- ...ư...ư~...
Oáp~...
Trời đã sáng.
Nekoru cũng đã ngủ dậy sau một giấc ngủ ngon.
Đêm hôm qua khá là lạnh, nên việc cuộn tròn trong chăn mà ngủ thì chả khác gì uống mentos với nước có ga :/.
Có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất mà cậu từng được biết, khác biệt rõ rệt so với cái gác mái xập xệ hay căn hàm tối tăm trong biệt thự của nhà Vangelore.
Bước xuống giường, Nekoru bắt đầu nhìn xung quanh một cách bỡ ngỡ.
"Đây là chỗ khỉ ho cò gáy nào vậy?"
- cậu nhủ thầm.
Xung quanh cậu trông không giống một căn nhà hay một túp lều nằm giữa rừng, trông nó giống một cái hang động bằng đá cứng có bày nội thất bên trong.
Nói là nội thất chứ cũng chỉ có vài chiếc bàn, tủ đồ, cốc chén đĩa,v.v...
Chỉ có mấy cái ghế là đồ "tự nhiên", là mấy cục đá nằm dưới đất, đến cả cái giường mà cậu vừa nằm cũng là lấy lá cây và vải phủ lên một tảng đá to bản.
Nekoru đi ra ngoài.
Có lẽ một cơn mưa rào đêm qua đã làm đất bùn tung toé lên, nhưng cũng làm cho mọi thứ được rửa sạch bằng dòng nước tự nhiên tinh khiết của Mẹ thiên nhiên.
Giọt sương long lanh như hòn ngọc đang lăn nhẹ trên lá cây đung đưa trong ngọn gió mát buổi sáng.
Không khí nơi đây khiến cho cậu cảm thấy sảng khoái hơn bao giờ hết.
Mải mê tận hưởng thú vui tao nhã, Nekoru không mảy may quan tâm đến chuyện tại sao mình lại ở đây chứ không phải là ở dinh thự Vangelore, hay là việc ai đã đưa cậu đến đây.
Ngắm cảnh chán chê, con mèo nhỏ lại bước vô hang.
Ngó nghiêng quanh nhà, đập vào mắt Nekoru là một số lượng lớn mô hình nhỏ đặt trên chiếc giá gỗ được gia cố trên vách hang.
Trông chúng giống như những con búp bê được nhồi bông và khâu vá bằng tay, với khuôn mặt được vẽ bằng than và chì.
Hình dáng của những con búp bê tựa như những con mèo hình lập phương đang nở một nụ cười toe toét.
Kỳ lạ hơn là chiếc đuôi của chúng lại to một cách hài hước, trông giống một con chồn.
Một số con thì không có đuôi, có thể chúng đã rơi đâu đó hoặc chủ nhân của những con búp bê này chưa làm xong.
Nekoru cầm thử một con lên, đặt gọn trong lòng bàn tay của mình.
Chúng khá nhỏ và nhẹ.
Đang mải mê ngắm nghía những con mèo bông, Nekoru không để ý rằng đằng sau mình có tiếng bước chân người khác đang tiến đến sau lưng cậu.
- Này...
Làm khách mà vô nhà sờ mó lung tung là hơi bất lịch sự đó...
- OÁI!!!
Nekoru bị giật mình bởi giọng nói phía sau, đánh rơi mất con mèo bông đang cầm trên tay.
Con búp bê rơi xuống, rơi ngay dưới chân người vừa nói với cậu.
- Haizzz...bẩn đồ của người ta rồi...
Thôi không sao, cũng tại tôi doạ cậu mà.
- ...
Nekoru cứng họng, hoảng hốt lùi về sau, mắt không rời khỏi người đang đứng trước mặt cậu.
Người đó cũng giống như Nekoru.
Là một thú nhân.
Cũng là mèo, nhưng có bộ lông đen tuyền.
Anh ta mặc chiếc áo thun dài, bên ngoài khoác lớp áo cánh mỏng, trông khá ngầu khi đi kèm với quả tóc 7/3 gọn gàng của ảnh, trông như cậu ấm biết chịu chơi của nhà quý tộc nào đó.
Quanh người anh ta có khoác thêm một chiếc áo choàng da, cốt để tránh gió tránh mưa.
Người đó dùng đôi mắt màu tím để nhìn cậu, hỏi:
- Hơ, sao vậy?
Xời...
Tôi không làm gì cậu đâu.
- ...ư...
Anh...anh tên gì...?
Và tôi đang ở đâu, sao tôi lại ở đây...?
- Oh boy, hỏi từ từ thôi.
Được rồi, chúng ta gặp nhau chưa nhỉ, tên tôi là Lucifer, đời thứ 29 của gia tộc Rune Stannatte, một trong những gia tộc giàu ó và quyền lực nhất trong giới thú nhân, có lẽ cậu cũng biết rồi nhỉ?
Còn về chuyện tại sao cậu lại ở đây á...?
Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Tôi muốn giải thoát cậu khỏi cái gia đình chết tiệt quái gở đó, phải, gia tộc Vangelore đó, họ đã dày vò cậu đủ lâu rồi, đã đến lúc phải được tự do rồi.
Khoan...
Tôi nghĩ rằng Chise đã nói cho cậu điều này rồi chứ nhỉ...?
