Khác [Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
Lời Thả Thính Ngộ Tỉnh


23:10 – Khu phố Hongdae

Sau gần 20 tiếng làm việc liên tục, cả đội được nghỉ ngắn.

Nhưng Hyeri không trở về.

Subin cũng vậy.

Cả hai đang đi dọc con phố sáng đèn của Hongdae – nơi mà ban ngày ồn ào, ban đêm lại bình thản lạ thường.

Subin đút tay vào túi áo khoác, lặng lẽ đi bên cạnh Hyeri: – Chị nghĩ…

ông Choi nói thật không?

– Không.

– Nhưng nếu ông ta là hung thủ thật… thì tại sao lại giúp gia đình suốt 7 năm qua?

Gửi quà, chúc lễ Tết…

Hyeri dừng lại trước một cửa hàng sách cũ.

Nhìn vào lớp kính phủ bụi: – Để tẩy rửa cảm giác tội lỗi.

Người ta hay làm vậy… khi không đủ can đảm nhận tội.

Subin khẽ gật, rồi lại im lặng.

– Em đói chưa?

– Hơi hơi.

Nhưng mệt hơn.

Hyeri kéo tay cô vào một cửa hàng nhỏ.

Bàn gỗ, đèn vàng, nhạc jazz mờ mờ.

Cả hai ngồi cạnh cửa sổ.

Subin nhìn ra ngoài: – Nếu hôm nào đó, em mất tích… chị có đi tìm không?

Hyeri nghiêng đầu: – Em định thử không?

– Không, em chỉ… muốn biết thôi.

Hyeri không trả lời ngay.

Chị chống cằm, mắt hướng thẳng vào nàng: – Nếu em mất tích… chị sẽ đi tìm.

Dù là xác… hay chỉ còn hơi ấm.

Vì chị không chịu được việc người khác chạm vào em trước khi chị đến.

Subin ngẩn người.

Mặt đỏ bừng.

Chỉ biết quay đi: – Ừm… chị biết thả thính dữ ha.

– Chị đâu có thả.

Chị nói thật.

Không ai nói gì thêm trong một lúc.

Nhưng rồi Subin chợt thốt: – Khoan đã…

Hyeri nhướng mày: – Gì?

– Hôm thẩm vấn cô Suna, cổ nói lần cuối đưa Jimin đi ngủ là 9 giờ tối.

Nhưng hồ sơ điện thoại lại ghi bà ấy gọi video lúc 8 giờ 56 phút – kéo dài 15 phút.

– …

– Lúc đó không thể đồng thời đưa bé đi ngủ được.

Hyeri lập tức lôi điện thoại, gọi cho Hyewon: – Kiểm tra ngay.

Xác nhận mốc thời gian cuộc gọi video của cô Kim Suna đêm bé Jimin mất tích.

Đầu dây bên kia ngắn gọn: – Đã xác nhận rồi.

Cô ta nói dối.

Và đó là điểm duy nhất không trùng trong 6 lời khai.

Hyeri cúp máy, nhìn Subin. – Em để ý tốt lắm.

Subin cười nhẹ: – Lỡ đâu vì chị thả thính nên em tỉnh táo đột xuất thì sao?

Hyeri: – Vậy chị nên tiếp tục.

Subin: – Khoan…

đừng vội, em không chịu nổi nữa đâu.

Hyeri cười rất khẽ. – Vậy giữ lại cho lần bắt hung thủ chính thức.

Chị sẽ thả… cú cuối cùng.

01:05 – Đội đặc nhiệm tập hợp

– Cô Kim Suna nói dối về thời điểm ở bên cạnh Jimin.

Động cơ tuy nhỏ – vỡ khung ảnh – nhưng hành vi mâu thuẫn lặp lại.

– Khả năng cao là người cuối cùng ở cùng Jimin trước khi bé mất tích.

– Triệu tập cô ta.

Lần này, không có chỗ trốn.

08:30 – Phòng thẩm vấn số 1, Sở Cảnh sát Mapo-gu

Cô Kim Suna ngồi đối diện Hyeri và Subin.

Gương mặt căng thẳng, ngón tay siết vào nhau liên tục.

Không có luật sư bên cạnh.

Cô nói mình không cần.

Nhưng ánh mắt thì dao động không ngừng.

Hyeri mở đầu: – Cô biết vì sao bị gọi lại, đúng không?

– Vì… lời khai của tôi.

Có gì không trùng… nhưng thật sự tôi chỉ nhớ nhầm thôi.

Subin ngồi nghiêng, ánh nhìn dịu dàng: – Chúng tôi hiểu, đêm đó là một ký ức đau lòng.

