Trong con hẻm tối tâm đầy ẩm thấp.
Hai bên là những bức tường bong tróc, loang lổ vết ẩm mốc.
Đèn đường phía ngoài không đủ sức chiếu vào nơi sâu nhất của địa ngục, thật khiến con người ta sợ hãi khi nhìn sâu vào trong, trên nền nhà trải dài những vết máu đặc sệt loan lổ, kéo dài vào sâu bên trong, ở một góc, bóng hình người đàn ông lộ ra, anh ta nằm xỏng xoài trên mặt đất, đôi mắt đã nhắm nghiền, trên mặt lộ rõ biểu cảm sợ hãi như vừa trải qua điều gì đó kinh hoàng, bụng khoét rỗng, nội tạng bị moi ra chẳng để lại gì những phần quan trọng như tim, gan, phèo, phổi được một tên sát nhân vô nhân tính cất cẩn thẩn vào hộp,hắn đeo khẩu trang đen và đội mũ che kín mặt nhưng ẩn sau trong lớp khẩu trang đó là gương mặt không cảm xúc, gần như thời gian hành nghề đã mài mòn đi cảm xúc hắn, hắn lấy trong túi một chiếc bao đen đựng những mảnh nội tạng đã được chọn lọc vào trong, vừa đứng dậy hắn đã nghe thấy tiếng cảnh sát từ xa, nhanh như cắt hắn cầm lấy túi đen trên sàn lao nhanh vào con hẻm tối không để lại dấu vết.
Khi cảnh sát tới chỉ còn thấy thi thể của tên đàn ông xấu số và...một chiếc mũ do vô tình hay cố ý mà hắn để lại
Tờ mờ sáng con hẻm diễn ra sự kiện chấn động đã chật kín cảnh sát căng dây phong tỏa hiện trường.
Những dải băng màu vàng in dòng chữ "KHU VỰC CẤM VÀO – POLICE LINE" được giăng kín quanh, vụ việc đã gây ra làng sóng hoang mang dữ dội, nhà nhà sợ hãi, người mất tích thì ngày càng nhiều, già trẻ lớn bé đều có đủ, vụ mất tích thường xuyên xảy ra nhưng đây là lần đầu cảnh sát tìm thấy một thi thể không toàn thay của những người mất tích.
Cái chính phủ thối nát thì càng làm ngơ chẳng đưa một giải pháp cụ thể nào, cứ thế bọn tội phạm thì cứ hoành hành và nhà nước thì vẫn bặc vô âm tính, hiện trường bây giờ vô cùng hỗn loạn. người chen chút ngó nghiêng coi hiện trường nhưng đều bị cảnh sát ngăn lại
-Gọi thêm lực lượng đi loạn hết rồi!
Cậu cảnh sát Kim vừa ngăn chặn đám người nguông cuồng này vừa gọi với vào trong
-Cảnh sát Kim đợi một chút bọn họ đang tới
-Để tôi phụ cậu một tay
Nói rồi người cảnh sát khác nhanh chân chạy ra phía trước ứng phó giúp cảnh sát Kim ổn định tình hình
-Mọi người bình tĩnh chúng tôi đang điều tra!
Seungmin quát lên
Nhưng đám đông vẫn không chịu lắng xuống, tiếng la ó và xì xào nổi lên khắp nơi, khiến không khí trở nên hỗn loạn và căng thẳng hơn bao giờ hết
Bên trong có ba cảnh sát đang xem sét hiện trường lần lượt là cảnh sát Lee know, cảnh sát Felix và một cậu cảnh sát mới thực tập tên I.n, Lần đầu tham gia thực tập, I.N không giấu được sự lo lắng.
Từ lúc rời đồn cảnh sát đến hiện trường, cậu liên tục cắn móng tay, dáng vẻ bồn chồn không yên.
Nhưng khi tận mắt chứng kiến hiện trường thảm khốc trước mắt, cậu không kìm được mà ôm miệng nôn thốc nôn tháo.
Felix đứng bên cạnh, vừa nhìn thấy thi thể cũng không khỏi choáng váng, sắc mặt tái đi.
Chỉ riêng cảnh sát Lee Know vẫn giữ được vẻ điềm đạm thường thấy, lặng lẽ ghi chép lại hiện trường một cách cẩn thận.
Nhận ra I.N có vẻ không ổn, Felix bước tới, vỗ nhẹ lên vai cậu:
- I.N, em ổn chứ?
- Em... không sao...
Miệng nói là không sao, nhưng dạ dày thì hoàn toàn phản bội cậu.
I.N tiếp tục nôn liên tục, đến cả chiếc bánh mì ăn sáng cũng chẳng còn sót lại chút gì.