- Ch...Chise ư?
Em ấy không...ý tôi là, em ý chỉ đưa cho tôi một tờ giấy, gọi là "kế hoạch vượt ngục" mà anh nhờ đưa cho tôi...
Xong rồi...nó bị cướp..
Và...và...
- Khoan, cậu đang nói tới mảnh giấy nào cơ?
- Thì tờ giấy mà anh nhờ Chise đưa cho tôi ấy...trong đó ghi rõ ràng và chi tiết tôi cần phải làm g...
- Từ từ, nghe tôi đã.
Tôi không nhờ ai đưa giấy gì cả.
Tôi chỉ sai người của mình, cũng là một thú nhân đến đón cậu thôi, chứ tôi không bao giờ viết thư từ gì cả, lằng nhằng lắm.
- Vậy...mảnh giấy đó không phải của anh...?
- Chứ sao!?
Thôi kệ đi, cậu đến được đây yên ổn là ok rồi.
Nào, theo tôi đi qua đây.
Lucifer bắt đầu dẫn Nekoru vô một căn phòng.
Nói là phòng chứ thực ra là một hốc đã được treo một tấm vải để che cửa ra vào, nom bí ẩn lắm.
Lặng lẽ đi theo người bạn mới quen, Nekoru bất chợt để ý đến chiếc đuôi của Lucifer.
Nó không phải là đuôi của anh ta, ý là cái đuôi mà từ khi sinh ra đã gắn liền với ảnh, mà là một chiếc đuôi nhân tạo, nhìn là biết.
Nekoru trông thấy nó khá bất tự nhiên, thay vì gắn chặt đằng sau hông của anh ta thì nó trông thật thủ công và lỏng lẻo.
Cậu không nén được tò mò, hỏi:
- Này...
Lucifer...anh...
Lucifer quay lại đáp:
- Anh em gì, tôi cậu được rồi, sao thế?
- À...ừ thì, đuôi của anh...
- Oh biết ngay là cậu sẽ thắc mắc mà.
Cậu đã bao giờ nghe về Bản án "Đoạt vĩ hình" chưa?
- Nghe lần đầu.
- Đó là một hình phạt từ xưa trong giới thú nhân đến giờ vẫn còn được áp dụng.
Hình phạt được thi hành khi một cá nhân hoặc một tổ chức thú nhân có hành vi bán độ, phản động hay có hành động phản kháng với các thú nhân khác, chẳng hạn như việc giao kết với loài người hay gây tổn hại nặng nề đến đồng loại của mình.
- Vậy...
Hình phạt là gì...?
- Tệ.
Tệ lắm.
Đúng như cái tên, ai phải chịu Bản án "Đoạt vĩ hình" sẽ bị...tước mất cái đuôi của mình.
- Cái...cái...gì?
- Ừ, nghe đau nhỉ?
Việc một người bị thi hành "Đoạt vĩ hình" sẽ là một mối ô nhục với các thú nhân còn lại.
Sau khi bị mất đuôi, họ sẽ bị trục xuất khỏi giới thú nhân, trở thành kẻ bị lưu đày...
- Ôi, vậy anh cũng...
- Phải...
Tôi cũng đã mắc sai lầm và phải chịu hình phạt.
Thế nên từ giờ tôi phải đi theo với chiếc đuôi giả này, haha...
Mà kệ đi, lại đây nào, tôi muốn cậu xem thứ này.
Lucifer dắt Nekoru đến một cái bàn, trên đó đặt hai chiếc bát và một chai rượu.
Cả hai chiếc bát đều đã được rót đầy rượu.
Nekoru đưa mũi ra nghe mùi rượu.
Nồng mùi cồn.
Cậu hỏi:
- Cái này là sao?
Anh muốn tôi uống rượu sao...?
- Đúng, nhưng đây không phải rượu thường, đây là rượu Silver vine đặc chế gia truyền của gia tộc Rune Stannatte.
Uống thử đi!
*đôi chút về Silver vine: Một loại rượu nho, chiết xuất từ loài cây có tên Actinidia polygama.
Loại rượu này thường được dùng làm "Catnip", một loại "chất gây nghiện" cho mèo, khiến chúng phê như chưa bao giờ được phê
😀
- Hơ...nể anh tôi uống vậy...
Nekoru cầm bát rượu lên và ghé vào mồm.
Tuy nồng mùi cồn nhưng lại có thứ gì đó khiến cậu lâng lâng, bay lắc như trên mây.
Nhắp một ngụm...
Nhắp tiếp...
"Ngon nhỉ...?" — Nekoru nghĩ thầm trong đầu.
Bỗng nhiên, tay của cậu có cảm giác như có thứ gì đó nắm lấy.
Cố gắng thoát khỏi cơn "phê", Nekoru thấy Lucifer đang nắm tay mình, tay kia đang nắm vô thành nắm đấm.
Chưa kịp hỏi tác giả xem đây có phải truyện đam không thì cậu nghe thấy tiếng gì đó phát ra từ miệng của Lucifer.
Mắt anh ta nhắm nghiền, miệng thì lẩm bẩm như niệm chú.
...
Xin lỗi vì delay lâu ;-;
Nhớ xem qua truyện khác của mình: