Khác Infinity - Nghìn năm dâng hiến vì người. {Zhongli}

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
290813362-256-k267241.jpg

Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
Tác giả: akuraoyurika
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Char x OC, Char x OC, Char x OC, điều quan trọng nhắc lại ba lần.

Một fic đu Genshin để được mlep Zhongli 🙁(( hmeo hmeo.

Vào phần bối cảnh:
" tại Teyvat ngoài bảy vị thần của bảy quốc gia, mỗi quốc gia còn kèm theo "một đứa con của Thần".

Đứa con ở đây không phải người được thần sinh ra, nó nói về người thân cận và là tín đồ trung thành tuyệt đối."

Phần còn lại đọc đi rồi biết ;-;



genshinimpact​
 
Có thể bạn cũng thích
  • MTTS: Khối Rubik không gian tới làm ruộng- Ái Cật...
  • Part I : Love - Is that for me ?
  • Bình Minh Của Đôi Ta |RenHeng_HSR - My Au|
  • 𝓲𝓷𝓼𝓽𝓪𝓰𝓻𝓪𝓶 -;; park jihoon
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • Hoàn Châu chi hậu cung truyền kỳ - Cung đấu, Báo thù
  • Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Đứa con của Nham Vương


    Teyvat một thế giới cùng vô vàn loại "ma thuật".

    Thế giới Teyvat hiện nay được chia ra thành bảy vương quốc và đứng đầu mỗi vương quốc là một vị thần, nhưng ngoài những vị thần và thiên lý còn tồn tại thêm một thực thể khác, những "đứa trẻ" không thuộc một trong bảy quốc gia hiện tại.

    Chúng đều là những đứa trẻ tới từ phòng thí nghiệm của Khaenri'ah, chúng là những kẻ không bị ảnh hưởng bởi thiên lý, nên thay vì bị tiêu diệt thì chúng được đưa cho các vị thần cai quản biến thành tín ngưỡng lớn nhất và phục vụ cho mục tiêu của "Thiên lý".

    Những đứa trẻ ấy được gọi tên theo nguyên tố mà vị thần chúng tôn thờ vì tên thật của chúng chỉ duy nhất được người cái quản biết.

    Morax: tỉnh dậy đi, tới lúc đi nghe lời cầu nguyện sáng rồi.

    Em khẽ quay người qua lại rồi ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn vị thần kế ước bên cạnh rồi em mỉm cười.

    Yurika: chào buổi sáng, Morax!

    Vị nham thần đứng yên một hồi rồi hiểu ra rằng đó mà một cách chào của con người, ngài nên thấy quen khi đối phương đang học hỏi thêm về những điều từ con người phía dưới.

    Có tiến bộ hơn rất nhiều rồi.

    Sáng ra đầu tiên phải làm sẽ là lắng nghe lời cầu nguyện và chọn lọc chúng, đây vốn là công việc được người kia đòi làm.

    Không hiểu chúng khiến em thấy vui hay chỉ đơn giản làm việc đó em hoàn toàn được lơ lơ là là mà không bị ai quản giáo?

    Yurika: a, sắp tới Điển lễ thỉnh tiên thất tinh rồi, năm nay chúng ta lén đi chơi chút được chứ Morax!

    Ngài im lặng không thèm liếc nhìn người bên cạnh một cái tiếp tục phần công việc chất đống đằng kia, em lại ngoan ngoãn ngồi xuống nghe mấy lời cầu nguyện của thần dân rồi bỗng em nghe thấy một giọng nói lạ.

    Ai đó vừa tới Liyue thì phải, một làm gió mới khiến em ngước nhìn ra ngoài xuyên qua ô cửa sổ nhìn về phía xa xa.

    Morax: tôi có thể sử dụng hình phạt với em nếu em lơ là khi làm việc, đó là vi phạm kế ước tuần trước em đã đề xuất

    Yurika: không có trốn mà!!

    Vào buổi chiều như mọi ngày thì em cùng Morax sẽ đi quanh Liyue để kiểm tra mọi thứ, đây chính là thời gian tuyệt vời nhất trong ngày vì chỉ khi này Morax mới bớt bớt nói về những thứ nghiêm túc, em nắm tay con người bên cạnh.

    Morax trong cơ thể một người phụ nữ lớn tuổi trưởng thành đi kèm theo một đứa nhỏ, chẳng khác mẹ con là mấy chứ đùa?

    Bước tới bến cảng, em quay qua quay lại nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ thành phố Liyue yêu dấu mà chẳng để ý tới con người bên cạnh đang chăm chăm nhìn về một phía.

    Người chủ: cậu đã vất vả hoàn thành trách nghiệm rồi!

    Về nhà nghỉ ngơi đi

    Người còn lại mỉm cười vui vẻ cúi đầu chào đối phương rồi bỏ đi, Morax chợt đứng ngây người ra đó rồi nhìn xuống con người bên cạnh, ngài bỗng chốc trở nên lạc lõng giữa dòng người này.

    Tay cũng buông đôi tay nhỏ của em từ lúc nào không hay rồi em cũng vụt mất trong dòng người đông đúc để lại ngài đứng đó chẳng thể nghĩ thêm gì nữa.
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Vị thần của riêng em hay của cả Liyue?


    Yurika mải mê với việc chạy xung quanh chơi hết cái này tới cái nọ tới mức chẳng còn nhớ ra vị thần của mình đâu nữa, mãi tới khi em quay người lại tính cất giọng nói gì đó thì mới bắt đầu hoảng loạn khi nhận ra.

    Dòng người cứ xô đẩy kéo em ra xa vị trí của mình, em chẳng thể nào nghe thấy giọng nói của Morax trong dòng người này.

    Có quá nhiều suy nghĩ tại đây khiến em trở nên mơ hồ trong việc kết nối với vị nham thần kia.

    Cuối cùng khi em sắp ngã xuống vì bị xô thì em được một cậu trai đỡ lấy.

    Paimon: a cẩn thận chứ cô gái, bạn không sao chứ?

    Aether: ưm, em không sao đấy chứ?

    Paimon nhanh miệng lên tiếng trong khi Aether giúp em lấy lại thăng bằng cho mình, đôi mắt xanh dương nhìn vào con người kia.

    Cậu ấy là người mới tới Liyue ngày hôm nay, em cúi đầu cảm tạ trước rồi quyết định nhanh chóng bỏ đi để tìm Morax, cuối cùng em cũng tìm được ngài ta đứng trước bến cảng.

    Nhanh chóng chạy tới nắm lấy tay ngài như sợ sẽ lần nữa lạc mất ngài.

    Tuy bị đột ngột bắt lấy nhưng dường như Morax không để tâm tới em, ngài hết nhìn về nơi những chiếc thuyền lênh đênh, nhìn về Cô Vân Các rồi nhìn về thành phố Liyue lộng lẫy, cuối cùng là nhìn về em.

    Morax: Yuri, Liyue của chúng ta đã rất phồn vinh rồi phải chứ?

    Con người nơi đây đã có cho mình một mái ấm riêng, tình yêu, tình thương và cả sự bảo vệ.

    Vậy ta và em đã hoàn thành rất tốt những việc...

    Không, chúng ta đã hoàn thành tốt trách nghiệm của bản thân rồi chứ?

    Ngài hỏi em, em đưa mắt nhìn về Liyue.

    Khi ấy em vẫn chưa hiểu tại sao ngài ấy lại nói như vậy, em đã không trả lời lại ngài không phải em không muốn trả lời, là em không biết phải trả lời ra sao.

    Tại sao ngài nói vậy hay kể cả việc Liyue này đã trở nên thật vững vàng quá rồi.

    Morax chỉ nhìn vào đôi mắt kia của em có vẻ như ngài cũng đã hiểu em đang cảm thấy ra sao về Liyue của chúng ta không từ giờ có lẽ nên gọi là Liyue của mọi người rồi chứ.

    Morax: sớm thôi, ta sẽ đưa em đi tới nơi nào đó, nơi mà em cùng ta chỉ hai ta ngắm nhìn Liyue.

    Bỏ qua tất cả những gì khiến ta phiền não, bỏ qua đống kế ước trói buộc đôi ta.

    Em giật mình tựa như không tin vào lời ngài, một người như ngài vậy mà giờ đang nói với em về chuyện tự mình kết thúc đống kế ước.

    Em không hiểu nữa, em chẳng thể đáp lại ngài tựa một cảm giác bất lực khi bản thân em không thể hiểu được ý của ngài.

    Ngài cứ thế nhẹ nhàng hơn bao giờ hết khiến em càng thấy ngài tựa như trở nên xa lạ hơn bao giờ hết, ngài chưa từng nhẹ nhàng với em như vậy trước kia vì ngài luôn vùi mình trong kế ước hay công việc.

    Phải chi ngay lúc này thời gian dừng lại một chút, khoảng thời gian ngắn ngủi sau hàng nghìn năm đồng hành để nhận chút sự yêu thương từ người ấy, em thực mong mình đừng bao giờ tỉnh nữa trong cơn mơ của sự ấm áp lúc này.