Lee Know vừa ghi chép vừa khịt mũi, mùi máu tanh nồng trong không khí khiến anh không khỏi khó chịu.
- Felix, mau đưa I.N ra ngoài đi.
- Lee Know lên tiếng.
- Nhóc đó vẫn chưa quen với chuyện này
- Dạ vâng
Felix nhanh chóng dìu I.N ra khỏi con hẻm.
Trong hẻm lúc này chỉ còn lại một mình Lee Know.
Anh dừng bút, gấp lại tập hồ sơ rồi ngồi xuống bên cạnh thi thể.
Trên bề mặt cơ thể không có vết thương nào quá nghiêm trọng.
Lee Know cẩn thận nghiêng thi thể sang một bên, tránh chạm vào phần nội tạng bầy hầy, cố tìm kiếm thêm dấu vết nhưng hoàn toàn không có kết quả.
Anh đưa tay sờ ra phía sau đầu nạn nhân, chợt khựng lại, một lỗ nhỏ nằm gọn phía sau hộp sọ, tiếp tục kiểm tra xuống phần chân, anh phát hiện thêm một lỗ tương tự
- Bị bắn...
Lee Know đặt thi thể trở lại vị trí cũ, đứng thẳng dậy, ánh mắt trầm xuống khi bắt đầu suy nghĩ
- Hiện trường sạch sẽ... không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lee Know đứng dậy, đi theo vết máu mà nạn nhân để lại.
Vết máu kéo dài từ đầu con hẻm tới chỗ nạn nhân nằm.
Mặc cho sự hỗn loạn bên ngoài, anh nhắm mắt lại tưởng tượng cảnh nạn nhân lê lết đến thùng rác gần đó, trước khi một viên đạn kết liễu mạng sống.
Hung thủ không vội đi hắn kéo thi thể lại gần thùng rác, đặt nạn nhân gọn gàng, rồi bắt đầu mổ sẻ nạn nhân lấy đi những thứ quan trọng.
Đây không phải vụ giết người thông thường có thể liên quan đến buôn bán nội tạng
Đang mải suy nghĩ, Lee Know cảm nhận một bàn tay đặt lên vai.
Anh giật mình quay lại, thấy Hyunjin đứng đó, mỉm cười nhưng Lee Know tỏ rõ thái độ khó chịu
-Sao đến trễ vậy?
-Kẹt xe chút Hyunjin trả lời
-Xác định được danh tính nạn nhân chưa?
-Vẫn chưa.
Theo thông tin từ hộ dân, không ai biết tên này
-Chắc là từ khu khác chuyển đến.
Lee Know đoán
Hyunjin gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ một lúc
-Chỉ vậy thôi à?
- Chỉ vậy thôi.
Tên này từ khu khác đến, không có nhiều thông tin
- Về đồn anh sẽ điều tra thêm.
Mày nên vào xem đi
-Nhìn... tởm chết đi được, Lee Know xoa xoa trán, càu nhàu
Hyunjin vỗ vai trấn an
-Lee Know hyung yên tâm để em vào trong xem
Nói xong, Hyunjin bước vào bên trong, bắt đầu công việc.
Hyunjin là một tay cảnh sát trẻ khá thông minh.
Dù mới gia nhập lực lượng được hai năm nhưng nhờ sự nhạy bén bẩm sinh, cậu đã phá thành công nhiều vụ án: từ xác chết trôi sông, vụ án tại tòa nhà cấp 4 đến toa tàu hoang vắng.
Chính nhờ những chiến công ấy, Hyunjin được lòng đồng nghiệp, nhận được ánh mắt ngưỡng mộ từ cấp trên, Tuy vậy, Hyunjin cũng là người mạnh mẽ hay liều mình vào những chuyện nguy hiểm, đôi khi quá cứng đầu và mang trong mình những chấp niệm.
Chính điều đó vừa là điểm mạnh giúp cậu không bỏ cuộc trước chân tướng, vừa là điểm yếu có thể đẩy cậu đến ranh giới nguy hiểm
Hyunjin lấy trong túi một chiếc găng tay cao su, đeo vào và bắt đầu thu thập vật chứng.
Cậu ngồi xổm trước nạn nhân, quan sát cơ thể anh ta một cách tỉ mỉ.
Tay cậu chạm vào sau đầu nạn nhân như một thói quen trong nghề và phát hiện một chỗ lõm dưới lớp tóc
- Bị bắn Hyunjin lẩm bẩm
Cậu tiếp tục quan sát kỹ hơn.