Nhưng nếu không trùng thời gian thì có thể giúp chúng tôi xác định lại dòng sự kiện.

Không phải đổ lỗi.

– Tôi…

ừm… tôi gọi video cho bạn.

Sau đó tôi…

Hyeri cắt lời: – Cuộc gọi kéo dài đến 9:11.

Cô nói rằng đưa Jimin đi ngủ lúc 9 giờ.

Làm sao có thể làm hai việc cùng lúc?

– Tôi… tôi… có thể nhầm.

Tôi thật sự không nhớ chính xác.

Subin mở bản đồ căn nhà.

Chỉ vào sơ đồ: – Phòng của Jimin nằm sát cửa ra vào.

Camera hành lang ghi nhận 9:18 có một bóng người rời đi, chiều cao khoảng 158cm.

Cô cao 160cm.

Rất gần.

– Tôi không ra ngoài…

Hyeri đưa ra ảnh chụp bàn tay Jimin – phần ngón út có vết bầm tím: – Giám định cho thấy vết bầm do lực siết mạnh.

Trùng khớp với bàn tay người trưởng thành.

Khoảng thời gian tạo ra vết thương là 9:05 đến 9:15.

Cô đang ở đâu lúc đó?

Kim Suna cắn môi.

Ánh mắt bắt đầu đỏ.

Subin khẽ đẩy tấm hình Jimin khi còn sống đến trước mặt cô: – Cô là người cuối cùng chăm sóc bé.

Bé từng gọi cô là “mẹ nhỏ”, đúng không?

– …

Nó… nó nghịch quá.

Tôi chỉ dọa một chút…

Hyeri: – Cô có từng đánh Jimin?

– KHÔNG!

Tôi chỉ… nó làm vỡ cái khung ảnh của tôi.

Tôi giận quá… chỉ muốn nó đừng đụng vào đồ tôi nữa.

Subin nhẹ nhàng: – Rồi chuyện gì xảy ra?

Im lặng.

Cô ta run lên.

Đột nhiên đập tay xuống bàn: – Tôi không cố ý!

Tôi chỉ tát một cái!

Nó ngã xuống sàn… rồi đầu đập vào góc giường…

Tôi tưởng nó sẽ khóc… nhưng nó không khóc.

Mắt nó cứ mở trân trân ra nhìn tôi…

Giọng cô ta vỡ ra: – Tôi hoảng quá!

Tôi lay nó.

Nhưng nó không phản ứng!

Tôi… tôi không biết làm gì!

Tôi không thể gọi cấp cứu.

Tôi… tôi sợ!

Nếu họ biết tôi đánh nó… tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà đó…!

Họ sẽ ghét tôi…!

Subin nén lại cảm xúc, hỏi nhẹ: – Vậy cô làm gì?

– Tôi… chờ cả nhà ngủ.

Rồi… rồi tôi quấn bé trong khăn.

Mang ra sau nhà… rồi… chôn từng phần… tôi… tôi không nghĩ… tôi không muốn làm vậy… nhưng tôi không biết phải làm sao…

Hyeri không biểu cảm, nhưng tay dưới bàn siết lại.

Subin cúi đầu.

Hình ảnh một đứa bé 5 tuổi nằm lạnh lẽo trong rừng sâu – bị tách lìa như vật thể vô tri – khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Kim Suna nức nở: – Tôi không phải quái vật… tôi chỉ… tôi chỉ… quá sợ hãi thôi…

Hyeri lạnh lùng: – Sợ hãi không giết người.

Nhưng giấu xác, thì có thể.

Cánh cửa mở ra.

Hyewon và Woori bước vào, đưa lệnh bắt giữ chính thức.

– Kim Suna, cô bị bắt vì tội ngộ sát trẻ em và cố tình che giấu thi thể nạn nhân.

Mọi lời khai sẽ được ghi lại và dùng làm bằng chứng trước tòa.

Cô ta gào lên khi bị còng tay: – Tôi không cố ý mà!

Tôi không phải kẻ xấu!

Tôi yêu con bé…!

Hyeri nhìn theo, mắt lạnh như băng: – Nếu yêu, thì đã không để đứa trẻ đó chết trong cô độc và lạnh lẽo.

11:20 – Trên tầng thượng sở cảnh sát

Subin dựa người vào lan can, gió thổi nhẹ.

Hyeri bước đến bên cạnh, không nói gì.

Một lúc sau, Subin nói khẽ: – Có khi nào, cô ta thật sự không muốn giết Jimin không?

Hyeri: – Có.

Nhưng mọi lựa chọn sau đó đều là sát nhân.

Subin thở dài: – Giá như hôm đó… bé có thể kêu cứu… giá như…

Hyeri nghiêng đầu, nhìn nàng: – Không ai thay đổi được quá khứ.