    Morax: không lẽ, em không muốn ở bên ta?

    Nếu ta không còn là nham vương vậy em sẽ làm gì?

    Em nhìn ngài, nếu ngài không còn là nham vương vậy em sẽ là gì.

    Em là một trong những "đứa con" của thần.

    Kẻ thân cận, người tín ngưỡng chỉ dành cho vị thần của mình phục vụ, nhưng nếu ngài không còn là Nham thần nữa vậy em sẽ là gì?

    Em không còn là người cầu nguyện, không phục vụ cho vị thần của mình thì khi đó em sẽ là cái gì?

    Một kẻ tín ngưỡng không có vị thần nó giống như rơi vào lưới nhện vậy, cảm giác vô vọng dù cố gắng vùng vẫy.

    Nghĩ tới thế thôi em đã run lên nắm chặt lấy đuôi áo ngài.

    Yurika: nếu gì chứ đừng nói mấy thứ điềm gở ấy, thực chẳng giống ngài.

    Em bỏ qua câu hỏi đó rồi tiếp bước cạnh ngài cùng bầu không khí có chút ngột ngạt, kết thúc một ngày của cả hai.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Tiếng vọng của màn đêm


    Chẳng mấy ngày nữa lễ thỉnh tiên sẽ bắt đầu, em háo hức chuẩn bị mọi thứ và cả chuẩn bị lời phát biển cầu chúc cho năm nay nữa!

    Vẫn như mọi hôm Morax lại lần nữa thức khuya để hoàn thành nốt công việc ngày hôm đó, em ngồi đối diện ngài.

    Cả hai chính là một khoảng không khí lạnh tanh, chẳng biết nói gì nữa em cũng ngồi đó nhìn thôi chứ sao nữa?

    Cứ im lặng ở đó thì đời nào kẻ như em chịu được, chẳng mấy chốc liền gật gù rồi ngủ đi.

    Ngài gấp từng cuốn sách trên bàn xếp gọn chúng lại thành một chồng, để lại chiếc áo choàng khoác lên em rồi đổi hình dạng cứ thế rời đi trong đêm mà chẳng để lại một lời nhắn.

    Sáng hôm sau.

    Yurika: Ôi trời!!

    Morax!

    Ngài quên gọi em—?

    Em nhìn xung quanh, em vẫn đang trong thư phòng của ngài, ánh sáng soi rọi vào căn phòng làm em hơi ngơ ngác.

    Kéo nhẹ áo khoác ngài gấp gọn lại một chỗ rồi đứng dậy đi tìm ngài, không thấy?

    Không có?

    Ngài ta như thể đã biến mất vậy, chuyện gì đây?

    Bình tĩnh nào tối qua!

    Có phải ngài giận vì sự vô lễ của em??

    Nhưng nhưng dù có ra sao ngài ấy cũng đâu tự nhiên bỏ đi như thế này, chắc chỉ đi đâu đó làm việc thôi!

    Chắc là vậy mà!.

    Nghĩ vậy em lại ngoan ngoãn đi pha một ấm trà mới tự sắp xếp lại các công việc như ngày thường nhưng tự nhiên hôm nay mọi thứ đều đã hoàn thành một cách kỳ lạ, em ngồi đó ngẩn người xoa miệng tách trà nhìn lên trời chờ đợi.

    Mặt trời nhảy múa một vòng chẳng mấy chốc đã tới khuya.

    Trăng đã thay thế ánh mắt trời ấm áp kia để lại sự lạnh lẽo của màn đêm.

    Yurika: Morax...ngài đâu rồi, tự nhiên đùa chẳng vui chút nào.

    Em thẫn thờ nhìn vào nơi ngài thường ngồi, em khi mất đi vị thần mình phải phục vụ thì em sẽ trở thành thứ thừa thãi, em nhận thấy bản thân đã quá dựa vào vị thần của mình nhưng với chức vụ là "đứa con" em chẳng thể định vị được giá trị của bản thân nếu không dựa vào ngài, khi mất đi ngài em chẳng phải người, chẳng phải tiên, chẳng là gì cả, đồng tử em giãn ra em nhìn đôi tay nhỏ của mình.

    Chết tiệt, em là thứ công cụ của thần linh, là kẻ tín ngưỡng trung thành, chỉ cần nghe theo ý muốn của—...của ai?

    Morax không ở nơi này, vậy em còn giá trị gì chứ?

    Morax đã vứt bỏ em rồi phải không?

    Nhưng em vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ của mình!

    Hay em đã "bị hỏng"

    Yurika: Ngài ơi, hãy cho tôi biết đi, hỡi Nham Vương kính mến, hãy làm ơn cho tôi biết...Tôi đã sai ở đâu để ngài vứt bỏ tôi?

    Đôi tay em đưa lên chấp vào với nhau cầu nguyện, gửi lời cầu nguyện tới nham vương nơi xa xăm chẳng thể biết, xin ngài hãy mau chóng trở lại bình an, vị thần tôn nghiêm.

    END CHAP

    Tôi viết cái gì thế nèi ._.
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Điền thỉnh tiên


    Em mở mắt ra có lẽ em đã ngủ quên rồi, ánh nắng của ngày mới khẽ nhảy múa trên gương mặt nhỏ kia.

    Đưa tay lên em chắn đi cái ánh sáng quá đỗi tươi vui ấy, không có Morax tại chốn này thì còn đâu niềm vui nữa, hôm nay cũng phải tới lễ thỉnh tiên rồi.

    Khoác lên mình bộ đồ trang trọng hơn, em búi mái tóc dài của mình lại rồi dùng trâm để giữ vững cho đống đó không rơi xuống, trang điểm vẽ mắt, nhìn như vậy nhưng thiếu đi ngài em chẳng cảm thấy mình muốn làm bất cứ điều gì cả.

    Nhưng dù ra sao xuất hiện trước mắt người trần em luôn phải giữ vững vẻ thanh tao trong vai "đứa con" của thần thánh.

    -Morax...

    Chẳng rõ đây là lần thứ mấy em gọi cái tên vị thần của mình nữa, người đã rời đi được một tuần rồi.

    Một tuần ấy liệu người có gặp phải nguy hiểm gì không?

    Liệu người có ổn không, người rốt cuộc tới nơi nào rồi, không bị bệnh chứ?

    Cơ mà hình như thần làm sao có thể bị bệnh chứ, em hiểu rõ bản thân mình đang lo lắng một cách thừa thãi nhưng em không thể không lo lắng khi các vị thần đang lần lượt biến mất và không để lại vết tích gì, em cũng từ lâu mất liên lạc với nhưng người "anh,chị,em" của mình ngay sau khi biết tin những vị thần của họ biến mất hoặc thay đổi cho tân thần.

    -xin ngài, hãy thật bình an, sớm quay trở về.

    Cứ ngỡ như mọi chuyện sẽ ổn thôi, trên đường em còn thầm nghĩ tới lời nói dối nào đó cho sự vắng mặt của nham thần, Liyue là một đất nước có niềm tin lớn với vị thần của họ và những tiên nhân.

    Em lo sợ sự vắng mặt này có thể khiến mọi người trở nên hoảng loạn, có lẽ nên viện cớ rằng ngài ấy còn bận rộn những công việc khác nên chỉ có một mình em tới để ban lời chức phúc?

    Nó sẽ ổn hơn so với chuyện nói thẳng ra về sự biến mất của ngài.

    Từ trên trời em ngồi đó chờ đợi Ningguang bắt đầu lễ tế nhưng ngay vừa khi định bay xuống thì có một thứ gì đó rất lớn đã rơi xuống ngay sau lưng em.

    Hoang mang nhìn lại em nhìn thấy cơ thể của Morax, không để mất một phút nào em lao theo nó cố gắng tạo ra một màng bảo vệ cho cơ thể vị thần kia tới khi chạm đất.

    Cả hai đều ngã thẳng xuống tế đàn tạo ra một mớ hỗn độn, loáng thoáng đâu đó em nghe thấy giọng Ningguang trở nên gấp gáp thông báo.

    Ningguang: NHAM THẦN ĐÃ BỊ ÁM SÁT!

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Hình bóng ngày nào


    Đã bao lâu rồi?

    Đôi mắt xanh của biển cả kia hé mở, mơ hồ đảo quanh không gian mình vừa tỉnh giấc đã thấy.

    Đây không phải là phòng em, không phải thư phòng của Morax, sự lạ lẫm cùng hương thơm nhè nhẹ phát ra từ lưu hương làm em ta hiểu rõ những chuyện em gặp phải tất cả không phải giấc mơ tối đáng sợ khi bóng đêm vây quanh, tất cả chúng đều là sự thật nghiệt ngã em cố tránh khỏi.

    Sắp xếp lại từng chút ký ức còn sót lại trước khi ngất đi, em nhớ rằng mình đã rơi xuống điền thỉnh tiên và Ning...

    Ningguang đã báo rằng Nham Vương đã chết?!

    Lập tức bật dậy nhưng sau đó lại ngã xuống vậy vì đôi chân mất đi cảm giác trong thời gian không ngắn, em đã nằm đây trong bao lâu?