Đôi mắt tinh tường nhanh chóng nhận ra điều bất thường quanh mắt cá chân nạn nhân, như thể nơi đó từng chịu một cú va chạm mạnh.
Những chi tiết nhỏ dần hé lộ trình tự vụ việc: nạn nhân bị tấn công trước, rồi sau đó mới bị kết liễu
Hyunjin nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự khó chịu trước cảnh tượng trước mặt
"- Khiếp...thật, cậu lẩm bẩm khẽ lắc đầu, hai hàng lông mày chau lại
Dù đã hành nghề hai năm nhưng đây là vụ đầu tiên mà có tính chất dã man đến vậy.
Hyunjin đứng dậy, đi lại quanh hiện trường, đôi mắt vẫn đảo điên không rời bất kỳ chi tiết nào.
Sau hơn năm phút, Hyunjin vẫn chưa tìm thấy manh mối quan trọng.
Hiện trường sạch sẽ đến kỳ lạ, không thể dọn dẹp nhanh đến vậy trong thời gian ngắn.
Không lẽ có đồng phạm?
Hyunjin rời khỏi dây phong tỏa tiến sâu vào con hẻm.
Ở một đoạn, cậu nhìn thấy trên mặt đất có một chiếc mũ lưỡi trai.
Nhặt lên, cậu quan sát kỹ trên mũ có in logo sắc nét cho thấy đây là một thương hiệu khá nổi tiếng.
Hyunjin mở túi zip bỏ chiếc mũ vào bên trong
Trời đã gần trưa, mấy người đứng hóng chuyện cũng tản đi hết, chỉ có số ít người kiên trì ở lại dù sao vẫn đỡ hơn buổi sáng.
Nhờ vài cảnh sát nên tình hình được dẹp yên phần nào.
Cảnh sát Kim, mồ hôi nhễ nhại ngồi bệt xuống đất, thở phào:
- Mẹ nó, cuối cùng cũng yên ổn...
-Cảnh sát Kim, chú ý lời nói, Lee know khoanh tay nhắc nhở
- Anh Lee know à, đâu phải lỗi tại em, tại bọn họ chứ bộ,cảnh sát Kim càu nhàu
- Anh đâu cần thiết gọi em là 'Cảnh sát Kim' nghe trịnh trọng chết đi được, Seungmin xen vào
- Ừ rồi rồi, gọi Seungmin được chưa, em nóng tính quá đó, Lee know cười trừ, cả nhóm cũng phá lên cười trước tình cảnh này.
Lúc này, từ trong hẻm Hyunjin đi ra.
Lee Know vội vàng hỏi:
- Sao?
Có phát hiện gì không?
Hyunjin giơ túi zip, bên trong là chiếc mũ duy nhất còn sót lại ở hiện trường.
"Em không tìm được gì khác cả," cậu nói.
Cả đám rơi vào im lặng, trầm tư.
Hung thủ quả thật cao tay, giết người mà không để lại dấu vết hay vật chứng gì ngoài chiếc mũ này
- Đội pháp y đâu rồi?
Sao giờ vẫn chưa tới?, Hyunjin hỏi
- Bọn họ bị kẹt xe từ sáng.
Anh vừa gọi, họ nói khoảng 15 phút nữa sẽ tới, Lee Know trả lời
Hyunjin đưa túi zip cho Lee Know, đây là vật chứng duy nhất để xác định nguồn gốc chiếc mũ.
Lee Know nhận lấy, gật đầu
- Hay chúng ta về đồn đi.
Ở đây có đội pháp y rồi, Hyunjin đề nghị
- Đúng đó, về đi ở đây nóng chết đi được," Seungmin hùa theo
- Được rồi, mọi người lên xe chúng ta về đồn, Lee Know ra lệnh.
Mọi người lần lượt lên xe.
Hyunjin nhìn thấy từ xa thấy Felix đang dìu cậu nhóc I.N, liền chạy tới hỏi:
- Felix!
I.N bị sao vậy?
Felix đang đỡ I.N vào xe, quay lại trả lời:
-Hiện trường máu me quá làm em ấy bị sốc, mới vô nghề nên còn hơi yếu
Thấy cậu em mình bình thường cưng chiều nay thành ra bộ dạng này cậu cũng xót xa,Hyunjin đề nghị để I.n qua xe mình để cậu chăm sóc
-Mọi người đi trước đi, em chở I.N tới bệnh viện một chuyến
Mọi người gật đầu, chạy xe về đồn trước.
Hyunjin ở lại, dìu I.N lên xe mình và lái thẳng tới bệnh viện, đảm bảo cậu nhóc được chăm sóc kịp thời.
-Hết-
Ai sợ chưa😔