Nhưng ta có thể khiến những đứa trẻ khác không gặp kết cục như vậy.

Subin gật.

Rồi như vô thức, cô quay sang, nói nhỏ: – Cảm ơn chị… vì luôn đến đúng lúc.

Hyeri mỉm cười.

Không lạnh.

Không sắc.

Mà… như lần đầu để cho cảm xúc thật lên mặt.

– Vì chị chưa từng muốn mất em.
 
[Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
Một Nụ Hôn Trên Má Kẻ Lạnh


> "Giữa màu sắc và ánh sáng, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn… cũng đủ khiến tim ai đó lệch nhịp."

Cuối cùng thì cũng đến ngày Hyeri và Subin cùng đi triển lãm tranh.

Suốt năm ngày qua, Subin không nói gì về buổi hẹn, nhưng mỗi lần đi ngang qua tủ quần áo, em lại khẽ liếc nhìn những bộ đồ treo ngay ngắn, chốc chốc lại thử đứng trước gương rồi đỏ mặt quay đi.

Hyeri thì vẫn vậy – ít nói, lạnh lùng, nhưng trong điện thoại của cô lại có một lời nhắc lịch duy nhất được đặt tên: "Triển lãm với Subin – không được quên."

Chiều hôm đó, bầu trời không quá rực rỡ nhưng cũng không ảm đạm.

Gió mát thổi nhẹ qua tóc Subin khi em bước đến nơi hẹn.

Em chọn một chiếc váy liền thân màu xanh pastel, nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ sự chỉnh chu.

Hyeri mặc sơ mi trắng, áo khoác dài đen và quần tây, trông chẳng khác nào vừa bước ra từ một bộ phim trinh thám.

— Chị đến sớm hơn em tưởng. – Subin nói, mắt hơi cong lên.

— Tôi đến từ nửa tiếng trước rồi. – Hyeri đáp, không thừa một nụ cười.

— Vậy... chờ em có lâu không?

— Không lâu.

Tôi quen chờ em rồi.

Subin nghẹn họng, nhưng trái tim thì như có ai đó đập trống.

Em quay mặt đi, cố gắng giấu đi gương mặt đỏ bừng vì câu nói đó.

Cả hai bước vào khu triển lãm, nơi trưng bày các tác phẩm theo chủ đề “Ký ức và Ký ức bị lãng quên”.

Từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc như dẫn lối họ lạc vào một thế giới riêng – trừu tượng nhưng cũng đầy cảm xúc.

Dưới ánh sáng nhẹ, họ đi cạnh nhau, không nói nhiều nhưng sự im lặng ấy chẳng hề khó chịu.

— Subin. – Hyeri dừng lại trước một bức tranh vẽ người con gái đứng trước vách núi, tóc bay trong gió.

— Hm?

— Nếu em có ký ức nào muốn quên... thì đó là gì?

Subin nhìn bức tranh rồi nhìn Hyeri.

Đôi mắt em lặng lẽ, hơi cụp xuống, nhưng khoé môi lại mỉm cười.

— Có lẽ là những ngày em sợ cảm xúc của chính mình.

Trước khi gặp chị.

Hyeri quay đi, che đi ánh nhìn mềm lại bất ngờ trong mắt.

— Còn chị?

— Tôi... – Hyeri ngập ngừng, lần hiếm hoi cô không trả lời ngay. – Có một ký ức... tôi từng cố chôn nó đi rất sâu.

— Về ai?

— Không phải ai.

Là về chính tôi.

Cả hai đứng lặng trước bức tranh ấy rất lâu.

Không khí giữa họ chầm chậm đổi vị, như có một sợi dây vô hình buộc lại hai nhịp đập trong lồng ngực.

Ở một góc khuất phía trên lầu hai, Hyewon và Woori đang cầm ống kính zoom cực đại, mắt không rời cặp đôi bên dưới.

— Unnie…

Em thề là em thấy họ giống couple thật đó.

Không phải chỉ là cảm nắng đâu! – Woori thì thầm, bấm máy ảnh lia lịa.

— Đừng nói nhiều, tập trung chụp.

Tôi cần tư liệu sống động để chọc Hyeri.

— Ý chị là để ‘ghẹo’ chứ không phải ‘tư liệu’, đúng không?

Hyewon không trả lời.

Cô chỉ cười, một nụ cười của người chị cả đã hiểu mọi chuyện từ lâu.

Lúc ra khỏi triển lãm, trời vừa sẩm tối.

Gió mát lạnh hơn, và phố xá bắt đầu sáng đèn.

Hyeri định đưa Subin về, nhưng em lại khẽ kéo tay cô:

— Chị...

đi dạo thêm một chút được không?

Có một quán kem bên kia, ngon lắm.

Hyeri nhìn Subin, rồi khẽ gật đầu.

Cả hai đi ngang qua một con phố nhỏ đầy đèn lồng giấy và các gian hàng nghệ thuật đường phố.

Subin kể về vụ án mới họ đang điều tra, về nghi phạm có lời khai không khớp, nhưng thật ra ánh mắt em liên tục liếc nhìn Hyeri.

— Chị có để ý không?

Người thứ ba – dì ruột của bé Jimin – là người duy nhất không khóc khi nhắc đến đứa bé.

— Và bà ta nói mình bị dị ứng với nước mắt? – Hyeri nhướn mày.

— Hơi... kỳ, đúng không?

— Rất kỳ.

Em giỏi đấy.

— Em là cộng sự của chị mà. – Subin nháy mắt, giọng đầy ẩn ý.

Đúng lúc đó, bên kia đường, Woori đang định giơ máy lên thì…

Chụt.

Subin đột ngột hôn nhẹ lên má Hyeri.

Cả thế giới như dừng lại.

Hyeri đứng yên.

Không thốt được lời.

Woori suýt làm rớt máy ảnh.

Hyewon thì thở dài rồi nói như độc thoại:

— Bức ảnh này... xứng đáng được phóng to treo ở phòng điều tra.

Woori lắp bắp:

— Chị Hyeri… chị Hyeri bị khóa cảm xúc rồi!



Hyeri nhìn Subin, ánh mắt không còn lạnh nữa.

Chỉ còn ánh lửa âm ỉ sau một cú đánh bất ngờ.

— Subin. – Hyeri lên tiếng, giọng trầm hơn thường ngày.

— Dạ?

— Em vừa phạm luật đấy.

— Vậy chị xử phạt em đi.

Hyeri im lặng.

Mắt nhìn thẳng vào em, bước lại gần một bước.

Subin nuốt nước bọt.

Khoảng cách giờ chỉ còn là một hơi thở.

Nhưng rồi…

— Tôi sẽ ghi vào hồ sơ làm việc chung.

Lần sau sẽ nhân đôi hình phạt. – Hyeri nói, quay mặt đi.

— Hình phạt là gì ạ? – Subin vẫn trêu.

— Không được đi triển lãm với tôi nữa.

— Vậy... lần sau là đi ăn tối được không?

Hyeri khựng lại.

Tim cô thắt nhẹ một nhịp.

— Tùy em.

Câu trả lời lửng lơ, như chính mối quan hệ của họ.

Nhưng Subin biết.

Hyeri không từ chối.

Và từ xa, hai “tay săn ảnh” đang hí hửng truyền hình ảnh cho nhóm chat của đội điều tra đặc biệt mang tên: “Tình cảm pháp y – Case không phá được”.
 
[Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
Ảnh Đắt Giá Nhất Triển Lãm


Phòng pháp y – 09:15 sáng

Woori:

(giả bộ gõ bàn)

"Xin cho hỏi, cặp đôi đi triển lãm hôm qua đã quay về chưa ạ?"

Hyewon:

"Chúng tôi đang cần xác minh lại một... bằng chứng rất quan trọng."

(nói xong lấy điện thoại ra, mở ảnh)

Subin:

(đang xem tài liệu, ngước lên chớp mắt)

"Gì vậy chị—?"

Hyeri:

(cắt ngang)

"Không có cặp đôi nào hết.

Triển lãm là vì nghệ thuật."

Woori:

(đưa màn hình tới sát mặt Subin)

"Nghệ thuật gì mà em hôn người ta giữa ban ngày vậy hả Subin?"

Subin:

(mắt mở to, mặt đỏ rực như trái cà chua)

"Ể…!

Em đâu có—!

Em… chỉ… chào hỏi thôi mà!"

Hyewon:

(nghiêng đầu, giọng như thám tử lão luyện)

"Ồ, ra hôn má là phong cách chào hỏi mới hả?

Em nên phổ biến nó cho đội điều tra biết sớm nha."

Woori:

(búng nhẹ vào màn hình, phóng to chỗ hôn má)

"Cái góc chụp này đúng đỉnh cao, Hyewon-nim ơi.

Nhìn Hyeri đứng im như tượng ấy.

Mắt còn mở to nữa kìa!"

Hyeri:

(giả vờ nghiêm túc)

"Cái đó gọi là bất ngờ… không phòng bị."

Subin:

(nhỏ giọng lí nhí)

"Em tưởng chị sẽ né cơ..."

Hyeri:

(nhìn sang Subin, môi cong cong)

"Lần sau em hôn chỗ khác là tôi không đứng yên đâu."

Hyewon:

(khụ một cái)

"Hửm?

Chị nghe gì đó như là lời mời gọi?"

Woori:

(cười toe)

"Chị Hyeri, làm ơn giữ bình tĩnh.

Ở đây là hiện trường pháp y, không phải studio chụp ảnh couple nha."

Subin:

(che mặt bằng hồ sơ, giọng run run)

"Chị Hyewon... chị xóa ảnh đó đi được không?"

Hyewon:

(nghiêm túc giả)

"Không thể.

Nó là bằng chứng.

Rất quan trọng.

Chứng minh rằng mối quan hệ của pháp y số một và trợ lý pháp y đang… vượt qua giới hạn chuyên môn."

Woori:

"Hyewon-nim định gửi tấm đó vào nhóm chat của đội không?"

Subin:

(bật dậy)

"Không!!

Em… em năn nỉ đó chị!"

Hyeri:

(bình thản nhấp cà phê)

"Tôi không phiền đâu.

Dù sao cũng là khoảnh khắc đẹp.

Nhưng… tôi muốn bản gốc có chất lượng cao hơn."

Woori:

(ngạc nhiên)

"Hả?

Gì cơ?

Chị muốn bản gốc?"

Hyeri:

"Ừ.

In ra treo trong phòng làm việc luôn."

Subin:

(bóp trán)

"Chị Hyeri...!"

Hyewon:

(cười đắc ý)

"Thấy chưa, tôi bảo rồi.

Một khi bà Hyeri dính lưới tình, là dính cứng như keo."

Woori:

"Lần sau rủ nhau đi đâu nhớ báo tụi tui theo nha.

Chụp thêm vài tấm nữa."

Subin:

"Không cần đâu chị ơi…

Em xin…"

Hyeri:

(quay sang, thì thầm đủ để chỉ Subin nghe)

"Mà nếu muốn có ảnh đẹp hơn… thì lần tới hôn vào môi đi."

Subin:

(như đứng hình 5 giây)

"Chị… chị im lặng giùm em được không…?"

Hyeri:

" Vậy tối nay hôn tiếp không?"

Subin:

"........."

---

Phố đêm Seoul sáng rực đèn, lấp lánh như một tấm màn thêu kim tuyến vắt ngang bầu trời.

Dòng người vẫn tấp nập, nhưng giữa muôn vạn ánh mắt đó, chỉ có một ánh nhìn khiến Hyeri dịu lại.

Và Subin, hôm nay mặc chiếc váy dài đơn giản màu trắng sữa, đã khiến tim ai đó đập lệch một nhịp.

Subin:

— Hình như… nay chị nhìn em hơi nhiều đấy.

Hyeri (nhún vai, mắt liếc nghiêng):

— Tại em cứ sáng lóa giữa đèn đường thôi.

Subin (mỉm cười rồi bước sát bên, tay đong đưa nhẹ):

— Không phải do đèn đâu…

Chị đang say nắng rồi.

Hyeri khẽ cười, không trả lời.

Gió lùa nhẹ qua tóc cô, kéo theo mùi hương kem vanilla còn vương lại trên đầu ngón tay.

Bên kia đường, một xe kem bán dạo phát sáng rực rỡ như ánh mắt của Subin khi bắt gặp điều gì đó thú vị.

Subin:

— Kem nè!

Chị muốn ăn gì?

Hyeri (bình thản):

— Em chọn đi.

Miễn là ăn xong đừng lại bất ngờ hôn chị nữa là được.

Subin khựng lại.

Subin (gãi má đỏ mặt):

— Ơ... vụ đó là bất ngờ thiệt mà.

Tại lúc đó...

Hyeri (cắt lời, giọng nhỏ như thì thầm):

— Nếu em muốn làm vậy lần nữa… nhớ để ý xem xung quanh có ai đang giơ điện thoại chụp lén không.

Subin chết lặng.

Mặt đỏ bừng.

Nhưng trái tim cô thì lặng lẽ đập liên hồi.

Subin (nhỏ giọng):

— Vậy... nếu không ai chụp thì...

được không?

Hyeri (quay sang nhìn Subin, mắt ánh lên chút tinh nghịch xen dịu dàng):

— Nếu không ai thấy, thì em phải chịu trách nhiệm vì chị sẽ không để em chạy thoát nữa đâu.

Trái tim Subin đập nhanh đến mức có thể nghe rõ giữa tiếng xe cộ và người qua lại.

Hai tay cô đang cầm ly kem dâu, mà chẳng biết mùi vị ra sao nữa.

---

Cả hai sau đó ngồi trên băng ghế công viên gần hồ, ngắm đèn phản chiếu xuống mặt nước, thỉnh thoảng lại cười khúc khích vì những câu nói vu vơ của nhau.

Không ai nói đến công việc, đến vụ án, đến những thứ mệt mỏi.

Chỉ có Subin tựa vào vai Hyeri, và Hyeri nhẹ nhàng nắm tay Subin như thể đã quen làm điều đó từ lâu.

---
 
[Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
'Hyebin' chính thức ra mắt


Khi buổi sáng mở ra bằng tiếng chim ríu rít và ánh nắng ấm len qua từng kẽ lá, đội điều tra đặc biệt đã có mặt đầy đủ tại khu cắm trại ngoại ô.

Trừ vụ án, trừ áp lực, chỉ còn lại thức ăn, lửa trại và những trò trêu ghẹo nhau không hồi kết.

Hyewon (tay chống nạnh, hô lớn):

— Nào các bạn trẻ!

Kỳ nghỉ hiếm hoi đấy!

Ai mà để lộ tài liệu vụ án ra đây, tôi bắt rửa bát cả tuần!

Woori (lên tiếng tiếp theo, cười khúc khích):

— Còn ai không chịu thừa nhận đang hẹn hò thì cũng bị phạt luôn!

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía… cặp đôi đang ngồi mở bánh quy dưới bóng cây — Hyeri và Subin.

Minjae (chọc):

— Hyebin ơi, chiều nay nướng thịt chung không?

Younghoon:

— Tôi đề cử dựng lều chung luôn khỏi mất công!

(Hyewon gật gù, giả vờ ghi vào sổ tay như thật.)

Subin (mặt đỏ bừng):

— H-hyebin gì chứ…

Em… tụi em đâu có…

Hyeri (đưa bánh cho Subin, thản nhiên):

— Miệng phủ nhận mà tay nhận đồ ăn từ chị nhanh vậy?

Cả nhóm:

— OHHHHHHHHH!!!

Hyewon (vỗ vai Hyeri):

— Tốt, em rốt cuộc cũng học được cách "vả mặt gián tiếp" rồi đó.

Tự hào lắm.

Subin (lườm Hyeri nhỏ nhẹ):

— Chị còn ghẹo em nữa là em qua lều Hyewon ngủ thật đấy.

Hyeri (nghiêng đầu, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe):

— Em qua đó… chị qua theo thì sao?

Subin im bặt.

Đám cỏ quanh chân như rung rinh vì tim đập quá mạnh.

Đội phía sau vẫn hô hào rần rần.

---

Buổi chiều, cả nhóm cùng nhau dựng lều, chơi trò ném banh, nướng khoai, nướng thịt.

Và tất nhiên, không thiếu một trận cười long trời lở đất khi…

Hyewon giơ cao điện thoại, chiếu to tấm ảnh hôm trước: Subin hôn má Hyeri.

Hyewon:

— Ảnh này á?

Tôi rửa ra rồi.

Treo ở phòng làm việc luôn!

Tên tác phẩm: "Hyebin tình sâu tựa sông."

Woori (đổ thêm dầu vào lửa):

— Này nhé, nếu cuối năm hai người vẫn chưa chính thức, thì cả đội bỏ phiếu chọn ngày kết hôn luôn đó nha!

Hyeri (giọng trầm):

— Vậy thì chắc phải đẩy nhanh tiến độ rồi… khỏi để mấy người quyết giùm.

Lần này không ai ồ lên nữa.

Vì ai cũng... sững người mất vài giây.

Subin:

— Chị… nói thật đấy à?

Hyeri (khẽ nắm tay Subin dưới ánh hoàng hôn):

— Em đoán xem?

-------

[CẢNH ĐÊM – QUANH LỬA TRẠI]

Ánh lửa bập bùng cháy, chiếu lên từng khuôn mặt đang lấp lánh niềm vui.

Không còn là những điều tra viên sắc lạnh, đêm nay họ là bạn bè — và kẻ thù duy nhất chỉ là… sự ngại ngùng.

Hyewon (cầm chai nước suối quay như quay chai rượu):

— Trò chơi bắt đầu!

Hỏi thật trả thật!

Ai bị chỉ vào sẽ trả lời không né tránh!

Subin (ngồi cạnh Hyeri, ôm gối):

— Cái trò này hồi trung học em sợ lắm…

Hyeri:

— Giờ em lớn rồi, chị bảo kê.

Chai quay vòng vòng… dừng lại ngay trước Subin.

Woori (hét lên):

— Subin!

Câu hỏi đây: “Em bắt đầu thích Hyeri từ lúc nào?”

Không được né!

Không khí im bặt.

Mọi người nín thở.

Hyeri xoay nhẹ ly nước trong tay, mắt nhìn vào ánh lửa như không quan tâm — nhưng tai thì rõ ràng đỏ lên rồi.

Subin (nắm gối siết nhẹ, nhìn xuống rồi ngẩng lên chậm rãi):

— …Từ cái hôm chị gọi em dậy lúc trực ca đầu tiên.

Cả nhóm:

— HẢ?!?!

Subin (mỉm cười ngượng):

— Hôm đó trời mưa, em quên báo thức.

Chị tới trước cửa nhà em, cầm dù đứng chờ, ướt hết một bên vai.

— Chị chẳng nói gì ngoài câu: “Còn 15 phút nữa vào ca.

Đi nhanh.”

— Nhưng em biết… là chị lo cho em.

Từ lúc đó, tim em cứ… ngớ ngẩn mãi.

Hyeri nhìn thẳng Subin.

Một khoảng lặng mềm mại trải dài trong sự ồ à đầy kinh ngạc của cả nhóm.

Minjae:

— Trời ơi ngôn tình sống dậy ngay trước mắt tôi.

Younghoon:

— Mấy câu "bình thường" của Hyeri mà vào tai Subin là thành thơ luôn ấy…

Hyewon (nhướn mày):

— Vậy còn Hyeri?

Lúc nào cô bắt đầu thích Subin?

Hyeri không trả lời ngay.

Cô đưa mắt nhìn Subin, người đang đỏ mặt nhưng cố không cúi đầu.

Hyeri (giọng trầm đều):

— Từ lúc em chạm vào xác chết mà vẫn run, nhưng vẫn không buông tay vì… không muốn tôi phải làm một mình.

Cả nhóm lại… sững sờ.

Không còn tiếng hét.

Chỉ có ánh mắt đầy cảm xúc nhìn nhau giữa hai người.

Woori (phá tan sự yên lặng):

— Rồi rồi rồi.

Tôi xin quỳ.

Couple này làm tôi muốn nghỉ làm đi viết tiểu thuyết quá!

---

Sau trò chơi, nhóm rã ra từng cặp đi dạo hoặc ngồi tâm sự.

Hyeri và Subin bước chậm bên bờ hồ tĩnh lặng, mặt nước phản chiếu ánh trăng dịu dàng.

Subin:

— Chị nói thật à?

Hồi đó… em cứ tưởng chị ghét em.

Hyeri:

— Tôi ghét em đến mức tối nào cũng nằm nghĩ: mai Subin có ngủ quên không, có bỏ bữa không, có mơ ác mộng không...

Subin (cười khẽ):

— Vậy là yêu từ lâu rồi ha…

Hyeri (nghiêng đầu nhìn Subin):

— Em mới biết hả?

Subin khựng lại, rồi bất ngờ chạm nhẹ vào tay Hyeri — không nắm, chỉ chạm.

Nhưng Hyeri thì chủ động nắm lấy, siết vừa đủ.

Hyeri:

— Tối nay trời không lạnh, nhưng nếu em run, cứ nắm tay chị mãi cũng được.
 
[Hyebin] Giải Phẫu Thi Thể
Suýt Nữa Thì


Trời tối - Khu cắm trại gần hồ

Ánh lửa trại bập bùng, chiếu ánh sáng cam ấm áp lên gương mặt từng người.

Tiếng ve sầu ngân vang trong rừng, hòa với tiếng nổ lách tách của củi cháy và những tràng cười không dứt.

Hyewon đứng giữa vòng tròn, giơ lon nước ngọt lên cao.

— "Chúc mừng đội chúng ta được nghỉ phép sau chuỗi ngày điều tra không ngừng nghỉ!

Cạn ly vì sự sống sót và... tình yêu nảy nở trong cục điều tra pháp y này!"

— “Uầy chị Hyewon nói tình yêu ai vậy taaa?” — Woori vừa nói vừa liếc sang Hyeri và Subin, môi cười tinh quái.

Subin lúng túng ho nhẹ, định cầm bịch snack lên che mặt thì Hyeri đã lấy tay đỡ, kéo nó xuống.

— “Giấu chi nữa.

Chụp ảnh phát lên nhóm đi Hyewon,” — Hyeri thản nhiên nói, nhưng khóe môi lại cong lên rất nhẹ.

Đôi mắt đen liếc sang Subin như thả một cái lưới ngọt ngào. — “Hồi hôm má em ai hôn má ai ha?”

— “Chị…!!” — Subin đỏ ửng cả mặt, muốn ngồi lùi ra nhưng bị Hyeri giữ lại, còn ép em dựa gần vào mình hơn.

— “Cái hình đó tui zoom rồi đó nha, nhìn rõ từng sợi tóc của Subin chạm vào má chị Hyeri luôn á,” — Woori lém lỉnh.

— “Tên couple hai người là gì ta?

Hyebin hả?” — một thành viên khác reo lên.

— “Hợp lý!

Hyebin đỉnh á!” — mọi người đồng thanh tán thành, tiếng hô "Hyebin!

Hyebin!" vang khắp khu cắm trại.

Hyeri liếc nhìn Subin, nói nhỏ đủ để em nghe.

— “Lần sau em muốn hôn thì cứ hôn cho đàng hoàng, đừng để người ta chụp lén.

Phải nhìn trước sau, nhưng mà...”

Cô cúi đầu sát tai Subin thì thầm, “Chị cũng không phiền nếu em lại hôn nữa.”

Subin ngơ ngác chớp mắt, tim đập loạn nhịp như trống dồn.

Lửa trại không phải thứ duy nhất khiến má em nóng rực lúc này.

Hyewon cầm điện thoại lên chụp lia lịa, miệng không ngừng cười.

— “Ghi lại bằng chứng nha.

Có gì ngày cưới thì phát slideshow!"

— “Chị!!”

Tiếng Subin la lên nhưng chẳng giấu nổi tiếng cười trong giọng.

Cả đội cười rộ, bầu không khí đêm ấy như mềm đi vì ánh mắt họ dành cho nhau – một ánh mắt không còn là bí mật.

Sáng hôm sau – Khu rừng bên cạnh trại

Ánh nắng len lỏi qua tán lá, chim hót ríu rít.

Mọi người trong đội vẫn còn lười biếng nằm trong lều hoặc đang pha cà phê.

Riêng Subin – vốn là người dậy sớm – đã lặng lẽ rời khỏi trại, mang theo máy ảnh để chụp phong cảnh sớm mai.

Hyeri sau khi pha xong ly cà phê đen đầu ngày, quay sang... không thấy Subin đâu cả.

— “Woori, Subin đâu?”

— “Hả?

Em tưởng chị biết chứ.

Nãy em tỉnh thấy em ấy đâu còn trong lều rồi... chắc đi chụp hình quanh đây á?”

Hyeri đặt cốc cà phê xuống bàn gỗ, mắt lặng đi vài giây.

— “Ở đây là rừng rậm, địa hình không dễ đi đâu.

Đi một mình mà không báo cho ai...”

Không nói thêm gì, Hyeri lập tức khoác áo, rút điện thoại và đèn pin cầm tay, sải bước vào rừng.

Khu vực gần mép hồ sâu – 20 phút sau

Subin đang đứng bám vào một thân cây sát mép vực, mặt tái đi vì một bên chân trượt xuống bùn trơn.

Không đủ nguy hiểm để gọi là tai nạn lớn, nhưng nếu em nhúc nhích thêm một chút, có thể rơi xuống triền dốc đá bên dưới.

— “Chết rồi...” — Subin thở dốc, cố giữ thăng bằng.

— “SUBIN!” — Giọng Hyeri vang lên như tiếng sấm, khiến tim em giật nảy.

Từ rìa rừng, Hyeri lao đến, không chút do dự leo xuống triền đá, nắm lấy tay Subin kéo mạnh.

— “Chị… em chỉ định chụp ảnh sương sớm thôi...

Em xin lỗi...”

— “Em có biết nếu em ngã xuống đây, có thể không ai tìm thấy em trong rừng này không?” — Hyeri không la, nhưng giọng cô thấp, gắt, pha lẫn run rẩy.

Subin cúi đầu.

Hyeri nhìn em chằm chằm, rồi bất ngờ kéo mạnh vào lòng.

— “Chị không cho em đi một mình nữa.

Dù là đi ngắm bình minh hay săn quái vật gì đó.

Không có lần sau, Subin.”

Subin nghe rõ nhịp tim Hyeri đang đập nhanh.

Em siết tay lại quanh eo người kia, nhỏ giọng.

— “Vâng...

Em hứa.”

Trở lại trại – vài phút sau

Mọi người reo lên khi thấy hai người quay lại an toàn.

Hyewon thở phào:

— “Đừng nói là couple Hyebin của tui vừa có phim tình cảm kịch tính trong rừng nha?”

Woori cười híp mắt:

— “Cắm trại một đêm mà drama hơn cả một tập phim truyền hình.”

Subin không trả lời, chỉ len lén nhìn Hyeri đang lặng lẽ lau tay dính bùn.

Lúc ánh mắt họ gặp nhau, Subin mỉm cười nhẹ, còn Hyeri thì... gật đầu.

Một cái gật đầu dịu dàng đến lạ.
 
Back
Top Dưới