    Thân thể của Morax đang ở đâu, em phải đi tìm nó.

    Đôi tay nhỏ cố gắng gồng sức đỡ bản thân dậy, vẫn còn đau?

    Tại sao lại như vậy, bình thường nó sẽ khỏi ngay kia mà.

    Bất giác em ta run rẩy, cố kìm nén giọt nước mắt hay những tiếng nấc nhỏ trong cổ họng, bình thường nhờ có sinh khí từ Morax...em ta luôn cạnh ngài ta nên đã luôn nhận được sự "cộng hưởng" nó khiến những vết thương mau lành hơn.

    Tức là ngay tại lúc này, nếu vết thương không thể lành sau một thời gian nghĩa là ngài đã mất?

    Vết thương không lành hẳn sau trấn thương ấy, tức là em đã không còn có sự cộng hưởng từ ngài ta.

    Sợi dây liên kết đã đứt.

    Yurika: Không!

    Nghe thấy tiếng em hét lên từ ngoài một vài cô nàng chạy tới và sau cùng là quý cô Ningguang, họ đỡ em quay trở lại chiếc giường rồi rời đi chỉ để lại hai người với nhau.

    Nàng ta đi tới ngồi đối diện với em và bắt đầu tường thuật lại tất cả những gì mà nàng ta thấy trong hôm ấy, Ningguang kể rằng đây là ngày thứ 3 mà em nằm tại đây.

    Vết thương của em lành khá nhanh so với người thường, có lẽ nàng trong phút chốc cũng quên em ta không phải người chăng, Liyue đang vô cùng hỗn loạn nên Ningguang có nhờ em đi xuống trấn an mọi người.

    Bước trên con đường rộng lớn của Liyue, hiu quạnh, nhưng vì cớ gì lại như vậy?

    Phải chăng là do bóng hình kia, giọng nói ấy hay sự thân thuộc kia đã không còn sát bên.

    Chẳng lấy lại chút hương trong gió cứ như thể ngài ta thực sự biến mất, em cười một cách vô vọng mà đi khắp nơi.

    Sự việc hôm ấy thực sự đã ảnh hưởng nhiều tới chốn này, mọi người dường như không còn tươi tỉnh như trước.

    Yurika: coi kìa, xem ngài làm con dân của mình buồn ra sao.

    Thật là...không giống ngài.

    Tiếp tục bước đi thì em nhìn thấy con người được gọi là làn gió mới, chẳng biết do cậu ta hay do ai nhỉ?

    Thật nực cười khi em đang cố gắng tìm kẻ để đổ lỗi lên.

    Kế bên cậu ta là ai thế kia?

    Sao tự nhiên người lại đông tới vậy, thực khó nhìn mà.

    Đôi chân cố kiễng lên cũng cố lách ra khỏi dòng người như thể Celestia đang dẫn dắt em ta phải nhìn được kẻ đằng kia.

    Tóc dài, phía cuối phần đuôi tóc có màu nâu vàng, trông thật quen mắt.

    Đôi đồng tử hổ phách, thời gian như dừng lại khi em thấy con người kia.

    Yurika: MORAX!

    Giữa đám đông ồn ào kỳ lạ em gọi tên người, người không nghe được!

    Xa quá, em không thể lại gần.

    Đám đông ấy một lần nữa chia cách đôi người, nhưng lần này em không thể chạy đến nắm lấy đôi tay kia nữa.

    Bóng người kia xa dần rồi bỏ đi mất, giọng nói của em không chạm được tới người, bị xô đẩy cuối cùng lại một lần nữa khi em chút thì ngã, một người đã đỡ em.

    Mái tóc cam với đôi mắt biển như em vậy, nhưng nhìn thật vô hồn.

    Là người của vương quốc băng, kẻ ấy mỉm cười lịch sự rồi nhìn em.

    Childe: hẳn đây là, đứa con của nham?

    Haha thật vinh hạnh mà.

    Cố gắng tránh xa ra khỏi tầm tay của kẻ kia thì hắn nắm chặt cổ tay em, kéo đi.

    Yurika: Thất lễ!

    Ngươi muốn cái gì?!

    Childe: nào nào, đừng nóng.

    Chúng ta chỉ cần một cuộc nói chuyện nhỏ thôi

    END
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Ghi nhớ thân phận


    Yurika: ngươi nên biết thân phận của mình, chàng trai tại sứ băng quốc

    Đối phương hiểu rõ em ta sẽ chẳng thể làm gì trong đám đông này, dù là tấn công hắn đi nữa, em đang hoàn toàn bất lợi.

    Cứ thế bước theo em lại trở thành khách của ngân hàng bắc quốc, ngồi trên ghế đón nhận ly trà từ người phục vụ rồi liếc ánh mắt màu biển sang kẻ vô lễ kia.

    Childe: Người có nghĩ rằng nham vương đế quân đã chết hay không?

    Một câu hỏi nhưng nó dấy lên vô vàn những làn sóng, đôi tay mảnh mai đập mạnh lên bàn.

    Hơi thở trở nên gấp gáp, đồng tử giãn ra.

    Hắn biết, biết rằng mình đã có được nhát dao để lợi dụng đối tượng trước mắt đây sẽ là con cờ cho hắn đạt được điều hắn muốn.

    Childe: tôi cũng nghĩ vậy!

    Thất tinh đang che giấu cơ thể thật của Nham vương để làm gì chứ?

    Rõ ràng đã qua 3 ngày rồi kia mà, phải chăng họ đang có ý đồ gì?

    Liệu Nham vương đã chết hay chưa?

    Em bất động nhìn vào kẻ này, tất cả mọi thứ đều trở nên hỗn loạn.

    Suy nghĩ của em chẳng còn có thể minh mẫn, tất cả mọi thứ như bọt biển khi nhắc tới Morax.

    Có lẽ nào?

    Lũ thất tinh đó, chúng đã làm gì...

    Chúng đang làm gì với vị thần kính mến của em, ngài đã từng nói, nói rằng thất tinh từ lâu lập ra chính là muốn xoá đi sự trị vì của ngài.

    Tên quan chấp hành trước mắt cùng câu nói của hắn, em chẳng thể phủ nhận được dù chỉ là một lời nào.

    Childe: người vừa nãy người muốn gặp hẳn là Zhongli tiên sinh?

    Khí chất của ngài ấy thực sự rất đặc biệt nhưng nhầm lẫn với Nham vương đế quân thì liệu có phải người cũng đã bị thất tinh làm gì rồi hay sao?

    Yurika: ngươi là có ý gì, Zhongli?

    Hắn là ai, ta hình như chưa từng nghe qua danh này.

    Zhongli, người với đôi đồng tử hổ phách hiếm gặp ấy.

    Nó có phải nhầm?

    Nhưng em không cảm nhận được Gnos, thậm chí chẳng thể cảm nhận chút gì với Morax mọi manh mối bị đứt quãng thì trùng hợp lại có một kẻ lạ mặt nối nó lại.

    Không ai khác ngoài thiếu niên trước mắt, nhưng bằng cái gì để em tin cậu ta?

    Và nếu như thất tinh làm như vậy, em sẽ bảo vệ người dân hay quay mặt với họ.

    Ngôn từ rời rạc không thể xếp lại, những lỗ hổng từ từ bị che lấp bởi lời nói của kẻ kia.

    Childe: đứa con của nham vương kính mến, người là sự tồn tại cao quý vậy mà lại bị những kẻ phàm lừa dối, là một quan chấp hành dành hết lòng tôn kính cho nữ hoàng của mình tôi hiểu được cảm giác của người.

    Vậy nên hãy cho tôi một cơ hội để có thể giúp người tìm được thân thể của Nham vương đế quân.

    Hắn khôn khéo hơn em ta tưởng, chỉ cần chấp nhận hắn sẽ có thể hoạt động dưới cái danh nghĩa em có, nhưng để làm gì.

    Sao hắn lại muốn như vậy?

    Một cái bẫy với đầy mật ngọt cũng như là lối đi duy nhất em ta có nên chọn nó?

    Nhưng hắn biết kẻ mang tên Zhongli kia, em cũng cần phải được gặp người đó.

    Để chắc chắn mọi thứ.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    "Hoa tàn"


    -Để ta gặp lại tên Zhongli đó, và ngươi sẽ có được thứ ngươi cần.

    Đôi mắt nửa kiên định nửa lại không, giọng nói trầm xuống có phần do dư hay chăng, gã nắm lấy đôi tay em rồi mạnh dạng nhìn thẳng vào đôi mắt biển sâu kia, đôi đồng tử chung một sắc lạnh sâu thẳm tựa như họ là hai kẻ giống với nhau, những kẻ hiểu được sự mục rữa từ tâm của con người, hai ánh mắt giao nhau như cố gắng chèn ép người còn lại.

    Đấy không phải hợp tác đây chỉ là những lợi ích từ đôi bên và một trong hai phía hoàn toàn có thể đâm sau lưng người kia.

