể giống người, nhưng cực kỳ quyền lực, có sức mạnh vô song, tuổi thọ dài hơn người.

    Họ được biết đến như những vị chúa luôn ban phước và đem đến những điều tốt đẹp cho người phàm.

    Nhưng có điều, họ chỉ nên tồn tại trong những câu chuyện cổ tích mà những người mẹ thường đọc cho con của mình trước khi ngủ.

    Ít nhất là trong tín ngưỡng của con người.

    Tôi không thể dám chắc về sự tồn tại của thứ mà người ta hay gọi là "thần" kia, nhưng trong mắt của các thú nhân, thần đã chết rồi.

    Nếu không thì đã chẳng bất công như vậy.

    Tôi không phải là thần thánh gì hết, tôi chỉ là một thú nhân bình thường, nhưng đã nghe kể về một câu chuyện bi thương mà gia tộc của tôi thường truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác.

    Khởi đầu là từ vài trăm, à không, vài nghìn, vài chục nghìn năm trước, chung sống với giống loài homo sapiens lâu đời còn có thú nhân, một giống loài khác cũng tương tự với con người nhưng có tai và đuôi của động vật.

    Không biết họ tồn tại trong thế giới này tự thuở nào, tuy vậy họ có chỉ số IQ ngang ngửa với con người.

    Không biết tại sao những người được gọi là "thần" lại tạo ra chúng tôi, nhưng tôi thực sự biết ơn vì đã được góp mặt trong "vòng luân chuyển" này.

    Tôi nhớ hồi nhỏ từng lục trong nhà của mình ra mấy cuốn sách cũ, trông như mấy cuốn biên niên sử được cất trong mấy cái rương gỗ đặt dưới căn hầm cũ kỹ mà tôi ít khi đặt chân xuống dưới.

    Gia tộc của tôi cũng là một gia tộc lâu đời, tôi đến giờ đã là thứ 29, nên việc tôi chưa bao giờ xem qua những cuốn sách có niên đại lâu đời thế này cũng dễ hiểu.

    Trên bìa những cuốn sách đó có khắc mấy chữ cổ trông khá khó hiểu.

    Đấy là tôi nói với người bình thường, chứ tôi thì không mất nhiều thời gian để nhận ra đó là chữ Runes, bởi vì gia tộc tôi truyền đời làm chiêm tinh và nghiên cứu ma thuật cổ từ xa lắc xa lơ cơ.

    Không nén nổi tò mò, tôi mở cuốn sách ra.

    Vì là sách cũ nên trông nó khá nát và khó đọc, không cẩn thận là rách ngay.

    Ở mấy trang đầu đều trống trơn, không có gì cả, nhưng càng về mấy trang sau, lượng chữ viết trên đấy càng dày đặc.

    Bên trong được viết bằng ngôn ngữ bình thường, nhưng nội dung khá mập mờ, khó hiểu.

    Ví dụ như ở trang 21:

    Lật qua tiếp vài trang, tôi thấy nó ngày càng bất thường:

    Đập vào mắt tôi là một trang giấy được viết trên đó hai biểu tượng kỳ lạ, trông không giống mấy ký tự Runes mà tôi biết.

    Trong trang giấy đó là một giấy nhỏ.

    Tôi thấy khá bất thường khi mà mảnh giấy đó lại trông khá mới, nếu so sánh với quyển sách lâu đời này.

    Cứ như là ai đó vừa mới đặt vào gần đây vậy.

    Tuy nhiên, thứ khiến tôi hoang mang nhất là tác giả của cuốn biên niên sử này.

    Trên mỗi trang đều sẽ sẽ có một chữ ký là một chữ cái: "A".

    Sẽ không sao nếu tác giả muốn ẩn danh tính, nhưng tại sao tờ giấy trông như vừa mới đặt vào lúc nãy lại là chữ "H"?

    Bộ tác giả muốn đổi bút danh, hay là có một cá nhân khác đã nhúng tay vào?

    Đang đê mê giữa các luồng ý nghĩ, tôi nghe thấy tiếng người thân gọi ở trên lầu xuống, tôi vội vàng cất cuốn sách vào rương và khoá lại như cũ rồi chạy lên trên và làm bộ như chưa có gì xảy ra.

    Được rồi, tôi không ở đây chỉ để kể mấy thứ linh tinh mà tôi đã khám phá đâu.

    Không biết cậu có biết về nó không, nhưng có lẽ tôi cũng nên kể lại.

    Về "Cuộc chiến Đa nhân chủng" huyền thoại đó, có lẽ trong giới thú nhân không ai là không biết cả, có lẽ là trừ cậu...

    Ừ, cậu là thú nhân kỳ lạ nhất mà tôi biết đó...

    Cuộc chiến đã kéo dài trong suốt 8 năm, kéo dài từ lúc 1899 đến tận 1907, và để lại hàng chục triệu sinh mạng bao gồm cả hai phe đã tham gia cuộc chiến.

    Uhh, lúc đó thì thực ra tôi vẫn còn nhỏ, theo gia đình di tản đến nới khác nên không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng chỉ có ai ở tiền tuyến mới hiểu được sự ác liệt và khủng khiếp mà chiến tranh đã gây ra.

    Về nguyên nhân của cuộc chiến, hiểu đơn giản thì nó là sự mâu thuẫn sâu xa giữa con người và thú nhân chúng ta.

    Cậu biết đấy , không chỉ ở ngày nay đâu, mà từ xưa chúng ta đã bị chà đạp nặng nề rồi.

    Con người cho rằng chúng ta là những thứ quái dị, xua đuổi, hành hạ, gọi bằng những cái tên khó nghe như "cặn bã của tạo hoá", "quỷ đội lốt người",...

    Nhiều thú nhân khác nhau đã cố gắng đưa ra đề nghị cầu hoà, hứa với con người rằng sẽ không làm phiền đến họ, hay đề nghị chia ra làm hai vùng đất để sinh sống và không gây thương hại đến nhau, tuy nhiên nhận lại chỉ là những lời đe doạ, chửi rủa thậm tệ.

    Con người nói rằng họ không có cớ gì phải sẻ chia lãnh thổ của mình cho những thứ hạ đẳng như thế này, hay nói rằng cả thế giới này là do chúa ban cho họ nên tất lẽ dĩ ngẫu là của họ như thế kia,...

    Nói chung là chúng tôi lúc đó chỉ biết sống trong một cuộc chiến dường như kéo dài vô tận, chỉ biết trốn lui trốn lủi qua năm tháng.

    Mà khoan, mèo con, hình như cậu cũng trạc tuổi tôi đúng không, đáng lẽ cậu cũng phải biết về cuộc chiến đó nhỉ...?

    Mà thôi, nghe tôi kể tiếp này...

    Thế rồi, sức chịu đựng của tổ tiên chúng ta cũng có hạn: Bọn họ quyết định vùng lên để đòi lại quyền tự do.

    Họ quyết định sẽ đi đàm phán lần cuối, nếu con người giở trò manh động thì dùng vũ lực cũng không muộn.

    Cộng đồng thú nhân cử ra một người đại diện để đi nói chuyện.

    Họ chỉ muốn nói rằng họ cũng là con người, cũng có quyền lợi và cần được đối xử công bằng, nếu không muốn thì chúng tôi có thể tách ra sống riêng và xa cách với loài người, cớ sao phải đày đoạ, đe doạ tính mạng chúng tôi không khác gì động vật thế này?

    Nhưng mà lúc đó, có lẽ những thú nhân cũng đã rút ra một bài học quý giá: "Mở mồm nói chuyện không nhanh bằng tốc độ giương cung."

    Con người đã thẳng tay hạ sát người mà các thú nhận đã đề cử để đi đàm phán.

    Bọn họ đã thực sự tuyên chiến với chúng ta.

    Thế rồi, cuộc chiến "Đa nhân chủng" huyền thoại đã nổ ra.

    Ban đầu, con người sử dụng "lấy thịt đè người", đánh phủ đầu thú nhân, vừa ngạo nghễ chiến đấu vừa tỏ vẻ ta đây, cho rằng mình là giống loài mạnh mẽ nhất.

    Một thời gian dài, thú nhân đã lấy lại được tình thế, không xáp lá cà thì đánh du kích, dùng chiêu "bụi cây biết chửi bậy" để lật lại thế cờ.

    Dù sao thì khoảng cách cũng không xa nên cuộc chiến vẫn chưa ngã ngũ.

    Cuộc chiến kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt thì đúng đầu năm 1907, một sự kiện trọng đại đã xảy ra, đánh dấu cho sự chấm hết của cuộc chiến không có hồi kết, được gọi là "Wrath of the Gods - Cơn thịnh nộ của các vị thần".

    Một cơn đại hồng thuỷ khủng khiếp đã cuốn phăng tất cả những người đã tham gia cuộc chiến, không chừa lại thứ gì.

    Không biết đó chỉ là một hiện tượng thiên nhiên, hay là do các vị thần đã quá thất vọng với những thần dân của mình mà đã cuốn phăng hết tất cả bằng một "dòng nước nhỏ" trong mắt của họ, nhưng chúng ta đều biết rằng đó đều là lời cảnh báo từ những vị thần dành cho cả con người và thú nhân rằng tiếp diễn một cuộc chiến như vậy một lần nữa thì chắc chắn sẽ là dấu chấm hết cho cả đôi bên...

    -------------

    - Oáp~...

    Ưm...bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ...

    Nekoru thức dậy sau một giấc ngủ dài.

    Cậu nhìn ra ngoài trời thì thấy vẫn đang đêm.

    Bên cạnh cậu là Lucifer đang nằm cuộn tròn trong chăn và ngủ.

    Hệt như một con mèo.

    Cậu mang máng nhớ rằng lúc mình ngủ hình như đã có ai đó gặp cậu và nói chuyện, kể cho cậu về tổ tiên của cậu, những thú nhân khác.

    Nekoru sớm gạt phăng giấc mơ đó ra khỏi đầu và cho rằng chắc mình ngáo thôi, nhưng cậu đâu biết rằng Lucifer đã dùng một thứ tương tự như Thần giao cách cảm để truyền đạt thông tin đến cho cậu, mệt tới nỗi mà lăn ra ngủ.

    Bước ra ngoài cái hang, Nekoru lại nhìn lên bầu trời, mơ màng dõi theo ánh trăng dát vàng chiếu xuống mặt hồ gần đó.

    Bỗng một tia sáng le lói phía trái cậu.

    Một ngôi sao băng.

    Mắt dõi theo tia sáng lập loè trên bầu trời đen, Nekoru nhớ ra rằng mình nên ước gì đó trước khi ngôi sao băng biến mất.

    Thế là, miệng cậu lẩm bẩm, nói lên điều ước thầm kín của mình trong đầu, miệng nở nụ cười nhẹ như muốn níu kéo ngôi sao băng ở lại lâu hơn nữa.

    Lúc Nekoru ước xong thì sao băng cũng biến mất khỏi bầu trời đêm, nhưng ánh trăng vẫn còn nấn ná muốn ở lại với cậu.

    Mái tóc vàng kem cùng đôi tai mèo nhỏ của cậu được ánh trăng chiếu vào nay còn lộng lẫy hơn nữa...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 13: Hành trình đến phía Nam


    - Ưmm~...

    Ngủ đã quá...

    Lucifer vừa mới ngủ dậy, vươn vai vài cái.

    Trông khoẻ khoắn lắm.

    Xuống giường, cậu nhìn quanh như tìm thứ gì đó.

    Bất chợt, Lucifer đang thấy Nekoru ngồi ngay ở một xó, trên tay cầm con mèo bông của mình, ngắm nghía một cách vô hồn.

    Đôi mắt xanh lục sáng ngời của Nekoru giờ đây lại đen quầng lại trông buồn ngủ thật sự.

    Thì đồng ý là bọn mồn lèo không ngủ nhiều, nhưng mà như này thì xác định là thức cả đêm thật rồi.

    - Này, Nekoru...

    Cậu...thức cả đêm à...?

    - ...có lẽ - Nekoru thều thào đáp lại.

    - Thôi, đi rửa mặt đi, rồi xuất phát chứ không kịp.

    - Không kịp...đi đâu cơ?

    - Cứ đi rửa mặt đi, tôi sẽ nói sau.

    Lucifer vừa nói vừa chỉ ra dòng suối nhỏ bên trái cửa hang, ra hiệu cho Nekoru đi rửa mặt.

    Cậu cũng hiểu ý nên đứng dậy, đặt con mèo bông ngay ngắn lại vào vị trí cũ và đi ra ngoài, để Lucifer ở lại bên trong với một tiếng thở dài.

    Bước ra bờ suối, Nekoru cúi xuống, đưa hai bàn tay xuống, múc lên làn nước trong veo mát rượi.

    Úp làn nước mát vào mặt, cậu cảm thấy sảng khoái hơn hẳn.

    Đang định múc thêm lần nửa, Nekoru bất chợt nhìn thấy thứ gì đó dưới làn nước.

    Cậu nhìn thấy một thú nhân cũng có đôi tai mèo đang đứng đối diện và nhìn chằm chằm vào cậu, bốn con mắt dán chặt vào nhau không rời.

    Mặt nước khá trong, có thể phản chiếu tương tự chiếc gương, nên ban đầu Nekoru cứ nghĩ đó là hình phản chiếu của bản thân, nhưng sau đó cậu bất chợt nghe thấy tiếng gì đó phát ra từ đáy của dòng suối, giống như đang thì thầm với cậu:

    - Sự bất công sẽ đày đoạ mày.

    Sự hận thù sẽ dày vò mày.

    Rồi sau này mày sẽ phải chết trong sự cực đoan vô độ~.......

    - Oái!!

    - Nekoru giật bắn mình, hét lớn lên, rồi cậu loạng choạng suýt nữa thì vấp ngã vào dòng nước xiết.

    - CẨN THẬN!!

    Lucifer nhanh như cắt lao tới toan giữ tay Nekoru lại, nhưng lại nắm nhầm vào đuôi của cậu, làm Nekoru giật bắn người như có dòng điện xẹt qua.

    Lucifer nhanh tay cẩn thận kéo cậu lên, không cẩn thận thì cả hai đã rơi xuống dòng nước rồi bị cuốn đi rồi.

    - Hộc...hộc...

    Cậu không sao chứ?

    - Lucifer hỏi trong khi tay vẫn nắm chặt đuôi của Nekoru.

    - Nyannnn~ Bỏ...ra...

    - Nekoru "RÊN" lên khe khẽ.

    - À...

    Ừ quên mất 😀

    Cả hai đứng dậy, phủi quần áo.

    - Cảm ơn nhé, không có cậu là tôi thành "mèo ướt" luôn rồi...

    - Xì...

    Tôi đâu phải loại người thấy chết mà không cứu. *mặt vênh*.

    Nào, chuẩn bị xong chưa, cần thêm gì không, xong rồi thì xuất phát thôi, nếu hoàng hôn xuống mà chưa đến nơi là không ổn đâu.

    - Rốt cục chúng ta sẽ đi đâu vậy mà cậu cứ nhắc đi nhắc hoài vậy...?

    - À quên mất không nói cho cậu, thôi được chuẩn bị lên đường thôi, vừa đi vừa kể!

    Thế là, cả hai bắt đầu sắp xếp hành lý để lên đường.

    Nekoru thì xách túi lương thực và quần áo, Lucifer thì khoác một chiếc túi đeo chéo mình, Nekoru có hỏi trong đấy là gì nhưng Lucifer chỉ bảo đó là đồ nghề của mình và đừng động vào.

    Sau khi rời khỏi hang được chừng chục mét, Lucifer bắt đầu câu chuyện:

    - Chắc cậu tò mò chúng ta đang đi đâu lắm nhỉ?

    Được rồi, hiện tại chúng ta đang cần một nơi trú ẩn an toàn, vì cái hang đó vẫn là nằm trong cánh rừng thuộc địa phận của con người, cứ chôn chân ở đấy là chết chắc.

    Vậy nên, tôi quyết định chúng ta sẽ đi về phía Nam, nơi mà có một vùng đất được mệnh danh là căn cứ trú ẩn của thú nhân, đến đó chắc chắn chúng ta sẽ được bảo vệ an toàn.

    - Ở phía Nam ư...

    Tôi nghe nói ở đó toàn là biển thôi.

    Chỗ đó cũng có một chỗ như thế à?

    - Ừ, vùng đất đó trước đây là một thị trấn trù phú mang tên Fountain, thú nhân chúng ta từng sống rất yên ổn, nhưng đã gần như bị diệt vong hoàn toàn do sự càn quét của một cuộc viễn chinh của con người, giờ đây trở thành một khu đổ nát hoang tàn, may mà một số ít các thú nhân sống sót đã gây dừng lại nó gần như nguyên vẹn, tạo thành một căn cứ nhằm cưu mang các thú nhân bị con người truy sát.

    - Vậy tính từ đây thì nó cách ta bao xa?

    - 200m đường chim bay.

    - Tính theo đường "mèo đi bộ" đi...

    - Gấp đôi, nhưng chúng ta sẽ phải đi qua một thị trấn nhỏ nằm gần giáp biên giới giữa vùng đất chúng ta cần đến và lãnh địa của con người.

    - Không thể đi đường vòng sao?

    - Nếu tính theo đường "mèo đi bộ" thì phải mất cả tuần.

    Vả lại, nếu ở qua đêm thì chúng ta không biết sẽ phải đối mặt với những sinh vật gì ở trong rừng đâu...

    Vậy nên lựa chọn duy nhất của chúng ta là đi qua thị trấn đó.

    Nếu không kịp trước hoàng hôn thì ta có thể trà trộn vào mà ở qua một đêm, thế vẫn còn hơn là lang thang trong rừng rậm.

    - Được rồi...

    Cả hai tiếp tục bước đi để tiếp tục cuộc hành trình về thị trấn của loài người.

    Nói chuyện dăm bảy câu được vài tiếng thì cũng đến nơi.

    Nekoru cùng Lucifer đã ra khỏi cánh rừng, giờ đây trước mặt họ là một thị trấn nhỏ, người qua kẻ lại tấp nập, muốn đi vào cũng khó.

    - Đến nơi rồi, nhưng làm sao để trà trộn vào đây?

    - Nekoru thắc mắc.

    Không để Nekoru hỏi tiếp, Lucifer lấy ra hai chiếc áo choàng có mũ trùm đưa cho cậu một cái, còn một cái thì giữ lấy.

    - Khoác nó lên đi, nhớ che cả tai và đuôi không là họ sẽ phát hiện ra đấy - Lucifer nhắc.

    Nekoru nghe theo, lấy chiếc áo choàng và trùm lên người, một tay đội mũ, một tay cố gắng nhét chiếc đuôi của mình vô trong thật kín.

    Đứng đợi một hồi, Lucifer bảo:

    - Trông được rồi đấy, hoạ này có chúa mới phát hiện ra.

    Sẵn sàng chưa?

    - Luôn luôn.

    - Được rồi, vào thôi.

    Cả hai cùng nhau bước vào thị trấn của con người, tất nhiên là không nén nổi căng thẳng.

    Lucifer có đuôi giả nên chắc không cảm thấy gì, nhưng chiếc đuôi của Nekoru lại run lên, báo hiệu cho một cuộc phiêu lưu gian nan nữa đang chờ cậu phía trước...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 14: Đồng đội mới, bạn hay thù?


    - Chà~...

    Nơi này cũng sầm uất và đông vui phết nhỉ...

    - Nekoru thì thầm vào tai Lucifer, hơi nhón chân lên vì tai của cả hai đứa đều nằm gần đỉnh đầu.

    - Suỵt, nói khẽ thôi, cẩn thận không người ta tưởng hai đứa mình là dân nhà quê ra tỉnh...

    - Lo bị lộ không lo, tự nhiên lo cái đó làm gì...?

    - Nekoru nạt.

    - Cẩn thận, có người đến kìa...!

    Lucifer vừa nói vừa kéo bạn của mình sang bên trái khi thấy có một người đi đường bước qua, làm cả hai loạng choạng, suýt ngã chổng vó ra đường lớn.

    Hành động kỳ lạ của hai con mồn lèo đã thu hút sự chú ý của người xung quanh, cũng may là cả hai đã kịp đứng dậy và chạy ra xa để phân tán sự chú ý nên cũng không có gì đáng lo lắm.

    - Làm cái gì vậy?!

    - Xin lỗi, nhưng mà đi qua thị trấn này một cách êm đẹp khó hơn tôi tưởng.

    Chắc chắn ta sẽ bị phát hiện ra là thú nhân nếu cứ giữ bộ dạng lấm la lấm lét này cho mà coi...

    - Hay là chúng ta đi vào mấy con ngõ nhỏ vắng người đi?

    Có thể hơi mất thời gian xíu, nhưng ít nhất an toàn là trên hết.

    Nếu không kịp trước hoàng hôn thì đằng nào ta cũng cơ thể ở lại đây một đêm mà.

    - Nekoru đề nghị.

    Chưa đến một giây, Lucifer đáp:

    - Quất.

    À mà thực ra tôi cũng nghĩ đến rồi, chỉ là chưa nói ra thôi 😀

    - ...

    Cả hai lén đi vào một con ngõ nhỏ nằm giữa hai sạp hàng hoá bên cạnh một ngôi nhà, vừa đi vừa cố gắng tránh khỏi ánh mắt hiếu kỳ của người đi đường.

    Nekoru thì khổ sở hơn vì phải cố gắng nhét cái đuôi đang không ngùng run rẩy vì hồi hộp của mình vào trong lớp áo nguỵ trang.

    Thậm chí cả hai còn phải vác theo mấy túi hành lý sau lưng nữa.

    Bước ra khỏi con ngõ, cả hai đến một khu phố khác trong thị trấn, nằm kế bên phải của khu phố mà họ vừa rời đi.

    Nơi này cũng tấp nập không kém.

    Lucifer đi ra trước, ngó ra ngoài xem tình hình, bám ngay sau lưng là Nekoru.

    Thấy không có gì đáng ngại cả hai tiếp tục bước đi.

    Không biết là do vội hay làm sao mà cả hai mắt mũi để đâu không biết, đâm cái rầm vào một người qua đường.

    Nekoru cũng mất đà mà ngã theo.

    - Hai đứa này!!

    Mắt mũi để trang trí à?!

    - Người qua đường buông lời mắng nhiếc vào hai con mồn lèo ngáo ngơ.

    Ngơ ngác ngó lên, Nekoru phát hiện ra đó là một cô gái, nhìn cũng trạc tuổi họ, đang nhìn cả hai đứa với ánh mắt khó chịu.

    Cô gái đó cũng mặc một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu na ná giống họ, mái tóc xoã xuống che kín nửa khuôn mặt.

    Đang định mở mồm xin lỗi để cho qua thì Lucifer cũng không vừa, lấy tay chặn mồm Nekoru lại:

    - Này mụ U60 kia!!

    Đừng tưởng là đàn bà thì tụi tôi không dám động chân động tay nhá!!

    Nói cho mà biết: Nước trong không có cá, người tốt quá thì không ai ưa đâu!!

    Ra đường lớn mà đi hay là muốn đi vô cái gót chân của tôi?!

    Xi măng mà tưởng là thạch cao à!!?

    Mấy cái "máy đẻ" thì không có quyền lên tiế...

    Thấy Lucifer văng đạn "thấm" quá, Nekoru lấy tay bịt miệng thằng bạn cục súc lại:

    - Thôi, thôi...

    Tôi xin, tôi xin, rước hoạ vào thân làm gì.

    Đi luôn cho mau, ngựa non háu đá làm gì...

    - Tránh ra đi "hello kitty" để tôi lo vụ này...

    Chưa dứt lời, cô gái vừa này đã phóng đến chỗ của Nekoru và Lucifer nhanh như cắt, cả hai đứa chưa kịp phản ứng thì đã thấy cái túi hành lý trên lưng của Nekoru đã biến mất trong chớp mắt.

    - ...hả?

    - Nekoru nai vàng ngơ ngác, còn chưa kịp hiểu cái gì vừa xảy ra thì Lucifer đã kéo tay cậu đi:

    - ĐỒ CƯỚP CẠN!!!

    ĐỨNG LẠI!!!

    Mặc cho Lucifer gào như thằng trốn trại ở phía sau, cô gái bí ẩn kia vẫn phi như bay để thoát khỏi sự truy đuổi.

    - Nekoru!!

    Cậu vòng qua lối tắt đi, để tôi đuổi cô ta, xong rồi ch...

    - Nhìn phía trước kìa!!

    - Xong rồi chúng ta sẽ úp sọt ở hai phía, để xem...

    HỰ...!!

    Nekoru cảm thấy thật bất ngờ khi biết Lucifer có thể thi triển "pháp thuật", bởi vì cậu ta đã khiến cho tất cả đàn ông trong bán kính 20m xung quanh cảm thấy đau đớn, bằng cách bất cẩn để cái "cần tăng dân số" của mình TÔNG một cú mạnh vào cái xe hàng của một thương nhân đang trên đường đi rao hàng.

    Lúc đó, Nekoru nghĩ rằng từ "thốn" vẫn là chưa đủ để miêu tả cảnh tượng này.

    - Hai đứa này bị tăng xông à?!

    Gì mà chạy như ma đuổi giữa đường vậy!??!

    Không như lần trước, Lucifer chả còn sức đâu mà bật lại nữa, nên Nekoru phải nhanh xin lỗi để kịp đuổi theo cô gái đã lấy túi đồ của cậu.

    - Cậu...đuổi theo...trước đi...

    Tôi... cảm thấy không được ổn lắm...

    - Lucifer thều thào, nói xong nằm gục ra đường.

    Nekoru không còn cách nào khác, đành phải để bạn mình nằm đó và đuổi theo tiếp.

    Nhìn về phía trước, cậu để ý thấy tên cướp có ý định rẽ vào một con hẻm hòng trốn thoát.

    Thấy vậy, cậu cũng bắt đầu tăng tốc để bắt kịp mục tiêu, lạng lách suýt nữa thì đi theo vết xe đổ của Lucifer.

    - ÂY!!

    Đồ ăn cướp!

    Trả túi của tôi đây!!

    - Mấy con gà như ngươi làm sao bắt kịp ta!!

    - ...sôi máu rồi đấy.

    Tên cướp thấy sắp bị bắt kịp, bất ngờ lấy đà bật nhảy lên bức tường gần đó, tiếp tục như vậy với bức tường đối diện để lên nóc nhà.

    Nekoru cũng không vừa, bắt chước nhảy lên theo (kitten mode: ON) nhưng hơi chật vật tí.

    Hai đứa vờn nhau một lúc thì dừng lại, coi bộ cũng rệu rã lắm rồi.

    - Hộc...hộc...

    Ngươi ăn gì mà chạy nhanh thế...

    Trả túi đây...

    - Hừ...ai bảo bạn của người sai mà không chịu nhận tội, còn buông lời lăng mạ ta nữa!

    Cái túi này là "quà xin lỗi", thế nhé!

    - Được rồi, chúng ta có thể "giảng hoà" mà...

    Ai lại đi chơi trò bẩn thế...

    - Trò bẩn à?

    Vậy thì càng phải lấy thôi...

    Dứt lời, cô gái đó quay ngược 180 độ, lấy đà toan bật nhảy sang nóc nhà bên cạnh, xa cũng phải 6 đến 7 mét.

    Không nghĩ ngợi nhiều, Nekoru cũng chạy theo phóng thẳng sang.

    Xui thay, Nekoru không đủ sức để nhảy sang.

    Theo bản năng sinh tồn, lúc sắp rơi xuống tay chúng ta sẽ cố gắng tìm một thứ gì đó để bám lấy hòng tìm cơ hội sống.

    Có lẽ thú nhân cũng như vậy nên Nekoru theo quán tính lấy tay nắm lấy chân của cô gái ấy, khiến cô ta mất đà phải dùng tay bám vào rìa của mái nhà, không cẩn thận là "rụng" như chơi.

    Cả hai đứa cứ chới với như vậy mãi, cho dù Nekoru có bị ăn đạp mấy phát thì vẫn không chịu buông tay.

    - Th...thả ra!!

    Ta không chịu được lâu nữa đâu...

    - Ai biểu cô lấy đồ của bọn tôi...

    - Đấy...đấy không phải vấn đề...

    Mà là... hôm nay tôi không mặc "quần"... (pantsu)

    - Oh... (˵ ͡° ͜ʖ ͡°˵)

    Đang định ngẩng đầu lên, còn vài phân nữa thì nhìn thấy hết cả hàng cả họ của người ta, Nekoru bất chợt nghe thấy tiếng hét thất thanh:

    - MỌI NGƯỜI!!

    NHÌN KÌA!!

    - Trời ơi...đừng nói cả hai đứa nó là...

    Không mất quá nhiều thời gian để hiểu vấn đề, Nekoru nhìn nhìn dưới chân của mình, hốt hoảng khi thấy cái đuôi của cậu đã tuột ra khỏi lớp nguỵ trang, chứng kiến cảnh tượng đó là hàng chục, hàng trăm con mắt thô lố nhìn vào cậu giữa thanh thiên bạch nhật.

    69 kế, chuồn là thượng sách.

    - CHA MẸ ÔNG BÀ TỔ TIÊN ƠI!!

    Thú nhân kìa!!