    Em cắn chặt khoé môi mình, trước kia người luôn nói... vì Liyue và vì những con dân của Liyue nhưng xin người hãy cho tôi một lần được phá huỷ sự mặc định này.

    Người sẽ sử dụng hình phạt với tôi trong một ngày mai nếu như biết rằng tôi đã vi phạm điều khoản của kế ước giữa đôi ta.

    Nhưng ngài ơi, tôi phải làm sao đây, tâm trí tôi hỗn loạn, tôi lạc lõng, tôi chẳng có thứ gì hết khi ngài không ở chốn này.

    Tôi luôn hiểu rõ ngài đối với tôi quan trọng nhường nào, nó không chỉ là tín ngưỡng nữa.

    Nếu như được quay lại, vào cái ngày ngài hỏi tôi liệu tôi muốn cùng ngài rời bỏ tất cả, chức vụ hay gì đi nữa tôi sẽ không ngần ngại mà theo ngài.

    Morax... tôi lại nhớ ngài rồi.

    Childe: nếu là tiên sinh Zhongli thì hẳn ngài ấy đang ở Cô Vân Các.

    Chưa vội rời đi em ta để lại chiếc kẹp tóc của mình, một trong số những vật dụng riêng của mình.

    Với nó hẳn đã đủ hài lòng rồi, chỉ cần nó hắn có thể bí mật sử dụng tên của em không cần thông qua bởi kẻ khác.

    Ai quan tâm tới nó nữa chứ, giờ chỉ cần ngài ấy vẫn bình an thì chẳng có gì phải quan ngại, nhanh chóng tới đảo Cô Vân.

    Em tìm kiếm, chút lưu hương còn sót lại.

    Đôi chân cứ bước đi tìm về phía người, tôi muốn chắc chắn.

    Dù chỉ một hy vọng, một chút ít nữa cũng được.

    Bóng lưng cao lớn dưới chiều hoàng hôn, ngài nhìn về phía mặt trời đang lặn dần nhưng vẫn vùng vẫy để khoe ra chút màu sắc cuối cùng.

    Làn gió biển mặn chát ồ ập lên gương mặt tuấn tú.

    Trong làn gió ngài nghe được tiếng em gọi tên ngài, đôi đồng tử hổ phách từ từ đưa về hướng tiếng nói kia vang lên.

    Ngài đã thấy em, gương mặt nhỏ nhắn cùng đôi mắt biển khơi.

    Em lặng người chẳng phát ra nổi một âm thanh từ chiếc cổ họng khô cằn kia, em gầy đi rồi, sao lại như vậy?

    Cơ thể em vẫn còn run lên.

    Chỉ có tiếng gió rít vang lên giữa khoảng lặng rồi ngài thấy em mở miệng ra, bằng chất giọng yếu ớt gọi tên ngài.

    -Morax... là ngài đú—

    Ngay khi nghe được giọng nói xuất một người khác từ sau vách đá chẳng hiểu sao đôi chân em lại điều khiển mà nấp đi, là thiếu niên lữu hành.

    Họ còn nói gì đó rồi mới rời đi, trước khi đi em nghe thấy... thấy tiếng nói thân quen gửi tới lời chào và lời xin lỗi.

    Zhongli: hãy chờ ta.

    Là do vị mặn của gió biển khiến mắt em cay, hay do tất cả mọi thứ đang bùng lên?

    Khoé mắt rơi xuống những giọt nước trong và tiếng khóc của em cũng vang lên.

    Như một đứa trẻ, em chẳng kìm nén lại một chút gì nữa.

    Gã Childe từ đâu lại bước đến nhưng hắn chỉ ngồi đó chẳng nói gì đưa đôi mắt lên trời, vốn nghĩ rằng sẽ có chuyện gì nhưng khi đi tới thì chỉ thấy ai kia đang khóc trong bộ dạng đáng thương.

    Đâu đó hình dáng của người em gái quê nhà xuất hiện khiến hắn cũng chẳng biết nên làm gì, chỉ ở đó nghe những tiếng nức nở kia tới khi nó ngưng lại.

    Trời đã chuyển tối, gã cởi bỏ chiếc khăn của mình đưa sang cho em ta rồi dắt người trở về, em ta đang chẳng còn tin vào thất tinh, chẳng còn nơi trở về vậy ít nhất gã sẽ đối xử tốt một chút với vị đối tác này.

    END


     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Lòng tham


    Childe: người có kế hoạch gì rồi chứ?

    Nếu như can thiệp tới mức đó Liyue hoàn toàn có thể đuổi người đi đấy.

    -Ta muốn...

    Ta muốn một lần cuối cùng khuấy đảo trời cùng đất, một lần cuối rực lên trước khi rời đi cùng ngài, còn về đâu tới nơi nào sao?

    Ngài từng nói muốn đưa ta tới một nơi xa xa thật yên bình mà sống nhàn hạ.

    Childe: không thể chắc chắn được việc giúp đỡ ngài tìm tới ước vọng đó nhưng ta có thể giú—

    -người nghỉ toàn bộ công việc của hôm nay rồi đi với ta đi.

    Bóng người nhỏ nhắn ấy đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa dài mềm mại, khoé mắt vẫn còn ánh đỏ gấp gọn chiếc khăn trắng đã ngấm nước đặt nó vào bên trong cánh tay của con người vẫn đang ngồi đó như không hiểu chuyện gì.

    Xoã mái tóc của mình xuống em tính đi ra khỏi cửa rồi lại dừng lại.

    -ta muốn mượn đồ.

    Thế nhưng lấy đâu ra đồ nữ nhân trong tủ của một quan chấp hành đây, tuy vậy để người mặc đồ của nữ Fatui cũng chẳng tốt đẹp gì.

    Dẫu vậy đổi đồ như này là đi thực tiễn sao?

    Ra lệnh cho những kẻ cấp dưới đi mua một bộ đồ cho vị nào đấy trước mắt, cũng tạm hoãn những công việc của hôm đó như những gì được ra lệnh.

    Chỉ là cảm thấy ngay lúc này không nghe lời thì ai kia có thể làm nơi này loạn tới mức khó có thể giải quyết, vốn nghĩ những nguyên nhân sâu xa để khiến người cải trang rồi đi xuống phố nhưng càng đi cậu càng hiểu người này vốn chỉ muốn đi chơi còn cậu đi theo phía sau để trả tiền.

    Rốt cuộc là vì cái gì cậu phải tuân theo?

    Nghĩ cũng ấm ức nhưng cuối cùng vẫn đi theo như bị lôi kéo.

    Cậu chỉ chú ý tới ánh mắt, cử chỉ hay tới những nụ cười kia.

    Nhìn thôi cũng biết rõ cô ta đang coi cậu là ai rồi, lần mò bóng hình của kẻ đã rời đi trong cậu thực là một ý tưởng ngu ngốc, chỉ tiếc rằng nụ cười chua sót kia một lần nở là một lần cậu im lặng.

    Mọi thứ như bị chìm xuống mỗi lúc đi cạnh kẻ cô độc này, cảm giác như chỉ cần ở cạnh kẻ trước mắt cậu có thể thay thế hoàn toàn và trở thành bóng lưng của Nham vương.

    Một ý tưởng rồi tệ, bỗng đôi mắt đó đưa về phía cậu.

    -ta muốn đi ăn kẹo đường, ngươi đi mua đi.

    Chỉ biết thở dài một tiếng rồi rời đi, cũng rất đúng lúc cậu không vội đi mua thứ được yêu cầu mà còn đi tự làm lạnh chính mình.

    Về phía của em, chẳng đợi chờ chỉ cầm đống đồ ngọt đã được mua và rời đi, em tìm tới nhà trọ vọng thư để gặp Xiao.

    Có lẽ nên đi nói lời chào với cậu ta cũng sớm thôi, cậu ta sẽ là người đứng vững còn lại, mỗi bước đi là một nặng nề đè lên.

    Đúng với sai, rồi phải với trái chẳng có gì để suy nghĩ nữa, chỉ là tiếc, tiếc một thời gian từng thật tuyệt đẹp giờ đây lại không ngờ mà bị phá huỷ.

    -Xiao, cậu muốn chút đồ ngọt không?

    Tiếc chút rằng tôi không chuẩn bị đậu hũ hạnh nhân rồi.

    Nói chuyện chút nhé?

    Từ khoảng không một thiếu niên xuất hiện cung kính chào lại người rồi mới dám tiến tới gần, cô bắt đầu đi với lý do chuyển địa điểm và cậu cũng không đề cập gì nhiều mà bước theo.

    Đôi lúc còn đưa mắt nhìn xung quanh như thầm hiểu rằng ngài có lẽ đã thực sự như lời nhà lữu hành từng nói.

    END CHAP.
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Thời khắc mở đầu của ngày phán xét.


    -hẳn là cậu cũng nghe về việc của Nham Vương Đế Quân rồi?

    Người dừng lại trước mặt là một con suối, từ từ lựa một chỗ nào đó ngồi xuống, bỏ chiếc giày của mình ra để đôi chân xuống dòng nước kia.

    Xiao vừa mới nãy còn yên lặng giờ đã chịu lên tiếng.

    Xiao: tôi có nghe điều này từ một nhà lữu hành.

    -nhà lữu hành ấy tên Aether thì phải, có vẻ cậu ấy đã nói với toàn bộ tiên nhân về việc này, thực ra tôi tới chỉ để nói một lời từ biệt với cậu.

    Đưa tay lục tìm trong chiếc túi vẫn được giữ từ nãy tới giờ em ta kéo ra một chiếc bùa hộ mệnh, bên trên có nét chữ của Đế Quân.

    Nó đã được làm từ rất lâu rồi, một lá bùa được Guizhong làm ra và được Đế Quân Morax viết lên tặng em vào ngày sinh thần năm ấy.

    Trước khi chiến tranh ma thần diễn ra, Xiao thậm chí đã từ chối nhận nó ngay từ lúc em đưa ra nhưng rồi cũng bị bắt buộc mà cầm lấy.

    -Thời đại của tiên nhân đang dần chìm vào quá khứ, ngài từng nói với tôi điều đó.

    Xiao có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng tôi gặp cậu, cũng có thể là lần cuối cùng tôi được người dân Liyue cùng kính.

    Tôi chẳng còn lý do gì để nghĩ cho nơi này khi mà Đế Quân chẳng còn nữa, nói tôi ích kỷ cũng không sai nhưng tôi mong rằng cậu và những người bằng hữu khác đã cùng ngài, cùng tôi và cùng Liyue tới tận bây giờ sẽ mãi bình yên về sau.

    Xiao: cho tôi được thất lễ mà hỏi người định làm gì?

    Em ta im lặng rồi đứng dậy, phủi nhẹ lớp quần áo của mình.

    Cậu thấy, thấy ánh mặt của sự áy náy và hiểu rõ câu hỏi này thật vô nghĩa, đối phương chắc chắn sẽ không đáp lại nó.

    Tới tận khi người rời đi cậu cũng chỉ đứng nhìn bóng lưng người.

    Cô độc khi không có người đó ngay cạnh, chẳng thèm quay lại với ngân hàng bắc quốc em đi tới vùng đất muối, nhìn về phía ánh trăng.

    -Harvalie liệu nàng có nghe thấy lời tôi nói?

    Đã lâu rồi tôi không đến thăm nàng.

    Nàng à, tôi chẳng biết nên làm gì nữa... nếu nàng còn ở đây, nếu Guizhong còn ở đây thì tôi sẽ có người ngăn mình lại khỏi đống hỗn độn này phải chứ?

    Từ từ nhắm đôi mắt sâu thẳm ấy lại em tận hưởng cái cảm giác dòng nước mặn kia bao bọc lấy mình, tựa sự dịu êm của người bạn cũ đang an ủi mình.

    "Ngày phán quyết" đang dần điểm, em sẽ tận tay đứa ra lời xét xử cho những con người này, không còn là vì Đế Quân nó là vì bản thân em muốn xem, liệu con người của Liyue đã đủ vững để đứng trên đôi chân của mình chưa.

    Vậy nên vai kẻ xấu lần này không ai khác sẽ chính là em.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Nguyện


    Ngày nắng ấy bất chợt đổi mình, quần ngọc các rung chuyển, tiếng cười ai oán của kẻ phản diện trong câu chuyện thường gặp, tiếng mưa tí tách rơi trên hiên nhà, tiếng bước chân di tản của người dân Liyue thân thương một thời.

    Nhà lữu hành trẻ tuổi từ đâu mà chạy tới, kẻ gây chuyện đã sớm mất bóng.

    Giữa nơi biển cả cuốn lại tựa một cơn lốc diễn ra trong lòng biển khơi.

    Mở ra một cánh cửa cấm bước ra từ nơi cấm địa chính là vị ma thần Osial từng bị phong ấn, phía xa xa nơi cách núi dường như còn có một người nào đấy.

    Paimon: tên Childe đó!

    Không còn thời gian để than thở cả hai đã phải bước lên Quần Ngọc Các, mọi thứ diễn ra tưởng chừng như một cơn gió mạnh thổi tới.

    Máy Guizhong, tiên nhân, sự phản kháng và cả Fatui.

    Chúng dồn dập, liệu nhà lực hành ấy có cảm nhận được nó?

    Bước thang tới sự dừng lại của mọi sự vật, kẻ đứng từ xa kia ngước mắt về nơi trời cao rồi thầm vọng tưởng rằng ngài sẽ xuất hiện một lần nữa tại ngai vàng thân quen đó, một lần nữa nhưng cũng chẳng cầu thêm một lần nữa.

    Khẽ đứng dậy liếc sang kẻ đã mở phong ấn cho Osial.

    Childe: người thấy sao?

    -Chẳng ra sao, cũng chẳng thế nào.

    Osial có lẽ sẽ không thể trụ được lâu nữa, cũng tới lúc để ta hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi.

    Không tiếp thêm lời nào, em phủi lại lớp quần áo tuy đã ướt đi chút ít vài phần như vai.

    Đôi mắt nhắm hờ hít thở một hơi sâu rồi chấp tay lại như cầu nguyện điều gì.

    Osial sau khi nhận một đợt tổng tấn công tưởng chừng như đã bị bòn rút đi chút ít thì giờ đây lại được bao phủ trong một luồng sáng nhẹ.

    Những kẻ nhận ra được liền đảo mắt để chứng kiến con người đã luôn đứng cạnh Đế Quân, luôn về phía Liyue ngày nào giờ đây lại tìm cách để phá hủy nó.

    Ningguang: Phía bên đó có sự trợ giúp của người ấy... vậy không còn cách nào khác nữa.

    Thả rơi Quần Ngọc Các, vốn chỉ là suy tính cuối cùng nhưng nếu cứ kéo dài thì bên thiệt sẽ không phải là những kẻ đứng che chắn cho ma thần biển kia.

    Em cũng nhìn được và cũng thấy được, việc ngăn cản lại nó không phải là không thể chỉ là nếu như vậy chẳng phải cũng rất giống khi xưa, buông thõng đôi tay đang cầu nguyện xuống, dương mắt chứng kiến cảnh tượng vừa lạ vừa như quen.

    Nó rơi xuống một lần nữa để kẻ tội nghiệp kia phải hứng chịu, gió đã lặng, biển dạt dào vì cú va chạm vừa nãy.

    Trời trong lại, mây nhường lối trả lại ánh mặt trời ấm áp.

    Hi vọng hình như đang tỏa sáng?

    Không.

    -Ta có lời khen với các ngươi, Thất Tinh?

    Và những người bạn già thân mến, cùng cậu Dạ Xoa trẻ tuổi.

    Tuy nhiên phán quyết chính là phán quyết.

    Mặt nước tĩnh lại một cách kỳ lạ, bóng người đứng trên đó, không có sát khí, không có vũ khí dường như đang nhìn một cách yên lặng.

    Em đưa mắt nhìn xung quanh chỉ để nhìn được người, ánh mắt trùng xuống rồi đưa về phía nhà lữu hành.

    -Cậu đã làm rất tốt, thế nhưng cậu làm tốt như vậy để làm gì?

    Cậu có sứ mệnh của mình, tôi đã nghe được từ những người anh chị và em trước khi đến chốn Liyue.

    Aether: sứ mệnh?

    -Phải, sứ mệnh tìm tới người ấy.

    Giờ thì phần thua sớm đã định, ta cũng sẽ trở về biển sâu.

    Cùng Đế Quân, cùng những người đã sớm chẳng còn với những người bằng hữu, tri kỷ lâu năm chẳng gặp được nữa.

    Ta chúc cho cậu một cuộc hành trình, không đúng... nên là chúc cậu tới được điểm kết thúc ấy, như cách người đã làm.

    Nói rồi người rơi xuống như bị biển kéo về, để lại cho Aether những thắc mắc.

    Nhưng cậu cũng biết dù chỉ là một chút cậu cũng hiểu, chỉ tiếc khi cậu hiểu thì người ấy đã đi mất rồi.

    ———————————-

    Nơi biển khơi lạnh lẽo biết bao, thế nhưng cũng chẳng thể lạnh bằng khoảnh khắc tôi lựa chọn được rời bỏ ngài trả ngài một cuộc sống— đôi tay kia?

    Không đúng, tự nhiên nhìn thấy kẻ tự xưng là Zhongli hay nên gọi là Morax đột nhiên lao tới khiến em tròn mắt hoảng loạn, ra đi ngầu như vậy giờ vẫn phải bị mắng thì em chết thật mất.

    Không cho ai kia tới gần hơn, người vùng vẫy như một đứa trẻ con khó tính.

    Thế nhưng chẳng mấy chốc cũng bị người ta vớt lên.

    Zhongli: tôi nhớ mình đã nói rằng em hãy chờ tôi, tôi chưa cho phép những chuyện này thì phải?

    Không nói đến việc tự ý hỗ trợ Osial chiến đấu, vậy còn chuyện cố tình trả mình về biển là sao?

    Gương mặt vẫn một vẻ khi ngài ôm em trong vòng tay, mắt hướng thẳng về phía đất liền khi di chuyển, không quên hỏi những câu hỏi khó mà trả lời được nhưng nói cũng không để em trả lời.

    Rồi để cho em một khoảng lặng chỉ thấy người nhỏ bé nào kia vòng tay ôm lấy cổ ngài rồi hơi run lên.

    Mùi hương, giọng nói, khí chất tới mái tóc cùng ánh mắt ấy.

    Toàn bộ đang trong đôi tay này.

    -Morax... xin lỗi, đừng có phạt tôi mạnh quá.

    Tôi sợ đau...

    Zhongli: giờ tôi đã là Zhongli, mọi kế ước khi xưa đã không còn.

    Tôi cùng em cũng chưa có một kế ước nào cả, tại sao lại có phạt?

    -Morax...

    đây là ý từ bỏ tất cả sao?

    Zhongli: đúng vậy, em có sẵn sàng đi với tôi chứ?

    -...Vâng, Morax em muốn được ở bên anh mặc cho thân phận, thời gian bất kể là gian nan khó khăn gì.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Nhành Lily mọc lên từ đất đá


    Cổ họng như muốn đông cứng lại vì cơn lạnh nên em chẳng buồn nói thêm lời nào, vị mặn từ nước biển vẫn đọng lại trong chính khoang miệng mình.

    Ngồi đó nhìn ngài chẳng ái ngại mà lau mái tóc dài cho mình.

    Em còn chẳng hiểu ngài đang làm gì hay nên nói là bản thân em chẳng biết phải làm gì khi nhận được sự quan tâm tới từ người ấy.

    - Mo— Zhongli, anh đang làm gì vậy?

    Đôi đồng tử hổ phách nhìn vào em sau đó lại nhìn ra ngoài khung cửa sổ, dường như ngài đang ngẫm một câu trả lời hợp lý cho đứa trẻ thiếu hiểu biết quá nhiều về thế giới lẫn cơ thể loài người, chấp nhận vứt bỏ thể xác vĩnh hằng cùng ngài tuy nhiên thì em vẫn sẽ phải học rất nhiều điều khác ít nhất thì là thể trạng con người bình thường.

    Zhongli: Nếu em không lau đi mái tóc ướt này nó sẽ khiến em bị cảm lạnh, ngoài ra gặp bệnh về da đầu.

    Còn chưa nói tới việc nước biển sẽ ảnh hưởng thế nào tới d—

    Không để ngài nói xong em vội bịt miệng ngài vào liệu có bao kẻ muốn nghe giáo viên dạy khi đang nằm trên giường đầy mệt mỏi không?

    Tất nhiên là không rồi, vươn tay nắm lấy bàn tay ngài chỉ để cảm nhận hơi ấm?

    Cũng không biết nữa có lẽ là chỉ muốn tìm kiếm sự thân thuộc luôn tồn tại trong quãng thời gian dài thật dài bên nhau và việc cảm nhận được chúng mỗi ngày đều trở thành thói quen khó từ bỏ.

    - Về nhà lữu hành đó...

    Zhongli: Đúng thật từ khi ta lựa chọn bỏ đi liên kết giữa chúng ta đã bị tạm ngắt quãng điều đó đồng nghĩa với lúc đó em và ta không có bất cứ kế ước nào.

    Tuy nhiên giờ lại khác, chúng ta đã trở lại thành một thể.

    Kế ước với Thiên Lý cũng sẽ như vậy mà vận vào em, nhưng đó sẽ là kế ước đầu tiên em có vào thời điểm này.

    Ta... thôi thì vẫn nên để em nghỉ ngơi cho tốt trước đã.

    - Zhongli... chúng ta mới gặp lại nhau chắc chưa tới 5 tiếng thôi đó-

    Ánh mắt ấy hướng về phía em khi em đưa tầm nhìn của mình về một hướng khác, phải chi em đây là đang tìm kiếm sự yêu thương?

    Thường ngài cũng từng thấy qua mấy cặp đôi tại Liyue cùng với việc người nữ nhân nhỏ bé đem chất giọng trách móc mà mắng mỏ người thương mình.

    Vẫn không tránh khỏi đôi phần bối rối khi chính ngài nhận ra không phải bản thân đã là người đề nghị và cho em thời gian suy ngẫm sao.

    Nhẹ kéo em vào để gương mặt kia tựa lên ngực mình.

    Zhongli: Ta... xin lỗi vì đã để mất quá nhiều thời gian.

    Vùi gương mặt của mình sâu vào lồng ngực kia để cảm nhận sự bao bọc, che chở một cách rõ ràng hơn bao giờ hết của ngài.

    Sự dịu dàng xoa dịu tâm hồn chẳng tài nào yên ổn mấy ngày qua, đều là cùng một cách thức ngài khiến em sợ hãi rồi lại vuốt ve tâm hồn run rẩy đó sau cùng là khiến nó mềm yếu để em dựa vào ngài.

    Nếu ngài thực sự biết rõ những điều này để làm vậy thì ngài đúng là một tên quá đỗi tinh quái rồi, quãng thời gian đó chẳng khác nào là lồng son bày sẵn chắc hẳn ngài đã tính toán về nó.

    Nhưng giờ ai thèm quan tâm nữa?

    Đôi tay nhỏ ôm chặt lấy ngài.

    - Vâng...

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Màu của trời cao


    Không nhanh cũng chẳng chậm thời gian cứ vậy mà trôi dần dần đi, vẫn là con phố Liyue mỗi ngày một lớn tựa đứa con nhỏ bé đã trưởng thành chẳng còn cần sự bao bọc to lớn nữa, cạnh em giờ là Zhongli vị tiên sinh bí ẩn của Vãn Sinh Đường và cạnh ngài lúc này là trợ lý của ngài người sẽ thay mặt ngài xuất hiện trong những trường hợp không thể xuất hiện.

    - Zhongli...

    Zhongli Zhongli...

    Vừa đi em vừa lẩm bẩm tên ngài chỉ vì sợ sẽ lại thuận miệng gọi ngài là Morax, ngài nhìn em cũng chẳng biết nên nói gì hay mặc kệ em để em tiếp tục lạc trong dòng suy nghĩ kia.

    Trong tâm thức chợt nổi lên chút sự buồn tủi nhỏ bé để như nhắc nhở ngài về chính mình nhưng ngay giờ này ngài chẳng có trách nghiệm nặng nề như bảo vệ Liyue nữa vậy có lý gì để trốn tránh chúng, tránh né đi những phức cảm ngài nhìn thấy, cảm nhận thấy và học tập được từ chính con dân xung quanh.

    Nắm lấy đôi tay em rồi kéo sát lại bên mình để họ không còn lạc bước nữa những câu từ thân thiết dành thay từng lời cung kính ngày xưa.

    Nhưng hành động dịu dàng thế bước cho những hành động lặp lại trong vòng mấy nghìn năm qua, ngài sẽ chỉ dẫn em và nhận sự dẫn dắt ngược lại không còn thái độ ương bướng ngày nào vì lẽ giờ đây ngài cũng chỉ là một phàm nhân còn em là định mệnh một đời của ngài.

    Coi cuộc sống vĩnh hằng trước kia cùng sự hùng vĩ một thời của Nham Vương Đế Quân cùng người bạn đồng hành của ngài, từng cai quản Liyue quốc nghìn năm thịnh vượng và giờ là đưa "đứa con" mới ngày nào còn mãi trong vòng tay của những kẻ cũng bắt đầu từ số không mà đi lên.

    Em và ngài cũng đã từng có những khoảnh khắc khó khăn cũng gặp những trắc trở mãi chẳng có đường giải quyết, cũng đã từng có những lần mắc sai lầm dù là lớn hay nhỏ.

    Đã từng vui vẻ khi mỗi đêm chạy quanh làng mạc thô sơ ngắm nhìn những con người của Liyue thân yêu, ngắm nhìn sự ra đời của một sinh linh rồi sự rời xa của một con người đã lớn khôn.

    Đã từng ẩn nấp khỏi biết bao điều, từng ngu ngốc và tự cao, cũng chưa phải từng đi sai con đường cai quản nhưng từ đó lại có thêm những điều mới.

    Những con người mới, những người bạn mới, những ký ức đẹp đã mãi không thể nào dứt ra khỏi tâm trí, những hình bóng in sâu cùng những lời nói của họ đã sớm đóng thành một quyển sách dày mang tên trí nhớ rồi khắc ghi dáng vẻ ấy vào trong trái tim.

    Để rồi bây giờ cất gọn nó cùng đem đi khắp nơi mà họ có thể đặt chân tới, những vùng đất mới.

    Thay những người luôn đi cùng ngắm nhìn non nước, nhìn cuộc sống vội vã của con người, nhìn ngọn nến nhiệt huyết cháy bùng lên và sáng rực thắp trên bầu trời sao rộng lớn chốn Liyue.

    Ấp ủ mãi trong lòng tình yêu thương con dân của mình, lần đầu tiên trở thành thần để bao bọc để nuôi nấng từng chút mầm non dần lớn mạnh.

    Hãy tiếp tục lớn mạnh, Liyue tôi yêu từ giờ tôi cùng ngài có thể sẽ không còn trị vì nơi đây nhưng đừng sợ sẽ ổn cả mà thôi.

    END
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Nhiệm vụ truyền thuyết đầu tiên.


    Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc sự kiện Nham Vương đã chìm vào quên lãng, kéo theo đó những rắc rối và lòng dân giờ đã yên.

    Thất tinh đã vô cùng xuất sắc trong việc sử dụng từng lời nói lẫn những quân cờ của mình, mọi chuyện cứ vậy mà bình bình tiếp tục diễn ra.

    Nhà lữ hành ngày nào cũng vẫn tiếp tục trên chuyến hành trình của mình nay lại quay trở về Liyue quốc chẳng rõ là có điều chi hay là chỉ quay về thăm những người bạn cũ.

    - Nhà lữu hành!

    Người đầu tiên nhận ra sự quay trở lại của nhà lữu hành không ai khác ngoài em, mái tóc xanh phấp phới bay theo gió mặn mùi biển.

    Mắt em hướng về phía con thuyền sang trọng ngoài kia sau khi mở lời chào tới vị nhà lữ hành xuất chúng đằng ấy, đối phương tuy vẫn còn khuất mắc nhưng cũng không quá để tâm về chuyện cũ.

    Đặt vào trong tay nhà lữ hành một viên kẹo rồi em dự tính rời đi nhưng mới bước vài bước lại quay lại.

    - Cậu muốn gặp Zhongli luôn không?

    Giờ tôi đang tính tới chỗ của anh ấy.

    Nhà lữ hành ấy nhìn em một lúc rồi cũng gật đầu mà cùng em di chuyển lên thuyền, phía trên con thuyền hạng sang lênh đênh gần bến cảng Liyue có một đám 4-5 người tụ tập đang bàn tán về điều gì trông có vẻ rất náo nhiệt.

    Mau chóng nhận ra người mà mình cần tìm em cũng tiến tới bên cạnh chẳng gây ra tiếng động nào, Zhongli đã sớm nhận ra sự xuất hiện của ba người mà đứng dậy tiếp đón.

    Nhà lữ hành nghe thoang thoáng về câu chuyện lịch sử Liyue rồi cái gì mà về Nham Vương Gia sau đó quay về chủ đề của những đồng Mora.

    Zhongli: Thực ra Mora không mang những ý nghĩa kì thú mà các vị đây đã đề ra, nó cũng có thể nói là thứ rẻ nhất đối với Nham Vương Gia.

    Lời nói buông ra liền có những sự trái chiều hưởng đến, Yurika sát bên cũng như muốn nói gì đó rồi lại bị đôi tay của Zhongli giữ lại để ngăn em phát ra bất cứ câu gì.

    Sau cùng chỉ thấy cô gái đó ngoan ngoãn nắm lấy tay Zhongli rồi quay đầu đi như muốn lờ đi câu chuyện đang được bàn bạc, sau một lúc khi kết thúc cuộc bàn luận họ được giữ lại bởi một quý cô mới nãy ngồi trên bàn tròn.

    Wan yan, cô ấy tự giới thiệu lại về bản thân rồi muốn được hỗ trợ trong việc tìm hiểu về ma thần muối Harvalie, Yurika trông có chút khó coi khi để lộ ra gương mặt khó chịu của mình.

    Zhongli như hiểu ra vấn đề dự định từ chối nhưng chính anh lại ngạc nhiên hơn khi người bên cạnh đã ngăn mình lại để nói trước.

    - Tất nhiên là không thành vấn đề gì rồi, tuy nhiên chúng tôi vẫn cần một chút chuẩn bị trước.

    Liệu nó có phiền không?

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Nhiệm vụ truyền thuyết đầu tiên (2)


    Sau khi gật đầu đồng ý với yêu cầu được đưa ra toàn bộ vẫn nán lại để bàn luận thêm về một số chuyện trước chuyến hành trình cuối cùng tới chiều muộn mới có thể trở về, nhà lữu hành tạm thời rời khỏi Vãn Sinh Đường để quay về nhà trọ trước để sáng hôm sau xuất phát.

    Sau khi cậu ấy rời đi Zhongli mới quay lại nhìn cô gái nhỏ con bên cạnh mình, tay vẫn trong tay đôi mắt em lại trở nên xa xăm như thể lạc mất cái hồn kia đi đâu mất rồi.

    Zhongli: Em sao thế?

    Em giật mình nhìn lại anh rồi nghiêng nghiêng cái đầu đựa vào tay anh, chẳng hiểu vì sao lại khúc khích cười một cách trẻ con khiến anh chỉ đưa tay lên xoa đầu em ta.

    Mấy đứa nhóc chạy ngang qua cũng hiếu kì mà nhìn hai con người đang có những hành động ngọt ngào liền lớn tiếng trêu chọc khiến Zhongli có chút không biết nên làm gì còn Yurika cũng thuận theo không khí đó mà trêu chọc anh mãi không thôi.

    Zhongli: Về nào, đã muộn lắm rồi.

    Trên con đường Liyue chiều phủ trong ánh hoàng hôn hôm ấy, có một quý ông chẳng rõ là do mặt trời kia khiến gương mặt anh đỏ ửng hay do sự bám dính của người thương mà chẳng chịu buông ra.

    Dòng người qua lại lâu lâu lại trêu chọc hỏi hang đôi tình nhân trẻ này, vì trên phố Liyue tuy không thiếu những cặp uyên ương nhưng cặp đôi này lại tương đối đặc biệt bởi lẽ do tính chất công việc về mối tình giữa cấp trên và trợ lý?

    Vì sự bí ẩn từ xuất thân rồi tới sự khác biệt trong tính cách có khác gì một cặp tổng tài với đứa trẻ con đâu.

    —————————————-

    Trời đêm êm đềm cùng làn gió thổi qua khiến người ta rùng mình, em nép gọn người vào Zhongli tránh gió lạnh nhưng dù có trốn đâu nó cũng ùa vào.

    Thấy ai kia có vẻ đang tránh gió bằng cách dùng anh làm vật chắn cũng chỉ khiến anh mỉm cười đầy dịu dàng khoác lên bờ vai nhỏ ấy chiếc áo khoác của mình rồi khẽ đan những ngón tay vào nhau chia sẻ hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay lẫn trái tim đập liên hồi.

    Nhưng khoảnh khắc lãng mạn chỉ nên là phút chốc vì họ tới để tìm kiếm về một số những loại đồ vật cổ hoặc vết tích cổ xưa tại Cô Vân Các.

    - Lần sau chúng ta ra đây hẹn hò đi Zhongli.

    Zhongli: Tôi sẽ đem theo chút rượu và đồ ngọt vào lần tới đi riêng cùng em.

    Sau một lúc tìm kiếm thì dường như cũng chẳng thực sự có thu hoạch gì nhiều, đoàn thám hiểm của họ kết thúc với việc bắt gặp một vị tới từ băng quốc hẻo lánh.

    Mọi chuyện quẩn quanh rồi cuối cùng là kết thúc ở việc họ trở về và quyết định sẽ tới vùng đất muối vào ngày hôm sau.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    Nhiệm vụ truyền thuyết (3)


    Vùng đất muối, nơi một thời được vị thần muối Harvalie trị vì nhưng giờ đây nó đã là một phần của Liyue sau chiến tranh ma thần.

    Từ lúc đặt chân đến đây dường như mọi người đều có chút gì đó thay đổi trong tâm trạng, Wanyan trở nên có chút gì đó kiên định, Kliment thì gấp gáp, nhà lữ hành cùng Paimon thì lại chật vật với những câu đố, với Zhongli thì là sự hồi tưởng còn với em là sự nuối tiếc còn đâu đó trong đôi mắt khép hờ cùng nhịp thở mất bình tĩnh ngay khi đặt chân đến đây.

    Trong khi mọi người đi mò mẫm giải đố thì em lại sững người đặt tay lên lớp màng màu vàng cứng, Zhongli cũng thừa biết trong đầu em đang diễn ra cái gì nên quyết định bước đến gần mà xách em lên đem theo mình.

    - Em ổn mà...

    - Được, tôi tin em mà.

    Chỉ là muốn được cùng em tiếp xúc gần gũi một chút mà thôi. _Zhongli.

    Em im lặng rồi cứ vậy mà khúc khích cười để mặc làn gió biển mặn đang tràn ngập làm cổ họng như đang bốc cháy, ngay khi phong ấn được giải ra cùng đôi ba lời để lập ra một kế ước mới sao cho đôi bên Kliment kia và quý cô Wanyan có sự công bằng trong việc sở hữu những món đồ của vị thần muối họ cuối cùng cũng đặt chân vào bên trong khu vực dưới lòng đất của vùng đất muối, nơi sẽ vén màn sự bí ẩn được che giấu bấy lâu nay.

    Khu vực bên dưới lòng đất đã đổ nát cũng như có nhiều thứ đã chẳng còn thấy rõ hình dáng, con đường đứt quãng vỡ nát và muối bám thành tảng ấy vật mà rêu xanh và dây leo vẫn có thể vững vàng mọc lên từ đó.

    Món cổ vật đầu tiên là một chiếc hũ với một nửa bên trong là muối.

    - Nếu chỉ là một nửa thế này thì tôi cũng không thèm _Kliment

    - Nếu cậu đã chắc chắn như vậy thì món này có thể nhường cho cô Wanyan. _Em lên tiếng.

    Nói rồi khi Wanyan định lấy hũ muối đó thì Zhongli mới cất tiếng giải thích sau một hồi ngẫm nghĩ.

    - Tuy nó là một nửa nhưng là một nửa vĩnh viễn, dù cho có đổ ra bao nhiêu thì nó cũng vẫn là một nửa _Zhongli

    Nghe vậy Kliment liền đổi thái độ mà xin được lấy nó, đối với Wanyan thì đây cũng không phải thứ cô đang tìm kiếm, cô ấy đang khao khát tìm được cái gì đó to lớn hơn để chứng minh cho cõi lòng đang trào dâng như sóng biển vậy nên họ cứ vậy thoả hiệp món đồ tiếp theo sẽ dĩ nhiên thuộc quyền sở hữu của Wanyan.

    Di vật thứ hai là chiếc thước, nó gần giống với một cái thước đo lường.

    - Cây thước này...

    Em đưa tay ra dự tính chạm vào rồi liền bị Zhongli nắm tay giữ lại, như có gì đó khó nói em ngậm ngùi mà lùi ra phía sau lưng của anh.

    - Cây thước này khi cắm xuống đất sẽ giống như một mạch nước ngầm tuôn ra và cắm càng sâu lượng muối sẽ chảy ra càng nhiều _Zhongli.

    - Chẳng phải nó còn lợi hại hơn cả cái hũ này sao?!

    Không được, ta muốn cái này!

    Ta chả quan tâm cái đếch gì đến kế ước nữa dù sao người trả tiền cho chuyến thám hiểm này cũng là ta kia mà! _Kliment.

    Ngay sau đó hắn lấy ra vũ khí phòng thân khiến nhà lữu hành lập tức thủ thế còn Zhongli vẫn có phần điềm tĩnh mà quan sát tình hình, kẻ phá vỡ kế ước sẽ chịu hình phát từ Nham Vương gia.

    Không kể bất cứ quốc gia, địa vị, tên tuổi, toàn bộ đều công bằng trước kế ước và hình phạt của nó, không mất đến mấy giây cũng đủ để tên nhà cổ vật gian xảo kia gục ngã trước mũi thương của ngài.

    - Theo như kế ước, chiếc thước này thuộc về quý cô Wanyan.

    Ngược lại, đối với kẻ đã phá vỡ kế ước khi di vật của ma thần muối sẽ được thu hồi!.

    Nói rồi em lấy lại chiếc hũ từ trong tay Kliment như có gì đó vô cùng trân trọng nhưng đành cất giấu lại mà tiếp tục thân phận phàm trần của mình.

    Trong lúc em vẫn còn đang đặt tâm trí đâu đó thì một câu chuyện mới được mở ra, đúng vậy ngay từ đầu vốn đến đây không có ai mang mục đích khảo cổ cả, Zhongli và em cũng là đến vì được yêu cầu, nhà lữu hành và Paimon là tình cờ đi theo, Kliment chỉ đơn giản là muốn đến tìm đồ bán lấy lời cho bản thân còn Wanyan...

    Cô ấy vốn không phải một nhà khảo cổ học, dù có giả mạo danh như vậy thì bản thân cô ấy cũng chẳng hề biết đến một chút gì về những di vật hoặc sản vật lâu đời, chỉ có vể Harvalie thì lại rõ như trong lòng bạn tay.

    Tuy nhiên có cái gì đó vẫn còn vướng mắc trong tâm trí của em, rằng tại sao Zhongli lại luôn lựa chọn để em tránh xa khỏi câu chuyện họ đang nói?

    Từ đầu đến giờ trừ những lúc quan sát cổ vật thì ngài luôn kéo em ra xa khỏi họ như thể sợ em biết được cái gì đó, nhưng có lẽ cũng đúng...

    Nếu ngay từ đầu em hiểu rõ Kliment đến để làm chuyện bất kính có khi ngay bây giờ mạng để đi hắn cũng chẳng còn, nhưng với Wanyan thì sao?

    - Zhongli...

    - Tổ tiên của chúng tôi được ma thần muối bảo vệ... _Wanyan

    - Trong trận chiến đó, Morax đã ám sát vị thần của chúng tôi! _Wanyan

    Một lời buộc tội vô căn cứ được thốt ra nhưng điều làm em bận tâm chính là...

    Trước mắt giờ đây là một trong số những con dân của Harvalie, nhưng kể cả như thế cũng không thể buông ra những từ ngữ xúc phạm đối với Morax, đối với vị thần của em như vậy.

    - Cô nói gì?

    Cô thì-- ơ này!

    Zhongli!!

    Để em--

    Chưa kịp nói thêm câu nào thì hết bị Zhongli kéo đến bịt miệng vào sau đó là trực tiếp ôm vào lòng ngay trước khi em kịp định hình gì thì đôi tay lớn của anh cứ nhẹ nhàng xoa mái tóc em như đang an ủi gì đó rồi mới cất tiếp lời.

    - Nhưng Liyue giờ đây đã không còn là của Morax nữa rồi.

    END CHAP
     
    Infinity - Nghìn Năm Dâng Hiến Vì Người. {Zhongli}
    nhiệm vụ truyền thuyết (4)


    Đôi mắt em dịu lại rồi nhắm nghiền mà trở nên dựa dẫm trong vòng tay cứng cáp của ai kia, tuy Wanyan đã bị đuổi đi nhưng cuộc hành trình vẫn tiếp diễn để bốn người cũng nhau tiến sâu hơn vào với nơi tận cùng mang sự thật của quá khứ.

    Những bậc thang bụi bặm giờ đây đã được phủ quanh bởi muối rồi đến những hình thù bị bao bộc trong thứ mặn chát kia, đó là những con dân của vùng đất muối.

    "Harvalie vốn là một ma thần yếu đuối không thể bảo vệ vùng đất của mình, cô ấy luôn lựa chọn rút lui để mất đi từng mảnh đất quý vốn thuộc về con dân của mình và cuối cùng cái kết đáng thương này xảy đến với cô ấy."

    Em nói rồi tiến lên trước bước vào bên trong thần điện nơi có những cụm muối kết tinh sắc nhọn trông đáng sợ, kỳ quái và cũng mang mác buồn.

    Đôi tay ấy vuốt ve những đám người không còn tế bào sống nữa rồi thầm thở dài.

    "Con dân của thần muối đã quyết định cho vị thần họ tôn thờ ra đi một cách nhẹ nhàng nhưng chính họ không ngờ sau khi hơi thở của cô ấy ngừng lại thì cô ấy gián tiếp trở thành một quả bom đếm ngược, sau đó thì nhà lữ hành đây hẳn cũng hiểu..."

    Về một người bạn cũ sớm đã không còn, về một thanh kiếm gãy được đưa cho nhưng chẳng thể sử dụng, về những hạt muối được ẩn sâu đằng sau lớp phong ấn và cứ như vậy chuyến hành trình kết thúc để lại những hồi ức dần chìm xuống đáy biển sâu.

    --------------------------------------------------------------------------------------

    Sau khi phong ấn và đưa di vật của Harvalie trở về biển sâu thì nhà lữ hành tóc vàng cũng sớm rời đi để lại hai bóng người, có người ngẩn ngơ theo mây với gió mặn, có người lại chỉ yên tĩnh ở cạnh.

    "Gió biển về đêm rất lạnh." _Zhongli.

    "Có lẽ chỉ thêm một chút nữa thôi..."

    Từ đâu chút tiếng lách cách vang lên cùng một vò rượu được ngài giấu dưới lớp áo, đến chén và một chút điểm tâm ngọt cũng được ngài chuẩn bị như lời đã hứa rằng lần tiếp theo đến nơi này chúng ta sẽ cùng nhau có một buổi "hẹn hò" của riêng, dẫu cho nó chằng phải một luồng khi ấm áp thơ mộng, nó mang mác cái sự trầm buồn nhưng hẳn cũng chẳng có hại gì mà không tận hưởng.

    Em nâng chén rượu trong tay đưa lên với trăng cao rồi đặt tầm mắt đến nơi ngài mà nuốt cạn ly tựa cơn sầu hoá rượu mà bay mất.

    "Quả nhiên, em vẫn là yêu ngài nhất!"

    "Một câu nói có phần thú vị." _Zhongli

    Ngài nhìn gương mặt tươi tỉnh ấy cũng chẳng kiềm lòng mà nở một nụ cười mỉm sau đó đặt tay lên xoa mái tóc xanh đang dần rối bời do những cơn gió tinh nghịch chạy vụt đến lúc nào chẳng nhớ.

    END CHAP
     
    Back
    Top Dưới