    Không ngờ chúng nó vẫn còn ở trong thị trấn này...

    - Còn đứng đó mà nhìn à?

    Phóng lợn sơn tăng dame cất đâu rồi?!

    Lấy thêm cả mã tấu nữa!! :/

    Đang nghĩ nên làm thế nào, Nekoru bất ngờ bị hất văng lên trên nóc nhà, ngẩng mặt lên thì thấy cô gái ấy đã chạy sang nóc nhà khác từ tám đời.

    VỤTTTTT~ PHẬP!

    - Oái!!

    Nekoru suýt bị một cây phóng lợn đâm trúng, may mà nó lại "hạ cánh" ngay giữa hai chân của cậu, chắc thanh niên vừa ném nó chưa nạp lần đầu nên độ chính xác bị giảm.

    - Chúng mày chạy đằng trời, đồ kinh tởm!!!

    Nekoru sợ hãi chạy khỏi hiện trường, mặc cho mọi người ra sức chửi rủa, vẫn không quên đuổi theo cô gái bí ẩn kia.

    - ĐỒ NGỐC!!

    NGƯƠI LÀM CHÚNG TA GẶP RẮC RỐI RỒI ĐẤY!!

    - TẠI CÔ CHỨ AI!!

    - Chết tiệt...

    Đã vậy thì...

    Trong phút chốc, Nekoru phanh gấp lại, rồi từ từ lùi về phía sau khi nhìn thấy con dao trong tay cô gái đó.

    - Kh...khoan...

    Dao kiếm không có mắt đâu...

    - Nhảy xuống dưới và nộp mạng cho họ đi, tôi không muốn tự tay mình giết người đâu!

    - Ơ...

    Nhưng...

    - NHẢY ĐI!!

    TÔI CHO CẬU 3 GIÂY!!!

    Tình hình ngày càng nguy nan, thần chết có thể lấy mạng Nekoru tội nghiệp bất cứ lúc nào...

    - Một...

    Ngàn cân treo sợi tóc, Nekoru đơn thương độc mã không thể làm gì hơn...

    - Hai...

    Đằng trước là cửa tử, bên dưới cũng chẳng khá hơn, phen này có lẽ Nekoru toang rồ...

    - TRÁNH XA CẬU ẤY RA!!

    Tiếng la phát ra từ sau lưng Nekoru, làm cậu không khỏi tò mò mà quay lại xem đó là ai.

    Chưa kịp hiểu gì thì cậu đã thấy Lucifer phóng lên từ phía sau, bật nhảy qua các mái nhà nhanh như cắt, thoáng chốc đã đến chỗ Nekoru.

    - Ồ, ngươi tỉnh lại rồi sao tên vô sinh?

    - Quá lắm rồi đấy nhá đồ trộm cướp!!!

    Lucifer lao nhanh đến chỗ cô gái ấy, lộn một vòng 360• hoàn hảo, đạp bay con dao của cổ, xong tiếp đất trông cực ngầu lòi. (Nekoru's POV)

    - Đánh nhau với thằng vô sinh cũng không tệ nhỉ, mụ đàn bà U60?

    Cả ngày hôm nay bị khịa nhiều quá nên cô gái đó cũng không vừa, lao lên định táng chết cha Lucifer, nhưng vì là logo của web Hiền Tài (mèo đen) nên Lucifer dễ dàng né được đòn tấn công trực diện, vừa ăn miếng trả miếng với đối phương.

    Thấy tình hình nếu kéo dài thì sẽ không ổn, Lucifer nhanh nhẹn lẩn ra đằng sau của kẻ địch, khéo léo lấy cái đuôi giả quấn quanh chân của đối phương, kéo mạnh khiến cô gái ấy ngã ngửa ra phía sau.

    - HA!!

    Vô sinh thắng rồi nhá!!

    - Lucifer khoái chí nhìn đối phương rơi khỏi mái nhà.

    - CẨN THẬN!!

    Không biết vì sao, Nekoru chạy nhanh đến chỗ cô gái ấy, nhanh nắm lấy tay của cô ta, giữ lại để không rơi xuống.

    - NEKORU!!

    CẬU LÀM TRÒ GÌ VẬY?!?

    - T...tôi phải cứu cô ta!!

    - Cậu điên à?!

    Cô ta vừa suýt lấy mạng cậu đấy!!

    - Tên này bị điên à...

    Cứ để ta rơi xuống đi!!

    - Từ từ...

    Ng...nghe tôi giải thích đã.

    Cô...cô cũng là thú nhân phải không?

    Lucifer bất ngờ hỏi:

    - NANI?!

    Thật à?!

    - N...nói vớ vẩn gì thế!!

    Bỏ tay tôi ra đồ biến thái!!!

    - Vậy tại sao lúc người dân phát hiện ra tôi là thú nhân, cô lại không phản ứng gì cả mà chỉ nói rồi chạy, với cả thái độ hốt hoảng của cô khi mà bọn họ tấn công tôi nữa!

    Nếu cô là người bình thường thì sao phải sợ chứ?!

    Khai thật đi, cô cũng là thú nhân phải kh...

    Chưa dứt lời, cô gái đó thoăn thoắt nắm lấy tay Nekoru làm đà nhảy lên trên nóc nhà làm cậu choạng vạng suýt rơi xuống dưới, may mà có Lucifer giữ lại.

    Cả hai con mồn lèo bây giờ đều nhìn chằm chằm vào cô gái nãy còn cướp đồ và giở giọng với họ, bây giờ lại như thành con người khác.

    Cô ta cởi mũ trùm đầu xuống, để lộ ra đôi tai thỏ trắng mượt trên đỉnh đầu và bắt đầu giới thiệu:

    - HAHAHAHAHA~ Tinh ý đấy mèo con, đến nước này rồi thì tôi cũng không giấu nữa.

    Natalie, đó là tên tôi, và đúng thế, tôi cũng là một thú nhân giống hai cậu.

    Mà khoan, nơi này không tiện nói chuyện, về căn cứ của tôi nhé?

    Đi hướng này.

    Nói xong, cô gái đó - bây giờ là Natalie, nhảy xuống dưới một hẻm giữa hai ngôi nhà, để lại cái túi mà cô đã cướp của Nekoru trước đó.

    Cả Nekoru và Lucifer đều đứng hình mất vài giây.

    Lát sau Nekoru mới nhắc Lucifer:

    - Kìa, sao thế?

    Đi thôi kẻo mất dấu bây giờ.

    - Này Nekoru...

    Cậu...có tin cô ta không...?

    - Không biết nữa...

    Nhưng cũng đâu còn cách nào khác?

    - Thôi được, đi thôi.

    Dù sao tôi cũng còn ghim cô ta về chuyện cái xe hàng lúc nãy...

    Nói xong, cả hai đứa bắt đầu chạy theo cô gái Natalie bí ẩn đó, không quên lấy theo cái túi đồ.

    --------------

    Cùng lúc đó tại biệt thự nhà Vangelore...

    - CHẾT TIỆT!!

    VẪN CHƯA TÌM THẤY CON MÈO ĐÓ SAO??!!

    - Lão Alva tức giận, đập nắm đấm xuống bàn.

    - Thưa ngài, hãy cứ bình tĩnh, đã ba ngày rồi, chắc chắn nó đã ra khỏi khu vực Pentagant, muốn tìm lại thì sẽ phải tăng phạm vi tìm kiếm...

    - Người quản gia Hacche từ tốn xoa dịu cơn thịnh nộ của ông chủ.

    - Nhanh lên đó, ta không muốn để nó ở ngoài đâu, chậm phút nào là toi phút đó...

    - Có phải...

    Ngài đang lo vì "cái đó"?

    - Phải.

    Con mèo Nekoru là người cuối cùng biết được bí mật đó.

    Nếu để nó ở ngoài quá lâu thì sẽ có chuyện không hay xảy ra.

    Tuy nhiên, có thể nó đang không biết bí mật đó vẫn đang tồn tại trong đầu mình nên không cần quá lo, nhưng nếu "thứ đó" trỗi dậy thì...

    - Thảm hoạ.

    - Đúng thế, ngươi cũng hiểu ta đó.

    Thôi lui ra đi.

    - Vâng...

    Hacche đi ra khỏi phòng, để lão Alva đang suy tư ở trỏng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.

    Miệng hắn không quên nở một nụ cười nham hiểm...
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 15: Natalie, chú thỏ lạc giữa bầy sói


    - Này, cô sống ở đây à...?

    - Nekoru hỏi Natalie khi thấy đồng đội mới quen dẫn mình vào một nơi mà cậu cũng không biết gọi là gì.

    Trông nó giống một cái hầm trú ẩn nằm dưới lòng đất được nguỵ trang trong một bụi cây nằm trên một vệ đường vắng vẻ.

    Cổng vào được lấp bằng một miếng gỗ mục, bên trong có một cái cầu thang dẫn xuống sâu bên dưới, leo tầm 4m mới đến nơi.

    - Phải!

    Nơi trú ẩn của tôi đó, không ai biết đâu.

    Mấy cậu cứ tự nhiên như ở nhà nhé!!

    - Cô sống ở đây bao lâu rồi, chứ tôi không ở nổi một đêm ở nơi lụp xụp như này đâu...

    - Tầm 2 đến 3 năm rồi, không biết nữa, hihi.

    Nekoru bắt đầu ngó quanh.

    Xung quanh cũng không có gì nổi trội bắt mắt lắm.

    Toàn là đồ nội thất đơn giản, chắc là đồ handmade, trên tường treo vài ba đồ trang trí.

    Cái hầm này có đúng 2 phòng, phòng khách và phòng vệ sinh.

    Phòng khách thì lại chia ra làm bếp, nơi ngủ,... nói chúng là tuy chật hẹp chút nhưng đủ tiện nghi, tất nhiên là đủ cho một người.

    Nhìn xung quanh xong, Nekoru lại bắt đầu liếc mắt sang Natalie.

    Mải để ý lung tung quá nên cậu chưa nhìn rõ ngoại hình của cô lắm.

    Natalie là một thú nhân với đôi tai của loài thỏ, điều này làm nên nét cá tính riêng của cô.

    Bận cho mình bộ đồ hơi "mát mẻ" xíu, trông Natalie chả khác gì một tay chịu chơi thứ thiệt, có lẽ cục súc không thua gì Lucifer (Nekoru's said).

    Bên trong hở hang như vậy, Natalie lại hay khoác lên người một cái áo choàng có mũ trùm đầu, cốt là để giấu không cho ai biết mình là thú nhân, giống như Nekoru và Lucifer vừa nãy vậy.

    Mắt của Natalie có màu hồng nhạt, miệng lúc nào cũng nở một nụ cười thân thiện.

    Và nụ cười đó cũng sẽ tắt ngúm nếu có ai đó hành động thiếu suy nghĩ như hai con mồn lèo nào đó, đi kèm là ánh mắt sắc như lưỡi dao.

    Phải mất một lúc sau đó, Nekoru mới nhận ra là Lucifer từ lúc vào đây chưa hề nói một câu nào, thậm chí là không thèm mở mồm ra.

    Không nén nổi tò mò, cậu hỏi:

    - Này, cậu sao thế?

    Nãy giờ không nói không rằng, đứng như trời trồng vậy, sao thế?

    Lucifer như vừa được "bật công tắc", giật mình đáp:

    - Hả?

    À...a...không có gì đâu...

    Tôi chỉ...h...hơi suy nghĩ tí th...

    - Này!

    Hai cậu đợi lâu chưa!!

    Tôi mải ra pha nước mời khách, hihi...

    Cả hai đang nói chuyện thì Natalie bất chợt đi ra cắt ngang cuộc hội thoại, hai tay bưng một cái khay nhựa, bên trên khay là cái bình trà với mấy ly nước đã sứt mẻ.

    - Hai cậu ngồi xuống đi, nhìn là biết người phương xa đến rồi phải không?

    Cuốc bộ đến đây để làm gì vậy, hai lữ khách?

    Đi đâu thì đi, nhưng cứ nghỉ chân uống miếng bánh, ăn miếng nước đ...

    Lucifer bất chợt cắt ngang giữa chừng:

    - Được rồi, dài dòng lắm rồi đó, tôi không ưa đâu.

    Này bà chị, rốt cục là vì lý do gì mà bà chị lại sống chui lủi ở nơi thế này?

    Không sợ chết sao?

    Hay là...

    ÁI!!

    Lucifer đang nói dở thì bị Nekoru lấy tay nhéo tai một cái đau điếng.

    - Này!

    Cậu hôm nay bị khó ở à?

    Nãy giờ cứ bất lịch sự không à.,,

    - Biết rồi, khổ lắm nói mãi 😀

    Không chỉ Nekoru cảm thấy bực mình với ông bạn "máu chiến" mà ngay cả Natalie cũng thế.

    Nhìn cô là biết muốn táng lệch hàm con mồn lèo này lắm rồi, nhưng cuối cùng vẫn phải nhịn và tiếp tục câu chuyện:

    - Được rồi đừng cãi nhau nữa.

    Để tôi đoán nhé, hai cậu định đi đến Fountain đúng không?

    - Sao cô biết?

    - Nekoru thắc mắc.

    - Xời, dễ đoán ấy mà.

    Tôi tin chắc rằng chẳng có thú nhân nào mà dám băng rừng lội suối để dừng lại ở thị trấn nhỏ này cả.

    Nhưng mà tôi khuyên thật đấy: Bỏ ý định đi đến Fountain đi.

    - Tại sao?

    Sao phải dừng lại chứ?

    Đi đến tận đây rồi mà...

    - Chắc cậu không biết rồi.

    Hiện nay thị trấn đó đang trong tình trạng đóng cửa, nội bất xuất ngoại bất nhập, muốn vào đấy cũng không phải là dễ.

    Tôi nghe nói rằng xuất hiện tình trạng này là do một thú nhân với tư cách là người đứng đầu đã đặt tiêu chí "Tận diệt loài người, khởi tạo thế giới" làm chủ trương của bản thân, và sẽ ra lệnh xử tử tất cả những thú nhân có biểu hiện chống đối hoặc theo một chủ trương đối lập mang tên "Mưu cầu hoà bình".

    - M...mưu cầu hoà bình là sao...?

    - Nghĩa là một chủ trương được tập hợp bởi các thú nhân hướng đến một tương lai mà cả con người và thú nhân đều được sống cùng một xã hội, cùng một thế giới.

    Một bên cho rằng nếu càng nhún nhường thì loài người sẽ càng lấn tới, chi bằng quyết chiến một trận để tỏ mặt anh tài, bên còn lại thì lại muốn cầu hoà để đôi bên cùng được có lợi, thế là thành ra tranh chấp và bị như bây giờ.

    Bây giờ cậu muốn vòng trong đó thì cũng bị lính của tên thú nhân đứng đầu chặn lại và tra khảo thôi...

    - Ôi...thế thì làm sao đây...

    L...lucifer, ý cậu thế nào?

    - Thế nào gì nữa, chắc chắn là hắn ta đã biết trước việc chúng ta đến đó rồi nên mới xuất lệnh đóng cửa chứ...

    Chết tiệt thật...

    - Hắn ta là ai...?

    - Cậu chưa cần biết vội.

    Tôi nghĩ...chỉ còn cách vượt biên đến Fountain thôi.

    Natalie bất chợt đứng phắt dậy, đập hai tay xuống bàn, hét lớn:

    - CÁI GÌ?!!?

    Vượt biên ư, cậu điên rồi sao?

    Này giờ không nghe tôi nói à?

    Nơi đó bị bế quan toả cảng rồi, vào bằng niềm tin ấy!

    Lucifer cũng không vừa:

    - NÀY!!

    Bà chị là mẹ tôi hay sao hả?

    Không ai có quyền cấm chúng tôi đến đó cả!!

    Nếu muốn an toàn thì cứ ở lại cái thị trấn chết tiệt này đến mục xương đi, để xem bà chị sống được bao lâu!!

    - ĐƯỢC!!

    VẬY TỰ ĐI ĐI!!

    - TÔI KHÔNG MƯỚN BÀ NHẮC!!!

    Nekoru, biến khỏi chỗ này thôi!

    Không khí ban đầu còn bình thường, bây giờ lại im như tờ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, nặng nề.

    Nói xong, Lucifer dẫn Nekoru lên khỏi căn hầm trú ẩn, miệng không nói một lời, để Natalie ở lại đó một mình.

    Nhân lúc bạn mình đã lên trước, Lucifer quay mặt lại, không quên giơ bàn tay của mình ra, tạo ra một ngọn lửa lơ lửng trên lòng bàn tay để thị uy, sau đó mới leo lên trên.

    Ra khỏi hầm một lúc, Nekoru mới dám mở mồm hỏi:

    - Cậu...hôm nay không sao chứ...?

    - Xin lỗi nhé...

    Hôm nay tôi hơi bất ổn tí...

    - Sao vậy?

    Từ lúc gặp cô gái đó cậu cứ như thành người khác vậy.

    Bộ vẫn còn ghim vụ cái xe hàng hả...

    - Không phải, tôi không cố chấp như đàn bà vậy đâu.

    Vấn đề ở đây là, cô gái đó...

    Tôi...

    - Natalie làm sao?

    Tôi thấy cô ta cũng tốt mà...

    - Nếu cậu không biết, trước khi bị lưu đày khỏi nơi quê cha đất tổ, tôi từng nghe về một thú nhân khác cũng bị lưu đày giống tôi nhưng sớm hơn.

    Cô ta đã trốn thoát trước khi phải chịu lệnh án thi hành, nên từ đó không ai còn thấy cô ta nữa.

    Đặc điểm nhận dạng...

    Là một thú nhân mang giới tính nữ, có đôi tai thỏ...

    - Kh...khoan đã, không phải miêu tả đó rất giống Natalie sao...?

    - Tôi cũng không chắc, vì việc nhiều thú nhân có đôi tai và đuôi cùng một loài không phải là hiếm, nên có thể chỉ là người giống người.

    Có lẽ lần này tôi hơi phản ứng thái quá...

    - Nhưng chẳng phải cậu cũng là kẻ bị lưu đày sao...

    Cớ gì mà phải tỏ ra ác cảm chứ...?

    - Cậu không biết rồi.

    Người đó đã phải chịu lệnh tử hình, mang tội danh giết người hàng loạt, nghe nói là đã có cả hành vi hành hạ người trong gia đình.

    Vậy nên tôi nghĩ cẩn thận vẫn hơn...

    - Tôi hiểu rồi...

    - Thôi đi thôi.

    Đêm nay chúng ta sẽ vượt biên.

    - V...vượt biên á...?

    Đêm nay sao...?

    - Chứ còn gì.

    Bằng mọi giá phải đến được đó chứ!!
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 16: Vượt biên gian nan


    Màn đêm đang buông xuống.

    Bầu trời hôm nay vắng sao, bao trùm lên thị trấn một màn đêm tĩnh mịch và lặng yên như tờ.

    Âm thanh duy nhất mà các người dân ở thị trấn nhỏ nằm tiếp giáp biên giới này nghe được đó chính là nhưng tiếng động kỳ lạ phát ra từ cánh rừng phía Bắc.

    Vạn vật như đang chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi, rũ bỏ hết những phiền muộn khỏi người và đánh một giấc ngủ ngon.

    Thực ra, đó sẽ là một giấc ngủ ngon nếu không có hai con mồn lèo nào đó có ý định vượt biên vào lúc đêm khuya thế này.

    - Này,Nekoru, vẫn theo sát tôi đấy chứ?

    - Tôi vẫn ở sau lưng cậu đây...

    Ái, ngứa quá...

    - Ok, nhớ bám sát nhau đấy nhé.

    Vài chục mét nữa là đến tường chặn biên rồi.

    Nekoru và Lucifer đang thực hiện kế hoạch vượt qua biên giới của mình.

    Cả hai đang trùm lên người hai lớp cỏ khô để nguỵ trang khi cần thiết, và cần bước chân thật nhẹ nhàng để tránh gây sự chú ý nhất có thể, nhưng có lẽ đó là chuyện vặt khi cả hai đều là mèo :0

    Lén lút được vài phút, cuối cùng cả hai đứa cũng đến được bức tường chặn biên.

    Đó là một hàng rào làm bằng kim loại cứng, cao xấp xỉ 6-7m, tạo thành một hàng kéo dài từ Tây sang Đông và có khi còn hơn thế nữa.

    Bên trên đỉnh của hàng rào là những dây thép gai được quấn xung quanh nhằm đề phòng vượt biên trái phép.

    Xung quanh cũng có dăm ba tháp canh có người túc trực ngày đêm để làm nhiệm vụ quan sát.

    - Phòng thủ kiên cố nhỉ...

    - Nekoru trầm trồ khi thấy bức tường chặn biên hoành tráng.

    - Phải canh phòng cẩn mật chứ, nơi tiếp giáp giữa hai khu vực không đội trời chung mà.

    Vấn đề duy nhất bây giờ là làm sao để vượt qua đây.

    - Hay là chúng ta đánh lạc hướng họ đi, đơn giản mà hiệu quả.

    - Cũng được, thử xem sao.

    Nekoru bước tới phía trước, lấy hơi thật sâu, kêu lên một tiếng khe khẽ:

    - Meoooooo~...

    - Uhhhhh, tôi nghĩ nó hơi quê...

    Thử tiếng khác đi.

    - Nyan~.....

    Nyaaaa~...

    - Không được, nghe wibu quá.

    Bọn thanh niên nghiêm túc đánh cho đấy.

    - Gâu gâu ẳng ẳng...

    - Cậu có phải là mèo không vậy...

    - Giỏi thì làm đi...

    - Hứ!

    Xem nè...

    Lucifer đẩy Nekoru ra phía sau, đứng lên phía trước và hét lớn:

    - SHOPPE 29/2 GIẢM GIÁ 100% CHO MỌI MẶT HÀNG, MUA NGAY MUA NGAY KẺO HẾT!!!

    Vừa dứt lời, mấy người lính canh trên tháp bắt đầu nhốn nháo, chạy ngang dọc, lộn xộn như ong vỡ tổ.

    - Hay không?

    - Nhưng tháng 2 năm nay chỉ có 28 ngày thôi...

    - Thế mới là đánh lạc hướng chứ!

    Nào, đi thôi kẻo không kịp...

    Hai con mèo thấy đây là lúc để hành động, bắt đầu chạy thục mạng đến một cánh cửa thông giữa hai khu vực ở gần đó.

    Thường thì những bức tường chặn biên sẽ có một cửa ra vào để dành cho những người có quyền sử dụng, còn lần này thì hai con mồn lèo không cần biết mình có quyền hay không, đi qua được là tốt rồi.

    Đang phóng như điên, Nekoru bất chợt phanh gấp, làm Lucifer đang chạy theo phía sau bị mất đà, đẩy ngã bạn, khiến cả hai chổng vó ra đất.

    - Cậu làm gì vậy?!?!

    Đang ngon ăn sao dừng lại!?

    - Suỵt...

    Phía trước có người đang đến.

    Luicfer ngó đầu lên nhìn.

    Đúng là có người đang đi đến giống như Nekoru nói thật.

    Người đó đứng xa nên không rõ mặt, nhưng dáng là biết ngay là lính canh rồi.

    - Chết khéo bị ph...

    Đang nói dở thì Nekoru bị Lucifer lấy tay bịt miệng lại, rồi bị đẩy vào một bụi cây bên cạnh.

    - Nằm đó đi, tôi lo vụ này cho.

    Nói xong, Lucifer đứng dậy, hiên ngang đứng giữa đường, ưỡn ngực ra tỏ vẻ và vào tư thế chuẩn bị.

    Không mất một lúc lâu để người lính phát hiện ra Lucifer đang đứng đó:

    - B...bọn thú nhân kìa!!

    BÁO ĐỘNG!!

    - Lại đây đi, người phàm.

    Giao du giữa ngọn lửa vĩnh hằng và hơi nóng vô biên, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là địa ngục trần gian...

    Vừa nói, Lucifer toan giơ tay lên tạo ra một ngọn lửa giống như lần trước, nhưng kỳ lạ thay, lần này lại có gì đó ngăn cậu làm thế.

    Trong chốc lát, một thứ gì đó vừa hiện lên trong mắt của chú mèo nhỏ, cảm giác như một đám lửa đang rừng rực trong đầu, khiến cho ký ức năm xưa ùa về...

    Đứng bất động giữa đường, Lucifer bất chợt quay lại thực tại khi bị ăn một gậy của người lính vào đầu.

    May không trúng chỗ hiểm nên cậu chỉ bất tỉnh ngã lăn ra đất.

    Thấy thế, Nekoru nấp trong bụi không thể thấy chết mà không cứu, lao ra giúp bạn.

    Tất nhiên, cơ thể nhỏ bé yếu ớt của Nekoru không thể bì được với tên lính kia.

    Cậu chỉ có thể lao đến và đấm đá lung tung trong vô vọng, để rồi bị tóm lấy cổ áo và ăn một cú đấm vào mặt, ngã xuống đất.

    - Haha, lũ dơ bẩn như tụi bây không có cửa để so bì với bọn ta đâu!!

    Ta nghĩ là nên "xử" tại chỗ luôn các ngươi vậy.

    Giết con mèo vàng trước nhỉ?

    Nói xong, tên lính rút cây kiếm khỏi vỏ.

    Lưỡi kiếm sáng quắc trong đêm, phản chiếu lại khuôn mặt đầy kinh hãi của Nekoru.

    Đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một mũi tên bất ngờ bay từ đâu đó lao đến tên lính nhanh vun vút, cắm cái phập vào bụng của hắn.

    Chưa kịp hét lên thì hắn đã ngã gục xuống.

    Nekoru còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì sau lưng đã vang lên giọng nói quen thuộc.

    - Phát bắn đó không tồi nhỉ?

    Nekoru quay lại, phát hiện ra người đã cứu mình một mạng là Natalie.

    - S...sao cô lại ở đây??

    - Lát tôi giải thích sau.

    Bây giờ hãy bế anh bạn của cậu ra khỏi biên giới đi, tôi sẽ yểm trợ cho.

    - Đ...được rồi...

    Nekoru chạy ra chỗ của Lucifer đang nằm, cõng bạn mình lên lưng và chạy về phía cổng ra vào, Natalie thì chạy phía sau.

    Vừa chạy vừa dùng đôi tai của mình để nghe ngóng, Nekoru phát hiện ra có rất nhiều tiếng bước chân đang phát ra ở đằng sau mình, khoảng cách không đáng kể.

    Có lẽ mấy người lính đã phát hiện ra là có biến và đang chạy đến hiện trường rồi.

    Đến được cánh cổng của tường chặn biên, Nekoru mở của ra và đặt Lucifer đang bất tỉnh và xuống đất, đang định chạy qua thì Natalie giữ cậu lại.

    - Sao thế?

    - Trước khi đi, t...tôi muốn nhờ cậu một việc.

    - Cô cứ nói đi.

    - Tôi đã nghe về cuộc hội thoại giữa cậu và tên kia, và có vẻ như cậu đã nghe về một thú nhân bị truy nã đúng không?

    - Phải...

    Nhưng làm sao?

    - Tôi chính là thú nhân đó.

    Bình tĩnh đã, nghe tôi giải thích.

    Cầm lấy cái này đi, nó sẽ giúp tôi minh oan cho bản thân.

    Cậu có tin tô không?

    Natalie vừa nói vừa lấy trong túi áo một chiếc khăn tay, dúi vào tay Nekoru.

    - Minh oan gì cơ...?

    - Khi nào đến Fountain, cậu hãy đi tìm em gái của tôi.

    T...tên nó là Nachelis, sống trong một căn nhà ở giữa con đường xã giao phía Tây trong thị trấn.

    Đó là những gì tôi muốn nhờ cậu, làm được chứ...?

    - Nhưng...

    Tại sao cô không về cùng chúng tôi luôn...?

    - Cậu biết đấy, với tình hình hiện tại của Fountain thì tôi không thể về được, nên tôi chỉ có thể nhờ cậu thôi.

    Làm ơn đấy...

    Nekoru thấy ánh mắt của Natalie lộ rõ vẻ cầu xin, khiến cậu không thể không đồng ý được.

    - Được rồi, tôi hứa sẽ minh oan cho cô.

    - T...thật chứ??

    Cảm ơn nhiều lắm~!!!

    Nói xong, Natalie tiến đến hôn lên má của Nekoru một cái.

    Bị công kích bất ngờ, tai của cậu giật nhẹ, đuôi dựng đứng lên, nhưng ai cũng biết là Chỗ.Nào.Đó của Nekoru cũng dựng lên mà ( ͡° ͜ʖ ͡°)

    - Cảm ơn nhé, Nekoru.

    Thôi cậu đi đi kẻo không kịp.

    Dứt lời, cô thỏ chạy tuốt đi mất, để lại Nekoru đứng đó cùng với chiếc khăn tay.

    Đó là lần cuối Nekoru gặp Natalie sau thời gian gặp mặt ít ỏi.
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 17: Fountain


    Đó là một đêm mưa tầm tã.

    Một chú mèo nhỏ đang nằm trên giường say giấc nồng.

    Nằm cuộn tròn trong chăn, trông đôi tai và cái đuôi đó thật đáng yêu.

    Bỗng tiếng gõ cửa từ bên ngoài phát ra khiến giấc ngủ của chú bị gián đoạn.

    - Lucifer, em còn thức chứ?

    - Dạ, có gì không ạ?

    - Mở cửa ra đi, anh có cái này muốn cho em xem.

    ĐÙNG!!

    Tiếng sấm bất chợt vang lên.

    Bên ngoài kia là những hạt mưa xông xáo lao vào cửa sổ rào rào, ngày càng nặng hạt.

    Bên trong phòng là tiếng hét ai oán...

    - AAAAAAAAA!!!!

    - ...AAAAAA...

    Hộc...hộc...

    Cái gì vậy...những thứ đó là sao...

    Lucifer ngồi bật dậy, mặt trông thật là khiếp đảm, có vẻ như cậu vừa trải qua một cơn ác mộng.

    Chưa kịp hoàn hồn, một tia sáng le lói chiếu vào khiến Lucifer hơi chói.

    Đi ra chỗ tia sáng, cậu thấy rằng trời đã sáng tự thuở nào.

    Vươn vai vào cái, cậu bắt đầu nhìn xung quanh.

    Có vẻ cậu cũng đã nhận ra rằng mình vẫn ở trong rừng, và nãy giờ bản thân mình đang ngủ trong một hốc đá nhỏ.

    Nhưng...

    Nekoru đâu rồi?

    Lucifer không nhớ rằng đêm qua mình đã ngất lịm đi từ bao giờ.

    Lúc đó, cậu chỉ lờ mờ thấy bạn của mình khoác mình lên vai rồi đỡ đi đâu đó, thế rồi chẳng biết trời đất gì nữa, lúc tỉnh dậy thì thấy mình đã ở đây rồi.

    Bất chợt, Lucifer nghe thấy tiếng gì đó ở phía sau cái hốc đá chỗ cậu vừa ngủ dậy.

    Có thể đuôi của cậu phế vật rồi nhưng còn đôi tai thính

    (cộng một điểm khuyết tật ._.)

    Càng đến gần chỗ đó, Lucifer càng nghe rõ hơn.

    Nghe rõ đến từng tia lửa đang bập bùng trong không khí.

    Không lẽ...cháy rừng à...?

    Chạy vội ra chỗ đấy, Lucifer thấy Nekoru đang ngồi cặm cụi bên bếp lửa, chăm chút cho cái nồi đang được đun sôi trên ngọn lửa hồng.

    Hơi nóng nghi ngút bốc lên làm cho khuôn mặt của Nekoru bị lấm lem chút, giống như "Bếp lửa" của Bằng Việt. (dude)

    - A...

    Cậu dậy rồi à?

    - Đ...đây là đâu thế...

    - Vẫn ở trong rừng thôi, nhưng mà chúng ta đã vượt qua biên giới rồi đó!!

    Sắp đến được Fountain rồi!!!

    - Nekoru hớn hở.

    - Vậy à, may quá...

    À mà...

    Tôi ngủ được bao lâu rồi?

    - À.....................thì....

    - ...sao vậy...

    Có gì khó nói à...?

    - 2 ngày rưỡi...

    Nếu cậu ngủ thêm 8 giây nữa thì là 3 ngày tròn.

    Đồ mèo lười...

    - Ok...

    Thôi chúng ta chuẩn bị tiếp tục thôi chứ không kịp nhỉ?

    - Ây, ăn nhẹ chút đã.

    Mấy ngày qua cậu đã có gì vào bụng đâu?

    - À, ừ...

    Cậu nấu gì nãy giờ vậy?

    - Tôi làm mấy món "dân dã" ăn lấy sức thôi mà!

    - Uầy...

    Nhìn ngon đấy, tay nghề cậu khá thật!!

    - Chuyện~ Tôi ngày nào chả phải nấu ăn cho người khác!

    Ăn nhanh rồi còn xuất phát!

    *Vẫn là Nekoru và Lucifer nhưng là 5 phút sau*

    - Đau...đau bụng quá...

    Đuôi của tôi mất mịa cảm giác rồi...

    - T...tôi cũng...

    Đau thấy ông nội luôn...

    Hai con mồn lèo háu ăn đang quằn quại trên mặt đất, không ngừng kêu la vì ăn nhầm nấm độc.

    May mà độc nhẹ nên chỉ "tiêu chảy" chứ không nguy hiểm đến tính mạng.

    Mất một tiếng sau cả hai mới tiếp tục xuất phát được.

    - Này, cậu có chắc là đi đúng đường không vậy...?

    - Nekoru hỏi khi thấy Lucifer cứ dắt mình đi lòng vòng trong rừng, mãi chưa đến Fountain.

    - Chắc mà!!

    Tôi làm sao quên đường về nhà được chứ?!

    Sắp đến rồi...chỉ cần ra khỏi rừng thôi.

    - Nãy giờ cũng phải được gần cây số rồi đó...

    Sao cậu bảo là 400m đường "mèo đi bộ"...?

    - Ơ...

    Sao thế nhỉ...

    - Hả?

    - Tôi không chắc sau khi phiêu bạt khỏi nơi chôn nhau cắt rốn hơn 5 năm thì thành phố này có thay đổi gì không, nhưng nếu không thì đáng lẽ ở đây phải là đường dẫn đến đó chứ...

    - Khoan...đằng trước có tấm biển gì kìa!?!

    Vừa nói, Nekoru vừa chỉ tay đến một tấm biển, giống như biển chỉ đường nằm trước mặt cả hai đứa.

    Tấm biển được gắn chắc chắn bên vệ đường, trên đó có ghi vài chữ gì đó.

    - Ồ...đúng thật.

    Hình như trên đó có có ghi gì đó kìa, lại xem thử đi!

    Hai đứa đến gần tấm biển.

    Nekoru nhìn vào mấy dòng chữ trên đó, bập bẹ đọc vì nó khá mờ.

    Những chữ cái hiện lên trong mắt cậu đầy ẩn ý:

    "Welcome to Fountain, mates

    Pure as water,

    But unpredictable..."

    "Chào mừng bạn đến Fountain,

    Thuần khiết như dòng nước,

    Nhưng lại khó đoán trước..."

    - Khó hiểu nhỉ...

    Lucifer cậu hiểu gì không...?

    - Biết chết liền...

    Không biết trong suốt thời gian ấy cả thành phố này đã làm gì mà chả thấy tăm hơi đâu nhỉ...

    Khoan, dưới đất có gì đó kìa!!

    - Ừ nhỉ...

    Đó là...

    Một dấu tay...?

    Sao lại có một thứ như vậy ở đây nhỉ...?

    - Hay là...thử đặt bàn tay của mình vào nhỉ...?

    - Lucifer đề nghị.

    - Cậu thử trước đi.

    - Được rồi...

    Lucifer đặt bàn tay của mình vào.

    Không có gì xảy ra cả.

    - Chả có gì...

    Hay để tôi thử...

    Nekoru tiến lên phía trước, quỳ đầu gối xuống, lấy bàn tay từ từ đặt vào cái dấu tay kia.

    KỊCH!!

    Nekoru vừa đặt bàn tay của mình vào, một tiếng động nào đó vang lên một tiếng dài sau đó dừng lại, doạ hai đứa sợ lùi lại phía sau.

    Mất không lâu để vả Nekoru và Lucifer nhận ra là mấy cái cây phía trước lúc nãy còn đang vây kín con đường, bây giờ lại tự di chuyển sang hai bên, để lộ ra một lối đi nối tiếp con đường cả hai vừa đi.

    - Uầy...xịn đấy...

    - Đi lên phía trước thử xem...

    Cả hai đứa từ từ đi về phía trước, tỏ vẻ cẩn trọng vì không biết phía trước là gì.

    Ngay trước mắt Nekoru và Lucifer là một thành phố rộng lớn bao quanh bởi tường thành, cổng thành được nối đến chỗ hai đứa bằng một con đường mòn ngoằn nghèo.

    - F...fountain đây sao...

    Không ngỡ giữa rừng núi bạt ngàn lại có một nơi thế này.

    Eo...nhìn từ xa mà đã rộng thế này rồi...

    - Không ngờ là chỗ tôi sinh ra đã thay đổi nhiều đến mức này...

    Chưa đầy 10 năm thôi mà đã...

    - Lucifer vừa nói vừa chỉ tay đến thành phố Fountain phía xa.

    - L...lucifer, tôi không chắc chúng ta nên đến đó không nữa...

    Trông nó có vẻ nguy hiểm...

    - Ngốc quá, đến tận đây rồi mà!

    Đi thôi!!

    - ÂY ÂY!!!

    Chờ tôi với!!

    Cứ thế, cả hai đứa đều tức tốc chạy đến thành phố mà chúng đang hướng tới: Fountain.

    Nhưng ai biết điều gì sẽ đợi hai chú mèo ở đó?

    *đang sắp thi HKII nên tần suất ra ít hơn, mình hứa sau khi thi xong sẽ ra đều đặn 1 chương/tuần 😀
     
    Injustice, Hatred And Extremism
    Chương 18: Thành phố bất ổn


    - Uầy.......

    Gì mà caooooooo thế...

    Nekoru ngửa cổ lên trời, cố gắng nhìn hết bức tường thành cao gần như chọc trời.

    - Uầy, chưa đi đến cổng thành mà đã thấy cao tới vậy rồi...

    - Không ngờ là nơi tôi sinh ra lại thay đổi nhanh tới vậy.

    Tôi nghi có uẩn khúc gì đó ở đây...

    - Này Lucifer, nếu chúng ta vào đó thì có cần trùm áo nguỵ trang nữa không...?

    - Cậu thì không.

    - Hả?

    Là sao?

    Không để Nekoru hỏi thêm Lucifer với lấy túi đồ đang đeo trên lưng và thọc tay vào như để tìm thứ gì đó.

    Cậu rút ra một chiếc hộp tròn nhỏ, không rõ bên trong đựng thứ gì.

    - Cái gì vậy?

    - Rồi cậu sẽ biết...

    Lucifer đi vào một bụi cây khuất tầm nhìn gần đó, để Nekoru ở lại ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

    5 phút sau...

    Lucifer bất ngờ bước ra từ bụi cây, nhưng đi kèm là một ngoại hình hoàn toàn mới.

    - ...cái gì...vậy?

    Nếu Nekoru không nhìn nhầm thì Lucifer đã dùng một thứ gì đó giống như bột nhuộm màu vàng để "sơn" lên tóc, tai và đuôi của mình, đổi hết từ màu đen sang vàng không khác gì là mấy so với Nekoru.

    Không biết là sơn xong thì có tăng dame không nhưng chắc chắn ai không biết nhìn vào sẽ tưởng hai đứa là anh em sinh đôi.

    Thứ khác biệt duy nhất của hai đứa có lẽ chỉ là màu mắt và tông giọng.

    - Bất ngờ lắm à?

    Tôi cũng kể cho cậu rằng tôi là kẻ bị lưu đày ra khỏi quê cha đất tổ rồi đúng không, vậy nên tôi mới phải nguỵ trang kiểu này để người khác không nhận ra tôi là con mèo Lucifer của ngày xưa.

    Nếu có ai hỏi thì cứ bảo chúng ta là anh em nhá.

    - Ý tưởng không tệ, nhưng không sợ bị dính nước rồi mất màu à?

    - Không sao, tôi dùng màu nhuộm khó phai.

    Nào đi thôi!!

    Mất không lâu để hai đứa đến trước cổng thành.

    - Cậu đi trước đi, tôi bám theo sau...

    - Lucifer thì thào.

    - Ai lại lấy bạn làm khiên thịt thế...

    - Này!

    Hai đứa kia!!

    - Oái oái...

    Bị phát hiệ...

    - Bình tĩnh, đừng có cuống người ta nghi đấy!!

    Hai con mèo ngáo cuống quýt khi thấy có một thú nhân gác cổng bước đến chỗ họ với dáng vẻ dò xét.

    - Hai đứa bây là ai?

    Không phải người trong thành phải không?

    Xưng danh và lý do đến đây đi.

    - À...à...

    Bọn tôi...anh biết đấy...

    - Nekoru lúng túng.

    - Sao thế, có gì khó nói à?

    Bất chợt, Lucifer chen lên cướp lời của Nekoru:

    - Xin chào, bọn tôi là bằng hữu phương xa mới di tản đến đây.

    Cậu đây là Nekoru, còn tôi là Nekomichi, chúng tôi là hai anh em, cuốc bộ vạn dặm để đến đây lánh nạn.

    Không biết là anh có thể cho chúng tôi vào không 😀 *cười*

    Thấy Lucifer cười, Nekoru cũng cười theo, nhìn rõ giả tạo.

    Tên thú nhân gác cổng nhìn hai con mồn lèo với ánh mắt nghi ngại, phân vân không biết nên làm gì.

    Cuối cùng, hắn tặc lưỡi, lắc đầu nói:

    - Được rồi, mời vào.

    - Cảm ơn nhá anh bạn 😀.

    Lucifer vừa cười vừa đẩy

    Nekoru vào trong thành.

    - Cứu nguy hay đấy...

    Mà Nekomichi là ai...?

    - Cái tên tôi bịa ra trong lúc nguy cấp thôi, đừng để ý.

    Với lại tập trung vào đi, không biết chúng ta sẽ gặp gì ở phía trước đâu.

    Bước đi vào trong được một lát, thành phố mang tên Fountain hiện ra trước mắt hai con mèo.

    Khác với nhưng ngôi làng sơ khai hay những thị trấn cổ xưa, Fountain bằng cách nào đó vẫn giữ được vẻ bình yên thơ mộng trong bầu không khí trong lành.

    Nơi đây đúng là một nơi lý tưởng của những thú nhân, khi họ đã quá mệt mỏi trong cuộc chạy trốn cực nhọc, lúc nào cũng bị một cái đuôi bám sau lưng chầu chực lấy mạng mình, thì Fountain đây sẽ là nơi giải phóng những stress đó.

    Được bao quanh bởi bức tường thành cao chót vót, thành phố này là nơi cư trú của hằng hà sa số các thú nhân đến từ nhiều nơi khác nhau giống như Nekoru và Lucifer.

    Trong đây nhà cửa tiện nghi đàng hoàng, không khí tươi mát, thoáng đãng làm cho ai đã đến đây thì khó lòng mà rời đi nửa bước chân.

    Nhưng có một điều gì đó khiến Nekoru cảm thấy khá lạ.

    Hình như...không khí ở đây khá ảm đạm, dẫu cho người qua kẻ lại tấp nập thì cậu cũng chưa hề nhìn thấy một nụ cười trên khoé miệng nào của những người dân nơi đây.

    Tất cả như tập trung vào công việc của mình, cứ thế mà đi như một con robot được lập trình sẵn.

    - Lucifer này, cậu có thấy nơi này...

    Nói sao nhỉ, cậu có thấy nơi này cứ "áp bức" thế nào ấy...

    - Tôi không chắc nữa, nhưng có vẻ không khí ở đây buồn tẻ thật.

    Bộ người dân đang có chuyện gì sao...?

    - Hỏi thử một người nào đó xem.

    Nekoru toan đi ra bắt chuyện với người đi đường thì cậu cảm thấy có ai đó vừa kéo đuôi mình khựng lại suýt ngã.

    Tưởng là Lucifer chọc mình, định quay đầu lại thì đập vào mắt cậu là một lũ con nít hai nam hai nữ, cỡ 5 đến 7 tuổi đang đứng sau mình.

    Đứa nhỏ nhất đang vừa cười vừa nắm lấy đuôi cậu kéo kéo.

    - Này...các em làm gì thế...?

    Bố mẹ các em đâu rồi?

    - Ây!!

    Lũ nhóc kia!?

    Làm gì bạn tao thế??

    - Bình tĩnh, chắc chúng nó hiếu kỳ thôi...

    - Nekoru vừa nói vừa giật đuôi lại xuýt xoa như nó sắp đứt đến nơi :/

    - Hai anh là người mới vào thành à?

    Em chưa thấy bọn anh bao giờ cả!

    - Đứa lớn nhất cỡ 7 tuổi hỏi hai con mèo.

    - À ừ...

    Bọn anh mới đến đây lần đầu...

    - Nekoru từ tốn trả lời, tiện tay giữ Lucifer lại nếu không là đã có án mạng rồi (*joke)

    - Hớ, vậy sao?

    Anh tên là gì?

    - A...anh là Nekoru, còn đây là...

    Không để Nekoru nói hết, bọn trẻ con lại tiếp tục.

    - Cái tên hay ghê!!

    Em có cái này cho anh nè!

    Đứa trẻ lớn nhất lục trong túi quần, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ đặt gọn gàng trong tay của Nekoru.

    - Đây...là gì thế...?

    - Cho anh đó!

    Tạm biệt.

    Nói xong, chúng nó tức tốc chạy đi mất.

    - Kỳ lạ nhỉ...

    - Chúng nó đưa cậu gì vậy?

    - Tôi không biết...

    Một chiếc túi vải gì đó, không biết trong đó có gì nhỉ?

    - Mở thử ra đi.

    - Đang làm đây...

    - NÀY!!

    Hai đứa kia đứng yên!!

    Nekoru và Lucifer bị doạ cho chết khiếp khi nghe thấy tiếng gọi lớn đằng sau mình.

    Quay lại thì thấy một nhóm người đang tiến đến chỗ hai đứa.

    Nhìn cách ăn mặc và vũ trang thì dễ dàng đoán đó là quân lính gì đó ở đây.

    - L...lucifer, làm sao giờ...chuồn không...?

    - T..từ từ bình tĩnh, chắc gì họ đã muốn bắt chúng ta...

    - Hai cậu nhìn lạ quá, người phương xa mới đến đây à?

    Vui lòng cho chúng tôi kiểm tra lục soát đồ đạc!

    - Sao...phải lục soát?

    - Chúng tôi nhận được thông báo có một tên trộm đã lấy mất viên bảo thạch quý của "Đại vương", làn theo dấu vết thì đến đây.

    Chúng tôi có lệnh lục soát tất cả những đối tượng khả nghi, vui lòng đưa hành lý ra để kiểm tra.

    - Vãi lít Lucifer, mới vào đã gặp chuyện rồi...

    - Bình tĩnh, chúng ta có làm gì khuất tất đâu mà phải s...

    - BÁO CÁO!!

    Đã tìm thấy viên bảo thạch trong túi của tên này!!

    - N...NYANI??

    Cả Nekoru và Lucifer không tin nổi vào mắt mình.

    Một tên lính đã lấy ra một viên ngọc màu xanh lục sáng bóng từ trong chiếc túi mà lúc nãy bọn trẻ đưa cho cậu.

    Chẳng nhẽ...

    - Á à...

    Hết đường chối rồi nha mèo con...

    Lính đâu, gô cổ cả hai lại!!

    - KHOAN ĐÃ!!

    Ch...chúng tôi không có lấy, cái túi này tôi được lũ con nít đưa cho, thật mà...

    - Không nói nhiều, giải chúng đi.

    - Này!!

    Các ông nói có sách, mách có chứng, ăn bậy chứ không nói bậy được đâu nhá!!

    - Lucifer gân cổ lên hét vào mặt bọn lính.

    - TRẬT TỰ!!

    Bằng chứng rành rành thế này mà còn cãi à?

    Lũ đầu trộm đuôi cướp các ngươi thì không có quyền giải thích...

    - Nhưng ta thì có phải không?

    Tất cả đều đột ngột quay lưng lại.

    Nekoru thấy một thú nhân có tai của gấu koala ăn mặc lịch sự đứng đó từ bao giờ, miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý...
     
    Back
    Top Dưới